MỘT LINH MỤC MÙ CON MẮT THỂ XÁC, LẠI SÁNG CON MẮT TÂM HỒN

Image may contain: 1 person
Lm Trần Chính Trực

MỘT LINH MỤC MÙ CON MẮT THỂ XÁC, LẠI SÁNG CON MẮT TÂM HỒN

(Ai gặp ngài dù một lần, đều để lại ấn tượng khó phai. Quê hương của ngài cách quê hương của tôi khoảng 20 km và tôi và ngài cũng đã nhiều lần gặp gỡ, hàn huyên)

Linh mục Phêrô Phạm Văn Dương, sinh ngày 6/6/1973, tại xứ Rú Đất, hạt Bảo Nham, giáo phận Vinh, thuộc địa bàn xã Long Thành, Yên Thành, Nghệ An.
Ngài là con thứ 3 trong gia đình làm nông nghiệp và có tới 10 anh chị em.
Cuộc đời dâng hiến của Ngài bắt đầu từ mốc gia nhập dòng Anh em Đức Mẹ Về Trời (AA) kể từ năm 1998.

Sau một thời gian học tập tại Việt Nam, năm 2002, thầy Dương qua Pháp.
Thật không may mắn, đến năm 2004, khi đường tu còn dang dở, đau thương ập đến với người tu sỹ trẻ tuổi khi thầy bị một loại virus đặc biệt tấn công khiến đôi mắt trở nên mù hẳn.

Con đường ơn gọi tưởng chừng chấm dứt. Giữa lúc đau khổ cuộc sống, thầy Phêrô Dương vẫn một lòng tin tưởng vào thánh ý Chúa.
Ngài rất lạc quan, cách nói chuyện vui vẻ, hay đùa, hay tếu ấy không bao giờ đầu hàng số phận.

Ngài được bề trên truyền chức vào ngày 14.10.2012 tại giáo xứ Hyppolyte, TGP Paris, Pháp quốc và chuẩn bị sứ mệnh phục vụ cộng đoàn tại Việt Nam.
Việc phong chức cho người khuyết tật hầu như “xưa nay hiếm”.

Hàng ngày, Cha vẫn tự dâng Lễ và làm các việc mà không hề cần ai trợ giúp, ngoại trừ việc dắt lên dắt xuống.

Những ai chứng kiến thì hoàn toàn nể trọng, cảm động và thán phục Cha.
Lời giảng của ngài xuyên thấm nhiều trái tim và nơi ngài, chúng ta sẽ thấy tỏ lộ lòng thương xót của Thiên Chúa.
Quả thật, như người đời ví von: “tàn nhưng không phế”. Ngài mù con mắt thể xác, nhưng rất sáng con mắt tâm hồn.

CHỤP MŨ NGƯỢC ĐỂ BỊT MỒM?…

8 SÀI GÒN
CHỤP MŨ NGƯỢC ĐỂ BỊT MỒM?…

Chụp mũ ngược để bịt mồm không là trò mới mẻ của quyền lực. Phàm một cái sai bị dư luận phẫn nộ thì kẻ cầm quyền sẽ chống chế, hoặc cho một cá nhân nào đó giơ đầu chịu báng, hoặc chụp mũ ngược để bịt mồm dư luận.

VTV là tiếng nói của quyền lực, vì đó là truyền thông đại diện cho nhà nước, dù có mạo xưng là truyền thông đại chúng.

Việc cho BTV Anh Quang lên mạng cáo lỗi với biện bạch rằng do nói nhịu, rằng đó chỉ là lỗi cá nhân là cách thứ nhất VTV đang làm. Cách này giải thoát những lãnh đạo của VTV ra khỏi trách nhiệm.

Quan điểm của tôi: hoàn toàn chấp nhận thứ lỗi cho BTV Anh Quang. Bởi vì đối chiếu với bản tin gốc ngày 15/8/2020, anh ta đã lỡ thêm từ “trùng” vào cụm từ “sống ký sinh” (bản tin phát lại ngày 17/8/2020). Có thể xem đó là nói nhịu, vì từ “ký sinh” đối với những người ít học, thiếu hiểu biết thường quen mồm gắn với từ “trùng”. Ít học, thiếu hiểu biết mà làm BTV một chương trình khó thì mắc tai nạn nghề nghiệp là một tất yếu. Giống như không biết bơi mà bơi chỗ nước sâu vậy. Đã vậy thì hãy cứu anh ta khỏi chết đuối!

