10 tỉnh được cấp gạo cứu đói Tết Quý Mão và giáp hạt 2023

Báo Nguoi-viet

January 15, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV). – Mới chỉ có 10 tỉnh xin trung ương cấp gạo cứu đói và đói giáp hạt cho dân đầu năm 2023 được loan báo lai rai mấy ngày qua.

Theo thông lệ hàng năm, nhà cầm quyền tại nhiều tỉnh nghèo tại Việt Nam xin nhà cầm quyền trung ương xuất từ kho lương thực dự trữ, phát gạo để chống đói vào dịp tết cũng như giúp họ vượt qua cơn đói trong khi chờ thu hoạch nông sản mùa kế tiếp gọi là “đói giáp hạt”.

Công nhân thất nghiệp ở tỉnh Bình Dương đi lượm ve chai kiếm sống khi tết Quý Mão sắp đến. (Hình: VNExpress)

Từ giữa Tháng Mười Hai 2022, tin tức được một số báo đưa tin nói có 14 tỉnh tại Việt Nam xin nhà cầm quyền trung ương cấp gạo cứu đói dịp Tết Quý Mão và đói giáp hạt 2023 cho dân nghèo. Tuy nhiên, đến nay qua ba đợt thông tin tuyên truyền, thấy có 10 tỉnh được cấp gạo cả từ miền bắc đến miền nam.

Trang mạng chinhphu.vn đưa tin, ngày 13 Tháng Giêng nhà cầm quyền trung ương đã cấp hơn 61 tấn gạo cho tỉnh Bắc Kạn và hơn 91 tấn gạo cho tỉnh Kon Tum “hỗ trợ nhân dịp tết Quý Mão” bên cạnh hơn 90 tấn gạo cho Kon Tum giúp dân địa phương chống đói giáp hạt năm 2023.

Cũng vào ngày này, 5 tỉnh gồm Tuyên Quang, Trà Vinh, Đắk Nông, Quảng Bình, Nghệ An được cấp gạo cứu đói dịp tết Quý Mão và đói giáp hạt 2023. Tỉnh Tuyên Quang được cấp hơn 257 tấn gạo và tỉnh Nghệ An được cấp gần 1,326 tấn gạo ăn tết. Ba tỉnh gồm Trà Vinh, Đắc Nông và Quảng Bình vừa được cấp gạo ăn tết vừa phải cứu đói giáp hạt tổng cộng hơn 3,870 tấn gạo.

Trước đó, ngày 20 Tháng Mười Hai 2022, nhà cầm quyền trung ương cấp cho tỉnh Ninh Thuận 1,183 tấn gạo, tỉnh Sóc Trăng hơn 3,927 tấn gạo và tỉnh Cao Bằng hơn 642 tấn gạo để ăn tết.

Báo chí tại Việt Nam mừng rỡ đưa tin nền kinh tế của Việt Nam năm 2022 tăng trưởng 8.02%, cao nhất Á Châu như sự hãnh diện cho thành tích xuất sắc của chế độ vượt qua cả Trung Quốc, vốn là khuôn mẫu để Hà Nội bắt chước. Thành tích tăng trưởng kinh tế vĩ mô gộp chung thì như vậy trong khi nhiều tỉnh vẫn phải xin cứu đói và dịp tết âm lịch truyền thống và nhất là cái đói khi đồ ăn dự trữ trong nhà đã hết mà mùa đông-xuân sắp thu hoạch thì chưa tới.

Lợi tức trung bình đầu người tại Việt Nam năm 2022 khoảng 3,869 đô la, theo bản báo cáo cuối năm của Tổng cục Thống kê Hà Nội. Con số vừa kể không phản ảnh thực tế của xã hội Việt Nam giữa tầng lớp quan quyền giàu có và đại đa số dân chúng cùng khổ. Khoảng 10 triệu người vẫn còn sống trong nghèo khó, dân lao động tại Việt Nam nếu không có việc làm là đối diện ngay với cái đói.

Gạo cứu đói phát cho dân gần tết Quý Mão. (Hình: minh họa/Công Luận)

Chỉ một tuần lễ trước đây, tức ngày 9 Tháng Giêng, báo mạng VNExpress có bản tin kèm nhiều hình ảnh cho biết, nhiều người lao động làm cho các hãng xưởng mới bị sa thải vì hãng xưởng của họ mất đơn đặt hàng, đã phải vội vàng “thả lưới đánh cá, vớt lục bình làm thực phẩm, nhặt ve chai… kiếm sống”. Những ngày cuối năm 2022, tỉnh Bình Dương có khoảng 28,000 công nhân mất việc và 240,000 công nhân bị giảm giờ làm.

Theo tạp chí Nhịp Sống Thị Trường ngày 26 Tháng Chín 2022, thống kê thấy10 tỉnh có tỉ lệ cách biệt giàu nghèo lớn nhất nước, đều là những tỉnh rất nghèo gồm Cao Bằng, Lai Châu, Bắc Kạn, Sơn La, Gia Lai, Quảng Trị, Điện Biên, Lào Cai, Hà Giang, Đắk Nông. Hầu hết những tỉnh này đều đổ ra những số tiền rất lớn để xây “tượng đài” trong khi vẫn xin gạo cứu đói.

Một tài liệu hồi năm ngoái của Cục Mỹ Thuật-Nhiếp Ảnh và Triển Lãm thuộc Bộ Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch cho hay trên toàn Việt Nam có hơn 400 tượng đài do các cấp từ trung ương tới tỉnh và huyện đầu tư, quản lý. Tiền xây tượng đài từ vài trăm tỉ đồng đến vài ngàn tỉ đồng. (TN)

“NGƯỜI VIỆT MỚI”

Huy Chiêu

“NGƯỜI VIỆT MỚI”

Sau khi Liên xô sụp đổ, đất nước mà tôi và nhiều thế hệ người Việt nam hằng yêu mến, kính trọng trở nên nghèo khổ, điêu tàn. Rồi cũng chính từ trong cái nghèo khổ và điêu tàn ấy, một thời gian sau nữa, xuất hiện một tầng lớp mà người ta gọi là “Novue russkie” – Người Nga mới. Tức là họ vẫn là người Nga nhưng họ cũng chẳng là người Nga. Là người Nga vì họ nói tiếng Nga. Nhưng họ ăn,mặc, ở…nói chung là sống (và cả chết nữa) hoàn toàn không giống những người Nga còn lại, người Nga “ cũ “. Vì đa phần họ là người có nhiều tiền. Số ít còn lại là có rất, rất nhiều tiền.

Tình hình ở Việt nam chúng ta lại hơi khác. Một lớp “Người Việt mới” đã dần xuất hiện khi chưa có một sự sụp đổ nào, cả trong quan chức lẫn trong doanh nhân và ngày càng rõ nét. Là quan chức, thay vì sòng sọc điếu cày như trước kia, họ hút xì gà (ngày vài ba điếu) mà mỗi điếu bằng nửa tháng lương người lao động, họ uống chai rượu bằng thu nhập 10 năm của một hộ nông dân thay vì rượu đế. Con họ, đang du học ở Anh bằng tiền tiết kiệm và tiền đi bán chổi làm thêm, vài tháng có thể về thăm bạn gái bằng vé C. Bạn gái họ vài tuần có thể đi mua các thứ lặt vặt ở các cửa hàng tại Milano, cách chúng ta không xa lắm. Khi rao giảng về chủ nghĩa và đạo đức, họ hay viện dẫn truyện Kiều và ca dao cho dễ hiểu và sinh động. Và khi chết, để khỏi chen chúc ở những nghĩa trang, nơi có chồng chất những anh hùng, liệt sỹ, những vị tiền bối, họ được chôn tại quê nhà ấm áp, nơi đã dành (hay họ đã giành) vài héc ta vuông vức.

