NGÀY 7-8 TƯỞNG NIỆM NGÀY BA TÔI MẤT(của Bùi Chí Vinh)

Image may contain: 3 people
Image may contain: 21 people, people standing and outdoor
Tâm Trần

NGÀY 7-8 TƯỞNG NIỆM NGÀY BA TÔI MẤT.

Ba tôi mất ngày 7-8-1971 tại bệnh viện Sài Gòn. Ông họ tên Bùi Văn Trình sinh năm 1914 tại huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định.

Thời trẻ ông từng sang Paris học nghề thợ giày dành cho người tàn tật và gia nhập Đảng Cộng Sản Pháp.

Lúc về nước ông tiếp tục hoạt động trong Đảng Lao Động Việt Nam và là thành viên Ban Tuyên Truyền Thi Hành Hiệp Định Geneve do ông Mai Văn Bộ làm Trưởng ban.

Ông bị bắt dưới chế độ Ngô Đình Diệm, bị tịch thu cửa hiệu mặt tiền “Tiệm giày tàn tật Bùi Văn Trình” trên đường Yên Đỗ (tức đường Lý Chính Thắng bây giờ).

Năm 1961, ông được Ngô Đình Diệm thả về, trên lưng và ngực đầy những vết thương tím bầm do bị tra tấn bằng roi điện, roi cá sấu. 10 năm sau (1971) ông chết vì hậu quả những vết thương từ nhà tù nhưng không hề oán hận chế độ Ngô Đình Diệm.

Đối với ông, chính trị là một cuộc đối đầu sòng phẳng, mạnh được yếu thua, được ăn cả ngã về không và không có gì để thù vặt nhau.

Bằng chứng là ra tù, ông chấp nhận bị “tịch biên gia sản” để được là một người thợ giày thông thái trong căn nhà tồi tàn dưới chân cầu Công Lý, cùng với vợ nuôi 6 đứa con nên người.

Sở dĩ tôi gọi ông là “thông thái” vì những cựu chiến binh Pháp, Đức, Áo mò đến Xóm Lách đặt giày của cha tôi đều được ông đối thoại bằng sinh ngữ nước ngoài trôi chảy.

Sở dĩ tôi gọi ông là “thông thái” vì tôi từng chứng kiến ông và bà Dương Quỳnh Hoa (Bộ Trưởng Y Tế Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam) nói chuyện bằng tiếng Pháp với nhau trong căn nhà ngay ngã ba Hai Bà Trưng – Trần Quang Khải để tránh sự dò xét của mật thám lúc cha tôi vừa mới ra tù.

Nói chung, cha tôi là một người biết kính trọng “kẻ thù” của mình. Trong phạm vi bài viết này thiết tưởng cũng cần nói luôn sự ưu việt của nền giáo dục thời đó dành cho trẻ em nghèo.

Tuy đất nước trong thời chiến, nhưng những đứa trẻ con chúng tôi mỗi buổi sáng đến trường không cần phải lấy tiền của cha mẹ, bởi trước khi vào lớp đều được nhận một phần ăn bánh mì phô mai và ly sữa bột nóng miễn phí.

Đứa nào trốn xếp hàng nhận phần ăn sẽ bị cấm vào lớp học. Cha tôi biết điều đó sau khi ra tù. Ông biết chỉ có dưới thể chế nền Đệ Nhất Cộng Hòa, con nít không bao giờ có chuyện thiếu dinh dưỡng, bị còi xương.

Thanh niên trưởng thành đều phát triển chiều cao sức khỏe đúng tiêu chuẩn khoa học, hợp với câu thành ngữ:

– “Một tinh thần minh mẫn trong một thân xác khỏe mạnh”.

Chưa kể nhà trường còn chăm sóc đến cuối năm đứa nào nghèo quá thì được lãnh phần thưởng “CÂY MÙA XUÂN” gồm quần áo sách vở, không hề phân biệt gia đình có hoạt động chống lại chế độ hay không.

Cụ thể là gia đình “tù chính trị” nghèo mạt hạng của tôi luôn có thêm phần thưởng ấy.

Chưa kể học tiểu học được dạy môn Đức Dục, lên trung học có môn Công Dân đều là những môn dạy căn bản đạo lý làm người.

Chính nhờ những môn học nhân văn bắt buộc ấy mà từ trẻ em đến người lớn khi ra đường thấy đám ma đi ngang đều dừng lại cúi đầu chào, nghe tiếng quốc ca vang lên đều đứng yên phăng phắc, đến ngã tư thấy đèn đỏ đều tự động dừng lại trước vạch vôi trắng, phát hiện người già người tàn tật băng qua đường đều tự giác dẫn họ qua.

Ở quận, phường khóm nào cũng có nhà thương thí, trạm y tế, nhà dưỡng lão, nhà nuôi trẻ mồ côi, nhà nghỉ cho đồng bào bệnh hoạn hoặc bất hạnh có chỗ nương thân.

Và đặc biệt những nơi này hoàn toàn miễn phí không thu một cắc. (Nếu tôi không quá chủ quan trong nhận định thì có thể nói thời điểm ông Diệm cầm quyền là thời kỳ vàng son nhất của miền Nam trên trường quốc tế).

Thời điểm ấy nền kinh tế và dân trí Việt Nam Cộng Hòa sánh ngang với Nhật Bản, hơn Đại Hàn và tất nhiên hơn xa các nước vùng Đông Nam Á như Thái Lan, Mã Lai, Nam Dương Quần Đảo. Thời điểm ấy Sài Gòn sạch sẽ như Singapore và được mệnh danh là HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG cũng không có gì thái quá!

