Đường tốn gần ngàn tỷ ở An Giang làm chưa xong đã sạt lở nặng

Đường tốn gần ngàn tỷ ở An Giang làm chưa xong đã sạt lở nặng

Nguoi-viet.com
Đường làm không đóng cọc dưới thân đường nên dẫn đến sạt lở. (Hình: Tuổi Trẻ)

AN GIANG, Việt Nam (NV) – Dự án nâng cấp, mở rộng đường tỉnh 957 thành đường cứu nạn và đê bao ngăn lũ ở huyện An Phú, đầu tư hơn 962 tỷ đồng (hơn $41.4 triệu), khởi công từ năm 2013 đến nay chưa xong nhưng nhiều đoạn đã bị sạt lở.

Dự án nâng cấp đường tỉnh 957 thành đường cấp 4 đồng bằng có tổng chiều dài gần 33 cây số, rộng 7 mét với tổng vốn đầu tư hơn 962 tỷ đồng (hơn $41.4 triệu) từ ngân sách trung ương và tỉnh An Giang, do Ủy Ban Nhân Dân huyện An Phú làm chủ đầu tư

Cụ thể, tại nơi sạt lở ở xã Đa Phước có chiều dài gần 35 mét, ăn sâu vào mặt lộ khoảng 2 mét tạo thành hố sâu gần 3 mét. Dù giới hữu trách đã cắm bảng báo và rào giữa đường nhưng người dân qua lại vẫn bất an vì nơi này chưa được xử lý.

Đoạn sạt lở ngay cầu Phú Hội xảy ra gần một tháng nay nhưng mới được đổ cát, đá mà chưa có giải pháp cụ thể. (Hình: Tuổi Trẻ)

Nhiều người dân ở khu vực này cho rằng, đường làm sát các hầm cá nuôi cá nhưng lại không đóng cọc dưới thân đường và ở mái taluy, nên khi qua mùa mưa thì mặt đường lại lún, nứt rồi sụp đất đá xuống hầm như hiện nay.

“Gần một tháng trước mặt đường mới nứt thôi, bây giờ đã sụp đổ hết xuống hầm rồi mà họ chưa có giải pháp cụ thể để khắc phục,” ông T., người dân xã Đa Phước, nói.

Nói với báo Tuổi Trẻ cùng ngày, ông Trần Thanh Hồng, trưởng Ban Quản Lý Dự Án Đầu Tư Xây Dựng huyện An Phú, biện minh: “Đường này sạt lở do lúc trước đơn vị thi công là Công Ty Cổ Phần Xây Dựng Ngọc Hầu đóng cọc ở mái taluy bằng cây tràm và sau thời gian dài đã mục, gãy. Sau đó, các chủ hầm cá ven đường đã nạo vét hầm dẫn đến sụt, lún và sạt lở như hiện nay. Tôi đang yêu cầu đơn vị tư vấn, giám sát thăm dò địa chất những nơi sạt lở này để bàn giải pháp khắc phục.”

Trong khi đó, ông Ngô Công Thức, bí thư Huyện Ủy An Phú, cho biết: “Tình trạng sạt lở nặng ở đường 957 đã được báo cáo về Ủy Ban Nhân Dân tỉnh An Giang.” (Tr.N)

Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế

Bạch Hoàn

Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế.

Hai tấm hình tôi post kèm status này là hai tài liệu, một bản tiếng Pháp, một bản tiếng Việt, cho thấy khu đất Vườn rau Lộc Hưng, Q.Tân Bình, TP.HCM, từ 1955 đã thuộc quyền sở hữu của Hội thừa sai Sơn Tây mà đài phát sóng chỉ được mượn chỗ dựng anten.

Những bằng chứng không thể chối cãi này đã đập tan luận điệu đất Vườn rau Lộc Hưng là của đài phát sóng chế độ cũ nên chính quyền tiếp quản và nó là đất công.

Vậy là, người dân có trong tay những bằng cứ xác đáng chứng minh họ đã sử dụng đất ổn định từ nhiều chục năm về trước. Theo các quy định pháp luật về quản lý đất đai, khu đất đó phải được cấp chứng nhận quyền sử dụng đất cho người dân.

Trong khi đó, chính quyền quận Tân Bình chưa đưa ra được thứ gì đủ thuyết phục cho tuyên bố khu Vườn rau Lộc Hưng là đất công, ngoài dùng quyền lực nhà nước, dùng sức mạnh bạo quyền, dùng tuyên giáo bưng bít sự thật, dùng dư luận viên lộng ngôn, dùng báo chí công cụ, để nhồi sọ nhân dân những điều đến thời điểm này có thể hiểu là dối trá.

Nếu chính quyền quận Tân Bình, đúng hơn là chính quyền TP.HCM, không đưa ra được chứng lý nào bằng giấy trắng mực đen với con dấu đỏ cho thấy Hội thừa sai Sơn Tây đã chuyển quyền sở hữu khu đất ấy cho chính quyền, thì có thể nhận định rằng, những ai cố tình dối trá là một lũ cướp ngày.

