Tuy nhiên, một người thuộc ban đại diện Vườn rau Lộc Hưng là ông Cao Hà Chánh cho biết, hiện nay vẫn có trong khoảng 170 người của hơn 80 hộ dân vẫn tiếp tục kêu cứu và khiếu nại đến các cơ quan chức năng và từ chối số tiền hỗ trợ của chính quyền.


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Việt Nam, Tin Cộng Đồng
Tuy nhiên, một người thuộc ban đại diện Vườn rau Lộc Hưng là ông Cao Hà Chánh cho biết, hiện nay vẫn có trong khoảng 170 người của hơn 80 hộ dân vẫn tiếp tục kêu cứu và khiếu nại đến các cơ quan chức năng và từ chối số tiền hỗ trợ của chính quyền.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Ghẹo Cho Chúng Chửi

tuongnangtien
Họ không sợ và thậm chí không thèm để ý đến cái gọi là “luật an ninh mạng.” Họ vẫn nói, vẫn viết như đã nói và viết vào ngày 31 tháng 12 năm ngoái.
FB Pháp Vân ghi nhận rằng “các vị gặp vận hạn về xe biển xanh có vẻ như tên đều có vần ‘anh’. Đầu tiên là Trịnh Xuân Thanh, đi cái Lexus ‘mượn’ của người tài xế, gắn biển xanh vào để tiện đi công tác. Kế đến là Nguyễn Xuân Anh, đi cái xe được doanh nghiệp biếu, và mấy hôm nay đang rộ lên về xe biển xanh đi đón phu nhân bộ trưởng Trần Tuấn Anh.”
Nếu đúng vậy thì rõ ràng là Luật An Ninh Mạng, có hiệu lực từ ngày đầu năm 2019, hoàn toàn và tuyệt đối chả ảnh hưởng gì ráo trọi đến “vận hạn” của các vị lãnh đạo ấp cao ở Việt Nam cả. Bốn hôm sau, sau khi Bộ Công Thương gặp “nạn” vì đã dùng xe công vào chuyện tư, trên trang fb của Hoàng Huy Vũ xuất hiện một stt ngăn ngắn (nguyên văn) như sau:
Hai vợ chồng quan nằm với nhau.
– Quan bà tỉ tê: Tưởng có chồng làm quan thì được nhờ, ai ngờ điều cái xe đi đón vợ thôi mà thiên hạ nó chửi cho mục cả mả. Biết vậy gọi Grab cho nó lành.
– Quan ông phân bua: Anh cũng đâu ngờ. Tại lão Lú nó bảo áp dụng luật Animal là bọn dân đen đố đứa nào dám mở miệng.
– Quan bà chì chiết: Ăn cái gì mà ngu thế không biết. Làm đến chức bộ trưởng rồi mà còn tin vào cái mồm thằng Lú.
– Quan ông nổi cáu: Bà bớt cái mồm đi có được không, nhức hết cả đầu. Sáng mai bà gọi điện hỏi thăm mẹ một câu, mẹ mới nhập viện rồi đấy.
– Quan bà: Mẹ cũng buồn cười thật đấy, già rồi sinh ra lẩm cẩm. Thiên hạ nó nói gì kệ mẹ chúng nó, hơi đâu suy nghĩ lẩn thẩn làm gì cho phát bệnh. Nói bao nhiêu nhiêu lần rồi chả nghe, chỉ giỏi làm khổ con khổ cháu.
– Quan ông: Bệnh tật gì đâu. Bọn dân cư mạng mấy hôm nay chúng nó địt khiếp quá, cụ tuổi cao sức yếu dùng cả chục tuýp gel bôi trơn mà vẫn rát nên huyết áp tăng vọt. Cũng may nhập viện kịp thời nên chưa đột quỵ đấy.