Ông cũng kính trọng Tổng Thống Ngô Đình Diệm khi Tổng Thống đích thân mời người đối kháng với chế độ ông là cha tôi Bùi Văn Trình (từng bị ông nhốt tù chính trị) dẫn tôi vào Dinh Độc Lập nhận giải thưởng Hội Họa Thiếu Nhi Châu Á với sự có mặt của các vị Đại Sứ nước ngoài.

Lúc đó tôi còn quá nhỏ nhưng cũng đủ bày tỏ lòng ngưỡng mộ ông, một vị Tổng Thống có tinh thần mã thượng biết quý trọng hiền tài không phân biệt xuất thân, lý lịch.

Một Tổng Thống có vẻ ngoài hiền hậu nhưng lại có tầm nhìn xa thấy rộng, không cho phép người Mỹ can thiệp quân sự vào hiện tình đất nước Việt Nam.

Đáng tiếc là một Tổng Thống anh minh như thế lại bị chết oan ức, chết thảm khốc trong cuộc đảo chính quân sự 1-11-1963 do chính người Mỹ giật dây theo kịch bản của họ.

Ông Diệm chết vài tháng sau khi đọc diễn văn khai mạc Trại Hè Thiếu Nhi Xuất Sắc Toàn Miền Nam tại Bà Rịa Vũng Tàu mà tôi là một đại biểu thiếu nhi được mời tham dự.

Hôm nay viết những dòng này tôi lại nhớ đến những ngày đắp mộ ông năm 1971. Năm ấy tôi mới 17 tuổi cũng nối gót ông tập làm cách mạng.

Cuộc cách mạng “impossible” mà hậu quả đến bây giờ là dân miền Nam vẫn cứ luyến tiếc hoài thời thịnh trị của nền Đệ Nhất Cộng Hòa ngày xưa.

Hôm nay viết những dòng này không biết cha tôi, ông Bùi Văn Trình có lên trời hay chưa?

Tôi chỉ thấy ông đứng giữa khu rừng bưng mặt khóc trước một lý tưởng hoàn toàn sụp đổ bởi những kẻ lừa thầy phản bạn, liếm gót ngoại bang Tàu Cộng. Khu rừng ảo ảnh đó được tôi ghi lại bằng khúc thơ ngắn như sau:

Cánh rừng khô, lá khô, máu khô
Ba đứng đó một mình hiu quạnh
Trắng, xám, xanh, đen… màu địa y
Ba khoanh tay, hất hàm ương ngạnh

Những nếp nhăn nửa đời, cả đời
Trên trán ba, trên trán thảo mộc
Thôi, quên đi chính trị, thi ca
Ba mím môi, lặng người, đứng khóc !

BÙI CHÍ VINH.

CHÍNH QUYỀN TRUMP PHONG TỎA TÀI SẢN Ở HOA KỲ CỦA CÁC LÃNH ĐẠO HỒNG KÔNG

Image may contain: 11 people, including Hung Pham, text that says 'Hàng trên (từ trái sang phải): Carrie Lam, Eric Chan, John Lee, Teresa Cheng, Zhang Xiaoming, Zheng Yanxiong. Hàng dưới: Stephen Lo, Luo Huining, Chris Tang, Erick Tsang and Xia Baolong.' 
Timothy Trinh is with Trần Bang and 46 others.

CHÍNH QUYỀN TRUMP PHONG TỎA TÀI SẢN Ở HOA KỲ CỦA CÁC LÃNH ĐẠO HỒNG KÔNG

Hoa Kỳ đã áp dụng các biện pháp trừng phạt đối với nhà lãnh đạo Hồng Kông Carrie Lam và 10 nhân vật cấp cao, trong một bước đi mới quan trọng nhằm chống lại sự đàn áp của Trung Quốc tại thành phố bán tự trị này.

“Hoa Kỳ sát cánh với người dân Hồng Kông và chúng tôi sẽ sử dụng các công cụ và chính quyền của mình để nhắm mục tiêu vào những kẻ phá hoại quyền tự chủ của Hồng Kông,” Bộ trưởng Tài chính Hoa Kỳ Steven Mnuchin cho biết trong một tuyên bố.

Theo trang mạng của Bộ Tài chính Hoa Kỳ, danh sách bị trừng phạt gồm có Đặc khu trưởng Hồng Kông Carrie Lam, Bộ trưởng Tư pháp Teresa Cheng, Giám đốc an ninh quốc gia Eric Chan, cảnh sát trưởng đương nhiệm Chris Tang, cũng như cựu cảnh sát trưởng Stephen Lo, người đã giám sát những tháng đầu của các cuộc biểu tình và bất ổn năm ngoái. Giám đốc an ninh John Lee, Bộ trưởng Hiến pháp và Đại lục Erick Tsang và các quan chức đại lục Luo Huining và Zhang Xiaoming cũng có tên trong danh sách.

Tất cả 11 người sẽ bị phong tỏa bất kỳ tài sản nào ở Hoa Kỳ, bất kỳ giao dịch tài chính nào của cá nhân hoặc công ty Mỹ với họ sẽ bị buộc tội hình sự.

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo nói rằng Hoa Thịnh Đốn đang hành động vì Bắc Kinh đã vi phạm lời hứa về quyền tự trị mà họ đã đưa ra cho Hồng Kông trước khi Anh trao lại lãnh thổ vào năm 1997.

