THƯ NGỎ VỀ TÌNH TRẠNG Tra tấn Tinh thần Trần Huỳnh Duy Thức

THƯ NGỎ VỀ TÌNH TRẠNG
Tra tấn Tinh thần Trần Huỳnh Duy Thức
(03/12/2018)
FB Trần Huỳnh Duy Thức
_________

Ngày 26 tháng 11 năm 2018

Tôi là Trần Lê Bảo Trâm, con gái của một tù nhân lương tâm Việt Nam, Trần Huỳnh Duy Thức. Cha tôi đã bị bắt vào năm 2009 và bị kết án oan sai dựa trên Điều 79 của Bộ luật Hình sự Việt Nam “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.

Cha tôi đã bị tuyên án 16 năm tù, từ đó đến nay, cha tôi đã bị giam giữ trong tù hơn 9 năm. Cách đây hai năm cha tôi bị chuyển đến Trại giam số 6 tại tỉnh Nghệ An, cách xa gia đình chúng tôi khoảng 3000 km. Kể từ đó đến nay, cha tôi phải đối mặt với nhiều sự đe dọa và ngược đãi, khoảng cách địa lý xa xôi chính là một trở ngại lớn khiến chúng tôi không thể giúp đỡ cho cha được. Trước những sự kiện nguy cấp xảy ra gần đây, tôi viết thư này nhằm kêu gọi sự giúp đỡ của mọi người để đảm bảo sức khỏe và sự an toàn của cha tôi.

Vào thứ Bảy, ngày 24 tháng 11 năm 2018, trong buổi thăm gặp hàng tháng tại trại giam, cô và chú của tôi được biết rằng, cha tôi đang ngày càng phải đối mặt nhiều hơn với những đe dọa đến từ các cán bộ quản giáo.

Vào thứ Ba, ngày 20 tháng 11 năm 2018, cha tôi thức dậy như thường lệ vào 5 giờ 15 phút sáng trong tình trạng cực kỳ chóng mặt với huyết áp rất cao, ở mức 150/110 (chỉ số đo được từ máy đo huyết áp cá nhân của cha) và ra rất nhiều mồ hôi. Khi cha tôi uống nước vào thì ngay lập tức ói ngược ra, trong đó có lẫn những sợi máu. Trong lúc nằm nghỉ, cha tôi lại tiếp tục ói và lần này thì ói ra mật. Bác sĩ trong trại giam đã kiểm tra và cho cha tôi 2 viên thuốc với chẩn đoán là bị “tuần hoàn não”, sau khi uống thuốc cha tiếp tục ói ngược ra hết.

Mặc dù sau ngày hôm đó, huyết áp và sức khỏe đã trở lại bình thường, nhưng cha lo lắng và nghi ngờ thức ăn được cung cấp bởi trại giam đã bị can thiệp và không an toàn để sử dụng nữa vì vậy từ đó đến nay cha tôi chỉ ăn mì ăn liền. Tuy nhiên, để đáp trả hành động này, các cán bộ trại giam đã ngừng cung cấp nước sôi cho cha tôi như tiêu chuẩn thông thường. Ngoài ra, theo như lời cha tôi kể, các cán bộ trại giam đang xem xét việc “cấm cha tôi sử dụng nước sôi, đèn đọc sách, và sử dụng máy đo huyết áp, đo đường huyết cá nhân”.

Gia đình chúng tôi tin rằng đây là những hình thức ngược đãi mới của trại giam dành cho cha tôi, sau khi không ngừng ngăn chặn quyền được gửi thư tín về gia đình và gửi đơn từ đến các cơ quan chức năng, cũng như quyền được nhận thư từ gia đình của cha tôi. Khi bị cha tôi yêu cầu phải cung cấp những điều luật nào làm cơ sở cho những việc làm này của họ, những cán bộ này cho biết “họ chỉ đang thực hiện theo lệnh của cấp trên, không cần trích dẫn đến luật lệ”. Do đó mà cha tôi cũng như gia đình tôi không biết ai là người có thẩm quyền để chúng tôi khiếu nại những hành vi ngược đãi này.

