Ngoại giao Mỹ nói gì với sinh viên VN?

Ngoại giao Mỹ nói gì với sinh viên VN?

Phần hỏi đáp giữa ông Blinken với sinh viên diễn ra trong khoảng 20 phút.

Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Antony Blinken đã phát biểu tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội và trả lời các câu hỏi của sinh viên tại đây.

Đây là một trong những điểm dừng chân của ông và phái đoàn Hoa Kỳ được tổ chức trước chuyến thăm của Tổng thống Hoa Kỳ Obama đến Việt Nam dự kiến trong tháng 5/2016 này.

Một sinh viên năm thứ ba tại trường này hỏi rằng chính sách châu Á của Tổng thống Obama có phải là kiềm chế Trung Quốc hay không?

Ông Blinken trả lời: “Không, chúng tôi không có chính sách kiềm chế Trung Quốc. Chúng tôi hoanh nghênh sự trỗi dậy của Trung Quốc như một quốc gia hùng mạnh và một thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế.

“Khi một nước trỗi dậy như vậy thì có các quốc gia khác lo sợ trước sự trỗi dậy của một cường quốc và họ có thể phối hợp với nhau để ngăn chặn sự trỗi dậy của cường quốc kia. Và cường quốc kia có thể ứng xử trái với các chuẩn mực.

“Điều đó đã không xảy ra với Hoa Kỳ, Hoa Kỳ đã xây dựng một hệ thống để thực hiện trách nhiệm của mình và tôi hy vọng Trung Quốc cũng sẽ làm như vậy.

“Hoa Kỳ và Trung Quốc đã có hợp tác trong nhiều năm trên nhiều lĩnh vực. Hoa Kỳ tuân thủ các qui tắc và chuẩn mực quốc tế và Hoa Kỳ hy vọng các nước cũng tuân thủ các qui tắc và chuẩn mực đó.

“Chẳng hạn như tôn trọng quyền tự do đi lại về hàng hải và hàng không và nếu Trung Quốc làm được như vậy thì các nước sẽ hoan nghênh sự trỗi dậy đó.

“Còn nếu Trung Quốc cứ đơn phương thực hiện các lợi ích của mình mà quay lưng lại thì sẽ không có lợi cho Trung Quốc và cho thế giới”.

Có nhiều câu hỏi của sinh viên liên quan tới chiến lược tái cân bằng của Hoa Kỳ tại khu vực châu Á Thái Bình Dương.

Một sinh viên khác hỏi về chiến lược tái cân bằng của Hoa Kỳ tại khu vực ra sao khi Hoa Kỳ sẽ có bầu cử với chính quyền mới trong năm nay.

Ông Blinken nói: “Ngay cả khi có sự thay đổi thì vẫn cần có tính nhất quán trong chiến lược bất kể ai là người thắng cử và bởi vì chúng tôi có lợi ích trong khu vực này.”

Trước đó ông Blinken cũng nhấn mạnh về việc Hoa Kỳ tiếp tục tăng cường các chính sách trong chiến lược tái cân bằng của Washington tại châu Á Thái Bình Dương.

“Chúng tôi tăng cường với các đối tác đồng minh như Nhật Bản, Hàn Quốc và Philippines và hợp tác với các đối tác mới nổi lên như Việt Nam.

“Chúng tôi hợp tác với các nước Asean và thông qua cơ chế đa phương để thực hiện chiến lược tái cân bằng của chúng tôi.

“Ngày mai tôi sẽ tới Indonesia và sẽ gặp đại sứ các nước trong khu vực để bàn thảo một số thách thức trong khu vực,” Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Antony Blinken nói.

Năm ngoái, trong bài phát biểu tại Tổng lãnh sự quán Hoa Kỳ ở TP Hồ Chí Minh, ông Blinken nói: “Chúng tôi thường xuyên thảo luận về chủ đề nhân quyền với các quan chức cao cấp của Việt Nam. Chúng tôi nhận ra rằng đã có một số bước tiến quan trọng, tích cực trong lĩnh vực này, và điều quan trọng là thừa nhận chúng”.

“Dù vậy, chúng tôi tiếp tục có mối quan tâm thực sự về một số trường hợp nhà hoạt động bị giam giữ, đe dọa, đánh đập vì bày tỏ quan điểm chính trị. Đó là một vấn đề thực sự. Chúng tôi trao đổi trực tiếp với những người trong chính phủ Việt Nam để bày tỏ những quan ngại”.

Việt Nam tiếp tục nằm gần cuối bảng Tự do Báo chí Thế giới 2016

Việt Nam tiếp tục nằm gần cuối bảng Tự do Báo chí Thế giới 2016

VOA

Trà Mi

20-4-2016

Xếp hạng của VN trên RSF: 175/180. Nguồn: Tổ chức phóng viên không biên giới.

Việt Nam tiếp tục nằm trong các nước chót bảng về Tự do Báo chí 2016 do Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) vừa công bố hôm nay.  Vị trí của Việt Nam năm nay vẫn duy trì ở hạng 175 như năm ngoái trên tổng số 180 quốc gia được khảo sát, nhưng về điểm số đánh giá, Việt Nam bị sụt mất 1.64 điểm so với năm rồi.

Trưởng phụ trách khu vực Châu Á trong RSF, ông Benjamin Ismail, cho VOA Việt ngữ biết:

“Dù Việt Nam vẫn duy trì mức hạng như năm ngoái nhưng tình hình tự do báo chí năm nay tại Việt Nam tệ đi rất nhiều thể hiện rõ qua điểm số bị sụt bởi chiến dịch đàn áp không nương tay của nhà cầm quyền đối với các blogger, các ký giả độc lập không có cùng quan điểm với nhà nước. RSF tiếp tục kêu gọi chính phủ Việt Nam cải thiện quyền tự do báo chí. Chúng tôi sẽ tiếp tục vận động quốc tế lưu tâm hơn nữa về tình hình tự do báo chí của Việt Nam nói riêng và tình hình nhân quyền Việt Nam nói chung.”


Tổ chức bảo vệ ký giả và bênh vực cho quyền tự do báo chí thế giới có trụ sở tại Pháp nhận xét thông tin độc lập duy nhất ở Việt Nam là từ các blogger và các ký giả công dân nhưng họ đã bị biến thành mục tiêu của các hình thức tấn công vô cùng khắc nghiệt trong chiến dịch đàn áp của nhà cầm quyền kể cả việc sử dụng bạo lực công an.

Một số dẫn dụ cụ thể được RSF đưa ra để minh chứng cho tình trạng thiếu tự do báo chí tại Việt Nam bao gồm tất cả truyền thông nội địa đều được đặt dưới sự kiểm soát và chỉ thị của đảng cộng sản; quyền tự do sử dụng Internet bị hạn chế bởi Nghị định 72 trong khi quyền tự do thông tin và tự do ngôn luận bị ngăn trở bởi các điều khoản bao quát, mơ hồ trong Bộ luật Hình sự như Điều 258 ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước.’

RSF nói các điều luật này cho phép nhà cầm quyền bóp nghẹt mọi hình thức bất đồng chính kiến tại Việt Nam, nơi toàn bộ báo chí-truyền thông đều thuộc quốc doanh.

Trong 10 năm qua, Việt Nam luôn bị liệt kê vào nhóm tồi tệ nhất ở cuối bảng Chỉ số Tự do Báo chí Thế giới thường niên do RSF thực hiện. Giới phân tích nói điều này thể hiện chính sách không lay chuyển của Hà Nội trong việc đàn áp quyền tự do báo chí, không hề có sự cải thiện hay thay đổi đáng kể nào.

Ngoài tên của quốc gia Việt Nam, tên của các nhân vật lãnh đạo hàng đầu tại Việt Nam cũng bị RSF liệt kê vào danh sách ‘Kẻ thù của Internet’ liên tục trong những năm vừa qua.

Như các phúc trình khác trên thế giới về nhân quyền Việt Nam, các báo cáo của Phóng viên Không biên giới luôn bị Hà Nội xem là ‘xuyên tạc’, ‘thiếu khách quan’, ‘không phản ánh đúng tình hình.’

Chính phủ Việt Nam khẳng định quyền tự do báo chí được tôn trọng với hàng trăm ấn phẩm báo chí-truyền thông đa dạng được phép xuất bản.

Tuy nhiên, những người chỉ trích nói hàng trăm báo đài tại Việt Nam làm theo lệnh của một tổng biên tập là đảng cộng sản để phản ánh tiếng nói một chiều của nhà cầm quyền, phục vụ cho bộ máy tuyên truyền của nhà nước, và ca ngợi chế độ.

Kể từ năm 2002, Phóng viên Không Biên giới khảo sát và công bố xếp hạng Tự do Báo chí Thế giới để đo lường mức độ tự do báo chí tại 180 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn cầu dựa trên các tiêu chí như tính đa nguyên, phương tiện truyền thông độc lập, môi trường truyền thông và tự kiểm duyệt, môi trường pháp lý, tính minh bạch, cơ sở hạ tầng, và tình trạng vi phạm.

Được xem là thước đo về tự do báo chí toàn cầu, Chỉ số Tự do Báo chí Thế giới năm nay cho thấy Châu Âu dẫn đầu về khu vực có tự do báo chí tốt nhất trên thế giới. Lần đầu tiên khu vực Châu Phi chiếm vị trí thứ nhì, dẫn trước Châu Mỹ. Tiếp theo sau là Châu Á và Đông Âu/Trung Á. Bắc Phi và Trung Đông là khu vực có ký giả bị đàn áp nhiều nhất trên thế giới.

3 nước EU đứng đầu bảng xếp hạng tự do báo chí năm nay bao gồm Phần Lan, Hà Lan, và Nauy.

Các quốc gia cuối bảng là Việt Nam, Trung Quốc, Syria, Turkmenistan, Bắc Triều Tiên, và Eritrea.

HAI ĐIỀU CẦN PHẢI BỎ TRONG LẦN BẦU CỬ QUỐC HỘI SẮP TOI

HAI ĐIỀU CẦN PHẢI BỎ TRONG LẦN BẦU CỬ QUỐC HỘI SẮP TOI

Nguyễn Xuân Huy

19-4-2016

Trong một tuyên bố gần đây, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có nói: “Cuộc bầu cử Quốc hội sắp tới phải hoàn toàn dân chủ…”. Muốn được vậy thì cần phải bỏ hẳn hai điều sau đây:

1/ Tổ Dân phố bình chọn một người có được ứng cử hay không

Theo thông lệ xưa nay dưới chế độ XHCN, một người ra ứng cử đại biểu Quốc hội hay Hội đồng Nhân dân phải được đưa về Tổ Dân phố nơi người đó cư trú để họp tổ bình chọn xem người đó có xứng đáng được ứng cử hay không. Thực tế, đây chỉ là một tiểu xảo để loại những người mà Đảng và Nhà Nước không muốn họ có mặt trong quốc hội hay trong Hội dồng nhân dân. Nếu đa số tổ viên biểu quyết (bằng cách giơ tay) là không thì người đó không được ứng cử. Điều này hết sức vô lý. Tổ Dân phố không phải là một đơn vị hành chánh, chỉ là một tổ chức dân sự, thử hỏi lấy quyền gì mà cho hay không cho một người ứng cử?

Trong lần bầu cử trước, trường hợp Luật sư Cù Huy Hà Vũ, ứng cử đại biểu Quốc hội lại càng buồn cười hơn nữa: Vì uy tín của ông quá lớn, nếu cho ông ứng cử bình thường thì chắc chắn ông sẽ lọt vào quốc hội và sẽ nói những điều làm cho Đảng và Nhà nước nhức đầu. Biết thế nên người ta cho họp đến bốn tổ Dân phố để cầm chắc số đông phản đối, để loại ông ra khỏi danh sách mới thật là phi lý. Những người ở các tổ khác thì biết gì về ứng cử viên này mà thuận hay không thuận. Đưa ứng cử viên về Tổ Dân phố biểu quyết chỉ là một ngón tiểu xảo để loại bỏ ứng cử viên mà đảng và chính quyền không muốn mà thôi.

Trong lần bầu cử này, những ứng viên sáng giá như Tiến sĩ Nguyễn Quang A, Trần Đăng Tuấn, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện… bị loại bỏ ngay, không thương tiếc, vì những vị này là những nhà trí thức có tài và nhiệt thành yêu nước, để họ vào quốc hội, có thể họ sẽ làm phật lòng đồng chí “bốn tốt” thì biết ăn nói làm sao. Loại hết những người có tài và yêu nước, số còn lại vào quốc hội chỉ là những nghị gật, cứ tháng tháng lãnh tiền là tốt, còn chuyện nước non còn mất nào có sá gì.

