Phúc trình tôn giáo của Mỹ: những vi phạm nghiêm trọng tự do tôn giáo ở VN vẫn tiếp diễn

Phúc trình tôn giáo của Mỹ: những vi phạm nghiêm trọng tự do tôn giáo ở VN vẫn tiếp diễn

RFA
2017-09-27
 
 

Phúc trình về tự do tôn giáo của USCIRF

Phúc trình về tự do tôn giáo của USCIRF

 Courtesy USCIRF.gov
 

Ủy hội Hoa Kỳ về Tự Do Tôn giáo Quốc tế- USCIRF vào ngày 27 tháng 9 công bố phúc trình mới về tình hình tự do tôn giáo- tín ngưỡng tại khu vực các nước thuộc Hiệp hội Các Quốc Gia Đông Nam Á- ASEAN.

Bản phúc trình có tên ‘Một quyền cho tất cả mọi người: quyền tự do tôn giáo & tín ngưỡng tại ASEAN’. Theo thông cáo của USCIRF thì phúc trình mới nêu ra tình trạng về quyền tự do này tại 10 nước thuộc ASEAN.

USCIRF xem xét các biện pháp của khối này và từng quốc gia thuộc khối đối với quyền tự do tôn giáo- tín ngưỡng được nói là một quyền căn bản. Qua xem xét, USCIRF bày tỏ khen ngợi về việc ASEAN đạt được một mức độ nào đó về hợp tác trong khối đa dạng như thế; đồng thời USCIRF cũng nêu ra thực tiễn cần phải cải thiện.

Chủ tịch USCIRF, ông Daniel Mark, phát biểu rằng khối ASEAN tỏ rõ mong muốn trở thành một lực lượng kinh tế, chính trị và văn hóa trong khu vực và trên thế giới. Tuy nhiên khối này và từng quốc gia thành viên có trách nhiệm tôn trọng các chuẩn mực về nhân quyền quốc tế, trong đó có việc bảo vệ quyền tự do- tín ngưỡng và các quyền con người liên hệ khác nữa.

Phúc trình mới nhất của USCIRF trong phần về Việt Nam đánh giá chính quyền Hà Nội có tiến hành một số bước để cải thiện điều kiện tự do tôn giáo ở trong nước. Nhiều cá nhân và cộng đồng có thể thực thi quyền này một các tự do, công khai không gặp lo sợ nào.

Theo USCIRF thì nhìn chung, tại Việt Nam, những những tổ chức tôn giáo được nhà nước công nhận phát triển tốt hơn những nhóm chưa được thừa nhận. Tuy vậy, những vi phạm nghiêm trọng về tự do tôn giáo vẫn tiếp diễn, đặc biệt đối với những cộng đồng sắc tộc thiểu số ở khu vực nông thôn của một số tỉnh. Chính quyền Hà Nội hoặc có chỉ thị hoặc cho phép sách nhiễu, phân biệt đối xử với những tổ chức tôn giáo độc lập, không đăng ký.

Còn có sự cách biệt giữa phát biểu của chính quyền Trung ương là cải thiện điều kiện tự do tôn giáo và hành động thực tế đang diễn ra của giới chức địa phương, an ninh, và những nhóm côn đồ có tồ chức tiến hành đe dọa, gây hại thân thể của những tín đồ, phá hoại nơi thờ tự hay tài sản tôn giáo.

USCIRF nêu trong phúc trình rằng chính quyền Việt Nam cũng thường xuyên nhắm đến những cá nhân và nhóm cụ thể bởi vì niềm tin tôn giáo, thành phần dân tộc, sự ủng hộ cho dân chủ- nhân quyền- tự do tôn giáo,  mối quan hệ lịch sử với Phương Tây, hoặc mong muốn độc lập không chịu sự kiểm soát của chính quyền cộng sản.

Số này được kể ra gồm Cao Đài Chân Truyền, Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy, Khmer Krom, người Thượng Tây Nguyên, người H’mong, Pháp Luân Công, đạo Dương Văn Mình.

Một số trường hợp bị sách nhiễu trong suốt năm 2016 được nêu ra như trường hợp bà Trần Thị Hồng, vợ mục sư Nguyễn Công Chính khi tiếp xúc với Đại sứ Lưu động về Tự do Tôn giáo Quốc tế David Saperstein. Rồi trường hợp hai người Thượng Tây Nguyên sang Đông Timor tham dự một hội nghị về tự do tôn giáo khu vực là mục sư A Dao và bà Y Bet…

USCIRF còn nêu ra là các tổ chức tôn giáo tiếp tục tường trình về những đe dọa bị trục xuất khỏi hay phá hủy cơ sở tôn giáo của họ.

Vụ việc cưỡng chế và san bằng Chùa Liên Trì tại Thủ Thiêm, thành phố Hồ Chí Minh cũng được nêu ra như một điển hình.

Nhận định về Luật Tín Ngưỡng- Tôn Giáo mà Quốc hội Việt Nam thông qua vào ngày 18 tháng 11 năm ngoái và đến đầu sang năm 2018 có hiệu lực, USCIRF cho rằng luật này có một số yếu tố tích cực. Đó là thừa nhận tư cách pháp nhân cho một số tổ chức tôn giáo; rút ngắn thời gian mà các tổ chức tôn giáo phải chờ để được đăng ký; khuyến khích thiết lập các trường học tôn giáo và những cơ sở giáo dục khác; thay đổi biện pháp chuẩn thuận của chính quyền sang biện pháp thông báo đối với một cố hoạt động tôn giáo nào đó.

Trong khi đó thì đối với những tiếng nói chỉ trích thì Luật Tín Ngưỡng- Tôn Giáo của Việt Nam sẽ giới hạn quyền tự do tôn giáo thông qua những yêu cầu đăng ký nặng nề, bó buộc; đồng thời cho phép chính quyền can thiệp quá mức vào đời sống tôn giáo. Thực tế thì những cải thiện khiêm tốn trong Luật Tín Ngưỡng- Tôn Giáo chủ yếu làm lợi cho những tổ chức tôn giáo được cho đăng lý, được nhà nước công nhận.

Trong Luật Tín Ngưỡng- Tôn Giáo của Việt Nam còn có qui định mơ hồ về an ninh quốc gia mà giới cổ xúy cho nhân quyền và những cộng đồng tôn giáo quan ngại sẽ được sử dụng để diễn giải nhằm hạn chế các quyền tự do; đặc biệt ở cấp địa phương.

USCIRF cho rằng nhìn chung chính quyền Việt Nam đàn áp bất cứ ai thách thức quyền hành của họ, trong đó có những luật sư, bloggers, các nhà hoạt động, xã hội dân sự, và các tổ chức tôn giáo.

