NHỮNG CÁI LOA TUYÊN TRUYỀN CỦA CSVN TRÊN ĐẤT MỸ.

Lê Vi

Ở Việt Nam nếu những người đấu tranh dân chủ hay những trí thức phản biện, tỉnh ngộ khai phá nhận thức cho lớp trẻ bao nhiêu thì chính quyền lại cho du học sinh, nhân viên ngoại giao sống ở Mỹ tuyên truyền làm lớp trẻ phân vân lại bấy nhiêu.

Do đặc tính bảo vệ chính quyền mà cha ông chúng đã tạo ra nên dù được đi du học,sang xứ sở văn minh nhưng trong tâm thức chúng không tiếp thu những cái mới như các thanh niên yêu nước thời phong trào Đông Du của cụ Phan Chu Trinh mà chỉ nhăm nhe để làm cái loa ngụy biện bảo vệ cho cái ngai vàng quyền lực của ông cha tại quê nhà.

Đây là những cái loa tự phát hay là một kế hoạch có tổ chức? Cứ lên youtube và các trang mạng do chính quyền tạo ra thì biết. Chưa kể nhiều đài phát thanh tại Mỹ mà chính quyền dùng hàng triệu USD tiền thuế của người dân Việt Nam để mua chuộc một số Việt Kiều Mỹ hay những con “tắc kè hoa”, chính trị da dổm ở hải ngoại. Chúng dùng những người đang sống tại Mỹ, tận mắt thấy tai nghe theo chúng để tung hỏa mù nhằm làm lớp trẻ lạc hướng.

Mục đích là gì?

Là để ngăn ngừa những cuộc nổi dậy như lớp trẻ Hồng Kông. Chính các quan chức Trung Quốc bây giờ đang hối hận vì sau năm 1997 công tác giáo dục nhồi sọ đã quá kém nên hiện tại phải gánh hậu quả. Lớp trẻ Hồng Kông đã vượt lên trên nền giáo dục của chế độ độc tài để tìm ra con đường đi cho một vùng đất chỉ có hơn 5,5 triệu dân. Và họ đang kiên định đi trên con đường đó theo gương của Đài Loan, Hàn Quốc trước đây.

Vậy nên lớp con ông cháu cha du học ngoài việc thu thập kiến thức để sau này thay lớp già cai trị dân còn có nhiệm vụ thu thập thông tin để phủ dụ dân nằm im cho chúng cai trị.

Lớp trẻ quê nhà đắm chìm trong các bài văn bài thơ, các bài giáo dục chính trị do thầy cô truyền đạt để đủ điểm tốt nghiệp mà chẳng quan tâm đến thế giới bên ngoài. Thế là các trang FB của đám DHS này đã phát huy tác dụng. Một bài viết bôi nhọ sự thật có đến 15.000 like đã cho thấy nhận thức lớp trẻ Việt Nam đang ở “level” nào.

Ngay chính ở Việt Nam công an mới làm cho người dân không thở được bằng nhảy lầu, tự thiêu, cởi truồng… nhưng chúng lại hướng nó sang các nước tự do bằng câu nói của Floyd “I can’t breath”. Nhưng điều phi lý là dù không thở được ở Mỹ nhưng chúng vẫn áo sang đó để học tập và mua nhà định cư sau đó quay lại nói xấu. Ở Việt Nam người ta không thở được là đúng vì muốn đi nhưng không đi được mà thôi. Chẳng ai trên thế giới chịu đổ xô đến nơi cảnh sát có thể bắn người, đè chết người, phân biệt chủng tộc hay chính quyền lỏng lẻo để học tập những cái xấu hay có nguy cơ dẫn đến cái chết cả.

Một logic quan trọng như thế nhưng có lẻ lớp trẻ Việt Nam không hề nhận ra.

Các cuộc biểu tình ở Mỹ là một minh chứng cho thấy đó là chính quyền của nhân dân. Nếu nó là chính quyền của một cá nhân,gia đình,đảng phái thì người dân không được quyền thể hiện tiếng nói của mình bằng tụ tập đông người. Nhưng vì Mỹ là quốc gia của 330 triệu dân Mỹ chứ không phải của ông Trump nên cho dù cảnh sát đúng hay sai dân vẫn có quyền lên tiếng một cách ôn hòa. Nhưng nhiều kẻ ,nhiều tổ chức không muốn ôn hòa mà muốn bạo động, xâm phạm tự do của người khác để phục vụ cho các mưu đồ chính trị của riêng một nhóm người.

Các du học sinh cho rằng cảnh sát gài người vào đoàn biểu tình gây bạo động để có cớ đàn áp. Nói điều này chúng đã phơi bày ý đồ thâm hiểm của công an Việt Nam đối với các cuộc biểu tình của người Việt. Nhưng cảnh sát Mỹ nếu muốn dân bạo động thì cần gì phải quỳ xin lỗi dân như thế? Điều này công an Việt Nam làm được không ?

Không ai một mặt gài cảnh sát vào đoàn biểu tình mặt khác lại quỳ xin đừng làm loạn hay bắt tay, nhảy múa,sát cánh với dân để chứng minh lực lượng chấp pháp từ nhân dân mà ra cả. Làm như thế quá mâu thuẫn,quá phi logic và tốn tiền bạc vô ích. Hơn nữa chính quyền Mỹ do dân bầu 4 năm một lần, dân biểu tình phá hoại thì phá cái của họ chứ không phải phá cái của ông Trump. Cũng như trước năm 1975 dân miền Nam biểu tình phá hoại chính quyền VNCH là phá cái tài sản của họ chứ không phải phá cái ngai vàng của ông Thiệu. Bởi nếu họ không biểu tình thì sau năm 1975 ông Thiệu hết hạn 2 nhiệm kỳ vẫn phải xuống cho dân bầu lại. Ông không thể sửa đổi hiến pháp để ngồi lại vì có đối lập và cả một nền dân chủ Mỹ phía sau. Họ phá tài sản tự do của họ nên giờ đây họ lãnh đủ. Họ đập phá,ám sát, bạo loạn,khủng bố nên giờ đây họ phải tạt axit vào công an, bị cứa cổ, nhảy lầu,tự thiêu, cởi truồng…

Cho nên lớp trẻ phải phân biệt được đâu là cái của mình đâu là cái của kẻ cầm quyền. Bọn DHS là con ông cháu cha sang Mỹ là do cha chúng ăn trên ngồi trốc lừa được dân Việt. Do đó chúng nói xấu Mỹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa còn mình là con dân mình phải nghĩ trái, làm trái với điều chúng nói.

Hãy học và làm theo lớp trẻ Hồng Kông, Hàn Quốc. Chính họ luôn gởi lời cám ơn nước Mỹ và luôn vững vàng trước mọi xuyên tạc của truyền thông Trung Quốc. Nhưng tiếc là lớp trẻ Việt Nam ít tìm tòi và luôn thụ động trong giao tiếp với thế giới bên ngoài. Chính vì thế họ vẫn tưởng nhầm chính quyền CSVN là của quốc gia dân tộc.

