BÀN VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN Ở VN

Christina Lê

BÀN VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN Ở VN

Chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay như một đám lục bình chỉ nổi bập bềnh trên mặt nước. Sự tồn tại của nó chỉ dựa vào sự trung thành của công an. Do đó, một mặt, đảng cộng sản đưa ra sự khuyến dụ đối với công an: “Còn đảng, còn mình”; mặt khác, họ ngoảnh mặt làm ngơ trước hai tệ nạn do công an gây ra: tham nhũng và trấn áp dân chúng một cách dã man.

Trước đây, trên thế giới, có 15 quốc gia chính thức theo chủ nghĩa cộng sản và 11 quốc gia tự nhận là cộng sản hoặc theo khuynh hướng cộng sản. Mười lăm quốc gia ở trên là: Albania, Bulgaria, Czechoslovakia, Đông Đức, Hungary, Mông Cổ, Ba Lan, Romania, Liên Xô, Yugoslavia, Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam. Mười một quốc gia ở dưới là: Angola, Benin, Congo, Ethiopia, Mozambique, Zimbabwe, Grenada, Nicaragua, Campuchia, Afghanistan và Nam Yemen. Tổng cộng, từ hai bảng danh sách ấy, có cả thảy 26 nước cộng sản hoặc có khuynh hướng theo cộng sản. Từ đầu thập niên 1990, tất cả các chế độ cộng sản ấy đều lần lượt sụp đổ. Hiện nay, trên cả thế giới, chỉ còn năm nước mang nhãn hiệu cộng sản: Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam.

Chưa có dấu hiệu nào cho thấy chủ nghĩa cộng sản ở năm quốc gia này sẽ sụp đổ sớm. Trong năm nước, có ba nước có quan hệ chặt chẽ với nhau: Trung Quốc, Việt Nam và Lào. Có lẽ Lào chỉ thay đổi được thể chế chính trị nếu, trước đó, Việt Nam cũng thay đổi; và Việt Nam có lẽ chỉ thay đổi nếu trước đó Trung Quốc cũng thay đổi. Như vậy, quốc gia có khả năng châm ngòi cho bất cứ sự thay đổi lớn lao nào là Trung Quốc.

Tuy nhiên, ngay cả khi Trung Quốc và Việt Nam chưa thay đổi và chưa từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, giới nghiên cứu cũng phát hiện những dấu hiệu suy tàn âm thầm của chủ nghĩa cộng sản bên trong hai quốc gia này.

Ở đây, tôi chỉ tập trung vào Việt Nam.

Nhìn bề ngoài, chế độ cộng sản tại Việt Nam vẫn mạnh. Hai lực lượng nòng cốt nhất vẫn bảo vệ nó: công an và quân đội. Dân chúng khắp nơi bất mãn nhưng bất mãn nhất là nông dân, những người bị cướp đất hoặc quá nghèo khổ. Có điều nông dân chưa bao giờ đóng được vai trò gì trong các cuộc cách mạng dân chủ cả. Họ có thể thành công trong một số cuộc nổi dậy nhưng chỉ với một điều kiện: được lãnh đạo. Trong tình hình Việt Nam hiện nay, chưa có một tổ chức đối kháng nào ra đời, hy vọng nông dân làm được gì to lớn chỉ là một con số không. Ở thành thị, một số thanh niên và trí thức bắt đầu lên tiếng phê phán chính phủ nhưng, một, số này chưa đông; và hai, còn rất phân tán. Nói chung, trước mắt, đảng Cộng sản vẫn chưa gặp một sự nguy hiểm nào thật lớn.

Thế nhưng, nhìn sâu vào bên trong, chúng ta sẽ thấy quá trình mục rữa của chủ nghĩa cộng sản đã bắt đầu và càng ngày càng lớn. Như một căn bệnh ung thư bên trong một dáng người ngỡ chừng còn khỏe mạnh.

Sự mục rữa quan trọng nhất là về ý thức hệ.

Khác với tất cả các hình thức độc tài khác, chủ nghĩa cộng sản là một thứ độc tài có… lý thuyết, gắn liền với một ý thức hệ được xây dựng một cách có hệ thống và đầy vẻ khoa học. Thật ra, chủ nghĩa phát xít cũng có lý thuyết, chủ yếu dựa trên sức mạnh và tinh thần quốc gia, nhưng không phát triển thành một hệ thống chặt chẽ và có ảnh hưởng sâu rộng như chủ nghĩa cộng sản. Còn các chế độ độc tài ở Trung Đông chủ yếu gắn liền với tôn giáo cộng với truyền thống quân chủ kéo dài (thường được gọi là độc tài quốc vương, sultanistic authoritarianism) hơn là lý thuyết. Nhiều nhà nghiên cứu nhấn mạnh: các chế độ cộng sản không thể tồn tại nếu không có nền tảng ý thức hệ đằng sau.