Bên cạnh quan chức ‘’ mới” tất nhiên là chúng ta hay thấy hình bóng của vài ( hay nhiều ) doanh nhân “mới”. Họ thường tháp tùng quan chức nhưng đi sau vài bước chân, cười (rất to) khi quan chức cười mỉm, gật như gà mổ thóc mỗi khi quan chức hỏi và vỗ tay dào dạt như dành cho idol khi quan chức kết thúc bài phát biểu hùng hồn. Thay vì năng đi chùa họ tự xây vài cái chùa to khủng khiếp để tránh mất thời gian vàng bạc và nhân tiện gửi tượng của ngừoi thân vào đó. Và họ chẳng cần “noi gương và học theo“ ai hết, đạo đức của họ sáng ngời như chúng ta đã biết trong vài ngày qua.

Một cái gì đắng chát trong cổ họng (và cả trong tim nữa) khi bất chợt nghĩ rằng: “đất nước chưa bao giờ đẹp như hôm nay” lại có thể chỉ thuộc về “HỌ”, những “Người Việt mới”!

( copy từ fb Lê kiên Thành , con trai cố TBT Lê Duẩn )

Thái Lý Hạo Nam – Tưởng Năng Tiến

Sổ Tay Thường Dân- Tưởng Năng Tiến

Sau nhiều ngày, với nhiều “phương án cứu hộ” rất nặng phần trình diễn của nhà nước Việt Nam – chung cuộc – giới truyền thông của xứ sở này đã đồng loạt (và ái ngại) loan tin: “Bé Hạo Nam đã tử vong!”

T.S Nguyễn Phương Mai đặt câu hỏi (“Có bao nhiêu Hạo Nam còn sống?) và trả lời luôn:

“Bé Hạo Nam thuộc tổng số hơn 5 triệu trẻ em Việt Nam nghèo đa chiều (nghèo ở ít nhất 2 khía cạnh, theo thông tin và định nghĩa của UNICEF).

Bé 10 tuổi mà chỉ nặng có 20kg, nhỏ và có thể là thiếu dinh dưỡng đến mức nhiều người cho rằng việc bé lọt chân vào miệng ống có đường kính 25cm là điều không thể.

Bé cũng nghèo về mặt “cơ sở nhà ở”, nếu nhìn vào cái chòi rách tươm mà gia đình bé đang trú ngụ. Bé cũng nghèo về mặt “tiếp cận thông tin” khi những chương trình miễn phí tiền học, trợ giúp xã hội, những khoản thu“vì người nghèo” ta vẫn đóng cho tổ trưởng dân phố đã không đến đúng đối tượng, giải quyết đúng việc cần làm.

Đó là ta còn chưa biết liệu bé có nghèo về mặt y tế (được khám chữa bệnh, được tránh ảnh hưởng từ chất kích thích và việc hít khói thuốc thứ cấp từ người lớn), liệu bé có nghèo về mặt môi trường (có hố xí hợp vệ sinh, được dùng nước sạch, sống xa nơi xả rác thải, không hít khí ô nhiễm từ các công trình xây dựng và giao thông…), liệu bé có nghèo về mặt lao động (bé có phải góp công sức vào việc kiếm tiền trong tổng thu nhập của gia đình không).”

Câu hỏi cuối (“liệu bé có phải góp công sức vào việc kiếm tiền trong tổng thu nhập của gia đình không?”) khiến tôi nhớ đến những đứa trè Việt choắt cheo, đen đủi khác, quanh năm phơi thân giữa Biển Hồ lo phụ giúp bố mẹ trong mọi việc để kiếm ăn.

Tuổi thơ là món quà tặng quí giá của thế kỷ XX. Trước đó, nhân loại phải dồn hết nỗ lực vào việc mưu sinh nên phần lớn trẻ con chỉ là một người lớn thu nhỏ (miniature adult) với trách nhiệm đè nặng lên vai gần như bố mẹ. Món quà này, cho đến nay (tiếc thay) vẫn không đến được tay nhiều đứa bé Việt – trong đó có Hạo Nam.

Về hoàn cảnh của cháu, BBC cho biết thêm đôi ba chi tiết rất thương tâm:

“Bé Thái Lý Hạo Nam, 10 tuổi bị rơi vào bên trong cột bê tông rỗng tại một công trường xây dựng ở tỉnh Đồng Tháp vào trưa ngày 31/12 khi đang cùng các bạn đi nhặt phế liệu. Cậu bé đã rơi xuống cây cột bê tông hẹp, thẳng đứng có đường kính 25cm đã được đóng sâu xuống lòng đất.

Cha của cậu bé cho biết ông có nghe thấy tiếng kêu cứu của con mình khi lần đầu tới tìm kiếm ở khu vực này, nhưng sau đó âm thanh đã im bặt. Là con trai lớn trong gia đình có hoàn cảnh rất khó khăn nên cậu bé phải đi nhặt sắt vụn để phụ giúp cha mẹ.”

Cách đây chưa lâu, T.S Trần Đăng Tuấn (người chủ trương “Bữa Cơm Có Thịt” cho trẻ em ở vùng cao) cũng đặt một câu hỏi khác: “Nước mình nghèo, nhưng có đến mức này không?”

Câu trả lời có thể tìm thấy ngay được qua vài dữ kiện, cùng những con số:

  • Việt Nam gánh chịu tỷ lệ thuế phí GDP cao gấp từ 1,4 đến 3 lần so với các nước khác trong khu vực.
  • Trong 20 năm qua, Việt nam đã huy động được hơn 74 tỷ USD ODA đến từ nhiều quốc gia và các tổ chức quốc tế.
  • Theo công bố từ Ngân hàng Thế giới, năm 2019 , lượng kiều hối về Việt Nam ước đạt 16,7 tỷ USD.
  • Theo nhận định của Ngân hàng Thế giới, lượng kiều hối của Việt Nam năm 2021 dự báo tăng khoảng 4,5% so với năm 2020 (khoảng 18 tỷ USD), là quốc gia nhận kiều hối cao thứ ba ở châu Á với tổng giá trị chuyển về đạt 18 tỷ USD…
  • Gần 19 tỷ USD là lượng kiều hối ước tính đổ về Việt Nam trong năm 2022, cao hơn khoảng 1 tỷ USD so với năm trước đó.

Những “hàng tỷ” này cứ như từ trên Trời rớt xuống (ròng rã từ thập niên này/sang thập niên khác) đã được giới lãnh đạo VN chi tiêu ra sao cho an sinh xã hội, và cho phúc lợi của người dân – nhất là những công dân lão hạng?

Báo Điện Tử Của Đảng Cộng Sản Việt Nam long trọng thông báo: “Từ ngày 01/7/2021, người cao tuổi từ đủ 80 tuổi trở lên, không có lương hưu, trợ cấp bảo hiểm xã hội hàng tháng sẽ được hưởng trợ cấp xã hội là 360.000 đồng/tháng.”