Đại biểu Quốc Hội CSVN đề xuất ‘tổng rà soát bằng cấp quan chức đảng viên’

 

Đại biểu Quốc Hội CSVN đề xuất ‘tổng rà soát bằng cấp quan chức đảng viên’
Bí Thư Thành Ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh. (Hình: Dân Trí)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Trang tin tức của đài truyền hình VTC1 cho hay ông Lưu Bình Nhưỡng, ủy viên thường trực Ủy Ban Các Vấn Đề Xã Hội của Quốc Hội CSVN, nói “cần tổng rà soát bằng cấp của cán bộ, đảng viên.”

Hành động này diễn ra sau ít nhất hai vụ ồn ào gần đây liên quan đến tấm bằng của Bí Thư Thành Ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh và Bí Thư Tỉnh Ủy Hải Dương Nguyễn Mạnh Hiển.

Fanpage của VTC1 trên Facebook viết: “Tình trạng cán bộ cấp cao kê khai bằng cấp thiếu trung thực, sử dụng bằng cấp giả để làm bàn đạp thăng tiến đang nổi lên như một vấn nạn nghiêm trọng, không chỉ là sự thiếu trung thực, mà là mối nguy hại đối với cả hệ thống. Theo đề nghị của ông Lưu Bình Nhưỡng, người vừa chuyển đơn tố giác của cử tri về việc bí thư Hải Dương sử dụng bằng cấp giả đến Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương thì đã đến lúc cần phải có cuộc tổng rà soát lại hệ thống văn bằng chứng chỉ của cán bộ, đảng viên, đặc biệt là đối với những cán bộ cấp cao bị tố giác.”

Nhà báo Đào Trung Thành bình luận: “Năm 2009, chiến lược cán bộ, công chức của Hà Nội đặt ra mục tiêu phấn đấu 100% cán bộ do Thành Ủy quản lý (vị trí giám đốc, phó giám đốc sở và tương đương; cấp trưởng, phó các doanh nghiệp Nhà Nước, chủ tịch, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân quận, huyện, thị xã) đạt trình độ tiến sĩ vào năm 2020. Sau đó bị dư luận cười cợt và phản đối nên Hà nội đã bỏ chỉ tiêu này. Tuy nhiên, nó cho thấy não trạng phổ biến của nhiều lãnh đạo đảng về trình độ của cán bộ.”

Nhà báo này phân tích: “[Việc] đòi cán bộ lãnh đạo trung, cao cấp có bằng tiến sĩ rất buồn cười và không đúng về mặt tổ chức và quy chuẩn lãnh đạo. Các tố chất, tiêu chuẩn để trở thành lãnh đạo đa số là những kỹ năng mềm mà một người bình thường cần thành công trong cuộc sống chiếm đến 85% so với kỹ năng cứng là chuyên môn của người đó, chỉ 15%. Và ở mức độ lãnh đạo, thiết nghĩ tỷ lệ kỹ năng mềm còn cao hơn… Tuy nhiên, vì tiêu chuẩn như thế nên để được đề bạt, nhiều bác đã phải cố gắng xoay sở học vị tiến sĩ bằng mọi giá, bằng giả có, bằng thật nhưng học giả cũng có. Nói chung kiếm bằng cho đủ chuẩn thay vì kiếm kiến thức. Và nó sinh ra rất nhiều hệ lụy khác. Tỷ lệ giáo sư, tiến sĩ làm lãnh đạo của ta chắc phải cao nhất nhì thế giới và nội các của Việt Nam nếu so bằng cấp có lẽ là hoành tráng nhất thế giới!”

“Bằng giả hay bằng thật, học giả của quan chức Việt là chuyện dài, hài hước nhiều tập cho nên cũng chả có gì ầm ĩ. Vụ Nguyễn Xuân Anh tự nhiên bị báo chí phanh phui. Mọi người am hiểu đều biết rằng, quy trình đề bạt cán bộ qua nhiều tầng lớp và khá phức tạp. Một người thuộc diện Bộ Chính trị quản lý còn được thẩm tra kỹ lưỡng hơn. Qua biết bao nhiêu vòng tổ chức, thẩm tra, an ninh chính trị nội bộ mà đến bây giờ mới phát hiện Xuân Anh dùng bằng ‘không đúng quy định’ thì rất ngạc nhiên,” theo Facebook của ông Thành.

Blogger Tuấn Trần cho hay: “Việt Nam bây giờ đụng đến bất kỳ vấn đề gì cũng đều nát như tương cả… Có quá nhiều người sử dụng bằng cấp giả giúp tiến thân và có được nhiều vị trí chủ chốt. Đây thực sự là một bất công rất lớn cho những người học thật nhưng ‘thiếu nhanh nhạy’ hay không hiểu (hoặc không chịu hiểu) thời cuộc. Đây là một trong những nguyên nhân khiến cho hệ thống chính quyền hoạt động thiểu hiệu quà và lãng phí đáng kể nguồn lực.”

Ông viết thêm: “Dù cả nước có đến 30,000 người có bằng tiến sĩ, khoảng 150,000 người có bằng thạc sĩ, và hơn 3 triệu người tốt nghiệp đại học nhưng phần đông quan chức địa phương đều đi lên từ các phong trào đoàn, phong trào hợp tác xã và có bằng cấp chuyên tu, tại chức. Di chứng thời chiến cũng như tư duy lúa nước vẫn còn ngự trị trong não bộ của nhiều lãnh đạo khi sử dụng con người dựa trên các tiêu chí ‘trưởng thành từ cơ sở,’ ‘kinh nghiệm thực tiễn’ hoặc cái gọi là ‘học thông qua làm việc.’”

“Có lẽ nhiều người quên mất một điểm cốt yếu đó là trong thời bình và đặc biệt là thời đại Internet, một người sẽ khó có thể có được những thứ mang tính tầm nhìn hay chiến lược nếu thiếu đi nền tảng cơ bản về học thức.”

Và rằng, “mọi cải cách chỉ cần hướng tới việc đặt mọi người vào đúng chỗ mà họ nên đứng, tự khắc đất nước này sẽ phú cường. Nhiều người thấu rồi, nhưng ai chịu hiểu!”

Cũng đề cập về vấn đề này, Luật Sư Trần Vũ Hải viết: “Phong trào thẩm định lại bằng cấp của những quan chức cao cấp đã được khởi động sau vụ các bằng thạc sĩ, tiến sĩ Mỹ của ông Nguyễn Xuân Anh bị chê ‘không đúng quy định’. Theo nhiều nguồn tin, nhiều quan Việt cấp to có bằng nước ngoài nhưng chỉ biết nói tiếng Kinh! Thật đúng là Kinh (hay King?).” (T.K)

SAU 42 NĂM ..CHÚNG VẪN MÙ..??

SAU 42 NĂM ..CHÚNG VẪN MÙ..??

Lời phản biện tại buổi trình chiếu sơ lược phim The Vietnam War.