Thử xem ở các nước dân chủ thật sự như Anh, Pháp, Mỹ, Nhật có nơi nào cho tổ dân phố làm như vậy hay không? Hoàn toàn không. Theo Hiến pháp Việt Nam, công dân đủ 18 tuổi thì có quyền bầu cử, đủ 21 tuổi thì có quyền ứng cử, ngoại trừ vài trường hợp như công dân đang ở tù hay bị bệnh tâm thần, cớ sao lại dùng Tổ Dân phố để hạn chế quyền ấy? Đây chẳng những là việc làm phi lý mà còn vi hiến nữa. Hãy để cho Tổ Dân phố ngồi chơi, để cử tri toàn quyền quyết định trong việc chọn đại biểu của mình vào quốc hội hay trong Hội đồng Nhân dân mới thật là “dân chủ đến thế là cùng”.

Vậy điều này cần phải bỏ ngay trong các dịp bầu cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng Nhân dân trong tương lai.

2/ Tổ trưởng Dân phố giục cử tri đi bỏ phiếu

Ở các nước dân chủ như Anh, Pháp, Mỹ, Úc, trong một cuộc bầu cử Quốc hội được 60% cử tri đi bầu là mừng lắm rồi, có nơi chỉ 40-50%. Đó là cử tri thực hiện cái quyền bầu cử của mình. Nếu thấy không có ứng cử viên nào xứng đáng thì cử tri có quyền không đi bầu.

Ở Việt Nam, cuộc bầu cử nào cũng thấy chính quyền khoe có đến 90%, thậm chí 99,99% cử tri đi bầu. Có phải dân Việt Nam yêu nước hơn các dân tộc khác, sốt sắng vì việc nước hay không? Không phải đâu. Sở dĩ người ta đi bầu đông như vậy là vì cứ đến 9-10 giờ sáng ngày bầu cử mà xem trong sổ thấy ai chưa đi bầu thì tổ trưởng dân phố đến tận nhà nhắc nhở, nhắc một lần chưa đi thì nhắc lần thứ hai, thứ ba… kỳ đến khi nào chịu đi mới thôi. Để đỡ bị làm phiền, người ta đi bầu cho xong chuyện, chứ cái kiểu “đảng cử, dân bầu” thì thú vị gì mà đi cho mất công. Như thế mà không đạt 99,99% mới lạ!

Nên nhớ rằng đi bầu là quyền của cử tri. Hãy để cho cử tri tự do muốn đi bầu hay không tùy ý, Tổ trưởng Dân phố không được đến nhà nhắc nhở, thật ra là bắt buộc người ta đi bầu để có một tỷ số cao, hòng khoe với thế giới. Như thế là xâm phạm đến quyền tự do của cử tri.

Vậy muốn cho dân chủ trong lần bầu cử sắp tới, dứt khoát phải bỏ hẳn hai điều vô lý trên đây.

Sau cùng, tôi nghĩ rằng cái quốc hội vô tích sự như lâu nay gồm toàn những ông nghị gật thì nên bỏ quách đi để đỡ tốn tiền tỷ của dân trong việc tổ chức bầu cử và trả lương cho nghị gật.

Khi bệnh điên trở nên… truyền nhiễm

Khi bệnh điên trở nên… truyền nhiễm

Thạch Đạt Lang

18-4-2016

Biển người chen lấn tại lễ hội Đền Hùng 2016. Nguồn: Internet

Bệnh điên nếu dùng từ nhẹ nhàng, êm ái hơn là bệnh thần kinh. Tiếng la-tinh (latin) là morbi insanit, diễn tả trạng thái tâm lý không còn kiểm soát được. Nhẹ thì đưa đến những hành động, lời nói vô ý thức, xuẩn động, ngu dốt…, nặng sẽ có những hành động đập phá, tự cào xé mình hoặc tấn công người khác bằng vũ lực, làm nguy hại đến tài sản, tính mệnh người khác, hay mất an toàn xã hội, an ninh đất nước…

Theo quan niệm về y khoa, bệnh điên như đã nói (mào đầu) ở trên, chỉ là một trạng thái không cân bằng tâm, sinh lý của cơ thể, hay do khủng hoảng, chấn động tinh thần sau một biến cố lớn khiến đầu óc trở nên lệch lạc. Bệnh không do vi trùng (bacteria) hay vi khuẩn (virus) gây ra nên thường không có khả năng lây lan sang người khác.

Tuy vậy theo sự khảo cứu (chuyên môn) của tác giả bài viết này (với sự hợp tác của các bác sĩ, tiến sĩ… chuyên ngành thuộc bệnh viện Don-Hốp-Sờ-Kin) thì bệnh điên tại Việt Nam hiện nay có khả năng lây lan, truyền nhiễm (cực) nhanh chóng.

Tác nhân gây bệnh là một loại siêu vi khuẩn mới (chưa có tên chính thức), không thể định hình bằng phương pháp nhuộm mầu hay có thể quan sát bằng kính hiển vi điện tử nhưng chỉ cần một vài thử nghiệm thì mọi người có thể phát hiện ra sự hiện diện của nó.

Siêu vi khuẩn này xuất hiện ở Việt Nam (và chỉ ở Việt Nam) từ bao giờ, không ai biết, chẳng ai hay. Thông thường, thời kỳ ủ bệnh (incubation period) nhanh nhất cũng phải 24 tiếng cho đến vài ngày, nhưng bệnh điên này đã phát triển thành cơn dịch vào ngày 16.04.2016 vừa qua tại Phú Thọ.

Không biết bị lây lan, truyền nhiễm từ bao giờ mà bỗng nhiên không có triệu chứng nào báo trước, hàng triệu người dân Việt Nam (nghe nói) từ khắp các vùng, miền của đất nước vào sáng ngày 16.04.2016, tức 10.03 âm lịch, cùng phát bệnh một lúc, ùn ùn kéo nhau đến núi Nghĩa Linh, chen lấn, xô đẩy, dẫm đạp lên nhau để lên Đền Hùng dâng hương, cúng bái, xin lộc, cầu phước.

Hậu quả là hàng trăm (hay hàng ngàn?) trẻ em thất lạc cha mẹ, nhiều người lớn, người già bị ngất xỉu.

Lộc đâu chẳng thấy, phước bao giờ được nhận? Không biết! Chỉ biết người ngoại quốc thấy cảnh này chắc chắn sẽ lắc đầu ngạc nhiên, không hiểu người Việt Nam đã trở thành zombie như trong phim World War Z từ bao giờ?

Theo kết quả cuộc điều tra (sơ khởi) thì bệnh phát xuất đầu tiên nơi Nguyễn Minh Triết, khi cựu chủ tịch CHXHCNVN trong lần thăm hữu nghị nước Cu-Ba đã (lảm nhảm) phát biểu: “Việt Nam và Cu-Ba thay nhau canh giữ hòa bình thế giới, Cu-Ba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam thức thì Cu-Ba ngủ” …

Sau đó bệnh lây lan qua các ủy viên bộ chính trị, các ủy viên trung ương đảng, đại biểu cuốc hội, mặt trận tổ cuốc các cái… với những phát ngôn rất ư ấn tượng. Xin nêu ra một vài thí dụ đọc chơi cho đỡ buồn:

  1. Đại biểu cuốc hội Trần Tiến Cảnh của tỉnh Hà Nam: Các nước như Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan… Người dân có IQ cao thì có đường sắt cao tốc.
  2. Phó Thủ tướng Vũ Đức Đạm: Tại sao chúng ta tốt mà vẫn nghèo?
  3. Phạm Vũ Luân, bộ trưởng bộ giáo dục và đào tạo: Thí sinh lo lắng trong khâu xét tuyển là điều chính đáng. Việc lo lắng sẽ giúp các em trưởng thành hơn.
  4. Đại biểu cuốc hội Võ Văn Thương, bí thư quận ủy Hải Châu, thành phố Đà Nẵng: Tề Thiên Đại Thánh trong truyện Tôn Ngộ Không của Ngô Thừa Ân bị đè trong Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng Việt Nam.
  5. Phùng Quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng: Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào chứ từ trẻ con đến người già đều có xu thế ghét Trung Quốc.

Trên đây chỉ là 5 thí dụ trong hàng trăm phát biểu ngớ ngẩn của các lãnh đạo chế độ cộng sản Việt Nam. Những phát biểu này chứng tỏ hầu hết các lãnh đạo đảng CSVN đều mắc bệnh tâm thần. Độc giả muốn đọc thêm có thể vào link này.

Nói để gây ấn tượng, chọc cười dân chúng chưa đủ thỏa mãn bệnh điên khùng của các lãnh đạo chính quyền, đảng CSVN, nên họ làm cái bánh chưng nặng 2,5 tấn để dâng lên cúng các vua Hùng vào ngày 10.03 âm lịch vừa qua.

Các vua Hùng (có linh thiêng) nhìn cái bánh chưng (chắc cũng ớn chè đậu), lắc đầu, ngán ngẩm cho cái trò lừa bịp của lũ con cháu nòi CS này.

Người nhẹ dạ, thờ ơ có thể nghĩ rằng những trò điên khùng này vô hại. Không đâu! Tất cả đều là những điên khùng có toan tính, kế hoạch hẳn hoi.

Làm cái bánh chưng nặng 2,5 tấn, sau đó khua chiêng, gióng trống chuyện dâng hương ở Đền Hùng, Nguyễn Phú Trọng cùng đồng đảng dã âm thầm truyền bệnh điên sang người dân Việt Nam.

Họ Thạch tôi có nghe đâu đó một vài lần câu nói: “Người điên là người mất hết tất cả, chỉ còn lại có lý trí”. Thấy thật là chí lý với người cộng sản Việt Nam.

Bày vẽ ra trò dâng hương tại Đền Hùng là một việc mị dân có kế hoạch chu đáo, chứng tỏ lòng yêu nước (Tầu) của Nguyễn Phú Trọng và bộ sậu đảng CSVN đang nắm quyền hành.

Gói cái bánh chưng to thế, nặng thế, làm gì các quan chức có trách nhiệm không chấm mút (chút đỉnh) vào đó. Bệnh điên này gọi là điên ăn người.

Dâng bánh chưng lên cho các vua Hùng thượng hưởng (hương hoa) xong rồi thì bánh được “xử lý” ra sao? Bỏ mặc nó nằm phơi sương, gió cho đến lúc thịu thối thì đem vứt bỏ hay chia đều cho các đồng chí lẫn đồng rận và đồng đảng? Người dân chắc cũng không có ai trông chờ gì ở cái bánh chưng này.

Từ chuyện bánh chưng nhớ đến chuyện tượng đài mẹ Việt Nam 411 tỉ đồng ở Quảng Nam, lớn nhất Đông Nam Á và kế hoạch xây tượng đài 1.400 tỉ ở Sơn La, chẳng phải để ngắm nhìn mà để lấy tiếng, đồng thời bòn rút công quỹ hợp pháp.

Ngoài ra còn bao nhiêu kế hoạch (điên khùng) khác đang được toan tính như xây tháp truyền hình 636m, cao nhất thế giới tại khu đô thị Tây Hồ Tây, Hà Nội, chỉ để vượt qua mặt Nhật 2m ở chiều cao tháp truyền hình.

Bệnh điên khùng của người dân là do mê muội, thiếu hiểu biết nhưng điên khùng của lãnh đạo đảng cộng sản là điên khùng có tính toán, chủ đích.

Ai sẽ là người chịu trách nhiệm về hâu quả của những công trình, kế hoạch, dự tính, hành động, lời nói… điên khùng của các lãnh đạo, quan chức chế độ cộng sản Việt Nam?

Chỉ có người dân Việt Nam. Nếu không thức tỉnh trước các trò điên khùng do chế dộ cộng sản giật dây, dàn dựng, lèo lái…, sự diệt vong của dân tộc, đất nước là điều khó tránh khỏi.

Bức tranh “rồng rắn” về chế độ toàn trị của cố Trung tướng Trần Độ 15 năm trước, nay càng chính xác và rõ nét!

Bức tranh “rồng rắn” về chế độ toàn trị của cố Trung tướng Trần Độ 15 năm trước, nay càng chính xác và rõ nét!

