Phải chặn ngay cái trò hội nghị cử tri

Phải chặn ngay cái trò hội nghị cử tri

Có thể một Myanmar đang thai nghén. Và ông Nguyễn Phú Trọng đang cuống quýt chống đỡ. Ông có quyền chống, có quyền phá, nhưng hãy bằng những phương tiện chính đáng và văn hoá, đừng quá lạm dụng bạo lực. Trước một công chúng chỉ có lòng yêu nước, dùng bạo lực là hành vi không cao thượng.

____

Bùi Quang Vơm

27-3-2016

Việc cố gắng đánh phá phong trào tự ứng cử là điều ai cũng biết là có sự chỉ đạo ráo riết của bộ chính trị đảng cộng sản.

Tiếp xúc cử tri ngày 8-3, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định: “Không để lọt vào cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng, Nhà nước những phần tử thế này thế khác”. Đây là chỉ thị của lãnh đạo tối cao. Chỉ là phát ngôn công khai, nhưng phía sau, có thể hình dung một lực lượng khổng lồ đang được huy động.

Và cũng có thể hiểu rằng công cụ chuyên chính của đảng sẽ không loại trừ bất cứ thủ đoạn nào, chưa kể các cấp dưới mẫn cán nhưng thiếu văn hoá có thể sáng tạo những trò lố bịch như trò khiêu vũ, trò cưa đá trước tượng đài Lý Thái Tổ của Nguyễn Đức Chung, nguyên Giám đốc công an Hà Nội.

Tại hội nghị xây dựng đảng ngày 26/03/2016, ông Trọng nhắc lại “Các thế lực xấu, thù địch đang rất muốn chúng ta thay đổi chế độ chính trị. Tôi đã nói đổi mới chính trị không có nghĩa là thay đổi chế độ chính trị, không có nghĩa là làm thay đổi bản chất của Đảng ta, Nhà nước ta. Đường lối phải đi đúng phương hướng của Cương lĩnh và Hiến pháp mới được thông qua. Tiếp tục phát huy dân chủ nhưng phải có kỷ cương, kỷ luật“.

Quyết tâm của ông Trọng rất cao, và một vài nhân vật cơ hội trong bộ chính trị mới cũng đang hò hét hùa theo, nhưng có vẻ như số này không nhiều, và có vẻ trơ trẽn, lạc lõng.

Hội nghị hiệp thương lần hai đã chấp nhận một danh sách ứng cử viên chưa từng có trong suốt 80 năm cầm quyền. Ở hai thành phố lớn quan trọng nhất nước, ứng cử viên độc lập đều chiếm quá bán. Hà nội 48/80 và thành phố HCM 50/97. Có thể thấy rằng chủ trương “mỗi ứng viên do đảng giới thiệu sẽ phải tranh cử với một ứng viên tự do” như ý muốn ban đầu của tiến sĩ Nguyễn Quang A và những người dẫn đầu phong trào đã được thực hiện.

Tuy nhiên, chỉ là ban đầu. Trước mắt là vòng hiệp thương lần ba, lập danh sách ứng viên đủ tiêu chuẩn. Và để lọt vào danh sách nằm trên bàn hiệp thương lần ba sẽ phải qua hai trận “huyết chiến” là hội nghị lấy phiếu tín nhiệm của cử tri ngày 28/03 và hội nghị xác minh, trả lời các khiếu nại tố cáo của cử tri đối với các ứng viên, ngày 12/04. Các thủ đoạn ác độc và vô liêm sỉ nhất sẽ được đảng trình diễn ở cả hai hội nghị này.

Hội nghị cử tri về bản chất là hội nghị nhằm giúp các ứng viên tiếp xúc và vận động với những người sẽ bỏ phiếu cho mình. Trong hội nghị này đáng lẽ chủ yếu là để ứng viên trình bày chương trình hành động của mình, trong trường hợp trúng cử. Nhưng từ trước đến nay, các ứng viên do đảng và nhà nước giới thiệu thường gần 100% là đảng viên. Loại ứng viên này làm gì có chương trình, và những điều họ được phép nói là truyền đạt hay diễn giải lại nghị quyết của đảng cộng sản. Cho nên, hội nghị cử tri biến thành công cụ để thanh lọc các ứng viên có khả năng độc lập, các ứng viên tự do.

Sẽ có những cử tri “đểu” kiểu dư luận viên. Sẽ có loại cử tri được tuyển từ những tên ma cô, côn đồ, dân anh chị của tiểu khu. Tất nhiên cũng sẽ có những cử tri danh giá, loại cử tri có ít nhiều ảnh hưởng tại tiểu khu, nhưng linh hồn đã bị được đem ra đổi chác. Đội quân này sẽ được dàn dựng để chiếm số đông trong số cử tri được “cấp phép” tham dự, được huấn luyện trước, và được cung cấp trước những căn cứ tố cáo ứng viên do công an phường soạn thảo, kể cả bịa đặt và cung cấp. Thủ đoạn phá phiếu tín nhiệm là phá rối đến mức không thể tổ chức lấy phiếu được. Các cử tri này sẽ dùng những tư liệu không xác minh được để gây sự, bằng ngôn ngữ thô lỗ và hành động khiêu khích hung hăng, nhằm mật mặt, bôi nhọ, hạ nhục ứng viên, một mặt, cố tình tạo tình huống để ứng viên sơ hở và phạm sai sót. Cuối cùng là chính những cử tri loại này gây sự lẫn nhau, tạo ra ẩu đả để hội nghị không thể kết luận và bị coi là không có kết quả.

Đối phó với loại thủ đoạn này là việc rất khó khăn, do các ứng viên độc lập thường chỉ là những cá nhân riêng rẽ, vũ khí duy nhất chỉ là sự trong sáng trong động cơ tranh cử, và cố gắng bằng danh dự và năng lực.

Nếu có thể vận động, chuẩn bị được một lực lượng cử tri trung thực khách quan trong hội nghị là một việc quan trọng có tính quyết định. Cần phải cảnh báo và kiến nghị trước những hành vi không được phép trong hội nghị. Cần phải có người vạch mặt chân tướng của các lọai cử tri “đểu” khi xét tư cách cử tri. Cần phải yêu cầu quay phim, ghi hình, chụp ảnh hội nghị. Cần phải ngoài hội nghị…

Ở vòng xác minh và xét các khiếu nại tố cáo, thủ đoạn quen thuộc là tung tài liệu bội nhọ ứng viên như kiểu “hai bao cao su”, các clíp ghép dựng, các tố cáo vô danh, những tài liệu không thể xác minh, nhằm đưa hồ sơ của ứng viên vào tình trạng không rõ ràng để loại khỏi danh sách.

Vũ khí của chúng ta chỉ duy nhất là pháp luật. Vì vậy, cần phải được thu thập chứng cớ để đưa ra xét xử trước pháp luật những loại phát ngôn như “một số người có sự ủng hộ của tổ chức phản động trong nước, nước ngoài đứng ra vận động bầu cho họ, thậm chí cung cấp tài chính để vận động”. Cần phải tìm cho ra người phát ngôn này là ai. Và những loại hành vi như việc ông Trần Văn Bái tổ trưởng tổ dân phố 13 Phường Gia Thụy, Long Biên, Hà Nội phát tán một tài liệu “hành trình tội lỗi của Nguyễn Quang A” chứa nhiều thông tin bịa đặt, vu cáo và phỉ báng tiến sĩ Nguyễn Quang A, người dẫn đầu phong trào tự ứng cử, cần phải bị kiện ra Toà.

Đang có những âm mưu phá hoại phong trào tự ứng cử, kể cả việc lôi chú ý của dư luận sang một hướng khác. Chuyện xử Anhbasam Nguyễn Hữu Vinh, cộng tác viên Nguyễn Thị Minh Thúy, và chuyến thăm của bộ trưởng quốc phòng Trung quốc ngày 17/03/2016 có cùng mục đích ấy. Từ nay cho tới hiệp thương lần ba, ngày 17/04/2016 sẽ còn nhiều trò diễn nữa.

