Đặng Văn Hiến vẫn bị kêu án tử hình!

Image may contain: 5 people, people sitting, hat and outdoor
Image may contain: 2 people, people standing
Image may contain: 1 person, selfie and closeup
Image may contain: 6 people, people sitting and indoor
Image may contain: 2 people, people smiling, shoes

Đỗ Cao Cường is with Đỗ Cường.

Còn gì đau đớn hơn việc chứng kiến người nông dân nghèo khổ, chân chất Đặng Văn Hiến dẫn theo cả gia đình nheo nhóc từ Lạng Sơn tới Đắk Nông lập nghiệp, ở nơi thâm sơn cùng cốc, nhiều người mới đến đã phải bò về.

Trải qua nhiều thập niên canh tác, được mùa mất giá, được giá mất mùa, người nông dân vẫn chưa thoát được nghèo, bữa đói bữa no, nợ nần chồng chất…

Vậy mà giờ đây những kẻ côn đồ do công ty Long Sơn sai bảo, nhiều lần kéo đến cướp trắng vườn tược, đánh đập cả phụ nữ, bà già, đập nát sọ một anh nông dân tên Thanh… Không còn sự lựa chọn, sau rất nhiều lần gia đình bị tấn công, Đặng Văn Hiến mới phải đáp trả (ở nhiều nước, hành động này được coi là tự vệ chính đáng, nếu là tôi có thể tôi cũng sẽ làm vậy).

Cũng đã ra trình diện, dân làng khóc lóc xin tha, cầu nguyện cho Hiến. Nhưng qua nhiều lần xét xử, anh vẫn bị tuyên án tử, còn những kẻ cầm đầu nhóm Long Sơn ngồi tù chưa đến 10 năm, đến phiên phúc thẩm chúng còn được giảm án.

Giờ đây sinh mạng anh Hiến phụ thuộc vào chữ ký của ông Trọng cùng hàng triệu con hến đang chờ ngày bị luộc chín rồi mới mở miệng, lên tiếng bảo vệ đồng loại mình.

Trong quá khứ, tôi cũng đã thay mặt nhiều thân phận ở Tây Nguyên gửi những bức tâm thư cho ông Phúc, nhưng giờ đây, cái còn lại trong tôi không còn gì ngoài sự tuyệt vọng cùng những giọt nước mắt dành cho những mảnh đời lê lết, yếu thế, cùng đường này.

Nghi vấn có Việt gian trong Bộ Công thương là có thật?

Image may contain: 1 person, hat and text
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, text
Dao Lecong

Hán nô…Giặc trong nhà chứ đâu 😠…..

Nghi vấn có Việt gian trong Bộ Công thương là có thật? Trong khi cả thế giới chạy trốn khỏi Nhiệt điện than, mình thì ép các tỉnh phải làm bằng được, không làm thì không cấp dự án. Hay như bà Phạm Chi Lan tiết lộ: tham nhũng là nguyên nhân khiến cho nhà thầu Trung Cộng thắng thầu. Trước đây doanh nghiệp phải lót tay 30% vốn đầu tư, nhưng hiện nay đã lên đến 50% dự án ?

Quảng Ninh: Hai học sinh bị 10 nữ sinh đánh hội đồng, phải đi cấp cứu

Quảng Ninh: Hai học sinh bị 10 nữ sinh đánh hội đồng, phải đi cấp cứu

Một nhóm 10 nữ sinh đánh hội đồng 2 học sinh Quảng Ninh phải đi bệnh viện cấp cứu. (Hình: Tiền Phong)

QUẢNG NINH, Việt Nam (NV) – Một nhóm 10 nữ sinh xông vào đánh một nam sinh và một nữ sinh ở tỉnh Quảng Ninh đến phải vào bệnh viện cấp cứu hôm Thứ Bảy. 6 Tháng Tư, 2019 bất chấp sự can ngăn của một số người.

Theo tin một số báo tại Việt Nam, qua hình ảnh người ta thấy phổ biến trên mạng youtube, một nhóm 10 nữ sinh, trong đó có nhiều nữ sinh mặc đồng phục, đã “lao vào đánh hội đồng 1 nữ sinh cùng 1 nam sinh khác mặc sự can ngăn của các bạn đi cùng,” tờ Người Lao Động kể lại hôm Chủ Nhật.

Báo mạng Zing kể “Trưa 7 Tháng Tư, mạng xã hội xuất hiện clip dài 38 giây ghi lại cảnh nữ sinh đánh hội đồng bạn được cho là diễn ra tại Cung Quy Hoạch, Hội Chợ và Triển Lãm (hay còn gọi là Cung Cá Heo) thành phố Hạ Long. Theo hình ảnh ghi lại trong clip, khoảng 10 nữ sinh vây xung quanh nạn nhân đánh, liên tục đạp mạnh chân vào đầu.”

