Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi!”.
“Chính sự so sánh làm bạn kiêu ngạo: thú được đứng trên mọi người!” – C. S. Lewis.
Kính thưa Anh Chị em,
Có khi điều khiến chúng ta buồn là người khác vui ngang mình. Trong Tin Mừng hôm nay, đồng bạc đã ngang, nhưng lòng người vẫn giữ bậc: ‘ngang mà không bằng’.
Niềm vui của nhóm thợ vườn nho vào muộn có lẽ lại là nỗi đau của các thợ làm từ sớm. Nếu được nhận công trước, có lẽ họ đã thoả mãn ra về; khổ nỗi, những người đến sau lại được nhận trước. Họ khó chịu nhìn cũng một đồng bạc được trao vào những bàn tay chưa chai như tay mình. Chủ không lấy gì khỏi họ; nhưng chính phần người khác nhận ngang mình khiến họ thấy phần mình vơi đi. “Phải có một tâm hồn rất đẹp mới vui được với thành công của bạn mình!” – Oscar Wilde.
Lời phản đối của họ rất lạ: không phải “Ông trả họ như chúng tôi”, nhưng “Ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi!”. Nỗi đau đã rời đồng bạc để chạm đến chỗ đứng! Hoá ra, điều họ muốn không chỉ là công bằng, nhưng một khoảng cách. Khi lòng tốt của Chủ xoá khoảng cách, họ gọi đó là bất công. ‘Ngang mà không bằng’ bắt đầu từ đó: cùng nhận từ một bàn tay, nhưng vẫn cần ai đó đứng sau để lòng mình vui.
Những người đến cuối không hẳn lười biếng; họ nói: “Vì không ai mướn chúng tôi”. Cả ngày đứng chờ cũng là một nỗi nhọc không ai tính công. Một đồng bạc đối với người đến sớm là tiền công; với người đến muộn, còn là điều cần để cả nhà sống. Chủ không phủ nhận công lao người trước; ông thấy nhu cầu người sau. Lêô XIV nhận xét: “Ông không chỉ nhìn vào công lao, mà còn nhìn vào nhu cầu”. Lòng thương xót bắt đầu khi chúng ta thôi hỏi người khác làm được bao nhiêu để nhận ra họ đang cần điều gì.
Đó là “đường lối cao hơn” của Thiên Chúa, mang một tên gọi: lòng thương xót vượt mọi cân đo. Kẻ xấu lòng trở về sẽ được Ngài rộng lòng thứ tha – bài đọc một. Thánh Vịnh không nói Chúa chỉ gần người đến trước, nhưng “gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người”. Với Thiên Chúa, nâng một người lên không hạ thấp người nào; mở cửa cho người đến muộn không làm phần người đến sớm nhỏ lại. Chỉ con mắt quen nhìn theo thứ bậc mới thấy lòng quảng đại của Ngài là một đe doạ.
Điều ấy xảy ra rất gần: một người được khen, được tin tưởng, được trao cơ hội, và niềm vui trong chúng ta bỗng nhỏ lại. Không ai lấy mất phần mình; chỉ người khác được thêm. Trưởng thành trong tình yêu là vui khi thấy điều tốt lành đến với người khác mà không cần cân lại phần mình.
Anh Chị em,
Đức Kitô là “đồng bạc” không thể chia nhỏ: Ngài trao trọn mình cho người đến sớm cũng như kẻ chỉ kịp quay về giờ cuối. Trên thập giá, người trộm lành chẳng còn thời gian lập công, chỉ còn đủ lòng để đón nhận; và thiên đàng mở ra. Ân sủng không chia phần lớn cho người đến trước, phần nhỏ cho kẻ đến sau; ai nhận Đức Kitô đều nhận trọn Ngài. Chỉ khi chưa đầy Ngài, chúng ta mới cân đo – ‘ngang mà không bằng’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con đỏ mặt khi người khác gặp may; dạy con biết ơn phần mình và vui với lòng tốt của Ngài nơi phần người khác!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
*****
LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN, NĂM A:
https://www.vaticannews.va/vi/loi-chua-hang-ngay/2026/09/20….
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
28 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các thượng tế và kỳ mục trong dân rằng : “Các ông nghĩ sao ? Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất : ‘Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho.’ 29 Nó đáp : ‘Con không muốn !’ Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. 30 Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp : ‘Thưa ngài, con đây !’ nhưng rồi lại không đi. 31 Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha ?” Họ trả lời : “Người thứ nhất.” Đức Giê-su nói với họ : “Tôi bảo thật các ông : những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. 32 Vì ông Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy ; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.”