Nhưng dẫu có dí BTV Anh Quang vào thế giơ đầu chịu báng thì lãnh đạo VTV cũng không thể thoát trách nhiệm. Bởi không có từ “trùng”, chỉ cần nói dân bán hàng rong “sống ký sinh” thì mức độ miệt thị còn tệ hại hơn. Vì cụm từ “sống ký sinh” sẽ mang nghĩa rộng hơn, ngoài bao hàm các loại vi trùng hay côn trùng, nó còn bao hàm luôn tất cả các loài vật ký sinh khác nhau. Đã ký sinh thì đều là loài ăn bám trên thân xác kẻ khác, kể cả loại ăn bám bẩn thỉu nhất. Xem ra BTV Anh Quang, do nhịu mà đã giảm nhẹ mức độ miệt thị của bản tin gốc.

Nên nhớ, nếu đối chiếu hai bản tin thì rõ ràng cả hai BTV đọc theo văn bản đã viết sẵn chứ không phải ngẫu hứng. Cả hai không phải là MC dẫn chương trình như một số người biện bạch mà là phát thanh viên cho một phóng sự có kịch bản.

Tôi không biết tên BTV (có mái tóc dựng ngược) phát thanh trong bản gốc ngày 15/8/2020 là gì, mà cũng không cần biết, vì có thể tha thứ luôn cho anh ta. Xét đến cùng, BTV cũng chỉ là công cụ của quyền lực, bảo sao thì làm vậy. Bằng chứng, lãnh đạo VTV bảo anh ta phát “những gánh hàng rong vốn được xem là SỐNG KÍ SINH trên các con phố này” không có lỗi thì anh ta không có lỗi. Nhưng điều đó cũng nói lên rằng, gọi những người bán hàng rong “sống ký sinh” là chủ trương của VTV chứ không hề vô tình. Nên nhớ, một phóng sự công phu được phát trên truyền hình quốc gia không bao giờ là trách nhiệm cá nhân. Không như mạng xã hội, từ nội dung câu chữ đến hình ảnh phát trên truyền hình quốc gia đều được thông qua một hệ thống kiểm duyệt chặt chẽ. Ngay cả trước khi phát chính thức cũng thêm một lần biên tập nữa. Và như vậy, trách nhiệm cao nhất phải là hệ thống biên tập, chịu trách nhiệm xuất bản, và cao nhất là ông Tổng Giám đốc đài truyền hình quốc gia. Không lấy cá nhân BTV ra giơ đầu chịu báng rồi chạy trốn trách nhiệm được!

Lãnh đạo VTV không nhận trách nhiệm, không cáo lỗi chính thức trên truyền hình quốc gia, càng chứng tỏ họ tin đó là chủ trương đúng – chủ trương miệt thị người lao động!

Biết lỗi mà xin lỗi hoặc từ chức thì không nghiêm trọng. Không biết lỗi hoặc trí trá đổ lỗi cho người khác mới thực sự nghiêm trọng.

Tôi hiểu cái tâm lý phổ biến của người có tiền, có quyền thì coi thường người lao động nghèo. Rằng họ khố rách áo ôm, họ hôi thối lắm, không thể sống gần họ. Có thể, ở nghĩa tích cực, kẻ có tiền, có quyền luôn muốn có một môi trường sống sạch sẽ, văn minh. Nhưng ở nghĩa tiêu cực, kẻ có tiền, có quyền mà không hiểu văn minh phải gắn liền với nhân đạo, chỉ biết miệt thị, hạ nhục tầng lớp khốn khó thì đó là những ông chủ thực dân tàn nhẫn..

Sáng nay khi tập huấn dạy học online, có một người nói với tôi, rằng VTV bảo đó chỉ là lỗi cá nhân và vô tình, chỉ là tai nạn nghề nghiệp, không được nâng quan điểm. Nghe cứ như lời đe dọa để bịt mồm dư luận vậy! Cái gì đã thuộc chủ trương thì ắt thuộc về một quan điểm chứ nâng gì nữa. Không chừng, nhân danh quyền lực, lãnh đạo VTV sẽ chụp mũ ngược, rằng những người phẫn nộ về phát ngôn của VTV là “quân thù địch”, “phản động”, “chống phá” cũng nên? Và vậy là, từ đó, mỗi khi truyền hình quốc gia hạ nhục cha mẹ chúng ta, chúng ta cũng phải im lặng?

