DÁM KHOÉT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Họ mới dỡ mái nhà…, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống!”.

“Tôi thà có một Hội Thánh bị bầm dập, thương tích và lấm lem vì đã đi ra ngoài hơn là một Hội Thánh bệnh hoạn vì khép kín và bám víu vào sự an toàn của mình!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

‘Dám khoét’ – là định hướng mục vụ Tin Mừng hôm nay mở ra, không chỉ cho mái nhà ở Capharnaum, mà cho chính đời sống Hội Thánh.

Marcô kể, “Họ mới dỡ mái nhà”. Một lỗ hổng giữa đám đông. Bụi rơi, trật tự xáo trộn, bài giảng gián đoạn. Nhưng chính từ lỗ hổng ấy, một con người được đưa tới gần Chúa Giêsu; và từ đó, ơn chữa lành bắt đầu. Điều lạ là Chúa Giêsu không hề can ngăn; Ngài không đòi giữ cho căn nhà nguyên vẹn, Ngài chấp nhận “phiền phức”; vì với Ngài, con người quan trọng hơn nghi thức, và cứu độ quan trọng hơn sự chỉn chu. Nhà rách, nhưng lòng thương xót được mở ra. “Tình yêu không biết khóc với nỗi buồn của người khác thì không xứng đáng với chính tên gọi của nó!” – Henri de Lubac.

Đời sống Hội Thánh không thiếu những lễ nghi đẹp; nhưng lại nghèo về định hướng mục vụ. Lễ lạt rộn ràng, rước sách trang nghiêm, quần là áo lượt, mọi thứ đúng chỗ, đúng giờ, đúng kịch bản; nhưng không ít lần, bị đánh đồng với việc “thả bong bóng”. Chúng ta mất ăn vì hình ảnh đẹp, mất ngủ vì trật tự ngay, sao cho “xem được”; đang khi những việc rất cụ thể cần làm ngay – cho từng thành phần Dân Chúa – lại không có một hướng đi rõ rệt. Chúng ta giữ cho mái nhà quá nguyên vẹn, đang khi biết bao con người cần mình ở ngoài kia!

Đức Phanxicô gọi Hội Thánh là “một bệnh viện dã chiến”. Bệnh viện không đo bằng vẻ đẹp, mà bằng số người được cứu. Dã chiến không có chỗ cho hình thức, chỉ ưu tiên cho vết thương. Một Hội Thánh chỉ chăm chút lễ nghi mà quên sứ vụ sẽ là một Hội Thánh không ‘dám khoét’ – khoét vào sự an toàn, vào sĩ diện, vào hình thức để “đến với muôn dân” đang đói Tin Mừng. Hơn chín mươi triệu người trên đất nước này chưa biết Chúa vẫn đang chờ “những lối mở” thật sự.

Nhưng đó không chỉ là chuyện của cơ cấu, mà còn là chuyện của từng trái tim. Tôi có dám để đời sống mình bị xáo trộn vì người khác? Tôi có dám để thời gian, kế hoạch và sự yên ổn của mình bị “đục thủng” để đưa ai đó đến gần Chúa hơn? Hay tôi chỉ muốn một đời sống đạo gọn gàng, không phiền phức, không rắc rối – không ‘dám khoét?’. “Nỗi đau định hướng con cái Thiên Chúa trở nên người phục vụ mọi người!” – Thomas Merton.

Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay không dừng lại ở chỗ người bại liệt đứng dậy, mà ở chỗ “một cộng đoàn” chấp nhận để mình bị thương tích vì yêu. Phép lạ lớn nhất không chỉ là đôi chân được mạnh, mà là một căn nhà dám chịu thiệt – ‘dám khoét’ – để giữ lại một con người. Và có lẽ, chính nơi chúng ta dám đau, ân sủng mới tìm được lối để rơi xuống nhiều nhất. “Một điều kỳ diệu của cộng đoàn là giúp ta đón nhận và nâng đỡ người khác theo cách mà một mình ta không thể làm được!” – Jean Vanier.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đừng để Hội Thánh chúng con chỉ đẹp trong nghi thức, để giữ lại mái nhà mà đánh mất con người!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*************************************

Lời Chúa Thứ Sáu Tuần I Thường Niên, Năm Chẵn

Ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. 2,1-12

1 Bấy giờ, Đức Giê-su trở lại thành Ca-phác-na-um. Hay tin Người ở nhà, 2 dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng. Người nói lời Thiên Chúa cho họ. 3 Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giê-su một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. 4 Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. 5 Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giê-su bảo người bại liệt : “Này con, tội con được tha rồi.” 6 Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng : 7 “Sao ông này lại dám nói như vậy ? Ông ta nói phạm thượng ! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa ?” 8 Tâm trí Đức Giê-su thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ : “Sao các ông lại nghĩ thầm trong bụng những điều ấy ? 9 Trong hai điều : một là bảo người bại liệt : ‘Tội con được tha rồi’, hai là bảo : ‘Đứng dậy, vác chõng mà đi’, điều nào dễ hơn ? 10 Vậy, để các ông biết : ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, -Đức Giê-su bảo người bại liệt-, 11 Ta truyền cho con : Đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà !” 12 Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau : “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ !”

RỬA BẰNG MÁU-Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

(Suy niệm Tin mừng Gioan (1, 29-34) Chúa nhật 2 thường niên)

Sứ điệp: Chỉ có Máu thánh Chúa Giê-su là Chiên Thiên Chúa mới có thể tẩy xóa tội lỗi con người.

***

Vào mùa hè, vua Duy Tân thường ra nghỉ mát ở Cửa Tùng, một cửa biển đẹp ở Quảng Trị.

Một hôm nhà vua từ bãi tắm lên, hai tay dính đầy cát, viên thị vệ bưng lại một thau nước ngọt mời vua rửa tay. Nhà vua vừa rửa tay vừa hỏi đùa:

– “Tay bẩn lấy thì lấy nước mà rửa, còn ‘nước’ bẩn lấy gì mà rửa?”

Viên thị vệ lúng túng chẳng biết trả lời sao. Vua Duy Tân bèn nói:

– “Nước bẩn thì phải lấy máu mà rửa!”

Viên thị vệ đâu có ngờ nhà vua chơi chữ, chuyển từ nước rửa tay sang một thứ nước khác đáng quý trọng là đất nước, là quê hương.

Đúng vậy, khi đất nước bị dơ bẩn vì sự chà đạp của quân thù thì không thể rửa sạch bằng nước mà phải rửa bằng máu. Về sau, vua Duy Tân đã đứng lên hô hào toàn dân khởi nghĩa, quyết lấy máu đào rửa sạch nỗi nhục vong quốc.

Xưa kia, vua Duy Tân cho rằng “Nước bẩn thì phải lấy máu mà rửa.” Vậy thì hôm nay, khi linh hồn ta bị tội lỗi làm cho ô uế và chịu hậu quả tai hại khôn lường, thì lấy gì mà rửa?

Không có bất kỳ chất tẩy nào trên thế gian có thể tẩy xoá được vết nhơ và hậu quả của tội lỗi. Tội lỗi loài người chỉ có thể được rửa sạch bằng máu của Ngôi Hai Thiên Chúa mà thôi.

Trong thời Cựu ước, người có tội cần đến máu bò, máu chiên để làm lễ xoá tội cho mình. Sách Lê-vi chép: “Nếu một người đã phạm tội, làm điều Đức Chúa cấm… thì nó sẽ đưa đến cho tư tế một con bò, dê hoặc chiên làm lễ vật tạ tội. Nó sẽ đặt tay trên đầu con vật đó và sát tế nó … Tư tế sẽ cử hành lễ xá tội cho người ấy và y sẽ được tha (Lê-vi 4, 27-32).

CHÚA GIÊ-SU HIẾN MÌNH LÀM HY LỄ XÓA TỘI

Tuy nhiên, Thiên Chúa cho biết rằng: “Máu các con bò, con dê không thể nào xoá được tội lỗi” (Dt 10,4). Vì thế, Ngôi Hai Thiên Chúa đành hoá thân làm người, trở thành Con Chiên mới, thay thế cho những con chiên chịu sát tế trong thời Cựu ước để rửa sạch tội lỗi thế gian.

Ngay từ đầu, ông Gioan tẩy giả đã nhận ra vai trò làm Chiên đền tội của Chúa Giê-su nên “khi thấy Đức Giê-su tiến về phía mình, liền nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian” (Ga 1,29).

Thế là Chúa Giê-su cam phận làm Chiên mới để hiến thân chịu chết và đổ máu mình xoá bỏ tội lỗi thế gian, vì chỉ có máu châu báu của Thiên Chúa mới có thể rửa sạch tội lỗi loài người.