Tờ Người Lao Động thuật lời viên chức y tế địa phương cho hay “Bệnh nhân nữ bị sưng nề kèm xây xát da trán phải. Bệnh nhân nam bị sưng nề vùng đầu và lưng, vết thương nhỏ 0.5 cm vùng thái dương phải. Sau khi tiếp nhận bệnh nhân, bệnh viện đã kịp thời cấp cứu, tiến hành các xét nghiệm cần thiết, kết quả chụp CT hiện tại cả hai bệnh nhân không có tổn thương nội sọ, chỉ có tụ máu dưới da đầu.”

Sau khi sự việc xảy ra, báo Tiền Phong dẫn lời bà Vũ Liên Oanh, giám đốc Sở Giáo Dục và Đào Tạo tỉnh Quảng Ninh, cho biết: “Lâu nay Sở Giáo Dục và Đào Tạo luôn lên án mạnh mẽ những hành vi bạo lực học đường, chúng tôi cũng thường xuyên nhắc nhở các thầy cô giáo quán triệt vấn đề này trong giờ học cũng như những buổi chào cờ. Nhưng không hiểu sao vẫn để xảy ra sự việc như thế.”

Ba ngày trước, theo tờ Pháp Luật ở Sài Gòn, một nam học sinh lớp 7 trường THCS Hòa Hiệp (xã Hòa Hiệp, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long) bị một học sinh lớp trên đánh ở đầu gây thương tích.

Trước đó không bao lâu, dư luận bàng hoàng khi thấy các báo đưa tin, vào ngày 22 Tháng Ba, 2019, một nhóm 5 nữ sinh lớp 9 đã tham gia đánh dã man nữ sinh N.T.H.Y., học sinh lớp 9A tại trường THCS Phù Ủng, huyện Ân Thi tỉnh Hưng Yên) ngay tại lớp học, làm em này phải nhập viện điều trị. Không những đánh đập mà nhóm nữ sinh đã lột quần áo và liên tiếp đấm đá vào vùng mặt nữ sinh H.Y.

Đây không phải là lần đầu cô nữ sinh H.Y. bị bạn học hành hung ngay tại lớp học mà đã từng xảy ra nhiều lần “không có sự can ngăn của các bạn cùng lớp và ngay cả giáo viên.”

Nạn bạo lực học đường và những chuyện thanh thiếu niên nam nữ đánh nhau, dùng máy điện thoại quay phim rồi tung lên mạng khá phổ biến những năm gần đây tại Việt Nam. Đó là chưa nói tới những vụ việc như cô giáo ra lệnh cho cả lớp tát một học sinh hàng trăm cái tát. Thầy giáo đánh học sinh vẹo cột sống. (TN)

VIẾT CHO ANH – Đặng Văn Hiến

Anh Tran and 3 others shared a post.
Image may contain: 2 people, people standing, crowd and outdoor
Image may contain: 4 people, people sitting, hat and outdoor
Image may contain: 2 people, people standing and indoor
Image may contain: 3 people, people smiling, closeup
Nhật ký yêu nước

‘LUẬT BẤT NHÂN – TẠI SAO LẠI TỬ HÌNH NGƯỜI BỊ CƯỚP MÀ KHÔNG TỬ HÌNH THẰNG ĂN CƯỚP?’ (fb HuuThanh Pham)

VIẾT CHO ANH – Đặng Văn Hiến

Mới đây, toà án nhân dân cấp cao tphcm đã tuyên y án tử hình với Đặng Văn Hiến – người nông dân vì bảo vệ đất đai của mình mà giết người, sau khi anh bị tuyên án trên ở toà sơ thẩm

Vậy anh Hiến giết người vì lý do gì và hoàn cảnh ra sao?

Anh Hiến cùng gia đình sinh sống tại xã Đak Ngo. Cuộc sống của 1 người nông dân hiền như đất, không hút thuốc, uống rượu đã thay đổi hoàn toàn khi tài sản, đất đai của anh bị công ty Long Sơn cho người vào tính cướp sạch.

Chúng huy động tổng cộng 34 người, dùng xe ủi, máy cày tiến hành san ủi vườn điều và cà phê của anh. Chúng đập phá nhà cửa anh, đánh đập người thân của anh. Anh quyết định liều mạng và bắn chỉ thiên. 34 tên côn đồ vẫn tiếp tục lao vào tấn công anh.

