ĐINH LA THĂNG và ĐCSVN ĐÃ ĐÁNH LỪA TRUYỀN THÔNG VÀ DÂN SÀI GÒN NGOẠN MỤC

ĐINH LA THĂNG và ĐCSVN ĐÃ ĐÁNH LỪA TRUYỀN THÔNG VÀ DÂN SÀI GÒN NGOẠN MỤC

Nguyễn Văn Bình

Ông Đinh La Thăng. Nguồn ảnh: Bộ GTVT.

Ông Đinh La Thăng. Nguồn ảnh: Bộ GTVT.

Quá bất ngờ khi thấy Đinh La Thăng bỗng dưng được bổ nhiệm làm bí thư TPHCM. Sài Gòn là đầu tầu kinh tế của cả nước, lại mang đậm sắc thái văn hóa mở và hào phóng của người miền nam, nên đối với tôi việc bổ nhiệm một người gốc bắc lạ hoắc với dân Sài Gòn như Đinh La Thăng làm bí thư TP HCM là một sai lầm chiến lược nghiêm trọng của Đảng CSVN, vào thời buổi kinh tế và xã hội ngày càng mở và càng liên kết như hiện nay.

ĐCSVN đã trải thảm để Đinh La Thăng nam tiến, đã đánh lừa được truyền thông quốc tế cũng như trong nước, để dân miền nam và người Sài Gòn ngưỡng mộ và đón chờ Đinh La Thăng.

Với những câu nói được cho là thương hiệu của Đinh La Thăng như “biển báo ở lại thì người phải đi”!? Đi đâu đây khi mà từ trước tới giờ vẫn là… rút kinh nghiệm sâu sắc, kiểm điểm và thuyên chuyển công tác?

Bằng chứng là mấy ngày nay báo chí trong nước và quốc tế bị đánh lừa khi liên tục ca ngợi Đinh La Thăng vụ cách chức ông Nguyễn Viết Hiệp, tổng giám đốc công ty đường sắt Hà Nội liên quan đến vụ … có ý định mua toa tầu cũ của Trung Quốc, mọi người có thấy ông Nguyễn Viết Hiệp có bị cắt chức đâu, mà lại được thuyên chuyển về làm … đến chức phó Trưởng ban Ban Vận tải của ĐSVN. Từ đây, có thể thấy rằng câu nói của ông Nguyễn Văn Thiệu “đừng tin những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm”, là chưa bao giờ sai.

Đinh La Thăng đã được gấp rút bôi trơn, rải thảm, đánh bóng tên tuổi mà dân Sài Gòn không nhận ra, thật là hèn và bỉ ổi, một vở diễn khá ngoạn mục và Đinh La Thăng cũng đã diễn xuất hoàn hảo.

Ai lên làm bí thư TP HCM cũng vậy thôi, nhưng nếu biết dùng kế sách “để người miền nam lãnh đạo miền nam” vẫn là đắc nhân tâm hơn. Tôi không tin có những người khôn ngoan nào đó lại làm việc cật lực để đem lại vinh quang cho người từ trên trời rơi xuống như Đinh La Thăng.

Nhìn vào 19 ủy viên bộ chính trị hiện nay thì có đến 15 người là gốc bắc thủ cựu yêu đảng, yêu bác, tôn sùng chủ nghĩa Mác-Lê-Nin, nắm hết các vị trí chủ chốt, đủ biết được tương lai 10 năm tới của VN.

Tết và những mảnh đời TPB/VNCH bất hạnh

Tết và những mảnh đời TPB/VNCH bất hạnh

Cánh Dù lộng gió (Danlambao)  Lại một cái tết sắp sửa đến. Nàng Xuân hớn hở khoe sắc giữa muôn vàn mai đào. Mọi nhà mọi người vui tươi tấp nập đi sắm đồ tết, kẻ vác, người xách, nhà nào cũng đầy ắp trái cây bánh mức, thịt thà. Năm nay cũng như mọi năm, một nhóm anh em Thương Phế Binh, kẻ cụt tay, cụt chân, người đui mù lại hẹn nhau ăn tết dưới gầm cầu.

Cái nóng bức của Sài Gòn cùng với bụi bặm quyện vào thân xác của những con người này tạo thành mùi khó chịu cho những ai bất chợt đi ngang qua.

Tắm ư? Thỉnh thoảng dăm ba hôm ghé công viên nịnh hót mấy công nhân chăm sóc cây cảnh, tắm ké được một chút, thay bộ đồ rách, nhờ nước tưới cây giặt hối hả bộ quần áo cho kịp khô bỏ vào cái ba lô cũ rồi lại lang thang trên đường.

Năm nay nhờ Dòng Chúa Cứu Thế tổ chức Tri Ân, các anh em TPB bất ngờ gặp nhau hẹn hò nên quân số tăng lên nhiều hơn. Những nụ cười méo mó hằn thêm những nếp nhăn đã thể hiện phần nào những gian truân, khổ sở, đau đớn vì những vết thương tái phát khi tuổi già sức yếu, nhất là ăn uống khem khổ, thất thường, bữa no, bữa đói, mất sức đề kháng, bệnh dễ dàng hành trở lại.

Họ gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi, kể nhau nghe những câu chuyện trên đường đi kiếm miếng ăn. Có người lê lết đi ăn xin, ai cho gì ăn nấy, người nào thương hại làm phước bố thí thì cám ơn, rồi lủi thủi đi xin chỗ khác, sáng nhịn đói, trưa đến nếu có gì bỏ bụng thì tìm đến những bóng mát, ghế đá trong công viên nuốt vội rồi ngả lưng ra ghế đánh một giấc cho bõ mấy tiếng nội bộ, tay chân rã rời. Có người đi bán vé số ngày nào hên hết sớm kiếm được 100$, trừ tiền mướn ghế bố và ăn tối cũng để dành được 50$ phòng khi ốm đau bất tử có một chút để mua thuốc uống. Có lúc xui xèo bị những tên bất lương, mất hết tính người cướp giật nguyên xấp vé số thì coi như ngày hôm đó làm lễ treo niêu. Đây là những người độc hành lang thang kiếm ăn một mình.

Anh em đi chung vài ba người thì sao? Họ cũng chia nhau ra khắp các nẻo đường để kiếm ăn, một mù, một què một cụt. Anh cụt tay thì dẫn anh cụt chân và mù, anh cụt chân thì đờn guitar kèm cái micro loa có khuếch đại, lang thang khắp các bên xe liên tỉnh, hay những chỗ chợ búa, quán xá đông người. Ngày nào nhiều tiền thì mua cơm bụi ngồi ăn với nhau, ngày nào ít tiền thì chia nhau những mẩu bánh mì bán ế giá rẻ, khát thì xin nước của những nhà dọc đường đựng trong cái can 4 lít, không cần nấu sôi, chỉ cần có nước là ực cho đỡ khát. May mắn lắm khi đi ngang qua những chỗ để nước từ thiện cho người lỡ đường mới có nước đá và nước sạch.

Nhóm bán vé số cũng không khấm khá hơn, một ngày đi cả 20 cây số, các nẻo đường phố xá đông người, gặp ai cũng mời chào, trưa đến nếu gần thì kéo nhau vào ăn bữa cơm từ thiện 2000$/1 phần, còn xa thì kẻ mua cơm, người mua chút thức ăn, xúm lại chỗ gốc cây hay bóng mát nào đó ăn cho qua bữa rồi nằm ngả lưng nghỉ chân.

Nhớ lại một lần gặp 2 anh em dìu nhau trên một bến phà, có vẻ mệt mỏi, bước đi từng bước nặng nhọc, tôi đi ngang qua thấy vậy hỏi, 2 anh nhìn tôi ái ngại nói từ sáng tới giờ chưa có gì bỏ bụng mà cứ phải người ca, kẻ đờn đi hết chỗ này đến chỗ khác, nghe vậy tôi thấy xót xa, chạy đi mua cho 2 anh 2 ổ bánh mì thịt và 2 ly nước mía, ăn uống xong tôi thấy 2 anh tỉnh táo hơn nhưng 2 anh vẫn chưa chịu nghỉ, lúc đó là 6g chiều rồi. Tôi đề nghị anh mù cho mượn cái kiếng đen đeo vào nói 2 anh dẫn tôi theo, rồi tự tôi đờn và hát, vì tôi cũng biết sơ về Classic và Flamenco, lại thuộc mấy bài ruột, hơn nữa Trời cũng phú cho tôi một giọng stereo nhưng lại ấm nên sau khi hát xong bản “Cho Người Vào Cuộc Chiến” anh mù ngả nón ra nhận tiền, thì mọi người có vẻ cảm động, ai cũng móc túi ra cho, kẻ ít người nhiều, 2 anh khẽ nói chuyện này với nhau và cám ơn tôi, xong xuôi tôi giã từ ngoắc xe về nhà bạn chờ sáng mua vé về Sài Gòn.

