Hà Nội: Buôn người, bán thận ngày càng tinh vi

Hà Nội: Buôn người, bán thận ngày càng tinh vi
Nguoi-viet.com

HÀ NỘI (NV)Ông Lê Huy, phó Phòng Cảnh Sát Hình Sự công an thành phố Hà Nội, cho biết như trên tại hội nghị giao ban báo chí do Thành Ủy Hà Nội tổ chức chiều 1 tháng 12. Tin từ báo Tuổi Trẻ.

Thông tin tới báo chí về tình hình tội phạm mua bán người, ông Huy cho biết, tình hình tội phạm mua bán người ở Hà Nội đang có nhiều tiềm ẩn phức tạp, xuất hiện một số thủ đoạn mới.


Những nạn nhân của các nhóm mua bán thận. (Hình: Tri Thức Trẻ)

“Ðối tượng ngoài tỉnh về thuê nhà tại thành phố Hà Nội để tìm các thanh niên khỏe mạnh có nhu cầu bán thận, sau đó cấu kết với các nhóm ‘cò’ ở Sài Gòn, Ðà Nẵng, Nam Ðịnh làm giả giấy tờ và đưa vào bệnh viện Trung Ương Huế bán thận với giá từ 150-200 triệu đồng (khoảng $7,500-10,000). Còn người bán chỉ nhận được từ 100-150 triệu đồng,” ông Huy nói.

Chưa hết, theo ông Huy, các nhóm buôn người còn lợi dụng thành lập công ty tuyển dụng cung cấp nguồn nhân lực trong và ngoài nước để hợp thức hóa hồ sơ giấy tờ xin cấp hộ chiếu, visa và cấu kết với người nước ngoài, chủ yếu là Việt kiều Ðông Âu, Trung Quốc để đưa người ra nước ngoài bán vào các ổ mại dâm hoặc bóc lột sức lao động.

“Từ đầu năm 2015 đến nay, công an thành phố Hà Nội đã phát hiện, điều tra, khám phá 3 vụ mua bán người, mua bán trẻ em, bắt 5 người, giải cứu 3 nạn nhân,” ông Huy dẫn chứng.

Hiện công an thành phố đã phải phối hợp với tổ chức Rồng Xanh ở quận Hoàn Kiếm để xác minh, giải cứu nạn nhân bị lừa bán sang Trung Quốc làm gái mại dâm, ông Huy cho biết thêm. (Tr.N)

Gặp Một Nhà Thơ Ở Thủ Đô Nước Thái

 Gặp Một Nhà Thơ Ở Thủ Đô Nước Thái

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

RFA

VN là một cường quốc về thơ!

Nguyễn Quang Thiều

Cách đây chưa lâu, ông Bùi Minh Quốc đã phán (một câu) rằng “thơ thiêng lắm.” Mọi thứ thiêng liêng trên cõi đời này, tất nhiên, đều rất nên tôn kính. Nhưng riêng chuyện thơ thẩn, tôi cảm thấy có hơi hơi nghi ngại nên xin mạn phép được rà lại (chút xíu) cho nó chắc ăn.

Tôi không quen nhưng biết khá nhiều thi sĩ rất nặng tình với thi ca. Cuộc sống của họ, tuy thế, không hề được thơ phú phù bật, phù hộ hay phù trợ gì ráo trọi; đã vậy, thi nhân còn bị đời hành cho bầm dập và te tua thấy rõ!

Nguyễn Thị Hoài Thanh là một trong những vị này:

“Thời con gái chị vốn xinh đẹp. Nhất dáng nhì da. Chị được cả hai. Nhưng hồng nhan đa truân. Hai lần kết hôn, hai lần ly dị. Vẻ đẹp của tuổi ba muơi đang chín. Cái sắc đẹp không chủ đã gây cho chị biết bao nhiêu khó khăn, nhiều khi cả nguy hiểm nữa. Hình như Nguyễn Thị Hoài Thanh sinh ra là để gặp rắc rối và vuợt qua những rắc rối khó khăn. Chịu đựng và vượt qua một cách thản nhiên bình tĩnh, không kêu ca như cuộc đời vốn như vậy …

Có việc gì mà không trải qua. Hãy kể những việc chính: Công nhân xi măng, thợ điện Hải Phòng điện khí, thợ điện công ty xây lắp, công nhân bóc lạc công ty xuất nhập khẩu, đứng máy bào cuốn xí nghiệp gỗ Trương Công Định, công nhân công ty xếp dỡ, cấp dưỡng công ty vật liệu kiến thiết, súc sạc ắc qui Công Ty Quốc Doanh Đánh Cá Hạ long…Đó là chưa kể còn đi giao bánh rán, bánh mì, kẹo lạc, làm và bán nước mắm … Đồng luơng không đủ nuôi mình mà còn phải nuôi con …” (Bùi Ngọc Tấn. “Một Mơ Ước Về Kiếp Sau.” Viết Về Bè Bạn. Tiếng Quê Hương: Virginia, 2005).

Thảo nào mà thơ của Nguyễn Thị Hoài Thanh đọc nghe như một tiếng thở dài, dù (rất) khẽ:

Sông Cấm ơi! Sông như người bạn mới quen
Thân thiết thế mà sao không hiểu được
Chiều tan ca tôi đi bên dòng nước
Sông với tôi, với bóng là ba
Bóng tôi nghiêng với bao la
Sông mang về biển
Bóng tôi còn nguyên vẹn không sông?

Sông Cấm chả hiểu có mang được “nguyên vẹn” bóng  người “về biển” hay không nhưng chị Thanh, tiếc thay, đã không giữ được nguyên vẹn hình hài của chính mình:

“Tai nạn xẩy ra ngay ngã Sáu, gần nhà tôi. Chị nằm ngất trên đường mưa dầm ngày tết, mặt đường sền sệt một thứ nước bùn hoa. Cánh tay dập nát, xương gẫy… Chị bảo người nhà xin cho người tài xế đã gây ra tai nạn vì người ta không cố ý, người ta cũng khổ như mình.” (Bùi N.T. sđd, trang 111-112).

Sau đó, sau khi bị thương tật, Nguyễn Thị Hoài Thanh không bao giờ còn được “khổ như” nhiều người dân Việt (trung bình) khác nữa. Ở vào bước đường cùng, loay hoay mãi vẫn không lối thoát, chị đành bỏ nhà vào Nam đi … mót!

Với dân Việt thì gặt lúa, bẻ bắp, rỡ khoai, rỡ lạc là những sinh hoạt quen thuộc hàng ngày. Mót lúa, mót bắp, mót khoai, mót lạc cũng là những sinh hoạt quen thuộc khác – với những người không có một hòn đất ném chim, như … Nguyễn Thị Hoài Thanh.

Có chiều, ở Đồng Xoài, chị đang ngồi chơi vẩn vơ đùa nghịch với những cây hoa mắc cở (trong khi chờ người ta rỡ đậu phụng xong để mót) thì ý thơ chợt đến:

Chiều lặng ngồi trên cây xấu hổ
Lá thẹn thò sau đám cỏ rối bời
Hãy ngoảnh mặt lại đây
Có gì đâu mà mắc cở
Chỉ mình ta bầu bạn với ta thôi.

Có gì đâu mà mắc cở? Vậy mà tôi cứ xấu hổ mãi vì quê hương đất nước của mình (“một cường quốc về thơ”) đã để cho một thi nhân phải … đi mót lạc!

Đi mót, nghĩ cho cùng, vẫn đỡ hơn đi xin như hoàn cảnh đau lòng (hơn) của một nhà thơ khác:

“Lật hồ sơ Dương Ánh Dương, thấy ông ghi thế này: Họ và tên: Dương Thân Mật. Sinh năm 1950. Bút danh: Dương Ánh Dương. Nghề nghiệp: ăn mày …

Mình bật cười. Mấy ông văn nghệ sĩ chỗ nào cũng tếu táo được. Hồ sơ lý lịch là chuyện nghiêm túc, các ông vẫn đùa như thường. Mục Đã đi nước ngoài lần nào chưa anh Lê Văn Thảo trả lời : dễ gì! Mục Chức vụ cao nhất đã kinh qua anh Đỗ Chu trả lời: Đàn anh Hữu Thỉnh. Vui nhất là Mục Quá trình tham gia cách mạng. Thằng Trung Dũng sinh sau đẻ muộn, lớn lên đã hết chiến tranh, suốt ngày chỉ đi học và vẽ, chẳng làm gì tốt cho cách mạng. Không biết ghi thế nào, nó ghi: Ngày Bác Hồ mất, gia đình có tổ chức khóc Bác. Hi hi…

Té ra không phải, Dương Ánh Dương không đùa, anh hành nghề ăn mày đã mấy chục năm rồi. Thằng Vinh nói oa chà, chuyện ông này đúng là một bi kịch rất đặc biệt. Vinh khoa chân múa tay kể, nói ông này xuất thân là giáo viên cấp 3. Năm 1975 đói quả bỏ dạy đem vợ vào Sài Gòn kiếm sống. Chưa đầy năm thì vợ bỏ anh theo bạn vượt biên. Buồn chán anh tìm về một làng chài ở Nha Trang làm thuê kiếm ăn qua ngày, làm được đồng nào thả vào hũ rượu đồng đó. Ngày đi đánh cá thuê, vá lưới thuê, xẻ mực thuê… tối về uống rượu làm thơ đọc thơ giải khuây.

Có người thương lấy làm chồng, sinh được đứa con, vợ chồng sống đắp đổi qua ngày tạm gọi là hạnh phúc. Không ngờ anh đi tàu đánh cá, luýnh quýnh thế nào đó bị ngã cuốn vào chân vịt, gãy chân tay, chấn thương sọ não bán thân bất toại, nằm liệt giường hai năm. Sau vài năm ra sức chạy chữa cho anh, nợ nần chồng chất, bà vợ thấy cùng đường đành ôm con bỏ đi. Anh phải lê lết ăn mày từ đó. (Nguyễn Quang Lập. “Gã Ăn Mày Thi Sĩ.”  Bạn Văn 2. NXB Hội Nhà Văn: Hà Nội, không rõ năm xuất bản).

Chiều qua, tại Thái Lan, tôi tình cờ lại gặp thêm một nhà thơ nữa. Ông cũng đang “ở bước đường cùng,” dù không bị tai nạn hay thương tật gì ráo trọi. So với Nguyễn Thị Hoài Thanh và Dương Ánh Dương, Dương Văn Nam thuộc vào một thế hệ khác, và thời đại khác: Thời Internet. Chính những “bài thơ phê phán chế độ” trên FB đã khiến ông phải “tìm đường chạy trốn” – theo như thông tin của blogger Huỳnh Bá Hải, đọc được trên trang Thông Luận:

“Lại thêm một người đấu tranh cho dân chủ từ Việt Nam sang Bangkok lánh nan. Đó là ông Dương Văn Nam, sinh năm 1970 quê ở Bắc Giang. Ông Nam là nông dân hay làm thơ phê phán chế độ và ủng hộ cho dân chủ…

Anh em dân chủ ở khu vực phía Bắc hay gọi ông với biệt danh chất phác: ‘Nhà thơ nông dân’. Trên đường chạy trốn đợt khủng bố gần đây nhất của công an Việt cộng, anh ‘nông dân làm thơ’ đến được Bangkok cùng với đôi dép tổ ong.”

Dương Văn Nam ở Bắc Giang

Tôi nhận ra ngay người đồng hương không nhờ vào “đôi dép tổ ong” mà vì ánh mắt ngơ ngác, và lạc lõng của Dương Văn Nam, giữa lòng thủ đô Vọng Các. Tôi bước đến trước mặt ông, đọc khẽ mấy câu thơ (những vần thơ mà tôi đã làm hơn ba mươi năm trước, khi bước chân ra Bangkok lần đầu) để làm quen:

Chiều về trên xứ lạ

Xe ngược xuôi trăm đường

Trăm ngàn khuôn mặt lạ

Mong một người đồng hương …

Chút xíu nữa “thằng chả” ôm chầm ngay lấy tôi vì ngạc nhiên, và vì cảm động:

  • Thế bác cũng là người Việt à?
  • Vâng.
  • Bác cũng biết nàm thơ à?
  • Vâng.
  • Em nàm nông nhưng thỉnh thoảng cũng có nàm thơ … Nếu không vì thơ chưa chắc em đã phải bỏ nhà, bỏ cửa, bỏ vợ, bỏ con nưu nạc đến tận nơi này.