Ý thức hệ cộng sản một thời được xem là rất quyến rũ vì nó bao gồm cả hai kích thước: quốc gia và quốc tế. Ở bình diện quốc gia, nó hứa hẹn giải phóng đất nước khỏi ách đô hộ của chủ nghĩa thực dân; ở bình diện quốc tế, nó hứa hẹn giải phóng giai cấp vô sản và tạo nên sự bình đẳng và thịnh vượng chung cho toàn nhân loại. Ở bình diện thứ hai, chủ nghĩa cộng sản, gắn liền với một ước mơ không tưởng, rất gần với tôn giáo; ở bình diện thứ nhất, đối lập với chủ nghĩa thực dân, nó rất gần với chủ nghĩa quốc gia. Trên thực tế, hầu hết các nước cộng sản trước đây đều cổ vũ và khai thác tối đa tinh thần quốc gia trong cả quá trình giành chính quyền lẫn quá trình duy trí chế độ. Sự kết hợp giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa quốc gia dễ thấy nhất là ở các nước thuộc địa và cựu thuộc địa như Việt Nam.

Sau năm 1991, tức sau khi chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, ý thức hệ cộng sản cũng bị phá sản theo. Thực trạng nghèo đói, bất công và áp bức dưới các chế độ cộng sản ấy đều bị vạch trần và phơi bày trước công luận. Sự hứa hẹn về một thiên đường trong tương lai không còn được ai tin nữa. Tính hệ thống trong chủ nghĩa Marx-Lenin cũng bị đổ vỡ. Nền tảng ý thức hệ của các chế độ cộng sản bị tan rã tạo thành một khoảng trống dưới chân chế độ.

Để khỏa lấp cái khoảng trống ấy, Trung Quốc sử dụng hai sự thay thế: chủ nghĩa Mao và Nho giáo (trong chủ trương tạo nên một xã hội hài hòa, dựa trên lòng trung thành). Việt Nam, vốn luôn luôn bắt chước Trung Quốc, không thể đi theo con đường ấy. Lý do đơn giản: Đề cao chủ nghĩa Mao là một điều nguy hiểm cả về phương diện đối nội lẫn đối ngoại; còn với Nho giáo, một là Việt Nam không am hiểu sâu; hai là, nó đầy vẻ… Tàu, rất dễ gây phản cảm trong quần chúng. Bế tắc, Việt Nam bèn tạo nên cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh. Nhưng ông Hồ Chí Minh lại không phải là một nhà lý thuyết. Ông chỉ là một người hành động. Ông viết nhiều, nhưng tất cả đều rất thô phác và đơn giản. Hơn nữa, ở Việt Nam hiện nay, cũng không có một người nào giỏi lý thuyết để từ những phát biểu sơ sài của Hồ Chí Minh xây dựng thành một hệ thống sâu sắc đủ để thuyết phục mọi người. Thành ra, cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh hoàn toàn không trám được khoảng trống do sự sụp đổ của ý thức hệ Marx-Lenin gây ra. So với Trung Quốc, khoảng trống này ở Việt Nam lớn hơn gấp bội.

Mất ý thức hệ cộng sản, chính quyền Việt Nam chỉ còn đứng trên một chân: chủ nghĩa quốc gia.

Nhưng cái chân này cũng rất èo uột nếu không muốn nói là đã lung lay, thậm chí, gãy đổ.

Trên nguyên tắc, Việt Nam vốn có truyền thống yêu nước rất cao. Bao nhiêu chế độ ra đời từ giữa thế kỷ 20 đến nay đều muốn khai thác và tận dụng lòng yêu nước ấy. Tuy nhiên, với chế độ cộng sản hiện nay, việc khai thác vốn tài sản này gặp rất nhiều khó khăn. Lý do là lòng yêu nước bao giờ cũng gắn liền với sự căm thù. Không ai có thể thấy rõ được lòng yêu nước trừ phi đối diện với một kẻ thù nào đó của đất nước. Hai kẻ thù chính của Việt Nam, trong lịch sử mấy ngàn năm, là Trung Quốc; và gần đây nhất, là Mỹ. Nhưng Việt Nam lại không dám nói quá nhiều về hai kẻ thù này. Với Mỹ, họ cần cả về phương diện kinh tế lẫn phương diện chiến lược. Đề cao truyền thống chống Mỹ, do đó, là điều rất nguy hiểm. Đề cao truyền thống chống Trung Quốc lại càng nguy hiểm hơn: Trung Quốc có thể đánh hoặc ít nhất đe dọa VIệt Nam bất cứ lúc nào.

Bởi vậy, Việt Nam, một mặt, phải hạ giọng khi nói về truyền thống chống Mỹ và phải né tránh việc nhắc nhở đến truyền thống chống Trung Quốc. Hai hành động này có lợi về phương diện đối ngoại nhưng lại có tác hại nghiêm trọng về phương diện đối nội: chính quyền hiện ra, dưới mắt dân chúng, như những kẻ hèn, hèn nhát và hèn hạ. Từ một chế độ được xây dựng trên thành tích chống ngoại xâm, chế độ cộng sản tại Việt Nam lại bị xem như những kẻ bán nước, hoặc bán nước dần dần bằng cách hết nhượng bộ điều này sang nhượng bộ điều khác trước sự uy hiếp của Trung Quốc.

