NGƯỜI VỖ TAY DUY NHẤT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh”.

Một nữ nghệ sĩ vĩ cầm vừa kết thúc buổi hoà nhạc, tiếng vỗ tay như sấm rền. Thế nhưng, cô vẫn có vẻ không vui. Được hỏi lý do, cô đáp: “Có một người chưa vỗ tay – thầy tôi!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Chúng ta thường sống vì tiếng vỗ tay. Nhưng Tin Mừng hôm nay cho biết, điều quan trọng không phải có bao nhiêu người tán dương, nhưng là ai đang nhìn thấy. Chỉ cần Thiên Chúa – ‘người vỗ tay duy nhất’.

Chúa Giêsu không phản đối việc làm điều tốt trước mặt người khác; Ngài từng nói: “Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ”. Điều Ngài cảnh báo là biến đời sống tôn giáo thành một sân khấu – việc cầu nguyện, bố thí hay ăn chay không còn hướng về Thiên Chúa, nhưng hướng về khán giả. Khi đó, việc lành không còn là phụng tự, nhưng là trình diễn; không còn là cầu nguyện, nhưng là nuôi dưỡng cái tôi. “Kiêu ngạo làm chúng ta giả tạo; khiêm nhường làm chúng ta trở nên chân thật!” – Thomas Merton.

Chúa Giêsu còn đi xa hơn. Ba lần Ngài nói về những người thích phô trương: “Chúng đã được phần thưởng rồi!”. Từ Hy Lạp apechousin là một thuật ngữ thương mại, nghĩa là “đã nhận đủ”, “đã thanh toán xong”. Thật đáng sợ! Chúa Giêsu không nói họ không được thưởng; trái lại, họ đã được thưởng rồi – bằng lời khen, sự ngưỡng mộ và sự công nhận. Nhưng một khi đã nhận đủ ở đó, họ không còn gì để mong đợi nữa. Họ đã đổi vĩnh cửu lấy một khoảnh khắc được nhìn thấy.

Chúa Giêsu không ca ngợi sự vô danh; Ngài ca ngợi sự chân thật. Giá trị của một việc lành không nằm ở số người biết đến, nhưng ở tình yêu được đặt vào đó. Bởi lẽ, “Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo” không nhìn như người đời nhìn; Ngài thấy trái tim, đang khi con người chỉ thấy bề ngoài. Sự kín đáo bảo vệ trái tim khỏi cơn đói được công nhận. “Đó không phải là sự trốn tránh thế gian, nhưng là sự tái sinh tâm hồn!” – Lêô XIV.

Bài đọc Cựu Ước là một minh hoạ. Êlisê đã kiên trì bước theo thầy mình mà không tìm kiếm sự chứng kiến của ai – bài đọc một; cũng vậy, người môn đệ được mời gọi trung thành trong điều kín đáo. Thật vậy, sống trước ánh mắt của Thiên Chúa luôn đòi một lòng can đảm lớn hơn nhiều so với việc sống trước ánh mắt của đám đông. “Hỡi mọi người cậy trông vào Chúa, mạnh bạo lên, can đảm lên nào!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

Đức Kitô là người đã sống trọn vẹn trước mặt Chúa Cha. Ngài không tìm kiếm vinh quang cho mình, nhưng vinh quang cho Đấng đã sai mình. Cuộc đời Ngài là một lời thưa “xin vâng” với Cha. Đó cũng là con đường của người môn đệ: giữa muôn tiếng nói của thế gian, vẫn chỉ chờ đợi một lời chuẩn nhận; giữa muôn ánh nhìn của con người, vẫn chỉ tìm kiếm một ánh mắt hài lòng của Thiên Chúa – ‘người vỗ tay duy nhất’. “Điều quan trọng không phải chúng ta làm gì, nhưng là đặt bao nhiêu tình yêu vào điều mình làm!” – Mẹ Têrêxa Calcutta.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi cơn đói được khen; khỏi cám dỗ đánh bóng chính mình; và đừng để con đổi vĩnh cửu lấy một khoảnh khắc được nhìn thấy!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*******************************************

Lời Chúa Thứ Tư, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn

Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 6,1-6.16-18

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. 2 Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. 3 Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, 4 để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

5 “Khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả : chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 6 Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

16 “Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả : chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 17 Còn anh, khi ăn chay, phải rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, 18 để không ai thấy là anh ăn chay, ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”


 

Người lãnh bí tích Thêm sức được hưởng những gì? – Cha Vương

Nguyện xin ngọn lửa tình yêu của Chúa Thánh Thần sưởi ấm tâm hồn bạn hôm nay. Xin bạn một lời cầu nguyện cho những ai đang mắc phải căn bệnh hiểm nghèo và hoà bình  cho thế giới. nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 16/06/2026.    (n16-25)

GIÁO LÝ: Người lãnh bí tích Thêm sức được hưởng những gì? Khi lãnh bí tích Thêm sức, người đã chịu phép Rửa tội được in một dấu ấn vĩnh viễn, chỉ lãnh một lần và làm cho họ trở thành Kitô hữu mãi mãi. Ơn sức mạnh của Chúa Thánh Thần ban xuống hoàn thành ơn bí tích Rửa tội, làm cho họ trở nên chứng nhân của Chúa Kitô trong cả cuộc sống. (YouCat, số 205)

SUY NIỆM: Lãnh nhận bí tích Thêm sức là ký một “giao ước” với Chúa. Người chịu Thêm sức nói: “Vâng con tin Chúa, Chúa của con. Xin ban cho con Thần trí của Chúa để con hoàn toàn thuộc về Chúa, không bao giờ xa cách Chúa, và con làm chứng cho Chúa suốt đời con, với tất cả tâm hồn và thể xác, bằng hành động cũng như lời nói, trong cả những ngày tốt lẫn ngày xấu”, và Chúa nói: “Ta cũng vậy, Ta tin con, con của Ta, và Ta ban Thánh Thần Ta cho con, đúng vậy, ban chính Ta. Ta sắp hoàn toàn thuộc về con. Ta không bao giờ xa cách con, ở đời này cũng như trong đời sống vĩnh hằng. Ta sẽ ở trong linh hồn và thân xác con, trong hành động và lời nói của con. Dù con có quên ta, ta vẫn luôn có mặt trong những ngày tốt và những ngày xấu”.

❦  Xin hãy tạo dựng cho tôi tấm lòng trong sạch, lạy Chúa, một khí phách mới, xin đặt vào lòng tôi.—Tv 51,12

❦  Hãy đến gần Thiên Chúa, Người sẽ đến gần anh em. Hỡi tội nhân, hãy rửa tay cho sạch; hỡi kẻ hai lòng, hãy tẩy luyện tâm can.—Gc 4,8 (YouCat, số 205 t.t.)

LẮNG NGHE: Ta đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, chúc lành và chúc dữ. Nhưng ngươi hãy chọn lấy sự sống ngõ hầu ngươi được sống, ngươi và dòng dõi ngươi. (Đnl 30,19)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Thánh Thần, “xin ban ân đức cho tâm hồn con để con biết gìn giữ những gì là chân thiện mỹ.”

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm Kinh Chúa Thánh Thần.