Âu Dương Thệ

18-4-2016

Tướng Trần Độ. Nguồn: internet

Tướng Trần Độ. Nguồn: internet

Vào năm Canh Thìn (2000) và Tân Tị (2001) cố Trung tướng Trần Độ đã viết Nhật kí Rồng Rắn. Khi ông hoàn thành tập hồi kí này cũng là lúc Đại hội 9 của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) họp xong (cuối tháng 4. 2001). Đây là tác phẩm cuối cùng trước khi ông qua đời (8.2002). Khi ông mang bản thảo tập Nhật kí Rồng Rắn đi chụp lại thì bị công an đã phục sẵn và tịch thu bản thảo cùng bản sao.

Cố trung tướng Trần Độ đã từng là Phó Bí thư Trung ương Cục miền Nam của ĐCSVN. Dứơi thời Nguyễn Văn Linh làm Tổng bí thư, ông là Trưởng ban Văn hoá văn nghệ trung ương (nay là Ban Tuyên giáo trung ương) tán dương “cởi trói” cho trí thức và văn nghệ sĩ và sau đó là Phó Chủ tịch Quốc hội. Một người văn võ, ý thức chính trị và nhân cách kiêm toàn.

Trong hơn thập niên cuối cùng Trung tướng Trần Độ theo mệnh lệnh của trí tuệ và lương tâm đã rất can đảm lên tiếng công khai yêu cầu nhóm lãnh đạo CSVN phải đổi mới thực sự và toàn diện cả trong chính trị và kịch liệt kết án tệ trạng tham nhũng, bất tài và bạo ngược của những người có quyền lực trong chế độ. Ông đã bị khai trừ ra khỏi ĐCSVN và bị các đồng chí cũ theo dõi rất nghiêm ngặt.

Trong “Nhật kí Rồng Rắn” Trung tướng Trần Độ không chỉ dẫn chứng những sai lầm, các tội ác mà các tầng lớp lãnh đạo từ trước tới nay ngày càng lún sâu; ông còn nêu ra các nguyên nhân và những thảm họa cho nhân dân và đất nước. Những điều ông nêu ra 15 năm trước nay ở mức độ còn tồi tệ hơn. Mọi người đều có thể kiểm chứng được: Từ tranh giành quyền lực ở trung ương, quan tham nhung nhúc như rươi, đội ngũ “lưu manh tư tưởng”, công an lộng quyền, bầu cử quốc hội trá hình, dân oan khiếu kiện…

Ông so sánh sự tàn bạo của chế độ toàn trị ở VN hiện nay với nhiều bạo chúa và độc tài quân phiệt:

“Nền chuyên chính tư tưởng hiện nay ở Việt Nam là tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thuỷ Hoàng và các vua quan tàn bạo của Trung quốc, cộng với tội ác của các chế độ phát xít, độc tài.

Nó tàn phá cả một dân tộc, huỷ hoại tinh anh của nhiều thế hệ”.

Đã từng bao năm nằm chung chăn nên Tướng Trần Độ hiểu rất rõ tư cách và lòng dạ từ người cầm đầu cho tới các cấp dưới chỉ biết lừa đảo:

“Lãnh đạo dối lừa, Đảng dối lừa, cán bộ dối lừa, làm ăn giả dối, giáo dục dối lừa, bằng cấp giả dối, đến gia đình cũng lừa dối, lễ hội lừa dối, tung hô lừa dối, hứa hẹn lừa dối. Ôi , cay đắng thay!”

Từ đấy, ngay 15 năm trước Trung tướng Trần Độ đã rút ra được tổng kết về 60 năm thành quả “cách mạng”: 

“Thế là ta đập tan một cái xấu xa và lại phải chấp nhận một cái xấu xa mới giống như hoặc tệ hại hơn tất cả những xấu xa mà ta từng chửi rủa, từng căm thù…”

Quan trọng nữa là Trung tướng Trần Độ còn đề nghị các giải pháp, ngõ ra thoát khỏi chế độ toàn trị để dân tộc ta đứng thẳng đi lên. Ông thiết tha kêu gọi tất cả „mỗi người Cộng sản có lương tâm phải biết xấu hổ“, phải tham gia đấu tranh cùng với nhân dân thay đổi chế độ độc tài toàn trị và xây dựng một chế độ mới dựa trên 4 nền tảng: „1. Thực hiện một xã hội công dân.  2. Một nhà nước pháp quyền. 3. Một nền kinh tế thị trường. 4. Một nền dân chủ thật sự.“

Nhân dịp 41 năm “Giải phóng” và 30 năm gọi là “Đổi mới” đọc lại những gì Trung tướng Trần Độ đã cảnh báo 15 năm trước lại càng thấy chính xác và những lời ông kêu gọi toàn dân lại càng thấm thía mãnh liệt hơn!

Phần dưới đây trích trong tập “Nhật kí Rồng Rắn” của cố Trung tướng Trần Độ, từ trong Tạp chí Dân chủ & Phát triển (báo in) số 29, tháng 12.2004. Các phần trong […] là của Tòa soạn DC&PT.

***

[Phần mở đầu Trung tướng Trần Độ đã đặt câu hỏi:

„Tại sao chiếm được miền Nam 1975, một nửa đất nứơc trù phú như vậy mà chỉ vài năm sau đã đưa cả nứơc vào „nghèo đói, ngắc ngoải“?]

“…Hãy nhìn lại xem: từ năm 1975 đến 1985, mười năm xây dựng xã hội chủ nghĩa trong cả nước và nước có tên là: “Cộng hoà xã hội chủ nghĩa” thì đất nước ra thế nào? Có phải suýt chết đói, suýt rơi xuống vực thẳm rồi không? Thắng lợi 1975, ta đã thu lại một nửa nước no đủ và đầy hàng hoá, thế mà ta đã phát huy thắng lợi đó ra sao, mà đến những năm đầu của thập kỷ 80, cả nước đói nghèo, ngắc ngoải…

Nếu chỉ lấy yêu cầu phát triển đất nước là mục tiêu quan trọng nhất để xem xét, thì thử hỏi:

Có nhất thiết chỉ có chủ nghĩa Mác- Lênin, chỉ có chủ nghĩa xã hội, mới làm cho đất nước phát triển hay không? Nếu chỉ cần nêu cao vai trò của Đảng, thì có nghĩa là đất nước phát triển hay không phát triển là không quan trọng.

Vậy hãy cứ xem quanh ta: Đài loan, Đại Hàn, Singapore và thêm nữa, Thái lan và Malaysia, mấy nước này có do chủ nghĩa Mác- Lênin hướng dẫn không? Những nước ấy có cần có một Đảng cộng sản lãnh đạo tuyệt đối theo chủ nghĩa xã hội không? Thế mà cả 5 nước ấy, khi bắt đầu còn nghèo khổ, vậy mà chỉ sau khoảng 20-30 năm họ đã trở thành những nước phát triển rõ ràng, nhân dân đa số có đời sống khá phong lưu.

Họ không có một Đảng cộng sản “tài tình”, “sáng suốt”, mà chỉ có những chính khách, có được chính sách kinh tế xã hội thông minh và có hiệu quả. Còn Việt Nam, kể từ khi toàn thắng trong cuộc chiến tranh đến nay đã hơn 25 năm và sắp sửa có hoà bình 30 năm, dài bằng thời gian chiến tranh rồi, mà vẫn chưa thoát khỏi nghèo nàn lạc hậu. Chậm hay nhanh không quan trọng, cứ phải là xã hội chủ nghĩa đã…

– Có người nói cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Nga thành công và Liên xô ra đời là sự kiện quan trọng nhất của thế kỷ 20. Vậy thì sự sụp đổ của cái “quan trọng” ấy lại càng “siêu quan trọng”.

– Ở Việt Nam, từ 1975 đến 1985 ta chủ trương xây dựng chủ nghĩa xã hội trên cả nước. Điều đó đã làm đất nước và nhân dân khốn khổ. May mà năm 1986, Đảng cộng sản phải nghe theo dân và phải đổi mới, nhưng sự đổi mới ấy lại cứ nửa vời, chập chờn, làm cho sự phát triển đất nước cũng cứ chập chờn, cứ nhùng nhằng, do đó đã qua đi 25 năm mà tương lai chưa hứa hẹn gì nhiều. Trong khi đó sự tụt hậu cứ càng ngày càng tụt xa, ta không sao theo kịp các nước không xã hội chủ nghĩa. Như vậy “xã hội chủ nghĩa” chỉ là một lý thuyết của một học thuyết chưa được chứng thực (chỉ mới có sự chứng thực của sự thất bại và đổ vỡ sau 70 năm tưởng rằng đã thành công).

Như vậy nó không thể là con đường duy nhất để phát triển đất nước…

[Nhận diện về các tệ trạng của chế độ]

Nhưng còn xã hội ngày nay đã tốt đẹp chưa? Đã tự do, dân chủ chưa? thì không ai thấy được. Nhưng ai cũng thấy rằng:

  1. Xã hội hiện nay có một bộ máy quản lý to lớn kềnh càng quá, nhất là ở xã phường và huyện tỉnh. Bộ máy lại có nhiều Quan quá. Có một thời chữ Quan mất đi rồi, thay vào đó là chữ “Cán bộ”, “Đồng chí”. Nhưng ngày nay chữ “Đồng chí” chỉ còn trên giấy, còn thường ngày dân vẫn nói “các Quan” và “Quan càng to, càng nhiều bổng lộc”. Ngôn ngữ ấy trở lại như ngày xưa, trong xã hội rất nhiều người cũng cố gắng “phấn đấu” để được làm Quan. Vợ kiêu hãnh vì có chồng là Quan, con hãnh diện vì có bố, mẹ là Quan. Điểm này, xã hội ngày nay giống trước và trắng trợn, tệ hại hơn trước.
  2. Càng Quan to thì lễ lạt, biếu xén càng to và bổng lộc càng nhiều.
  3. Nhiều Quan to có mức độ sống không kém gì các quan ở những nước giàu có (nhà cửa, xe cộ, quần áo, ăn uống).
  4. Trong bộ máy, có nhiều người khiến nhân dân phải sợ, phải kiêng nể, có nhiều bộ máy to nhỏ đáng sợ. Dân phải sợ công an, sợ cán bộ Đảng, vì cán bộ Đảng giống công an quá, cũng hay dò la, xem xét, hay doạ nạt. Công an ngày càng nhiều và ngày càng có nhiều nét của một hình ảnh khủng bố, là hình ảnh doạ trẻ con được “Ấy chết, chú Công an kia kìa!”.
  5. Các cơ quan bảo vệ pháp luật cũng khá đông đảo, nhưng không bênh vực được nhân dân chút nào. Nhân dân vẫn phải khiếu kiện nhiều, khiếu kiện vượt cấp, khiếu kiện kéo dài, khiếu kiện đông người (tức là biểu tình), vừa gửi đơn, vừa muốn trực tiếp đưa đơn, có rất nhiều trường hợp oan trái và oan khuất từ đời cha, đời ông đến đời con, đời cháu.

Những điều đó, báo chí lẻ tẻ đều có nói đến, nhưng còn rất ít. Phải nghe nhân dân nói với nhau ở hè phố, góc chợ và khắp nơi mới thấy rõ được bức tranh xã hội thật.

Vậy một xã hội mà ta mơ ước, ta lý tưởng hoá, lại tồn tại trong hiện thực như vậy, thì có thể coi là ta đã xây dựng được một xã hội tốt đẹp hay chưa?…

Ta đã từng mơ ước, và từng lý tưởng hoá, ta đã từng chỉ ra là xã hội tương lai sẽ không có thất nghiệp, không có cờ bạc, không có gái đĩ, không trộm cắp vv… Nhưng xã hội ta ngày nay như thế nào? Vẫn có đầy đủ các tệ nạn của một xã hội cũ mà ta đã từng nguyền rủa và đã từng đập tan. Trước đây ta cho rằng chỉ có xã hội tư bản mới xấu xa như thế. Còn xã hội xã hội chủ nghĩa thì một trăm phần trăm tốt đẹp, một trăm phần trăm ngược lại với xã hội tư bản.

Thực ra, chủ nghĩa Mác rất nhân đạo, rất nhiều lòng tốt, nó chỉ ra cho loài người một tương lai sáng lạn: sẽ không có tư hữu, do đó không có bóc lột, thế là cuộc sống xã hội hoàn toàn công bằng và dân chủ.

Nhưng thực tiễn cuộc sống chỉ ra rằng nó không thể đơn giản như vậy. Hình ảnh ấy chỉ là một cái bánh vẽ khổng lồ. Thực tiễn cuộc sống khó khăn, phức tạp hơn rất nhiều. Loài người cứ phải tìm kiếm và tìm kiếm, tạo ra cho mình những kinh nghiệm và những giá trị tốt đẹp. Xã hội tư bản có những cái xấu, nhưng trong xã hội đó, nhân dân cũng tạo ra những giá trị tốt đẹp cho mình, miễn là nhân dân được tự do. Cái điều mà chủ nghĩa Mác, cộng sản hay xã hội chủ nghĩa tưởng rằng có nhờ nó sẽ có một bộ máy nhà nước bảo đảm được mọi mặt nhu cầu đời sống của mọi người, chỉ là một ảo tưởng hão huyền.