Tôi đã tiếp xúc với không ít những nông dân Việt Nam đang đẩy xe bán kem, bán nước dừa, bán trái cây, hay phụ bếp trong những tiệm ăn ở Thái Lan. Họ lâm vào cảnh tha phương cầu thực giản dị chỉ vì mất đất đai, và không tìm được kế sinh nhai ở quê nhà. Đây là lần đầu tiên tôi mới gặp một người “nàm nông nhưng thỉnh thoảng cũng có nàm thơ” phải bỏ nước ra đi chỉ vì những câu thơ chân chất (y như đất và khoai bắp) của mình đã xuất hiện trên face book:

lương tâm các mác tuyệt vời
muốn cho nhân loại sướng đời muôn năm
nhưng vì chủ thuyết oái oăm
khi đem thí nghiệm không thành cái chi
chỉ thành xã hội ngu xi
dân thì khổ nhục quan thì sướng rên
sướng vì độc đảng triền miên
quan tham hút máu dân đen đời đời

Dương Văn Nam (phải) ở Bangkok. Ảnh chụp tháng 11/2015.

Tôi mời Dương Văn Nam vào quán bên đường uống mấy chai bia, và nghe ông tâm sự:

  • Vừa sang đến đây em được giới thiệu đi làm phụ hồ ngay cho ông Trần Thanh Hải nhưng ông ấy không trả cho cắc bạc nào cả …
  • Cha này tên là Hải Xây Dựng. Bà con H’mông của mình ở xóm chợ Dênh Chơn Lơn cũng than phiền là ông ấy hay mướn người tị nạn làm việc rồi quỵt tiền, hay chỉ trả tượng trưng thôi, vì biết chắc là chả ai dám thưa kiện gì cả.
  • Bây giờ em chưa biết tính nàm sao, có người khuyên đi bán kem. Bác nghĩ thế lào?
  • Bán kem thì chả cần phải vốn liếng gì vì xe kem của chủ nhưng đẩy xe từ sáng đến tối cũng chỉ được chia khoảng ba bốn trăm baht, nghĩa là chừng mươi mười đô la hay nhỉnh hơn chút xíu thôi.
  • Thì em cũng chỉ cần đến thế thôi. Vợ em nó đi nàm ô sin ở Macao đã đủ tiền gửi về nhà để nuôi bố mẹ hai bên, với hai cháu bé rồi.

Nói xong nét mặt của Dương Văn Nam trông thư giãn hẳn. Ông tợp một ngụm bia cực lớn như một cách tự thưởng vì vừa tìm ra được sinh lộ giữa cảnh khốn cùng.

So với chuyện đi mót Nguyễn Thị Hoài Thanh, hay đi xin của Dương Ánh Dương ngày trước thì “viễn tượng” đi bán hàng rong tuy không huy hoàng nhưng (ngó) dễ coi và đàng hoàng hơn thấy rõ. Thế nước (quả) đang lên, dù không nhanh lắm. Tuy chậm nhưng không chóng thì chầy “Việt Nam (sẽ) là một cường quốc về thơ.” Nghĩ cho cùng thì thơ thiêng thật, chỉ e là “không thiêng lắm” thôi!

Mạng ngư dân có cần chính phủ quan tâm?

Mạng ngư dân có cần chính phủ quan tâm?

Phạm Quang Tuấn

Nếu công dân của một nước “đàng hoàng” bị bắn chết trên biển, hẳn là chính quyền sẽ lập tức gửi ngay tàu cao tốc, máy bay, tàu cứu thương, v.v. ra giúp đỡ và khởi sự điều tra. Còn cần thiết làm gấp hơn nữa nếu vụ án mạng có dính dáng đến chủ quyền đất nước.

Ngư dân Trương Đình Bảy bị bắn chết tại Trường Sa vào ngày 26/11/2015, sáng 1/12 chiếc tàu cá mới về đến cảng, mang theo xác ông Bảy và tang vật bốn vỏ đạn. Trong suốt thời gian hơn bốn ngày đó, hoàn toàn không có dấu hiệu gì là chính quyền bắt tay vào điều tra vụ án mạng, họ chỉ ngồi nhà đợi thuyền nạn nhân đem xác và tang vật trở về. Chỉ có một lá thư “báo cáo” của người anh thuyền trưởng, đổ cho sát nhân là người Philippines nhưng không hề đưa bằng cớ. Thư tố cáo lại gửi cho Nghiệp đoàn nghề cá xã thay vì cho công an hay cảnh sát biển và các tuyên bố sau đó toàn là do nghiệp đoàn này!

Vị trí án mạng xảy ra gần đá Suối Ngọc, cách Quảng Ngãi khoảng 520 hải lý. Cảnh sát biển Việt Nam có những tàu mới khá tối tân như CSB 8002 (http://www.baomoi.com/Ha-thuy-tau-CSB-8002-hien-dai-bac-nhat-Viet-Nam/c/14966293.epi) với tốc độ tối đa 21 knots (hải lý/giờ) có sân đậu cho trực thăng (helipad), có thể đi từ Đà Nẵng ra tới địa điểm án mạng trong vòng 24 tiếng, nếu dùng trực thăng thì còn nhanh hơn nữa. Những tàu CSB đó để làm gì mà không chạy ngay ra để giúp đỡ ngư dân, điều tra sự việc và thậm chí săn đuổi thủ phạm? Sao lại để chiếc thuyền cá chậm chạp chở xác nạn nhân về một mình? Tại sao với lực lượng cảnh sát biển tối tân mà gần 4 ngày sau vẫn chưa có tin tức gì rõ ràng từ chánh quyền?

Mãi đến sáng 1/12, bốn ngày rưỡi sau án mạng, đợi thuyền nạn nhân cặp bến, công an mới lên thuyền lấy lời khai, chụp ảnh tang vật! Trên thế giới có kiểu điều tra án mạng nào kỳ quái như vậy không? Một ngư dân bị giết trên biển bởi người nước ngoài, chuyện có thể đụng chạm đến quyền lợi quốc gia mà không đáng để huy động những phương tiện tốt nhất của cảnh sát biển và của cả lực lượng an ninh để điều tra ngay ra thủ phạm sao? Nhà nước “do dân, vì dân” nào mà hành xử như vậy?

Hay là đã có “lệnh trên”?

  1. Q. T.

Đối diện con quái vật

Đối diện con quái vật

Tuankhanh

RFA

Thái độ công dân đối với quốc gia mình, phản ánh rất nhiều điều để nghĩ. Nó có thể người tay hân hoan vỗ tay cười, và có thể khiến từng cá nhân gục mặt khóc âm thầm.

Tháng 11/2015, sau khi nước Pháp bị tấn công bởi quân IS, số lượng thanh niên xin tòng quân để bảo vệ tổ quốc và đáp trả lại những kẻ đã giết hại đồng bào mình tăng gấp bốn lần. Các cơ sở tuyển quân của Pháp cho biết họ bất ngờ trước các lời xin nhập ngũ và các thư thắc mắc về tiêu chuẩn nhập ngũ lên đến 1500 hồ sơ, mỗi tuần. Theo ước tính, từ đây đến năm sau, Pháp sẽ nhận thêm 25.000 tân binh nữa. Hầu hết các lý do trong đơn xin nhập ngũ, được ghi rõ rằng họ muốn bảo vệ tổ quốc mình.

Tổ quốc là cái gì đó rất mơ hồ, không cụ thể. Nhưng đứng trước những hình ảnh nơi sinh sống của mình đang lâm nguy, những người chung tiếng nói, quốc tịch của mình bị giết, bị đe doạ, ý thức về tổ quốc bừng dậy như một bản năng cao quý.

Nước Pháp không phải là ngoại lệ. Vụ khủng bố ngày 9/11/2001 ở Mỹ cũng đã khiến tinh thần ái quốc của người Mỹ đa chủng tộc lên cao bất ngờ. Các thống kê cho thấy chỉ một tháng sau vụ đánh vào toà tháp đôi, trang mlive.com cho biết hàng chục ngàn thanh niên đã xin đăng lính vào nhiều binh chủng, đặc biệt ghi rõ là họ sẳn lòng đi đến bất cứ nơi đâu để tiêu diệt kẻ tấn công vào đất nước mình, người dân của mình. Năm 2002, nước Mỹ đón nhận thêm 80.000 tân binh. Tình trạng bùng nổ bất ngờ này làm gợi nhớ số lượt đăng lính tăng vọt sau vụ người Nhật tấn công Trân Châu Cảng (Pearl Harbor) vào năm 1941.

Đọc những tin tức này, những ai yêu lẽ phải và mang trong mình lòng tự hào dân tộc đều có thể ứa nước mắt vì xúc động. Dâng hiến cuộc sống cho tổ quốc mình và giờ phút nguy nan, là niềm hãnh diện và cao quý mà không phải nền giáo dục nào, văn hoá nào cũng có thể may mắn có được.

Đã từ nhiều năm nay, các bản tin về tàu Trung Quốc tấn công ngư dân Việt mỗi lúc càng nhiều, càng hung hãn. Tàu “bạn hữu nghị” từ phương Bắc tràn xuống, cướp, giết, bắt cóc… kể cả bao vây đường biển của Việt Nam – nói chính xác là một cuộc xâm lăng trong thời đại mới. Thanh niên Việt trong đời sống xã họi chủ nghĩa đã làm gì?

Thật kinh ngạc, tăng dần theo thời gian là số lượng cha mẹ đưa con cái đi du học, đi xa đất nước như một cuộc đào thoát lớn lao và kiên nhẫn, bao gồm trong đó là các bậc phụ huynh có chức vụ, miệng luôn hô hào xây dựng đất nước và tồn tại hoà bình, 16 chữ vàng với Bắc Kinh.

Bối cảnh Việt Nam luôn thấp thỏm trước các lời đe doạ sẽ bị tiến và chiếm trong 24 giờ của báo chí chính thống Trung Quốc, thì thống kê cho thấy nạn trốn nghĩa vụ quân sự cũng tăng cao bất ngờ. Thậm chí. Trên các trang mạng xã hội, giới thanh niên nồng nhiệt bàn với nhau cách trốn nghĩa vụ quân sự. Thậm chí cẩm nang có 17 cách thoát chuyện đi lính được chia sẻ khắp nơi. Mệt mỏi đối phó với tình trạng này, năm 2013, Trung tướng Trần Đình Nhã, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng – An ninh của Quốc hội cũng đã từng đề nghị cho phép hợp pháp việc không phải đi lính, bằng việc đóng tiền thế thân.

Quả là một nghịch cảnh mà lịch sử Việt Nam từ thời sơ khai đến giờ mới có. Một dân tộc từng đánh bại mọi quân đội ngoại bang, ngay cả lúc túng cùng nhất, lại rơi vào thảm cảnh như vậy. Lẽ nào dân tộc Việt Nam hôm nay không còn yêu nước, hay không còn tin vào những món hàng vũ trang quân sự “khủng” hàng đầu thế giới vẫn được thông tin là đã về đến, đã trang bị cho cho quân đội nước mình?

Đây là một vấn đề thật đáng suy nghiệm lâu dài, nhưng để trả lời nhanh, rõ ràng con người đang mất niềm tin. Trong mọi sự hy sinh cho tổ quốc mình, chắc chắc nhân dân không ngại, nhưng họ muốn sự dâng hiến của mình phải có ý nghĩa. Và thật là ngu ngốc, nếu chết không cho ai, để làm gì, và chết thay một cách ngu ngốc.