Một kỷ niệm để thấy rằng những người TPB/VNCH là những người đáng thương và đáng phục, họ không hề oán trách cuộc đời, tuy đời ngược đãi họ, họ chỉ biết cắn răng vượt qua mọi đau khổ tủi nhục để kiếm sống qua ngày với một nghị lực sắt thép mà người thường chưa chắc đã có được trong mấy chục năm bị đọa đày…
05/02/2016

Cánh Dù lộng gió

danlambaovn.blogspot.com

HÃY ỨNG CỬ ĐỂ BIẾN QUYỀN HÃO DẦN DẦN THÀNH QUYỀN THỰC VÀ GIÚP ÔNG TRỌNG CHỨNG MINH “DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG”

HÃY ỨNG CỬ ĐỂ BIẾN QUYỀN HÃO DẦN DẦN THÀNH QUYỀN THỰC VÀ GIÚP ÔNG TRỌNG CHỨNG MINH “DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG”

FB Nguyễn Quang A

5-2-2016

Bầu cử Quốc hội khóa 14 sẽ diễn ra vào ngày 22-5-2016. Nghe nói ĐCSVN đang chuẩn bị đề cử 896 ứng viên (trong đó có 80 ủy viên Ban chấp hành Trung ương của ĐCSVN) cho cuộc bầu cử này. Việc một đảng chính trị chuẩn bị đề cử các đảng viên và cảm tình viên của mình ra tranh cử Quốc hội là việc bình trong một xã hội dân chủ, tuy nhiên trong xã hội “dân chủ đến thế là cùng” của chúng ta việc này không bình thường cho lắm.

Không có các đảng chính trị khác cạnh tranh với ĐCSVN, nên việc đề cử là độc quyền của ĐCSVN và các tổ chức nối dài của ĐCSVN. Cho đến nay đã có rất ít người tự ứng cử. Ngoài vài người được ĐCSVN ngầm chọn để ra tự ứng cử, hầu hết những người tự ứng cử bị các thủ tục “dân chủ đến thế là cùng” loại bỏ một cách không thương tiếc, bất chấp quyền ứng cử của công dân đủ 21 tuổi vào Quốc hội đã được Điều 27 của Hiến pháp long trọng đảm bảo.

1- HÃY BIẾN QUYỀN HÃO THÀNH QUYỀN THỰC MỘT CÁCH TỪ TỪ

Quyền ứng cử cơ bản vẫn chỉ là quyền hão. Phải sửa luật bầu cử để không cho phép bất cứ ai tước quyền ứng cử của người dân, tuy nhiên trong hơn một tháng, từ nay đến 13-3-2016 (70 ngày trước ngày bầu cử, ngày nộp đơn ứng cử cuối cùng), người dân vẫn có thể làm rất nhiều việc để giúp biến quyền hão dần dần thành quyền thực.

Tôi nhấn mạnh sự từ từ, vì rất có thể những người tự ứng cử vẫn bị các thủ tục “hiệp thương” hiện hành loại bỏ khỏi danh sách ứng viên cuối cùng, thậm chí có thể bị “đấu tố” tại các Hội nghị cử tri theo Điều 45 của Luật Bầu cử số 85/2015/QH13 hoặc bị báo của ĐCSVN bới móc đời tư,… Nhiều người có thể nghĩ việc “tự ứng cử” sẽ thất bại, “chẳng xoay chuyển được gì,”… Nhưng việc ứng cử sẽ làm cho dân chúng thấy sự “dân chủ đến thế là cùng” ở nước ta ra sao, gây áp lực để có những sự thay đổi có ý nghĩa trong tương lai, giúp nâng cao dân trí và quan trí. Tôi nghĩ những người đủ tiêu chuẩn hãy ra ứng cử Quốc hội đợt này. Điều 3 của Luật Bầu cử quy định người ứng cử đại biểu Quốc hội “phải đáp ứng các tiêu chuẩn của đại biểu Quốc hội quy định tại Luật tổ chức Quốc hội” được quy định tại Điều 22 Luật Tổ chức Quốc hội (Số: 57/2014/QH13) như sau:

“1. Trung thành với Tổ quốc, Nhân dân và Hiến pháp, phấn đấu thực hiện công cuộc đổi mới, vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.

  1. Có phẩm chất đạo đức tốt, cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, gương mẫu chấp hành pháp luật; có bản lĩnh, kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền và các hành vi vi phạm pháp luật khác.
  2. Có trình độ văn hóa, chuyên môn, có đủ năng lực, sức khỏe, kinh nghiệm công tác và uy tín để thực hiện nhiệm vụ đại biểu Quốc hội.
  3. Liên hệ chặt chẽ với Nhân dân, lắng nghe ý kiến của Nhân dân, được Nhân dân tín nhiệm.
  4. Có điều kiện tham gia các hoạt động của Quốc hội.”

Bất kỳ ai cảm thấy mình thỏa mãn 5 tiêu chuẩn trên hãy mạnh dạn làm thủ tục ứng cử vào Quốc hội. Nếu có 896 người tự ứng cử như vậy để cạnh tranh với những người do ĐSCVN đề cử, thì đó là một việc rất hợp pháp, rất hay.

Việc ứng cử như vậy sẽ dần dần biến quyền ứng cử hão thành quyền thực. Hãy chuẩn bị và làm thủ tục ứng cử ngay, đừng chần chừ!

  1. HÃY GIÚP ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG CHỨNG MINH “DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG”

Trên tinh thần xây dựng và tôn trọng các quy định pháp luật không vi hiến, chúng ta có thể làm gì trong việc ứng cử và chuẩn bị cho bầu cử Quốc hội để giúp ông Trọng chứng minh “dân chủ đến thế là cùng”? Tất cả mọi người hãy tận dụng mọi quyền hợp pháp của mình để tham gia ứng cử, động viên những người ứng cử, để tham gia, giám sát các cuộc hiệp thương, các cuộc hội nghị cử tri, các cuộc bầu cử và kiểm phiếu. Dưới đây là một vài gợi ý cho riêng giai đoạn ứng cử.

  1. NHỮNG NGƯỜI ỨNG CỬ

2.1 Hãy tự ứng cử và vận động những người có đủ tiêu chuẩn ra ứng cử;

2.2 Hãy giúp việc thực hiện các quy định hiện hành (dẫu còn rất thiếu sót) một cách công khai, minh bạch và đúng quy định;

2.3 Những người tự ứng cử (không phải do ĐCSVN đề cử) hãy tập hợp thành Nhóm ứng viên ngay từ bây giờ cho đến 13-3-2016 để giúp nhau trong quá trình ứng cử; cho đến 22-5-2016 trong quá trình chuẩn bị bầu cử và giám sát quá trình hiệp thương, quá trình bầu cử và giám sát kiểm phiếu; cho đến ngày Quốc hội mới họp trong việc khiếu nại liên quan đến ứng cử, bầu cử.

  1. NGƯỜI DÂN

2.4 Hãy ủng hộ những người ứng cử trong quá trình hiệp thương và nhất là Hội nghị cử tri theo Điều 45 của Luật Bầu cử Quốc hội (đây là hai khâu rất quan trọng cần nhân dân, các ứng viên và báo giới giám sát vì đây là quá trình then chốt mà sự lạm dụng để tước quyền của những người tự ứng cử, thậm chí đấu tố họ, rất hay diễn ra) bằng cách: a) ký tên ủng ộ người ứng cử mà mình ưa thích như gợi ý ở dưới (đây là cách hoàn toàn hợp pháp để chống lại sự lạm dụng Hội nghị cử tri và quá trình hiệp thương); b) trực tiếp tham gia, giám sát kể cả ghi âm, ghi hình các hội nghị cử tri đó để tăng cường tính minh bạch và dân chủ; c) thực hiện đúng quyền cử tri của mình (phát hiện và tố cáo sự gian lận, sự vi phạm quy định ứng cử, bầu cử và kiểm phiếu,…); d) yêu cầu xóa bỏ vai trò của Mặt trận trong việc chọn ứng viên, xóa bỏ sự hiệp thương và hội nghị cử tri.

  1. CÁC LUẬT SƯ

2.5 Hãy ứng cử và giúp những người ứng cử về các thủ tục pháp lý liên quan đến ứng cử, hiệp thương, bầu cử và giám sát kiểm phiếu.

  1. BÁO GIỚI

2.6 Hãy đưa tin công bằng, khách quan, không thiên vị về các ứng cử viên (không phân biệt người do ĐCSVN đề cử hay người tự ứng cử).