Gia đình chúng tôi đang vô cùng lo lắng cho sức khỏe và sự an toàn của cha tôi bởi vì chúng tôi tin rằng đây là những cách ngược đãi mới nhằm mục đích ép buộc cha tôi nhận tội để được đặc xá. Trong suốt 9 năm qua, cha tôi luôn có một niềm tin kiên định rằng, đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận không phải là hành vi phạm tội. Cha tôi chưa từng gây ra bạo loạn hay bất kỳ sự đe dọa nào đến chính quyền. Đã rất nhiều lần cha tôi khẳng định sự vô tội của mình và kiên quyết không nhận tội.

Nước được nấu sôi, đèn đọc sách và những máy đo theo dõi sức khỏe là những điều không thể thiếu nhằm đảm bảo sức khỏe của cha tôi khi ở tù. Nước được nấu sôi được tiệt trùng tốt hơn và có thể sử dụng để nấu các thức ăn đóng gói, còn đèn đọc sách giúp ngăn các bệnh về mắt có thể xảy ra trong điều kiện thiếu ánh sáng trong phòng giam. Cha tôi còn mắc bệnh cao huyết áp và cao đường huyết, do đó những máy theo dõi sức khỏe cá nhân sẽ giúp cha tôi theo dõi tình trạng cơ thể của mình khi cần thiết.

Cha tôi không muốn nhận tội để nhận sự ân xá tha tù sớm bởi vì ông muốn vụ án của mình phải được xem xét lại theo các quy định của Bộ luật Hình sự mới, trong đó chỉ rõ hành động đã khiến ông bị kết án giờ đây không bị xem là tội phạm nhằm lật đổ chính quyền nhân dân nữa. Do đó, nếu cha tôi được trả tự do dựa theo điều luật mới, trường hợp của cha tôi có thể trở thành một tiền lệ cho sự trả tự do cho những tù nhân lương tâm khác tại Việt Nam.

Trong thư này, tôi muốn chỉ ra rằng Việt Nam đã ký kết Công ước Chống Tra tấn, và những Hình phạt Vô nhân đạo và Hạ nhân phẩm của Liên Hiệp Quốc vào năm 2013 và phê chuẩn vào năm 2015. Thông qua việc phê chuẩn công ước này, nhà nước buộc phải thực hiện trách nhiệm của mình trong việc ngăn chặn sử dụng những biện pháp tra tấn đã nêu trong Điều 1 và Điều 2 của Công ước. Gia đình chúng tôi cho rằng những biện pháp ngược đãi đang được thực hiện bởi các cán bộ tại Trại giam số 6 không thể xem là những biện pháp quản lý theo luật bởi vì chúng đang gây ra những trấn áp về tinh thần lên cha tôi nhằm mục đích ép nhận tội. Điều này đi ngược lại với những gì Việt Nam đã cam kết thực hiện.

Trong một phiên họp gần đây để thông qua báo cáo với Ủy ban Chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc về việc thực hiện Công ước của Việt Nam vào ngày 12 tháng 10 năm 2018, chính quyền Việt Nam củng cố cam kết của mình với Công ước này bằng cách tuyên bố sẽ thực hiện hiệu quả những biện pháp lập pháp, hành pháp, tư pháp và những biện pháp cần thiết khác theo như Công ước này để ngăn chặn việc sử dụng biện pháp tra tấn, và làm việc với những quốc gia đi đầu trong việc ngăn chặn biện pháp tra tấn nhằm thiết lập nên những biện pháp hiệu quả mới. Mặc cho điều đó, trái lại với báo cáo của Việt Nam, những biện pháp tra tấn tinh thần được sử dụng với cha tôi tại Trại giam số 6 đã đi trái lại với những gì Việt Nam đã tuyên bố sẽ thực hiện.

Vì vậy mà tôi viết thư này nhằm kêu gọi sự giúp đỡ ngay lập tức của mọi người để bảo toàn sức khỏe và sự an toàn của cha tôi, và yêu cầu Việt Nam phải có trách nhiệm trước những cam kết của mình khi ký kết Công ước trên. Điều này không chỉ là dành cho cha tôi mà còn vì lợi ích của những tù nhân lương tâm khác tại Việt Nam, những người cũng có nguy cơ trở thành nạn nhân của những biện pháp tương tự. Cha tôi đang đấu tranh không chỉ cho tự do của chính mình mà còn cho tự do của những người khác nữa.

Tôi xin cảm ơn vì sự ủng hộ của mọi người trong suốt thời gian qua dành cho cha tôi và những tù nhân lương tâm khác tại Việt Nam. Tôi hi vọng lá thư này sẽ đến được tay mọi người và tôi rất mong sớm nhận được phản hồi.