Hôm xưa, Ngài đã dâng hiến thân mình trên thập giá trên đồi Can-vê, đổ máu thánh mình ra rửa sạch tội lỗi muôn người. Và hôm nay, Ngài tiếp tục dâng mình làm lễ tế cho Thiên Chúa Cha trong các Thánh lễ hằng ngày để đền tội cho nhân loại. Vì thế, trước khi cho các tín hữu rước lễ, linh mục chủ sự nâng cao Mình thánh Chúa và giới thiệu với mọi người rằng: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá tội trần gian”.

Lạy Chúa Giê-su,

Chúa đã cho chúng con nên một với Chúa và kêu gọi chúng con cùng vác thập giá, cùng chịu khổ nạn với Chúa hằng ngày.

Xin cho chúng con luôn kết hợp mật thiết với Chúa, dâng lên Chúa những khó nhọc đau khổ trong đời, để góp phần với Chúa đền tội cho chính mình và bao người chung quanh. Amen.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tin mừng Gioan (Ga 1, 29-34)

Hôm sau, ông Gio-an thấy Đức Giê-su tiến về phía mình, liền nói : “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian. Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng: Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.

Tôi đã không biết Người, nhưng để Người được tỏ ra cho dân Ít-ra-en, tôi đến làm phép rửa trong nước.” Ông Gio-an còn làm chứng: “Tôi đã thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người. Tôi đã không biết Người. Nhưng chính Đấng sai tôi đi làm phép rửa trong nước đã bảo tôi: “Ngươi thấy Thần Khí xuống và ngự trên ai, thì người đó chính là Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần.”  Tôi đã thấy, nên xin chứng thực rằng Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn.”

From: ngocnga_12@ & NguyenNThu


 

CHÚA GIÊSU LÀ AI? – Giuse Đinh Tất Quý

Giuse Đinh Tất Quý

 Theo bố cục của Tin Mừng thứ tư, đây là lần đầu tiên Chúa Giêsu xuất hiện trước dân chúng.  Vì dân chúng chưa biết Chúa, nên Gioan Tẩy giả đã giới thiệu về Chúa cho mọi người.  Gioan đã giới thiệu Chúa bằng hai hình ảnh xem ra có vẻ tương phản với nhau: Ngài vừa là Người Con yêu quý của Thiên Chúa cao sang, vừa là Người Tôi Tớ khiêm tốn thấp hèn của Thiên Chúa.  Nhìn thoáng qua thì chúng ta thấy như vậy nhưng nhìn thật sâu, thật kỹ thì chúng ta thấy hai hình ảnh trên không những không đối chọi mà ngược lại còn bổ túc và soi sáng cho nhau: Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa cao sang nhưng cuộc sống của Ngài ở trần gian là cuộc sống như một Người Tôi Tớ, Người Tôi Tớ tuyệt hảo bởi vì Ngài là Con Thiên Chúa ở giữa loài người.  Nói một cách thật ngắn gọn thì chúng ta thấy Chúa đã sống sự cao thượng của Ngài trong hoàn cảnh tầm thường; và trong hoàn cảnh tầm thường Ngài đã sống với tâm hồn cao thượng. 

  1. Chúa Giêsu là ai? 
  1. Vâng Chúa Giêsu là một Thiên Chúa cao sang. 

Điều này Gioan đã công khai làm chứng.  Lời chứng của Gioan có một giá trị hết sức đặc biệt.  Toàn bộ bài Tin mừng hôm nay nói lên điều đó.  “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian.  Chính Người là Đấng tôi đã nói tới khi bảo rằng: Có người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.  Tôi đã không biết Người, nhưng để Người được tỏ ra cho dân Ít-ra-en, tôi đến làm phép rửa trong nước.”  Tôi đã thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống ngự trên Người.  Tôi đã không biết Người.  Nhưng chính Đấng sai tôi đi làm phép rửa trong nước đã bảo tôi: “Ngươi thấy Thần Khí xuống và ngự trên ai, thì người đó chính là Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần.”  Tôi đã thấy, nên xin chứng thực rằng Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn.” 

Vâng đúng như vậy, Chúa Giêsu là một Thiên Chúa cao sang: Đấng xóa bỏ tội trần gian, Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần, Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn.  Có lẽ không còn từ nào nói về Chúa Giêsu cao hơn nữa. 

2. Nhưng bên cạnh hình ảnh về một Chúa Giêsu là một Thiên Chúa cao sang chúng ta lại còn thấy Gioan nói về Chúa như một Con Chiên của Thiên Chúa.  Gioan đã có ý muốn nói gì khi giới thiệu về Chúa như thế? 

Chúng ta biết Thành ngữ Chiên của Thiên Chúa là một thành ngữ hết sức kỳ diệu. 

Chúng ta biết thời Cựu ước trong ngày lễ Đền tội, người Do Thái bắt một con chiên đem đến cho Tư tế.  Vị Tư Tế đọc một danh sách các thứ tội của dân và kêu gọi mọi người sám hối.  Sau đó Tư Tế đặt tay trên đầu con dê, ngụ ý trút hết danh sách tội ấy lên đầu nó, rồi đuổi nó vào sa mạc.  Con chiên ấy được gọi là con chiên gánh tội. 

Khi Thánh Gioan Tẩy giả giới thiệu Đức Giêsu là “Con Chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian,”  phải chăng ngài cũng có ý cho mọi người hiểu rằng Đức Giêsu đã gánh lấy tất cả tội lỗi chúng ta.

 Đức Giêsu gánh lấy và tha thứ tội lỗi chúng ta, như con chiên đã mang tội lỗi dân Do thái vào sa mạc.  Thánh Gioan Tông Đồ cũng quả quyết: Chính Đức Giê-su Ki-tô là của lễ đền bù tội lỗi chúng ta, không những tội lỗi chúng ta mà thôi, nhưng còn cả tội lỗi cả thế gian nữa (1Ga 2,2). Thánh Tông Đồ Phêrô còn nói rõ hơn: “Tội lỗi của chúng ta, chính Người đã mang vào thân thể mà đưa lên cây thập giá, để một khi đã chết đối với tội, chúng ta sống cuộc đời công chính  (1Pr 2,24).  Nhưng nói như thế không có nghĩa là chúng ta đã thành thánh hết.  Lý do là vì thân phận tội lỗi của chúng ta vẫn còn.  Đức Giêsu muốn giúp chúng ta cải thiện thân phận ấy, dĩ nhiên là với sự hợp tác của chúng ta. 

2.Chúng ta hợp tác thế nào?  

Nói một cách thật vắn là chúng ta hãy sống như Chúa đã sống.  Cuộc sống của Chúa là bài học và cũng là tấm gương cho chúng ta. 

Chúng ta tự hỏi Chúa đã sống như thế nào? Ngài đã sống sự cao thượng của Ngài trong hoàn cảnh tầm thường; và trong hoàn cảnh tầm thường Ngài đã sống với tâm hồn cao thượng. 

Qua Tin Mừng chúng ta thấy mặc dầu là Thiên Chúa nhưng Chúa đã sống hoà mình với mọi người.  Nhưng khi sống hòa mình với mọi người chúng ta thấy Ngài vẫn luôn giữ được phẩm giá của mình là Thiên Chúa.  Xin được gửi đến anh chị em một bài thơ mà tác giả là Rabindranath Tagore, một nhà văn hào được cả loài người kính nể và yêu mến.  Ông đã có rất nhiều cảm nghiệm sâu xa về Chúa Giêsu mặc dù ông không phải là một người có đạo.  Đây là một bài thơ ông viết ra để để mô tả về cuộc đời của Chúa, một cuộc đời cao thượng trong hoàn cảnh tầm thường; và trong hoàn cảnh tầm thường Ngài vẫn giữ được tâm hồn cao thượng.

 Sáng hôm nay, con được làm bạn đường cùng đi với Chúa về làng.

Con cử thắc mắc mãi: ở nhà quê thì có gì vui đâu mà lại đi tổ chức… du lịch?

Vậy mà ngang qua một bờ đê, Chúa đã dừng lại để lội xuống ruộng, đón lấy tay cầy đằng sau con trâu gầy còm của một bác nông dân.

Rồi Chúa lại còn cùng tát nước với họ vào một mảnh ruộng khác đang khô nước.

Chúa làm một cách say mê vui vẻ trong khi nắng đã lên cao, trời nóng dần đến mức như đổ lửa…

Con cũng đành phải làm theo Chúa mà miệng thì cứ lẩm bẩm: đúng là đang đâu lại đi chuốc vào thân những vất vả cực nhọc!  Rõ khổ!

Đến quá trưa, Chúa chia tay với những người dân cầy chất phác và vui tính sau khi uống một bát nước vối họ mời.

Chúa quay lại bảo con: “Nào, chúng mình về một khu ngoại thành đi!”