Tiếng súng khác đã nổ, và lần này 3 người nằm xuống

Anh Hiến không còn sự lựa chọn nào khác để bảo vệ đất đai của mình !

Vậy anh Hiến đúng hay sai? Hãy bớt chút thời gian trở ngược về 1 vụ án tương tự, cách đây 90 năm, lúc chúng ta còn ” Pháp thuộc “

Vụ án Đồng Nọc Nạng khi xưa cũng như thế. Khi 2 công chức Pháp cùng sai nha đến tịch thu lúa của những nông dân ngày 16/02/1928, quá uất ức vì thành quả lao động bị cướp sạch, họ vùng lên chống trả và Tournier- tên công chức của Pháp dẫn đầu đã bị đâm thủng bụng

Ngày 17/08/1928, toà đại hình Cần Thơ được mở. Ông Dde Rozario ngồi ghế chánh thẩm, sau khi thảo luận bàn cãi rất lâu, đã tuyên án: TẤT CẢ NGƯỜI NÔNG DÂN ĐƯỢC TRẢ TỰ DO!

Và đó, là cách người Pháp xử án người Việt …

90 năm sau, người Việt xử người Việt, mặc dù đã ra đầu thú, phạm tội trong khi tinh thần bị kích động, uất ức dồn nén 8 năm và bảo vệ tài sản của mình, sau 2 phiên toà, những tên thủ phạm được giảm án, còn anh, vẫn y án: TỬ HÌNH!

Tôi chưa từng thấy “tên giết người” nào mà khi đi đầu thú, người dân đến ôm tiễn và khóc cả

Tôi chưa từng thấy “tên giết người ” nào mà khi trên đường áp giải, khi xe lên đến đoạn dốc không qua nổi, tên đó lại cùng những người áp giải mình đẩy xe lên

Tôi cũng chưa thấy “tên giết người” nào mà bật khóc 1 cách ngon lành khi côn an tới vỗ vai và hỏi: có đói không ?

Tôi càng chưa thấy 1 “tên giết người” mà ngày hắn ra đầu thú, có nhiều bàn tay nắm lấy, nhiều cái ôm, và thậm chí còn lội rừng cả chục km để ra tiễn cả

Thư của anh đang được gửi đến chủ tịch nước để xin ân xá

Tôi viết cho anh – người nông dân kham khổ

Tôi viết cho anh – người cha của đứa nhỏ nay được 4 tuổi

Tôi viết cho anh – người nông dân sinh ra nhầm thời

Và tôi cầu nguyện cho anh – Đặng Văn Hiến- người đồng bào của tôi.

Nhà nước CSVN ‘nợ ngập mặt’, dân phải nuôi như ‘nuôi con nghiện’

Nhà nước CSVN ‘nợ ngập mặt’, dân phải nuôi như ‘nuôi con nghiện’

Những dự án như đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông liên tục đội vốn ngàn tỉ đồng khiến nợ công tăng cao. (Hình: VnEconomy.vn)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Trong ba tháng đầu năm 2019, chính phủ CSVN đã trả nợ 99,128 tỉ đồng ($4.27 tỉ), như vậy, bình quân mỗi ngày chính phủ trả nợ 1,101 tỉ đồng ($47.5 triệu), theo báo Tuổi Trẻ hôm 5 Tháng Tư.

Con số này được hiểu là tổng cộng các khoản nợ trong nước và nước ngoài, nhưng không có con số tương ứng vào các năm trước để so sánh.

Tờ Tuổi Trẻ cũng cho biết thêm: “Để cơ cấu lại nợ công về kỳ hạn nợ và lãi suất huy động, trong quý I/2019, Bộ Tài Chính [CSVN] đã phát hành 69,500 tỉ đồng (gần $3 tỉ) trái phiếu chính phủ với kỳ hạn bình quân là 12.3 năm, lãi suất bình quân là 4.91% năm.”

Trong khi đó, nhiều blogger bày tỏ sự bất mãn trên mạng xã hội về việc chính phủ CSVN đang “nợ ngập mặt”.

Nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng ở Hà Nội bức xúc viết trên trang cá nhân: “Phải nói cho rõ là chính phủ thu thuế của dân rồi đem trả nợ chứ. Dân nuôi chúng nó khác gì nuôi con nghiện trong nhà đâu.”

Việc chính phủ CSVN công khai tình trạng phải trả nợ $47.5 triệu mỗi ngày diễn ra trong bối cảnh người dân thấy chỉ trong chưa đầy một tháng, giá điện và xăng cùng tăng, khiến nhiều mặt hàng thiết yếu khác phải tăng giá theo.