From: Do Dzung

********************************

Thánh Thần tình yêu -tinmung.net

GẮNG GỎI ĐỂ SỐNG TRONG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI-Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Rev. Ron Rolheiser, OMI 

Trong những năm cuối đời, Thomas Merton đã ẩn cư để cố gắng tìm cô tịch hơn trong đời sống.  Nhưng cô tịch là một điều hết sức khó nắm bắt, và ông nhận thấy rằng nó liên tục chạy trốn ông.

 Tuy nhiên, một buổi sáng nọ, ông có cảm nhận, ít nhất vào giây phút đó, ông đã tìm thấy nó.  Nhưng cái mà ông trực nhận là điều hơi bất ngờ đối với ông.  Hóa ra, sự cô tịch không phải là một trạng thái khác nào đó của sự tỉnh thức hay thậm chí một cảm giác thăng hoa nào đó về Chúa hay về tính siêu việt trong đời sống chúng ta.  Sự cô tịch, như ông trực nhận, là sự trung thực trọn vẹn trong chính da thịt mình, trong giây phút hiện tại, cảm nhận tri ân trước sự phong phú bao la chứa đựng trong cuộc sống bình thường của con người.  Cô tịch bao gồm sự hiện diện đầy đủ trong chính đời sống của mình để trực nghiệm những gì đang ở đó.

 Nhưng nó chẳng dễ dàng.  Hiếm khi chúng ta thấy mình thật sự ở trong phút giây hiện tại.  Tại sao?  Do cái cách chúng ta đã được tạo nên.  Chúng ta đã được nạp quá nhiều năng lượng để sống trong thế giới này.  Khi Chúa đặt chúng ta vào thế giới này, như tác giả sách Giảng Viên nói, Người đã đặt “phi thời gian tính” vào trái tim chúng ta, vì vậy chúng ta không dễ dàng gì hòa điệu với cuộc sống của chúng ta.

 Chúng ta đọc được điều này trong đoạn văn nổi tiếng về giai điệu các mùa trong sách Giảng Viên.  Mọi thứ đều có một thời và một mùa để làm, chúng ta được bảo như vậy: Một thời để chào đời, một thời để lìa thế; một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây; một thời để giết chết, một thời để chữa lành…, và cứ như vậy.  Nhưng sau khi liệt kê cái giai điệu tự nhiên về thời và các mùa này, tác giả kết thúc với những lời sau đây: Chúa đã làm mọi sự hợp thời đúng lúc, nhưng lại đã đặt phi thời gian tính vào trái tim con người để cho con người không đồng điệu với thế gian này từ đầu chí cuối.

 Từ trong tiếng Do Thái để diễn tả “phi thời gian tính” là Ha olam, một từ chỉ “vĩnh hằng” và “siêu việt.”  Một số bản dịch tiếng Anh đã diễn đạt như thế này: Chúa đã đặt cảm giác về quá khứ và tương lai vào trái tim chúng ta.  Có lẽ nói như vậy là cách nắm bắt sự việc tốt nhất, ít nhất là xét cái cách chúng ta thường xuyên nhận điều đó trong cuộc sống.

 Từ trải nghiệm của mình, chúng ta biết ở trong phút giây hiện tại là khó đến mức nào, bởi vì quá khứ và tương lai không để chúng ta yên.  Chúng mãi mãi nhuốm màu lên hiện tại.  Quá khứ ám ảnh với những bài hát ru và giai điệu mơ hồ nửa quên nửa nhớ thỉnh thoảng vụt lên trong ký ức, với những tình yêu đã tìm thấy được và đã mất, với những vết thương lòng không bao giờ lành da non, và với những nỗi thao thức hoài niệm, tiếc nuối, và mong mỏi níu giữ một điều gì đó đã qua.  Quá khứ mãi mãi gieo nỗi bất an vào giây phút hiện tại.

 Và tương lai lại cũng len lỏi vào hiện tại, đổ cái bóng lờ mờ của hứa hẹn và đe dọa, luôn luôn đòi chúng ta phải chú ý, luôn luôn gieo lo lắng vào đời sống, và luôn luôn tước đi của chúng ta cái khả năng đơn giản là đắm mình trong hiện tại.  Hiện tại mãi mãi bị nhuốm màu bởi ám ảnh, những cơn đau của tâm hồn và trí óc, những nỗi lo lắng mà hầu như chẳng liên quan gì đến những người đang ở bên cạnh chúng ta.

 Các triết gia và thi sĩ đã gọi nó bằng nhiều tên khác nhau: Plato gọi nó là “cơn điên đến từ các thần;” các thi sĩ Hindu gọi nó là “nỗi hoài niệm về cái vô hạn;” Shakespeare nói về “những nỗi khát khao bất diệt,” còn Augustin, mà có lẽ nhiều người biết tới cách nói này của ông nhất, nói rằng nó là một nỗi bất an vô phương cứu chữa mà Chúa đã đặt vào trái tim con người để nó không thể tìm thấy bình an trong bất cứ điều gì ở thấp dưới cái vô hạn và vĩnh hằng: Chúa đã tạo ra chúng con cho chính Chúa, và trái tim chúng con sẽ không bình an chừng nào nó chưa tìm về yên nghỉ bên Chúa.

 Và như vậy, rất khó để sống bình an trong cái phút giây hiện tại của đời sống chúng ta, bình an trong chính con người chúng ta.  Nhưng sự “day dứt” này, như T.S. Eliot từng nói, là có mục đích của nó.  Henri Nouwen, trong một đoạn văn nổi bật vừa nhận diện những nỗ lực gắng gỏi này vừa nêu mục đích tối thượng của nó, đã nói như sau: Cuộc sống chúng ta là  khoảng thời gian ngắn mong chờ, là thời gian trong đó nỗi buồn và niềm vui trộn lẫn với nhau trong từng giây phút.  Có một tính cách buồn bao phủ mọi khoảnh khắc của đời sống chúng ta.  Dường như không hề có cái gì là niềm vui tinh khôi trọn vẹn, mà thậm chí trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc hiện sinh, chúng ta vẫn thấy gợn buồn.  Trong mọi nỗi hài lòng, đều có sự nhận biết về các giới hạn.  Trong mọi thành công đều có nỗi sợ hãi bị tị hiềm.  Đằng sau bất cứ nụ cười nào đều có nước mắt.  Trong mỗi vòng tay ôm đều có nỗi cô đơn.  Trong mọi tình bằng hữu đều có khoảng cách.  Và trong mọi dạng thể của ánh sáng, đều có ý thức về bóng tối vây quanh.  Nhưng khi ý thức sâu xa rằng mỗi mảnh sự sống đều có một mảnh của sự chết thì ý thức này có thể hướng chúng ta vượt lên trên những giới hạn của cuộc hiện sinh.  Nó có thể làm như vậy bằng cách khiến chúng ta mong tới ngày trái tim chúng ta sẽ tràn đầy niềm vui trọn vẹn, một niềm vui mà sẽ không ai tước đi được khỏi chúng ta.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

KHÔNG YÊU MỘT NỬA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”.

“Thiên Chúa không yêu chúng ta vì chúng ta tốt lành; chúng ta trở nên tốt lành vì Thiên Chúa yêu chúng ta!” – C. S. Lewis.

Kính thưa Anh Chị em,

Chúng ta thường nghĩ người tốt đáng được yêu hơn người xấu. Lời Chúa hôm nay cho thấy một logic khác. Mặt trời không chọn chỗ chiếu; mưa không chọn chỗ rơi; Thiên Chúa không chọn người để yêu. Ngài ‘không yêu một nửa’.