Kính thư,

Trâm Trần

BAOTIENGDAN.COM
Thư ngỏ về Tình trạng Tra tấn Tinh thần Trần Huỳnh Duy Thức Bởi AdminTD – 03/12/2018 Tweet Share 0 +1 Pinterest 0 Email FB Trần Huỳnh Duy Thức 30-11-2018 Ngày 26 tháng 11 năm 2018 Tôi là Trần Lê Bảo Trâm, con gái của một tù nhân lương tâm Việt Nam, Tr…

Những trận đánh không có thương binh !!!

“Ôn Cố Tri Tân” Đọc để thấy chính sách tàn nhẫn, dã man của chế độ đảng cướp Ma fia Hồ Chí Minh anh dụng cho đồng đội…. dù thời chiến hay thờ bình cũng vẫn y nhau. Chúng sẵn sàng giết, thủ tiêu đồng chí của mình khi không còn lợi dụng được nữa hay vì quyền lợi phe nhóm!!!
***********

Những trận đánh không có thương binh !!!
Huy Phương…

Một trận đánh không có thương binh có nghĩa là chỉ có lính tử trận, hoặc là một trận đánh mà cấp chỉ huy không muốn đem thương binh về. Thương binh bị bỏ lại trận địa, vì quá xa hậu cứ, không có phương tiện và nhân lực tản thương, không đủ bệnh viện hay thuốc men để săn sóc họ. Do vậy, thương binh có thể bị phát đạn ân huệ cuối cùng của đồng đội, để khỏi bị vào tay giặc, giữ kín được tin tức tình báo.

Việt Cộng thường có chủ trương nghiên cứu kỹ chiến trường, đánh mạnh và rút nhanh vì sợ viện binh, pháo binh tiếp ứng hay phi cơ thả hoả châu soi sáng trận địa, nên vấn đề đem thương binh theo khi rút khỏi chiến trường, là chuyện bất khả thi.

Nếu đem những con số chênh lệch khó tin giữa con số binh sĩ tử thương và thương binh của cả hai phía, Bắc Việt và VNCH cũng như quân đồng minh, chúng ta sẽ thấy rõ chủ trương của Bắc Việt, thường không coi mạng người là quý.

Không thể có một cấp chỉ huy vô lương tâm nào hơn những cấp chỉ huy quân sự của Bắc Việt. Tướng Giáp đã từng nói: “Mỗi một phút, có hàng trăm ngàn người chết trên khắp thế giới. Cái sống hay cái chết của hàng ngàn người, ngay cả khi họ là người cùng quê hương, có ý nghĩa rất ít trong thực tế.”

Ở một chỗ khác: “Non! Pas du tout!” Ðó là câu trả lời lạnh lùng của Võ Nguyên Giáp cho báo chí quốc tế khi người ta hỏi viên tướng này là ông có hối tiếc gì về chuyện 4 triệu người Việt chết vì chủ nghĩa Cộng Sản hay không?

Thử nhìn lại những con số về binh sĩ tử trận và thương binh của cả hai bên:

– Quân lực Việt Nam Cộng hòa có 310,000 tử trận và 1,170,000 người bị thương. Tính ra 1 người tử trận, có 4 người bị thương.
– Hoa Kỳ khoảng 58,200 tử trận và hơn 304,000 bị thương. Tính ra 1 người chết có đến 5 người bị thương.
– Nam Hàn có 5,099 tử trận và 11,232 bị thương. Tính ra 1 chết thì có hơn 2 người bị thương.
– Thái Lan có 351 tử trận và 1.358 bị thương. Tính ra 1 chết có gần 5 người bị thương.
– New Zealand có 55 tử trận và 212 bị thương. Tính ra 1 chết có 4 người bị thương.

Về phía Cộng Sản Bắc Việt, theo tài liệu thống kê chính thức của Cục Chính Sách – Tổng Cục Chính Trị – Bộ Quốc Phòng thì đến năm 2012:
– Toàn quốc có 1,146,250 “liệt sĩ” và chỉ có khoảng 600,000 thương binh.

