30/4: Một góc nhìn về ngày chấm dứt Cuộc chiến VN

30/4: Một góc nhìn về ngày chấm dứt Cuộc chiến VN

  • 30 tháng 4 2019
Lạc Dương
Bản quyền hình ảnhMARIE MATHELIN
Đền Bạch Mã, Lạc Dương. Thành phố này từng là kinh đô nhà Tấn và một số triều đại khác của Trung Quốc

Những người chiến thắng đã gọi sự kiện 30/4/1975 là ngày thống nhất đất nước.

Tạm bằng lòng với khái niệm “thống nhất” ấy nhưng không thể không thấy rằng đó là cái giá quá đắt cho việc thống nhất quốc gia.

Bài học Tư Mã Viêm

Dù yêu hay ghét Trung Hoa, phần lớn trí thức Việt thời nào cũng đã đọc tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa. Trong đó, cả thế kỷ ly loạn của dân tộc Trung Hoa đã chấm dứt vào năm 280, khi quân Tấn “giải phóng” Đông Ngô, thống nhất đất nước (nói theo chữ của nhà nước đương thời).

Nội dung chính của bài viết này nói về những cảnh xảy ra ngay sau bối cảnh tác phẩm của nhà văn La Quán Trung.

Sau 30/4/75 từng có hai nước VN xin vào LHQ

Sài Gòn chỉ là một trong bốn cuộc di tản lớn

Trước khi chết, Tư Mã Ý dặn dò con cháu phải biết lấy lòng người để được thiên hạ. Có lẽ vì thế mà sau khi thắng Thục rồi diệt Ngô, những nhà lãnh đạo họ Tư Mã nhìn chung đã đối xử rất tử tế với những người thua trận.

Dù ban đầu có những sự không bằng lòng nhất định, nhưng về sau nhà Tấn đã nhận được sự quy phục từ đông đảo nhân dân và các quý tộc cũ của Thục -Ngô.

Sau thống nhất, triều đình nhà Tấn không trả thù những người thua trận, tạo điều kiện ổn định đời sống nhân dân.

Không có tù cải tạo, cũng không có cảnh ồ ạt người vượt biên hay trốn tránh sự truy lùng của họ Tư Mã. Cộng với việc có công thống nhất, nhà Tấn đã giành được lòng người, họ vẫn luôn được nhân dân che chở và ủng hộ sau này khi đã thất thế.

Dẫn tới việc nhà Tấn tồn tại trên danh nghĩa đến hơn 150 năm, dù thực tế triều đại này chỉ “sống khỏe” trong không tới ba thập kỷ đầu.

Cái giá cho việc họ Tư Mã thống nhất đất nước quá đắt bởi không lâu sau khi “hoàn thành đại nghiệp”, Tấn Vũ đế mắc sai lầm quan trọng nhất trong việc chọn người kế vị (chưa kể lối sống xa hoa trong triều), dẫn tới hàng loạt tai họa giáng xuống triều đình và dân chúng sau khi ông qua đời.

Hai mươi năm sau khi thống nhất, Trung Hoa bước vào cuộc nội chiến (Loạn bát vương) khiến mấy chục vạn người mất mạng. Đất nước suy kiệt, cuối cùng bị ngoại tộc thôn tính.

Khi quân Hán Triệu chiếm được Lạc Dương vào năm 310, tàn sát quân dân nhà Tấn cũng vừa đúng chẵn 30 năm sau khi Tư Mã Viêm “giành trọn vẹn non sông”.

Tàu Mỹ
Bản quyền hình ảnhDIRCK HALSTEAD
Người tỵ nạn Nam VN đi thuyền ra tàu Mỹ những giờ cuối của cuộc chiến VN

Nếu còn cục diện Tam Quốc, hẳn dân tộc Trung Hoa đã không phải chịu một trang sử đen tối khi hai vị vua Tấn bị nhà Hán Triệu làm nhục (Tấn Hoài đế và Tấn Mẫn đế bị bắt làm nô bộc, rồi giết chết).

Nếu được chọn lại, người Hoa sẽ chọn thống nhất để lại loạn lạc và mất nước vào tay ngoại bang, hay chọn giữ nguyên cục diện thế chân vạc thời Tam Quốc?

Thống nhất, nỗi ám ảnh của người Á Đông

Trận Mậu Thân ở Sài Gòn qua lời đại tá dù VNCH

Việt Nam, Trung Quốc và kể cả Triều Tiên đều đã có nhiều giai đoạn khác nhau trong lịch sử chịu cảnh chia cắt.

Theo thời gian, những nhà cầm quyền luôn tìm cách tận dụng tối đa nhu cầu thống nhất để khích lệ, thậm chí kích động dân chúng hăng say sản xuất và chiến đấu, phục vụ quyền lợi của giai cấp thống trị.

