Khi lòng yêu nước bị từ khước

Khi lòng yêu nước bị từ khước

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặt vòng hoa tại lăng Hồ Chí Minh trước Đại hội đảng 12, ngày 20/1/2016.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặt vòng hoa tại lăng Hồ Chí Minh trước Đại hội đảng 12, ngày 20/1/2016.

Nguyễn Hưng Quốc

Suốt mấy tuần vừa qua, hầu như ngày nào tôi cũng vào các trang báo mạng trong nước cũng như trên facebook để tìm tòi các tin tức liên quan đến đại hội lần thứ 12 của đảng Cộng sản Việt Nam. Hết theo dõi hội nghị 13 lại theo dõi hội nghị 14 và bây giờ thì chờ diễn tiến của đại hội được chính thức khai mạc vào ngày 21 tháng 1.

Mà hình như không phải chỉ có tôi. Trên facebook, tôi bắt gặp cả hàng trăm người cũng có sự tò mò tương tự. Có người cho ông Nguyễn Phú Trọng được tái ửng cử; người khác lại bảo không phải: người được đề nghị ra tranh cử chức tổng bí thư đảng sắp tới là ông Nguyễn Tấn Dũng. Rồi người ta xôn xao bình luận về người được cho là tân tổng bí thư ấy: người thì khen, kẻ thì chê. Ầm ĩ. Tôi đoán là không có ai thực sự biết chính xác những gì đã diễn ra trong hai kỳ hội nghị cuối cùng vừa qua. Người ta bàn luận không phải dựa trên sự kiện mà chủ yếu dựa trên những gì người ta tưởng tượng và mong ước.

Điều thú vị là hầu như ai cũng biết dù Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Tấn Dũng được bầu làm tổng bí thư, tình hình chính trị Việt Nam cũng không có gì thay đổi. Với ông Nguyễn Phú Trọng, không có gì thay đổi đã đành: Ông đã nắm giữ chức tổng bí thư từ đại hội khoá 11, năm 2011; trong suốt năm năm ấy, ông không đưa ra được một chính sách nào mới cả. Thêm năm năm nữa thì cũng vậy. Với Nguyễn Tấn Dũng, người được cho là thân Mỹ, người ta hy vọng ông sẽ cương quyết hơn trong nỗ lực thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc. Nhưng hy vọng ấy chỉ là một ảo vọng. Thứ nhất, chuyện ai thân Mỹ và ai thân Trung Quốc trong Bộ chính trị vẫn là một bí mật. Trừ một vài câu tuyên bố mị dân, không ai biết chắc chắn Nguyễn Tấn Dũng thân Mỹ hơn Nguyễn Phú Trọng. Đó là chưa kể Nguyễn Tấn Dũng bị mang tai tiếng rất nhiều về việc tham nhũng và gắn liền với các “nhóm lợi ích”: Với ông, tư lợi không chừng còn quan trọng hơn cả tương lai của đất nước. Thứ hai là sự lãnh đạo của đảng Cộng sản thường có tính chất tập thể. Mọi chính sách quan trọng đều phải thông qua Bộ chính trị gồm 16 người. Không phải cứ tổng bí thư là muốn làm gì thì làm. Thời của những tổng bí thư “mạnh” và chuyên quyền như Lê Duẩn đã qua rồi.

Biết vậy, hầu như ai cũng biết vậy, nhưng người ta, trong đó có tôi, vẫn cứ tò mò theo dõi từng động tĩnh mơ hồ trước đại hội và vẫn cứ tưởng tượng cũng như mong đợi sẽ có một thay đổi nào đó trong vận mệnh của đất nước.

Tôi cho đó là biểu hiện của lòng yêu nước.

Lâu nay, chúng ta vẫn nói nhiều đến lòng yêu nước. Nhưng thế nào là yêu nước? Tôi cho trong cái gọi là lòng yêu nước có ba biểu hiện chính: Một là cảm thấy mình là một thành viên không tách rời của cả cộng đồng dân tộc; hai là quan tâm đến những sự thay đổi dù nhỏ dù lớn của cộng đồng ấy; và ba, sẵn sàng hy sinh, nếu cần, để bảo vệ dân tộc. Biểu hiện thứ ba chỉ xảy ra trong những trường hợp hoạ hoằn khi đất nước lâm vào chiến tranh. Hai biểu hiện đầu phổ biến và dễ thấy hơn, ngay cả trong các cộng đồng lưu vong đang sống ở hải ngoại: Dù ở đâu và làm gì, người ta cũng đau đáu hướng về đất nước, vui với những thành công và thắng lợi của đất nước, buồn trước những thất bại và những sự khốn cùng của đất nước, và phập phồng lo lắng khi đất nước đối diện với những thử thách và nguy hiểm. Lúc nào người ta cũng thấy mình là một phần tử trong cái khối đất nước mênh mông và cực kỳ đa dạng ấy.

Chính vì vậy, tôi xem những lời bàn luận sôi nổi của người Việt trên các trang mạng xã hội trong mấy tuần vừa qua về các diễn biến chung quanh đại hội lần thứ 12 của đảng Cộng sản, dù thuộc bất cứ khuynh hướng nào, với bất cứ thái độ nào, cũng là biểu hiện của lòng yêu nước. Không yêu, người ta không có sự quan tâm như thế. Không yêu, người ta không có những sự tưởng tượng và mong đợi về một sự thay đổi trong cục diện chính trị Việt Nam như thế.

Nhưng chính quyền Việt Nam đã làm gì trước những tình cảm yêu nước nồng nhiệt như thế?

Họ hoàn toàn im lặng. Trên báo chí chính thống trong nước suốt mấy tuần vừa qua, người ta loan tin rất nhiều về hội nghị 13 và 14 cũng như những công việc chuẩn bị cho đại hội thứ 12, nhưng người ta tuyệt đối không hề tiết lộ bất cứ một chi tiết nào liên quan đến tình hình nhân sự trong bộ máy lãnh đạo trong tương lai. Người ta nói đến những nguyên tắc lựa chọn lãnh đạo; người ta khoe đã bỏ phiếu đến hai lần để chọn ra những người lãnh đạo cao cấp nhất cho cả nước; người ta tuyên bố là những việc lựa chọn ấy rất dân chủ, từng lá phiếu được tôn trọng, nhưng người ta lại giấu nhẹm điều quan trọng nhất: những người được lựa chọn để bầu cho những chức danh cao nhất trong dàn lãnh đạo ấy là những ai?

Việc giấu nhẹm tình hình chọn lựa nhân sự cho đại hội đảng ấy chứng tỏ hai điều:

Thứ nhất, người ta tự thú là họ hoàn toàn đi ngược lại mọi nguyên tắc của dân chủ. Việt Nam hay tự xưng là nước dân chủ, thậm chí, có người còn cho dân chủ tại Việt Nam còn cao gấp vạn lần hơn các nền dân chủ ở Tây phương. Nhưng dân chủ không phải là những khẩu hiện của dân, do dân và vì dân chung chung. Chính trị, tự bản chất, là quan hệ quyền lực. Điều khác nhau căn bản giữa độc tài và dân chủ là dưới chế độ dân chủ, quyền lực được/bị kiểm soát còn dưới chế độ độc tài thì không. Để được kiểm soát, chính quyền cần có ít nhất hai yếu tố: minh bạch (transparency) và khả kiểm (accountability). Hai yếu tố ấy chỉ thành hiện thực với hai điều kiện: dân chúng được quyền tự do thông tin và tự do ngôn luận. Có thể nói, với việc giấu giếm các chọn lựa về nhân sự trong các cuộc hội nghị chuẩn bị cho đại hội, người ta tự từ khước tính chất dân chủ mà người ta vẫn ồn ào tuyên truyền.

Thứ hai, người ta coi dân chúng là những người ngoại cuộc. Tất cả các sự dàn xếp về nhân sự chỉ liên quan đến 175 uỷ viên Ban chấp hành trung ương đảng. Dân chúng không cần biết và không đáng để được biết. Có thể nói nếu sự tò mò và quan tâm của dân chúng đối với việc chuẩn bị nhân sự cho dàn lãnh đạo quốc gia, như đã phân tích ở trên, là biểu hiện của lòng yêu nước, việc giấu nhẹm kết quả bàn thảo trong nội bộ Ban chấp hành trung ương đảng là một sự từ khước đối với lòng yêu nước ấy.

Đại hội Đảng CSVN trong con mắt một nhà báo nước ngoài*

Đại hội Đảng CSVN trong con mắt một nhà báo nước ngoài*

 Bọn côn đồ bặm trợn đang lãnh đạo Việt Nam sẽ không thử nghiệm dân chủ

Thomas A. Bass

Foreign Policy, 21 tháng Một 2016

Dịch giả Trần Ngọc Cư

Việt Nam là một mô hình trùng chập (a moiré pattern): Nhìn quốc gia theo hướng này thì bạn sẽ thấy một xã hội có nguyện vọng vươn cánh vào tương lai. Nhưng nhìn theo một hướng khác thì bạn sẽ thấy nó là một nhà tù lỗi thời giam giữ bất cứ người nào không chịu đi theo đường lối của Đảng. Những người ngồi sưởi nắng trên boong tàu chỉ tập trung vào những bãi biển đẹp, thức ăn ngon, sự thu hút như một điểm đến của du lhách. Trong khi đó, những người theo dõi nhân quyền lại tập trung vào những mô hình đàn áp của chế độ.

Vâng, quốc gia này đang mở cửa với phương Tây và phát triển nhanh chóng. Tuy nhiên – mặc dù có những duyên dáng sáng sủa – Việt Nam là một văn hóa suy đồi. Chế độ kiểm duyệt đã bóp nghẹt tiếng nói của những văn nghệ sĩ ưu tú và đẩy họ vào con đường lưu vong. Những tiểu thuyết gia và thi sĩ xuất chúng không còn viết lách công khai, ngoại trừ việc lưu hành tác phẩm của họ bằng những hình thức xuất bản chui. Ngành báo chí là một doanh nghiệp thối nát do nhà nước kiểm soát. Ngành xuất bản cũng thế. Sử học là một ngành nhạy cảm [nguy hiểm] không ai dám nghiên cứu. Các tự do tôn giáo, tư tưởng, ngôn luận – trưởng ban tuyên giáo thẳng tay ngăn chặn tất.

Từ 20 đến 28 tháng Giêng, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) tổ chức tiệc heo quay ngũ niên thứ 12 mệnh danh Đại hội Đảng. Khoảng 1.500 đảng viên sẽ tụ tập ở Hà Nội để thông qua một kế hoạch kinh tế ngũ niên và chuẩn thuận danh sách đề cử các ứng viên vào Ủy ban Trung ương Đảng, Bộ Chính trị gồm 16 nhân vật chóp bu, và Tổng bí thư Đảng (cha nội ngồi đầu bàn tiệc). Tham nhũng từ trên xuống dưới, bị trương lên vì hệ thống ô dù và trung thành với chủ nghĩa xã hội thân hữu cũng như lợi ích nhóm, ĐCSVN ra sức duy trì sự kềm kẹp đối với chính phủ, quân đội, báo chí, và 93 triệu dân Việt Nam. “Chế độ Mác-xít cần đến một nhà độc tài, và một nhà độc tài cần đến cảnh sát mật vụ, và đó là tận thế,” một người tị nạn đồng thời là một nhà văn Nga, ông Vladimir Nabokov phát biểu như vậy.

Các nhà quan sát quốc tế nghiên cứu các đại hội ĐCSVN để tìm những dấu hiệu cho thấy phe phái nào trong đảng sẽ thắng thế. Trong vài tuần tới, bạn đọc hãy trông chờ những bài báo nói về phe thân Tây phương thắng phe thân Trung Quốc, hay trái lại. Hội chứng tự mê hoặc về những dị biệt tiểu tiết này đánh mất điểm chính. Điều mà khoảng 4,5 triệu đảng viên muốn là tiền huê hồng trong trò cá cược [their vig]. “Nom như thiên hạ đang đấu đá nhau dưới một tấm thảm,” nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nói về những buổi họp kín để đưa ra những lãnh đạo Việt Nam.

Vâng, ĐCSVN đã diễn biến từ khi thống nhất đất nước sau Chiến tranh Việt Nam vào năm 1975. Đối diện với nạn đói đang diễn ra ở vùng quê, Đại hội đảng thứ sáu tổ chức năm 1986 đã từ bỏ nền kinh tế chỉ huy kiểu Xô-viết để chạy theo chủ nghĩa xã hội thị trường [market socialism, đúng hơn nên gọi “Market Leninism”, ND.] ĐCSVN cho phép thị trường tự do phát triển ở tầng thấp nhất của xã hội và khuyến khích “tư bản đỏ” xuất hiện ở giới trung lưu, đồng thời họ nắm giữ trong tay công nghiệp đóng tàu, ngân hàng, khai thác khoáng sản, và các doanh nghiệp nhà nước ở tầng cao nhất của xã hội.