“Các hành động của ngày hôm nay gửi một thông điệp rõ ràng rằng các hành động của chính quyền Hồng Kông là không thể chấp nhận được và trái với cam kết của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong khuôn khổ ‘một quốc gia, hai hệ thống’ và Tuyên bố chung Trung-Anh, một hiệp ước đăng ký với Liên Hiệp Quốc,” ông Pompeo nói.

Người Đà Lạt Xưa

August 8, 2020

Chính sách tăng cường kiểm soát hà khắc của Đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ phản tác dụng.

Image may contain: 1 person, suit

Tinh Hoa

Chính sách tăng cường kiểm soát hà khắc của Đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ phản tác dụng.

Cam kết đầu tiên mà Tập Cận Bình đưa ra với tư cách là lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc 8 năm trước là không bao giờ cho phép đảng này chịu chung số phận của Đảng Cộng sản Liên Xô.

“Tại sao Liên Xô tan rã? Tại sao Đảng Cộng sản Liên Xô sụp đổ?” ông đã hỏi các thành viên của mình vào tháng 12 năm 2012. “Một lý do quan trọng là lý tưởng và niềm tin của họ bị dao động”, ông ta nói trong một bài phát biểu nội bộ không được truyền thông nhà nước thực hiện.

“Cuối cùng, tất cả chỉ cần một lời thầm lặng từ Gorbachev để tuyên bố giải tán Đảng Cộng sản Liên Xô, và một đảng lớn đã biến mất”, ông nói.

Những từ đó – được nói chỉ vài tuần sau khi ứng cử viên trong bóng tối trở thành tổng bí thư – đã báo trước những căng thẳng Mỹ-Trung mà những năm sau đó sẽ không ngừng ám ảnh ông Tập.

Bởi vì thiết lập sự cai trị tuyệt đối của đảng – đơn thuốc của ông để ngăn chặn Trung Quốc đi theo con đường của Liên Xô – là một chính sách mà ông Tập đã mắc kẹt bởi sự tàn bạo trong nhiệm kỳ của mình. Đó cũng là lý do cốt lõi khiến quan hệ Trung-Mỹ đã chìm xuống điểm thấp nhất kể từ năm 1972, trước khi Tổng thống Mỹ lúc đó là Richard Nixon đến thăm Mao Trạch Đông.

Thật là mỉa mai cho ông Tập rằng chính quyền Trump ngày nay đang đối xử với Đảng Cộng sản Trung Quốc như Washington đã làm với Liên Xô, cố gắng đẩy nó xuống mồ.

Trong một bài phát biểu bùng nổ vào tuần trước, Ngoại trưởng Mike Pompeo đã gọi Tập là “một người tin tưởng thực sự vào một hệ tư tưởng toàn trị phá sản”. “Nếu thế giới tự do không thay đổi nó”, ông Pompeo nói, “Trung Quốc cộng sản chắc chắn sẽ thay đổi chúng ta”.

Cứ như thể nhà ngoại giao Mỹ đang chỉ cho Tập lối ra vậy, vẫy ông ta đi trên con đường giống như Mikhail Gorbachev, nhà lãnh đạo cuối cùng của Liên Xô.

Đối với Trung Quốc, tổng bí thư diễn tả về thuyết “diễn biến hòa bình” đáng sợ được xây dựng bởi John Foster Dulles trong những năm đầu của Chiến tranh Lạnh. Dulles, người giữ vị trí của ông Pompeo từ năm 1953 đến 1959, đã nói về một sự chuyển đổi chính trị của hệ thống xã hội chủ nghĩa Trung Quốc bằng biện pháp hòa bình. Bắc Kinh đã cảnh giác chống lại một động thái như vậy trong nhiều thập kỷ.

Bài phát biểu của ông Pompeo rất khiêu khích đến mức chưa được báo cáo thẳng thắn bên trong Trung Quốc. Những lời quở trách gay gắt về bài phát biểu đã được Tân Hoa Xã thực hiện, nhưng bản thân bài phát biểu của ông Pompeo thì không.

Rắc rối cho Đảng Cộng sản Trung Quốc, bài phát biểu chứa đầy những cụm từ nhằm thúc đẩy cái nêm phân biệt giữa nó và người dân Trung Quốc, phân biệt rõ ràng giữa hai đối tượng.

Về mặt biểu tượng, ông Pompeo đã có bài phát biểu tại một bảo tàng được xây dựng để tưởng nhớ Nixon, người có chuyến thăm bất ngờ tới Trung Quốc đã mở đường cho việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa hai nước vào năm 1979.

Việc thiết lập quan hệ Mỹ-Trung đã thay đổi tiến trình của lịch sử hiện đại.

Đảng Cộng sản Trung Quốc đã quyết định chia tay Đảng Cộng sản Liên Xô, theo nhiều cách mà nó đã theo, và thay vào đó bắt tay với Mỹ, mà sau đó nó đã buộc tội chủ nghĩa đế quốc.

Chính Nixon đã đưa ra lựa chọn táo bạo là hợp tác với Trung Quốc cộng sản để ngăn chặn kẻ thù số 1 của Mỹ, Liên Xô.

Sự sụp đổ của Liên Xô năm 1991 đã khiến Trung Quốc trở thành cường quốc cộng sản lớn duy nhất còn lại. Nhưng Hoa Kỳ đã không tìm cách chấm dứt sự cai trị của cộng sản ở Trung Quốc chỉ vì Trung Quốc không phù hợp với Mỹ và không xứng đáng với nỗ lực này.

Ngày nay, tình hình đã thay đổi và các quốc gia đang bị hạn chế vì vô số vấn đề.

Tám năm cầm quyền của ông Tập được đánh dấu bằng một nỗ lực không ngừng để củng cố đảng.