Chả riêng gì Hoàng Huy Vũ, mọi người đều phớt lờ Luật An Ninh Mạng (mới toanh) của nhà nước hiện hành. Tất cả đều đồng lòng coi như nó chả có gram nào hết:
– Đình Ấm Nguyễn Tội thằng Vũ Huy Hoàng 100 thì thằng Anh phải 80, bố con nhà Trần này cũng dạng vô học dù có bằng nọ kia.
– Trương Duy Nhất: Không thể để một bộ máy văn phòng tiền hô hậu ủng quanh năm rồng rắn đi hầu hạ vợ con những thằng Bộ trưởng chướng tai gai mắt thế.
– Vũ Quốc Ngữ Thằng Tuấn này chỉ là thái tử đảng thôi chứ chính khách gì nó! Nó có tranh cử và được bầu trong một cuộc bầu cử công bằng đâu!
– Pham Vanthanh Chính xác. Một bọn vô liêm sỉ!
– Nguyễn Tường Thụy Một lũ vô học: thằng sắp xếp đón, thằng đi đón, thằng dẹp đường, thằng chấp nhận đón và con được đón. Nhưng thằng chồng mới là đứa đáng phỉ nhổ trước hết.
– Nguyễn Dương Từ chức hoặc ăn cứt, Trần Tuấn Anh có thể chọn 1 trong 2 hoặc cả 2 càng tốt.
Ảnh: VOA
Thiệt là họa vô đơn chí. Trong lúc Ủy Viên Trung Ương Đảng Trần Tuấn Anh bị công luận ép buộc từ chức hay ăn cứt vì hành động thiếu khôn ngoan của mình thì cả Bộ Chính Trị cũng hành sử ngu xuẩn không kém (“Tăng Vốn Đầu Tư Cho Hai Tuyến Metro Sài Gòn) khiến FB Nguyễn Anh Tuấn đùng đùng nổi giận, hỏi: “Bộ Chính Trị là cái đéo gì?”
FB JB Nguyễn Hữu Vinh trả lời ngay:
Tất nhiên, đây không phải là hai nhân vật lẻ loi bầy tỏ phẫn nộ về sự lạm quyền trắng trợn của ĐCSVN. Xin ghi thêm năm/bẩy tên tuổi nữa, theo stt của FB Lê Nguyễn Hương Trà:

Ảnh: FB Đinh Tấn Lực
Thế mới thấy là FB Đoan Trang tiên đoán hoàn toàn đúng: “Những người nào vốn sợ tà quyền thì đã sợ rồi. Suy cho cùng, chưa có luật An minh mạng thì an ninh cũng đã bắt bỏ tù hàng trăm blogger kia mà. Còn những người nào vốn đã không sợ thì càng chẳng có lý do gì để sợ những kẻ họ đã quá khinh bỉ.”
Và khi mà thiên hạ không còn ai sợ hại nữa thì báo chí của nhà nước lặng lẽ gỡ bài (“Bộ chính trị đồng ý tăng vốn cho hai tuyến metro”) còn Trần Tuấn Anh và gia đình ân cần “gửi thư xin lỗi tới toàn thể quý vị hành khách có mặt trên chuyến bay VN262 tối ngày 4/1/2019. Đặc biệt, tôi xin gửi lời xin lỗi đến Nhân dân, đến các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước và các đồng nghiệp trong ngành Công Thương. Tôi coi đây là một bài học sâu sắc cho cá nhân, gia đình và Bộ Công Thương.”
Bài học này “sâu sắc” hơn thế nhiều, ông Bộ Trưởng ạ. Không chỉ riêng chi Bộ Công Thương mà cả Bộ Chính Trị phải hiểu ra rằng cái thời cả vú lấp miệng em, lấy thịt đè người, và lấy thúng úp voi vĩnh viễn đã qua rồi. Chả có luật lệ nào có thể đi ngược lại với cuộc sống cả.
Thế luật lệ đặt ra để làm gì? Để ghẹo cho chúng chửi!