Ngày 29/11/2015, thêm một ngư dân Việt bị bắn chết thảm thương trên biển ở Trường Sa, Quảng Ngãi. Ông bị bắn không có thông báo, không có lời cảnh cáo, bị bắn đến 2 phát đạn vào một cơ thể chỉ biết quăng lưới và thả câu.

Người ngư dân này bị bắn chết trên biển, bởi niềm tin được thúc giục từ các nhà lãnh đạo trên bờ vẫn thúc giục rằng hãy cứ ra khơi và cứ đánh bắt như một cách “thực thi chủ quyền của tổ quốc”. Những người còn sống hãi hùng đã đưa thi thể của người ngư dân này về đất mẹ, thật cô đơn, vì bởi hàng trăm hải lý đầy kẻ thù đó, cũng có những tàu cảnh sát biển đi tuần tra “khống”, báo cáo láo để ăn tiền dầu, tiền hoạt động, để vui vẻ an sinh trên bờ.

Người ngư dân bị bắn chết ngày 26/11, đến ngày 30 thì thi thể mới giao được cho gia đình. Thế nhưng trong những ngày di chuyển về nhà, chiếc tàu này thật cô đơn vì chỉ có một mình, dù đã báo với bộ đội biên phòng chuyện mình bị tấn công và có người tử nạn. Không có tàu kiểm ngư nào ra đón, không có ai đi cùng nỗi kinh hoàng của họ trong chuyến quay về. Mọi trang thiết bị hiện đại trên biển luôn được tuyên truyền, như chỉ nặng phần trình diễn cùng sự thờ ơ của chính quyền.

Dân tộc Việt Nam hôm nay mới đáng thương làm sao, đi biển mà yếu ớt như trẻ nhỏ. Ai cũng có thể bắt nạt. Ai cũng có thể cướp và giết. Láng giềng thì mặt cười thân thiện, quay lưng thì tay súng, tay dao. Nhưng đáng thương hơn bao giờ hết là chuyện ngư dân chết trên biển đã ngày càng nhiều và thường hơn, còn những người trên bờ nghe chuyện tang thương ngoài khơi, giờ chỉ mệt mỏi, nhíu mày thương hại mà cũng không thấy cần phải làm gì.

Người Việt Nam như đang được các chính sách đối ngoại của chế độ tập quen dần thói quen ích kỷ, sợ mình bị mất mát, nhưng lại im lặng và chọn lựa thay thế bằng mất mát của những ngư dân nghèo khó. Nó giống như những câu chuyện cổ tích về các ngôi làng xưa phải hiến tế ai đó cho con quái vật để được yên. Vẫn có những người tin rằng việc hiến tế không bao giờ đến lượt mình, và mỗi ngày vẫn ăn ngon ngủ yên với những con cá đẫm máu đồng loại. Họ không muốn một cuộc chiến đối diện thẳng với con quái vật vì chỉ sợ mất mát cho riêng họ.

Cũng như những ngôi làng khiếp nhược và u mê ấy, có bao giờ chúng ta tự hỏi rằng chúng ta sẽ mất – mất rất nhiều – thậm chí mất tất cả, mà các loại quái vật không cần mất sức cho bất kỳ một cuộc chiến tranh nào. Và những người lãnh đạo ngôi làng, nếu không có dũng khí để đối diện với cái ác để bảo vệ mọi người, thì họ tồn tại để làm gì?

Vụ án Ân Đàn Đại Đạo: những người tù kêu oan

Vụ án Ân Đàn Đại Đạo: những người tù kêu oan

Gia Minh, PGĐ Ban Việt ngữ

RFA

phan-van-thu-b7cdd

Ông Phan Văn Thu trước tòa.

File photo

Tuy nhiên sau một thời gian thụ án những người trong tù viết đơn kêu oan và nhờ người nhà bên ngoài lên tiếng.

Thư kêu cứu

Bà Võ thị Thanh Thúy, vợ của ông Phan Văn Thu, tự Trần Công – người khai sáng giáo phái Ân Đàn Đại Đạo có thư kêu cứu mới nhất vào ngày 21 tháng 11 vừa qua.

Những nơi mà thư kêu cứu được nói gửi đến gồm Hội Đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc, Ủy hội Tự Do Tôn giáo Quốc tế, Các tổ chức Nhân quyền Quốc tế, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Đại sứ quán các nước tại Việt Nam cùng các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước.

Người đứng đơn Võ thị Thanh Thúy cho biết lý do phải tiếp tục có thư kêu cứu:

“Tôi gửi thư ra ngoài Hà Nội mà chờ lâu quá không thấy nên làm thêm một bộ hồ sơ nữa. Ngoài ra tôi cũng nghe họ chuyển khu vực miền Trung về Đà Nẵng nên mọi người cũng làm đơn, ký mang ra Đà Nẵng gửi cho Tòa án Tối cao và Viện Kiểm Sát Tối cao. Nhưng thất vọng lắm, tôi rất ức, đau khổ vì giống như họ bao che với nhau vậy. Họ xem xét một vụ án mà rất sơ sài đơn giản; họ chỉ dựa trên bản án cũ của tỉnh Phú Yên rồi cho là không oan. Chỉ nói vậy thôi. Sau khi đi thăm ông Trần Công trở về, tôi nhận được công văn đó nên rất ức. Tôi nói mọi người đồng ký tên gửi lên Liên Hiệp Quốc. Bây giờ chỉ nhờ Liên Hiệp Quốc và các tổ chức nhân quyền quốc tế lên tiếng can thiệp giúp chứ tôi không biết gửi đi đường nào nữa.”

Qui định của pháp luật Việt Nam

Xin được nhắc lại, phiên sơ thẩm diễn ra tại Phú Yên vào tháng 2 năm 2013 tuyên án ông Phan Văn Thu/Trần Công mức án chung thân và hơn 20 người khác đều chịu mức án nặng.

Vào tháng 10 vừa qua, bà Võ Thị Thanh Thúy gửi đơn đến Tòa án Nhân dân Cấp cao tại Đà Nẵng đề nghị xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm cho trường hợp của ông Phan Văn Thu/Trần Công và những người đồng đạo trong cùng vụ án.

Chỉ 18 ngày sau khi gửi đơn bà nhận được công văn trả lời cho rằng không hề có oan sai trong việc xét xử.

Bây giờ chỉ nhờ Liên Hiệp Quốc và các tổ chức nhân quyền quốc tế lên tiếng can thiệp giúp chứ tôi không biết gửi đi đường nào nữa.
– Bà Võ thị Thanh Thúy

Luật sư Võ An Đôn cũng là một người Phú Yên cho biết qui định của  luật pháp Việt Nam về vấn đề xét xử lại sau khi có bản án như sau:

“Theo qui định của pháp luật Việt Nam, sau khi có bản án rồi mà bị cáo kêu oan thì tòa sẽ xem xét lại theo thủ tục giám đốc thẩm và tái thẩm. Có nghĩa khi có tình tiết mới người ta sẽ chấp nhận. Khi có tình tiết mới làm thay đổi vụ án thì tòa sẽ xem xét lại và nếu có cơ sở thì hủy án để điều tra lại, xét xử lại từ đầu.

Khi mà tòa án tối cao đã trả lời xem xét vụ án rồi mà không có tình tiết mới thì phải chấp hành thôi, không còn cách nào nữa!”

Yêu cầu

Những người trong cuộc kêu oan và yêu cầu cơ quan chức năng Việt Nam xem xét lại vụ án của họ. Những điều đó được bà Võ thị Thanh Thúy trình bày:

“Nếu họ nói chúng tôi có tội thì phải đưa hết bằng chứng, nhân chứng, vật chứng ra. Những gì thu được họ phải đưa ra chứ đừng giấu; những cái nên đưa thì không đưa ra. Còn họ nói có hằng trăm tập tài liệu thì hằng trăm tập tài liệu đó là gì. (Chúng tôi) yêu cầu hãy đưa ra ánh sáng, cho tất cả mọi người xem; cho Đài, báo được xem, cho dân chúng xem để biết được vụ án Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn mà Nhà nước đặt cho. Đó là Ân Đàn Đại Đạo mà từ trước năm 1975 chúng tôi được sự ủng hộ và chứng nhận của Việt Nam Cộng Hòa. Cho đến nay chúng tôi cũng chỉ là đạo thôi; không có bất kỳ gì là chính trị mà cho là có hành vi lật đổ chính quyền.

Khi vào họ bắt thì thấy rồi tất cả là những người già, người bệnh tật. Ban ngày đi làm sinh thái, ban đêm học đạo pháp.

Tôi đặt câu hỏi như vậy xã hội có công lý, công bằng chưa! Tôi không còn hiểu chế độ này nữa vì trong đêm bắt đó tôi có mặt trên chiếc xe và chứng kiến hết tất cả mọi việc. Dù họ có dối gian, mọi sự bày ra đó tôi thấy hết và đã nói hết với cán bộ rồi.

Ông Trần Công là một người già. Ông làm gì? Ông chỉ thuyết pháp, thuyết đạo; ông giảng đạo pháp cho bào tộc, cho đệ tử đi vào con đường chính pháp.

Trên tay ông ta chỉ có cái kìm bấm cây. Ông bấm cây thôi và chỉ cho con cái làm những công trình đẹp đẽ tại khu du lịch sinh thái Đá Bia. Đó là những bằng chứng thực nhất.”

Ông theo đạo cũng đâu có làm hại gì cho ai. Mình đi tu mà bị hàm oan, không giết đến con kiến. Gia đình làm đơn nhiều lắm nhưng Nhà nước chỉ nói theo ý của họ.
– Bà Trương thị Hiệp

Còn bà Trương thị Hiệp, vợ của tù nhân Lê Trọng Cư, 51 tuổi và hiện phải thụ án 12 năm tù trong vụ án bị cho ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’ theo điều 79 Bộ Luật Hình sự Việt Nam nói rằng chồng bà chỉ vì niềm tin tôn giáo mà bị tù tội:

“Ông theo đạo cũng đâu có làm hại gì cho ai. Mình đi tu mà bị hàm oan, không giết đến con kiến. Gia đình làm đơn nhiều lắm nhưng Nhà nước chỉ nói theo ý của họ.”

Bà  Hiệp cho biết chồng của bà vào tháng 9 vừa qua bị chuyển từ trại giam Xuyên Mộc ở Bà Rịa- Vũng Tàu ra trại 5 Yên Định, Thanh Hóa. Việc bị chuyển đi xa như thế khiến gia đình chưa thể thăm nuôi ông này.

Còn ông Phan Văn Thu/Trần Công thì hiện đang thụ án tù tại trại Phú Giáo, Bình Dương. Một số bị giam tại An Điềm, Quảng Nam.

Cựu tù nhân chính trị- nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và luật sư Lê Quốc Quân từng bị giam chung với một số tù nhân trong vụ án Ân Đàn Đại Đại, Khu Sinh thái Đá Bia. Cả hai đều cho biết đó là những con người chân chất, một lòng vì đạo và hiểu biết về luật pháp của Việt Nam không được nhiều.

Vụ án Ân Đàn Đại Đạo, Khu Sinh Thái Đá Bia tại Phú Yên năm 2012 kết thúc với phiên xử sơ thẩm một năm sau đó. Những người chứng kiến cho biết tất cả những người trong cuộc đều phải nhận tội tại tòa.

LẠC LÕNG

LẠC LÕNG

Phạm Đình Trọng

1-12-2015

H1Ảnh: TT Barack Obama đặt hoa tưởng niệm các nạn nhân ở Paris bị khủng bố giết chết. Nguồn: internet

Cuối tháng 11. 2015 không khí tang tóc còn đang bao trùm thủ đô nước Pháp sau vụ khủng bố đẫm máu đêm 13.11.2015 nhằm vào dân lành Paris giết chết hơn 150 dân thường. Cuối tháng 11. 2015, cả thế giới còn đang hướng về nước Pháp, hướng về Paris, chia sẻ đau buồn với người dân Pháp.