  1. AI NÊN TỰ ỨNG CỬ

2.7 Tất cả những người đủ 5 tiêu chuẩn ứng cử vào Quốc hội nên ứng cử, trước hết là những người trẻ, các luật sư, các nhà hoạt động, các trí thức (chỉ nêu vài gợi ý về những người nên ứng cử mà tôi biết: ở Hà Nội: Gs. Vs. Hoàng Xuân Phú, Gs. Nguyễn Đông Yên, Gs. Nguyễn Huệ Chi, Gs. Phạm Duy Hiển, Ts. Lê Đăng Doanh, nhà văn Phạm Toàn, nhà văn Vũ Ngọc Tiến, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, nhà văn Nguyễn Nguyên Bình, Ts. Phạm Gia Minh, Ls. Trần Vũ Hải, Ls. Hà Huy Sơn, Ls. Lê Quốc Quân và các luật sư khác, Ts. Nguyễn Xuân Diện, ông Nguyễn Tiến Dân, chị Đặng Bích Phượng, anh Nguyễn Chí Tuyến, anh Lã Việt Dũng, chị Phạm Đoan Trang, anh Nguyễn Anh Tuấn, anh Trịnh Anh Tuấn, nghệ sĩ Kim Chi, anh J.B Nguyễn Hữu Vinh, anh Nguyễn Tường Thụy,…; ở Đà Nẵng Gs. Chu Hảo, Gs. Nguyễn Thế Hùng, anh Nguyễn Anh Tuấn; ở Nha trang nhà báo Võ Văn Tạo, chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh,…; ở Phú Yên Ls. Võ An Đôn; ở thành phố HCM Gs. Nguyễn Đăng Hưng, Ts. PGs. Hoàng Dũng, Ts. Phạm Chí Dũng, nhà văn Phạm Đình Trọng, anh Phạm Lê Vương Các, Ts. Nguyễn Tuấn Huy, nhà báo Huy Đức, nhà thơ Bùi Quang Viễn, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, nhà hoạt động Hoàng Dũng …; ở Đà Lạt Ts, Nguyễn Văn Tụ (Hà Sĩ Phu), nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh, nhà thơ Bùi Minh Quốc, nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự,…: ở Đak Lak chị Huỳnh Thục Vy,…; ở Vũng Tàu dịch giả Phạm Nguyên Trường, nhà thơ Hoàng Hưng…; vân vân; các bạn nên vận động những người khác nữa mà tôi chưa biết ra ứng cử)

Do những người tự ứng cử thường gặp khó khăn trong quá trình hiệp thương và tại hội nghị cử tri (họ dễ bị loại bỏ, thậm chí bị “đấu tố” một cách bất công) nên việc lấy chữ ký ủng hộ của cử tri trên cả nước là điều hoàn toàn hợp pháp và giúp giảm sự lạm dụng và đối xử bất công đối với họ. Mẫu thu thập chữ ký ủng hộ người ứng cử vào Quốc hội nên có các mục Chữ ký, Họ và tên, Nơi cư trú (Phường/Xã; Quận/huyện; Tỉnh/Thành phố).

Vận động những người khác ra ứng cử, thế tôi thì sao? Tôi kém ông Nguyễn Phú Trọng 2 tuổi và nghĩ mình thỏa mãn các tiêu chuẩn để ứng cử, nếu ông Nguyễn Phú Trọng được ĐCSVN đề cử thì tôi sẽ đăng ký ứng cử tại đúng khu vực ông được phân công. Nếu ông Nguyễn Phú Trọng không được ĐCSVN đề cử do tuổi tác, tôi cũng sẽ không ứng cử trừ khi có được trên 5.000 chữ ký ủng hộ từ nay đến 12-3-2016.

Đây là một trò chơi hoàn toàn hợp pháp giữa 2 bên: chúng ta (kể cả những người cộng sản muốn cải cách) và những người bảo thủ muốn tước quyền của chúng ta. Trong trò chơi này (tương tự như trò chơi tung đồng xu) nếu kết cục là NGỬA thì chúng ta THẮNG (khả năng chưa cao), còn nếu SẤP (khả năng cao hơn) thì họ sẽ THUA. Họ càng tìm cách cản trở, quấy nhiễu hay bắt bớ chúng ta vì việc làm thực sự hợp pháp và tôn trọng pháp luật hiện hành (dẫu không tốt) thì chúng ta không thể giúp ông Nguyễn Phú Trọng chứng minh “dân chủ đến thế là cùng” được trong việc ứng cử và đề cử lần này và như thế họ càng thua đậm.

Tôi sẽ bàn về việc giám sát, khiếu nại trong quá trình ứng cử, hiệp thương; về quá trình bầu cử; về quá trình kiểm phiếu trong các bài viết tiếp.

Trên đây chỉ là vài gợi ý, các bạn nên chủ động nêu những sáng kiến khác để làm một cách hợp pháp và trên tinh thần xây dựng một nhà nước thực sự của dân, do dân và vì dân.

Danh Hiệu & Nhãn Hiệu

Danh Hiệu & Nhãn Hiệu

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

RFA

Thực sự, việc tôi được đặc cách phong tặng danh hiệu NSƯT từ trước giờ chưa có tiền lệ … Sự nhìn nhận của Đảng, Nhà nước và các cơ quan quản lý văn hoá cho thấy đã có sự cởi mở hơn trong việc xét danh hiệu.

Hoài Linh

Cuối năm, báo Lao Động hớn hở cho biết một tin vui:

“479 nghệ sĩ xúc động khi được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân, Nghệ sĩ ưu tú… Chúc mừng các nghệ sĩ được nhận danh hiệu cao quý của Đảng, Nhà nước, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đánh giá cao đóng góp của đội ngũ những người có tài năng nghệ thuật, tâm huyết, được đồng nghiệp quý mến, công chúng tin yêu.”

Bên dưới bản tin (vui) tin thượng dẫn – buồn thay – chỉ có vỏn vẹn hai cái phản hồi, cả hai đều hơi ngán ngẩm:

pham van long – 10:41 AM – 11/01/2016

Phong tặng nghệ sĩ quá nhiều …,sẽ tiếp tục phong tặng… ,giống như phong tặng quá nhiều Tướng lỉnh…, phong tặng anh hùng ,huân chương lao động…,hàng loạt giáo sư tiến sĩ …có lẽ ra đường gặp các ông các bà hết , hiếm gặp dân đen bao nhiêu , nhưng XH vẫn xuống cấp ,kinh tế chậm phát triển ,đất nước luôn nguy cơ bị xăm lấn ,khoa học kỹ thuật thuộc loại kém của ĐNA

tranngochung – 05:43 PM – 10/01/2016

Không biết đến khi nào mới chấm dứt việc phong tặng các danh hiệu bắt chước nước ngoài đã quá lỗi thời này???

Hổng dám “bắt chước” đâu! Ban phát danh hiệu, huy hiệu, bằng khen, giấy khen, giấy chứng nhận, giấy ghi công, bằng tuyên dương, bằng tưởng thưởng, và đủ kiểu (đủ cỡ) huân chương, huy chương hay huy hiệu … – xưa nay – vẫn là “sở trường” của nước CSVN mà.

Ảnh: vuonraulochung

Chả riêng gì những nghệ sĩ trình diễn trên sân khấu văn nghệ, đám quan chức trên sân khấu chính trị cũng vẫn được chính phủ ban phát bằng khen hay danh hiệu đều đều – theo như lời than phiền của nhà báo Nguyễn Duy Xuân và nhà giáo Hà Văn Thịnh.

Nguyễn Duy Xuân: Một thực tế đang diễn ra ở các cơ quan, doanh nghiệp nhà nước là hầu như các danh hiệu thi đua cao quí hoặc khen thưởng danh giá hàng năm đều “chia” cho lãnh đạo theo lệ đến hẹn lại lên, lần trước anh lần này tôi. Phải chăng trong bối cảnh hiện nay người lao động không còn có cơ hội để thể hiện mình ? Chả nhẽ chỉ có tầng lớp lãnh đạo mới là hạt nhân của phong trào thi đua yêu nước ? Khi người lao động đứng ngoài “cuộc chơi” thì liệu phong trào ấy còn có ý nghĩa, tác dụng gì ?

Hà Văn Thịnh: Đến cả cái danh hiệu thi đua cũng giành hết phần của dân …

Nói nào ngay thì quả là qúi vị quan chức có “giành” nhưng sao “hết” được mà lo, ông giáo? Cái gì chớ bánh vẽ thì ở nước ta có bao giờ mà thiếu. Dân có phần riêng của họ chớ. Phần này được chế biến theo công thức “đại táo” và phân phối theo phương thức … đại trà.

Ở đâu mà không có đám “nông dân giác ngộ” hay “công nhân tiên tiến.” Số còn lại nếu không là “trí thức yêu nước” thì cũng cũng là “chiến sĩ thi đua,” “tư sản tiến bộ,” hay “nghệ sĩ nhân dân,” hoặc “nhà giáo ưu tú” cả.

Ở bình diện tập thể, cùng với những gia đình thuộc diện chính sách, gia đình có công với cách mạng, gia đình thương binh, gia đình liệt sĩ … còn có vô số những gia đình mẫu mực và gia đình văn hóa nữa. Nhiều nơi còn nới rộng phạm vi gia đình ra tới đơn vị làng xã (văn hoá) luôn, cho nó tiện việc sổ sách.

Ảnh: vnexpress                                                        Ảnh:  nguoixudoai

Cuối năm 2015, báo Công An Nhân Dân tổng kết:

“Cả nước ta hiện nay có 22 triệu gia đình trong đó có 19 triệu gia đình đạt chuẩn ‘Gia đình văn hoá’, đạt tỉ lệ 85, 03 %. Theo số liệu này, chứng tỏ số lượng gia đình văn hoá của ta đã tăng 2% so với cùng kỳ năm ngoái… Thật hoang mang với sự tồn tại của ‘gần 19 triệu gia đình văn hoá’ trong một khí quyển văn hoá như bây giờ!”

Các anh “công an” cũng làm bộ than “hoang mang” cho nó có vẻ tình cảm (chút xíu) vậy thôi, chớ họ thuộc nằm lòng danh sách số gia đình không được ban phát danh hiệu, và bị dán nhãn hiệu là “gia đình phản động,” “gia đình có kẻ vượt biên, “gia đình có kẻ đi tù” … Và tất cả đều sẽ bị hành cho tới bến.

