13 tuổi đã thâm niên 3 năm bán nước trên sông, kiếm sống

13 tuổi đã thâm niên 3 năm bán nước trên sông, kiếm sống

Đăng bởi lúc 1:58 Sáng 9/08/13

chuacuuthe.com

VRNs (09.08.2013) – Cần Thơ – Chợ nổi Cái Răng thuộc quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ. Chợ được hình thành đã hơn trăm năm, là nơi bán các loại trái cây đầu mối. Đây cũng là nơi tập trung nhiều nhất các thương thuyền và những số phận eo sèo với sông nước để kiếm sống qua ngày. Đặc biệt, những em bé bỏ học sớm theo cha mẹ lênh đênh trên sông nước để bán thức ăn, bán nước giải khát, các em có cuộc đời buồn tủi và u ám hơn cả những gì người ta tưởng tượng được.

Hùng, 13 tuổi, có thâm niên bán nước trên chợ Cái răng gần ba năm nay, em kể: “Nhà cháu nghèo lắm, lại đông anh em nữa, ba mẹ cháu đi gặt lúa thuê khắp nơi, hết tỉnh này lại sang tỉnh khác, có khi đi vài tháng mới về nhà, ở miền Tây người ta gặt thuê dài hạn lắm, hết đồng lúa này sang đồng lúa khác, cứ nối đuôi nhau vậy đó. Một mình cháu lo cho mấy đứa em, bà chị thì nghỉ học năm lớp năm rồi vài năm sau có chồng rồi”.

“Mỗi ngày cháu dậy từ lúc 5h sáng, phụ cô chú chủ thuyền nấu nước sôi, rấm cà phê, lấy nước đá và sau đó làm vệ sinh, ăn sáng và lên đường, thường thì bán đắt nhất vào lúc 7h đến 9h. Những giờ còn lại chỉ thả thuyền trôi tự do cho đỡ tốn xăng, ai gọi thì mình ghé bán. Mỗi ngày cháu được trả công ba chục ngàn đồng, cho ăn cơm ba bữa và mỗi năm hai bộ áo quần. Với cháu, như vậy là quá tốt, vì ở đây, đi ở đợ cho người ta mỗi tháng cũng chỉ chừng đó lương thôi chứ không hơn”.     “Thằng em kế của cháu năm nay được mười một tuổi, nó thay thế cháu ở nhà lo cho mấy đứa em nhỏ, cháu phải đi làm kiếm chút tiền mà sau này đi học nghề, chứ ba mẹ làm chỉ đủ ăn, lấy gì lo cho cháu đi học nghề. Cháu định năm tới sẽ đi học nghề, không biết có được chưa đây?”.

Một cậu bé khác tên Tuệ, 15 tuổi, phụ bán thức ăn cho một gia đình nhà ghe trên bến Cái Răng, nói với chúng tôi rằng: “Cháu làm ở đây được bốn năm rồi, cuối năm nay ông bà chủ sẽ cho cháu học nghề, ông bà chủ coi cháu như con trong nhà, mọi thứ đều dành cho cháu như con cái của ông bà”.

“Mỗi năm, ông bà chủ trả cho cháu chín triệu đồng, cháu sẽ mua một chiếc xe và lên bờ để làm. Nhưng chắc chắn là ông bà không bao giờ đủ tiền để trả liền cho cháu bốn năm tiền công, nghề trên thuyền thì được bữa nào xào bữa đó, nên ông bà chủ sẽ xin cháu vào trường nghề, cho cháu học và gửi tiền hằng tháng để cháu ăn học. Như vậy là quá tốt rồi, vì hai ông bà cũng nghèo lắm, chẳng khá hơn ai, miếng đất cắm dùi cũng không có”.

“Mỗi sáng, hai ông bà thức dậy lúc 3h để nấu nướng, lo mọi thứ, cháu được ngủ tới 5h, sau đó sẽ đi pha trà, kiểm tra xuồng thử có thanh gỗ nào bị hở nước hay không, và chuẩn bị trá đá. Xong, ăn sáng và lên đường, bán mãi cho đến 4h chiều là kết thúc, trở về, về đến bến đậu, bỏ mặc chén đĩa đó đã, ai cũng lăn ra ngủ cho đỡ mệt, chiều lại mới thức dậy rửa chén bát”.

“Mỗi ngày, hai ông bà kiếm được từ một trăm rưỡi đến hai trăm ngàn đồng tiền lãi, nhưng tiền xăng dầu, tiền công thì không tính, theo cháu thấy, lãi ròng cũng được chừng một trăm ngàn đồng. Với mỗi tháng kiếm được ba triệu đồng, lâu lâu sửa chữa xuồng, máy móc, dễ gì mà mua nổi miếng đất trên bờ. Ở đây người ta còn khổ lắm, phần đông là không có đất đai trên bờ, quanh năm suốt tháng bám lấy mạn thuyền mà sống, đến khi chết lại lên bờ mua một miếng đất nào đó chôn thân”.

Cả một bến sông, cả một cái chợ, toàn là người nghèo và không có lấy mảnh đất cắm dùi! Những mảnh đời cứ thế trôi dạt từ chợ nổi Cái Răng vào những miệt vườn rồi quay ra chợ, xuôi dọc trên các nhánh sông Cửu Long. Buổn nhiều hơn vui!

Hồng Hạc,Lao Động Việt

chao@laodongViet.org

GHI CHÚ: Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt, web: laodongViet.org) là liên minh của các tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam.

Tài xế khóc giữa đường Hà Nội vì ôtô ngập chết máy

Tài xế khóc giữa đường Hà Nội vì ôtô ngập chết máy

Người Hà Nội đang vật lộn với cơn mưa biến đường Thủ đô thành sông.

Bạn đọc Đức Anh (Sở Giao thông Vận tải Hà Nội) chia sẻ với  độc giả VnExpress những bức ảnh mình vừa chụp được trên đường Hà Nội.

image9-jpeg-1376035958_500x0.jpg

Em bé đi học.

image6-jpeg-1376035957_500x0.jpg

Tài xế khóc vì xe chết máy giữa đường.

image8-jpeg-1376035958_500x0.jpg

Mọi người đang giúp đỡ một chiếc xe tải chết máy giữa đường.

image10-jpeg-1376035958_500x0.jpg

Nhà ngập nên hai anh em ra ngoài đợi nước rút!

Bộ Ngoại giao Mỹ bác tin Ðại sứ Shear nói nhân quyền Việt Nam “cải thiện đáng kể”

Bộ Ngoại giao Mỹ bác tin Ðại sứ Shear nói nhân quyền Việt Nam “cải thiện đáng kể”

Ðại sứ Mỹ tại Việt Nam David Shear

Ðại sứ Mỹ tại Việt Nam David Shear

09.08.2013

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết việc báo chí Việt Nam loan tin đại sứ Mỹ David Shear phát biểu rằng nhân quyền Việt Nam “đã có những cải thiện đáng kể” là sai sự thật.

