Bàng hoàng mỗi ngày có 315 người Việt chết vì các bệnh ung thư

Bàng hoàng mỗi ngày có 315 người Việt chết vì các bệnh ung thư

Tại Việt Nam, số trường hợp mắc mới ung thư tăng nhanh từ 68.000 ca vào năm 2000 lên 126.000 năm 2010 và dự kiến sẽ vượt qua 190.000 ca vào năm 2020. Mỗi năm có khoảng 115.000 người chết vì ung thư,

Theo số liệu từ viện K Trung ương, ung thư vú chỉ có 50% ca bệnh phát hiện sớm. Còn ung thư đại trực tràng tỷ lệ này khoảng 32%. Đặc biệt, một số bệnh ung thư có tỷ lệ phát hiện muộn cao như ung thư gan, ung thư dạ dày, ung thư phổi, ung thư vòm họng…

Tỷ lệ chữa khỏi chỉ đạt hơn 1/3 số ca bệnh, trong khi ở một số nước phát triển, tỷ lệ này lên tới 2/3. Việc phát hiện ung thư ở giai đoạn muộn là một trong những lý do khiến tỉ lệ tử vong do ung thư ở nước ta tăng cao dù kỹ thuật điều trị ung thư tại Việt Nam không thua kém gì các nước trên thế giới.

Bộ trưởng Ngoại giao Vương quốc Thuỵ Điển, bà Margot Wallström, đã gặp các nhà hoạt động xã hội dân sự Việt Nam…

Nguồn:  Hoang Le Thanh shared Lê Công Định‘s post.
 
Image may contain: 9 people, people smiling, people standing and indoor

Lê Công ĐịnhFollow

Sáng nay, tại Hà Nội, Bộ trưởng Ngoại giao Vương quốc Thuỵ Điển, bà Margot Wallström, đã gặp các nhà hoạt động xã hội dân sự Việt Nam, trong chuyến đi thăm Bangladesh, Myanmar và Việt Nam.

Bên cạnh những buổi làm việc với giới chức của nhà nước, việc gặp gỡ các nhà hoạt động xã hội dân sự luôn có trong chương trình công du của các chính khách và nhà ngoại giao phương Tây đến Việt Nam.

Trong khi nhà nước luôn bác bỏ và không công nhận sự hiện hữu của các tổ chức xã hội dân sự, thì cơ quan ngoại giao phương Tây luôn thừa nhận và tìm cách kết giao với họ. Tất nhiên điều đó khiến nhà cầm quyền tức tối vì cảm thấy bị bẽ mặt, nên luôn ngăn cản, quấy phá và câu lưu.

Từ xưa đến nay xã hội là nơi con người thuộc nhiều giai tầng khác nhau về quyền lợi cùng sinh sống. Xã hội không chỉ của giới cai trị, mà còn của đại đa số tầng lớp bị trị. Vì vậy, nếu chỉ công nhận và lắng nghe những ai nói thuận tai mình, thì nhà cầm quyền sẽ luôn phải lao tâm, lao lực phản ứng lại giới bất đồng chính kiến với mình, nhưng sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể dập tắt tiếng nói của họ.

Do vậy, giải pháp khôn ngoan là phải thừa nhận sự khác biệt, công nhận sự tồn tại của các tổ chức xã hội dân sự, dù nhà cầm quyền thích hay không, bởi đó là tiến trình phát triển đương nhiên của xã hội hiện đại.

Cuối buổi trò chuyện sáng nay với các nhà ngoại giao Thuỵ Điển, tôi nói mình rất ngạc nhiên vì sao giới chức cầm quyền Việt Nam có thể đối thoại với mọi tổ chức và chính quyền khác nhau trên thế giới, kể cả kẻ thù xưa và nay của họ, nhưng lại không thể đối thoại thẳng thắn với chính công dân của mình.

Tôi khẳng định rằng, dù bất đồng chính kiến, chúng tôi vẫn chia sẻ với nhà nước Việt Nam kế hoạch cải cách kinh tế và ước vọng phát triển đất nước. Tuy nhiên, điều khác biệt vẫn là ở chỗ người dân chúng tôi không chỉ sống bằng tiền bạc, mà chúng tôi còn cần tự do và nhân quyền.

3 GIỜ VỚI LS NGUYỄN MẠNH TƯỜNG

Nguồn:  Thuong Phan shared Mac Văn Trang‘s post.
 
Image may contain: 2 people
Image may contain: 1 person, closeup
Mac Văn Trang added 2 new photos.

 

3 GIỜ VỚI LS NGUYỄN MẠNH TƯỜNG 

Các bạn ở Viện KHGDVN cần đọc bài này để biết, ở Viện vào những năm 70 TK20, một trí thức lớn đã âm thầm ngồi làm việc ở đó. Nhưng lúc ấy và đến nay, Viện hầu như chẳng quan tâm gì về ông. Năm 1997, khi Bộ GD báo về Cụ Nguyễn Mạnh Tường mất, Viện Đại học nháo nhác, tưởng ông Bùi Tường mất! May mình biết, đưa giấy sang Viện KHGD…Một trí thức lớn mà âm thầm, lẩn khuất giữa những viện nghiên cứu. Đời thật trớ trêu!

Tác giả: Hòa Khánh (Quê Mẹ)

FB Loc Pham: Luật sư Nguyễn Mạnh Tường (1909-1996), người Việt Nam duy nhất đậu hai bằng Tiến sĩ Luật khoa và Tiến sĩ Văn chương năm 23 tuổi ở Đại học Montpellier (Pháp). Ông tham gia kháng chiến chống Pháp đến khi hòa bình lập lại (1954) thì trở về Hà Nội và làm giáo sư trường Đại học Văn khoa (nay là Đại học Quốc gia Hà Nội). Ngày 30 tháng 10 năm 1956 tại một phiên họp của Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội, LS Nguyễn Mạnh Tường, với tư cách thành viên của Mặt trận Tổ quốc, đã đọc một bài diễn văn phân tích sâu sắc những sai lầm trong cải cách ruộng đất và đề ra phương hướng để tránh mắc lại sai lầm. Vì phát biểu này, LS Nguyễn Mạnh Tường đã bị tước hết mọi chức vụ và danh vị nghề nghiệp và phải sống khó khăn thiếu thốn như một “kẻ bị khai trừ” (tên cuốn sách tự thuật của ông xuất bản năm 1992 tại Pháp). Ông mất năm 1996 tại Hà Nội, hưởng thọ 87 tuổi.)
.
Lâu nay, tôi cứ đinh ninh là luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã mất. Sau vụ Nhân văn Giai phẩm, tên tuổi của ông bặt đi. Có tin đồn là ông đã chết đâu đó ở một góc khuất tối tăm nào ở Hà nội.
Thế rồi, bỗng dưng tôi lại nghe là ông vẫn còn sống, hơn nữa, đang có mặt tại Paris : ông được phép sang Pháp ba tháng để thăm viếng một số bạn bè cũ của ông.

Được sự giới thiệu của một người quen, tôi và một anh bạn đã được luật sư Nguyễn Mạnh Tường tiếp trọn cả buổi chiều ngày thứ hai 27.11.1989.
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường năm nay đúng 80 tuổi. Dáng người tầm thước, lưng hơi gù, da dẻ nhăn nheo, nhưng sức khoẻ khá tốt, đi đứng vững vàng, đặc biệt trí tuệ còn rất minh mẫn. Suốt hơn ba tiếng đồng hồ chuyện trò, chúng tôi không hề bắt gặp ở ông một dấu hiệu nào của sự đãng trí vốn thường xuất hiện ở người cao niên. Ông nói năng lưu loát, đôi khi hùng hồn. Ông nhớ chính xác chi tiết những sự kiện cũ hoặc mới. Cách lý luận rành mạch.

Điều chúng tôi thích nhất ở ông là sự thành thật. Ở vào hoàn cảnh của ông, thành thật cũng có nghĩa là can đảm. Hơn ba chục năm bị đày đoạ, luôn luôn sống trong tâm trạng phập phồng chờ đón những thảm kịch thảm khốc nhất, ông không khiếp sợ đến nổi phải tự biến mình thành một con vẹt chỉ biết lải nhải lập lại những câu nói đã thành khẩu hiệu của chế độ hoặc co rút lại trong câm lặng, từ khước đối thoại để tránh khỏi nguy cơ bị hớ hênh, bị chụp mũ,.

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường là một người đầu tiên tôi gặp, từ chế độ công sản, vẫn giữ được cái sĩ khí của một người trí thức, “uy vũ bất năng khuất”. Ông không hề từ chối bất cứ câu hỏi nào của chúng tôi dù những câu hỏi đó bắt ông phải công khai bày tỏ thái độ với cái chế độ đã, đang, và có lẽ sẽ tiếp tục dập vùi ông.

Chúng tôi xin phép ghi âm buổi nói chuyện với một sự thiếu tự tin rõ rệt. Chúng tôi nghĩ là ông sẽ từ chối. Nhưng, không. Ông đã vui vẻ chấp nhận. Để bảo đảm sự trung thực, những chi tiết dưới đây, chúng tôi đều dựa vào bản ghi âm này.

Tưởng cũng nên nhắc lại, trước năm 1945, luật sư Nguyễn Mạnh Tường là một trí thức xuất sắc nhất của Việt Nam với thành tích đến nay tại Việt Nam dường như chưa có ai theo kịp : 22 tuổi đậu hai bằng tiến sĩ quốc gia tại Pháp, một bằng về luật và một bằng về văn chương. Về nước, ông hành nghề luật sư và dạy học. Ở cả hai lãnh vực, ông đều thành công và tạo được một uy tín to lớn.

Chúng tôi hỏi luật sư Nguyễn Mạnh Tường :
– Luật sư có thể cho biết luật sư đã tham gia phong trào Việt Minh và sau đó, tham gia kháng chiến như thế nào ?
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đáp :
– Thật ra tôi không hề tham gia Mặt trân Việt Minh. Bao giờ tôi cũng là một người yêu nước, ưu tư đến việc giành lại độc lập cho đất nước. Tuy nhiên tôi tự xác định cho mình một vị trí là làm một người trí thức. Mà người trí thức, muốn độc lập, thì không nên tham chính. Do đó tôi đã từng từ chối nhiều lời mời ra làm bộ trưởng của nhiều chính phủ. Người trí thức phải đứng về phía dân chứ không đứng về phía chính quyền. Người trí thức chỉ nên đứng ở lãnh vực thuần lý chính trị (politique spéculative). Nghiên cứu, thúc đẩy các trào lưu.

Cách mạng tháng Tám làm tôi rất vui mừng. Tôi mong muốn đóng góp vào việc xây dựng đất nước trong hai lãnh vực sở trường của mình : luật học và nghiên cứu văn học.