Điều này càng khiến công luận tin rằng chính phủ CSVN đang cạn kiệt ngân sách nên rất cần có thêm nguồn thu để trả nợ, và cách đơn giản nhất là đồng loạt tăng giá điện, xăng dầu, “đánh” vào túi tiền của người dân, thay vì nỗ lực kiểm soát chi tiêu và đầu tư công.

Về tình hình nợ công của Việt Nam, dường như các báo nhà nước đang tung hỏa mù với những thông tin đối nghịch nhau, khiến người đọc hoang mang về con số thật sự.

Báo điện tử của Đài Tiếng Nói Việt Nam hôm 25 Tháng Ba dẫn lời Giáo Sư Trần Thọ Đạt, hiệu trưởng Đại Học Kinh Tế Quốc Dân, thành viên Tổ Tư Vấn Kinh Tế của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc: “Việt Nam đang không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục vay nợ để bù đắp bội chi và hệ quả là nợ công gia tăng. Điều này có thể ảnh hưởng tiêu cực đến tăng trưởng dài hạn, ổn định kinh tế vĩ mô và khả năng chống chọi với các cú sốc của nền kinh tế. Thực trạng này dẫn đến việc chính phủ không còn nhiều không gian tài khóa cho việc thực hiện các biện pháp kích cầu cần thiết khi nền kinh tế gặp khó khăn.”

Thế nhưng trong một hành động nhằm trấn an dư luận, báo Dân Trí hôm 29 Tháng Ba lại cho biết nợ công, nợ nước ngoài của Việt Nam “đang trên đà giảm”.

Tờ báo viết thêm: “Hội Đồng Tư Vấn Chính Sách Tài Chính, Tiền Tệ Quốc Gia đánh giá rằng công tác khắc phục, xử lý nợ xấu tiếp tục được đẩy mạnh, giảm mạnh so với thời điểm cuối năm 2016.”

Tuy vậy, cả hai bài báo nêu trên đều không cập nhật mức nợ công mới nhất của Việt Nam là bao nhiêu. (T.K.)

Thủ đoạn thương lái TQ luôn áp dụng là thổi giá lên cao dân gom hàng, doanh nghiệp ôm hàng …

No photo description available.
Image may contain: 1 person, standing, plant, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, people standing, plant, outdoor and nature

Lão Vọng

Trong nhiều năm qua, thương lái Trung Quốc vào tận hang cùng, ngõ hẻm của làng quê Việt Nam dạy cho nông dân từng bước phá hoại đất nước, phá hoại sản xuất nông nghiệp . Điều đáng nói là không thấy nhà chức trách việt nam có ý kiến gì . Người nông dân lời ăn lỗ chịu !

Thủ đoạn mà thương lái TQ luôn áp dụng là thổi giá lên cao dân gom hàng, doanh nghiệp ôm hàng ….và thương lái biến mất . Thế là nông dân và doanh nghiệp Việt nhìn nhau, khóc dở, mếu dở

Họ mua những gì ?

Mua râu ngô non, đọt và lá sắn ( củ mì ), chè bẩn , rễ Hồi, Quế, rễ cây Hồ tiêu, lá điều khô ,đỉa khô…. . Gần đây rộ lên phong trào bắt giun bán cho TQ với giá cao . Người TQ sang tận vườn dạy cho nông dân bắt giun . Điều nguy hại của việc săn bắt giun là họ dùng hoá chất và kích điện . Hoá chất được vào nước đổ xuống đất chỉ sau 3-5′ là giun bò lên mặt đất. Dùng kích điện thì họ có một cái gậy cắm xuống đất cấp điện là giun cũng theo gậy mà lên

Nếu nhà chức việc không vào cuộc thì mức độ ô nhiễm của đất do công nghệ bắt giun của TQ gây ra sẽ khôn lường . Hiện nay bình quân mỗi năm người Việt Nam tiêu thụ bình quân 3 kg thuốc bảo vệ thực vât và hầu như người nào cũng có một tỷ lệ thuốc bảo vệ thực vật trong máu, cao nhất là nông dân ngoại thành Hà nội và tỉnh Hà Nam. Nếu không ngăn chặn viêc tận diệt giun đất bằng hoá chất thì hậu quả sản xuất nông nghiệp khó lường

Chúng ta, nhất là các báo chí cứ gọi thương lái TQ mua cái này mua cái kia… Phải nhìn nhận đây không phải là các nhà buôn mà những kẻ tìm đủ mánh khoé để phá hoại nền kinh tế Việt Nam! . Được sự hậu thuẫn là tính hám lời của người nông dân nên những kẻ mang danh thương lái TQ mới có điều kiện. Bên cạnh đó không ít kẻ là người Việt Nam vì tiền tự nguyện tiếp tay cho những kẻ phá hoại sản xuất của Việt Nam!