Cùng với những cải tổ kinh tế này đã xuất hiện một giai đoạn cải tổ văn hóa ngắn ngủi. Mạng lưới giám sát u ám của nhà nước được tháo gỡ đủ lâu để bốn tác giả lớn của Việt Nam thời hậu chiến có thể xuất bản những tác phẩm nổi tiếng nhất của họ: Nhà văn viết truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp (Tướng hồi hưu) và các tiểu thuyết gia Bảo Ninh (Nỗi buồn chiến tranh), Dương Thu Hương (Tiểu thuyết vô đề), và Phạm Thị Hoài (Thiên sứ). Nhưng mạng lưới u ám đó đã được áp đặt lại vào năm 1991, khi công an văn hóa tư tưởng (culture police) xông vào nhà Nguyễn Huy Thiệp và tiêu hủy các bản thảo của ông. Kể từ đó, Nguyễn Huy Thiệp và Bảo Ninh sống lưu đày trên chính quê hương mình, xuất bản các tác phẩm được kiểm duyệt và được các bồi bút của đảng biên tập lại. Sau khi trải qua tám tháng trong tù vào năm 1991, Dương Thu Hương hiện sống tại Paris, và Phạm Thị Hoài sống lưu vong ở Berlin.

Các sửa sai chính sách khác của ĐCSVN đã diễn ra sau khi tái lập quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ năm 1995 và Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới 2007. Việc vào WTO đã mở nút cho các đầu tư nước ngoài tuôn vào, chỉ để bị bốc hơi một năm sau đó trong cuộc Đại Suy thoái kinh tế. Nhắm mắt trước biến cố đang diễn ra, ĐCSVN tiếp tục bơm tiền vào các doanh nghiệp nhà nước. Hành động này đưa đến nạn lạm phát có lúc nhảy lên 60 phần trăm của tỉ lệ hàng năm, một bong bóng địa ốc tan vỡ nhanh chóng, và sự phá sản của nhiều doanh nghiệp nhà nước, gồm cả công ty đóng tàu quốc gia, Vinashin, chìm dưới núi nợ 4,5 tỉ USD.

Tai tiếng này gần như đủ nghiêm trọng để làm Nguyễn Tấn Dũng mất chức Thủ tướng Việt Nam. Nhưng Dũng được các thân hữu trong Bộ Chính trị cứu vớt và ông bắt tay vào việc vận động địa vị cao nhất ĐCSVN là chức tổng bí thư, nhưng hình như ông đang thất bại trong nỗ lực này. Trên thực tế, Việt Nam trong giờ phút hiện tại hình như đang kinh qua một loại đảo chính kiểu phim quay chậm, trong đó Nguyễn Phú Trọng, 71 tuổi hiện đứng đầu ĐCSVN – mặc dù theo luật định là phải về hưu – đang vận động để tiếp tục giữ quyền lực, chí ít thêm hai năm nữa.

Bên cạnh ĐCSVN, một hằng số khác trong chính trị Việt Nam là ảnh hưởng của Trung Quốc. Năm 2008, Tập đoàn Nhôm dồi dào vốn của Trung Quốc đã mua quyền khai thác bô-xít tại cao nguyên trung bộ Việt Nam [Tây Nguyên]. Năm tiếp theo, Bắc Kinh phục hồi bá quyền trên hầu hết Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông Việt Nam]. Năm 2014, Bắc Kinh đưa giàn khoan vào vùng biển ngoài khơi của Việt Nam và tiến hành xây các đường băng cho máy bay phản lực trên các đảo nhân tạo từ các cụm san hô bị băm nát. (Hà Nội lên án Bắc Kinh đưa giàn khoan trở lại trong lãnh hải Việt Nam vài ngày trước khi khai mạc Đại hội Đảng mới đây). Tinh thần bài Trung – mà các lực lượng công an không còn chặn đứng được nữa – sôi sục khắp nơi. Tháng Năm 2014, hàng trăm nhà máy được cho là do Trung Quốc làm chủ đã bị cướp phá hoặc đốt cháy, khiến 21 người thiệt mạng. Người ta không ngạc nhiên, phe thân Trung Quốc tại Việt Nam đang che giấu thế lực của mình.

Tuy vậy, tinh thần bài Trung chưa biến thành sức mạnh cụ thể làm suy giảm ảnh hưởng của Trung Quốc tại Việt Nam. Trung Quốc vẫn tiếp tục xây dựng các đảo, cày xới khai thác quặng mỏ ở Tây Nguyên, và thực hiện bất cứ một ý đồ nào khác để giữ chặt Thằng Út Việt Nam trong quĩ đạo của Anh Hai Trung Quốc. Sự liên minh này thắt chặt đến nỗi một đa số đáng ngạc nhiên người dân Việt Nam – thường trích dẫn Hội nghị Thành Đô – cho rằng đất nước mình đã thật sự lọt vào tay Trung Quốc. (Ở một cuộc họp kín tại Thành Đô, Trung Quốc, ĐCSVN đã tự bán mình cho Đảng Cộng sản Trung Quốc: đảng đàn anh đã đổi các món tiền hối lộ khổng lồ để lấy dầu lửa ngoài khơi, bauxite, và các tài nguyên thiên nhiên khác, hoặc dư luận rộng rãi đã tin như thế).

Hà Nội đã khéo dùng thủ đoạn để khai thác các quan hệ với Hoa Kỳ hơn là để khai thác các quan hệ với người láng giềng khổng lồ ở phương bắc. ĐCSVN có thể sẽ thi hành Hiệp định xuyên Thái Bình Dương (TPP), một thương ước của 12 quốc gia được ký kết vào tháng Mười Một vừa qua. Được Washington thiết kế để tạo ra một tường thành thương mại xanh nhằm chặn đứng làn sóng đỏ của Trung Quốc, Hiệp định TPP đưa ra trước mắt Việt Nam tiềm năng của một món quà trời cho. Bản hiệp định có một số điều khoản gây khó chịu cho ĐCSVN liên quan đến quyền của người lao động, nhưng Hà Nội có thể sẽ làm ngơ những điều khoản này – cũng như các nghị định thư quốc tế khác mà họ từng ký kết và vô hiệu hóa sau đó. Việt Nam đứng gần chót trong mọi chỉ số về nhân quyền, nhưng nó vẫn kênh kiệu như một con công tiến tới chiếc ghế của mình trên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc. Mấy ai sẽ quan tâm nếu có thêm một vài người đứng ra tổ chức công đoàn bị bắt vào tù cùng với 300 tù nhân chính trị khác tại Việt Nam?

Sau khi thi hành Hiệp định TPP, Việt Nam sẽ nhắm tới việc Hoa Kỳ và Liên Âu hủy bỏ danh xưng kinh tế “phi thị trường”. (“Các nền kinh tế thị trường” được che chắn vững vàng hơn trong việc chống lại các vụ kiện bán phá giá). Điều này rất quan trọng đối với Việt Nam, nước đang hi vọng TPP sẽ mở cửa thị trường Mỹ cho các sản phẩm Việt Nam, kể cả một món hàng mà hai nước giằng co qua nhiều năm – cá basa [ngay tại Mỹ loại cá này phải gọi là basa để tránh từ catfish của Mỹ, ND.] Tháng Bảy 2015, nhằm tạo điều kiện thuận lợi để đưa hiệp định thương mại này vào chương trình nghị sự, Tổng thống Mỹ Obama mời Tổng Bí thư [Nguyễn Phú] Trọng đến Nhà Trắng để thể hiện điều mà ông Trọng gọi là “cuộc họp thực sự mang ý nghĩa lịch sử”. Nhưng tại sao cuộc thăm viếng Nhà Trắng đầu tiên của nhà lãnh đạo CSVN lại “mang ý nghĩa lịch sử”? Vì “Nhà Trắng đã nhìn nhận cơ cấu chính trị Việt Nam và vai trò lãnh đạo của Đảng” – do đó, theo ông Trọng, hợp thức hóa chế độ cai trị của ĐCSVN.

Nhưng ta hãy nhìn xem chế độ cai trị này là như thế nào: Ban Tuyên giáo Trung ương có những chiếc vòi bạch tuộc chạy qua Bộ Thông tin và Truyền thông để vào “phòng an ninh” PA 25 – và từ đó vào trong từng chi bộ ĐCSVN có trách nhiệm kiểm soát phương tiện truyền thông tại Việt Nam. Trong tư cách là thống soái kiểm duyệt của Việt Nam, Trọng chịu trách nhiệm điều hành cái mà tổ chức giám sát báo chí Phóng viên Không Biên giới (Reporters Without Borders) gọi là “nhà nước băng đảng” tung ra hàng loạt “các đợt bắt bớ, xét xử, đánh đập và sách nhiễu”. “Nội trong năm 2012 mà thôi,” theo một báo cáo do tổ chức này công bố vào tháng Bảy 2015, thuộc hạ của Trọng tại các tòa án đã “truy tố không dưới 48 blogger và những người bảo vệ nhân quyền, kết án họ tổng cộng 166 năm tù ở và 63 năm quản chế”.

Những người ngồi sưởi nắng trên boong tàu có thể chê những điều vừa nói là gieo hoang mang sợ hãi. Thật vậy, nó có vẻ không hợp thời, như một cái gì đó do méo mó thời gian đã trở về từ những thập niên 1950. Nhưng tin tức từ Việt Nam thật đáng báo động. Nó đáng báo động với Việt Nam, một quốc gia phải đối phó với sự đổ vỡ văn hóa này, và nó cũng báo động cho phần còn lại của chúng ta, những người đang đối đầu ngay trong xã hội mình những sức ép của chế độ kiểm duyệt, sự trỗi dậy của hệ thống giám sát quần chúng, và sự ngự trị của các lợi ích thương mại bất chấp tất cả các giá trị khác. Từ quan điểm này, Việt Nam không phải là một sự méo lệch thời gian từ quá khứ, mà là một cửa sổ để chúng ta nhìn vào tương lai của mình. Liệu chuyện quái đản bên ngoài này một ngày kia có thể trở thành chuyện bình thường mới của chúng ta không?

Một điều mà chúng ta biết chắc về Đại hội Đảng 12 của Việt Nam là nó sẽ không chặn đứng sự tàn bạo của công an. Vào đầu tháng Mười Hai, công an mặc thường phục đã dùng đùi sắt đánh lập Luật sư Nguyễn Văn Đài, một nhà vận động nhân quyền. Mười ngày sau, Đài bị bắt trên đường đi đến gặp phái đoàn Liên Âu tới Hà Nội dự cuộc đối thoại nhân quyền EU-Việt Nam lần thứ năm. Blogger và ký giả nổi tiếng nhất Việt Nam, ông Nguyễn Hữu Vinh (còn gọi là Anh Ba Sàm) hiện đang ở trại giam, với cáo buộc “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước.” Phiên toà xét xử Vinh, trước đó dự dù mở ra vào hôm 20 tháng Một – cùng ngày khai mạc Đại hội Đảng – đã được hoãn lại vô thời hạn.

Là trung tâm của sự tàn phá văn hóa trong một nhà nước cảnh sát đã đánh đập các nhà vận động dân chủ bằng đùi sắt, Việt Nam thoát khỏi tai tiếng của một kẻ có hành động xấu, vì nhiều người nước ngoài muốn đến làm ăn với các công dân Việt Nam tháo vác hoặc hưởng các lạc thú của xứ này. Việt Nam sẽ chào đón du khách và mặc cả để thu hút tài chính toàn cầu và chủ nghĩa tư bản xuyên quốc gia, việc đó không có vấn đề. Nhưng nếu bạn muốn đi dự bữa tiệc heo quay nói trên, xin quên chuyện này đi. Chỉ dành cho Đảng viên mà thôi.

T.A.B.

Dịch giả gửi BVN

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được đề cử vào Ban chấp hành trung ương khóa 12

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được đề cử vào Ban chấp hành trung ương khóa 12

RFA

daihoi ngay4

Ngày làm việc thứ tư của Đại Hội Lần Thứ XII Đảng Cộng Sản Việt Nam

AFP PHOTO

Your browser does not support the audio element.

Ngày làm việc thứ tư của Đại Hội Lần Thứ XII Đảng Cộng Sản Việt Nam đã kết thúc, sau khi các đại biểu hoàn tất thủ tục đề cử người vào Ban Chấp Hành Trung Ương khóa mới.

Nói với báo chí bên lề đại hội, ông Vũ Ngọc Hoàng, Phó Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương cho biết tổng cộng có 283 người được để cử cho 200 ghế ủy viên Trung Ương, bao gồm 221 được ban chấp hành khóa XI để nghị và 62 người mới được đại hội giới thiệu.

Mọi chú ý chính trị vẫn được dành cho Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, vì ông xin rút lui nên không có tên trong danh sách các ứng cử viên do ban chấp hành trung ương khóa XI đưa ra, nhưng lại được đại biểu đại biểu tham dự đại hội đề nghị.

