Cách mạng tháng tám

Cách mạng tháng tám

(trích Hồi ký “Tình yêu hiện sinh”)

Bác sĩ Phùng Văn Hạnh

Cách mạng tháng Tám có cần thiết hay không? Nếu không có đảng Cộng sản và Hồ chí Minh không sinh ra, thì liệu chính phủ Trần trọng Kim có đem lại nổi độc lập, thống nhất cho nước Việt nam hay không? Tôi nghĩ rằng được. Sau khi Nhật đầu hàng, chắc Pháp trở lại, song tôi nghĩ Bảo Đại và nhóm Trần trọng Kim có đủ sáng suốt để tạo một Việt nam độc lập trong khối Liên hiệp Pháp, hoặc kiểu Pháp-Việt đề huề như cụ Phan chu Trinh khởi xướng. Rồi từ từ với trình độ dân trí phát triển, thế giới tiến bộ, độc lập, tự do, thống nhất chắc chắn sẽ đến. Quả nhiên, khi chính phủ Pháp yêu cầu vua Bảo Đại về chấp chánh, đã phải ký với vua, bải bỏ các hiệp ước thời bảo hộ và thuộc địa, cả việc trả lại Nam Bộ, mà Pháp đã từ chối trong modus vivendi ký với Hồ chí Minh.

Năm 1953, ở Đà-lạt, tôi tình cờ nói chuyện với một cựu nhân viên trong phái đoàn Pháp. Ông nhắc lại chuyện gặp phái đoàn Phạm văn Đồng tại Đà-lạt năm 1946. Pháp nói là họ trở lại để hợp tác chứ không phải tạo lập lại chính sách thuộc địa. Pháp có khoa học kỷ thuật, Việt nam có tài nguyên và nhân công. Một phát triển chung trong khối Liên hiệp Pháp sẽ có lợi cho đôi bên. Song Đồng với đầu óc thiển cận và sô vin (chauvin) chỉ đòi độc lập, thống nhất hoàn toàn. Đồng lúc ấy trong đầu chỉ biết cách mạng vô sản, chứ đâu phải là một nhà chính trị mềm dẽo và có kiến thức cao. Cha của người bạn tôi, xưa kia có học chung với Đồng ở Hà-nội. Trong một cuộc chơi đá cầu, Đồng thua, trở nên cay cú và đá vào hạ bộ của ông. Ông kết luận một người không có “fair play”(ngay thẳng) như thế không thể là một nhà chính trị tốt. Mitterand, lúc sang Việt nam thăm Điện biên phủ, đã hối tiếc, nếu là ông, sẽ tránh được cuộc chiến tranh. Tạm ước Paris cũng xác định nước Việt nam mới, có chủ quyền đến tận Bình thuận. Pháp giữ Nam bộ trong 5 năm, sau đó sẽ có trưng cầu dân ý. Nếu dân Nam bộ thuận trở về trong lòng dân tộc sẽ có thống nhất. Hồ đã chọn giải pháp chiến tranh, nên khi ở Pháp về sau hội nghị Fontainebleau, đã xé tạm ước, đánh úp quân Pháp đêm 19-12-1946, vì Lénin đã dạy chỉ trong chiến tranh, rối loạn, đảng cộng sản mới diệt được phe quốc gia và vững mạnh lên. Sau 10 năm kháng chiến, năm 1954, Miền Bắc chỉ có chủ quyền đến sông Bến hải chứ không phải Bình thuận. Đúng là điên khùng, xem quốc tế CS là mục đích, còn quốc gia dân tôc là phương tiện.

Paul Bert, toàn quyền Pháp, là một trí thức nhân hậu và là một khoa học gia. Ông muốn thực hiện một chính sách khai hóa ở Việt nam. Chính ông đã có ý mở trường Đại học Hà- nội mà sau này Paul Doumer thực hiện. Ông nói với giới trí thức Việt nam là chế độ thực dân là một tất yếu lịch sử vì giá sử phương Đông tiến bộ hơn phương Tây thì Phương Đông sẽ chiếm cứ phương Tây để khai thác. Hung nô, Mông cổ đã chiếm đóng phương Tây trong quá khứ. Nếu nước Pháp trung thành với tinh thần nhân hậu cuả văn hóa Pháp, thì phải chia xẻ hiểu biết, kỹ thuật, cho Việt nam và đưa Việt nam đến phú cường. Có một bài báo Paris Match, tiếc rằng chế độ thực dân chấm dứt quá sớm. Khoa học gia Bỉ tìm ra một phương pháp làm cây chà là sản xuất dầu 10 lần hơn thường. Song không còn thuộc địa để ứng dụng. Nếu Tây phương còn giữ thuộc địa ở Phi châu, có thể là họ làm Phi châu phồn thịnh hơn hiện giờ, bởi vì các lãnh đạo mới của Phi châu mang tính cách độc tài cố hữu thời bộ lạc, lại tham nhũng. Dĩ nhiên với kinh tế thị trường, các công ty kỷ nghệ mẫu quốc sẽ mở công xưởng, ở xứ thuộc địa, đâu cần phải kêu gào đầu tư ngoại quốc như hiện nay.