Con cứ ngỡ Chúa sẽ vào một quán nước có máy lạnh dành cho khách du lịch để nghỉ ngơi…

Vậy mà, vừa gặp một tốp thợ đang thi công một đoạn quốc lộ, Chúa lại đã ghé vào, xắn tay áo xin cùng làm với họ.

Chúa cũng xúc đá, cũng đội sọt cát trên vai hoặc lăn một thùng hắc ín đến lò nấu dã chiến bên vệ đường…

Cứ thế, vừa làm Chúa vừa trò chuyện thân tình với họ, mặc cho mồ hôi muối túa ra ướt đẫm lưng áo.

Con lại cũng đành phải làm theo Chúa, cố tình chọn một việc nhẹ nhất cho đỡ mệt, hơi sức đâu mà đánh liều với thứ công việc khổ sai như thế.

Xập tối Chúa chia tay với cánh thợ bộc trực và gân guốc sau khi rít một điếu thuốc rê với họ.

Chúa lại bảo con đi tiếp đến một thị trấn nhỏ gần đó.

Con cứ ngỡ phen này Chúa sẽ tìm một khách sạn để nghỉ ngơi và dùng cơm tối,

Đói bụng lắm rồi còn gì.

Thế mà khi ngang qua một vùng ven thị trấn, Chúa lại bảo con ghé vào thăm một làng phong.

Ở đây, Chúa đã ngồi xuống bên những bệnh nhân tật nguyền, xúc cơm đổ thuốc, lau mặt thay áo cho họ, mặc cho những vết thương lở loét của họ bốc lên mùi hôi tanh ghê sợ.

Chúa còn đến tận giường để an ủi nâng đỡ một cụ già đang hấp hối sau đời gánh chịu căn bệnh đau đớn cùng nỗi tủi nhục, bị con cháu và xã hội xua đuổi.

Con cũng đành phải làm theo Chúa, nhưng chỉ là phụ giúp giặt khăn rót nước hoặc lấy bông băng đưa cho Chúa…

Mãi đến khuya, Chúa mới chịu chia tay với những người phong cùi sau khi vuốt mắt cho cụ già vừa qua đời.

Về lại thành phố, con đang thầm lo: không biết Chúa còn định đi những đâu nữa đây, khổ quá đi mất!

Du lịch mà cứ như là một chuyến công tác xã hội từ thiện, biết vậy, hôm nay con đã chẳng nhận lời theo Chúa đi lang thang vạ vật như thế này…

Thế rồi, ngang qua một nguyện đường nhỏ bé của một dòng tu, Chúa bảo con: “Mình cùng vào cầu nguyện một chút nhé”

Con thở phào yên tâm.

Nhưng tối khuya thế này, ai mà mở cửa cho vào?

Không ngờ Chúa dừng lại trước cánh cửa lớn nhà thờ, quỳ xuống thềm và bắt đầu cầu nguyện với Thiên Chúa là Cha của Người: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha giấu không cho các người khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn.  Vâng lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha…”

Đến lúc này thì con mới chợt hiểu tất cả để lặng lẽ quỳ xuống bên Chúa, lòng bật lên lời tâm nguyện:

“Con cố gắng cúi mình khiêm nhu, xuống dấu chân nơi Ngài dừng lại nhưng sâu hút vô ngần Ngài ơi, vẫn không sao chạm được…

Vâng sống như Chúa Giêsu là sống như thế: Cao cả trong những cái tầm thường nhưng tầm thường với một tâm hồn cao cả. 

Xin được kết cũng bằng một bài thơ khác của Tagore. 

Lạy Thiên Chúa, đây lời con cầu nguyện: Xin tận diệt, tận diệt trong tim con mọi biển lận tầm thường. Xin cho con sức mạnh thản nhiên để gánh chịu mọi buồn vui.  Xin cho con sức mạnh hiên ngang để đem tình yêu gánh vác việc đời.  Xin cho con sức mạnh ngoan cường để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó, hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.  Xin cho con sức mạnh dẻo dai để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.  Và cho con sức mạnh tràn trề để nâng mình theo ý Ngài luôn.  Amen! 

Giuse Đinh Tất Quý

 From: Langthangchieutim


 

HƠN CẢ LỜI NÓI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người giơ tay đụng vào anh và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch!”.

“Lòng trắc ẩn mời gọi chúng ta đi vào nơi đau đớn, bước vào vùng khổ ải, để cùng chia sẻ sự tan vỡ, sợ hãi, rối bời và hỗn mang!” – Henri Nouwen.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những nỗi đau không cần lời giải thích, chỉ cần một sự hiện diện, một cái chạm. Tin Mừng hôm nay kể lại một cử chỉ rất nhỏ của Chúa Giêsu – Ngài chạm vào người phong – nhưng chi tiết này nói nhiều ‘hơn cả lời nói’ về trái tim của một Thiên Chúa.

Theo quan niệm y học và tôn giáo thời bấy giờ, bệnh phong có nguy cơ lây nhiễm nghiêm trọng và là dấu của sự ô uế. Người phong bị loại khỏi cộng đồng, khỏi phụng tự, và khỏi những tiếp xúc rất con người. Họ sống với khoảng cách – khoảng cách của sợ hãi và khinh tránh. Trong bối cảnh ấy, Chúa Giêsu bước qua khoảng cách ấy bằng lòng thương xót. Ngài không nói từ xa, không lệnh từ trên, nhưng giơ tay chạm vào – đi vào nơi đau đớn – đi vào đúng nơi không ai muốn bước tới. “Một cái chạm, một nụ cười, một lời tử tế, một lắng nghe… tất cả đều có khả năng thay đổi cả một đời người!” – Leo Buscaglia.

Điều đáng chú ý là trước khi người phong được sạch, anh đã “được đón nhận”; trước khi có phép lạ thể xác, đã có “phép lạ của mối tương quan” – được nhìn nhận như một con người “xứng đáng được chạm đến”. Cái chạm ấy không chỉ lấy đi bệnh tật, mà còn “trả lại phẩm giá”. Vì thế, không chỉ chữa lành, Chúa Giêsu “tái lập sự thuộc về”. Ở đây, tình yêu của Thiên Chúa phát ra những tín hiệu ‘hơn cả lời nói’.

Chúa Giêsu không phủ nhận bệnh tật, nhưng Ngài không để nỗi sợ điều khiển “cách Ngài đối diện” con người. Ngài cho thấy lòng thương xót không làm chúng ta “bẩn” đi, trái lại, làm cho sự sống được “thanh sạch lại”. Khi dám chạm tới nỗi đau của người khác – bằng lắng nghe, với kiên nhẫn và những hành động rất bình thường – chúng ta đang tham dự vào cách thức Thiên Chúa hành động: giải thoát con người khỏi những gì làm họ cảm thấy ô uế, khó gần, và không đáng được yêu. “Tất cả chúng ta đều quá gắn bó với nhau, nhưng lại đang chết dần vì cô đơn!” – Albert Schweitzer.

Anh Chị em,

Chúng ta có thể không gặp những người phong theo nghĩa sinh học, nhưng gặp rất nhiều “người bị xa lánh”: những ai khiếm khuyết, quá khứ nặng nề, tính cách khó chịu, hay những vết thương khiến họ khép lòng. Trước họ, phản ứng tự nhiên của chúng ta thường là giữ khoảng cách: tránh va chạm, phiền toái, liên luỵ vào những phức tạp không mong muốn. Tin Mừng hôm nay đặt một câu hỏi rất thẳng thắn: tôi có dám bước qua những khoảng cách? Không bằng lời khuyên, mà bằng sự hiện diện; không bằng phán xét, mà bằng một cử chỉ dịu dàng nói lên rằng – bạn không bị bỏ rơi! “Người ta sẽ quên bạn đã nói gì, làm gì, nhưng sẽ không bao giờ quên bạn đã khiến họ cảm thấy ra sao!” – Maya Angelou.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, giữa một thế giới nhiều khoảng cách và dè chừng, giúp con dám đến gần, ở bên và thấu cảm; vì điều chữa lành là một tình yêu biết chạm tới – ‘hơn cả lời nói!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*******************************************

Lời Chúa Thứ Năm Tuần I Thường Niên, Năm Chẵn

Chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 1,40-45

40 Khi ấy, có người mắc bệnh phong đến gặp Đức Giê-su, anh ta quỳ xuống van xin rằng : “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” 41 Đức Giê-su chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh hãy được sạch !” 42 Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh, và anh được sạch. 43 Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, 44 và bảo anh : “Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế ; và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.” 45 Nhưng vừa đi khỏi, anh đã bắt đầu rao truyền và loan tin ấy khắp nơi, đến nỗi Đức Giê-su không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.