Nếu không có bằng cớ về việc đó thì ngay từ bây giờ, việc cần làm là trả lại cho dân quyền lợi chính đáng và chịu sự trừng phạt của pháp luật.

Và, giờ là lúc những cán bộ tuyên giáo với cái miệng vừa ngồm ngoàm nhai mít vừa nói láo một cách mẫn cán như Thân Thị Thư, trưởng Ban Tuyên giáo Thành uỷ TP.HCM và cộng tác viên dư luận xã hội hãy biết thân biết phận mà ngậm miệng lại.

Có những tờ báo, thay vì thông tin sự thật, đấu tranh đòi hỏi quyền và lợi ích chính đáng cho người dân, bảo vệ kỉ cương phép nước, bảo vệ đạo lý thường tình, đã ngoạc miệng ra làm cái loa phát thanh cho quận Tân Bình. Có những trang báo, lẽ ra phải chuẩn mực về luận cứ, phải chất chứa lòng nhân và thấm đẫm tình người, đã biến thành những trang viết vô cảm và phản bội nhân dân, hệt như tờ thông cáo dán ở nơi công cộng của chính quyền Tân Bình.

Bây giờ là lúc tác giả những bài báo ấy cần bẻ bút và sám hối.

Bây giờ cũng là lúc những tờ báo đã dập đầu khấu lạy chính quyền Tân Bình phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của nhân dân.

Bởi vì, với Nhân dân, đó là tội ác. Bởi vì, với chế độ, đó chính là phá hoại.

Và bởi vì, cơn phẫn nộ sẽ không dừng lại…

No photo description available.
No photo description available.

Bảng quy hoạch mọc lên sau vụ cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng, cư dân phẫn nộ

Trần Bang shared a post.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)

VOATIENGVIET.COM
Nhà chức trách Quận Tân Bình ở Thành phố Hồ Chí Minh hôm thứ Bảy đã cắm các bảng quy hoạch trên một khu đất vừa bị cưỡng chế giải phóng mặt bằng trong những ngày gần đây, khơi lên sự phẫn nộ của những cư dân mất nhà cửa v….
 

Nhà chức trách Quận Tân Bình ở Thành phố Hồ Chí Minh hôm thứ Bảy đã cắm các bảng quy hoạch trên một khu đất vừa bị cưỡng chế giải phóng mặt bằng trong những ngày gần đây, khơi lên sự phẫn nộ của những cư dân mất nhà cửa và cáo buộc của họ rằng chính quyền đang bắt đầu nỗ lực “cướp đất.”

Khoảng 200 căn nhà và cấu trúc ở khu đất vườn rau Lộc Hưng thuộc phường 6, nơi sinh cư của nhiều thế hệ giáo dân Công giáo người bắc di cư vào nam từ năm 1954, đã bị phá sập vì bị cho là xây dựng trái phép trong khi nhà chức trách xúc tiến kế hoạch xây dựng một cụm trường học đạt chuẩn quốc gia trên khu đất này.

Cư dân khẳng định họ có chủ quyền đối với khu đất và đã không được giới hữu trách tham khảo ý kiến về dự án thi công. Một cư dân bị mất nhà nói với VOA rằng ba bảng quy hoạch đã nhanh chóng được dựng lên trong ngày thứ Bảy để xác lập quyền quản lí khu đất.

“Chúng tôi có kéo nhau ra (khu đất) lúc 1 giờ 30 chiều để phản bác việc nhà nước tự dựng bảng quy hoạch trên đất của chúng tôi khi chưa có quyết định thu hồi,” ông Cao Hà Trực nói với VOA qua điện thoại tối ngày thứ Bảy. “Tôi khẳng định chính quyền cố tình cướp đất của chúng tôi.”

Những video đăng trên mạng xã hội cho thấy người dân tụ tập tại một góc đường la lối và chỉ trỏ đầy phẫn nộ trước một tấm bảng quy hoạch trong khi lực lượng an ninh mặc sắc phục lảng vảng xung quanh theo dõi. Không có vụ đụng độ nào được báo cáo.

Trước đó một lãnh đạo Ủy ban Nhân dân Quận Tân Bình nói với báo Tuổi Trẻ rằng hai đợt cưỡng chế vào ngày 4 và 8 tháng 1 mà quận thực hiện đã được chính quyền thành phố chấp thuận, và rằng họ tháo dỡ những ngôi nhà xây dựng không phép chứ không phải thu hồi đất.

Vị lãnh đạo không được nêu danh tính này cũng khẳng định quận thực hiện đầy đủ các thủ tục, quy trình như lập biên bản, ban hành quyết định, thông báo, niêm yết trước khi cưỡng chế.

Nhưng cư dân khu vườn rau bác bỏ những tuyên bố đó.

Ông Trực nói nhà chức trách “chưa bao giờ” chính thức làm việc với ông về quyết định cưỡng chế và họ từ chối giải thích khi được ông và người nhà yêu cầu.

“Khi chúng tôi hỏi là, ‘ông phó chủ tịch, ông cho tôi coi giấy tờ quyết định cho ông vô nhà tôi dọn đồ mà không xin phép,’ thì ông ấy nói là, ‘Tao không cần giấy tờ gì hết, tao không phải đưa quyết định gì cho mày,’” ông kể.