*************
Ba công dân bị bắt vì mặc áo phản đối luật An ninh mạng
Ba công dân bị công an Sài Gòn hốt về đồn vì một trong ba người mặc áo phông có in hàng chữ “Phản đối luật An ninh mạng” ở phía trước.
Theo Facebooker Hoàng Dũng, sáng 20 tháng 1, một facebooker tên Paul Vu Nguyen ngồi uống cafe với hai người bạn ở một quán nước thuộc phường 3, quận 5. Một trong hai người tên là Minh mặc áo phông có hàng chữ nói trên. Đang ngồi uống cafe thì cả ba người bị công an bắt về trụ sở công an phường 3. Cho đến 5 giờ chiều, họ vẫn bị giam giữ và không có thêm thông tin từ những người bị bắt.
Theo facebooker Hoàng Dũng thì facebooker Paul Vu Nguyen là người có song tịch Việt Nam và Pháp. Rất có thể anh sẽ bị trục xuất sang Pháp, như nhà cầm quyền Việt Nam đã trục xuất giáo sư đại học Phạm Minh Hoàng.
Quốc hội CSVN thông qua Luật An ninh mạng, một luật được cho là công cụ nhằm bịt miệng giới bất đồng chính kiến trên mạng xã hội. Luật này có hiệu lực từ đầu năm 2019. Trong giữa tháng 6, hàng chục nghìn người đã đổ ra nhiều đường phố ở Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang, Bình Thuận, Ninh Thuận, và Đồng Nai để phải đối hai dự luật An ninh mạng và Đặc khu kinh tế. Lực lượng công an CSVN đã sử dụng nhiều biện pháp bạo lực để đối phó với người biểu tình. Hàng trăm người bị bắt, bị đánh đập và nhiều trong số họ bị kết án tù giam lên tới 54 tháng.
Tuy bị đe doạ tù đày bởi luật An ninh mạng, nhiều Facebookers tiếp tục bày tỏ chính kiến và phản đối nhiều chính sách của chính phủ CSVN và đưa nhiều tin về tham nhũng của cán bộ CS.


Hình ảnh Đoàn Thị Hồng cầm biểu ngữ xuống đường rồi bị bắt giam ngay trong ngày Quốc khánh 2/09 sau đó khi con nhỏ mới 30 tháng tuổi khiến tôi nghĩ về chuyện của mình năm 2009.
Bất chấp các quy định về việc bị can đang nuôi con nhỏ dưới 36 tháng tuổi, chuyên án đã thành lập thì công an vẫn sẽ bắt người.
Tôi được thả sau 10 ngày tạm giữ, Nấm được gặp mẹ lúc 34 tháng tuổi còn Hạ Vy thì không.
Hạ Vy phải theo dì Khánh lang thang khắp nơi để tìm mẹ.
Thậm chí đến việc gia đình yêu cầu có biên nhận về việc gửi đồ cho Đoàn Thị Hồng cũng bị làm khó dễ. “Họ không cho biên lai, nếu mình đòi biên lai họ sẽ cắt giảm từ 5kg đồ xuống còn 3kg đồ”.
Đây là một hình thức khủng bố cả can phạm lẫn người thân của họ để đạt được sự thoả hiệp im lặng mà Cơ quan ANĐT mong muốn.
Hạ Vy cần mẹ, và Đoàn Thị Hồng cần được sự trợ giúp của các luật sư.
Tôi hy vọng, bạn bè tôi, hay bất kỳ ai quan tâm đến sự công bằng hãy lên tiếng và giúp đỡ cháu Đoàn Ngọc Hạ Vy sớm được gặp mẹ.
– Mẹ Nấm –
http://danlambaovn.blogspot.com/2019/…/me-oi-con-can-me.html

Ảnh: Bé Hạ Vy đang khóc vì nhớ mẹ trong vòng tay dì Khánh sau khi lên Sài Gòn thăm mẹ mà không được gặp.