Thế mà Đảng lại cứ bắt mọi người phải tin theo vào cái ảo tưởng hão huyền đó. Như thế là phạm vào một tội ác lớn với nhân dân.

Đảng cộng sản Việt Nam cứ gân cổ gào lên cái định hướng xã hội chủ nghĩa theo kiểu như vậy, thật ra là một sự mù quáng, một sự điên cuồng.

 Nhân dân cần được tự mình làm chủ cuộc đời của mình, nghĩa là phải được tự do sống, tự do làm ăn, rồi mọi việc của cuộc sống sẽ được giải quyết dần, không cần một lý thuyết, một chủ nghĩa nào cả.

Nói đúng hơn là nhân dân cần đến tất cả các học thuyết, các chủ nghĩa, rồi nhân dân sẽ chọn lọc, cân nhắc, so sánh chúng với nhau để tìm ra cái nào có lợi cho đường đi của mình.

Đảng nào sáng suốt và tài tình là đảng tạo ra được những tự do như vậy cho nhân dân. Chứ còn đảng nào mà cứ bắt nhân dân phải nghe theo và sống theo các nghị quyết của mình thì đảng ấy chỉ là duy ý chí một cách dốt nát và tàn bạo.

Đảng ấy quyết không thể tồn tại…

 [Ông nêu một câu hỏi rất quan trọng khác: “Cách mạng VN đã đem lại được cái gì cho nhân dân Việt Nam?”]

Tiếp tục câu hỏi lớn: cuộc cách mạng Việt Nam đã đem lại được cái gì cho nhân dân Việt Nam?

Cứ xem xã hội Việt Nam hiện nay, cuộc sống Việt Nam hiện nay, thì có thể thấy một nét lớn rất đau lòng là: Tất cả những gì xấu xa, tàn bạo, mà cách mạng đã có lúc xoá bỏ và đập tan thì nay đang được khôi phục lại hoàn toàn, mà khôi phục lại còn mạnh hơn, cao hơn, nhân danh cách mạng.

Bộ máy quản lý xã hội thực hiện một nguyên tắc chuyên chính tàn bạo hơn tất cả các thứ chuyên chính.

Đó là chuyên chính tư tưởng, sự chuyên chính tư tưởng được thực hiện bởi một đội ngũ nòng cốt là những “lưu manh tư tưởng”. Chuyên chính tư tưởng định ra những điều luật tàn khốc để bóp nghẹt mọi suy nghĩ, mọi tiếng nói…Những điều luật quy vào các tội: có hại cho lợi ích cách mạng, không lợi cho sự nghiệp cách mạng, nói xấu chế độ, nói xấu lãnh đạo vv… để đàn áp tàn khốc mọi tiếng nói.

Nền chuyên chính tư tưởng này đang làm cho tất cả trí thức không dám suy nghĩ gì, hoặc ít nhất cũng không muốn suy nghĩ gì, nói năng gì. Thực ra, nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, ra sức nô dịch toàn bộ tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ, giáo điều. Nó làm cho nền giáo dục khô cứng, làm cho các hoạt động văn học nghệ thuật nghèo nàn, mất hết cơ hội sáng tạo và mất hết hào hứng, nó làm cho các hoạt động khoa học bị khô cứng và nô dịch.

Nó tạo ra và nó bắt buộc nhân dân phải có một tâm lý lệ thuộc, lệ thuộc vào nhà nước, lệ thuộc vào Đảng, lệ thuộc vào cán bộ, và một tâm lý phải tuân phục, kể cả người cao nhất cũng phải tuân phục một cái gì bí và hiểm.

 Nền chuyên chính tư tưởng hiện nay ở Việt Nam là tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thuỷ Hoàng và các vua quan tàn bạo của Trung quốc, cộng với tội ác của các chế độ phát xít, độc tài.

Nó tàn phá cả một dân tộc, huỷ hoại tinh anh của nhiều thế hệ.

Xét đến cùng, đó là tội nặng nhất về sự vi phạm nhân quyền. Vì không phải nó chỉ xâm phạm đến quyền sống cuả con người mà nó huỷ hoại cuộc sống rất nhiều người, đó là cuộc sống tinh thần, cuộc sống tư tưởng của cả dân tộc.

Nó đang làm hại cả một nòi giống…

 [Nguyên nhân: Tầng lớp lãnh đạo bất tài, vô đức, tham lam và kiêu căng!]

Vì thế, đặc điểm bao trùm của chế độ chính trị xã hội này là:

  1. a) Nói một đàng, làm một nẻo.

Nói thì “dân chủ, vì dân” mà làm thì chuyên chính phát xít. Cái đặc điểm đó cũng có nghĩa là nói dối, nói láo, lừa bịp, trò hề “nói vậy mà không phải vậy”.

Suốt ngày đóng trò, cả năm đóng trò, ở đâu cũng thấy các vai hề, ở đâu cũng thấy các trò lừa bịp. Suốt ngày đêm, suốt năm tháng cũng lúc nào cũng chỉ nghe thấy những lời nói dối, nói lừa.

Chế độ này bắt mọi người phải đóng trò, bắt tất cả trẻ con phải đóng trò, bắt nhiều người già phải đóng trò.

Đặc điểm này đã góp phần quyết định vào việc tạo ra và hình thành một xã hội dối lừa: Lãnh đạo dối lừa, Đảng dối lừa, cán bộ dối lừa, làm ăn giả dối, giáo dục dối lừa, bằng cấp giả dối, đến gia đình cũng lừa dối, lễ hội lừa dối, tung hô lừa dối, hứa hẹn lừa dối. Ôi , cay đắng thay!

  1. b) Đặc điểm thứ hai là quá lợi dụng quá khứ thắng lợi.

Quả thật nhân dân ta có một lịch sử đấu tranh hết sức quyết liệt và đã thắng lợi vẻ vang. Trong đó Đảng cộng sản có vai trò quan trọng và Đảng cộng sản đã tự nói về điều đó một cách quá đầy đủ rồi. Thế mà đến nay đã gần 30 năm hoặc đã gần 80 năm vẫn còn ngày đêm phất cờ đánh trống, ngày đêm hò hét tự biểu dương, và cũng ngày đêm vơ vét các thành tựu nhân dân làm ra dồn vào cái túi “thắng lợi vẻ vang” và cái túi “sáng suốt, tài tình”. Lúc nào cũng bắt nhân dân phải tung hô, phải chào mừng, phải ca ngợi.

– Chào mùa xuân cũng phải mừng Đảng, mừng Xuân

– Kỷ niệm nông dân, phụ nữ, thanh niên cũng phải biểu dương thành tích Đảng, Đảng là nguyên nhân thắng lợi.

– Nhân tổ chức lễ hội để tưởng nhớ tổ tiên và vui chơi cũng phải tưởng nhớ công lao Đảng và chào mừng Đảng.

– Đám cưới, đám ma cũng phải tưởng nhớ và chào mừng Đảng.

Một câu ca dao rất tuyệt vời của nhân dân nói lên bản chất của tình hình và nói lên chân lý thời đại:

Mất mùa thì tại thiên tai,

Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta!

Nhắc đi nhắc lại mãi “chân lý” này càng làm nó sáng rõ. Thực ra, mỗi người cộng sản có lương tâm phải biết xấu hổ về cái “chân lý” ấy.

Có người đã nói rằng: Đảng đã ăn cái “xái” (xái thuốc phiện) của thắng lợi quá nhiều lần. Người ta ăn xái thuốc phiện thì ăn đến xái ba, xái bốn là hết, còn xái thắng lợi thì Đảng ta ăn đến xái 100 rồi mà còn chưa chán.

  1. c) Đặc điểm thứ ba là bộ máy lãnh đạo và quản lý xã hội này (cả Đảng và nhà nước) càng ngày càng đuối, càng bộc lộ trình độ kém cỏi của mình trước “nhiệm vụ dân chủ” giàu mạnh của đất nước.

Tất cả những nhu cầu, những thiết yếu hàng ngày của một người dân muốn nhờ vào bộ máy lãnh đạo và quản lý gỡ rối cho, giải quyết cho thì đều gặp:

– Giải quyết sai làm cho đời sống dân khó thêm, rắc rối thêm

– Giải quyết chồng chéo, không biết giải quyết thế nào, cứ bộ phận nọ bắn sang bộ phận kia, kéo dài vô tận.

– Không giải quyết được.

– Đòi hỏi dân phải tốn kém nhiều mới chịu giải quyết.

Vì thế mới nhiều khiếu kiện, nhiều oan khuất, nhiều điểm nóng…

Cũng do đặc điểm độc tài, độc đoán, cho nên mỗi người dân không được độc lập bộc lộ tài năng của mình (tuy rằng tài năng đó không hiếm). Việc chọn lựa những người có trách nhiệm cứ theo lối phe phái, theo lối ăn cánh, theo lối nịnh bợ, cơ hội, theo lối “bầu cử có lãnh đạo”, (Đảng cử dân bầu) thì các tài năng cứ bị vùi dập, bị thui chột, và đó là tai hoạ cho toàn dân tộc.

Trong thực tế, đây là một trong những tội ác lớn nhất của Đảng đối với đất nước, dân tộc…

  1. d) Đặc điểm thứ tư là đặc điểm lớn nhất, tai ác nhất, dã man nhất. Đó là độc quyền tư tưởng, độc quyền ý thức hệ.

Đặc điểm này của chính quyền là trước mắt tạo ra một xã hội tẻ nhạt, khô cứng, nó vùi dập khoa học và văn nghệ, ép buộc thiếu nhi và thanh niên, làm cho không một giá trị tinh thần nào được xuất hiện và phát triển, về lâu dài nó làm cùn mòn cả nhiều thế hệ và do đó cùn mòn cả một dân tộc, một giống nòi. Nhưng những tai ác của đặc điểm này không duy trì được lâu. Đã có nhiều người trong thế hệ thanh niên và trung niên được tiếp xúc với nhiều thông tin thế giới bắt đầu nhận rõ tình hình và đang tìm cách rũ bỏ cái ách này. Chính quyền chỉ có một tiền đồ là bị phản đối và sẽ tan rã. Ta đã tha thiết mong mỏi biết bao nhiêu; chính quyền này đừng phản lại lịch sử nữa, hãy thích ứng với thời đại và tự đổi mới. Được như thế thì dân tộc ta gặp may mắn. Nhưng hình như những lực lượng bảo thủ, giáo điều, và cuồng tín còn quá nhiều và nhiều tham vọng nên còn đang kìm hãm nhịp sống bình thường của toàn dân tộc.

  1. e) Đặc điểm thứ năm là Đảng đã độc đoán và toàn trị, lại xử lý các việc theo kiểu bí mật và nội bộ, rất sợ công khai, sợ dân biết.

Càng bí mật nội bộ thì càng tha hồ tuỳ tiện, muốn duy trì độc đoán nên càng sợ hãi và cấm đoán công khai, không dám tranh luận công khai, không dám thông tin công khai.

  1. g) Đặc điểm thứ sáu là thích hình thức, phô trương.

Bệnh hình thức thì Hồ Chí Minh lên án từ lâu, nhưng ngày nay, bệnh cứ ngày càng phát triển nặng, ngày càng phổ biến, trở nên nhàm chán, kệch cỡm, đến nỗi dư luận xã hội và đại biểu Quốc hội phải lên tiếng.

Suốt ngày, ta chỉ thấy kỷ niệm “chào mừng”, “lễ hội”, “mít tinh long trọng”,… Những người lãnh đạo suốt ngày phải đi biểu diễn “mở miệng nói”, không thấy có lúc nào họ có thì giờ để suy nghĩ và chuẩn bị được ý tưởng để lãnh đạo…

Tóm lại, sự thật của mấy chục năm qua là:

Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội chưa tốt đẹp, còn nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ.

Thế là ta đập tan một cái xấu xa và lại phải chấp nhận một cái xấu xa mới giống như hoặc tệ hại hơn tất cả những xấu xa mà ta từng chửi rủa, từng căm thù

[Trung tướng Trần Độ – đề nghị một lối ra cho dân tộc và đất nước]

Bây giờ phải làm gì?