Năm 1946, một hôm, ông Nguyễn Hữu Đang, người sau này tham gia Nhân văn Giai phẩm và bị cộng sản kết án 15 năm tù, đến văn phòng luật sư của tôi nói là Cụ Hồ mời tôi đến gặp Cụ có việc cần. Nguyễn Hữu Đang chở tôi đến cái chỗ sau này gọi là Phủ Chủ tịch. Ở đó Vũ Đình Huỳnh, Vụ trưởng Vụ Lễ tân, ra tiếp và đưa vào gặp Cụ Hồ. Cụ gọi tôi là Ngài. Cụ nói : “Như Ngài đã biết, chính phủ vừa ký kết với Pháp một bản tạm ước. Theo bản tạm ước ấy, sắp tới, giữa ta và Pháp sẽ có một hội nghị quan trọng. Xin Ngài giúp soạn giùm cho một bản lập trường của chính phủ (thèse gouvernemental) để sử dụng như một cương lĩnh chỉ đạo cuộc hội nghị”. Tôi đáp : “Công việc này quan trọng quá, xin Cụ nhờ một người nào giỏi và có kinh nghiệm hơn tôi”. Cụ Hồ nói : “Tôi đã hỏi ý kiến nhiều người và ai cũng bảo là chỉ có Ngài mới có thể làm được thôi”. Cuối cùng tôi nhhận lời, về nhà, đóng cửa văn phòng luật sư, vận dụng tất cả kiến thức về luật pháp quốc tế cũng như những điều khoản căn bản của tạm ước để soạn bản lập trường. Đến khi đem trình, được Cụ Hồ chấp thuận và do đó, buộc tôi phải tham dự Hội nghị Đà Lạt.
Chúng tôi hỏi:
– Luật sư giữ vai trò gì tại Hội nghị này ?
– Tôi là trưởng ban văn hóa và là uỷ viên trong ban chính trị.
– Cuộc hội nghị thành công tốt đẹp ?
– Vâng, về cuộc hôi nghị này, đã có nhiều ngườ viết. Chỉ có một điều ít ai biết là, kết thúc cuộc hôi nghị, hai bên đã tổ chức một bữa tiệc chung. Trong bữa tiệc ấy, tên tuỳ viên của thuỷ sư đô đốc Argenlieu đến cạnh tôi, nói là thuỷ sư đô đốc muốn gặp tôi để nói chuyện. Tôi bảo là tôi không phải trưởng đoàn do đó không có tư cách gì để gặp gỡ thuỷ sư đô đốc cả. Tên tuỳ viên lại bảo đây là sự gặp gỡ thân mật có tính cách cá nhân thôi chứ không phải để bàn bạc điều gì quan trọng cả. Nghe thế, tôi đứng dậy, rời bàn tiệc ra ngoài hành lang gặp Argenlieu. Lúc ấy trong bàn tiệc ai cũng thấy cả. Và cuộc nói chuyện cũng rất vu vơ, thăm hỏi xã giao về công ăn việc làm thôi. Thế nhưng, về Hà Nội bỗng dưng lại có tin đồn là Nguyễn Mạnh Tường thông đồng với giặc, là Nguyễn Mạnh Tường bán nước…
Chúng tôi hỏi:
– Luật sư có biết tin đồn đó xuất phát từ đâu không ?
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cười:
– Thì cũng phải có người phát thì nó mới động chứ. Tin đồn đó là cả một chiến dịch được tổ chức hẳn hoi. Anh Hoàng Xuân Hãn lúc ấy phải đến gặp hình như là Võ Nguyên Giáp thì phải, bảo Tường làm cái gì mà người ta lại tung tin đồn là nó bán nước, theo giặc ghê quá vậy. Nguy cho nó lắm. Mà nguy thật, chỉ cần một phát súng, một mũi dao là xong đời chứ gì. Từ khi anh Hãn can thiệp, tin đồn ấy mới lắng xuống rồi biến mất.
Chúng tôi hỏi:
– Có thể coi đó là nguyên nhân khiến cho về sau cộng sản bạc đãi luật sư chăng ?
– Không phải. Cộng sản, những người tham dự hội nghị cùng với tôi, họ biết thực hư, đầu đuôi thế nào hết chứ. Đâu có phải vì tin đồn ấy mà ngườ ta bạc đãi tôi. Đối với trí thức, nói chung cộng sản dùng thì dùng, nhưng bảo là họ có mến yêu không thì tôi… không dám nói là có.
Chúng tôi hướng câu chuyện vào vấn đề chúng tôi quan tâm nhất và có lẽ nhiều người cũng quan tâm đến nhất:
– Theo các tài liệu được phổ biến tại miền Nam trước đây cũng như ở ngoại quốc, luật sư có tham gia vụ Nhân văn Giai phẩm vào những năm 56, 57 ?
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đáp nhanh:
– Thật ra tôi không hề tham gia nhóm Nhân văn Giai phẩm. Mãi sau này khi người ta kết án nhóm Nhân văn Giai phẩm, tôi mới biết đó là một tổ chức chống đảng với những tên tuổi như Trần Dần, Trần Duy, Hoàng Cầm… gì đó.
– Thế nhưng luật sư cũng có mấy bài viết cùng chung lập trường với họ.
– Vâng, tôi có cả thảy hai bài viết mà ông Hoàng Văn Chí có đăng lại trong quyển Trăm hoa đua nở trên đất Bắc ấy mà. Nguyên là, một hôm ông Nguyễn Hữu Đang và ông Trần Thiếu Bảo, chủ nhà xuất bản Minh Đức đến gặp tôi để xin bài. Cả hai đều quen biết với tôi từ trước. Chuyện gặp ông Nguyễn Hữu Đang tôi có kể qua lúc nãy. Còn ông Trần Thiếu Bảo thì tôi gặp ở Thái Bình thời kháng chiến chống Pháp. Lúc ấy, ông Bảo cũng làm nhà xuất bản. Tôi có đưa cho ông ấy xuất bản quyển “Một cuộc hành trình”, quyển sách đầu tiên của tôi bằng tiếng Việt.
– Đó là một quyển hồi ký ?
– Không. À mà cũng có thể gọi là nửa hồi ký, nửa nghị luận. Đại khái tôi kể chuyện cuộc đời mình, từ một người trí thức tham gia kháng chiến chống Pháp giành độc lập cho đất nước như thế nào…
– Xin trở lại vụ Nhân văn Giai phẩm…
– Vâng, thì cái bài đăng trên Giai phẩm mùa thu năm 1956 là thế. Còn bài viết về vụ cải cách ruộng đất thì là thế này: đó là bài tôi nói chuyện trong một cuộc hội nghị của Mặt trận Tổ quốc. Các anh cũng biết là vụ cải cách ruộng đất đã thất bại nặng nề đến nổi ông Trường Chinh đã phải mất chức Tổng bí thư đảng cơ mà. Lúc đó có phong trào sửa sai ghê lắm. Trong cái cuộc vận động sửa sai như thế, ông Tố Hữu rồi ông Trường Chinh rồi ông Xuân Thuỷ đã lần lượt gọi tôi đến nhà riêng của các ông ấy để yêu cầu tôi, trong hội nghị của Mặt trận Tổ quốc, trình bầy cho mọi người biết thế nào là dân chủ. Các ông ấy nói là sau sai lầm của cải cách ruộng đất, chúng ta phải cố làm sao cho chế độ xã hội chủ nghĩa trở thành một chế độ thực sự dân chủ. Nghe thế, tôi mừng quá nên nhận lời ngay. Thế rồi hội nghị được tổ chức. Tôi thuyết trình trọn cả ngày, ba giờ buổi sáng, ba giờ buổi chiều. Thuyết trình xong, người ta khen ghê lắm. Ông Trường Chinh, Ông Xuân Thuỷ, ông Dương Bạch Mai sau đó lại yêu cầu tôi viết lại bài nói chuyện đó để đưa mấy ông xem.
– Thế, trong hội nghị, luật sư chỉ nói miệng chứ không đọc bài viết đã soạn sẵn ?
– Không, thì giờ đâu. Chính mấy ông ấy bảo thì tôi mới viết lại chứ. Tôi đánh máy bài viết thành hai bản, nộp hết cho mấy ông. Thế mà, không biết tại sao, bài viết đó lại lọt ra nước ngoài, bọn báo chí ngoại quốc làm ầm ỉ lên thế mới chết chứ.
– Luật sư có nhớ chắc là không hề đưa bài viết ấy cho ai khác ?
– Chắc chắn. Cả hai bản đánh máy tôi đều nộp hết cho ông Trường Chinh và ông Xuân Thuỷ. Tôi chỉ giữ lại bản nháp viết tay thôi.
– Thế thì luật sư có thể đoán được là tại sao, từ nguồn nào, bài viết của luật sư lại lọt ra nước ngoài được không ?
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cười lắc đầu:
– Chịu thôi. Ở đời vẫn có những bí mật mật như thế đó, các anh ạ.
Chúng tôi lại hỏi:
– Thế sau khi bài viết bị tiết lộ ra ngoài thì cộng sản đối xử với luật sư như thế nào ?
– Thì còn đối xử như thế nào nữa. Kiểm điểm rồi đuổi việc thôi.
– Luật sư có thể cho biệt nội dung của nhửng cuộc kiểm điểm ấy được không ạ ?
– Được chứ. Thì ở đâu cũng giống nhau thôi. Cứ khăng khăng buộc tội tôi chống đảng.
– Khi buộc tội như vậy người ta dựa vào nôi dung bài thuyết trình của luật sư hay dựa vào sự kiện bài tham luận được chuyển ra nước ngoài ?
– Dựa vào nội dung bài thuyết trình mới chết chứ. Còn chuyện tại sao bài ấy lọt ra nước ngoài thì tôi có biết đâu. Và cũng không ai ghép tội tôi được : bằng chứng đâu ?
– Nhưng nội dung bài thuyết trình, như luật sư cho biết là được soạn theo yêu cầu của ông Trường Chinh, Xuân Thuỷ, Tố Hữu mà…
– Thì đấy…
– Tại sao luật sư không nói cho họ biết điều đó ?
– Có. Tôi có nói chứ. Nhưng ai nghe ? Người ta bảo cán bộ yêu cầu tôi phát biểu về nội dung khái niệm dân chủ chứ đâu có yêu cầu tôi chống lại đảng ?
– Thế luật sư có chống lại đảng không ?
– Ít ra, trong cuộc thuyết trình tại Hội nghị của Mặt trận Tổ quốc cũng như trong bài viết lại mà tôi nộp cho ông Trường Chinh, ông Xuân Thuỷ… thì tuyệt đối không có một câu, một chữ nào chống đảng cả. Tôi chỉ phê phán những sai lầm trong cải cách ruộng đất thôi. Mà những sai lầm ấy thì quá hiển nhiên, ngay cả đảng cũng nhìn nhận mà, chứ đâu phải mình tôi.
– Luật sư có đi tham gia cải cách ruộng đất ?
– Có. Hồi ấy tất cả mọi cán bộ đều phải về các địa phương để tham gia cải cách ruộng đất cả. Tôi cũng phải đi
– Luật sư về địa phương nào ?
– Phủ Nho Quan
– Công việc của các cán bộ cụ thể là làm gì ?
– Để phụ với nhân dân tổ chức các cuộc cải cách ruộng đất thôi.
Trầm ngâm một lát, luật sư Nguyễn Mạnh Tường kể tiếp :
– Chính trong những đợt đi xuống điạ phương ấy tôi mới thấy rõ, thấy hết sự tàn bạo của nó.
Lại im lặng. Chúng tôi cũng im lặng chờ đợi. Giọng của luật sư Nguyễn Mạnh Tường trầm trầm, buồn buồn :
– Đầu tiên, về Phủ Nho Quan, chúng tôi được học tập là theo lệnh từ trên, tại điạ phương này có cả thảy 80% dân chúng thuộc thành phần địa chủ. Tôi điếng cả người. Phẩn nộ thấy ngay cách làm việc như vậy là rất trái khoa học. Khoa học nào cũng phải sử dụng phương pháp quy nạp, phải căn cứ trên quá trình điều tra thực tế cẩn thận, từ thực tế mà đúc kết thành nhận định. Đằng này thì mấy ông từ Trung ương cứ tưởng tượng ra các chỉ tiêu rồi ra lệnh xuống bắt các địa phương phải thực hiện. Cán bộ địa phương muốn hoàn thành công tác thì phải kích thôi. Có nhiều gia đình nghèo xơ nghèo xác, ở trong một căn nhà hẹp có hai gian, tài sản đâu chỉ được một hai mẫu ruộng, thế mà cũng bị khép vào thành phần địa chủ. Để cho đủ số lượng ấy mà ! Tội lắm. Oan ức nhiều không sao kể hết được.
– Luật sư có tham gia vào cuộc xử án nào không ?