CHU MỘNG LONG

————
Hình 1: BTV phát ngày 15/8/2020 gọi gánh hàng rong là “sống ký sinh”.

Hình 2: BTV phát ngày 17/8/2020 gọi gánh hàng rong là “sống ký sinh trùng”.

Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, text that says 'tpts pham, vat tu ket nghiem JETRO 41% doanh nghiep Nhat Ban dang can nhac SOL'

Việt Nam đã xác lập chủ quyền tại Hoàng Sa – Trường Sa lâu đời, liên tục nhiều thế kỷ

Việt Nam đã xác lập chủ quyền tại Hoàng Sa – Trường Sa lâu đời, liên tục nhiều thế kỷ

Tuổi Trẻ 18/08/2020 20:28 GMT+7

TTO – Thêm một lần nữa, quan điểm đó tiếp tục được khẳng định bằng các chứng cứ lịch sử, cơ sở pháp luật, tại hội thảo xác lập chủ quyền của Nhà nước Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vừa tổ chức chiều 18-8 tại Huế.

Ảnh 1.
Bản đồ vẽ hình thể phủ Quảng Ngãi trong tập Thiên hạ bản đồ, biên soạn vào thời Lê (thế kỷ 18), sao lục thời Nguyễn (thế kỷ 19).Chú dẫn phía trên bản đồ này có miêu tả địa danh Bãi Cát Vàng (tức quần đảo Hoàng Sa) phía ngoài khơi Quảng Ngãi – Tư liệu Nhà trưng bày Hoàng Sa – Đà Nẵng

Hội thảo khoa học “Quá trình xác lập chủ quyền của Nhà nước Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” do Hội khoa học lịch sử Thừa Thiên Huế tổ chức, với sự tham gia của nhiều chuyên gia sử học và luật học từ Hà Nội, Huế, Đà Nẵng, TP.HCM và nhiều địa phương khác.

Xác lập chủ quyền thì phải nhân danh nhà nước

Các chuyên gia đã tiếp tục trình bày một cách đầy đủ và hệ thống về quá trình xác lập và thực thi chủ quyền của Nhà nước Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong hai thời kỳ: trước năm 1945, và từ năm 1945 đến nay. Đồng thời, trình bày các cơ sở pháp lý và quá trình đấu tranh pháp lý bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam.

Phát biểu đề dẫn hội thảo, PGS.TS Đỗ Bang – phó chủ tịch Hội khoa học lịch sử VN, chủ tịch Hội khoa học lịch sử Thừa Thiên Huế – cho biết đến nay vẫn có nhiều ý kiến khác nhau về chủ quyền biển đảo của một quốc gia, nhưng ý kiến chung nhất để thừa nhận chủ quyền, chủ nhân là phải nhân danh nhà nước, phải thông qua tư liệu của nhà nước và được nước ngoài hoặc một tổ chức quốc tế thừa nhận ở các mức độ khác nhau.

“Chủ quyền biển đảo không thể nhân danh cá nhân của người phát hiện, thám hiểm, vẽ bản đồ, đặt tên hoặc nhân danh của một tổ chức quân sự, kinh tế, xã hội, văn hóa hay nhân danh chính quyền của một địa phương. Với lập luận này cho ta thấy Việt Nam đã xác lập chủ quyền tại hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa lâu đời, liên tục trong nhiều thế kỷ”, PGS Đỗ Bang nhấn mạnh.

Chủ quyền được xác lập bằng châu bản, chính sử, bản đồ quốc gia

PGS Đỗ Bang cho biết nhiều nguồn tư liệu chính thống của Nhà nước Việt Nam qua các thời kỳ khác nhau, cùng tài liệu điền dã kết hợp với tư liệu nước ngoài, đã minh chứng tính liên tục về chủ quyền của Nhà nước Việt Nam thời chúa Nguyễn và Tây Sơn, đã được Trung Quốc, Hà Lan và nhiều nước trên thế giới thừa nhận.

Ảnh 2.
Châu bản triều Nguyễn về quần đảo Hoàng Sa tại Nhà trưng bày Hoàng Sa – Đà Nẵng – Ảnh:MINH TỰ

Nhà nước Việt Nam dưới thời các vua Nguyễn tiếp tục thực thi chủ quyền đó tại Hoàng Sa và Trường Sa, từ đầu thế kỷ 19 đến năm 1945. Theo PGS Đỗ Bang, các nước tranh chấp chủ quyền biển đảo với Việt Nam tại Biển Đông, không có nước nào có bộ châu bản (văn bản của nhà nước), bộ chính sử của nhà nước và bộ bản đồ quốc gia ghi lại.