VOA không thể liên lạc được ngay tức thì với Ủy ban Nhân dân Phường 6 Quận Tân Bình để yêu cầu bình luận.

Trong khi đó nhà chức trách Quận Tân Bình cũng đang đẩy mạnh tuyên truyền về vụ cưỡng chế bằng cách kêu gọi người dân ủng hộ dự án xây trường học “vì sự nghiệp giáo dục của quận nhà,” theo một tờ thông báo của Ban Tuyên giáo Quận ủy Tân Bình.

Ban Tuyên giáo cũng nói rằng Ủy ban Nhân dân thành phố phê duyệt “mức giá hỗ trợ” là 7.055.000 đồng một mét vuông cho các hộ dân tại “khu vực đất công cộng.”

Ông Trực, 47 tuổi và có bốn người con, cho biết hiện ông đang ở nhờ nhà của bố đẻ gần đó cùng với 24 anh em trong gia đình. Nhưng ông nói ông còn may mắn hơn rất nhiều người đang không có chỗ ở. Cú sốc mất đất đai và nhà cửa choán hết tâm trí của nhiều người và đặc biệt đau đớn khi dịp tết đang đến gần.

“Người người, nhà nhà đang rạo rực, chuẩn bị vui đón xuân thế mà… Sao chúng tôi lại không được rộn ràng theo???” một cư dân chia sẻ trên Facebook kèm theo những hình ảnh nhà cửa bị đập phá tan hoang. “Lòng dạ nào, tâm trí nào nữa mà đón tết.”

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặcvn73.com để vượt tường lửa)

Sự lừa dối có hệ thống

Image may contain: one or more people, people sitting and outdoor
Chau DoanFollow

Sự lừa dối có hệ thống

Luật đất đai về sở hữu “toàn dân” là một cái luật khốn nạn, bất nhân, rừng rú. Chính vì cái luật này mà những người dân đang sống yên ổn trên mảnh đất, trong ngôi nhà của mình một ngày nào đấy có thể lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, bơ vơ và uất hận cho đến chết.

Chỉ cần doanh nghiệp nào đấy thấy một mảnh đất ngon, câu kết với chính quyền vẽ ra dự án, cố tình vẽ ra vài tiêu chí có vẻ phù hợp với chủ trương chung là có thể hất những người dân ra khỏi chính ngôi nhà, mảnh đất của họ. Bởi người dân không có quyền sở hữu mảnh đất họ sống, chỉ là có quyền sử dụng đất nên một vài cái công văn, quyết định là có thể cưỡng chế, bắt buộc người dân cầm đồng tiền “đền bù” rẻ mạt để bắt đầu cuộc sống vô gia cư.

Một dự án lưu manh được dựng lên, sau khi đá người dân ra khỏi mảnh đất của họ thì nó thuộc về ai? Nó vẫn thuộc về “toàn dân” về mặt lý thuyết, nhưng thực chất là nó thuộc về thằng chủ dự án, bởi nó có thể bán lại cho khách hàng. Thuộc về toàn dân nhưng dân chân đất mắt toét có thể đặt chân vào được không? Tất nhiên là không. Vào là chúng nó đánh cho vỡ đầu nhập viện ngay.

Do vậy, “toàn dân” ở đây không có nghĩa là toàn dân. “Toàn dân” ở đây có thể hiểu là người dân chỉ được sống tạm trên mảnh đất của mình, mặc dù mảnh đất ấy có thể được cha ông để lại từ trước khi cái chính thể này được thành lập. “Toàn dân” là chính quyền có thể cướp của dân để giao cho doanh nghiệp có tiền, là “cá lớn nuốt cá bé”, là “chân lý thuộc về kẻ mạnh”, là “nguy cơ bị cướp một cách hợp pháp” bất cứ lúc nào.

Các bạn cầm bút trên báo chí chính thống nên hiểu rõ bản chất của cái luật này để viết sao cho sâu sắc. Tất nhiên, đa phần các bạn chỉ là thợ viết theo định hướng, chỉ là những con vẹt hót theo chủ nên quan tâm cũng chẳng được ích gì.

Chính vì vậy mới sinh ra thảm cảnh Thủ Thiêm và giờ là Lộc Hưng. Nếu luật công nhận quyền sở hữu tư nhân về đất đai thì sẽ không bao giờ có những bi kịch này xảy ra. 
Đơn giản là bạn chỉ đồng ý bán khi giá cả thoả mãn với mình.

Điều này không mới. Trong phong trào cải cách ruộng đất, phong trào “long trời lở đất” thì việc cướp bóc đã thành một con sóng khổng lồ bao trùm xã hội. Địa chủ không những mất đất mà còn mất mạng. 
Chỉ có điều xưa thì cướp của người giàu, giờ thì cướp của người nghèo. Xưa cướp của người giàu để chia cho nghèo, nay cướp của người nghèo để người giầu càng giầu thêm. 
Tóm lại tiêu chí chính quyền công nông, chính quyền vì người nghèo chỉ là một cái bánh vẽ thuở ban đầu. Giờ là thời của đồng tiền cất tiếng hát.