Trong bản Phúc trình Toàn cầu 2019 được công bố ngày 17/01/2019, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) cho hay tình hình nhân quyền tại Việt Nam ‘xuống cấp nghiêm trọng’.

Khoảng chưa đến 20 người dân ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí MInh hôm 19/1 đã tổ chức các lễ tưởng niệm nhỏ những chiến sĩ Việt Nam Cộng hoà đã tử trận trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa vào năm 1974 trong trận hải chiến với Trung Quốc, bất chấp những ngăn cản từ chính quyền.
Tại Hà Nội, 13 người chia làm hai nhóm đã tới tượng đài vua Lý Thái Tổ ở trung tâm thành phố để thắp hương tưởng niệm 74 chiến sĩ đã ngã xuống.
Trong khi đó, ở thành phố Hồ Chí Minh, chỉ có 4 người thuộc câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng đến được tượng Trần Hưng Đạo để thắp hương tưởng niệm.
Trước đó, một số facebookers và các nhà hoạt động cho đài Á Châu Tự Do biết họ đã bị an ninh ngăn chặn không cho đi ra ngoài để làm lễ kỷ niệm cuộc hải chiến Hoàng Sa. Có người cho biết họ bị an ninh gọi điện trực tiếp, khuyên không nên đi, có người cho biết họ bị an ninh canh gác trước cửa nhà mấy ngày liền.
Từ Hà Nội, facebooker Lã Việt Dũng, người đã tìm cách đến được tượng đài vua Lý Thái Tổ để thắp hương vào ngày 19/1 cho Đài Á Châu Tự Do biết: “Theo mình thấy, thứ nhất đây là một nỗi sợ hãi vô cớ của chính quyền. Họ sợ hãi đến mức mà thấy người dân tụ tập ở đâu là họ tìm cách ngăn cản. Cái thứ hai là những vấn đề đẩ động đến Trung Quốc họ đều tìm cách ngăn cản và né tránh.”
Từ vài năm trở lại đây, nhiều người dân Việt Nam hàng năm đều tổ chức các buổi tưởng niệm các cuộc chiến bảo vệ lãnh thổ trước Trung Quốc như hải chiến Hoàng Sa năm 1974, hải chiến Trường Sa năm 1988 và cuộc chiến Biên giới 1979. Tuy nhiên, các buổi tưởng niệm này thường bị công an, an ninh tìm cách ngăn cản.
Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người dân cũng thường bị ngăn cản, có người thậm chí bị bắt giữ, truy tố với các tội danh như gây rối trật tự công cộng hay chống người thi hành công vụ, điển hình như trong các cuộc biểu tình phản đối dự luật đặc khu của hàng ngàn người dân vào tháng 6/2018. Người dân lo ngại dự luật sẽ cho phép người Trung Quốc vào chiếm đất của Việt Nam.
Theo ông Trương Dũng, một người dân ở Hà Nội đã đến tượng đài vua Lý Thái Tổ hôm 19/1, ông đã bị một nhân viên an ninh tấn công.
Việt Nam và Trung Quốc hiện vẫn có tranh chấp về chủ quyền các đảo ở Biển Đông. Trung Quốc đã gây chiến và chiếm Hoàng Sa từ Việt Nam vào năm 1974 và chiếm Gạc Ma ở Trường Sa vào năm 1988.
Một vài năm trở lại đây, chính quyền Việt Nam đã cho phép báo chí đăng một số bài viết về cuộc hải chiến Hoàng Sa năm 1974, tuy nhiên hiếm có báo nào dám nói đến vai trò của Việt Nam Cộng Hoà trong việc bảo vệ quần đảo này.