Không thể để mắc mưu nhà cầm quyền. Dư luận cần tập trung vào việc chống lại những thủ đoạn bẩn thỉu đang được âm thầm chuẩn bị. Phải tổ chức điều tra, xác minh ngay những cử tri được trả lương và được huấn luyện trước, bao vây và vô hiệu hoá ngay những nhân vật vô lại này. Cần phải kiện ra toà ngay nhân vật vu khống các ứng viên có tổ chức phản động chống lưng, phải kiện ra toà ngay tác giả và ông Trần Văn Bái, kẻ lưu hành và phát tán tài liệu vu cáo, xúc phạm.

Chúng ta cũng biết rất rõ rằng, chúng ta đang được ủng hộ. Phía sau những ứng viên dũng cảm là cả khối hơn 90 triệu dân chúng đã hoàn toàn giác ngộ. Họ đã nhận ra quyền quyết định cơ quan quyền lực cao nhất của Quốc Gia là của họ, nằm trong tay họ, và họ biết rằng những tên tham nhũng nhất chính là những kẻ có chức quyền cao nhất, chính là những tên thuộc danh dách do đảng và nhà nước giới thiệu.

Chúng ta cũng biết rằng chúng ta không đơn độc. Ngay trong bộ máy lãnh đạo đảng cộng sản, ngay trong bộ máy quyết định quy trình của chiến dịch bầu cử từ cấp trung ương tới các địa phương, đang có những nhân tố ủng hộ chúng ta, đang âm thầm tiến hành một cuộc cách mạng thật sự.

Có thể một Myanmar đang thai nghén. Và ông Nguyễn Phú Trọng đang cuống quýt chống đỡ. Ông có quyền chống, có quyền phá, nhưng hãy bằng những phương tiện chính đáng và văn hoá, đừng quá lạm dụng bạo lực. Trước một công chúng chỉ có lòng yêu nước, dùng bạo lực là hành vi không cao thượng.

Vô Cảm & (Giả Vờ) Hữu Cảm

Vô Cảm & (Giả Vờ) Hữu Cảm

tuongnangtien

RFA

tuongnangtien's picture

Dù sống ở Mỹ đã lâu nhưng chả mấy khi có dịp đi đâu, và cũng không mấy lúc tiếp xúc với người bản xứ nên tôi không được am tường lắm về nhân tình/thế thái của nước Hoa Kỳ. May nhờ có net, cùng nhiều vị thức giả chịu khó du hành (và ghi chép) nên thỉnh thoảng tôi cũng biết thêm được đôi điều lý thú về xứ sở này:

  • “Lần đầu tiên đến Mỹ cách đây 19 năm, tôi thực sự ngạc nhiên vì những ngôi nhà ở Mỹ không đóng khóa cửa. Trong mỗi ngôi nhà của họ có biết bao thứ đắt tiền. Nhưng không mấy ai lọt vào nhà người khác để lấy cắp. Có nhiều lý do. Nhưng lý do cơ bản nhất là ý thức làm người của họ cùng với sự trợ giúp cho ý thức sống ấy là luật pháp và cách quản lý xã hội …” (Nước Mỹ “quên” khóa cửa và thấy khóa bị phá ở Nội Bài – Nguyễn Quang Thiều).
  • “Người Mỹ có lòng hảo tâm, thích giúp đỡ. Trên máy bay, khi chúng tôi đưa hành lý lên khoang chứa gặp khó khăn, lập tức người đứng cạnh làm giúp. Nhiều người cuối tuần đi giúp chăm sóc ở các nhà dưỡng lão. Có người chạy xe dọc theo các xa lộ để giúp đỡ những trường hợp xe bị sự cố, tai nạn.” (Mỹ Du Ký – Tiêu Dao Bảo Cự).

Tôi thực sự không ngờ là ở Hoa Kỳ lại có những ngôi nhà cửa không khoá, và có những người (tốt bụng) chạy xe dọc theo các xa lộ để giúp đỡ tha nhân như thế. Sự hiểu biết giới hạn này –  như đã thưa – vì tôi đi ít, sống ít, và thường chỉ sống “cầm chừng” như một công dân bán – thời- gian (part – time – citizen) ở phần quê hương thứ hai này. Cứ ra khỏi nhà, ra khỏi nơi làm việc quen thuộc là tôi lại biến ngay thành một anh di dân ngơ ngác nơi xứ lạ.

I came from Viet Nam. Và rất nhiều đêm, nếu không muốn nói là hàng đêm, tôi vẫn cứ lò dò trở về chốn cũ.

Tôi thường trở về Đà Lạt, nơi mà tôi đã lớn lên, và đã ướp đẫm tuổi thơ (cũng như tuổi trẻ của mình) bằng rất nhiều đặc sản của núi rừng: nuớc hồ Xuân Hương, sương mù, phấn thông vàng, mùi cỏ dại của Đồi Cù, và cả trăm loại hương hoa man dại.

Đôi lúc tôi trở lại Ngã Sáu, tần ngần đứng trước xe bò viên, chờ người bán mở nắp thùng nước lèo bốc khói. Không gian (của cả Sài Gòn) bỗng ngạt ngào hương vị. Chút nước thánh này – sau khi đã nhai thiệt chậm miếng thịt pha gân vừa ròn, vừa ngậy – nếu hoà nhẹ chút xíu tương đỏ, tương đen, cùng ớt xa tế ngọt ngọt cay cay có thể khiến cho đứa bé thơ trong tôi xuýt xoa mãi cho đến… khi tóc đã đổi mầu.

Có khi thì tôi trở lại những đồi trà, nương khoai, rẫy bắp ở Blao. Tôi cùng lũ bạn tù mệt lả, lếch thếch trong nắng chiều vàng, trên đường về trại Tân Rai – sau một ngày dài lao cải.

Cũng có lúc tôi ghé qua Rạch Giá, loanh quanh trong chợ Nhà Lồng – thơm nức mùi thức ăn, vào một sáng mưa mù trời vì biển động – mà lòng buồn, bụng đói, dạ hoang mang. Tôi đi thật chậm qua những bàn ăn thâm thấp, không dám mở miệng xin sỏ gì ráo trọi, chỉ chờ thực khách buông đũa là nhào đến húp vội phần thức ăn thừa (nếu) còn sót lại trong tô.

Hơn nửa đời lưu lạc, tôi vẫn cứ sống lơ mơ – theo kiểu “ngày ở / đêm về” – như thế. Và bởi thế, tôi biết rất ít về nước Mỹ và vẫn không ngớt ngạc nhiên về cách hành sử của người dân bản xứ:

  • Cop shuts down highway to save small dog, becomes Web hero     
  • Ảnh: abcnews
    Nỗ lực cứu một con ngựa bị rơi rơi xuống hố là chuyện tương đối dễ hiểu nhưng huy động đến cả lực lượng cứu hoả, và cảnh sát (chận cả một dòng xe đang chạy trên xa lộ) chỉ vì sinh mạng của một chú chó con – loài thú vẫn thường nhìn thấy treo lủng lẳng, ngược đầu, trong những quán nhậu ở quê mình – là điều khiến cho tôi hơi bị …hoang mang!

Tôi lại càng hoang (tợn) khi thấy hôm 22 tháng 2 năm 2016, trang Vietnamnet đưa tin: Hàng chục người đứng nhìn một thanh niên chết đuối!