Một trong những bước đầu tiên mà Tập thực hiện là thành lập nhiều “nhóm nhỏ” khác nhau trong Ủy ban Trung ương đảng để trở thành cơ quan hoạch định chính sách cốt lõi của đất nước. Bản thân Tập trở thành người đứng đầu các nhóm mới.

Những động thái này tập trung quyền lực trong tay của Tập trong khi làm suy yếu quyền lực của Hội đồng Nhà nước, chính phủ quốc gia do Thủ tướng Lý Khắc Cường, đối thủ chính trị của ông Tập chủ trì.

Kết quả là, ngay cả các chính sách kinh tế vĩ mô mà theo truyền thống thuộc thẩm quyền của Thủ tướng cũng dần dần thuộc về Tập.

Điều này thể hiện rõ tại một hội nghị chuyên đề quy mô lớn có sự tham dự của một nhóm các nhà lãnh đạo doanh nghiệp tư nhân và công cộng được tổ chức tại Bắc Kinh vào ngày 21 tháng 7. Nó được chủ trì bởi Tập, người đi cùng với ba trong số bảy thành viên của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị. Tập không có mặt, mặc dù được biết là đã ở Bắc Kinh ngày hôm đó.

Trong số những người được mời tham dự cuộc họp có đại diện của công ty con Trung Quốc của Microsoft và Panasonic cũng như của Công ty kỹ thuật số Hàng Châu Hikvision, nhà sản xuất camera giám sát hàng đầu của Trung Quốc, đang phải đối mặt với áp lực từ chính phủ Mỹ.

Rõ ràng là ông Tập và đảng đưa ra các chính sách, chứ không phải Thủ tướng Lý và chính phủ.

Kể từ khi nhậm chức, Tập đã đảo ngược quy định trong ba lĩnh vực. Ông đã ngăn sự tách rời giữa chính phủ và đảng, sự tách biệt giữa chính phủ và các công ty, và sự tách biệt giữa quân đội và các công ty.

Kết quả của “cải cách ngược” của Tập là đảng trở lại vị trí hàng đầu của mọi tổ chức.

Khẩu hiệu “hội nhập quân sự-dân sự” đưa ra một ví dụ điển hình.

Từ “quân đội” ở đây không có nghĩa là một quân đội quốc gia bình thường. Nó có nghĩa là Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA), nằm dưới sự chỉ huy tuyệt đối của đảng. Hội nhập quân sự-dân sự là khuôn khổ để các công ty tư nhân hợp tác hoàn toàn với PLA.

Mục tiêu của các công ty là theo đuổi lợi nhuận. Nhưng ở Trung Quốc, có các chi bộ trong các công ty. Với đảng tại bàn ra quyết định, họ khác biệt đáng kể so với tiêu chuẩn quốc tế của các công ty.

Hơn nữa, các công ty của Trung Quốc và người dân được yêu cầu theo tình báo quốc gia và các luật khác để hợp tác với chính phủ – về cơ bản là với đảng – để cung cấp thông tin khi cần thiết.

Cấu trúc độc đáo này của nhà nước cộng sản đã trở thành lực cản lớn đối với các công ty Trung Quốc như tập đoàn thiết bị viễn thông khổng lồ Huawei Technologies và nhà sản xuất camera giám sát Hikvision, có hoạt động tại Mỹ và các quốc gia tự do khác.

“Đảng, chính phủ, quân đội, dân sự và học thuật; đông, tây, nam, bắc và trung tâm, Đảng lãnh đạo mọi thứ”. Đây là một trong những khẩu hiệu được phê chuẩn tại đại hội quốc gia cuối cùng của đảng năm 2017.

Trong cùng một đại hội, người ta cũng quyết định rằng năm mục tiêu để hiện thực hóa “hiện đại hóa” sẽ là năm 2035 thay vì vào khoảng năm 2049, kỷ niệm 100 năm thành lập Cộng sản Trung Quốc, như dự kiến ​​ban đầu.

Nói cách khác, Trung Quốc sẽ bắt kịp và vượt Mỹ sớm hơn 15 năm so với kế hoạch.

Đương nhiên, chính quyền Trump đã rút ra tất cả các điểm dừng để chặn đối thủ của mình.

Trung Quốc đột ngột áp dụng luật an ninh quốc gia Hồng Kông, làm xói mòn nguyên tắc “một quốc gia, hai chế độ” đã áp dụng cho thuộc địa cũ của Anh kể từ khi vùng lãnh thổ này trở lại dưới sự cai trị của Trung Quốc vào năm 1997. Đó là một quyết định mà theo cộng đồng quốc tế quan ngại là đã đi xa khỏi lẽ thường.

Nhưng ưu tiên của đảng là lợi ích chính trị trong nước, bản năng sinh tồn của nó. Câu hỏi quyết định này sẽ đánh vào nền kinh tế quốc gia như thế nào đã được đặt ra phía sau đó.

Đúng như dự đoán, cuộc đối đầu giữa Mỹ và Trung Quốc đã leo thang và quan hệ ngoại giao đã giảm xuống mức thấp nhất trong nhiều thập kỷ. Chính quyền Trump đã bắt đầu nhắm vào chính chế độ cộng sản của Trung Quốc, với tiền đề rằng nhiều điều đã xảy ra trong nhiệm kỳ tám năm của Tập đã phá hoại trật tự thế giới dựa trên luật lệ.

Hoa Kỳ được cho là đang cân nhắc các hạn chế nhập cảnh đối với các thành viên của Đảng Cộng sản Trung Quốc và gia đình của họ. Đảng này có tới 92 triệu thành viên, nhiều hơn dân số Đức. Tổng số thành viên và thành viên gia đình của họ được cho là gần 300 triệu, gần bằng dân số Hoa Kỳ.