Ngày 7/8, đại sứ Mỹ tại Việt Nam David Shear có cuộc họp báo với giới truyền thông nội địa về chuyến công du Hoa Kỳ mới đây của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và các vấn đề liên quan đến quan hệ Việt-Mỹ.

Hàng loạt các báo nhà nước khi tường thuật về nội dung sự kiện này nói rằng “Một trong những điều kiện để dẫn tới việc [Mỹ] dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán võ khí là vấn đề nhân quyền. Trao đổi với báo chí ngày 7/8, đại sứ David B. Shear cho rằng xung quanh vấn đề này từ đầu năm 2013 đến nay Việt Nam đã có những cải thiện đáng kể.”

Bộ Ngoại giao khẳng định báo chí Việt Nam đã đưa tin sai, đại sứ David Shear không hề phát biểu rằng nhân quyền Việt Nam “cải thiện đáng kể”.

Bộ Ngoại giao Mỹ nói sau khi phát hiện hôm 8/8, Bộ đã yêu cầu đính chính và đề nghị xin lỗi. Tuy nhiên tính đến 4 giờ sáng ngày 10/8 (giờ Hà Nội), các báo Việt Nam vẫn còn giữ nguyên các bản tin vừa kể.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết đại sứ David Shear đã nhiều lần tuyên bố Hoa Kỳ sẽ không bán võ khí sát thương cho Việt Nam chừng nào Hà Nội chưa cải thiện nhân quyền.

Thêm một nhà báo chống tham nhũng tại Việt Nam bị bắt

Thêm một nhà báo chống tham nhũng tại Việt Nam bị bắt

VOA

08.08.2013

Việt Nam vừa bắt giam một phóng viên từng đoạt giải thưởng báo chí của nhà nước chuyên viết phóng sự điều tra phanh phui tham nhũng.

AFP ngày 8/8 trích dẫn báo chí trong nước cho biết ký giả Võ Thanh Tùng thuộc báo Pháp Luật Thành phố HCM bị bắt hôm 7/8 với cáo buộc bị bắt quả tang nhận hối lộ tại một quán bar.

Hai cộng sự cùng hợp tác trong các phóng sự điều tra của ông cũng bị bắt.

Với bút danh Duy Đồng, nhà báo Thanh Tùng được biết đến qua các bài tường trình về nạn hối lộ, tham nhũng trong ngành cảnh sát giao thông.

Một trong những loạt phóng sự thành công của ông nhan đề “Nhức nhối nạn đóng hụi chết cho cảnh sát giao thông trên quốc lộ 20”.

Ông Tùng từng đoạt hạng ba Giải thưởng Báo chí Thành phố lần thứ 31 trong năm nay.

Vụ bắt giữ diễn ra sau khi ông vừa thực hiện xong loạt bài điều tra về sai phạm của các quán bar ở tỉnh Đồng Nai và Bình Dương.

Tháng 9 năm ngoái, phóng viên Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ bị tuyên án 4 năm tù sau loạt bài phóng sự phơi bày nạn cảnh sát giao thông nhận hối lộ.

Nguồn: SAPA, AFP

2 bằng đại học đi bán trà đá lương 9 triệu

2 bằng đại học đi bán trà đá lương 9 triệu

“Anh ấy mở quán vỉa hè bán nước và trà đá. Giờ đây, trung mỗi ngày anh ấy thu nhập được 300.000 đồng. Số tiền đó tương đương với một kỹ sư ra trường có ba, bốn năm kinh nghiệm như tôi.

Có hai bằng đại học bạn tôi mang hồ sơ đi xin việc khắp nơi. Nhưng đâu đâu cũng đòi tiền “lót tay”, có nơi tới 200 triệu đồng/suất. Thấy vậy, tôi khuyên anh ấy mở quán vỉa hè bán nước và trà đá với chi phí 2 triệu đồng, còn 200 triệu đồng kia thì gửi vào ngân hàng để lấy lãi.

Bạn tôi nghe theo và tổ chức thực hiện. Ngày gặp lại tôi, anh ấy khoe rằng: “Trung bình mỗi ngày tôi thu nhập được 300.000 đồng từ quán nước”. Như vậy, một tháng anh ấy có được 9 triệu đồng, cộng với tiền lãi suất ngân hàng là tổng cộng một tháng anh ấy thu nhập được 12 triệu đồng.

Số tiền đó tương đương với một kỹ sư ra trường có ba, bốn năm kinh nghiệm như tôi. Mà không phải “thưa anh”, “kính anh”, công việc không bị gò bó, anh lại có thời gian đưa đón con đi học và chăm sóc gia đình. Bạn nào ở Hà Nội thì sẽ hiểu rõ câu chuyện này tôi kể là có thật.

Qua câu chuyện này, mọi người cũng có thể nghiên cứu để tìm được cho mình một việc làm trong thời buổi kinh tế khó khăn, không phải nhất thiết là ra trường phải làm đúng nghề thì mới chịu. Chúng ta có thể nghĩ cách khác để vẫn kiếm được tiền trang trải nuôi sống bản thân tạm thời trước mắt và chờ đón cơ hội đến với mình.

Tuyến

Lương y như từ mẫu hay lương y như phù thủy?

Lương y như từ mẫu hay lương y như phù thủy?

Đăng bởi lúc 1:57 Sáng 8/08/13

 

VRNs (08.08.2013) – Sài Gòn – Ngày 7.08, báo Lao Động loan tin, sản phụ Trần Thị Phượng và đứa con mới sinh đã tử vong tại bệnh viện đa khoa Trung ương Cần Thơ.

Báo cho hay, người nhà sản phụ cho rằng, chính thái độ tắc trách của các bác sĩ và y tá đã dẫn đến cái chết của hai mẹ con chị Phượng.

Được biết, sản phụ Trần Thị Phượng, sinh năm 1974, ngụ ấp Trầu Hội A, xã Thạnh Xuân, huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang.

Cát Bụi thất vọng: “Ngậm thấy rằng cái gì Thế Giới hiếm gặp thì ở Việt Nam gặp thường xuyên. Và điều đặc biệt rằng các bé thai nhi gần đây chết “rầm rộ” mà không hiểu vì sao mình phải chết. Nếu là do những người mẹ “tự giết con mình” thì đã rõ ràng. Đàng này các bé, thậm chí cả mẹ các bé chết trong tay của những vị “lương y như từ mẫu”. Ôi, đất nước tôi.” Mai Dzung mỉa mai: “Chị Tiến có công lớn trong việc như này.” Trinh Kim Kim chua xót: “Sau hàng loạt cái chết tức tưởi, oan uổng của trẻ sơ sinh, bà Tiến vẫn đương vị và tiếp tục làm ngơ với những cái chết đến từ tên tử thần Y tế. Những sản phụ cùng những thai nhi với sự chết khác nhau không thể khiến lương tâm những người lãnh đạo cắn rứt. Và chúng ta…vứt sự bình an của chính mình bởi sự im lặng và lãng quên đến đáng sợ!”.