Cũng vì lẽ đó, rất nhiều trong đông đảo nhân dân cũng dần bị ám ảnh bởi viễn cảnh thống nhất. Thậm chí thống nhất bằng mọi giá, bất chấp thiệt hại về sinh mạng, về kinh tế và gây ra những ảnh hưởng lâu dài tới đà thăng tiến của cả dân tộc.

Vì lẽ đó, biến cố tháng 4/1975 đã được người dân miền Bắc đón chào nhiệt liệt, họ đã được tuyên truyền một cách tinh vi trong thời gian rất dài về sứ mệnh vĩ đại đi “giải phóng”, tính chính nghĩa của đội quân đi “thống nhất đất nước”.

Tôi, một người lớn lên ở miền Bắc sau 1975 từng băn khoăn việc vì sao quân đội và chính quyền VNCH không đi giải phóng miền Bắc.

Và đã đi tìm câu trả lời trong nhiều năm mà không có bất kỳ ai hướng dẫn, cho tới khi đọc đủ nhiều sách để tìm ra đáp án.

"Rescued from Saigon"
Bản quyền hình ảnhJACQUES PAVLOVSKY
Bé gái Barbara trong tay một nữ tu Việt Nam. Ảnh chụp ngày 14/04/1975 ở Sài Gòn. Em bé sau được người Mỹ, Gerard Constant (trái), cùng vợ nhận làm con nuôi trong câu chuyện “Rescued from Saigon”.

Nó có thể đúng hoặc không đúng tùy vào quan điểm và tầm hiểu biết mỗi người, nhưng ít nhất cũng cho thấy không phải phía Quốc Gia không có ý định Bắc tiến.

Nước Đức không tốn máu xương, không có chiếc xe tăng nào húc đổ bức tường Berlin, giải phóng miền Tây, thống nhất đất nước. Họ đã chọn đúng thời cơ (Liên Xô tan rã) để thống nhất trong hòa bình. Đôi miền Triều Tiên vẫn còn chia cắt chưa biết tới bao giờ.

Nhưng người dân nhiều nước như Tiệp Khắc, Nam Tư đã chấp nhận sự chia cắt, quốc gia cũ của họ tan ra làm những nước khác nhau. Khi người ta không thể sống chung, tốt hơn hết hãy tách ra.

Nỗi đau khổ hậu thống nhất

Trong cuốn hồi ký Đôi Dòng Ghi Nhớ, đại tá Phạm Bá Hoa từng nói về sự hiểu lầm của thế giới tự do với phe cộng sản.

Đại thể phía tự do hiểu hòa bình là hết chiến tranh, thì khái niệm hòa bình với người cộng sản là khi họ đã thôn tính tất cả đất đai, đè bẹp sức kháng cự của những kẻ chống lại họ.

Cũng trong cùng tác phẩm, tác giả đã nói đến những đau khổ của đất nước sau khi thống nhất, mà chỉ khi rơi vào tay địch, ông mới biết thực tế thế nào là cộng sản.

Những cuộc thanh trừng lẫn nhau giữa các vương tôn họ Tư Mã thời hậu Tam Quốc, cũng như sự xa xỉ của triều đình trung ương (điển hình vụ viên quan Thạch Sùng khoe mẽ của cải đã trở thành chuyện ngụ ngôn truyền đời) đã khiến nhân dân thời Tấn vô cùng khốn khổ, mà giới sử gia đánh giá mức độ tàn khốc của cuộc nội chiến còn lớn hơn nhiều so với thời Ngụy – Thục – Ngô tranh hùng.

Và hãy nhìn lại những nhà lãnh đạo Việt Nam từ sau 1975 đến nay, ngoài vấn đề cách ứng xử với người đồng bào thua trận, họ có điểm gì khác và giống so với họ Tư Mã thời Tây Tấn?

Không thể phủ nhận rằng, nhà nước đã có những nỗ lực nhất định trong việc ổn định tình hình, nâng cao đời sống nhân dân (mà chính họ đã kéo tụt xuống ngay sau biến cố 1975).

Nhưng vì sao ngay trong lúc truyền thông nhà nước ca ngợi những “thành tựu” về giáo dục và y tế, thì chính lãnh đạo và con cái họ lại bỏ ra nước ngoài du học và chữa bệnh?

Còn ở bên ngoài, biển đảo và đất liền cứ bị ngoại bang đe dọa từng ngày? Và ở những miền quê, người ta nỗ lực hết mình để được xuất khẩu lao động, xuất khẩu cô dâu để sang những nơi còn chưa thống nhất (bị Mỹ đô hộ?) như Đài Loan, Nam Hàn?

Cái giá của sự thống nhất, xin nhắc lại, thống nhất về lãnh thổ ấy quá đắt với nhân dân nhà Tây Tấn thời hậu Tam Quốc và với nhân dân Việt Nam 17 thế kỷ sau.