Tính ra số tử trận của quân Bắc Việt cao gấp hai lần số thương binh, trong khi phía tự do cứ 5 thương binh đem về hậu cứ mới có một người tử trận. Điều này cho chúng ta thấy rõ thế nào là “một trận đánh không có thương binh!”

Sau chiến thắng Tháng Năm, 1975, Bắc Việt ngoài hàng triệu “bộ đội” tử trận chưa được thông báo, để cho dân chúng thấy được bộ mặt huy hoàng của người thắng trận, Bắc Việt đã “cách ly” tất cả thương binh đến những vùng xa, khỏi những nơi dân cư đông đúc.

Không phải chỉ có thương binh, mà ngay cả tù binh sau khi lọt vào tay địch, được giải thoát mang về, để khỏi bị lộ những bí mật quân sự, cũng được Cộng Sản thủ tiêu.

Theo Phan Ba‘s Blog, ngay cả trong chiến tranh biên giới Hoa- Việt, năm 1989, được biết Quân đội Bắc Việt có đến 10% nữ làm tù binh, nhưng chính quyền Việt Cộng dối trá chưa bao giờ tuyên bố con số tù binh nằm trong tay Trung Cộng, vì Cộng Sản hẹp hòi tính dân tộc, yếu hèn sợ mất lòng Trung Cộng.

Những nữ tù binh này không được về lại quê hương, sau khi trao trả tù binh, Việt Cộng lập tức phi tang họ trong rừng sâu. Cho đến ngày nay nhân dân Việt Nam không hề biết thân phận của tù binh chiến tranh sống chết thế nào! Việt Cộng không công bố lấy lý do là vì “bí mật quốc phòng.”

Trong một cuộc họp mặt của cán bộ Cộng Sản cũ với nhà tranh đấu Bùi Minh Hằng tại Vũng Tàu vào Tháng Sáu, 2017, một cán bộ ly khai đã phát biểu về những gì ông biết về thương binh bộ đội. Người cộng sản ly khai này, dù không là Đảng viên, nhưng cũng là một nhân viên cao cấp, đã xác nhận việc giết sạch các thương phế binh bộ đội. Và nhiều chuyện kinh hãi khác nữa!!

Theo ông thời chống Pháp, như Phạm Duy đã viết “Nạng thương binh chống rổ mặt đường làng,” nhưng vào thời chống Mỹ, thương binh bị giết sạch, y như Trung Cộng sau chiến tranh biên giới, thương binh của họ bị tập trung lại, rào dây thép gai và đốt cháy. Sau năm 1975 chỉ thấy thương binh chế độ cũ mà không thấy thương binh chế độ mới. Vậy thì họ ở đâu? Đều bị thủ tiêu ở chiến trường! Không lẽ bộ đội khiêng nhau mà đi hành quân? Cuộc gặp gỡ và lời phát biểu này có quayy phim và đưa lên youtube. (*)

Dương Thu Hương, một người “ở trong chăn” Bắc Việt cũng đã tiết lộ: “Đến tận bây giờ, cuộc chiến vẫn ám ảnh tôi. Lúc tôi tình nguyện vào Nam, số học sinh của cả bốn lớp 10 của trường chúng tôi vào chiến trường khoảng 120 người, vậy mà chỉ 2 người may mắn sống sót, là tôi và một người nữa… Khi tôi đi tìm mộ của những bạn đã chết, tôi mới biết, trong những trận đánh mà bộ đội miền Bắc thua, thì người ta xóa sạch dấu vết và tên tuổi liệt sĩ không được ghi lại. Họ giải thích rằng dân tộc ta là dân tộc anh hùng phải chiến thắng quân thù, nhưng trận này chưa thắng cho nên không thể kiểm kê các liệt sĩ được. Cho nên hàng trăm người chết dưới đáy hồ, dưới đáy vực mà hoàn toàn không ai tìm được tung tích.” (“Ký 2” của Đinh Quang Anh Thái.)

Chính vì vậy mà sau này, Bắc Việt đã quy tập hàng chục nghìn mộ tử sĩ để lập nên những nghĩa trang “hoành tráng” nhưng phần lớn chỉ là những “mộ gió” hay chôn xương trâu xương bò, tất cả đều là những nấm mồ vô danh, không tên tuổi. Vì với trận địa rải rác quá lớn, thời gian và thời tiết tàn phá, thiên nhiên thay đổi và vì chính sách đã có từ trước, gia đình tử sĩ hầu hết chỉ nhận được một cái giấy ghi công, công nhận là gia đình liệt sĩ, nhưng xương cốt chưa bao giờ được về nhà!