Cưỡng đoạt Hoàng Sa là vi phạm Hiến chương Liên Hiệp Quốc và Hiệp định Paris

Các tham luận tại hội thảo nhắc lại việc nhà nước triều Nguyễn chấm dứt (8-1945) nhưng chủ quyền biển đảo Việt Nam vẫn tiếp tục được các thể chế chính trị tiếp đó thực thi.

Tại hội nghị quốc tế San Francisco (Hoa Kỳ) từ ngày 5 đến 8-9-1951, tuyên bố của thủ tướng kiêm ngoại trưởng chính quyền quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu về chủ quyền của Việt Nam đối với các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa đã được các nước tham dự hội nghị thừa nhận. Hội nghị San Francisco là cơ sở pháp lý quốc tế đầu tiên, lớn nhất và thống nhất cao về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.

Ảnh 3.
Quang cảnh hội nghị San Francisco 1951 – Ảnh tư liệu

TS Nguyễn Thanh Minh cho biết những văn kiện pháp lý quốc tế từ Tuyên bố Cairo ngày 27-11-1943, Tuyên ngôn hội nghị Potsdam ngày 26-7-1945, Hội nghị Genève (1954), Hiệp định Paris (1973) đã không xác nhận chủ quyền của bất kỳ quốc gia nào khác đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Nhà nước Việt Nam.

Ảnh 4.
Khu nhà đồn trú của lính địa phương quân Việt Nam Cộng hòa trên đảo Hoàng Sa năm 1959 – Ảnh tư liệu trong sách Kỷ yếu Hoàng Sa

“Do đó, hành vi nhà cầm quyền Trung Hoa dùng lực lượng quân sự cưỡng chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào tháng 1-1974 là vi phạm Hiến chương Liên Hiệp Quốc và Hiệp định Paris (1-1973) về chủ quyền của Việt Nam mà chính họ đã cam kết tôn trọng”, PGS Đỗ Bang nhấn mạnh trong phát biểu đề dẫn.

Kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế là cần thiết

PGS.TS Trương Minh Dục cho biết, theo luật pháp quốc tế đương đại về thụ đắc lãnh thổ, một quốc gia được coi là có chủ quyền đối với một vùng lãnh thổ khi quốc gia đó chứng minh được mình đã chiếm hữu, thực thi, quản lý và khai thác lãnh thổ đó với tư cách nhà nước một cách liên tục, hòa bình.

Như vậy, Việt Nam đã xác lập, thực thi chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa hoàn toàn phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế.

TS Lê Nhị Hòa nhận định Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và căn cứ pháp lý để khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa phù hợp với luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật biển năm 1982. Những tuyên bố và hành động của Trung Quốc trên Biển Đông không thể thay đổi sự thật lịch sử về chủ quyền của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Nghiên cứu về vấn đề kiện Trung Quốc ra Tòa án Trọng tài thường trực quốc tế, theo ThS Trần Việt Dũng, đó là giải pháp cần thiết của Nhà nước Việt Nam để bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam hiện nay. Với những căn cứ đã có, cùng với nhận định của các chuyên gia pháp luật quốc tế, ThS Việt Dũng có niềm tin rằng: Việt Nam sẽ chiến thắng nếu kiện Trung Quốc ra Tòa án Trọng tài thường trực quốc tế.

Ảnh 5.
Tòa án Trọng tài thường trực quốc tế có trụ sở tại The Hague, Hà Lan – Ảnh tư liệu

Hội thảo cho rằng, đến lúc này, giải pháp kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế là cần thiết, tối ưu, đúng đắn và đúng lúc; vì sau các giải pháp chính trị và ngoại giao hết sức kiên trì qua hàng chục năm đều không mang lại hiệu quả.

Nguồn: Tuổi Trẻ
https://tuoitre.vn/viet-nam-da-xac-lap-chu-quyen-tai-hoang-…

No photo description available.
No photo description available.
Image may contain: one or more people and crowd
Image may contain: outdoor and nature
Image may contain: sky and outdoor

Ngô Quyền cắm CỘT trên sông và 3 lần đánh tan quân Nguyên???