Đoàn Thị Hương ‘bị lợi dụng để tuyên truyền, rửa mặt cho chế độ’

Đoàn Thị Hương ‘bị lợi dụng để tuyên truyền, rửa mặt cho chế độ’

 
Cô Đoàn Thị Hương được thả ra khỏi tù ở Malaysia, trở về Việt Nam trong vòng vây của giới chức nhà nước, công an và phóng viên. (Hình: Zing)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một ngày sau khi ra tù ở Malaysia và trở về đến phi trường Nội Bài vào đêm 3 Tháng Năm, hình ảnh của cô Đoàn Thị Hương vẫn gây tranh cãi không dứt trên mạng xã hội.

Rất nhiều người tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy nữ nghi can của vụ giết người chấn động cả thế giới nay trở về và nghiễm nhiên được truyền thông đón chào nồng nhiệt như một diễn viên ngôi sao.

Trong khi đó, hầu hết các báo nhà nước sau đó mau chóng dẫn lời cô Hương “cảm ơn Chính Phủ Việt Nam”, chứ không đả động gì đến những người dân lặng lẽ góp tiền, lên tiếng vận động, tìm kiến luật sư nước ngoài trợ giúp pháp lý cho Đoàn Thị Hương khi còn là nghi can trong vụ giết Kim Jong Nam, anh trai cùng cha khác mẹ của nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un.

Đáng lưu ý, những người gây quỹ, giúp đỡ cô Hương cách đây hai năm còn bị nhà cầm quyền chụp mũ “phản động, có ý đồ xấu”, khuyến cáo gia đình cô Hương “hạn chế tiếp xúc” và chỉ được làm theo những gì giới chức khuyên bảo.

Sau khi cô Hương trở về, Bộ Ngoại Giao CSVN cũng mau chóng “nhận công” với thông tin được các báo đăng tải giống nhau: “Việc Đoàn Thị Hương được trả tự do và trở về Việt Nam đoàn tụ với gia đình là kết quả của các nỗ lực bảo hộ công dân của chính phủ, Bộ Ngoại Giao [CSVN], các cơ quan liên quan và Liên Đoàn Luật Sư Việt Nam cùng các luật sư người Malaysia.”

Kiến Trúc Sư Dương Quốc Chính bình luận trên trang cá nhân: “Đoàn Thị Hương không biết cách cư xử là chuyện đương nhiên. Vì trình độ học vấn, nền tảng [của cô ấy] chỉ có thế. Vấn đề ở đây là do báo chí cố tình bơm thổi vụ này lên để tuyên truyền, lấy hình ảnh cho Việt Nam mà vừa rồi bị mang tiếng quá nhiều. Tại sao tôi cho là thế?”

“Xem các bức ảnh, chỉ toàn thấy phóng viên đi đón, làm quái gì có dân. Vì các báo được chỉ đạo phải như vậy, nên với tâm lý một cô gái quê mới được tha tù, cô ấy chẳng sướng quá, tưởng mình là sao hạng A, nên chém gió loạn lên mà quên tiệt đi mình đã từng là tội phạm. Ngay cả cách trả lời báo chí, thì cô cũng được phím, là ‘ơn đảng, ơn chính phủ’, ơn luật sư, chứ có ơn những cá nhân đã vận động cho cô đâu. Tóm lại, cô Hương là nạn nhân của báo chí cách mạng, muốn lợi dụng vụ này để rửa mặt cho Bộ Ngoại Giao [CSVN], Liên Đoàn Luật Sư Việt Nam”.

Blogger Vũ Đức Vượng tổng kết diễn biến vụ Đoàn Thị Hương trên trang cá nhân: “[Cô Hương] bị Malaysia bắt, đảng, cơ quan sứ quán, lãnh sự bỏ mặc. Khi dân hỗ trợ không cho, dân chửi thì vờ vịt dây máu ăn phần, khi có tiếng thì xum xuê đưa đón, bảo vệ như minh tinh hay quan chức cấp cao….

Rõ cái nhà sản này, vẫn biết em đấy đúng, phù hợp với cái nồi cám lợn hay cả tầng lớp quan chức Việt Nam, nhưng hãy giấu đi cho đỡ tởm lợm.” (T.K.)

 Người Việt Nam trên mạng xã hội nói về “ngày giải phóng”

 Người Việt Nam trên mạng xã hội nói về “ngày giải phóng”

Những căn nhà đổ nát vì pháo kích của Việt Cộng vào Sài Gòn trong ngày 30 Tháng Tư 1975. (Hình: Getty Images)

VIỆT NAM, (NV) – Sau 44 năm kể từ khi Sài Gòn thất thủ, quân đội Bắc Việt chiếm toàn miền Nam Việt Nam, rất nhiều người trên mạng xã hội đã bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc về ngày 30 Tháng Tư. Những câu được nhìn thấy nhiều nhất là: “Ngày 30 Tháng Tư, ăn mừng vì điều gì?”

Facebook Đinh Bá Truyền viết trên trang cá nhân: “30 Tháng Tư, 1975, một toán cộng quân tiến chiếm Dinh Độc Lập. Lính tráng rửa ráy ở bồn phun nước trước Dinh. Riêng tay chính ủy bước vào phòng tắm, mở trúng cái vòi nước nóng, phỏng cả người. Y hét lên: “Tiên sư đế quốc Mỹ, rút đi rồi còn cài nước sôi ám hại ông!”