Số tiền này có lẽ đủ để ăn 10 tô phở nhưng nhỡ cụ cao tuổi nào (buột miệng) gọi thêm một ly trà đá hay cái bánh quẩy nữa thì chắc thiếu, thiếu chắc. Tuy hưu bổng chỉ khiêm tốn (đến mức thảm hại) thế thôi nhưng không phải ai cũng được nhận đâuVnexpress (số ra ngày 16/11/2021) cho biết: “Trong số 13,4 triệu người già, khoảng 64,4% không có lương hưu và trợ cấp, phải sống dựa vào con cháu, người thân hoặc tiếp tục lao động mưu sinh.”

Tiếp tục cách nào?

Từ Sài Gòn, bỉnh bút Song May (BBC) tường thuật: “Người già ở Việt Nam được tạo mọi điều kiện trên giấy … nếu không nương tựa được con hay cháu thì thường phải bán vé số, lượm ve chai, bán hàng rong, giữ trẻ em cho nhà khá giả. Khá hơn thì họ có xe bán bánh mì, bán đồ ăn sáng, hoặc bán chè, cháo, đồ ăn vặt…vào chiều tối.

Không chỉ người độc thân mới tự bươn chải khi về già, ngay cả những người già có con/cháu vẫn phải mưu sinh, vì đa phần người trẻ nếu có đi làm thì cũng không đủ nuôi thân (mức lương trung bình 5 – 6 triệu đồng/tháng, trên dưới 200 USD) lấy đâu ra mà cưu mang cha mẹ già?”

Người già – tất nhiên – không phải là thành phần duy nhất phải “tự bươn chải” để “nuôi thân,” ở xứ sở này.

Phóng viên Mộc Lam (Tuổi Trẻ Online) tường thuật:

Trưa. Nắng gắt gỏng. Ngô Quốc Thống (học sinh lớp 5 Trường tiểu học số 1 Hòa Phú, H.Tây Hòa, Phú Yên) tay cầm xấp vé số rảo bước dọc đường Hồ Xuân Hương (Q.3, TP.HCM). Cứ thấy đông người là Thống ghé lại. “Chú ơi, chú mua vé số giúp cháu đi chú”, “Cô ơi, cô mua giúp con tờ vé số nghen cô”.

Thống kể không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu được vào TP.HCM. “Chắc 5 hay 6 lần gì đó. Vì cứ hễ hè là vô đây bán vé số với mẹ. Mẹ cháu bán vé số trong này được 10 năm rồi. Mỗi lần cháu vô được vài tháng, nhưng chỉ đi bán vé số thôi chứ không có đi chơi đâu cả”, Thống nói.

Thống không phải là ngoại lệ. Bởi những đứa trẻ như Thống, hè là vào thành phố để mưu sinh, có rất nhiều. Vì lẽ đó mà vào lúc hè chưa đến, tuyến đường Hồ Xuân Hương hay các nẻo đường khác ở TP.HCM không nhiều trẻ em bán vé số. Đến thời điểm này, hằng ngày, những tiếng rao “vé số đây!”, những lời mời mọc “mua vé số giùm con” xuất hiện rất nhiều.

Đồng hương với Thống là Nguyễn Đình Phú (học sinh lớp 7 Trường THCS Trường Chinh, H.Đông Hòa, Phú Yên). Phú 13 tuổi mà người nhỏ thó, gầy gò. Phú cũng “được” vào TP.HCM để phụ gia đình kiếm thêm bằng việc bán vé số.

Không chỉ ăn bớt (ăn xén, ăn hớt, ăn giựt, ăn lường, ăn quỵt, ăn gian) phần của những người già ở Việt Nam, quý vị lãnh đạo ở xứ sở này còn cướp luôn miếng bánh trong tay của vô số trẻ thơ khác nữa mà bé Hạo Nam chỉ là một trong số hơn 5 triệuđứa – theo thông tin của UNICEF.

Ăn như thế mà không ai thấy ngượng (hoặc bị nghẹn) sao?

Tưởng Năng Tiến
1/2023

Đòi nhà cho Việt kiều Mỹ, bị quỵt tiền thưởng, kiện đòi được gần $5 triệu

 Báo Nguoi-viet

January 13, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Tòa phúc thẩm buộc những người thừa kế quyền của mẹ con bà Vương Thị Khanh phải trả cho Luật Gia Đặng Đình Thịnh số tiền 113 tỷ đồng ($4.8 triệu) vì ông này đòi được nhà cho gia đình bà Khanh.

Theo báo Thanh Niên hôm 13 Tháng Giêng, bị đơn trong vụ án “Tranh chấp hợp đồng hứa thưởng” là bà Vương Thị Khanh, sinh năm 1923, Việt kiều Mỹ, chết năm 2017, cùng con trai là ông Nguyễn Đắc Quang, chết năm 2018.

Luật Gia Đặng Đình Thịnh. (Hình: Dân Trí)

Hồ sơ vụ kiện cho biết, căn nhà ở địa chỉ 446-448 Nguyễn Thị Minh Khai, quận 3, Sài Gòn, do ông Nguyễn Đắc Kha, chết năm 2004, và bà Vương Thị Khanh đứng tên sở hữu. Sau đó, căn nhà “do nhà nước quản lý” vì gia đình ông Kha đi định cư ngoại quốc.

Năm 2006, bà Khanh cùng con trai Nguyễn Đắc Quang về Việt Nam, làm thủ tục xin nhận lại căn nhà này, và thuê Luật Gia Đặng Đình Thịnh giúp đỡ về mặt pháp lý. Trong hợp đồng và phụ lục, phía bà Khanh cam kết thưởng cho ông Thịnh 35% giá trị căn nhà nếu ông này giúp đòi lại được.

Năm 2011, Bộ Xây Dựng và Ủy Ban Nhân Dân ở Sài Gòn cùng ra quyết định trả lại nhà cho bà Khanh. Sau đó, mẹ con bà Khanh tiến hành nhiều giao dịch mua bán, cho thuê căn nhà nhưng không thực hiện hợp đồng hứa thưởng với ông Đặng Đình Thịnh.

Năm 2011, ông Thịnh khởi kiện, yêu cầu mẹ con bà Khanh trả tiền thưởng.

Tại phiên sơ thẩm, tòa nhận định, việc hứa thưởng “là tự nguyện, không vi phạm điều cấm của pháp luật hoặc trái đạo đức xã hội, nên cần chấp nhận yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn.”

Căn nhà nay là trụ sở của ngân hàng ACB. (Hình: Thanh Niên)

Theo chứng thư thẩm định giá năm 2020, giá trị quyền sử dụng đất và căn nhà là 323 tỷ đồng ($13.8 triệu).

Do tại thời điểm ký hợp đồng hứa thưởng, mẹ con bà Khanh chỉ được quyền quyết định một phần của căn nhà, tòa sơ thẩm tuyên ông Đặng Đình Thịnh chỉ được nhận 68 tỷ đồng ($2.9 triệu).