Tôi biết các vị lãnh đạo, những người có tâm chắc cũng loay hoay ghê lắm khi điều hành xã hội này. Các “đồng chí” của các vị cũng lắm chiêu trò, lòng tham không đáy mà thủ đoạn thì vô cùng. Muốn ngăn chặn những con quái thú mõm to thì việc cần làm là thay đổi luật, là cải cách bộ máy và cần làm truyền thông tốt để có được sự ủng hộ của dân. Tuy nhiên, trong bộ máy này thì người có tâm có tầm thì ít mà kẻ cơ hội, câu kết bè phái để hưởng lợi thì nhiều.

Trong bộ máy nhà nước, cả mớ người tôi nhìn thấy giống nhau cả. Nói không dám nói thẳng, tư duy vướng víu hổ lốn nhìn trước trông sau, có chăng chỉ là mấy mĩ từ ru ngủ chẳng có giá trị trí tuệ gì.

Về vụ Lộc Hưng, tôi khẳng định là đất của họ là hợp pháp. Đa phần họ sống ở đấy từ năm 54, 21 năm trước khi chính quyền của các vị xuất hiện. Các vị có cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng cho họ hay không thì về mặt công lý, mảnh đất ấy vẫn thuộc về họ. Tất nhiên, các vị cố tình cướp thì cũng được. Máu dân lành sẽ đổ, nhưng vết sẹo lòng người sẽ không bao giờ liền được. 
Bây giờ là thế kỉ 21, xin bớt rừng rú có được không?

Một người phụ nữ sau khi nhà bị phá ở Lộc Hưng (Ảnh từ FB Phạm Thanh Nghiên)

Mở Miệng Nói Thật

“XÓT XA QUỲ TRÊN ĐỐNG TRO TÀN…”

“XÓT XA QUỲ TRÊN ĐỐNG TRO TÀN…”

Dạo mẹ tôi và bác tôi còn sống, đêm nào tôi cũng phải mở điện thoại, phòng khi Chúa gọi các cụ giữa khuya, và thế là trong một thời gian dài, tôi đã bị đánh thức… oan vì những cú điện thoại của người khác. Rồi mẹ tôi mất năm 97 tuổi, bác tôi là một Linh Mục, cũng mất lúc 102 tuổi. Điện thoại không phải online nữa, và hơn một năm nay tôi được ngủ yên…

Thế nhưng mấy ngày vừa qua, tôi lại phải mở điện thoại qua đêm như trước đây, vì những biến động đau lòng tại Vườn Rau Lộc Hưng, Phường 6, Quận Tân Bình. Nhà cầm quyền tung một lực lượng hùng hậu cùng nhiều xe cơ giới đến đập phá san bằng một khu vực rộng trên dưới 4ha của trên 100 gia đình đang sinh sống. Các cuộc tấn công vây ráp như một trận đánh giặc ngay trong thành phố, lực lượng an ninh chìm nổi, các sắc phục bao vây vòng trong vòng ngoài, tiếng loa phóng thanh, tiếng xe cơ giới gầm rú inh ỏi, át tất cả tiếng than khóc kêu la của các nạn nhân…

Tôi đã đến thăm người dân ở đây vào ngày bắt đầu “trận đánh”, lúc 11g30 ngày 4.1.2019, nhưng bị các nhân viên an ninh không sắc phục (sao lại gọi là an ninh nhỉ, có giữ an ninh gì đâu?) chặn xe và gây chuyện, ép tôi phải quay trở lại Tu Viện, không cho tiếp cận người dân oan Vườn Rau. Tôi dùng chữ “trận đánh” vì thực tế đúng là như vậy, các nhân chứng tại chỗ, các hình ảnh và các video cố gắng ghi được hình ảnh và âm thanh của “trận đánh” ấy. Cũng phải nói rõ là bất cứ ai định chụp hoặc quay video đều bị bắt người và tịch thu máy ngay.

Tôi không kể thêm nữa vì những hình ảnh đăng tải tràn ngập trên FB, dù nhà cầm quyền có cố gắng nói cách nào đi nữa thì sự thật qua các phương tiện truyền thông sẽ nói tất cả. Tôi cũng không bình luận gì về tính pháp lý và cả tính đạo lý trong cuộc cưỡng chiếm này vì trên mạng nhiều người đã phân tích, nhận định và chia sẻ suy nghĩ rất mạnh. Tôi chỉ xin chia sẻ cảm nhận của tôi, một Linh Mục, một con người Việt Nam trước sự kiện kinh hoàng đang xảy ra.

 

Tôi nói chuyện mở máy điện thoại qua đêm vì những tin tức của những người thân của tôi ở khu vực Vườn Rau chiếm trọn tâm trí tôi, tôi cần nghe tin tức từ họ và họ cũng cần có sự đồng hành của tôi. Người thân với nhau cả mà, ai cấm được tôi thân ai?