Trước sự sụp đổ của cả hai nền móng, ý thức hệ cộng sản và chủ nghĩa quốc gia, đảng Cộng sản Việt Nam bèn chuyển sang một nền tảng khác: kinh tế với phương châm ổn định và phát triển. Nội dung chính của phương châm này là: Điều cần nhất đối với Việt Nam hiện nay là phát triển để theo kịp các quốc gia khác trong khu vực cũng như, một cách gián tiếp (không được nói công khai), đủ sức để đương đầu với Trung Quốc. Nhưng để phát triển, cần nhất là phải ổn định về chính trị, nghĩa là sẽ không có thay đổi về thể chế và cũng không chấp nhận đa đảng.

Phương châm ấy, thật ra, là một sự bịp bợm: Nó chuyển vấn đề từ chính trị sang kinh tế với lý luận: nếu vấn đề quan trọng nhất của Việt Nam hiện nay là vấn đề kinh tế thì mọi biện pháp sửa đổi sẽ chỉ giới hạn trong phạm vi kinh tế. Với lập luận này, chính quyền có thể trì hoãn mọi yêu cầu cải cách chính trị.

Tuy nhiên, nó hoàn toàn không thuyết phục, bởi, ai cũng thấy, lãnh vực kinh tế là mặt mạnh nhất của chủ nghĩa tư bản và cũng là mặt yếu nhất của chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản. Tất cả các quốc gia dân chủ ở Tây phương đều có hai đặc điểm nổi bật: về chính trị, rất ổn định và hai, về kinh tế, rất phát triển. Ở Việt Nam, người ta cố thu hẹp phạm vi so sánh: các cơ quan truyền thông chính thống chủ yếu tập trung vào các nước Đông Nam Á, đặc biệt Thái Lan với một thông điệp chính: đa đảng như Thái Lan thì lúc nào cũng bị khủng hoảng. Nhưng ở đây lại có hai vấn đề: Một, dù liên tục khủng hoảng về chính trị, nền kinh tế của Thái Lan vẫn tiếp tục phát triển, hơn hẳn Việt Nam; hai, ngày nay, do xu hướng toàn cầu hóa, tầm nhìn của dân chúng rộng rãi hơn nhiều; chính quyền không thể thu hẹp mãi tầm nhìn của họ vào tấm gương của Thái Lan được.

Về phương diện lý luận, chiêu bài ổn định và phát triển, do đó, không đứng vững. Về phương diện thực tế, những sự phá sản của các đại công ty quốc doanh và đặc biệt, khối nợ nần chồng chất của Việt Nam khiến dân chúng càng ngày càng thấy rõ vấn đề: các chính sách kinh tế của Việt Nam không hứa hẹn một sự phát triển nào cả, nếu không muốn nói, ngược lại, chỉ lún sâu vào chỗ bế tắc.

Thành ra, có thể nói, tất cả các nền tảng chế độ cộng sản Việt Nam muốn nương tựa, từ chủ nghĩa Marx-Lenin đến chủ nghĩa quốc gia và lập luận ổn định để phát triển, đều lần lượt sụp đổ. Chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay như một đám lục bình chỉ nổi bập bềnh trên mặt nước. Sự tồn tại của nó chỉ dựa vào sự trung thành của công an. Do đó, một mặt, đảng cộng sản đưa ra sự khuyến dụ đối với công an: “Còn đảng, còn mình”; mặt khác, họ ngoảnh mặt làm ngơ trước hai tệ nạn do công an gây ra: tham nhũng và trấn áp dân chúng một cách dã man. Nhưng chính sách này chỉ càng ngày càng biến công an thành một đám kiêu binh và càng ngày càng đẩy công an cũng như chính quyền trở thành xa lạ với dân chúng. Sự xa lạ này càng kéo dài và càng trầm trọng, đến một lúc nào đó, trở thành đối nghịch với quần chúng.

Một nhà nước được xây dựng trên một đám kiêu binh, trong thời đại ngày nay, không hứa hẹn bất cứ một tương lai nào cả.

(Nguyễn Hưng Quốc)

VN thông qua luật mới, quy định thông tin sức khỏe lãnh đạo thuộc diện ‘bí mật nhà nước’

Hung Le shared a post

Quốc hội Việt Nam vừa thông qua Luật Bảo vệ bí mật Nhà nước hôm 15/11 với 91,55% đại biểu tán thành, trong đó, thông tin sức khỏe lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước được xem là một trong những bí mật nhà nước cần được bảo vệ.

Theo tường thuật của truyền thông trong nước, Luật Bảo vệ bí mật Nhà nước bao gồm 5 chương, 28 điều, quy định về những thông tin thuộc phạm vi “bí mật Nhà nước”, mà nếu bị lộ có thể gây nguy hại cho lợi ích quốc gia, dân tộc.

Các thông tin bí mật, theo Luật mới, bao gồm trong nhiều lĩnh vực như: Thông tin về chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước về đối nội, đối ngoại; Hoạt động của Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và lãnh đạo Đảng, Nhà nước; Chiến lược, đề án về dân tộc, tôn giáo và công tác dân tộc, tôn giáo liên quan đến bảo vệ an ninh quốc gia, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội; Thông tin có tác động tiêu cực đến tình hình chính trị, kinh tế, xã hội; Chiến lược, kế hoạch, đề án phát triển báo chí, xuất bản, in, phát hành, bưu chính, viễn thông và Internet, tần số vô tuyến điện, công nghệ thông tin, an toàn thông tin mạng…

Ngoài ra, thông tin bảo vệ sức khỏe lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước cũng được quy định thuộc vào diện bí mật Nhà nước.