Quỳnh Quang Nguyễn and Thuy Nhien Nguyen shared a post.
Image may contain: 1 person

Phùng Hiệu

Theo lịch sử thì Ngô Quyền cho quân cắm CỌC trên sông Bạch Đằng và tận dụng thủy triều đánh tan quân Nam Hán tại đây. Học sinh cấp 1 cũng biết được điều này.

n theo quan to Phó bí thư Thành uỷ Tp Cần Thơ Phạm Gia Túc thì Ngô Quyền cắm CỘT trên sông và 3 lần đánh tan quân Nguyên???

Với trình độ này, e rằng có ngày ông bảo, Lê Lợi khởi nghĩa ở Ô Môn (Cần Thơ), đánh tan năm trăm ngàn quân Mỹ!

Hiểu biết như thế mà cũng dám in sách dạy đời, lại phơi cái thiếu hiểu biết của mình ra trang bìa cho thiên hạ ném đá.

Một sự khinh miệt trắng trợn người nghèo…

Image may contain: 1 person, text that says 'EBS'
Image may contain: 1 person
Image may contain: one or more people, people standing, text and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: text that says 'Claudio Sieber/ Barcroft Images'
+9

Gà Trụi Con to Thiên Hạ Chuyện

Xin mạn phép hỏi ông Trần Bình Minh, Tổng giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam. Ông Lê Quang Minh, giám đốc Trung tâm tin tức VTV24 Đài THVN.

Tại sao các ông lại lại đưa lên bản tin với nội dung mất đạo đức, vô nhân đạo đến như vậy. Nỡ nào nói những người nghèo khó bán hàng rong của Nam Việt Nam chúng tôi là loài ký sinh trùng.

Các ông cũng là con người sao lại ăn nói với những câu tán tận lương tâm như thế. Những người cơ hàn nghèo khổ đó, là bà, là mẹ, là chị của những người nông dân miền Nam chúng tôi. Mà những người nông dân đó, đã làm nên hạt gạo, để nuôi sống các ông và người dân miền Bắc. Các ông nên nhớ rằng, không có những người đó, các ông đã đói rã ruột, chết 80 đời Vương rồi…

Gã BTV Anh Quang thật sự ra cũng không có lỗi. Vì bản tin với nội dung thiếu tính người này, Anh ta chỉ là kẻ làm mướn tới tháng lãnh tiền. Chỉ là Thiên lôi sai đâu đánh đó mà thôi.

Lỗi này là do người đứng mủi chịu sào duyệt bài, anh ta chỉ là người đọc. Sau đó, nghe nói anh có nói lời xin lỗi, tự nhận lỗi do cá nhân mình. Chẳng lẽ anh ta nói lỗi đó do cấp trên đã duyệt ???

Một sự khinh miệt trắng trợn người nghèo của người viết bài, là thành viên của Đài Truyền hình Quốc gia. Xin hỏi các ông ???

Họ có muốn mình nghèo hay không ? Cực chẳng đã mới mưu sinh bằng cách bán ở vỉa hè, rày đây mai đó…

Họ là những trẻ em thiếu may mắn, không đủ điều kiện để học hành. Những người già cô đơn, những người tàn tật không nơi nương tựa… Nếu nhà nước lo được cho họ cuộc sống ấm no, thì tội gì phải dãi nắng dầm sương buôn bán cực khổ. Để cho các ông gọi họ là loài “ký sinh trùng” bấn thỉu…

Dân miền Nam chúng tôi xin “khắc cốt ghi tâm” lời nói trên, tới ngàn đời mãn kiếp không thể nào quên.

Những lời miệt thị khinh thường như vậy, hỏi sao dân miền Nam chẳng bao giờ ưa một thiếu số dân miền Bắc là vậy. Mà đặc biệt là thành viên của một Đài Truyền hình lớn nhứt cả nước như các ông…

Cuối cùng, không còn từ nào nữa để nói. Ngoài từ PHẨN NỘ.

Chúng ta chỉ hơn người hàng rong.

Than Ngoc Pham
Chúng ta chỉ hơn người hàng rong.

Chúng ta thấy xót xa, tủi buồn giùm cho người bán hàng rong ở Sài Gòn vừa bị mắng là ký sinh trùng.