Facebook Đỗ AnhDo chia sẻ:“Chúng ta cùng ôn lại lịch sử 30 Tháng Tư, 1975. Sự đau thương không bao giờ quên.”

Trịnh Bá Tư, một người trẻ sinh ra và lớn lên sau “ngày giải phóng” đăng tải bài thơ của “nhà thơ điên” Bùi Giáng, “Đánh cho Mỹ chút Ngụy nhào” trong đó có đoạn: “… Đánh cho cả nước Việt Nam, Áo ôm khố rách xếp hàng xin cho. Đánh cho hết muốn tự do, Hết mơ dân chủ hết lo quyền người…”

Một Facebooker khác có tên Thienthanh viết: “Ngày 30 Tháng Tư, 1975, ngày tri ân đến những người chiến sĩ anh hùng Việt Nam Cộng Hoà vị quốc vong thân. Ngày tưởng nhớ đến những người Việt Nam đã ra đi tìm đường Tự Do, đã yên nghỉ trong lòng Đại Dương. Và không quên những người dân Việt Nam còn đang sống trong địa ngục của cộng sản Việt Nam. Một ngày tang thương cho toàn dân tộc Việt Nam.”

Nguyễn Phương, cũng là một người trẻ sinh sau năm 1975, hiện đang sống và làm việc ở Nhật đã đăng tải 2 hình ảnh: “Sài Gòn 1969 và TPHCM 1976” cùng với lời bình luận: “Thằng đi bộ, xe độp tiến vào nam “giải phóng” thèng đi xe oto!”

Blogger Lê Nguyễn Hương Trà đưa lên trang cá nhân một video có tên “Sài Gòn xưa.” Video này nhanh chóng nhận được nhiều lượt xem và chia sẻ. Có những người sau khi xem xong để lại những dòng chữ như: “Đẹp và thanh lịch, có một Sài Gòn như thế. Có người viết rằng: Sài Gòn trước ngày bị cướp.”

Nhà văn Nguyễn Đông Thức, con trai nhà văn Bà Tùng Long, từ Sài Gòn, chia sẻ bài viết dài trên trang cá nhân:

 “Tôi rất sợ ngày 30-4. Đã có một thời gian dài, cứ đến ngày này là người tôi lại bị tan rã nhão nhoẹt như một vũng bùn nhớp nhúa chảy dài trên giường. Tôi chỉ nằm vậy thôi.

Rồi mọi cảm giác lâu dần cũng trở thành chai sượng.

Mấy năm nay tôi thường dùng ngày này để đóng cửa nằm nhà. Làm việc, đọc sách, nghe nhạc… Không cho phép mình buồn. Và thậm chí không dám chạm đến Facebook, nơi tôi biết cứ mỗi dịp như thế này là lại sôi sục một không khí “từ bao lâu ta nuốt căm hờn”, cạnh đó là niềm vui chiến thắng ăn chơi nhảy múa. Cùng với sự xuống cấp ngày càng tệ hại của xã hội, có vẻ như “bên thắng cuộc” bắt đầu thấy sượng hơn nên kín đáo hơn trong sự ăn mừng của mình, còn “bên thua cuộc” càng thấm thía nỗi đau khi đối chiếu lại giá trị của những gì đã bị mất.

Luôn cố gắng để có thể là một nhà chuyên nghiệp trong mọi việc, tôi quyết định coi như không còn ngày 30-4 trong tâm trí mình nữa. Không còn ai thắng thua, không còn hoà hợp hoà giải (vì có bên nào muốn đâu!), không còn hy vọng và tuyệt vọng. Tập trung làm việc để khỏi nghĩ tới nó.”

Đặc biệt, Facebook Trương Thị Hà, thế hệ 9X sinh ra và lớn lên ở miền Bắc viết trên trang cá nhân: “30/04 – Ngày quốc tang.”

“Đối với tôi, ngày 30/4 hôm nay và về sau là ngày đáng thương cho đất nước Việt Nam và toàn thể người dân Việt Nam trước và sau năm 1975. Giải phóng gì mà 444,000 thanh niên miền Bắc và 282,000 thanh niên miền Nam phải bỏ mạng. Giải phóng gì mà 2 triệu người dân Việt Nam vô tội phải chết trong lửa khói. Giải phóng gì mà 1 triệu lính miền Nam phải bỏ tù cải tạo, trong đó có 165,000 lính miền Nam chết trong trại cải tạo. Giải phóng gì mà 1.5 triệu con dân miền Nam phải tha phương nơi đất khách quê người để trốn chế độ cộng sản, trong đó có 300,000 người sẽ mãi mãi không bao giờ nhìn thấy bến bờ tự do. Giải phóng gì khi ngày nay 97 triệu người dân Việt Nam bị tước những quyền cơ bản như quyền biểu tình, quyền lập hội. Thống nhất gì khi lòng dân không yên, vẫn còn phân biệt, đối xử vùng miền giữa thành thị và nông thôn, kẻ có tiền và quan hệ luôn đè đầu, cưỡi cổ kẻ nghèo hèn.”