Cách đây mấy ngày, 04.08, một trẻ sơ sinh, con của sản phụ Lữ Thị Lâm Quy suýt bị chôn sống do bác sĩ chuẩn đoán rằng bé đã tử vong do sinh non. Hiện nay, sức khỏe của bé rất yếu.

Gần đây, sự kiện 3 trẻ sơ sinh tại Quảng Trị tử vong ngày 20.07 sau khi tiêm vắc xin viêm gan B thì ngay lập tức cư dân mạng đã yêu cầu bà Bộ trưởng y tế Kim Tiến từ chức và cho đến thời điểm hôm nay đã có 18521 người đề nghị. Nhưng về phía nhà cầm quyền không có một động thái nào để lên án hành vi vô nhân đạo này!.

Hệ thống nhà thương không còn là nơi cứu người, ngược lại là nơi giết người cách trực tiếp hoặc gián tiếp điển hình như tại bệnh viện đa khoa huyện Hoài Đức, Hà Nội có khoảng 1.000 kết quả xét nghiệm huyết học dùng chung cho khoảng 2.000 bệnh nhân, đa số là những người sử dụng bảo hiểm y tế.

Báo Tuổi trẻ vào ngày 07.08 cho biết, đây là phương cách để bệnh viện rút ruột bảo hiểm y tế, bệnh viện sẽ thu được lượng tiền xét nghiệm gấp nhiều lần mà không phải tốn kém hóa chất, sinh phẩm, giảm thời gian chạy máy và cả chi phí nhân công.

Lien Huong Bui Thi hốt hoảng thốt lên: “Không thể tưởng tượng nổi một hành động vô lương tri của những người khoát áo trắng của ngành Y.” Lee Flower nói buồn bã: “Không bằng loài súc vật, đây là giết người gián tiếp”. Pha Lê Huỳnh giận giữ kêu lên: “Dzã man quá trời ơi!!!!!!!!!!!”. Nguyen Thuy Vân Larvik thắc mắc: “ Tại sao?…..Phải chăng họ là những người vô tôn giáo, không biết sợ Thượng Đế và họ chỉ gian dối từ kiếp nghèo của những ngày chiến tranh đến nay mà thành thói quen? không bỏ được ?????.”

Ngành y xuống dốc không phanh nhưng công cụ truyền thông nhà nước lại tiếp tục rêu rao nhà nước VN bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền con người.

VN đã đạt đạt được trong việc bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền con người, đây là lời khẳng định của báo điện tử chính phủ đã đưa tin vào ngày 06.08, trong buổi Hội thảo tham vấn về Dự thảo báo cáo quốc gia theo Cơ chế kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ 2 của Hội đồng Nhân quyền LHQ.

Bài báo cho hay, đây là một trong những hoạt động tham vấn lấy các ý kiến khuyến nghị cho dự thảo báo cáo quốc gia, dự kiến sẽ được trình bày tại Hội đồng Nhân quyền LHQ vào tháng 1/2014.

Lô Đề VN phản hồi: “Nghị định 72 kiểm duyệt báo chí đây này”. Quyền tự do ngôn luận của người dân càng bị bóp nghẹt và kiểm duyệt khắt khe khi chính phủ ban hành Nghị định 72 vào ngày 15.07 và có hiệu lực vào ngày 01.09 sắp tới.

HT, VRNs

Trẻ sơ sinh còn sống, bệnh viện trả về… lo hậu sự

Trẻ sơ sinh còn sống, bệnh viện trả về… lo hậu sự

(Dân trí) – Đưa đứa con mới sinh về nhà lo hậu sự theo lời khuyên của bác sĩ, anh Phương đau buồn đi mua quách, đào huyệt lo tang ma cho con. Khi hàng xóm tới chia buồn, phát hiện đứa trẻ vẫn còn thở, chân tay cựa quậy, da hồng hào…

Ngày 27/11, anh Nguyễn Kim Phương (39 tuổi, ngụ phường Tân Quy, quận 7, TPHCM) phản ánh với PV Dân trí sự việc như sau: Lúc 19h ngày 11/11, anh đưa vợ là chị Trương Thị Thanh Trúc (18 tuổi, ngụ phường Phước Mỹ, TP Phan Rang-Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận) vào khoa sản Bệnh viện Đa khoa tỉnh Ninh Thuận chuẩn bị sinh. 30 phút sau, vợ anh sinh hạ một cháu trai. Do sinh thiếu tháng nên cháu bé chỉ nặng 1,3kg.

Một lúc sau, một cô y tá quấn cháu bé trong khăn, bế cháu và kéo anh Phương sang nhà kho chứa dụng cụ y khoa của khoa sản, nhắn anh Phương nên đưa cháu về nhà sớm để lo hậu sự. Vừa nói, cô y tá vừa đưa cho anh Phương một bọc nilon trắng, bảo anh Phương bọc cháu lại rồi đem về vì cháu bé thiếu ký, yếu ớt nên không thể sống được.

 

Giấy chứng sinh của bé trai con anh Phương.

Anh Phương cho biết lúc đó con anh mới được cắt rốn, chưa được hút đờm, chưa làm vệ sinh, có vết bầm và hơi tím tái nhưng vẫn còn thở. Anh Phương van xin bác sĩ cứu con mình nhưng bác sĩ này lạnh lùng bảo: “Cháu thở lấy hơi lên chút xíu rồi “đi” thôi. Anh đưa cháu về lo hậu sự, đừng để cháu mất tại bệnh viện mà tội nghiệp…”.

Thấy bác sĩ cương quyết, anh Phương đành đón taxi cùng ông bà ngoại đưa con trai về nhà lo hậu sự. Người nhà anh ngay trong đêm đã đi mua quách, đào huyệt, nhang đèn… để chuẩn bị “tiễn” đứa trẻ xấu số.

Cháu bé vẫn nằm trong chiếc chăn do các bác sĩ quấn. Khi bà con tới chia buồn mở khăn ra thì thấy cháu da dẻ hồng, vẫn đang thở, tay chân cựa quậy… Người nhà anh Phương lại gọi điện hỏi ý kiến bác sĩ khoa sản Bệnh viện Đa khoa Ninh Thuận, bác sĩ vẫn khẳng định: “Đừng đem cháu lên bệnh viện làm gì. Cháu thở chút rồi “đi” thôi”.

Nhưng người nhà anh Phương vẫn quyết đưa cháu nhập viện một lần nữa. Anh Phương cho biết lúc đó anh còn thấy con anh mở mắt, nước mắt trào ra, “may mà tôi chưa để cháu vào bọc nilong theo lời bác sĩ”, anh Phương cho biết.

