XHCNVN CHẾT ỔN ĐỊNH.!

Image may contain: 3 people, people sitting

Image may contain: 7 people, people sitting
No photo description available.
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
+4

Van Pham

XHCNVN CHẾT ỔN ĐỊNH.!!!!!!!!!!!

Ông hàng xóm nói với tui:

– Bên Pháp vừa bị khủng bố làm gần 100 người chết, ông biết chưa?
– Mấy zụ đó thì loa phường công bố liền chứ có chi mà không biết!
– Công nhận Vn mình ổn định ông hỉ! Mấy nước đa đảng đó bị khủng bố, chết liên tục.
– Ừm! Vn mình ổn định! Chết cũng ổn định!
– Là sao? Tôi không hiểu ý ông nói gì!

– Thì VN lúc nào cũng ổn định chứ sao! Bên nước người ta lâu lâu bị khủng bố chết vài chục người thì mình lu loa, hô hào họ bất ổn, bạo loạn. Còn mình, ngày nào cũng hơn vài trăm mạng ra đi trong âm thầm, thì không ổn định sao được?

– Ông nói gì thế? Làm gì mà mỗi ngày vài trăm người chết?

– Đó là công bố của Bộ Y Tế chứ không phải tôi nói. BYT cho biết mỗi năm VN có 150 ngàn ca mắc bệnh ung thư, trong đó thường tử vong hơn một nửa.

– Một nửa của 150 ngàn là 75 ngàn, chia cho 365 ngày…. Á đù, trên 200 mạng thiệt ông ơi!

– Đó là tôi chưa nói đến những cái chết của hung thần xa lộ cũng thuộc top nhất thế giới với bình quân mỗi ngày hơn 40 mạng lìa trần trong ổn định, và 2 năm qua hơn 2300 người chết và mất tích cũng rất ổn định ngoài Biển Đông.

– Nói như ông rứa thì ổn định cái con mẹ gì mà báo chí ngày nào cũng ra rả Đất Nước ta ổn định? Hoà bình mà chết mỗi ngày vài ba trăm mạng ngon ơ. Đấy là chưa nói đến những cái chết lãng nhách như chém giết lẫn nhau, côn đồ truy sát, tự tử ở đồn công an, tự thiêu vì không có vịệc làm, nhãy sông nhãy suối vì bị cưỡng chế…

– Ai biểu ông quá tin vào bọn lều báo đó chi…

– Nhưng cái bọn Hồi Giáo đó thật độc ác ông hỉ, chúng nó giết người man rợ.

– Thì cũng giống bọn Hồ giáo ở mình !

– Hử ? Bọn Hồ giáo là bọn nào?

– Bọn đó trước kia khủng bố nhà hàng Mỹ Cảnh, trường tiểu học Cai Lậy, khách sạn Caraven….

– À, à hiểu rồi! Nhưng đó là trước kia, bây giờ bọn nó đâu còn khủng bố nữa?

– Vẫn còn! Nhưng bây giờ nó khủng bố cũng theo kiểu ỔN ĐỊNH

– Là sao?

– Là cũng giết người hàng loạt, nhưng giết từ từ, giết từng thế hệ, giết từng Địa Phương, rồi dần dần giết hết.

– Nhưng mà nó giết bằng cách nào mới được chứ?

– Đơn giản lắm ông à! Nó đem chất thải của Formosa lên chôn trên đầu nguồn, chỉ một thời gian sau thì cả dân tộc này rủ nhau đi chầu Diêm Vương hết thôi. Điều đó có gì lạ!

Á đù !!!! Xem ra bọn Hồ giaó này còn dã man hơn bọn Hồi giáo nhiều ông hỉ. Khốn nạn thật!!

Lượm trên mạng Internet….

VIỆT NAM LÀM GÌ TRƯỚC CUỘC SO GĂNG TRUNG-MỸ?

Image may contain: 1 person, text

Image may contain: water and outdoor

Ngô Thứ

Bài viết rất hay của bạn trẻ Nguyễn Anh Tuấn. Thật khâm phục em!
• • •
VIỆT NAM LÀM GÌ TRƯỚC CUỘC SO GĂNG TRUNG-MỸ?


#Bản_chất_cuộc_so_găng.

Không giống như sự nổi lên của Nhật Bản thập niên 70s-80s cuối cùng đã biến nước này thành một hội viên được đón chào của câu lạc bộ phương Tây; sự trỗi dậy của Trung Quốc mang dáng dấp của Nga Sô sau Thế Chiến II ở chỗ đều thách thức trật tự quốc tế hiện hành do phương Tây kiểm soát, với sự tự tin rằng họ đang vận hành một mô hình phát triển ưu việt hơn.

Những thành tựu phát triển của Nga Sô thời bấy giờ và của Trung Quốc hiện nay quả nhiên có thể biện minh cách tiếp cận này của họ.
Hơn thế nữa, trở thành siêu cường khi mà phương Tây đã bao vây khắp mọi nơi, không có nhiều lựa chọn cho Nga Sô và Trung Quốc trong cuộc cạnh tranh sinh tồn này ngoài việc phải xô đổ trật tự cũ.
Nếu Nga Sô phải “phá vòng vây” bằng cách hỗ trợ các dân tộc thuộc địa vùng lên chống thực dân phương Tây, và sau đó tham gia vào hệ thống XHCN do họ dẫn dắt; thì Trung Quốc đang tổng hợp những nỗ lực tương tự của mình trong “Sáng kiến Vành đai Con đường” đầy tham vọng nhằm chia lại vùng ảnh hưởng toàn cầu.

Như vậy, cũng như Nga Sô trước đây, cuộc so găng của Trung Quốc với phương Tây không chỉ bó hẹp trong một lãnh vực cụ thể, mà thực chất là sự cạnh tranh chiến lược giữa hai mô hình phát triển:
Về kinh tế, một bên nhấn mạnh vai trò quyết định của nhà nước, bên kia coi trọng sáng kiến tư nhân.
Về chính trị, một bên tăng cường độc đoán cưỡng bách đảng trị, bên kia dựa vào dân chủ tự do pháp trị.

Bản chất mô hình phát triển dựa vào nhà nước là không khác, nhưng Trung Quốc hơn Nga Sô ở chỗ tận dụng thành công bối cảnh toàn cầu hoá để học hỏi phương Tây, bổ sung các yếu tố thị trường vào nền kinh tế; nhưng cũng vì thế mà kém Nga Sô ở chỗ chưa thể xây dựng một hệ thống toàn cầu theo mô hình của mình, bởi lẽ chính Trung Quốc cũng chưa đủ thời gian để hệ thống hoá chặt chẽ một mô hình mà họ chỉ mới mày mò nhờ “dò đá qua sông”.
Nghĩa là Trung Quốc hơn Nga Sô về chiến thuật nhưng kém về chiến lược vậy.

#Đấu_trường_chính_của_cuộc_so_găng.

Lenin từng nói một câu mà hậu bối của ông ít khi muốn nhớ, rằng “xét đến cùng, chủ nghĩa xã hội nếu muốn thắng chủ nghĩa tư bản, sẽ phải thắng về năng suất lao động” [1].
Cuộc đối đầu giữa các mô hình phát triển cuối cùng cũng nằm ở chỗ mô hình nào tạo ra năng suất lao động cao hơn.

Đó là lý do vì sao người ta đang dần nhận ra cuộc chiến Mỹ-Trung hiện nay chính yếu không phải về thương mại, mà là về công nghệ [2] – yếu tố quan trọng bậc nhất để tăng năng suất.
Điều này cũng giải thích vì sao hai nước vừa tuyên bố đình chiến thương mại tạm thời, nhưng ngay sau đó con gái chủ tịch Huawei – tập đoàn chủ đạo trong tham vọng cường quốc công nghệ của Trung Quốc – vẫn bị bắt.

Trung Quốc hiểu hơn ai hết tầm quan trọng của vấn đề này khi mà sự phát triển vượt bậc vài thập kỷ qua của họ không dựa vào công nghệ phát triển tự thân.
Phương Tây sáng tạo công nghệ, Trung Quốc sao chép và tận dụng lợi thế quy mô (economies of scale) không thể so bì của mình để tăng năng suất, giảm giá thành, rồi tranh thủ bối cảnh toàn cầu hóa để vươn lên thành thế lực sản xuất hùng mạnh bậc nhất.

Công thức phát triển này của Trung Quốc, bởi vậy, đặt trọng tâm vào việc sao chép công nghệ của phương Tây bằng 3 cách thức chủ yếu sau:
(1) Gián điệp công nghệ,
(2) Mua bán&sát nhập tập đoàn phương Tây để chiếm lấy công nghệ, và
(3) Dùng thị trường nội địa khổng lồ để áp lực các tập đoàn phương Tây muốn làm ăn ở Trung Quốc phải chuyển giao công nghệ.

Không phải Tây phương không nhận ra chiến lược này của Trung Quốc, song chỉ khi họ vỡ mộng rằng sự phát triển kinh tế của Trung Quốc không dẫn đến cởi mở về chính trị, mà trái lại, còn giúp gia tăng quyền lực độc đoán đảng trị, và bừng tỉnh rằng siêu cường mới nổi này muốn tiếp bước Nga Sô, thách thức trật tự quốc tế hiện hành, họ mới bắt đầu ra tay tấn công vào công thức phát triển của Đại lục với 3 đòn tương ứng sau:
(1) Truy bắt gián điệp công nghệ,
(2) Siết chặt việc mua bán & sát nhập có yếu tố Trung Quốc (qua cơ chế CFI/Ủy ban Đầu tư Nước ngoài), và
(3) đẩy mạnh thương chiến nhằm sắp xếp lại chuỗi sản xuất toàn cầu và tạo thế bảo vệ các tập đoàn làm ăn trên đất Trung Quốc.

Trung Quốc quả thật nên lo lắng, nhất là khi mới đây họ đã thất bại trong việc dùng lợi ích gây chia rẽ nội bộ khối Tây phương [3] và đang chứng kiến việc mỗi khi một quốc gia Tây phương ra đòn thì cả khối lại hùa theo hưởng ứng.
Giờ đây vận mệnh của Trung Quốc, như Tập tuyên bố, sẽ được đặt trong nỗ lực của quốc gia này tự lực phát triển công nghệ. [4]

#Phe_nào_sẽ_thắng?