Ngày cuối cùng của tháng 11 tang tóc đó của Paris, của nước Pháp, cùng với 150 người đứng đầu nhà nước trên khắp thế giới đến Paris tham dự hội nghị về biến đổi khí hậu của Liên Hiệp Quốc, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama từ sân bay Orly đến thẳng nhà hát Bataclan, quận 11 trung tâm thủ đô Paris, trung tâm của nỗi đau Paris 13.11.2015, cúi mình tưởng niệm 118 người dân trong nhà hát Bataclan bị khủng bố xả súng giết hại đêm 13.11.2015.

Cũng thời điểm đó, Thủ tướng của nhà nước cộng sản Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đến Paris liền cùng đoàn tùy tùng từ sân bay Charles de Gaulle vội vã đi thẳng một mạch gần 20 km bỏ qua thủ đô Paris, bỏ qua nỗi đau Paris 13.11.2015, đến vườn hoa của thành phố Montreuil, ngoại ô Paris đặt giỏ hoa trước bức tượng nhỏ nửa thân Hồ Chí Minh chỉ cao 50 cm trên trụ đá cao 1,5m.

H3 TT Nguyễn Tấn Dũng đặt hoa trước bức tượng ông HCM ở TP Montreuil, ngoại ô Paris

Tổng thống Barack Obama mang hoa đến viếng ở Bataclan nơi dân lành Paris bị khủng bố giết tàn bạo nhất, khủng khiếp nhất, đẫm máu nhất và Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng mang hoa đến viếng Hồ Chí Minh đều là hành xử rất chính trị. Nhưng là hai thứ chính trị khác hẳn nhau.

Đặt chân đến Paris, Tổng thống Barack Obama đến ngay nơi người dân Paris bị khủng bố tàn sát là thứ chính trị vì con Người, hướng đến con Người, thứ chính trị cao cả, chân chính, bền vững của mọi thời đại, mọi dân tộc.

Tổng thống Barack Obama nghiêng mình, cúi đầu trước nỗi đau của người dân Paris, trước nỗi đau của con Người. Trong dáng nghiêng mình của Obama có vóc dáng lớn lao của loài Người..

Đến Paris, đến với thế giới, đến với Nhân loại nhưng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn chỉ biết có lãnh tụ của mình, hối hả mang hoa đến lãnh tụ của đảng mình là thứ chính trị nhỏ nhen, hẹp hòi, chỉ biết có đảng chính trị của mình, không biết đến con Người, không biết đến loài Người, không biết đến thời đại. Đảng chính trị thực chất chỉ là công cụ, là phương tiện để giành quyền lực, để có quyền lực. Thứ chính trị chỉ vì quyền lực, chỉ đế có quyền lực, không vì con Người làm sao có thể là thứ chính trị nhân đạo, làm sao có thể bền vững!

Đứng giữa đám tùy tùng trước bức tượng đá Hồ Chí Minh trong vườn hoa Montreuil hiu quạnh, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thật lạc lõng với thế giới, lạc lõng với thời đại, càng lạc lõng với loài Người! Người lãnh đạo đất nươc lạc lõng thì cả dân tộc lạc lõng!

Đảng cộng sản đã và đang làm gì với lịch sử dân tộc?

Đảng cộng sản đã và đang làm gì với lịch sử dân tộc?

Kính Hòa, phóng viên RFA

RFA
2015-11-30

000_Hkg10220419

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rời khỏi lăng cố chủ tịch Hồ Chí Minh trước khi khai mạc phiên họp thứ hai hàng năm của Quốc hội tại Hà Nội vào ngày 20 tháng 10 năm 2015.

AFP photo

Tạp chí điểm blog do Kính Hòa thực hiện, tập hợp những bình luận của các blogger trên trang cá nhân, trên các trang mạng xã hội,… xung quanh những sự kiện lớn của đất nước.

Đảng Cộng sản và chống đảng cộng sản

Bốn anh Trí, Phú, Địa, Hào.

Chỉ thương anh Trí lao đao đến giờ.

Đảng ta thấy Trí ngu ngơ,

Cho Công-Nông-Trí chung cờ liên minh.

Trông lên liềm, búa hai hình,

Trí ta vẫn chẳng thấy mình ở đâu !

Quay sang tìm Phú-Địa-Hào,

Thấy ba bụng phệ… đã vào Đảng ta.

Đó là lời thơ của nhà bất đồng chính kiến, Tiến sĩ Hà Sĩ Phu, được tác giả Thiện Tùng trích dẫn trong bài viết của mình trên trang blog Bauxite Việt Nam.

Đoạn thơ tuy ngắn nhưng khái quát một chặng đường dài về tư tưởng của đảng cộng sản Việt Nam. Với sự châm biếm nhiều mỉa mai, tác giả mô tả chặng đường dài của đảng cộng sản bắt đầu từ chủ trương tiêu diệt giai cấp giàu có, đảng đã trở thành bộ máy mà những người giàu có dùng để cầm quyền.

Chặng đường dài đó của đảng, theo Thiện Tùng là một chặng đường nhiều thất bại:

Trên đường dài suốt 85 năm từ khi chủ thuyết Cộng sản du nhập vào Việt Nam 1930-2015, mỗi khi giương cờ hay áp dụng chủ thuyết, Cộng sản đều không thành công – nếu không nói thất bại thảm hại. Điều đó được chứng minh trên mỗi chặng đường: Dưới cờ Đảng, hai cuộc khởi nghĩa Xô Viết Nghệ-Tĩnh và Nam Kỳ Khởi nghĩa hồi thập niên 30 bị dìm trong biển máu; áp dụng học thuyết Cộng sản tiến hành cải tạo Xã hội Chủ nghĩa,  gây thảm họa ở Bắc Việt Nam từ sau 1954 đến 1975; cải tạo Xã hội Chủ Nghĩa ở Nam Việt Nam từ sau 1975 đến 1986; quyết giữ cái đuôi Định hướng Xã hội Chủ Nghĩa từ 1986 cho đến nay, nếu không cho là thảm họa thì cũng phải nói là tai họa.

Thiện Tùng là một đảng viên kỳ cựu của đảng cộng sản qua nhiều thời kỳ, và đã trả thẻ đảng từ năm 1986.

Nhưng điều nhận định của Thiện Tùng không phải là điều mà những trang sử của đảng tuyên bố bấy lâu nay, là đảng đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam giành độc lập, và đưa chủ nghĩa cộng sản, theo đảng là rất tiến bộ, đến với dân tộc Việt Nam.

Tiến sĩ Nguyễn Đình Cống cho rằng, những người Việt Nam theo đảng cộng sản vì lòng yêu nước của họ, muốn đất nước độc lập, chứ không phải họ theo đảng vì chủ nghĩa cộng sản.

Tiến sĩ Nguyễn Đình Cống đặt vấn đề là hiện có những lời phê bình rằng có phải những người theo đảng năm xưa bây giờ chống lại Đảng có phải là những kẻ phản bội hay không?

Ông trả lời:

Khi biết ông cha đã nhầm đường, không lẽ chúng ta lại tiếp tục đi theo một cách mù quáng. Xin đừng ngộ nhận là ông cha đã hy sinh xương máu là nhằm tạo nên một chế độ độc tài như hiện nay. Làm con cháu mà không sửa được cái sai, cái nhầm của ông cha là loại ngu đần, tưởng là có hiếu nhưng thật ra là bất hiếu. Không sớm thì muộn, cách gì rồi dân tộc VN cũng giác ngộ ra chân lý và từ bỏ Chủ nghĩa Mác lê, cách gì rồi chế độ cộng sản cũng sụp đổ hoàn toàn, càng kéo dài nó ngày nào là có tội với dân tộc, có tội với ông cha ngày đó.

Như vậy những người phê phán và vận động từ bỏ Chủ nghĩa Mác lê mới là người yêu nước, yêu dân thật sự, họ chống lại những giáo điều lạc hậu, chống lại sự toàn trị chuyên chính vô sản, chống lại bất công, tàn bạo và áp bức do Đảng Cộng Sản  gây ra, họ thật sự vì tự do và hạnh phúc của nhân dân. Vì vậy họ mới chính là những người tiếp bước sự nghiệp và nguyện vọng của ông cha.

Còn về việc uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây thì đó là lòng chúng ta biết ơn, tưởng nhớ, kính cẩn thờ phụng ông cha và các liệt sĩ chứ không phải là việc nối tiếp và phát triển những sai lầm, không thể là việc tôn thờ những điều dối trá, những tội ác của những kẻ đã lừa dối họ và đang tiếp tục lừa dối chúng ta. Mong các bạn trẻ tỉnh táo, tự suy nghĩ bằng đầu óc của mình, dùng thực tế để kiểm chứng, đừng bị mắc vào vòng tuyên truyền lừa dối.

Khi biết ông cha đã nhầm đường, không lẽ chúng ta lại tiếp tục đi theo một cách mù quáng. Xin đừng ngộ nhận là ông cha đã hy sinh xương máu là nhằm tạo nên một chế độ độc tài như hiện nay.
– Tiến sĩ Nguyễn Đình Cống

Với ý nghĩa như bài thơ châm biếm của Tiến sĩ Hà Sĩ Phu, ông Nguyễn Đình Cống kể lại một chuyện mà ông gọi là chuyện lạ của chế độ. Ông kể rằng có một người Việt Nam mà ông quen biết tên là Phạm Văn Viêm đã dịch một tác phẩm từ tiếng Bulgaria sang tiếng Việt vào năm 1990. Quyển sách này do một cán bộ cộng sản cao cấp của nước Bulgaria viết về chủ nghĩa phát xít, về tổ chức độc hại và tàn ác của chủ nghĩa này. Nhưng điều trớ trêu là do bởi quyển sách dịch đó mà ông Phạm Văn Viêm bị nhà nước cộng sản Việt Nam bắt đi mất tích.

Tiến sĩ Nguyễn Đình Cống phân tích rằng sự mô tả nhà nước và xã hội dưới chủ nghĩa phát xít trong quyển sách này không khác gì nhà nước và xã hội dưới chế độ cộng sản.

Đó chính là nguyên nhân khiến Phạm Văn Viêm, người dịch giả khốn khổ bị mất tích.

Một trong những nền tảng cơ bản của chủ nghĩa cộng sản, cũng như của chủ nghĩa phát xít, là sự cổ vũ cho cách mạng bạo lực. Do vậy những tổ chức được lập ra để nắm bạo lực rất quan trọng trong chế độ cộng sản. Đầu tiên là bộ máy công an rất lớn của nhà nước cộng sản. Thứ hai là quân đội trong chế độ cộng sản cũng được dùng để bảo vệ đảng, gắn rất chặt với đảng.

Trong những ngày trước đại hội đảng cộng sản toàn quốc, nhà văn Phạm Đình Trọng quan sát thấy có đến 20 phần trăm ban chấp hành trung ương đảng, bộ phận nắm quyền lực tối cao thực sự của đất nước hiện nay, là những người đến từ quân đội và công an.

Tổ quốc hay đảng?

Nói về quan hệ giữa đảng cầm quyền và đất nước, và Tổ quốc, nhà văn Phạm Đình Trọng viết tiếp:

Đảng chính trị, dù là đảng cầm quyền cũng chỉ là một tổ chức xã hội nhất thời và luôn biến động. Tổ chức đảng có lúc thịnh, lúc suy, lúc tồn tại, lúc tiêu vong.

Chỉ có Tổ Quốc, Nhân Dân là vĩnh hằng, bất biến, là một giá trị vĩnh cửu, cao cả, thiêng liêng của một đất nước và của từng người dân. Nhưng những người cộng sản đã thần thánh hóa, tuyệt đối hóa đảng của họ, đưa đảng của họ, một tổ chức chính trị nhất thời, sai nhiều hơn đúng, tội nhiều hơn công lên trên những giá trị cao cả, thiêng liêng, bất biến là Tổ Quốc, là Nhân Dân. Họ đã biến quân đội, sức mạnh bảo vệ đất nước thành sức mạnh bảo vệ đảng, biến pháp luật và công an, công cụ bảo đảm sự lành mạnh của xã hội thành công cụ bảo vệ đảng.