TS.Nguyễn Ngọc Sẵng
Tôi may mắn được đại diện đài truyền hình PBS và Thư Viện địa phương mời vào Ban Điều Hành Thảo Luận (discussing panel) về phim The Vietnam War do hai nhà làm phim Ken Burns và Lynn Novick bỏ ra mười năm thu thập tài liệu để làm ra cuốn phim 18 tập nầy. Phim sẽ được trình chiếu vào ngày 17 tháng 9 năm 2017 trên Đài Truyền Hình PBS của Mỹ.

Trước lượng khán giả khoảng hơn 200 người, toàn là người Mỹ (trừ cô phụ tá tôi là một bác sĩ trẻ, Quyên Huỳnh). Tôi rất áy náy, nhưng quyết định nhận lời vì nghĩ rằng đây là cơ hội để nói lên quan điểm của Người Lính Việt Nam Cộng Hoà về Chiến Tranh Việt Nam. Tôi lên đường vì ý niệm đó dù biết sẽ không dễ dàng, nhất là ngôn ngữ.

Sau phần trình chiếu, họ hỏi mỗi người trong Ban Điều Hành Thảo Luận một câu. Trong phim có một cựu chiến binh Bắc Việt, tên Bảo Ninh được phỏng vấn, và ông nói rằng trong cuộc chiến tranh Việt Nam KHÔNG có người thắng (no vinners). Người điều khiển chương trình hỏi tôi nghĩ gì về ý kiến nầy?

Trước khi trả lời, tôi trình bày nhận định rằng muốn biết ai thắng, ai thua phải biết ít nhất ba (3) điều căn bản:

(1) mục tiêu tham chiến của các bên,
(2) Sự tổn thất mà họ trả giá.
(3) và đánh giá trên tổng thể do cuộc chiến gây ra.

A)  Mục Tiêu Tham Chiến

  1. Mỹ tham gia cuộc chiến vì muốn KỀM CHẾ Trung Cộng, theo tài liệu Pantagon Papers, một nghiên cứu chính thức của Bộ Quốc Phòng Mỹ về sự tham dự của Mỹ tại Việt Nam từ 1945 đến 1967 do ông Daniel Ellsberg thực hiện và được công khai trên tờ The New York Times năm 1971, chủ yếu không nhằm bảo vệ sự độc lập của Miền Nam. Bảo vệ Miền Nam là chiến thuật trong chiến lược ngăn chận Tàu. Tài liệu nầy dài khoảng 4000 trang và được liệt kê là Tối Mật và được giải mã ngày 4 tháng 5 năm 2011 tại thư viện của Tổng Thống Richard Nixon tại California.
  2. Mục tiêu của Bắc Việt là Giải Phóng Miền Nam bằng vũ lực để Làm Bàn Đạp cho cuộc bành trướng của cộng sản quốc tế xuống vùng Đông Nam Á. Việc nầy do Hồ Chí Minh thực hiện với sứ mạng là người lãnh đạo cộng sản Đông Dương từ năm 1932. Và điều nầy hoàn toàn phù hợp với lời tuyên bố của Tổng Bí Thư Lê Duẩn “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, Trung Quốc”, nếu câu nói nầy đúng sự thật. Đây là sứ mạng của những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam.
  3. Mục tiêu của những nhà lãnh đạo Miền Nam là bảo vệ độc lập, chủ quyền Miền Nam chống lại sự xâm lăng của cộng sản Miền Bắc với sự viện trợ tối đa của Nga, Tàu và khối cộng sản Đông Âu, kể cả Cuba. Nhưng vì thế yếu họ chấp nhận và yêu cầu Mỹ và khối tư bản viện trợ để họ bảo vệ lãnh thổ, và dân chúng theo họ.                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                 
  4.  B)  Những Tổn Thất Của Các Bên                                                                             1) Phía Mỹ có 58.307 binh sĩ tử trận, chi tiêu 168 tỷ Mỹ kim (có tài liệu nói 1020 tỷ), 303.604 binh sĩ bị thương, 1948 binh sĩ mất tích và lúc cao điểm của chiến tranh có 543.000 binh sĩ tham chiến. Khi chiến binh Mỹ từ chiến trường Việt Nam về bị dân chúng khinh thị, không đón tiếp trọng thể như những binh sĩ tham gia trong những cuộc chiến ngoại biên khác. Và vết thương chiến tranh chưa hoàn toàn hàn gắn được.                                                                                                                                                             2 ) Phía Bắc Việt có 950.765 binh sĩ tử trận, gần 600.000 bị thương, số mất tích không có con số rõ ràng, ước tính khoảng 300 ngàn người… Trong chiến cuộc, Miền Bắc được xếp vào hạng 1 trong 5 quốc gia nghèo nhất thế giới. Và cuộc chiến do Miền Bắc gây ra làm thiệt mạng 2 triệu thường dân.                                                                   3) Phía Việt Nam Cộng Hoà có 275 ngàn chiến sĩ thiệt mạng, khoảng 1.170.000 người bị thương, không có con số mất tích được liệt kê và ngày 30 tháng 4 năm 1975 họ đầu hàng vô điều kiện.                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                     
  5.  C)   Ai Thắng? Ai Thua?                                                                                                                    1) Từ những phân tích trên, tôi trình bày quan điểm riêng rằng Mỹ đã đạt được mục tiêu Kềm Chế Trung Cộng, vậy Mỹ là người THẮNG.                                                          2 )  Cũng từ phân tách nầy, tôi trình bày cho thính giả rằng Bắc Việt hy sinh gần 1 triệu binh sĩ, gần 6 trăm ngàn người thương tật, 300 ngàn người mất tích, làm 2 triệu thường dân bị chết oan và biến đất nước thành 1 trong 5 nước nghèo nhất thế giới, vậy Bắc Việt là người THUA vì phải trả giá quá đắt mà Trung Cộng vẫn không nhuộm đỏ được vùng Đông Nam Á. Họ THUA vì không đạt được mục tiêu.                        3)Việt Nam Cộng Hoà đầu hàng vô điều kiện ngày 30 tháng 4 năm 1975 là người THUA. Theo bài phỏng vấn của Tướng Frederick C. Weyand ngày 12 tháng 6 năm 2006 thì cuộc chiến bị thua không phải do quân đội kém cỏi mà do những người lãnh đạo chính trị ở Washington. Họ thắng trên chiến trường, nhưng thua vì sự bội ước của đồng minh. Nhưng theo thiển nghĩ thì sau khi Hoa Kỳ đã hoàn thành mục tiêu kiềm chế Trung Cộng, họ rút lui bằng sự trả giá của nhiều bên, trong đó có cả binh sĩ của họ.

                                                              Kết luận sau cùng của tôi với cử toạ là cả hai phía người Việt đều là kẻ thua, nhất là dân tộc Việt Nam là người thua trong cuộc chiến tranh ủy nhiệm của người cộng sản do Hồ Chí Minh, người cộng sản quốc tế, thực hiện sứ mạng trên sự đau xót vô vàn của dân tộc, làm kiệt quệ đất nước và tạo vết thương lịch sử dù 42 năm rồi vẫn chưa lành và không biết có cơ hội nào để lành vết thương dân tộc nầy.