Tới lúc đó thì người dân mới hiểu thấm thía nỗi lo âu của những kẻ “bị đảng ruồng bỏ” (hay “trừng phạt”) đáng sợ ra sao:

“Khi danh sách cử tri được trương lên quanh khu bầu cử từ nhiều ngày trước đó, vợ chồng tôi nhìn nhau mà đọc thấy mối lo không thành lời: Trong những dòng chữ ghi tên họ cử tri chi chít như kiến bò kia có tên tôi không? Không có tên trong danh sách đi bầu thì không chỉ nhục nhã cho mình, cho vợ mà còn khốn nạn suốt đời mình, khốn nạn suốt đời con.

Vợ tôi đi thám thính, làm như có việc ra Ngã Sáu mua bán cái gì đó, ghé qua xem danh sách như những người vô công rỗi nghề và trở về nhà cố nén để khỏi reo lên: ‘Có tên bố nó. Em xem rồi. Bùi Ngọc Tấn. Mười. Điện Biên Phủ.’ Tôi như vừa qua được căn bệnh hiểm nghèo, thoát khỏi chứng ung thư di căn, dù vẫn còn lo có người nào đó gửi đơn lên trên phản đối.  Tôi lại được vào Nhân Dân rồi! Tôi lại đứng trong hàng ngũ những người được đảng lãnh đạo rồi! Không bị đảng ruồng bỏ trừng phạt nữa!

Tôi đem dán cái chứng chỉ dấu son Gia Đình Văn Hóa Mới, vốn liếng chính trị và tài sản lớn nhất của gia đình, ngay phía trên bàn tiếp khách của tôi và cũng là bàn học của các con tôi. Nơi đập vào mắt mọi người. Để ai đến nhà cũng thấy ngay, biết gia đình tôi đã lại được là một gia đình bình thường như mọi gia đình khác, hơn thế còn là một gia đình văn hóa mới. (Bùi Ngọc Tấn. Hậu Chuyện Kể Năm 2000. Tiếng Quê Hương: Virginia, 2015).

Đã có biết bao nhiêu người Việt vì bị dán cho một cái nhãn hiệu (địa chủ, phú nông, Nhân Văn, xét lại, tư sản …) mà bỏ mạng. Đôi khi, chỉ cần một cái nhãn rất lờ mờ   là (“có vấn đề”) cũng đủ để … tàn đời trong ngõ hẹp:

“Thảm cảnh đầu tiên mà tôi và gia đình phải chịu đó là cái đói… Vợ tôi đã nghĩ đến chuyện bán thuốc lá bên lề đường để kiếm sống, nhưng làm sao có được mớ vốn ban đầu và có chút tiền để bôi trơn móng vuốt làm khó của những tên công an hay cán bộ thuế, để chúng để yên cho chúng tôi khó khăn kiếm sống? … Tôi không thể ra đạp cyclo như một số đồng nghiệp trẻ đang làm, không phải vì chuyện ‘thiên hạ xầm xì’ mà chỉ vì tôi đã không còn ở tuổi để làm chuyện đó: hoặc người ta không dám gọi tôi, hoặc nếu có, số tiền công còm cõi của một hai chuyến đi không đủ để mua thuốc cho tôi lại sức với cái thân thể đã tiều tuỵ lắm rồi…”

“Chúng tôi có một con chó do bạn bè cho. Nó rất khôn và chúng tôi yêu nó lắm. Nhưng nó đã già và chúng tôi không còn khả năng mua cho nó thịt và những thức ăn tăng sức, nó không còn sức đứng lên trong chuồng, ngẩng đầu nhìn tất cả chúng tôi, với một ánh mắt tin yêu của loài vật, chắc chắn với những dòng nước mắt và một nỗi buồn sâu thẳm vì đã đến lúc phải rời chủ. Chúng tôi bật khóc khi nó nấc những hơi thở cuối cùng…”  [Nguyễn Mạnh Tường, Un Excommunié – Hanoi 1954-1991: Procès d’un intellectuel. Trans Nguyễn Quốc Vĩ – “Kẻ Bị Mất Phép Thông Công, Hà Nội 1954-1991: Bản Án Cho Một Trí Thức” (Thông Luận Online)].

Cái thời khốn nạn này, may quá, đã qua. Những cái nhãn hiệu “nguy hiểm chết người” (phản động, tư sản, xét lại, hữu khuynh, vượt biên, phản kháng …) nay không còn giết chết được ai mà còn khiến cho bao người lấy làm … vinh dự. Đã thế, không ít những bản án tù của nhà nước CHXHCNVN còn “phong thánh” hay “chấp cánh” cho nạn nhân.

Hình ảnh “vinh quang” khi dân oan Cấn Thị Thêu bước ra khỏi nhà giam đã khiến cho nhà thơ Nguyễn Tường Thụy phải thốt lên vì xúc động: “Chưa một người tù nào được đón rước long trọng và dạt dào tình cảm đến thế.”

Tương tự, thân mẫu của Việt Khang cũng đã chia sẻ nỗi hân hoan (và niềm hãnh diện) của bà với thông tín viên BBC vào ngày nhạc sĩ mãn hạn tù: “Ngày về của Khang rất ấm áp vì có rất nhiều người cùng chí hướng từ xa đến đón và chúc mừng.”

Nhãn hiệu cùng với mọi hình thức trừng phạt không còn hiệu lực, đã đành, danh hiệu và phần thưởng cũng chả còn khiến cho người nhận lãnh lấy làm vinh dự nữa. Ngày 28 tháng 8 năm 2011, nhật báo Người Việt buồn bã loan tin:

“Bốn nhà văn lớn từ chối giải thưởng Nhà Nước, giải thưởng Hồ Chí Minh. Gia đình nhà văn Sơn Nam là người mới nhất muốn rút khỏi danh sách đề cử hai giải thưởng văn học trong nước năm nay, là giải Nhà Nước và giải Hồ Chí Minh. Các nhà văn, nhà thơ Nguyễn Khoa Ðiềm, Nguyên Ngọc, Sơn Tùng, cũng xin rút ra khỏi danh sách dự giải.”

Ngày 20 tháng 01 năm 2013, Báo Mới ái ngại cho hay tiếp:

“Giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam 2012: Chưa trao đã bị từ chối. Trong bức thư gửi lên Chủ tịch và Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, nhà văn Y Ban nêu rõ lý do không nhận bằng khen của Hội: Tôi từ chối không nhận bằng khen. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi không thừa nhận Ban giám khảo này. Tại sao tôi lại phải chấp nhận một Ban giám khảo không đủ Tâm đủ Tầm đủ Tài?”

Vô tài, và bất đức không phải chỉ là những thuộc tính “dành riêng” cho nhân sự của Ban Giám Khảo – Hội Nhà Văn Việt Nam. Theo BBC, vào hôm 9 tháng 1 năm 2013, Nghệ sỹ Kim Chi (người từng tham gia nhiều phim lớn của điện ảnh cách mạng Việt Nam, từ chối làm hồ sơ khen thưởng nghệ sỹ của Thủ tướng Việt Nam) còn tuyên bố:

“Tôi không muốn trong nhà tôi có chữ ký của một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Với tôi, đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác của mình bị xúc phạm.”

Ảnh: Dân Trí

Qua năm nay, may thay, mới có nhân vật cảm thấy “vinh dự” vì được Đảng và Nhà Nước phong tặng là Nghệ Sĩ Ưu Tú. Báo Dân Trí, số ra ngày 10 tháng 1 năm 2016, hân hoan loan báo:  “ …  lần đầu tiên một nghệ sĩ hải ngoại được đặc cách nhận danh hiệu này.” Đây là một (D) anh hề, Hoài Linh!

Nếu không nhìn lại, mình sẽ mất quá khứ và tương lai .

Nếu không nhìn lại, mình sẽ mất quá khứ và tương lai .

 Châu Hiển Lý

( Bộ đội tập kết 1954 ).

Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!
150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 37 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.

Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. “Tính hơn hẳn” của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.
Nhìn lại sau hơn nửa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra :

_ Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam ?
_ Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp ?
_ Tại sao sau khi được “giải phóng” khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông ?
_ Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?

Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?
_ Tại sao đàn ông? của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?
_ Tại sao Liên Xô và các nước Đông âu bị sụp đổ?
_ Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?
Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường, phải đi làm công cho các nước tư bản?
_ Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?

Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xã hội phi nhân tính. Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghĩa.
Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường.

Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.

Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .

Hiện tượng “Mửa ra rồi nuốt lại” này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.
Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lí tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất.

Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.

Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lăng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và “nhai lại” suy nghĩ của kẻ khác.

Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối, những kẻ mù chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…
Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội.
Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành “phương hướng hành động” chung cho tất cả mọi người.
Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…

Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.
Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia , bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang, vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian.
Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp “vô sản” âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.

Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rũ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ĐCS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xã hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vũ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muỗi mòng giữa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.

Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo.
Chẳng hạn đảng nói “xây dựng xã hội không có bóc lột” thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người ; đảng nói ” một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản” thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói “đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất” nhưng thực tế thì đảng đầy rẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.

Sở dĩ ĐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là… còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại !

Nhân dân đang hy vọng rằng Đảng sớm tự ý thức về tội lỗi tầy trời của mình. Đảng sẽ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chắp vá một cách trơ trẻn.

Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi” mà kết luận: “Tất cả đều là lừa bịp!”

Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ… đồ đểu ! vết nhơ muôn đời của nhân loại.
Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ :
“Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa !
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”
Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao ?

Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy?
Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chỗ cho cái xấu?
Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai!
Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.

Châu Hiển Lý
(Bộ đội tập kết 1954)

Kỳ lạ những nghề làm thuê chỉ có ở Việt Nam

Bất cứ việc gì không làm được giờ đều có thể thuê. Ăn cưới thuê, cho thuê cô dâu, chú rể, thuê người yêu đến khấn thuê,… những dịch vụ lạ lùng này đã xuất hiện tại Việt Nam.
 
Nghề… ăn cưới thuê

Người thuê phần lớn là những “người bận rộn”, có nhiều mối quan hệ và kinh tế khá giả. Theo họ, gửi phong bì mừng chỉ là “hạ sách” bởi sự chu đáo chưa được hết nhẽ. Mà việc cử thư ký, trợ lý… thay mặt mình đi dự đám cưới mãi cũng không xuể, nhiều khi lại “lộ”.

làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Ăn cưới thuê – nghề siêu lạ mùa cưới (Ảnh minh họa)
Chi phí cho người ăn thuê phụ thuộc vào quãng đường di chuyển đến chỗ tổ chức đám cưới xa hay gần nên dao động từ 100.000-200.000 đồng/đám. Tuy nhiên, người ăn thuê không chỉ có việc ăn mà còn phải diễn xuất như những diễn viên thực sự.

Thuê người đóng thế đám cưới

Dịch vụ cho thuê bố mẹ trong ngày cưới ra đời để đáp ứng nhu cầu của những đôi trẻ bị phụ huynh phản đối nhưng muốn làm đám cưới có đủ mặt cả song thân phụ mẫu. Dịch vụ này được các cửa hàng cưới hỏi trọn gói cung cấp với giá dao động từ 2-5 triệu đồng/người/lượt.

Cũng có những đôi bạn trẻ vì muốn đám cưới bài bản, sang trọng cũng tìm đến dịch vụ này. “Diễn viên đóng thế” sẽ phát biểu, ứng xử giúp bố mẹ ruột của họ vốn quê mùa, chân chất, ít khi giao tiếp chỗ đông người. Nhiều trường hợp chính bố mẹ cô dâu, chú rể do già yếu, không có điều kiện dự đám cưới con cũng “nhờ” công ty chuẩn bị cho con một đám cưới đông vui. 
Dịch vụ cho thuê… cô dâu, chú rể

Hiện nay, rất nhiều cửa hàng chuyên phục vụ đồ cưới hỏi sẽ kiêm luôn dịch vụ cho thuê cô dâu, chú rể giả.
làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Một trang web quảng cáo dịch vụ thuê cô dâu chú rể
Theo nhân viên một cửa hàng phục vụ đồ cưới hỏi trên đường Trường Chinh (Hà Nội), để có một kịch bản hoàn hảo, khách hàng phải nghe theo toàn bộ sự sắp đặt của “ban tổ chức”. Không chỉ kịch bản được dàn dựng hoàn hảo mà các “diễn viên” cũng phải được tuyển chọn kỹ càng. Nếu cửa hàng lo toàn bộ từ A đến Z, tức là cả chụp ảnh cưới, tiệc cưới và xe cộ thì giá khoảng 120 triệu đồng. Song giá đó còn phụ thuộc vào kịch bản, tức là tổ chức đám cưới xa hay gần, cỗ bàn bao nhiêu mâm…

Nghề khóc mướn đám ma

Theo anh Đoàn Công Chất (Thuận Thành, Bắc Ninh), một người gạo cội trong nghề, nếu trước kia, đây chỉ là nghề phụ của một số người có “năng khiếu” trong những đoàn nhạc hiếu thì nay nghề khóc thuê cũng cần phải chuyên môn hóa, phải được đào tạo, luyện tập. Bởi người ta bỏ tiền ra đều mong thuê được những người khóc giỏi, khóc giống như thật và phải làm người khác xiêu lòng.
làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Ảnh minh họa
Hiện khóc mướn đã trở thành một nghề “thời thượng”. Hầu hết đám hiếu nào cũng cần đến đội ngũ khóc thuê, bởi không phải ai cũng có thể thể hiện sự thương tiếc, cảm xúc thành lời. Do đó, nghề khóc thuê cũng đem lại những khoản thu nhập kha khá.

Học thuê, thi thuê


Dịch vụ học thuê ngày nay được công khai quảng cáo trên các trang web, các trang mạng xã hội, thậm chí được dán ở các điểm công cộng hay nơi tập trung đông sinh viên. Thông thường, người thuê sẽ liên lạc trực tiếp với người đăng quảng cáo thỏa thuận giá cả, thông báo địa điểm, môn học, thông tin cá nhân. Sau đó, người học thuê chỉ cần đến lớp đúng giờ, điểm danh, kiên trì ngồi hết buổi học, thỉnh thoảng làm thêm một số bài kiểm tra mang tính chất điểm danh là chính… thế là tròn vai.
làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Quảng cáo học hộ, học thuê nhan nhản trên mạng và nơi công cộng. (Ảnh minh họa)
Ngoài ra còn có dịch vụ thi thuê với giá 1-1,5 triệu đồng/môn. Nhưng, những đối tượng đáp ứng dịch vụ thi thuê phải là những sinh viên có kiến thức về môn học đó và phải đảm bảo bài thi đạt điểm cao.

Cho thuê người yêu

Chỉ cần gõ cụm từ “cho thuê người yêu” khi tìm kiếm sẽ nhận ngay được hàng trăm kết quả với lời giới thiệu nghe rất ngọt ngào. Hiện có khá nhiều tổ chức, công ty kinh doanh thêm dịch vụ cho thuê người đi chơi, đóng thế làm người yêu, thư ký…
làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Giá của loại dịch vụ này không hề rẻ, khoảng 500.000 -1 triệu đồng/4 tiếng nhưng nhu cầu vẫn tăng cao vào những ngày cận Tết Nguyên đán.

Cho thuê người động thổ

Tìm người hợp tuổi, hợp mệnh để làm lễ động thổ nhà ở, công trình hiện nay đã trở thành dịch vụ, thay vì nhờ người quen, thân như trước đây. Hoạt động này lại được nhiều người dân, đặc biệt là giới kinh doanh săn lùng.
làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Dịch vụ động thổ thuê đang được nhiều tổ chức, cá nhân lựa chọn.
Chỉ cần một cú nhấp chuột, trên các trang mạng xuất hiện nhan nhản thông tin đăng tải về các dịch vụ tổ chức lễ động thổ nhà ở,  tổ chức lễ khởi công nhà máy, cầu đường, khu dân cư, khu chế xuất,  khu công nghiệp… Mức giá dao động cho dịch vụ này từ 200.000-400.000 đồng.
Dịch vụ thuê người xông đất

Cho thuê người xông đất đầu năm hiện đã trở thành dịch vụ hốt bạc vào dịp Tết do nhiều người tin rằng việc người hợp tuổi đến nhà đầu năm sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, tài lộc của cả gia đình trong năm đó.
làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Dù mới xuất hiện nhưng dịch vụ xông đất thuê phát triển khá nhanh với hình thức ngày càng phong phú, đa dạng. Tuy nhiên, giá dịch vụ này khá cao. Có công ty đã đưa ra chương trình xông đất khá hoành tráng (tặng lì xì, câu đối kèm lời chúc tết trọn gói 30 phút) nhưng với giá gần 2 triệu đồng.
Dịch vụ khấn thuê

Đầu năm, nhiều người đi lễ nhưng không biết khấn nên ngay tại những đền, phủ, chùa được cho là linh thiêng, đội ngũ những người khấn thuê rất đông đúc.

Việc trả công cho người khấn thuê là tùy tâm, thường là 10.000 đồng, 20.000 đồng hoặc 50.000 đồng. Có người hào phóng có thể cho nhiều hơn.

Dịch vụ thuê nóng bộ phận
Đầu tiên phải kể đến nghề cho thuê… da mặt – tên gọi của nghề trang điểm (make up) khuôn mặt trong thế giới người mẫu, đang thu hút nhiều bạn trẻ có khuôn mặt ưa nhìn.
làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Các người mẫu cho thuê bộ phận cơ thể như cánh tay, vai, lưng, đùi… để quảng cáo
Đặc điểm của nghề này là không yêu cầu về ngoại hình, chỉ cần có làn da sáng, đẹp, mái tóc mượt mà. Mức lương cho công việc này là 40.000 đồng/2h. Nếu làm người mẫu mặt và tóc thì mức lương có thể cao hơn, dao động 50.000-60.000 đồng/2h.