 

Tại sao trong loài người lại có những sự bất bình đẳng? – Cha Vương

Mến chúc bạn và gia quyến ngày thứ 2 đầu tuần nhiều niềm vui và hạnh phúc trong phục vụ và yêu thương nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 12/1/2026.  (n13-25)

GIÁO LÝ: Tại sao trong loài người lại có những sự bất bình đẳng? Mọi người đều có phẩm giá như nhau, nhưng lại không có những điều kiện sinh sống như nhau. Những bất bình đẳng là do xã hội loài người gây ra và đều nghịch Phúc Âm. Thiên Chúa ban cho con người những ơn phúc và tài năng khác nhau, Chúa mời gọi họ chia sẻ cho nhau. Trong tình bác ái, người này phải chia cho người kia những gì họ còn thiếu thốn. (YouCat, số 331)

SUY NIỆM: Có một thứ bất bình đẳng giữa con người, không phải do Thiên Chúa mà do những điều kiện kinh tế và xã hội, nhất là do sự phân phối trên thế giới không đều nhau về các nguyên liệu, các của cải và vốn. Thiên Chúa chờ đợi ta để ta làm biến mất khỏi thế giới tất cả những gì trái nghịch công khai với Tin Mừng, và coi thường phẩm giá con người. Nhưng cũng có sự bất bình đẳng giữa con người tương ứng với kế hoạch của Thiên Chúa như bất bình đẳng về tài năng, về điều kiện lúc ban đầu, về khả năng. Thiên Chúa muốn như vậy để ta biết rằng làm người có nghĩa là để “cho và vì” người khác, để yêu mến họ, để chia sẻ, để phục vụ sự sống. (YouCat, số 331 t.t.)

❦  Bạn là Kitô hữu, bạn đang có sẵn một tư liệu gồm khá nhiều thuốc nổ để làm cho cả cái văn minh này nổ tung ra, để làm cho thế giới không còn trên dưới, để mang lại hòa bình cho thế giới bị xé nát vì chiến tranh. Nhưng các bạn lại đối xử với tư liệu đó chỉ như một tác phẩm văn chương mà thôi, và thế là hết. (Mahatma Gandhi—1869–1948, hướng dẫn tinh thần cho phong trào độc lập của Ấn Độ, sáng lập phong trào bất bạo động)

 Hãy thương người nghèo, và đừng quay lưng lại với họ, nếu bạn quay lưng với người nghèo là bạn quay lưng với Chúa Kitô. Người làm cho mình thành người đói, người ở trần, người không nhà, để các bạn và tôi có dịp yêu Người. (Mẹ Têrêsa Calcutta) 

LẮNG NGHE: Kẻ giàu người nghèo gặp nhau ở điểm này: cả hai đều được ĐỨC CHÚA tạo dựng. (Cn 22:2)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin đừng để con quay lưng lại với nỗi đau của anh em con nhưng tăng thêm lòng thương cảm để con biết tận dụng khả năng Chúa ban làm giảm đi nỗi đau do những bất bình đẳng của xã hội loài người gây ra.

THỰC HÀNH: Ai là người đang cần đến sự nâng đỡ của bạn? Cuộc sống chỉ có giá trị khi bạn cho đi. Mời bạn làm một điều gì đó để tăng thêm giá trị trong cuộc sống nhé.

From: Do Dzung

*************************

BÌNH AN BÊN CHÚA – Ánh Hồng

CHƯA TỪNG CÓ – Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

“Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền!”.

“Uy quyền không phải là quyền ra lệnh, mà là quyền đánh thức!” – Abraham Heschel.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay chứng thực uy quyền của Chúa Giêsu – “quyền đánh thức!”. Trước giáo huấn của Ngài, người ta chạm phải một điều ‘chưa từng có!’.

Hội đường Capharnaum không chứng kiến một nhà giảng thuyết uyên bác, nhưng gặp một con người mà “lời nói và hiện hữu trùng khít”. Các kinh sư nói bằng truyền thống; Chúa Giêsu nói bằng sự “hiện diện của một thần linh”. Lời Ngài không chỉ mang thông điệp, mà còn mang sinh lực; không chỉ diễn đạt chân lý, mà phát sinh chân lý. Đó là lời uy quyền không cần hậu thuẫn, viện dẫn, chứng minh – vì tự nó đã là chứng từ! Heschel gọi đó là “quyền đánh thức”; đánh thức khỏi trạng thái quen thuộc với tôn giáo nhưng xa lạ với Thiên Chúa; người ta đã nghe rất nhiều, nhưng chưa bao giờ được một Lời chạm sâu đến thế – một Lời vừa hiền hoà vừa sắc bén, vừa giải phóng vừa đòi hỏi. Ở đây xuất hiện cái ‘chưa từng có’ – Lời không cho phép người nghe bàng quan, trung lập, hay trì hoãn! “Ai nhìn ra ngoài thì mơ mộng; ai nhìn vào trong thì thức tỉnh!” – Carl Jung.

Sự đánh thức ấy lộ diện nơi cuộc chạm trán của Chúa Giêsu với một thần ô uế mà Ngài tống xuất. Bóng tối không chịu nổi ánh sáng; giả trá không chịu nổi sự thật; quyền lực chiếm hữu không chịu nổi quyền năng giải phóng. Ngài không tranh luận, mặc cả, thương lượng; Ngài chỉ hiện diện – và bóng tối buộc phải lùi bước. Uy quyền Ngài không nằm ở cường độ áp chế, nhưng ở độ trong suốt của ánh sáng. Ở đâu ánh sáng thật sự xuất hiện, ở đó bóng tối tự tan. “Bóng tối không phải là một lực – nó chỉ đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng!” – Jonathan Huie.

Vậy mà Tin Mừng không kể lại biến cố này để chúng ta thán phục, nhưng kéo biến cố ấy vào hôm nay, vào đời tôi, vào những vùng u minh. Tôi có thể quen nghe Lời đến mức không còn để Lời làm chấn động; có thể tôn kính Chúa, nhưng vẫn giữ khoảng cách để khỏi đổi thay; có thể cầu nguyện, nhưng tránh né những câu hỏi mà Lời đang gõ cửa lương tâm. Nói cách khác, Lời có đang đánh thức – hay chỉ ru ngủ tôi trong những thói quen đạo đức dễ chịu? Ở đây, Lời không chỉ an ủi, mà còn làm bồn chồn; không chỉ chữa trị, mà còn xáo tung những cấu trúc sai lệch; không chỉ soi sáng, mà còn đòi tôi giã biệt những vùng tối thân quen.

Anh Chị em,

Lời quyền uy của Chúa Giêsu không chỉ làm cho đời sống chúng ta bớt ‘thần ô uế’ hơn, nhưng còn làm cho nó ‘thật’ hơn. Ngài không tìm kiếm sự ngưỡng mộ, mà tìm kiếm sự hoán cải. Ngài không muốn được khen là “nói hay,” mà muốn con người được tự do. Và đó lại là một tầng sâu khác của cái ‘chưa từng có’: một uy quyền không chiếm hữu, nhưng giải phóng con người – về cho chính nó – trước Thiên Chúa. “Sự thật sẽ làm bạn tự do – nhưng trước hết nó sẽ khiến bạn khổ sở!” – James A. Baldwin.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin Lời cứ chạm con, đập cho con tê tái; để những gì cũ kỹ trong con sụp đổ, và một đời sống mới được khai sinh – một điều xem ra ‘chưa từng có!’”, Amen.

Lm. Minh Anh,Tgp. Huế

 *******************************************

Lời Chúa Thứ Ba Tuần I Thường Niên, Năm Chẵn

Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 1,21-28

21 Tại thành Ca-phác-na-um, ngày sa-bát, Đức Giê-su vào hội đường và giảng dạy : 22 Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền, chứ không như các kinh sư.

23 Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên 24 rằng : “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi : ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa !” 25 Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó : “Câm đi, hãy xuất khỏi người này !” 26 Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta. 27 Mọi người đều sững sờ đến nỗi họ bàn tán với nhau : “Thế nghĩa là gì ? Lời giảng dạy thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh !” 28 Lập tức danh tiếng Người đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Ga-li-lê.


 

TRỞ THÀNH AI? – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng!”.

“Việc xưng tội được gọi là bí tích hoán cải vì nó hiện diện cách bí tích lời kêu gọi hoán cải của Chúa Giêsu, bước đầu tiên trên con đường trở về với Chúa Cha, Đấng mà người ta đã lạc mất bởi tội lỗi!” – GLHTCG 1423.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay vang lên lời mời gọi: “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng!”. Theo Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, sám hối, hoán cải là bước đầu trên con đường trở về với Chúa Cha – không chỉ để sửa đổi hành vi, không phải “trở thành gì”, mà là ‘trở thành ai’.