Không phải lúc nào kẻ thiện cũng thắng phe tà!

HÌNH:
1.- Một truyền đơn của VNCH đành cho cán binh VC, nhắm vào nỗi sợ hãi của thương binh phải bị bỏ lại ngoài mặt trận.
2, 3 & 4.- Tù binh Việt bị Tàu+ bắt trong cuộc chiến 1979 tại các tỉnh biên giới phí Bắc…

Image may contain: text
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: drawing
Image may contain: 4 people, people standing and outdoor

BBC: VIỆT NAM ‘ĐI NGƯỚC ĐỔI MỚI’ VÀO LÚC NÀO?

BBC: VIỆT NAM ‘ĐI NGƯỚC ĐỔI MỚI’ VÀO LÚC NÀO?
2 tháng 12 2018
_________

Tiến sỹ Phạm Đỗ Chí nhấn mạnh nhu cầu cải cách thể chế để Việt Nam vượt lên các vấn đề hiện nay
Một chuyên gia kinh tế Việt kiều sống ở Mỹ chỉ trích con đường kinh tế Việt Nam giai đoạn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nắm quyền.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC News tiếng Việt tại London, Tiến sỹ Phạm Đỗ Chí, cựu quan chức cao cấp của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), cũng nói về con đường “Đổi Mới 2”.

Đầu tiên, ông kể lại giai đoạn làm việc tại Việt Nam từ 2006 đến 2014, và đã chứng kiến các thay đổi ở Việt Nam khi đó.

Tiến sỹ Phạm Đỗ Chí: Khi về Việt Nam, ngoài vai trò chuyên gia kinh tế trưởng cho quỹ đầu tư VinaCapital trong một vài năm, và sau đó tôi cũng làm việc cho chương trình USAID với vai trò cố vấn kinh tế cho chương trình này. Và có thời gian tôi đã được mời làm vào ban tham vấn riêng về kinh tế cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Đây là khoảng thời gian lâu dài và hào hứng nhất trong giai đoạn tôi về làm việc ở Viêt Nam. Mình có thể hăng say, muốn đóng góp và mình có cả khả năng để đóng góp. Thế nhưng những điều mình đề nghị đóng góp có được nghe hay không thì lại là chuyện khác. Đây cũng chính là thời gian tôi cảm nhận được sự chua chát bởi những đóng góp cải cách của mình đã bị bỏ ngoài tai.

BBC: Nhưng giai đoạn ông về làm việc tại Việt Nam là giai đoạn hậu thời kỳ Đổi Mới?

Tiến sỹ Phạm Đỗ Chí: Những thay đổi thời kỳ ông Dũng, do ảnh hưởng mạnh của các nhóm lợi ích, lại là các chính sách đi ngược thời Đổi Mới trước đó. Thời kỳ có chính sách Đổi Mới thực sự là dưới thời Thủ tướng Võ Văn Kiệt và tiếp theo bởi Thủ tướng Phan Văn Khải. Phải nói rằng trong 10 năm trước khi ông Dũng lên làm thủ tướng thì chương trình Đổi Mới đã đạt được nhiều kết quả tốt đẹp.

Từ năm 2001 đến 2007 là chính sách kinh tế của Việt Nam là hoàn toàn thất bại và gây ra một loạt các vấn đề lớn cho cả nền kinh tế lẫn tài chính.

Tôi phải thành thật mà nói là nếu người ta có nghe là kinh tế và tài chính Việt Nam bây giờ sắp sụp đổ thì cũng không ngoa vì đó là kết quả của 7 năm thời ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng.

Tôi phải thành thật nói vậy. Trong những năm gần đây thì họ cố gắng gỡ rối những vấn đề của thời ông Dũng như nợ xấu ngân hàng, nợ công quốc gia và đồng thời tiếp tục đẩy mạnh tăng trưởng. Nhưng có chuyện mà không ai có thể phủ nhận khiến kinh tế Việt Nam không thể có bước nhảy vọt là vấn đề tham nhũng.

BBC: Ông có thể nói cụ thể hơn về cái gọi là tham nhũng?