Ông Thịnh làm đơn kháng cáo và tòa phúc thẩm nhận định việc này “có căn cứ” và văn bản hứa thưởng của mẹ con bà Vương Thị Khanh “có giá trị pháp lý.” Do vậy, tòa tuyên buộc những người thừa kế quyền của mẹ con bà Vương Thị Khanh phải trả cho ông này 113 tỷ đồng, tương đương 35% giá trị căn nhà. (N.H.K)

KIÊN ĐỊNH ĐUỔI BẮT CHIM TRỜI – Đỗ Ngà

Xuan Ly

KIÊN ĐỊNH ĐUỔI BẮT CHIM TRỜI

Đỗ Ngà

Nông nghiệp cho dân còn làm không xong mà ráng đốt tiền để chứng tỏ năng lực công nghệ để làm gì?

Nước Úc đã từng có một thương hiệu ô tô của riêng mình, đó là hãng Holden. Công ty này đã chính thức bị khai tử từ năm 2020 vì không thể cạnh tranh với xe nhập.

Thụy điển cũng thế, hãng ô tô Volvo từng là biểu tượng cũng lắm long đong, hết rơi vào tay hãng Ford, rồi sau đó rơi vào tay ông chủ Trung Quốc.

Nước Anh là cường quốc kinh tế. Tuy nhiên thương hiệu Land Rover lừng danh của họ thì rơi vào tay ông chủ Ấn Độ. Rolls Royce lừng danh lại rơi vào tay BMW và Bentley cũng thuộc về Volkswagen.

Tuy Anh, Úc, Thụy Điển lần lượt mất đi những hãng ô tô mang tính biểu tượng, nhưng họ vẫn luôn là quốc gia giàu mạnh, phát triển một cách bền vững.

Những gì mình không làm tốt bằng người ta thì buông bỏ và tập trung vào những thứ mình làm tốt nhất, đấy mới là hướng đi bền vững cho đất nước. Người Úc làm ô tô không bằng người Nhật, người Hàn thì cứ để Nhật và Hàn làm và họ mua hàng nhập mà dùng, cần gì níu kéo một thương hiệu không mang lại lợi ích kinh tế?

Nước Úc xa xôi bán vải thiều sang Việt Nam, một loại sản phẩm vốn là lợi thế của Việt Nam mà họ vẫn bán được, thậm chí bán giá rất cao là tại sao? Là vì thương hiệu quốc gia. Cũng là vải thiều mà mang thương hiệu Úc khác thương hiệu Việt. Nước Úc bỏ ô tô tập trung vào nông nghiệp, lĩnh vực mà họ giỏi vượt trội và đất nước họ vẫn phát triển tốt.

Ngày 25 Tháng Mười Hai, trang VOV cho biết, rau quả Trung Quốc nhập qua Việt Nam tăng mạnh chiếm đến 40% thị phần. Hàng nông nghiệp cao cấp thì bị các nước tiến bộ chiếm lĩnh, hàng nông nghiệp bình dân thì bị Trung Quốc chiếm. Nông nghiệp Việt Nam bị ép cho ngợp thở ngay trên sân nhà. Vậy mà Đảng Cộng Sản lại dồn hết nội lực để phát triển công nghệ ô tô.

Vinfast hiện nay đã lỗ 4,7 tỷ đô la trong khi vốn chủ sở hữu chỉ có 4,4 tỷ đô và đang cứ tiếp tục đốt, điều đó cho thấy Vinfast đuối về tài chính. Xe thì quá nhiều lỗi mà lại bán giá cao ngất ngưởng cho thấy Vinfast đang đuối về kỹ thuật. Hai hình ảnh này cho thấy, Phạm Nhật Vượng làm ô tô để chứng tỏ năng lực chứ không phải làm ô tô để làm giàu cho đất nước. Đảng Cộng Sản đang cố làm ô tô để tạo mặt nạ chữa bệnh sĩ cho Đảng, hết.

Nông nghiệp cho dân còn làm không xong mà ráng đốt tiền để chứng tỏ năng lực công nghệ để làm gì? Đây rõ ràng là không bắt chim lồng mà lại cố đuổi bắt chim bay. Đảng Cộng Sản dưới sự “soi đường” của Chủ Nghĩa Mác Lê Nin nên mới không nhận ra sự vô ích của việc đuổi bắt chim trời như thế. Con chim trời “Chủ Nghĩa Xã hội” đã được Đảng Cộng Sản đuổi theo 77 năm ròng rã và giờ Đảng vẫn đang tiếp tục. Vô minh bền vững thì hết thuốc chữa. Đất nước này làm sao phát triển được?

Hai vụ chồng giết vợ xảy ra cùng ngày tại Bà Rịa-Vũng Tàu

Báo Nguoi-viet

January 13, 2023

BÀ RỊA-VŨNG TÀU, Việt Nam (NV) – Hai vụ án mạng do “mâu thuẫn vợ chồng” xảy ra cùng trong hôm 12 Tháng Giêng làm ba người chết đều ở huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.

Theo báo VietNamNet hôm 13 Tháng Giêng, trong vụ đầu tiên, vào đêm hôm trước, ông TVT, 48 tuổi, và vợ là bà LTB, 44 tuổi, ở xã Sơn Bình, huyện Châu Đức, cãi nhau lớn tiếng.

Hiện trường vụ án mạng chồng dùng dao đâm vợ rồi treo cổ tự sát xảy ra ở xã Sơn Bình, huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. (Hình: Zing) HoaKhanh

Ông T. dùng dao chém bà B. khiến bà này bị thương, chạy ra ngoài kêu cứu. Khi hàng xóm chạy qua thì thấy bà B. nằm gục ngoài sân với nhiều vết máu trên người. Phía trong nhà, ông T. chết trong tư thế treo cổ gần nhà bếp.

Người dân đưa bà B. đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch nhưng bà chết sau đó.

Vụ thứ nhì xảy ra cũng trong hôm 12 Tháng Giêng, tại xã Kim Long, huyện Châu Đức. Do nghi ngờ vợ mình ngoại tình, nghi can Cao Xuân Liễu, 25 tuổi, quê ở tỉnh Quảng Bình, đã dùng dao đâm vợ, cô VTNK, 20 tuổi, nhiều nhát khiến nạn nhân bị thương nặng, sau đó chết trước khi được đưa đi cấp cứu.

Sau khi gây án, nghi can Liễu cầm dao định bỏ trốn thì bị Công An huyện Châu Đức khống chế, bắt giữ.

VietNamNet cho biết thêm, Phòng Cảnh Sát Hình Sự, Công An tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu đang tiếp tục điều tra, làm rõ cả hai vụ án mạng nêu trên.

Nghi can Cao Xuân Liễu lúc bị bắt. (Hình: Zing)

Trong một vụ tương tự, theo báo Zing hôm 13 Tháng Giêng, bị can Lê Thế Lưu, 60 tuổi, ở huyện Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hóa, vừa bị truy tố với hai cáo buộc “Giết người” và “Hiếp dâm.”

Bản tin cho hay, bị can Lưu và bà NTT, 65 tuổi, từng là vợ chồng nhưng sống ly thân từ năm 2017. Bị can không có việc làm ổn định, thường uống rượu say rồi gây sự với bà T.

Vào hôm 22 Tháng Chín, 2022, bị can Lưu muốn quan hệ tình dục với bà T. nhưng nạn nhân không đồng ý. Bị bà này từ chối, bị can túm tóc bà T. rồi đập xuống nền nhà.