Theo anh Phương, gia đình anh làm rất căng bác sĩ mới cho con anh vào lồng kính, thái độ bác sĩ rất khó chịu.

Đến chiều ngày 12/11, gia đình anh Phương quyết định chuyển cháu bé vào Bệnh viện Nhi Đồng 1, TPHCM. Hiện sức khỏe của cháu đã dần hồi phục.

Cháu bé được điều trị tại Bệnh viện Nhi đồng I, sức khỏe đã dần hồi phục.

“Có phải vì tôi “không biết điều” nên bác sĩ đã cố tình từ chối sự sống của con tôi. Hay phải chăng trình độ nghiệp vụ y tế của bác sĩ tại bệnh viện này có nhiều điều không ổn?”, anh Phương bức xúc.

Chiều ngày 27/11, Ban giám đốc Bệnh viện Đa khoa tỉnh Ninh Thuận xác nhận sự việc anh Phương phản ánh là có thật. Ban Giám đốc nói đây là thiếu sót về chuyên môn nghiệp vụ của kíp trực hôm đó. Theo giải trình của bác sĩ trực hôm đó, do thấy cháu bé sinh non, quá nhẹ ký, lại yếu kém về chuyên môn nên bác sĩ nghĩ có cố gắng cũng không cứu sống được nên khuyên người nhà đưa cháu về lo hậu sự.

Ban giám đốc bệnh viện này cũng phủ nhận lời đồn đại cho rằng để xảy ra sự việc trên là vì người nhà sản phụ Thanh Trúc không chịu “bôi trơn” cho các bác sĩ. Sắp tới, bệnh viện này sẽ lập hội đồng khoa học để xem xét trách nhiệm của từng cá nhân, tập thể và có biện pháp xử lý.

Công Quang

 

Văn hóa nhậu đạt ngưỡng đỉnh cao

Văn hóa nhậu đạt ngưỡng đỉnh cao

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2013-08-05

Các vũ trường sang nơi tiêu thụ rượu ngoại quốc xả láng

Các vũ trường sang nơi tiêu thụ rượu ngoại quốc xả láng

RFA

Có thể nói rằng đi từ Bắc chí Nam, không có thứ gì dễ tìm hơn một quán nhậu, đủ các hạng, các loại quán nhậu, từ bình dân vài trái cóc, xị rượu đế cho đến các quán thịt chó, quán lẫu dê, lẫu hải sản, quán thịt rừng và cao cấp hơn là các loại nhà hàng, khu nghĩ dưỡng miệt vườn, khu du nghĩ dưỡng sinh thái có phục vụ nhậu thâu đêm suốt sáng với các sơn hào hải vị có giá lên đến vài chục triệu đồng một mâm, một bữa nhậu có thể lên đến con số hàng trăm triệu đồng.

Mở đầu mọi việc bằng rượu và bia

Dân nhậu, cán bộ nhậu – khách hạng thấp, khách hạng trung… Một chủ quán nhậu ở Đông Hà, Quảng Trị, tên Củng, cho chúng tôi biết, trung bình, một đêm quán của ông tiếp chừng ba chục khách hạng vừa vừa và hai chục khách hạng thấp, khách hạng vừa vừa sẽ gọi bia lon, khách hạng thấp thì dùng bia chai hoặc rượu vodka. Quán ông Củng chuyên bán thịt dê, được chế biến theo nhiều cách. Giá thành ở quán cũng không rẻ cho lắm, khách ruột của quán là các cán bộ cấp phường, cấp quận và một số ít thanh niên, công nhân. Nhóm thanh niên, công nhân được ông xếp vào diện khách hạng thấp.

Một chủ quán khác tên Trung ở Khe Sanh, Hướng Hóa, Quảng Trị, chia sẻ với chúng tôi rằng nếu như ngày xưa, ông bà ta hay nói câu “miếng trầu là đầu câu chuyện” thì đến bây giờ có thể nói rằng ly rượu, ly bia là đầu câu chuyện, một người đàn ông nếu không biết nhậu thì sẽ không có bạn để chơi, một người làm ăn nếu không chịu nhậu thì sẽ chẳng bao giờ có mối có lái để mánh mung, để kết nối đường dây làm ăn, chuyện kinh tế được bàn trên bàn nhậu, thời sự cũng bàn trong lúc nhậu, thậm chí chuyện chính trị, văn hóa cũng có mặt trên bàn nhậu… Dường như mọi thứ đều có mặt trên bàn nhậu.

Các loại quán nhậu bình dân phổ biến được dân lao động hưởng ứng

Các loại quán nhậu bình dân phổ biến được dân lao động hưởng ứng. RFA

Ngày xưa, ông bà ta hay nói câu “miếng trầu là đầu câu chuyện” thì đến bây giờ có thể nói rằng ly rượu, ly bia là đầu câu chuyện, một người đàn ông nếu không biết nhậu thì sẽ không có bạn để chơi, một người làm ăn nếu không chịu nhậu thì sẽ chẳng bao giờ có mối có lái để mánh mung

Ông Trung nói thêm là quán ông có nhiều khách cán bộ luôn có mặt mỗi ngày, có người nhậu ký sổ lên đến vài chục triệu đồng, cuối năm trả một lần, cũng có một cán bộ vốn là chủ tịch một xã vùng cao, là khách quen của quán ông, nhậu ký sổ như chúa chổm, đùng một cái, bị phát hiện tham nhũng, hối lộ, mất chức, bà vợ trốn vào Nam làm ăn, không bao lâu sau, ông này cũng chuyển công tác lên một xã vùng núi khác, cả ba năm trời chưa gặp mặt, gọi điện thoại đòi nợ thì ông này cũng ỡm ờ hứa qua loa, coi như mất tiền. Ông Trung nói rằng thực chất thì ông đủ sức cho người lên tận nơi ông chủ tịch xã này làm việc để đòi nợ. Nhưng làm như thế sẽ ảnh hưởng đến khách trong quán, nhất là khi họ cũng đang nợ ông. Thôi thì im lặng cho nó lành việc.

Đó là chuyện nhậu của cán bộ và người có tiền một chút, còn cả chuyện nhậu vài cái trứng cút, vài trái cóc, vài trái ổi xanh chấm muối ớt, uống một xị rượu đế cho qua buổi chiều hoặc thèm quá, vào quán nốc một ngàn đồng rượu đứng để khỏi run tay, run chân rồi làm việc tiếp hoặc về nằm ngủ vì bệnh nghiện rượu hành hạ của một bộ phận không nhỏ dân nghèo, bất đắc chí.

Nhậu là một việc cần thiết để xả stress sau một tuần làm việc căng thẳng, tính chất đấu đá nội bộ cao hơn là hỗ trợ công việc với nhau trong công ty

Thành phần khách nhậu

Ngành sản xuất và nhập khẩu rượu bia tăng, quán nhậu mở vô tội vạ Một khách nhậu tên Tuấn, là nhân viên công ty xổ số kiến thiết, ông Tuấn thường nhậu vào mỗi thứ Bảy ở các quán ngoại ô thành phố Đông Hà, với ông, nhậu là một việc cần thiết để xả stress sau một tuần làm việc căng thẳng, tính chất đấu đá nội bộ cao hơn là hỗ trợ công việc với nhau trong công ty.