Hãy gọi đúng tên bọn người với mác thương lái dùng mưu sâu kế bẩn để phá hoại Việt Nam là những kẻ khủng bố . Đã đến lúc cục cảnh sát kinh tế , cục cảnh sát môi trường Việt Nam, nhà chức trách có chế tài quản lý . Hiện tượng này đã có gần 20 năm nay chứ không phải mới xẩy ra hôm qua !

Kiếp nạn này là kiếp nạn thứ bao nhiêu ?

Kiếp nạn này là kiếp nạn thứ bao nhiêu ?

No photo description available.
Image may contain: 1 person, standing, plant, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, people standing, plant, outdoor and nature

Lão Vọng

Trong nhiều năm qua, thương lái Trung Quốc vào tận hang ùng ngõ hẻm của làng quê Việt Nam dạy cho nông dân từng bước phá hoại đất nước, phá hoại sản xuất nông nghiệp . Điều đáng nói là không thấy nhà chức trách việt nam có ý kiến gì . Người nông dân lời ăn lỗ chịu !

Thủ đoạn mà thương lái TQ luôn áp dụng là thổi giá lên cao dân gom hàng, doanh nghiệp ôm hàng ….và thuong lái biến mất . Thế là nông dân và doanh nghiệp Việt nhìn nhau, khóc dở, mếu dở

Họ mua những gì ?

Mua râu ngô non, đọt và lá sắn ( củ mì ), chè bẩn , rễ Hồi, Quế, rễ cây Hồ tiêu, lá điều khô ,đỉa khô…. . Gần đây rộ lên phong trào bắt giun bán cho TQ với giá cao . Người TQ sang tận vườn dạy cho nông dân bắt giun . Điều nguy hại của việc săn bắt giun là họ dùng hoá chất và kích điện . Hoá chất được vào nước đổ xuống đất chỉ sau 3-5′ là giun bò lên mặt đất. Dùng kích điện thì họ có một cái gậy cắm xuống đất cấp điện là giun cũng theo gậy mà lên

Nếu nhà chức việc không vào cuộc thì mức độ ô nhiễm của đất do công nghệ bắt giun của TQ gây ra sẽ khôn lường . Hiện nay bình quân mỗi năm người Việt Nam tiêu thụ bình quân 3 kg thuốc bảo vệ thực vât và hầu như người nào cũng có một tỷ lệ thuốc bảo vệ thực vật trong máu, cao nhất là nông dân ngoại thành Hà nội và tỉnh Hà Nam. Nếu không ngăn chặn viêc tận diệt giun đất bằng hoá chất thì hậu quả sản xuất nông nghiệp khó lường

Chúng ta, nhất là các báo chí cứ gọi thương lái TQ mua cái này mua cái kia………. Phải nhìn nhận đây không phải là các nhà buôn mà những kẻ tìm đủ mánh khoé để phá hoại nền kinh tế Việt Nam! .

Được sự hậu thuẫn là tính hám lời của người nông dân nên những kẻ mang danh thương lái TQ mới có điều kiện. Bên cạnh đó không ít kẻ là người Việt Nam vì tiền tự nguyện tiếp tay cho những kẻ phá hoại sản xuất của Việt Nam!

Hãy gọi đúng tên bọn người với mác thương lái dùng mưu sâu kế bẩn để phá hoại Việt Nam là những kẻ khủng bố . Đã đến lúc cục cảnh sát kinh tế , cục cảnh sát môi trường Việt Nam, nhà chức trách có chế tài quản lý . Hiện tượng này đã có gần 20 năm nay chứ không phải mới xẩy ra hôm qua !

HÃY TẨY CHAY MỌI SẢN PHẨM CỦA MASAN !!!

Van Pham

Có thể chúng thu hồi đưa về VN dán nhãn khác lừa bà con đấy!!!

***********

Nhật thu hồi hơn 18.000 chai tương ớt Chin-su vì chứa chất cấm

Trung tâm Y tế cộng đồng thành phố Osaka, Nhật Bản đã ra lệnh thu hồi toàn bộ 18.168 chai tương ớt nhập khẩu từ Việt Nam, do có chứa chất phụ gia bị cấm dùng trong sản xuất tương ớt ở Nhật.