Đó sẽ là bài toán nan giải cho công cuộc giành lại chính quyền về tay nhân dân để có tam quyền phân lập,pháp trị và nhân quyền. Nếu không giải được bài toán này họ sẽ muôn đời bị 3.000 cảnh sát bắn chết rồi ngang nhiên tuyên bố đúng pháp luật, bị mua hàng chợ về gán cho tội giết người, bị cướp đất của ông cha, bị xử oan trong tranh chấp, bị cứa cổ vì lỡ dùng một mảnh vải giống với quốc kỳ VNCH. Và rồi từ thế hệ này đến thế hệ sau luôn ca mãi bài thơ “Đất nước này ngộ quá phải không anh”. Đúng, nó ngộ vì đã sản sinh ra những thế hệ ” Thế hệ chúng tôi, một thế hệ cúi đầu”.

– Dương Hoài Linh

Tổng thống Trump ca ngợi ‘các giá trị trường tồn’ của nước Mỹ – Trí Thức VN

Tổng thống Trump ca ngợi ‘các giá trị trường tồn’ của nước Mỹ

Xuân Thành•Chủ Nhật, 14/06/2020

Tổng thống Donald Trump trong bài phát biểu tại lễ tốt nghiệp của sinh viên Học viện Quân sự West Point hôm 13/6 đã ca ngợi các nền tảng của Hoa Kỳ: gia đình, Chúa, công lý và tự do.

Ông Trump nói rằng nhiệm vụ tiếp tục nền văn minh phụ thuộc vào những người “yêu nước mình bằng tất cả trái tim, năng lượng và tâm hồn”. Ông khẳng định rằng binh lính Hoa Kỳ xuất thân từ Học viện West Point đã giúp chiến thắng “những cuộc chiến đẫm máu nhằm loại bỏ chủ nghĩa nô lệ tàn ác trong thời kỳ chúng ta lập quốc”.

“Những thành viên của lớp sĩ quan này đến từ tất cả các bang trong nước. Các bạn đến từ nông thôn và thành thị, từ bang lớn và bang nhỏ, và từ mọi chủng tộc, tôn giáo, màu da và tín ngưỡng. Nhưng khi các bạn gia nhập ngôi trường này, các bạn đã trở thành một phần của một đội, một gia đình và cùng tự hào phục vụ một nước Mỹ”, ông Trump nói.

“Các bạn đã trở thành những anh chị em cam kết trung thành với các giá trị trường tồn giống nhau, cùng nhau tham gia vào một nhiệm vụ chung: bảo vệ nước ta, bảo vệ nhân dân ta, và tiếp tục truyền thống tự do, bình đẳng mà nhiều người đã hy sinh cả mạng sống của họ để đạt được. Các bạn làm gương cho sức mạnh của mục đích quốc gia chung nhằm vượt qua tất cả các khác biệt và đạt đến sự đoàn kết thực sự. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp cùng một lớp, và các bạn là hiện thân của một tín điều cao quý: bổn phận, danh dự, đất nước”, ông Trump nói thêm.

Tổng thống của Đảng Cộng hòa cũng nhắc qua về các chủ đề chủ nghĩa dân tộc và danh dự. Ông nói với những người tham dự buổi lễ rằng mục tiêu của quân đội bây giờ không phải là bám cứng vào các “các cuộc chiến tranh bất tận” mà là bảo vệ Hoa Kỳ khỏi những kẻ thù ngoại bang.

Ông Trump tôn vinh nước Mỹ là “đất nước vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại”. Ông gọi quân đội Hoa Kỳ là “lực lượng vĩ đại nhất vì hòa bình và công lý mà thế giới chưa bao giờ từng biết đến”. Ông kêu gọi các học viên sĩ quan hãy duy trì “trung thành, thành tín và trung thực”.

Khi các cuộc biểu tình và bạo loạn bùng phát khắp nước Mỹ sau cái chết của người đàn ông da đen George Floyd dưới tay cảnh sát da trắng tại Minneapolis vẫn đang tiếp diễn – với nhiều hệ lụy kéo theo, gồm cả những sự nhượng bộ và thay đổi mạnh mẽ trong nhiều thể chế, Tổng thống Trump đã nói rõ ràng rằng về mặt lịch sử, nước Mỹ là quốc gia duy nhất theo đuổi “tính lâu bền của các thể chế, chứ không ủng hộ những cảm xúc và định kiến nhất thời”.

“Vào những thời điểm hỗn loạn, khi đường phố đầy bạo lực, thì những điều quan trọng nhất là những thứ lâu dài, bất biến, trường tồn và vĩnh hằng”, ông Trump nói, đề cập tới những nền tảng của Hoa Kỳ như gia đình, Chúa, đất nước, tự do và công lý.

Buổi lễ tốt nghiệp tại Học viện Quân sự West Point hôm 13/6 vinh danh một lớp gồm 1.107 học viên sĩ quan đến từ tất cả các bang.

Các học viên tham dự buổi lễ ngồi cách nhau khoảng 2 mét, tuân thủ khuyến nghị về thực hành giãn cách xã hội trong thời gian đại dịch COVID-19 vẫn đang hoành hành.

Bên cạnh các sinh viên tốt nghiệp, tham gia buổi lễ còn có các quan chức như Dân biểu Steve Womack của bang Arkansas, Chủ tịch Ban Khánh tiết của Học viện Quân sự West Point, Bộ trưởng Lục quân Hoa Kỳ Ryan McCarthy và Trung tướng Darryl Williams, giám đốc thứ 60 của Học viện Quân sự West Point.

Xuân Thành (Theo The Epoch Times)

M.TRITHUCVN.NET

Tổng thống Trump ca ngợi ‘các giá trị trường tồn’ của nước Mỹ – Trí Thức VN

TT Trump phát biểu tại lễ tốt nghiệp của sinh viên Học viện Quân sự West Point ca ngợi các nền tảng của Hoa Kỳ: gia đình, Chúa, công lý và tự do.

CÓ PHẢI CUỘC SỐNG NGƯỜI VIỆT NAM HÔM NAY LÀ NIỀM MƠ ƯỚC CỦA NHIỀU NƯỚC?!

CÓ PHẢI CUỘC SỐNG NGƯỜI VIỆT NAM HÔM NAY LÀ NIỀM MƠ ƯỚC CỦA NHIỀU NƯỚC?!

Quan Đam này ngồi ghế quá cao, chẳng biết dân Việt Nam sống ra sao?

Mời ông vô bất cứ bệnh viện lớn nhỏ nào để xem dân hưởng chế độ y tế ra sao?

Mời ông vào bất cứ nhà máy gia công quần áo, giày dép… xem điều kiện sống và làm việc của công nhân ra sao?

Mời ông một lần ra đồng để thấy nông dân Việt Nam cực khổ ra sao mà vẫn không đủ ăn!