Khoảng 22g00 tôi đang theo dõi thông tin trên mạng, một “con bé” nghịch ngợm vào bậc siêu trong nhóm, nhắn tin cho tôi: “Ngoại ơi, hình như có phép lạ!”, thế là con bé kể một hơi về Thánh Lễ vừa cử hành dành cho giới trẻ mà con bé đang sinh hoạt trong Giáo Xứ, hắn nói cha xứ cho hắn lên chia sẻ với các bạn trẻ đầu lễ, hắn nói về biến cố Vườn Rau, hắn đề nghị thảo luận về biến cố, các bạn trẻ lưu tâm lắng nghe và tham gia.

Cuối lễ Cha xứ gọi cô bé hỏi thêm về nhiều điều, cô bé có dịp nói rõ về những gì cô bé chứng kiến, tiếp xúc và trăn trở, rồi cô bé mạnh dạn xin cha xứ cho phổ biến và tổ chức chung tay hỗ trợ cư dân Vườn Rau vào Lễ giới trẻ Chúa Nhật này, bất ngờ cha xứ quyết định “cả 5 lễ của nhà xứ con ạ”! Hắn nói với tôi: con muốn hét lên vi ngạc nhiên, vì xưa nay cha xứ không lưu ý lắm những chuyện như thế này, thậm chí còn trực tiếp khuyên cô bé không nên tham gia những chuyện như vậy. Cha xứ tiếp tục đưa ra nhận định và hứa cầu nguyện cho bà con Vườn Rau Lộc Hưng, cha nhắn cô bé: con nói với họ cố gắng duy trì không bỏ việc đọc kinh ở đài Đức Mẹ.

Trên mạng xã hội hiện đang lan truyền một phóng sự về đêm kỷ niệm 52 năm Thánh Ca Vào Đời do Nhóm Lửa Hồng tổ chức ở Nhà Thờ Tân Định. Trong đoạn clip ngắn ngủi đó, Linh Mục Thành Tâm đã cám ơn Ban Tổ Chức, đồng thời nói với mọi người về sự hiệp thông với dân oan Thủ Thiêm, đặc biệt bà con Vườn Rau Lộc Hưng. Linh Mục Quang Uy cũng vừa hát lên một “Tiếng kêu oan thở than” như một lời nguyện cầu cho anh chị em đang đau khổ trong cả nước, cách riêng ở Vườn Rau Lộc Hưng.

 

Không chỉ Đức Cha Mcae Hoàng Đức Oanh, nguyên Giám Mục Giáo Phận Kontum; Không chỉ Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Long, Giám Mục Parramatta, Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình Hội Đồng Giám Mục Úc; Không chỉ cha Giuse Lê Quốc Thăng, Thư Ký Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, lên tiếng mạnh mẽ, nhưng đó đây đã có nhiều anh em Linh Mục bày tỏ ý kiến và sự đồng cảm của mình, mỗi người theo cách riêng của mình, tùy hoàn cảnh, tùy thời điểm. Rồi phải nói là rất đông anh chị em Công Giáo và không Công Giáo đã ân cần chia sẻ trợ giúp. Cư dân Vườn Rau sẽ cảm thấy ấm áp hơn dù đang màn trời chiếu đất, họ đang cảm thấy mạnh mẽ vì ngày càng nhiều người hiểu và đồng hành với họ. Họ vẫn bình tĩnh, từng bước theo Chúa Kitô trên con đường khổ giá, họ biết họ không cô đơn.

Người ta có thể xô đổ tháp chuông nhưng không xô đổ được Sự Thật và Tình Yêu. Rồi một ngày chúng ta “dựng lại tháp chuông… trên kỷ niệm xưa”.

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 12.1.2019, theo Ephata 831
Tựa đề trích lời trong tác phẩm “Bóng nhỏ giáo đường”

của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông

Ai tin những trái tim cộng sản thì …

Image may contain: 2 people, people sitting

Pham Doan TrangFollow

Ảnh tư liệu từ 2010: Cụ già mặc áo xanh ngồi phía trái trong hình là cụ Hoàng Thị Minh Hồ (1914-2017), vợ của nhà tư sản Trịnh Văn Bô.

Gia đình ông bà Bô đóng góp hơn 5.000 lượng vàng cho Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trong Tuần lễ vàng 1945. Nhà của hai ông bà ở 48 Hàng Ngang (Hà Nội) là nơi Hồ Chí Minh soạn Tuyên ngôn Độc lập. Bà là người đặt may quần áo cho Hồ Chí Minh và các thành viên chính phủ lâm thời trong lễ Độc lập 2/9/1945.

Còn nơi mình đang phỏng vấn bà cụ đây là ngôi nhà của ông bà ở phố Hoàng Diệu (Hà Nội), bị Chính phủ mượn rồi lấy luôn từ năm 1954 cho đến khi cụ Hồ (nữ) “nhảy dù” vào giành lại, năm 2003. Giấy trắng mực đen mà gia đình vẫn giữ ghi rõ là mượn trong thời gian hai năm (1954-1956), tuy vậy, điều đó không ảnh hưởng đến việc Chính phủ điềm nhiên trở thành “chú phỉnh”.

Hồi năm 2003 đó mà bà cụ không quyết tâm “nhảy dù” thì ngôi biệt thự cổ ấy nghiễm nhiên của Chú phỉnh rồi.