Thái độ cẩn trọng không cho phép chúng ta dựa trên thiên kiến mà vội vàng đưa ra câu trả lời, đặc biệt, khi chứng kiến sự phát triển vũ bão của Trung Quốc vài thập niên qua.
Tuy nhiên nếu đồng ý rằng công nghệ là đấu trường chính của cuộc so găng, Trung Quốc rõ ràng đang gặp quá nhiều bất lợi:

Đầu tiên, những diễn biến thời gian gần đây cho thấy mặc dù rất nỗ lực, Trung Quốc vẫn chưa chế ngự được khả năng sáng tạo công nghệ. Sự khốn đốn của ZTE – tập đoàn công nghệ hàng đầu Trung Quốc, dưới lệnh cấm vận công nghệ của Hoa Kỳ là một minh chứng không thể rõ nét hơn.

Hơn thế, trong khi nhiều nghiên cứu chỉ ra tự do chính trị quan trọng thế nào đối với khả năng sáng tạo về dài hạn [5], thì yếu tố này lại không thể chấp nhận được đối với mô hình phát triển của Trung Quốc.
Nghĩa là tham vọng tự lực công nghệ thông qua chiến lược Made in China 2025 của họ, ngay cả khi không bị để ý cũng đã không dễ thành công, huống hồ hiện nay lại đang là đích nhắm tấn công của toàn khối Tây phương thì lại càng khó khăn bội phần.

Hi vọng sót lại của Trung Quốc được nuôi dưỡng bằng niềm tin rằng “tinh thần quốc gia phục thù” một khi được thổi bùng lên, sẽ là nhiên liệu cho cỗ máy sáng tạo quốc gia như những gì từng xảy ra ở Đức sau Thế Chiến I.
Chưa rõ nỗ lực này sẽ đi về đâu, nhưng nếu nhớ rằng trong khi Đức thuộc về nòng cốt của khối Tây phương, thừa hưởng sinh lực sáng tạo mạnh mẽ bắt rễ trong lối nghĩ, lối sống lý tính hóa cao độ hàng trăm năm của Tây phương nên đã chế ngự được khả năng sáng tạo; thì Trung Quốc, dù tăng trưởng liên tục những thập kỷ vừa qua, nhưng chỉ mới chập chững những bước đầu tiên trong việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, sẽ thấy hi vọng của Trung Quốc dẫu chưa tới mức ảo tưởng, nhưng vẫn khá mong manh.

Một thước đo khác, trực quan hơn, có thể giúp dự đoán kết quả cuộc so găng.
Sáng tạo vốn dĩ gắn liền với nhân tài, là sản phẩm của cá nhân và tập thể nhân tài. Thử xem nhân tài trên thế giới đã, đang và sẽ đổ về Mỹ và phương Tây hay là về Trung Quốc để thấy viễn cảnh Trung Quốc u ám ra sao nếu vẫn đẩy quốc gia dấn sâu vào cuộc cạnh tranh chiến lược này. [6]

#Việt_Nam_phải_chọn

Câu hỏi đầu tiên đặt ra là: liệu Việt Nam có thể đứng bên lề cuộc so găng lịch sử này với một tư thế trung lập được không? Khả năng cao là không.
Việt Nam là một nước nhỏ yếu nằm ở vị trí trung tâm của đấu trường so găng là khu vực Biển Đông, mà đã nhỏ yếu thì khó thoát vòng chi phối của các siêu cường mỗi khi họ đụng độ.
“Các nước Đông Nam Á có thể bị buộc phải chọn một trong hai”[7], lời phát biểu mới tháng trước của Lý Hiển Long tuy ngắn gọn nhưng đủ cho thấy đảo quốc này, nhờ đứng chân trên một di sản và kinh nghiệm ngoại giao phong phú, đã thấu hiểu thời cuộc ra sao.

Nghĩa là, dù Việt Nam có muốn hay không, thì các siêu cường cũng sẽ tính toán trên lưng các nước nhỏ như Việt Nam. Thế thì chi bằng Việt Nam chọn lựa vị trí của mình trước, ít ra cũng chiếm được đôi chút thế chủ động.

Tuy đáng lo ngại khi lịch sử chứa đầy các ví dụ cho thấy nước nhỏ, gồm cả Việt Nam, đã trở thành chiến trường ủy nhiệm của các siêu cường ra sao, nhưng lịch sử đồng thời cũng cho thấy các quốc gia chậm tiến chỉ có thể phát triển vượt bậc nhờ khéo léo khai thác mâu thuẫn giữa các siêu cường như thế nào.
Nếu Nhật Bản nương vào cuộc tranh giành thuộc địa giữa các thực dân Tây phương, thì Hàn Quốc tận dụng mâu thuẫn Chiến tranh Lạnh, nếu Đài Loan khai thác thù địch Mỹ-Trung, thì chính Trung Quốc sau đó lại chủ động khoét sâu mâu thuẫn Mỹ-Nga Sô (mà việc xâm lược Việt Nam năm 1979 là một phần trong kế hoạch đó) – tất cả đều là để tìm cơ hội phát triển và hiện đại hóa quốc gia.

Vì sao lại thế? Vì chỉ khi đụng độ lớn thì các siêu cường mới sẵn sàng hỗ trợ hết mình cho đồng minh nhược tiểu nhằm phục vụ cho lợi ích của chính các siêu cường.
Bên cạnh đó, vì nhu cầu chứng minh mô hình phát triển của mình là tốt nhất, sự hỗ trợ của các siêu cường cũng mang tính toàn diện, không chỉ gói gọn trong lãnh vực quân sự, mà lan rộng ra cả kinh tế, chính trị, văn hoá, giáo dục, xã hội.

Hiểu như thế để thấy Việt Nam chẳng nên lo ngại cuộc so găng lịch sử này mà trái lại, cần hoan nghênh nó như một cơ hội, nếu đã coi phát triển quốc gia là mục tiêu tối thượng.

Cũng có nghĩa là, câu hỏi bây giờ không phải là có chọn phe hay không, mà là phải chọn phe nào?

#Chọn_phe_nào?

Với những phân tích ở trên, rõ ràng là nên nghiêng về phương án Mỹ/phương Tây, bởi ưu thế vượt trội của phe này.
Thực tế thì tất cả những nước Đông Á kể trên (Nhật, Hàn, Đài, Trung) cũng đã từng lựa chọn tương tự trong những thời điểm quốc gia đòi hỏi hiện đại hóa.

Đó là chưa nói đến có nhiều lý do khiến việc đứng về phe Trung Quốc không hề đảm bảo một kết cục tốt đẹp.

Trước hết, chiến lược ngoại giao bẫy nợ của Trung Quốc đang dấy lên lo ngại khắp nơi, và thực tế là chưa có nước nhỏ yếu nào trở nên thịnh vượng nhờ gắn vận mệnh của mình vào Trung Quốc khi mà cách tiếp cận cùng thắng (win-win) chưa bao giờ là ưu tiên của quốc gia này.

Thứ nữa là, tâm lý chống Trung Quốc lan rộng của người dân Việt Nam, hàm ý rằng ngay cả khi những người lãnh đạo bằng cách nào đó nhìn thấy lợi ích quốc gia trong việc tăng cường hợp tác với Trung Quốc, thì sự hợp tác đó cũng khó lòng được công chúng ủng hộ, nghĩa là đã để ngỏ sẵn sự thất bại.

Cuối cùng nhưng quan trọng không kém là, hồ sơ tranh chấp chủ quyền biển đảo sẽ khiến mọi chọn lựa đứng về phía Trung Quốc, nếu thành hiện thực, đồng nghĩa với đánh đổi chủ quyền quốc gia trên thực tế.

#Phải_làm_gì?

Ngoại giao dù khéo léo đến đâu cũng chỉ có thể trì hoãn chứ không thể chấm dứt được hiểm họa bành trướng Trung Quốc phủ bóng lên dân tộc chúng ta, và cũng không thể ngăn các siêu cường thương lượng trên lưng những nước nhược tiểu như chúng ta.

Ở một vị trí như nước ta trong tình thế hiện nay, ngoại giao cùng lắm chỉ giúp mua thời gian để chúng ta hiện đại hóa quốc gia nhanh nhất có thể.
Mục tiêu của chúng ta không bao giờ là đổi danh dự lấy hòa bình để rồi đánh mất cả hai trong ô nhục, mà phải tìm mọi cách để xây dựng quốc gia hùng mạnh nhất có thể. Chỉ khi quốc gia chúng ta đủ hùng mạnh thì Trung Quốc mới phải cân nhắc thật kỹ trước khi chọn chúng ta làm đối tượng bành trướng của họ, và chính chúng ta mới đủ khả năng xoay sở vượt thoát thân phận con cờ trên bàn cờ nước lớn.

Mà muốn thế thì:

Đầu tiên, phải xóa bỏ tâm lý yếm thế, lo ngại xung đột của một thứ chủ nghĩa hòa bình thiếu chân đế.
Nếu tin rằng phát triển quốc gia là mục tiêu tối thượng, trước là để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ sau là để dân tộc có cơ hội ngẩng mặt lên, chúng ta phải hoan nghênh và đón chào cuộc so găng lịch sử này như một cơ hội trăm năm cho dân tộc chúng ta. Vì rằng ngay cả khi chúng ta ở một vị trí chiến lược song nếu không có mâu thuẫn giữa các siêu cường, thì chúng ta cũng chẳng vin vào đâu để phát triển vượt bậc cho được; tương tự, nếu mâu thuẫn giữa các siêu cường có nảy sinh đi chăng nữa nhưng nếu chúng ta nằm ngoài khu vực đấu trường trung tâm thì cũng rất khó tìm thấy cơ hội.