Mời ông một lần theo dõi số phận của công nhân, lao động hợp tác“ ở Phi Châu, Ả Rập, Mã Lai, Hàn, Đài ra sao?

Và cuộc sống trên lề đường, vỉa hè, bên lề xã hội của hàng trăm ngàn dân oan bị những quan chức như ông cướp sạch tài sản, nhà cửa để “làm công trình“ hay lấy đất phân lô để bán nền nhà. Và còn nhiều nữa hàng chục triệu mảnh đời của những người dân Việt Nam.

Ông phải nói: “Cuộc sống QUAN CHỨC CSVN hôm nay là niềm mơ ước của nhiều nước” mới chính xác vì lương của các nguyên thủ quốc gia chẳng bằng lậu của các quan huyện, thậm chí xã, ở Việt Nam. Lương quan chức CSVN thì bèo nhưng lậu thì ngất ngưởng! Nếu không, làm sao họ có thể tậu biệt phủ, xe xịn, sống như vua phong kiến?

Tuy nhiên, các quan chức CSVN đừng xem thường thế giới! Giàu có về tiền bạc nhưng nghèo về tinh thần khi sống gian dối, tham lam, ăn cắp của công để làm giàu không phải là điều người tử tế nào cũng muốn.

PHAN NGUYÊN

Image may contain: 1 person, eyeglasses and text
No photo description available.

Kinh hoàng: Xe bồn chở dầu nổ tung, văng xa hàng trăm mét khiến 10 người thiệt mạng ở Trung Quốc

https://www.facebook.com/dkncuocsong/videos/3215681751822253/?t=78

Đại Kỷ Nguyên cuộc sống posted a video to playlist Tin tức cập nhật.

Kinh hoàng: Xe bồn chở dầu nổ tung, văng xa hàng trăm mét khiến 10 người thiệt mạng ở Trung Quốc

Theo China Daily ngày 13-6 đưa tin, một xe bồn chở dầu phát nổ trên đường cao tốc tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, khiến ít nhất 10 người chết và 117 người bị thương.

Theo Đông y, vì sao người ta có thể tức giận mà chết?

 

https://www.facebook.com/TriThucVietNamForum/videos/2536303329954057/?t=6

Theo Đông y, vì sao người ta có thể tức giận mà chết?
Ý nghĩa thực sự của sự tức giận là “lấy lỗi lầm của người khác để tự trừng phạt bản thân”, đây là một kiểu hành vi tự mình hại mình mà không tự biết…

GIAI THOẠI VỀ ALBERT EINSTEIN…

8 SÀI GÒN
GIAI THOẠI VỀ ALBERT EINSTEIN…

Albert Einstein, sinh ngày 14.03.1879 tại Đức và mất 18.04.1955 tại Mỹ. Ông là nhà vật lý lý thuyết nổi tiếng, là cha đẻ của Thuyết Tương Đối và là một trong hai trụ cột của Vật lí học hiện đại; trụ cột thứ 2 là nhà vật lý lý thuyết về cơ học lượng tử: Stephen Hawking, (1942-2018). Công thức E = mc2 của ông được coi là “phương trình nổi tiếng nhất thế giới”. Dưới đây là một số giai thoại về Albert Einstein.

CHÍNH TÔI LÀ EINSTEIN

Sau khi Albert Einstein chuyển từ châu Âu đến Princeton (Mỹ) một thời gian, phòng làm việc của Hiệu trưởng Trường đại học nơi Einstein làm việc vang lên tiếng chuông điện thoại. Cô thư kí nhấc ống nghe. Một giọng đàn ông trong máy:

– Cô làm ơn cho tôi nói chuyện với ngài Hiệu trưởng một chút.
– Thưa, Ngài Hiệu trưởng hiện không có ở đây ạ. – Cô thư kí đáp.
– Vậy cho tôi biết ông Einstein hiện đang sống và làm việc ở đâu?
– Rất tiếc là không thể được! Ngài Einstein không muốn cho người khác biết địa chỉ nhà riêng để khỏi bị quấy rầy.
– Có tiếng nói khẽ trong máy: “Đúng như vậy. Nhưng tôi chính là Einstein. Tôi đang bị lạc đường. Làm sao tôi về nhà được bây giờ?”

Ý TƯỞNG VỚI CÂY ĐÀN

Bà Elsa, người vợ sau của Einstein, kể lại một chuyện như sau: “Einstein đi xuống trong bộ đồ ngủ như thường lệ để ăn sáng, nhưng hầu như không đụng đến cái gì cả. “Em yêu – ông nói – anh có một ý tưởng tuyệt vời”. Sau khi uống cà phê, ông đi đến cây đàn piano và bắt đầu chơi. Thỉnh thoảng, ông lại ngừng và ghi chép, rồi lặp lại: “Anh có một ý tưởng tuyệt vời!”. Tôi nói: “Vậy thì hãy kể cho em nghe đi, đừng để em sốt ruột”. Ông nói: “Khó lắm, anh đang vất vả nghĩ về nó”. Ông vẫn tiếp tục đánh piano và ghi chép khoảng nửa giờ, sau đó đi lên lầu vào phòng làm việc. Ông nói với tôi rằng ông không muốn bị quấy rầy và ở đó hai tuần liền. Mỗi ngày, tôi mang thức ăn lên cho ông và buổi tối ông đi dạo để tập thể dục, sau đó trở lên phòng làm việc tiếp. Tôi nghĩ ông không được khỏe và hình như có điều gì lẩn thẩn. Thế rồi một hôm, Einstein rời khỏi phòng làm việc, mặt tái đi: “Đây là kết quả của anh”. Ông ấy nói, rồi mệt mỏi đặt hai trang giấy trên bàn. Đó chính là… Thuyết Tương đối của ông”… mà sau này cả thế giới phải ngưỡng mộ.

TRỨNG VÀ THUYẾT TƯƠNG ĐỐI

Einstein đã dí dỏm kể chuyện luộc trứng: “Sáng kiến lớn nhất của tôi sau Thuyết Tương đối là nên luộc trứng cùng một lúc với súp. Như thế trứng sẽ không bị chín quá và ta lại khỏi phải rửa thêm một cái nồi.”

NGƯỜI DA TRẮNG DUY NHẤT…

Sau khi Einstein mất, một ngày kia, con gái nuôi của ông là Margot ra đường gặp một người da đen. Người này nhận ra cô là con gái của Einstein bèn đến chia buồn và kính cẩn nói: – Einstein là người da trắng duy nhất khi gặp chúng tôi đã ngả mũ chào.

MŨ HAY TÓC KHÔ NHANH HƠN?

Một lần đến thăm nhà người bạn, Einstein đang định đứng dậy ra về thì trời bắt đầu mưa lắc rắc. Thấy thế, chủ nhà liền mang cho nhà bác học chiếc mũ của mình. Nhưng Einstein ngạc nhiên: – “Để làm gì nào? Vì biết chắc thế nào trời cũng đổ mưa, nên tôi mới không mang theo mũ chứ. Thật vô ích, vì đằng nào thì mũ cũng lâu khô hơn tóc trên đầu, đúng không?”