Còn rất nhiều hình ảnh, bình luận, chia sẻ khác được bày tỏ trên mạng xã hội trong vài ngày qua. Tất cả đều cho thấy một tâm trạng tiếc nuối, hoài vọng, đau xót về một Sài Gòn chỉ còn trong ký ức. (C.Lynh)

From: TU-PHUNG

Người Việt Nam trên mạng xã hội nói về “ngày giải phóng”

Công an ngăn chặn giới hoạt động đón Anh Ba Sàm ra tù

Công an ngăn chặn giới hoạt động đón Anh Ba Sàm ra tù

Nguoi-viet.com

Ông Nguyễn Hữu Vinh phiên tòa năm 2016. (Hình: Facebook Thị Minh Hà Lê)

THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Dự trù hôm 5 Tháng Năm, ông Nguyễn Hữu Vinh, thường được biết đến với biệt danh Anh Ba Sàm, blogger và là cựu sĩ quan an ninh, mãn hạn 5 năm tù.

Là chủ trang web Ba Sàm, ông Vinh được ghi nhận là một trong những người tiên phong “khai trí” cho người dân Việt Nam về tình xã hội, dân chủ và nhân quyền trên mạng Internet.

Hồi Tháng Ba, 2016, Tòa Án Nhân Dân thành phố Hà Nội tuyên phạt ông Vinh 5 năm tù với cáo buộc “Bôi nhọ, xuyên tạc sự thật nhà nước”.

Các bài viết được nhiều người đọc của ông Vinh bị chính quyền CSVN coi là sai trái bao gồm: “Dừng lấy phiếu tín nhiệm là một bước lùi”, “Tín nhiệm hay còn ai tín nhiệm nữa”, “Không còn đảng, không còn mình – Không còn đảng, mình vẫn còn”, “Khởi công xây dựng mộ treo thứ hai cho Hồ Chí Minh”, “Ủng hộ thủ tướng thay đổi thể chế”…

Bà Lê Thị Minh Hà, vợ ông Vinh cho biết trên trang cá nhân rằng trong những ngày cuối cùng ở tù, ông Vinh bị giam trong khu giam riêng K3, Trại Giam số 5,Thống Nhất, Yên Định, tỉnh Thanh Hóa.

Bà cũng tố cáo chuyện một cán bộ của Trại Giam số 5 đe dọa gia đình: “Nếu chỉ những người trong gia đình đi đón ông Vinh [hôm 5 Tháng Năm] thì chúng tôi sẽ trả ở cổng chính. Còn nếu có đông người giăng cờ, biểu ngữ, trại sẽ phải tính toán thả [ông Vinh] trên đường vắng một cách bất ngờ nhất…”

Hôm 4 Tháng Năm, nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh ở Hà Nội viết trên trang cá nhân: “Đoàn Thị Hương là ai, là một ngôi sao, một anh hùng làm rạng danh đất nước? Vui mừng cô ấy thoát án không có nghĩa là chào đón cô ấy như một người anh hùng. Cùng lúc đó an ninh Hà Nội dốc toàn lực lượng ngăn chặn, cấm đoán dân đón ông Nguyễn Hữu Vinh một người đấu tranh cho dân chủ tự do, chủ quyền lãnh thổ, mãn hạn tù. Chỉ tính riêng mình tôi đã có bốn viên an ninh canh gác. Đất nước có bao giờ mạt như thế này không?”

Một số nhà hoạt động, bloger khác ở Hà Nội cũng xác nhận tin họ bị công an canh cửa nhà để ngăn việc hẹn nhau đi đón ông Vinh, dù hôm 4 Tháng Năm, thủ đô có mưa to.

Trong khi đó, nhà hoạt động Đặng Bích Phượng mô tả trên Facebook rằng việc ngăn cản đón cựu tù nhân lương tâm “đương nhiên và không mới”. Bà viết: “Lúc tống người ta vào tù, chúng nó không muốn người tù thấy cả bạn bè lẫn ‘người dưng’ đến cổ vũ họ. Đến khi họ ra tù, chúng nó vẫn không muốn bạn bè lẫn ‘người dưng’ đi đón rước họ như đón người chiến thắng trở về. Chúng nó vây đánh người đi đón, chở người tù ra chỗ vắng vẻ, ‘vứt’ họ ở đó. Nhân đạo của chúng nó là thế đấy.”

Luật Sư Trần Vũ Hải, người từng tham gia bào chữa cho ông Vinh trong phiên tòa hồi năm 2016, bày tỏ: “Tôi hy vọng báo chí Việt Nam và quốc tế quan tâm đến sự trở lại của Anh Ba Sàm, mạng xã hội sẽ chào đón nồng nhiệt ông, một anh hùng thật sự của thời đại thông tin 4.0!. Bản án dành cho ông là án oan sai dựa trên quá trình tố tụng vi phạm luật nghiêm trọng!” (T.K.)