Trao đổi với Tuổi Trẻ Online sáng 6-4, ông Tạ Đức Minh – tham tán thương mại Đại sứ quán Việt Nam tại Nhật Bản – xác nhận thông tin được đăng tải trên trang thông tin của thành phố Osaka – www.city.osaka.lg.jp từ ngày 2-4.

Theo đó, những chai tương ớt Chin-su của Công ty Masan bị thu hồi do chứa phụ gia thực phẩm (axit benzoic, axit sorbic… ) chưa được kiểm định sử dụng tại Nhật, vi phạm điều 11 khoản 2 Luật vệ sinh thực phẩm.

Theo trang này, ngày 8-3, cán bộ giám sát an toàn thực phẩm của Cục Y tế và phúc lợi thành phố Tokyo tiến hành kiểm tra sản phẩm tương ớt nhán nhãn Chin-su nhập khẩu từ Việt Nam của Tập đoàn Javis, Nhật vì nghi ngờ vi phạm đạo luật Vệ sinh thực phẩm và đạo luật Nhãn thực phẩm.

Trung tâm Y tế cộng đồng thành phố Osaka lập tức mở cuộc điều tra tại Javis.

Giám đốc Trung tâm Y tế cộng đồng thành phố Osaka đã ra lệnh cho nhà nhập khẩu thu hồi toàn bộ sản phẩm sau khi xác định lô hàng tương ớt nhập khẩu ngày 7-12-2018 từ Việt Nam có chứa chất cấm phụ gia axit benzoic.

https://tuoitre.vn/nhat-thu-hoi-hon-18-000-chai-tuong-ot-ch…

Tháng Tư nói chuyện ‘giải phóng’

Tháng Tư nói chuyện ‘giải phóng’

Huy Phương

Nguoi-viet.com

Sài Gòn những ngày êm đềm, có chủ quyền, tự do, dân chúng đang hạnh phúc. Trong hình là cổng chào “Hân Hoan Chào Mừng Phái Đoàn Thủ Tướng Nhật Bản” tại ngã tư Công Lý-Hiền Vương năm 1967 (nay là ngã tư Nam Kỳ Khởi Nghĩa-Võ Thị Sáu, quận 1, Sài Gòn). Bên phải đường Công Lý là Dinh Phó Tổng Thống (nay là Nhà Văn Hóa Thiếu Nhi). (Hình: Flickr manhhai)

“Hoan hô giải phóng, hoan hô phỏng..!?
Ruột héo gan bầm có biết không?” (P.Đ.)

Chuyện xưa kể rằng: “Khổng Tử đi qua bên núi Thái Sơn, nghe có một người đàn bà khóc bên một ngôi mộ rất bi thương. Ông sai Tử Lộ hỏi bà ta rằng: ‘Tiếng khóc của bà dường như có nhiều nỗi đau đớn?’ Người đàn bà trả lời: ‘Đúng thế. Ngày trước cha chồng tôi chết vì cọp, chồng tôi cũng chết vì cọp, nay con tôi lại chết vì cọp.’ Khổng Tử hỏi lại: ‘Tại sao bà không bỏ đi?’ Người đàn bà đáp: ‘Ở đây không có chính sách hà khắc!’ Khổng Tử quay lại nói với các môn sinh: ‘Các trò hãy ghi nhớ điều đó. Chính sách hà khắc còn tàn bạo hơn cọp dữ.’”

Điều này làm cho chúng ta hiểu nguyên nhân vì sao chế độ Cộng Sản, nhân danh là “giải phóng dân tộc,” đến đâu, dân đều bỏ chạy khỏi nơi đó! Đông Đức vượt tường Bá Linh sang Tây Đức, Bắc Hàn sang Nam Hàn và Bắc Việt trốn chạy vào Nam, và ngay bây giờ ở Việt Nam, người ta còn tìm cách bỏ nước ra đi.

Giải phóng có nghĩ là cởi ra, mở ra. Trong một nghĩa khác thiên về chính trị, đó là “giải trừ câu thúc, đem lại tự do.” Bị Đức Quốc Xã chiếm đóng bốn năm, sau khi đồng minh đổ bộ lên Normandie, ngày 25 Tháng Tám, 1944, Tướng Pháp De Gaulle cùng với một sư đoàn thiết giáp đã vào giải phóng Paris.

Trong một quy mô nhỏ hơn, năm 1968, sau 26 ngày Cộng Sản Bắc Việt chiếm đóng thành phố Huế, ngày 24 Tháng Hai, 1968, Quân Đội VNCH phản công giải phóng Huế. Đó mới gọi là “giải phóng” chính danh và đích thực. Còn những hành động như tấn công, cướp bóc, giết người vào một phần đất đang có chủ quyền, tự do, dân chúng đang hạnh phúc, không thể gọi là giải phóng.