Chúa Giêsu nói, “Hãy nên hoàn thiện!”. Từ Hy Lạp Ngài dùng ở đây là teleios – hoàn thiện, viên mãn. Điều đáng chú ý là Ngài không nói điều đó sau khi dạy về cầu nguyện, ăn chay hay giữ luật; nhưng sau khi dạy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi mình. Vì thế, ‘hoàn thiện’ ở đây không phải là không sai lỗi, nhưng là yêu trọn vẹn như Cha trên trời. Mặt trời của Ngài không chỉ chiếu trên người tốt; mưa của Ngài không chỉ rơi trên người công chính. “Chỉ lòng thương xót mới có thể làm nghiêng cán cân của thế giới từ xấu sang tốt!” – Bênêđictô XVI.

Đọc lại câu chuyện cướp vườn nho của Akháp; công lý đòi một bản án nhân danh Thiên Chúa. Vậy mà khi vua hạ mình thống hối, Thiên Chúa lại hoãn tai ương – bài đọc một. Không phải vì Akháp bỗng trở nên tốt lành, nhưng vì Thiên Chúa luôn là Đấng nhân lành. Ngài không yêu con người vì họ đáng yêu; con người trở nên đáng yêu vì được Ngài yêu. Đó là điều mà người công chính thường không thể chấp nhận: lòng thương xót của Thiên Chúa luôn đi xa hơn những tính toán công bằng của con người.

“Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương, vì chúng con đắc tội với Ngài!” – Thánh Vịnh đáp ca – vì thế, không phải là lời cầu của riêng Akháp, nhưng là lời cầu của bất cứ ai đủ khiêm tốn để nhận mình cần được tha thứ. Thật ra, điều làm chúng ta khó yêu người khác – ngay cả kẻ thù – không phải vì họ quá xấu, nhưng vì chúng ta quá yêu cái tôi của mình. Chúng ta muốn công lý; nhưng nhiều khi điều chúng ta tìm kiếm lại chỉ là sự báo trả khoác áo chính nghĩa. Chúng ta muốn sự thật được bảo vệ; nhưng đôi khi lại dùng sự thật như một vũ khí. Chính ở đó, Chúa Giêsu mời gọi người môn đệ bước thêm một bước: không để bóng tối của người khác trở thành bóng tối của mình.

Anh Chị em,

Trên thập giá, Chúa Giêsu đã sống điều Ngài dạy. Ngài không yêu những người đáng được yêu, nhưng yêu chính những kẻ đóng đinh mình. “Lạy Cha, xin tha cho họ!” – lời ấy mặc khải khuôn mặt của Cha trên trời và ý nghĩa của teleios – hoàn thiện. Không phải là không tì vết, nhưng là ‘không yêu một nửa’. Khi tha thứ, chúng ta không đánh mất công lý; chúng ta để lòng thương xót hoàn tất điều công lý không thể hoàn tất. Và đó là con đường nên thánh của người môn đệ Giêsu. Tha thứ không phải là sự yếu đuối, đó là lúc con người chạm đến giới hạn cao nhất của sự ‘hoàn thiện’. “Tha thứ là phẩm chất của người mạnh!” – Mahatma Gandhi.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương con; dạy con yêu như Chúa yêu, tha như Chúa tha; đừng để con yêu nửa vời khi Chúa hằng yêu con trọn vẹn!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

********************************************

Lời Chúa Thứ Ba, Tuần XI Thường Niên, Năm Chẵn

Anh em hãy yêu kẻ thù.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.       Mt 5,43-48

43 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đã nghe Luật dạy rằng : Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. 44 Còn Thầy, Thầy bảo anh em : hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. 45 Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính. 46 Vì nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì anh em nào có công chi ? Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao ? 47 Nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu ? Ngay cả người ngoại cũng chẳng làm như thế sao ? 48 Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.”

BẮT ĐẦU TỪ CHỖ HỎNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Israel!”.

Francis Thompson ví Thiên Chúa như một người thợ săn không bỏ cuộc. Trong bài thơ “The Hound of Heaven”, ông tưởng mình đang chạy trốn Thiên Chúa, nhưng thật ra Thiên Chúa mới là Đấng đang đuổi theo ông, một con người đang lạc lối.

Kính thưa Anh Chị em,

Kinh nghiệm ấy giúp chúng ta hiểu câu Tin Mừng dễ gây bối rối hôm nay: “Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Israel”. Thật lạ lùng, Israel được ưu tiên không vì họ tốt hơn các dân khác; nhưng vì họ đang lạc. Thì ra, Thiên Chúa thường ‘bắt đầu từ chỗ hỏng’.

Chúa Giêsu không nói “chỉ đến”, nhưng nói “tốt hơn là hãy đến”. Đó là một thứ tự, không phải là một sự loại trừ. Trong lịch sử cứu độ, Thiên Chúa luôn khởi đi từ nơi cần được cứu nhất. Israel có ưu thế không vì công trạng, nhưng vì tình trạng. Thiên Chúa thường bắt đầu từ nơi vết thương đang rỉ máu. Khi gọi Israel là “sở hữu riêng”, “vương quốc tư tế” và “dân thánh” – bài đọc một, Ngài không nói với một dân tộc hùng mạnh, nhưng với một đoàn người thốc thếch từ sa mạc – chưa có đất hứa, chưa có đền thờ, chưa có một tương lai rõ ràng. Vậy mà chính từ một lịch sử hỏng hóc và thô ráp như thế, Thiên Chúa lại khởi sự gầy dựng dân riêng của Ngài.

Phaolô còn đi xa hơn – Đức Kitô không chết cho người công chính, nhưng cho “hạng vô đạo”, những “người tội lỗi” chống lại Thiên Chúa – bài đọc hai. Đó là một trong những nghịch lý lớn nhất của Kitô giáo: tình yêu Thiên Chúa không xuất hiện ở cuối hành trình hoán cải như một phần thưởng, nhưng ở đầu hành trình như một ân ban. Vì thế, đừng che giấu rạn nứt của mình, vì đó là cánh cửa để Thiên Chúa bước vào và chữa lành. “Thiên Chúa yêu chúng ta không phải vì chúng ta tốt lành; chúng ta trở nên tốt lành vì Ngài yêu chúng ta!” – C. S. Lewis.

Với Chúa Giêsu, Ngài không sai các môn đệ đi tìm những người đạo đức nhất. Sứ mạng Ngài trao đều hướng về những gì đang đổ vỡ: bệnh tật, ô uế, chết chóc và quyền lực của sự dữ. Nói cách khác, các môn đệ được sai đến không phải với phần mạnh nhất của thế giới, nhưng với phần đau nhất của nó. Họ được sai đi để tiếp nối chính cách hành động của Thiên Chúa: tìm đến phần bị tổn thương nhất của thế giới.