Tiến sỹ Phạm Đỗ Chí: Chuyện này tôi nghĩ là đã được báo chí giai đoạn đó hay mới đây trình bày rất đầy đủ nhưng nói một cách tóm tắt với những ví dụ cụ thể nhất mà không ai có thể phủ nhận là những vấn đề như Vinashin, Vinalines gây ra nhưng thâm thủng lớn. Mới đây với những vụ án liên quan tới các ông Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh ….

Theo tôi thì có lẽ cái vụ lớn nhất chưa được khui ra đủ chính là vấn đề tài nguyên dầu hỏa của Việt Nam đi về đâu. Những vấn đề như Thủ Thiêm thì mình chưa được nghe đầy đủ để biết được cái tầm quan trọng về tài chính nhưng mà có cả các vụ như Mobifone mua AVG chưa kể các vụ án liên quan tới các ngân hàng khác nữa.

BBC: Theo ông nói thì những nhà lãnh đạo hiện nay đang khắc phục những gì được để lại từ giai đoạn đó? Vậy đà cải cách nếu có là gì?

Tiến sỹ Phạm Đỗ Chí: Với bao nhiêu vụ được khui ra mới đây thì đó là vấn đề lớn nhất của phát triển của Việt Nam. Theo tôi nếu không có những cải cách thể chế, hay nói theo kiểu bây giờ là lò đốt tham nhũng, một cách có thật và cụ thể thì khó mà có thể tiếp tục được việc cải cách kinh tế.

Việt Nam đã có những thành công sơ khởi cho giai đoạn khoảng 20 năm cải cách kinh tế nhưng nếu không có cải cách chính trị thì không thể tiếp tục cải cách kinh tế được. Do đó nan đề là sự lựa chọn của các nhà lãnh đạo.

Phải cải cách được thể chế một cách dân chủ thì mới cải cách được kinh tế cho giai đoạn tới. Tức là Đổi Mới lần hai.

Bây giờ để giải quyết tất cả những chuyện này thì cũng không thể dùng một vài biện pháp mà phải là cuộc cải cách thể chế toàn diện và đó là một quyết định chính trị mà đó liệu các nhà lãnh đạo của Việt Nam có dám can đảm lĩnh hội và thực hiện hay không.

Nếu chúng ta không tỉnh ngủ thì không thể giải quyết được những chuyện hiện giờ từ thể chế chính trị lẫn cải cách kinh tế.

About this website

BBC.COM
Một chuyên gia kinh tế Việt kiều sống ở Mỹ chỉ trích con đường kinh tế Việt Nam giai đoạn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nắm quyền.

Bài Giảng Lòng Thương Xót Chúa ngày 2/12/2018

Nga Nguyễn shared a post.
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, smiling
Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: 1 person, standing
+8

Ngàn Lần Xin Lỗi to CHÚA LÀ TẤT CẢ ĐỜI CON †

Đây là 1 người anh em của chúng ta. Tuy anh là 1 người ngoại đạo nhưng anh rất tin thác vào Chúa. 1 căn bệnh lây qua đường máu mà bệnh viện cũng không rõ là bệnh gì. Các bác sỹ đã nói với anh rằng chỉ có Chúa mới chữa được cho anh. 2 người con của anh cũng bị lây bệnh từ anh. Xin cộng đoàn cùng chia sẻ và cầu nguyện cho gia đình anh ấy được ơn chữa lành . Amen. Link xem video=> https://youtu.be/NPZxh4znv3o

Cảnh báo về các khoản vay ODA của Trung Quốc

Cảnh báo về các khoản vay ODA của Trung Quốc
Hòa Ái, phóng viên RFA 2018-11-30 
Báo cáo của Bộ Kế hoạch & Đầu tư Việt Nam cho thấy nguồn vốn vay ODA của Trun

See More

About this website

RFA.ORG
Báo cáo của Bộ Kế hoạch & Đầu tư Việt Nam cho thấy nguồn vốn vay ODA của Trung Quốc dành cho Việt Nam cao gấp đôi các quốc gia khác. Thêm vào đó, hầu hết các dự án có nguồn vốn ODA tại Việt Nam đều đến từ Trung Quốc.

Phải thay cả bình và rượu mới hết sâu đỏ.

Trần Bang shared a post.

Phải thay cả bình và rượu mới hết sâu đỏ.