Về cấp độ mật, Luật mới thông qua phân loại bí mật Nhà nước thành 3 cấp độ: Tuyệt mật, tối mật và mật. Trong đó, cấp độ tuyệt mật bao gồm các bí mật liên quan đến chính trị, quốc phòng, an ninh, cơ yếu, đối ngoại.

Mức độ tối mật và mật bao gồm các bí mật liên quan đến chính trị, quốc phòng, an ninh, cơ yếu, lập hiến, lập pháp, tư pháp, đối ngoại, kinh tế, tài nguyên và môi trường, khoa học và công nghệ, giáo dục và đào tạo, văn hóa, thể thao, thông tin và truyền thông, y tế, dân số, lao động, xã hội, tổ chức, cán bộ, thanh tra, kiểm tra, giám sát, xử lý vi phạm, giải quyết khiếu nại, tố cáo và phòng, chống tham nhũng, kiểm toán nhà nước.

Thời hạn bảo vệ bí mật Nhà nước mức độ tuyệt mật là 30 năm, với mức độ tối mật là 20 năm và mức độ mật là 10 năm.

Luật cũng cấm các hành vi làm lộ, chiếm đoạt, mua, bán bí mật Nhà nước; làm sai lệch, hư hỏng, mất tài liệu, vật chứa bí mật Nhà nước; mang tài liệu, vật chứa bí mật Nhà nước ra khỏi nơi lưu giữ trái pháp luật; truyền, đưa bí mật Nhà nước trên phương tiện thông tin, viễn thông trái với quy định của pháp luật về cơ yếu; đăng tải, phát tán bí mật nhà nước trên phương tiện thông tin đại chúng, mạng Internet, mạng máy tính và mạng viễn thông…

Luật sẽ có hiệu lực thi hành kể từ ngày 1/7/2020.

Kỹ sư tố cáo sai phạm bị đánh lún sọ

Kỹ sư tố cáo sai phạm bị đánh lún sọ

Công an thành phố Quảng Ngãi vừa ra quyết định khởi tố vụ án cố ý gây thương tích để điều tra sự việc một kỹ sư bị hành hung đến lún sọ, sau khi tố cáo những sai phạm trong dự án xa lộ Đà Nẵng – Quảng Ngãi.

Các nguồn tin trên mạng cho biết, kỹ sư Lê Trọng Danh đã viết đơn gửi đến Bộ Giao thông Vận tải CSVN để tố cáo sai phạm của lãnh đạo Tổng công ty Đầu tư Phát triển Xa lộ Việt Nam (VEC) trong dự án xa lộ trị giá tổng cộng khoảng 35,000 tỷ đồng, tương gần 1.56 tỷ Mỹ kim. Ông Danh là thành viên ban quản trị gói thầu A3 của dự án này. Những sai phạm trong đơn tố cáo của kỹ sư Danh bao gồm: chỉ định thầu sai luật, trù dập nhân viên và có dấu hiệu tham nhũng.

Truyền thông trong nước dẫn lời kỹ sư Danh cho biết, ông và gia đình thường xuyên bị đe dọa tính mạng kể từ khi viết đơn tố cáo. Vào ngày 18 tháng 6 năm nay, những kẻ âm mưu hãm hại kỹ sư Danh đã giàn dựng một vụ đánh ghen tại một khách sạn ở thành phố Quảng Ngãi. Trong vụ tấn công này, kỹ sư Danh bị đánh đến lún sọ và phải vào bệnh viện cấp cứu. Trong khi tính mạng ông lâm nguy, ngay trong ngày hôm sau những kẻ lạ mặt đã nhắn tin qua điện thoại tiếp tục đe dọa và yêu cầu ông rút đơn tố cáo.

Xa lộ Đà Nẵng – Quảng Ngãi được đưa vào sử dụng chưa lâu nhưng nay đã xuất hiện nhiều chỗ lún sụt, ổ gà, ổ trâu, khiến công luận chất vấn về phẩm chất công trình.

SBTN.TV
Công an thành phố Quảng Ngãi vừa ra quyết định khởi tố vụ án cố ý gây thương tích để điều tra sự việc một kỹ sư bị hành

Giáo dân Cồn Dầu bị cắt điện và sẽ bị cưỡng chế vào sáng 15/11

Giáo dân Cồn Dầu bị cắt điện và sẽ bị cưỡng chế vào sáng

Vào lúc 2 giờ trưa ngày 14/11/2018. chính quyền Đà Nẵng tiến hành cắt điện, nước 7 hộ dân thuộc giáo xứ Cồn Dầu, phường Hòa Xuân, quận Cẩm Lệ để “triển khai xử lý hành chính để thực hiện các quyết định thu hồi đất với các hộ thuộc diện giải tỏa dự án Khu đô thị sinh thái Hòa Xuân.”