Anh Chị em,

Như vậy, Thiên Chúa không đứng ngoài những đổ vỡ của con người để chỉ đường từ xa. Trong Đức Kitô, Ngài bước vào chính lịch sử ấy – sinh ra giữa một dân tộc đang mong chờ ơn giải thoát; sống giữa những người thu thuế, tội nhân và bệnh tật; rồi chết trên thập giá như một kẻ bị loại trừ. Nhưng chính nơi tưởng như thất bại nhất ấy, Thiên Chúa lại khởi sự công trình cứu độ cho toàn thế giới. Thì ra, đó luôn là cách Ngài hành động: không bắt đầu từ chỗ mạnh nhất, nhưng từ chỗ hỏng nhất. Thập giá cho thấy điều đó rõ hơn bất cứ nơi nào khác. “Ơn Chúa không tìm thấy con người xứng đáng, nhưng tạo nên họ!” – Augustinô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con đợi mình hoàn hảo mới đến với Chúa; cho con can đảm nhìn nhận những chỗ hỏng của mình; và để Chúa bắt đầu lại từ những rạn nứt ấy!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*****************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XI TN, NĂM A

Sau khi gọi mười hai môn đệ, Đức Giê-su đã sai các ông đi truyền giáo.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.   Mt 9,36 – 10,8

9 36 Khi ấy, Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

10 1 Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

2 Sau đây là tên của mười hai Tông Đồ : đứng đầu là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông ; sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông ; 3 ông Phi-líp-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô ; ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế ; ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô ; 4 ông Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, là chính kẻ nộp Người. 5 Đức Giê-su sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng :

“Anh em đừng đi tới vùng các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của người Sa-ma-ri. 6 Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng : Nước Trời đã đến gần. 8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết trỗi dậy, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”


 

Khi một cái ôm làm dấy lên tranh cãi: Bức ảnh Đức Giáo hoàng Lêô XIV và bài học về phán xét 

Phạm Quang Long

Khi một cái ôm làm dấy lên tranh cãi: Bức ảnh Đức Giáo hoàng Lêô XIV và bài học về phán xét 

BARCELONA — Ngày 8/6/2026, dưới bầu trời đêm của Sân vận động Olympic Lluís Companys, gần 40.000 bạn trẻ tụ họp cho buổi canh thức cầu nguyện cùng Đức Giáo hoàng Lêô XIV. Giữa dòng người, một khoảnh khắc ngắn ngủi đã vượt khỏi khuôn viên sân vận động và trở thành tâm điểm tranh luận trên mạng xã hội Công giáo: một cô gái trẻ lao đến, vòng tay ôm Đức Giáo hoàng. Ngài đáp lại bằng ánh nhìn chăm chú và nụ cười hiền.

Hai ngày sau, khi bức ảnh được Vatican Media phát hành chính thức, cuộc tranh luận vẫn chưa lắng xuống. Với người này, đó là hình ảnh của lòng trắc ẩn. Với người khác, đó là sự suồng sã, thiếu tôn trọng ngai tòa Phêrô. Câu hỏi đặt ra không chỉ là về nghi thức, mà là về cách chúng ta nhìn nhau.

1- Bối cảnh đằng sau bức ảnh

Cô gái trong ảnh tên Carmina. Vài phút trước cái ôm, cô đứng trước đám đông để kể câu chuyện của mình: trầm cảm, một lần tự tử bất thành, và câu hỏi dồn nén “Thiên Chúa ở đâu khi bóng tối quá lớn?”. Đức Lêô XIV trả lời, giọng chậm và ấm: “Thiên Chúa không muốn đau khổ. Người mang nó cùng chúng ta.” Ngài cũng chỉ trích văn hóa ám ảnh thành tích khiến nhiều người trẻ chịu đựng trong im lặng.

Vatican không giấu bức ảnh. Họ chọn nó. Bộ Truyền thông Tòa Thánh, với đội ngũ biên tập và nhiếp ảnh chuyên nghiệp, hiểu rõ mỗi hình ảnh được phát ra đều mang một thông điệp. Thông điệp ở đây không phải về một cử chỉ thân mật, mà về một cuộc gặp gỡ: giữa vết thương và hy vọng.

2- Lịch sử lặp lại

Hơn 2.000 năm trước, Tin Mừng Luca kể một cảnh tương tự. Tại nhà ông Simon biệt phái, một người phụ nữ bị gọi là “tội lỗi” lao vào, khóc, lấy tóc lau chân Chúa Giêsu. Đám đông xầm xì: “Nếu ông này là ngôn sứ…”. Họ nhìn cử chỉ. Chúa nhìn trái tim.

Hôm nay, câu hỏi gần như lặp lại: “Sao Đức Giáo hoàng để cô ấy ôm?”. Một bên tập trung vào quy tắc. Bên kia, vị mục tử tập trung vào con người. Bức ảnh cho thấy không có sự lúng túng, không có nỗ lực đẩy ra. Chỉ có sự hiện diện. Trong khoảnh khắc đó, cái ôm giống một phép lành thinh lặng hơn là một hành vi phạm.

3- Nghi thức và ngoại lệ

Giáo hội là cộng đoàn, nhưng cũng là định chế có trật tự. Trong nhiều thế kỷ, tiếp kiến Đức Giáo hoàng tuân theo nghi thức: cúi đầu, bắt tay, trao đổi ngắn. Những cử chỉ tự phát luôn là ngoại lệ, không phải quy chuẩn. Sai lầm là lên án cô gái, hoặc biến ngoại lệ thành chuẩn mực mới.

Sự khôn ngoan Kitô giáo nằm ở chỗ phân biệt: đâu là quy tắc để bảo vệ phẩm giá, đâu là khoảnh khắc mục vụ để chữa lành. Carmina không đại diện cho tất cả. Cô đại diện cho những người đã đi đến bờ vực và cần một ánh nhìn không phán xét.

4- Khi nghi kỵ thay thế phân định

Bức ảnh làm lộ một thực tế của thời đại: chúng ta sống trong văn hóa nghi kỵ. Những scandal trong quá khứ khiến nhiều tín hữu mất niềm tin, và vết thương chưa lành có thể bóp méo nhận thức. Kết quả là ta nghi ngờ trước khi hiểu, buộc tội trước khi lắng nghe.

Nhưng phân định khác với nghi kỵ. Phân định tìm sự thật. Các nhà tâm lý gọi đây là “chữa lành trong mối quan hệ”: một ánh nhìn đón nhận, một lời nói không lên án, có thể trở thành mốc quan trọng cho người từng muốn kết thúc đời mình. Đó chính là điều Đức Lêô XIV nhấn mạnh tại Barcelona: “Chúng ta được tạo dựng cho cõi vĩnh hằng. Không đêm đen nào kéo dài mãi.”

5- Kết

Cuối cùng, bức ảnh không nói về một cái ôm. Nó nói về cách chúng ta chọn nhìn thế giới. Khi đứng trước điều mình chưa hiểu, ta chọn nghi kỵ như người biệt phái, hay chọn lòng thương xót như Chúa Giêsu?

“Phúc cho ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương” (Mt 5,7).

Trong thời đại hình ảnh lan truyền trong tích tắc, câu trả lời cho câu hỏi ấy có lẽ quan trọng hơn cả bức ảnh.

— Phạm Quang Long dịch bản tin của Duchess Audrey


 

Lễ trọng thể kính Thánh Tâm Chúa Giêsu- Cha Vương

Chúc bình an đến bạn và gia đình trong Trái Tim của Chúa. 

Ước mong bạn có một con tim khát khao Chúa nguồn tình yêu và hạnh phúc. Hãy nhớ nhau trong lời kinh nguyện và cả thế giới nữa  nhé.