Image may contain: one or more people and people standing
Hà PhanFollow

Những đại án hoặc các vụ bê bối ngân hàng hiện nay như Đại dương, Xây dưng, Đại Tín, Sacombank, Eximbank, Viettinbank, MHB, ACB… có 1 điểm chung là đều xảy ra trong nhiệm kỳ của Thống đốc Nguyễn Văn Bình. Vụ bắt ông Bắc Hà chấn động dư luận vừa qua cũng k ngoại lệ.

3000 tỷ từ vụ NH Đông Á của Trần Phương Bình, 8000 tỷ từ NH Đại Dương của Hà Văn Thắm, 8000 tỷ từ Huyền Như, 9000 tỷ từ Phạm Công Danh, 6300 tỷ từ Hứa Thị Phấn… và còn hàng chục ngàn tỷ nữa từ các đại án khác như những vết cắt đau đớn khi quốc gia phải chắt chiu từng đồng một.

Liệu người đứng đầu ngành có vô can hoặc khong có trách nhiệm gì?

TÀU THỦ CÒN TA THÌ BUÔNG THẢ

Image may contain: sky, ocean and outdoor
Đỗ Ngà

TÀU THỦ CÒN TA THÌ BUÔNG THẢ

Nhập siêu trong 11 tháng là 22 tỷ USD. Đây là một sự buôn bán có cán cân lệch quá nhiều. Ai cũng nhìn thấy, những mặt hàng mà Trung Quốc đưa vào Việt Nam toàn là những mặt hàng kém chất lượng. Trên thế giớỉ, hàng Trung Quốc có mặt tất cả cả nhưng sản phẩm Trung Quốc nhập vào các thị trường đó có kiểm soát chất lượng. Nghĩa là những nước đó khi làm ăn với Trung Quốc thì họ phải có chính sách để gạn lại những thứ rác rến từ xứ làm đồ dỏm này. Còn Việt Nam thì sao? Chính quyền CS làm ngược lại, buông thả tất cả.

Chính quyền Việt Nam đã làm gì cho dân khi chính sách làm ăn với Trung Cộng bị thả nổi? Những mặt hàng Trung Quốc đưa vào Việt Nam rất kém chất lượng và là những thứ hàng hoá mà Việt Nam có thể sản xuất được. Chỉ trong 11 tháng Việt Nam phải bỏ ra gần 60 tỷ đô rước những thứ kém chất lượng về để làm gì? Để đánh chết hàng Việt, thua thiệt đủ đường. Trong đó một lượng không nhỏ là Trung Cộng mượn đường Việt Nam xuất đi nước khác để kiếm ưu đãi thuế.

Nhập của Tàu 60 tỷ, xuất qua Tàu 38 tỷ. Vì sao cán cân lệch đến thế? Vì đơn giản, hàng Tàu vào Việt được mở toang, nhưng hàng Việt vào Tàu thì được kiểm soát chặt chẽ, bị điều tiết bởi chính sách của phía Tàu. Nếu nói như Nguyễn Phú Trọng thì Việt Nam – Trung Quốc là “anh em”, nhưng sao không có sự công bằng trong đó? Thấy giống như sự cam chịu xuất kẻ nô lệ chứ không phải anh với em gì cả. Hàng nông sản Trung Quốc vào được miễn thuế, còn gạo Việt Nam vào Trung Quốc bị đánh thuế đến 50%.

Muốn phát triển kinh tế, ngoài những chính sách khuyết khích sản xuất trong nước thì còn phải có những chính sách bảo vệ nền sản xuất. Đến Trump còn đánh mạnh hàng Tàu để bảo vệ hàng Mỹ cơ mà, sao Việt Nam thả nổi? Một chính quyền quản lý kinh tế mà không ra được chính sách khuyến khích và cũng không ra được chính sách sách bảo vệ. Vậy chính quyền này tồn tại để làm gì? Chỉ để phá hoại thôi hả?!

Du lịch Việt Nam là cái bẫy với khách quốc tế

Google trả hơn 100 triệu kết quả trong 0,51 giây khi tìm kiếm cụm từ “không bao giờ quay lại Việt Nam”, lý do được đưa ra là trộm cắp, tắc nghẽn giao thông, vệ sinh thực phẩm kém, tài xế taxi thô lỗ.