– Không. Người ta đâu có cần luật sư. Mình đi cốt là để rèn luyện quan điểm, rèn luyện lập trường thôi chứ đâu phải để xử án hay để biện hộ cho ai.
– Thế thì ai làm chánh án, luật sư trong các vụ đấu tố ?
– Chẳng có chánh án, luật sư gì cả. Phiên toà được tổ chức ở một bãi sân rộng đâu đó trong làng. Mấy anh thuộc thành phần bần cố nông ngồi ngất ngưởng trân bàn để luận tội, còn mấy người bị gọi là địa chủ thì bị xích cổ, trói chân, trói tay quỳ mọp giữa sân…
– Có cả chuyện xích cổ ư ?
– Có. Suốt “phiên toà”, hết bần cố nông này lên tiếng chửi thì bần cố nông khác lên chửi tiếp. Xong rồi thì đến lượt hành hình địa chủ, vậy thôi.
– Luật sư có bao giờ can thiệp vào những vụ đấu tố dã man như vậy không ?
– Có mà muốn chết à ? Không. Có chảy nước mắt thì cũng ráng mà giấu đi.
– Có địa chủ nào được quyền tự biện hộ, tự thanh minh cho mình không ?
– Không. Lúc đó ai cũng hồn kinh phách tán cả rồi, mặt mũi xanh rờn, đứng còn không nổi nữa thì nói gì đến chuyện tự biện hộ. Mà ai cho ? Cứ bị khép vào thành phần địa chủ là coi như đã chết.
– Luật sư có phỏng đoán được số lượng những người bị giết chết trong đợt cải cách ruộng đất ở miền Bắc vào hồi ấy là bao nhiêu không ?
– Không. Chỉ biết được ở cái điạ phương mình về thôi.
– Cụ thể, ở Phủ Nho Quan là bao nhiêu người bị giết chết ?
– Tôi không nắm con số. Nhưng nhiều, nhiều lắm. Hơn nữa, sau các đợt cải cách ruộng đất còn có các đợt chỉnh phong trong hàng ngũ cán bộ cũng làm cho nhiều người bị oan ức lắm.
– Nội dung các cuộc chỉnh phong là sao ?
– Là trừng phạt những đảng viên, những cán bộ có quan hệ ít nhiều với điạ chủ, với phản động. Thậm chí, có nhiều người lúc trẻ là đảng viên Quốc dân đảng, từ năm 45, 46, đã theo kháng chiến rồi vào đảng cộng sản, vậy mà người ta còn truy quá khứ ra để hành tội.
– Sau mấy chục năm, nhìn lại, luật sư đánh giá thế nào về cải cách ruộng đất ?
– Dĩ nhiên là nó sai rồi. Không những sai, nó còn ác, cực ác nữa. Tôi nghĩ nó không có chút gì Việt Nam cả. Người Việt Nam, trong suốt lịch sử mấy ngàn năm, chưa bao giờ tàn bạo đến như vậy. Nó là dấu ấn của Mao…
– Dấu ấn trực tiếp hay gián tiếp ?
– Tôi không biết. Ngay thời kháng chiến chống Pháp, tôi có gặp Đại sứ Trung Quốc trên các chiến khu. Bận một bộ đồ trắng toát, cưỡi ngựa, trông oai quyền ghê lắm. Ông ấy tên Lã Quý Ba. Người ta nói ông ấy chính là kẻ chỉ huy, vạch kế hoạch cho các phong trào cải cách ruộng đất tại Việt Nam.
– Nhưng Việt Nam là một quốc gia độc lập, có chủ quyền kia mà ?
– Thì đấy. Ngay cái chuyện bắt chước Liên Xô, bắt chước Trung Quốc đã sai rồi thì những chuyện khác theo đó sai theo…
Chúng tôi trở lại chuyện Nhân văn Giai phẩm :
– Xin luật sư kể tiếp về những hình phạt đối với luật sư ?
– Kiểm điểm rồi đuổi việc. Tôi có kể khi nãy.
– Cụ thể, trước đó, luật sư làm gì ?
– Tôi làm giám đốc Đại học Luật, phó giám đốc Đại học Sư phạm, chủ nhiệm Câu lạc bộ trí thức và nằm trong ban chấp hành của 10 tổ chức quần chúng ở miền Bắc.
– Đó là những tổ chức gì ?
– Uỷ ban Hoà bình thế giới; Hội hữu nghị Việt Xô; Hội hữu nghị VIệt Pháp; Hội Luật gia Việt Nam…
– Luật sư có bị bắt, có bị giam cầm gì không ?
– Không. Chỉ bị đuổi ra khỏi tất cả những nơi đang làm việc. Và độc ác nhất là bị cô lập hoàn toàn. Các anh cứ tưởng tượng suốt mấy chục năm trời, không ai dám đến gặp tôi cả. Họ sợ bị liên luỵ đến bản thân, đến gia đình của họ. Có khi, đi ngoài đường, nhìn thấy tôi từ xa, là bạn bè, học trò cũ của tôi phải tránh đi chổ khác. Tôi cũng không trách gì họ. Vì sự an toàn của họ, họ phải làm thế thôi. Nhưng đau xót lắm.
– Trong thời gian suốt mấy chục năm trời như vậy, luật sư làm gì để sống ?
– Không làm gì cả. Xin việc gì người ta cũng không nhận. Thoạt đầu, cứ bán dần đồ đạc trong nhà mà ăn tiêu. Bán bàn ghế, giường tủ, rồi bán quần áo, giầy dép… cuối cùng phải bán đến cả sách vở tôi dành dụm thu thập sắm trong hai mươi năm. Bán theo giá bán giấy ký thôi. Rẻ mạt. Nhưng cần sống thì phải bán. Cứ mỗi lần bán sách là mỗi lần tôi có cảm tưởng như có ai lấy dao găm đâm vào tim của mình. Rồi tất cả đồ đạc cạn dần, cạn dần. Tôi lại sống bằng sự bố thí của anh em, bạn bè. Lâu lâu người này cho cái đồng hồ, người khác cho một ít tiền.
– Những người giúp luật sư thuộc thành phần nào ?
– Một số là học trò cũ của tôi; một số là những bạn bè cuả tôi lúc tôi còn ở Pháp và một số khác nữa là những người hoàn toàn xa lạ vì nghe tiếng tôi, thương cho hoàn cảnh của tôi, từ Pháp thỉnh thoảng cho một ít quà.
– Họ là người Việt Nam hay người Pháp ?
– Người Việt có, người Pháp có.
Thấy cuộc nói chuyện đã khá thân mật, chúng tôi dè dặt nêu ra câu hỏi khác, một câu hỏi thú thật chúng tôi rất tò mò :
– Ba mươi lăm năm sống dưới chế độ cộng sản, luật sư nhận xét gì về cái chế độ này ?
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đắn đo một lát rồi đáp :
– Mình nên khách quan. Người cộng sản họ vừa có công lại vừa có tội.
– Luật sư nghĩ gì khi có người gọi chế độ cộng sản tại Việt Nam là một nhà nước công an trị (état policier) ?
– Đồng ý thôi. Điều đó thì rõ quá.
– Có người còn phân tích thêm, cái nhà nước công an trị ấy tồn tại bằng ba cơ chế : thứ nhất là công an khu vực; thứ hai là hộ khẩu; thứ ba là chế độ quản lý lương thực. Luật sư nghĩ sao ?
– Đúng. Từ khi bị thất sủng, tôi vô cùng thấm thía những cái chuyện đó. Không đi làm được, sống bằng cách bán đồ đạc hoặc bằng sự bố thí của người khác mà phải mua lương thực tự do giá cao gấp trăm lần giá chính thức thì khó khăn ghê lắm. Có lúc tưởng không vượt qua được. Còn chuyện hộ khẩu và công an khu vực thì khỏi phải nói. Những chuyện ấy bây giờ vẫn còn đấy nhé
– Luật sư qua Pháp đã gấn hai tháng nay, luật sư có theo dõi tình hình tại các nước Đông Âu không ?
– Có chứ.
– Luật sư nghĩ sao ?
– Mừng. Mừng lắm.
– Tình hình Việt Nam hiện nay thì sao ?
– Khó khăn lắm.
– Phong trào đổi mới rồi sẽ tới đâu ?
– Chưa biết được. Nhưng có điều chắc chắn là sẽ không có gì đổi mới cả nếu chưa có dân chủ, trước hết là chưa tôn trọng luật pháp . Vì luật pháp không anh minh cho nên có kêu gào đầu tư đến mấy cũng không có ai dám liều lĩnh đầu tư cả. Kinh tế vẫn kiệt quệ mải.
– Tại sao cộng sản lại cho một người như luật sư sang Pháp ?
– Tôi nộp đơn xin xuất cảnh đúng vào thời điểm họ tuyên bố đổi mới. Chứ nếu bây giờ, chưa chắc đã đi được.
– Luật sư nộp đơn xin xuất cảnh từ lúc nào ?
– Năm ngoái. Hai tháng sau thì cầm được giấp phép của Việt Nam Nhưng nộp vào Toà đại sứ Pháp thì phải chờ đúng tám tháng.
– Luật sư có ý định ở lại Pháp luôn không ?
– Không. Tháng 12 tới tôi sẽ về lại. Trong thần thoại Hy Lạp có chuyện một vị thần chỉ mạnh mẽ khi đứng trên mặt đất, hễ ai nhấc lên khỏi mặt đất thì thành ra yếu ngay. Tôi nghĩ một người trí thức hay một văn nghệ sĩ cũng vậy. Phải ở trong nước, giữa những thử thách mới tìm ra được sức mạnh.
– Có một số anh em trí thức yêu nước, muốn về Việt Nam để canh tân đất nước, luật sư nghĩ là có nên hay không ?
– Không. Cứ ở đây làm việc. Đừng về. Về sẽ bị kẹt.
– Tại sao ?
– Tôi có nhiều kinh nghiệm về chuyện này. Thế hệ của tôi, bao nhiêu người tài giỏi, Trần Đại Nghĩa, Trần Hữu Tước… Về nước họ có làm được gì đâu ? Thì cũng có một vài đóng góp đấy, nhưng tôi nghĩ, hoàn toàn không tương xứng với khả năng của họ. Đó là chưa kể đến những người kém may mắn hơn. Như tôi chẳng hạn. Có làm gì được đâu ?
– Lâu nay, luật sư có viết lách gì không ?
– Có. Mấy chục năm qua, tôi hoàn thành được bốn công trình nghiên cứu. Môt là “Lý luận giáo dục” (ở châu Âu từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 18); hai là “Eschylle và bi kịch cổ đại Hy Lạp”; ba là “Virgile và anh hùng ca latin”; bốn là dịch vở kịch của Eschylle.
– Luật sư viết bằng tiếng Việt hay tiếng Pháp ?
– Tất cả đều bằng tiếng Việt. Dụng ý của tôi là để cho người Việt đọc. Tôi mượn những vấn đề trên để cho người Việt đặc biệt là những người lãnh đạo hiểu thế nào là con người, thế nào là dân chủ, tự do, thế nào là quan hệ giữa chính trị và văn nghệ, v.v…
– Những quyển sách ấy có được in ra chưa ?
– Chưa. Tôi có gửi lên Ban khoa giáo Trung ương. Người ta khen là nghiên cứu công phu. Nhưng đến nay không ai chịu in cả. Người ta bảo là không có giấy.
Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 6 giờ chiều. Mùa đông trời tối sớm. Chúng tôi cám ơn luật sư Nguyễn Mạnh Tường để chấm dứt câu chuyện đã kéo dài hơn ba giờ liền. Và hỏi :
– Thưa luật sư, chúng tôi ghi âm buổi nói chuyện hôm nay với mục đích giữ làm kỷ niệm. Tuy nhiên không biết luật sư có đồng ý cho phép chúng tôi công bố những điều luật sư phát biểu chăng ?
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cười dễ dãi :
– Các anh cứ tự nhiên. Những điều tôi nói toàn là sự thật cả.
– Sắp về lại Việt Nam, luật sư không sợ sao ?
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cười to :
– Các anh nhớ là tôi đã 80 tuổi rồi. Tính theo tuổi ta là 81 đấy.
Chúng tôi ra về, lòng phơi phới vui. Vui vì được gặp một người lâu nay mình ngỡ đã chết. Vui hơn nữa, vì thấy Nguyễn Mạnh Tường, cái tên tuổi mình từng kính phục từ thưở bùng nổ vụ Nhân văn Giai phẩm ở miền Bắc, sau bao nhiêu đoạ đầy, vùi dập, vẫn giữ nguyên cái sĩ khí của một người trí thức uy vũ bất năng khuất. Ở Việt Nam giờ đây, còn được bao nhiêu người như thế nhỉ ?