May thay, chúng ta chẳng những có cả hai mà lại đang sở hữu lợi thế thời gian, vì cuộc mâu thuẫn này chỉ mới chớm nở và còn nhiều đánh giá khác nhau xung quanh nó.
Nhiều người, dựa trên tính khí thất thường của Trump cũng như động thái xuống nước gần đây của Trung Quốc, nghĩ rằng cuộc đụng độ này chỉ khởi lên tạm thời và mang tính chất giai đoạn, trong khi chúng ta, nhìn vào đồng thuận chống Trung Quốc của giới lãnh đạo chính trị phương Tây hiện nay [8] và dựa trên trải nghiệm va đập với Trung Quốc suốt chiều dài lịch sử của chính chúng ta, sẽ thấy cuộc so găng chiến lược này còn kéo dài, mở rộng nhiều thập kỷ tới, và Trung Quốc sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi nó thất bại.
Thời gian ở đây là một lợi thế chỉ khi chúng ta nhanh chóng đưa ra quyết định chọn phe của mình thay vì mải mê đu dây.
Bởi lẽ, một khi cuộc đụng độ đã định hình, phe phái đã phân chia, sự lựa chọn chậm trễ của chúng ta sẽ không còn ý nghĩa, hay nói đúng hơn, chúng ta khi đó sẽ không còn quyền chọn lựa nữa.

Sau khi đã có một thái độ đúng đắn với cuộc so găng lịch sử và chọn đúng phe của mình, chúng ta mới có thể đưa ra những đối sách phù hợp.
Đó là dù có khoác mặt nạ ngoại giao hòa hiếu với Trung Quốc tới cỡ nào, chúng ta cũng phải ý thức rõ rằng đó chỉ để mua thời gian nhằm ra sức hợp tác toàn diện với Mỹ và phương Tây, vốn đã tỏ rõ đồng thuận mong muốn một Việt Nam thịnh vượng (dĩ nhiên là vì lợi ích chiến lược của chính họ).
Sự hợp tác này phải ở mức đồng minh bất luận tên gọi của nó là gì, phải đủ toàn diện ở tất cả các lãnh vực kinh tế, giáo dục, chính trị, quân sự, xã hội, và với cả ba chủ thể là nhà nước, thị trường, xã hội dân sự, phải đủ sâu sắc tới mức tạo được sự chuyển biến về chất.
Trong sự hợp tác toàn diện đó, lẽ dĩ nhiên là nước chậm tiến đi sau, Việt Nam phải đóng vai một người học trò siêng năng, học lấy học để một cách chủ động như Nhật, Hàn, Đài, Trung đã từng (nghĩa là không chỉ sao chép máy móc mô hình), và còn phải chạy đua với thời gian, vì như đã nói, ngoại giao dù khéo léo đến đâu cũng không kéo dài được cuộc hòa hoãn quá lâu.
Sự chủ động của chúng ta là tối quan trọng: chúng ta phải đòi hỏi hợp tác 10 ngay cả khi họ chỉ sẵn lòng hợp tác 1, chứ không phải ngược lại như hiện nay.

Dĩ nhiên là sẽ có những trở ngại đến từ thể chế chính trị hiện hành của Việt Nam, nhưng cần lưu ý rằng, hiện đại hóa quốc gia là quá trình diễn ra rộng khắp trên nhiều lãnh vực mà hình thức chế độ chỉ là một trong số đó, có thể thay đổi trước hoặc sau tùy hoàn cảnh, miễn sao mục đích phát triển đạt được.
Trung Quốc cũng có thể phá hoại những nỗ lực ngoại giao câu giờ của Việt Nam bằng cách chất vấn vì sao các đồng chí là cộng sản mà lại hợp tác sâu rộng với Mỹ/phương Tây, nhưng không khó để đáp trả bằng cách nhắc họ nhớ rằng chính những người cộng sản Trung Quốc thời Đặng Tiểu Bình đã từng mong muốn liên minh quân sự với Mỹ, và trên thực tế là đã hợp tác sâu rộng với siêu cường này nhiều thập kỷ sau đó để mưu tìm phát triển.

Tóm lại, trở lực lớn nhất ngăn Việt Nam chớp lấy cơ hội trăm năm có một này không đến từ bối cảnh quốc tế bên ngoài hay hiện tình chính trị nội bộ, mà chính là viễn kiến của những người lãnh đạo Việt Nam hiện nay.

Với lề lối thực hành chính trị thiếu minh bạch ở đất nước chúng ta, người dân hiện không ở vị trí có thể biết được liệu những người lãnh đạo có nhìn ra cơ hội này không và có đang tìm cách chớp lấy hay không. Song khả năng cao là không, nếu chúng ta để ý những động thái sau
(1) tuyên truyền chống Mỹ/phương Tây trong hệ thống giáo dục, báo chí chính thống, và đặc biệt trong lực lượng vũ trang vẫn tiếp tục được duy trì,
(2) sự cương quyết không nhượng bộ Mỹ/phương Tây khi đụng đến một số vấn đề nhân quyền không quá cốt yếu phản ánh tâm lý thắng-thua với Mỹ/phương Tây còn đậm nét, và
(3) sự rụt rè trong hợp tác với Mỹ/phương Tây, mà gần đây là việc hủy bỏ nhiều chương trình giao lưu quốc phòng với Mỹ.
Tất cả đều cho thấy những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam hiện nay chỉ coi việc hợp tác với Mỹ/phương Tây mang tính chất tình thế và giai đoạn nhằm cân bằng áp lực từ Trung Quốc, chứ hoàn toàn không thấy ở đó cơ hội phát triển và hiện đại hóa vượt bậc cho quốc gia như nó nên là.

Cũng có nghĩa là, cơ hội để Việt Nam không bị nhỡ tàu như bao lần trước đây trong lịch sử nằm ở chỗ liệu mỗi chúng ta, trong tư cách phần tử quốc gia, có làm đủ không trong việc khiến những người lãnh đạo phải đặt quyền lợi dân tộc lên trên đảng phái, phe nhóm, cá nhân, để từ đó thấu triệt vấn đề thời cuộc, hoặc chúng ta đã sẵn sàng chưa trong việc thay thế họ một khi thời gian không cho phép sự chậm trễ của họ thêm một giây phút nào nữa.

Đang có tin ComCom và các trang tin chống Mỹ quốc doanh tương tự đồng loạt dừng hoạt động. Nếu đúng vậy, mình xin gửi bài viết này đến các bạn admin của những trang đó.
Chúc các bạn mau hết bàng hoàng, sớm ổn định tinh thần để nhận công tác mới.

Nhìn cuộc đời ßi kịch của cậu thần đồng biết chơi piano năm 3 tuổi…

Kimtrong Lam

By Tạp Chí Hoa Kỳ – 21 July, 2020

Thần đồng Brandenn Everett Bremmer có IQ 178. Cậu bé biết đọc khi mới 18 tháng tuổi, biết chơi piano năm 3 tuổi.

Brandenn Everett Bremmer sinh ngày 8/12/1990 tại bang Nebraska, Mỹ và mất ngày 16/3/2005. Lúc sinh thời, Brandenn cực kỳ thông minh, là một thần đồng hiếm có với chỉ số IQ lên tới 178.

Tuy nhiên, cuộc đời của cậu thiếu niên này không hề hạnh phúc. Brandenn có cuộc đời đầy bi kịch và tự sát khi mới 14 tuổi.

Câu chuyện của cậu khiến nhiều bậc cha mẹ phải giật mình, suy nghĩ lại: Chẳng cần con phải học giỏi hay thần đồng này nọ. Miễn sao con trưởng thành hạnh phúc, bình an là được.

3 tuổi biết chơi piano, 11 tuổi trúng tuyển đại học

Khi mới 18 tháng tuổi, Brandenn đã có thể đọc. Bố mẹ cậu sau đó đã tự dạy cho con những kiến thức đọc, viết và toán học.

Tuy nhiên cậu nhóc Brandenn khi ấy đã dạy ngược lại bố mẹ mình. “Chúng tôi đã học rất nhiều điều từ con, so với những gì thằng bé học từ chúng tôi”, bà Patti – mẹ của Brandenn chia sẻ.

Năm 3 tuổi, Brandenn đã có thể chơi piano thần sầu. Năm 4 tuổi cậu giành chiến thắng trong một cuộc thi âm nhạc piano cổ điển.

Ông bà Bremmer sau đó cho con trai đi kiểm tra IQ. Kết quả, Brandenn đạt chỉ số 178 mà theo bà Patti, con trai bà làm một cách chán chường và chẳng hề hứng thú.

Brandenn Everett Bremmer hồi nhỏ.

Năm 6 tuổi, Brandenn bắt đầu học trung học. Đến năm 10 tuổi thì tốt nghiệp và có bài phát biểu ấn tượng trước toàn trường.

Sau đó Brandenn tiếp tục lên bậc đại học năm 11 tuổi, chuyên ngành Sinh học tại Đại học Cộng đồng Mid-Plains.

Ước mơ của cậu khi ấy là trở thành một bác sĩ gây mê. Cũng trong thời gian này, Brandenn tham gia các lớp học âm nhạc tại Đại học bang Colorado và phát hành CD nhạc cổ điển.

Đĩa này được phát hành không chỉ ở Mỹ mà còn ở cả Nhật Bản, Hồng Kông.

Các bệnh nhân ung thư đã sử dụng nhạc của Brandenn trong quá trình điều trị. Không chỉ vậy, những giai điệu nhẹ nhàng này còn được các nữ tu nghe khi ngồi thiền.

Brandenn Everett Bremmer có tài năng âm nhạc thiên bẩm.

Sự ra đi đột ngột của thần đồng

Với sự thành công của CD thứ nhất, Brandenn tiếp tục chuẩn bị cho CD thứ 2. Vào ngày 16/3/2005, Brandenn kết thúc việc ghi âm của mình.

Cậu đi lên cầu thang để trở phòng của mình sau đó tự sát bằng một phát đạn vào đầu. Cái c h ế t của Brandenn không có bất kỳ một dấu hiệu nào cảnh báo trước.

Cậu chưa từng biểu lộ sự chán nản, mệt mỏi hay trầm cảm. Brandenn cũng không để lại bất kỳ lá thư nào cho người thân.

Thi thể của Brandenn Everett Bremmer sau đó được sử dụng cho mục đích hiến tạng như mong muốn của cậu lúc còn sống. Bà Patti cho biết, con trai mình luôn muốn cống hiến cho xã hội nhiều nhất có thể.