Sự thật không có gì khó khăn, và không có gì đảo lộn cả. Các vị lãnh đạo đã nói được nhiều điều tốt đẹp. Những điều tốt đẹp đó cũng là nói theo dân mà thôi. Dân căm ghét tham nhũng thì lãnh đạo cũng phải hò hét “kiên quyết chống tham nhũng”. Dân thấy tình hình đang bê bết, lãnh đạo phải nói tự phê bình, và các văn kiện đều phải nói về sự yếu kém nhiều hơn. Dân yêu cầu dân chủ và kêu ca tình trạng thiếu dân chủ thì lãnh đạo cũng phải thêm chữ dân chủ vào khẩu hiệu chiến lược.

Nhưng nói thêm chữ thêm nghĩa vào chỗ này chỗ khác thì tốt đấy, nhưng hầu như chưa có ý nghĩa gì. Vì ta vốn đã có một thói tệ trầm trọng là nói một đàng, làm một nẻo. Cứ căn cứ vào chủ nghĩa thì ta có bao nhiêu là tốt đẹp. Ví như để trả lời điều nhận xét là ta kém dân chủ, thì một nhà lãnh đạo (hoặc một người phát ngôn thay mặt lãnh đạo) nói trên diễn đàn rằng nước tôi có đầy đủ dân chủ, chứng cứ là các quyền dân chủ ghi đầy đủ ở Hiến pháp và các bộ luật, có cả một văn bản pháp luật về thực hiện dân chủ ở cơ sỏ. Và thế là các vị lãnh đạo đã “yên chí lớn” về nền dân chủ của nước nhà. Trong khi đó, những người trí thức và người dân thường, từng ngày từng giờ cứ phải tiếp sức với sự bưng bít thông tin, cứ phải đối phó với công an, thuế vụ, và dân phòng, Vậy thì họ chỉ thấy những lời nói tốt đẹp kia là vô nghĩa.

Quả thật là đất nước ta, xã hội ta đang ở tình trạng không yên. Bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào, và bất cứ ai cũng có thể nghe thấy những lời phàn nàn về tham nhũng, về đạo đức, về tệ nạn và về mất dân chủ.

Xét cho cùng thì cũng là do thiếu dân chủ.

Nhân dân (và nhất là giới lão thành và giới trí thức) có rất nhiều ý kiến hay. Nhưng vì không có dân chủ, nên không thu hút được những ý kiến hay, bổ ích, thiết thực đó. Vì vậy, phải giải quyết từ vấn đề đường lối. Đại hội IX đã qua rồi và không giải quyết vấn đề đường lối. Vậy thì Ban chấp hành Trung ương phải bắt tay vào chuẩn bị vấn đề đường lối (có thể cho Đại hội sau).

Đường lối sắp tới, theo ý tôi phải là đường lối dân chủ hoá

Dân chủ hoá không phải là một số công tác, một số quyết định luật lệ. Dân chủ hoá phải là vấn đề đường lối, vấn đề chiến lược, vấn đề chính trị xã hội.

Ta biết có những nhà trí thức quan trọng đã vẽ ra một bức tranh xã hội tươi đẹp cho nước ta ngay trước mắt, không cần phải định hướng, cũng không cần xã hội chủ nghĩa.

Bức tranh xã hội đó là: Một xã hội có 4 yếu tố thiết yếu và quan trọng sau:

  1. Thực hiện một xã hội công dân, tức là một xã hội mà trong đó mỗi người dân thực sự làm chủ thân phận, cuộc sống của mình, có một sự độc lập tương đối trong làm ăn và sinh sống. Nó khác hẳn hiện trạng xã hội ta ngày nay, một xã hội mà trong đó mỗi người dân chỉ là một người tuân phục. Xã hội ta bây giờ chỉ có thần dân, không có công dân.
  2. Một nhà nước pháp quyền. Đó là một nhà nước có kỷ cương tinh nhuệ, không phải là một nhà nước cồng kềnh và bất lực như hiện nay. nhà nước đó phải thực sự là công bộc của nhân dân, phục vụ từng người dân, chứ không phải là một nhà nước chỉ biết cai trị dân, sai bảo dân, và tìm cách đục khoét của dân.
  3. Một nền kinh tế thị trường. Đó là một nền kinh tế hoàn chỉnh chứ không cần định hướng gì hết. Nền kinh tế đó có đủ các yếu tố của thị trường và được vận hành theo quy luật vận động của nó. Nền kinh tế này sẽ kích thích phát triển xã hội nhanh chóng tức là thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển của sức sản xuất. Rồi mỗi khi có một bước phát triển khách quan của nó thì lại có chính sách thích hợp cho nó phát triển, khắc phục mọi yếu tố kìm hãm. Vì vậy càng không nên “định hướng”.
  4. Là một nền dân chủ thật sự. Nền dân chủ này bao gồm cả xã hội công dân và nhà nước pháp quyền. Nhưng một điều nữa là bảo đảm tất cả mọi quyền công dân đã ghi trong Hiến pháp và các Công ước quốc tế. Chủ yếu nhất là thực hiện ngay (thực hiện chứ không phải ban bố) quyền tự do ngôn luận, tự do ứng cử, bầu cử, và quyền tự do lập hội… “

Giải mã ‘CSGT không nhận hối lộ’: Đồ Sơn, Quất Lâm không mại dâm, Hà Nội, TPHCM, Khánh Hòa không tham nhũng

Giải mã ‘CSGT không nhận hối lộ’: Đồ Sơn, Quất Lâm không mại dâm, Hà Nội, TPHCM, Khánh Hòa không tham nhũng

 Tin tức báo chí Việt Nam hôm nay đưa một thông tin “rúng động” lòng người: Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang dõng dạc tuyên bố trước Quốc hội chiều 14/3/2016: “Tuyệt đại đa số cảnh sát giao thông (CSGT) giữ được phẩm chất đạo đức của mình, hoàn thành nhiệm vụ, không nhận hối lộ”.

Có tài ăn nói?!

Trandaiquangcd

Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang

Câu phát biểu lập tức làm râm ran những diễn đàn mạng, người ta bàn tán và khen ông Bộ trưởng hết lời.

Người ta khen ông không phải vì ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một Bộ trưởng Công an, đã rèn luyện quân sĩ đến mức truyệt vời như lời ông phát biểu. Theo đó, CSGT không thèm nhận hối lộ.

Người ta khen ông có tài… ăn nói trước đám đông mà không ngượng miệng.

Khen rồi người ta chợt ngẩn mặt mà suy nghĩ: lẽ nào, một ông Bộ trưởng, nay làm Chủ tịch nước, lại phát biểu những câu ở dạng… phiêu như thế? Hay là bởi vì ông đang mơ màng “trên cung trăng” sau khi lên làm Chủ tịch nước, về quê vinh quy bái tổ được đón rước như đến thăm một quốc gia nào đó?

mailobattay

Những cái bắt tay ra tiền. Ảnh: J.B Nguyễn Hữu Vinh

Có lẽ, chuyện CSGT ở VN ăn hối lộ hay không, có thể hỏi tất cả những người đã tham gia giao thông thì biết. Trừ những đứa trẻ còn đặt trong lồng kính hoặc chưa hiểu biết về ngôn ngữ giao tiếp mà thôi.

Có thể nói không ngoa rằng: mỗi người dân VN đều hiểu những động tác chặn xe, bắt tay và nhận những “vật giống tiền” là việc diễn ra thường xuyên, hằng ngày, mọi nơi mọi lúc mà ai cũng biết chứ chưa cần nói đến những người lái xe.

Đó là hành động gì, nếu không phải là hối lộ?

Báo chí đã có thời viết hàng loạt bài về mãi lộ, ở đó, nêu đầy đủ, cụ thể một hiện tượng đã trở thành thông lệ ở VN. Những bài viết như “Mãi lộ dày đặc trên đường“, “Nhức nhối nạn mãi lộ”, “Ghê hơn cướp cạn“… hình như ông chưa đọc?

CSGTanhoilo

Mãi lộ. Ảnh: Innternet

Chỉ có điều, sau đó có tác giả bài viết đã được công an, thuộc cấp của ông, điều tra và cho ngồi tù vì tội “đưa hối lộ” để điều tra mãi lộ.

Định nghĩa mới?

Hay cũng có thể vì ông quan niệm việc ăn hối lộ theo nghĩa khác? Cũng có thể theo quan niệm của ông, hối lộ phải là món tiền cả nửa triệu đô la một lần như Dương Chí Dũng khai trước tòa là đã đưa cho Phạm Quý Ngọ, một thứ trưởng dưới quyền ông, chứ mấy đồng lẻ trên đường ai coi là hối lộ?

Bởi cũng đã có ông tướng dưới quyền ông, Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ – đường sắt, Bộ Công An, đã từng nói: “Tôi cho rằng ở đây chỉ là những tiêu cực chứ không thể nói là tham nhũng. Bây giờ nghiên cứu thế nào là tham nhũng, thế nào là tiêu cực tôi cho rằng nó chưa rạch ròi. Nhận của lái xe, nhận của người tham gia giao thông dăm ba chục, một vài trăm mà đó là tham nhũng thì theo tôi ý đó là không thỏa đáng”.

À, thì ra vậy, tham nhũng phải là cả cục, cả đống với người chức trọng, quyền cao, chứ mấy CSGT đứng ngoài đường “nhận dăm ba chục” ai lại gọi là tham nhũng?

Có điều, ông Tuyên này không biết học hành lớp mấy mà không đọc luật. Theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International – TI), tham nhũng là lợi dụng quyền hành để gây phiền hà, khó khăn và lấy của dân. Còn theo Luật phòng chống tham nhũng, thì tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn đó vì vụ lợi. Thưa ông Tuyên, nếu Việt Nam vẫn dùng luật VN và tuân theo các định nghĩa thông thường, việc “CSGT nhận dăm ba chục của lái xe”, để bỏ qua lỗi của lái xe là việc tham nhũng đứt đuôi con nòng nọc đi rồi. Có điều là ông không muốn công nhận mà thôi.

Đấy là với ông thiếu tướng, còn ông đại tướng, liệu ông có nghĩ vậy không? Theo định nghĩa, “Nhận hối lộ là hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn, trực tiếp hoặc qua trung gian đã nhận hoặc sẽ nhận tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất khác dưới bất kỳ hình thức nào để làm hoặc không làm một việc vì lợi ích hoặc theo yêu cầu của người đưa hối lộ”. Như vậy, hành động của CSGT ngoài đường, trên cả đất nước này, là gì khi họ nhận “những vật giống tiền” của người tham gia giao thông để bỏ qua lỗi của lái xe, chưa kể nhiều khi lỗi ấy lại do chính những cái bẫy của họ tạo ra trên đường? Hay ông cũng lý giải theo cách của ông thứ trưởng nêu trên?

Quả là thời này làm quan cũng sướng: sáng tác ngôn ngữ, sáng tác luật riêng là một thế mạnh của họ.

Có người cho rằng: nói vậy không ổn, dù sao, ông ta cũng là Bộ trưởng Công an, nay lại là Chủ tịch nước, chẳng lẽ dám đạp lên luật pháp ngang nhiên mà sáng tác ra luật và định nghĩa riêng cho mình?

Miệng quan, trôn trẻ!

Hay tại vì ông không thực tế?

canhsatdandoan

Thế này thì không thể mãi lộ. Ảnh: Internet

Thực ra, nghĩ cho kỹ thì kết tội ông không thực tế cũng có phần không đúng. Bởi ông vẫn đi lại thường xuyên trên đường, vẫn đi đi về về nhiều nơi. Có điều, khi ông đi, thì kèn trước, quân sau, xe còi hụ náo loạn, cảnh sát xếp hàng đứng hai bên chào… Thử hỏi đi vậy, có anh nào dám chặn ông lại đòi hối lộ? Và quả thật, không anh nào dám chặn ông đòi hối lộ trên đường. Ông đi qua, chúng xếp hàng tăm tắp, mỉm cười, dẹp đường và bảo đảm an toàn tuyệt đối cho ông. Vậy làm sao mà có hối lộ và không “giữ được phẩm chất của mình”? Ông nói có sai đâu khi bảo là “tuyệt đại đa số CSGT” của ông không nhận hối lộ?!

Nhưng xem ra không phải, vì trên đường, CSGT vẫn hối lộ nhan nhản khắp nơi. Đó mới là thực tế.

Vậy phải giải thích thế nào về lời tuyên bố của ông Đại tướng Bộ trưởng và nay là Chủ tịch nước?