Nếu Mỹ cắt đứt quan hệ với giới tinh hoa của Trung Quốc, thì thực tế, điều đó có nghĩa là đóng băng trong quan hệ ngoại giao. Nó cũng sẽ rất nguy hiểm.

Nỗi ám ảnh của Tập về việc không trở thành Gorbachev và những nỗ lực không ngừng nghỉ của ông để củng cố Đảng đến cuối cùng giờ đã bị phản tác dụng.

Kim Mai – Theo Nikkei Asean Review

TS Bùi Quang Tín tự rơi từ tầng 14 chung cư xuống sảnh

Image may contain: one or more people
Lê Vi

TS Bùi Quang Tín tự rơi từ tầng 14 chung cư xuống sảnh

Đó là kết luận của Cơ quan Cảnh sát điều tra-Công an TP Hồ Chí Minh nên vụ án được khép lại. Sau khi điều tra làm rõ, căn cứ khoản 1, Điều 157 Bộ Luật Tố tụng hình sự, ngày 8-8, Cơ quan Cảnh sát điều tra- Công an TP Hồ Chí Minh đã ra quyết định không khởi tố vụ án.

Cơ quan điều tra cho rằng kết quả khám nghiệm hiện trường, lời khai nhân chứng thấy “TS Tín trèo lan can”… xác định nạn nhân tử vong do tự ngã từ tầng 14.

http://m.cand.com.vn/…/Tien-si-Bui-Quang-Tin-tu-roi-tu-tan…/

NGỌC TRONG NƯỚC

Image may contain: one or more people, night and outdoor
Quốc Ấn MaiFollow

NGỌC TRONG NƯỚC

Tôi không nhầm tựa bài viết này với một bộ phim lừng đanh một thời: Ngọc trong đá.

Sài Gòn từng một thời hoa lệ với cái tên Hòn ngọc Viễn Đông. Là trung tâm của Đông Dương trăm năm trước. Là một hệ thống thành phố được quy hoạch vuông vức mà các trục chính như Võ Thị Sáu, Điện Biên Phủ, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Du,… đến ngày nay vẫn song song nhau và vẫn là trung tâm của Sài Gòn, rồi thành phố Hồ Chí Minh, dù đi qua hai chế độ sau thời Pháp thuộc.

Sau hơn trăm năm, Sài Gòn ngày xưa và thành phố Hồ Chí Minh hôm nay có thể tóm gọn trong một bức ảnh. Một thị dân cô đơn lầm lũi đẩy xe máy qua rốn ngập, nước tận cả yên xe. Thái độ cam chịu ấy hướng về ánh đèn xa xa cao ốc của những người thượng lưu đang ăn trên ngồi trốc ở Sài Gòn, với các giấy tờ giao đất có tên hành chính thành phố Hồ Chí Minh.

Cả chục ngàn tỉ chống ngập với nhiều năm đào đào, xới xới đường phố Sài Gòn nay đã “chết trôi”. Không thấy nhà thầu nào chịu trách nhiệm, chẳng thấy quan chức nào vào lò, càng mất bóng trách nhiệm giám sát của uỷ ban, của hội đồng. Có chăng là đâu đó trong sự bí mật mà đám đông ít biết, những lời phê bình và tự phê bình thấm đẫm nhân văn giữa các đồng chí với nhau…

Ngọc trong đá đâu thể toả sáng. Ngọc trong nước đục của cống rãnh trào lên càng không thể toả sáng!

Nó chỉ sáng nhất trên những giấy tờ báo cáo đã nộp đủ đến 82% ngân sách của thành phố Hồ Chí Minh nộp trung ương.

Toàn bộ ngân sách ấy là người Sài Gòn đóng góp.

Một sự đóng góp đầy cam chịu, lầm lũi như người Sài Gòn dắt xe qua cơn ngập ngụa thời đại thế nước đang lên tại thành phố Hồ Chí Minh, như trong ảnh…

Chú thích: ảnh internet

TT Donald Trump ký sắc lệnh cấm mọi giao dịch với công ty mẹ TikTok, WeChat

https://www.facebook.com/RFAVietnam/videos/3119242451487615/?t=12

Đài Á Châu Tự Do

TT Donald Trump ký sắc lệnh cấm mọi giao dịch với công ty mẹ TikTok, WeChat

Hôm 6-8, Tổng thống Mỹ Donald Trump ký 2 sắc lệnh cấm các cá nhân và công ty Mỹ thực hiện giao dịch với ByteDance và Tencent là 2 công ty mẹ của TikTok và WeChat sau 45 ngày nữa.

Bạn nghĩ sao về thông tin này?

Thị trường chứng khoán Trung Quốc ngày 7/8 chao đảo

Thị trường chứng khoán Trung Quốc ngày 7/8 chao đảo với việc giá cổ phiếu hàng loạt công ty công nghệ lao dốc sau khi Tổng thống Donald Trump ký lệnh cấm TikTok và WeChat tại Mỹ.

Ngoài lệnh cấm TikTok và WeChat, chính phủ Mỹ cũng đang nhắm tới các công ty Trung Quốc niêm yết tại Mỹ. Theo Reuters, Ủy ban Chứng khoán và Bộ Tài chính Mỹ cho biết các cố vấn của Tổng thống Trump đã đề nghị ông chủ Nhà Trắng ra lệnh “đuổi cổ” các công ty Trung Quốc khỏi thị trường chứng khoán Mỹ nếu không tuân thủ quy định kiểm toán của Mỹ.