Xe container ở Việt Nam và ‘những cái chết được báo trước’
Văn Lang/Người Việt
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Những ngày đầu năm dương lịch, vụ xe container (Việt Nam gọi là xe đầu kéo) đi từ miền Tây về Sài Gòn đến ngã tư Bình Nhựt (huyện Bến Lức, tỉnh Long An) đã tông thẳng vào đoàn xe gắn máy đang đậu trước đèn đỏ. Chạy với tốc độ 45-55 km/h, chiếc xe container “tử thần” lướt đi tới gần 200 mét mới dừng lại được, vì đã cuốn nhiều xe gắn máy vô gầm xe.
Vụ tai nạn thảm khốc và đẫm máu, làm bốn người chết tại chỗ, hơn 20 người bị thương nặng. Tại hiện trường, người nằm rên la, cũng như các mảnh vỡ của xe gắn máy nằm la liệt.
19-1-2019
Trong cuộc họp trực tuyến chính phủ Việt Nam sáng ngày 28/12/2018, Thủ tướng (không do dân bầu) Nguyễn Xuân Phúc lên giọng: “Điều mà tôi muốn nhấn mạnh chính là niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng … chưa bao giờ lớn và sâu sắc như lúc này”.
Nhân dân Việt Nam không bao giờ ngây thơ để tin lời nói cực kỳ tào lao của ông thủ tướng này. Từ khi đảng của ông ra đời, nhân dân đã nhìn rõ bộ mặt gian ác và lừa đảo của các ông. Gian ác ở chỗ là đảng ông, ngay từ đầu, đã ra tay tiêu diệt các đảng phái khác.
Cuối năm 1945, đầu năm 1946 các ông đã đến trụ sở của quốc dân đảng ở số 7 phố Ôn Như Hầu, Hà Nội ra tay giết sạch những người lãnh đạo và đảng viên đảng này và chôn sống họ trong khuôn viên. Ít lâu sau, các đồng chí của quốc dân đảng và thân nhân gia đình họ đến đào xới khuôn viên thì tìm thấy rất nhiều xác chết mà đảng cộng sản của các ông đã chôn sống! Hỏi rằng ai còn tin về lòng yêu nước của đảng cộng sản nữa.
Cộng sản của các ông là một đảng trí trá. Các ông tuyên bố giải tán đảng Cộng sản Đông Dương và lập hội nghiên cứu chủ nghĩa Marx do Việt Minh lãnh đạo. Việt Minh thực chất cũng là đảng cộng sản của các ông.
Đến năm 1951 của thế kỷ trước các ông lại giải tán cái hội này và thành lập đảng Lao Động Việt Nam và tuyên bố quyền lãnh đạo đất nước Việt Nam là của các ông. Lúc này toàn dân đang kháng chiến chống thực dân Pháp nên mọi người im lặng để cho các ông lãnh đạo vì chống thực dân Pháp là nguyện vọng của toàn thể người Việt Nam yêu nước.
Nếu thực sự có lòng tin thì giai đoạn này nhân dân đã tin các ông nhưng cũng trong giai đoạn này đảng của các ông đã phản trắc lại nhân dân trong các giới, từ công nghiệp đến nông nghiệp. Những điền chủ đã hết lòng ủng hộ các ông như bà Nguyễn Thị Năm, chủ đồn điền Đồng Bẩm, Thái Nguyên đã nuôi các ông như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt,… ăn ở dầm dề kéo dài hàng năm. Bà Năm đã dùng thóc gạo nuôi hai sư đoàn bộ đội các ông nhưng các ông lại nghe theo lời xui của bọn cố vấn Tàu Cộng, làm cải cách ruộng đất và đưa bà Năm ra bắn một cách tàn nhẫn không thể cho bà nói lời nào trước lúc bị hành hình.
Mở đầu cuộc cải cách này, người đầu tiên bị giết là một phụ nữ yêu nước tin vào Việt Minh, hỏi các điền chủ trong nước và nhân dân lao động ngu dại gì mà tin ở các ông. Những người yêu nước sinh sống ở thành phố khi các ông kêu gọi họ ủng hộ các ông trong cái gọi là tuần lễ vàng, rất nhiều gia đình đã không tiếc của cải mà đem tặng các ông vàng bạc, hột xoàn, có gia đình đã tặng các ông hàng nghìn lượng vàng, hàng đấu hột xoàn, kể cả hột xoàn đang đeo trên tay họ cũng sẵn sàng cởi ra đóng góp cho các ông.