Khi bà T. cầu cứu, bị can Lưu dọa giết rồi siết cổ cho đến khi nạn nhân nằm bất động. Thấy bà T. ngừng thở, bị can Lưu bỏ trốn.

Sáng hôm sau, con trai hai người này đi chơi về nhà thì phát hiện bà T. đã chết nên báo công an. Hung thủ Lê Thế Lưu bị bắt khi đang trên đường chạy trốn.

“Cơ quan tố tụng đánh giá hành vi của bị can Lê Thế Lưu thể hiện tính côn đồ, coi thường pháp luật, coi thường danh dự, nhân phẩm và tính mạng của người khác,” báo Zing viết thêm. (N.H.K) [qd]

Nghi ngờ cuộc họp báo về vụ ‘hiếp dâm’ ở trường Quân Sự Quân Khu 7

Báo Nguoi-Viet

January 13, 2023

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Liên quan vụ cáo buộc “hiếp dâm” xảy ra tại trường Quân Sự Quân Khu 7, tất cả các báo ở Việt Nam hôm 12 Tháng Giêng đều phải dẫn kết luận tại cuộc họp báo của giới chức Quân Khu 7 và trường Đại Học Ngoại Ngữ-Tin Học TP.HCM (HUFLIT).

Một ngày trước, mạng xã hội lan truyền hai đoạn video clip và một bài đăng trên một diễn đàn cho rằng một nữ sinh viên trường Đại Học HUFLIT bị hiếp dâm trong lúc học an ninh quốc phòng tại trường Quân Sự Quân Khu 7.

Ông Trần Hoài Trung, chính ủy Quân Khu 7. (Hình: Tuổi Trẻ)

Theo lời giới chức tại cuộc họp báo, “bản chất vụ việc xảy ra rất bình thường,” đây là “một vụ mất tiền giữa các sinh viên,” và cáo buộc “hiếp dâm” là nhằm “bịa đặt, bôi nhọ danh dự, hạ thấp uy tín của trường Quân Sự, cũng như lực lượng vũ trang Quân Khu 7.”

Tại sự kiện nêu trên, ông Nguyễn Anh Tuấn, hiệu trưởng trường Đại Học HUFLIT, nói rằng cáo buộc “hiếp dâm” bắt nguồn từ “một video bị cắt ghép, lồng vào nội dung xuyên tạc.”

Ông Nguyễn Tiến Sơn, chủ nhiệm chính trị, trường Quân Sự Quân Khu 7, một mực khẳng định rằng: “Các thông tin trên mạng là hoàn toàn sai sự thật, có dấu hiệu bịa đặt, xuyên tạc.”

Theo tờ Tuổi Trẻ, ông Trần Hoài Trung, chính ủy Quân Khu 7, quy kết việc lan truyền cáo buộc “hiếp dâm” nêu trên là do “phần tử phản động” thực hiện.

Tiếp đó, ông này đề nghị căn cứ vào Luật An Ninh Mạng, tiến hành khởi tố vụ án và các Facebooker đưa tin về cáo buộc “hiếp dâm.”

Còn theo báo Dân Trí hôm 13 Tháng Giêng, Phòng An Ninh Mạng Và Phòng Chống Tội Phạm Sử Dụng Công Nghệ Cao, Công An ở Sài Gòn, cho biết đang làm rõ những cá nhân tạo, phát tán cáo buộc “hiếp dâm” để xử lý nghiêm theo quy định pháp luật.

Trong khi đó, mạng xã hội bày tỏ sự hoài nghi xoay quanh cuộc họp báo của giới chức Quân Khu 7 và trường Đại Học HUFLIT.

Trường Quân Sự Quân Khu 7. (Hình: Trang web trường Quân Sự Quân Khu 7)

Ông Nguyễn Thông, cựu biên tập viên tờ Thanh Niên, bình luận trên trang cá nhân: “Vụ ‘Húp lít’ [HUFLIT] chưa biết thực hư thế nào, lại dính tới đối tượng [người] nhạy cảm, các bác đòi điều tra ngay, làm sáng tỏ ngay, có mà khó hơn lên giời. Các bác chắc chưa quên vụ anh lính binh nhì Trần Đức Đô ‘tự nguyện chết’ năm 2021, rành rành thế, vậy vẫn được thu xếp xong.”

“Có những điều, muốn ngay là xong ngay, chỉ trong nháy mắt. Nhưng có những điều không thể ngay, mà chỉ… cong, rồi ‘để lâu cứt trâu hóa bùn,’” theo Facebook Nguyễn Thông.

Cùng thời điểm, Facebooker Dương Quốc Chính, nhà quan sát từ Hà Nội, bình luận trên trang cá nhân: “…Tóm lại những chuyện này cần có cuộc điều tra bởi cơ quan điều tra. Cái chính là cần có cuộc điều tra khách quan, thì mới biết được sự thật. Còn thông tin từ ông chủ nhiệm chính trị [Nguyễn Tiến Sơn, trường Quân Sự Quân Khu 7] không thể mặc nhiên coi là sự thật được.” (N.H.K) [qd]

Xuân này Cán bộ gộc thôi ăn tết, chiến dịch lửa đỏ rực lò dịp cuối năm nhâm dần

Trích Vieetnamnet.vn

Sau khi xem xét đề nghị của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban Bí thư nhận thấy:

Ông Mai Tiến Dũng với cương vị Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước; thiếu trách nhiệm trong việc thực hiện nhiệm vụ tổ chức các chuyến bay đưa công dân về nước trong đại dịch Covid-19, để một số cán bộ Văn phòng Chính phủ tham mưu, đề xuất không đúng kết luận của Thủ tướng Chính phủ, nhận hối lộ, bị khởi tố, bắt tạm giam.

Vi phạm của ông Mai Tiến Dũng đã gây hậu quả nghiêm trọng, dư luận xấu trong xã hội, làm giảm uy tín của tổ chức đảng và cơ quan hành chính Nhà nước.

Với ông Chử Xuân Dũng đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống; nhận hối lộ; vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, quy định về những điều đảng viên không được làm và trách nhiệm nêu gương; thiếu trách nhiệm trong việc thực hiện chức trách, nhiệm vụ được giao, để xảy ra vi phạm, khuyết điểm, tiêu cực, tham nhũng, gây thất thoát ngân sách Nhà nước; vi phạm quy chế làm việc, không thực hiện chỉ đạo của Thành uỷ về công tác phòng, chống dịch Covid-19.

Ông Ma Thế Quyên đã vi phạm quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, quy chế làm việc; thiếu trách nhiệm trong lãnh đạo, chỉ đạo, thiếu kiểm tra, giám sát để đơn vị thuộc quyền quản lý vi phạm pháp luật về kế toán, ngân sách Nhà nước, gây thất thoát ngân sách Nhà nước.

Ông Men Pholly đã vi phạm nguyên tắc tổ chức, hoạt động, quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, vi phạm quy định về những điều đảng viên không được làm và trách nhiệm nêu gương; đầu tư dự án và kinh doanh chưa thực hiện đầy đủ thủ tục theo quy định của pháp luật.

Ông Nguyễn Văn Phong trong thời gian giữ chức vụ Bí thư Đảng uỷ, Giám đốc Sở Tài chính đã vi phạm quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước; thiếu trách nhiệm trong việc thực hiện chức trách, nhiệm vụ được giao; vi phạm quy định pháp luật về đất đai, đấu thầu, gây thất thoát ngân sách Nhà nước.