Thú thực, nghe lời ông nói, tôi cứ thấy ong ong bên tai câu nói ngày 14/3/2013 của ông Phạm Ngọc Dũng, Phó trưởng phòng Chính sách phòng chống mại dâm, Cục Phòng chống tệ nạn xã hội (Bộ LĐ-TB&XH), rằng: Cục đã nhiều lần chỉ đạo kiểm tra, đánh giá về tệ nạn mại dâm tại Đồ Sơn (Hải Phòng) và Quất Lâm, nhưng kết quả báo cáo của các địa phương đều khẳng định là không phát hiện có mại dâm tại hai địa điểm này. Tương tự, mới đây, sáng 31/12/2015, ông Hoàng Trọng Dân, phó chánh Thanh tra tỉnh Khánh Hòa, trình bày cho biết từ năm 2005-2015 không có cán bộ, công chức của tỉnh tham nhũng. Cũng tương tự, trong chương trình Dân hỏi – Bộ trưởng trả lời ngày 13/12/2015 , ông Huỳnh Phong Tranh (người vừa mới ký cấp tốc bổ nhiệm 35 cán bộ trước khi về hưu) cho biết: Hà Nội, TP.HCM không có tham nhũng.

Đọc những thông tin này, ngoài việc ong ong cái đầu do không thể hiểu nổi những lời nói của quan chức cộng sản, tôi còn thấy “ngơ ngẩn” không thể giải thích được vì sao họ có thể nói những câu nói tuyệt vời đến thế?!

Chợt nhớ đến câu ngạn ngữ xưa kia cha ông truyền lại: “Miệng quan, trôn trẻ”.

Chợt văng vẳng bên tai câu hát: “Hòn đất mà biết nói năng…”

Hà Nội, ngày 17/4/2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Tại sao các ứng cử viên độc lập bị loại bỏ hết?

 Tại sao các ứng cử viên độc lập bị loại bỏ hết?

Mai Tú Ân

Ta sẽ bỏ qua sự vi hiến nghiêm trọng mà chính quyền đã phạm trong việc loại sạch sành sanh các ứng viên độc lập quen thuộc như Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thụy, Phạm Thành…, để cố tìm hiểu được bản chất của vấn đề.

Rằng tại sao lại sợ vài chục con người nhỏ bé, không ai hậu thuẫn, không đảng phái nào cho xu nào. Toàn tự bỏ tiền túi hẻo ra hoặc rập đầu xin vợ, còn các em nhỏ cơm cha áo mẹ thì tài trợ chính vẫn là ông bô, bà bô. Rằng tại sao lại sợ vài chục con người tự ứng cử đó vào Quốc hội, vì dù gì tỷ số của gà nhà quân ta cũng quá áp đảo các em độc lập cho bất cứ dự luật nào, dù tào lao đến đâu đi nữa thì cũng thắng tuyệt đối rồi. Làm sao mà cả một hệ thống chính quyền hùng mạnh như rứa lại phải run sợ, phải dùng chiêu kế đòn phép để loại họ ra một cách không trong sáng như vậy?

Theo nguồn tin của AQ, đặc phái viên của MTA được cài cắm trong TW thì lý do cho việc loại bỏ bất công những UCV độc lập lại không nằm trong các lý do đã nêu. Nó nằm ở cửa tử huyệt, gót Asin của các nhà lãnh đạo cao cấp nhất Việt Nam. Nhưng đó là cái gì?

Đó là sợ ăn đòn. Các ĐBQH cùng ăn cùng họp với nhau và tất cả họ đều có Kim Bài Miễn Tử, tức quyền Bất Khả Xâm Phạm. Họ có làm bất cứ điều gì thì CA cũng không được phép đụng vào họ.

Tuyệt đối không được đụng vào họ.

Và các lãnh đạo của ta đã suy luận theo phép biện chứng rằng cây mơ sẽ đẻ ra quả mơ. Rằng bọn độc lập nó là đối lập, là kẻ thù. Và kẻ thù thì nó còn chờ gì nữa mà không đập vào mặt Tứ Trụ. Tức là nó cho xơi những cú chưởng, cước… thì biết chạy đi đâu. Các ĐBQH phe ta thì phần lớn là nhát, phần còn lại là dát thì làm sao dám lên cứu lãnh đạo được. Các bố ấy chạy để chuồn còn nhanh hơn ai nữa. Nên ta buộc phải cứu ta trước khi trời cứu. Các bạn cũng đều biết rằng mỗi lãnh đạo phe ta đi họp ở Nhà Vòm Lớn đều được đủ thứ, đủ từng lớp bảo vệ vòng trong vòng ngoài. Đến con ruồi muốn lọt vào cũng không được.

Đó là những thông báo của đặc phái viên AQ thì đã có 3 hội nghị họp ngày đêm về vấn đề này rồi. Các phương án, kế hoạch đều được đưa ra nhằm bảo toàn tuyệt đối lãnh đạo, nhằm không cho các ĐBQH độc lập tấn công lãnh đạo bằng tay chân. Đặc biệt TBT Nguyễn Phú Trọng lo sợ tên Tiến sĩ Quang A, tuy không còn trẻ nữa nhưng có học võ thời đi học ở Hunggari. TBT Trọng nói:

– Nhỡ nó không chịu dự luật nào đó, nó cù loi cho mình một quả thì mình phải nằm nhà thương cả tháng để thay răng giả.

Ấy là chưa nói đến nhà văn Phạm Thành đấy. Thằng đó nhà văn nhưng lại xài võ. Nó mà điên lên tung chưởng thì cả Quốc Hội chỉ có tông cửa mà chạy mất giày hết thôi. Các đồng chí biết rằng ĐBQH của ta thì bụng to chân nhỏ, văn tốt nhưng võ thì dát. Các ông tướng đeo huân huy chương đầy mình nhưng có biết đánh đấm gì 40 năm nay đâu. Cả Quốc hội phe ta không đủ lực để chơi lại bọn độc lập đâu. Nên ý kiến của tôi là dứt khoát không cho bọn nó vào QH.

Các đại biểu vỗ tay rào rào, thở ra tán thành ý kiến của TBT. Chủ tịch Đại Quang lau mồ hôi như vừa thoát nạn nói: – Tôi kinh nhất là thằng Pham Thành. Nó mà đá tôi một cái thì tôi chỉ có nước đi luôn về thế giới bên kia, mà có gặp má thì má cũng nhận không ra. Chủ tịch Kim Ngân thì toét miệng ra cười như một má mì vô mánh nói: – Tán thành chủ trương của TBT. Cái bọn dân chủ này trông vậy chứ không phải vậy đâu. Có cái đứa con gái tên Lâm Ngân Mai đó, trông hiền lành như thế nhưng nhỡ nó nóng lên thì mình chạy mất quần. Mấy đứa con gái đó mà túm được tóc của mình thì thôi, đồ giả trên dưới tung ra hết. Thôi, không cho tất cả bọn dân chủ vào Quốc hội.

Thế là mộng ước được phụng sự cho dân cho nước của tất cả những UCV độc lập đã tan vỡ chỉ vì cái quyền bất khả xâm phạm dành cho mỗi ĐBQH đó. Và cuộc đời của họ thì từ bé đến lớn chưa bao giờ đánh nhau tay chân với ai cả thì làm sao họ lại ra tay ác như rứa. Hãy nhìn tấm hình cô gái Lâm Ngân Mai kia. Xinh đẹp, hiền lành thì làm sao thím Ngân lại sợ như rứa…

Nhưng biết làm sao được khi họ thì quá nhỏ bé, mà nỗi sợ hãi của những ông lớn ngồi trong Quốc hội lại là quá lớn lao…

Nghe được câu chuyện này, MTA quyết tâm phải vào Quốc hội khóa sau bằng được, nhưng trước tiên phải tập võ boxing trước đã.

M.T.A

Tác giả gửi BVN

CƠ CẤU LÀ GÌ? Ý NGHĨA CỦA CƠ CẤU TRONG BẦU CỬ ĐBQH?

CƠ CẤU LÀ GÌ? Ý NGHĨA CỦA CƠ CẤU TRONG BẦU CỬ ĐBQH?

Vận động Ứng cử ĐBQH 2016

18-4-2016

Ảnh: Facebook

Ngay từ đầu năm nay, Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) đã ra nghị quyết về dự kiến số lượng, cơ cấu, thành phần đại biểu Quốc hội (ĐBQH) khóa 14. Theo đó, khóa 14 sẽ có 500 ĐBQH, được bầu từ con số dự kiến 896 người ứng cử.

Vậy 896 người ứng cử đó từ đâu ra, khi mà thời điểm ấy mới là đầu năm nay? Câu trả lời: Đó là “dự kiến” của UBTVQH.

Chưa hết, trong 500 ĐBQH của khóa 14, số người không phải là đảng viên đảng Cộng sản sẽ chỉ khoảng từ 25 đến 50. Con số này từ đâu ra? Câu trả lời: Cũng là theo “dự kiến” của UBTVQH.

Và đó chính là “cơ cấu”.

Mặc dù báo chí – tuyên truyền dùng từ “dự kiến”, nhưng thực chất, cần hiểu đúng bản chất của nó là “xác định cơ cấu”, và đây là bước đầu tiên trong quy trình bầu cử Quốc hội ở Việt Nam.

Trong bước đầu tiên này, UBTVQH ấn định và công bố ngày bầu cử, thành lập Hội đồng Bầu cử Trung ương, đồng thời, đưa ra “dự kiến” về cơ cấu, số lượng ĐBQH được bầu, ví dụ như kỳ này, Nghị quyết 1135/2016/UBTVQH 13, do UBTVQH ban hành ngày 16/2/2016, đã “dự kiến” như sau:

– Số lượng ĐBQH ở Trung ương: 198 người. Trong đó, các cơ quan Đảng: 11 người; Cơ quan Chủ tịch nước: 03 người; các cơ quan của Quốc hội (ĐBQH chuyên trách ở Trung ương): 114 người; Chính phủ và các cơ quan thuộc Chính phủ: 18 người; Bộ Quốc phòng: 15 người; Bộ Công an: 03 người; Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức thành viên: 31 người, v.v.

* * *

Ý NGHĨA CỦA “CƠ CẤU”

Đặc biệt, căn cứ cơ cấu, thì số đại biểu “ngoài Đảng” (tức là không phải đảng viên cộng sản) đã được ấn định sẵn là từ 25 đến 50 suất.

Đó là lý do vì sao ba vòng hiệp thương “dân chủ đến thế là cùng” dưới sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước đã “so bó đũa chọn cột cờ” để chỉ còn ứng viên Đảng cử được vào danh sách chính thức.

Các cây đũa như TS. Nguyễn Quang A, TS. Trần Đăng Tuấn… đều đã bị đánh bật bởi một số cột cờ như một cán bộ nhận đơn ở cổng Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội (Đào Tú Hoa), một cán bộ văn thư khác ở Bệnh viện Đống Đa (Lê Phương Linh).

Tiếc quá, đã “cơ cấu” cả mất rồi.

‘Ông trùm’ MB24 bị phạt tù nhưng vẫn ở ngoài làm ‘sếp’ đa cấp?

‘Ông trùm’ MB24 bị phạt tù nhưng vẫn ở ngoài làm ‘sếp’ đa cấp?

Petro Times

18-4-2016

Vũ Ngọc Thuyển bị phạt tù 4 năm nhưng vẫn ở ngoài và giữ chức Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty CP Liên minh tiêu dùng Việt Nam. Ảnh: PetroTimes

Dù bị tuyên phạt 4 năm tù về hành vi sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản, thế nhưng “trùm sò” MB24 Vũ Ngọc Thuyển vẫn tại ngoại và ung dung trở thành Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty CP Liên minh tiêu dùng Việt Nam (Vietnet).

Ngày 28/1/2015, “trùm” đường dây lừa đảo MB24 Vũ Ngọc Thuyển (40 tuổi, ở huyện Lạng Giang, Bắc Giang) đã bị Tòa án Nhân dân tỉnh Bắc Giang tuyên phạt 4 năm tù về tội “Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản”.

Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao mà sau khi nhận bản án, “siêu lừa” này vẫn đang tại ngoại và trở thành Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty CP Liên minh tiêu dùng Việt Nam.

Trở lại vụ án lừa đảo gây chấn động dư luận với hình thức mới của Công ty Cổ phần Đào tạo Mua bán trực tuyến MB24, tháng 8/2011 Ban lãnh đạo Công ty MB24 Hà Nội (ở Lô 4 C8, phường Mỹ Đình, Từ Liêm, Hà Nội) thống nhất thành lập Công ty MB24 – Chi nhánh thành phố Bắc Giang và bổ nhiệm Vũ Ngọc Thuyển làm giám đốc chi nhánh.