Rạng sáng ngày 15/11, các hộ dân này lên tiếng với Đài Á Châu Tự Do cho rằng không có cái gọi là “khu đô thị sinh thái Hòa Sinh” mà chủ đầu tư chỉ đơn giản là đền bù với giá rẻ mạt sau đó san lấp và phân lô bán nền cho những người ở nơi khác đến với giá cao.

Ông Huỳnh Ngọc Trường, một giáo dân, cho Đài Á Châu Tự Do biết như sau:

“Tất nhiên họ có đền bù nhưng giá cả rất bèo, họ đền bù 50 ngàn/ 1 mét đất nông nghiệp, nhưng bán lại giá hiện tại là 20 – 40 triệu 1 mét vuông đất. Họ đổ đất vào và chia lô ra và bán với 1 cái giá chênh lệch rất khủng khiếp. Nhà tôi có khoảng 7000 m2 đất nông nghiệp và 1600m2 đất ở.

Đất nông nghiệp họ quy là 35 ngàn/m2, và chuyển đổi nghề nghiệp là 15 ngàn nữa thì tổng cộng là 50 ngàn/1 m2 đất nông nghiệp. Thành phố Đà Nẵng thu toàn bộ đất nông nghiệp và phân lô đưa cho tập đoàn (Sun Group).”

Cũng theo ông Trường dự án này bắt đầu từ năm 2008 và phải giải toả khoảng 400 hộ dân, tuy nhiên một số đã chuyển lên nơi ở mới, một số đi tị nạn ở Thái Lan, nên chỉ còn lại khoảng 100 hộ quyết bám trụ để yêu cầu được tái định cư tại chỗ gần nhà thờ giáo xứ Cồn Dầu.

“Thực tế Cồn Dầu là “tác phẩm” của ông Nguyễn Bá Thanh, vì từ thời ông Nguyễn Bá Thanh vẫn khăng khăng đuổi người dân đi để lấy đất, thì cái điều này giáo dân Cồn Dầu đã họp và đối thoại với ổng nhưng vẫn không đem lại kết quả.Cho nên họ vẫn kiện vượt cấp, ra ngoài Trung ương và đã được Phó thủ tướng Trương Hòa Bình ra 2 văn bản 288 và mới đây là 03. Nhưng chính quyền Đà Nẵng vẫn không thực hiện chứng tỏ họ coi thường 2 văn bản đó,” ông Huỳnh Ngọc Trường khẳng định.

Ông Nguyễn Bá Thanh là Bí thư Đà Nẵng giai đoạn từ năm 2003 đến 2013. Hồi năm 2010, chính quyền Đà Nẵng đã đàn áp mạnh tay giáo dân Cồn Dầu khi những người dân định chôn một giáo dân ở nghĩa trang của giáo xứ vì chính quyền quy hoạch khu đất này cho dự án dù người dân Cồn Dầu không chấp nhận. Vụ đàn áp đã khiến 6 người bị truy tố và nhiều người phải bỏ trốn sang Thái Lan.

Một giáo dân Giáo xứ Cồn Dầu đề nghị dấu danh tính cho biết, tình hình căng thẳng trên đã khiến cho các giáo dân ở đây rơi vào tình trạng hoảng sợ, lo lắng

Theo báo Công an Đà Nẵng, ngày 12/9/2016, Phó Thủ tướng Thường trực Trương Hòa Bình ra Thông báo số 288/TB-VPCP nêu rõ, được sự thống nhất của nhà đầu tư, UBND thành phố đã phê duyệt điều chỉnh quỹ đất tại khu vực đất cây xanh gần nhà thờ Cồn Dầu thành đất ở chia lô thuộc Khu đô thị sinh thái Hòa Xuân và thực hiện việc hoán đổi cho mỗi hộ 1 lô ở gần khu vực nhà thờ Cồn Dầu theo Quyết định số 2138/QĐ-UBND ra ngày 19/4/2017.

Tuy nhiên, theo phản ánh của ông Trường lô đất hoán đổi của người dân chỉ có 100 m2 và phải mua với nhà 1 triệu/m2 và nếu cần mua thêm đất ở sẽ nói chuyện với chủ đầu tư và mua theo giá thị trường.

Trong một bài viết trên trang thông tin điện tử của Ủy ban nhân dân huyện Cẩm Lệ, Đà Nẵng, “việc ra quyết định cưỡng chế của UBND quận Cẩm Lệ là hoàn toàn hợp tình, hợp lý, đúng với quy định của pháp luật” và khiếu nại của người dân là thiếu cơ sở.

About this website

RFA.ORG
Vào lúc 2 giờ trưa ngày 14/11/2018. chính quyền Đà Nẵng tiến hành cắt điện, nước 7 hộ dân thuộc giáo xứ Cồn Dầu, phường Hòa Xuân, quận Cẩm Lệ để “triển khai xử lý hành chính để thực hiện các quyết định thu hồi đất với các …

Đoàn VN nói về cam kết chống tra tấn ở Geneva

Thượng tướng Lê Quý Vương trả lời trước LHQ về công ước chống tra tấn

Thông tấn xã nói Việt Nam “quyết tâm thực hiện các cam kết về nhân quyền nói chung và chống tra tấn nói riêng” trong lúc giới quan sát có ý kiến khác về vấn đề này.