Có nhiều tụ điểm mở thâu đêm ở miền Trung. RFA

Có nhiều tụ điểm mở thâu đêm ở miền Trung. RFA

Ông Tuấn nói rằng tuy là đi nhậu có chu kỳ nhưng ông không bao giờ uống rượu gạo vì rượu gạo bây giờ quá nguy hiểm, nó được nấu bằng men Trung Quốc, không qua nấu chín, người nấu rượu chỉ việc trộn men vào gạo tẩm nước, ủ hai hoặc ba ngày rồi cho chưng cất lấy rượu. Lượng rượu nấu từ men Trung Quốc cũng cao gấp đôi lần so với nấu men truyền thống. Kể từ lúc men Trung Quốc xuất hiện, số người chết vì bệnh gan tăng lên vùn vụt.

Một khách hàng rượu đứng tên Nhật, hiện là phu bốc vác ở chợ Đông Hà, kể với chúng tôi rằng ông nghiện rượu đã hơn mười năm nay, mỗi sáng, ông phải uống một xị, tức 300ml lúc 6 giờ sáng, không cần ăn uống gì, ông đi bốc vác cho đến 9h, sau đó ăn qua loa một miếng gì đó rồi uống một xị nữa, làm việc đến trưa, ăn cơm trưa, ông uống nửa lít và nghỉ một chút, làm việc buổi chiều. Trong lúc làm việc của buổi chiều, nếu thấy mệt, ông ghé vào quán nốc một ly cho khỏi run tay run chân rồi làm tiếp, đến 6h chiều, ông ghé vào quán, mua một trái cóc, trái ổi hoặc vài trứng cút, uống tiếp một chai rồi về ngủ. Mỗi ngày, ông tốn hết ba chục ngàn đồng tiền rượu, có như thế ông mới làm việc được.

Một chủ nhà hàng hạng sang ở Khe Sanh, Hướng Hóa, cho chúng tôi biết là quán của ông không bao giờ phục vụ hạng khách bình dân vì những thứ ông bán quá đắt, hiếm có khách bình dân nào đến quán ông được, ông chỉ bán toàn những món lạ như ba ba, rùa, các loại thịt rừng. Khi chúng tôi hỏi vì sao nhà nước cấm bán các loại này nhưng ông lại có để bán. Ông cười, hỏi lại chúng tôi nhà nước là ai, cán bộ nhà nước là đại diện của nhà nước, vậy quán ông phục vụ cho toàn hạng cán bộ cao cấp, như vậy không phải là nhà nước đang nhậu các món này đó sao.

Một chủ nhà hàng hạng sang ở Khe Sanh, Hướng Hóa, cho chúng tôi biết là quán của ông không bao giờ phục vụ hạng khách bình dân vì những thứ ông bán quá đắt, hiếm có khách bình dân nào đến quán ông được, ông chỉ bán toàn những món lạ như ba ba, rùa, các loại thịt rừng

Và ông cũng nói thêm rằng với giới cán bộ, việc nhậu những món được xếp vào diện cấm luôn là một thú vui của họ, biết được tâm lý này, ông không mở nhà hàng mà chỉ mở một quán vườn, ở nơi hẻo lánh, chung chi đầy đủ cho các cơ quan, ban ngành mà ông thấy cần thiết phải chung chi, xem như sòng phẵng, chẳng ai nợ ai, ông thản nhiên bán vì nếu có bắt ông thì phải bắt những cán bộ đang ngồi ăn ngon lành những thứ hàng quốc cấm kia đi, họ biết cấm sao lại còn ăn, có mua thì phải có bán.

Nói đến đây, ông chủ quán vườn này kết luận rằng trong xã hội Việt Nam bây giờ, nhậu là một thứ văn hóa không thể thiếu, mọi thứ đều có mặt những cuộc nhậu, vui nhậu, buồn nhậu, không vui không buồn cũng nhậu, bàn chuyện làm ăn thì nhậu, bàn chuyện chính trị, văn hóa cũng nhậu, hẹn hò trai gái cũng nhậu, thậm chí, trong các buổi sinh hoạt đảng, đại hội đảng, nếu không tổ chức nhậu thì chẳng có ma nào đủ hào hứng mà phát biểu, góp ý xây dựng đảng. Không chừng, nhậu cũng là chính sách an dân của nhà nước, của đảng vì nó là thứ văn hóa đang rất thịnh hành.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

TT Obama nhận lời mời sang thăm Việt Nam

TT Obama nhận lời mời sang thăm Việt Nam
RFA 25.07.2013

000_Was7756556-305.jpg
Tổng thống Hoa Kỳ Barak Obama tiếp Chủ tịch Trương Tấn Sang tại Nhà Trắng hôm 25/07/2013.
AFP
Trong cuộc gặp gỡ sáng nay tại Nhà Trắng, trước lời mời của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang sang thăm Việt Nam, Tổng thống Hoa Kỳ Barak Obama nói ông sẽ cố gắng dàn xếp chuyến đi này trước khi nhiệm kỳ của ông chấm dứt.
Trong cuộc họp báo sau đó tại phòng Bầu dục, Tổng thống Obama cho biết hai bên đã bàn thảo về các vần đề như phát triển trao đổi mậu dịch giữa hai nước trong đó có việc chuẩn bị các bước để Việt Nam tham gia vào TPP và hy vọng sẽ có kết quả vào cuối năm nay. Tuy nhiên về vấn đề nhân quyền thì hai bên vẫn còn gặp khá nhiều bất đồng.
Tổng thống Obama xác định cuộc gặp gỡ diễn ra trong không khí hòa đồng và thẳng thắn.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã trao cho Tổng thống Obama một bản copy lá thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi cho Tổng thống Harry Truman vào năm 1946 kêu gọi sự giúp đỡ của Hoa Kỳ vào lúc ấy.
Tổng thống Obama cho biết hai nước vẫn tiếp tục làm việc trên những hồ sơ tồn đọng từ thời chiến tranh Việt Nam như hài cốt lính Mỹ và vấn đề chất khai quang gây thương tật cho dân chúng Việt Nam.
Trong khi hai nguyên thủ quốc gia làm việc thì trước cửa Nhà Trắng khoảng hai ngàn người Việt hải ngoại từ nhiều tiểu bang tập hợp biểu tình chống Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và đòi Hà Nội phải tôn trọng nhân quyền và thả tất cả tù nhân chính trị.