Cùng với Thủ Tướng Dũng, đại hội còn đề nghị một số ủy viên bộ chính trị cũng đã xin rút, như Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, Thường Trực Ban Bí Thư là ông Lê Hồng Anh, 2 ông bí thư thành ủy Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh.

Tin tức ghi nhận được cho hay ngày mai, các đại biểu sẽ làm những công tác sau đây:

–      Thứ nhất, vì tổng số người được đề cử nhiều hơn con số 260 người đại hội đã quy định, do đó sẽ có một số người sẽ tự ý xin rút hoặc được yêu cầu rút. Hiện giờ, khả năng giữ nguyên 221 ứng cử viên do Ban Chấp Hành Trung Ương khóa XI để cử được nói là rất cao, do đó số ứng cử viên do đại hội để nghị sẽ được cắt xuống còn chừng 40 người.

–      Thứ nhì, quyết định có đồng ý cho một ứng cử viên rút hay không là quyền của đại hội. Do đó, nếu được sự ủng hộ cao, người đã tình nguyện xin rút vẫn nằm trong danh sách ứng cử viên cho ghế ủy viên trung ương khóa XII.

–      Tất cả những điều vừa nêu đều được thực hiện qua các vòng bỏ phiếu kín, sau đó danh sách những ứng cử viên được công bố.

Sang ngày thứ Ba, 26 tháng Giêng, dựa vào danh sách đã được thông qua, các đại biểu sẽ bỏ phiếu chọn 200 ủy viên trung ương cho khóa XII, trong đó bao gồm 180 ủy viên chính thức và 20 ủy viên dự khuyết.

Chính vì quy định dành quyền để cử cho đại hội, do đó, vẫn có những dư luận cho rằng mặc dù Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã xin rút, không có tên trong danh sách đề cử của Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa XI, nhưng ông vẫn có thể được đại hội ủng hộ để dự tranh ghế ủy viên Trung Ương.

Xin được nhắc lại nếu ông Dũng nhất mực từ chối, nhưng đại hội nhất quyết giữ ông lại, thì ông Dũng phải tuân theo ý kiến của đại hội.

Câu hỏi đang được đặt ra là trong trường hợp ông Dũng được đại hội ủng hộ và đắc cử ủy viên Trung Ương, vai trò tương lai của ông Dũng sẽ được Bộ Chính Trị giải quyết như thế nào, vì chiều hôm nay, ông Vũ Trọng Kim, Phó Chủ Tịch kiêm Tổng Thư Ký Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc tiết lộ với báo chí là 4 chức vụ chủ chốt đã được Ban Chấp Hành Trung Ương khóa XI quy định, gồm ông Nguyễn Phú Trọng ở lại chức vụ Tổng Bí Thư, ông Trần Đại Quang làm Chủ Tịch Nước, ông Nguyễn Xuân Phúc nắm chức thủ tướng và bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm Chủ Tịch Quốc Hội.

Hiện tại, một nguồn tin chưa thể kiểm chứng được phát xuất từ Hà Nội cho chúng tôi biết là ngày mai, ông Dũng có một bài phát biểu ngắn đọc trước đại hội, nhấn mạnh chính ông là một trong những người từ lúc đầu đã xin rút lui và tuyệt đối ủng hộ ý kiến lưu ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ở lại để lãnh đạo đảng.

Trong bài phát biểu, ông Dũng cũng sẽ nói ông ủng hộ tất cả những người được chốt vào các chức vụ lãnh đạo nhà nước, chính phủ và chủ tịch quốc hội, ca ngợi những người được chọn là những người hội đủ mọi điều kiện để lãnh đạo Việt Nam, tiếp tục đưa quốc gia đến đổi mới và phát triển.

Ông cũng nói đã hoàn thành trách nhiệm đảng trao phó và an tâm khi thấy vai trò lãnh đạo được trao cho những người xứng đáng nhất, đồng thời cũng hứa sẽ làm tất cả những gì có thể làm để tiếp tục phục vụ đảng và quốc gia.

Nguồn tin -chưa thể kiểm chứng- cũng nói rằng qua bài diễn văn này, các đại biểu sẽ dễ dàng hơn khi bỏ phiếu chấp thuận cho ông Dũng rút lui.

. Gây cấn đến phút 89 nhưng không quá bất ngờ

Gây cấn đến phút 89 nhưng không quá bất ngờ

FB Nguyễn Quang A

25-1-2017

Với tư cách khán giả xem trận đá khá hấp dẫn này, một trận không buồn tẻ như bao trận trước kia mà đầy kịch tính nhưng không thật bất ngờ.

ĐCSVN giữ khư khư thông tin, nhưng nó vẫn rò rỉ ra (vì các phe trong trận đá có khuyến khích để rò thông tin họ nghĩ là có lợi cho họ) nên các trang mạng (có nhiều thông tin xác thực bên cạnh rất nhiều thông tin giả mạo) đã thắng đậm báo chí chính thống. Thế giới đã thay đổi còn tuyên huấn của ĐCSVN vẫn y nguyên, thua là phải. Việc này có thể dự đoán được và không quá bất ngờ.

Sau 4 ngày làm việc, hồi gây cấn là chuyện bàu bán nhân sự. Tập quán quen thuộc (không rõ có thành văn hay bất thành văn) của đảng cộng sản (ở mọi nơi trên thế giới): ban lãnh đạo (UBTW) cũ chọn ra ban lãnh đạo (UBTW) mới chứ không phải đại hội đảng. Quy định 244 của TW ĐCSVN siết chặt và chính thức hóa tập quán này không chỉ ở cấp TW mà cả ở các cấp địa phương. Đấy là điểm mới của ĐH XII. Nhưng làm vậy gây bất bình cho nhiều người và nhiều địa phương nên sự phản ứng lại cũng là dễ hiểu như được thể hiện trong việc đề cử hơn 60 người ngoài dự kiến mà trong đó có các ông Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng đã xin rút ở Hội nghị TW 14 ngay trước ĐH XII. Việc đề cử thêm cũng chẳng có gì lạ, không phải là chuyện bất ngờ.

Với tư cách khán giả chẳng phải fan của đội nào hãy thử phân tích xem cái gì có thể diễn ra hôm nay hoặc 2 ngày tới với bên ông Dũng và bên ông Trọng.

Theo Quy định 244, chắc chắn ông Dũng sẽ phải đứng lên phát biểu rằng ông đã nói rõ ông không xin tái cử.

1) Nếu ông nắm chắc đa số ủng hộ ông, thì ông sẽ nói nước đôi đại loại: tôi không tham quyền cố vị và đã xin rút từ trước Hội nghị TW 14 nhưng với tư cách đảng viên tôi chấp hành mọi quyết định của Đảng. Qua bỏ phiếu kín, nếu ĐH XII: a) cho ông rút, nguyện vọng của ông được thỏa mãn; b) nếu ngược lại đa số “buộc” ông ở lại chắc ông rất mừng vì chắc là ông sẽ trở thành TBT và trong trường hợp đó quyền lực của ông sẽ vô biên vì ông có thể lập luận “tôi không tham quyền cố vị và đã xin rút lui, nhưng Đảng nhất quyết không cho nên tôi buộc phải chấp hành” và như thế mọi trách nhiệm sẽ là của Đảng chứ không phải của ông. Đây là trường hợp vỡ trận. (Khả năng này có nhưng theo tôi không cao nhất, chỉ đứng thứ hai vì như thế phe ông Trọng sẽ quá mất mặt và sẽ có chống đối quyết liệt, ĐCSVN sẽ nhanh tan rã hơn điều mà rất nhiều người muốn, song những người dự ĐH XII không muốn).

2) Nếu biết không được đa số (qua thăm dò hay do biết đối thủ đã nắm được thóp mình) chắc ông Dũng sẽ làm theo cách ông đã làm tại TW 14, nhất quyết xin rút lui và nhiệt liệt ủng hộ những người do TW 14 đề cử (kể cả ông Nguyễn Phú Trọng). Trong trường hợp này về cơ bản kịch bản của TW 14, không có chuyện vỡ trận. (Khả năng cao vì ông Dũng vẫn đường hoàng rút lui mà ĐCSVN vẫn có thể nói về sự “đoàn kết, thống nhất” của mình)

3) Cũng có thể một nhân vật nhờ nhờ sẽ lên theo kiểu ăn may của ngư ông đắc lợi và cả ông Dũng và ông Trọng đều về vườn. (ít có khả năng hơn).

Dẫu kịch bản nào xảy ra, ta thấy ĐCSVN đang thay đổi và sẽ còn thay đổi sau 28-1-2016. Nếu nó đi theo hướng với nhân dân chắc nó còn có vai trò, ngược lại chắc chắn nó sẽ tan rã.

Hệ quả không định trước

Hệ quả không định trước

Nguyễn Quang Dy

“Quyền lực thường tha hóa và quyền lực tuyệt đối sẽ tha hóa tuyệt đối”.

(Lord Acton)

“Hệ quả không định trước” (unintended consequences) là một quy luật diễn ra trong nhiều lĩnh vưc, nhưng ít người để ý, lại càng ít người biết cách vận dụng để lý giải thực tế trái chiều hoặc tác động làm thay đổi hiện trạng. Có thể do vướng chấp nên người ta dễ bị “điểm mù” (blind spot) che khuất tầm nhìn, nên tuy mắt sáng nhưng không nhìn thấy, hoặc thấy nhưng không chịu thừa nhận. Vì thế mới có câu, “người mù nhất là người không chịu nhìn” (Hoặc người điếc nhất là người không chịu nghe).

Hãy thử tìm hiểu quy luật này để vận dụng nhằm lý giải một số thực tế hoặc tác động làm thay đổi dòng chảy của sự kiện, trong bối cảnh tranh giành quyền lực đang diễn ra hiện nay.

Càng gần Đại hội, không khí càng nóng lên, tuy giữa Mùa Đông. Có nhà bình luận nói chưa thấy Đại hội Đảng nào lại căng thẳng, kịch tính và quyết liệt như lần này. Trong khi các phe nhóm phân hóa sâu sắc, choảng nhau quyết liệt một mất một còn, để tranh giành quyền lực (và lợi ích), thì giới trí thức đòi dân chủ và nhân quyền cũng như giới truyền thông cũng phân hóa không kém. Một số ngộ nhận, ủng hộ “ông này”, chống “ông kia” một cách quyết liệt, thâm chí thóa mạ nhau. Việt Nam chưa đa đảng nhưng đã “đa nguyên” một cách bất bình thường (như kinh tế thị trường định hướng XHCN). Vì truyền thông trực tuyến có vai trò ngày càng lớn, nên bị các phe nhóm thao túng (như công cụ của họ) trong cuộc chiến truyền thông, tung tin thật giả lẫn lôn, làm dư luận càng dễ ngộ nhận. Tuy chưa biết ai thắng ai thua, nhưng thấy rõ người Việt càng bị chia rẽ thì đất nước càng suy yếu, trước hiểm họa bành trướng của Trung Quốc.

Xét theo khía cạnh này thì đó là một hệ quả đáng buồn và nguy hiểm (vì dễ mất nước). Nhưng xét theo khía cạnh khác, thì những gì tồi tệ đang diễn ra có thể dẫn đến một “hệ quả không định trước”, làm xuất hiện cơ hội thay đổi đột phá, biến điều không thể thành có thể. Nói cách khác (theo “quẻ biến”), thì “càng xấu xa lại càng tốt”, theo tư duy đột phá “ngoài cái hộp” (out-of- the- box thinking).

Một vài dẫn chứng

Năm 1983, tại một hội nghị quốc tế về bệnh lý “erectile dysfunction” (liệt dương) ở Las Vegas, nhà nghiên cứu Giles Brindley đã bất ngờ tụt quần để trưng bày “của quý” đang cương cứng, trước khi thuyết trình về vấn đề này. Bằng một hành động gây ấn tượng mạnh, Brindley đã có công thức tỉnh cộng đồng y khoa về một vấn nạn của xã hội loài người mà lúc đó chưa có lời giải. Các hãng dược phẩm lớn đã nhận ra cơ hội thị trường tiềm năng và đổ xô vào nghiên cứu. Nhưng mãi đến năm 1995 hãng dược Pfizer mới nghiên cứu và bào chế thành công thuốc Viagra, làm cải thiện chất lượng cuộc sống cho hàng triệu người trên thế giới bị bệnh lý ED (thiểu năng tình dục), và do đó họ thu được hàng tỷ đô-la lợi nhuận.

Nhưng ít người biết rằng Viagra là “hệ quả không định trước” của một dự án nghiên cứu của Pfizer (từ năm 1991) về hóa chất Sildenafil dùng để điều trị bệnh nhồi máu cơ tim (chứ không phải “cơ chim” đâu). Trong khi làm thí nghiệm lâm sàng, các nhà nghiên cứu đã tình cờ phát hiện ra một dược tính kỳ diệu khác của Sildenafil có thể làm cương dương. Và thế là trong mấy năm sau đó, Pfizer đã quyết định đầu tư lớn cho các trung tâm nghiên cứu về Sildenafil tại Anh, Mỹ và các nước khác, để tìm ra bằng được phương thuốc điều trị bệnh lý ED, và đến năm 1995 họ đã thành công, đáp ứng nhu cầu thị trường theo “Chỉ số Quốc tế về Chức năng Cương dương” (International Index of Erectile Function).