Vi phạm của các ông: Chử Xuân Dũng, Ma Thế Quyên, Men Pholly, Nguyễn Văn Phong đã gây hậu quả rất nghiêm trọng, dư luận bức xúc trong xã hội, ảnh hưởng xấu đến uy tín tổ chức đảng, cơ quan Nhà nước.

Căn cứ nội dung, tính chất, mức độ, hậu quả, nguyên nhân vi phạm; theo quy định của Đảng về kỷ luật đảng viên vi phạm, Ban Bí thư quyết định thi hành kỷ luật: Cảnh cáo ông Mai Tiến Dũng; Cách chức tất cả các chức vụ trong Đảng đối với ông Men Pholly; Khai trừ ra khỏi Đảng các ông: Chử Xuân Dũng, Ma Thế Quyên, Nguyễn Văn Phong.

Lời bàn:

 Con COVID mạnh thật nó không những gây chết chóc cho người nhiễm bệnh mà còn làm cho vô số cán bộ không nhiễm bị đánh văng “té ghế” hết, có khi “tú vô tè” luôn.

COVID ơi, sao mày mạnh dữ vậy, Cán bộ đớp của người sắp chết, người di dân khốn nạn chứ Cán Bộ có đụng chạm gì mày đâu mà cũng không xong với mày, đồ Covid chết tiệt.

 Phan Sinh Trần

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đồng Tâm nhìn từ Rạch Gốc

Tưởng Năng Tiến

Báo Đàn Chim Việt

11/01/2023


____________________________________________________________________________________________________

Dù cũng đọc được lõm bõm một hai ngoại ngữ, tôi rất ít khi rớ tới một tờ báo hay một cuốn sách viết bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp. Lý do, chả phải là vì tôi có máu bài ngoại hoặc dị ứng với văn hoá thực dân (hay đế quốc) gì ráo trọi mà chỉ tôi chỉ thạo tiếng mẹ đẻ hơn nên rất ngại “đụng” đến tiếng nước ngoài.

Những người cầm bút của nước Việt tuy viết dở hơi nhiều nhưng viết hay cũng đâu có ít. Đọc họ sướng muốn chết, và đọc mệt luôn cũng chưa hết chữ nên bận tâm làm chi đến những tác giả ở tận đâu đâu.

Cả ngày hôm nay tôi xem say mê bút ký Đồng Bằng của nhà văn Nguyên Ngọc. Ông viết như nói vậy đó: lưu loát, tươi cười, bình dị nhưng thâm trầm và lôi cuốn. Thản hoặc, cũng có đôi đoạn hơi cường điệu (hay nói nguyên văn theo cách dùng từ của chính ông là “gồng lên”) nhưng rất ít. Tôi xin phép sẽ đề cập đến sau, khi có dịp.

Riêng hôm nay, xin mời mọi người xem chơi đôi ba đoạn ngắn, Nguyên Ngọc viết về chuyến đi của ông đến miền đất cực Nam của quê hương (Cà Mau) nơi mà T.B.T Lê Duẩn đã từng nương náu.

Khi ghe cặp bờ, tác giả cùng bạn đồng hành được ông Hai Phốc – Chủ Tịch Xã – đón tiếp vô cùng nồng nhiệt. Hai người, nhân dịp này, cũng tìm biết thêm được không ít chuyện thú vị về cuộc khởi nghĩa ở Hòn Khoai (Rạch Gốc) hồi năm 1940:

“Sau thất bại Nam Kỳ Khởi nghĩa, mấy chục ngư dân Rạch Gốc – Cà Mau đều phải đi tù Côn Đảo, về sau Hai Phốc kể với tôi, mấy chục người ấy đã có ai biết chút chữ nghĩa gì đâu, ở tù Côn Đảo họ chỉ làm một nhiệm vụ: mỗi khi ông Lê Duẩn, ông Tôn Đức Thắng và các ông đầu lĩnh cộng sản bị mang ra đánh thì các ông xông ra chịu đòn thay. Có người bỏ mạng ở Côn Đảo, như cha anh Hai Phốc, còn sống trở về đâu không được mươi người, nay chỉ còn mỗi ông Hắc Hổ.”

Thất bại là mẹ thành công nên sau nhiều lần “khởi nghĩa” bất thành – chung cuộc – cách mạng cũng đã “giải phóng” được cả hai miền Nam/Bắc, thống nhất giang sơn. Sau đó, bác Lê say sưa với chiến thắng nên không có dịp trở lại chốn xưa để thăm lại các ngư dân đã nuôi dưỡng ̣(và bảo vệ) mình nhờ vào “vô số kênh rạch chi chít và bí hiểm” ở Cà Mau.

Bác Tôn, xem ra, nhàn nhã hơn thấy rõ:

“Ngoài việc dự các nghi lễ long trọng bắt buộc phải có mặt cụ, cụ không làm việc gì khác ngoài một việc cụ thích thú hơn cả là sửa xe đạp. Làm phó chủ tịch nước, ông thợ máy ngày trước buồn tay buồn chân. Hết xe đạp hỏng cho cụ chữa, anh em bộ đội bảo vệ và nhân viên phục vụ phải lấy xe của người nhà mang vào cho cụ kẻo ngồi không cụ buồn. Thương cụ quá, đôi khi họ còn làm cho xe trục trặc đi để dắt đến nhờ cụ sửa giùm.” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày. Văn Nghệ. Westminster, CA: 1997).

Tuy rất rảnh “nhưng ông thợ máy ngày trước” chỉ tìm vui trong việc sửa xe (đạp) để giết thời giờ, từ năm này sang năm khác, chứ cũng chưa lần nào ghé qua Rạch Gốc để thăm hỏi những kẻ đã chịu đòn thay cho mình ngoài ở Côn Đảo – năm nào.

Bác Bằng cũng xử xự y như thế:

“Khi Nguyễn Lương Bằng vượt ngục Sơn La ông được một thanh niên người Thái trắng dẫn đường. Đưa ông đi khỏi địa phận Sơn La xong, trở về nhà anh bị Pháp bắt đem chặt đầu.

Tôi đã tới bản Giảng, cách nhà tù Sơn La vài cây số, vào mùa thu năm 1965, để thăm gia đình anh thanh niên nọ. Trong ngôi nhà sàn xiêu vẹo chỉ còn lại bà mẹ anh, một bà lão lẩm cẩm, điếc lác, hỏi năm câu mới trả lời được một, câu trả lời lại chẳng ăn nhập gì với câu hỏi.

Bác Cả Hà Đông của tôi chưa một lần trở lại bản Giảng để thăm hỏi bà lão tội nghiệp. Rõ ràng, ông là, hoặc đã trở thành, người không có ân nghĩa. (Vũ T. H. s.đ.d. tr. 314).

Đ…  mẹ nhân tình đã biết rồi!Lạt như nước ốc bạc như vôi.     

Ấy thế nhưng nói cho nó hết lẽ thì Bác Tôn và bác Bằng vẫn còn chút (nhất điểm) lương tâm. Cả hai chỉ bạc thôi chứ không đến nỗi ác. Bác Hồ thì khác. Bạc bẽo, độc ác, gian trá, thâm hiểm … và không hề từ bất cứ một thủ đoạn đê tiện hay bất nhân nào.