  • Nam thanh niên chết dưới hồ trước sự chứng kiến của nhiều người. Ảnh và chú thích: vietnamnet

Gần mười hôm sau, ngày 1 tháng 3 năm 2016, VTC ái ngại thêm tin: Thấy người thoi thóp bên đường, nhấn ga chạy nhanh…! Ký giả Đăng Đức (báo Petro Times) gọi đây là “tình trạng vô cảm trong xã hội hiện nay.” Ông cũng kể thêm vài trường hợp để làm rõ vấn đề:

Vụ “hôi của tập thể” ngày 16/10 vừa qua chẳng hạn, anh Vũ Trường Chính (TP HCM) bị 4 tên đạo tặc móc trộm gói tiền 50 triệu đồng khi anh đang dừng xe chờ đèn đỏ, anh phát hiện và giằng co với chúng khiến bọc tiền rơi tung tóe ra đường. Trong lúc nạn nhân đang lo bắt cướp thì người đi đường lại ào đến… nhặt tiền rồi bỏ chạy. Chính những người điều khiển giao thông gây tai nạn cũng thể hiện một cách hành xử “máu lạnh” không kém khi có không ít kẻ thay vì đến hỏi thăm, giúp đỡ người bị nạn thì lại chọn giải pháp là bỏ trốn, rũ bỏ trách nhiệm…

Một biểu hiện rất rõ của chứng thờ ơ, vô cảm nữa là chuyện lên xe ôtô ở nơi công cộng, thấy kẻ gian móc túi hoặc bọn côn đồ hành hung người khác, người ta cũng chỉ lờ đi xem như đấy không phải chuyện của mình…


  • Thấy tai nạn mà chỉ đứng nhìn. Ảnh & chú thích:petrotimes

Để lý giải cho hiện tượng này, tác giả bài báo, dẫn lời của một chuyên gia – TS tâm lý Trịnh Trung Hoà: “Người Việt chúng ta từ xưa đến nay luôn có truyền thống tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách, yêu thương, sẻ chia với đồng loại. Trong lịch sử, chưa bao giờ dân ta có bệnh vô cảm. Thế nhưng, gần đây, giữa nền kinh tế thị trường, lối sống chạy theo cái ‘tôi’ nên người ta thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại. Nguyên nhân đầu tiên là do sự chuyển hóa sang cơ chế thị trường, mạnh được yếu thua, một số người có tâm lý việc không liên quan đến mình thì mặc kệ”.

Ủa, sao cũng “giữa nền kinh tế thị trường” mà thiên hạ lại tận tụy, hết lòng cứu mạng cả loài chó/ngựa còn “ta” thì thản nhiên nhìn đồng loại/đồng bào chết chìm hay thoi thóp – như vậy cà? Sự khác biệt, chả qua, chỉ vì cái “định hướng xã hội chủ nghĩa” chăng? Cái định hướng này không chỉ làm cho con người trở thành vô cảm mà còn có thể biến họ trở thành hữu cảm (giả vờ) nữa – theo như nhận xét của blogger Phạm Trọng Thức:

“Khoảng 10h sáng hôm qua, 9/8, đi ngang qua Văn Miếu mình thấy đang có trò dàn cảnh để chụp ảnh cảnh sát giao thông dắt dân qua đường… Không rõ những người thiết kế cái chương trình đó nghĩ gì mà vẫn cứ làm một cái việc vừa giả dối vừa cũ rích, chỉ tổ trở thành mục tiêu cho bà con đàm tiếu…

Xin chỉ ra những điểm không chân thực và phản tuyên truyền trong bức ảnh:

Thứ nhất, hình ảnh cảnh sát giao thông quen thuộc là mấy ông mặt sắt đen xì, hách dịch, đôi khi hung hãn, chứ không phải là cô cảnh sát giao thông son phấn và đeo kính trắng.

Thứ 2, luật giao thông quy định trong đô thị người đi bộ sang đường ở nơi có biển báo, vạch sơn phù hợp. Thực tế thì mọi người sang đường bát nháo, muốn đi chỗ nào thì đi. Vậy bức ảnh chụp cô cảnh sát giao thông dắt dân qua đường ở nơi không có vạch, biển cho người đi bộ không khác gì tiếp tục đồng loã hoặc khuyến khích cho lối đi lại bát nháo.

Thứ 3, mặt khác bức ảnh không khác gì thừa nhận bất lực trong việc đưa tập quán giao thông vào khuôn khổ như phải đi đúng đèn, vạch sơn, biển báo, xe cộ nhường người đi bộ, v.v…

Nhưng điều quan trọng nhất là trong đời sống thật, việc cảnh sát giao thông thân thiện, giúp đỡ là quá ít ỏi so với các hoạt động ‘bẫy’ dân để phạt, thái độ trịnh thượng hạch sách, không giúp đỡ, ăn hối lộ, v.v… Khi những cái xấu, bất thường quá nhiều, thì cái bình thường lại trở nên cao quý. Nhưng ngay cả cái gọi là bình thường đó cũng phải dàn dựng mới có để mà chụp ảnh.”

Cái “định hướng xã hội chủ nghĩa” chắc chắn sẽ qua. Tuy thế, di sản (cùng di hoạ) của nó e sẽ còn ở lại với chúng ta không biết cho đến bao giờ. Bao giờ thì người Việt thôi thản nhiên nhìn tha nhân bị móc túi, bị chết chìm, thôi làm bộ “dàn cảnh” tử tế, và có thể sống nhân từ với những con thú nhỏ bao quanh?

Một mình lưỡng lự canh chầy
Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh!

Gia đình nữ sinh bị cưa chân kiện đòi bồi thường

Gia đình nữ sinh bị cưa chân kiện đòi bồi thường
Nguoi-viet.com
ĐẮC LẮK (NV) – Gia đình nữ sinh bị cưa chân oan uổng do bác sĩ tắc trách đã gửi đơn lên bệnh viện đa khoa huyện Cư Kuin và Sở Y Tế Đăk Lăk yêu cầu bồi thường thiệt hại.

Em Hà Vi với một chân bị cắt đang điều trị tại bệnh viện Chợ Rẫy. (Hình: Tiền Phong)

Chia sẻ với truyền thông Việt Nam, chiều 24 tháng 3, bà Lê Thị Thùy Trang, chị gái em Lê Thị Hà Vi (16 tuổi), nữ sinh bị cưa chân oan do sự tắc trách của bác sĩ cho biết “được sự hướng dẫn của luật sư, chiều nay gia đình đã chính thức gửi đơn theo đường bưu điện đến bệnh viện đa khoa Huyện Cư Kuin và Sở Y Tế Đắk Lắk yêu cầu bồi thường thiệt hại 1 tỷ đồng về mặt tinh thần đối với em Vi.”

Theo đó, với sự tư vấn của Luật Sư Đỗ Hải Bình, nội dung đơn này ghi rõ sự việc xảy ra và quá trình điều trị vì sự tắc trách của đội ngũ y bác sĩ dẫn đến tình trạng bé Vi bị cưa chân và yêu cầu cơ quan chức năng có liên quan bồi thường về mặt vật chất, tinh thần để bù đắp phần nào mất mát mà bé Vi và gia đình đã đang và sẽ phải chịu đựng.

Theo Luật Sư Đỗ Hải Bình nhấn mạnh: “Không được sợ, gia đình không được hiền thế này, song họ lại dễ dàng hứa mồm rồi họ lại không thực hiện. Nhiệm kỳ này sắp hết, giám đốc khác lên thay liệu họ có giải quyết cho mình không, họ không chịu trách nhiệm thì làm sao? Cha mẹ thương con, ôm con, có tâm và hiền với người ta thì đúng rồi nhưng cần phải nhìn xa hơn, mai mốt già yếu rồi thì lấy sức đâu mà chăm cho bé nữa,” ông Bình phân tích.

Trong khi tờ đơn khiếu nại về việc bồi thường thiệt hại vừa gửi thì trong chiều 24 tháng 3, gia đình em Vi nhận được cuộc điện thoại phó giám đốc bệnh viện Cư Kuin gọi “hỏi thăm đồng thời đặt lịch cuộc hẹn với giám đốc bệnh viện.”