Một cử toạ hỏi tôi về hậu quả tâm lý hiện tại của cuộc chiến, tôi chỉ đơn giản trả lời “bên thắng cuộc vẫn coi bên thua cuộc là kẻ thù cho dù chiến tranh đã chấn dứt 42 năm rồi”.

Cuốn phim vẫn trình bày những sự kiện mang tính cách tuyên truyền cũ rích dù họ bỏ ra 10 năm sưu tập tài liệu, phỏng vấn một số người trong và ngoài nước. Vẫn trưng tấm hình Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên Việt Cộng Bảy Lốp trên đường phố Sài Gòn, vẫn bản cũ kết tội tên Trung úy William Calley sát hại 128 thường dân, vẫn chuyện thả bom napalm vào một số làng mạc gây thương tích cho thường dân v.v…, nhưng tôi nói thẳng với họ rằng Việt Cộng pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy ngày 9 tháng 3 năm 1974 làm thiệt mạng gần 200 em học sinh tiểu học sao đoàn làm phim không biết? Trong trận Tết Mậu Thân, người cộng sản sát hại gần 6 ngàn đồng bào vô tội tại Huế, sự kiện chấn động cả thế giới mà đài truyền hình PBS không hay? Phim vẫn cho rằng công ty hoá chất Dow Chemical sản xuất bom Napalm để dội vào làng giết hại dân lành, tôi thẳng thắn nói với họ rằng bom Napalm không chế tạo để giết dân lành và vụ cô Kim Phúc là một trong những nhầm lẫn trong chiến trường như Mỹ đã từng nhầm lẫn ném bom trúng tòa đại sứ Trung Cộng tại Kosovo 1999, thỉnh thoảng ném bom nhầm tại Iraq, Afghanistan, Syria v.v…, Thậm chí họ còn ném bom nhầm vào những đơn vị quân đội của Hoa Kỳ, bắn nhầm binh sĩ Hoa Kỳ v.v…, trong chiến tranh không thế nào tránh nhầm lẫn được. Thế mà bọn truyền thông dòng chính vẫn cố tình vu khống một cách lố bịch, không chút liêm sỉ những sai lầm mà ai cũng có thể nhận thấy. Thảo nào Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump miệt thị họ không oan chút nào.

Sau buổi hội thảo, một sử gia Mỹ tên Bill Laurie gặp tôi và ông nói Bảy Lốp là tên khủng bố đã sát hại 6 người thân của viên chức VNCH, nên bắn Lốp là không vi phạm công ước Geneve.

Có thể đáng lẽ người Mỹ đã rút quân trước 1969, nếu người tư lệnh chiến trường Việt Nam của họ có chiến thuật đúng đắn, khác với chiến thuật “Truy tầm, tiêu diệt” mà Tướng Westmoreland, người được báo chí gọi là vị Tướng bại trận tại Việt Nam (The General Who Lost Vietnam) áp dụng trong nhiều năm. Những nhà bình luận quân sự chỉ trích chiến thuật dùng lực lượng hùng hậu để truy lùng giặc của Westmoreland là không đúng. Chiến thuật nầy chỉ có kết quả khi đối phương chấp nhận đương đầu, nhưng quân Bắc Việt vào thời điểm đó, họ tránh né trong những cuộc hành quân lớn, họ rút sâu vào rừng hoặc vượt qua biên giới Cao Miên, Lào để bảo toàn lực lượng.

Nếu họ sử dụng những vị Tướng tài như Tướng Harold K. Johnson, Frederick C. Weyand, v,v,. thì có lẽ người lính Mỹ đã hồi hương sớm, ít thiệt hại sau khi đã hoàn thành mục đích Kềm Chế Trung Cộng. Và mức độ thiệt hại mà quân đội hai phía Việt Nam sẽ ít hơn, nhất là con số thiệt hại nhân mạng dân lành sẽ thấp hơn, mức độ nghèo nàn, đói rách, lạc hậu của người dân Việt Nam sẽ ít hơn, và trên hết, hận thù không dai dẳng như ngày hôm nay.

Vấn đề viện trợ quân sự cho Miền Nam cũng góp phần trong chánh sách “phủi tay” của Hoa Kỳ. Từ con số 2.8 tỉ năm 1973, còn 1 tỉ năm 1974 và 300 Triệu cho năm 1975. Và cuối cùng, tháng 12 năm 1974 quốc hội Hoa Kỳ quyết định cắt hết viện trợ quân sự, chỉ 55 ngày sau là Việt Nam Cộng Hoà sụp đổ. Không có quân đội nào đánh giặc mà không có vũ khí, hoặc viện trợ vũ khí, chỉ trừ “truyền thuyết” Quân Giải Phóng với tay không bắt được máy bay Mỹ.

Không ai kéo lịch sử lùi lại được. Người gây ra cuộc chiến vì nhiệm vụ quốc tế cộng sản phải thành khẩn thú nhận trách nhiệm lịch sử. Không chấp nhận hôm nay, trong tương lai lịch sử cũng sẽ ghi lại bởi chính con cháu chúng ta, họ đọc lịch sử từ hai phía, họ đọc lịch sử thế giới, họ sẽ viết lại sự thật mà thế hệ cha ông họ đã trải qua. Đó là chính sử chứ không phải tài liệu tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo sự thật mà người cộng sản dùng bạo lực để bóp méo và gọi là lịch sử.

Họ phải thành tâm Hoà Giải Hoà Hợp với những nạn nhân của họ, với đồng bào trong nước để xây dựng lại sức mạnh dân tộc để chống lại giặc Tàu. Làm chậm trễ sẽ mất nước và tội của họ sẽ chồng chất thêm với đất nước và dân tộc.

Đây là bộ phim phản ảnh một phía, trình bày phân nửa sự thật, không xứng đáng bỏ thời giờ xem. Điều nầy tôi đã viết trên Yahoo, nhưng 15 phút sau bị gỡ xuống. Hy vọng Burns và Novick sẽ đọc và nhìn lại vấn đề, nếu họ muốn trình bày một số khía cạnh thật về chiến tranh Việt Nam./.

TS.Nguyễn Ngọc Sẵng

From : Viet Nu Dinh 

VN truy tố cựu lãnh đạo & nhân viên ngân hàng tư túi 264 triệu đôla

VN truy tố cựu lãnh đạo & nhân viên ngân hàng tư túi 264 triệu đôla


Bà Hứa Thị Phấn và ông Hà Văn Thắm (Ảnh chụp từ VOV)

Bà Hứa Thị Phấn và ông Hà Văn Thắm (Ảnh chụp từ VOV)

Hãng tin Reuters hôm 27/9 loan tin trong một tuyên bố trên mạng, Bộ Công an cho biết đã khởi tố bà Hứa Thị Phấn, nguyên cố vấn cấp cao của Ngân hàng Đại Tín (TRUSTBank) với tội danh “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.”