Trong hai ngày 14 và 15/11 tại Geneva, Thụy Sĩ, đoàn công tác liên ngành do Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Lê Quý Vương, làm trưởng đoàn, trình bày và trao đổi về Báo cáo Quốc gia lần thứ nhất của Việt Nam về thực thi Công ước về chống tra tấn trước Ủy ban của Liên Hiệp Quốc.

‘Ưu, khuyết’ công an VN được nêu tại hội nghị toàn quốc
‘Quyết tâm thực hiện cam kết’

Thông tấn xã Việt Nam hôm 15/11 cho hay:

“Việt Nam đặc biệt chú trọng nâng cao nhận thức của cán bộ và nhân dân về quyền con người, về chống tra tấn. Báo cáo của phái đoàn Việt Nam cũng liệt kê một số vụ việc có liên quan đến tra tấn, bức cung, dùng nhục hình, là các vụ việc được điều tra, truy tố, xét xử trong thời gian gần đây. Kết quả xử lý các vụ việc này cho thấy sự nghiêm khắc của pháp luật vừa trừng trị người có tội liên quan đến tra tấn đồng thời cũng răn đe, phòng ngừa vi phạm pháp luật về chống tra tấn.”

“Báo cáo về các biện pháp Việt Nam đã tiến hành để thực hiện Công ước về chống tra tấn thể hiện sự nghiêm túc và sẵn sàng chia sẻ, học hỏi cũng như quyết tâm của Việt Nam trong thực hiện các cam kết về nhân quyền nói chung và chống tra tấn nói riêng, qua đó cho thấy sự tích cực và chủ động của Việt Nam tham gia đóng góp vào những công việc quốc tế, nhất là việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người.”
Ý kiến phản biện

Tuy vậy, giới quan sát và các tổ chức nhân quyền có ý kiến khác về vấn đề này.

Trả lời BBC hôm 15/11, Luật sư Phạm Công Út, Trưởng Văn phòng Luật Phạm Nghiêm, nói: “Trước đây có những cuộc tra tấn người dân trong nhà tạm giữ của công an. Có vụ đã được khởi tố nhưng xét xử hời hợt cho có với mức án không đủ tính răn đe, hoặc “thí chốt” như vụ ông Ngô Thanh Kiều ở Phú Yên, vụ dùng nhục hình đối với các nạn nhân Trần Văn Đở, ông Thạch Sô Phách và ông Khâu Sóc ở tỉnh Sóc Trăng…”

“Cũng có vụ tra tấn tàn bạo dẫn đến chết thảm như ông Nguyễn Văn Đức ở tỉnh Vĩnh Long đã nhiều năm qua rơi vào im lặng dù vụ án dùng nhục hình đã được khởi tố nhưng đến nay vẫn chưa có bị can nào bị khởi tố để chịu trách nhiệm về cái chết của ông Đức.”

“Gần đây, khi các nhà tạm giam, trại tạm giữ dần được trang bị máy ghi hình khi điều tra viên hỏi cung bị can thì những cuộc tra tấn có dấu hiệu đang chuyển về các cơ quan công an phường, xã hoặc những điểm tập kết người bị bắt ngoài trụ sở công an với những người tra tấn mặc thường phục như vụ bắt bớ những người biểu tình vào giữa tháng 6/2018 ở TP.Hồ Chí Minh.”

“Rồi vài ngày trước nhà báo tự do Lê Thị Thư có cáo buộc về việc bà ấy bị hành hung ở Biên Hòa.”

“Những người bị bắt giữ trái pháp luật là người có xu hướng là những đối tượng bị tra tấn nhiều nhất, vì họ bị bắt, bị tra tấn mà không hề có quyết định khởi tố, lệnh tạm giam… Do đó hình thành tâm lý người dân sợ hãi khi có giấy mời của cơ quan công an.”

“Vấn đề này cần được Nhà nước nghiêm túc nhìn nhận khiếm khuyết về việc để ra những cuộc tra tấn trái pháp luật bằng việc luật hóa tội phạm tra tấn trong Bộ luật Hình sự với hình phạt nghiêm khắc để thể hiện việc bảo vệ thực sự quyền con người.”

‘Không có gì cụ thể’

Cũng trong hôm 15/11, bà Luisa Fenu, Giám đốc Vận động và Chương trình của Tổ chức nhân quyền Pháp ACAT, người đang có mặt tại sự kiện ở Geneva, nói với BBC: “Tôi có cảm nhận rằng bài phát biểu khá dài giới thiệu của đoàn Việt Nam khá đơn giản.”

“Họ tập trung vào những sửa đổi luật để phù hợp với nội dung của Công ước về chống tra tấn, nhưng không có gì cụ thể được đề cập về việc thực thi.”

Nhìn chung, đoàn Việt Nam nói họ sẵn lòng thực hiện Công ước về chống tra tấn và công nhận rằng còn phải làm nhiều hơn nữa cho việc này. Nhưng nếu nghiêm túc về việc thực thi Công ước, liệu họ có cho phép báo cáo viên đặc biệt về tra tấn đến Việt Nam trong tương lai gần?