Lận đận kiếm cơm lúc tuổi già bóng xế

Lận đận kiếm cơm lúc tuổi già bóng xế

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2013-07-24

07242013-senio-earn-thei-own-livi.mp3

Cụ Phạm Thị Đờn, 76 tuổi, thôn Quảng Hội, Khánh Hòa dậy từ 1 giờ khuya, lọ mọ xuống ngâm mình dưới biển mò cua bắt ốc kiếm gạo ăn qua ngày.

Cụ Phạm Thị Đờn, 76 tuổi, thôn Quảng Hội, Khánh Hòa dậy từ 1 giờ khuya, lọ mọ xuống ngâm mình dưới biển mò cua bắt ốc kiếm gạo ăn qua ngày.Photo Quốc Dũng/goccuocsong.org

Photo Quốc Dũng/goccuocsong.org

Nghe bài này


Số lượng người già neo đơn ở Việt Nam nhiều hơn các nước trong khu vực, có nhiều lý do và nguyên nhân dẫn đến tình trạng này, trong đó, đáng kể nhất vẫn là những người mẹ có con cái mất trong chiến tranh và do kinh tế khốn đốn, những người con không cưu mang được cha mẹ mình.

Để tồn tại, những người già phải bươn bả kiếm cơm bằng nhiều việc, từ bán vé số đến buôn ve chai, lượm đồng nát và cả ăn xin.
Những người còn sức lao động một chút, đủ để gắng gượng làm thêm thì thường chọn việc phụ giúp, rửa chén bát, lau chùi nhà để kiếm cơm. Cụ bà tên Cửu Ba, người gốc Quảng Ngãi, hiện nay đang làm việc trông coi em bé và dọn rửa chén bát, lau nhà cho một gia đình ở Qui Nhơn, Bình định, than thở với chúng tôi là bà gặp rất nhiều khó khăn để tồn tại, năm nay bà mới 75 tuổi, nghĩa là còn 10 năm nữa bà mới được nhận mỗi tháng 180 ngàn đồng bảo trợ xã hội của nhà nước.

Cụ bà tên Cửu Ba, người gốc Quảng Ngãi, hiện nay đang làm việc trông coi em bé và dọn rửa chén bát, lau nhà cho một gia đình ở QN, Bình định, than thở với chúng tôi là bà gặp rất nhiều khó khăn để tồn tại, năm nay bà mới 75 tuổi

Bà không có con cháu, phải ở đợ trông coi em bé, rửa chén quét nhà và phụ những việc vặt cho chủ. Mọi người trong nhà đối xử với bà rất tốt, mỗi tháng trả cho bà 900 ngàn đồng, mỗi năm may cho bà nhiều áo quần và mỗi chuyến chủ nhà đi đâu về đều mua cho bà lon sữa, hộp bánh. Nói chung là con ruột của bà có tốt thì cũng ngần ấy. Nhưng bà vẫn thấy cô đơn vì con ruột của bà không có, hơn nữa, mọi thứ trong nhà đều hiện đại, đụng thứ gì bà cũng thấy sợ và không biết sử dụng, nhất là cái máy giặt, nhiều lần nó làm bà hoảng hồn, không hiểu chuyện gì, sử dụng nó luôn là việc quá khó cho bà.

Không phải ai cũng may mắn và gặp được chủ nhà tốt để làm việc, để sống qua ngày như bà Cửu Ba, họa hoằng lắm mới có được sự may mắn như thế.

Một cụ già ngồi vỉa hè bán vé số. RFA

Một cụ già ngồi vỉa hè bán vé số. RFA

Bà Lùng, 70 tuổi, quê ở Tuy Phước, Bình Định, cũng đang ở đợ cho một gia đình nhà giàu có trong thành phố Qui Nhơn. Nhưng bà Lùng không được chủ nhà đối đãi tốt cho mấy, nếu không nói là quá tệ, bà Lùng than thở, vì khác thế hệ, lại không phải là họ hàng ruột thịt gì nên chủ nhà luôn sợ bà ăn cắp và không cho bà ngủ trong nhà, bà chỉ được phép vào nhà làm việc trong lúc có người ở nhà, sau đó bà ra ngủ ngoài một mái lều che tạm gần chỗ chuồng chó.

Với thu nhập mỗi ngày chưa đầy một trăm ngàn đồng, cụ Tứ (90 tuổi) nói rằng cụ là người bán vé số thuộc hàng đắt khách và ăn nên làm ra nhất trong giới bán vé số. Một phần vì cụ chịu đi mời, không ngừng nghỉ, một phần khách hàng thấy cụ tuổi cao sức yếu nên luôn mua ủng hộ

Bà không được trả lương theo tháng, mỗi năm chủ may cho hai bộ áo quần, cho ăn cơm ngày ba bữa và trả cho hai triệu đồng.
Nghiệt nỗi, vì bà Lùng có đông con cái, nhưng đứa nào cũng nghèo và có đứa vào tù ra tội nên chủ nhà cũng ngại vì chuyện bà để con cháu đến thăm hoặc bà giấu đun giấu đút cho con cháu. Bà hiểu điều này và thấy thông cảm cho chủ nhà, thấy thương thân mình, thương phận làm một con người nghèo khổ, không chốn nương thân hơn, bà không thấy buồn cho đời mình nhiều, cũng nhờ vậy mà bà tồn tại qua ngày đoạn tháng một cách dễ dàng, an nhiên.

Bán vé số, buôn ve chai đồng nát

Cụ Tứ, năm nay 90 tuổi, kể với chúng tôi rằng cụ đã lang thang bán vé số từ Sài Gòn ra Nha Trang, Qui Nhơn, Đà Nẵng rồi quay trở lại Qui Nhơn để kiếm sống qua ngày, nhưng sắp tới cụ phải quay trở lại Đà Nẵng vì người con gái của cụ đang bị bệnh tim, phải uống thuốc thường xuyên mỗi ngày và chuyện đi lại, sinh hoạt, ăn ở rất khó khăn, chính vì thế, cụ cần có mặt bên cạnh con gái mình để giúp đỡ. Nói đến đây cụ bật khóc vì thương cảm cho người con gái không có chồng con nhưng lại đeo đẳng bệnh tật, không biết đến khi cụ qua đời, người con gái bệnh tật của mình sẽ dựa vào ai.

Một cụ bà bán vé số. RFA

Một cụ bà bán vé số. RFA

Với thu nhập mỗi ngày chưa đầy một trăm ngàn đồng, cụ Tứ nói rằng cụ là người bán vé số thuộc hàng đắt khách và ăn nên làm ra nhất trong giới bán vé số. Một phần vì cụ chịu đi mời, không ngừng nghỉ, một phần khách hàng thấy cụ tuổi cao sức yếu nên luôn mua ủng hộ và thỉnh thoảng có tặng thêm cụ vài đồng.