Ngân hàng Đại Tín là tiền thân của Ngân hàng Xây dựng Việt Nam, và cựu Chủ tịch HĐQT của ngân hàng này đã bị tuyên án 30 năm tù về việc rút ngân quỹ trái phép.

Bà Phấn và 9 nhân viên và trợ lý đã bị cấm rời khỏi tư gia. Công an cũng đã bắt giữ bốn nhân viên khác, trong khi một người đã bị bắt trước đó.

Báo Dân trí cho biết ngoài việc khởi tố 14 bị can, cơ quan điều tra đã thay đổi tội danh với 4 bị can. Theo đó, bà Hứa Thị Phấn đã nhận quyết định điều tra bổ sung thay đổi tội danh đã khởi tố trước đó là tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng sang tội danh lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.

Bà Hứa Thị Phấn bị khởi tố do liên quan đến vụ tham nhũng của các thành viên của tập đoàn ngân hàng Đại Dương (Ocean Group), mà ông Hà Văn Thắm là người sáng lập và 50 quan chức khác đang chờ xét xử, dự kiến trong tháng này.

Đầu tháng 9, Việt Nam cáo buộc cựu Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Đặng Thanh Bình với tội danh “thiếu trách nhiệm” trong khi Bộ Công an thụ lý điều tra vụ án “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” xảy ra tại Tổ giám sát của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đặt tại Ngân hàng Xây dựng và một số đơn vị, tổ chức thuộc Ngân hàng Nhà nước.

Ngành ngân hàng của Việt Nam là một phần quan trọng trong cuộc chống tham nhũng ở cấp cao, nơi xảy ra hàng chục vụ lãnh đạo ngân hàng bị xét xử vì nhận hối lộ và quản lý kém.

Việt Nam bắt giữ một người hoạt động xã hội theo điều 88

RFA
2017-09-27
 
Hình Nguyễn Viết Dũng

Hình Nguyễn Viết Dũng

 Courtesy facebook Dung Phi Ho
 

Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Nghệ An hôm 27 tháng 9 ra thông cáo báo chí về việc bắt khẩn cấp Nguyễn Viết Dũng, một người hoạt động xã hội, về hành vi ‘Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam’ theo điều 88 – Bộ luật Hình sự.

Vào tối ngày 27 tháng 9, bố của Nguyễn Viết Dũng là ông Nguyễn Viết Hùng cho đài Á Châu Tự Do biết thông tin này qua điện thoại từ nhà của mình ở tỉnh Nghệ An:

Cũng biết được thông tin của bạn bè báo cho. Họ báo là Dũng bị bắt vào lúc 12 giờ 10 phút ngày 27 tháng 9 ở Quỳnh Lưu, Nghệ An, gần giáo xứ Song Ngọc. Lúc bị bắt thì gia đinh cũng không biết được tin nhưng do áp lực bạn bè nên bây giờ công an ra thông cáo bắt Dũng theo điều 88 Bộ luật Hình sự Việt Nam.

Ông Nguyễn Viết Hùng cho biết ông phản đối việc bắt giữ Nguyễn Viết Dũng của công an vì ông cho rằng không minh bạch

Nguyễn Viết Dũng năm nay 31 tuổi là người được cộng đồng mạng biết đến với cái tên Dũng Phi Hổ, nổi tiếng trên mạng sau khi chụp hình mặc quân phục rằn ri của chế độ Sài Gòn và treo cờ vàng ba sọc của chính quyền Sài Gòn trước kia.

Vào tháng 4 năm 2015, Nguyễn Viết Dũng đã lập Đảng Cộng Hòa và Hội những người yêu quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Nguyễn Viết Dũng cũng là người tích cực tham gia các hoạt động xã hội, tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc, chỉ trích chính quyền.

Nguyễn Viết Dũng bị bắt lần đầu tiên hôm 12 tháng 4 năm 2015 vì tham gia tuần hành bảo vệ cây xanh Hà Nội, và bị khởi tố theo điều 245 về tội Gây rối trật tự công cộng.

Phiên tòa xét xử Nguyễn Viết Dũng ở Hà Nội hôm 14 tháng 12 năm 2015 đã tuyên án Dũng Phi Hổ 15 tháng tù. Nguyễn Viết Dũng được trả từ do hôm 13 tháng 4 năm 2016.

Chỉ trong vài tháng qua, Việt Nam đã bắt giữ và kết án ít nhất 11 nhà hoạt động xã hội vì các hoạt động ôn hòa chỉ trích chính quyền. Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế (Human Rights Watch) gọi năm 2017 là năm tồi tệ nhất cho nhân quyền Việt Nam.

Báo chí Việt Nam câm như hến về nước Đức “tạm ngưng” Hiệp ước Quan hệ Đối tác Chiến lược.

From facebook ;Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.
Báo chí Việt Nam câm như hến về nước Đức “tạm ngưng” Hiệp ước Quan hệ Đối tác Chiến lược.

Sau bài trên báo Văn nghệ Tp HCM nói nước Đức ầm ĩ quá đáng vụ Trịnh Xuân Thanh, nửa chừng gỡ xuống, đến nay toàn bộ báo chí “chính thống” im ỉm. Một nhà ngoại giao bị trục xuất, nay Đức trục xuất tiếp một nhà ngoại giao khác tại Đại sứ quán VN ở Đức, cùng với tạm dừng quan hệ đối tác chiến lược.

Gần 1.000 đơn vị phương tiện thông tin trong nước vẫn cứ “núp lùm”.

Không nhờ mạng xã hội tự do nhanh nhạy, mà đảng gọi mỉa mai là “báo lề trái” của bọn ăn không ngồi rồi, vô công rỗi nghề, người dân không thể biết quá trình diễn biến và nhiều góc nhìn khác nhau vụ này.

Trang fanpage Đại sứ quán Đức tại VN ngày 22/9 nói rằng:

Điều tra chưa kết thúc; vụ này vi phạm trắng trợn luật pháp Đức; luật pháp quốc tế và họ không bao giờ dung thứ;

Đến nay Việt Nam vẫn không xin lỗi kèm theo cam kết không vi phạm tương tự về sau; Việt Nam cũng không khẳng định xử lý kẻ gây ra vụ việc.

* Sao không thấy cơ quan chức trách nào của VN lên tiếng phản bác, cho đó là luận điệu xuyên tạc phản động?

Luật sư Lê Công Định viết:

“Tư tưởng thiên tài của lãnh tụ thiên tài về ngoại giao nhân dân là biến bạn thành thù, biến đối tác chiến lược thành đối tác chiến tranh. 
Bravo (hoan hô)!”