Hãy lấy một ví dụ khác cho đỡ “nhạy cảm”. Ai cũng biết trong thế kỷ 18 và 19, những người Pháp thực dân đã đến Việt Nam (và Đông Dương) để chiếm và khai thác thuộc địa, gây nhiều đau khổ, oán hận cho người dân bản địa, dẫn đến cách mạng giải phóng dân tộc và chiến tranh khốc liệt (đến tận 1954). Đấy là một trang sử đau buồn về chế độ thực dân cũ (cho cả hai dân tộc). Nhưng bên cạnh những người Pháp thực dân tham lam, còn có những người Pháp tử tế đã làm nhiều việc tốt lành để khai minh cho người dân bản địa, đóng góp phát triển một đất nước còn lạc hậu. Đó là cha Alexandre de Rhodes (1591-1660) và những người khác, đã có công sáng tạo ra chữ quốc ngữ cho người Việt, một bước ngoặt về văn hóa. Đó là Louis Pasteur (1822-1895) và Alexandre Yersin (1863-1943) và những người khác, là những nhà khoa học và bác sỹ mà tên tuổi và việc làm của họ đã gắn bó với người dân bản địa như là ân nhân đã tìm cách cứu họ khỏi những nạn dịch. Đó là danh họa Victor Tardieu (1870-1937) và đồng nghiệp, đã sáng lập ra trường Mỹ thuật Đông dương (Ecole des Beaux Arts de l’Indochine, 1925), cái nôi của một thế hệ danh họa Việt Nam, đã để lại những kiệt tác bất tử cho đời sau. Đó là các kiến trúc sư C. Batteur và E. Hébrard và những người khác, đã thiết kế hầu hết các biệt thự và công sở tại Hà Nội (và Sài Gòn). Đó là vài dụ về “hệ quả không đinh trước” trong lịch sử quan hệ Pháp-Việt, đã để lại những di sản văn hóa, y học, hội họa, kiến trúc… như “sức mạnh mềm” kết nối hai dân dân tộc, bất chấp trang sử thực dân đau buồn.

Một ví dụ khác là Chiến tranh Việt Nam đẫm máu (kết thúc 1975) cũng để lại một trang sử đau buồn mà 40 năm sau vẫn còn ám ảnh người Mỹ và người Việt, như bóng ma của quá khứ. Mãi 20 năm sau (1995) hai nước mới bình thường hóa quan hệ, và cựu bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara mới thừa nhận sai lầm về Việt Nam. 40 năm sau, hai nước trở thành đối tác toàn diện (và đang trở thành đối tác chiến lược) để ngăn chăn sự trỗi dậy đầy hiếu chiến của Trung Quốc, đặc biệt là tại Biển Đông. Trước đây Mỹ đánh (Bắc) Việt Nam để ngăn chặn Trung Cộng. Sau đó họ lại bắt tay với Trung Cộng (bằng Shanghai Communique và “Constructive Engagement”) để chống Liên Xô và Việt Nam. Nay Mỹ lại “xoay trục”, hơp tác với Việt Nam để ngăn chặn Trung Cộng. Lịch sử đang lặp lại, với những “hệ quả không định trước”.

Bên cạnh những di họa của chiến tranh (như bom mìn, chất độc da cam), còn có những “hệ quả không định trước” như “sức mạnh mềm” gắn kết hai dân tộc. Đó là mối quan hệ “vừa yêu vừa ghét” (love hate) giữa hai cựu thù, nay trở thành đối tác chiến lược. Đó là thế hệ những cựu chiến binh của Vietnam War như thượng nghị sỹ John Kerry và John McCain, đại sứ Pete Peterson, và rất nhiều người khác (cả cựu binh và nhà báo, nhà văn và nhà buôn…) đã không quên được Việt Nam vì ám ảnh của quá khứ và lương tâm, làm chiếc cầu nối giữa hai dân tộc. Họ đã dũng cảm trong hòa bình (cũng như trong chiến tranh) để góp phần hòa giải hai dân tộc và hàn gắn vết thương chiến tranh, xây dựng một thế giới tử tế hơn.

Một “hệ quả không định trước” khác của Vietnam War là sự hình thành cộng đồng người Viêt tại Mỹ, với gần 2 triệu người đã định cư vào các thời điểm khác nhau. Bên cạnh đặc điểm phức tạp do bị phân hóa sâu sắc (như bộ phim “Terror in Little Sai gon” đã phần nào phản ánh), cộng đồng người Viêt ở Mỹ đã đóng góp đáng kể vào xã hội đa sắc tộc của Mỹ (như “melting pot”) cũng như làm cầu nối để gắn kết hai quốc gia cựu thù, nay đang trở thành đồng minh chiến lược. Tại các nước khác (Canada, Úc, Anh, Pháp, Đức, v.v. ) cộng đồng người Việt tuy nhỏ hơn, nhưng cũng có vai trò tương tự. Có thể nói, công đồng người Việt tại Mỹ (và các nước khác) là một “hệ quả kép” của Vietnam War, là một tài sản tiềm năng làm cầu nối cho quan hệ hợp tác Mỹ-Việt. Bên cạnh đó, tính đến năm 2015 đã có khoảng 16.500 sinh viên Việt Nam sang Mỹ du học (đông nhất trong số các nước Đông Nam Á).  Dự án Đại học Fullbright (đã được ký kết) là một ví dụ khác về tiềm năng hợp tác xây dựng “sức mạnh mềm”, để gắn kết hai dân tộc.

Liên hệ thực tiễn

Năm 1990-1991, Chủ nghĩa Cộng sản đã sụp đổ ở Liên Xô và Đông Âu, cùng với bức tường Berlin, chủ yếu vì những nguyên nhân nội tại của hệ thống. Nhưng cũng không thể phủ nhận vai trò lịch sử của Gorbachev như một tác nhân đã thúc đẩy quá trình sụp đổ đó, như một “hệ quả không định trước”. Ngày nay, tại Trung Quốc, Tập Cận Bình đang cố gắng làm ngược lại với Gorbachev, nhằm duy trì CNCS, bằng “Giấc mộng trung Hoa” (China Dream) và “Đả hổ Diệt ruồi” để thanh trừng các phe phái đối lập bằng lá cờ chống tham nhũng. Có lẽ Tập Cận Bình “đâm lao phải theo lao”. Nhưng càng cố làm ngược lại, thì Tập Cận Bình càng đẩy nhanh quá trình sụp đổ không thể tránh khỏi, mà kết cục của nó không khác những gì Gorbachev đã làm. Đó là một nghịch lý, như một “hệ quả không định trước”.

Nói cách khác, “màn chót của chế độ cộng sản Trung Quốc đã bắt đầu, và các biện pháp mạnh tay của Tập Cận Bình chỉ đưa đất nước đến đến gần hơn sự đổ vỡ” (David Shambaugh, “the Coming China Crackup”, Wall Street Journal, March 6, 2015:).  Kết luận của David Shambaugh trùng hợp với nhận xét của Paul Krugman (và nhiều học giả khác) là Trung Quốc đã “đến điểm giới hạn” (Paul Krugman, “Hitting China’s Wall”, New York Times, July 18, 2013).  Tại sao tỷ Phú Lý Gia Thành phải “bỏ chạy” khỏi Trung Quốc?  Tại sao 64% người giàu Trung Quốc (có tài sản trên 1,6 triệu USD) đã hoặc đang di cư khỏi Trung Quốc? (Elizabeth Economy at Council on Foreign Relations). Chủ nghĩa dân tộc cực đoan, hay CNXH mang màu sắc Trung Quốc, hay “Giấc mộng Trung Hoa” cũng không ngăn được người Trung Quốc đang “bỏ phiếu bằng chân” hàng loạt (en masse). Đó là “gót chân Asin” của gã khổng lồ Trung Quốc.

Để đối phó với những mâu thuẫn nội tại, nhằm duy trì nguyên trạng (bên trong), Tập Cận Bình gây căng thẳng để thay đổi nguyên trạng (bên ngoài). Với Nhật thì Trung Quốc tranh chấp đảo Điếu Ngư (Senkaku), với Việt Nam và ASEAN thì tranh chấp Trường Sa và Hoàng Sa, để kiểm soát Biển Đông. Trung Quốc muốn khuấy động tinh thần dân tộc cực đoan của người Trung Quốc, bành trướng ra ngoài để đánh lạc hướng sức ép bên trong. So với các hướng bành trướng khác, hướng Biển Đông là dễ thôn tính nhất. Trung quốc đã âm mưu chiếm đoạt Biển Đông từ lâu, nhưng nay mới có cơ hội. Tháng 5/2014, Trung Quốc cho rằng cơ hội đã đến nên quyết định đưa dàn khoan HD981 vào vùng biển tranh chấp với Việt Nam, gây ra khủng hoảng quan hệ Trung-Việt, tạo ra một bước ngoặt làm thay đổi cuộc chơi (game changer).

Sự kiện dàn khoan HD981, cũng như việc Trung Quốc ráo riết san lấp đảo và xây dựng hạ tầng quân sự (sân bay và cảng) trên các đảo nhân tạo, đã làm cho phái thân Trung Quốc ở Việt Nam bị mất uy tín và suy yếu trong cuộc khủng hoảng lãnh đạo, đã xô đẩy Việt Nam xích lại gần Mỹ. Mỹ buộc phải xoay trục, ngày càng cứng rắn hơn trong việc tuần tra Biển Đông để đảm bảo tự do hàng hải (FONOP) và tăng cường hợp tác quân sự với Việt Nam như một đối tác chiến lược (bỏ dần lệnh cấm bán vũ khí sát thương). Đó cũng là một “hệ quả không định trước”. Trung Quốc càng hung hăng, càng chơi xấu với Việt Nam, thì họ càng xô đẩy Việt Nam vào vòng tay người Mỹ. Nhưng trong bối cảnh hiện nay, Việt Nam tuy xích lại gần Mỹ nhưng không dám quá gần, tuy tách xa Trung Quốc nhưng không dám quá xa. Việt nam tuy đang xoay trục thân Phương Tây hơn, nhưng không dám quá thân. Tóm lại, chừng nào cái bóng của Trung Quốc còn quá lớn, bàn tay của Trung Quốc còn quá dài, trong khi Mỹ vẫn tiếp tục “tiếng kèn ngập ngừng”, thì lãnh đạo Hà Nội vẫn lo sợ cả hai (bên ngoài), và lo sợ lẫn nhau (bên trong). Lo sợ là một căn bệnh tâm thần khó chữa.

Đáng lẽ Việt Nam phải mạnh lên để “Thoát Trung”, thì gần mười năm qua Viêt Nam đã “phát triển giật lùi”, xóa sổ gần hết những thành quả cải cách kinh tế trước đó. Tham nhũng tràn lan và quản trị vĩ mô yếu kém đã dẫn đến thua lỗ lớn và nợ công chồng chất. Những “quả đấm thép” (như Vinashin và Vinalines) đã tan chảy thành bùn, đẩy nền kinh tế vào vòng xoáy suy thoái và cái “bẫy thu nhập trung bình”. Kinh tế và chính trị lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc. Quá trình thay đổi thể chế và chuyển đổi cơ cấu diễn ra quá chậm, đến bây giờ vẫn còn giữ “định hướng XHCN”, lấy kinh tế quốc doanh làm chủ đạo, mặc dù các tập đoàn nhà nước đã trở thành thảm họa. Chẳng ai muốn thế, nhưng đó là hệ quả của một tầm nhìn sai. Nó vừa là lỗi của Chính phủ (đứng đầu là Thủ tướng), vừa là lỗi của hệ thống (do Đảng độc quyền lãnh đạo). Những gì đang diễn ra sẽ tiếp tục làm vô hiệu hóa mọi cố gắng cải cách (do tham nhũng và quản trị yếu kém), làm người dân càng bất mãn (do bị chiếm đất, bóp nghẹt dân chủ và nhân quyền), đẩy chế độ đến gần hơn sự đổ vỡ (crackup) chẳng khác gì Trung Quốc. Vậy “thoát Trung” thế nào?