Cho đến bây giờ nhân dân Hà Nội và nhân dân cả nước vẫn chưa quên gia đình cụ Trịnh Văn Bô, già đình bà Lợi Quyền, đã đóng góp cho các ông hàng nghìn lượng vàng và hàng vạn tiền Đông Dương lúc đó.
Năm 1954, hòa bình lập lại, các ông kéo về Hà Nội, nhiều gia đình đã hiến tặng các ông nhà ở và cho mượn rất nhiều nhà làm trụ sở, rồi các ông cướp luôn và những ngôi nhà có hợp đồng cho các ông mượn trong hai năm, sau hai năm các ông cũng không chịu trả. Dưới con mắt của nhân dân, đảng và chính quyền của các ông thực chất là một lũ cướp. Hỏi ai còn tin các ông mà ông Phúc ba hoa không biết ngượng?
Với đồng bào miền Nam, họ sống yên ổn và hạnh phúc trong một chế độ dân chủ, tạm quyền phân lập, có tên là Việt Nam Cộng Hòa, các ông cũng không để cho họ yên. Năm 1960 đại hội đảng lần thứ 3 của các ông đã đề ra: “Xây dựng miền bắc vững mạnh, tiến tới hòa bình thống nhất đất nước”. Bà con miền bắc, tính từ vĩ tuyến 17 trở ra mà ông gọi là chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa rất phấn khởi trước chủ trương tưởng là thực lòng của các ông. Khốn thay, nghị quyết của các ông chưa ráo mực thì các ông lại ra nghị quyết gọi là nghị quyết 9 để phát động bạo lực đánh đồng bào miền Nam, nấp dưới một mỹ từ nghe rất mỹ miều: chống Mỹ cứu nước.
Thế là các ông huy động thanh niên miền Bắc, công nhân, nông dân, trí thức và người lao động giao súng ống cho họ để đi đánh đổ chế độ Việt Nam Cộng hòa, giết hại đồng bào miền Nam. Những nước trong phe xã hội chủ nghĩa của các ông sẵn sàng cung cấp vũ khí để các ông đánh cho họ, nhằm củng cố chủ nghĩa Cộng sản ảo tưởng.
Kết cục việc này, một cuộc nội chiến đã xảy ra. Khi kết thúc, dù chưa có tổng kết nhưng mọi người đều biết ít nhất có bốn triệu triệu thanh niên cả hai miền đã chết trận và nhân dân của cả hai miền thiệt mạng chắc cũng xấp xỉ với số thanh niên hi sinh. Sau khi chiếm được miền Nam từ vĩ tuyến 17 cho đến Cà Mau, các ông hắng giọng tuyên bố đã giải phóng toàn bộ miền Nam thống nhất đất nước! Nhân dân miền Nam họ không cần cuộc giải phóng này của các ông, còn nhân dân miền Bắc, do các ông tuyên truyện bịp bợm nên phần lớn là hoan nghênh.
Sau năm 1975, đảng của các ông lại có một cuộc ăn cướp mới, rộng lớn từ vĩ tuyến 17 trở vào. Nền công nghiệp của miền Nam các ông đánh tan nát, tất cả những người có kinh nghiệm lãnh đạo nền công nghiệp, các ông bắt đi tù cùng với quân đội miền Nam, đưa vào các trại ngoài Bắc, thay thế vào đó là những cán bộ các ông đưa từ Bắc vào, những người không có chuyên môn mà chỉ có một lý lịch “đẹp”, xuất thân là nông dân lao động.