Mụ địa chủ Cát-hanh Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã: 

– Giết chết 14 nông dân. Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.

 – Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người

– Năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.

Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là: Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng, Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!

(21-7-1953) C.B

C.B là một trong những bút danh của Hồ Chí Minh.  Còn Cát Hanh Long là ai?

Theo Wikipedia: “Nguyễn Thị Năm (1906 – 9 tháng 7 năm 1953, quê ở Làng Bưởi, ngoại thành Hà Nội), là một địa chủ có công đóng góp tài sản cho Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp. Trong cuộc Cải cách ruộng đất, bà bị nông dân địa phương đấu tố là địa chủ gian ác và bị xử bắn. Bà nguyên là Hội trưởng Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam tỉnh Thái Nguyên. Bà còn được gọi là Cát Hanh Long vì đây là tên một hiệu buôn do bà làm chủ ở Hải Phòng.”

Người trong cuộc cho biết thêm chi tiết:

“Khi du kích đến đưa bà ta đi, bà ta đã cảm thấy có gì nên cứ lạy van ‘các anh làm gì thì bảo em trước để em còn tụng kinh’. Du kích quát: ‘Đưa đi chỗ giam khác thôi, im!’ Bà ta vừa quay người thì mấy loạt tiểu liên nổ ngay sát lưng. Mình được đội phân công ra Chùa Hang mua áo quan, chỉ thị chỉ mua áo tồi nhất…

Mua áo quan được thì không cho bà ta vào lọt. Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: ‘Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?” Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy.” (Trần Đĩnh. Đèn Cù, Westminster, CA: Người Việt, 2014).

So với bản Giảng (Sơn La) hay Rạch Gốc (Cà Mau) thì Đồng Tâm (Hà Nội) chả là cái đinh gì sất cả. Bản thân ông Nguyễn Đình Kình cũng thế, cũng chả có thành tích gì đáng kể, chưa giúp được một đồng chí lãnh đạo nào vượt ngục, cũng chả chịu đòn thay cho bất cứ ai.

Đã thế, về đường lối chính sách thì Lê Đình Kình lại rất mù mờ. Năm mươi tám tuổi đảng mà chủ trương xuyên suốt (đất đai thuộc quyền quản lý của nhà nước) ông vẫn không thông. Do đó, thay vì bị khai trừ, ông bị khử trừ luôn không phải là chuyện lạ.

Tôi chỉ lạ ở cái thái độ phẫn uất của nhà văn Nguyên Ngọc, khi nghe ông gào thét: “Vụ án Đồng Tâm là một tội ác trời không dung đất không tha.”

Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?

Vụ nữ sinh HUFLIT: Cần minh bạch thông tin thay vì đòi xử lý người đưa tin!

Đài Á Châu Tự Do

Luật sư Lê Nguyễn Duy Hậu, nhà nghiên cứu luật và chính sách tại TPHCM viết trên Facebook cá nhân có hơn 30.000 người theo dõi rằng, hai đoạn clip không rõ ràng có thể là mồi lửa, “nhưng thứ làm bùng lên ngọn lửa phẫn nộ đến mức không cần suy nghĩ nữa chắc chắn là lời đe doạ dùng Luật Anima (Luật An ninh mạng – PV) để xử lý những ai dám phao tin của trường quân sự.

Sau đó thì ngọn lửa càng được thổi bùng lên khi một thế lực nào đó tìm cách chữa cháy bằng việc đổ thêm dầu kiểm duyệt, xoá bài… vào.

Những người làm truyền thông cho trường quân sự đã bỏ qua cơ hội bằng vàng để minh bạch, đàng hoàng nói cho dư luận rằng họ không bao che cho ai. Thay vào đó, họ tìm cách giữ thể diện.”

Theo thạc sỹ luật học từ Đại học Pennsylvania, Mỹ (theo học bổng Fulbright), thay vì sẵn sàng đối mặt với bức xúc của dư luận bằng sự đối thoại, những người liên quan chọn cách bịt miệng vụ việc vì “minh bạch không phải là thứ đầu tiên họ nghĩ đến.”

#RFAVietnamese #HUFLIT #hiepdam #quankhu7

RFA.ORG

Vụ nữ sinh HUFLIT: Cần minh bạch thông tin thay vì đòi xử lý người đưa tin!

Tết Công Giáo – Cổ truyền Việt Nam

Tác giả:   Thiên Ân

Conggiao.info

Tết Công Giáo – Cổ truyền Việt Nam

Trong những ngày tết cổ truyền, nói về những công việc truyền thống, người Việt Nam thường có câu: “Mùng Một tết Cha, mùng Hai tết Mẹ, mùng Ba tết Thầy”. Người Công giáo, trong khi mừng những ngày Tết nguyên đán, cũng hướng đến những ý nghĩa thật cao quý: Ngày mùng 01 Tết: Cầu bình an cho Năm mới, ngày mùng 02 Tết: Kính nhớ Tổ Tiên, ông bà cha mẹ, ngày mùng 03 Tết: Thánh hóa công việc làm ăn. Điều này nói lên những giá trị riêng, thật đẹp và ý nghĩa mà mỗi người Công giáo phải trân trọng trong khi hoà mình vào truyền thống văn hoá của dân tộc.

Trong những ngày cuối năm, khi năm hết tết đến, người Việt Nam có thói quen dọn dẹp, điều này xuất phát từ quan niệm “tống cựu nghinh tân”. Tết là dịp tiễn cái cũ đi để đón cái mới đến, là dịp để thay đổi cho tươi mới hơn chính cuộc sống với những tiện nghi vật chất và con người của mình. Ngày Tết gần đến, có những căn nhà được sửa lại khang trang, được tô sơn hay quét vôi mới, có những con đường hay lối ngõ được dọn dẹp thật sạch sẽ,… tất cả làm nên sự thay đổi dịp Tết thật sôi động và náo nhiệt. Mỗi người đều cố gắng tạo cho mình và mọi người một khung cảnh thật ý nghĩa và tươm tất để chào đón Năm Mới đang về.

* Thánh lễ chiều 30 Tết

Thánh lễ chiều 30 Tết được cử hành nơi các thánh đường giáo xứ trong bầu khí ấm cúng và chan chứa nghĩa tình, đó là Thánh lễ tất niên để chuẩn bị chào đón Năm mới với thời khắc giao thừa. Tại nhiều xứ, ngoài lễ tạ ơn chung của giáo xứ, các khu họ đều xin lễ tất niên vào tuần lễ giáp Tết. Tùy theo số khu họ trong một giáo xứ mà cha xứ sắp xếp để mỗi xứ họ có được một thánh lễ riêng.

Toàn thể giáo dân trong xứ được mời tham dự với hương hoa, của lễ và những ý nguyện riêng mà tựu trung là tạ ơn, cầu nguyện cho những người mới qua đời trong năm, cầu xin cho một năm mới bình an. Sau thánh lễ, tuỳ theo điều kiện, bà con quây quần liên hoan để có dịp chia sẻ tâm tư, tình cảm vui buồn. Tạo tình đoàn kết yêu thương nhau trong tinh thần “Góp gạo nấu cơm chung” nhẹ nhàng nhưng đậm đà tình nghĩa.