Trong bối cảnh đó, chỉ có hai kịch bản. Kịch bản xấu nhất (worst case scenario) là trì hoãn cải cách thể chế, tiếp tục lệ thuộc vào Trung Quốc (cả kinh tế và chính trị), mất dần chủ quyền và lãnh hải, dẫn đến “Bắc thuộc Kiểu mới”. Kịch bản tốt nhất (best case scenario) là đẩy nhanh cải cách thể chế và dân chủ hóa, thoát khỏi định hướng XHCN (theo kinh tế thị trường), từng bước “Thoát trung” bằng cách xoay trục để hợp tác chiến lược với Mỹ và đồng minh (qua TPP). Giữa hai kịch bản trên là một vùng xám (grey area), nơi có thể xảy ra bất cứ điều gì, với “hệ quả không định trước” (hoặc tốt hơn hoặc xấu hơn). Trong vùng xám đó, nếu các phe nhóm (hay cá nhân) tranh giành quyền lực một cách cực đoan, bất chấp luật chơi (lawless), chỉ vì lợi ích cá nhân, không vì lợi ích quốc gia, thì họ chỉ phục vụ ý đồ của Trung Quốc.

Tranh giành quyền lực ở VN (cũng như ở Trung Quốc) là một trò chơi cực đoan và bạo liệt, vì họ không từ một thủ đoạn nào để triệt hạ lẫn nhau. Nhà thơ Nguyễn Duy nói, “phe nào thắng thì nhân dân đều thua”. Nếu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị dồn vào tình huống xấu nhất, không phải chỉ mất cơ hội làm Tổng Bí Thư mà còn có thể mất tất cả, chẳng lẽ Nguyễn Tấn Dũng lại khoanh tay chịu chết, mà không có đòn cuối tại Đại Hội này (như tại Đại hội XI và Hội nghị TƯ 6), có thể đem lại một kết cục bất ngờ (không theo kịch bản), vượt ra khỏi tính toán của các bên, như một “hệ quả không định trước”. Đến giờ phút này, khi mọi thông tin về Đại hội XII vẫn bị bưng bít trong màn sương mù bí mật, thì mọi khả năng đều có thể (như lời đồn đoán).

Những yếu tố làm thay đổi cuộc chơi

Thứ nhất, ai kiểm soát được luật chơi (thủ tục) người đó có lợi thế quyết định cuộc chơi. Trong trường hợp này, Tổng Bí thư và Trưởng ban Tổ chức Trung ương đã nắm quyền chủ động cuộc chơi và giành được thế thượng phong, làm cho đối phương bất ngờ (nếu chủ quan, mất cảnh giác). Luật chơi (thủ tục bầu cử) có ý nghĩa quyết định trong việc sắp xếp nhân sự (Bộ Chính trị, các vị trí chủ chốt (như “tứ trụ”), Ban Chấp hành Trung ương, Đại biểu dự Đại hội) có lợi cho phe cánh của mình (để giành phiếu). Nhưng thay đổi luật chơi quá mức lộ liễu (Quyết định 244-QĐ/TW ngày 9/6/2014) có thể vi phạm điều lệ Đảng (luật chơi cơ bản), gây phản ứng ngược lại. Quy định Tổng Bí Thư phải là người “Miền Bắc và có lý luận”, sẽ gây phản cảm và phản ứng, dẫn đến “hệ quả không định trước”. Thư của cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh có thể tác động đến thái độ của nhiều người tham gia cuộc chơi, trong trận chiến cuối cùng.

Thứ hai, ai nắm được quân đội và an ninh (nhất là Quân khu Thủ đô) người đó có lợi thế quyết định cuộc chơi (như “quyền lực cứng” có tác dụng răn đe trong trường hợp có bạo động). Việc Chủ tịch Quốc hội đột ngột sang thăm Trung Quốc trong bối cảnh chuẩn bị Đại hội, và khi Trung Quốc có những động thái mới như ra luật chống khủng bố (có thể điều quân can thiệp vào nước khác), tăng cường các chuyến bay vi phạm không phận VN, điều tàu và giàn khoan HD981 vào hải phận VN, là những biện pháp răn đe để tác động vào kết quả Đại hội. Nhưng các động thái này có thể tác động ngược lại đến thái độ của những người VN tham gia cuộc chơi (vẫn còn ý thức dân tộc), như một “hệ quả không định trước”.

Thứ ba, ai có nhiều tiền hơn và nắm được thế giới ngầm (underworld) người đó có lợi thế trong cuộc chiến  quyết liệt, để giành giật phiếu và thế thượng phong. Điều này đã từng xảy ra (không có gì lạ), vì tham lam và lo sợ luôn là huyệt yếu của con người trong các xã hội lạc hậu và độc tài.

Thứ tư, ai nắm được công cụ truyền thông, người đó có lợi thế lớn trong cuộc chiến giành phiếu hiện nay, có thể trực tiếp hay gián tiếp tác động đến thái độ những người tham gia (như “quyền lực mềm”). Nhưng vì báo chí “lề phải” dường như mất tác dụng trong trò chơi này, nên báo chí “lề trái” (social media và blogosphere) đã trở thành những kênh thông tin hiệu quả mà các phe phái thao túng trong cuộc chiến truyền thông quyết liệt hiện nay. Nhiều thông tin rò rỉ không thể kiểm chứng được vì các phe phái tung ra nhằm triệt hạ lẫn nhau, làm cho môi trường thông tin bị ô nhiễm. Những nhà báo (hay bloggers) thiếu bản lĩnh và sáng suốt có thể bị phân hóa, trở thành công cụ của các phe nhóm (như bồi bút). Sự phát triển của thế giới mạng và truyền thông kỹ thuật số cũng là một “hệ quả không định trước”.

Thứ năm, trong khi giới truyền thông bị phân hóa, thì giới trí thức đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền cũng bị phân hóa theo. Có lẽ người Việt Nam có truyền thống dễ bị phân hóa (?) Một số nhảy vào tham gia cuộc chơi, ủng hộ “ông này” chống “ông kia” vì nhiều lý do khác nhau (không nhất thiết vì ông này tôt, hay ông kia xấu). Một số khác thì đứng ngoài cuộc (như vô can), quan sát như xem đá bóng, chờ kết quả trận đấu. Người ta nói chính trị là bẩn thỉu (ở đâu cũng vậy), nhưng đứng ngoài hay tham gia thế nào là một chuyện không dễ, đòi hỏi một tầm nhìn. Người ta nói im lặng hay phản kháng đều là chính trị. “Ngay cả khi bạn không làm chính trị, thì chính trị sẽ đến với bạn” (Aung San Suu Kyi).

Thay cho lời kết 

Robert Merton đã liệt kê năm nguyên nhân chủ yếu thường dẫn đến “hệ quả không định trước”: (1) Do ngu dốt nên không dự báo được trước, không phân tích và phán đoán được tình thế; (2) Do sai sót khi phân tích vấn đề, dựa vào thói quen cũ nên không phù hợp với tình thế mới; (3) Chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt mà không nhìn thấy lợi ích lâu dài; (4) Những giá trị cơ bản có thể tác động làm thay đổi tình thế vào lúc cuối; (5) Do quá lo ngại về hậu quả, mà người ta hay vội vã tìm giải pháp trước khi vấn đề xảy ra, nên không có vấn đề lại trở thành vấn đề. (Tại sao điều 5200 quân bảo vệ Đại hội).

Con người dễ bị nhầm lẫn, và bệnh nhầm lẫn (hay lú lẫn) là một tai họa. Khi nhầm lẫn thì những người tài giỏi và ngu dốt cũng nguy hiểm như nhau. Hệ quả của ngộ nhận không phải chỉ do ngu dốt mà còn do chấp và ngã, do quá lo sợ, làm tầm mắt bị che khuất bởi điểm mù (blind spot). Những người cực đoan và bảo thủ thường hay nhầm lẫn, vì chấp và ngã của họ quá lớn và quá lâu. Vì luôn cho mình là đúng, nên họ thường không chịu lắng nghe, nên không nhìn thấy và không chịu thừa nhận những cái khác bên ngoài cái hộp tư duy kín mít của họ. Cực đoan và bảo thủ gây ách tắc cho đổi mới (bottleneck).

Có lẽ lúc này Việt Nam đang trong tình thế hiểm nghèo nhất (từ sau chiến tranh lạnh), đứng trước một “hiểm họa kép” (double danger) rất khó hóa giải. Đó là hệ quả của suy thoái kinh tế và thể chế (bên trong) đồng thời với đe dọa chủ quyền (bên ngoài). Nhưng dường như lãnh đạo Việt Nam vẫn đang lúng túng và nhầm lẫn trong việc tìm lối thoát. Muốn thoát hiểm, để trở thành một nền kinh tế “rồng bay” tại Đông Á, vấn đề không phải chỉ phụ thuộc vào lựa chọn lãnh đạo nào (ông X hay ông Y), chọn lối đi nào (TPP hay “Giấc mộng Trung Hoa), mà còn tùy thuộc vào hệ quả của cuộc chiến giành quyền lực đang diễn ra tại Hà Nội. Thay đổi lãnh đạo mà không thay đổi tầm nhìn thì vẫn là bi kịch.

21/1/2016

N.Q.D.

Nguồn: http://www.viet-studies.info/kinhte/NQuangDy_HauQuaKhongDinhTruoc.htm

 

CSVN xác nhận tin của ‘thế lực thù địch’ là ‘đúng’

CSVN xác nhận tin của ‘thế lực thù địch’ là ‘đúng’
Nguoi-viet.com

HÀ NỘI (NV) – Thông tin mà ông Vũ Trọng Kim, ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN, vừa cung cấp cho báo giới, đã xác nhận tin đồn về nhân sự lãnh đạo Đảng CSVN nhiệm kỳ mới là… đúng.

Từ trái – ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc, bà Nguyễn Thị Kim Ngân – ba nhân vật được chọn làm chủ tịch Nhà Nước, thủ tướng, chủ tịch Quốc Hội, sau Đại Hội 12. (Hình: Tuổi Trẻ)

Sáng 24 tháng 1, 2016, khi trò chuyện với báo giới về những nội dung xoay quanh chuyện lựa chọn nhân sự lãnh đạo Đảng CSVN cho nhiệm kỳ tới, ông Kim bảo rằng, tin đồn về chuyện Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng khóa 11 đã chọn bà Nguyễn Thị Kim Ngân (phó chủ tịch Quốc Hội) làm chủ tịch Quốc Hội, ông Trần Đại Quang (bộ trưởng Công An) làm chủ tịch Nhà Nước và ông Nguyễn Xuân Phúc (phó thủ tướng) làm thủ tướng là… đúng.

Ông Kim cũng xác nhận, ông Nguyễn Phú Trọng (tổng bí thư) là “trường hợp đặc biệt” đã được 75% thành viên Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN nhiệm kỳ trước chọn làm ứng viên tổng bí thư Đảng CSVN nhiệm kỳ mới.

Trước đó, các viên chức lãnh đạo Đảng CSVN liên tục cảnh báo cán bộ, đảng viên và dân chúng Việt Nam không nên tin vào những tin đồn về nhân sự bởi đó là “âm mưu thâm độc” của các “thế lực phản động, thù địch” nhằm phân hóa nội bộ,…

Tuy Đảng CSVN là “tổ chức chính trị duy nhất lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” tại Việt Nam nhưng tổ chức chính trị này có rất nhiều băng nhóm. Mỗi lần Đảng CSVN tổ chức Đại hội Đảng để lựa chọn lãnh đạo, những băng nhóm này lại tìm đủ mọi cách để triệt hạ đối thủ nhằm đoạt vai trò chi phối.

Trước Đại hội Đảng CSVN lần này, các băng nhóm trong Đảng CSVN đã khai thác tối đa Internet để phát tán đủ loại thông tin nhằm bôi nhọ nhau với sự quyết liệt chưa từng thấy. Thông tin liên quan đến các cá nhân đang đảm nhận vai trò lãnh đạo Đảng, Quốc Hội, Nhà Nước, Chính Phủ,… phong phú đến mức làm người ta kinh ngạc vì sự bẩn thỉu của cả hai phía (chống và bảo vệ) và mâu thuẫn tới mức khó phân biệt thật hư.

Giờ chót, để tăng tính khả tín, việc bạch hóa những thông tin nhằm triệt hạ đối thủ đã chuyển từ nặc danh sang có đầy đủ họ tên, địa chỉ của người viết, khiến tình hình chính trị tại Việt Nam càng lúc càng hỗn loạn. Tổng thanh tra Chính Phủ Việt Nam, phải tuyên bố, sẽ “xử lý nghiêm khắc” những người “tố cáo sai sự thật để bôi nhọ lãnh đạo.”

Dường như điểm tích cực nhất của cuộc chiến giành quyền lực giữa các băng nhóm trong Đảng CSVN là những thông tin vừa kể khiến dân chúng thêm chán ngán và căm giận “tổ chức chính trị duy nhất” vẫn tìm đủ mọi cách “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” tại Việt Nam.

Dù xác định là tổ chức chính trị “của dân, do dân và vì dân” nhưng chưa bao giờ dân chúng Việt Nam được biết giới lãnh đạo Đảng CSVN lựa chọn nhân sự như thế nào và tại sao lại là cá nhân này mà không phải là cá nhân kia.