Thật quan trọng, “việc xưng tội được gọi là bí tích hoán cải”; vì ở đó, chúng ta không chỉ bỏ tội, mà “đổi chủ”; không chỉ sửa mình, mà trao lại quyền điều khiển đời mình cho Thiên Chúa. Tôi có thể trở nên đạo đức, kỷ luật, ngay thẳng hơn – nhưng “cái tôi” vẫn là trung tâm; các chọn lựa vẫn xoay quanh an toàn, thành công. Hoán cải vì thế không dừng ở việc chỉnh sửa; nó đòi một cuộc “đổi chủ” nội tâm. Nghĩa là chiếc ghế điều khiển đời tôi không còn thuộc về bản năng, thói quen, sợ hãi hay tham vọng, nhưng được trao lại cho Chúa Kitô. Chừng nào quyền quyết định vẫn còn nằm trong tay tôi, thì dù sống đạo nghiêm chỉnh đến đâu, “chủ” của đời tôi vẫn chưa đổi. “Thánh Thần của Đức Kitô cần ngự trị trong chúng ta, để chúng ta có thể trở thành những Kitô hữu sống ngay ở đây và lúc này!” – Henri Nouwen.

Hoán cải còn là khám phá Chúa Kitô hiện diện trong lịch sử nhân loại và cả trong lịch sử riêng của mình; là nhận ra nơi Ngài nguồn gốc, cốt lõi và cùng đích của mọi sự. Trong Ngài, tội lỗi, ác quỷ và sự chết đã bị đánh bại. Hoán cải cũng là yêu mến Chúa hơn bất cứ điều gì khác, để “Totus tuus – tất cả thuộc về Chúa” không chỉ là khẩu hiệu, nhưng là chọn lựa cụ thể: thời gian, kế hoạch, tài sản, các mối quan hệ, ảo tưởng, cả những mong manh của sức khoẻ và tương lai. “Những gì “bạn là” là món quà của Thiên Chúa ban cho bạn, còn những gì “bạn trở thành” là món quà bạn dâng cho Thiên Chúa!” – Von Balthasar.

Anh Chị em,

Rõ ràng, hoán cải không nhắm tới việc chúng ta trở thành một phiên bản đạo đức hơn, nhưng là để Chúa Kitô trở thành tất cả đối với chúng ta. Simon, Anrê, Giacôbê và Gioan đã dám làm như thế; họ “lập tức bỏ lưới”. Vẫn có thể theo Chúa, nhưng nếu chưa dám “buông lưới”, chúng ta chỉ đi bên cạnh Ngài, chứ chưa thật sự thuộc về Ngài. Chỉ khi buông lưới, đời sống chúng ta không còn xoay quanh việc giữ mình an toàn, nhưng xoay quanh sự trung thành với ý muốn của Chúa Cha – kể cả khi phải đi qua mâu thuẫn, thiệt thòi và thập giá. Và chính ở đó, câu hỏi cuối cùng được trả lời: tôi không còn sống để khẳng định mình trở thành gì, nhưng để trở thành Chúa Kitô! “Kitô giáo không ‘trở nên Chúa Kitô’ sẽ luôn là Kitô giáo không có Đức Kitô!” – Dietrich Bonhoeffer.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin bẻ gãy cái tôi đang tiếm quyền làm chủ đời con, cho con dám quăng mọi chiếc lưới an toàn, để con không còn “trở thành gì”, mà ‘trở thành ai’ trong Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 ****************************************************

Lời Chúa Thứ Hai Tuần I Thường Niên, Năm Chẵn

Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 1,14-20

14 Sau khi ông Gio-an bị nộp, Đức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. 15 Người nói : “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”

16 Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy ông Si-môn với người anh là ông An-rê, đang quăng lưới xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá. 17 Người bảo các ông : “Các anh hãy đi theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá.” 18 Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà theo Người.

19 Đi xa hơn một chút, Người thấy ông Gia-cô-bê, con ông Dê-bê-đê, và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang vá lưới ở trong thuyền. 20 Người liền gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình là ông Dê-bê-đê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người.


 

TÔI ĐÂY, BÊN BẠN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đức Giêsu từ miền Galilê đến sông Giorđan, gặp ông Gioan để xin ông làm phép rửa”.

“Thiên Chúa cứu chúng ta không từ một khoảng cách, nhưng từ bên trong thân phận của chúng ta!” – Dietrich Bonhoeffer.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa tạo nên một cú sốc khá lặng lẽ – Đấng Vô Tội chen chân vào hàng tội nhân. Không hào quang, không lối riêng; chỉ một Con Người đứng sát những phận người; “không từ xa, nhưng từ bên trong”, chỉ như muốn nói, ‘tôi đây, bên bạn!’.

Ngài là người tôi trung không bẻ gãy cây lau bị giập, không dập tắt tim đèn leo lét – bài đọc một. Ngài không làm đau thêm những gì đã đau, không giày xéo thêm những gì giập gãy. Ngài không đến để phân loại ai xứng, ai không xứng, nhưng để giữ lại sự sống đang heo hắt giữa vỡ vụn của phận người. Quyền năng của Ngài không phô trương, nhưng kiên nhẫn ở lại. Luca tóm tắt, “Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó” – bài đọc hai. Ngài chữa lành không bằng lệnh, mà bằng sự hiện diện, đứng cùng, chạm vào vết thương của họ mà không quay mặt đi. Chính ở đó, một lời không thành tiếng vang lên bên trong những ai được Ngài chạm đến – ‘tôi đây, bên bạn!’. “Người quan trọng nhất trong đời là người chia sẻ nỗi đau và chạm vào vết thương của chúng ta bằng một bàn tay ấm và dịu dàng!” – Henri Nouwen.

Chúa Giêsu chấp nhận lẫn vào đám đông vô danh, bị hiểu lầm, bị đánh đồng với những kẻ cần sám hối. Tình yêu thật không cần giữ khoảng cách an toàn; nó dám trả giá bằng uy tín, sự thoải mái, bằng cả sự thương tổn của chính mình. Vì thế, Giorđan không chỉ là dòng nước, mà là nơi Thiên Chúa chọn đứng vào đáy bùn của kiếp người. Ngày lễ hôm nay đặt lại câu hỏi cho đời sống Kitô hữu chúng ta. Tôi quen đứng trên để khuyên nhủ, đứng ngoài để phán xét, đứng xa để giữ sạch mình? Nhưng Nước Trời không mở ra bằng ‘khoảng cách đạo đức’, mà bằng sự ‘ở bên’; một chỗ ngồi cạnh người đang kiệt sức, một sự lặng thinh trước nỗi đau không có lời giải, một sự nhẫn nại với một người khó chịu. “Linh hồn được chữa lành khi ở với người khác, không phải bằng cô lập!” – Fyodor Dostoyevsky. Đó là những “dòng Giorđan” rất thật của đời thường.

Anh Chị em,

“Nhưng từ bên trong!”. Như vậy, Thiên Chúa không cứu con người từ trên, nhưng bằng một sự dám đi xuống. Ngài bước xuống vùng thấp nhất, nơi chỉ còn sự trần trụi của yếu đuối và khát vọng được yêu. Ở đó, điều chữa lành không là hoạnh hoẹ, mà là ở lại; không là ánh sáng chói lòa, mà là một ngọn lửa nhỏ không tắt; không là chiến thắng, mà là sự quan tâm ân cần. Chính trong sự ở bên rất khẽ ấy, bình an được sinh ra đủ sâu để nâng một đời người đứng dậy. Như thế, bạn và tôi đang nối dài cử chỉ của Chúa Giêsu. Chính những lúc ấy, thế giới lại nghe được lời cứu độ giản dị mà sâu thẳm – ‘tôi đây, bên bạn!’. “Một sự lặng lẽ yêu thương thường có sức chữa lành và kết nối nhiều hơn những lời tốt ý nhất!” – Rachel Remen.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con dám đi xuống vùng tối của lòng mình, để ánh sáng Chúa chiếu rọi; biết yêu như được Chúa yêu; biết ở bên anh chị em con, như Chúa đã ở bên con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

*******************************************************

LỜI CHÚA CHÚA NHẬT LỄ CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA, NĂM A

Chịu phép rửa xong, Đức Giê-su thấy Thần Khí Thiên Chúa đến ngự trên Người.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.     Mt 3,13-17

13 Bấy giờ Đức Giê-su từ miền Ga-li-lê đến sông Gio-đan, gặp ông Gio-an để xin ông làm phép rửa cho mình. 14 Nhưng ông một mực can Người và nói : “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi !” 15 Nhưng Đức Giê-su trả lời : “Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính.” Bấy giờ ông Gio-an mới chiều theo ý Người.

16 Khi Đức Giê-su vừa chịu phép rửa xong, Người lên khỏi nước. Lúc ấy các tầng trời mở ra ; Người thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người. 17 Và có tiếng từ trời phán rằng : “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người.”