Mùa đại hội đảng năm nay, người dân lại được chứng kiến những người cộng sản đang hối hả học bài học giữ ngôi của các vương triều phong kiến. Cha truyền con nối của vương triều là để giữ ngôi vua. Cha truyền con nối chiếc ghế quyền lực của những người cộng sản hôm nay là để giữ đảng.

Câu hỏi Tổ quốc hay đảng được Tiến sĩ Hà Sĩ Phu phân tích trên trang blog Dân Quyền, qua câu chuyện Bộ giáo dục Việt Nam dự định biến môn lịch sử trở thành một phần nhỏ kết hợp với các môn học khác. Trong bài phân tích đó ông cho rằng môn lịch sử vốn đã bị đảng cộng sản Việt Nam biến thành một lĩnh vực mang nhiều tính chính trị, nay lại nhập vào các môn như giáo dục công dân, giáo dục quốc phòng lại sẽ càng bị tính đảng lấn lướt hơn nữa. Và điều quan trọng ông nhấn mạnh là phần lịch sử chống Trung quốc xâm lược vốn là quan trọng nhất trong quá khứ của dân tộc Việt Nam, sẽ dần dần bị các thế hệ tương lai của người Việt quên đi.

Ông Hà Sĩ Phu lo lắng cho tương lai lệ thuộc vào Trung quốc như giới bloggers vẫn bàn tán về một âm mưu sát nhập Việt Nam vào Trung quốc bấy lâu nay. Mặc dù vẫn chưa có những dẫn chứng cụ thể về thuyết âm mưu đó, nhưng ông cũng dẫn ra một nguồn tin nói rằng từ thời ông Lê Khả Phiêu còn đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam, các cán bộ đảng cộng sản Trung quốc đã khuyên các người đồng chí Việt Nam của họ rằng nên viết lại lịch sử Việt Nam!

Số phận của Lịch sử Việt Nam!

Câu chuyện về số phận của môn lịch sử Việt Nam đã trở thành đề tài lo âu nhất của bloggers, nhà báo Việt Nam trong tuần qua.

Blogger Người Buôn gió phản biện lại nguyên nhân mà những người chủ trương giảm tầm quan trọng của môn lịch sử đưa ra. Những người này nói rằng sở dĩ họ muốn kết hợp môn lịch sử với các môn khác là vì hiện nay học sinh không thấy ham thích học môn học này. Người Buôn Gió cho rằng Nguyên nhân môn lịch sử VN không thu hút được học sinh, bởi nó được soạn  theo ý đồ chính trị của Đảng CSVN, của Ban tuyên giáo ĐCSVN.

Mùa đại hội đảng năm nay, người dân lại được chứng kiến những người cộng sản đang hối hả học bài học giữ ngôi của các vương triều phong kiến. Cha truyền con nối của vương triều là để giữ ngôi vua.
– Nhà văn Phạm Đình Trọng

Đó cũng là nội dung nói về việc đảng cộng sản chủ trương đưa chính trị vào môn lịch sử mà Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã đề cập đến.

Trong nội dung môn lịch sử được giảng dạy ở các trường phổ thông tại Việt Nam hiện nay, giai đoạn từ khi đảng cộng sản Việt Nam được thành lập vào năm 1930 trở về sau là được mang ra giảng cho học sinh nhiều nhất, mặt dù giai đoạn này chỉ chiếm 1 phần rất nhỏ trong lịch sử 4 ngàn năm của dân tộc, hay thậm chí so với 2 ngàn năm tính từ những trang sử bằng chữ viết ra đời. Hơn nữa giai đoạn này cũng được giảng dạy theo quan điểm của đảng cộng sản mà thôi. Chuyện này làm giới blogger và cư dân mạng Việt Nam dấy lên phong trào thách thức nhà nước Việt Nam hãy giảng dạy lịch sử theo nhiều góc nhìn khác nhau.

Cách giảng dạy lịch sử như thế của đảng cộng sản được blogger Viết từ Sài gòn cảnh báo:

Cái giá của một nền chính trị mà trong đó ký ức dân tộc, lịch sử dân tộc bị chính trị hóa, sau đó đánh lệch hướng và tẩy não, thay thế bằng cái bóng của chế độ cầm quyền sẽ là sự vong nô của tương lai.

Nhưng trong những ngày mà những người yêu lịch sử dân tộc đang rất bi quan thì tác giả Kim Ngọc Cương viết bài Tổ quốc và chế độ, trong đó khẳng định rằng:

Dân tộc Việt Nam không bao giờ vì Chế độ mà để mất Tổ Quốc.

Không một thế lực nào có thể xóa được Lịch sử đau thương mà kiêu hãnh của Dân tộc Việt Nam.

Chúng tôi xin mượn lời Kim Ngọc Cương làm phần kết cho chương trình điểm blog hôm nay.

Những kẻ chủ mưu bắn chết ngư dân Việt Nam là ai?

Những kẻ chủ mưu bắn chết ngư dân Việt Nam là ai?

Hà Nội, ngày 1 tháng 12 năm 2015

Luật sư Nguyễn Văn Đài

RFA

(

(Thuyền của ngư dân Quảng Ngãi ra khơi đánh bắt cá tại Trường Sa)

Báo chí VN đã đưa ra nhiều giả thuyết rằng những kẻ tấn công và bắn chết ngư dân Trương Đình Bảy của tỉnh Quảng Ngãi có thể là người Philippin, có thể là những tên cướp biển???

Nhưng chưa có tờ báo nào dám đặt sự nghi ngờ rằng những kẻ chủ mưu giết ngư dân VN là Trung Quốc, còn những kẻ thực thi mệnh lệnh hoặc được thuê mướn thì có thể là người của bất kỳ quốc gia nào.

Và tôi cho rằng giả thuyết này hoàn toàn đúng bởi xét mọi khía cạnh về tranh chấp trên biển Đông trong những năm vừa qua.

Thứ nhất, không thể là mưu đồ của Philippin.

Bởi trong những năm qua, mặc dù giữa Việt Nam và Philippin có tranh chấp về quần đảo Trường Sa. Nhưng cả hai bên đều là thành viên ASEAN, có nhiều lợi ích chung hơn là tranh chấp. Đồng thời cả Việt Nam và Philippin vừa công khai, vừa âm thầm ủng hộ nhau trong việc chống lại sự bá quyền của Trung Quốc. Philippin cần Việt Nam và ngược lại, do vậy đây không thể là âm ưu và hành động của Philippin trong vụ giết ngư dân này.

Người dân Philippin đều có dân trí cao, họ hiểu ngư dân Việt Nam là bạn chứ không phải là kẻ thù của họ. Cho nên chỉ những kẻ dùng rất nhiều tiền thì mới có thể mua chuộc và sai khiến họ, trong trường hợp những người mang quốc tịch Philippin bắn ngư dân Việt Nam.

Thứ hai, không thể là cướp biển.

Bởi những thông tin được gia đình nạn nhân và báo chí đưa tin, thì những kẻ tấn công không có hành động cướp tài sản. Đồng thời tài sản của những ngư dân cũng không có gì đáng giá để mạo hiểm tấn công và cướp bóc. Những kẻ tấn công chỉ với mục đích giết người rồi bỏ chạy.

Mục đích của những kẻ giết người là gì?

Mục đích của chúng là gây ra sự hoang mang sợ hãi cho những người ngư dân Việt Nam đã, đang và sẽ đánh cá ở khu vực quần đảo Trường Sa. Làm cho ngư dân Việt Nam không dám tiến hành các công việc mưu sinh, bỏ ngư trường truyền thống của biết bao thế hệ người Việt Nam.

Ai là kẻ hưởng lợi khi ngư dân Việt Nam bỏ Trường Sa?

Trong những năm qua, Trung Quốc tiến hành xây các đảo nhân tạo trên các đảo chìm mà họ đã cưỡng chiếm của Việt Nam. Họ từng bước biến chúng thành các căn cứ quân sự, nơi sinh sống cho người dân Trung Quốc. Và mục đích cuối cùng biến khu vực Trường Sa thành lãnh thổ, lãnh hải hợp pháp của Trung Quốc.

Như vậy, Trung Quốc sẽ độc chiếm ngư trường đánh bắt cá ở Trường Sa khi mà ngư dân Việt Nam bỏ cuộc vì sợ hãi.

Bởi vậy, tôi có thể khẳng định rằng, cho dù bất kể những kẻ thực thi việc bắn chết ngư dân Trương Đình Bảy vào ngày 28 tháng 11 là người mang quốc tịch nước nào. Thì kẻ chủ mưu, ra lệnh hay thuê mướn cũng đều là Trung Quốc.

Những em bé bán diêm thời xã hội chủ nghĩa

Những em bé bán diêm thời xã hội chủ nghĩa

Nhóm phóng viên tường trình từ VN

RFA
2015-11-30

620

Cậu bé này bán vé số chuyên nghiệp vì đã nghỉ học, mới học hết lớp ba

RFA photo

Mùa Giáng Sinh sắp về, cái lạnh giá của mùa Đông cũng đang phủ dần mặt đất. Đâu đó giữa gió mùa lạnh lẽo, có những em bé không mẹ, không cha, không người thân lang thang giữa cuộc đời để tìm hơi ấm của sự sống.

Những em bé bán vé số, đi đánh giày, đi làm thuê trong bến xe, quán nước… Có thể các em còn cha mẹ nhưng đời sống quá kham khổ đã dần đẩy các em xa tuổi thơ, bươn bả với cuộc đời. Ngày Giáng Sinh, những em bé may mắn có cha mẹ dắt đi chơi lễ, đi nhà thờ, ăn những món ngon. Với những em bé lang thang cơ nhỡ, một ổ bánh mỳ nóng đã là thiên đường. Chúng tôi gọi các em là những em bé bán diêm thời xã hội chủ nghĩa với đầy đủ nỗi thống khổ trong khái niệm này.

Món quà Noel…

Một em bé bán vé số trong thành phố Sài Gòn, quê ở Mộ Đức, Quảng Ngãi, tên Hùng, chia sẻ: “Con nít làm việc ở các quán nhậu á, với lại bán hàng rong, bán vé số thì tội lắm. Buổi tối đi bán phụ với gia đình, ban ngày đi học hoặc cũng đi bán luôn. Không có tuổi thơ gì đâu, cũng không có sân chơi cho tuổi thơ đâu. Chỉ biết làm kiếm tiền, lây lất ngày qua ngày vậy thôi!”.

Theo Hùng tâm sự, cuộc đời em buồn nhiều hơn vui. Em có đầy đủ cha mẹ và các em nhưng gia cảnh nghèo khổ quá thể, không còn cách nào khác, em phải bỏ học từ năm lớp ba để đi bán vé số phụ giúp cha mẹ. Em theo cha mẹ rời bỏ quê hương, vào thành phố Sài Gòn lây lất qua ngày. Cha của Hùng đi phụ hồ, mẹ em đi bán trái cây dạo, còn em thì đi bán vé số. Hằng tháng, cả nhà gom tiền lại gởi về quê để ông bà nộp tiền học cho hai đứa em.

Không có tuổi thơ gì đâu, cũng không có sân chơi cho tuổi thơ đâu. Chỉ biết làm kiếm tiền, lây lất ngày qua ngày vậy thôi!.
– Hùng, bán vé số

Hùng nói rằng ở quê nhà, đất đai chật chội, không có ruộng vì thời người ta chia ruộng đất thì cha mẹ em vẫn còn ở Tây Nguyên nên không có tiêu chuẩn ở Quảng Ngãi, sau khi rời bỏ đất Tây Nguyên bởi không có cơ hội nào cho gia đình em, cả nhà kéo về Quảng Ngãi sống với ông bà. Công việc bữa được bữa mất ở đất Quảng Ngãi không bao giờ giúp gia đình em đủ sống, cả nhà lại kéo vào Sài Gòn để làm thuê làm mướn, buôn thúng bán mẹt với hy vọng đổi đời.