Cho tới ngày Đại Hội Đảng CSVN lần thứ 12 chính thức khai mạc, tổng bí thư Đảng CSVN chỉ đề cập đến “trường hợp đặc biệt là ủy viên Bộ Chính Trị khóa 11 quá tuổi” nhưng được Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN khóa 11 “chọn tái cử để đảm nhiệm vai trò lãnh đạo chủ chốt” trong khóa 12 nhưng vẫn không công bố đó là ai.

Giới lãnh đạo Đảng CSVN liên tục khẳng định việc lựa chọn nhân sự lãnh đạo là “hết sức dân chủ” nhưng trước khi hết nhiệm kỳ, Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN khóa trước đã chọn sẵn cả “tổng bí thư” lẫn những nhân vật sẽ đảm nhiệm các vai trò: Chủ tịch Quốc Hội, chủ tịch Nhà Nước, thủ tướng kèm quy chế, nếu không được Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN nhiệm kỳ trước giới thiệu tái cử thì các ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN nhiệm kỳ trước sẽ không được ứng cử, đề cử hoặc nhận đề cử!

Hôm 21 tháng 1, 2016 vừa qua, 1,510 đảng viên đại diện cho 4.5 triệu đảng viên CSVN đã họp phiên trù bị, chuẩn bị cho đại hội chính thức sẽ diễn ra trong tám ngày, từ 21 đến 28 tháng 1, 2016. Trong phiên họp trù bị, các đại biểu tham dự Đại Hội 12 của Đảng CSVN đã bỏ phiếu thông qua “quy chế bầu cử” có nội dung như vừa kể. Những nhân vật nào được chọn vào các vị trí chủ chốt đã được loan báo chính thức song chuyện dường như chưa rồi.

Song song với việc ông Kim loan báo Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN nhiệm kỳ trước đã chọn tổng bí thư, chủ tịch Quốc Hội, chủ tịch Nhà Nước, thủ tướng, một viên tướng mang lon thượng tướng, khẳng định, tuy ông Nguyễn Tấn Dũng (thủ tướng đương nhiệm – người vẫn được coi là có tham vọng trở thành tổng bí thư kiêm chủ tịch Nhà Nước và được xem là đối thủ chính trị của ông Nguyễn Phú Trọng) được Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN khóa trước “cho rút” (phải nghỉ hưu).

Nhưng nếu có đại biểu dự Đại Hội lần thứ 12 đề cử thì có “xin rút” nữa hay không là do chính ông Dũng quyết định. Nếu ông Dũng vẫn “xin rút” thì các đại biểu sẽ “bỏ phiếu hoặc biểu quyết để cho hay không.” Trong trường hợp có hơn 50% đại biểu “không cho rút” thì ông Dũng “không được rút.”

Nói cách khác, cuộc chiến giành quyền lực trong Đảng CSVN vẫn còn gay cấn đến giờ chót. Với Đảng CSVN, nói vậy – tưởng vậy nhưng không phải vậy là… bình thường. (G.Đ)

Bắt giữ trộm, con bị tù, cha tự vẫn!

Bắt giữ trộm, con bị tù, cha tự vẫn!

(VienDongDaily.Com – 16/01/2016)

Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
Vào dịp cuối năm, các cụ nhà ta xưa đã gọi là “tháng củ mật” tức là dạy con cháu phải hết sức đề phòng nạn trộm cướp. Ngày nay thì phải gọi là “tháng đại củ mật” vì trộm cướp mỗi ngày một gia tăng. Và theo cơ quan an ninh của VN thì tệ nạn này mỗi ngày một tinh vi và manh động. Trộm cướp hiện nay chia ra nhiều loại, loại quá đói rách nghiện hút ma túy, ngáo đá, thất nghiệp thì gặp gì trộm nấy, trộm cướp giữa ban ngày. Xông vào nhà cướp laptop, kề dao vào cổ cả bà già dù chỉ kiếm được vài trăm. Có tên còn liều lĩnh hơn, ngày 7 tháng Một vừa qua, tên trộm Vũ Văn An còn vào giữa bến xe trung tâm TP Thái Bình trộm luôn chiếc xe giường nằm 46 chỗ ngồi rồi ung dung lái ra khỏi bến. Còn loại “chuyên nghiệp” kiểu đàn anh đàn chị thì có băng đảng, có tổ chức, có điều tra nghiên cứu đàng hoàng trước khi trộm cướp và nếu cần thì cứ giết phăng chủ nhà để phi tang bằng chứng.

Anh Nguyễn Văn Trình, ngụ xã Vĩnh Bình, huyện Chợ Lách, Bến Tre người bị xử hình sự vì bắt trộm.

Mới đây nhất, ngày 6 tháng Một, ngay ở Sài Gòn, chỉ vì trộm không được xe SH, mà hai tên trộm sẵn sàng cầm mã tấu quay lại để chém những người đã rượt bắt chúng. Một người dân kể lại: “Bọn cướp tìm chém, chém loạn xạ không cần biết ai là ai. Trước khi bỏ đi bọn chúng còn hăm dọa tụi bây nhớ mặt tao nha.” Và không thiếu những vụ cướp nổ súng, vung dao… cướp tiệm vàng giữa ban ngày cướp hàng trăm cây vàng ở những tiệm vàng xảy ra giữa các thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn, Hà Nam…

Mọi nơi đều có khuyến cáo người dân đề phòng củ mật

Người dân Việt có tí máu mặt hoặc chỉ cần là cuộc sống trung lưu, vào thời gian cận tết này hầu như vẫn lo ngày lo đêm. Vì thế ngay cả công an Sài Gòn cũng đã ra thông báo khuyến cáo mọi người dân hãy đề phòng trộm cướp. Công an phường Phạm Ngũ Lão, quận 1 phát tờ rơi cho khách du lịch cảnh báo về nạn cướp giật, trộm cắp tài sản. Infonet có trích dẫn một cảnh báo: “Tội phạm bạo lực rất hay xảy ra tại TP. Sài Gòn. Hãy giữ túi xách của bạn luôn bên người, không đeo các các đồ trang sức quý và cố gắng không để lộ liễu máy ảnh và điện thoại di động.”

Ngoài ra, trong tờ rơi còn có in số đường dây nóng để du khách có thể liên lạc hỗ trợ thông tin, đồng thời trình báo về các vụ cướp giật, trộm cắp tài sản.

Theo dự báo của phòng Cảnh sát Hình sự, trong thời gian cuối năm vào dịp “tháng củ mật”, tình hình tội phạm đột nhập để trộm cắp tài sản sẽ tiếp tục diễn biến phức tạp với phương thức, thủ đoạn hoạt động tinh vi, liều lĩnh hơn; xuất hiện các nhóm tội phạm trộm cắp có tổ chức, có tính chất chuyên nghiệp, tội phạm mới sử dụng công nghệ cao để trộm cắp; hậu quả, tài sản thiệt hại sẽ ngày càng lớn hơn, gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội.

Cảnh báo cũng không quên yêu cầu người dân đề phòng các loại hàng giả, hàng không nhãn mác, không có nơi cung cấp. Nhất là loại hạt hướng dương, hạt dưa nhuộm phẩm màu, hạt dẻ cũ, ô mai xí muội ngâm hóa chất… thường có chữ Trung Quốc.

Ngay cả khu phố tôi ở, tối 7-1-2016 vừa qua cũng đã mời các gia đình đến họp tổ dân phố, mục đích chỉ để phổ biến những lời cảnh báo này. Những cảnh báo trên cho thấy tình hình trộm cắp tại VN lúc này nghiêm trọng như thế nào.

Thế nhưng có một chuyện rất khôi hài vừa xảy ra khiến người dân không còn biết đối phó mấy chú ăn trộm ra sao nữa khi người bắt trộm lại bị tòa xử hình sự. Luật pháp VN thế mới “lọa”.

Cha tự vẫn, con bị xử lý hình sự vì bắt trộm

Ngày 4/1, Tòa Án Nhân Dân (TAND) tỉnh Bến Tre đã mở phiên tòa phúc thẩm xét xử và tuyên y án sơ thẩm sáu tháng cải tạo không giam giữ đối với bị cáo Nguyễn Văn Trình (ngụ xã Vĩnh Bình, huyện Chợ Lách, Bến Tre) về tội bắt giữ người trái pháp luật- bắt kẻ trộm đột nhập vào nhà mình.

Tôi chỉ tường thuật tóm tắt nội dung vụ án kỳ quái này như sau: Anh Nguyễn Văn Trình cùng cha là ông Nguyễn Văn Tập giữa khuya bắt quả tang một người trộm tiền trong tiệm tạp hóa nhà mình. Anh đã nhiều lần gọi báo cho trưởng ấp nhưng trưởng ấp không nghe máy. Do đêm khuya không có phà, không có ghe đưa tên trộm qua sông lên xã trình báo nên anh Trình trói người này lại.

Kết luận cơ quan điều tra cho biết trong thời gian bắt trộm anh Trình có trói và đánh tên trộm vài cái, dùng dây vắt qua cây, kéo tên trộm lên xuống vài cái để tra hỏi tên gì, con ai, ở đâu. Đến khi tên trộm khai rõ con ai thì anh Trình ngưng, không đánh nữa. Đến 4 giờ 40 sáng trưởng ấp mới nghe điện thoại và cùng công an ấp đến nhà anh giải quyết.

Sau khi anh Trình bị khởi tố tội bắt giữ người trái pháp luật, cha anh cũng bị xem là đồng phạm. Vì quá uất ức nên trong khi điều tra bố anh Trình đã treo cổ tự vẫn và để lại bức thư tuyệt mệnh…
Còn không nghe nói gì đến hình phạt đối với tên trộm?!

Câu chuyện này đã thu hút sự bàn luận của cộng đồng, trong đó có nhiều ý kiến phẫn nộ. Nhiều người cho rằng việc tuyên án như vậy sẽ “cổ súy cho ăn trộm” và làm cho người dân ngần ngại không dám… bắt trộm.

Bắt trộm đúng hay sai?

Nếu theo đúng luật VN, điều 82, Bộ luật Tố Tụng Hình Sự quy định: “Đối với người đang thực hiện tội phạm hoặc ngay sau khi thực hiện tội phạm thì bị phát hiện hoặc bị đuổi bắt, cũng như người đang bị truy nã thì bất kỳ người nào cũng có quyền bắt và giải ngay đến cơ quan Công An, Viện Kiểm Sát hoặc Ủy Ban Nhân Dân nơi gần nhất. Các cơ quan này phải lập biên bản và giải ngay người bị bắt đến Cơ quan điều tra có thẩm quyền; Khi bắt người phạm tội quả tang hoặc người đang bị truy nã thì người nào cũng có quyền tước vũ khí, hung khí của người bị bắt.”

“Tuy nhiên, bắt phải kèm theo bắt giữ, khống chế… trong đó trói lại, nhốt lại cũng là một hành vi giữ hợp pháp. Hành vi này nhằm mục đích để người phạm tội không chống trả, không bỏ trốn…”.

Một điều đáng chú ý là kẻ ăn trộn tên K. trộm khai trước tòa: “Đã bốn lần đột nhập vào quán anh Trình lấy tiền thành công, hôm xảy ra vụ việc là lần thứ 5. Nếu không bị chú Trình phát hiện thì tôi đã lấy được tiền rồi.”

Như vậy, việc bắt người của bố con anh Trình là phù hợp với quy định pháp luật nên hành vi này không bị xử lý. Rõ ràng tòa án được gọi là Tòa Án Nhân Dân đã sai hoàn toàn. Chẳng lẽ các quan tòa không thuộc luật hay có sự mờ ám nào khác?

Chính vì cách xử án kỳ lạ của ba tòa quan lớn nên người dân trở nên hoang mang, không biết đối phó như thế nào với chú trộm đây. Bắt thì ở tù, không bắt thì hóa ra ngu ngốc trong khi có thể bắt được trộm. Cho nên dư luận lại bàn nhau hãy im lặng.

Tốt nhất là hãy nằm im để trộm lấy đồ và ra về

Đó là câu chuyện của bà Hà Thị Hòa (53 tuổi, ngụ tổ 4, KP5, P.Trảng Dài). Vào khoảng 2h30 ngày 8/12, bà Hòa đang nằm ngủ với mẹ ở trong phòng thì phát giác có một tên lẻn vào phòng bà lục lọi đồ đạc để trộm tài sản.

Tuy nhiên bà Hòa chọn cách nằm im giả vờ ngủ chứ không dám la hét cầu cứu vì sợ nguy hiểm đến tính mạng, thời điểm đó trong nhà còn có một người con gái của bà đang ngủ trên lầu.

Khi kiểm soát lại tài sản, bà khám phá mình bị trộm một két sắt bên trong chứa nhiều vòng, lắc, dây chuyền bằng vàng cùng một số lượng lớn tiền USD và bạc thái cùng 12 triệu đồng.

Sau khi trình báo cơ quan công an, tên trộm đột nhập vào nhà bà Hòa cũng bị bắt. Tuy nhiên, số tiền trộm được kẻ gian đã tiêu xài gần hết. Coi như mất trắng.