—————————

Theo CNBC, chỉ số chứng khoán công nghệ Hang Sheng – bao gồm 30 tập đoàn công nghệ niêm yết tại Hong Kong – lao dốc 2,51%. Ở Trung Quốc đại lục, chỉ số ChiNext (Thâm Quyến) và Star 50 (Thượng Hải) sụt lần lượt 2,4% và 3,1%. Chỉ số CSI 300 index gồm các cổ phiếu lớn niêm yết ở cả hai sàn giảm 1,4%.

Giá cổ phiếu của hàng loạt công ty công nghệ Trung Quốc lao dốc nghiêm trọng. Giá cổ phiếu Tencent – công ty mẹ của ứng dụng WeChat – tụt 5,04%. Hậu quả là giá trị vốn hóa của tập đoàn Internet lớn nhất Trung Quốc lao dốc 45 tỷ USD.

Giá cổ phiếu SMIC, Xiaomi, ZTE và Alibaba lần lượt sụt giảm 8,7%, 3%, 2,58% và 3,04%. Tính chung, cổ phiếu công nghệ Trung Quốc trên sàn chứng khoán Hong Kong bay hơi hơn 100 tỷ USD.

Ngày 6/8, Tổng thống Mỹ Donald Trump ký lệnh cấm các giao dịch với TikTok của ByteDance và WeChat của Tencent. Lệnh cấm sẽ có hiệu lực trong vòng 45 ngày. Giới quan sát nhận định Tencent sẽ đối mặt với rất nhiều khó khăn bởi lệnh cấm của Mỹ không chỉ hạn chế ở WeChat.

Đặc biệt, mảng kinh doanh game của Tencent sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Công ty này có cổ phần ở những hãng game như Activision Blizzard và Riot Games (hãng đứng sau tựa game nổi tiếng Liên Minh Huyền Thoại). Tencent có thể đánh mất hoàn toàn thị trường game Mỹ.

Nhiều công ty Trung Quốc không liên quan tới lệnh cấm của Tổng thống Trump cũng bị ảnh hưởng. Cổ phiếu của Alibaba và JD.com giảm lần lượt 6,7% và 5% trong phiên giao dịch ngày 7/8.

Ngoài lệnh cấm TikTok và WeChat, chính phủ Mỹ cũng đang nhắm tới các công ty Trung Quốc niêm yết tại Mỹ. Theo Reuters, Ủy ban Chứng khoán và Bộ Tài chính Mỹ cho biết các cố vấn của Tổng thống Trump đã đề nghị ông chủ Nhà Trắng ra lệnh “đuổi cổ” các công ty Trung Quốc khỏi thị trường chứng khoán Mỹ nếu không tuân thủ quy định kiểm toán của Mỹ.

Theo CNBC
Zing

Hoàng Nguyên Vũ

Image may contain: 2 people, text that says 'Tencent 腾讯 Dân Trung Quoc "bàng hoàng" khi chi với lệnh câm Tiktok và Wechat của ông Trump tại My. Đã thồi bay 100 ty USD của chứ'ng khoán Trung Quoc hôm nay.'

13 TỈNH, THÀNH PHỐ CÓ CA NHIỄM COVID 19

No photo description available.
Lm Trần Chính Trực

13 TỈNH, THÀNH PHỐ CÓ CA NHIỄM COVID 19
(Tính đến 7 giờ, ngày 07/08/2020)

01. Đà Nẵng: 213 ca
02. Quảng Nam: 54 ca
03. TPHCM: 08 ca
04. Lạng Sơn: 04 ca
05. Quãng Ngãi: 03 ca
06. Đăk Lăk: 03 ca
97. Bắc Giang: 03 ca
08. Hà Nội: 03 ca
09. Quãng Trị: 02 ca
10. Đồng Nai: 02 ca
11. Thái Bình: 01 ca
12. Hà Nam: 01 ca
13. Thanh Hoá: 01 ca
14………….

Tổng: 750 ca nhiễm Covid 19, trong đó 10 ca đã tử vong.

Làm sao nhận diện ‘xe ngập nước’

Làm sao nhận diện ‘xe ngập nước’

PHILADELPHIA, Pennsylvania (NV) – Mùa bão Đại Tây Dương bắt đầu tới miền Đông và Đông-Nam nước Mỹ đem theo sự tàn phá, nhà xập, cây đổ, lũ lụt, v.v…

Lũ lụt nhấn chìm mọi thứ, trong đó có xe hơi.

Nhiều người tiếc không bỏ được chiếc xe quen thuộc, mà tìm cách bán, hoặc có những người mua lại xe ngập nước với giá rẻ mạt rồi bán lại với giá hời.

Làm sao biết được những yếu tố để khỏi mua lầm một chiếc xe bị ngập nước?

Đài truyền hình WPVI cho vài ý kiến giúp nhận diện những chiếc xe ngập nước này.

Bà Emili Voss, của hãng cung cấp thông tin Carfax, cho biết: “Điều không may là chúng ta chứng kiến sự gia tăng của các xe bị ngập nước trên thị trường trong thời gian gần đây.”

Khi nước phủ ngập chiếc xe, rất nhiều bộ phận điện, máy bị hư hỏng dẫn đến những yếu tố quan trọng khi lái xe đó là sự an toàn và sức khỏe.

Một người thợ máy nói với phóng viên rằng, “Nước lụt vào hộp chứa cầu chì, hay đi vào hệ thống thắng xe làm hư bộ phận anti-lock brake và bộ phận kiểm tra thăng bằng traction control.”