Cha Vương

Th 6: 12/06/2026 (n11-21)

Giáo Hội mừng lễ trọng thể kính Thánh Tâm Chúa Giêsu. Ngay từ ban đầu, Hội Thánh đã minh định việc sùng kính cách đặc biệt Thánh Tâm Chúa Giêsu, và việc tôn thờ này như là một trong những điều nòng cốt của đức tin Kitô giáo. Bởi trong việc sùng kính Thánh Tâm, đức tin Kitô giáo vẫn giữ được nguyên tuyền vì việc sùng kính này dẫn đưa con người tới Chúa Ba Ngôi nhờ sự kết hợp với Trái Tim của Chúa Kitô. Việc tôn thờ này chính yếu hướng đến một Tình Yêu của mọi tình yêu – Tình Yêu chịu đóng đinh và chịu chết cho người mình yêu. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình.” (Ga 15,13) Ngoài ra, việc tôn thờ Thánh Tâm Chúa Giêsu cũng kêu mời bạn bắt chước Người trong sự tín thác hoàn toàn nơi Thiên Chúa và quảng đại trao ban tình thương cho mọi người. 

Đây là 12 lời hứa của Thánh Tâm Chúa Giêsu đã mặc khải cho Thánh nữ Margarette Marie Alacoque để khuyến khích mọi người hiểu biết lợi ích của việc thực hành Lòng Sùng Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu và khuyến khích mọi người thực hành ngay lập tức:

  1. Ta sẽ ban cho họ mọi ân sủng cần thiết trong đời sống.
  2. Ta sẽ ban bình an cho gia đình họ và sẽ tái hợp các gia đình đã ly tan.
  3. Ta sẽ an ủi họ trong mọi lúc khó khăn.
  4. Ta sẽ là nơi họ trú ẩn khi sống và trước khi chết.
  5. Ta sẽ ban Phép Lành Nước Trời trên công việc của họ.
  6. Các tội nhân sẽ tìm được Nguồn Thương Xót vô hạn nơi Thánh Tâm Ta.
  7. Các linh hồn lạnh nhạt sẽ trở nên nhiệt thành.
  8. Các linh hồn nhiệt thành sẽ mau đạt tới sự trọn lành.
  9. Ta sẽ chúc lành cho nơi nào trưng bày và tôn sùng linh ảnh Thánh Tâm Ta, và Ta sẽ ghi dấu tình yêu của Ta vào lòng những người đeo hình Thánh Tâm Ta. Ta cũng sẽ phá hủy mọi sự rối loạn nơi họ.
  10. Các linh mục nhiệt thành tôn sùng Thánh Tâm Ta thì Ta sẽ ban cho họ ơn hoán cải các linh hồn chai cứng nhất.
  11. Những người truyền bá lòng tôn sùng này sẽ được ghi tên trong Thánh Tâm Ta, không bao giờ phai nhòa.
  12. Ta hứa với lòng thương xót vô biên của Thánh Tâm Ta rằng những người rước lễ vào Thứ Sáu Đầu Tháng trong 9 tháng liên tiếp, tình yêu mãnh liệt của Ta sẽ ban cho ơn ăn năn trở lại trong cuối đời: Họ sẽ không chết trong tình trạng thất sủng hoặc không được lãnh nhận các bí tích.

 Thánh Tâm Ta sẽ là nơi trú ẩn an toàn cho họ trong giờ sau hết.

Tuần Cửu Nhật Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu của cha Padre Pio (Tuần cửu nhật này được đọc mỗi ngày bởi cha Padre Pio cho những ai xin Ngài cầu nguyện cho họ)

❦  Lạy Chúa Giêsu, Ngài đã phán, “Thật, Ta bảo cùng các con, hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ thấy, hãy gõ thì sẽ mở cho”. Vì thế, con xin gõ, tìm kiếm và xin ơn … (nêu ra ý chỉ)

❦ Lạy Cha, Kính Mừng, Sáng Danh. 

❦ Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu chúng con xin đặt hết tin tưởng nơi Ngài.

From: Do Dzung

********************************

Thánh Tâm Chúa Giêsu – St : Huyền Linh. Xuân Kính – Thanh Huyền & Lệ Hằng

LẦN DÒ MẦU NHIỆM- Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng!”.

“Trước một bộ óc vĩ đại, tôi cúi đầu; trước một trái tim vĩ đại, tôi quỳ gối!” – Johann Wolfgang von Goethe.

Kính thưa Anh Chị em,

Trọng kính Trái Tim Chúa Giêsu, Hội Thánh quỳ gối; kính nhớ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ, Giáo Hội cúi đầu. Trái Tim Chúa Con bày tỏ tình yêu Thiên Chúa dành cho con người; Trái Tim Mẹ Chúa tỏ bày tình yêu con người dành cho Thiên Chúa. Và trong chính tình yêu ấy, Mẹ lặng lẽ ‘lần dò mầu nhiệm’.

Trước kế hoạch diệu dụng của Thiên Chúa, Maria đón nhận tất cả, dẫu không phải mọi sự đều sáng tỏ. Tin Mừng hôm nay cho thấy điều đó trong biến cố lạc mất con – một khoảnh khắc vừa hốt hoảng vừa mở ra chiều sâu của mầu nhiệm: con ngồi giữa các thầy dạy. Mẹ ở lại với biến cố, lặng lẽ ghi nhớ và suy đi nghĩ lại trong lòng. Chính thái độ ấy cho thấy một lối sống đức tin: không nắm bắt mầu nhiệm; nhưng kiên trì bước theo ánh sáng mình đang có. “Đức tin không nắm bắt; nhưng để mình được nắm lấy!” – Hans Urs von Balthasar.

Tin Mừng không nói Mẹ hiểu, nhưng nói Mẹ “ghi nhớ trong lòng” – symballein, nghĩa là đặt cạnh nhau, nối kết các biến cố và đọc lại chúng trong một ánh sáng chưa hoàn tất. Theo cách đó, những gì rời rạc không bị loại bỏ, nhưng được cất giữ để dần dần thành nghĩa; không phải bằng suy luận, nhưng bằng một tiến trình nội tâm, nơi mầu nhiệm được tiếp nhận trước khi được hiểu. Mẹ như đất đai “đâm chồi nảy lộc”, như “hoa công chính” nở ra trước mặt muôn dân – bài đọc một; và cũng chính Mẹ đã hát lên: “Tâm hồn con hỷ hoan vì Chúa, là Đấng cứu độ con!” – Thánh Vịnh đáp ca. Mầu nhiệm chưa được hiểu hết, nhưng đã được đón nhận bằng một niềm vui tín thác.

Điều đã diễn ra nơi Maria cũng là điều mỗi người chúng ta phải học để sống. Cuộc đời chúng ta không thiếu những biến cố khó hiểu; có những điều xảy ra mà không thể nối kết, không thể giải thích, thậm chí không thể chấp nhận. Và phản ứng tự nhiên thường là chúng ta loại bỏ, hoặc vội gán cho chúng một ý nghĩa dễ dãi. Vậy mà đức tin luôn mời gọi giữ lại, ở lại; và để những gì chưa hiểu được dần sáng lên từ bên trong. Khi ấy, thay vì khép kín trước mầu nhiệm, con người học cách bước vào đó với lòng tín thác.