Chúng ta không gánh hàng rong nên không cảm nhận hết từng giọt mồ hôi, từng đồng bạc lẻ, từng cái đói mờ người hay khát bỏng giữa trời hè oi nồng giữa lòng quê hương. Chúng ta thấy bị xúc phạm vì dù sao họ cũng là người Việt, những người mà chúng ta gọi là đồng bào.

Chúng ta là những người ở Mỹ, ở Pháp, ở Đức, ở Ba Lan thậm chí xa lăng lắc như Norway, Ukraina…chúng ta bệnh tật, thất nghiệp, già yếu neo đơn thì dược nhận Social Security, Sécurité Sociale. Soziale Sicherheit, Zakład Ubezpieczeń Społecznych, Uføretrygd, Cоціальна допомога…những thứ mà người bản xứ nhận như chúng ta và chưa bao giờ bị gọi là đồng tiền ký sinh.

Chúng ta hơn đồng bào hàng rong và chúng ta lành lặn vì không bị ghét bỏ. Nhưng chúng ta chưa bao giờ nghĩ tới họ, những người hàng rong cơ cực.

Nhờ ba chữ “ký sinh trùng” chúng ta biết và nhớ tới họ.

Biết trong xa xăm và nhớ tới đau đớn.

SỨC MẠNH CỦA SỰ THINH LẶNG

SỨC MẠNH CỦA SỰ THINH LẶNG

J.B Lê Đình Nam

Sự thinh lặng là một trong những trạng thái mà không ít người sợ hãi khi phải đối diện.  Nhưng, sự thinh lặng là khoảnh khắc vô cùng quan trọng để ta lắng nghe khao khát chân thực nơi cõi lòng mình.  Cách riêng trong đời sống đức tin, thinh lặng là giây phút để ta tìm đến Chúa giữa những bộn bề cuộc sống.

Thinh lặng là bí quyết của sự suy ngắm và chiêm ngưỡng.  Nhất là trong thời buổi công nghệ và truyền thông hiện đại thống trị, thinh lặng càng trở nên khó khăn hơn.  Vì thế, thinh lặng là khoảng thời gian rất quý báu.

Đối với người Kitô hữu, một trong những việc quan trọng đó là lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành.  Để lắng nghe tiếng Chúa ta cần có một khoảng không gian và thời gian thinh lặng cho sự gặp gỡ với Ngài.  Chỉ có kinh nghiệm về sự thinh lặng và cầu nguyện mới tạo ra môi trường thích hợp cho Lời Chúa được lắng lọng và thấm nhập vào tâm hồn ta.

St Ignatius Loyola.jpg

Nhìn lại hành trình của Chúa Giêsu, ta có thể nói đó là một cuộc đời thinh lặng.  Ngài đến trần gian trong thinh lặng của một trẻ thơ đơn sơ nghèo hèn.  Ngài sống ẩn dật trong thân phận một người thợ mộc vô danh.  Ngài thing lặng 30 năm trong thân phận một người con trong gia đình nhỏ bé Nagiarét.  Ngài đã thinh lặng bước trọn con đường Thập giá giữa những lời sỉ nhục, kết án, giữa nhưng đòn roi, lưỡi đòng…

Và Đức Maria cũng thế, Mẹ đã bắt đầu hành trình thinh lặng từ lời thưa xin vâng.  Mọi biến cố xảy ra với Đức Giêsu đã được Mẹ cất giữ và suy niệm trong lòng.  Mẹ đang thinh lặng đồng hành cùng Chúa trên bước đường truyền giáo và chính Mẹ cũng đã thinh lặng cho đến giây phút chứng kiến con của mình bị treo trên thập giá cho đến chết.

Thật thế, sự thinh lặng nơi Chúa Giêsu hay Đức Maria chính là khoảng thời gian cho Lời Chúa được lắng nghe.  Đó là thời khắc để Lời Chúa hướng dẫn và biến đổi.  Và đó cũng là lúc các Ngài nhận lãnh nguồn ơn thiêng trước những biến cố lớn lao.

“Phúc cho dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!”  Nhưng Chúa Giêsu nhấn mạnh rằng: “Những ai nghe và giữ lời Thiên Chúa thì có phúc hơn” (Lc 11:27-28).  Thật vậy, phúc cho Mẹ không chỉ là cưu mang và cho Chúa Giêsu bú mớm, nhưng hơn thế nữa, Mẹ đã để cho Lời Chúa thấm nhuần trên hành trình dương thế của mình; trong thinh lặng Mẹ đã nghiền ngẫm và để Lời Chúa trở nên kim chỉ nam cho cuộc đời Mẹ.