Máy xe, hệ thống tay lái, seatbelts, airbags và nhiều thứ khác.

Nhiều người bất lương, lau chùi, đánh bóng sạch sẽ chiếc xe ngập nước và tung ra thi trường.

Đương nhiên, trước đó, các xe trên được “đánh bóng,” ít ai có thể nhận ra chiếc xe mà mình sắp đem về từng làm “tàu ngầm” một thời gian.

Nhưng mà có những thứ không dấu được.

Mở hộp cầu chì, lấy ra một chiếc, chắc chắn mọi người sẽ thấy ngay dấu vết mà nước để lại.

Mùi ẩm thấp của chiếc xe nằm trong nước lâu ngày sẽ dễ dàng nhận ra dù người bán có xịt các hóa chất khử mùi. Tuy nhiên, khi mua xe mà gặp một chiếc xe mà có nhiều mùi thơm, hãy thận trọng.

Nhìn kỹ thảm xe, và ghế ngồi, nếu khác màu thì phải cảnh giác, xem xét dấu vết có phải từ cảnh ngập nước ra hay không.

Dưới cửa xe và dashboard đều để lại dấu vết, ngay cả bàn đạp, hook và trung, lời của bà Voss. (MPL)

 

Sự hãnh tiến và tự mãn quá mức của chính quyền Việt Nam trước nCovid

Sự hãnh tiến và tự mãn quá mức của chính quyền Việt Nam trước nCovid

VietTuSaiGon

Nguy hiểm nhất của đời người, nhóm người, tổ chức, quốc gia… không phải là sự thất bại mà là sự hãnh tiến, tự mãn. Điều đó đã ứng với Việt Nam, nhìn trên góc độ nào cũng thấy Việt Nam đã quá hãnh tiến, quá tự mãn trong đợt chống dịch đầu năm, để đến bây giờ, mọi sự đã quá muộn màng. Nói mọi sự quá muộn màng liệu có quá bi quan không? Không! Đây là một sự thật mà chắc chắc trong thời gian tới, Việt Nam phải đối mặt!

Bởi trong đợt chống dịch vào tháng Tư, Việt Nam kịp thời khóa các cửa khẩu với Trung Quốc, các chuyến hàng giao dịch giữa hai nước được cách ly rất tốt, chuyến xe lửa Việt Nam – Trung Quốc được tổ chức cách ly sau khi về nước, khử trùng đầy đủ và đặc biệt các đường biên giới được canh giữ kĩ càng, dường như không có người Việt sang Trung Quốc và ngược lại. Sở dĩ có chuyện này bởi hầu hết người dân đều rất sợ, phải nói là rất sợ dịch bệnh, bởi dù không nói ra nhưng ai cũng hiểu hoàn cảnh đất nước, nhân tình thế thái, ví dụ như Mỹ, hay cả Trung Quốc có bị dịch chết tràn lan cả năm trời thì mức độ khủng hoảng cũng không bằng việc nó xảy ra tại Việt Nam chừng vài tháng. Chính vì lẽ này mà người người, nhà nhà ý thức tự cách ly, tự tránh dịch.

Thế rồi thời gian chống chọi với dịch cũng qua, không có cái chết nào do dịch (hoặc có mà không được loan báo cũng không chừng!). Sau sự vụ chống dịch, hầu hết các đảng viên Cộng sản đều tự hào ra mặt, đều dương dương vỗ ngực về thiên đường xã hội chủ nghĩa của họ. Và không dừng ở đó, ngay cả báo chí nhà nước và báo chí phi nhà nước cũng có những nhận định hết sức ầu ơ. Nếu báo chí nhà nước tha hồ ca ngợi, tung hê thành quả chống dịch thì báo chí phi nhà nước lại đặt câu hỏi tại sao người Việt Nam có thể kháng được dịch? Hay là do người Việt Nam quen ở bẩn? Cả hai khuynh hướng viết tuy trái chiều nhưng lại có chung hệ quả: Gieo rắc vào tâm lý người Việt tính chủ quan, không sợ dịch, nghĩ rằng dịch chỉ có ở nước khác, nó sợ Việt Nam. Về phía chính phủ, từ các Phó Thủ tướng cho đến Thủ tướng đều không ngớt tự đắc, ông Vũ Đức Đam tuyên bố “Dịch hoành hành ở đâu không biết, nhưng sang Việt Nam thì nó phải bị dập chết!”, ông Thủ tướng còn gân cổ hơn: “Nếu cây cột điện Mỹ có chân thì nó cũng chạy vào Việt Nam!”.

Tất cả các cơ ngôn luận từ truyền thông mậu dịch cho đến phi mậu dịch, từ ngành y tế cho đến chính phủ đều tỏ ra hãnh tiến, thậm chí tự mãn, tạo ra bầu không khí tự đắc từ Nam chí Bắc. Và, không dừng ở lời nói, Thủ tướng chỉ đạo phải tiến hành phục vụ du lịch trở lại, kêu gọi du lịch trong nước, tạo điều kiện cho các công ty lữ hành hoạt động chống lỗ… Nói chung là “cứu du lịch”. Mọi chuyện kiếm tiền từ du lịch nghe cứ như cháy rừng bên cạnh, lũ quét sắp kéo qua. Kết quả là ngành du lịch đua nhau kéo khách, các hãng lữ hành chạy đường dây đen, kéo hàng ngàn người Trung Quốc sang Việt Nam. Đương nhiên là ngành biên phòng không khỏi nhúng tay vào, vấn đề là kẻ nào nhúng tay, cho đến giờ này vẫn chưa ai biết. Nhưng chí ít nó gợi lại chuyện bán biển thời sau 1975, hầu hết dân đi biển mua biển từ biên phòng để đi vượt biên, nếu không bị lộ thì họ thả cho đi luôn, nếu có dấu hiệu cấp trên phát hiện thì họ bắn chìm tàu hoặc bắt ngược trở lại giao cho công an, sau đó mở tòa, kết án… Bài này rất quen!