Chia sẻ thêm về tình trạng hiện tại của em Vi, bà Trang cho biết, em Vi vừa được chuyển sang bệnh viện chấn thương chỉnh hình để tập luyện thể chất.

Nói với Tiền Phong, ông Nguyễn Văn Tâm, giám đốc bệnh viện đa khoa huyện Cư Kuin thừa nhận, nguyên nhân dẫn đến bệnh nhân mất chân là do bác sĩ yếu kém về chuyên môn, tắc trách trong công việc.

Để xoa dịu dư luận, ngành y tế Đăk Lăk đã xin lỗi bệnh nhân cùng gia đình. Bộ trưởng Y Tế hứa tạo điều kiện cho em Hà Vi sau này theo học ngành y nếu có nhu cầu. Toàn bộ chi phí điều trị và lắp chân giả cho nữ sinh sẽ được miễn phí. (Tr.N)

Chung cư cao cấp ở Sài Gòn đầy tội phạm

Chung cư cao cấp ở Sài Gòn đầy tội phạm
Nguoi-viet.com
SÀI GÒN (NV) – Công an Sài Gòn loan báo, nhiều băng giang hồ phía Bắc chọn các chung cư cao cấp để làm trụ sở để hoạt động phi pháp từ đâm chém, trộm cướp, buôn bán, sản xuất ma túy…

Một nhóm giang hồ chuyên cho vay nặng lãi, đòi nợ thuê bị công an bắt vừa qua. (Hình: Thanh Niên)

Thanh Niên ngày 25 tháng 3 dẫn lời ông Nguyễn Sỹ Quang, trưởng phòng Tham Mưu, người phát ngôn công an Sài Gòn cho biết, theo số liệu thống kê, chỉ trong 3 tháng đầu năm 2016, Sài Gòn đã xảy ra hơn 1,300 vụ phạm pháp hình sự, công an bắt giữ hơn 1,000 người, trong đó có 109 băng nhóm với 452 tội phạm đủ loại. Ngoài ra, có 53 ổ mại dâm 141 vụ cờ bạc… bị phát hiện, thu giữ trên 1.2 tỷ đồng.

Công an Sài Gòn tổng kiểm tra hàng loạt quán bar, vũ trường, khách sạn, tiệm cầm đồ…, là những khu vực nhạy cảm, nhiều tội phạm ẩn náu và tiêu thụ tài sản trộm cắp. “Ở các chung cư cao cấp trước đây công an bỏ ngỏ, nhưng hiện đây là nơi tiềm ẩn nhiều tội phạm từ các nơi khác đến ẩn náu. Trong quá trình điều tra, cảnh sát phát hiện nhiều băng nhóm phía Bắc đến cư ngụ, hoạt động xã hội đen như cho vay nặng lãi, buôn bán hoặc thậm chí sản xuất ma túy…,” ông Quang cho hay.

Cụ thể mới đây, công an phát hiện tại hai chung cư cao cấp Samland và Giai Việt trên đường Tạ Quang Bửu, phường 5, quận 8, phát hiện hơn 20 tên giang hồ mang nhiều tiền án phạm tội cư ngụ.

Ngoài việc không khai báo tạm trú, cảnh sát còn tìm thấy súng, hàng trăm hồ sơ cho vay, sổ theo dõi con nợ, giấy thu tiền góp… Những tay giang hồ này thuộc hai đường dây cho vay, đòi nợ thuê hoạt động ở Sài Gòn, được hai ông trùm trả lương hàng tháng để thu tiền góp.

Ông Nguyễn Thành Phong, chủ tịch thành phố Sài Gòn phải thốt lên: “Người dân ra đường thì nơm nớp lo sợ cướp giật; khóa cửa đi làm mà lo lắng không biết ở nhà có sự cố gì xảy ra với tài sản của mình hay không thì chất lượng cuộc sống có gọi là tốt?”, ông Phong nói. (Tr.N)

Dự báo năm nay có lũ lụt trầm trọng ở Việt Nam

 Dự báo năm nay có lũ lụt trầm trọng ở Việt Nam

Toàn bộ nhà cửa bị nhận chìm trong trận lụt năm 2011 ở Long An. Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn cảnh báo Việt Nam có thể hứng chịu nạn lũ lụt trầm trọng sau khi trải qua hạn hán nặng nề.

Toàn bộ nhà cửa bị nhận chìm trong trận lụt năm 2011 ở Long An. Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn cảnh báo Việt Nam có thể hứng chịu nạn lũ lụt trầm trọng sau khi trải qua hạn hán nặng nề.

25.03.2016

Tại buổi lễ kỷ niệm Ngày Khí tượng thế giới mới diễn ra ở Hà Nội, ông Lê Thanh Hải, Phó tổng giám đốc Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia Việt Nam, cảnh báo rằng nửa cuối năm nay Việt Nam có thể hứng chịu nạn lũ lụt trầm trọng, sau khi trải qua hạn hán nặng nề nhất trong 100 năm qua, dự báo sẽ kết thúc vào tháng 6.

Ông Hải nói lũ lụt năm nay có thể tương đương trận lụt đã tàn phá miền trung năm 1999 với lượng mưa 2.000 milimet. Lũ lụt năm 1999 đã làm thiệt mạng 595 người và gây thiệt hại vật chất hơn 260 triệu đôla.

Quan chức của Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường nói sau khi hiện tượng El Nino yếu đi vào tháng 6, dự báo sẽ có mưa với tần suất cao hơn. Ông Hải nhận định nếu hiện tượng La Nina – hình thái thời tiết làm giảm nhiệt bề mặt đại dương dọc theo bờ biển Nam Mỹ ven Thái Bình Dương – diễn ra ngay sau El Nino trong nửa cuối năm nay, khả năng có lũ lụt trầm trọng là rất cao.

Ông cũng cảnh báo ngoài lũ lụt còn có các hiện tượng thời tiết bất thường. Ông nêu dẫn chứng là tỉnh Quảng Ninh ở miền bắc đã có lũ lụt lớn nhất trong vòng 40 năm hồi tháng 8 năm ngoái với lượng mưa tối đa lên đến 1.600 milimet, trong khi tháng 9 cùng năm tỉnh Ninh Thuận ở miền trung lại không có giọt mưa nào.

Theo The Rakyat Post, TTXVN.

Khi nhà nước bôi nhọ nước nhà

Khi nhà nước bôi nhọ nước nhà

Blog RFA

CanhCo

24-3-2016

Báo chí chính thống nổi lên các bài viết theo đơn đặt hàng của Tuyên giáo vài ngày trước khi vụ án Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh mở ra, trong đó dựa vào cáo buộc vi phạm điều 258 cho rằng anh Ba sàm đã bôi nhọ nhà nước bằng những bài viết nhận định bi quan làm nản lòng người dân gây hình ảnh xấu cho chế độ.

Và khi phiên tòa mở ra, trớ trêu thay chính nhà nước mới là người bôi nhọ nước nhà. Một câu trả lời đầy cảm hứng cho ai có ý định chuẩn bị hồ sơ vào con đường phản động.

Nhà nước, một tập thể được người dân tin tưởng bầu lên làm lãnh đạo cho họ, có nghĩa rằng thay họ giải quyết, điều hành công việc của quốc gia sao cho mọi người sống và làm việc trong tinh thần trật tự và tôn trọng luật pháp. Cái nhà nước ấy ngoài việc bảo vệ lãnh thổ và ngoại giao với nước ngoài để tăng cường khả năng hòa nhập với quốc tế còn mang trọng trách làm cho dân giàu nước mạnh, mà cụ thể là phác thảo kế hoạch kinh tế, giáo dục, an sinh và hàng trăm thứ khác để người dân yên tâm sống và làm việc. Nhưng có lẽ quan trọng nhất, nhà nước phải cùng với nhân dân thượng tôn luật pháp vì nếu không thì nhà nước ấy không đủ chính danh để giữ bất cứ vai trò gì trong công việc điều hành đất nước, ngay một nhà nước cấp nhỏ nhất là cấp xã.