“Cũng chẳng có trích dẫn tham khảo về các nhóm người bị giam giữ cụ thể như người dân tộc thiểu số hoặc tôn giáo hoặc các tù nhân lương tâm. Họ đảm bảo với Ủy ban Chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc về mong muốn bảo vệ quyền con người, ngăn chặn tra tấn trên lãnh thổ Việt Nam và có hành động trong trường hợp có khiếu nại về tra tấn.”

“Đoàn Việt Nam nói rằng thủ phạm tra tấn có thể bị phạt tù từ 6 tháng đến chung thân, nhưng không có trích dẫn về số lượng người bị tra tấn hoặc những gì xảy ra với những người khiếu nại các vụ này.”

“Họ cũng đề cập rằng chính phủ Việt Nam đang nỗ lực đào tạo và phổ biến nội dung của Công ước cho công an nhưng không đề cập đến số lượng các buổi đào tạo, nội dung của nó, và người ta cũng không rõ công an hoặc nhân viên các trại giam có được học các khóa này.”

“Nhìn chung, đoàn Việt Nam nói họ sẵn lòng thực hiện Công ước về chống tra tấn và công nhận rằng còn phải làm nhiều hơn nữa cho việc này. Nhưng nếu nghiêm túc về việc thực thi Công ước, liệu họ có cho phép báo cáo viên đặc biệt về tra tấn đến Việt Nam trong tương lai gần?”

“Tôi tin rằng Việt Nam đang cố gắng tạo ấn tượng rằng họ có những nỗ lực để cải thiện tình hình trong bối cảnh có cáo buộc về sự đàn áp giới bất đồng gia tăng tại nước này.”

“Tuy nhiên, nếu chính phủ Việt Nam mở các khóa đào tạo Công ước về chống tra tấn cho công an và khuyến khích họ, phối hợp với các tổ chức xã hội dân sự, để thay đổi hành vi, thì đó có thể là cơ hội để thực trạng và cáo buộc về tra tấn, tử vong trong đồn giảm bớt.”

“Một điều quan trọng là dừng việc hình sự hóa những người bảo vệ nhân quyền và cản trở công việc của các tổ chức nhân quyền, vì đây là những bên có thể giúp cải thiện thực trạng này.”

Tranh cãi thư ‘kêu cứu’ của một đạo diễn

Thanh niên chết vì chạy quá sức?
Người dân tụ tập ở trụ sở công an Phan Rí Cửa hôm 20/6
‘Thực trạng không thay đổi’

Cùng ngày, ông Nguyễn Đình Thắng, CEO và chủ tịch Ủy ban cứu Người vượt biển (BPSOS), người đang có mặt tại sự kiện ở Geneva, nói với BBC:

“Trong suốt ba tháng trước cuộc kiểm điểm Việt Nam về thực thi Công ước về chống tra tấn, một nhóm khoảng 10 tổ chức xã hội dân sự Việt Nam và quốc tế đã lặng lẽ phối hợp để hoàn thành hai bản báo cáo chung nộp cho Ủy ban Chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc.”

“Các câu hỏi của Ủy ban Chống tra tấn đặt ra cho phái đoàn Việt Nam tại sự kiện này phần lớn dựa vào các bản báo cáo và thông tin cập nhật của chúng tôi.”

“Sau cuộc kiểm điểm, Việt Nam sẽ có văn bản trả lời chính thức các câu hỏi của Ủy ban Chống tra tấn. Khoảng một năm sau, Ủy ban này sẽ có bản báo cáo chung cuộc. Một năm ấy là cơ hội để các tổ chức xã hội dân sự ở trong và ngoài Việt Nam đóng góp với bản báo cáo chung cuộc.”

“Chúng tôi sẽ làm việc chặt chẽ với các tổ chức đồng hành từ bấy lâu nay và với các nhóm đấu tranh ở trong nước để tận khai thác cơ hội này.”

Ông Thắng cũng nói thêm: “Số người dân bị chết tại các đồn công an ở Việt Nam có thể tăng hoặc giảm mỗi năm, nhưng thực trạng không có gì thay đổi.”

“Nghĩa là, chính quyền vẫn không có biện pháp hiệu quả để ngăn ngừa tình trạng tra tấn. Nạn nhân và thân nhân của họ vẫn không thể trông cậy vào hệ thống pháp luật để đòi công lý. Thủ phạm vẫn có thể vô tội vạ vì được hệ thống chính quyền bao che.”

“Muốn tránh tình trạng này thì phải có một định chế độc lập với chính quyền để theo dõi các trường hợp tra tấn, kiểm tra việc thực thi Công ước về chống tra tấn, và báo cáo với Nhà nước, với người dân và với quốc tế về các khiếm khuyết trong chính sách hiện hành cũng như đề nghị các biện pháp cải thiện.”