Giáo dục việt nam thuộc hàng tệ nhất thế giới

Giáo dục việt nam thuộc hàng tệ nhất thế giới

Tin Sài Gòn.– Báo Tuổi Trẻ ngày 2 tháng 5 năm 2019 loan tin, tại tòa đàm Giáo dục diễn ra ở Sài Gòn, Phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thanh Bình, chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Quốc hội cho biết, nếu nền giáo dục Việt Nam cứ giữ như hiện tại, thì Việt Nam đang đi ngang, còn các nước khác thì đi lên, nên khoảng khách giữa Việt Nam và các nước sẽ càng xa.

Ông Bình nói thêm, so với các nước xung quan

See More

Cả nước bị buộc nhậu mừng … quốc tang!

Cả nước bị buộc nhậu mừng … quốc tang!

Trung Nguyễn

3-5-2019

Quốc tang phiền nhiễu dân

Chiều nay tự dưng đoạn đường tôi vẫn thường đi lại bị kẹt xe. Tôi thầm nhủ, có lẽ là phía trước có tai nạn. Nhìn lên xa xa phía trước có đội tiêu binh của quân đội đang đứng, nên tôi chợt nhớ ra ngay hôm nay 3/5/2019 là ngày quốc tang của ông Lê Đức Anh. Người dân bị kẹt xe xung quanh tôi không giấu được vẻ bực bội, vì bị kẹt xe kéo dài mà công an và bộ đội không cho người dân được băng qua đường hay quay đầu xe.

Còn sáng nay thì bạn bè tôi trên Facebook đã ngóng hình ảnh ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước (gọi tắt là Tổng – Chủ) Nguyễn Phú Trọng xuất hiện tại lễ tang ông Lê Đức Anh mà không thấy. Thế là rất nhiều bạn rủ tôi đi ăn mừng … quốc tang của Lê Đức Anh và rất có thể sắp tới là quốc tang của Tổng – Chủ.

Chưa hết, tối nay cuối tuần tôi tính đi xem bộ phim bom tấn đang làm mưa làm gió tại các rạp chiếu phim trên thế giới là Avengers. Lên mạng xem lịch chiếu thì mới biết các rạp chiếu phim đóng cửa trong hai ngày quốc tang. Có lẽ tập đoàn điện lực EVN thấy tôi không buồn vì quốc tang nên đã cúp điện nhà tôi, buộc tôi phải buồn thật sự vì không được … xem phim và không có điện ở nhà.

Thế là tôi đành đi ra ngoài kiếm một quán cà phê có điện, có wifi để tìm hiểu về quốc tang tại Việt Nam và trên thế giới như thế nào.

Cứ là “tứ trụ” thì được quốc tang?

Theo Wikipedia, quốc tang là dịp một ngày hay vài ngày, hoặc có thể một tuần tang lễ, được chính phủ của quốc gia chỉ định với những hoạt động tưởng nhớ cá nhân hay tập thể những người đã mất. Các nạn nhân được tưởng nhớ thông thường là cá nhân xuất sắc, có đóng góp lớn cho xã hội hay những người thiệt mạng trong vụ thiên tai lớn.

Còn ở Việt Nam, theo Nghị định 105/2012/NĐ-CP 17/12/2012, quốc tang đương nhiên được tổ chức cho những người đang là hoặc từng là Tổng bí thư đảng Cộng sản, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội. Bộ Chính trị đảng Cộng sản quyết định có quốc tang hay không với các trường hợp khác.

Tính ra số lượng người từng giữ hoặc đang giữ các chức vụ trong “tứ trụ triều đình” sẽ rất nhiều vì họ chỉ làm tối đa hai nhiệm kỳ rồi đến người khác. Các ông bà “tứ trụ” đó thường sức khỏe kém vì tối ngày phải nhậu để tạo quan hệ nhằm leo cao luồn sâu. Việc các ông bà ấy đột tử ngay trong khi đang nhậm chức là bình thường, thử nhìn Trần Đại Quang và bây giờ là Nguyễn Phú Trọng. Do đó, thông tin về sức khỏe các ông bà cai trị đất nước là “bí mật nhà nước”, cũng dễ hiểu. Nhưng việc “tứ trụ” đương nhiên được hưởng quy chế quốc tang sẽ gây lãng phí và tốn kém rất lớn cho quốc gia.

Trong hai ngày thứ Sáu và thứ Bảy cuối tuần này, các rạp chiếu phim, các sân khấu ca nhạc, các khu vui chơi, giải trí… sẽ bị thiệt hại rất lớn vì không được bán vé. Ai sẽ bù vào phần hụt doanh thu cho họ? Nên nhớ, họ có doanh thu thì nhà nước cũng thu được thuế, trong khi nhu cầu được vui chơi giải trí cuối tuần của người dân là rất lớn.