 

Mọi người đều bình đẳng trước Thiên Chúa thế nào?- Cha Vương

Một ngày bình yên và ấm áp trong yêu thương nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 10/1/2026.   (t6-25)

GIÁO LÝ: Mọi người đều bình đẳng trước Thiên Chúa thế nào? Mọi người bình đẳng trước Thiên Chúa, vì mọi người đều do một Thiên Chúa tạo thành, mọi người là “hình ảnh Chúa”, có linh hồn, biết suy luận, có cùng một Đấng Cứu chuộc. (YouCat, số 330)

SUY NIỆM: Vì mọi người đều bình đẳng trước Thiên Chúa, nên mỗi người xét như ngôi vị, đều hưởng một phẩm giá như nhau, và mỗi người phải được sử dụng những quyền lợi như nhau. Vì thế mọi hình thức kỳ thị trong xã hội, kỳ thị chủng tộc, giới tính, văn hóa hoặc tôn giáo đều là một bất công không chấp nhận được. (YouCat, số 330 t.t.)

❦  Con người không thể vừa thờ Chúa và đồng thời khinh dể người thân cận mình, cả hai cách không thể dung hòa được. (Mahatma Gandhi)

❦  Chúa nói: Ta muốn người này cần người kia, và mọi người là người thừa hành của Ta để phân phát các ơn, các quà tặng, chúng đã nhận được nơi Ta. (Thánh Catarina Siena)

LẮNG NGHE: Thật thế, tất cả chúng ta, dầu là Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, chúng ta đều đã chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất. Vậy anh em, anh em là thân thể Đức Ki-tô, và mỗi người là một bộ phận. (1 Cr 12:13,27)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, trong trái tim Chúa tất cả mọi người đều có một chỗ nương tựa, xin giúp con biết đối xử tử tế với nhau để mọi người nhận biết rằng chúng con là một thân thể trong Đức Ki-tô.

THỰC HÀNH: Mọi người đều là “hình ảnh Chúa”, vậy hãy cố gắng không bình phẩm người khác, ngay cả khi họ sai, bởi vì điều này liên quan đến một vấn đề thể diện và sự tôn trọng.

From: Do Dzung

https://www.youtube.com/watch?v=-FlhO1CRUys

Yêu Thương Và Tha Thứ – Lưu Chí Vỹ

 Thanh niên Tại TGP Sài Gòn từ bỏ lương hơn 7 tỷ để đi Tu

  02/01/2025 

Câu Chuyện Ơn Gọi của Thầy Dương Nguyên Khang

Vào những ngày đầu tháng 5, 2022, tôi nhận được một cú điện thoại của một vị mà tôi không ngờ tới, Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt, vì chưa bao giờ tôi liên hệ với ngài.

– Thưa Đức Cha, ngài gọi cho con có việc gì vậy ?

– Trước nhất, tôi được tin là cha mới được Cộng đoàn chọn để hướng dẫn Cộng đoàn, tôi chúc mừng cha. Và tôi có một việc nhờ cha và Dòng giúp.

– Đức Cha cho chúng con biết điều gì chúng con có thể giúp Đức Cha ?

– Có một Thầy tên Khang đi tu Dòng Chartreuse de La Valsainte, ở gần Dòng của cha. Mẹ của Thầy dự định sẽ sang Thụy Sĩ thăm Thầy vào tháng 9, tôi nhờ cha giúp đi đón ở phi trường, chở bà đến Dòng Chartreuse để bà thăm Thầy Khang, rồi sau đó xin cha trở lại Dòng đón bà về ở Dòng của cha, vì theo luật Dòng Chartreux họ chỉ cho bà ở nhà khách và thăm Thầy được hai ngày thôi.

– Thưa Đức Cha, chúng con sẽ giúp bà tận tình.

– Tôi xin phép cha, tôi cho bà số điện thoại của cha để bà liên lạc với cha nhé ?

– Vâng ạ. …………..

Một thời gian sau đó, mẹ của Thầy Khang đã gọi nói chuyện với tôi. Bà đã kể cho tôi biết về ơn gọi của Thầy Khang như sau : Sau khi vợ chồng chúng con thành hôn với nhau, chúng con có được một cô con gái đầu lòng.

Hằng ngày con cầu xin với Chúa : nếu đẹp ý Chúa, xin cho chúng con một cậu con trai, nếu Chúa thương ban, chúng con sẽ giáo dục cháu và hướng dẫn cháu sau này dâng mình cho Chúa trong đời sống tu trì.

Và Chúa đã thương nhậm lời chúng con cầu xin, chúng con đã sinh ra cháu Dương Nguyên Khang vào ngày 11.3.1996. Và ngày 13.4.1996 cháu đã được Rửa tội tại Vương cung thánh đường Đức Bà Saigon với tên thánh Augustinô. Cháu Khang học giáo lý lúc 4 tuổi. Cứ đòi đi học chung với Chị,  các Sơ St Paul thấy thằng bé mập tròn, ngoan ngoãn nên cho vào lớp ngồi nghe.

  •  

Đến 5 tuổi Sơ cho học lớp khai tâm trước 1 năm. Những lúc kiểm tra giáo lý, vì không biết chữ nên Sơ cho bé trả lời bằng miệng. Sách giáo lý mang về bắt mẹ đọc cho học thuộc từng câu.

Đến khi vào lớp 1 biết đọc, biết viết thì làm bài luôn đạt điểm 10. Sang cấp 2 thì các bài kiểm giáo lý Sơ luôn cho 10+ hoặc 10++.

Con vẫn giữ những bài viết này. Khang chỉ chờ dịp để được viết về Chúa với tất cả tâm tình, có khi dài hơn câu trả lời bắt buộc đến cả trang giấy. Vì thấy cháu có lòng ham học giáo lý và hướng về Chúa như thế, con đã may cho cháu 4 chiếc áo lễ với 4 bốn màu khác nhau để cho cháu mặc, hầu giúp cháu yêu thích và ước muốn đi tu sau này.

Cháu Khang lúc nhỏ chiều nào cũng dâng lễ rồi xin mẹ, chị, bà ngoại hoặc có ai đang ở trong nhà đều phải dự lễ và rước lễ như thật. Mặc dù chưa biết chữ, nhưng đi lễ học thuộc cả kinh tiền tụng, vinh tụng ca… mở sách như thật, đọc vanh vách. Phúc âm và bài đọc thì phải nhờ người đọc.

Thời gian này cháu đang học Mẫu giáo. Chiều dâng lễ, tối trước khi ngủ vẫn ôm bình sữa bú. Lúc chưa biết chữ, ngày nào cũng bắt mẹ đọc sách cho nghe. vừa nghe đọc, vừa bú bình đến 7 tuổi mới ngưng. Đến lúc 7 tuổi, cháu được giúp lễ ở Vương cung thánh đường Đức Bà Saigon, lúc đó cháu mới ngưng dâng lễ ở nhà. Cháu giúp lễ khi chưa rước lễ lần đầu.

Có lần khi giúp lễ cho Đức Hồng Y, vì ngài không biết đã trao Mình Thánh cho Khang và cháu vẫn rước. Về nhà rất vui sướng kể cho mẹ nghe, mặc dù đã được mẹ và các Cha dặn là chỉ giúp lễ, không được rước lễ. Khi các Cha phát hiện, vào các lần sau, đến lúc cho rước lễ, các anh trong phòng Thánh phải dắt em vào.

ĐC Giuse Vũ Duy Thống lúc Ngài đang làm GM phụ tá Saigon đã từng hỏi cháu Khang khi cháu 9 tuổi : «Cha thấy con sáng láng thông minh, vậy con có muốn đi tu không? Nếu sau này khi con muốn đi tu, thì đến gặp ĐC và ĐC sẽ giúp con».

Và  ngài cũng đã hỏi con :  “Nếu Chúa chọn con của chị, chị có vui lòng dâng cho Chúa không?» 

Nhưng Ngài đã qua đời khi Khang còn đang học ở Mỹ. Từ Tiểu học cháu Khang được học trường song ngữ Pháp-Việt. Cháu là một học sinh chăm chỉ và ham học, cháu luôn đạt được điểm cao, từng đạt giải các kỳ thi Olympic. Học sinh giỏi cấp thành phố, cấp quốc gia, Thủ khoa kỳ thi tốt nghiệp trung học vào năm 2014 trường Lê Hồng Phong, Saigon.

Ơn gọi chớm nở….                    

     

Yêu thích dâng Thánh lễ như một Linh mục

Cháu Khang đã hoàn thành chương trình hệ Trung cấp 9 năm tại  Nhạc viện Saigon chuyên khoa Piano vào năm 2014. Cháu là người sáng lập nhóm nhạc GERMER mang âm nhạc cổ điển đến với người trẻ tại Saigon. Nhóm hiện nay vẫn đang họat động và trình diễn mỗi tháng 1 lần. Từ Tháng 9.2015 đến tháng 5.2019 vinh dự nhận học bổng 4 năm du học tại Mỹ.