AI MỚI LÀ VĨ ĐẠI?

Có lần Vua hề Charlie Chaplin nhận được thư khen của Einstein sau khi xem một bộ phim về Hit-le. Einstein viết: “Ngài chỉ diễn câm, thế mà mọi người trên thế giới ai cũng hiểu. Ngài quả thật là một con người vĩ đại.” Chaplin đã có thư phúc đáp như sau: “Tôi càng kính phục Ngài hơn. Thuyết Tương đối của Ngài trên thế giới chả ai hiểu gì cả mà Ngài vẫn nổi tiếng khắp nơi. Ngài quả thật là một con người vĩ đại.”

NGƯỜI ĐÓNG THẾ

Einstein đã giảng bài về Thuyết Tương đối trên khắp nước Mỹ. Ông thường đi với một tài xế tên là Harry. Anh này luôn ngồi ở hàng ghế cuối, chăm chú nghe mỗi khi ông giảng. Một ngày đẹp trời nọ, sau khi giảng xong, Einstein rời giảng đường và đi ra xe. Người tài xế liền nói với ông: “Thưa Giáo sư, tôi đã nghe bài giảng về Thuyết Tương đối của ông nhiều lần đến nỗi tôi thuộc như cháo chảy. Và, nếu có cơ hội, tôi hoàn toàn có thể giảng lại bài đó!”. – Tốt quá!” – Einstein trả lời – Tuần tới, tôi sẽ đến Đại học Dartmouth. Ở đó, chả ai biết tôi. Anh sẽ vào vai Einstein giảng bài, còn tôi sẽ là tài xế ngồi nghe ở dưới!. Thế là… Harry “người đóng thế vĩ đại” đã giảng bài một cách hoàn hảo. Anh thuộc và nói thao thao bất tuyệt, lên bổng xuống trầm, không sai cả từng chỗ ngắt câu. Trong khi đó, Einstein thỏa chí ngủ ở hàng ghế cuối. Nhưng, khi Harry ngừng giảng, một nghiên cứu sinh liền đứng lên và hỏi những câu rất khó trong phương trình. Harry bối rối trong giây lát, rồi anh bình thản trả lời: “Ồ! Câu hỏi này dễ lắm, dễ cực kỳ. Để tôi nói tài xế của tôi đang ngồi dưới kia trả lời cho anh!”. Và lúc ấy, Einstein “chàng lái xe” đã làm cả hội trường kinh ngạc khi hỏi câu nào ông cũng trả lời ngay lập tức.

ĐỀ THI VÀ CÂU TRẢ LỜI

Khi Einstein còn đang giữ vị trí giáo sư tại trường đại học, một hôm, có một nữ sinh viên đến gặp Einstein và nói rằng: “Thưa thầy! Sao đề thi năm nay lại giống hệt đề ra năm ngoái thế ạ?”. – Đúng vậy! – Einstein trả lời – Nhưng câu trả lời thì đã khác! Cô mà trả lời giống năm ngoái thì cô sẽ trượt.

QUỐC TỊCH

Có lần Einstein nói với các nhà báo: – Các ông đừng đặt vấn đề về quốc tịch của tôi. Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ, thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lý thuyết của tôi đề ra là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức, người Mỹ nói tôi mang quốc tịch Mỹ, người Pháp sẽ gọi tôi là công dân quốc tế. Ngược lại, nếu sau này lại có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra có sai lầm, thì người Mỹ sẽ nói tôi là người gốc Đức, người Pháp sẽ nói tôi đã từng là công dân Thụy Sĩ và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái.

THUYẾT TƯƠNG ĐỐI

Trên chuyến tàu từ châu Âu sang Mỹ, mọi người đều mệt mỏi vì bị sóng biển nhồi lắc. Riêng có một người gương mặt thật bình thản ngồi hút thuốc, nghe nhạc. Mọi người càng thán phục khi biết người đó chính là Albert Einstein. Có người mạnh dạn hỏi:

– Thưa Ngài, trong Thuyết Tương đối, nhiều và ít được hiểu như thế nào ạ?

– Ồ, có gì đâu. Đơn giản là thế này nhé. Mấy trăm sợi tóc trên đầu là quá ít. Nhưng, trong một chén nước uống mà có vài ba sợi tóc thì lại quá nhiều.

KHÔNG BIẾT CHỮ

Một lần vào quán ăn, Einstein quên mang kính, nên nhà bác học không đọc được thực đơn. Ông bèn nhờ người hầu bàn đọc hộ. Nhìn ông già ăn mặc chững chạc, ra chiều thông cảm, người hầu bàn liền ghé tai Einstein nói thầm: – Xin lỗi! Tôi cũng không biết chữ như Ngài.

ĂN MẶC

Vợ của Albert Einstein thường khuyên ông phải ăn vận cho chỉn chu hơn khi tới chỗ làm. Ông sẽ luôn phản bác lại rằng, “Tại sao nhỉ? Mọi người ở đó đều biết tôi mà”. Khi Einstein tới dự một cuộc họp lớn, bà lại nài nỉ ông hãy mặc những bộ đồ đẹp đẽ hơn. Ông lại bảo, “Tại sao chứ? Ở đấy có ai biết tôi đâu!”

LẠI GIẢI THÍCH VỀ THUYẾT TƯƠNG ĐỐI

Người ta thường yêu cầu Albert Einstein giải thích thuyết tương đối. Ông phân trần: “Bạn giơ tay trên bếp lò, một phút dài như một giờ. Bạn ngồi với một cô nàng xinh đẹp, một giờ chỉ như một phút. Ấy chính là sự tương đối!”

ĐÃNG TRÍ

Một hôm, hồi còn làm việc tại đại học Princeton, khi đang trên đường về, ông quên mất địa chỉ nhà mình. Tài xế taxi không nhận ra ông. Ông hỏi anh ta có biết nhà của Einstein không. Anh ta đáp rằng: “Ai mà không biết địa chỉ của Einstein chứ nhỉ? Ai ở Princeton này chả rõ. Ông muốn gặp ông ấy à? Và, Einstein nói: “Tôi là Einstein đây. Tôi quên địa chỉ nhà mình rồi, anh chở tôi về đó được không?” Tài xế chở ông về và còn chẳng lấy tiền cước xe. Cũng có lần, Einstein đi tàu hỏa từ Princeton và người soát vé đi xuống để bấm vé của các hành khách. Khi anh ta tới chỗ Einstein, ông loay hoay tìm trong túi áo vest. Chẳng thể nào mò ra được tấm vé, ông chuyển sang túi quần. Không thấy, ông lại tìm trong cặp, nhưng cũng không có luôn. Và rồi tiếp đến, ông tìm cả chiếc ghế bên cạnh mình. Vẫn chẳng thấy gì. Người soát vé nói: “Tiến sĩ Einstein, tôi biết ngài mà. Chúng tôi đều biết ngài. Tôi chắc rằng ngài đã mua vé rồi. Xin đừng lo lắng gì cả”. Einstein gật đầu một cách lịch sự. Người soát vé tiếp tục đi tới những hàng ghế phía sau. Lúc sắp sang toa khác, anh ta quay lại và thấy nhà vật lý vĩ đại của chúng ta vẫn đang loay hoay quỳ xuống tìm tấm vé. Anh ta vội vã đi tới và bảo: “Thưa tiến sĩ Einstein, xin đừng lo mà, tôi biết ngài là ai mà. Không vấn đề gì đâu. Ngài không cần vé đâu. Tôi tin là ngài đã mua vé rồi”. Einstein nhìn anh ta và nói: “Chàng trai à, tôi cũng biết tôi là ai mà, nhưng tôi quên béng mất mình đang đi đâu rồi”.