Đó cũng là lý do Brandenn muốn trở thành một bác sĩ. Được biết, thận của cậu được hiến tặng cho hai người, gan hiến cho một cậu bé 22 tháng tuổi và tim cho một cậu bé 11 tuổi.

Sau cái c h ế t của con trai, bà Patti cho rằng có thể Brandenn tìm đến cái c h ế t bởi muốn “hoàn thành nốt danh sách những điều muốn làm của mình“, vì Brandenn luôn có mong muốn được hiến tạng cho những người suy yếu. Bà Patti cũng cho biết lúc còn sống con trai mình luôn vui vẻ, lạc quan.

Tuy nhiên, một người bạn gái của Brandenn, tạm gọi là K. cho biết, cậu có nhiều dấu hiệu bất ổn về mặt tâm lý.

Vào dịp Giáng sinh năm 2004, K. đã nhắn tin cho Brandenn để hỏi thăm về kỳ nghỉ lễ. K cho biết, cả gia đình mình đã dành thời gian xem phim cùng nhau. Brandenn sau đó nhắn lại: “Ừ.

Gia đình mình thì không làm gì cả”. Sau đó, cậu giải thích thêm: “Ý mình là, chúng mình là một gia đình thân thiết nhưng lại không dành nhiều thời gian bên nhau… Ừm… vậy đấy…”.

Brandenn sau đó cũng tiết lộ, cậu có cảm giác suy sụp, chán nản suốt một tuần lễ. K. sau đó vội vàng nhắn tin lại hỏi thăm bạn và được Brandenn trả lời: “Cảm ơn nhé. Mình thấy vui vì vẫn còn ai đó quan tâm đến mình.

Mình cũng không biết tại sao bản thân lại chán nản đến vậy. Mình tự hỏi: “Mục đích sống là gì nhỉ?”. Có lẽ gần đây mình chán nản bởi không dành nhiều thời gian với những người bạn tốt như cậu”.

“Xã hội Mỹ đòi hỏi sự hoàn hảo”

Đây chính là phát biểu của Brandenn Bremmer trong một lần trả lời phỏng vấn báo chí. Từ phát biểu này, có thể thấy, cậu đã phải chịu rất nhiều áp lực của hào quang thần đồng.

Thực tế, IQ cao là một khởi đầu tốt đẹp. Tuy nhiên rất nhiều thần đồng gặp phải những khó khăn, trở ngại khi trưởng thành.

Dù thông minh, hiểu biết sâu rộng nhưng tuổi thơ của họ lại vô cùng trống trải, thiếu những khoảng khắc chơi đùa cùng các bạn bè cùng trang lứa.

Thay vì những trò chơi con trẻ, họ dành hết thời gian với sách vở, trong các phòng thí nghiệm.

Điều này khiến họ thiếu hụt các kỹ năng sống, không có đủ thời gian để kết bạn. Brandenn có lẽ chính là một trường hợp tương tự.

Trong tin nhắn gửi cho người bạn, cậu cũng một phần nào bày tỏ sự chán nản, cô đơn của mình khi “không dành nhiều thời gian với những người bạn tốt như cậu”.

Theo Ellen Winner, giáo sư Tâm lý học tại Đại học Boston, Mỹ: Không phải mọi thần đồng đều trở thành thiên tài.

IQ cao giúp các em tiếp nhận kiến thức do người đi trước để lại nhanh và dễ dàng hơn, nhưng không đồng nghĩa việc họ có đủ khả năng để sáng tạo, phát hiện cái mới. Trong khi đó, danh tiếng cùng áp lực từ gia đình tạo ra cái bóng quá lớn.

Không ít thần đồng bị ám ảnh bởi thành công trong quá khứ và nguy cơ thất bại trong tương lai.

Tâm lý chưa phát triển đầy đủ cộng với việc thiếu hụt các kỹ năng sống đã đẩy cuộc đời nhiều thần đồng đến ngõ cụt. Họ lựa chọn các sống buông thả hoặc tự kết liễu cuộc đời.

Image may contain: 1 person
Image may contain: 2 people, people sitting and indoor
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, text

Thắt lòng chuyện mẹ ch..ết để lấy tiền phúng viếng cho con học

Lê Hồng Song
NHÌN TỔNG THỂ ĐẤT NƯỚC,CÓ BAO GIỜ ĐƯỢC NHƯ THẾ NÀY KHÔNG..?

Thắt lòng chuyện mẹ ch..ết để lấy tiền phúng viếng cho con học

Chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân, TP Cà Mau, tỉnh Cà Mau quyết định… chết. Đây giải pháp cuối cùng với hy vọng lấy ít tiền phúng viếng lo cho con học hành.

Thắt lòng chuyện mẹ chết để lấy tiền phúng viếng cho con học

Sau một tháng toan tính kỹ lưỡng, chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân, 38 tuổi, ngụ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau, tỉnh Cà Mau quyết định… chết. Chị chọn quyên sinh là giải pháp cuối cùng với hy vọng kiếm được ít tiền phúng điếu và gia đình được cấp sổ hộ nghèo. Đau đớn đến mức trong lá thư để lại, chị còn nhắn chồng đi xin hòm về liệm, dành tiền đóng học cho con.

Chị chọn quyên sinh là giải pháp cuối cùng với hy vọng kiếm được ít tiền phúng điếu và gia đình được cấp sổ hộ nghèo

Nghẹn uất xót thương

Chiều 24/4, xứ An Xuyên bàng hoàng, thảng thốt bởi cái tin t?chị Nhân treo cổ chết.

Trước khi thắt cổ chết một tháng, chị đã nói với chồng, với con, với nhiều người hàng xóm về kế hoạch chết của mình. Chị khẳng định với chồng là chỉ còn một con đường duy nhất duy trì việc học cho các con. Đó là chị phải chết đi để mọi người đến phúng viếng mới có tiền trang trải cho các con học, giảm gánh nặng cho chồng, lấy linh hồn phù hộ cho chồng con… trúng số độc đắc.

Người chồng đau khổ nhưng bất lực trước ý chí sắt son của người vợ.

Trong suốt hai ngày đám tang của chị Nhân, người ta không nghe anh Bảo trách vợ một tiếng nào. Hơn ai hết, anh là người thấu hiểu tấm lòng của vợ. Anh nói trong nước mắt: “Vợ tôi đã cố gắng đến hơi sức cuối cùng”.

Hơn 20 năm làm vợ chồng với nhau, anh Bảo chưa bao giờ thấy vợ mình đáng trách. Ngược lại, anh luôn cảm phục tấm lòng và nghị lực của vợ.

Chị làm lụng đến tối tăm mặt mũi, không từ công việc gì miễn kiếm được tiền. Cả những công việc nặng nhọc tưởng chỉ đàn ông mới đảm đương nổi, chị cũng không nề hà. Đến khi bị bệnh tật hành hạ, chị vẫn cố gắng đi làm, không dám chữa trị vì tiền kiếm được còn phải để đóng học cho con.

Người phụ nữ nghị lực “đã gõ mọi cánh cửa”

Chị còn được xóm làng ngợi khen về tính đảm đang tháo vát hơn người. Chị chưa bao giờ bỏ qua một cơ hội kiếm tiền chính đáng. Nghe nói Nhà nước có chính sách cho sinh viên, học sinh vay tiền đi học, chị đích thân đi tìm hiểu và làm thủ tục xin vay. Người ta trả lời phải là hộ nghèo, hoặc hộ cận nghèo mới được cho vay. Chị về hỏi chính quyền địa phương xin được xét cấp sổ hộ nghèo, hộ cận nghèo.

Bà Nguyễn Thị Nhu, Chi hội trưởng Cựu chiến binh ấp 5, xã An Xuyên kể: “Khi họp dân ấp nhân ngày đại đoàn kết và xét chọn hộ nghèo, cận nghèo, Mỹ Nhân có đến dự. Tôi nhớ rất rõ lời nói của nó hôm đó. Nó nói “hoàn cảnh tôi quá khó khăn, xin được cấp sổ hộ nghèo để vay tiền cho các con ăn học”. Khi đó, Trưởng ấp ghi nhận nhưng chỉ hứa là sẽ xem xét sau, vì đã qua đợt xét hộ nghèo”.

Chị cũng đã tìm hiểu ra và làm thủ tục cho con trai nhận hỗ trợ của Nhà nước đối với sinh viên học ngành hóa chất độc hại. Chị cũng đã tranh thủ góp hụi, vay tiền từ Hội phụ nữ, hội cựu chiến binh, thậm chí vay “nóng” bên ngoài.

Anh Từ Văn Nguyễn, công an ấp 5, kể thêm: “Cách đây một tháng, chị Nhân đi kêu một bà để bán nhà và đất đang ở. Bà này trả lời là để bàn lại với người thân, chứ đất đai đâu phải nói mua là mua liền. Chị Nhân năn nỉ bán trả chậm, 2 triệu một tháng cũng được để có tiền đóng học phí cho các con. Bà này không chịu, chị Nhân nói nếu không chịu thì vài bữa nữa đi đám ma của tôi”.

Trước khi thắt cổ chết 3 ngày, chị Nhân hay tin t?có ông Trần Đại Đoàn, một người bà con mới về làm bí thư xã An Xuyên. Chị lập tức lên xã gặp ông Đoàn để xin được xét cấp sổ hộ nghèo. Ông Đoàn ghi nhận và hứa sẽ xem xét để cấp sổ hộ nghèo cho chị khi đến đợt xét tới đây. Đến lúc chị qua đời, anh Bảo vẫn chưa hay biết việc chị đã lên xã xin anh Đoàn cái sổ hộ nghèo.

Tâm thư tuyệt mệnh

Bên cạnh xác chết của chị, người ta đã tìm thấy những bức tâm thư tuyệt mệnh.

“Anh Bình! Hoàn cảnh em quá khổ. Em chết, anh chôn em cặp Hà (em trai chị –PV), trên đất của cha mẹ. Em chết, anh thỉnh bàn thờ mẹ về nhà anh thờ. Mong anh đừng làm khó em, để em yên thân nằm cạnh Hà. Gia đình mình sống quá khổ, từ đời của cha mẹ đến đời con, không có ý nghĩa gì hết”.