“Hình thành một định chế độc lập như vậy là một trong những đề nghị trong báo cáo của chúng tôi gửi cho Ủy ban Chống tra tấn. Ngày hôm qua, khi mở đầu buổi kiểm điểm, ông Jens Modvig, Chủ tịch của Ủy ban, đã hỏi phái đoàn Việt Nam là chính quyền của họ có sẵn sàng chấp nhận đề nghị ấy không.”

About this website

BBC.COM
Thông tấn xã Việt Nam nói nước này ‘quyết tâm thực hiện các cam kết về nhân quyền và chống tra tấn’ nhưng giới quan sát nêu ý kiến khác.

Hai viên tướng CA và tội danh nhận hối lộ để bảo kê.

Văn Lang is with Hung Cuong.

Hai viên tướng CA và tội danh nhận hối lộ để bảo kê.

Trước toà, hai tay trùm cờ bạc online đã khai:

Phan Sào Nam đã tặng trung tướng Phan Văn Vĩnh 27 tỷ đồng, 1 đồng hồ Rolex 7.000 usd và tặng thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa 22 tỷ đồng.

Nguyễn Văn Dương đã đưa cho hai ông tướng 100 tỷ đồng bỏ túi và đưa cho tướng Phan Văn Vĩnh 10 tỷ đồng để tiếp khách.

Như vậy, mỗi ông tướng đã nhận khoảng 80 tỷ để bảo kê cho hai tay trùm cờ bạc.

Nếu công an chịu điều tra tới cùng và xác định được lời khai trên là đúng sự thực, thì hai ông tướng sẽ bị buộv tội nhận hối lộ.

Theo đúng luật, chỉ cần nhận hối lộ 500 triệu đồng thì phải nhận án tử hình.

Cả hai bị cáo chính là Nam và Dương đã khai một cách rõ ràng từng số tiền chi cho hai ông tướng, rồi số tiền rất lớn và được trao trong một thời gian dài cũng là những dữ liệu quan trọng giúp CA tìm ra sự thật.

Nhưng cơ quan điều tra đã không làm hết trách nhiệm và không truy tố hai ông tướng này tội danh nhận hối lộ số tiền khủng hàng trăm tỷ đồng. Và đương nhiên, cũng không truy tố hai ông trùm cờ bạc Nam và Dương tội danh đưa hối lộ, dù họ đã tự nhận đầy đủ tội danh này.

Không bị truy tố đúng tội nhận hối lộ thì sẽ kết tội nhẹ hơn, hai ông tướng này sẽ chỉ chịu vài năm tù “sướng hơn cha thiên hạ”, rồi sẽ được tự do hưởng sung sướng với số tiền mờ ám kia.

(Rút gọn từ bài viết của Mai Tú Ân).

Image may contain: one or more people

QUỐC HỘI – NƠI BÀN VỀ LỢI ÍCH NHÓM

QUỐC HỘI – NƠI BÀN VỀ LỢI ÍCH NHÓM

Trước đây có đề xuất tội tham nhũng nộp lại 3/4 số tiền thụt két thì được miễn truy tố. Nay lại sáng kiến thêm đề xuất “ở tù tại gia” thì rõ ràng, ý đồ phục vụ cho ai thì không cần phải bàn cãi. Tiền nhiều, xây biệt phủ nguy nga, vườn rộng cây xanh cây kiểng đẹp như thiên đường hạ giới rồi chui vào đó “ở tù”.

Tham nhũng ngàn tỷ nộp lại một phần thì được thoát tội. Nếu rủi bị truy tố rồi được ở tù trong thiên đường hạ giới thì quả là sướng như tiên. Từ những ý nghĩ nảy ra, chúng ta thấy quốc hội là một đám ngồi đó nghĩ ra những thứ quái đản nhất để bảo vệ cho tầng lớp của họ – tầng lớp tư sản đỏ.

Luật An Ninh Mạng bóp miệng dân. Ngoài mục đích bảo vệ chính sách phản dân của đảng thì nó còn bảo vệ tầng lớp quan chức tha hồ làm bậy. Đề xuất phạt 7 năm tù cho những ai “nói xấu lãnh đạo” là một đề xuất tương tự như đề xuất “ở tù tại gia”. Cũng là đề xuất bảo vệ quan chức. Chưa có một đất nước dân chủ nào mà phạt kẻ nói xấu quan chức cả, họ chỉ phạt kẻ vu khống nói sai sự thật mà thôi. Chính từ “nói xấu lãnh đạo” đã nói lên bản chất của các ông bà nghị này rồi. Họ mang danh đại diện cho dân mà không lấy sự thật làm tiêu chuẩn để viết luật mà lấy sự an toàn cho quan chức làm tiêu chuẩn.

Mỗi ngày họp của quốc hội ngốn hết 1 tỷ đồng tiền thuế của dân mà chỉ toàn là bàn làm cách nào bảo vệ sự sai trái của Đảng và quan chức. Hậu quả, đám quan chức cứ ngày càng xem thường nhân dân. Mà trong mắt họ dân chẳng là cái thá gì thì tất nhiên trong họ cũng chẳng có tổ quốc nào cả. Quốc hội ăn tiền dân bàn lợi ích nhóm. Lợi ích của nhóm nào? Của nhóm lợi ích lớn nhất – ĐCS.