Ngoài ra, các bạn trẻ hay giới sinh viên thường cho thuê nóng các bộ phận cơ thể để quảng cáo, chẳng hạn như tóc, mặt, tay, lưng…. Dịch vụ này đã và đang mang lại mức thu nhập hàng triệu đồng một ngày cho các bạn trẻ, hầu hết trong số đó là các bạn gái có ngoại hình đẹp, có sức thu hút với khách hàng.
Nghề bế lợn thuê
Chợ heo (lợn) Bà Rén (xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam) được xem là khu chợ buôn bán heo lớn nhất Việt Nam. Ở đây, có những phụ nữ ấy làm công việc độc nhất vô nhị, đó là bế lợn thuê. Mỗi lần bế một chú lợn, họ được trả 500 – 1.000 đồng tiền công.
làm-thuê, dịch-vụ, lạ-lùng, học-hộ, thi-hộ, quảng-cáo, cho-thuê, ăn-cưới-thuê, siêu-lạ, khóc-mướn, đám-ma, thuê-người-yêu, khóc-thuê, thuê-cô-dâu, thuê-chú-rể, động-thur, cho-thur-mặt, khấn-thuê, bố-mẹ, đóng-thế
Ảnh minh họa
Lúc nghề bồng heo thuê này chưa ra đời, mỗi lần cân heo giống là một lần khó khăn vì nhốt heo vào rọ hay trói để cân sẽ làm heo bị trầy xước, mất giá. Đồng thời, bán xong mà còn khiêng heo cho khách thì rất mất thời gian. Chính vì thế, cái nghề bồng heo thuê tại đây đã dần hình thành và phổ biến rộng rãi.
Hạnh Nguyên (tổng hợp)
 

CSGT được ‘trưng dụng tài sản’ từ 15/2?

CSGT được ‘trưng dụng tài sản’ từ 15/2?

Luật sư Lê Văn Luân nói Thông tư 01/2016 “tước đoạt quyền sở hữu bất khả xâm phạm của công dân”Thông tư 01/2016 của Bộ Công an Việt Nam cho phép cảnh sát giao thông (CSGT) ‘trưng dụng phương tiện tham gia lưu thông’ từ ngày 15/2 tiếp tục gây tranh cãi trên mạng xã hội.

Hôm 3/2, Đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông được báo InfoNet của Bộ Thông tin – Truyền thông dẫn lời: “Khi một văn bản của Chính phủ, Bộ ban hành thì dù đúng hay sai, người dân phải thực hiện trước đã.

Nếu cảnh sát làm sai, sau này các cơ quan chức năng người ta bác bỏ văn bản đó thì cơ quan ban hành văn bản sai phải chịu trách nhiệm trước nhân dân. Vì vậy, khi văn bản của nhà nước quy định mà người dân chống đối lại không thực hiện thì đây là sai phạm”.

Hôm 3/2, trả lời phỏng vấn của BBC, luật sư Lê Văn Luân cho hay: “Thông tư 01/2016 khiến từ ngày 15/2, mỗi cảnh sát giao thông sẽ trở thành một ‘quan tòa’ để có quyền trưng dụng các phương tiện, thiết bị của người điều khiển phương tiện. Đây là những quy định xâm phạm nghiêm trọng đến quyền tự do đi lại hợp pháp, sự bất khả xâm phạm về quyền sở hữu tài sản”.

Hoang Dinh Nam AFP

Đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông cho rằng “Văn bản của Chính phủ, Bộ ban hành thì dù đúng hay sai, người dân phải thực hiện trước đã”

‘Ngược thông lệ’

“Không có bất kỳ lý do hợp hiến, hợp pháp nào cho cảnh sát có thể trưng dụng tài sản của người khác, trừ khi về an ninh, quốc phòng và theo thẩm quyền của Luật Trưng mua, Trưng dụng tài sản 2008, mà phải do người có thẩm quyền từ cấp tỉnh trở lên thực hiện theo thủ tục nghiêm ngặt.

Có thể xem thông tư này là việc tước đoạt quyền sở hữu/chiếm hữu tài sản hợp pháp bất khả xâm phạm của công dân. Tôi giả định là có thể do công an lo ngại họ bị quay phim, chụp hình hoặc gọi điện cho người khác khi xử lý sự việc. Thông tư này rất dễ bị lạm dụng, tiếp tay cho tội phạm, gây nguy hiểm cho an toàn của người dân”, luật sư nói thêm.

Ông Luân đề nghị: “Bộ Công an cần tạm đình chỉ thi hành quy định này và tiến tới bãi bỏ nội dung thông tư vi hiến này trong bối cảnh người dân càng ngày càng hiểu biết pháp luật nhiều hơn”.

Theo luật sư, sở dĩ Việt Nam đang tồn tại nhiều văn bản, thông tư vi hiến là do chưa có cơ chế kiểm soát chặt chẽ như ở các nước khác.

“Tại các nước Âu Mỹ, Nhật, Thái Lan… đều có Tòa Bảo Hiến hay còn gọi là Tòa án Hiến pháp, là nơi có chức năng xét xử, kiểm tra, tuyên bố một văn bản pháp luật nào đó là vi hiến hoặc trái luật.

Còn ở Việt Nam, Tòa không có chức năng giải thích pháp luật mà thuộc về Ủy ban thường vụ Quốc hội. Điều này đi ngược lại với thông lệ của thế giới.

Hơn nữa, Tòa không có chức năng giám sát sự hợp hiến, hợp pháp của bất cứ văn bản nào mà điều này lại thuộc về Cục kiểm tra văn bản của Bộ Tư pháp”.

Cuối năm 2014, Bộ Y tế và Bộ Giao thông – Vận tải đã bỏ quy định ‘ngực lép không được lái xe’ sau khi bị nhiều người dân phản ứng.

Hội Luật Gia Canada lên tiếng trường hợp Luật Sư Nguyễn Văn Ðài

Hội Luật Gia Canada lên tiếng trường hợp Luật Sư Nguyễn Văn Ðài
Nguoi- viet.com

OTTAWA, Canada (NV)Trong thông cáo ngày 29 Tháng Giêng, Hội Luật Gia Canada vừa bày tỏ mối quan ngại nghiêm trọng về cuộc tấn công, bắt giữ và giam giữ tùy tiện Luật Sư Nguyễn Văn Ðài, một nhà đấu tranh nhân quyền ở Việt Nam, với nguyên văn như sau:

Nguyễn Văn Ðài là một luật sư tranh đấu và bảo vệ nhân quyền và tự do tôn giáo nổi tiếng ở Việt Nam. Ông là người đồng sáng lập Trung Tâm Nhân Quyền Việt Nam.

Luật Sư Nguyễn Văn Ðài. (Hình : Nguyễn Văn Ðài facebook)

Chúng tôi được biết rằng ngày 6 Tháng Mười Hai, 2015, sau khi trở về Hà Nội từ một cuộc hội thảo về quyền con người ở Nghệ An, Luật Sư Nguyễn Văn Ðài và ba nhà hoạt động nhân quyền đã bị tấn công, đánh đập tàn nhẫn bởi khoảng 20 người đàn ông đeo mặt nạ đi trong hai chiếc xe không biển số và năm xe máy. Những kẻ tấn công đã lấy đi điện thoại di động cùng các vật dụng khác của ông Ðài và ba cộng sự của ông.

Ngày 15 Tháng Mười Hai, 2015, 25 nhân viên công an đã bắt giữ ông Ðài tại nhà riêng ở Hà Nội. Công an lục soát nhà ông và tịch thu một số hạng mục, bao gồm cả máy tính xách tay, thẻ nhớ USB, máy ảnh, máy quay phim, các cuốn sách về quyền con người, phong bì đựng tiền được sử dụng để hỗ trợ thân nhân các tù nhân lương tâm và sổ tiết kiệm ngân hàng của ông. Vụ bắt giữ diễn ra khi ông Nguyễn Văn Ðài chuẩn bị đi gặp các đại biểu Liên Minh Châu Âu tại Hà Nội cho cuộc đối thoại nhân quyền giữa EU và Việt Nam đã thu xếp cho ngày hôm đó.

Ông Nguyễn Văn Ðài bị buộc tội “Tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” theo Ðiều 88 Bộ Luật Hình Sự. Lời buộc tội này dường như có liên quan đến các cuộc họp thảo luận về Hiến Pháp Việt Nam năm 2013 của ông. Ông Ðài được thông báo rằng trong khi chờ xét xử, ông sẽ bị tạm giam bốn tháng. Nếu bị kết tội, ông sẽ phải đối diện với án tù từ ba đến 20 năm.

Các tổ chức nhân quyền cho rằng những cuộc tấn công, bắt và giam giữ tùy tiện ông Nguyễn Văn Ðài là hậu quả từ công việc bảo vệ nhân quyền của ông. Ðây không phải là lần đầu tiên ông bị bức hại vì hành xử quyền hợp pháp của mình. Năm 2007, ông Nguyễn Văn Ðài bị kết án tù 5 năm, 4 năm quản chế theo Ðiều 88 Bộ Luật Hình Sự. Mức án đó được giảm xuống còn bốn năm tù giam và bốn năm quản thúc tại gia. Sau khi được thả vào năm 2011 ông tiếp tục công việc tranh đấu cho nhân quyền của mình.

Hội Luật Gia Canada kêu gọi chính phủ Việt Nam phải xem xét các Ðiều 16 và 23, các nguyên tắc cơ bản của Liên Hợp Quốc về vai trò của người luật sư.

Ðiều 16 quy định:

Chính phủ phải bảo đảm rằng các luật sư (a) có thể thực hiện tất cả các chức năng chuyên nghiệp của mình mà không bị đe dọa, cản trở, sách nhiễu hay can thiệp không đúng cách; (b) có thể tự do đi lại, tham khảo ý kiến với thân chủ của mình trong đất nước của họ và ở nước ngoài; và (c) sẽ không bị ảnh hưởng hoặc bị đe dọa bởi các việc truy tố, hành chính, kinh tế hoặc các biện pháp trừng phạt khác đối với bất kỳ hành động nào thực hiện phù hợp với nhiệm vụ chuyên môn mà tiêu chuẩn và đạo đức được công nhận.