Trẻ sơ sinh tử vong đồng loạt ở Bắc Ninh là ‘do nhiễm khuẩn’

Ngành nào trong chế độ này cũng đều không thể tin… vì họ đã gây ra những chuyện động trời,khiến không niềm tin không còn tồn tại!!!
****************

Trẻ sơ sinh tử vong đồng loạt ở Bắc Ninh là ‘do nhiễm khuẩn’

Nhiễm khuẩn bệnh viện có thể là nguyên nhân khiến cho bốn trẻ sơ sinh tử vong đồng loạt ở tỉnh Bắc Ninh, theo kết luận ban đầu của Hội đồng Chuyên môn Sở Y tế Bắc Ninh được công bố vào chiều ngày 21/11, báo chí trong nước đưa tin.

Kết luận ban đầu của Viện Khoa học Kỹ thuật hình sự dựa trên kết quả giám định pháp y cũng cho thấy bốn trẻ tử vong là do ‘sốc nhiễm khuẩn’, theo báo mạng VnExpress.

Bốn bé sơ sinh này, được cho đều là trẻ sinh non, yếu, nhẹ cân và mang bệnh bẩm sinh, đã tử vong vào sáng ngày 20/11 tại Bệnh viện Sản nhi Bắc Ninh, sau khi được chăm sóc trong lồng ấp và được cho thở máy.

Vụ việc đã khiến Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến phải về Bắc Ninh thị sát tình hình và có buổi làm việc với giới hữu trách Y tế của tỉnh này trong ngày 21/11. Một Hội đồng Chuyên môn bao gồm các bác sỹ Nhi và Sản khoa đầu ngành cùng với giám đốc Sở Y tế Bắc Ninh đã được thành lập để điều tra về vụ việc.

Ngoài 4 trẻ đã tử vong, 7 trẻ khác ở Bệnh viện Sản Nhi Bắc Ninh cũng đã được xác địch bị nhiễm trùng huyết và đã được chuyển về Bệnh viện Nhi Trung ương và Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội, ngay chiều tối 20/11 cùng với bốn trẻ khác cũng đang được điều trị tại bệnh viện này.

Theo công bố của bà Tô Mai Hoa, Giám đốc Sở Y tế Bắc Ninh, tại buổi họp báo chiều ngày 21/11, thì bốn trẻ tử vong này “đã nhiễm khuẩn sau 3-5 ngày điều trị tại bệnh viện” và “Nguyên nhân nhiễm khuẩn sơ sinh có thể liên quan nhiễm khuẩn bệnh viện”.

Hiện kíp trực trong ngày 20/11 đã bị Bệnh viện Sản Nhi Bắc Ninh đình chỉ để tường trình và phục vụ điều tra còn buồng cách ly bé sơ sinh tại đây cũng đã bị đóng cửa để khử khuẩn.

Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đã nhìn nhận đây là một vụ việc ‘bất bình thường’ vì bốn bé sơ sinh chết ‘trong cùng một ngày, cùng một khoa’.

Trao đổi với VOA, Bác sỹ Nguyễn Thị Ngọc Phượng, người từng là Giám đốc Bệnh viện Từ Dũ, nói rằng “nhiễm khuẩn bệnh viện cũng có thể có”.

“Có những loại vị trùng thường xuyên có trong bệnh viện. Trẻ non tháng là rất dễ nhiễm bệnh, dễ chết,” bà giải thích, “Có một thắc mắc là tại sao các bé cùng tử vong trong một buổi sáng.”

“Cũng có khả năng là các cháu đã bị nhiễm trùng dài ngày rồi nhưng không được điều trị đúng mức đến mức các cháu yếu quá và bị chết cùng một lúc,” bà nói thêm.

Bà Phượng cũng nhận định rằng nếu để xảy ra tình trạng nhiễm khuẩn thì lỗi là “ở bệnh viện”.

“Lãnh đạo bệnh viện, lãnh đạo khoa phải có trách nhiệm,” bà nói. “Có tai biến nghiêm trọng như vậy thì là lỗi hệ thống chứ không phải lỗi cá nhân.”

Tuy nhiên bà cũng mong dư luận đừng quá khắt khe đối với những người làm ngành y ở Việt Nam.

“Đã làm trong ngành Y khoa thì không ai muốn bệnh nhân mình bị tai biến. Đây là điều mình phải thông cảm cho người làm trong ngành.”

Bà nói rằng bên Mỹ cũng có những sơ suất trong ngành y làm ảnh hưởng đến sức khỏe và tính mạng của bệnh nhân.

Bà nói thêm:
“Xin dư luận đừng quá sức buộc tội những người làm trong ngành. Ngành y tế Việt Nam cũng phải nói là làm việc rất nặng nhọc. Cứ mỗi lần xảy ra tai biến như thế thì cả xã hội lên án.”

“Nếu áp lực nặng nề quá thì chắc là ngành y ai cũng ngán ngẩm lắm (không dám vào)”.

Nhiễm khuẩn bệnh viện có thể là nguyên nhân khiến cho bốn trẻ sơ sinh tử vong đồng loạt ở tỉnh Bắc Ninh, theo kết luận ban đầu của Hội đồng Chuyên môn Sở Y…
VOATIENGVIET.COM
 

TUYÊN BỐ CỦA CÁC TỔ CHỨC XÃ HỘI DÂN SỰ VỀ VIỆC BẮT CÓC VÀ CÂU LƯU PHẠM ĐOAN TRANG, NGUYỄN QUANG A VÀ BÙI THỊ MINH HẰNG

 Hoa Kim Ngo‘s post.
Image may contain: text
Hoa Kim Ngo is with Anthanh Linhgiang and 6 others.

 

MỜI CÁC BẠN KÝ TÊN 
* Email gửi về : tuyenbotochucXHDS@gmail.com

TUYÊN BỐ CỦA CÁC TỔ CHỨC XÃ HỘI DÂN SỰ VỀ VIỆC BẮT CÓC VÀ CÂU LƯU PHẠM ĐOAN TRANG, NGUYỄN QUANG A VÀ BÙI THỊ MINH HẰNG

Các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam ký tên dưới đây cực lực lên án việc an ninh Việt Nam bắt cóc và câu lưu các nhà hoạt động Phạm Đoan Trang, Nguyễn Quang A, và Bùi Thị Minh Hằng ngày 16/11/2017 vừa qua.

Các nhà hoạt động nêu trên bị công an bắt cóc ngay sau khi kết thúc một cuộc họp với phái đoàn Liên minh Châu Âu (EU) ở toà nhà Lotte, Hà Nội. Đây là cuộc họp trước phiên Đối thoại Nhân quyền thường niên giữa EU và Việt Nam, được EU tổ chức với mục đích tham vấn các nhà hoạt động và các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam. Trước đó, vào tháng Hai, phái đoàn Uỷ ban Nhân quyền của Nghị viện Châu Âu cũng đã có cuộc tiếp xúc tương tự với các nhà hoạt động trên.

Trong suốt quá trình bị câu lưu, các nhà hoạt động nêu trên đều bị cách ly với bên ngoài và không có bất kỳ sự trợ giúp pháp lý nào.

Cả ba nhà hoạt động lần lượt được trả tự do vào buổi chiều và nửa đêm cùng ngày. Nhà hoạt động Phạm Đoan Trang bị thu giữ điện thoại và máy tính một cách trái pháp luật, đồng thời tiếp tục bị giam lỏng tại gia sau đó.

Chúng tôi cực lực phản đối và lên án các hành động nêu trên của an ninh Việt Nam và các cơ quan khác. Những hành động này hoàn toàn trái pháp luật hiện hành của Việt Nam, trái với các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã phê chuẩn, và trái với các cam kết quốc tế khác về nhân quyền của Việt Nam.

Việc bắt giữ và tịch thu tài sản một cách trái pháp luật đối với các nhà hoạt động xã hội dân sự là đòn tấn công trực diện vào các thiết chế dân sự đang manh nha hình thành ở Việt Nam. Chúng đồng thời cho thấy các cơ quan nhà nước sẵn sàng chà đạp lên pháp luật do chính họ ban hành nhằm mục đích ngăn cản những tiếng nói độc lập.

Chúng tôi coi đây là một mối đe doạ trực tiếp và đặc biệt nghiêm trọng đối với sự phát triển bình thường của không chỉ các tổ chức xã hội dân sự, mà còn của toàn xã hội.

Bảo vệ nhân quyền cho một người cũng chính là bảo vệ nhân quyền cho tất cả mọi người. Chúng tôi kêu gọi người dân, cộng đồng, các tổ chức xã hội dân sự, các tổ chức quốc tế và chính phủ các nước lên án những hành vi vi phạm nêu trên. Chúng tôi đề nghị các cơ quan của Liên minh Châu Âu chất vấn chính phủ Việt Nam về vụ việc này và các vụ việc tương tự xảy ra với các nhà hoạt động xã hội dân sự.

Chúng tôi yêu cầu các cơ quan chức năng Việt Nam ngay lập tức chấm dứt mọi hành vi tấn công và sách nhiễu các nhà hoạt động, nhanh chóng mở các cuộc điều tra về những vụ đã nêu trong tuyên bố này và sớm công bố kết quả tới toàn dân.

* Email tiếp nhận chữ ký : tuyenbotochucXHDS@gmail.com

ĐỒNG KÝ TÊN:

TỔ CHỨC

1. Diễn đàn Xã hội Dân sự: TS Nguyễn Quang A đại diện
2. Ban Vận động Văn đoàn Độc lập VN: Nhà văn Nguyên Ngọc đại diện
3. CLB Lê Hiếu Đằng: Nhà báo Kha Lương Ngãi đại diện
4. Hội Nhà báo Độc lập: TS Phạm Chí Dũng đại diện
5. Diễn đàn Bauxite VN: GS Vật lý Phạm Xuân Yêm đại diện
6. CLB Phan Tây Hồ: Nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh đại diện
7. Hội Bầu Bí Tương thân: Ông Nguyễn Lê Hùng đại diện
8. Nhóm Văn Lang Cộng hòa Séc: Ông Nguyễn Cường đại diện
9. Con đường Việt Nam
10. Mạng lưới Blogger Việt Nam
11. Báo điện tử Tiếng Dân Việt Media: Nhà báo Trần Quang Thành đại diện
12. Vietnam UPR Working Group
13. Green Trees
14. Free Citizens Community
15. The Project 88