Phần gửi cho chồng, chị Nhân viết: “Anh Bảo! Tiền em bỏ trong túi quần tây, trong tủ áo. Quần tây màu đỏ”.

Bức thư thứ hai dài đến bốn trang giấy học trò, chữ viết nguệch ngoạc, không chấm phết, ý tứ đứt quãng, lủng củng. Nhưng khi đọc lên, ai cũng có cảm giác là chị Nhân đang nói với mình. Bởi những điều đó chị đã nói rồi, nói với chồng, với con, với nhiều người hàng xóm, và nói từ cả tháng qua.

Chúng tôi tạm rút nội dung bức thư thứ hai của chị theo ý chính như sau:

“Tạm biệt chồng con!

Anh! Trong hoàn cảnh gia đình mình quá khổ, em không sống nổi với anh và các con. Từ một tháng qua, em bệnh, nằm xuống nhưng không ngủ được. Em nhớ đến nợ nần, đến tiền học phí của các con, đến sự khổ cực cả đời của anh. Em đã cố gắng lắm rồi, em chạy tiền bằng mọi cách để trị bệnh, để lo đóng học phí cho các con, nhưng có ai cho mình mượn, mình vay đâu.

Em khổ lắm. Em không còn lối thoát. Em biết chết trong lúc này, bỏ lại anh và 3 đứa con ngoan, hiền, học giỏi của chúng ta là em không đúng. Anh Bảo! em thương anh nhiều lắm. Anh sống với em cả đời cực khổ, chưa có bao giờ anh được sung sướng.

Các con, Bằng, Tâm, Ngân. Các con đừng trách mẹ, mẹ khổ nhiều lắm. Mẹ chạy tiền cho các con ăn học, bây giờ nợ nhiều lắm. Tiền hụi chết mỗi tháng phải đóng cho dì Ánh 1 triệu đồng. Mẹ đã đi van xin được cấp sổ hộ nghèo để mẹ vay tiền đóng học phí cho các con. Nhưng không ai cho gia đình mình nghèo hết. Mẹ chết để giảm gánh nặng cho cha con, để phù hộ cho cha con các con được trúng số độc đắc, để chính quyền thấy nhà mình thực sự khổ rồi cấp sổ hộ nghèo, vay tiền đóng học phí cho các con.

Xin các cấp chính quyền ấp 5 soi xét cho hoàn cảnh quá khổ, không lối thoát của chúng tôi mà xét cấp sổ hộ nghèo cho chồng con tôi được sống những ngày tháng còn lại trên đời.

Anh Bảo! Anh ra Hội chữ thập đỏ xin hòm liệm em, đừng mua tốn kém lắm, dành tiền lo cho các con mình ăn học nghe anh.

Anh. Em thương anh nhiều lắm! Các con hãy gắng vươn lên, học tập đổi đời, đừng để cha con phải khổ thêm. Vì mẹ con mình mà cha các con phải khổ cả đời rồi…

Mỹ Nhân tạm biệt!”.

Đám tang của chị được bà con An Xuyên phúng viếng trên 40 triệu đồng, một số tiền khá lớn so với những đám tang khác tại địa phương.

Bà Nguyễn Thị Tiến, Chi hội trưởng phụ nữ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau bức xúc: “Suy cho cùng, cái chết của chị Nhân có nguyên nhân từ áp lực tiền học phí và tiền trị bệnh. Nếu như có tiền để chị đóng học phí cho các con đi học thì chị đã không chết như vậy.

Ngành giáo dục nên xem lại những cuộc cải cách của mình, chứ thực tế rất rõ là càng về sau này, việc học hành càng xa vời với người dân, cả người dân được cho là không nghèo.

Sau cái chết của chị Nhân, chúng tôi bị chỉ trách lớn. Xin hãy nghĩ lại cho chúng tôi. Với mức phụ cấp 400 – 600 ngàn đồng/tháng/cán bộ ấp, thử hỏi làm sau chúng tôi sâu, sát đến từng hộ dân một. Chúng tôi còn phải kiếm sống. Chúng tôi là những người hưởng lợi thấp nhất trong hệ thống chính quyền, nhưng khi có sự cố nào xảy ra, chúng tôi là những người lãnh đủ”.
http://xahoi24.com/that-long-chuyen-me-ch-et-de-lay-tien-ph…

Image may contain: 1 person, text

“VIỆT NAM” NGHĨA LÀ GÌ?

Mai Thanh Truyet Envirovn
Thưa Bà Con,

Sưu tầm trên mạng thấy hay hay về …lý lịch tên nước VIỆT NAM. Xin chia xẻ với Bà Con:

“VIỆT NAM” NGHĨA LÀ GÌ?

1/ Không ít người bây giờ vẫn tưởng “Việt Nam” nghĩa là “nước Nam của người Việt”. Hoặc là, qua một số em sinh viên trẻ cho tôi biết ở trường giải thích: “Việt Nam” nghĩa là nước Việt nằm về phương Nam (so với Tàu). Mắc giống gì mà danh xưng một quốc gia lại đi lấy một quốc gia khác làm “hệ qui chiếu”? Coi đi, quốc gia của người Hàn nằm về phía đông nước Tàu, họ đâu giải thích nước họ là … “Hàn Đông”.

Ý nghĩa của hai chữ “Việt Nam” bấy lâu nay thường được diễn giải theo chủ quan của hậu thế, NHƯNG cho dù diễn giải vi diệu/hay ho/cao siêu tới đâu đi nữa thì – xin nhấn mạnh – hãy nhớ rằng tên nước VIỆT NAM 越 南 là do nhà Nguyễn đặt ra. Thành thử phải tìm hiểu nhà Nguyễn gọi vậy với ý nghĩa gì (chớ đừng nhét cách diễn giải của đời sau vào miệng tiền nhân)!

… Hệt như có một làn gió mát mẻ, hết sức khỏe khoắn sau khi tôi may mắn biết được ý nghĩa đích xác của tên nước “VIỆT NAM” khi Gia Long định danh.
“Việt” trong quốc danh “Việt Nam” 越 南, té ra không phải làm một với “Việt” trong quốc danh “Đại Việt” 大 越 (mặc dù nhìn vô mặt chữ hệt nhau)!
Nói nào ngay, “Việt” đàng nào cũng có cái hay, nhưng lại không giống nhau.

2/ VIỆT NAM trở thành quốc danh chính thức, lần đầu tiên, là vào đời vua Gia Long, năm 1804.

2a) Ban đầu, năm 1802, vua Gia Long đặt tên nước là “Nam Việt” 南 越.
Nhưng nhà Thanh e ngại hai chữ 南 越 (Nam Việt) lặp lại quốc danh “Nam Việt” mà Triệu Võ Đế (Triệu Đà, năm 204 TCN – năm 137 TCN) đặt ra, bấy giờ lãnh thổ không chỉ có Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam (đồng bằng sông Hồng cho tới Hà Tĩnh) mà bao trùm luôn Lưỡng Quảng (Quảng Đông, Quảng Tây).

2b) Để tránh sự e ngại từ nhà Thanh, vua Gia Long đã đổi “Nam Việt” thành VIỆT NAM (越 南).
Dầu “Nam Việt” hoặc “Việt Nam” cũng đều chung ý nghĩa. Trịnh Hoài Đức (1765-1825), sử gia nổi tiếng sống dưới thời vua Gia Long, có mặt trong đoàn sứ qua Tàu đàm phán với nhà Thanh, cho biết:
“Việt Nam là quốc danh thích hợp để chỉ một lãnh thổ hợp nhứt giữa Đàng Trong với Đàng Ngoài”, “chúng ta (nhà Nguyễn) sở hữu đất của Việt Thường trước, và vùng An Nam được thêm vào sau đó”.
Hai chữ VIỆT NAM là sự kết hợp giữa VIỆT (THƯỜNG) với (AN) NAM.

3/ Việt Thường là xứ mô?
Theo những sách cổ xưa như “Hậu Hán thư”, “Thượng thư đại truyện”, “Tư trị thông giám cương mục” thì nước Việt Thường 越 裳 nằm về phía nam Giao Chỉ.

Trong cuốn “Đại Nam chính biên liệt truyện sơ tập” thì xác định tên gọi VIỆT THƯỜNG “là tên cổ của xứ Champa”!
Một nguồn khác cho biết cách gọi “Việt Thường” là để chỉ lãnh thổ về phía nam của Giao Chỉ, bao gồm cả Phù Nam (sau này trở thành vùng Thủy Chân Lạp).

Khi Trịnh Hoài Đức viết “chúng ta sở hữu đất của Việt Thường 越 裳 trước”, là nhằm ghi nhận các bậc tiền nhân của vua Gia Long (là các Chúa Nguyễn) đã hùng cứ tại Đàng Trong (Champa, Thủy Chân Lạp). Sau đó Nguyễn Phước Ánh (vua Gia Long) đã “thêm vào vùng An Nam 安 南 ” là xứ lấy Thăng Long làm kinh đô (tức Đàng Ngoài).

4/ HÃNH DIỆN HAI CHỮ “VIỆT NAM”!

Trước đó, theo dòng lịch sử qua các đời Lý, Trần, Lê… cho dù tự xưng quốc danh “Đại Việt” đi nữa, tuy nhiên nước Tàu không tôn trọng mà họ cứ gọi xứ sở (lấy Thăng Long làm kinh đô) là “An Nam” miết (và gọi các đời vua Lý, Trần, Hậu Lê đều là “An Nam quốc vương”)!

Đến đời Hoàng đế Gia Long, ban đầu triều đình bên Tàu ép vẫn phải dùng quốc danh “An Nam”. Nhưng sứ giả của vua Gia Long không đồng ý.
Với quốc danh VIỆT NAM, quí bạn chú ý: Đây là LẦN ĐẦU TIÊN trong suốt lịch sử cả ngàn năm, Tàu đã phải từ bỏ cách gọi truyền kiếp “An Nam” đối với nước Việt chúng ta!