Nhưng suốt gần mười năm nay, gia đình em vẫn cứ âm u và chưa bao giờ dư được một số tiền đáng kể để mà đổi đời. Hùng nói rằng nếu kiếm được một số tiền kha khá thì em sẽ cùng cha mẹ về quê để chăn nuôi. Vì cuộc sống ở thành phố đất chật người đông, tiền thuê phòng trọ đắt đỏ, mọi thứ nguy hiểm rình rập. Đó là chưa nói đến những ngày mưa ngập, em và mẹ phải lội nước cả ngày với hy vọng bán được đồng nào mừng đồng đó. Hùng chưa bao giờ thấy được một ngày vui vẻ và không còn lo toan. Nỗi lo của em sâu thẳm mỗi khi nghe âm thanh của gạo rơi vào chiếc nồi rỗng. Âm thanh đó như một thứ gì đó vừa thân thiết lại vừa ai oán của số phận.

Với tuổi đời chưa tròn mười lăm mà phải luôn căng trán suy nghĩ về bữa cơm của gia đình, về những ngày nếu lỡ đau ốm, về hai đứa em học hành thiếu thốn ở quê và về ông bà nội. Đôi khi Hùng tự hỏi nếu lỡ không may, ông hay bà qua đời, gia đình Hùng lấy gì để về xe, mua áo quan cho ông và bà, rồi tiền lo đám… Thời đại coi nặng đồng tiền, nếu không có tiền thì sẽ không làm được gì. Em biết hy vọng vào phép màu gì đây?

Mùa Noel đến, cũng như mọi năm, em lại đi bán vé số buổi tối, cùng bạn bè có số phận như em tụm năm tụm ba để ngắm đèn màu, ngắm những bạn cùng lứa được cha mẹ đưa đi chơi trong bộ áo quần mới thơm tho và sạch bóng. Đôi khi em ước mơ có một ông già Noel xuất hiện và tặng cho em một món quà, duy nhất chỉ một món quà này thôi. Đó là em được đi học, em rất muốn tới trường. Nhưng rồi em lại thấy buồn bởi vì bây giờ nếu tới trường để học trở lại lớp ba thì em không tài nào học được cùng các em nhỏ. Nếu học đúng độ tuổi thì em không thể học nổi bởi đầu óc em hoàn toàn trống rỗng, ngay cả những cái chữ thời học lớp ba cũng rơi dần trên đường đi bán vé số.

Những em bé tuổi mười lăm

Nói về đội tuổi mười lăm, người ta ví đó là độ tuổi trăng rằm, trong sáng, vô tư và đẹp nhất trong cuộc đời. Đây cũng là độ tuổi mà trang ký ức mở rộng hết mức để đón nhận mọi tín hiệu của đời sống. Nhưng, trong đất nước xã hội chủ nghĩa này, độ tuổi mười lăm hình như không phải là độ tuổi trăng rằm của bất kỳ ai, đó có thể là độ tuổi trăng rằm của những em bé may mắn. Có những em bé ở tuổi trăng rằm phải lây lất ngoài đời, thậm chí phải theo cha mẹ ăn nắng ngủ sương giữa thành phố lạ để đấu tranh giành lại quyền lợi chính đáng về chỗ ở, chỗ học tập.

Câu chuyện về Nguyễn Mai Trung Tuấn qua nhận xét của bé Nga, một em bé đang bán vé số ở thành phố Sài Gòn nhau nhiều năm cùng cha mẹ ra Hà Nội chờ kêu oan trên công Lý Tự Trọng và vườn hoa Mai Xuân Thưởng nhưng không được:

“Em thấy người ta đối xử với bạn Mai Trung Tuấn như vậy là không đúng đâu vì bạn còn nhỏ. Những người như tụi em bị đối xử bất công nhiều lắm, thậm chí em bán vé số mà có khi người ta không muốn trả tiền, quát tháo em nữa kia. Trẻ em ở Việt Nam bị đối xử bất công nhiều lắm, em không tin vào nhà nước Việt Nam và pháp luật Việt Nam đâu. Toàn là bất công thôi. Kinh nghiệm gia đình em là một vết thương làm cho em hết tin vào nhà nước này!”.

Theo bé Nga, nếu Chúa rũ lòng yêu thương và cho em một điều ước, em sẽ ước mình không phải sống ở Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Bởi cuộc sống đã cho em một kinh nghiệm quá đau buồn. Từ chỗ có nhà cửa đàng hoàng, được đến trường học hành cùng bạn bè, nhà nước qui hoạch đất, nhà em bị tịch thu nhà với mức tiền đền bù rẻ mạt, ba mẹ em không đồng ý nhưng người ta vẫn cứ giải tỏa, cưỡng chế di dời và đập bỏ căn nhà của em.

Cuối cùng, em theo cha mẹ ra tận Hà Nội để nộp đơn kêu oan nhưng chờ mãi vẫn không được giải quyết, khoản tiền đền bù nhỏ nhoi chỉ đủ để sống trong thời gian đầu, sau đó cả nhà lây lất, sống nhờ vào tiền nhặt ve chai, giấy hộp bỏ và thi thoảng có người nào thương tình lại cho gia đình em vài chục ngàn đồng, vài ký gạo để cầm hơi. Cuối cùng, oan vẫn cứ oan, tiền thì khô túi, cả nhà phải ra bến xe Nước Ngầm để khuân vác thuê gần hai tháng trời mới đủ tiền mua vé vào Sài Gòn.

Những người như tụi em bị đối xử bất công nhiều lắm, thậm chí em bán vé số mà có khi người ta không muốn trả tiền, quát tháo em nữa kia.
– Một em bé bán vé số

Và cuộc đời làm thuê làm mướn của gia đình em bắt đầu từ đó. Nga nói rằng cuộc đời đã cho em quá nhiều nỗi buồn để em đủ trưởng thành mà nhìn thấy mình may mắn hơn nhiều bạn khác bởi mình còn có cha mẹ bên cạnh và không đến nỗi phải vào tù như bạn Nguyễn Mai Trung Tuấn. Nga lắc đầu ngán ngẩm và sợ hãi khi nói về bốn năm rưỡi ngồi tù của một bạn nhỏ có tuổi đời ngang với em.

Em nói rằng mặc dù không quen biết, chưa hề gặp nhau lần nào nhưng nhân danh những đứa bé không may mắn trong xã hội, nhân danh những đứa trẻ kêu oan giữa xã hội, em tha thiết cầu mong Đức Chúa Trời hãy nhìn thấy bạn Nguyễn Mai Trung Tuấn và chìa bàn tay yêu thương của Ngài để cứu lấy bạn ấy. Bởi bạn Tuấn không làm nên tội tình gì và còn quá nhỏ để chịu sự đày đọa kinh khủng như vậy.

Mùa Noel sắp đến, chúng tôi xin cầu nguyện cho các em bé không may mắn trong xã hội có được một mùa Noel ấm áp trong tình yêu thương của Chúa! Xin Ngài đừng để những que diêm tuổi thơ cuối cùng phải cháy hết mà vẫn không đủ để sưởi ấm giá lạnh của cuộc đời!

Hãy chống Trung Quốc bằng sức mạnh ý chí

Hãy chống Trung Quốc bằng sức mạnh ý chí

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2015-01-29

Báo chí TQ có hàng loạt bài viết cho rằng từ đảo Chữ Thập quân đội của họ có thể triển khai tấn công TP-HCM chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ

Báo chí TQ có hàng loạt bài viết cho rằng từ đảo Chữ Thập quân đội của họ có thể triển khai tấn công TP-HCM chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ

RFA/Google map

Your browser does not support the audio element.

Báo chí Trung Quốc lại tiếp tục gây hấn Việt Nam với những bài viết cho rằng Bắc kinh có thể tấn công thành phố Hồ Chí Minh chỉ trong vòng 1 giờ từ đảo Chữ Thập, nơi họ công khai xâm chiếm của Việt Nam trước đây. Hành động khiêu khích nước lớn này xảy ra liên tục nói lên điều gì khi Việt Nam luôn luôn nhẫn nại chịu đựng? Mặc Lâm phỏng vấn Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược thuộc Bộ Công an để tìm hiểu thêm quan điểm của một chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc.

Mặc Lâm: Thưa Thiếu tướng báo chí Trung Quốc đang có chiến dịch khiêu khích Việt Nam khi hàng loạt bài viết cho rằng từ đảo Chữ Thập quân đội của họ có thể triển khai tấn công TP-HCM chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ, ông nghĩ thế nào về những luận điệu này và phía sau nó là gì ạ?

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Thật ra mà nói thì đây không có vấn đề gì mới. Sách lược của Trung Quốc chưa kể lịch sử 4.000 năm với họ, chỉ kể từ mùng 1 tháng 10 năm 1949 tới giờ và có lẽ mãi mãi về sau cũng thế thôi.

Trước hết chúng ta phải nhận diện họ là ai cái đã. Nói theo tiếng Nga Trung Quốc họ là ai? (китай, кто ты?) Đến giờ chúng ta vẫn mơ hồ về chuyện này, vẫn bị một cái bóng ý thức hệ nó đè lên lợi ích dân tộc. Bản chất chính quyền Trung Quốc ở Bắc Kinh hiện nay là một chính quyền theo đường lối dân tộc Sô vanh nước lớn chứ không có phần trăm nào cộng sản cả. Làm gì có cái chuyện cộng sản như ông Marx ông Lenin khuyến khích Trung Nam Hải làm cái trò vớ vẩn như vậy được? Điều thứ nhất là phải nhận thức cho rõ.

“ Bản chất chính quyền Trung Quốc ở Bắc Kinh hiện nay là một chính quyền theo đường lối dân tộc Sô vanh nước lớn chứ không có phần trăm nào cộng sản cả

Thiếu tướng Lê Văn Cương”

Điều thứ hai bản chất của họ là “mềm nắn rắn buông”. Trong 2.500  năm lịch sử khi Việt Nam đứng vững thì Trung Quốc không dám lấn nhưng khi Việt Nam tỏ ra yếu kém, hèn yếu nhu nhược thì nó lấn. Đấy là quy luật mà không chỉ riêng Việt Nam cả thế giới đều thế cả chỗ nào rắn thì bỏ chỗ nào mềm thì rấn tới.

Tôi có cảm giác rằng lãnh đạo Trung Quốc đã ngửi thấy mùi chúng ta đang lùi và đang lùi thì họ tiến thôi. Không phải bây giờ mà cách đây mười, mười lăm năm đã lùi rồi. Chuyện đe dọa tấn công thành phố Hồ Chí Minh không phải bây giờ mà trước đây họ đã có đưa ra kịch bản đánh và chia đôi Việt Nam từ Nghệ Tỉnh trở ra là một phương án, chia đôi Việt Nam từ Nam Trung Bộ là một phương án và người ta làm rất nhiều rồi chứ không phải bây giờ đâu ạ.

Các phương án ấy chuẩn bị đầy đủ và được tung ra trên báo Hoàn Cầu và các báo khác để thử xem phản ứng của Việt Nam thế nào. Ở Việt Nam còn khối người còn sợ Trung Quốc, đến giờ phút này vẫn sợ. Cho nên đây là đòn gió nếu mà sợ thì nó làm thật, còn không sợ thì họ sẽ tính lại. Cái trò của Trung Quốc là vừa nắn vừa thăm dò nhưng cái này không có gì mới cả đâu ạ, bản chất Trung Quốc là thế rồi. Điều thứ ba tôi muốn nói là không có gì mới.