Đợt 2:
16. Câu lạc bộ NO-U FC: ông Nguyễn Chí Tuyến đại diện

CÁ NHÂN 
1. Nguyễn Quang A, TS, Hà Nội
2. Hà Sĩ Phu, TS, Đà Lạt
3. Hoàng Dũng, PGSTS, TP.HCM
4. Nguyễn Khắc Mai, Nhà giáo, Hà Nội
5. Nguyễn Huệ Chi, GS Ngữ Văn, Hà Nội
6. Đặng Thị Hảo, TS Văn Học, Hà Nội
7. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y Khoa, Australia
8. Hoàng Hưng, Nhà thơ, Sài Gòn
9. Nguyễn Đăng Hưng, Giáo sư danh dự đại học Liege, Sài Gòn
10. Nguyễn Xuân Diện, TS Hán Nôm, Hà Nội
11. Kha Lương Ngãi, Nhà báo, Sài Gòn
12. Phạm Nguyễn Trường, Dịch giả, Vũng Tàu
13. Bùi Minh Quốc, Nhà thơ – nhà báo, Đà Lạt
14. Lê Công Định, Luật sư, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
15. Võ Văn Tạo, Nhà báo, Nha Trang
16. Tô Lê Sơn, Kỹ sư, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
17. Trần Tiến Đức, Nhà báo tự do, đạo diễn phim truyền hình và tài liệu, Hà Nội
18. Nguyễn Thị Kim Chi, Nghệ sĩ ưu tú, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
19. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), Nhà báo tự do, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
20. Lại Thị Ánh Hồng, Nghệ sĩ, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
21. Nguyễn Tường Thụy, Nhà văn, Hà Nội
22. Phan Đắc Lữ, Nhà thơ, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
23. Phạm Tư Thanh Thiện, Nhà báo, Paris
24. Nguyễn Ngọc Giao, Nhà giáo, Paris
25. Đào Tiến Thi, Nhà nghiên cứu VH và ngôn ngữ, nguyên UV Ban chấp hành Hội Ngôn ngữ VN, Hà Nội
26. Anton Nguyễn Thanh Tịnh, Linh mục, quản xứ Cồn Xẻ, Giáo phận Vinh
27. Nguyễn Thanh Mai, Nhà báo, Praha
28. Uông Đình Đức, Kỹ sư hưu trí, Sài Gòn
29. Lại Nguyên Ân, Nhà nghiên cứu Văn học, Hà Nội
30. Bùi Hiền, Nhà thơ, Canada
31. Phạm Đình Trọng, Nhà văn, Sài Gòn
32. Trần Ngọc Sơn, Kỹ sư, Pháp
33. Nguyễn Thanh hằng, Dược sĩ, Pháp
34. Đoàn Hòa, Doanh nhân, Cộng hòa Séc
35. Hoàng Quốc Hùng, Praha, Cộng hòa Séc
36. Nguyễn Cường, Kinh doanh, Praha, Cộng hòa Séc
37. Nhà báo Trần Quang Thành, Bratislava – Slovakia

38. Nguyễn Thị Từ Huy, NCS triết học chính trị – Đại học Paris Diderot, Paris, Pháp

Đợt 2:

39. Lê Phú Khải, Nhà báo, Thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn
40. Phan Quốc Tuyên, Kỹ sư Tin học, Geneve, Thụy Sĩ
41. Nguyễn Văn Quỳnh, London, Anh Quốc
42. Phạm Kỳ Đăng, Nhà báo, nhà thơ, CHLB Đức
43. Dạ Thảo Phương, Hà Nội
44. Huỳnh Sơn Phước, Nhà Báo, Hội An
45. Hoàng Vũ, Công nhân, Hoa Kỳ
46. Khánh Phương, nhà văn, nhà báo, Hoa Kỳ

47. Phạm Toàn, Nhà giáo, Hà Nội
48. Lê Thân, Chủ nhiệm CLB Lê Hiếu Đằng, Nha Trang
49. Trần Minh Quốc, Nhà giáo, thành viên CLBLHĐ – Sài Gòn
50. Nguyễn Trọng Bách, Kỹ sư Động lực, Nam Định
51. Đoàn Văn Tiết, Nhà giáo, Sài Gòn
52. Phạm Toàn Thắng, Kinh doanh, Cộng hòa Séc
53. Nguyễn Huy Thành, Giáo viên trường PTTH Cẩm Khê, Phú Thọ
54. Nguyễn Trọng Hoàng, Bác sĩ, Paris, Pháp
55. Nguyễn Thị Khánh Trâm, Hưu trí, Sài Gòn
56. Phan Văn Phong, Hoàn Kiếm, Hà Nội
57. Trần Bang, Kỹ sư, Sài Gòn
58. Phan Hoàng Oanh, TS, Sài Gòn
59. Nguyễn Thanh Hùng, Biên Hòa, Đồng Nai
60. Ngô Thị Hồng Lâm, Vũng Tàu 
61. Đặng Thị Bích Phương, Hưu trí, Hà Nội
62. Nguyễn Nguyên Bình, Nhà văn, Thành viên CLB LHĐ, Hà Nội
63. Lê Thanh Trường, Freelance Writer, Đà Nẵng
64. Đinh Đức Long, Bác sĩ, Sài Gòn
65. Nguyễn Minh Thiện, Hưu trí, Tây Ninh 
66. Lê Anh Hùng, Nhà báo độc lập, Hà Nội
67. Ý Nhi, Nhà thơ, Sài Gòn
68. Nguyễn Văn Lịch, Đống Đa, Hà Nội
69. Tô Xuân Thành, Cựu quân nhân, Nghệ An
70. Nguyễn Tuệ Hải, Australia
71. Phạm Vương Anh, Kỹ sư KT, Cựu quân nhân, Nghệ An
72. Bạch Duy Ngà – Facebooker BạchNgà Joseph
73. Nguyễn Đức Quý, Cựu giáo chức, Hà Nội
74. Đặng Viết Trường, Viết báo, Hà Nội
75. Tô Oanh, Giáo viên nghỉ hưu, Bắc Giang
76. Như Quỳnh De Prelle, Nhà thơ, Bỉ
77. Huyền Đồng, Cambridge, United Kingdom
78. Vũ Quốc Ngữ, Nhà báo độc lập, Hà Nội 
79. Đồng Quang Vinh, Hưu trí, `Khánh Hòa

Đợt 3:

80. Nguyễn Thiện Tống, PGSTS, TP. HCM
81. Trần Thị Thảo Lan, London, United Kingdom
82. Lê Thị Kim, London, United Kingdom
83. Trần Phong, Aircraft Technik, Công hòa Áo 
84. Đào Tấn Phần, Nhân viên trường PTTH Trần Quốc Tuấn, Phú Yên
85. Nguyễn Đình Văn, Kinh doanh, Cộng Hòa Séc
86. Hà Văn Thùy, Nhà văn, Sài Gòn
87. Nguyễn Huỳnh Mai, Nghiên cứu Xã hội học, Bỉ
88. Nguyễn Trần Hải, cựu sĩ quan Hải quân QĐND VN, Hải Phòng
89. Chiêu Anh Nguyễn, Kinh doanh, Sài Gòn 
90. Phùng Văn Chủng, Nhà văn, Hà Nội
91. Nguyễn Đan Quế, Bác sĩ – Chủ tịch Hội Cựu TNLT, Sài Gòn
92. Hà Huy Sơn, Luật sư, Hà Nội
93. Nguyễn Đình Ấm, Nhà báo, Hà Nội
94. Vũ Quý Lê, TP HCM
95. Hà Dương Tường, Nhà giáo về hưu, Pháp
96. Tao Hoàng, Facebooker, Hoa Kỳ
97. Ngô Thu, Nhà giáo, Sài Gòn
98. Lê Thị Minh Hà (vợ TNLT Ba Sàm), Hà Nội
99. Mai Văn Võ, Cựu CB, Hà Nội
100. Nguyễn Quang Vinh, Cựu CB, Nghệ An
101. Lê Trung Thực, Facebooker
102. Hà Châu Nguyễn, Facebooker, Đắk Lắk
103. Đặng Trọng Dũng, Luật sư, TP.HCM
104. Trần Đức Độ, Facebooker 
105. Lê văn Sơn, Nhà báo tự do, Nghệ An
106. Nho Vũ, Facebooker 
107. Văn Lê, Facebooker
108. Kỳ Trịnh, Facebooker
109. Đỗ Như Ly, TP HCM
110. Hồ Thị Hồng Nhung, TSBS, TP HCM
111. Trần Thảo, Facebooker
112. Nguyễn Tiến Dũng, Facebooker, Hải Phòng
113. Tham Bui, Facebooker
114. Nghia Pham, Facebooker, Tuyên Quang 
115. Ngô Thu, nhà giáo, Sài Gòn
116. Lê Thị Minh Hà, Hà Nội
117. Mai Văn Võ, CCB, Hà Nội
118. Nguyễn Vinh Quang, CCB, Vinh, Nghệ An

119. Tao Hoang, Facebooker, Texas, Hoa Kỳ
120. André Menras-Hồ Cương Quyết, Nhà giáo, Pháp

JOINT STATEMENT ON THE KIDNAPPING AND DETENTION OF PHAM DOAN TRANG, NGUYENQUANG A, AND BUI THI MINH HANG

The undersigned independent Vietnamese Civil Society Organizations strongly condemn the kidnapping and detention of three activists, Pham Doan Trang, Nguyen Quang A, and Bui Thi Minh Hang by Vietnamese authorities on November 16, 2017.

The three activists were kidnapped right after their meeting with the European Union (EU) delegation in Hanoi. This meeting was held in preparation for the upcoming annual EU-Vietnam Human Rights Dialogue. The EU initiated this meeting by inviting the activists to come and provide their inputs on civil society development in Vietnam. In February this year, a delegation from the European Union Parliament’ Sub-Committee on Human Rights held a similar meeting with Vietnamese civil society actors, including the said activists.

During their detention, the activists were held incommunicado, and legal assistance was not allowed.

The activists were subsequently released with activist Pham Doan Trang being the last one released at midnight. Her cellphone was seized without her consent and to date, they remain in the police’s possession.

We reiterate herein our strong condemnation of the above-described illegal conduct committed by the Vietnamese police and other involved agencies. Their action is in direct violation of Vietnamese laws and other international treaties on human rights which Vietnam is a signatory of and has ratified.

The government’s treatment of the activists, through the illegal detention and unlawful taking of their personal property, is a direct attack on independent civil society and its development in Vietnam. At the same time, these conducts show the government’s willingness to disregard the rule of law and their own laws in their attempt to suppress independent voices.

We regard these types of conduct as a direct and extremely dangerous threat to the development of not just civil society organizations, but of Vietnamese society at large.

The protection of an individual’s human rights is the protection of everyone’s rights. We call on our citizens, communities, civil society organizations, international organizations, and governments to join us in condemning these conducts. We respectfully request the European Union to bring this matter as well as other grave matters in the past to the Vietnamese government.

Last, we demand the Vietnamese authorities to immediately cease their attacks on and harassment of civil society activists, open right away an investigation into the incident as mentioned above, and announce the findings to the public as soon as possible.

Jointly signed by:

Civil Society Forum
The Independent League of Vietnamese Writers
The Independent Journalists Association of Vietnam
Le Hieu Dang Club
Phan Tay Ho Club
Van Lang Group
Bauxite Vietnam Forum
Bau Bi Tuong Than Association
Vietnam Path Movement
Vietnam UPR Working Group
Green Trees
Free Citizens Community
The Network of Vietnamese Bloggers
The Project 88
Tieng Dan Viet Media
NO-U FC

and number of Intellectuals, Writers, Artists and Journalists within and without Vietnam

Đảng bị cảnh cáo: Sẽ mất lãnh đạo nếu thua tham nhũng

 

Đảng bị cảnh cáo: Sẽ mất lãnh đạo nếu thua tham nhũng

 
Phạm Trần (Danlambao) – Lần đầu tiên tại Quốc hội, Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã bị cảnh cáo sẽ tự diệt nếu không thắng được trận đánh cuối cùng chống tham nhũng.
 
Phát súng báo động thứ nhất đến tự Đại biểu Dương Trung Quốc của đơn vị Tỉnh Đồng Nai, tại cuộc thảo luận về công tác chống tham nhũng ngày 7/11/2017 và tại cuộc thảo luận sửa đổi Luật phòng, chống tham nhũng ngày 21/11/2017.
 
Ông Quốc, một trong số rất ít Đại biểu Quốc hội không phải là đảng viên nói: “Nếu muốn tham nhũng thì phải có quyền lực, mà gần như tuyệt đối quyền lực thuộc về Đảng. Không phải đảng viên thì đến chức phó phòng cũng không có. Như thế có nghĩa là trong thực tế ở Việt Nam, tham nhũng đối với người dân về căn bản là miễn dịch.” (Theo Thời báo Kinh tế Việt Nam, ngày 07/11/2017)
 
Như vậy, chỉ là đảng viên có chức và có quyền mới có thể tham nhũng. Ai không có quyền và nhất là dân thì không thể tham nhũng được. Nhưng đảng CSVN chỉ có trên 4 triệu đảng viên trên tổng số hơn 90 triệu dân số nên tất nhiên chỉ có một số lãnh đạo và kẻ có quyền mới có thể móc tiền dân và thụt két từ các dự án kinh tế và ngân sách nhà nước.
 