Nhắc lại chuyện này vì mình muốn nói rằng: Ai tin những trái tim cộng sản thì nên tìm hiểu lịch sử Việt Nam thế kỷ 20 một cách nghiêm túc hơn.

Các em lại “làm nhục Quốc thể” nữa rồi?

Image may contain: 11 people, text

Thiên Đức

Các em lại “làm nhục Quốc thể” nữa rồi?

– Không ! chúng em và 152 công dân Việt Nam đang “bỏ phiếu bằng chân” ở Đài Loan chỉ là những tờ cáo trạng vạch mặt tập đoàn tà quyền csVN đã làm nhục Quốc thể Việt Nam khắp toàn cầu. Khiến chúng em và mọi người phải cúi đầu trước năm châu thật nhục nhã quý cô bác đồng bào Việt Nam ơi! Trốn tà quyền tránh họa cộng sản thôi!
Thiên Đức

GẦN TẾT HÀNG TÀU, HÀNG GỈA, HÀNG NHÁI SẼ TRÀN NGẬP CÁC CHỢ TẠI VN…. BÀ CON NÊN CẢNH GIÁC!!!

GẦN TẾT HÀNG TÀU, HÀNG GỈA, HÀNG NHÁI SẼ TRÀN NGẬP CÁC CHỢ TẠI VN…. BÀ CON NÊN CẢNH GIÁC!!!
Mứt, quả sấy Trung Quốc ‘nhãn hiệu giả’ tràn ngập chợ tết Việt Nam

Bất chấp tâm lý lo ngại của người dân, hàng trăm loại mứt bánh, trái cây sấy khô, hạt từ Trung Quốc được người bán thay đổi xuất xứ bán giá cao “tung hoành” chợ Tết ở Việt Nam.

Người bán người mua trao đổi, ghi hóa đơn, kết thúc các đợt mua bán chóng vánh, không có trả giá, lựa chọn cân nhắc nên mua loại nào hơn loại nào. Bởi vì đa số các loại trái cây sấy giá cực rẻ được bán ngập chợ ở Sài Gòn như chợ Bình Tây (quận 6), chợ An Đông (quận 5) đều là hàng từ Trung Quốc, theo “phút nói thật” của chính người bán.

Báo Thanh Niên ngày 9 Tháng Giêng, 2019, tường thuật tại chợ cùng một thùng chà là sấy, hỏi sạp thứ nhất nói “chà là Ai Cập,” sạp thứ hai lại bảo “chà là Ấn Độ,” với giá bán đều 60,000 đồng (hơn $2.5)/kg. Trong khi đó, nếu đúng chà là Ai Cập, tại một số cửa hàng chuyên bán thực phẩm nhập cảng giá bán đến 380,000 đồng (hơn $16)/kg.

Nho vàng khô cũng vậy, lác đác còn thấy có con ruồi đậu trên thùng nho bày bán trên sạp. Một ông tại quầy số 67… trong chợ Bình Tây dùng tay trần bốc “nho khô Mỹ” được tẩm ngọt màu vàng ươm bán lẻ cho khách giá 90,000 đồng (khoảng $4)/kg, trong khi nho khô Mỹ “xịn” giá bán trên một số trang web online như Sendo, Lazada khoảng từ 200,000 đến 220,000 đồng (hơn $8-$9)/kg.

Hồng sấy dẻo, quả lớn nhìn khá bắt mắt, màu sắc đẹp, cầm vào mềm mát lạnh với vỏ thùng bên ngoài toàn là chữ Trung Quốc nhưng được người bán “bảo đảm đây là hồng sấy Hàn Quốc.” Giá bán lẻ mặt hàng này từ 110,000 đến 130,000 đồng (hơn $4.5-$5.5)/kg tùy quầy, trong khi đó tham khảo một vài địa điểm bán hồng sấy dẻo Nam Hàn có giá bán lên đến khoảng từ 250,000 đến 260,000 đồng (hơn $10.5)/kg.

Ngay cả mặt hàng nhãn nhục và táo đỏ sấy khô có thể dùng làm nước đãi khách uống “đẹp hồng da” rỏ ràng là hàng “made in China” bỏ trong hai thùng giấy khác nhau, được bán đồng giá nhưng khi hỏi nhãn nhục này từ đâu về, thì người bán nói nhanh: “hàng Việt Nam!”

Đáng lưu ý quả “mắc ca Úc” đựng trong bịch nylon không có nhãn mác, bán lẻ 220,000 đến 230,000 đồng (hơn $9.5)/kg, chỉ bằng một nửa giá hàng thật, nhưng miếng thép dùng để mở hạt mắc ca lại khắc chữ Trung Quốc.

Báo này cũng cho hay, liên quan đến hàng thực phẩm nhập lậu từ Trung Quốc, trong mấy ngày đầu năm 2019, nhiều vụ buôn lậu từ Trung Quốc đưa vào Việt Nam đã bị hải quan cửa khẩu, biên phòng khu vực biên giới phía Nam phát hiện bắt giữ.