Từng cá nhân trong bộ máy cầm quyền được trả lương đầy đủ cho mọi đóng góp của họ qua đồng tiền thu được từ thuế, từ nhân dân, từ những nhân tố nhỏ bé của xã hội để nuôi sống họ, những con người mà Việt Nam khiêm nhượng gọi là đầy tớ của nhân dân. Vì vậy kể cả một thẩm phán, một chủ tọa phiên tòa, hay một viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao cũng là người được dân trả lương để làm cái công việc bảo vệ pháp luật. Thẩm phán phải đủ năng lực và nhận thức để phân tích từng vụ án, con người, cũng như bằng chứng chống lại một bị cáo. Khi thẩm phán bị mua chuộc hay tệ hơn, bị ra lệnh mà không thể cưỡng lại thì cái nhà nước ấy thực sự có vấn đề. Vấn đề lớn, rất lớn, lớn hơn tham nhũng, hơn cửa quyền và hơn mọi thứ tiêu cực trong một nhà nước pháp trị.

Vì Việt Nam không là một nhà nước pháp trị nên việc ra lệnh cho thẩm phán là việc nhỏ, nhỏ nhất trong tất cả mọi tiêu cực hàng ngày.

Ra lệnh chưa chắc ăn, trong các vụ án lớn như vụ Ba sàm thu hút sự theo dõi quan sát của nước ngoài nhưng muốn cho người bị xử lãnh bản án cao nhất thì nhà nước phải cử một thẩm phán dốt nhất để điều hành phiên tòa vì nếu lỡ để một thẩm phán hay chủ tọa phiên tòa bỗng dưng nhận ra việc làm của mình là bất nhân, cãi lại lệnh trung ương rồi sau đó ra sao thì ra….thì bẽ mặt quá.

Phiên tòa của anh Ba sàm và chị Nguyễn Thị Minh Thúy là chiếc sân khấu hiện đại và bi hài nhất trong cái được gọi là nhà nước Việt Nam. Tuy nó không có nhiều khán giả nhưng những hình ảnh, lời nói, cảm xúc của từng nhân vật đã được toàn thế giới biết tới qua các đại sứ quán Úc, Hoa Kỳ, Canada, EU…vì họ được tham dự và chứng kiến từ đầu.

Đoan Trang, một nhà báo, blogger nổi tiếng trong khi phiên tòa diễn ra chị ngồi nhà vẫn bị công an tới dẫn đi. Chị viết trên facebook của mình những giòng chữ nhẹ nhàng mà thắt ruột về cái ông chủ tọa phiên tòa hôm ấy, ông Nguyễn Văn Phổ:

“Có một chi tiết mà những người không được vào dự phiên tòa “công khai” xử Anh Ba Sàm và Minh Thúy chưa biết, đó là: Hội đồng xét xử, với ngài thẩm phán Nguyễn Văn Phổ, và hai hội thẩm viên già nua, đều là những người mù tịt về CNTT, về Internet, về blog và mạng xã hội…

Họ thậm chí còn phát âm sai những từ mà ngay cả đứa trẻ cũng có thể đọc được, ví dụ gmail được các ngài đọc thành “GỜ MAI”. Còn từ “wordpress” với họ thì quả là một thử thách.

Xử một người như Nguyễn Hữu Vinh, một trí thức, một blogger đi tiên phong trong việc dùng mạng Internet để khai dân trí, mà lại dùng những thẩm phán không sử dụng mạng và không biết đọc từ “wordpress”, không đọc nổi cả từ “gmail”. Điều đó khiến tất cả những lập luận của ông Vinh và các luật sư, dù sắc sảo, dù hùng biện đến đâu, cũng thành vô nghĩa trước những bộ mặt ngớ ngẩn. Bảo mật hai lớp, quyền quản trị, chứng cứ điện tử, dữ liệu điện tử, quyền tự do thông tin, quyền riêng tư trên mạng… tất cả những cái đó có nghĩa là gì vậy?”

Trả lời cho chị Đoan Trang: Những cái đó là nhà nước đang quyết liệt bôi nhọ nước nhà.

Nhà nước, trong nhận thức của một thể chế dân chủ pháp trị là một nhóm người, một tập thể tuy  nếp nghĩ và tư duy gần như khác nhau trong môi trường chính trị nhưng lại được vận hành trong khuôn phép của luật pháp. Họ được chọn lọc, tập họp lại để phục vụ người dân, cùng chịu trách nhiệm theo hệ thống và do đó, nhà nước không phải là nơi tập quyền có khả năng tự tung tự tác, xem hiến pháp chỉ là tờ giấy con con chỉ cốt khoe mẻ trong những quyết định trái khoáy, thất nhân tâm.

Vì Việt Nam là nhà nước toàn trị, tập quyền nên việc phân công một chủ tọa dốt nát điều hành phiên tòa khi cả thế giới đang theo dõi là chuyện bình thường. Trong khi bên trong như vậy thì bên ngoài một đám quân ô hợp còn dốt nát hơn bội phần được nhà nước cử ra để “điều hành” dư luận. Những tay an ninh, công an chìm nổi thậm chí cả dân phòng, côn đồ làm những việc mà chỉ cần 15 phút sau cả thế giối đều xem được trên kênh YouTube.

Vài giờ sau khi phiên tòa kết thúc, trang facebook của Người Việt Xấu Xí đưa lên một status đầy hình tượng như sau:

“Chuyện nhục quốc thể bên ngoài tòa Hà nội.

 Tôi đứng trên vỉa hè cùng các phóng viên nước ngoài và bà con, chứng kiến cảnh cực kỳ ngu của đám dân phòng và công an :

– Một dân phòng khi thấy nữ phóng viên phương tây dùng I phone ghi hình thì nó cầm gậy chỉ, hua hua vào trước ống kính, mặt mũi bậm trợn : cấm chụp ảnh, cấm chụp ảnh.. ! Bọt mép văng tung tóe. Hai nữ pv nước ngoài vẫn lạnh lùng ghi hình, còn chĩa thẳng máy vào mặt tên dân phòng kia.

 Cảnh đó được ghi trọn trong máy của một phóng viên khác cũng là người nước ngoài.

Một công an bụng béo mỡ cầm cái biển cấm chụp ảnh chạy từ bên cổng tòa, mang sang đặt trước mặt nữ pv quốc tế, công an này không đeo biển tên, toàn bộ cảnh này cũng bị hai pv quốc tế ghi hình hết.

– Cảnh một tên mặt mũi ngổ ngáo, áo kẻ đứng trong đám 6 dân phòng, cứ rình huých trộm vào tay máy ảnh của ông JB Vinh và cậu pv Trung Nghĩa, sau khi bị ông Vinh tóm tay một công an áo xanh không thẻ yêu cầu tóm xem thằng đó ở đâu, là ai thì nó lủi .

Là người được chứng kiến toàn bộ cảnh đó mà thấy rát mặt, nó chỉ diễn ra trong vài chục giây, vì quá tập trung và bị hút vào kịch tính của diễn biến, hơn nữa kỹ năng , phản xạ của mình chưa chuyên nghiệp nên không kịp rút máy ra ghi lại, tiếc quá!”

Trả lời cho Người Việt Xấu Xí: nhà nước cố tình làm như vậy để bôi nhọ nước nhà thì không có gì phải tiếc. Sáng hôm nay các clip ấy đã xuất hiện đầy ở các kênh truyền thông nước ngoài, anh không cần phải ân hận.