Đời nay chúng ta mỗi khi hãnh diện về hai chữ “Việt Nam” thì nên nhớ tới cái danh xưng đó do Hoàng đế Gia Long đặt ra. Đừng uống nước mà quên luôn cái nguồn quốc danh đó từ đâu, đừng bị nhiễm thói ăn cháo đá bát.

5/ THAY LỜI KẾT

“Việt” (trong “Đại Việt” 大 越 ) dùng để chỉ Việt tộc.
Còn “Việt” (trong “Việt Nam” 越 南 ) tuy cùng mặt chữ nhưng được lấy từ trong danh từ kép “Việt Thường” 越 裳 (định danh về địa lý).

Ghép chữ “Việt” (trong “Việt Thường”) với “Nam” (trong “An Nam”) thành quốc danh VIỆT NAM, là sự ghi nhận đàng hoàng về nguồn gốc của từng vùng lãnh thổ!

Qua đó, vua Gia Long cho thấy niềm hãnh diện trước việc hợp nhứt Đàng Trong với Đàng Ngoài. Lãnh thổ nước ta LẦN ĐẦU TIÊN trải rộng từ bắc chí nam, theo đường cái quan đi từ Quảng Ninh cho tới mũi Cà Mau thành đường cong chữ S.

Tắt một lời, VIỆT NAM là quốc danh mang ý nghĩa về SỰ HỢP NHỨT LÃNH THỔ.

Ý nghĩa nêu trên của hai chữ VIỆT NAM, thiệt hay hết sức, độc đáo hết sức trong tinh thần đoàn kết các cộng đồng dân tộc ./.

No photo description available.
No photo description available.
No photo description available.
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing, wedding and outdoor

NHÂN VIÊN LÃNH SỰ QUÁN VIỆT CỘNG ĐỀU XỬ SỰ Y NHAU

Image may contain: 1 person
Image may contain: one or more people, text and indoor

Mai-Agnetha Pham is with Mai-Agnetha Pham.

NHÂN VIÊN LÃNH SỰ QUÁN VIỆT CỘNG ĐỀU XỬ SỰ Y NHAU

Nguồn: Fb Tram Ngo > Tôi và Sứ Quán

Updated: Vụ lạm phí trong việc cấp mới Hộ Chiếu tại LSQ San Fransisco ngày 20 tháng 7 năm 2020

Thứ 2 ngày 20 tháng 7 năm 2020,

Hôm nay lúc 3 giờ chiều, em có lên Lãnh Sự Quán tại San Fransisco (LSQ San Fransisco) để lấy hộ chiếu cho mẹ.
Sau khi em đưa Biên Lai Thu Phí và Lệ Phí cho nhân viên bên LSQ San Fransisco, thì nhân viên đưa Hộ Chiếu cho mẹ em kiểm tra thông tin.
Em có yêu cầu cô nhân viên LSQ đưa lại Biên Lai, nhưng cô nói không được. Sau một lúc nói chuyện, em yêu cầu cán bộ copy của Biên Lai của em ra vì em cần thì cô đồng ý.

Sau khi cầm tất cả giấy tờ trong tay, em có hỏi số tiền thu phí trên Biên Lai ghi là 250 dollars, được thu vào khoản nào. Trong khi theo Thông tư 264/2016, cấp mới Hộ Chiếu chỉ có giá là $70. Cô nhân viên cán bộ trả lời: “Hộ chiếu hết hạn thì phải xem xét lại từ đầu giống như hộ chiếu cấp lần đầu tiên.”
Sau đó, em có xin được xem niêm yết công khai thu phí tại LSQ San Fransisco.
Cô nhân viên im lặng một lúc và trả lời như sau: “Tôi không nói chuyện với em, mời Bác (tức là mẹ em) ra nói chuyện.”

Em nói với mẹ em đọc Thông Tư 264/2016, điều 9, khoản 2, điểm a cho cô nghe. Cô cán bộ luôn có thái độ không lắng nghe và cô không thể giải thích rõ ràng khoản thu phí.
Em kiên quyết chống lại vụ lạm phí tại LSQ San fransicso bằng cách đọc Thông Tư 261/2016 để cô hiểu. Nhưng cô đã chọn việc không tuân theo Thông Tư 261/2016 cuả Bộ Tài Chính, cô đã chọn phương pháp giải quyết và thu mức phí nào cô muốn.
Cô trả lời: ” Tô sẽ mời cán bộ ra làm việc với cô!”

Ôi thôi, cán bộ làm việc được mời ra là một anh nhân viên bảo vệ! Anh mời chúng tôi ra khỏi LSQ San Fransisco. Anh không cho phép quay phim và cô nhân viên nói thêm: ”Đây là cơ quan, chứ không phải sở Cảnh Sát, nên không được quay phim.”

Trong câu trả lời của cô nhân viên cho thấy cô không biết gì về Hiến Pháp. Theo Hiến Pháp Nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, điều 8 khoản 2” Các cơ quan nhà nước, cán bộ, công chức, viên chức phải tôn trọng Nhân dân, tận tụy phục vụ Nhân dân, liên hệ chặt chẽ với Nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của Nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí và mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền.”

Em không nhận được bất kỳ câu trả lời thỏa đáng từ các cán bộ làm việc tại LSQ San Fransisco. Cô liên tục nói em lên cấp trên giái quyết, khi hỏi cấp trên đơn vị của cô là ai, thì cô lại trả lời: “tôi không giải quyết, mời cô ra để tôi còn tiếp người khác.”
Sau đó một bài “chuồn” khác xuất hiện, cô lại yêu cầu mẹ em đưa trả lại Hộ Chiếu cũng như tờ Biên Lai để cô giải quyết.
Em tự hỏi sau khi đưa Hộ Chiếu và Biên Lai, thì liệu cô có trả lại cho chúng tôi không?!?
Và không có lý do gì cô lấy lại Hộ Chiếu và Biên Lai trong khi cô quá biết rõ biết rõ về hồ sơ của chúng tôi.
Khi được hỏi họ và tên của cô, cô không cung cấp và không có bổn phận phải cung cấp và mời em về. Anh nhân viên bảo vệ cũng trả lời như thế khi đươc hỏi họ và tên.
Sau đó, cô đập bàn và quát to: “Ai làm hồ sơ thì đưa hồ sơ ra đây?”
Em đồng ý để cô xem Biên Lai và Hộ Chiếu qua lớp kính, như cô một mực bắt em phải đưa cho cô thì cô mới giải quyết.
Em và mẹ em quyết định ra về khi cô cán bộ tại của LSQ tại San Fransisco không đủ khả năng và hiểu biết về Thông Tư, Hiến Pháp, và trách nhiệm của người cán bộ đối với công dân.

Em có ghi âm, chụp ảnh cô cán bộ và bằng chứng sứ quán lạm thu và các cán bộ có thái độ phục vụ không phù hợp, đồng thời gửi khiếu nại tới Bộ Ngoại giao yêu cầu giải quyết theo các địa chỉ sau:

– Cục lãnh sự: cls.mfa@mofa.gov.vn

– Thanh tra Bộ Tài chính: thanhtrataichinh@mof.gov.vn

– Cục chống tham nhũng: cucchongthamnhung@thanhtra.gov.vn

– Thanh tra Bộ Ngoại giao: thanhtrabng@mofa.gov.vn

– Chánh thanh tra Bộ Ngoại giao Ngô Thị Hòa: hoango09@yahoo.com

– Vụ luật pháp và điều ước quốc tế: tthc@mofa.gov.vn

– Bộ trưởng Phạm Bình Minh: dgiang@mofa.gov.vn

– Thứ trưởng Đặng Minh Khôi: khoidangminh@mofa.gov.vn

Xin mọi người giúp đỡ em trong cách viết thư ạ? Em cám ơn mọi người nhiều ạ!

P/S Cô cán bộ tai LSQ San Fransisco, và cách đeo khẩu trang cho thấy cô sai từ trong ra ngoài!!!

BỂ Ổ ?

Dung Tran
BỂ Ổ ?

Nguyen Khan

Việc một nước đột ngột yêu cầu Tổng Lãnh sự quán nước khác đặt trên nước mình đóng cửa khẩn cấp trong vòng 72 giờ hiếm khi xảy ra, trừ phi quan hệ ngoại giao giữa hai nước khủng hoảng đến mức thấp nhất.

Nhưng việc Mỹ đột ngột yêu cầu Tổng Lãnh sự quán TC (Trung Cộng) tại TP. Houston bang Texas đóng cửa trong vòng 72 giờ lại không phải là chuyện quá lạ nếu không muốn nói là chẳng có gì lạ khi quan hệ Mỹ Trung đang xuống thấp thêm từng ngày, những diễn biến dồn dập mấy ngày qua cho thấy rõ điều đó :

* Sự đổ bể thỏa thuận thương mại giai đoạn một khiến tổng thống Mỹ đánh thuế hàng TC thẳng tay, tuyên bố không cần Trung Cộng nữa.

* TC thông qua luật an ninh Hongkong dẫn đến việc Mỹ rút Hongkong khỏi quy chế đặc biệt, trừng phạt các quan chức TC và Hongkong có liên quan.

* Mỹ lên án TC đàn áp người Duy Ngô Nhĩ Tân Cương, trừng phạt các quan chức liên quan, trong đó có bí thư Tân Cương đương chức, là một trong 25 thành viên thường trực Bộ Chính trị uy quyền nhất TC, một việc chưa từng có tiền lệ.

* Ngoại trưởng Mỹ vừa lên án TC đàn áp Pháp Luân Công hơn hai thập kỷ qua, yêu cầu TC dừng tay bức hại…

* New York Time đưa tin các giới chức Mỹ đang nghiên cứu đề xuất tổng thống ban hành quyết định hành pháp cấm tất cả đảng viên đảng cộng sản TC và người nhà nhập cảnh Mỹ. Con số ước lượng 270 triệu người, số đảng viên là 92 triệu.

* Ngoại trưởng Mỹ vừa bác bỏ hầu hết yêu sách chủ quyền phi pháp gần 90% diện tích Biển Đông của TC, tuyên bố ủng hộ Việt Nam, Malaysia, Indonesia, Brunei và Philippines đấu tranh chống lại việc TC ỷ mạnh bức hiếp các nước để chiếm đoạt biển đảo. Tăng cường quân sự ồ ạt đe dọa TC, gọi TC là nước côn đồ.