* Có lẽ cần bổ sung: biến bạn thành thù và nhận thù làm bạn, biến đối tác chiến lược thành đối tác chiến tranh và biến dũng cảm đối đầu chiến tranh thành cúi đầu làm mất biển đảo còn bảo để con cháu đời sau lấy lại!

Luật Sư Trần Vũ Hải viết:

“Quan hệ Việt – Đức quá âm u, ảnh hưởng trực tiếp đến hàng chục vạn người Việt ở Đức và tâm tư tình cảm của hàng vạn người khác đã từng sống, học và lao động ở Đức…Chưa thấy chính quyền VN có động thái gì để giữ lấy quan hệ đối tác chiến lược với một nước đang dẫn dắt cộng đồng EU”.

* Sao không thấy người phát ngôn Bộ Ngoại giao VN lên tiếng “thật sự lấy làm tiếc…”?

Bà Nguyễn Hoàng Ánh, giảng viên một trường đại học ở Hà Nội viết:

“Chui xuống đất cho bớt nhục! Khổ nỗi thằng biết nhục đã không làm, mà thằng làm lại không biết nhục !”

* Thôi, xin dừng – hết từ ngữ để nói gì thêm!

Báo chí “chính thống” vì sao câm như hến? 
Tuyên giáo đâu không đứng ra định hướng dư luận? 
Công an đâu không triệu tập những phát biểu trên đến đồn?
Dư luận viên đâu không thấy “phản pháo”? 
Quản lý mạng nhà nước đâu không chặn đường truyền bịt miệng thế gian?

Thời đại “Thế giới phẳng” đã lâu, không còn chuyện bưng bít mãi rồi bảo “định hướng” là được.

L.P, tháng 9/2017

Image may contain: 3 people, eyeglasses
 
 

Cỗ xe tăng Đức lừ lừ áp sát khung thành và sút!

 
 
From facebook:  Trần Bang 

Cỗ xe tăng Đức lừ lừ áp sát khung thành và sút!

Thoibao.de:
Đức từ chối cấp Visa cho đoàn công tác nhà nước,
Và tạm ngưng cấp Visa cho du học sinh VN vào Đức!

“Sau khi phía Đức nhận được từ Việt Nam thư trả lời về vụ việc ông Trịnh Xuân Thanh, nội các chính phủ nước này đã có cuộc họp và đi đến nhất trí đưa ra quyết định hôm 22.9 tạm thời đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược giữa Đức và Việt Nam, đồng thời trục xuất thêm 1 cán bộ ngoại giao tại Đại sứ quán Việt Nam ở Berlin.

Cùng ngày Đại sứ quán Đức ở Hà Nội đã lập tức phổ biến trên trang web và Faecebook của mình Thông cáo báo chí của Bộ Ngoại Đức về những quyết định kể trên.

Các nước trong Liên minh châu Âu (EU) cũng đã bắt đầu đồng hành với nước Đức. Gần như đồng loạt, Đại sứ quán các nước EU như Pháp, Bỉ, Hà Lan, Ý, Thụy Điển đã đăng trên Facebook của mình bản Thông cáo báo chí của Bộ Ngoại giao Đức để ủng hộ tuyên bố này của Chính phủ Đức.”

Người Việt trong và ngoài nước bàng hoàng vì quyết định cứng rắn này đã được Bộ Ngoại giao Đức đưa ra chỉ 2 ngày trước bầu cử, điều đó nói lên quyết tâm của nước này đã thực hiện đúng lời tuyên bố của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Đức Gabriel đưa ra trước đó đối với Việt Nam: „Chúng tôi không thể dung thứ và sẽ không dung thứ.“

Biện pháp hạ mức quan hệ ngoại giao này lập tức đã có tác động ngay tới các giao thương giữa hai nước khi đoàn công tác tới gần 20 người với vị Chủ tịch một tỉnh lớn ở miền bắc Việt Nam bị phía Đức từ chối cấp Visa sang công tác vào dịp cuối tháng 9, các kế hoạch gặp gỡ đối tác Đức của tỉnh này đã phải hủy gấp.

Hội nghị giới thiệu, kêu gọi đầu tư để tạo việc làm cho nhân dân tỉnh nhà tại Việt Haus Berlin vào ngày 2.10 sắp tới cũng không thể tiến hành như dự định.

Giới sinh viên, học sinh đang du học và lao động Việt Nam đang làm việc tại Đức cũng đang xôn xao lo lắng, không biết tình trạng căng thẳng quan hệ giữa hai nước căng thẳng như trên có làm ảnh hưởng đến công việc cũng như tình trạng cư trú của họ hay không?

Bên cạnh đó, lịch đăng ký phỏng vấn xin Visa cho thời gian cư trú trên 90 ngày (du học, học nghề và làm việc) cũng bị đóng băng ít nhất tới hết tháng 01.2018 mà không có lời giải thích nào.

Có thể thấy, do cuộc khủng hoảng ngoại giao kéo dài giữa 2 nước, nhiều sinh viên học sinh đang chuẩn bị xin thị thực đến Đức sẽ ít nhiều gặp trở ngại trong quá trình xin Visa. Đây là một thiệt thòi lớn cho thế hệ trẻ, sinh viên học sinh Việt Nam đang muốn đăng ký du học hoặc học nghề tại CHLB Đức.

Tại Berlin, nhiều doanh nghiệp kiều bào tỏ rõ lo lắng với các khoản mà họ đã đầu tư về Việt Nam và cho biết ´´ Chúng tôi đang rút dần khỏi Việt Nam để đầu tư ngay tại châu Âu cho an toàn´´, các tín hiệu xấu ngày càng hiện rõ với nhiều khó khăn trong thời gian tới, việc bất ổn về ngoại giao do vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ở Berlin đã dẫn đến khủng hoảng niềm tin đối với vài lãnh tụ cổ hủ, không còn thích hợp cho nền chính trị Việt Nam đang cần sự đổi mới toàn diện với một nhà nước pháp quyền để có thể giúp đất nước đủ năng lực hợp tác quốc tế và cạnh tranh với thế giới…

http://thoibao.de/…/duc-tu-choi-cap-visa-cho-doan-cong-tac-…

No automatic alt text available.
 

HẾT CỬA TỒN TẠI CHO MỘT DÂN TỘC CÓ TÊN VIỆT NAM.

From facebook:   Phan Thị Hồng‘s post.
 
Image may contain: one or more people, people standing, outdoor and nature
Image may contain: 1 person, child, outdoor and closeup
Phan Thị Hồng added 2 new photos.

 

HẾT CỬA TỒN TẠI CHO MỘT DÂN TỘC CÓ TÊN VIỆT NAM.

( Nhóm Bà Đầm Xoè)

Ai cũng biết muốn sống được thì phải ăn uống hàng ngày. Và để có cái ăn, Việt Nam đã đu dây vác giá đi vay, đi xin ăn khắp cả thế giới. Vay cốt chỉ để ăn và cướp để nên nợ nần chồng chất.
Hiện đã lên đến 410 tỷ USD, cao gấp 2 lần giá trị làm ra của cả đất nước trong một năm.