Số đảng viên tử tế còn lại cộng với người dân là một đa số khổng lồ mà bấy lâu nay, kể từ khi có Luật phòng, chống tham nhũng ra đời năm 2005, lại là nạn nhân của thiểu số cầm quyền nhũng loạn thì nếu không có bênh che và chia chác anh 2 tôi 1, hay tôi 1 anh 3 thì tham nhũng làm sao mà sống mãi vinh quang như bây giờ?
 
Vì vậy, Đại biểu Quốc mới cảnh giác: “Với giặc ngoại xâm không có trận nào là trận cuối cùng, nhưng với sự tồn vong của chế độ, của đảng cầm quyền thì đây là “trận đánh cuối cùng”.
 
Nhà sử học Đại biểu Dương Trung Quốc nói như muốn trưng ra một bài học đã có từ cổ tới kim: “Đảng gương mẫu sẽ giữ được vai trò của mình đối với lịch sử. Đương nhiên lịch sử hết sức nghiêm khắc, chúng ta không làm được việc đó thì chúng ta sẽ tự thải loại khỏi lịch sử”.
 
Đến ngày 21/11/2017, tại cuộc thảo luận việc sửa Luật phòng, chống tham nhũng cho thêm các tiêu chuẩn ràng buộc trách nhiệm và minh bạch, ông Quốc lại chĩa mũi dùi vào quyền lực của đảng viên trong tệ nạn tham nhũng.
 
Ông nói: “Phòng, chống tham nhũng cần tập trung vào những người sử dụng quyền lực để mưu lợi cho mình. Trước mắt, sửa luật phải tập trung vào những người có khả năng liên quan đến luật, có khả năng phương hại đến công quỹ quốc gia.” (theo Thời báo Kinh tế Việt Nam, 21/11/2017)
 
Tất nhiên chỉ có những đảng viên có chức, có quyên mới là thủ phạm của quốc nạn tham nhũng đã đến giai đoạn hết thuốc chữa. Nhưng Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và các cơ quan báo, đài nhà nước, thi hành lệnh bẻ queo của Ban Tuyên giáo để tuyên truyền, lại tự rêu rao quyết tâm chống tham nhũng của đảng hoàn toàn trái ngược với những than phiền của các Đại biểu dân ở Quốc hội.
 
Phát súng thứ hai
 
Vì vậy mà Đại biểu Quốc hội Tỉnh Hà Giang, Thiếu tướng Tự lệnh Phó Quân khu 2, Sùng Thìn Cò, Dân tộc Hmong, mới đòi đảng ra lệnh kẻ tham nhũng phải kê khai tài sản đến ba đời cho dân biết thì may ra mới tìm ra nguồn gốc tài sản của kẻ tham nhũng.
 
Theo Thời báo Kinh tế ngày 7/11/20917 thì khi nói về tham nhũng, đại biểu Sùng Thìn Cò (Hà Giang) cho rằng: “Khai báo tài sản ít nhất phải khai báo ba đời, công khai treo ở những nơi công chúng có thể nhìn thấy, dân mới giám sát được.”
 
Vị Đại biểu 58 tuổi người dân tộc Hmong (sinh ngày 13/06/1959) nói: “Người ta có biết ông có cái gì đâu, con cái ông có cái gì, làm sao họ biết nếu anh không công khai. Nên chúng ta phải công khai nhất là các đợt chuẩn bị bầu cử, chuẩn bị đại hội, tài sản cứ giấu diếm sợ người ta biết. Như thế chúng ta không minh bạch”
 
Sau đó, để chứng minh kẻ lãnh đạo phải làm gương thì dân mới tin, ông Sùng Thìn Cò ví von: “Tôi nói một câu chuyện vui với các đồng chí nhưng các đồng chí cũng đừng trách tôi, đừng thù hằn tôi. Tôi đọc một câu chuyện ở Trung Quốc, khi vua đưa trung thần ra pháp trường để chém đầu, trung thần mới nói, trước khi vua chém đầu tôi, tôi hỏi vua tài sản lớn nhất của vua là gì? Vua không trả lời được. Trung thần nói tài sản lớn nhất của vua là lòng dân, vua cứ chém tôi, tôi đi rồi vua cũng đi theo.”
 
Sau câu nói, không thấy có tiếng động trong phòng họp nên Thời báo Kinh tế Việt Nam viết tiếp: “Vị đại biểu này cũng so sánh tham nhũng như giặc nội xâm.”
 
Ông nói: “Tài sản lớn nhất của Đảng, Nhà nước là lòng dân. Nếu chúng ta không trị được giặc nội xâm này thì mất vai trò lãnh đạo của Đảng là vấn đề tất yếu khách quan, chúng ta không trách ai cả, chúng ta chỉ trách chúng ta.”
 
Khai xong giấu đi
 
Bên cạnh những lời cảnh giác về vai trò cầm quyền của đảng trước thất bại chống tham nhũng làm lòng dân chán đảng đền tận mang tai, nhiều Đại biểu Quốc hội khác còn mỉa mai công tác kê khai tài sản của các cấp lãnh đạo từ Trung ương về cơ sở như trò diễn kịch bôi bác và hình thức. Bởi vì, cho đến nay, việc kê khai tài sản, mỗi năm có cả một triệu người kê khai mà không phát hiện được nguồn gốc của tài sản trị giá hàng tỷ bạc của cán bộ bậc trung thì kê khai làm gì cho tốn công, tốn của?
 
Một trong những lý do khai cũng như không vì dân không bao giờ được phép tò mò hay sờ mó đến bản khai báo. Bản khai của người phải kê khai làm xong chỉ phải nộp cho Thủ trưởng hay trưởng cơ quan cất đi rồi họ làm báo cáo cấp trên là “hoàn tất nhiệm vụ”.
 
Vì bôi bác và hình thức như thế nên tại phiên họp của Quốc hội ngày 6/11/2017, đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (đoàn Phú Yên) đã nêu ra những kết qủa trái chiều: “Những chuyển biến tích cực trong công tác phòng chống tham nhũng đã nhận được sự đồng tình, ủng hộ của cử tri cả nước. Thế nhưng, các vụ khởi tố điều tra vẫn tăng mạnh so với cùng kỳ, tăng gần 21% về số vụ và trên 28% số bị can. Những biệt thự, biệt phủ vẫn sừng sững và nhiều “củi tươi”, “củi khô” vẫn an toàn sau những ồn ào, gây bức xúc xã hội…”
 
Nhưng người gây ra ồn ào lại chính là ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng khi ông tự khen công tác chống tham nhũng do ông lãnh đạo đã tạo được sự đồng tình trong nhân dân và toàn đảng giống như “cái lò đã nóng lên”, do đó, sẽ đốt cháy những thanh củi dù khô hay tươi mà ông ám chỉ là những kẻ tham nhũng.
 
Ông Trọng đã lạc quan tếu như thế tại buổi họp của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng tổ chức phiên họp thứ 12, ngày 31/07/2017 tại Hà Nội.
 
Theo ông Trọng thì: “Đấu tranh phòng, chống tham nhũng đã trở thành phong trào, xu thế của cả xã hội.” 
 
Ông nói: “Tôi cảm thấy kinh nghiệm đầu tiên là 6 tháng đầu năm nay tiếp tục đà của năm 2016 sau Đại hội. Đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực không phải lẻ mẻ từng vụ, từng việc mà bây giờ đã thành phong trào, thành một xu thế, làm có bài bản, phân công cơ quan nào làm, kết quả thế nào, bao giờ xong. Đây là kinh nghiệm rất quý. Tạo ra được xu thế, được phong trào mới là cơ bản.”
 
Được đà, ông Trọng phỡn trí nói hăng: “Khi tiếp xúc cử tri, tôi hay nói: Cái lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào đây cũng phải cháy. Củi khô, củi vừa vừa cháy trước, rồi cả lò nóng lên, tất cả các cơ quan vào cuộc, có ai đứng ngoài đâu. Và không thể đứng ngoài được. Cá nhân nào muốn không làm cũng không thể được, thế mới là thành công” (theo Đài Tiếng nói Việt Nam, VOV, Voice of Vietnam, ngày 31/07/2017)
 
Nhưng sau lời nói của người cầm đầu đảng là những bằng chứng cụ thể được phơi bày trên mặt báo và tại diễn đàn Quốc hội cho thấy “củi tham nhũng” nào cũng vẫn trơ ra như chưa bào giờ đụng tới.
 
Bằng chứng như phát biểu của đại biểu Mai Thị Phương Hoa – Ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp của Quốc hội tại phiên họp ngày 6/11/2017. Bà nói: “Có tuyên bản án nghiêm khắc đến đâu mà không thu hồi được tài sản tham nhũng thì chống tham nhũng chưa triệt để, không đạt nghị quyết đề ra”.
 
Theo bà Phương Hoa thì: “Số tài sản tham nhũng không hề nhỏ, tổng kết 10 năm thi hành luật cho thấy thiệt hại hơn 59.700 tỷ đồng và 400ha đất nhưng thu hồi rất thấp, chỉ 7,82% tiền và tài sản, 54,7% về đất. Những năm gần đây thu hồi có tăng nhưng chưa đạt yêu cầu.”
 
Đại biểu Mai Thị Phương Hoa cũng cho rằng: “Đa số đối tượng phạm tội tham nhũng có chức vụ, trình độ nên việc phạm tội có sự chuẩn bị và thủ đoạn tinh vi, che giấu tài sản kỹ lưỡng, chuyển đổi, tẩu tán hoặc hợp thức hóa tài sản, có trường hợp tiêu xài hoang phí nên khi bị phát hiện không có khả năng khắc phục hậu quả.” (theo VOV, ngày 06/11/2017)
 
Thu về được bao nhiêu?
 
Vì khôn khéo và có quyền nên kẻ tham nhũng trong đảng móc nối giỏi, giấu diếm tài sản tham ô sâu kín, khó tìm nên nhiều sự thật bị đảng che đây đã bị lật ngửa tại diên đàn Quốc hội
 
Theo tin của báo chí Việt Nam ngày 07/11/2017 thì tái liệu chính thức cho thấy: “Vụ cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng tại Vinashin, theo quyết định thi hành án thì Phạm Thanh Bình và Trần Văn Liêm phải bồi thường thiệt hại cho Vinashin hơn 989,2 tỷ đồng và lãi chậm trả, nhưng đến tháng 7/2017 chưa thi hành được khoản nào.”
 
Theo lời đại biểu Nguyễn Văn Hiển (Tỉnh Lâm Đồng) thì các cơ quan điều tra và thi hành án của nhà nước cũng rất thờ ơ và bất lực. Ông nói: “Thu hồi tài sản đang là vấn đề trọng tâm và là một trong những mục tiêu chính trong đấu tranh chống tham nhũng, nhưng hầu như chính sách này chưa được phản ánh trong báo cáo. Cả báo cáo của Chánh án Tòa án nhân dân tối cao và Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao đều gần như không có nội dung này, chỉ có một vài dòng nhạt nhòa và không đưa ra giải pháp nào cụ thể, trực tiếp.”
 
Ông Hiển dẫn chứng: “Báo cáo về công tác phòng chống tham nhũng của Chính phủ cho thấy, các vụ án tham nhũng gây thiệt hại 1.521 tỷ đồng và 77.057 m2 đất, nhưng mới thu hồi được 329 tỷ, 314.000 USD và 3700 m2 đất (thu hồi tiền đạt 22%, đất đạt 4,8%).
 
Tổng cục thi hành án thụ lý 415 vụ việc thuộc nhóm tội phạm tham nhũng, tương ứng với số tiền phải thu là 6.051 tỷ, trong đó mới mới giải quyết xong 1.124 tỷ, đạt 19%.
 