* Và dĩ nhiên căng thẳng nhất vẫn là Mỹ tố cáo TC và WHO giấu dịch cúm gây thiệt hại quá lớn về sức khỏe, sinh mạng và kinh tế cho Mỹ và thế giới.

Quan hệ hai nước xuống thấp đến vậy thì việc Mỹ đóng cửa lãnh sự quán TC tại TP Houston bang Texas chẳng có gì lạ.

Lạ chăng ở chỗ lãnh sự quán này gây ra vụ cháy giữa sân, cột khói lớn khiến xe cứu hỏa phải đến ứng cứu nhưng lãnh sự TC không cho vào. Người ta ngửi được mùi khét của giấy, chứng tỏ lãnh sự quán TC vội vã đốt tất cả tài liệu nhạy cảm với số lượng cực lớn, không biết liệu Mỹ có bị chậm chân để tuột con mồi ?

Việc TC vội vã đốt tài liệu chứng tỏ Mỹ có lý do hết sức chính đáng để đóng cửa lãnh sự quán này. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ nêu lý do đóng cửa là để : “bảo vệ sở hữu trí tuệ và thông tin cá nhân của người Mỹ”. Như vậy đây là ổ gián điệp chuyên ăn cắp sở hữu trí tuệ và truy bức những người Mỹ thù địch với TC?

Bộ Ngoại giao Mỹ nêu cụ thể hơn : ” Không dung thứ cho TQ vì các hành vi vi phạm chủ quyền và đe dọa người dân của chúng tôi. Chúng tôi cũng không dung thứ cho các hành vi thương mại không công bằng, trộm cắp việc làm của người Mỹ và các hành vi nghiêm trọng khác của TQ “.

Vậy là có quá nhiều vấn đề trong tòa lãnh sự quán này. Từ trộm cắp, đe dọa những người chống lại TC… Cho đến vi phạm chủ quyền và nhiều vấn đề nghiêm trọng khác… làm nhiều người nghĩ… có thể đây cũng là hang ổ tài trợ, giật dây, kích động nhóm BLM, ANTIFA v.v… Gây bạo loạn gần hai tháng qua, làm suy yếu nước Mỹ, gây bất lợi cho ông Trump trong kỳ bầu cử tổng thống đầu tháng 11 sắp tới ? Nếu đúng vậy thì hôm nay âm mưu của TC đã bị BỂ Ổ… ở Houston, và chắc không ít người Mỹ dính vào ổ này đang lo đóng bỉm…

Kịch bản hay lúc này không phải là Mỹ sẽ làm gì tiếp theo, mà là TC sẽ trả đũa ra sao, liệu TC có dám làm căng khi mà có cảm giác như Mỹ không ngại TC làm căng… nếu không muốn nói là… thích TC làm căng để… Căng !
N.K.

Image may contain: 1 person, text

Nhà thờ cổ Bùi Chu bị phá dỡ

Từ Thức shared a post.
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: outdoor
Dung TranFollow

Nhà thờ cổ Bùi Chu bị phá dỡ .

Tiếc cho một công trình văn hóa – tôn giáo-lịch sử trên 100 năm tuổi !

THD
__

Nhà thờ được ” hạ giải ” (?) :

Sau nhiều lần trì hoãn chờ ý kiến của các chuyên gia, dư luận, nhà thờ Bùi Chu (135 tuổi tọa lạc tại xã Xuân Ngọc, Xuân Trường, Nam
Định), đã chính thức được hạ giải .
(18/07/2020 )

https://tintucnamdinh.vn/chinh-thuc-ha-giai-nha-tho-bui-ch…/
_____

Vài nét lịch sử về nhà thờ chính tòa Bùi Chu ( Nam Định ) :

Nhà thờ chính tòa Bùi Chu là một nhà thờ chính tòa Công giáo Rôma, tọa lạc ở xã Xuân Ngọc, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Đây là nhà thờ chính tòa của giáo phận Bùi Chu, là nơi an nghỉ của năm vị giám mục đã từng cai quản giáo phận này. Nhà thờ chính tòa Bùi Chu là một trong những nhà thờ cổ kính nhất ở các tỉnh phía Bắc Việt Nam, có lịch sử tương đương Nhà thờ chính tòa Đức Bà Sài Gòn (ra đời năm 1880) và Nhà thờ Lớn Hà Nội (ra đời năm 1886). Đây là nơi lưu dấu ấn lịch sử truyền giáo, giao thoa văn hóa Đông – Tây ở vùng Đồng bằng Bắc Bộ, là công trình có giá trị đặc biệt về phương diện lịch sử, văn hóa, nghệ thuật kiến trúc. Nhà thờ chính tòa Bùi Chu cách huyện lị Xuân Trường 10km, cách thành phố Nam Định 25km và cách Hà Nội 115km.

Nhà thờ Bùi Chu được xây dựng theo phong cách kiến trúc Baroque dưới thời Pháp thuộc bởi giám mục Wenceslao Onate Thuận (1884) người Tây Ban Nha, với chiều dài 78m, rộng 22m, cao 15m, hai tháp chuông cao 35m .

Nhà thờ có chiếc đồng hồ cổ kính, sản xuất đơn chiếc theo đơn đặt hàng ở Pháp từ năm 1922. Máy đồng hồ có kích thước 1,2m x 0,7m, hoạt động theo nguyên tắc sử dụng thế năng. Ðồng hồ dùng ba quả tạ bằng kim loại, mỗi quả chừng 50 kg.

Trải qua hơn 100 năm, ngôi nhà thờ này vẫn đứng vững với những cột gỗ lim và những đường nét hoa văn mang dấu ấn kiến trúc phương Tây. Hàng năm vào ngày 8 tháng 8, ngày lễ quan thầy của giáo phận, có nhiều giáo dân tập trung về dâng lễ.

Theo Wikipedia

__

Ý kiến ( của ông Martin Rama ) :

Trước thông tin này, ông Martin Rama – người đã dấy lên một cuộc bàn luận về nhà thờ Bùi Chu trên truyền thông và có nhiều nỗ lực thảo luận với các cha xứ giáo phận Bùi Chu tìm giải pháp bảo tồn nhà thờ trong hơn 1 năm qua – chia sẻ, ông rất buồn trước quyết định này của các vị linh mục vì trước đó ông vẫn hi vọng có thể cứu được ngôi nhà thờ tráng lệ và duy nhất của kiến trúc nhà thờ Baroque ở Việt Nam. “Tôi có thể hiểu những gì đang xảy ra với nhà thờ Bùi Chu. Nhưng tôi vẫn cảm thấy nản lòng” ông Martin Rama nói.

Prior to this information, Mr. Martin Rama – who raised awareness about Bui Chu church in the media and for one year made many efforts to discuss with the priests of the Bui Chu diocese to find a solutions to preserve the church – shared, that he was deeply saddened by the decision of the priests, because he still hoped that it would be possible to save the magnificent church, a unique example of Baroque architecture in Vietnam. “I can understand what is happening to Bui Chu church. But I still feel discouraged”, Martin Rama said.

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2699041387037223&id=100007941639935

‘’Đảng phải lãnh đạo quốc hội. ..Quốc hội VN khác các nước ở chỗ đó’’

‘’Đảng phải lãnh đạo quốc hội. ..Quốc hội VN khác các nước ở chỗ đó’’

Đó không phải là lời xuyên tạc đầy ác ý của những người chống Cộng rẻ tiền, cực đoan. Cũng không phải của Quang Nùn. Đó là lời tuyên bố của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.

Nói cách khác, quốc hội, dân biểu chỉ là con cháu trong nhà, gọi dạ bảo vâng. Cử tri, mà báo chí ra rả nói tới suốt ngày, chỉ là đàn cừu.

Người ta tự hỏi chuyện chống Cộng có cần thiết không, khi các ‘’God fathers’’ nói rõ, trắng trợn bản chất của họ, khỏi chờ ai vạch trần, tố cáo

Người ta tìm thấy tất cả trong những câu tuyên bố nham nhở, từ sự ngu dốt về các thể chế chính trị, tới cái ngạo mạn của những ông vua, nghĩ mình ngồi trên đầu dân, có toàn quyền ngang ngược. Và thách đố: tao chơi ngang như vậy đó, ai làm gì tao ?

Và họ, một lần nữa, có lý: chẳng ai làm gì cả. VN khác các nước ở chỗ đó.

PS:
Đó là Chủ tịch nước nghĩ về Quốc hội. Đây là dân biểu nói về Chủ tịch nước:
https://www.youtube.com/watch?v=lZfRUmCPWjY

(Photo lấy từ fb Trần mạnh Hảo)

Image may contain: 1 person, text

VÌ SAO CHÚNG TA CẦN PHẢI LÊN TIẾNG?

Image may contain: 1 person, selfie and closeup

Ngô Thứ

21.7 PHIÊN TÒA XỬ Huệ Như

MONG QUÝ BẠN QUAN TÂM
____
VÌ SAO CHÚNG TA CẦN PHẢI LÊN TIẾNG?

Đỗ Ngà

Khi chúng ta sống trong một xã hội mà chính quyền không biết tuân thủ luật pháp, thì xã hội đó không những không che chở cho chúng ta mà nó còn trở thành mối đe dọa thường trực cho sự bình yên của chúng ta. Mối nguy hiểm đến từ chính quyền côn đồ nó lớn hơn tất cả mọi thành phần côn đồ ngoài xã hội cộng lại. Bởi đơn giản, thành phần côn đồ ngoài xã hội còn có thể bị luật pháp trừng trị chứ côn đồ nhà nước thì không một thứ luật pháp nào có thể trừng trị nó.

Với những người can đảm và chính trực như Huệ Như, chúng ta cần lên tiếng bảo vệ. Bỡi vì khi chúng ta sợ không làm được như họ thì chính họ đã hành động. Hành động của họ không mục đích nào khác là bảo vệ lẽ phải, bảo vệ cái đúng cho xã hội. Chính những người như họ mới là những kẻ góp một tay để hạn chế mối đe dọa đến từ chính quyền côn đồ này. Hay nói rõ hơn, chính họ đã cố gắng thiết lập một trật tự pháp luật cho chúng ta hưởng, vậy thì không lý do gì chúng ta không lên tiếng cho họ khi họ bị chính quyền côn đồ này bức hại.