Thế là nền công nghiệp của miền Nam tiêu tan chỉ sau chưa đầy một năm. Nền thương nghiệp của Việt Nam Cộng Hòa là một nền thương nghiệp cạnh tranh lành mạnh, hàng hóa các chủng loại dều do nhân dân miền Nam sản xuất, nhập khẩu, các ông cũng đánh tan rồi dựng lên một nền hàng hóa bao cấp, phân phối theo định lượng rất ít, không gia đình nào đủ với sinh hoạt bình thường. Các ông ngăn sông cấm chợ, đẩy nhân dân miền Nam nơi có vựa lúa đồng bằng Sông Cửu Long mà không đủ gạo ăn, không đủ thực phẩm sinh sống, trong khi trước đây bà con dư thừa.
Với công chức và quân đội miền Nam các ông đày họ vào nhà tù mà các ông gọi là cải tạo, gia đình họ bị các ông cướp cơ sở sản xuất, nhà cửa và tống vợ con họ lên rừng thiêng nước độc, mà các ông gọi là đi kinh tế mới. Phần lớn các gia đình này, nếu không nói là tất cả, chỉ ít lâu sau là họ bỏ về thành phố, sống vất vưởng trên vỉa hè và kiếm ăn bằng các nghề hoàn toàn không thích hợp với họ như ngồi đầu đường bán thuốc lá, rong ruổi trên đường bán vé số sống tạm qua ngày!
Đảng của các ông sau khi cướp được miền Nam đã đày đọa họ như vậy, hỏi thử ai tin các ông mà ông Phúc dám mạnh mồm hắng giọng (điều tôi muốn nhấn mạnh là niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của đảng chưa bao giờ lớn và sâu sắc vào lúc này).
Nhân nhân miền Nam bị các ông đối xử như những con vật, không tự do, không dân chủ, họ đã phải ra biển lớn tìm đường vượt biển, đến vùng đất hứa là các nước châu Mỹ và châu Âu! Chắc các ông cũng biết, gần một triệu người này đã chết chìm dưới biển, làm mồi cho cá mập mà các ông không một chút động lòng.
Thưa ông thủ tướng không do dân bầu, nhân dân miền Bắc đã ngán các ông đến tận cổ, giống như nhân dân miền Nam không bao giờ tin các ông vì đơn giản các ông là một đảng ác, độc tài đã tự phong cho mình quyền lãnh đạo độc quyền và toàn diện.
Nếu còn chút lương tâm thì đảng ông và ông câm cái miệng lại vì một lẽ đơn giản: nhân dân không có một chút lòng tin nào đối với các ông. Nhân dân Việt Nam muốn xóa bỏ thể chế hiện tại để xây dựng một thể chế mới, tự do dân chủ, tam quyền phân lập và những người lãnh đạo phải được nhân dân cả nước bầu bằng lá phiếu.
Nếu có gan các ông thử trưng cầu dân ý thì sẽ rõ lòng dân. Tôi tin đảng và chính phủ của ông không bao giờ dám làm việc này. Vì thể chế của các ông là thể chế độc tài, đảng trị thì chẳng bao giờ có dân chủ.
Nguyễn Đình Cống
20-1-2019
Chính quyền quận Tân Bình TP HCM đã cho phá bỏ trên một trăm ngôi nhà của bà con dân lao động ở vườn rau Lộc Hưng. Họ viện dẫn rằng bà con đã làm nhà không phép trên đất không được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng. Như vậy bà con vi phạm luật pháp, còn chính quyền làm đúng quy trình.
Ngày 15/1, trả lời phỏng vấn VietCatholic News, Đức Giám mục Micae Hoàng Đức Oanh cho rằng, chính quyền đã làm theo qui trình cướp đất do họ tự vạch ra, qui trình đó trái với Đạo Trời, ngược với lòng người và vi phạm luật pháp.