Noi gương Chúa Giêsu và Mẹ Maria trong sự thinh lặng để lắng nghe Lời Chúa, chúng ta được mời gọi hãy loại khỏi tâm hồn những lo lắng, ồn ào, những sôi sục của hận thù, ích kỷ, những dấu vết của buồn thảm, bi quan.  Thay vào đó bằng một đời sống thinh lặng trong tin yêu và phó thác để chúng ta có thể nghe được tiếng Chúa trong mọi biến cố của cuộc sống.

Trên dòng đời lắm nổi trôi này, sự thinh lặng sẽ giúp ta nhận ra tiếng Chúa giữa những kỳ công của thiên nhiên; biết nhận ra tiếng Ngài trong nơi những mảnh đời khốn cùng bất hạnh, và biết nhận ra tiếng Ngài giữa những thất bại, thử thách.  Nhờ đó, trong mọi hoàn cảnh, chúng ta luôn biết đáp trả bằng tiếng xin vâng với thái độ nhiệt thành và vui tươi chấp nhận.

J.B Lê Đình Nam

75 NĂM TRƯỚC, CỤ PHẠM QUỲNH ĐƯỢC “MỜI” VÀ…MẤT TÍCH

Trần Bang and Hoa Kim Ngo shared a post.
Image may contain: 1 person, eyeglasses, hat and closeup
Image may contain: tree, plant, grass and outdoor
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, text that says 'I1 Phạm Quynh (1892-1945)'
Nguyễn Xuân Diện is with Sơn Long and Mạc Van Trang.

75 NĂM TRƯỚC, CỤ PHẠM QUỲNH ĐƯỢC “MỜI” VÀ…MẤT TÍCH

Vũ Thế Khôi

75 năm trước, vào 14h ngày 23 – 08 – 1945, một nhóm người có vũ trang đi xe o-tô ập vào ấp Hoa Đường trên bờ sông An Cựu, “mời” cụ Phạm Quỳnh đi gặp chính quyền Cách mạng Thừa Thiên-Huế. Cụ Phạm không bao giờ trở về nữa.

Một thời gian dài có những lời biện bạch rằng cụ Phạm bị một nhóm dân quân manh động sát hại. May thay, 8 năm trước đại tá TS Nguyễn Văn Khoan đã viết ra sự thật trong sách do Nxb CAND in ấn: “Báo “Quyết Thắng”, cơ quan tuyên truyền và tranh đấu của Việt Minh Trung Bộ, số 11 ra ngày 9 – 12 – 1945 cho biết: “cả 3 tên Việt gian đại bợm (Ngô Đình Khôi, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Huân) bị bắt ngay trong giờ cướp chính quyền, 2 giờ (chiều) ngày 23 – 8 và đã bị Uỷ ban khởi nghĩa kết án tử hình và đã thi hành ngay trong thời kỳ thiết quân luật”.

Chủ tịch Uỷ ban Khởi nghĩa Thừa Thiên-Huế bấy giờ là Tố Hữu…”

Vậy tại sao Hồ Chủ tịch gọi cụ Phạm Quỳnh là “học giả” và viết thư mời ra cộng tác với Cách mạng?

Nguyễn Cảnh Thuỵ: Lúc chuẩn bị được “mời đi”, cụ còn có vẻ phấn khởi, dặn các con lấy hết vải đỏ ra may cờ cho Việt Minh. Khi bị gọi đi, các con nhắc cụ chưa uống thuốc, cụ bảo chốc về uống. Cụ có ngờ đâu họ tóm cụ đi… thủ tiêu(!)

Apple ngừng lắp ráp iPhone tại Việt Nam vì điều kiện sống của công nhân

Đài Á Châu Tự Do

đại diện của Apple đã đến thăm nhà máy sản xuất tại Khu công nghiệp Vân Trung, tỉnh Bắc Giang, Việt Nam vào mùa hè vừa qua để kiểm tra quá trình xây dựng và khả năng sản xuất iPhone của cơ sở này.

Một báo cáo cho biết Apple đang xem xét lại khả năng sản xuất iPhone tại Việt Nam, sau khi công ty Cupertino đến thăm nhà máy thuộc sở hữu của đối tác lắp ráp Luxshare để kiểm tra các điều kiện của cơ sở này.