Ngoài các nguyên nhân kể trên, còn một nguyên nhân khác nữa…

https://www.sbtn.tv/du-lich-viet-nam-la-cai-bay-voi-khach-…/

About this website

SBTN.TV
Tin Sài Gòn, Việt Nam – Google trả hơn 100 triệu kết quả trong 0,51 giây khi tìm kiếm cụm từ “không bao giờ quay lại Việt Nam”, lý

Tham gia đạo lạ, con trai đóng đinh vào đầu mẹ để trị ‘ma nhập’

Tham gia đạo lạ, con trai đóng đinh vào đầu mẹ để trị ‘ma nhập’

Bà Lê Thị Trương bị con trai đóng đinh vào đầu vì tin theo đạo “vô vi.” (Hình: Thanh Niên)

LONG AN, Việt Nam (NV) – Một bà mẹ bị con trai đóng đinh vào đầu, khiến bà phải đi cấp cứu, sau khi ông này tham gia vào một đạo lạ có tên là “Pháp lý vô vi khoa học huyền bí Phật pháp.”

Ngày 30 Tháng Mười Một, 2018, nói với báo Dân Trí, ông Phan Anh Dũng, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã Phước Lợi (huyện Bến Lức, tỉnh Long An), cho biết người con theo “đạo lạ” về đóng đinh vào đầu mẹ là bà Lê Thị Trương (58 tuổi) để trị bệnh vì nghi mẹ mình bị “ma nhập,” là ông Lê Dũng Tâm (31 tuổi).

Theo báo Dân Trí, vợ chồng ông Tâm vốn là công nhân, chuyển từ Sài Gòn về xã  Phước Lợi, Long An, sống từ năm 2014. Khi về đây sinh sống, vợ chồng Tâm được ông Tiền Kim Phát (ngụ cùng xã) tặng cho quyển sách hướng dẫn ngồi thiền để luyện công phu theo trường phái “vô vi.”

Báo Dân Trí cho hay, theo môn luyện công này, người tu luyện phải cạo trọc đầu, trong lúc ngồi thiền chỉ được uống nước, ăn rau, không ăn cơm. Năm 2016, cả hai vợ chồng ông Tâm còn được đi qua Cambodia dự “Đại hội Vô Vi quốc tế.”

Khoảng Tháng Tám, vợ chồng Tâm nghỉ làm để ở nhà cùng tu luyện. Họ còn rủ thêm bà Trương cùng tu luyện để nhanh thành “chánh quả.”

Ngày 31 Tháng Mười, sau ba ngày ba đêm ngồi thiền liên tục, ông Tâm có biểu hiện bất thường. Ông Tâm cho rằng bà Trương bị “ma nhập” nên lấy đinh đóng vào đầu bà để trị bệnh.

Đến ngày 1 Tháng Mười Một, sợ mẹ chồng chết, vợ ông Tâm nhắn tin cho hàng xóm nhờ cầu cứu. Nhiều người đã sang nhà can thiệp nhưng ông Tâm khóa cửa không cho vào.

Chiều cùng ngày, ông Tâm nói nhà giờ quá nhiều ma nên hai vợ chồng bỏ về Sài Gòn, bỏ mặc bà Trương nằm bất động trong nhà. Một ngày sau đó, bà Trương mới được giới hữu trách giải cứu và đưa đi cấp cứu. Do vết thương quá nặng, nạn nhân được chuyển đến Bệnh Viện Đa Khoa huyện Bến Lức, sau đó đưa lên Bệnh Viện Chợ Rẫy, Sài Gòn, cấp cứu.

Nói với báo Thanh Niên, ông Phan Anh Dũng cho biết hiện trên địa bàn xã có ba nhà dân tham gia “Pháp lý vô vi khoa học huyền bí Phật pháp,” Riêng bà Trương, sau thời gian điều trị tại bệnh viện đã hồi phục sức khỏe và đã trở về Đồng Nai. (TA)

Ban Tuyên giáo lại nhắc phải loan chủ yếu tin “tốt”

Phát biểu tại hội nghị giao ban công tác tuyên giáo 6 tháng cuối năm 2018 khu vực miền Đông Nam Bộ, diễn ra vào sáng ngày 28 tháng 11, Trưởng ban Tuyên giáo Tru

See More

About this website

RFA.ORG
Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng yêu cầu cần thiết phải tăng cường thông tin tích cực trên mạng xã hội và internet. Đó phải là “dòng chủ lưu, chủ đạo” trong thời gian tới.