Rất mong, rất mong mọi người góp một tay lan tỏa thông điệp. Một phụ nữ vì sự công bằng mà mất đứa con chưa chào đời, đã vậy cô còn bị bỏ tù phi lý chỉ vì dám sống cho lẽ phải. Với người phụ nữ như vậy, lẽ nào chúng ta không góp một tiếng công đạo cho cô ấy được sao?

-Đỗ Ngà-

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2987660271344993&id=100003031499019

Sự sụp đổ của các ÔNG LỚN !

Image may contain: one or more people, people walking, people standing and text

Kimtrong Lam

BẠN ĐANG CHỨNG KIẾN NGÀY TÀN CỦA CÁC ÔNG LỚN TRÊN THẾ GIỚI !

Sự sụp đổ của các ÔNG LỚN !

1. Victoria’s Secret tuyên bố phá sản.
2. Zara đóng cửa 1.200 cửa hàng.
3. La Chapelle rút 4391 cửa hàng.
4. Chanel đã ngừng sản xuất.
5. Hermes bị ngưng.
6. Patek Philippe ngừng sản xuất.
7. Rolex ngừng sản xuất.
8. Ngành công nghiệp xa xỉ của thế giới đã ngừng sản xuất.
9. Nike có tổng cộng 23 tỷ đô chuẩn bị cho giai đoạn sa thải thứ hai.
10. Không cần phải nói về du lịch.
11. Người sáng lập AirBnb nói rằng vì đại dịch, 12 năm nỗ lực đã bị phá hủy trong 6 tuần.
12. Ngay cả Starbucks cũng tuyên bố đóng cửa vĩnh viễn 400 cửa hàng của họ.

Cả đời người có khi không được chứng kiến những sự kiện thế kỷ như vậy!

VÀ NẾU DOANH NGHIỆP HOẶC CHỖ LÀM CỦA BẠN VẪN CÒN DUY TRÌ VÀ TRẢ LƯƠNG CHO NHÂN SỰ ĐẦY ĐỦ THÌ BOSS CỦA BẠN ĐANG CĂNG THẲNG VÀ CỐ GẮNG LẮM ĐẤY.

HUNG DỮ. Người Việt thay đổi sau 75.

Đi chi cho xa. Cần gì về Việt Nam mới biết.

Nếu rảnh cứ theo dõi trên các DĐ tiếng Việt là thấy ngay. Không nghi ngờ.

Ở VN, đi đường lỡ đụng nhau là nhào tới đấm đá.

Ở trên NET, chỉ cần ủng hộ hay chống ông Trump, là hai bên xáp lá cà, chửi hội đồng ngay lập tức.

Không khác nhau mấy, ngoài cái nhãn hiệu quốc nội, hải ngoại.

Đọc được bài hay xin chia sẻ! 

BÀI VIẾT CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN PHAN QUẾ MAI

HUNG DỮ. Người Việt thay đổi sau 75.

Người Việt chúng ta (hiện nay) là những người hung dữ

Khi tôi trả lời một cách đầy kiêu hãnh rằng mình là người Việt Nam, chị im lặng, cúi đầu, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi nói: “Xin lỗi bạn, nhưng tôi phải nói thật lòng với bạn rằng: Người Việt của bạn là những người hung dữ”.

Người Việt chúng ta là những người hung dữ.

Đấy là tình cảnh một dịp gần đây, trong buổi giao lưu giữa những người nước ngoài hiện sống và làm việc tại thành phố Jakarta (Indonesia), tôi gặp một người phụ nữ Mỹ gốc châu Phi. Trò chuyện vui vẻ với nhau một lúc, chị hỏi tôi từ đâu đến.

Câu nói của người phụ nữ làm tôi choáng váng. “Tại sao chị lại nghĩ vậy?” – Tôi vội hỏi và chị giải thích rằng vừa qua Việt Nam du lịch.

Đến TP.HCM, khi đang say sưa với cảnh vật và con người, chị đứng bên đường chụp ảnh khu nhà thờ Đức Bà bằng chiếc điện thoại vừa mới mua thì bị kẻ cướp lao đến giật phắt điện thoại, rồi vút đi bằng xe máy.

Vụ cướp giật không chỉ để lại cho chị những vết sẹo trên cơ thể (do bị kéo té ngã) mà còn cú sang chấn về tinh thần: Hiện nay, mỗi khi nhìn thấy hoặc nghe tiếng xe máy chị lại hoảng hốt.

Khi tôi xin lỗi chị và nói rằng chính quyền TP.HCM đang làm các bước để cải thiện sự an toàn cho khách du lịch, người phụ nữ ấy lắc đầu và nói cái cần sửa nhất là bản tính tham lam, bon chen và hung hăng của người Việt.

Chị cho biết, trong khoảng ba tuần ở Việt Nam, chị đã quan sát thấy cái bản tính ấy trong nhiều hoàn cảnh: Người ta không chịu xếp hàng mà sẵn sàng chen lấn, xô đẩy; người ta bóp kèn inh ỏi trên phố để cố nhanh hơn vài giây, vài phút.

Khi va quẹt vào nhau trên phố, thay vì nhã nhặn giải quyết vụ việc, người ta sửng cồ, sẵn sàng lao vào nhau.

Người ta sẵn sàng bắt chẹt khách du lịch chỉ vì lợi nhuận trước mắt: Khi trả giá để mua hàng, chị đã bị người bán nói những lời rất khó nghe, thậm chí còn xúc phạm đến nguồn gốc châu Phi của chị. Người phụ nữ thở dài nói rằng chị đã ở Indonesia 5 năm nhưng chưa bao giờ sa vào hoàn cảnh tương tự và so với những gì chị đã trực tiếp trải nghiệm, người Indonesia vô cùng hiền lành, tốt bụng, vui vẻ và tử tế.

Người Việt có hung dữ không? Câu hỏi ấy đeo đẳng tôi suốt nhiều tháng trời để rồi khi về Việt Nam lần gần đây nhất, tôi đã có câu trả lời.

Tại con hẻm nhỏ ở quận Gò Vấp, tôi chạy xe kế bên người mẹ vừa đón con đi học về. Giây phút hội ngộ của hai mẹ con sau một ngày làm việc và học tập vất vả đáng lẽ là những giây phút hạnh phúc, đầy ắp tiếng cười, nhưng không phải. Người mẹ vừa chạy xe vừa ra rả rủa xả con mình trong khi cô con gái nhỏ co rúm vì sợ hãi.

Người mẹ chửi con vì điểm kiểm tra toán hôm đó không như bà mong đợi. Nhìn nét mặt đau khổ của cô con gái, tôi tự hỏi người phụ nữ đang dạy con những gì? Hay bà đang cố gắng gieo mầm mống của sự hung dữ vào tâm hồn trẻ nhỏ?

Người Việt chúng ta là những người hung dữ., Khi chửi rủa con trẻ, phải chăng người mẹ đang gieo mầm tính xấu cho nó

Tôi tự hỏi có phải vì điều kiện sống quá áp lực, vì hoàn cảnh kinh tế bức bối mà con người ta dễ dàng trút giận lên nhau?

Trong những năm gần đây, tôi sống và làm việc ở hai thành phố lớn với môi trường khá tương tự TP.HCM. Đó là Manila (Philippines) và Jakarta (Indonesia).

Đây là hai thành phố có tình trạng người thất nghiệp khá cao, an sinh xã hội thấp, nhiều người nghèo và đặc biệt với tình trạng ùn tắc giao thông dễ khiến người ta nổi nóng.

Nhưng thật lạ, trong bốn năm sống ở Manila và một năm rưỡi sống ở Jakarta, tôi thấy trên đường phố, dù kẹt xe đến mấy, ít ai bóp còi.

Văn hóa xếp hàng ở hai thành phố này cũng vượt trội hơn hẳn các thành phố của Việt Nam và đặc biệt là tại các cơ sở kinh doanh, tôi chưa từng gặp tình trạng bị chèo kéo, hăm dọa và bắt nạt như tôi từng gặp mỗi khi về nước.

“Người Việt là những người hung dữ”, câu nói đó không hẳn là đúng, nhưng tôi thấy sự hung dữ ngày càng lộng hành và bột phát không chỉ ngoài đường phố mà còn trong các gia đình (bạo hành phụ nữ, trẻ em, người thân trong gia đình giết nhau vì mâu thuẫn hay tranh chấp tài sản), trong trường học (bạo hành học sinh), trên mạng xã hội (người ta có thể thoải mái mạt sát, thóa mạ lẫn nhau). Đặc biệt là các vụ giết người vì mâu thuẫn nhỏ ngày càng gia tăng.

Tôi đã nghe cha mẹ tôi kể những câu chuyện rất xúc động về sự tử tế của con người trong những năm tháng khi đất nước chúng ta còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

Điều đáng buồn là khi chiến tranh lùi xa, sự tử tế cũng đang dần biến mất nhiều nơi. Bộ phim “Chuyện tử tế” của đạo diễn Trần Văn Thủy sản xuất năm 1985 đã cảnh báo về tình trạng ấy. Giờ đây, sau 34 năm, bộ phim vẫn còn nóng hổi tính thời sự.

Theo lời bình của bộ phim: “Tử tế có trong mỗi con người, mỗi nhà, mỗi dòng họ, mỗi dân tộc. Hãy bền bỉ đánh thức nó, đặt nó lên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài của quốc gia. Bởi thiếu nó, một cộng đồng dù có những nỗ lực tột bực và chí hướng cao xa đến mấy thì cũng chỉ là những điều vớ vẩn…”.

Vâng, sự tử tế chính là cái gốc cho sự phát triển bền vững của một xã hội. Nếu chúng ta không sớm hành động để đánh thức và khích lệ sự tử tế trong mỗi con người, nền tảng đạo đức xã hội sẽ tiếp tục lung lay, khiến cho những thành tựu phát triển kinh tế của chúng ta trở nên vô nghĩa.

From: dong khe & KimBang Nguyen