Tổng số tiền phải thi hành án của những người đang chấp hành hình phạt tù là 32.000 tỷ, mới thi hành được 2.795 tỷ, đạt 8,75%.” (Theo tin của Thời báo Kinh tế Việt Nam, ngày 07/11/2017)
 
Như vậy thì có phòng hay chống được tham nhũng đâu mà ông Trọng lại kêu gọi phải kiên trì. Hay là ông biết chiến thuật lãnh đạo thành công nhất của những kẻ bất tài là cứ ỳ ra đấy để xem con tạo xoay vần đến đâu ?
 
Nhưng nay tình hình có vẻ như không còn cái chân lý thơ ngây như ông Trọng vẫn hy vọng mà đã được cảnh giác bởi hai Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và Sùng Thìn Cò. -/-
 
(11/017)

BỨC TÂM THƯ LỘT MẶT NẠ …

 
Image may contain: 1 person, selfie and closeup
Image may contain: 1 person

Viet Quan added 2 new photos.

 BỨC TÂM THƯ LỘT MẶT NẠ …

Một cô gái rất trẻ, người miền Bắc, sinh trưởng trong “nền giáo dục xã hội chủ nghĩa” … mới gần đây đã lên tiếng chất vấn giới cầm quyền cộng sản Hà Nội bằng một bức tâm thư (post trên facebook Lynn Nguyễn, và trên Youtube). Bức tâm thư gửi đến chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội và tổng bí thư đảng. Trong tứ trụ, chỉ có ông Nguyễn Phú Trọng là có học vị cao hơn cả, ông làm giáo sư của một bộ môn kỳ quặc – môn “Xây dựng đảng”.
Vậy, ông Trọng hãy chứng tỏ thực chất trình độ “giáo sư” của ông bằng cách trả lời BỐN ĐIỀU THẮC MẮC (CHẤT VẤN) trong bức tâm thư. Liêu ông có dám đối chất với giới trẻ không?

* NỘI DUNG BỨC TÂM THƯ (tóm tắt) (*):
“THỨ NHẤT: Sau năm 1954, trong thời gian Hồ Chí Minh lãnh đạo chính quyền miền Bắc, tại sao 1 triệu người dân miền Bắc phải lên tàu, đua nhau bỏ chạy vào miền Nam cho Mỹ Diệm kềm kẹp mà không ở lại cùng nhà nước cộng sản cùng Hồ Chí Minh? Con số 1 triệu người này còn có thể gấp lên nhiều lần nếu như không có bạo lực ngăn chặn của nhà nước không cho họ ra đi.
Tại sao ngoại trừ một số đảng viên cộng sản miền Nam tập kết ra Bắc, người dân miền Nam lại không đua nhau chạy ra Bắc theo chế độ cộng sản của Hồ Chí Minh mà lại cự tuyệt, đa số nhất quyết ở lại để cho Mỹ Diệm kềm kẹp? Theo Hiệp định Giơ-ne-vơ thì lúc đó mọi người hoàn toàn có quyền tự do đi ra miền bắc hoặc ở lại miền Nam cơ mà! “

” THỨ HAI: Tại sao hồi còn chiến tranh VN trước 30 tháng 4 năm 75, mỗi khi có giao tranh giữa quân đội Việt Nam Cộng Hòa và bộ đội giải phóng thì dân chúng đều chạy về phía có lính miền Nam trú đóng chứ không phải chạy về phía bộ đội giải phóng? Lẽ ra họ phải hồ hởi mà chạy về phía các đồng chí bộ đội, tay bắt mặt mừng và cảm ơn được giải phóng, chứ sao lại bồng bế nhau mà chạy bán sống bán chết để xa lánh các đồng chí ấy? “

“THỨ BA: Sau năm 1975, sau khi cuộc chiến tranh đã chấm dứt, tại sao dân miền Nam lại lũ lượt trốn chạy ra đi, bất chấp mọi nguy hiểm đến tính mạng? Tại sao hàng ngàn người dân miền Bắc, nhất là dân Hải Phòng (đã có kinh nghiệm sống dưới sự lãnh đao của bác Hồ Chí Minh vĩ đại và đảng hơn hai mươi năm), cũng bỏ miền Bắc xã hội chủ nghĩa vượt vịnh Bắc bộ để sang tới Hồng Kông chứ nhất định không chịu ở lại?”

“THỨ TƯ: Sau khi hoà bình đã về trên quê hương được 42 năm, tại sao dân chúng vẫn còn lữ lượt rủ nhau ra đi?
Nhiều người đi lao động ở nước ngoài, rồi tìm cách trốn ở lại. Nhiều cô gái có nhan sắc thì cắn răng chịu đựng tủi nhục lấy toàn đàn ông (già cả, tàn tật, hết thời) ở Ðài Loan, Singapore, Ðại Hàn, để có cơ hội thoát khỏi Việt Nam.
Tại sao du học sinh, thành phần được gọi là tương lai của đất nước, vẫn luôn tìm mọi cách (ngay cả khi chưa học xong) để ở lại nước ngoài, như lập hôn thú (giả có, mà thật cũng có) với người Việt hải ngoại, chứ nhất định không chịu trở về Việt Nam để sống và làm việc cho thiên đường xã hội chủ nghĩa?”

Cuối bức tâm thư, cô gái trẻ nói: “Không biết có một vị lãnh đạo nào của đảng cộng sản dám đứng lên để giải thích những điều thắc mắc trên cho lớp trẻ chúng tôi được nhờ?”

* THAY CHO LỜI KẾT
Hi vọng ông Trọng không dùng mớ “lý luận” biện chứng pháp (mà chính ông chưa chắc đã hiểu) nói loanh quanh, vòng vo nhằm gây mỏi mệt người nghe. Mà hãy trả lời gãy gọn, thẳng thắn trước 4 điều thắc mắc trong bức tâm thư của giới trẻ!
Nếu cô gái làm ông mất mặt (vì ông ngại đối chất), ông cũng đừng để bụng oán hận. Chưa đủ “trí” (hiểu biết về lịch sử), ít nhất cũng nên có chút “đức” của người ở tuổi cao niên, ông nhé.
————————————————————-
(*) Xem, nghe đầy đủ trên: https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=509842676043598&id=100010536101258&pnref=story

https://www.youtube.com/watch?v=Sd6Pg4_nvTM
https://www.youtube.com/watch?v=bex7POFJEQw

Khi nhan sắc ‘ru ngủ’ đàn ông Việt trong nghiện ngập

Khi nhan sắc ‘ru ngủ’ đàn ông Việt trong nghiện ngập

Văn Lang/Người Việt

Nhân viên tiếp thị bia trình diễn trong một lễ hội quảng cáo bia tại Việt Nam. (Hình: Getty Images)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Tại Việt Nam hiện nay, vấn nạn ma túy đi vào chiều sâu hơn bề nổi. Nhưng báo chí mỗi ngày vẫn đầy những tin vì “ngáo đá” mà chém người, cướp ngân hàng, giết người tình, hoặc leo cột điện làm “vũ nữ thân gầy,”…

Nhưng ở một diện rộng hơn, êm ái hơn, ít ai chú ý lên án hơn, đó chính là vấn nạn rượu, bia và thuốc lá. Điều tệ hại hơn, là một đội ngũ đông đảo các nữ tiếp viên trẻ đẹp hàng ngày được các công ty rượu, bia và thuốc lá thuê đi tiếp thị và “chăm sóc khách hàng.” Khiến đàn ông Việt bị “ru ngủ” từng ngày đến… quên cả lối về.

Bóng hồng trong quán cà phê

Trào lưu của cà-phê bình dân Sài Gòn lúc sau này là cà-phê “thật,” cà-phê “mộc” với ghế gỗ và không có nữ tiếp viên. Nhưng “bù lại” người ta thấy hầu hết các quán đông khách đều xuất hiện những bóng hồng xinh đẹp trong trang phục khá bắt mắt. Họ chính là nhân viên tiếp thị, kiêm bán… lẻ cho các hãng thuốc lá.

Gặp T., nữ nhân viên tiếp thị thuốc lá “con mèo” – Craven “A,” tại một quán cà-phê bình dân thuộc quận 10.

T. lẹ làng, uyển chuyển “lượn” quanh các hàng ghế của quán cà-phê để mời chào khách với giọng miền Tây cực kỳ dễ thương: “Anh mua thuốc giùm em đi, bữa nay đang có khuyến mãi, mua ba gói được tăng thêm một gói.” Thế là vài ba ông “tín đồ” của thuốc lá, không ngần ngại móc hầu bao để mua “dự trữ,” vì theo T. thì chương trình khuyến mãi có hạn và cũng sắp… hết.

Cũng có khi gặp ông khách “lì” hay hoặc vì lý do gì đó mà không thèm quan tâm lời mời chào của T. Lập tức T. chuyển qua “mặt buồn” và “xuống xề” ngọt ngào: “Anh ơi, giúp giùm em đi, bữa nay ế quá trời luôn. Tháng này vẫn chưa đạt chỉ tiêu, chiều về báo cáo chắc em bị la, còn bị cắt luôn tiền thưởng… nữa đó!” Nghe người đẹp thỏ thẻ oanh vàng với giọng “ảo não” như vậy, thì đấng mày râu nào cầm lòng cho đặng? Thôi thì mua đâu cũng vậy, mua giùm em tiếp thị, còn được em… cám ơn!

Nhân viên tiếp thị thuốc lá Craven “A” (áo đỏ) tại một quán cà phê ở Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Một Việt kiều ở Mỹ về, than với chúng tôi: “Không có ở đâu giống như Việt Nam, người lớn cứ đưa tiền nhờ mấy đứa con nít đi mua thuốc lá giùm. Thậm chí còn kêu mấy đứa con nít mồi thuốc giùm luôn. Bây giờ lại thêm nạn người đẹp bán thuốc lá, mời từng người trong quán cà-phê thế này. Việt Nam đúng là thiên đường của dân… nghiện!”

Sự thật, các nữ nhân viên tiếp thị thuốc lá xinh đẹp, hàng ngày rã rượi đôi chân, lại phải mời chào, năn nỉ ỉ ôi nhưng lương bổng cũng rất khiêm tốn. Các cô còn bị ép phải đạt mức doanh số do công ty đề ra, nếu không sẽ bị cắt thưởng hoặc bị đuổi. Điều đó buộc các cô phải ra sức mà “ép” khách hút cho bằng được. Dĩ nhiên “ép” ở đây là dùng “nghệ thuật,” chứ không phải là dùng “chuyên chính vô sản”…

Một cô tiếp thị thuốc lá (đúng nghĩa là đứng bán lẻ trong quán) và phải di chuyển qua nhiều quán trong khu vực mình phụ trách. Cho chúng tôi biết, cô làm hai ca, bán từ sáng cho tới khuya… mịt. Cộng cả hai suất lương, cô thu nhập một tháng cũng chỉ gần 10 triệu đồng.

Ngành thuốc lá là một ngành siêu lợi nhuận, chỉ sau ma túy, nhưng vì là nghành kinh doanh hợp pháp nên phát triển rất bền vững. Hàng năm tăng trưởng luôn đạt trên hai con số, tức trên 10% một năm.

Bóng hồng trong các quán nhậu

Cũng giống như thuốc lá, khi các quốc gia văn minh ngày càng nói “không” với các chất gây nghiện, có hại cho sức khỏe của con người. Thì các hãng bia ngoại lần lượt đổ quân ào ạt sang xây nhà máy sản xuất tại Việt Nam.