Không cần phải sáng hôm nay, chiều ngày hôm qua vào lúc 5 giờ, bản án dành cho Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đã phản ánh đầy đủ thái độ của nhà nước Việt Nam. Họ không những bôi nhọ nước nhà mà họ còn cực lực làm nhục cái gọi là tòa án xã hội chủ nghĩa.

Truy sát cả nhà, côn đồ chém luôn bé gái 4 tuổi

Truy sát cả nhà, côn đồ chém luôn bé gái 4 tuổi
Nguoi-viet.com
ĐÀ NẴNG (NV) – Nhóm côn đồ bịt mặt tay cầm mã tấu đột nhập vào nhà người dân chém 3 người đứt gân tay, chân, trong đó có bé gái chỉ mới 4 tuổi mặc cho người cha van xin.

Bé gái bị chém dã man đứt gân chân đang điều trị tại bệnh viện. (Hình: Thanh Niên)

Truyền thông Việt Nam dẫn tin, ngày 23 tháng 3, công an quận Hải Châu cho biết, đang truy tìm nhóm côn đồ xông vào nhà dân chém người, trong đó có bé gái mới 4 tuổi chúng cũng không tha.

Báo Thanh Niên dẫn lời ông Nguyễn Đăng Hiền (28 tuổi), một trong 3 nạn nhân ở phường Hòa Cường Nam, quận Hải Châu, kể lại: Khoảng 22 giờ 30 phút ngày 20 tháng 3, gia đình 5 người, trong đó có 2 cháu nhỏ đang ngồi xem ti vi ở phòng khách trong nhà ở đường Nguyễn Thi.

Mặc dù nhà đã khóa cửa cổng, nhưng hai tên côn đồ mặc áo đen, đội mũ và đeo khẩu trang, mỗi tên cầm 2 mã tấu vẫn xông được vào nhà. Nhóm côn đồ này không nói nửa lời mà chém thẳng vào người anh Hiền. Anh Hiền co chân đỡ thì bị chém trúng chân trái.

Thấy nhóm côn đồ chuyển sang con gái là bé Nguyễn Hoàng Ngọc Anh (4 tuổi), anh Hiền la hét, van xin không được đụng đến, nhưng nhóm côn đồ cũng không tha chém vào chân bé. Thấy anh và cháu bị chém, anh Nguyễn Đăng Sang (24 tuổi), em anh Hiền cầm ghế giải vây, cũng bị chúng chém vào tay trái. Trước khi bỏ đi, chúng còn đập phá một số tài sản.

Theo anh Hiền, trước đó, anh có vay tiền lãi suất cao của một người tên G. ở phường Hòa Cường Bắc. “Mới đây ông G. có gọi đòi nhưng do làm ăn khó khăn tôi chưa trả đúng hạn được nên xin cho thêm thời gian nhưng ông G. không đồng ý,” anh Hiền nói.

Hiện gia đình anh Hiền đang điều trị tại bệnh viện Hoàn Mỹ Đà Nẵng. Bản thân anh bị chém đứt gân chân trái và nhiều vết thương khác trên người. Còn anh Sang bị chém đứt gân tay và gãy ngón tay trái. Riêng bé Ngọc Anh thì bị chém đứt gân bàn chân phải. (Tr.N)

NHÂN DÂN NÀO CHÍNH QUYỀN ẤY

NHÂN DÂN NÀO CHÍNH QUYỀN ẤY

 Hà Đình Sơn

Theo mọi nghĩa thì nhân dân đẻ ra chính quyền chứ không phải ngược lại. Mối quan hệ giữa nhân dân và chính quyền là quan hệ nhân quả, ảnh hưởng lẫn nhau không thể tách rời. Xét toàn diện thì nhân dân chính là người giáo dục chính quyền chứ không phải ngược lại, do đó việc người dân tham gia ý kiến, tham gia vào các hoạt động xã hội, hoạt động nhà nước vừa là quyền vừa là nghĩa vụ như Hiến pháp của bất cứ một nhà nước nào trong thời đại hiện nay đều ghi nhận.

Cặp phạm trù nhân dân và chính quyền có thể so sánh với cặp phạm trù giá trị hàng hóa và giá cả hàng hóa. Mác nói đại ý: giá cả hàng hóa có thể không đồng nhất với giá trị hàng hóa nhưng Tổng giá cả hàng hóa xã hội luôn bằng tổng giá trị hàng hóa xã hội. Cũng như vậy chính quyền có thể có lúc gần nhân dân có lúc xa nhân dân nhưng trong thời gian tồn tại của nó không thể mãi xa rời nhân dân.

Hồ Chí Minh: “Chính phủ Cộng hòa dân chủ là gì? Là đày tớ chung của dân, từ Chủ tịch toàn quốc đến làng. Dân là chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ (Hồ Chí Minh Toàn tập, Tập 5, NXB CTQG, Hà Nội, 1995, tr.60). Điều này đúng về lý thuyết và tương lai sẽ đúng nhưng hiện tại thì chưa.

Một xã hội không gì bất hạnh bằng việc bị cướp mất tương lai. Gia đình là một xã hội thu nhỏ; ví như một gia đình mà con cái lại làm điều trái với đạo lý là giam cầm, bôi xấu, đánh đập cha mẹ… phản bội lại quá khứ, chối bỏ trách nhiệm với tương lai, bán đất đai hương hỏa của tổ tiên để tiêu xài. Tội lỗi này của con cái không phải nguyên nhân chỉ ở lỗi của con cái, lỗi ở xã hội mà nguyên nhân sâu xa lại chính là lỗi của người làm cha, làm mẹ. Tội lỗi không sinh ra trong một ngày một, một giờ mà nó sinh ra từng giờ, từng ngày, từng năm, rồi nhiều năm tích tụ lại mà thành. Vì vậy, nghĩa vụ làm cha, làm mẹ là phải giáo dục con cái ngay từ việc nhỏ, ngay từ ngày hôm nay, không được đợi đến ngày mai. Việc giáo dục con cái nhất thời có thể làm cho nó không vừa ý, nhưng phải làm để nó không trở thành kẻ hại lại cha mẹ, kẻ bán rẻ tổ tông.

Lịch sử nhân loại đã chứng minh khi nào nhân dân không ý thức được quyền và nghĩa vụ của mình thì hậu quả chính quyền sẽ xa rời nhân dân và thảm họa sẽ giáng lên đầu nhân dân và tương lai muôn đời con cháu của chính họ.

Hà Nội, 09/12/2012

H.Đ.S.

Nghị sĩ CHLB Đức Martin Patzelt: Không có những nhà báo dũng cảm, chúng ta sẽ không làm được việc gì

Nghị sĩ CHLB Đức Martin Patzelt: Không có những nhà báo dũng cảm, chúng ta sẽ không làm được việc gì

DCCT

JB Nguyễn Hữu Vinh

22-3-2016

Nghị sĩ CHLB Đức Martin Patzelt tại buổi giới thiệu sách Anh Ba Sàm. Ảnh: DCCT

Ông  Martin Patzelt, nghị sĩ thuộc Quốc hội Công Hòa liên bang Đức, người theo dõi về nhân quyền đã đến Việt Nam, với mục đích tham dự phiên tòa xử Anh Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh vào ngày 23/3/2016 tại Hà Nội.

Đến Việt Nam, ông đã gửi thư đến các cơ quan, tòa án và lãnh đạo nhà nước Việt Nam với đề nghị sẽ được vào dự phiên tòa công khai xét xử Anh Ba Sàm  – Nguyễn Hữu Vinh vào ngày 23/3/2016 tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội. Tuy nhiên, cho đến hôm nay, ông vẫn chưa nhận được câu trả lời về một việc mà lẽ ra hẳn nhiên chẳng cần xin phép.