Hơn nữa, Ðiều 23 quy định:

Cũng như các công dân khác, luật sư có quyền tự do ngôn luận, tín ngưỡng, lập hội và hội họp. Ðặc biệt, họ có quyền tham gia vào các thảo luận của công chúng về các vấn đề liên quan đến pháp luật, hành chính tư pháp, thúc đẩy, bảo vệ nhân quyền, tham gia hoặc hình thành các tổ chức địa phương, quốc gia hay quốc tế và tham dự các cuộc họp của họ mà không bị hạn chế nghề nghiệp vì các hành động hợp pháp của mình hoặc của thành viên mình trong một tổ chức hợp pháp.

Hội Luật Gia Canada kêu gọi chính phủ Việt Nam:

a-Lập tức thả tự do cho Luật Sư Nguyễn Văn Ðài;

b-Phải cho ông Nguyễn Văn Ðài được chăm sóc y tế và thường xuyên gặp luật sư, gia đình, bác sĩ của mình;

c-Bảo đảm tất cả các quyền tố tụng của ông Nguyễn Văn Ðài cùng các luật sư và người bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam;

d-Tiến hành một cuộc điều tra công bằng, khách quan và độc lập vào các cuộc tấn công ông Nguyễn Văn Ðài để xác định tất cả những người có trách nhiệm, đưa họ ra tòa và áp dụng chế tài dân sự, hình sự và/hoặc hành chính theo quy định của pháp luật;

e-Chấm dứt tất cả các hành vi quấy rối đối với Luật Sư Nguyễn Văn Ðài, cũng như với những người bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam;

f-Bảo đảm sự toàn vẹn về thể chất và tâm lý của ông Nguyễn Văn Ðài trong mọi trường hợp; và

g-Trong mọi trường hợp, bảo đảm tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do cơ bản phù hợp với các tiêu chuẩn và quy định quốc tế về nhân quyền. (L.Q.T.)

Về xu hướng tăng cường công an trong hệ thống lãnh đạo đảng, chính quyền

 Về xu hướng tăng cường công an trong hệ thống lãnh đạo đảng, chính quyền

nguyenvubinh

Trong thời gian gần đây, việc luân chuyển cán bộ công an sang lãnh đạo đảng, chính quyền ở các địa phương diễn ra tương đối phổ biến. Điển hình là mới gần đây, giám đốc công an thành phố Hà Nội đã được bầu (cơ cấu) làm chủ tịch thành phố Hà Nội. Những thông tin được tiết lộ từ Hội nghị trung ương 14 (khóa XI) và Đại hội toàn quốc ĐCS Việt Nam lần thứ XII vừa qua, bộ trưởng công an Trần Đại Quang có thể sẽ được cơ cấu làm chủ tịch nước. Các địa phương tỉnh, huyện trong cả nước cũng có tình trạng tương tự. Như vậy, rõ ràng có xu hướng tăng cường cán bộ công an trong hệ thống lãnh đạo đảng và chính quyền.

Trước hết, trong hệ thống cơ cấu quyền lực của các chế độ cộng sản nói chung, và chế độ cộng sản Việt Nam nói riêng, ngành công an có một vị thế đặc biệt. Có thể nói, chế độ cộng sản, chế độ toàn trị xây dựng và vận hành được cơ chế triệt tiêu sự phản kháng của người dân có sự đóng góp rất lớn của ngành công an. Đồng thời, việc duy trì và bảo vệ chế độ cộng sản trước những sóng gió của thời cuộc cũng một tay ngành công an tham mưu và lo liệu. Chính vì vậy, quyền lực của ngành công an, so với tất cả các ngành nghề khác là vượt trội và bao trùm. Việc điều chuyển cán bộ ngành công an sang lãnh đạo đảng và chính quyền từ trước tới nay vẫn thường xảy ra, tuy nhiên tỷ lệ không nhiều và chưa trở thành xu hướng như thời gian gần đây.

Giải thích về xu hướng tăng cường công an trong hệ thống lãnh đạo đảng, chính quyền cũng không có gì khó khăn. Trong xã hội Việt Nam hiện nay, việc cơ cấu cán bộ, luật bất thành văn là vấn đề tiền quyết định rất lớn cho các đương sự. Ngành công an, với quyền lực bao trùm, tiếp xúc và quyết định vận mệnh của rất nhiều tầng lớp, trên nhiều khía cạnh nhất của đời sống người dân đương nhiên thu về nhiều bổng lộc nhất. Vì vậy, trong cuộc đua tiền với các ngành nghề khác, các cán bộ ngành công an hầu như không bao giờ chịu lép vế. Đó là vấn đề “thực lực” của các ứng viên ngành công an. Mặt khác, với mạng lưới an ninh, tình báo, đặc tình rộng khắp và sử dụng lý do nghiệp vụ, các cán bộ ngành công an thường có trong tay những tỳ vết của các ứng cử viên các ngành nghề khác, thậm chí các lãnh đạo cao cấp, các địa phương. Việc sử dụng các tỳ vết của các ứng viên đối thủ để chiếm ưu thế trong các cuộc bầu bán là việc thường xuyên hiện nay.

Tuy nhiên, một lý do quan trọng bao trùm lên tất cả, giải thích cho xu hướng trọng dụng cán bộ công an trong hệ thống lãnh đạo đảng, chính quyền hiện nay đó chính là xu thế tăng cường việc duy trì và bảo vệ chế độ độc tài toàn trị cộng sản trong giai đoạn cuối chu kỳ tồn tại của nó. Có thể nói, việc suy sụp của nền kinh tế và những dồn nén xã hội, cùng với ứng xử nhu nhược của nhà cầm quyền Việt Nam trước sự ngang ngược của Trung Quốc, kết hợp với ảnh hưởng của hệ thống Internet và mạng xã hội, phần lớn người dân đã thức tỉnh, đã thấy được và hiểu ra bản chất thật sự của chế độ toàn trị. Sự phản kháng của người dân đã lan rộng khắp nơi, ở tất cả các địa phương, ngành nghề và các lĩnh vực, đủ các tầng lớp, thành phần và độ tuổi. Việc tham mưu và triển khai chiến lược, kế hoạch đối phó với những sự nổi dậy, phản kháng của người dân đã làm tăng vị thế của ngành công an một cách tự nhiên. Để thống nhất và thuận lợi trong việc triển khai các kế hoạch đối phó, đàn áp dân chúng nhằm duy trì sự độc tài không gì bằng những lãnh đạo đảng, chính quyền đã từng trải qua hoạt động của ngành công an. Chính vì vậy, xu thế tăng cường công an trong hệ thống lãnh đạo đảng, chính quyền là một xu thế tất yếu.

     Có nhiều người băn khoăn, thậm chí lo lắng cho việc cán bộ công an chuyển sang lãnh đạo đảng, chính quyền sẽ làm gia tăng sự ngột ngạt, đàn áp người dân hoặc phong trào dân chủ. Tuy nhiên, xã hội Việt Nam hiện nay như một chiếc lò xo đã hết độ nén, như một nồi áp suất sắp nổ tung, nếu có những tác động gia tăng sự dồn nén thì đó là điều đáng mừng chứ không còn là điều đáng lo, bởi vì người dân hiện nay cũng chỉ còn mất xiềng xích nữa mà thôi./.

Hà Nội, ngày 30/01/2016

N.V.B

Người cộng sản cuối cùng

 Người cộng sản cuối cùng

FB Minh Đức Lê

Ông Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: Reuters

Ông Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: Reuters

Ở VN người ta nói với nhau rằng: Đảng viên nhan nhãn, cộng sản không thấy đâu. Chắc người ta nói thế có nghĩa là ở VN nay chẳng còn cộng sản nữa. Thế thì mừng quá. Đâm ra bất chiến tự nhiên thành?

Chưa đâu. Đại hội 12 vừa qua cho thấy VN vẫn còn một người cộng sản cuối cùng. Đó là ông Trọng, một người cộng sản đầy mình trình độ lý luận và trong sạch, thanh liêm. Và nhan nhãn mọi nơi vẫn còn 4.5 triệu đảng viên… không định hướng.

4.5 triệu đảng viên này không quan tâm VN là cộng sản hay tư bản. Họ không quan tâm đến việc VN cần quan hệ chặt hơn với Trung Quốc hay Hoa kỳ. Họ không quan tâm đến dân chủ hay nhân quyền. Họ không quan tâm đến vấn đề gì khác ngoài bản thân họ và gia đình của họ.

Họ chỉ biết rằng hiện tại ví trí của họ trong xã hội được khẳng định. Họ là đảng viên của đảng độc quyền cai trị VN. Họ có chức và họ có quyền, từ đó họ có tiền và từ tiền họ có thể mua chức cao hơn để có nhiều quyền lực hơn và nhiều tiền hơn. Hỏi trong cuộc đời con người mong được gì hơn thế. Và khi đã có những cái đó trong tay, ai ngu dại gì làm những hành động ngu ngốc để rồi có thể mất tất cả.