Điều nực cười là các quán nhậu ở khắp nước vẫn mở cửa tưng bừng đón người dân tới nhậu mừng … quốc tang! Tức là bản thân nhà cầm quyền chỉ nắm được kẻ có tóc là những hãng kinh doanh giải trí lớn, chứ không nắm được kẻ trọc đầu là các quán nhậu khắp nơi.

Ông tổ trưởng tổ dân phố còn bắt gia đình tôi phải treo cờ rủ vì quốc tang. Tôi hỏi ông là ông ra lệnh cho gia đình tôi treo cờ rủ theo luật nào thì ông không trả lời được, chỉ nói ấm ớ là báo có đăng.

Nếu dân buồn vì “lãnh tụ kính yêu” ra đi thì hãy để người dân được tự do thể hiện nỗi buồn đó, đừng nên ép dân phải buồn bằng cách không cho dân nghe nhạc, xem phim, đi chơi mà chỉ được nhậu nhẹt. Đám tang của những người được dân yêu quý và đi tiễn đưa đông thật sự như đám tang cụ Phan Châu Trinh hay nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đâu có cần mệnh lệnh từ Bộ Chính trị đảng Cộng sản.

Dân có buồn thật không?

Báo VnExpress đưa tin: “Hai bên đường, đông đảo người dân đứng chào, tiễn biệt Đại tướng về nơi an nghỉ cuối cùng” trong khi không đưa ra được tấm hình nào có người dân đi tiễn đưa ông đại tướng Lê Đức Anh.

Bản thân tôi trong đoàn người kẹt xe vì bị công an chặn đường cho đoàn linh cữu đi qua thì chỉ thấy dân đông là do … kẹt xe chứ không hề có chuyện tiếc thương ông Lê Đức Anh. Và người dân thậm chí còn chửi thề vì bực mình do chậm trễ công việc của họ.

Rõ ràng là báo chí phải đưa tin vịt, rằng đông đảo dân tiếc thương ông đại tướng. Trong khi sự thật không phải như vậy. Và có nghĩa là ý của giới cai trị cộng sản hoàn toàn khác ý dân. Câu khẩu hiệu “ý đảng [cộng sản], lòng dân” chỉ là trò mị dân, không hơn không kém.

Hiếm thấy người dân đưa tiễn ông Lê Đức Anh, hầu hết là lực lượng dân quân tự vệ được điều tới để làm cảnh. Ảnh: TTXVN

Hơn ai hết, có lẽ con trai ông Lê Đức Anh là Lê Mạnh Hà, cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, thấm thía điều này khi Facebook của ông Hà đăng tin ông Lê Đức Anh mất chỉ nhận được sự sung sướng và cười nhạo của người dân.

Một ông tướng mà ra lệnh cho lính của mình chịu chết chứ không được nổ súng để bảo vệ đảo Gạc Ma trước quân Trung Cộng xâm lược là thứ tướng gì? Dù trách nhiệm chính là Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam nhưng ông Lê Đức Anh là người chịu trách nhiệm trực tiếp.

Một ông tướng chỉ huy bộ đội ở chiến trường Campuchia đánh nhau với cộng sản Khmer Đỏ mà cuối cùng thương binh, liệt sĩ ở chiến trường Campuchia không hề được công nhận, không có chế độ. Ông tướng đó không hề đấu tranh cho lính của mình trước sự phân biệt đối xử có hệ thống của chế độ thì đó là thứ tướng gì? Chắc ông Lê Đức Anh chưa bao giờ nói chuyện với lính ở chiến trường Campuchia như tôi, nên ông không hiểu được sự phẫn nộ trong lòng họ đối với ông và đối với chế độ Cộng sản bất nhân, bất nghĩa này.

Nếu ông còn sống mà tôi có dịp gặp ông thì tôi sẽ hỏi ông một câu là ông có biết bao nhiêu bộ đội Việt Nam bị cụt chân vì mìn Khmer Đỏ không, thì tôi nghĩ ông cũng chỉ biết cúi đầu im lặng.

Các “đồng chí” cười sung sướng trong đám tang

Tôi ngắm hình ông Nguyễn Tấn Dũng (tức Ba Dũng, cựu Thủ tướng Chính phủ) và ông Nguyễn Minh Triết (tức Sáu Phong, cựu Chủ tịch nước) cười trong đám tang của ông Lê Đức Anh thì tôi cũng hiểu được tình “đồng chí” (đồng bọn) của người cộng sản trong thời hiện đại này.

Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Minh Triết cười tươi trong tang lễ Lê Đức Anh Ảnh chụp màn hình VTV

Hai ông này cười vì ít nhất hai ông còn đủ sức khỏe để xuất hiện tại đám tang Lê Đức Anh. Trong khi “kẻ đốt lò” Nguyễn Phú Trọng thì không còn đủ sức khỏe để làm điều đó. “Cái lò” của ông Trọng đã phả hơi nóng tới bà Nguyễn Thanh Phượng, đứng đầu tập đoàn tài chính Bản Việt, là con ông Ba Dũng, có liên quan trong vụ án Mobifone mua AVG.