Sáng ngày 22/3/2016, tại cuộc giới thiệu sách Anh Ba Sàm, một ấn phẩm của Nhà xuất bản Trẻ Hà Nội ấn hành cùng với nhiều nhân viên sứ quán các nước như Hoa Kỳ, Cộng hòa Liên Bang Đức, Nauy, Thụy sĩ… và nhiều cơ  quan ngoại giao khác, ông có mặt và phát biểu ý kiến của mình.

Trong lời chia sẻ, ông cho biết: “Tôi đã sống dưới chế độ cộng sản Đông Đức một thời gian dài, nên tôi rất hiểu những vấn đề mà các bạn hiện đang phải đối mặt”.

Sau cuộc gặp gỡ, giới thiệu sách Anh Ba Sàm, ông đã dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn:

– Thưa ông, ông đến Việt Nam với tâm trạng như thế nào và với mục đích gì?

– Tôi nghĩ rằng, sự có mặt của tôi ở Việt Nam sẽ cải thiện được một chút về bản án, có thể là trả tự do hoặc giảm án.

– Xin cảm ơn ông, chúng tôi rất xúc động khi nghe ông nói rằng ông đã trải qua một thời kỳ dài dưới chế độ Cộng sản. Đến đây, ông sẽ cảm nhận được bầu khí của Cộng hòa dân chủ Đức cách đây khá lâu. Vậy xin ông cho biết chúng tôi có thể hy vọng gì vào sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế trong việc cải tiến nhân quyền, dân chủ ở Việt Nam?

– Tôi nghĩ rằng, ngoài Việt Nam, chúng tôi chỉ có thể bày tỏ tình đoàn kết và giúp cho các bạn bằng tình cảm, chia sẻ của chúng tôi. Còn mọi việc thay đổi phải đến từ bên trong.  Tôi nghĩ rằng những người đấu tranh cho quyền công dân của Việt Nam phải nói cho chúng tôi để chúng tôi biết như thế nào.

Hồi ở Đông Đức, chúng tôi cũng tự giúp chúng tôi chứ người Tây Đức cũng không giúp được chúng tôi. Bởi vì tôi cũng xuất thân từ phong trào công nhân của Đông Đức ngày trước , tôi biết là tình hình như thế nào. Chúng tôi cũng làm báo, làm sách một cách bất hợp pháp từ ngày xưa, nghĩa là bí mật thời Đông Đức. Hồi đó, chúng tôi cũng thuyết phục chính quyền Đông Đức rằng sẽ không có tương lai, nếu chúng tôi không có tự do, dân chủ.

Trong tinh thần như vậy, tôi cũng đã viết trong thư gửi đại lãnh đạo Việt Nam khi tôi mong muốn tham dự quan sát phiên tòa ngày mai. Trong đó, tôi cũng nói rằng: Hãy nghĩ đến việc thay đổi, nếu không, trong tương lại chính những người cầm quyền là những người thua cuộc.

– Thưa ông, thời gian qua, chúng tôi biết Đại sứ quán CHLB Đức, các nhân viên và nghị sĩ Đức rất quan tâm đến tình hình Việt Nam chúng tôi, chúng tôi rất xúc động trước những tình cảm như vậy. Chúng tôi hy vọng rằng, sự giúp đỡ đó sẽ tiếp tục để giúp đỡ cho những người trong nước chúng tôi đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ ở Việt Nam.

– Tôi chỉ có thể nói về cá nhân tôi được thôi, chúng tôi sẵn sàng làm những việc chúng tôi có khả năng làm được để giúp đỡ. Tuy nhiên, với nhiều đồng nghiệp khác ở Đức chúng tôi, hiện nay cũng có nhiều khó khăn khác che lấp tầm nhìn của chúng tôi. Nhất là vấn đề tỵ nạn, nên hiện nay chúng tôi đang tập trung vào vấn đề tỵ nạn.  Đối với tôi, quan trọng là tôi đã có mặt ở đây vào giờ phút này.

– Chúng tôi rất cảm ơn ông, tôi là một thành viên của Hội nhà báo Độc lập Việt Nam, cũng là một nhóm không được công nhận ở Việt Nam. Chúng tôi cũng hy vọng được sự quan tâm của quý vị, là nguồn động lực đối với chúng tôi trong cuộc đấu tranh này.

Tôi nghĩ rằng nếu không có các nhà báo, nhất là những nhà báo dũng cảm, thì chúng ta không làm được việc gì.

– Xin cảm ơn ông.

Mỹ yêu cầu trả tự do cho blogger Anh Ba Sàm, bà Nguyễn Thị Minh Thúy

 Mỹ yêu cầu trả tự do cho blogger Anh Ba Sàm, bà Nguyễn Thị Minh Thúy

Các nhà hoạt động nhân quyền từ Hà Nội, Hải Phòng, Nha Trang, Sài Gòn, Đà Nẵng...tập trung gần khu vực tòa án, mặc áo in hình ông Vinh, hô các khẩu hiệu đòi tự do cho ông Vinh và bà Thúy.

Các nhà hoạt động nhân quyền từ Hà Nội, Hải Phòng, Nha Trang, Sài Gòn, Đà Nẵng…tập trung gần khu vực tòa án, mặc áo in hình ông Vinh, hô các khẩu hiệu đòi tự do cho ông Vinh và bà Thúy.

23.03.2016

Blogger Anh Ba Sàm, tức nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Hữu Vinh (60 tuổi), đã bị tuyên án 5 năm tù, và người cộng sự Nguyễn Thị Minh Thúy (35 tuổi) bị tuyên án 3 năm tù giam vì bị cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước’, theo điều 258 Bộ Luật Hình sự. Cả hai đã bị bắt giam từ tháng 5 năm 2014.

Cáo trạng nói các bài viết đăng tải trên trang Anh Ba Sàm có nội dung xuyên tạc, thể hiện quan điểm một chiều chống lại đảng cộng sản, gây ảnh hưởng tới niềm tin của nhân dân đối với lãnh đạo Việt Nam.

Về bản án này, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam ra tuyên bố ngày 23/3 nói: “Chúng tôi quan ngại sâu sắc về việc chính phủ Việt Nam kết tội và kết án blogger Nguyễn Hữu Vinh (còn gọi là Anh Ba Sàm) và bà Nguyễn Thị Minh Thúy lần lượt là 5 năm và 3 năm tù theo Điều 258 của Bộ luật hình sự của Việt Nam”.

Đại sứ quán Hoa Kỳ nhận xét rằng việc chính quyền Việt Nam sử dụng các điều luật hình sự để trừng phạt các cá nhân thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách ôn hòa bình là điều đáng lo ngại.

Theo Đại sứ quán Hoa Kỳ, việc kết tội này rõ ràng là không phù hợp với các quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí được quy định trong Hiến pháp của Việt Nam, cũng như các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị và các cam kết quốc tế khác của Việt Nam. Đại sứ quán cũng kêu gọi “chính phủ trả tự do vô điều kiện hai người này, cũng như tất cả các tù nhân lương tâm khác, và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm của họ một cách ôn hòa bình, mà không sợ bị trả thù”.

Trong thông cáo phát hành ngay sau phiên tòa kết thúc, Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH nói: ‘Bản án này hết sức đáng quan ngại vì chứng tỏ một làn sóng đàn áp mới giữa lúc các tân lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam lên nắm quyền.’

Các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế nói điều luật 258 là một trong những quy định mơ hồ trong Bộ Luật Hình sự của Việt Nam thường được dùng để trấn áp những tiếng nói bất đồng hay những ai chỉ trích nhà nước.

Trước phiên xử hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch và Ân xá Quốc tế đã đồng thanh kêu gọi Việt Nam phóng thích hai blogger này.

Các chính phủ phương Tây chỉ trích Việt Nam tống giam những người bất đồng chính kiến chỉ vì họ thể hiện quan điểm ôn hòa, một cáo giác mà Hà Nội nhất mực phủ nhận.