Trong bối cảnh đó, họ, 4.5 triệu đảng viên thấy ông Trọng như một vị cứu tinh. Ông già toàn lý thuyết, mê muội tin điên cuồng vào giáo điều cộng sản, từ xưa đến nay chưa bao giờ dám nói đến cải cách thể chế chính trị. Họ biết chắc 100% là ông Trọng sẽ tiếp tục làm việc như ông đã làm từ xưa đến nay, là… không thay đổi gì cả.

Xảy ra thay đổi tại VN theo bất cứ chiều hướng nào đều không có lợi cho 4.5 triệu đảng viên… không định hướng. Họ sợ thay đổi vì thay đổi có thể làm họ mất ít hay mất nhiều. Họ sợ những người hứa hẹn thay đổi hay sẽ thực hiện những thay đổi khi trở thành tổng bí thư, dù sự lo sợ của họ là không có cơ sở, chỉ là tin đồn, hay tin nhãm được tung ra có mục đĩch.

Đó chính là lý do làm cho 100% ủy viên trung ương đại diện cho 4.5 triệu đảng viên không định hướng, quyết định bầu người cộng sản cuối cùng tại VN, để bảo đảm mọi việc tại VN vẫn giữ nguyên trạng như từ xưa đến nay.

Sự thật đã có ai đó nói rồi: VN là một quốc gia không chịu phát triển. Vì 4.5 triệu đảng viên không muốn có bất cứ sự xáo trộn có hại nào cho phúc lợi mà họ đã có từ xưa đến nay.

‘Việt Nam cắm mốc lấn sâu vào lãnh thổ Campuchia’

‘Việt Nam cắm mốc lấn sâu vào lãnh thổ Campuchia’

VOA

Tiến sĩ Sok Touch, nhà nghiên cứu đường biên giới Campuchia-Việt Nam.

Tiến sĩ Sok Touch, nhà nghiên cứu đường biên giới Campuchia-Việt Nam.

02.02.2016

Việt Nam đã cắm cột mốc biên giới lấn từ 5 mét – 50 mét vào sâu bên trong lãnh thổ Campuchia trong những năm 1980, theo kết luận của một nhà nghiên cứu thuộc Viện hàn lâm Hoàng gia Campuchia hôm 31/1.

Theo Tiến sĩ Sok Touch, Giám đốc ban nghiên cứu biên giới của Viện hàn lâm Hoàng gia Campuchia, hiện có 3 nhóm cột mốc biên giới riêng biệt ở biên giới Việt Nam-Campuchia: nhóm được thực hiện trong thời kỳ thực dân Pháp, nhóm được thực hiện trong thời Cộng hòa Nhân dân Campuchia, tức khoảng thời gian từ năm 1985 – 1987, và nhóm cột mốc do chế độ hiện nay thực hiện.

Tiến sĩ Sok Touch nói hầu hết các cột mốc được thực hiện trong thời Cộng hòa là đều do phía Việt Nam cắm. Rất nhiều trong số này được cắm lấn sâu vào bên trong lãnh thổ của Campuchia. Ông Touch nói:

“Thật không công bằng. Một số cột mốc được cắm lấn vào 5 mét, một số lấn 10 met, nhiều cột mốc khác lấn từ 20 mét – 50 mét vào bên trong lãnh thổ Campuchia.”

Tiến sĩ Sok Touch cho rằng có thể do chưa có hệ thống định vị toàn cầu vào thời điểm đó nên đã dẫn đến những sai sót trên. Ông Touch nói thêm rằng Việt Nam đã không cắm thêm cột mốc biên giới nào lấn sang Campuchia kể từ cuối thập niên 1980.

Trong khi đó, nhà lập pháp đối lập của Campuchia, ông Um Sam An, nói các cột mốc biên giới trên thực tế lấn sang Campuchia sâu hơn rất nhiều so với công bố trên.

Hồi tháng 7, ông Sok Touch được chỉ định làm trưởng nhóm 9 người của Viện hàn lâm Hoàng gia Campuchia để nghiên cứu về các bản đồ và cột mốc biên giới giữa Việt Nam và Campuchia nhằm chấm dứt những tranh cãi và chia rẽ trong xã hội Campuchia về vấn đề này.

“Người ta lên án tôi là một nhà nghiên cứu bán mình cho Hun Sen”, ông Touch nói với tờ Cambodia Daily. “Chúng tôi sẽ tổ chức họp báo để giải thích rõ sự thật cho mọi người”.

Hồi tháng 9, ông Touch đã bị một người gửi tin nhắn qua Facebook dọa giết. Người đàn ông này sau đó đã bị chính quyền Campuchia bỏ tù.

Dự kiến, Tiến sĩ Sok Touch và nhóm của ông sẽ công bố kết quả nghiên cứu vào thứ Năm tuần này.

Theo Phnom Penh Post, Cambodia Daily.

Du đãng kiểm soát công nhân, chi phối các công ty

Du đãng kiểm soát công nhân, chi phối các công ty
Nguoi-viet.com

BÌNH DƯƠNG (NV) – Công nhân vốn đã đói khổ còn bị du đãng chèn ép, bóc lột. Tương tự, ngoài chuyện “chiến đấu” trên thương trường, nhiều công ty phải đối phó với du đãng.

Do nghèo, khổ nên công nhân trở thành “cô thân, yếu thế,” phải “hầu” cả du đãng. (Hình: Lao Động)

Đó là chuyện phổ biến ở Bình Dương và thực trạng này vừa được tờ Lao Động đề cập qua một bài viết có tựa là “Cơ quan chức năng bất lực, công nhân cam chịu để đầu gấu bảo kê, trấn lột.”

Tờ báo này cho biết phóng viên của họ đã đọc được nhiều tin nhắn đòi công nhân của nhiều công ty phải nộp tiền bảo kê cho du đãng và gần như tất cả những người nghèo khổ từ miền Bắc, miền Trung, khu vực Đông Nam Bộ, Tây Nam Bộ tìm tới Bình Dương làm công nhân để có tiền nuôi thân, nuôi cha mẹ già, con dại ở quê nhà đều phải nộp tiền bảo kê để được yên thân. Cũng có tháng, có người không phải nộp tiền bảo kê mà được du đãng “mời” đi nhậu. Sau khi ăn nhậu phủ phê, những tay du đãng này bỏ về, người được “mời” phải cắn răng thanh toán hết.

Một công nhân tâm sự với tờ Lao Động, con thèm một cây kem chỉ 5,000 đồng, anh không dám cho nhưng tháng nào cũng phải đóng cho du đãng 100,000 hay 200,000 đồng! Những công nhân này không dám từ chối nộp tiền vì sợ bị đánh trọng thương hay chết vừa khổ thân vừa khổ người thân vì không còn ai nuôi họ.

Nhiều người khẳng định, họ không tin công an nên không tố cáo. Chưa kể không còn du đãng này thì sẽ có du đãng khác! Công nhân không dám phản ứng vì thực tế cho thấy du đãng có rất nhiều “tai, mắt” biết tường tận mọi chuyện trong công ty, biết cả số điện thoại từ giám đốc trở xuống.

Chẳng riêng công nhân sợ du đãng mà các doanh nghiệp cũng phải “chiều” du đãng. Du đãng biết công ty cần công nhân, tự đứng ra nhận hồ sơ để thu lệ phí rồi đem những hồ sơ đó gửi cho bộ phận nhân sự của công ty, quản đốc của các phân xưởng. Nếu những nơi hoặc các cá nhân này không giải quyết, du đãng sẽ trực tiếp “hỏi thăm sức khỏe.”

Hôm 1 Tháng Bảy năm ngoái, một du đãng tên là Nguyễn Văn Sẻn phá cổng của công ty Vĩnh Hưng Đạt, tọa lạc tại phường Phú Tân, thành phố Thủ Dầu Một. Sẻn còn xách dao chém máy chấm công, chém cả bảo vệ lẫn công nhân vì không nhận người do “anh em gửi hồ sơ” vào làm việc.

Công ty Vĩnh Hưng Đạt báo với cả công an phường Phú Tân, công an thành phố Thủ Dầu Một, và công an tỉnh Bình Dương, nhưng đến nay, Sẻn vẫn bình an vô sự và tiếp tục “hành nghề bảo kê.”

Tờ Lao Động đã đem trường hợp của Sẻn hỏi chủ tịch và trưởng công an phường Phú Tân. Cả hai trả lời giống hệt nhau là… “Địa bàn quá rộng nên trước mắt, doanh nghiệp phải tự bảo vệ tài sản của mình.”

Qua báo chí, một thượng tá trưởng công an phường Phú Tân khuyên doanh giới nên “xây dựng mô hình thanh niên tự quản, đội xung kích tự quản để cùng với lực lượng bảo vệ chuyên nghiệp, bảo vệ tài sản của mình!” Cũng theo ông này thì dù có muốn bảo vệ công nhân, công an phường cũng không thể làm xuể. Công an phường đã đi tìm Sẻn nhưng Sẻn không có mặt ở nơi tạm trú!

Tương tự, khi báo giới hỏi tới, một phó chủ tịch Liên Đoàn Lao Động tỉnh Bình Dương bảo là sẽ báo cáo thực trạng công nhân bị du đãng chèn ép, bóc lột cho lãnh đạo tỉnh trong cuộc họp sắp tới! (G.Đ.)