Mặt khác, dân tộc đang bị áp bức, xâm lược luôn khao khát được giải phóng. Khi De Gaulle vào Paris, hàng trăm ngàn dân chúng đổ ra đường đón mừng, khi quân đội VNCH giải phóng Huế, dân chúng trong các vùng chiếm đóng, hay ở các hầm trú ẩn, chạy về phía cờ vàng. Mang danh “giải phóng,” mà khi tiến vào một thành phố, “giải phóng” đã không hề được đón tiếp, dân chúng ở đó đã sợ hãi bỏ chạy hết gọi là “chạy giặc,” thì hành động quân sự đó, không thể xem là một hành động giải phóng.

Chiêu bài “giải phóng” luôn luôn được nói đến trong các bản văn, báo chí, tuyên truyền của Cộng Sản Bắc Việt, và thứ quân vũ trang này luôn luôn tự xưng là “quân giải phóng!” Nhưng trên thực tế, “quân giải phóng” đi đến đâu, dân chúng bỏ nhà, bỏ của chạy xa chừng ấy trong khi những bản nhạc như “giải phóng miền Nam” hay “tiến về Sài Gòn!” đang còn ra rả trong các loa tuyên truyền. Cộng Sản Việt Nam luôn luôn tuyên truyền chính nghĩa thuộc về họ, dân chúng ủng hộ họ, và về chiêu bài giải phóng vẫn không ngớt được nói đến. Vùng tự do quốc gia, chúng gọi là vùng “tạm chiếm,” vùng Cộng Sản kiểm soát, chúng gọi là “vùng tự do.” Nhưng từ bao lâu nay, người dân vẫn từ “vùng tự do” chạy về “vùng chiếm đóng!” Không có dân, lãnh thổ đó thành vô hồn, chính nghĩa đâu?

Năm 1968, khi Việt Cộng tiến chiếm Huế, bao nhiêu đồng bào đã chạy về nơi an toàn, nơi có quân đội miền Nam trấn giữ, không hề có hành vi vùng dậy cướp chính quyền, hay cờ xí xuống đường hoan hô “quân giải phóng!” Khi Paris được giải phóng, dân Pháp còn căm thù Đức Quốc Xã và thẳng tay trừng trị, ngay những kẻ đã trốn chạy, trái lại chúng ta không hề thấy một hành động giết viên chức chính quyền địa phương nào của người miền Nam.

Mùa Hè năm 1972, khi quân Bắc Việt tràn qua sông Bến Hải, dân số Quảng Trị có hơn 300,000, đã có 250,000 người bồng bế gồng gánh, đi về phía Nam “chạy Việt Cộng!” Ngư dân tại Gia Hải di tản vào Đà Nẵng trên 150 chiếc thuyền, chuyến ra đi của họ đã bị Cộng quân ngăn cản, nổ súng vào đoàn thuyền, làm nhiều người bị thương và chết.

Cơn hoảng loạn của miền Nam Việt Nam ngày 30 Tháng Tư, 1975, đã nói đến nỗi sợ hãi khốn cùng của người dân miền Nam trước thảm họa Việt Cộng. Việt Cộng “giải phóng” Quảng Trị, dân chúng chạy vào Huế. Việt Cộng “giải phóng” Huế, dân chúng tràn xuống biển Thuận An, chen nhau lên đèo Hải Vân tìm đường vào Đà Nẵng. Việt Cộng “giải phóng” Đà Nẵng, dân chúng xuống biển đi về phía Nam.

Khi Cộng Sản tuyên bố “giải phóng hoàn toàn miền Nam,” đặt toàn bộ đất nước dưới quyền cai trị của đảng, dân miền Nam đã ùn ùn bỏ nước ra đi, vượt biển băng rừng, không những đã bỏ lại nhà cửa, tiền bạc mà còn chấp nhận thà chết còn hơn sống với Cộng Sản, cứ hai người ra đi mới có một người đến bến bờ tự do!

Trước đó, khoảng năm 1970, Tổng Trưởng Dân Vận-Chiêu Hồi Hồ Văn Châm đã gọi thái độ trốn chạy khỏi chế độ Cộng Sản này bằng thành ngữ “bỏ phiếu bằng chân!”

Theo Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc thì trong khoảng thời gian 20 năm từ 1975 đến 1995 có 796,310 người từ Việt Nam vượt biên bằng đường biển. Và chưa hết đâu! Đất nước còn chế độ Cộng Sản thì dân chúng còn bỏ nước ra đi. Tôi không nói ngoa, ngày nay còn có người đóng tàu vượt biển đi Úc (Tháng Tám và Tháng Mười Một, 2018) hay đến Đài Loan (Tháng Ba, 2018).