SƯU TẦM

No photo description available.

SỐNG THANH THẢN GIỮA ĐỜI

SỐNG THANH THẢN GIỮA ĐỜI

 Một người không tốt với bạn, bạn không nên quá bận tâm.

Trong cuộc sống của bạn, không ai có nghĩa vụ phải cư xử tốt với bạn trừ Cha Mẹ.

Còn với những người tốt với bạn, bạn nên trân trọng và biết ơn điều đó.
Nhưng bạn cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng của họ.

Hãy nhớ, họ tốt với bạn không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến bạn.

 Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của bạn.

Vì thế, nếu sau này người bạn yêu thương không còn ở bên,

hay họ không còn là nơi bạn có thể đặt niềm tin, bạn cũng đừng bi lụy.
Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, bạn đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích.

Người ta tham vọng sống lâu nhưng bạn chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày.

Hãy trân trọng và yêu lấy cuộc sống hiện tại của bạn.

 Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời bạn,nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi.

Nếu như người đó rời xa bạn, bạn hãy học cách chờ đợi.

Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn bạn lắng lại rồi nỗi đau của bạn cũng sẽ dần biến mất.

Bạn đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo,

cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

 Bạn có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình.

Bạn có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người,

nhưng bạn không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại.

Khi bạn tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với bạn.

Hãy nhớ điều này nếu không bạn sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

 Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn bạn ít khi gặp mọi người, nhưng bạn hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương bạn hơn.

S.T.

From: TU PHUNG

Phân biệt chủng tộc dưới góc nhìn của một giáo sư người Việt ở Mỹ

Phân biệt chủng tộc dưới góc nhìn của một giáo sư người Việt ở Mỹ

GS.TS Nguyễn Quang Vịnh

 Mấy ngày nay cả nước Mỹ đang chìm trong biểu tình và hỗn loạn vì một sự kiện liên quan đến phân biệt chủng tộc. Sự việc bắt đầu từ một người đàn ông da đen nghi dùng tiền giả mua đồ và bị cảnh sát bắt giữ. Một viên cảnh sát da trắng sau đó đã dùng vũ lực quá mức, đè đầu gối lên cổ người da đen cho tới khi anh này tắc thở và chết.

Vấn đề phân biệt đối xử nói chung và mối quan hệ giữa người da trắng đối với người da đen nói riêng vốn có nguồn gốc lịch sử lâu dài, đã và đang được xóa bỏ mạnh mẽ trong xã hội Mỹ, nhưng sự việc trên lại thổi bùng lên vấn đề nhức nhối này. Phân biệt đối xử giữa con người với nhau liệu có thể xóa bỏ được tận gốc hay không, và nếu có thì làm thế nào để đạt được điều này?

Người biểu tình lấy tay lau nước mắt cho nhau ở Lake Street, Minneapolis. Ảnh: NYTimes

Phân biệt đối xử nói chung xảy ra khi có sự so sánh, phân chia cao – thấp, thắng – thua, và người ở vị trí thấp kém sẽ nhận được ít sự ưu đãi và nhiều sự thua thiệt so với người ở vị trí cao hơn. Phân biệt đối xử là bình thường trong mọi xã hội nếu dựa trên những khía cạnh có thể thay đổi được như khả năng, kinh nghiệm, hay sự cố gắng, nỗ lực. Ví dụ, người có khả năng và nỗ lực cao hơn thì sẽ nhận được kết quả và phần thưởng tốt hơn người kém khả năng và ít nỗ lực. Tuy nhiên, phân biệt đối xử sẽ trở thành vấn đề vi phạm nhân quyền nếu dựa trên một số đặc điểm cố định sẵn có từ khi một người được sinh ra như chủng tộc, nguồn gốc, giới tính, hay tuổi tác.   

Lịch sử phân biệt chủng tộc trên đất nước Mỹ bắt đầu từ thời mua bán nô lệ da đen cách đây khoảng 400 năm. Người da đen đã bị đối xử vô cùng tồi tệ trong suốt thời gian dài cho tới tận năm 1964 khi Đạo luật Dân quyền (Civil Rights Act) được thông qua. Đạo luật này nghiêm cấm tất cả mọi sự phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc, màu da, nguồn gốc, giới tính, hay tuổi tác. Kể từ khi có đạo luật này, Mỹ đã có một sự tiến bộ vượt bậc về vấn đề kỳ thị và phân biệt đối xử.

Mọi người về cơ bản có cơ hội bình đẳng như nhau trong cuộc sống, công việc, và học hành. Barack Obama, Tổng thống da màu đầu tiên của nước Mỹ, là một minh chứng điển hình cho sự tiến bộ này. Nếu một tổ chức mà phân biệt đối xử với người lao động dựa trên những đặc điểm được bảo vệ bởi pháp luật thì sẽ bị trừng phạt rất nặng, có thể lên tới nhiều triệu đô-la.

Tuy nhiên, sự phân biệt đối xử trong xã hội vẫn diễn ra, có thể ẩn ngầm và không nhìn rõ được, bởi con người vẫn thường hay so sánh giữa những nhóm người với nhau. Người da đen với lịch sử khó khăn của mình vẫn là nhóm người yếu thế trong con mắt của nhiều người khác. Tỷ lệ thất học, đói nghèo và tội phạm trong cộng đồng người da đen luôn cao hơn so với các nhóm người khác. Vòng luẩn quẩn của thất học – đói nghèo – tội phạm và do đó bị phân biệt đối xử vẫn đeo bám với rất nhiều người da đen.

Do có những định kiến trong xã hội đối với mình, người da đen thường bị nhắm vào nhiều hơn trong các vụ bắt giữ của cảnh sát và cũng thường bị kết án nặng hơn so với các nhóm người khác. Người da đen cũng thường bị từ chối hơn trong quá trình tuyển dụng xin việc. Vì phân biệt đối xử nhiều khi không rõ ràng, không có bằng chứng cụ thể nên pháp luật cũng không thể thực thi và bảo vệ được họ trong những trường hợp này. Thậm chí, đôi khi người thực thi pháp luật cũng lại chính là người phân biệt đối xử.