Chính vì thế, sau mười năm bán vé số, cụ dành dụm được hơn ba chỉ vàng phòng khi trái gió trở trời và khi cụ nằm xuống, còn có cái để con gái cụ bán mà mua thuốc uống qua ngày. Người con gái của cụ Tứ cũng đi bán vé số nhưng không thường xuyên và không đi bán cả ngày được như cụ. Cụ Tứ cho biết là đã được nhận tiền trợ cấp xã hội vài năm nay vì cụ trên 85 tuổi, mỗi tháng được 180 ngàn đồng, cũng đủ để trả tiền điện và tiền nước. Vì cụ và người con gái xài tiết kiệm nên mỗi tháng không tới 200 ngàn đồng tiền điện, nước.

Bán lai rai sống qua ngày và nếu được thì kiếm thêm hai chỉ nữa dành cho việc ma chay, tang điếu cho cụ và cụ bà. Nói chuyện đến đây, ánh mắt cụ Vạn (78 tuổi) lóe lên một tia hy vọng, giọng nói cụ hào hứng ra….Cụ Vạn thấy vui, nhưng chúng tôi thấy buồn cho phận làm một người nghèo Việt Nam đến muốn rơi nước mắt

Một cụ ông tên Vạn, 78 tuổi, người Nha Trang, Khánh Hòa, thuê phòng trọ bán vé số ở thành phố Qui Nhơn, Bình Định, nói với chúng tôi rằng bán vé số ở Bình Định không đắt bằng ở Khánh Hòa nhưng cụ chấp nhận mất tiền thuê trọ, ăn nhín uống nhịn để bán ở đây, vì làm như thế sẽ đỡ tội nghiệp cho con cái.

Cụ có năm người con, ba trai, hai gái, họ đã dựng vợ gả chồng xong rồi, nhưng nghiệt nỗi người nào cũng nghèo khổ, tuy họ rất hiếu thảo với cha mẹ, chia phần nhau về giúp đỡ cha mẹ nhưng cụ thấy mình thì còn sức lao động, con cái phải nhịn ăn nhịn mặc gửi về báo hiếu cha mẹ như vậy thì tội nghiệp quá, thôi thì để cụ bà ở nhà cho họ lo lắng, chăm sóc, còn cụ thì tìm cách đi bán vé số nuôi thân. Lúc đầu cụ bán tại Nha Trang, các con của cụ khóc lóc, lạy cụ đừng bán nữa.

Cụ thấy không ổn, trốn ra Bình Định bán vé số, thời gian trôi qua ngót nghét bảy năm ròng, cụ Vạn cũng tiết kiệm được sáu chỉ vàng. Cụ quyết định sẽ bán đến bao giờ kiếm đủ một lượng vàng để cho mỗi đứa hai chỉ, sau đó bán lai rai sống qua ngày và nếu được thì kiếm thêm hai chỉ nữa dành cho việc ma chay, tang điếu cho cụ và cụ bà. Nói chuyện đến đây, ánh mắt cụ Vạn lóe lên một tia hy vọng, giọng nói cụ hào hứng ra.
Âu đó cũng là nỗi hào hứng của một kiếp nghèo sống và lăn lóc mãi trong âm u của thiếu thốn và mặc cảm. Hốt nhiên, lúc về già, lại có một chút để dành cho con cháu làm hồi môn.

Cụ Vạn thấy vui, nhưng chúng tôi thấy buồn cho phận làm một người nghèo Việt Nam đến muốn rơi nước mắt.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

Bloggers Việt Nam yêu cầu Nhà nước huỷ bỏ điều luật 258

Bloggers Việt Nam yêu cầu Nhà nước huỷ bỏ điều luật 258

RFA
2013-07-19

pvdao-blogger

Blogger Phạm Viết Đào, 1 trong 3 blogger bị bắt gần đây nhất

Screen caption from Channel tiengnoidautranh

Mạng lưới blogger Việt Nam ra tuyên bố yêu cầu Nhà nước sửa đổi pháp luật, huỷ bỏ điều 258, Bộ luật Hình sự, như hành động đáp ứng điều kiện ứng cử vào Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

69 người nêu tên và ký tên trong văn bản viết rằng khi muốn ứng cử vào cơ chế này, Việt Nam phải chứng minh việc thực hiện những điều cam kết của mình về việc duy trì những chuẩn mực cao nhất trong việc xúc tiến và bảo vệ nhân quyền.

Họ kêu gọi chính phủ Việt Nam xem xét lại điều 258, Bộ luật hình sự 1999, để bãi bỏ hay sửa đổi điều luật ấy, hầu chứng minh việc thực hiện cam kết như trên; các thành viên Đại hội Đồng LHQ cũng được yêu cầu thúc đẩy Việt Nam thi hành việc ấy trong thời gian Việt Nam vận động tranh cử vào HĐNQ/LHQ.

Việt Nam đã sử dụng điều luật 258 để bắt giam 5 blogger hoạt động cho nhân quyền và dân chủ trong tháng 5 và tháng 6 năm nay.

Mạng lưới blogger Việt Nam coi đó là hành động vi phạm bản Tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền, điểu khoản về quyền tự do tư tưởng, tự do thu nhận, quảng bá tin tức và truyền đạt ý kiến.

69 bloggers Việt Nam nhân danh những người vận động cho quyền tự do tư tưởng và biểu đạt ở Việt Nam, kêu gọi sự xem xét lại và huỷ bỏ điểu 258, đồng thời coi việc ứng cử vào HĐNQ như cơ sở để thảo luận với tính xây dựng về nhân quyền tại Việt Nam.

Văn bản cũng nêu tên 17 tổ chức quốc tế nhận bản tuyên bố này của Mạng lưới blogger Việt Nam

Việt Nam trước ngã ba đường

Việt Nam trước ngã ba đường

Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang

Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang

Hoài Hương-VOA

19.07.2013

Chuyến đi thăm Hoa Kỳ sắp tới của Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang, được loan báo vội vã, đã khiến truyền thông quốc tế chú ý tới hướng đi tương lai cũng như chính sách đối ngoại của Việt Nam.

Tin của Vietnamnet hôm nay xác nhận ông Trương Tấn Sang đi thăm Hoa Kỳ từ ngày 24 tới ngày 26 tháng 7 thể theo lời mời của Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama. Mục đích của chuyến đi là để thảo luận về hướng đi tương lai của các quan hệ song phương.

Vietnamnet trích lời người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị hôm qua nói rằng chuyến đi Mỹ khẳng định “đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hợp tác và phát triển, đa phương hóa, tích cực hội nhập quốc tế” của Việt Nam.

Trong khi đó, trên trang mạng của Đại học Yale, YaleGlobal, một nhà cựu ngoại giao Mỹ và giờ là một nhà báo, tải lên một bài viết với hàng tít “Vietnam Between Rock and a Hard Place”, nói lên vị thế rất tế nhị của Việt Nam trong quan hệ với Trung Quốc và Hoa Kỳ.

Tác giả David Brown nêu nghi vấn: “Liệu có phải nỗi thất vọng với Trung Quốc là nguyên do khiến Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang vội vã lên đường sang Washington?”