Như vậy, về bản chất người Việt Nam, không những đã ăn hết của cải của đời mình mà còn ăn lạm vào của cải của đời con đời cháu. Tuy đã ăn lạm, nhưng không ăn thì chết, nên Việt Nam vẫn phải tiếp tục hăng hái làm kẻ ăn mày, ăn xin trên khắp thế giới.

Thực tế, từ đầu năm đến nay, chính phủ của ông Phúc đã chạy đôn chạy đáo khắp thế giới để vay, xin.

Nhưng xem ra việc vay, xin ngày một khó khăn và như cánh cửa cho vay, xin từ các nước đang từ từ khép lại khi cuối tháng 7/2017

Việt Nam tổ chức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay tại nước Đức. Sự kiện hiện đang ồn ào dự luận và người Đức, một cường quốc thế giới, đứng đầu châu Âu đã nổi giận, ra lệnh trục xuất và áp tải Bí thư thứ nhất đại sứ quán Việt Nam tại Đức phải về nước, đồng thời nhắc nhở Việt Nam sẽ gặp khó trong quan hệ đối tác, làm ăn. Sau khi TPP sụp đổ, châu Âu là niềm hy vọng vay, xin cuối cùng của Việt Nam.

Với sự kiện bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, niềm hy vọng này cũng đang trên đà sụp đổ. Cơm ăn, áo mặc của dân sẽ trông cậy vào đâu?

Đặc biệt, lũ cướp có tên cộng sản Việt Nam cầm quyền sẽ bám víu vào đâu để làm ăn và trộm cướp?

Trước tình cảnh quá khó này, trong tương lại gần, người Việt Nam sẽ phải “ăn thịt” lẫn nhau để tồn tại là điều khó tránh khỏi. Nhóm lợi ích tăng cường trấn cướp của nhau dưới cái vỏ bọc chống tham nhũng sẽ còn được tiếp tục đẩy lên cao.

Đất nước tiếp tục bị xẻ thịt bán cho ngoại bang để có miếng ăn cũng là cách khó tránh khỏi. 
Đầu tháng 8/2017, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc dỏng dạc phát đi lời mời gọi cho thế giới thuê đất tới 99 năm, là tín hiệu quá rõ ràng cho chủ trương bán đất nước để có cái ăn và có cái để cho bọn lãnh đạo trộm cướp.

Tại sao nước Việt Nam có 4 ngàn năm văn hiến, có lịch sử dựng nước oai hùng vào loại nhất thế giới lại rơi vào thảm cảnh này?

Bởi vì người Việt Nam không còn có người tử tế.

Người tử tế, người tài, người có đạo đức, người có phẩm chất anh hùng, nói chung là tinh hoa của giống nòi Đại Việt hầu như đã không còn một ai.

Họ cơ bản đã chết hết. Họ đã chết trong các cuộc khởi nghĩa chống Pháp, trong chiến trận Điện Biên Phủ, trong Cải cách ruộng đất, trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn 20 năm chống Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa.

Những tinh hoa còn rơi rớt lại lại bị tiêu diệt nốt trong xây dựng chính quyền nhân dân với đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản.

Những tinh hoa mới nhú của thế hệ tiếp theo phần lớn cũng đã bị tiêu diệt hoặc bị ung thối ngay từ cấp Nhà nước cơ sở, ngay từ dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, ngay từ hàng triệu hàng triệu những con người mới xã hội chủ nghĩa kết thành những vòng vây kín đặc nhào nặn, vo viên cho mỗi người Việt Nam thành những hòn bi tròn trịa, bóng loáng của chế độ cả rồi.

Cũng có một số rất ít tinh hoa còn lại leo cao chui sâu lên tới cấp thượng tầng. Nhưng họ cũng không trách khỏi bị tiêu diệt.

Họ là những người trong nhóm “Nhân văn Giai phẩm”, những người trong nhóm được chính kẻ giết người đặt cho cái tên “Xét lại chống đảng” với những Trần Hữu Đang, Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Hoàng Cầm, Lê Đạt, Hoàng Minh Chính, Đặng Kim Giang, Dương Bạch Mai, Ung Văn Khiêm, Nguyễn Mạnh Cầm, Lê Minh Quốc, Vũ Thư Hiên, vân vân…

Sau hai vụ này, kể như những tinh hoa của dân tộc đã bị tận diệt đến mức sạch như lau tường, vét máng.

Tuy nhiên, như một sự gượng dậy cuối cùng, vài chục năm sau, hồn thiêng sông núi lại cố cho ngoi lên một vài tinh hoa của dân tộc nữa như Trần Độ, Trần Xuân Bách. Những người này dù giữ chức vụ lớn tới mức là thường trực Ban bí thư, là Phó chủ tịch quốc hội. Nhưng rút cuộc tất cả cũng không thoát khỏi bị tận diệt bởi lưỡi hái tử thần của một bầy đàn cộng sản cầm quyền vừa ngu vừa hèn vừa bất nhân vừa phản động.

Thời hiện tại đây, trong đám vừa ngu vừa tham vừa phản động đó, cũng có lóe sáng một vài người tử tế muốn vì nước vì dân, muôn thân phương Tây, muốn thoát Tầu Cộng. Đó là Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Bá Thanh.

Nhưng, những cá thể này, hoặc là bị đầu độc cho chết hoặc là đành phải ngậm ngùi bỏ lại chính trường cho kẻ vừa già nua vừa tối tăm vừa phản động chỉ một lòng một dạ bán nước cho Tầu Cộng có tên là Nguyễn Phú Trọng và phe nhóm.

Hiện tại, trong 19 cái tên thuộc nhóm chóp bu cộng sản có ông Đinh Thế Huynh, xem ra là người tử tế hơn cả. Nhưng, lại cũng như Nguyễn Bá Thanh, ông Huynh cũng đã bị ngã bệnh hiểm nghèo và sắp quy tiên.

Người tốt hay những tinh hoa rơi rớt còn lại hiếm hoi của đất nước như không có đất để sống ở đất nước này.

Những Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Văn Trội, Lê Quốc Quân, Vũ Quang Thuận, vân vân… ở thì hiện tại, cũng có ai thoát được cảnh bị dập vùi, tù đầy, tiêu diệt? Không có ai cả.

Đến nhân tài trẻ người Việt Nam đạt mức tinh hoa của thế giới như Giáo sư, Viện sĩ Ngô Bảo Châu, tuy không sống ở trong nước nhưng cũng vẫn bị lũ bầy đàn chó cộng sản hăng hái lùng sục tìm diệt. Có ai thoát được đâu?