Anh Chị em,

Chúa Kitô không đến để xoá bỏ mầu nhiệm, nhưng để đi vào trong mầu nhiệm của Chúa Cha, từng bước trong vâng phục. Suốt cuộc đời, Ngài không chọn con đường dễ hiểu, nhưng là con đường của Cha – dù dẫn tới thập giá; nơi mọi ý nghĩa dường như bị che khuất và mọi lời giải thích trở nên bất lực. Ở đó, không còn là “ghi nhớ trong lòng”, nhưng là hiến trao trọn lòng; không còn là lần dò trong đức tin, nhưng là đi đến tận cùng của tín thác. Và chính ở đó, điều từng được giữ lại và suy ngẫm nay được tỏ lộ: mầu nhiệm không bị giải thích, nhưng được hoàn tất trong tình yêu. “Thập giá là mầu nhiệm tình yêu của Thiên Chúa!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con ghi nhớ những gì chưa hiểu; ở lại với những gì còn dở dang; và tín thác rằng mọi sự rồi sẽ ổn trong tình yêu Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

***************************************

Lời Chúa Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ, Thứ Bảy, Tuần X Thường Niên: 

Đức Ma-ri-a hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.   Lc 2,41-51

41 Hằng năm, cha mẹ Đức Giê-su trẩy hội đền Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua. 42 Khi Người được mười hai tuổi, cả gia đình cùng lên đền, như người ta thường làm trong ngày lễ. 43 Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giê-su thì ở lại Giê-ru-sa-lem, mà cha mẹ chẳng hay biết. 44 Ông bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc. 45 Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giê-ru-sa-lem mà tìm.

46 Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Đền Thờ, đang ngồi giữa các bậc thầy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi. 47 Ai nghe cậu nói cũng kinh ngạc về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu. 48 Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người : “Con ơi, sao con lại làm cho cha mẹ như thế ? Con thấy không, cha con và mẹ đây đang phải cực lòng tìm con !” 49 Người thưa : “Sao cha mẹ lại tìm con ? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao ?” 50 Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói.

51 Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng.


 

ĐỪNG LO LẮNG GÌ CẢ (Mc 6, 25-34) – Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu

 Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu

 Ngày Tết báo hiệu một năm cũ đã qua và một năm mới đang đến.  Chúng ta cần nhìn lại một năm qua với cái nhìn của Chúa để thấy tất cả là hồng ân, kể cả những gì người đời coi là xui xẻo, bất hạnh.  Chúa đã cho chúng ta sống thêm một thời gian, thêm một năm trên đời.  Chúng ta nhận ra thời gian một ngày nhờ mặt trời mọc lên rồi lặn xuống.  Nhà nông nhận ra thời gian một tháng nhờ mặt trăng tròn rồi lại khuyết.  Tạ ơn Chúa vì hai nguồn sáng quý báu như vậy trên bầu trời.

Thời gian theo Kitô giáo không đi theo đường xoắn ốc, nhưng theo đường thẳng.  Thời điểm nào cũng là duy nhất, đi rồi không trở lại, nên rất đáng quý.  Con Thiên Chúa làm người đã đắm mình trong dòng thời gian như ta.  Nhờ Ngài, dòng thời gian này sẽ đưa ta vào vĩnh cửu của Thiên Chúa.

 Ngày Tết người ta thường hay chúc nhau.  Chúc sức khỏe, chúc làm ăn phát đạt, chúc mọi sự như ý…

Chúng ta có thể học được một cách chúc rất đẹp trong sách Dân Số (6, 22-27).  Đức Chúa chỉ dạy cho ông Môsê để ông này chỉ lại cho ông tư tế Aaron biết cách chúc lành cho dân.

 Có ba lời chúc, mỗi lời đều bắt đầu bằng chủ từ là Đức Chúa:

“Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh em.

Nguyện Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em và dủ lòng thương anh em.

Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn anh em và ban bình an cho anh em.”

 Ơn bình an là ơn bao gồm mọi ơn về sức khỏe, sống lâu, an ninh, thịnh vượng…  Rốt cuộc chính Đức Chúa mới là Đấng chúc lành cho dân Israel (c. 27).  Chính Đức Chúa đóng ấn Danh của Ngài trên họ để bảo trợ họ.  Và hôm nay chính Ngài cũng ban muôn ơn cho ta nhờ Danh Đức Giêsu.

 Trước thềm Năm Mới, con người không tránh khỏi nỗi lo về tương lai.  Có nhiều nỗi lo rất hữu lý, vì khó khăn trước mắt là có thật.  Có nhiều nỗi lo âu chỉ vì con người thấy mình quá đỗi mong manh.  Nỗi lo quấn lấy con người và làm tâm con người không yên. 

 Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu bốn lần nhắc chúng ta “Đừng lo.”  Nếu Kitô hữu không bị quay quắt vì lo âu thì không phải vì họ là người vô lo, hay vì họ tự tin, giỏi giang hơn người khác.  Đơn giản chỉ vì họ có một Người Cha quan tâm đến mọi nhu cầu của họ.  Kitô hữu tận tụy hết mình cho công việc, nhưng lại không bất an, lo âu.  Tín thác như một đứa con ngồi trong lòng cha, họ đặt vinh quang Thiên Chúa lên trên hết, và tin mọi sự khác sẽ được Ngài lo liệu.

 *****

Lạy Cha, Cha đã cho chúng con sống thêm một năm,

đi thêm một đoạn đường đời.

Nhìn lại đoạn đường đã qua,

chúng con chỉ biết nói lên lời tạ ơn chân thành,

vì Cha vẫn cho chúng con sống,

và sống trong tình yêu.

Mọi biến cố vui buồn của năm qua

đều là những lời mời gọi kín đáo của Cha để thức tỉnh, nâng đỡ và đưa chúng con lên cao.

Tạ ơn Cha

vì những gì cuộc đời đã làm cho chúng con,

và những gì chúng con đã làm được cho cuộc đời.

Xin cho chúng con sống những ngày Tết dân tộc

trong tinh thần vui tươi hoà nhã,

và không quên những ai nghèo khổ, cô đơn.

Ước gì những lời chúng con chúc cho nhau

là những lời chúc lành

xuất phát từ trái tim yêu thương.

và lạy Cha, năm mới đã đến,

Trái đất lại xoay một vòng mới quanh mặt trời,

chúng con cũng muốn

ở lại trong quỹ đạo của Cha,

nhận Cha là trung tâm cuộc sống,

và nhận mọi người là anh em. Amen.

 Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu


 

NGƯỜI THỢ GẶT TRONG ĐỒNG TRUYỀN GIÁO- Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

NGƯỜI THỢ GẶT TRONG ĐỒNG TRUYỀN GIÁO

(Suy niệm Tin mừng Matthêu (Mt 9, 36 – 10, – Chúa nhật XI thường niên năm A)

Sứ điêp: Trước khi tiến vào những cánh đồng rộng lớn bao la, mỗi Ki-tô hữu được sai đến những cánh đồng kế cận.

***

Lúa chín đầy đồng

Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy một hình ảnh rất đẹp về Chúa Giêsu. Ngài rảo bước khắp nơi rao giảng, chữa lành và nhất là “chạnh lòng thương” dân chúng lầm than vất vưởng như đàn chiên không người chăn dắt.