Ngay sau khi được bổ nhiệm, Thuyển đã mua 5 bộ máy tính, thuê nhân viên thành lập công ty và thuê nhà số 794 đường Lê Lợi (phường Dĩnh Kế, TP. Bắc Giang, Bắc Giang) làm trụ sở của công ty.

Thuyển đã tổ chức tuyên truyền việc kinh doanh của Công ty MB24 – Chi nhánh thành phố Bắc Giang là giao dịch thương mại điện tử và bán các gian hàng ảo để được hưởng hoa hồng kiếm lời, nhưng thực chất là để lừa đảo người khác để thu lợi bất chính. Từ ngày 28/7/2011 đến hết ngày 31/7/2012, Thuyển cầm đầu Công ty MB24 – Chi nhánh Bắc Giang để chiếm đoạt số tiền gần 170 triệu đồng.

Bị báo chí vạch trần bộ mặt lừa đảo của Công ty MB24, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an tỉnh Bắc Giang đã vào cuộc điều tra, bắt tạm giam Vũ Ngọc Thuyển và Tạ Quang Phú (33 tuổi, nguyên Giám đốc Công ty Muaban24 – Chi nhánh huyện Hiệp Hòa, Bắc Giang).

Cùng với các “trùm sò” khác đã lần lượt lĩnh án, ngày 28/1/2015, TAND tỉnh Bắc Giang đã tuyên phạt bị cáo Vũ Ngọc Thuyển 4 năm tù về tội “Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng Internet thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản”.

H1Trụ sở Công ty CP Liên minh tiêu dùng Việt Nam tại Hà Nội. Ảnh: PetroTimes

Mặc dù đã bị tuyên án, nhưng không biết vì lí do gì mà Thuyển vẫn chưa phải thi hành án. Hơn nữa, Thuyển còn trở thành Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty CP Liên minh tiêu dùng Việt Nam (ở số 15 phố Đặng Thùy Trâm, Hà Nội).

Không những thế, Thuyển vẫn ung dung phát ngôn trên nhiều tờ báo về hoạt động kinh doanh đa cấp của Công ty CP Liên minh tiêu dùng Việt Nam.

Theo Sở Công thương tỉnh Bắc Giang, Công ty cổ phần Liên minh Tiêu dùng Việt Nam được thành lập theo giấy đăng ký tổ chức bán hàng đa cấp. Công ty này được đăng ký lần đầu ngày 21/6/2013 do Sở Công Thương tỉnh Bắc Giang cấp.

Thời điểm này, Thuyển tham gia Công ty CP Liên minh tiêu dùng Việt Nam với vai trò là Tổng Giám đốc.

Điều khiến dư luận quan tâm chính là thời điểm đăng ký kinh doanh trùng với thời điểm Thuyển đang bị cơ quan công an bắt giữ để điều tra. Phải chăng, cơ quan chức năng cố tình “nhắm mắt bỏ qua” để siêu lừa này tiếp tục tác oai tác quái bên ngoài.

Trong một diễn biến khác, Công ty CP Liên minh tiêu dùng Việt Nam đã bị cơ quan chức năng Hà Nội tiến hành kiểm tra và kết luận có sai phạm trong quá trình kinh doanh của chi nhánh tại Hà Nội.

Cụ thể, giấy phép kinh doanh do Sở Kế hoạch Đầu tư tỉnh Bắc Giang cấp cho công ty mẹ liên minh tiêu dùng tại Bắc Giang được hoạt động kinh doanh đa cấp.

Tuy nhiên, đối với chi nhánh tại Hà Nội, mặc dù giấy phép lần 1 vào ngày 3/3/2014 và bổ sung lần 2 vào ngày 20/6/2014 lại không có nội dung kinh doanh đa cấp.

Đoàn kiểm tra tiến hành lập biên bản đối với Công ty CP liên minh tiêu dùng Việt Nam về hành vi dùng website để giao dịch thương mại điện tử cho sản phẩm của mình, nhưng chưa được sự công nhận chính thức của Cục thương mại điện tử và công nghệ thông tin (Bộ Công Thương).

Cũng trong đợt kiểm tra, đoàn công tác chỉ rõ, trong 9 mặt hàng mà doanh nghiệp này kinh doanh tại Hà Nội chỉ có 3 mặt hàng thông báo với Sở Công Thương Hà Nội về kinh doanh đa cấp. Còn 6 mặt hàng chưa thông báo.

Cơ quan chức năng đã tiến hành thu giữ hơn 380 túi kẹo sâm và 750 lọ đông trùng hạ thảo và tinh chất nước sâm do nước ngoài sản xuất nhưng không có hóa đơn chứng từ tại kho của công ty.

Thành lập Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Việt Nam

Thành lập Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Việt Nam
Nguoi-viet.com

SÀI GÒN (NV) – Một tổ chức tranh đấu khôi phục nhân quyền và dân quyền tại Việt Nam có tên là Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Việt Nam vừa thấy xuất hiện qua một bản công bố.

Logo của tổ chức Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Việt Nam. (Hình: lienketqnhn.org)

“Không còn khốn khó thương đau nào hơn thống khổ hôm nay khi 90 triệu đồng bào sống trong ngục tù Cộng Sản! Không còn nhục nhã hờn căm nào bằng ô nhục căm hờn hôm nay khi giặc Tàu – Cộng ngang nhiên chiếm đoạt đất đai, biển đảo của chúng ta! Toàn dân hãy đứng lên giành quyền làm chủ của nhân dân, để chuyển đổi lịch sử, đón mừng mùa Xuân dân tộc trên quê hương Việt Nam thân yêu.”

Đó là những lý do được tổ chức nêu trên nêu ra khi thành lập trong chủ đích “Tranh đấu khôi phục nhân quyền và dân quyền tại Việt Nam, thực thi đúng lý tưởng cao đẹp của bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền năm 1948 và hai công ước Liên Hiệp Quốc về các quyền chính trị, dân sự, kinh tế, xã hội và văn hóa năm 1966” và “Bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của tổ quốc và sự trường tồn của dân tộc.”

Đồng ký tên trên bản tuyên bố đề ngày 16 Tháng Tư, nhằm ngày Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương 10 Tháng Ba Âm Lịch, thấy có tên một số chức sắc các tôn giáo tại Việt Nam như Hòa Thượng Thích Không Tánh (Phật Giáo), Linh Mục Phan Văn Lợi (Công Giáo), Chánh Trị sự Hứa Phi (Cao Đài Chơn Truyền), nhân sĩ Lê Văn Sóc (Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy), Mục Sư Nguyễn Hoàng Hoa (Tin Lành). Tại hải ngoại có Bác Sĩ Võ Đình Hữu, chủ tịch Hội Đồng Đại Biểu Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ, Bác Sĩ Đỗ Văn Hội, chủ tịch Hội Đồng Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ, và một số nhân sĩ.

Bản tuyên bố cáo buộc rằng sau khi nhuộm đỏ được cả nước năm 1975, đảng Cộng Sản Việt Nam đã thiết lập “một chế độ độc tài toàn trị bạo ngược, tước bỏ mọi quyền tự do căn bản của người dân được long trọng quy định trong Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 10 Tháng Mười Hai, 1948.”

Từ đó “biến hành pháp, lập pháp, tư pháp, quân đội, công an, báo chí thành công cụ tuyên truyền, khủng bố trấn áp thô bạo những ai tranh đấu cho tự do dân chủ, cho nhân quyền và dân quyền và cho sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước. Hậu quả là Việt Nam chẳng có uy tín trên chính trường quốc tế và bị quốc tế thường xuyên lên án về thành tích vi phạm nhân quyền.”

Vì Việt Nam chủ trương ưu tiên cho kinh tế quốc doanh nên “Nền kinh tế ngày càng lụn bại, tài chánh ngày càng kiệt quệ, nợ công ngày càng cao, cuộc sống nhân dân ngày càng điêu đứng. Hàng triệu công nhân bị bóc lột sức lao động, hàng chục triệu nông dân bị cướp ruộng cướp đất, hàng triệu thị dân bị cướp nhà cướp cửa. Thực lực kinh tế quốc gia và điều kiện sinh sống của công dân đứng hàng gần chót thế giới.”

Về mặt tinh thần thì “đảng Cộng Sản Việt Nam đã và đang tiêu diệt các tôn giáo chân truyền, thành lập các tổ chức tôn giáo quốc doanh nhằm phục vụ chế độ vô thần, đi ngược với truyền thống của dân tộc. Các tôn giáo không đóng được vai trò lương tâm và giáo dục cho xã hội. Vì thế, dối trá tràn lan, bạo lực tung hoành, văn hóa nghệ thuật và khoa học kỹ thuật chẳng có mấy thành tựu, thế hệ trẻ lớn lên trở thành công dân mất tự do và vô trách nhiệm, không có trí tuệ và đạo đức.”

Tuần lễ vừa qua, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ công bố bản phúc trình hàng năm về tình hình nhân quyền quốc tế, trong đó, nêu hàng loạt những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng của Hà Nội. Guồng máy công an được dung dưỡng để trấn áp người dân nên dù họ có tra tấn chết người cũng không mấy khi bị kết tội.

Ngày 4 Tháng Ba, Thượng Nghị Sĩ Bill Cassidy (Cộng Hòa-Louisiana) đệ trình Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam với chủ đích ngăn chặn các hành động dàn áp nhân quyền của Việt Nam.

Hồi Tháng Năm, 2015 Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam cũng được Tiểu Ban Nhân Quyền Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua. (TN)

‘Giai cấp tiên phong’ đến đường cùng, lãnh thổ mặc ‘bạn vàng’ quản lý

‘Giai cấp tiên phong’ đến đường cùng, lãnh thổ mặc ‘bạn vàng’ quản lý

Blog RFA

JB Nguyễn Hữu Vinh

15-4-2016

“Giai cấp tiên phong” và đảng của “giai cấp tiên phong”

Vài hôm nay, báo chí nêu vấn nạn người dân nông thôn bỏ nhà ra thành phố kiếm sống. Nguyên nhân hiện tượng này, được lý giải đơn giản như trong câu nói của bà Nguyễn Thị Quá (ngụ thôn Tân Mỹ, xã Hòa Phú, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên): “Không đi thì lấy gì ăn? Vào trong ấy lê chân cả ngày còn kiếm được 50.000-100.000 đồng gửi về cho con, chứ ở đây lấy gì cho chúng học?”.

Hậu quả của hiện tượng này chưa ai thống kê được.

Trước hết, là cảnh gia đình ly tán, dẫn đến nhiều vấn đề xã hội phát sinh, trẻ em không được học hành, người già thiếu người chăm sóc. Sau đó, nông thôn dần biến thành những vùng đất hoang.

Báo chí nêu một ví dụ: “Ông Lê Duy Thắng, Chủ tịch UBND xã Thiệu Giao, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa, cho hay toàn xã có khoảng 7.800 người nhưng nay chỉ còn 2.400 người ở lại địa phương gồm 900 người già, hơn 400 học sinh và các thành phần lao động khác” – Nghĩa là 2/3 số người ở xã này đã ra đi tìm đường cứu… gia đình.

Đến thành phố, những người nông dân làm đủ mọi nghề kiếm sống, hoặc hòa nhập vào tầng lớp “tiểu thương” như bán hàng rong, bán vé số, hoặc phục vụ trong các gia đình với vai trò “osin”, thậm chí nhiều thanh niên còn tham gia các hoạt động tệ nạn như nạn rải đinh, trấn lột… đủ cả.

Đa số họ đã tự chuyển từ thành phần từ “liên minh” sang thành phần “công nhân” tại các khu công nghiệp. Họ được mệnh danh là “giai cấp tiên phong và có Đảng CS là của giai cấp công nhân, trung thành với lợi ích của giai cấp công nhân”.

Tại các khu công nghiệp, công nhân được các “ông chủ tư bản bóc lột” tùy thích, không ai bảo vệ họ. Họ “được” bóc lột thậm tệ về ngày công, về giờ làm và nhiều mặt đời sống tinh thần.

Công nhân công ty TNHH Bluecom Vina, cho biết: Cả tuần làm việc, nhiều anh chị em thường xuyên phải tăng ca đến tận 22h đêm nên quá sức chịu đựng. Bên cạnh đó, phía công ty có quy định rõ ràng về việc thứ bảy, công nhân không phải làm tăng ca, tuy nhiên thực tế vẫn thường xuyên phải làm thêm giờ.