Khi mọi thứ đều trở nên lỏng kẻo vì chủ quan, lãnh đạo thì dương dương vỗ ngực khoe thành tích, thậm chí mạo phạm cả một siêu cường như Mỹ, người dân thì lao vào kiếm tiền, bất chấp, ngành y tế thì lúc nào cũng hất mặt lên trời trước thiên hạ (sau đợt chống dịch đầu tiên, chính phủ tuyên bố thành công thì hầu hết cán bộ y tá đều tỏ ra hách dịch, xem mình là tinh hoa của quốc gia, cách hành xử của họ với bệnh nhân khác trước đó rất nhiều, coi thường, kiêu ngạo trước bệnh nhân và người nhà của họ, chuyện này diễn ra khắp mọi nơi. Và hình như người dân cũng tỏ ra kiêng dè, nễ sợ y bác sĩ hơn trước…), ngay cả ngành giáo dục cũng vỗ ngực xưng hô thành tích chống dịch… Nhìn chung là không khí tự sướng diễn ra khắp mọi thành phần, mọi ngành nghề. Và trong lúc người ta say sưa, mãi mê tự sướng thì có ít nhất hàng trăm người thu lợi bất chính, bất chấp để đưa hàng chục ngàn người Trung Quốc vào Việt Nam. Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Đợt dịch thứ hai bùng phát ngay trung tâm du lịch bậc nhất Việt Nam – thành phố Đà Nẵng, thành phố mệnh danh “đáng sống” nhất Việt Nam!

Và, sau một thời gian dài “không có dịch” tại Việt Nam (có thể con số 189 ngày không có người chết vì dịch này cũng là con số ngộ nhận?!), Việt Nam chính thức khủng hoảng vì dịch, các ca dịch liên tiếp xuất hiện, F0 vẫn là một ẩn số, nhiều người Trung Quốc bị bắt nhưng vẫn chưa cho thấy đó là con số đầy đủ. Các F1 di chuyển khắp mọi miền đất nước và mức độ lây lan, mức độ lo lắng gần như có khắp mọi ngõ ngách. Nếu như ở đợt chống dịch đầu tiên, người ta chỉ khủng hoảng và lo lắng với những ca nhiễm có nguồn gốc, địa chỉ thì ở đợt chống dịch này, người ta chỉ nhìn thấy những ca được phát giác và chỉ nhìn thấy những ca F1, riêng thành phần F0 vẫn trong vòng bí mật, chẳng biết đâu mà lần!

Và hơn bao giờ hết, Việt Nam lúc này đứng trước nguy cơ vỡ trận nếu như ngành an ninh không tìm ra được nguồn F0. Hơn nữa, sau một đợt chống dịch hết sức cam go từ tháng Giêng đến tháng Tư, dường như mọi nhóm ngành nghề đều trong trạng thái mỏi mệt, chưa thể phục hồi, bây giờ nhận thêm một đợt chống dịch tiếp theo, đương nhiên khả năng cầm cự không cao như ban đầu mặc dù kinh nghiệm có khá hơn trước. Và mức độ rủi ro thì quá cao bởi nguồn lây lan chưa tìm ra, bởi lương thực bắt đầu cạn, bởi nguồn tài chính quốc gia suy kiệt, bởi chủ nợ Trung Quốc bắt đầu đòi mạnh tay (các hành vi xấm lấn trên biển Đông của họ lúc này không chỉ đơn thuần thể hiện óc bành trướng của Trung Quốc mà nó cho thấy họ biết bành trường mạnh tay lúc nào, khi con nợ bắt đầu đuối sức thì chủ cho vay nặng lãi mới xiết nhà. Trung Quốc lâu nay vẫn là chủ cho vay nặng lãi của Việt Nam, và Trường Sa, Hoàng Sa lâu nay vẫn là món gá nợ của Việt Nam. Hành vi im lặng của Việt Nam trước Trung Quốc không phải vô duyên vô cớ mà là sự lép vế mang tính nợ nần…), cơ sở điều trị dã chiến và trang thiết bị y tế có thể thiếu hụt nếu dịch bùng phát mạnh… Mọi thứ đều ẩn chứa nguy cơ rủi ro rất cao.

Đó là chưa muốn nói đến một vấn đề khác, mùa thiên tai lũ lụt cũng cận kề, nếu không giải quyết rốt ráo dịch bệnh trước mùa mưa thì nguy cơ đói kém của năm sau là hiện rõ trước mắt. Và, chỉ vì chủ quan, hãnh tiến và tự mãn quá đáng mà chúng ta đã trả giá quá đắt cho tương lai! Và, nếu chúng ta không dốc toàn lực để chống dịch, không dập dịch được trước mùa mưa thì hậu quả thật khó lường. Giả sử Việt Nam dập dịch rốt ráo trước mùa mưa thì cũng đừng tin mù quáng rằng cột điện Mỹ sẽ chạy sang Việt Nam. Vì cột điện Trung Quốc sát cạnh Việt Nam, nó đã chạy và sẽ còn chạy sang Việt Nam rất nhiều. Đừng mời bất kỳ cây cột điện nào vào Việt Nam nữa, cẩn thận và cẩn ngôn!