Bà con lao động bị phá bỏ nhà cửa ở Lộc Hưng là giáo dân. Đức Giám mục kêu gọi đồng bào trong và ngoài nước hãy tìm cách hỗ trợ những người con của Chúa, đang bị lâm vào thảm cảnh, bị vu oan giá họa, bị đẩy ra khỏi nơi cư trú trong những ngày chuẩn bị đón Tết Kỷ Hợi.
Để hỗ trợ bà con về pháp lý, các luật sư đã tự nguyện lập ra nhóm LS giúp dân Lộc Hưng. LS Trần Vũ Hải cho biết, nhóm đã ra thông cáo số 1, thông báo đã có 17 văn phòng LS và công ty luật tham gia. Các LS chứng minh rằng, đất vườn rau Lộc Hưng có nguồn gốc của Giáo hội, chính quyền Sài gòn cũ đã mượn tạm để Bưu điện cắm 1 số cột ăng ten thu phát thông tin.
Năm 1975 chính quyền mới tiếp quản cơ sở của chính quyền cũ (ở đây là mấy cột ăng ten của Bưu điện) và ngang nhiên chiếm luôn cả đất. Thế rồi năm 1991 chính quyền tự quyết định giao đất cho Bưu điện bằng những văn bản không hợp pháp và bây giờ lại quyết định thu hồi đất để sử dụng vào việc khác. Việc làm này là trái đạo lý, trái luật pháp. Phá nhà, đẩy dân ra khỏi nơi trú ngụ trong những ngày chuẩn bị đón Tết là vô nhân đạo.
Trên đất Lộc Hưng, từ 1954 đã có nhiều bà con di cư từ Bắc vào làm nhà ở, sinh sống, trồng rau. Sau này có thêm một số mới đến ở. Đúng là nhà được xây dựng không có phép, nhưng trong việc này lỗi chủ yếu là của chính quyền. Đúng là dân ở đây, dù đã ở và khai khẩn đất đai từ rất lâu trước năm 1975, nhưng không được chính quyền hiện tại cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ở. Họ không lấn chiếm của ai cả, Không có tranh chấp dân sự nào cả. Chỉ có chính quyền không đếm xỉa gì đến lịch sử của đất, dựa vào Luật đất đai mà ngang nhiên xem rằng mọi đất đai là của công và không chịu cấp giấy cho dân, rồi lại dựa vào đó để vu cáo dân. Bloger Trương Huy San đã rất có lý khi viết rằng đất đai có trước giấy tờ.
Tôi nghĩ rằng, các LS nên giúp dân kiện chính quyền quận Tân Bình ra Tòa án. Nhưng có nhiều khả năng Tòa án bị chính quyền khống chế sẽ bênh vực kẻ phá nhà chiếm đất mà bẻ cong luật pháp. Vậy khi mà Tòa của VN xử oan cho dân thì phải tìm cách kiện ra tòa án quốc tế như ông Trịnh Vĩnh Bình đã từng làm. Ông Bình đã kiện chính phủ VN, đòi bồi thường trên 1 tỷ đô la. Ông Bình hứa là khi thắng kiện ông sẽ tìm cách giúp đỡ các bà con bị oan khuất trong nước kiện để đòi công lý. Các LS cần biết rõ chuyện này và liên lạc với ông Bình để tìm thêm sự hỗ trợ.
Tôi tin chính nghĩa, pháp lý, đạo lý ở về phía bà con giáo dân Lộc Hưng, còn Chính quyền quận Tân Bình đã làm một việc quá tàn ác và ngu xuẩn, nếu không biết kịp thời sám hối và sửa chữa sai lầm thì khó tránh khỏi quả báo nặng nề.
Tôi tin là khi các LS giúp bà con khởi kiện sẽ nhận được sự hỗ trợ của nhiều người có lương tri trong nước và trên toàn thế giới.
Tối ngày 20/1/2019, ông Cao Hà Chánh, một người thuộc ban đại diện Vườn rau Lộc Hưng xác nhận thông tin này trên báo chí là chính xác, nhưng nói thêm đây là những hộ dân có người nhà làm cho chính quyền.