Công ty có cả hàng ngàn công nhân, nhưng không tìm ra một tổ chức nào để bảo vệ họ. Vì thế, ngày 11/4/2016  gần 1.000 công nhân công ty TNHH Bluecom Vina tại KCN Tràng Duệ, An Dương, Hải Phòng đồng loạt nghỉ việc đòi thành lập công đoàn.

Hài hước hơn, là nơi có các tổ chức công đoàn hoạt động, thì các tổ chức này cũng là tổ chức của nhà nước quản lý, do đảng lãnh đạo nên hầu như không có tác dụng bảo vệ quyền lợi công nhân.

Hôm nay, 15/4/2016, bức xúc vì một ngày phải làm việc liên tục 12 tiếng đồng hồ nhưng vẫn không đủ chỉ tiêu sản lượng mà công ty đặt ra, các chế độ chính sách cho người lao động cũng không được đảm bảo, hàng ngàn công nhân công ty sản xuất giầy da KaiYang (Đài Loan, đóng trên đường Hoàng Quốc Việt, TP. Hải Phòng) đã đồng loạt bỏ việc.

“Mặc dù công nhân đã kiến nghị rất nhiều lần lên tổ chức công đoàn công ty trong 5-6 tháng nay nhưng tình trạng vẫn không được cải thiện, dẫn đến việc công nhân phải ngưng việc nhằm tạo sức ép lên công ty”. – Bài viết trên tờ Tuổi trẻ cho biết.

Xem ra, bây giờ đảng không mấy quan tâm đến “giai cấp tiên phong” của mình nữa thì phải? Có người nói rằng: Bản chất giai cấp của Đảng đã thay đổi từ lâu.

Chỉ là em mượn tí mà thôi

Còn nhớ, cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói chuyện với Việt Kiều về tham nhũng ở VN rằng: “Ở VN của mình, không muốn tham cũng động lòng tham. Người thủ quỹ khi nào cũng giữ khư khư tiền, khi nào cũng có số dư, cho nên khi bí quá thì em mượn chút, mượn không thấy ai đòi hết, thì em mượn thêm chứ không phải VN tham nhũng nhất thế giới đâu” – Đây có lẽ là định nghĩa về tham nhũng hay nhất thế giới cần đưa vào giáo khoa cho toàn thế giới!

Hôm nay, báo chí đưa tin: Nữ kế toán Mặt trận tổ quốc “nuốt” hơn 6,1 tỉ tiền cứu trợ lũ lụt.

Chuyện ở VN tham ô tiền cứu trợ bão lụt, thiên tai thì đã quá nhiều. Từ 2002, Hà Tĩnh đã nổ ra vụ tham ô 24,4 tỷ đồng cứu trợ bão lụt ở Hương Sơn. Thế nhưng đến tận 2006 Bộ Công an mới chỉ đạo điều tra. Người dân nói rằng: Số tiền đó, nó đã ăn, thải ra và tiêu hóa lại biết bao lượt, làm sao mà điều tra. Sau 14 năm tham nhũng, 10 năm chỉ đạo của Bộ Công an, nay sự việc không thấy sủi tăm nữa.

Trước đó ở  Nghệ An cũng đã bị Mặt trận xà xẻo mất 1 tỷ trong 3 tỷ đồng tiền cứu trợ.

Xem ra, cái khoản cứu trợ nhân đạo của người dân là khoản dễ kiếm và bỏ túi nên khắp nơi nở rộ. Chắc vậy nên mới có chuyện nhà nước nhiều địa phương quy định: Muốn cứu trợ thiên tai, phải qua tổ chức nhà nước.

Tổ chức quốc tế Global Financial Integrity có một bản báo cáo: Từ năm 2004-2013, có tới 92,93 tỷ USD được chuyển phi pháp từ VN ra nước ngoài. Nghĩa là mỗi năm người Việt chuyển ra nước ngoài 200.000 tỷ đồng. Nhiều người thắc mắc là tiền ở đâu mà lắm thế?

Xin thưa, tiền từ mỗi người dân, từ tài nguyên, khoáng sản của đất nước, từ xăng dầu, đường đi, thuế má đủ loại và từ những tấm lòng nhân đạo của người dân chứ đâu.

Không chỉ tham nhũng về kinh tế, tiền của, mà những quyền cơ bản của công dân cũng đang bị trấn lột nghiêm trọng. Bản Báo cáo nhân quyền của Mỹ mới đưa ra có những nội dung như sau:

“Theo nhận xét chung của bộ ngoại giao Mỹ, trong lãnh vực nhân quyền, các vấn đề nghiêm trọng nhất tại VN bao gồm: (1) hạn chế nghiêm ngặt các quyền chính trị của công dân, «đặc biệt là quyền thay đổi chính phủ của họ thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng»; (2) hạn chế quyền tự do dân sự của người dân, trong đó có quyền tự do hội họp, lập hội, và ngôn luận; (3) không bảo vệ đúng mức quyền của người dân được xét xử công bằng, bao gồm quyền được bảo vệ chống lại các hành vi giam cầm vô lý”.

Có lẽ, những thứ này cũng chỉ là “em mượn tí mà thôi” – chỉ có thời gian mượn đã gần 1 thế kỷ nay.

Lãnh thổ giao bạn vàng “quản lý”

Thường, mỗi khi cướp đất của tôn giáo, của người dân, câu cửa miệng của nhà cầm quyền là “Đất đai do nhà nước quản lý” để giải thích việc muốn lấy đất đai, tài sản của dân khi nào là… tự nhiên. Có lần, tôi đã nói với một Phó chánh Thanh tra TP Hà Nội rằng: Sinh ra nhà nước là để quản lý, điều đó không sai, ở đất nước VN này may ra có Hoàng Sa và một phần Trường Sa, nhà nước không chịu quả lý cho dân nhờ thôi” – Ông ta đánh trống lảng.

Báo Thanh niên cho biết: “Hai quan chức Mỹ cho hay đã có một loạt chuyến bay đến và đi từ đá Chữ Thập trong ngày 8 và 10/4, sử dụng các loại máy bay thường được dùng để chuyên chở các quan chức cấp cao Trung Quốc là Airbus 319 và Bombardier CRJ. Vì thế, đây rõ ràng là chuyến thăm của một quan chức thuộc hàng cấp cao đến Trường Sa”.

Thời gian qua, nhiều thông tin về biển đảo của VN đang bị Trung Cộng xâm lược, chiếm đóng, bồi đắp hiện ra sao, lại không đến từ hệ thống phát ngôn của nhà nước Việt Nam, hài hước thay lại từ Mỹ và quan chức Mỹ.

Trên báo VN hôm nay đưa tin: “Mỹ đã quyết định triển khai binh sĩ tới 5 căn cứ quân sự Philippines do ngày càng lo ngại về sự phô bày thanh thế của Trung Quốc ở Biển Đông, nơi có tranh chấp chủ quyền biển gay gắt liên quan đến nhiều nước, bao gồm Việt Nam”.

Hoặc là: “Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ thăm tàu ​​sân bay ở biển Đông

Nhưng, không thấy xuất hiện các thông tin về việc quân đội VN, cảnh sát VN thực hiện bảo vệ biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa, cũng như các động tác của nhà nước như thế nào trước hành động ăn cướp lãnh thổ của Trung Quốc.

Hình như, cho đến nay, việc lãnh hải, lãnh thổ và biển đảo đang được giao cho “bạn vàng” quản lý đã là chuyện không cần bàn cãi. Và chuyện đó không còn thuộc trách nhiệm của nhà nước VN?

Cũng qua báo chí gần đây, người ta thấy những việc về nhân quyền, tù nhân chính trị…, khi động đến nhà nước cứ như đỉa phải vôi và la làng rằng đây là “can thiệp nội bộ”. 12 năm trước, tháng 10 năm 2004, bà Tôn Nữ Thị Ninh từng nói tại buổi họp báo tại CLB Báo chí Quốc gia Hoa Kỳ vào về chuyện người chống đối chính quyền bị bắt rằng: “Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi”.

Thế nhưng, việc chủ quyền, lãnh thổ bị “bạn vàng” cướp chiếm, thì lại để “hàng xóm” không chỉ gõ cửa đòi xen vào, mà còn đưa luôn cả súng đạn, quân đội đến thì lại im lặng?

Oái oăm thay, người đến giúp đỡ, lại chính là “kẻ thù trước mắt và lâu dài” (theo quan điểm của Đảng) là Đế quốc Mỹ.

Ngẫm đến từ “bạn 16 chữ vàng, bốn tốt” giữa Việt Nam và Trung Cộng mới thấy hài hước làm sao. Thực chất, cần phải nói rõ rằng đây là “bạn vàng” của Đảng CSVN chứ không phải của nhân dân Việt Nam. Hai chủ thể đó khác nhau và chọn lựa khác nhau. Bạn vàng của Đảng thường là các nhà, các chế độ độc tài như Saddam Hussein, Gadhaphi, Hugo Chavet, Kim Dâng Un, Tập Cận Bình và cả Putin – một tên độc tài quân phiệt mới gốc Cộng sản.

Trên thế giới, người ta đã bỏ cách kết bè, kết cánh theo kiểu “đồng chí” của cộng sản. Chỉ riêng mấy nước Cộng sản còn sót lại vẫn bám theo kiểu “bạn bè đồng chí” hết sức u mê này mà coi nhẹ quyền lợi đất nước.

Mỹ, Nhật, Đức và các nước lớn, ngay cả Nga không có bạn bè, chỉ có đồng minh và quyền lợi của đất nước là trên hết. Do vậy họ đã hành động sáng suốt không hề nhầm lẫn theo kiểu ý thức cộng sản.

Mới đây, phát biểu của Bộ trưởng Ngoại giao Nga – người bạn cũ của VN – về Biển Đông như một cái tát mạnh vào những người đang hóng hớt và hy vọng hão huyền về cái gọi là truyền thống hữu nghị một thời dĩ vãng nay vẫn bám riết đầu mấy vị lãnh đạo VN. Không hiểu những cái tát đó có làm tỉnh ra mấy cái đầu kia không?

Xem ra, với tư duy này, thì chuyện “Tàu hỏa phanh gấp nhường đường cho xe máy” không chỉ xảy ra trong đời sống xã hội, mà cả trong đời sống chính trị, đối ngoại của VN.

Lượng tiền người Việt chuyển ra nước ngoài tăng đột biến

Lượng tiền người Việt chuyển ra nước ngoài tăng đột biến

Nhân viên ngân hàng đếm tiền đôla Mỹ tại trụ sở chính của Vietcombank ở Hà Nội.

Nhân viên ngân hàng đếm tiền đôla Mỹ tại trụ sở chính của Vietcombank ở Hà Nội.

14.04.2016

Một báo cáo vừa được Viện nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) công bố hôm thứ Hai cho biết lượng tiền gửi từ Việt Nam ra nước ngoài tăng đột biến, lên đến 7,3 tỷ đôla. Đây được xem là diễn biến ‘bất thường’ cần phải được theo dõi.

Theo báo cáo Kinh tế vĩ mô quý 1/2016 của VEPR, số liệu thống kê đến quý 3/2015 cho thấy những diễn biến bất thường xảy ra sau sự kiện Trung Quốc phá giá đồng Nhân dân tệ vào tháng 8/2015. Theo đó, cán cân tổng thể đang cân bằng chuyển sang thâm hụt lớn tới mức 6,6 tỷ đôla trong quý 3/2015 do cán cân tài chính đổi chiều.

Theo phân tích của chuyên gia VEPR, hai yếu tố quan trọng của cán cân tài chính là dòng vốn đầu tư trực tiếp và gián tiếp nước ngoài không có biến động đáng kể, trong khi dòng vốn đầu tư khác mà chủ yếu là tiền gửi ở nước ngoài đã gia tăng đột biến lên mức 7,3 tỷ đôla.

Báo cáo của VEPR cho đây là diễn biến bất thường cần phải được tiếp tục theo dõi.

Tiến sĩ Nguyễn Đức Thành của VEPR nói đây là diễn biến bất thường này một phần có thể xem như tình trạng “bẫy thanh khoản” với ngoại tệ của hệ thống ngân hàng.

Báo cáo cũng cho biết ngân sách Việt Nam tiếp tục bị thâm hụt lớn. Trong khi báo cáo của chính phủ Việt Nam trình Quốc hội cho biết ước tính thâm hụt ngân sách năm 2015 ở mức 6,34% GDP, VEPR lại đưa ra con số là 7%, lớn hơn nhiều so với mục tiêu 5% GDP mà Quốc hội Việt Nam đề ra.

Theo Vietnamnet, Thanh Niên, Báo Đất Việt.