Cụ thể, hồi đêm 2 Tháng Giêng, 2019, lực lượng hữu trách đã phát hiện xe chở 462 kg hồng sấy khô sản xuất từ Trung Quốc đưa vào Việt Nam tiêu thụ, không có hóa đơn, chứng từ chứng mình nguồn hàng nhập cảng hợp pháp. Tổng giá trị lô hàng trị giá khoảng 20 triệu đồng và người nhập cảng khai nhận đây là hàng nhập tiêu thụ Tết Kỷ Hợi.

Mặt hàng mứt, trái cây sấy Trung Quốc “giả cầy” tẩm đủ thứ hóa chất ngập chợ tết ở Việt Nam không là chuyện lạ bởi chúng đã xảy ra cả chục năm nay. Tuy nhiên, điều đáng nói là tại sao các loại nông sản Việt tương tự được nhà nước CSVN hô hào, chi ngân sách ào ạt để “cải tiến, phát triển” nhưng vẫn vắng bóng hoàn toàn và chìm nghỉm ngay trong chợ Tết cổ truyền của người Việt.

Image may contain: food
Image may contain: food
Image may contain: food

Việt Nam Có Thành Phố Đáng Sống Không ?

Van H Pham is with Mai Đinh.

Việt Nam Có Thành Phố Đáng Sống Không ?

Khi Đà Nẵng, thành phố đáng sống của Việt Nam chìm trong bể nước, người ta mới chợt hiểu ta rằng: Ở Việt Nam, chẳng có thành phố nào đáng sống cả.

Sao có thể gọi là đáng sống khi cuộc sống luôn bị đe doạ: nước ngập, cây đổ, điện giật, thức ăn và môi trường ô nhiễm, có thể bị đâm chết vì một cái nhìn, vì một lời nói, bị giật tài sản, bị xe đụng và muôn ngàn lí do khác để có thể bị chấm dứt mạng sống. Người ta cố tạo ra ảo tưởng một cuộc sống hạnh phúc để khuất lấp những việc làm sai trái. Những nguy hiểm đe doạ cuộc sống của người Việt đều do con người mà ra. Lâu nay thiên tai, dịch hoạ là mối lo của con người.

Nhưng thời đại này ở Việt Nam, mối lo lớn nhất là nhân tai. Lãnh đạo từ trên xuống dưới đều nhắm vào đất và tài nguyên mà kiếm chác. Họ lấp biển, lấp sông, họ chặt rừng, phá bỏ các kinh rạch, hồ ao thoát nước để lập ra những dự án hàng nghìn tỷ, xây biệt thự, cao ốc. Họ chặt cây, phá đồi để buôn đất, bán cây. Hỏi làm sao mà nước không ngập, làm sao mà thành phố không biến thành sông. Mượn cớ phát triển thuỷ điện, người ta phá hàng ngàn mẫu rừng. Thế là nước trên nguồn đổ xuống, nước trong hồ chứa tuôn ra, hỏi sao không úng ngập. Mượn cớ quy hoạch, họ cướp trắng của dân hàng trăm, hàng ngàn mẫu đất rồi đem bán thu lợi, xô hàng ngàn con người phải sống màn trời chiếu đất, không có tương lai. Với tầm nhìn thiển cận và lòng tham vô đáy, họ đã mang tai hoạ đến cho toàn xã hội. Họ bỏ mặc lời khuyên của các giới chuyên môn, họ bỏ ngoài tai những lời cảnh giác, tất cả vì đồng tiền, tất cả vì những món lợi khổng lồ. Họ sẵn sàng ký những dự án chắc chắn sẽ mang lại những hiểm nguy và chết chóc, những bế tắc trong cuộc sống của dân, nhưng họ bất chấp và hậu quả đã đưa đến những cảnh đau lòng. Có những thành phố mà cán bộ lãnh đạo chỉ ngồi với nhau bàn chuyện cắt đất, quy hoạch và điều chỉnh quy hoạch để bán đất. Có nhiều chỗ bộ mặt của địa phương có sự thay đổi nhưng đó cũng là những cuộc đồi chác mà người ta gọi là lấy đất đổi hạ tầng, nhưng đàng sau đó cũng chỉ là một cuộc trao đổi, bán mua để thu lợi vào tay một nhóm người.

Cảnh ngập lụt đang và đã diễn ra trên các thành phố ở Việt Nam là hậu quả của những cuộc quy hoạch chụp giật đó. Nạn nhân vẫn chính là những người dân nghèo. Cuộc sống của họ đang ổn định mấy đời, bỗng một ngày được lệnh dời đi. Có người có được đền bù không tương xứng với giá trị vốn có, có người đi tay không và không biết ngày mai. Người ta mang đất ấy bán lại với giá gấp ngàn lần và bỏ túi tiền chênh lệch. Thử hỏi cuộc sống như thế có gọi là đáng sống? Sao có thể đáng sống khi quanh mình toàn là tai ương rập rình.