Sự ra đi của George Floyd thổi bùng những căng thẳng về phân biệt chủng tộc. Ảnh: HypeBeast

Với cá nhân là một người châu Á thiểu số sống ở nước Mỹ, tôi cũng đã có một vài lần thấy bị phân biệt đối xử bởi vì mình là người gốc nước ngoài. Ví dụ có một số người coi thường vì mình có giọng nói tiếng Anh không rõ ràng và trôi chảy như người bản xứ. Ở Việt Nam, một người nước ngoài nói được một chút tiếng Việt thì được mọi người trầm trồ thán phục. Nhưng một người nước ngoài ở Mỹ nếu có giọng nói tiếng Anh không được chuẩn như người bản xứ thì có thể sẽ bị xem thường. Sự coi thường này xuất phát từ sự thiếu hiểu biết của một số người Mỹ, khi họ đòi hỏi người đang dùng ngôn ngữ thứ hai cũng phải nói hay như người đang dùng ngôn ngữ mẹ đẻ.    

Người nhập cư vào Mỹ với ngôn ngữ tiếng Anh không tốt cũng gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống và công việc. Nếu không học tập thêm để lấy bằng cấp và cải tiến tiếng Anh thì thường phải làm những công việc chân tay với lương tương đối thấp. Sự hòa nhập với văn hóa và xã hội cũng không được tốt, do đó cảm thấy mình chỉ là công dân hạng hai. Với cộng đồng người châu Á vì có truyền thống chăm chỉ và ham học hỏi, nên thông thường vượt qua được những thách thức và khó khăn này. Về tổng thu nhập bình quân hàng năm tính theo hộ gia đình, cộng đồng người châu Á luôn đứng đầu nước Mỹ so với tất cả các nhóm người khác. 

Ngoài trải nghiệm qua một vài lần bị phân biệt đối xử của mình, xã hội Mỹ nhìn chung với tôi là văn minh, hiểu biết, bình đẳng và công bằng. Tôi đã sống nhiều năm ở một bang miền nam, nơi có rất nhiều người Mỹ da đen. Đa số họ đều là những người hiền hậu và tốt bụng. Tôi cũng từng sống nhiều năm ở một bang miền bắc, nơi số đông là người Mỹ da trắng. Họ về cơ bản là những người thẳng thắn, lịch sự, và quan tâm giúp đỡ mọi người. Và ở đâu tôi cũng có nhiều bạn bè là người Việt Nam và châu Á. Đa số đều là những người chịu thương, chịu khó, yêu cuộc sống bình yên, ổn định, nhẹ nhàng.

Mỗi người được sinh ra với những đặc điểm cố định và riêng biệt, không ai giống ai. Mỗi người đều có một giá trị vô giá như nhau, không ai cao hơn mình về giá trị cả. Mỗi người đều có quyền bình đẳng và tự do cá nhân giống nhau. Nhận thức này là nền tảng của một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Chỉ khi bản thân mình nhìn ra và thấu hiểu được những điều này thì mình mới tôn trọng được tất cả và thoát ra khỏi được sự so sánh dựa trên những đặc tính vốn có ngay từ lúc sinh ra của mỗi người. Và chỉ khi không còn so sánh nữa thì sự phân biệt đối xử mới biến mất.

Bản thân tôi không thấy có vấn đề gì về phân biệt đối xử, bởi trong lòng mình không phân biệt đối xử với bất kỳ ai. Người da trắng hay người da đen, người gốc nước ngoài hay người bản xứ, trẻ em hay người già, đàn bà hay đàn ông, đều cần được tôn trọng ở mức cao nhất vì tất cả chúng ta đều là những cá nhân có giá trị và quyền bình đẳng như nhau. Người nào mà đang phân biệt đối xử với một ai đó là người cần phải ý thức được điều này để từ đó thay đổi nhận thức và hành động của chính mình.

Khi mình không còn so sánh với ai thì sẽ chẳng ai so sánh lại với mình, và khi mình không còn kỳ thị ai thì chẳng ai kỳ thị lại mình. Khi từng cá nhân trong xã hội thấu hiểu và làm được điều này thì xã hội sẽ không còn phân biệt đối xử. Nó dường như là một điều rất đỗi giản đơn, nhưng lại vô cùng quan trọng để giúp cho mỗi người chúng ta thoát ra khỏi sự phân biệt đối xử với nhau.   

GS.TS Nguyễn Quang Vịnh

(Đại học Coe College, bang Iowa)

 From: Tu Phung

THƯ CỦA MỘT LINH MỤC HẤP HỐI GỬI CHO CHÚA

THƯ CỦA MỘT LINH MỤC HẤP HỐI GỬI CHO CHÚA

Luisa Restrepo – Lm. Minh Anh dịch

“Con sợ rằng, vào giờ sau hết, con sẽ có chung một ý tưởng như mẹ con đã có khi bà lìa đời. Ý tưởng đó là, con chết mà thấy mình chẳng có công nghiệp gì, có thể nói là trắng tay, vì không gì Chúa gửi đến mà lại quá sức con…”

Cha José Luis Martín Descalzo người Tây Ban Nha, một phóng viên, một nhà văn, cũng là con út trong một gia đình công giáo đạo đức gồm bốn anh chị em. Ngài tốt nghiệp khoa Lịch Sử và Thần Học của Đại Học Giáo Hoàng Grêgôriô tại Rome, thụ phong linh mục năm 1953. Ngài làm việc trong tư cách giáo sư và giám đốc tại một công ty kịch nghệ; và trong thời gian diễn ra Công Đồng Vaticano II, cha José Luis Martín Descalzo là một thông tín viên.

Là một nhà báo, cha José đã điều hành nhiều tạp chí khác nhau và một chương trình truyền hình. Ngài đã viết nhiều tác phẩm văn chương, một số được biết đến nhiều nhất là “Cuộc Đời và Mầu Nhiệm Của Chúa Giêsu thành Nazareth”, “Những Lý Do Để Sống”, “Những Lý Do Để Hy Vọng”, “Những Lý Do Để Yêu Thương” và “Những Lý Do Cho Đời Sau”, vốn tích hợp nhiều đề mục liên quan đến các biến cố thực và cuộc sống thường ngày.

Cha José Luis Martín Descalzo đã dâng trọn đời mình cho thiên chức linh mục; ngài nguyện trung thành với ơn gọi một cách đơn sơ nhưng sâu lắng. Từ lúc còn trẻ, trải qua những cơn đau tim và thận suy nghiêm trọng, ngài đã phải lọc máu nhiều năm. Sống trọn vẹn những giờ khắc hiện tại Chúa ban, Ngài không ngừng toả lan niềm hy vọng cho đến lúc lìa đời tại Madrid ngày 11 tháng 6 năm 1991. Ở đây, chúng tôi xin giới thiệu bài viết cuối cùng của ngài trước khi ngài ra đi, đó là một lá thư gửi cho Thiên Chúa, chất chứa những tâm tình quý giá đáng cho chúng ta nghiền ngẫm và chia sẻ.