Truy đuổi trộm có thể phải bỏ mạng, bắt giữ trộm có thể phải ngồi tù. Nằm im cho trộm lấy đồ thì thoát thân nhưng mất của. Điều bi hài đó lại đang xảy ra và chắc hẳn sẽ khiến nhiều người phải trăn trở, suy nghĩ.

Không lẽ cứ mặc kẻ trộm ngang nhiên vào nhà mình muốn làm gì thì làm, muốn lấy gì thì lấy. Và dĩ nhiên, không phải ai cũng đủ bình tĩnh và chấp nhận “mất của” theo cách mà bà Hòa đã làm. Hành vi đột nhập vào nhà để trộm cắp là trái pháp luật. Gia chủ muốn bảo vệ tài sản của mình thì phải tự vệ, truy đuổi và bắt trộm.

Người dân bảo nhau tốt nhất là hãy nằm im… để kẻ trộm lấy đồ và ra về, không trình báo gì cả cho đỡ phải hầu tòa.

Trách nhiệm bảo đảm an ninh trật tự, trách nhiệm phòng chống tội phạm và duy trì kỷ cương pháp luật thuộc về những người quản lý. Thế nhưng, dường như nhiều người dân vẫn đang phải gồng mình “lựa chọn” cách đối phó với trộm để bảo vệ tài sản, tính mạng của chính họ, không tin vào cái gì khác.

Viện trưởng Việm Kiểm Sát Nhân Dân làm gì khi bị trộm vào nhà

Trả lời Phóng viên (PV) báo Pháp Luật TP. Sài Gòn, chính ông Huỳnh Văn Toàn (Viện trưởng VKSND huyện Chợ Lách) từng thừa nhận: Bắt người phạm tội quả tang thì người bắt phải đem liền tên trộm đến cơ quan chức năng nhưng luật không ghi rõ “liền” là ngay tức khắc hay là mấy tiếng đồng hồ sau. PV hỏi: “Dân bắt trộm quả tang giữa đêm khuya vắng người nhưng không được trói, lỡ tên trộm chạy thoát thì sao?” Ông Toàn trả lời: “Cái này phải suy nghĩ thêm, theo quy định thì chỉ có lực lượng chức năng mới được còng, người dân không được còng. Tuy nhiên, theo tôi nghĩ, người dân khi bắt trộm thì cũng phải như thế.”

Như vậy chính ông Viện trưởng VKS cũng đã thừa nhận nếu gặp trường hợp đó ông cũng làm như gia đình anh Nguyễn Văn Trình mà thôi. Cớ sao tòa lại xử tù (dù không giam giữ) cũng là một bản án hình sự. Vậy thì luật pháp trong trường hợp này bảo vệ ai, người dân bắt trộm hay bảo vệ tên trộm?!
Nhiều lời bình trên các trang báo rất tức cười nhưng không phải là không có lý. Mời bạn đọc vài ý kiến dưới đây:

– Bạn có nick name là Ba viết:
“Vậy từ nay đừng ai bắt trộm nữa nha, khi phát hiện trộm vào nhà thì tự nguyện kêu cả nhà ra quỳ trước mặt tên trộm hô to: Mày trộm thoải mái đi chứ đừng bắt chủ nhà vào tù mà tội nghiệp.”
– Bạn nguyen manh dan khuyên:

“Nếu không muốn vi phạm pháp luật thì gặp kẻ trộm hãy nói: Anh đứng nguyên đó để tôi đi taxi gọi chính quyền đến nhé.”

Người dân đã khuyên nhau như thế tôi không phải bình luận gì thêm cho tình trạng oái oăm này nữa bởi ngay chính tôi nếu bị kẻ trộm vào nhà cũng không biết phải phản ứng ra sao. Chắc là tôi cũng im lặng chịu đựng cho khỏe cái thân già, chắc vô số người dân khác cũng như vậy mà thôi. Tin vào công lý có khi bị tù oan, vậy tin vào cái gì bây giờ thưa các bạn?

Văn Quang

(6-1-2015)

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ‘xin rút’, ông Trọng ‘ở lại’

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ‘xin rút’, ông Trọng ‘ở lại’

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Đại hội đảng 12 hôm 21/1.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Đại hội đảng 12 hôm 21/1.

24.01.2016

Một quan chức trong nước xác nhận như vậy hôm nay, 23/1, liên quan tới cuộc đua vào chức Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam.

“Trung ương khoá 11 giới thiệu bốn người ở lại, cùng với đồng chí Nguyễn Phú Trọng là năm. Nhưng cả bốn người, trong đó có đồng chí Nguyễn Tấn Dũng đều xin rút”, Thượng tướng Võ Tiến Trung, Ủy viên trung ương Đảng, Giám đốc Học viện Quốc phòng, trả lời báo chí trong nước bên hành lang Đại hội XII.

Ông Trung nói rằng ông Trọng là “trường hợp đặc biệt” vì “lớn tuổi nhưng ở lại để ứng cử vào chức Tổng Bí thư khóa XII”.

Trả lời câu hỏi, “bốn người xin rút đã được Trung ương cho rút, nhưng trong Đại hội có đại biểu ngoài Trung ương đề cử họ thì sao”, Thượng tướng Võ Tiến Trung nói rằng khi ấy, “việc xin rút hay không do đồng chí đó quyết định”.

“Nếu họ vẫn xin rút thì Đại hội sẽ thực hiện quyền cao nhất, là cho đại biểu bỏ phiếu hoặc biểu quyết để cho rút hay không rút. Nếu Đại hội bỏ phiếu quá bán, không cho rút thì đồng chí đó không được rút”, ông Trung nói.

Thông tin được quan chức quốc phòng Việt Nam đưa ra trong bối cảnh có nhiều đồn đoán về người sẽ lên lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam sắp tới.

Đương kim Nguyễn Tấn Dũng chiếm được nhiều cảm tình của các cư dân mạng hơn so với ông Nguyễn Phú Trọng.

Trong một cuộc thăm dò ý kiến của độc giả trên trang web cũng như mạng xã hội của VOA tiếng Việt, ông Dũng giành được đa số đề cử.

Trong một cuộc thăm dò ý kiến kể từ ngày 18/1, trả lời câu hỏi, “ai sẽ là Tân tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam?” trên trang voatiengviet.com, ông Dũng vẫn duy trì một khoản cách khá xa với ông Trọng với hơn 65% trong số hơn 6 nghìn người trả lời cho biết muốn chọn ông làm người lãnh đạo đảng.

Phát biểu tham luận tại Đại hội Đảng XII sáng 23/1, Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam Đặng Ngọc Tùng nói rằng Việt Nam “đang đứng trước thử thách rất to lớn là phải bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, chủ quyền biển đảo quốc gia trong điều kiện Trung Quốc không từ bỏ âm mưu độc chiếm Biển Đông”.

Ông sau đó lên tiếng cho rằng “nhân dân cần lãnh đạo khí phách” đồng thời “bày tỏ sự kính trọng đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vì kịp thời lên tiếng khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”.

Khi được hỏi lý do vì sao mà nhiều người Việt Nam lại đặt lòng tin vào ông Dũng, tiến sĩ Lê Hồng Hiệp, nghiên cứu viên tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS) tại Singapore, nhận định:

“Về mặt chính sách đối nội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhìn chung được đánh giá là, mặc dù có những sai lầm và sự cố trong việc điều hành nền kinh tế, đặc biệt là quản lý các doanh nghiệp nhà nước, nhiều người nhìn ông là con người dám hành động, và sẵn sàng cải cách nhiều hơn so với một số các nhà lãnh đạo khác, bảo thủ hơn. Tất nhiên ông có những sai lầm, nhưng một phần bắt nguồn từ việc ông dám hành động, dám đưa ra các quyết định để mà thúc đẩy Việt Nam đi lên. Cái thứ hai, về mặt đối ngoại, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dường như có những phát biểu, những hành động thể hiện cái tinh thần dân tộc, chủ nghĩa dân tộc và đặc biệt là có sự thẳng thắn phê phán Trung Quốc trong một số trường hợp. Và yếu tố thứ ba, tôi nghĩ rằng nếu như xét tổng thể trong dàn lãnh đạo hiện tại, thì sự ủng hộ của người dân đối với thủ tướng Dũng không phải là sự lựa chọn hoàn hảo. Tuy nhiên, nếu mà so với các lựa chọn khác thì có thể họ nhận thấy vẫn khả dĩ hơn trong bối cảnh hiện nay.”

Đại hội đảng 12 diễn ra từ ngày 20 cho tới ngày 28/1, với sự tham gia của hơn một nghìn đại biểu.

Trại thú Sài Gòn

Trại thú Sài Gòn

Phạm Đình Trọng

Hội đảng lần thứ 12 của những người cộng sản Việt Nam tổ chức ồn ào, rềnh rang, rầm rộ, màu mè, hoành tráng và vô cùng hao tốn tiền thuế nghèo của dân diễn ra ở Hà Nội.

Những nhà hoạt động xã hội nổi tiếng, những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền hàng đầu của Việt Nam cũng tập trung ở Hà Nội.

Trong những nhà hoạt động xã hội đó có những nhà lí luận sắc sảo đã thẳng thắn, đanh thép chỉ ra những sai lầm của học thuyết cộng sản, chỉ ra những yếu kém, tội lỗi với người dân, với đất nước của những người cộng sản.

Trong những nhà hoạt động xã hội đó có những người có vai trò dẫn dắt, tổ chức, khởi xướng các hoạt động dân chủ, nhân quyền có uy tín với cả nước.

Trong những nhà hoạt động xã hội đó có những người trẻ trung, hăng hái, xông xáo như một lực lượng xung kích của phong trào dân chủ.

Hà Nội còn có khối dân oan đông đúc chứa chất trong lòng nỗi đau, nỗi hờn căm bị nhà nước cộng sản cướp đất, cướp nhà, bị dồn vào đường cùng không còn đường sống từ cả nước dồn về. Họ đã trở thành lực lượng thường trực, mạnh mẽ và quyết liệt trong cuộc đấu tranh với quyền lực cộng sản đòi dân chủ, nhân quyền.

Tên tuổi những nhà hoạt động xã hội đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở Hà Nội như Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Quang A, Nguyễn Khắc Mai, Nguyễn Đăng Quang, Vũ Mạnh Hùng, Phạm Thành, Nguyễn Xuân Diện, Mai Xuân Dũng, Lê Quốc Quân, JB Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Hoàng Văn Trung, Lã Việt Dũng, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Đình Ấm, Nguyễn Thị Kim Chi, Cấn Thị Thêu . . . là niềm tin, là sự khích lệ rất lớn cho những người đang đấu tranh cho dân chủ trên cả nước.

Công cụ bạo lực chuyên chính vô sản của nhà nước cộng sản Việt Nam cũng tập trung ở thủ đô Hà Nội đông đúc nhất, tinh nhuệ nhất và còn đảng còn mình nhất. Ngoài quân nhiều như cát bãi sông Hồng, tướng tá lắm như lá cây rừng Bách Thảo của công an Hà Nội, thủ đô còn có trùng trùng tướng lĩnh, lớp lớp quân của Bộ Công an.

Nhưng trong những ngày hội đảng 12 của những người cộng sản Việt Nam, công cụ bạo lực chuyên chính vô sản của nhà nước cộng sản Việt Nam ở Hà Nội không hề rải quân đe dọa, khủng bố không khí bình yên của xã hội, không tước đoạt quyền tự do đi lại, quyền con người cơ bản của người dân Hà Nội. Hội đảng cộng sản 12 vẫn tiến hành trong bình yên, phẳng lặng, trong lênh láng máu lửa cờ đỏ, trong lòe loẹt diêm dúa sắc hoa.

Trong những ngày hội đảng cộng sản 12, công an Hà Nội không rải quân chốt chặn cửa nhà dân, không tước đoạt quyền đi lại là quyền con người cơ bản của người dân không phải vì họ đã biết tôn trọng pháp luật, tôn trọng quyền con người. Không! Với công cụ bạo lực chuyên chính vô sản thì không khi nào bị giới hạn bởi pháp luật, bởi quyền con người. Hiến pháp cho người dân quyền biểu tình và người dân biểu tình chống Tàu Cộng xâm lược đã bị công an Hà Nội vật ngửa ra, đạp vào mặt rồi nắm hai chân, hai tay lẳng lên ô tô như lẳng con heo đưa về trại giam. Lần này công an Hà Nội chỉ thay cách làm thô bạo, trắng trợn đó bằng cách làm kín đáo hơn, tinh vi hơn mà thôi.

Còn công an Sài Gòn thì vẫn thô bạo, trắng trợn.