Ngày 28.5 2019 cháu Khang tốt nghiệp Master (Thạc sĩ) ngành Trí tuệ nhân tạo, hạng Tối Ưu. Lúc đó cháu đã nói được 7, 8 ngoại ngữ. cháu muốn học thêm để lấy bằng Tiến sĩ ngành này, cháu cũng được một hãng lớn ở Mỹ mời làm việc với một mức lương trên 300.000 đô la Mỹ một năm. Nhưng cháu đã từ chối, vì lúc đó cháu đã khám phá ra trong tâm hồn tiếng Chúa gọi tận hiến cho Ngài.

Thủ khoa ngành Âm Nhạc  2014                       

Master ngành Trí tuệ nhân tạo 2019

Mỗi dịp hè, cháu Khang chỉ về VN khoảng 1 tháng. Phần còn lại của kỳ hè hoặc các kỳ nghỉ khác thì đều đi tĩnh tâm ở các nhà Dòng ở Mỹ, Châu Âu, Hàn Quốc hay ra Dòng Xitô Châu Sơn, Ninh Bình, để tĩnh tâm với Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt. Hè năm 2018 cháu Khang sang Dòng Chartreux ở Pháp 1 tháng để tĩnh tâm và muốn xin ở lại tu tại đây, sau khi học xong.

Nhưng vì nhà Dòng này đã có đông đan sĩ, nên cha Bề trên đã giới thiệu Khang sang Thụy sĩ. Cuối năm 2018 Khang sang Thụy Sĩ 1 tháng và được cha Bề trên, cha Giáo tập chấp nhận, nên các ngài tiến hành làm các thủ tục cho cháu Khang nhập Dòng Chartreuse de La Valsainte, tại Thụy Sĩ ngày 15. 8. 2019. 

Được mặc áo Dòng ngày 25.3.2020  và Thầy chọn cho mình một tên thánh mới là Théophile (Thánh Théophile Antioches, Hy lạp. Théophile nghĩa là «người yêu mến các Thần». Tuyên khấn  lần đầu ngày 25.3.2022. (Dòng Chartreux do thánh Bruno thành lập năm 1084, cũng được gọi là Ordo Cartusiensis. Có thể nói là Dòng khổ hạnh nhất trong Giáo hội hiện nay).

Năm đầu đời khổ tu  2020   

 

Sau 3 năm tu trị, hạnh phúc tỏa sáng 2022

Tôi hỏi mẹ của Thầy Théophile Khang : – Chị và những người thân trong gia đình phản ứng thế nào sau khi nghe Thầy Khang nói là chọn đi tu Dòng Chartreux?

– Thú thật, con ước muốn cháu dâng mình cho Chúa như con đã hứa với Chúa khi xin cho chúng con có được một người con trai, con mong muốn cháu đi tu Dòng hoạt động hơn, nên chúng con cũng cảm thấy sốc và hụt hửng.

– Con có hỏi Thầy Khang: Con có hạnh phúc trong ơn gọi của con?

– Thầy trả lời: Thưa Mẹ, con rất hạnh phúc với ơn gọi mà con đã chọn lựa, Mẹ và gia đình an lòng nhé. Khi được biết Thầy Khang hạnh phúc trong ơn gọi của Thầy đã chọn, cả gia đình chúng con từ từ tập đón nhận Thánh Ý Chúa, và chúng con đang hòa nhập vào niềm hạnh phúc mà Thầy Khang đang sống để Ý Chúa được thực hiện. ……………………

Ngày 29.9.2022 mẹ và em trai của Thầy Khang đã đến phi trường Genève, Thụy Sĩ, tôi đã đón bà và cháu Nguyên về Dòng Chartreux. Cha Bề trên Dòng đã đón tiếp chúng tôi cách vui vẻ, thân thiện. Thầy Khang được phép ra nhà khách thăm mẹ và em trai, được phép ở lại nói chuyện một số giờ được quy định, nhưng không được phép ở lại Nhà khách dùng cơm với mẹ và em trai mà phải trở về phòng riêng và dùng cơm tại đó.

Cha Bề trên cho phép Thầy Khang đưa tôi và cậu em trai đi vào trong nội vi để thăm viếng. Thầy đưa chúng tôi viếng thăm nhà Nguyện, phòng Hội chung, nhà Cơm cộng đoàn. Trong ngày, các đan sĩ Chartreux có giờ kinh Đêm, kinh Sáng, Thánh Lễ và kinh Chiều là chung với nhau, còn các giờ Kinh nhỏ khác, đọc sách thiêng liêng, làm việc, dùng cơm trong phòng riêng mỗi người, trừ lễ trọng thì dùng cơm chung.

Ban tối các đan sĩ đi ngủ lúc 20g; Thức dậy lúc 23g30 và nguyện gẫm trong phòng riêng; 12g15 ra nhà Nguyện đọc chung kinh Đêm (Sách) và kinh Sáng, kéo dài khoảng 2 tiếng; sau đó đi ngủ lại; dậy lần 2 lúc 6g30; 8g Thánh Lễ…. Thăm viếng phòng riêng của Thầy Khang: ở phòng trệt để nhiều khúc củi, một số đã được Thầy bửa nhỏ để sưởi vào mùa đông.

Phía sau căn phòng là một khu vườn rộng khoảng 20m2, có bờ tường xi-măng cao 4m bao quanh, không thể thấy được gì bên ngoài. Có khoảng gần 10 cây táo, lê được trồng sát bờ tường, ở giữa sân được trồng cỏ. – Thầy nói với tôi: Khi con vào căn phòng này, con đã bỏ ra nhiều giờ để lật đất của khu vườn này, vì trước đó cỏ dại mọc nhiều, và con xin mua hạt cỏ để gieo lại, bây giờ thì con có được một mãnh vườn cỏ đẹp hơn.

– Tôi hỏi : Các cây táo và lê này đã được hái trái ?

– Thầy Khang trả lời : Con đã hái chúng và giao cho nhà bếp để dùng chung. Sau đó Thầy đưa chúng tôi lên lầu trên, nửa phòng ngoài có máy tiện gỗ để Thầy có thể tiện một vài món đồ như chân đèn, cái bình, để giải trí sau những giờ cầu nguyện, suy gẫm. Kế bên là cái máy cắt giấy cũ, Thầy Khang đang đóng lại một vài cuốn sách cũ cho thư viện hay sách kinh.

Ở giữa phòng có một lò sưởi củi, gần đó là một gian nhỏ có ghế quì và một số tượng ảnh Chúa, Mẹ treo phía trước ghế quì, đây là nơi Thầy đọc kinh hay cầu nguyện riêng. Thầy bảo: Mỗi lần con đi ra khỏi phòng trở về, con phải quì ở đây để xin lỗi Chúa. Bên cạnh là giường ngủ với một tấm nệm cũ, có trải mền và ra trắng, cuối giường có treo chỉ một chiếc áo len để mặc thêm khi trời lạnh.

Thầy đưa cho tôi xem một cái áo nhặm. Nó là hai miếng vải to khoảng 20cm2, trên mỗi miếng vải có đính lông ngựa, được nối với nhau bằng hai sợi dây, để đeo một miếng trước ngực và một miếng sau lưng, có một sợi dây vải trắng thắt chặt hai miếng vải có lông ngựa vào sát ngực và lưng. Thầy bảo: mục đích của áo nhặm là tạo ra sự ngứa ngáy, khó chịu, đó là một hình thức phạt xác.

Mỗi người được phát 2 bộ áo nhặm để thay đổi khi giặt, và phải mặc áo nhặm suốt ngày đêm. -Tôi hỏi: Nó có tạo ra sự ngứa ngáy đến phải gãi và thành ghẻ không ?

-Thầy trả lời: Vì có 2 bộ để thay đổi nên con chưa bị ghẻ.

– Vấn đề ăn uống thế nào ? Tôi hỏi.

– Ban sáng, chúng con không ăn gì, chỉ uống nước. Đến trưa, có một thầy mang thức ăn đến, bỏ vào lỗ cửa nhỏ, con chỉ được phép mở ra lấy thức ăn sau khi Thầy đó đã đóng cánh cửa nhỏ ở ngoài lại, vì chúng con không được phép nói chuyện với nhau. Thức ăn ban trưa thì đủ no, Dòng chúng con tuyệt đối không dùng thịt, chỉ ăn cá, trứng, pho mát, bánh mì, khoai tây, mì ống, mì sợi, rau, đậu, trái cây.

Thầy mở cửa nhỏ và lấy ra cho tôi xem bữa ăn tối để trên một đĩa gồm có : 2 lát bánh mì đen dầy khoảng 1cm X 10cm2. Một chùm nho khoảng 8 trái, 2 cái bánh bít quy nhỏ, một thỏi sô cô la bằng 1 ngón tay.