… Giờ khắc Giao thừa thật linh thiêng. Vào thời xưa, sự ra đời của một năm mới được đánh dấu bằng những hồi chuông giáo đường vang đổ, và bằng múa hát, tiếng nhạc, tiếng tù và cùng nhiều nghi thức vui mừng khác diễn ra trên đường phố…
Những năm gần đây, theo tinh thần hội nhập văn hoá, hầu như tại các xứ đạo đều có tổ chức “hái lộc đầu xuân”. “Lộc” ở đây là các phong bao lì xì, trong có kèm một câu trích trong sách Tin Mừng, được treo trên các chậu cảnh hay những cành đào, cành mai đặt trên cung thánh. Sau lễ giao thừa, mọi người lần lượt lên “hái lộc Lời Chúa”. Mỗi câu Lời Chúa nhận được như là ý Chúa gửi đến mỗi người, mỗi gia đình.

* Mùng một Tết

Mùng một Tết, ngày đầu tiên của năm mới, mọi người quy tụ bên nhau, trong mái ấm gia đình và những liên hệ ruột thịt, để cùng tạ ơn về một năm cũ đã qua, đồng thời nguyện xin cho một năm mới bình an, thăng tiến về mọi phương diện tốt đẹp trong cuộc sống thường nhật cũng như đời sống đạo đức, tin yêu.

Trong ngày này, mọi người cùng dâng lời cảm tạ Chúa vì các hồng ân Chúa đã ban cho trong năm cũ vừa qua, đồng thời xin Chúa ban cho mỗi người có một tâm hồn đơn sơ và trong sạch để mãi mãi được vui hưởng mùa xuân ơn thánh trong Năm mới vừa khởi đầu.

Theo truyền thống dân tộc Việt Nam, sáng sớm ngày mồng một Tết, người ta pha trà cúng gia tiên, mọi người làm lễ trước bàn thờ theo thứ tự cha trước con sau, anh trên em dưới. Sau đó, con cháu mới đến chúc tuổi mới ông bà cha mẹ. Con cháu chúc ông bà, cha mẹ những lời tốt đẹp nhất trong năm mới, sau đó người ta ăn Tết.

* Ngày mùng hai Tết.

Thánh Lễ ngày mùng hai Tết, người Công giáo dành để tưởng nhớ, biết ơn và cầu nguyện cho các bậc tổ tiên, ông bà cha mẹ còn sống cũng như đã được Chúa gọi về. Có nhiều nơi, các giáo xứ tổ chức tặng quà chúc thọ các cụ ông, cụ bà trong Thánh Lễ Mùng Hai Tết, điều này thật ý nghĩa, có giá trị giáo dục con cháu sống hiếu thảo.

Trong ngày này, Thánh Lễ cũng được cử hành cách trang trọng và cảm động nơi Nghĩa Trang Giáo Xứ ngày mùng Hai Tết. Người sống, kẻ chết gặp nhau trong yêu thương, tưởng nhớ trong mầu nhiệm hiệp thông của Giáo Hội. Kính nhớ các bậc tiền nhân chính là thể hiện tinh thần đạo hiếu của dân tộc Việt Nam “Uống nước nhớ nguồn”.

Ngày mùng Ba tết:

Thánh lễ ngày mùng Ba tết, người Công giáo Việt Nam được mời gọi để cầu nguyện và xin Thiên Chúa thánh hóa những công việc làm ăn trong suốt một năm mới. Dâng lên Thiên Chúa tất cả những công việc làm ăn với những thành công, thất bại trong một năm đã qua, và cầu mong một năm mới với những công việc làm ăn được thành công trọn vẹn và thu hái được kết quả tốt đẹp.

… Để những ngày đầu năm mới này trở nên một khởi đầu thật trọn vẹn và ý nghĩa cho một hành trình mới. Hành trình của sự biến đổi và cải hóa cuộc đời. Nguyện cho tâm tình vui tươi của mùa xuân trong Năm Mới chan hòa trên tất cả mọi người, “những gì tốt đẹp trong tâm hồn và tư tưởng của loài người hoặc trong nghi lễ và văn hóa riêng của các dân tộc, hoạt động của Hội Thánh không nhằm tiêu diệt nhưng làm cho lành mạnh, nâng cao và kiện toàn, hầu làm vinh danh Thiên Chúa và mưu cầu hạnh phúc cho con người” (Hiến chế Tín lý về Giáo Hội, 17,1)

Trong tâm tình những ngày đầu xuân và năm mới, mỗi người chúng ta hãy cảm tạ và phó thác cuộc đời mình cho Thiên Chúa; bởi vì Ngài vẫn luôn là Thiên Chúa của mùa xuân, Thiên Chúa của Tình Yêu, Thiên Chúa của Sự Sống. Khi biết mở lòng mình ra với mọi người, chúng ta thật dễ dàng để mở hồn mình ra với Thiên Chúa.

Một Năm Mới đang đến gần, chúng ta cùng với mọi người dọn dẹp bề ngoài nhưng cũng chú tâm dọn dẹp chính tâm hồn, để Năm Mới sang chính là thời điểm để chúng ta bước vào đời sống mới, thay đổi để thực sự sống tình liên đới yêu thương, mở lòng đến với mọi người và sẵn sàng để nghênh đón Chúa Xuân muôn đời.

Trong ngày đầu xuân này, chúng ta hãy vui lên, vui lên đi như lời thánh Tông đồ Phaolô đã khuyên nhủ tín hữu Philipphê: “Anh em hãy vui lên trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại : vui lên anh em” (Pl 4,4).

Thiên Ân

From: Phan Sinh Trần

Người Chăm phải mua vé để vào viếng chính tổ tiên của mình tại thánh địa Chăm … Đau !

Võ Hồng Ly

11.01.2023

Người Chăm phải mua vé để vào viếng chính tổ tiên của mình tại thánh địa Chăm … Đau !

Theo lời kể của cô Kiều Kiều Maily, người Chăm : Từ giếng vuông cổ Chăm làng Trà Quế cô đi một vòng lên Mỹ Sơn trong chiều muộn mưa phùn. Cổng Mỹ Sơn luôn mở, nhưng lòng người bán vé lại đóng!!

Sau một hồi trao đổi với cô nhân viên bán vé, cô Kiều Kiều Maily cũng đã được vào.

Cô nhân viên bán vé nói : “Lần này giải quyết cho chị, lần sau, người Chăm cũng vẫn phải mua vé vào viếng tháp nhé chị!”

Trước Tết, bà con người Chăm về thăm nhà mình nhưng vẫn phải mua vé để vào viếng tổ tiên của mình như bao du khách tại Thánh địa Chăm Mỹ Sơn, Di sản của thế giới.

Vào bên trong cổng, cô Kiều Kiều Maily đứng một hồi, trong suốt thời gian bước lên tới khu đền tháp, cô thấy hồn mình đau điếng…

Cô Kiều Kiều Maily viết thêm dòng cuối cùng bằng tiếng Chăm. Ai biết tiếng Chăm dịch giùm cho bà con mình ạ:

“Pôyang pajak pajưng, brei ka klon kajap karo

Brei ka klon hu prưn yava pih ndom thong yuen siam mưkrư!”

______

Nguồn : https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=5749748205094906&id=100001793498111&mibextid=qC1gEa