“‘Con cám ơn Chúa’, những lời này sẽ gói trọn tất cả những gì con muốn gửi đến Ngài, lạy Thiên Chúa, tình yêu của con; bởi lẽ, đó cũng là tất cả những gì con muốn thưa lên cùng Chúa, ‘Cám ơn Chúa’, ‘Cám ơn Chúa’.  Đứng từ chỏm núi cao nhất của 55 năm đời mình, con nhìn lại và dường như không thấy gì khác ngoài những dãy núi trùng trùng điệp điệp bất tận của tình yêu Chúa. Lịch sử đời con, chẳng chỗ nào lại không được rọi sáng bởi lòng thương xót Chúa dành cho con; ở đó, đã không một giây phút nào mà con đã không nghiệm ra một sự hiện diện yêu thương đầy tình phụ tử của Chúa đêm ngày chăm bẵm linh hồn con.

Ngay mới hôm qua, một người bạn vừa nghe biết vấn đề sức khoẻ của con gửi cho con một bưu thiếp; trong đó, đầy phẫn nộ, cô bạn viết cho con những lời này,“Một sự giận dữ lớn lao xâm chiếm toàn thân con, và con đã nổi loạn với Chúa vì đã để cho một người như cha phải khốn khổ.” Một điều gì đó thật đáng thương! Cảm xúc nơi cô đã khiến cô mù loà để không trông thấy sự thật. Đó là đang khi con chẳng còn quan trọng gì so với bất cứ ai, thì trọn đời con đã là một chứng từ cho sự sống và niềm tin. Suốt 55 năm đời con, con đã đau khổ hơn nhiều lần dưới bàn tay người đời; bao lời nộp rủa và sự vô ơn cũng như cô đơn và hiểu lầm. Vậy mà, từ nơi Ngài, con đã không nhận được gì khác ngoài những cử chỉ âu yếm bất tận, kể cả cơn đau sau cùng của con.

Trước hết, Chúa cho con sự sống, kỳ diệu thay con được làm người, để con vui thoả cảm nhận sự mỹ miều của thế giới.  Cho con niềm vui trở nên một phần của gia đình nhân loại; cho con vui sướng vì biết rằng, cuối cùng, khi con đặt mọi sự lên bàn cân thì những vết cắt, những thương tích luôn luôn ít hơn tình yêu lớn lao mà cũng chính những con người đó đã đặt lên đĩa cân bên kia của đời con. Dường như con khá may mắn hơn những người khác thì phải. Có thể. Nhưng giờ đây, làm sao con có thể vờ vịt làm một kẻ bị đọa đày của nhân loại khi biết chắc một điều là, con đã được đỡ nâng và cảm thông nhiều hơn là những khó nhọc.

Hơn thế, cùng với quà tặng làm người, Chúa còn cho con quà tặng đức tin. Ngay từ thời thơ ấu, con cảm nhận sự hiện diện của Ngài hằng bao bọc con; với con, xem ra Chúa thật dịu hiền. Nghe đến danh Ngài, con chẳng hề sợ hãi bao giờ. Linh hồn con, Chúa đã trồng vào đó những khả năng phi thường: khả năng nhận thức, con đang được thương yêu; khả năng cảm biết, mình đang được cưng chiều; khả năng trải nghiệm sự hiện diện mỗi ngày của Chúa trong từng giờ khắc lặng lẽ trôi.  Con biết, vẫn có một ít người nguyền rủa ngày họ chào đời, họ thét lên với Chúa rằng, họ không cầu xin để được sinh ra; con cũng chẳng cầu xin điều đó, vì trước đó làm gì có con. Nhưng nếu con biết đời mình là gì, hẳn con vẫn sẽ van nài cho được hiện hữu, một sự hiện hữu như Ngài đang ban cho con.

Con thiết nghĩ, vẫn là tuyệt đối cần thiết để được sinh ra trong mái gia đình mà Chúa đã chọn cho con. Hôm nay con sẽ sẵn sàng đánh đổi tất cả những gì con sở hữu chỉ để được lại ba mẹ và anh chị em con như con đã được. Tất cả họ là những chứng nhân sống động cho sự hiện diện của tình yêu Chúa; qua những người thân yêu đó, con dễ dàng học biết Chúa là ai.  Nhờ họ mà việc kính mến Chúa yêu thương người của con nên dễ dàng hơn rất nhiều.  Thật vô lý nếu không yêu mến Chúa cũng như không dễ gì để có thể sống đắng cay. Hạnh phúc, niềm tin và lòng tín thác tựa hồ món bánh kem mà mẹ con luôn luôn dọn sẵn sau bữa cơm chiều, một món gì đó gần như chắc chắn không thể không có; hôm nào không có bánh kem thì thật đơn giản, chỉ vì không có trứng chứ không phải tình yêu đang thiếu đi. Con cũng học biết rằng, đau khổ là một phần của cuộc vui; đau khổ không phải là một lời nguyền rủa nhưng là một phần cho cái giá của sự sống, một điều gì đó vốn không bao giờ đủ để lấy mất niềm vui của chúng con.

Nhờ tất cả những điều ấy, giờ đây con cảm thấy thẹn thùng khi nói lên và rằng, cơn đau không làm con đau, đắng cay không làm con cay đắng. Được như thế, không phải vì con can trường nhưng đơn giản chỉ vì ngay từ tấm bé, con đã học nhìn ngắm những khía cạnh tích cực của cuộc sống và tập bước đi trong những vùng tối tăm; để rồi khi chúng ập đến, chúng không quá tăm tối nhưng chỉ hơi xám một chút.  Một người bạn khác vừa viết cho con trong mấy ngày qua rằng, con có thể chịu đựng được việc lọc máu cùng lúc khi “con say Chúa. Điều này, với con, xem ra hơi quá đáng và cường điệu. Bởi vì ngay từ thuở nằm nôi, con đã ngất say với sự hiện diện tự nhiên của Ngài, lạy Chúa, và trong Ngài, con luôn cảm thấy cứng cáp để chịu đau đớn hoặc cũng có thể chỉ vì đau đớn thật sự Chúa đã không gửi đến cho con.

Đôi khi con nghĩ, con thật “quá đỗi may mắn. Các thánh đã dâng Chúa bao điều lớn lao, còn con, đã không bao giờ có gì đáng giá để dâng Ngài. Con sợ rằng, vào giờ sau hết, con sẽ có chung một ý tưởng như mẹ con đã có khi bà lìa đời. Ý tưởng đó là, con chết mà thấy mình chẳng có công nghiệp gì, có thể nói là trắng tay, vì không gì Chúa gửi đến mà lại quá sức con; cũng không phải ngay cả sự cô đơn hay phiền muộn Chúa trao cho những ai thực sự thuộc về Ngài. Tha lỗi cho con, nhưng con sẽ làm gì đây khi Chúa không bao giờ bỏ con? Đôi lúc con cảm thấy xấu hổ khi nghĩ rằng, con sẽ chết mà không được ở bên Chúa trong vườn Ôliu, không được trải qua hấp hối của mình trong vườn cây dầu. Chỉ bởi Chúa, con không hiểu tại sao, không bao giờ để con vắng mặt trong các Chúa Nhật Lễ Lá dù con phải nằm bệnh viện triền miên. Thi thoảng, trong những giấc mơ anh hùng của mình, con từng nghĩ táo bạo rằng, lẽ ra con cần trải qua một cuộc khủng hoảng đức tin để tự chứng tỏ cho Chúa thấy. Người ta nói, lòng tin đích thực được chứng tỏ nơi thập giá đang khi con chưa bao giờ gặp phải bất kỳ một thập giá nào ngoài đôi tay mơn trớn dịu hiền của Ngài.