– Ăn như vậy Thầy có đói không?

– Dạ, lúc đầu thì đói, nhưng riết thì dạ dày cũng quen. Mỗi thứ Sáu chúng con chỉ dùng bánh mì với nước lã thôi.  Trong Mùa Chay thì ăn uống khổ chế hơn nữa.

– Vấn đề quần áo thế nào ?

– Thưa cha, mỗi người chúng con nhận được 2 chiếc áo Dòng bằng len dầy: một cái mới và một cái rất cũ của những cha, thầy đã chết để lại và chúng con phải mặc chúng vì tinh thần nghèo khó. Chiếc áo Dòng cũ thì nó rách nhiều và phải vá rất nhiều mảnh, nhưng con lại thích mặc nó, vì nó rách và vải đã sờn thì mùa hè mặc nó mát hơn mặc áo còn mới, và Thầy cười dịu dàng.

– Tôi thấy trong phòng của Thầy chỉ có 2 cuốn sách?

– Dạ đúng, chúng con chỉ được giữ trong phòng một cuốn Kinh Thánh và một cuốn sách thiêng liêng, đọc xong thì trả lại thư viện và xin cuốn khác.

– Vấn đề liên lạc với gia đình thế nào:

– Chúng con không có điện thoại, không có internet, một năm chúng con được phép viết thư 4 lần cho gia đình mà thôi, được phép nhận thư từ của bạn bè, nhưng không được phép trả lời.

– Tôi hỏi Thầy: Thầy có thể chia sẻ tại sao Thầy lại chọn ơn gọi khổ chế này, Chúa có tỏ ra một dấu hiệu nào rõ rệt với Thầy?

– Thầy từ tốn trả lời: Con đã yêu Chúa từ nhỏ. Con không nhận được một ơn lạ nào từ Chúa để quyết định chọn ơn gọi này cả. 

Đối với tôi, câu trả lời của Thầy Khang tuy ngắn gọn, nhưng quá đủ để hiểu một tâm hồn đã có lòng yêu mến Chúa ngay khi còn nhỏ, tình yêu đó khi đã trưởng thành, chín muồi thì muốn hiến dâng thật trọn vẹn cho Đấng mà mình đã yêu mến trong nhiều năm dài.

Từ bỏ tất cả: sự thông minh, thành công rực rỡ trong việc học vấn, một tương lai hứa hẹn thành đạt, giàu có, vinh quang đang đón chờ với tuổi đời mới chỉ 23 khi Thầy thi đậu tối ưu bằng Master và chuẩn bị dọn Tiến sĩ, nhưng Thầy đã chọn Chúa, Đấng cao cả, trọn hảo trên tất cả mọi sự của trần thế này.

Thầy Khang đã gởi cho tôi một tấm thiệp để cám ơn tôi đã đến phi trường đón mẹ và em Thầy về và sẽ lo sau những ngày thăm Thầy, Thầy nói lên ước muốn từ bỏ một cách sâu xa nhất: «Chúa chỉ đòi hỏi con cái Ngài từ bỏ một thứ mà thôi: từ bỏ chính mình. Người ngoài chiêm ngưỡng Dòng Chartreux như là nơi ở của các thánh. Nhưng suy cho cùng, các hy sinh dù có lớn đến đâu, dù đau đớn đến đâu, có lẽ cũng chỉ là điều kiện, phương tiện để giúp kẻ tu hành từ bỏ chính mình. Có lẽ 4 bức tường cao của Dòng Chartreux không phải là biểu tượng của sự thánh thiện, nhưng là tiếng rên siết của muôn loài đang sống dưới ách tội lỗi, rên siết vì từ bỏ chính mình khó quá, lớn quá, lớn hơn cả các hy sinh của một đời khổ tu. Đường dài vô tận, mà ách tội lỗi đè nặng, xin cha cầu nguyện cho con. Xin Chúa thương nâng đỡ cha. Đi bộ vất vả, chỉ chờ ngày Chúa thương cất khỏi bóng đêm để đưa chúng ta vào vương quốc ánh sáng của Thánh Tử. Trong khi chờ đợi: từ bỏ mình, vác Thánh Giá hằng ngày theo Chúa Giêsu».

Sự từ bỏ quảng đại của Thầy trẻ Théophile Dương Nguyên Khang muốn nói gì với chúng ta, với các bạn trẻ, với con người hôm nay đang quá chú trọng đến thành công, danh vọng, tiền tài, vật chất: điều gì là quan trọng nhất? Thiên Chúa hay vinh quang trần thế này? Thầy Khang viết thư cho mẹ và tóm tắt cuộc đời dâng hiến của mình một cách sâu sắc :  “Con như chiếc bình bạch ngọc đập vỡ vụn dưới chân Chúa”.

Đan sĩ, Đan viện Đức Mẹ Fatima, Thụy Sĩ.


 

CẢM TẠ THIÊN CHÚA BAN CHO MỘT NĂM DƯ ĐẦY VÀ BÌNH AN – Tuyết Mai 

Tuyết Mai 

Lạy Thiên Chúa là Thiên Chúa của yêu thương! Chúng con xấp mình thờ lạy và cảm tạ Chúa đã ban cho tất cả chúng con một năm qua có đầy năng lượng, sức khỏe, tài chính đủ dùng để trang trải mọi thứ; có chút dư thì để thỉnh thoảng ăn được một món ngon đã lâu không ăn.  Chúng con chỉ cần Chúa ban cho có sức để đi cày suốt năm, để đủ trang trải, để đủ ăn đủ mặc và để có được bình an; để gia đình luôn cái nôi được êm thắm và là nơi để chúng con tìm về.   Cho dù mọi thành viên trong gia đình đều có một sở thích riêng, cách sống riêng và cả tư tưởng suy nghĩ đều không giống nhau.   Do đó rất nhiều lần chúng con chẳng hiểu nhau vì không muốn và vì chúng con chẳng có nhiều thời giờ bên nhau nên chẳng hiểu sao chúng con lại thường gây gỗ, trách cứ và đổ lỗi cho nhau và thỉnh thoảng chúng con lại cố tình làm tổn thương cho nhau từ chuyện bé xé ra to.   Là lý do dần dẫn đến sự tẻ nhạt, không khí gia đình cảm thấy ngột ngạt không còn thích hợp nên giờ ăn cơm chung cũng thưa dần, không còn ngồi chung mâm, chung bàn nữa!?.

***

Lạy Thiên Chúa! Trên hết mọi sự nếu chúng con nhất là bậc cha mẹ biết sống nhường nhịn, chịu đựng và hy sinh thì mọi chuyện đều có thể hóa giải; đều có thể dập tắt những cơn nóng giận từ mọi phía ngay lập tức và rồi biết nhận ra ngay điểm sai của mình để có lời xin lỗi với vợ/chồng, con cái và với nhau.   Chẳng phải chúng con không biết rằng sự giận dữ nó sẽ dẫn tới những việc làm không đáng có.  Những lời nói không nên thốt ra.   Những nét xấu hằn trên gương mặt của một người mà khi cười nó sẽ đẹp biết bao.   Sự giận dữ nó thường dẫn đến những sự bạo hành trong gia đình nếu không biết kiềm hãm … Để chồng thì đánh vợ, đánh con … vợ thì chửi chồng vì bênh con, v.v… Chỉ tội cho con cái chúng chẳng làm gì nên tội mà chúng phải chứng kiến, ghi hình trong đầu óc non nớt sẽ chẳng bao giờ quên hay phai nhạt.  Tương lai của chúng đều dựa vào cách đối xử của cả cha mẹ và học được cái tốt, cái xấu khi chúng còn bé.  Rồi khi lớn lên chúng có một tương lai tốt đẹp hay xấu xí thất bại cũng là vì cha mẹ của chúng cả.

***

Lạy Thiên Chúa của yêu thương! Chúng con xấp mình, thờ lạy và cảm tạ Người đã luôn ở bên chúng con, qua Chúa Thánh Thần.   Luôn trợ giúp chúng con bằng mọi cách có thể.   Như qua trung gian là anh chị em của chúng con.   Qua sự cảm nhận mà chúng con nhận rõ Chúa luôn ở cận kề.   Cảm tạ Chúa luôn ban cho chúng con tất cả những gì chúng con cảm nhận được và những gì chúng con không cảm nhận được.   Những gì chúng con thấy và những gì chúng con không thấy ngay cả những nguy hiểm ít nhiều đang rình rập và những phiền lụy dẫn tới đều được qua khỏi và luôn nhận được sự bình an đến đúng thời điểm mà chúng con rất cần.   Xin Thiên Chúa luôn tiếp tục gìn giữ và yêu thương gia đình chúng con Chúa nhé!.   Amen.

Y tá con Chúa,

Tuyết Mai 

29 tháng 12, 2025

Cảm Tạ Chúa Đến Muôn Đời!