Theo một nguồn tin mà tôi nhận được, Nguyễn Phú Trọng đã bị đầu độc nhưng các bác sĩ ở Chợ Rẫy và 108 chưa xác định được chất độc là gì. Hôm nay là ngày mà theo truyền thông nhà nước, ông Trọng phải xuất hiện vì là trưởng ban lễ tang ông Lê Đức Anh. Tin tức mà tôi nhận được có lẽ là chính xác và rất có thể quốc tang tiếp theo sẽ dành cho ông Trọng.

Việc truyền thông cộng sản phải nói đi nói lại về ông Trọng làm trưởng ban tang lễ, cũng cho thấy sự trí trá của hệ thống tuyên giáo cộng sản.

Theo dõi chính trường Việt Nam thời gian gần đây, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng là hai nhân vật khóc cười vì nhau nhiều nhất. Lúc Dũng thắng vì Trọng không kỷ luật được Dũng, lúc Trọng thắng vì hất được Dũng về hưu, nhưng bây giờ Dũng lại là người cười vì Trọng không gượng dậy nổi nữa. Đúng là chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.

Người thua luôn là nhân dân

Chỉ có điều, trong đám cầm quyền, ai khóc, ai cười thì “bên thua cuộc” luôn là nhân dân. Thật vậy, giá xăng và giá điện tăng phi mã đã làm vơi đáng kể túi tiền của hàng chục triệu người dân Việt Nam, đẩy rất nhiều người dân vào cảnh khốn khó.

Và người dân Việt Nam chỉ còn biết nhìn sang Venezuela, có thủ lãnh đối lập Guaido, đang tìm cách đánh đổ gã độc tài xã hội chủ nghĩa Maduro, để mà khao khát tự do, để mà chờ mong đất nước có dân chủ.

Đây là hình ảnh đón lễ.

Image may contain: outdoor
Trần Hồng Lâm

 

Hứa với dân Thủ Thiêm, trong tháng 11-2018, sẽ giải quyết dứt điểm vấn đề khiếu kiện, nhưng cuội cũng thua anh mấy bậc.

Nhưng với BCT, anh hứa không để xảy ra biểu tình ở thành phố nơi anh cai quản, anh chơi phát lào ra phát ý.

Đây là hình ảnh anh cho quân giăng lên để đón lễ.

” Ôi những cánh đồng quê chảy máu,
Dây thép gai đâm nát trời chiều!”

Từ kỳ thi tuyển sinh đại học 1976 đến 1990. Tất cả thí sinh được phân chia ra làm 14 hạng

Image may contain: text

Hien Huynh ThanhFollow

Sáng nay fb kỷ niệm bài viết này cách đây 2 năm

Có thể bạn chưa biết, đã có 1 thời như thế
Từ kỳ thi tuyển sinh đại học 1976 đến 1990. Tất cả thí sinh được phân chia ra làm 14 hạng (còn gọi là nhóm đối tượng). Thứ hạng này sau được mở rộng không chỉ tuyển sinh đại học mà cho nhiều việc khác như tuyển dụng…
1) Anh Hùng lực lượng vũ trang, anh hùng lao động
2) Bản thân là thương binh
3) Bộ đội xuất ngũ
4) Con liệt sĩ
5) Con thương binh- Dân tộc thiểu số (trừ người Hoa)
6) Con cán bộ (từ đây chia thêm 4 hạng tùy thuộc thời gian tham gia CM của cha/mẹ)
6.1 Tham gia CM trước 1945
6.2 Tham gia CM 1945- 1954
6.3 Tham gia CM 1954- 1973 (trước hiệp định Paris)
6.4 Tham gia CM 1973- trước 30/4/75
10) Con lao động, con em nhân viên chế độ cũ được lưu dung (chú ý lưu dung chứ không phải là lưu dụng)
11) Con hạ sĩ quan, binh sĩ, nhân viên chế độ cũ cấp thấp không bị đưa đi cải tạo tập trung
12) Con của người đang cải tạo tập trung
13) Con của người tham gia các tổ chức phản động chống phá chính quyền CM
14) Người Hoa
Note: Tui thi ĐH lần đầu (1979) thuộc diện 12, đến khi ba tui đi cải tạo về và được cho đi dạy học lại vì ông có bằng ĐHSP trước khi có bằng Cao học hành chánh nên sau đó tui được đặt cách thăng 2 bậc thành diện số 10 nên mới thi đậu. Người Hoa ở dưới đáy xã hội (được bổ sung vào diện 14 từ diện 5 sau sự kiện 1979).
P/s: “minh quạ” 1 cái hình để coi chơi.
“Xét hồ sơ Khổng Thu Hảo có cha là Khổng Như Hữu thiếu tá công binh ngụy đang cải tạo
Xét không cho đi học trường đai học và trung học chuyên nghiệp”