Trước tình cảnh nầy, Chúa Giê-su kêu mời chúng ta cầu xin Thiên Chúa Cha sai nhiều người thiện chí đến chăm sóc nâng đỡ họ, như chủ ruộng sai thợ đến chăm sóc đồng lúa. Ngài nói: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa.”

Ai là thợ gặt?

Mỗi người chúng ta đều được mời gọi làm thợ gặt cho Chúa. Hội đồng Giám mục Việt Nam qua thư chung gửi cộng đồng dân Chúa năm 2025 – 2026 nhắc nhở chúng ta nhớ rằng: “Mỗi Ki-tô hữu là một môn đệ thừa sai”, nghĩa là một người thợ được Chúa sai đến làm việc trên đồng lúa của Ngài. 

Người cha, người mẹ, ông bà trong gia đình, người công nhân, người giáo viên… đều phải là những môn đệ thừa sai, thành sứ giả loan Tin mừng của Chúa bằng chính đời sống hằng ngày.

Đây là trách nhiệm chủ yếu của các tín hữu, không loại trừ ai; vì bí tích Rửa tội đã làm cho mỗi Ki-tô hữu nên chi thể của Chúa Giê-su nên phải loan Tin mừng với Chúa Giê-su.

Cánh đồng ở đâu?

Trước khi tiến vào những cánh đồng rộng lớn bao la, Ki-tô hữu được sai đến những cánh đồng kế cận. Đó là những địa bàn gần gũi bên ta như trong gia đình, trong làng xóm, khu phố, trong xứ đạo của chúng ta…

Làm thợ gặt thế nào?

Chúng ta không cần làm những việc lớn lao. Chúa không hỏi chúng ta đã làm được bao nhiêu việc lớn lao, nhưng hỏi chúng ta đã quan tâm, yêu thương, phục vụ được bao nhiêu người mà Ngài đã gửi đến bên ta.

Ở tuổi nào, hoàn cảnh nào, chúng ta cũng có thể là “thợ gặt” trong cánh đồng của Chúa qua hành vi cụ thể như:

  • Một lời khuyên chân thành cho con cháu;
  • Một lời động viên người đang chán nản;
  • Một cuộc điện thoại thăm hỏi người đau ốm;
  • Một sự cảm thông với người đang đau khổ;
  • Một lời cầu nguyện cho những người gặp thử thách…

Nhiều khi những việc nhỏ bé ấy lại là những hạt giống Tin mừng âm thầm nhưng rất hiệu quả.

Chúng ta không thể làm cho cả thế giới tốt đẹp hơn trong một ngày, nhưng chúng ta có thể làm cho cuộc sống của một người nào đó tốt đẹp hơn ngay hôm nay.

Lạy Chúa Giê-su, 

Xin Chúa mở mắt cho chúng con nhìn thấy những “cánh đồng lúa chín” ngay bên cạnh mình; mở rộng trái tim để biết cảm thương như Chúa; và ban cho chúng con lòng quảng đại để trở thành những người thợ gặt nhiệt thành trong cánh đồng của Chúa. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

**********************

Tin mừng Thánh Matthêu (Mt 9, 36 – 10, 8)

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ dân chúng, liền động lòng xót thương họ: vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn, Người liền bảo môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”.

Và Người liền triệu tập mười hai môn đệ, ban cho họ quyền năng trên các thần ô uế, để họ xua đuổi chúng, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Đây là tên của mười hai tông đồ: trước hết là Simon cũng gọi là Phêrô, rồi đến Anrê em ông; Giacôbê con của Giêbêđê và Gioan em ông; Philipphê và Bartôlômêô; Tôma và Matthêu người thu thế; Giacôbê con của Alphê và Tađêô; Simon người Cananêô và Giuđa Iscariốt, kẻ nộp Người. Chúa Giêsu sai mười hai ông này đi và truyền lệnh cho các ông rằng:

“Các con đừng đi về phía dân ngoại, và đừng vào thành các người Samaritanô. Nhưng tốt hơn, các con hãy đi đến cùng chiên lạc của nhà Israel trước đã, và rao giảng rằng: ‘Nước Trời đã đến gần’. Hãy chữa lành người liệt, phục sinh kẻ chết, chữa lành người phung, và xua trừ ma quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không.”

From: ngocnga_12 & NguyenNThu


 

Đức Thánh Cha Lêô 14 trả lời những câu hỏi khó về ích kỷ, tự tử và tha thứ

Tin Mừng Cho Người Nghèo

Đức Thánh Cha Lêô 14 trả lời những câu hỏi khó về ích kỷ, tự tử và tha thứ

Trong buổi canh thức cầu nguyện với giới trẻ tại Sân vận động Olympic Lluís Companys ở Barcelona tối ngày 9 tháng 6, Đức Thánh Cha Pope Leo XIV đã đối thoại trực tiếp với ba bạn trẻ, trả lời những câu hỏi sâu sắc về ơn gọi, đau khổ, trầm cảm, tự tử và tha thứ.

Chúng ta được dựng nên cho sự vô biên

Người đầu tiên là Ferrán, một thanh niên vừa lãnh nhận Bí tích Rửa tội trong đêm Vọng Phục Sinh năm nay. Anh chia sẻ rằng xã hội ngày nay luôn thúc đẩy con người chỉ quan tâm đến bản thân mình và đặt câu hỏi làm thế nào để khám phá ơn gọi giữa một thế giới đầy ích kỷ.

Đáp lại, Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng nhiều người trẻ đang tìm lại đức tin Kitô giáo vì họ nhận ra rằng khát vọng chân lý và hạnh phúc của con người cần một chân trời rộng lớn hơn.

Ngài nói:

“Chúng ta được dựng nên cho sự vô biên. Vì thế, không một thành công hay thành tựu hữu hạn nào có thể làm cho trái tim con người hoàn toàn thỏa mãn.”

Đức Thánh Cha cảnh báo rằng việc chạy theo lợi nhuận, thành tích và hình ảnh cá nhân chỉ là những thứ gây tê liệt lương tâm. Ngài mời gọi người trẻ dành thời gian cho sự thinh lặng, đọc Tin Mừng mỗi ngày, cầu nguyện và đồng hành với những người có đời sống đức tin trưởng thành để khám phá tiếng Chúa trong cuộc đời mình.

Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta trong đau khổ

Người thứ hai là Carmina, một nữ giáo viên từng trải qua giai đoạn trầm cảm nặng nề đến mức đã cố gắng tự kết liễu đời mình.

Cô nghẹn ngào hỏi:

“Khi bóng tối bao phủ tất cả và chúng ta không còn sức để bước tiếp, Thiên Chúa ở đâu?”

Sau vài giây thinh lặng, Đức Thánh Cha cảm ơn sự can đảm của cô khi chia sẻ kinh nghiệm đau thương ấy.

Ngài nhận định rằng sức khỏe tâm thần đang bị đe dọa nghiêm trọng ngay cả tại những xã hội được xem là phát triển, cho thấy có điều gì đó đang thực sự bất ổn trong đời sống con người hôm nay.

Đức Thánh Cha hướng mọi người nhìn lên thập giá Chúa Kitô và nói:

“Thập giá của Chúa Giêsu cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta. Người ở lại cùng chúng ta trong những giây phút đau đớn và cô đơn nhất.”