Trong hoàn cảnh xã hội như thế, một số lớn người Việt hôm nay cố gắng thu vén cho mình một số vốn rồi tìm cách ra đi. Chưa bao giờ trong lịch sử Việt Nam lại có số người tìm cách bỏ nước đi và số người ước mơ ra đi nhiều như thế. Bởi họ đang muốn tìm một nơi được sống, đáng sống đúng nghĩa. Họ muốn có cuộc sống có tương lai, không lo sợ khi mưa xuống, không sợ hãi khi đêm về, không lo âu khi phải ra đường phố, không lo lắng con cháu mình rồi sẽ ra sao? Theo truyền thống của người Việt từ xưa, rời khỏi làng đã gọi là ly hương và ai phải xa quê là người bất hạnh.

Nhưng bây giờ, họ phải rời xa cả đất nước, rời bỏ tất cả, nhưng họ vẫn chọn lựa làm kẻ ly hương. Có kẻ mãi ra đi và chẳng còn muốn trở về. Họ vẫn có nỗi đau của kẻ dứt áo giã từ, họ vẫn có nỗi khổ của kẻ phải xa gia đình, dòng họ, quê nhà nhưng họ chấp nhận để tìm nơi đáng sống, bởi thế giới bây giờ không còn chật hẹp như xưa. Có thể người ta trách họ là những kẻ ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân và và gia đình mình, không quan tâm đến vận mệnh của đất nước. Nhưng thử hỏi họ làm gì được? Không chỉ có những người có tiền của, có điều kiện mới tìm cách ra đi mà ngay những quan chức có quyền cũng lẩn lượt tìm cách rời bỏ đất nước khi thu vén một gia tài khổng lồ từ tham nhũng và hối lộ. Họ cũng là người luôn to mồm nhất hô khẩu hiệu yêu tổ quốc, yêu nhân dân, viết điều trăn trở trước tình hình đất nước.

Có người đặt câu hỏi ra đi hết rồi còn ai? Ừ thì còn dân nghèo, còn những kẻ đã bị hút hết máu xương và tài sản, còn những kẻ muốn ra đi nhưng không có điều kiện để đi. Và như thế đất nước chỉ còn là một khối rỗng không khi đất đã hết, tài nguyên đã cạn, núi đã bị san phẳng, rừng không còn cây, sông suối không còn chảy và biển ngoài kia cũng đã lọt vào tay kẻ cướp. Còn chỗ nào đáng sống không?

Khi con người không còn gắn bó với đất đai, sông núi của tổ quốc mình. Khi con người cảm thấy không yên lòng khi sống trên đất nước mình và ngóng chờ một cuộc sống khác ở một vùng đất khác, đó là dấu hiệu số phận của một dân tộc lưu vong. Đôi khi họ lưu vong ngay chính trên đất nước của mình.

Image may contain: one or more people, car and outdoor
Image may contain: one or more people, outdoor, nature and water
Image may contain: ocean, mountain, sky, outdoor, nature and water
Image may contain: outdoor and nature
Image may contain: outdoor and nature
+2

NƯỚC MẮT DÂN VIỆT SẼ CHẢY ĐẾN BAO GIỜ..??

Giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào!!!
Giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay giết chóc tanh hôi!!!
***********

NƯỚC MẮT DÂN VIỆT SẼ CHẢY ĐẾN BAO GIỜ..??

Trời về đêm không có chỗ ngủ, Những đứa trẻ và người dân phải trở về nơi chính ngôi nhà mà trước đây họ cười nói vui đùa.

Nhưng mấy hôm nay họ trở về với những hàng nước mắt không nói lên lời.

Những đứa trẻ ngơ ngác bảo mẹ ơi.!! nhà con đâu rồi….??? Có lẽ chẳng có nỗi đau nào hơn khi họ là dân lao động, phải nhịn ăn nhịn mặc để có ngôi nhà che nắng sống qua năm tháng.

Nhưng chính quyền cộng sản đã lấy đi nụ cười, cướp đi ngôi nhà nhỏ mà họ đã vất vã mồ hôi máu để xây nên. Khóc trong cảnh vườn rau Lộc Hưng nhìn về mảnh đất tan hoang ai cũng rơi nước mắt.. ..

Tết cổ truyền của dân tộc sắp đến rồi. Cảnh Bà con Lộc Hưng ngủ khốn khổ ở vườn rau Lộc Hưng trong đêm lạnh, màn trời chiếu đất. 😭😭😭

Nguồn: Đặng Ánh Tuyết

Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people and fire
Image may contain: outdoor

Đây là văn tự pháp lý về quyền lưu dụng khu đất

Hoa Kim Ngo and 5 others shared a post.
No photo description available.
No photo description available.

Lê Công Định

Đây là văn tự pháp lý về quyền lưu dụng khu đất nay là vườn rau Lộc Hưng, để canh tác và qua lại, của các cư dân sinh sống trong khu vực của Hội Thừa sai Sơn Tây (bản gốc tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt).

Theo luật đất đai của nước CHXHCNVN, văn tự nói trên có giá trị pháp lý chứng minh nguồn gốc khu đất và quá trình sử dụng đất ổn định và lâu dài của các cư dân tại đó trước khi Luật Đất đai 1993 có hiệu lực thi hành vào ngày 15/10/1993.

Ban Tuyên giáo Quận ủy Tân Bình đã đọc và có hiểu văn tự đó là gì không và, quan trọng hơn, có hiểu luật không?