Không dưới hình thức vượt biển thì người ta trốn chế độ bằng con đường du học không về, định cư theo con cái, đầu tư để có quốc tịch nước ngoài, đăng ký lấy chồng ngoại nhân, đi lao động hay du lịch trốn ở lại…

Trước thái độ dứt khoát của người dân ghê sợ chế độ, bỏ quê hương ra đi như thế, Cộng Sản coi họ như là những kẻ thù cần phải tiêu diệt, bắn bỏ không thương tiếc. Không hợp tác, nổi dậy, hơn 5,000 người dân Huế bị đập đầu hay chôn sống trong các hầm tập thể. 2,000 người dân Quảng Trị bị tàn sát trên đoạn đường dài độ 9 km từ Quảng Trị vào Huế vì cái tội chạy khỏi quê hương vì sợ “giải phóng!”

Cộng Sản Bắc Việt đã dùng pháo 122 ly, 130 ly, cối 160 ly… từ hướng rừng Trường Sơn bắn vào dòng người di tản. “Chiến công” giết người này, 37 năm sau, đảng Cộng Sản đã thú  nhận là công lao của Trung Đoàn Pháo Binh 38-Bông Lau, đơn vị này đã được tặng danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân,” được kể lại trong cuốn sách “Mùa Hè Cháy,” của tác giả Quý Hải, một đại tá của quân Bắc Việt viết về trận thảm sát trên đường di tản của dân Quảng Trị.

Rồi sau đó, bao nhiêu người bị bắn hay bị pháo kích trên các bờ biển miền Trung vì muốn ra khơi chạy trốn Việt Cộng vào những ngày cuối Tháng Ba, Tháng Tư, 1975! Bao nhiêu người bị tù đày, bắn giết vì “tội” vượt biên!

Ngày 30 Tháng Tư, 1975, được Cộng Sản Bắc Việt rêu rao là ngày họ “giải phóng” dân chúng miền Nam khỏi sự “kìm kẹp” của Mỹ-Ngụy. Tới nay đã 44 năm trôi qua, ta thử nhìn lại xem ngày này: Ai giải phóng ai?

Lâu nay chúng ta đã được đọc các bài viết về chuyện “giải phóng” có tên hay giấu tên, cũng như của nhà báo Huy Đức, Trần Quang Thành, nhà văn Dương Thu Hương, Nguyễn Quang Lập, nhà thơ Phan Huy, Tiến Sĩ Lê Hiển Dương, Châu Hiển Lý (bộ đội tập kết,) nhất là qua thực tế của người dân đã sống với chế độ miền Nam, cả nước đều đã mở mắt thấy rõ:

-Cuộc kháng chiến “giải phóng miền Nam,” thống nhất đất nước, thực chất chỉ là cuộc chiến đánh thuê của người lính Bắc Việt cho Liên Xô, Trung Quốc.

-Xã Hội Chủ Nghĩa là một xã hội tồi tệ và được phơi bày rõ rệt qua sự nghèo khổ của nhân dân miền Bắc và là một thời đen tối nhất trong lịch sử Việt Nam, thê thảm và lạc hậu, hy sinh hạnh phúc của nhân dân cho sự nghiệp của đảng Cộng Sản quốc tế.

-Xã hội ngày nay là một xã hội đạo đức băng hoại đến cùng với đĩ điếm, buôn người, rượu chè, giết chóc, hối lộ tham nhũng ngay cả trong ngành giáo dục và tư pháp. Người dân có quyền ăn chơi, nhậu nhẹt, sa đọa… nhưng không có quyền phát biểu hay phê phán người cầm quyền. Hệ thống công an, roi cùm, nhà tù đã bóp chẹt quyền con người. Giàu nghèo cách biệt bởi đảng cầm quyền có quá nhiều quyền lực, tham ô, vơ vét!

Như thế gọi là giải phóng ư?

“Đất lành chim đậu,” nhưng thực tế, là sau 44 năm “giải phóng,” dân chúng còn phải bỏ nước vượt biển ra đi, hai tiếng “giải phóng” trở thành thứ ngôn ngữ lừa dối, điêu ngoa. Cái ngày mà đảng Cộng Sản gọi là “ngày Giải Phóng” chính là cái này thảm họa của cả dân tộc Việt Nam.

Xin đừng quên, và đừng “quen miệng,” đừng vì đầu óc ngu muội, mà dùng hai chữ ‘giải phóng” nữa! (Huy Phương)