Việt Nam nói chỉ bỏ tù những người vi phạm pháp luật.

Những Ba Sàm khác

Những Ba Sàm khác

Trương Duy Nhất

23-3-2016

Ông Nguyễn Hữu Vinh và cô Nguyễn Thị Minh Thúy tại phiên tòa. Ảnh: Minh Quang

5 năm tù giam. Nhưng tôi tin, kẻ khiếp sợ không phải anh. Không phải chúng ta. Họ không chỉ run sợ trước ý chí và bản lĩnh Ba Sàm, mà sẽ còn phải tiếp tục run sợ trước những Ba Sàm khác.

Bỏ tù Nguyễn Hữu Vinh, thì sẽ thêm nhiều hơn những Nguyễn Hữu Vinh khác. Cũng như hai năm trước, trong phiên sơ thẩm xét xử tôi, luật sư Trần Vũ Hải nói rằng “Nếu những hành vi như Trương Duy Nhất mà bị kết tội, thì xã hội này, bất cứ ai cũng đều có nguy cơ trở thành những Trương Duy Nhất dự bị”.

Khác với những gì khi anh và tôi bị bắt. Giờ đây, không chỉ có một Ba Sàm và cũng không chỉ “Một Góc Nhìn Khác”. Đã có nhiều hơn những Ba Sàm khác, nhiều hơn những “Một Góc Nhìn Khác” khác.

Kể cả chị Cấn Thị Thêu và bà con dân oan Dương Nội kia. Họ cũng đã và đang là những Ba Sàm khác.

Những Ba Sàm mà cái còng, khẩu súng và nhà tù không thể khuất phục.

____

VNN

Ông Nguyễn Hữu Vinh bị tuyên phạt 5 năm tù

T. Nhung

23-3-2016

Sau một ngày xét xử, chiều nay, HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Hữu Vinh (tức blogger Anh Ba Sàm) mức án 5 năm tù vì tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Đồng phạm với ông Vinh là bà Nguyễn Minh Thúy bị tòa tuyên phạt mức án 3 năm tù giam.

HĐXX nhận định: Có đủ cơ sở kết luận, hành vi của các bị cáo đã phạm vào tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258 Bộ luật Hình sự.

“Hành vi của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, bởi trong khi công cuộc xây dựng đất nước đang đạt được nhiều thành tựu, các bị cáo đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận để viết và đăng tải các bài viết sai lệch, không có căn cứ; tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín, cơ quan, tổ chức; đi ngược lại với lợi ích của dân tộc, nên cần có hình phạt tương xứng” – HĐXX nhận định.

HĐXX cho rằng, bị cáo Vinh là người lôi kéo bị cáo Thúy và bị cáo Thúy là đồng phạm giúp sức tích cực.

Quá trình điều tra và tại tòa, các bị cáo không thành khẩn khai báo nên không được hưởng tình tiết giảm nhẹ là “thành khẩn khai báo”.

Tuy nhiên, bị cáo Vinh được hưởng tình tiết giảm nhẹ do có bố, mẹ là người có công với cách mạng, được thưởng nhiều huân, huy chương.

Bị cáo Thúy cũng được hưởng tình tiết giảm nhẹ vì đang một mình nuôi 2 con nhỏ.

Theo cáo trạng của VKSND Tối cao, năm 2000, ông Vinh đăng ký thành lập và làm giám đốc công ty TNHH Điều tra và bảo vệ V. (Công ty VPI).

Tháng 9/2013, ông Vinh lập, quản trị và sử dụng hai blog “Dân quyền” và “Chép sử Việt”. Ông Vinh đã chia sẻ cho bà Thúy quyền viết bài, chỉnh sửa, xóa, đăng tải bài viết lên blog, kiểm duyệt phản hồi…

Ông Vinh bị xác định đã chỉ đạo bà Thúy đăng tải bài viết, duyệt cho hiển thị các ý kiến bình luận trên hai blog.

Cơ quan điều tra xác định, từ khi được lập đến khi ông Vinh, bà Thúy bị bắt, blog “Dân quyền” đã đăng 2.014 bài, 38.567 phản hồi và có 3.243.330 lượt người truy cập. Blog “Chép sử Việt” đã đăng 383 bài, 3.401 phản hồi và có 480.353 lượt người truy cập.

Cơ quan An ninh điều tra – Bộ Công an đã có quyết định trưng cầu giám định nội dung các bài viết.

Kết luận giám định cho thấy, 24 bài viết “có nội dung sai sự thật, không có căn cứ; tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín, cơ quan, tổ chức; đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo đất nước của Đảng, Chính phủ, Quốc hội và Nhà nước”.

Theo cơ quan điều tra, “hai blog Dân quyền và Người chép sử đã có hơn 3,7 triệu lượt người truy cập, trong đó nhiều người phản hồi với nội dung tiêu cực, bị lôi kéo theo quan điểm của các bài viết được đăng tải”.

‘Không ai chống lại được quy luật’

‘Không ai chống lại được quy luật’

Luat khoa

Ông Nguyễn Hữu Vinh

Người biên tập trang Ba Sàm hiện tại tiết lộ với BBC về quá trình làm trang web, trước phiên tòa xét xử ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy.

Phiên xử ông Nguyễn Hữu Vinh cùng bà Nguyễn Thị Minh Thúy diễn ra ngày 23/3 tại Tòa án Nhân dân TP Hà Nội.

Hai người này bị khởi tố theo Điều 258 Bộ luật hình sự về việc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích nhà nước”.

Bà Đinh Ngọc Thu, từ Hoa Kỳ, nói với BBC: “Năm 2007, anh Vinh làm trang web Ba Sàm. Anh Vinh không đơn độc. Anh Trần Hoàng cũng nghĩ như vậy và đã giúp anh Vinh.”

“Tháng 4 năm 2009, anh Trần Hoàng rút lui. Tháng 8 năm 2009, tôi tình nguyện thay vào chỗ anh Hoàng.”

Bà giải thích: “Tôi cũng có thể nhặt nhạnh, gom góp đưa đủ thông tin đúng đến đồng bào của mình như các anh thay vì chỉ bất bình, chửi đổng rồi thôi.”

Lịch sử từng cho thấy bạo lực không thể tạo ra phát triển và thịnh vượng.Đinh Ngọc Thu

“Không thù lao, không có bất kỳ thứ phúc lợi nào mà lại không thể ngưng nghỉ. Mỗi ngày từ 14 đến 16 tiếng. Mỗi tuần bảy ngày. Mỗi tháng đủ 30 ngày. Tôi đã có ý định bỏ cuộc cả chục lần vì áp lực quá lớn.”

Theo bà, ông Vinh từng cảm thấy “đuối” vì đối diện áp lực từng ngày.

“Sự lo ngại của chính quyền tỉ lệ thuận với việc Ba Sàm bị tấn công. Chúng tôi đã từng bị đánh gục nhưng chúng tôi đã tự gượng dậy vì sự nâng đỡ tinh thần của độc giả.”

Tháng Tư 2014, bà Thu “quyết định bỏ cuộc”.

Nhưng bà nói bà mở lại trang Ba Sàm sau khi ông Vinh và bà Thúy bị bắt tháng 5 2014.

Trước giờ phiên tòa diễn ra, bà Thu bày tỏ: “Lịch sử từng cho thấy bạo lực không thể tạo ra phát triển và thịnh vượng.”

“Cứ ngẫm sẽ thấy, không ai có thể chống lại các quy luật.”

Phiên xử ông Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đang gây sự quan tâm đặc biệt.

Hôm 22/3 từ New York, Tổ chức nhân quyền Human Rights Watch (HRW) đã phát đi thông cáokêu gọi Việt Nam hủy bỏ cáo buộc với ông Nguyễn Hữu Vinh.