Phong trào đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở Sài Gòn dù có sôi nổi cũng chỉ đứng thứ hai sau Hà Nội. Những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở Sài Gòn so với Hà Nội, số lượng không đông, tầm ảnh hưởng không lớn. Không có những nhà lí luận hàng đầu. Không có những người thực sự có vai trò tổ chức, dẫn dắt đối với phong trào dân chủ cả nước. Nhưng trong những ngày hội đảng cộng sản 12 diễn ra ở Hà Nội, cách xa gần hai ngàn cây số, công an Sài Gòn vẫn hùng hổ tung đội quân lớn ra đe dọa, khủng bố tinh thần người dân. Công an Sài Gòn vẫn hối hả rải quân chốt chặn trước nhà mọi người dân có tham gia ít nhiều trong cuộc đấu tranh cho dân chủ hóa đất nước, tước đoạt quyền tự do đi lại là một trong những quyền con người cơ bản nhất của người dân.

Từ ngày 18.1.2016, trước ngày hội đảng cộng sản hai ngày, hơn chục an ninh mật vụ công an Sài Gòn đã bủa vây, phong tỏa nhà tôi. Viên mật vụ trẻ tên Trung hơn một lần nói thẳng với tôi rằng: Từ nay đến ngày hai mươi tám ông ra khỏi nhà, chúng tôi sẽ đưa ông đi luôn! Ngày hai mươi tám là ngày hội đảng của họ kết thúc. Suốt trong thời gian hội đảng của họ diễn ra ở Hà Nội thì ở Sài Gòn, công an Sài Gòn buộc tôi trở thành người tù tại nhà!

Tự do xê dịch là quyền tối thiểu không thể thiếu của mọi động vật. Động vật là sự tiến hóa của thế giới sinh vật. Động vật tiến hóa hơn thực vật ở chỗ động vật có thể xê dịch, được quyền xê dịch. Xê dịch là quyền tối thiểu của mọi động vật. Tước quyền tự do đi xê dịch của người dân là một tội ác man rợ ở thời hồng hoang mông muội chưa có luật pháp.

Công an Sài Gòn đã tự coi họ như chủ một trại thú và coi ngôi nhà của người dân như cái chuồng nhốt thú. Họ có quyền muốn mở cửa chuồng thì mở, muốn đóng thì đóng. Coi thường con người, xỉ nhục con người, chà đạp lên luật pháp văn minh đến thế là tận cùng!

P.Đ.T.

Trung Quốc dùng Biển Đông để tác động lên Đại hội Đảng?

Trung Quốc dùng Biển Đông để tác động lên Đại hội Đảng?

Thanh Phương

RFI

media

Giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc trên Biển Đông. Ảnh tư liệu.Petrotimes

Trang mạng The Diplomat ngày 23/01/2016, đã đăng một bài viết nêu lên khả năng là Trung Quốc biểu dương lực lượng ở Biển Đông để tác động lên Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12, vào lúc mà cuộc đấu đá giành chức tổng bí thư Đảng giữa hai ông Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng chưa thật sự ngã ngũ.

Hôm thứ ba 19/01/2016, Việt Nam đã tố cáo Trung Quốc lại đưa giàn khoan Hải Dương 981 đến hoạt động tại khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ và đã yêu cầu Bắc Kinh rút ra khỏi vị trí này.

The Diplomat nhắc lại rằng vụ giàn khoan Hải Dương 981 được đưa đến khu vực Hoàng Sa vào năm 2014 đã từng gây ra nhiều cuộc biểu tình bạo động chống Trung Quốc ở Việt Nam.

Vào lúc đó, phản ứng cứng rắn của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và phản ứng nhẹ nhàng hơn của ông Nguyễn Phú Trọng đã phản ánh bất đồng trong nội bộ Đảng về cách đối phó với những hành động ngày càng mạnh mẽ của Bắc Kinh nhằm xác quyết chủ quyền của họ ở Biển Đông.

Vụ di chuyển giàn khoan Hải Dương 981 đến khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ xảy ra sau khi Trung Quốc đưa các máy bay dân dụng bay thử nghiệm đến đá Chữ Thập, một đảo nhân tạo mà họ xây dựng ở Trường Sa.

Hà Nội đã ra tuyên bố phản đối vụ bay thử nghiệm nói trên và sau đó tố cáo Trung Quốc đã thực hiện hàng chục chuyến bay vào vùng thông báo bay Thành phố Hồ Chí Minh mà không báo trước cho phía Việt Nam, trong đó có ba chuyến bay đến đá Chữ Thập, một hành động bị xem là gây nguy hại cho an toàn hàng không dân dụng khu vực.

Nhưng phía Trung Quốc đã bác bỏ cáo buộc đó, khẳng định họ đã thông báo trước cho phía Việt Nam biết về các chuyến bay đó và theo họ, vì là ngang qua lãnh thổ thuộc chủ quyền Trung Quốc, nên những chuyến bay này không cần tuân thủ các quy định của hàng không dân dụng quốc tế.

Cơn sóng gió ngoại giao Việt-Trung nổ ra vào đúng dịp Đại hội Đảng, với cuộc đấu đá giữa hai phe Trọng – Dũng ngày càng quyết liệt. Trái với dự đoán ban đầu, hội nghị trung ương lần thứ 14 đã quyết định sẽ đề nghị ông Nguyễn Phú Trọng tái cử chức tổng bí thư. Thông tin này cũng đã được một viên tướng Việt Nam xác nhận hôm nay.

Theo The Diplomat, một số nhà phân tích cho rằng chính Trung Quốc đã tác động lên Ban chấp hành Trung ương để họ ra quyết định gạt bỏ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trang mạng này cũng nhắc lại chuyến đi của chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cùng một số uỷ viên trung ương đến Bắc Kinh ngày 23/12/2015 để gặp các lãnh đạo cao cấp của Trung Quốc, trong đó có cả chủ tịch Tập Cận Bình.

Báo chí Nhà nước thì khẳng định chuyến đi này chỉ nhằm thắt chặt quan hệ song phương. Thế nhưng, các nhà phân tích độc lập cho rằng Bắc Kinh đã nhân chuyến đi của phái đoàn Nguyễn Sinh Hùng để bày tỏ quan ngại về khả năng ở Việt Nam sẽ có một chính phủ ngả theo Mỹ, do phe ông Dũng chiếm đa số.

Trang web nguyentandung.org vào lúc đó đã không ngần ngại đả kích thái độ này của Bắc Kinh, trong một bài viết tựa đề: ”Không để Trung Quốc can thiệp vào nội bộ Việt Nam sau cái bắt tay thân mật”.

Trước đó, trong một bài phát biểu gần như mang tính chất tranh cử, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã kêu gọi các lãnh đạo tỉnh thành chống mọi hành động và âm mưu nhằm can thiệp vào công việc nội bộ Việt Nam trước Đại hội Đảng. Ông Dũng cũng đã nhấn mạnh đến việc bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia.

Trong một hành động có vẻ là nhằm đối lại với ông Dũng, ông Nguyễn Phú Trọng vào ngày 2/01 đã đi thăm nhiều đơn vị an ninh để yêu cầu bảo đảm “an ninh tuyệt đối” cho Đại hội Đảng.

Ba ngày sau đó, công an và quân đội Việt Nam đã mở cuộc thao dượt quy mô ở thủ đô Hà Nội, một dấu hiệu cho thấy là phe ông Trọng vẫn kiểm soát lực lượng vũ trang và mọi cuộc biểu tình chống Trung Quốc hoặc biểu tình khác nhân Đại hội Đảng sẽ bị trấn áp ngay lập tức.

ALEXANDRA HUỲNH – THẦN ĐỒNG NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT Ở TUỔI 17

 Alexandria Huynh ra trường với bằng cử nhân sinh học hạng ưu vào tuổi 17 tại Cal State LA Nam California.

 

ALEX HUYNH 2

HONOR in Little Saigon!

 

ALEX HUYNH

ALEXANDRA HUỲNH – THẦN ĐỒNG NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT Ở TUỔI 17 VÀO HỌC TIẾN SĨ Ở ĐẠI HỌC HARVARD MỸ, CÔ LÀ NIỀM HÃNH DIỆN CHO CỘNG ĐỒNG VNCH HẢI NGOẠI

Trường Đại Học Cal State L.A. Tại miền Nam California loan tin em Alexandria Huynh, một sinh viên người Mỹ gốc Việt được trường đại học danh tiếng Harvard nhận vào học chương trình tiến sĩ y khoa với học bổng toàn phần ở tuồi 17.

Em Alexandria Huynh vào đại học lúc mới tuổi 13 qua chương trình dành cho các sinh viên vào đại học sớm trước tuổi (University’s Early Entrance Program), em Alexandria Huynh ra trường với bắng cử nhân sinh học hạng ưu. Cal State L.A. còn cho biết Alexandria Huynh là một sinh viên ra trường với bằng cử nhân trẻ nhất từ xưa đến nay của trường.

Em Alexandria Huynh không chỉ được trường Harvard chấp nhận vào học chương trình tiến sĩ mà còn có các trường danh tiếng khác như Đại học Yale và Đại học Pennsylvania cũng chấp nhận em.

Em Alexandria Huỳnh đã vào học ở Harvard với một học bổng toàn phần. Đây là niềm hãnh diện và tự hào của người Việt khắp nơi.

Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư kêu gọi Việt Nam đổi mới chính trị

Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư kêu gọi Việt Nam đổi mới chính trị

Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Việt Nam Bùi Quang Vinh.

Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Việt Nam Bùi Quang Vinh.

Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư Việt Nam nói đổi mới chính trị là điều kiện tiên quyết cho sự phát triển quốc gia.

Truyền thông nhà nước dẫn phát biểu của Bộ trưởng Bùi Quang Vinh hôm nay (22/1) trước Đại hội đảng lần thứ 12 nhận xét hệ thống chính trị hợp với kinh tế kế hoạch hóa tập trung thời chiến là rào cản cho sự phát triển của Việt Nam ngày nay.

Ông Vinh nói công cuộc đổi mới trong 5 năm qua ‘chưa thực sự đem lại hiệu quả như mong muốn’ vì Việt Nam dù ‘đã tích cực đổi mới thể chế kinh tế và đạt một số kết quả nhất định, nhưng đổi mới về chính trị thì hầu như chưa làm’.

Bộ trưởng Vinh nhắc nhớ chiến lược phát triển quốc gia 2011-2020 thông qua tại Đại hội 11 cách đây 5 năm đã đề mục tiêu ‘đổi mới chính trị đồng bộ với đổi mới kinh tế’, ‘đổi mới phương thức lãnh đạo của đảng’, ‘xây dựng nhà nước pháp quyền’ và mở rộng dân chủ trong Đảng và xã hội.’

Người đứng đầu Bộ Kế hoạch Đầu tư nhấn mạnh thành tựu lớn nhất của công cuộc đổi mới là chuyển đổi từ kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, cách thức hoạt động của hệ thống chính trị Việt Nam không thay đổi cho thích hợp.

Bộ trưởng Vinh nói dù pháp luật Việt Nam có khuyến khích công dân tham gia vào quản trị nhà nước nhưng từ lý thuyết đến thực tiễn vẫn còn là một khoảng cách. Một ví dụ được nêu lên là quy trình bầu cử và cơ chế để các tổ chức xã hội tham gia vào công tác quản lý nhà nước chưa bảo đảm tính đại diện  của người dân.

Ông Vinh khẳng định: “Một hệ thống chính trị phù hợp với nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung trước đây, đặc biệt trong hoàn cảnh chiến tranh nay không còn phù hợp nền kinh tế thị trường, thậm chí còn là rào cản, trở ngại cho sự phát triển.” Vì vậy, vẫn theo lời ông, đổi mới chính trị đồng bộ với đổi mới kinh tế là yêu cầu hết sức cấp bách cho sự phát triển quốc gia.

Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư cũng kêu gọi đảng cộng sản Việt Nam đánh giá lại chính mình, thực hiện nghiêm túc những nghị quyết đưa ra, ‘đổi mới cơ cấu’ để hoạt động hiệu quả hơn, ‘lấy lại niềm tin trong nhân dân’.

Về đổi mới kinh tế, ông Vinh lưu ý 3 điểm chính bao gồm phát triển kinh tế đi đôi với  bền vững môi trường, công bằng xã hội và nâng cao năng lực quản lý của nhà nước.

Tuy nhiên, ông không đề nghị cách thức đổi mới chính trị cụ thể như thế nào.

Một số bình luận đăng tải trên các trang mạng xã hội chất vấn Việt Nam có thể đổi mới chính trị bằng cách nào khi mà đảng cộng sản độc quyền cai trị đất nước vẫn tự cho mình ‘ngồi trên Hiến pháp’.

Một độc giả góp ý thẳng thắn: “Khi nào Hiến pháp và pháp luật được thượng tôn, khi đó mới nói đến chuyện cải cách thể chế”.

Cũng có ý kiến cho rằng lời kêu gọi của Bộ trưởng Vinh chẳng qua là một hình thức tô bóng hình ảnh của các giới chức trong lúc diễn ra đại hội đảng 12, đánh dấu thay đổi nhân sự quan trọng trong bộ máy lãnh đạo Việt Nam cho nhiệm kỳ 5 năm tới.

Theo Người Lao Động, Vietnamnet.