“ Tôi có cảm giác rằng lãnh đạo Trung Quốc đã ngửi thấy mùi chúng ta đang lùi và đang lùi thì họ tiến thôi. Không phải bây giờ mà cách đây mười, mười lăm năm đã lùi rồi

Thiếu tướng Lê Văn Cương”

Điều thứ tư là chúng ta phải phản đối vì chúng ta không phản đối thì họ tiếp tục. Phản đối có nhiều cách. Tờ Hoàn Cầu là báo của đảng chứ không phải là báo lá cải vì vậy Bộ ngoại giao, Ban Đối ngoại Trung ương Đảng phải gửi công hàm cho Trung Quốc hỏi họ xem tại sao các ông lại có những việc như vậy? Những việc này đi ngược lại tuyên bố của ông Tập Cận Bình đã ký với ông Trương Tấn Sang vào tháng 6 năm 2013. Nó cũng đi ngược lại tuyên bố của ông Lý Khắc Cường ký với ông Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 10 năm 2013.

Mấy chuyện này thì phải nói chứ chúng ta im lặng như thế là sao? Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh phải gửi công hàm cho Vương Nghị yêu cầu các ông không nên tung những loại như vậy lên báo chí, làm cho người Việt Nam hiểu sai Trung Quốc và kích động lên chủ nghĩa dân tộc, nó đi ngược lại những điều các ông cam kết. Chúng ta phải phản đối chứ? Tại sao chúng ta không phản đối, thiếu gì cách? Cho nên nếu chúng ta lùi thì họ tiến, cuộc đời chỉ đơn giản như vậy thôi. Có lẽ Trung Quốc đang cảm thấy Việt Nam đang lùi đang sợ họ thì họ lấn chứ có gì đâu!

Khi Việt Nam đứng vững thì họ không làm gì hết. Chín mươi triệu người chứ không phải 9 trăm ngàn người. Chín mươi triệu người là một khối sắt đá bất khả xâm phạm. Nhưng chín mươi triệu người rời rạc thì không bằng 900 ngàn người cố kết với nhau, quan điểm của tôi không có gì mới cả.

Sau 44 năm tôi nghiên cứu Trung Quốc thì cái trò này không có gì. Tôi rất buồn vì không biết tại sao chúng ta không có phản ứng. Bây giờ các nhà khoa học có nói đến đâu.

“ Khi Việt Nam đứng vững thì họ không làm gì hết. Chín mươi triệu người chứ không phải 9 trăm ngàn người. Chín mươi triệu người là một khối sắt đá bất khả xâm phạm. Nhưng chín mươi triệu người rời rạc thì không bằng 900 ngàn người cố kết với nhau

Thiếu tướng Lê Văn Cương”

Mặc Lâm: Thưa Thiếu tướng, về câu hỏi tại sao chúng ta không có bản lĩnh có thể xuất phát từ các vấn đề yếu kém nội tại của chúng ta như vũ khí, kinh tế, tiền bạc và là một nước nhỏ cho nên chính phủ có thể là đang…

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Hoàn toàn không phải, hoàn toàn không phải…anh nhớ rằng năm 938 Ngô Quyền dành độc lập trong trận Bạch Đằng thì lúc ấy sức mạnh nhà Tống là hai mươi mà Việt Nam chỉ có một. Cái trận Như Nguyệt của Lý Thường Kiệt năm 1077 khi ấy phương Bắc là ba mươi mà ta chỉ một. Trận Xương Giang Chí Linh năm 1426 Lê Lợi, Nguyễn Trãi khi ấy triều đại rực rỡ nhất Trung Quốc cũng là ba mươi ba với một nhưng Việt Nam cũng vẫn thắng đấy ạ. Đấy là chưa nói trận nhà Thanh năm 1789 với Nguyễn Huệ đánh không còn cái lai quần, khi ấy nhà Đại Thanh đang ghê gớm lắm ta vẫn thắng cơ mà….cho nên không phải! không phải vì ta thiếu vũ khí, ta thiếu người.

Có lẽ chúng ta thiếu ý chí, có lẽ như vậy. Chính cái này mới quan trọng chứ chạy theo vũ khí thì 1.000 năm nữa Việt Nam vẫn không bì với Trung Quốc được. Phải có ý chí, phải có bản lĩnh chính trị, phải có quyết tâm chính trị. Cái này Trung Quốc mới sợ chứ làm sao trang bị mà đuổi kịp họ? Trung Quốc bây giờ đứng thứ 3 thế giới sau Mỹ và Nga, họ chỉ sợ ý chí của Việt Nam thôi.

Ý chí người dân quy tụ 90 triệu người trong nước và tám tỷ người trên hành tinh này, đấy là sức mạnh vô địch mà Trung Quốc không thể muốn làm gì thì làm được. Chứ còn mấy cái tàu ngầm thì có đủ sức răn đe gì đâu, không ăn thua. Tất nhiên vẫn phải sắm, vẫn phải có máy bay, tàu ngầm tên lửa nhưng những cái này không có ý nghĩa gì cả. Nếu như 90 triệu người mà rời rạc không quy tụ về một mối thì tất cả vũ khí đều chẳng có ý nghĩa gì hết.

Trung Quốc không bao giờ sợ Việt Nam trang bị những loại tàu ngầm tên lửa vớ vẩn ấy. Họ sợ nhất là 90 triệu người này một khối sắt đá.

Mặc Lâm: Xin Thiếu tướng một câu hỏi nữa là một trong các biện pháp đối phó với Trung Quốc thì người trong nước cho rằng Việt Nam nên liên minh với các nước trong khu vực để tạo thành một sức mạnh nhằm đối phó với Trung Quốc hữu hiệu hơn, ông thấy ý tưởng này đưa ra vào thời điểm hiện nay có thích hợp hay không?

“ Thật ra mà nói thì thế này, cứ chơi bài ngửa, chỉ liên minh với Mỹ thôi chứ ASEAN như một bị khoai tây chẳng ý nghĩa gì đâu. Nga bây giờ cũng đang khốn nạn đừng hy vọng gì ở Nga

Thiếu tướng Lê Văn Cương”

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Thật ra mà nói thì thế này, cứ chơi bài ngửa, chỉ liên minh với Mỹ thôi chứ ASEAN như một bị khoai tây chẳng ý nghĩa gì đâu. Nga bây giờ cũng đang khốn nạn đừng hy vọng gì ở Nga nữa, lợi ích của họ là tối thượng. Ấn độ thì ốc mang mình ốc chưa nổi nữa thì làm sao? Duy nhất trên hành tinh này chỉ có mình Mỹ thôi. Mở rộng quan hệ hợp tác với Mỹ mở toang cánh cửa ra. Phải tiến tới quan hệ Mỹ Việt mà trên bạn bè dưới liên minh, cứ nói thẳng như thế.

Trung Quốc phải hiểu thấu người Trung Quốc, Trung Quốc rất sợ Mỹ. Trên hành tinh này Trung Quốc chỉ sợ Mỹ thôi. Bây giờ cho ăn kẹo Bắc Kinh cũng không dám đụng tới Mỹ vì đụng tới Mỹ là tự sát. Bản chất của họ là dọa nạt cưỡng bức những kẻ yếu chứ còn đối với kẻ mạnh như Mỹ thì cho họ ăn kẹo chocolate họ cũng không dám đụng tới Mỹ.

Bây giờ đặt ra cuộc thảo luận nói thẳng như thế này chứ không dấu diếm gì cả. Chúng ta không  liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc, hoàn toàn không, nhưng cùng tạo một sức mạnh như thế khi cần thiết thì ứng phó với hành động của Trung Quốc. Nói thẳng với Trung Quốc chơi bài ngửa: Việt Nam không liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc nhưng chúng tôi cần sức mạnh của Mỹ để răn đe mọi thế lực ngoại bang muốn xâm lược Việt Nam.

Nhà nước phải chơi bài ngửa với người dân, công khai và minh bạch. Với thế giới cũng thế.

Mặc Lâm: Xin cám ơn Thiếu tướng rất nhiều về những bộc bạch này.

Bình Thuận chính thức thừa nhận một tử tù bị kết án oan

Bình Thuận chính thức thừa nhận một tử tù bị kết án oan
Nguoi-viet.com
PHAN THIẾT (NV) – Cuối tuần qua, công an tỉnh Bình Thuận đã công bố quyết định “đình chỉ điều tra” đối với ông Huỳnh Văn Nén, một người từng bị kết án tử hình và bị giam 17 năm.

Ông Huỳnh Văn Nén (trái) mừng như điên khi nghe công an Bình Thuận quyết định “đình chỉ điều tra”
đối với mình. (Hình: Tuổi Trẻ)

Quyết định “đình chỉ điều tra” được xem là sự thừa nhận ông Nén vô tội. Cũng vì vậy, hệ thống tư pháp tỉnh Bình Thuận (bao gồm tòa án, viện kiểm sát, công an) loan báo, ngày 3 Tháng Mười Hai sắp tới, sẽ “tổ chức xin lỗi công khai đối với ông Huỳnh Văn Nén và gia đình.”

Cách nay 17 năm, vào một đêm của Tháng Tư, 1998, bà Lê Thị Bông ở xã Tân Minh, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận, bị giết, hung thủ lấy của bà một chiếc nhẫn vàng 24K.

Tháng sau, trong một cuộc nhậu, ông Nén nói đùa ông là hung thủ rồi bị công an Bình Thuận bắt khẩn cấp. Trong tù, ông Nén nhận tội nhưng tại tòa, ông kêu oan và giải thích, sở dĩ ông nhận tội vì bị tra tấn. Tố cáo của ông Nén không được hội đồng xét xử xem xét. Ông Nén bị phạt chung thân.

Chuyện vẫn chưa ngừng ở đó. Hồi Tháng Năm, 1993, năm năm trước ngày bà Bông bị giết, tại xã Tân Minh, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận, từng có một phụ nữ tên Dương Thị Mỹ bị giết và công an Bình Thuận bó tay, không tìm ra thủ phạm. Trong tù, ông Nén đột nhiên nhận thêm rằng, ông còn là thủ phạm giết bà Mỹ. Giúp ông thực hiện vụ án mạng này là tám thành viên trong gia đình của vợ ông.

Cũng vì vậy, toàn bộ gia đình bên vợ ông bị bắt, và sau đó, một trong tám người chết trong tù.

Bất chấp phân tích của các luật sư và báo giới về những điểm phi lý trong kết luận điều tra của công an và cáo trạng của viện kiểm sát, cũng như lời kêu oan, tố giác bị tra tấn để buộc phải nhận tội của các bị cáo, tòa án vẫn xác định họ là đồng phạm và phạt bảy người còn lại trong gia đình vợ ông Nén nhiều mức hình phạt khác nhau. Riêng ông Nén bị án tử hình.

Sau khi phải xử đi, xử lại nhiều lần do áp lực của công luận, tám năm sau, bản án kết tội ông Nén và các thành viên trong gia đình vợ của ông đã giết bà Dương Thị Mỹ bị hủy, vì không có căn cứ để kết luận họ giết người. Án tử hình đã tuyên đối với ông Nén được rút lại nhưng ông Nén vẫn phải ở tù vì “tội” giết bà Lê Thị Bông. Bảy người trong gia đình vợ của ông thì được trả tự do.

Bản án chung thân dành cho ông Nén đã khơi dậy lương tâm của một người tù. Khi ra tù ông viết thư, gửi cho nhiều nơi, kể rằng, hai người bạn của ông mới thực sự giết bà Lê Thị Bông. Hai thủ phạm không chỉ kể với ông về chuyện giết bà Bông, mà còn thuật lại tỉ mỉ về việc đã đem chiếc nhẫn vàng 24K đi bán thế nào.

Các con của bà Bông cũng gửi đơn kêu oan cho ông Nén. Một vài viên chức trong chính quyền xã cũng đề nghị xét lại bản án đã tuyên với ông Nén vì không ai tại nơi ông cư trú tin ông là thủ phạm giết bà Bông.

Đáp lại những đề nghị này, công an Bình Thuận cử chính điều tra viên đã từng bị ông Nén tố cáo là tra tấn, ép ông nhận tội đi… “xác minh.” Kết quả tất nhiên là không có cơ sở để xét lại vụ án.