Trong bối cảnh “trăm hoa đua nở” như vậy, các hãng bia cạnh tranh quyết liệt không chỉ bởi phẩm chất và giá cả mà chính là nhờ vào đội ngũ tiếp viên trẻ đẹp của hãng. Họ đi từng bàn, nâng ly cùng các “anh hào,” sao cho mọi người đều “không say không về”…

Đến như hãng bia Sài Gòn, một thời nhờ độc quyền trên 20 năm, từng tuyên bố – Hãng không cần quảng cáo, không cần tiếp thị. Thì lúc sau này cũng phải ráo riết tuyển nữ tiếp thị trẻ, đẹp…

Các hãng bia tận dụng tối đa nhan sắc của các nhân viên tiếp thị nhằm cạnh tranh và thu lợi nhuận. (Hình: Getty Images)

Doanh số bia tăng chóng mặt, từ 1 tỷ lít/một năm, nhanh chóng lên 3 tỷ lít/một năm, dự kiến sẽ đạt khoảng 5 tỷ lít/một năm vào đầu năm 2020.

Trong việc tăng nhanh doanh số bán bia, không thể không kể tới công của các…người đẹp.

Ngày nay, không mấy ai sướng cho bằng những chủ quán bia ở Sài Gòn, dù chỉ là chủ quán nhậu bình dân.

Hễ thấy quán nào có mặt bằng, dù là lấn ra vỉa hè, với lượng khách tương đối, ổn định. Là các hãng bia đua nhau ký “độc quyền.” Bia của hãng, nhân viên tiếp thị (thực chất là bán bia) của hãng, chương trình khuyến mãi do hãng đưa nhân viên xuống “chủ trò”… Chủ quán chỉ việc ngồi mà… đếm tiền. Dĩ nhiên là quán không quên khoản bán mồi nhậu, mà mồi ở quán nhậu bao giờ cũng đắt gấp 3, gấp 5 ở những quán ăn bình thường. Chưa hết, nhân viên tiếp thị của hãng bia phải siêng năng, đập đá, rót bia (dù là khách uống bia của hãng khác). Nếu không hài lòng, chủ quán có quyền yêu cầu công ty đổi nhân viên khác.

Chuyện thường ngày ở quán là, khách đang uống bia này, nhân viên tiếp thị bia của hãng khác mới vô ca, liền ra bàn chào khách và kêu gọi “mở hàng,” thế là có những ông khách vì lịch sự phải “bắt cá hai tay.” Nhưng cũng có khách, vì tình mà “nhắm mắt” bỏ bia cũ, chạy theo bia… mới. Nhiều nữ tiếp thị đôi khi tức muốn phát khóc, phân bua: “Em vừa quay lưng là bị…đá liền.”

Chẳng những nhân viên bán bia của mấy hãng cùng cạnh tranh nhau trong một quán. Mà lâu lâu, các hãng lại “tung” một đoàn tiếp thị xuống để yểm trợ cho nhân viên tại chỗ của hãng. Khoảng chừng chục em, da sáng, dáng cao, mặt xinh “ào” xuống quán mời chào khách. Mục đích là “đánh bạt” bia của hãng đối thủ ra khỏi bàn của thực khách.

Một ông khách Việt kiều nhận xét: “Ở Việt Nam khách hàng đúng là…vua. Uống có chai bia mà được tới mấy em đẹp vây quanh.”

Một ông khách say là đà, cự: “Không có dễ ăn đâu, mấy cha nội ơi!”

H. tiếp thị kiêm tiếp viên của một hãng bia cho chúng tôi biết. Lương của cô cũng bèo lắm. Một ca làm từ trưa cho tới khuya cũng chỉ được có 4 triệu rưỡi một tháng. Phải đảm bảo doanh thu do hãng quy định, nên rất mệt. Đêm nào về tới nhà trọ cũng rã rời, vì suốt ngày chạy tới chay lui, đập đá rót bia và mỏi miệng năn nỉ khách. Theo H. cho biết, nhiều cô làm hai ca, họ phải mượn giấy tờ người khác để làm thêm hồ sơ, vì công ty không chấp nhận một nhân viên làm hai ca. Như H., cô vừa làm tiếp thị cho hãng bia, vừa làm tiếp viên cho một quán nhậu vào buổi sáng, không ăn lương chỉ hưởng tiền “boa”của khách…

Vì lợi nhuận, các hãng bia, rượu, thuốc lá dùng các người đẹp để “ru ngủ” và moi tiền của đàn ông Việt. Tuy vậy, các cô cũng chỉ vì cuộc sống, nên cũng là những nạn nhân bị bóc lột tàn tệ.

Tuy nhiên, ai là những kẻ đề ra “quốc sách” dung túng cho rượu, bia, thuốc lá tràn ngập trong một xứ sở lạc hậu, nghèo đói như Việt Nam? Ai đang ru ngủ dân ta chìm trong nghiện ngập, để quên chuyện giống nòi lầm than, họa vong quốc đang sờ sờ ngay trước mắt?

Thủy điện đồng loạt xả lũ, hạ du Quảng Nam lại chìm trong nước

Thủy điện đồng loạt xả lũ, hạ du Quảng Nam lại chìm trong nước

Nhà ở thành phố Hội An bị ngập vì mưa bão và thủy điện xả lũ hồi đầu Tháng Mười Một, 2017. (Hình: STR/AFP/Getty Images)

QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Mưa lớn, hệ quả từ trận bão số 14, hợp với các đập thủy điện nhất loạt xả lũ làm các khu vực hạ du của tỉnh Quảng Nam chìm trong biển nước và chia cắt hoàn toàn.

Một số báo như tờ Thanh Niên và Tuổi Trẻ đưa tin về tình hình ngập lụt của các vùng hạ du tỉnh Quảng Nam làm người dân lại điêu đứng đợt mới sau ít ngày chưa kịp khô ráo từ trận lũ lụt hồi đầu Tháng Mười Một, và trước đó là cơn mưa bão và thủy điện xả lũ đầu Tháng Mười.

Tờ Thanh Niên thuật tin từ Ban Chỉ Huy Phòng Chống Thiên Tai và Tìm Kiếm Cứu Nạn (PCTT và TKCN) tỉnh Quảng Nam cho biết theo dự báo từ ngày 19 đến ngày 25 Tháng Mười Một 2017 các sông trong tỉnh “có khả năng xuất hiện một đợt lũ.” Theo cơ quan này, trên sông Vu Gia ở mức xấp xỉ hoặc trên báo động 3, trên sông Thu Bồn ở mức báo động 2 đến báo động 3, trên sông Tam Kỳ ở mức báo động 2 đến báo động 3.

Thượng nguồn của hai con sông này có nhiều đập thủy điện cỡ nhỏ hàng năm vẫn gây khốn đốn cho các vùng trũng thấp hạ du khi hối hả xả nước để tránh vỡ đập, gây thiệt hại cả người và tài sản nghiêm trọng cho người dân.

Tờ Thanh Niên hôm Thứ Hai thuật lời ông Hồ Ngọc Mẫn, phó chủ tịch UBND huyện Đại Lộc, cho biết “do mưa lớn kết hợp với thủy điện xả lũ, đến sáng 20 Tháng Mười Một, 2017, một số vùng thấp trũng ở huyện đã bị ngập cục bộ, nhiều khu vực bị chia cắt.”

Trong khi đó, ông Lê Ngọc Trung, chủ tịch UBND huyện Nông Sơn, cũng cho biết “do mưa lớn những ngày qua cộng với thủy điện Sông Tranh 2 xả lũ nên các vùng thấp trũng ở địa phương đã bị ngập, hiện có 4 xã đã bị nước lũ chia cắt hoàn toàn.”

Nguồn tin vừa kể nói: “Theo số liệu, lúc 9 giờ ngày 20 Tháng Mười Một, có 4 thủy điện ở tỉnh Quảng Nam đang xả lũ xuống sông Vu Gia và Thu Bồn. Cụ thể, thủy điện A Vương xả với lưu lượng 137 m3/s; Thủy điện Đắk Mi 4 xả với lưu lượng 127 m3/s; thủy điện Sông Bung 4 xả gần 260 m3/s, thủy điện Sông Tranh 2 xả với lưu lượng hơn 290 m3/s.”

Khoảng gần 100 người đã thiệt mạng vì lũ lụt và thủy điện xả lũ từ miền Bắc đến miền Trung hồi Tháng Mười, 2017, chưa kể những thiệt hại vật chất lớn lao. (TN)

Mỗi ngày Việt Nam có hơn 400 trẻ sơ sinh tử vong

Huyen Browning shared a link to the group: Những người bạn của Đảng Dân chủ Tự do.
Còn hơn xả súng ở Mỹ lâu lâu mới có một lần, còn cái thống kê này là xảy ra hàng ngày đó nha bà con, (đó là chưa tính tai nạn giao thông, ung thư, chết bí ẩn trong đồn CA, chết vì ăn trộm chó, chết vì 1 cái nhìn đểu 🙂, chết vì ngộ độc thực phẩm, chết vì bão lũ…vân vân và vân vân)
Vụ trưởng Vụ Sức khỏe bà mẹ và trẻ em cho biết, trung bình mỗi ngày có trên 400 trẻ sơ sinh tử vong trên cả nước.
BAOMOI.COM
 

TẠI SAO TÔI PHẢI NÓI SỰ THẬT ?

Tai Nguyen shared Đôn An Võ‘s post.
 
 
Image may contain: 1 person, text
Đôn An VõFollow

 

TẠI SAO TÔI PHẢI NÓI SỰ THẬT ?

Ai sinh ra trên đời này cũng muốn mình có một việc làm cao quý, được người khác nể trọng. Không ai dại dột đến mức đi nói xấu nghề nghiệp mình đang làm. Nói xấu nghề nghiệp của mình nghĩa là nói xấu bản thân mình.

Việc tôi nói “Luật sư chỉ làm cảnh cho đẹp phiên tòa, để người khác nhìn vào tưởng phiên tòa có dân chủ. Sự thật thì luật sư Việt Nam chỉ có vai trò duy nhất là Cò chạy án, để lừa dân lấy tiền”.

Đây là sự thật phũ phàng mà mọi người sống trong xã hội này đều biết và nhận thấy. Tôi nói ra sự thật này với tấm lòng mong muốn cho nghề luật sư ở Việt Nam được tốt đẹp hơn, để công lý và công bằng đến với mọi người.

Sau khi tôi viết nhiều bài về đề tài luật sư chạy án, đồng nghiệp ở khắp nơi ném đá dữ dội, họ chửi, họ nguyền rủa, họ nói tôi là kẻ phản bội, nói xấu luật sư và bị Đoàn luật sư đưa ra kỷ luật.

Tôi biết trước việc này sẽ xảy ra nhưng phải nói, vì nếu tôi không nói thì lương tâm tôi cắn rứt không chịu được. Nếu tôi bị kỷ luật rút thẻ luật sư thì tôi vẫn không hối hận việc mình đã nói.

Đoàn luật sư phải hiểu rõ nói thật thì khác nói xấu: nói thật là nói ra những điều có thật mọi người đều biết, còn nói xấu là chuyện không nói có !

Sự yên lặng của bạn đã làm nước Việt Nam mất vào tay Tàu.!

Cat Bui shared Tri Li‘s post.
 

 

 
 
 
2,964 Views
 
Sự yên lặng của bạn đã làm nước Việt Nam mất vào tay Tàu.!

Bạn mến, Trung Quốc đã lấy ải Nam Quang làm phở tái, thác Bản Giốc làm bún bò Huế, đảo Gạc Ma làm bánh xèo, Hoàng, Trường sa làm hủ tiếu đồ biển cho dân họ hưởng. Ngoài ra người Tàu giả dạng công nhân ở khắp nơi, ngang tàn đánh người Việt Nam ngay trên đất Việt. Thanh niên Tàu đã di dân ồ ạt hàng triệu hợp pháp qua Việt Nam mỗi năm, lấy vợ Việt Nam, sinh con đễ cháu và tự động tăng trưởng theo cấp số nhân. Ngay trong phút này người Tàu đã tràn ngập trên đất Việt và sẽ còn nhiều hơn bội lần trong một vài năm tới đây. Vậy nên hôm nay tôi kêu gọi phát động phong trào có tên là Tẩy chay người Tàu trên đất Việt.