Nguyên nhân thì có nhiều. Nhưng nguyên nhân thường xuyên và trực tiếp là từ đám lãnh đạo cai quản đất nước hiện nay mang tên cộng sản chỉ toàn một lũ sâu mọt, ngu dốt, tham lam mà ra.

Quan hệ với ai chúng cũng chỉ cốt lấy chữ lừa để kiếm ăn cho nặng túi của riêng mình. Quan hệ như vậy ai còn muốn làm bạn với đất nước anh nữa?

Chẳng ai muốn làm bạn với anh nữa.

Kiếp phận ăn mày ăn xin cốt phải để cho thiên hạ thương, chứ mà để cho thiên hạ ghét thì hết cửa làm ăn rồi.

Tôi cho rằng, sau vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại nước Đức, nước Việt Nam kể như không còn ai thật sự muốn làm bạn với Việt Nam nữa, ngoại trừ anh Ba Tầu. Chính anh Ba Tầu và đám cầm quyền Trọng lú lại thích thú điều này nhất.

Bởi vì, một Việt Nam không còn ai là bạn, các cửa làm ăn đóng lại, ắt hẳn muốn tồn tại Việt Nam chỉ còn cách duy nhất phải chui vào cái ống cống của Ba Tầu đã mở nắp sẵn từ cả ngàn năm nay.

Và Ba Tầu chỉ đợi có thế để nuốt gọn Việt Nam vào bụng trong năm 2020.

Kết cục này có thể được xem là kết quả đã đạt được trong chiến thuật cô lập, trói chặt dân tộc Việt Nam vào trong một cái rọ của Tầu Cộng và bọn cộng sản cầm quyền Việt Nam. Để Việt Nam chỉ còn có một cửa sống duy nhất, đó là phải sát nhập vào Tầu Cộng.

Có thể phải khen bọn cộng sản cầm quyền Việt Nam cùng đám đệ tử tay sai hơn 4 triệu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam đã rất thành công trong chiến lược chiến thuật từng bước xóa sổ một dân tộc có ngàn năm văn hiến, có lịch sử dựng nước oai hùng mang tên Việt Nam.
Copy bên nhà Pham Xen 

Giáo viên trở thành tầng lớp đáy xã hội Việt Nam!!!

From facebook: Van Pham‘s post.
 

Chưa nói đến chính sách Giáo dục… nhìn mức lương đãi ngộ thày-cô giáo hiện nay… chúng ta mới biết: tìm đâu ra người thày-cô tài giỏi, kinh nghiệm và yêu nghề ?!!!
************

Giáo viên trở thành tầng lớp đáy xã hội Việt Nam!!!

Vị thế xã hội của giáo viên ở Việt Nam đã xuống đến đáy, dựa trên số tiền họ kiếm được.

Theo VnExpress, đây là nhận định của một số chuyên gia tại một hội nghị của ủy ban giáo dục thuộc quốc hội CSVN diễn ra hôm Thứ Sáu 22/09. Một cuộc nghiên cứu toàn quốc được trình bày tại hội nghị này cho thấy, giáo viên với 13 năm thâm niên chỉ nhận được mức lương từ 3 đến 3.5 triệu đồng một tháng (132 -145 Mỹ kim), tính cả các khoản tiền thưởng. Trong khi đó, lương tối thiểu của Việt Nam nằm trong khoảng từ 2.58 đến 3.75 triệu đồng (113 – 165 Mỹ kim) tùy theo vùng.

Trong nghề nhà giáo tại Việt Nam hiện nay, thâm niên không dẫn đến mức lương cao hơn đáng kể. Những thầy cô giáo có 25 năm giảng dạy cũng chỉ có mức lương tối đa lên tới 4.7 triệu đồng (207 Mỹ kim).

Khoảng một nửa số giáo viên trong hệ thống giáo dục Việt Nam hiện chỉ nhận được mức lương khoảng 100 Mỹ kim một tháng.

Thu nhập trung bình hàng năm của người Việt Nam là vào khoảng 2,200 Mỹ kim hồi năm ngoái.

Theo VnExpress, khoảng 40% giáo viên cho biết họ sẵn sàng chọn một nghề khác nếu có cơ hội. Theo các con số thống kê chính thức, mỗi năm khoảng 4,000 sinh viên sư phạm tốt nghiệp không tìm được việc làm ở Việt Nam, và số người thất nghiệp trong ngành giáo dục được dự phóng sẽ lên đến 70,000 vào năm 2020.

Vị thế xã hội của giáo viên ở Việt Nam đã xuống đến đáy, dựa trên số tiền họ kiếm được. Theo VnExpress, đây là nhận định của một số chuyên gia tại một hội nghị của ủy ban giáo dục thuộc quốc hội CS…
SBTN.TV
 
 

Việt Nam nhập than Trung Cộng giá cao gấp rưỡi quốc tế

Việt Nam nhập than Trung Cộng giá cao gấp rưỡi quốc tế

 

 

Việt Nam nhập than Trung Cộng giá cao gấp rưỡi quốc tếẢnh: Dân Trí

Một bài báo của tờ Dân Trí tố cáo rằng, Bộ Công Thương CSVN đã cho nhập cảng than của Trung Cộng với giá cao gấp rưỡi giá than quốc tế. Bài báo này xuất hiện lúc 6 giờ 30 sáng Thứ Bảy 23/09, nhưng đã bị gỡ xuống ngay trong ngày, và nay chỉ còn được các báo ngoài luồng đăng lại.

Theo báo Dân Trí, trong 8 tháng đầu năm 2016, Việt Nam đã nhập cảng hơn 9.7 triệu tấn than. Trong ba thị trường cung cấp than cho Việt Nam là Nga, Trung Cộng và Indonesia, giá nhập than Trung Cộng đắt gần gấp rưỡi so với hai thị trường kia. Theo số liệu của Tổng Cục Hải Quan Cộng Sản Việt Nam, trong 8 tháng đầu năm 2016, Việt Nam nhập cảng than từ Nga khoảng 2.8 triệu tấn, với kim ngạch gần 180 triệu Mỹ kim; từ Trung Cộng 1.4 triệu tấn, với kim ngạch 100 triệu Mỹ kim; và từ Indonesia 1.8 triệu tấn, với kim ngạch 80 triệu Mỹ kim. Tính ra, mức giá nhập cảng than trung bình từ Nga là khoảng 63 Mỹ kim/ tấn, từ Indonesia là 44 Mỹ kim/ tấn, còn từ Trung Cộng là 71 Mỹ kim/ tấn, đắt gần gấp đôi giá than nhập cảng từ Indonesia.

Tờ Dân Trí cũng trích dẫn báo cáo từ Trung Tâm Dữ Liệu Hàng Hóa Thương Mại Quốc Tế của Hoa Kỳ, cho thấy từ đầu năm đến hết tháng 7 năm 2016, giá than xuất cảng trung bình của thế giới chỉ ở trong khoảng từ 50 đến 54 Mỹ kim/ tấn.

Huy Lam / SBTN