Đó chẳng phải vì con tốt lành hơn những người khác. Tội lỗi tiềm ẩn trong con, nó sâu sắc làm sao…Chúa với con cùng biết. Sự thật là ngay cả vào những thời khắc tồi tệ nhất, con vẫn chưa trải nghiệm được cái nghiệt ngã của bóng tối sự dữ, bởi lẽ, ánh sáng Chúa đã đêm ngày chiếu soi con. Ngay trong khổ đau, con vẫn thuộc về Chúa; quả vậy, tình yêu Chúa dành cho con xem ra càng tăng thêm mỗi khi con lỗi tội nhiều hơn.

Con cũng đã tựa nương vào Chúa suốt những thời điểm bách hại và khó khăn. Chúa biết, ngay cả trong những chuyện thế gian, thì ở đó, bên con, luôn luôn có nhiều người tốt hơn kẻ bội phản. Vì lẽ, cứ mỗi lần hiểu lầm, con lại nhận được những mười nụ cười. Con thật may mắn vì sự dữ không bao giờ phương hại được con; và quan trọng nhất, sự dữ không bao giờ có thể làm nội tâm con cay đắng. Ngay đến cả những trải nghiệm tồi tệ cũng làm gia tăng trong con sự khát khao được nên trọn lành và kết quả là, con có những người bạn hết sức bất ngờ.

Rồi, Chúa đã gọi con, kỳ diệu thay! Con là linh mục, một điều không thể, Chúa biết điều đó… nhưng với con, con biết, thật nhiệm mầu. Hôm nay hẳn con không còn nhiệt huyết với mối tình trẻ như những thuở đầu; nhưng may thay, thánh lễ đã không bao giờ chỉ là một thói quen thường nhật và con vẫn run lên mỗi khi giải tội. Con vẫn cảm nhận niềm vui vô bờ khi đang ở đây để có thể nâng đỡ người khác, cũng như niềm vui hiện diện để rao truyền danh Chúa cho anh em. Chúa biết, con vẫn sùi sụt khóc mỗi khi đọc lại dụ ngôn đứa con hoang đàng; nhờ ơn Chúa, con vẫn xúc động mỗi lần đọc Kinh Tin Kính ở phần nói đến cuộc khổ nạn và cái chết của Chúa.

Dĩ nhiên, quà tặng lớn nhất của Chúa là chính Con Một, Chúa Giêsu. Ngay cả khi con là con người đáng thương nhất hoặc khi khổ đau vẫn cứ đeo bám con mọi ngày trong đời thì con biết rằng, con sẽ chỉ nhớ đến Chúa Giêsu mà vượt qua chúng. Việc ý thức Chúa đã nên một người như chúng con giúp con giao hòa với những thất bại và trống rỗng của mình. Vậy tại sao lại có thể buồn một khi biết rằng, Chúa đã bước những bước trên hành tinh này. Còn gì dịu dàng hơn việc chiêm ngắm khuôn mặt sầu bi của Mẹ Maria?

Hẳn con đang hạnh phúc, sao mà không hạnh phúc được? Con đang hạnh phúc ngay đây dẫu đang ở ngoài vinh quang thiên đàng. Chúa hãy nhìn xem, con đâu sợ chết, nhưng con không vội đến đó. Liệu con được gần Chúa hơn khi đến đó so với bây giờ không? Thật là kỳ diệu, có thiên đàng ngay khi chúng con có thể yêu mến Chúa. Cabodevilla, bạn con, nghĩ đến một điều gì đó khi nói, “Chúng ta sắp chết mà không biết đâu là quà tặng tuyệt vời nhất của Chúa, hoặc Chúa yêu mến chúng ta hoặc Chúa cho chúng ta mến yêu Ngài.

Vì lý do này, con đau lòng biết bao khi ai đó coi thường cuộc sống của họ. Quả thật, mỗi người chúng con đang làm một điều gì đó cao cả hơn vô vàn so với phận mình, phàm phu tục tử; đó là yêu mến Chúa và cộng tác với Chúa trong việc kiến tạo một toà nhà bát ngát bao la của tình yêu.

Con cảm thấy không ổn khi nói rằng, chúng con làm vinh quang Chúa ở thế gian này; nói thế thì thật quá đáng. Con tin rằng, con sẽ vui thỏa khi con gối đầu vào tay Chúa để Chúa có cơ hội vỗ về con, thế thôi. Việc nói rằng Chúa sẽ ban thiên đàng cho chúng con như một phần thưởng khiến con thầm cười. Phần thưởng cho cái gì đây? Chúa thật đáo để khi vừa ban thiên đàng vừa cho chúng con cảm thấy mình xứng đáng với điều đó.Chúa quá biết, chỉ tình yêu mới có thể đáp đền tình yêu.  Hạnh phúc không là kết quả cũng không là hoa trái của tình yêu; tình yêu tự nó là hạnh phúc. Nhận biết Chúa là Cha của con, và đó là thiên đàng. Dĩ nhiên, Chúa không cần cho con mọi điều, nguyên việc cho con yêu mến Chúa đã là quà tặng lớn lao cho con, Chúa không thể cho con nhiều hơn.

Vì tất cả điều này, lạy Chúa, Thiên Chúa của con, con đã muốn nói về Chúa và với Chúa ở trang cuối cuốn sách “Những Lý Do Để Yêu Thương” của con. Chúa là cùng đích và là lý do duy nhất cho tình yêu của con, con không còn lý do nào nữa. Sẽ không có bất cứ hy vọng nào cho con nếu không có Chúa. Niềm vui của con sẽ được tìm thấy ở đâu, dựa trên cái gì, nếu vắng bóng Ngài. Rượu tình của con sẽ vô vị nhạt nhẽo biết bao nếu không được ủ ấp trong tình yêu Chúa. Chúa cho con sức mạnh và cuộc đời để con biết rất rõ rằng, nhiệm vụ duy nhất của con là như một phát ngôn nhân lặp đi lặp lại danh Chúa mãi mãi. Và như thế, con thanh thản ra đi.

Con, José Luis Martín Descalzo”

Luisa Restrepo – Lm. Minh Anh dịch từ catholic-link.org (tonggiaophanhue.org 28.04.2020)

From: Langthangchieutim