Ông David Brown là một nhà ngoại giao đã phục vụ tại Việt Nam trong nhiều năm. Ông nhận định rằng các chuyến đi thăm của các nguyên thủ quốc gia thông thường cần nhiều tháng để chuẩn bị, nhưng chuyến đi của Chủ tịch nước Việt Nam lần này được loan báo vội vã, và sau một cuộc tiếp xúc với lãnh đạo Trung Quốc “rõ rệt đã gây sốc” cho giới lãnh đạo tại Hà nội.

Bài báo đặt câu hỏi phải chăng ông Trương Tấn Sang và giới lãnh đạo hàng đầu khác của Việt Nam đã quyết định “trả cái giá mà Hoa Kỳ đã đòi để thiết lập quan hệ chiến lược?”

Trong một cuộc điều trần trước một tiểu ban quốc hội Hoa Kỳ hồi đầu tháng 6, các giới chức Bộ Ngoại giao Mỹ nói việc siết chặt các quan hệ với Việt Nam, đặc biệt là việc bán vũ khí cho Việt Nam, sẽ được hoãn cho tới khi nào có những “cải thiện lâu dài, có thể chứng minh được trong tình hình nhân quyền tại Việt Nam.”

Tác giả nhận định rằng làm như thế, các giới chức chính phủ Mỹ đã công khai ghi lại những vấn đề họ đã đặt ra trong các cuộc tiếp xúc riêng tư, không ồn ào, với các giới chức Việt Nam trong vài năm qua.

Thông điệp đưa ra trong cuộc điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ dường như không được Hà nội lắng nghe. Theo hãng tin AP, nội trong năm nay, 43 nhân vật bất đồng chính kiến đã bị bắt giữ, gấp đôi số người bị bắt giữ trong năm 2012.

Ngoài ra, còn có chứng cớ cho thấy cánh an ninh mạng của cảnh sát Việt Nam đã tung ra công nghệ theo dõi mạng FinFisher, để cài đặt phần mềm theo dõi hoạt động của dân mạng khi họ truy cập các trang blog của các nhân vật bất đồng.

Hà nội vẫn tỏ thái độ bực dọc trước lời kêu gọi của Hoa Kỳ, hối thúc Việt Nam cải thiện nhân quyền. Tác giả cho rằng một số thành phần trong Đảng Cộng Sản Việt Nam đã cản trở việc nới rộng các quyền dân chủ vì lo sợ mục tiêu tối hậu của Hoa Kỳ là lật đổ chế độ đương quyền.

Chiến dịch đàn áp và bắt bớ giới blogger, không ngừng gia tăng trong thời gian qua, theo ông Brown, dường như biểu hiện xu hướng ngả về Trung Quốc, trong khi giới bất đồng trong mấy năm gần đây ngày càng lớn tiếng đả kích điều mà họ cho là sự thất bại của nhà cầm quyền tại Hà nội trong việc bảo vệ các lợi ích của quốc gia trước thái độ gây hấn của Bắc Kinh trong cuộc tranh chấp chủ quyền Biển Đông.

Nhà cựu ngoại giao Mỹ nói rằng mặc dù các lực lượng không quân và hải quân của Việt Nam không phải là không đáng kể, nhưng còn lâu mới có thể được coi là đối thủ của các lực lượng hải, không quân Trung Quốc. Do đó, thay vì tăng nguy cơ xảy ra xung đột trong cuộc tranh giành lãnh thổ lãnh hải với Trung Quốc, nhà cầm quyền tại Hà nội đã tìm cách kiềm hãm thái độ khiêu khích của Trung Quốc bằng cách dựa vào các đối tác khu vực trong khối ASEAN, và thiết lập “các quan hệ chiến lược” với Hoa Kỳ và các cường quốc ngoài khu vực khác.

Tác giả nhận định kết quả của các nỗ lực ngoại giao đó của Việt Nam cho tới nay, tương đối khiêm nhường. 10 nước hội viên ASEAN vẫn chưa thành lập được một mặt trận thống nhất để đương đầu với những đòi hỏi chủ quyền quá đáng của Trung Quốc trong cuộc tranh chấp chủ quyền Biển Đông.

Trước tình hình đó, Washington và đa số các nước ASEAN khác tuyên bố “không ngả về phe nào”, và tìm cách lảng tránh, không trực tiếp thách thức tham vọng bá quyền của Trung Quốc trong các vùng biển giữa Hong Kong tới Singapore.

Trước tình hình ngày càng cấp bách, một số nhân vật ngoài Đảng và một phe phái đáng kể trong nội bộ Đảng Cộng Sản Việt Nam đã hối thúc Hà nội hãy thiết lập quan hệ kinh tế và quân sự –trên thực tế- với Hoa Kỳ.

Mặc dù nhiều giới chức cao cấp trong Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn tỏ thái độ hoài nghi trước “những động cơ ”của Washington, nhưng trong 4 năm trở lại đây, các cuộc tham khảo giữa Hà nội với các lực lượng quân sự Mỹ đã gia tăng một cách có thể nói là ngoạn mục. Chẳng hạn, hồi tháng 6, các giới chức quân sự cấp cao Việt Nam đã đi tham quan các căn cứ quân sự Mỹ.

Ông David Brown nhận định rằng sau chuyến đi thăm Trung Quốc, ông Trương Tấn Sang đã không mang về thành quả nào, ngoại trừ lời hứa Trung Quốc sẽ đề ra những bước hành động “hiệu quả và triệt để để giải quyết sự bất quân bình trong cán cân thương mại song phương” tới 16 tỉ đôla, nghiêng về hướng có lợi cho Trung Quốc.

Tác giả gợi ý rằng quyết định của Bộ Chính Trị, gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang sang Hoa Kỳ là dấu hiệu cho thấy lãnh đạo Việt Nam đã bị chấn động vì những gì Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình đã nói với ông Trương Tấn Sang trong vòng riêng tư, và đó là lý do đã khiến Hà nội tỏ ra sẵn sàng hơn trong cố gắng xích lại gần Hoa Kỳ, với mục đích “thiết lập các  quan hệ quốc phòng mật thiết hơn với Washington”.

Tuy nhiên tác giả cảnh báo rằng Tổng Thống Obama sẽ không hài lòng với những cử chỉ thiện chí có tính cách hời hợt, như hoãn lại vụ án xét xử một nhân vật bất đồng nổi tiếng, luật sư Lê Quốc Quân, vì như chính phủ Mỹ đã thừa nhận trước diễn đàn quốc hội hồi tháng trước, “nhân dân Hoa Kỳ sẽ không ủng hộ việc nâng cấp các quan hệ song phương với Việt Nam, trừ phi có những tiến bộ có thể chứng minh được trong lĩnh vực nhân quyền.”

Nguồn: Yale Global, Vietnamnet, Asia Sentinel, Time