Ngài khuyến khích những người đang đau khổ hãy tìm đến những người có thể lắng nghe, đồng hành và cầu nguyện với họ.

Đồng thời, Đức Thánh Cha cũng lưu ý rằng không được đơn giản hóa đau khổ bằng cách cho rằng đó chỉ là “ý muốn của Thiên Chúa”.

Thiên Chúa không muốn đau khổ. Người mang lấy đau khổ cùng với chúng ta và mời gọi chúng ta tiếp tục tín thác nơi Người.”

Làm sao tha thứ cho người cha đã hủy hoại gia đình tôi?

Người thứ ba là Desirée. Cô kể lại tuổi thơ đầy bi kịch khi cha cô từng tìm cách sát hại mẹ mình. Biến cố ấy khiến mẹ cô rơi vào nghiện ngập, còn bản thân cô phải sống trong trung tâm giáo dưỡng dành cho thanh thiếu niên phạm pháp.

Sau này, nhờ một khóa tĩnh tâm, cô gặp gỡ Chúa và được lãnh nhận Bí tích Rửa tội.

Với đôi mắt đẫm lệ, cô hỏi Đức Thánh Cha:

“Con phải làm sao để tha thứ cho cha mình? Và làm sao để thực sự hòa giải với Thiên Chúa?”

Đức Thánh Cha cho rằng thay vì trách móc Thiên Chúa, con người cần nhìn vào chính mình và xã hội để nhận ra nguồn gốc của bạo lực, ích kỷ và sự dữ.

Ngài lên án mọi hình thức lạm dụng, áp bức và đặc biệt là bạo lực đối với phụ nữ.

“Chúng ta không thể quy trách nhiệm cho Thiên Chúa về những điều đã được trao cho tự do và trách nhiệm của con người.”

Nói về sự tha thứ, Đức Thánh Cha giải thích rằng tha thứ là một hành trình chứ không phải một hành động diễn ra trong chốc lát.

Ngài khuyên trước hết hãy xin Chúa tha thứ cho chính mình, để Người chữa lành những vết thương trong tâm hồn và từng bước biến đổi sự cay đắng thành lòng thương xót.

“Trong việc tha thứ, chúng ta tiến bước từng bước nhỏ.”

Đức Thánh Cha cũng lưu ý rằng tha thứ không nhất thiết có nghĩa là phải quay trở lại mối tương quan như trước đây, đặc biệt trong những trường hợp có bạo lực hoặc tổn thương nghiêm trọng.

Tuy nhiên, người tín hữu vẫn có thể từ bỏ hận thù và ý muốn trả thù, giữ một tấm lòng thiện chí đối với người đã làm tổn thương mình và cầu nguyện cho họ.

Kết thúc cuộc đối thoại, Đức Thánh Cha Lêô 14 một lần nữa mời gọi người trẻ đừng sợ những thao thức sâu xa trong tâm hồn, đừng tuyệt vọng trước đau khổ và đừng nản lòng trên con đường tha thứ, bởi Thiên Chúa luôn hiện diện, đồng hành và chữa lành con người bằng tình yêu của Người.

Nguồn: EWTN News


 

TRÁI TIM KHÔNG PHÒNG THỦ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thiên Chúa là Tình Yêu!” – bài đọc hai.  

“Những kẻ chinh phục hùng mạnh với quân đội và vũ khí khủng khiếp đã tìm cách khuất phục thế giới một cách vô vọng. Đức Kitô chinh phục muôn triệu con tim chỉ bằng tình yêu, một tình yêu không phòng thủ, không giữ lại điều gì!” – Anthony Fortosis.

Kính thưa Anh Chị em,

“Đức Kitô chinh phục muôn triệu con tim bằng tình yêu!”. Ngài không chinh phục bằng sức mạnh, nhưng bằng sự mong manh. Mừng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, chúng ta chiêm ngắm một ‘trái tim không phòng thủ’.

“Thiên Chúa là Tình Yêu!”. Toàn bộ thần học Kitô giáo có lẽ cũng chỉ là nỗ lực để đi vào chiều sâu của định nghĩa ngắn ngủi ấy. Điều đáng ngạc nhiên là khi chứng minh điều đó, Gioan không đưa ra một lý thuyết, nhưng kể một câu chuyện: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một”. Thiên Chúa không gửi một sứ điệp; Ngài gửi chính Người Con. Vì thế, tình yêu không còn là một ý niệm để suy nghĩ, nhưng là một con người để gặp gỡ. “Kitô giáo là một cuộc gặp gỡ, một câu chuyện tình yêu; đó là một biến cố!” – Bênêđictô XVI.

Đó cũng là tình yêu Ngài dành cho Israel từ thuở xa xưa. Qua miệng Môsê, Ngài nhắc dân, họ được chọn không phải vì đông hơn hay tốt hơn các dân tộc khác; họ được chọn chỉ vì được yêu thương – bài đọc một. Trái tim của Thiên Chúa luôn đi trước: yêu trước, rồi mới biến đổi. Thánh Vịnh đáp ca xác tín: “Ân tình Chúa thiên thu vạn đại, Chúa dành cho ai kính sợ Người!”.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu tiết lộ: “Không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con”. Chỉ mình Ngài mới biết trọn vẹn trái tim Chúa Cha; vì thế, chỉ mình Ngài mới có thể mở trái tim của Cha cho nhân loại. Nhưng Ngài không dừng lại ở việc mặc khải Chúa Cha, Ngài còn mời gọi chúng ta đến với Cha: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng!”.

Phần chúng ta, chúng ta thường sống bằng những phòng tuyến. Chúng ta phòng thủ trước người khác, phòng thủ trước chính mình, và đôi khi, phòng thủ trước cả tình yêu của Thiên Chúa. Từ địa đàng, con người đã quen trốn chạy; Thiên Chúa thì không. Lời mời “Hãy đến cùng tôi!” cho thấy một điều kỳ diệu: Thiên Chúa không đáp lại sự khép kín của con người bằng một sự khép kín lớn hơn. Ngài mở ra!

Anh Chị em,

Nơi nào chúng ta thấy rõ nhất một ‘trái tim không phòng thủ?’. Nơi cạnh sườn bị đâm thâu của Đức Kitô trên thập giá! Ở đó, Thiên Chúa không giữ lại điều gì. Máu và nước tuôn trào như dấu chỉ của một tình yêu trao hiến đến tận cùng. Trong Đức Kitô chịu đóng đinh, Thiên Chúa từ bỏ mọi phòng tuyến cuối cùng giữa Ngài và con người. Cạnh sườn mở ra ấy không chỉ là một vết thương, nhưng là một cánh cửa. Thiên Chúa không chỉ mở cửa Nước Trời; Ngài mở chính trái tim mình. Qua Đức Kitô, người mệt mỏi tìm được nghỉ ngơi, người tội lỗi tìm được thứ tha và người lạc lối tìm được đường về. “Không có người tội lỗi nào quá xa để không thể trở về với Thiên Chúa!” – Fulton Sheen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho trái tim con bớt phòng ngự trước Chúa; bớt khép kín trước anh em; và mỗi ngày nhu mì hơn như trái tim Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*******************

LỜI CHÚA LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU, NĂM A, THỨ SÁU tuần X, TN:

Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.       Mt 11,25-30

25 Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm Nước Trời, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. 26 Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.

27 “Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha ; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.

28 “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”