Vụ Huỳnh Văn Nén “giết người, cướp tài sản” tiếp tục bị “nâng lên, đặt xuống” cho tới tháng trước thì công an Bình Thuận liên lạc với gia đình ông Nén, yêu cầu họ làm đơn xin cho ông tại ngoại để chữa bệnh. Đến hạ tuần tháng trước thì ông Nén được tạm tha.

Mới đây, cùng lúc với việc công bố quyết định “đình chỉ điều tra” đối với ông Nén, một phó giám đốc công an tỉnh Bình Thuận cho biết đã bắt được hung thủ giết bà Bông để cướp tài sản.

Chưa rõ những điều tra viên đã tra tấn ông Nén, bắt ông nhận tội cũng như những kiểm sát viên, thẩm phán, tham gia buộc tội, kết tội ông Nén, bất chấp chuyện ông kêu oan, các lời khai, bằng chứng mâu thuẫn nhau, sẽ bị xử lý thế nào. (G.Đ.)

“Phức tạp lắm, bức xúc lắm”?

“Phức tạp lắm, bức xúc lắm”?

Đôi lời: Có lẽ GS Nguyễn Văn Tuấn nhầm chỗ này: “Nên nhớ là sự việc xảy ra cách đảo Vành Khăn, nơi Tàu cộng đang xây dựng, chỉ có 29 hải lí (vậy thì ‘còn ai trồng khoai đất này’)“.

Theo thông tin trên báo Tuổi Trẻ, “ông Bảy bị bắn chết ngày 26-11 tại khu vực biển cách đá Suối Ngọc khoảng 30 hải lý”. Mà đá Suối Ngọc cách đá Vành Khăn 29 hải lý về phía Nam, như vậy chỗ TQ bắn chết ông Bảy cách đá Vành Khăn 59 hải lý về phía Nam, nhưng không rõ cách bờ biển VN là bao xa. Khu vực đó chỉ có “tàu quen” là Tàu Cộng, chứ không có “tàu lạ” nào hoạt động ở đó để bắn ngư dân VN.

___

Nguyễn Văn Tuấn

30-11-2015

Hôm nay, đọc tin thấy một ngư dân Quảng Ngãi bị bắn chết, chúng ta lại nghe điệp khúc “tàu lạ” trên báo chí, và những phát biểu ú ớ, lòng vòng, khó hiểu của vài người trong giới lãnh đạo. Không dám nêu đích danh tên của kẻ thù và lòng vòng càng làm cho câu nói vần điệu của Huy Đức, “sự hèn hạ thì quen”, càng hợp lí. Có nhiều lí do để gọi đích danh kẻ thù, và chúng ta hãy gọi như thế: Tàu cộng. Chẳng có gì phức tạp cả, và cũng chẳng cần “bức xúc.”

Hãy nêu đích danh kẻ thù!

Tôi hiểu các bạn trong giới báo chí (và cả chính quyền) phải cẩn thận trong cách dùng chữ trong khi chưa có đầy đủ thông tin. Mỗi lần ngư dân chúng ta bị tấn công, hoặc nghiêm trọng hơn là sát hại, người dân nghĩ ngay đến “chúng”, đến cái nhóm người đến từ cái nước dân ta quen gọi là “Tàu” (nhưng báo chí thì ấm ớ gọi là “lạ”).

Không phải ngẫu nhiên mà người ta qui kết Tàu là thủ phạm, bởi vì những gì xảy ra trong quá khứ cung cấp những thông tin cho hiện tại. Cũng giống như định lí Bayes, chỉ cần xem qua vài đặc tính của các thư rác (spam mail), chúng ta có thể tính xác suất thư đang nhận là rác hay thư thật. Tương tự, những gì xảy ra trong quá khứ gần và ngay cả hiện nay ở Hoàng Sa và Trường Sa (như tàu của Tàu cộng mở bạt đe doạ tàu của Việt Nam, và hàng trăm vụ khủng bố, cướp biển) thì xác suất rất cao lần này thủ phạm giết chết ngư dân ta là Tàu cộng. Nên nhớ là sự việc xảy ra cách đảo Vành Khăn, nơi Tàu cộng đang xây dựng, chỉ có 29 hải lí (vậy thì “còn ai trồng khoai đất này”). Vậy thì tại sao báo chí không nêu đích danh chúng? Tôi đề nghị các bạn báo chí nên viết “Tàu chưa được xác minh danh tánh, nhưng khả năng cao là tàu của Trung Quốc”. Thêm câu “khả năng cao” đâu có hại ai và hoàn toàn có cơ sở thực tế.

Từ nay trở đi, đừng dùng chữ “tàu lạ” nữa, mà hãy dùng “khả năng cao là tàu của Trung Quốc” hay “tàu hải quân Trung Quốc giả dạng tàu đánh cá”. Nói và viết vậy để dễ hiểu.

Hãy gọi chúng là bully – du côn!

Cứ mỗi lần một ngư dân bị sát hại hay Tàu cộng tấn công là có những phát biểu khó hiểu của các vị lãnh đạo. Trả lời phỏng vấn về vấn đề tàu chiến của Tàu cộng đe doạ tàu của Việt Nam gần đây, ông cựu Bộ trưởng Quốc phòng Phạm Văn Trà nói những câu chẳng ai hiểu được ông muốn nói lên cái ý gì. Ông lặp đi lặp lại rằng hành xử của Tàu là hành xử của “nước lớn” (1). Ông không đưa ra được một giải pháp nào. Ông chỉ nói “Tư tưởng của họ như thế đấy. Thỉnh thoảng họ sẽ lại làm một cú như vậy để thăm dò, xem thái độ của Việt Nam thế nào”. Có nghĩa là gì? Tôi chẳng hiểu câu này nói lên cái điểm gì cả. Thế thì câu hỏi đặt ra là Việt Nam hành xử thế nào trước thách thức của Tàu? Chẳng hành xử thế nào cả, vì người đương nhiệm và thay thế ông Phạm Văn Trà chỉ nói (theo bài báo tường thuật): “phức tạp lắm, bức xúc lắm”!

Thì ai mà chẳng biết Tàu là nước lớn, nhưng chẳng lẽ hành xử của nước lớn là ăn cướp trên biển, ngạo mạn trong chính trị, thô lỗ trong ngoại giao? Đó không phải là cách hành xử “lớn”, mà là tiểu nhân. Tiếng Anh có chữ bully (du côn) để chỉ những hành động mà Tàu cộng áp dụng cho Việt Nam. Thật vậy, chỉ cần google hai chữ bully và china, sẽ thấy thế giới nói thẳng rằng Tàu chẳng những là một nước du côn, mà còn là du côn lớn nhất trong vùng – the biggest bully in the region. Ai cũng thấy Tàu cộng là du côn, nhưng nhiều người lãnh đạo Việt Nam thì không thấy; họ chỉ thấy Tàu là “nước lớn” (1).

Do đó, tôi đề nghị hãy cho báo chí và người dân gọi Tàu cộng là “du côn” hay bully. Cái danh đó rất đúng với những hành động của Tàu đối với Việt Nam, không chỉ trên biển, mà còn trên báo chí. Chúng đã cho cái loa Hoàn Cầu Thời Báo đe nẹt ta, thậm chí bêu rếu lãnh đạo Việt Nam. Đó là hành động của kẻ lưu manh chứ còn gì nữa. Vậy thì chúng ta hãy gọi đúng tên: Tàu du côn.

Hãy cho người dân lên tiếng!

Còn nhớ trước đây, một quan chức tên là Nguyễn Duy Chiến, Phó chủ nhiệm Ủy ban biên giới quốc gia của Bộ Ngoại giao Việt Nam, cũng có những phát biểu rất khó nghe khi tàu của Tàu cộng vào tận vùng biển của Việt Nam và táo tợn cắt cáp tàu của Việt Nam. Bình luận về sự kiện nghiêm trọng này, ông Chiến nói trước cửa toạ của ĐHQG Hà Nội rằng đó là hành động “Yêu cho đòn cho vọt” của Tàu cộng! Ông làm cho các giáo sư và sinh viên của ĐHQG Hà Nội sững sờ. Ông gián tiếp xem Tàu cộng là cha mẹ của Việt Nam.

Ông còn dám nói rằng người dân biểu tình chẳng làm được gì cả. Ông còn nói theo giọng điệu của Tàu cộng là Việt Nam chưa đầy 100 triệu dân, “mình biểu tình năm ngàn người thì họ biểu tình năm chục ngàn người … Kinh khủng hơn thế … Giải quyết vấn đề gì đâu”! Xin nhắc lại rằng ông này là một quan chức ăn lương từ thuế của dân, và có nhiệm vụ thương thảo về biên giới với Tàu.

Ông này hình như không thuộc sử, và nói trước quên sau. Nói như ông thì các phong trào xuống đường biểu tình ở miền Nam do sự xách động của cán bộ nằm vùng là vô dụng sao? Nói như ông thì tại sao khi người dân xuống đường biểu tình chống Tàu cộng làm cho báo chí bên Tàu chúng nó cay cú. Chúng cay cú và hặm hực là phải, bởi vì chúng sợ. Vâng, Tàu cộng không sợ mấy chiếc tàu chiến hay tàu lặn của VN đâu; chúng chỉ sợ người Việt đoàn kết thành một khối và trở thành bất khả xâm phạm.

Cái khối đoàn kết đó đã từng đánh bại Tàu trong quá khứ. Ông Chiến không thuộc sử, nên không nhớ rằng Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi đã từng đập tan quân Tàu lớn hơn VN lúc đó nhiều lần sao? Sở dĩ những bậc tiền nhân đó thắng Tàu là vì họ có sự ủng hộ của dân, và họ quyết chí chống kẻ xâm lược chứ không có “bạn” gì cả. Khi cả một khối dân tộc đoàn kết với nhau thì họ chẳng làm gì được. Tàu cộng có thể không sợ những người đang cầm quyền ở Việt Nam, cũng chẳng mấy quan tâm đến vài chiếc tàu chiến, tàu lặn mà VN thỉnh thoảng đem ra đe nẹt. Nhưng Tàu cộng rất sợ 90 triệu người đoàn kết thành một khối. Tàu cộng cũng rất ngại khi khối người đó đồng thanh cất tiếng tố cáo chúng trên trường quốc tế.

Trên trường quốc tế chỉ có Mĩ là có khả năng làm cho Tàu cộng chùn chân. Do đó, tôi rất đồng tình với tướng Lê Văn Cương khi ông khuyên chính phủ Việt Nam nên liên minh với Mĩ để bảo vệ biển đảo. Tướng Cương nói thẳng rằng “Nga bây giờ cũng đang khốn nạn đừng hi vọng gì ở Nga nữa, lợi ích của họ là tối thượng. Ấn độ thì ốc mang mình ốc chưa nổi nữa thì làm sao? Duy nhất trên hành tinh này chỉ có mình Mĩ thôi. Mở rộng quan hệ hợp tác với Mĩ mở toang cánh cửa ra. Phải tiến tới quan hệ Mĩ Việt mà trên bạn bè dưới liên minh, cứ nói thẳng như thế” (2).

Những nhận xét trên đây cho thấy vấn đề chẳng có gì là “phức tạp lắm”. Hãy gọi thẳng tên kẻ thù là Tàu cộng. Hãy dùng tính từ du côn cho chúng, vì nó đúng với bản chất của chúng. Hãy bật đèn xanh cho người dân bảy tỏ cảm xúc, kể cả xuống đường phản đối bọn lưu manh Tàu cộng. Hãy liên minh với Mĩ, chứ không nên đi hàng hai. Không nên để cho cái gọi là “tình bạn”, cái gọi là ý thức hệ cộng sản (vì Tàu chẳng còn tin và theo chủ nghĩa cộng sản; chúng theo chủ nghĩa chauvin) làm lu mờ phán xét và làm tổn hại đến lợi ích của dân tộc và đất nước.

____

(1) Đại tướng Phạm Văn Trà nói về vụ tàu chiến Trung Quốc đe doạ tàu Việt Nam (DT/ BS).

(2) Hãy chống Trung Quốc bằng sức mạnh ý chí (RFA/ BS).