Hồ huyênh hoang: “chúng ta quyết giành cho được độc lập, thống nhất dù cho phải sống 30 năm trong khói lửa”, khi đáp lời mời của Johnson mở hoà đàm. Đến nổi báo chí Tây phương phải ta thán: “Đệ nhất, đệ nhị thế giới chiến tranh cũng chỉ kéo dài 5, 6 năm, nhân loại đã vô cùng mệt mỏi. Thế mà già Hồ ung dung đưa dân tộc Việt Nam vào một cuộc chiến tranh trường kỳ 30 năm. Báo chí Mỹ đã chế giễu lời nói sắt máu ấy với câu chuyện hài hước: “Ông Mỹ cha sau khi chiến đấu 10 năm ở Việt nam về, kêu Mỹ con lên đường thế mình trong 10 năm nữa. Nhưng chưa hết. Phải một thế hệ Mỹ cháu lên đường, chiến tranh Việt nam mới chấm dứt”.

Hồ không ham hòa đàm, chỉ ham máu chảy. Máu thịt dân Việt Nam Hồ xem như là của riêng, đem ra phung phí thoả thích để đạt những mục tiêu của Quốc tế vô sản. Riêng Lê Duẩn, kẻ kế thừa cũng nướng 10 triệu thanh niên (theo tiết lộ của bà vợ) trong công cuộc “xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước, mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Theo nhà triết học Pháp Jean Francois Revel, Hồ đã lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam. “Mục tiêu của Hồ không phải là Việt Nam độc lập, mà sự hội nhập vào Quốc tế CS. Chủ đích của ông không phải là giành lại cho nhân dân quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền lựa chọn người lãnh đạo, quyền người dân chọn luật pháp và lối sống của mình. Ông chỉ nhắm cưỡng bức nhân dân chấp nhận chế độ toàn trị kiểu Stalin, với tất cả những đặc điểm của nó: giết người không cần luật pháp xét xử, trại tập trung, sự chà đạp nhân phẩm trong Goulag cải tạo, quần chúng chết đói và tham nhũng của lãnh đạo”.

“Hồ chí Minh là một trong những người cứng rắn nhất khi áp dụng phương pháp cai trị kiểu độc tài CS suốt thế kỷ 20. Nội dung phương thức ấy là khơi dậy những khát vọng tự nhiên của con người như là khát vọng tự do, phồn thịnh, tiến bộ, độc lập dân tộc để rồi hướng tất cả những ý nguyện ấy vào những mục tiêu trái ngược với những khát vọng nói trên: ông ta đã lợi dụng quần chúng”

Cách mạng tháng Tám thực không cần thiết. Kháng chiến chống Pháp có thể tránh được. Xem như các nước Phi luật Tân, Thái Lan, Mã Lai v.v được độc lập mà đâu phải đi qua biển máu như Việt Nam. Tứ cường sau đệ nhị thế chiến đã cam kết trong “Hiến chương Đại Tây dương” trả lại tự do độc lập cho các xứ thuộc địa. Anh, Pháp, Hòa Lan, đều giữ lời hứa. Năm 1949, Pháp đã trao chủ quyền độc lập, thống nhất cho Quốc gia Việt Nam, với sự toàn vẹn lãnh thổ từ ải Nam Quan, đên Mũi Cà Mâu cho Quốc trưởng Bảo Đại. Ngày 25-04-1956 người lính Pháp cuối cùng rời Nam Bộ (thời Ngô đình Diệm) chấm dứt chế độ thực dân Pháp sau 72 năm (1884-1956). Nếu không có họ Hồ phá đám, với chính phủ Trần trọng Kim, thì độc lập, thống nhứt nước ta sẽ hoàn thành vào khoảng 1948.

 Chúng ta có thể bác bỏ dễ dàng luận điệu của Mao là chính quyền thoát thai từ một thùng thuốc súng. Bạo động là cốt lõi của nguỵ quyền CS. Sao phải áp dụng những lề lối côn đồ, cướp của giết người? Gandhi đã giành độc lập cho Ấn độ bằng bất bạo động. Mandela giành tự do cho người da đen Nam Phi cũng bằng bất bạo động. Cụ Phan chu Trinh cũng dùng bất bạo động để tranh đấu người Pháp trả tự do độc lập cho nước nhà. Hiện nay nhiều thức giả đã tìm thấy chân lý nầy và ca tụng sự sáng suốt đi trước thời đại của cụ. Cụ Phan khi ở Pháp đã khuyên Nguyễn tất Thành là đừng theo thuyết CS, vì thuyết ấy còn mơ hồ, và chưa được thực tế kiểm nghiệm. Thành cho là cụ Phan thủ cựu, lạc hậu. Cụ Phan đã gọi Thành là “tử mã lộc thạch” nghĩa là ngựa non háu đá. Nói chung Đảng CS Việt Nam phần lớn trình độ văn hóa lớp ba ngu dốt, bị mê hoặc bởi một lý thuyết ảo tưởng, sắt máu. Giết hại các đảng phái đối lập, tiêu diệt tôn giáo, cải cách ruộng đất, đày ải trí thức, chôn vùi nhân tài, chủ động hai cuộc chiến tranh vô ích chống Pháp, chống Mỹ, đẩy hàng triệu thanh niên ưu tú vào chỗ chết.

Tóm lại nước ta thật bất hạnh rơi vào tay CS để chịu 30 năm điêu linh, chiến tranh, tàn phá, máu chảy thành sông, đống xuơng vô định. Người dân gánh chịu muôn vàn khổ cực. Tội này của Hồ chí Minh và tập đoàn CS, muôn đời bị nguyền rủa, lịch sử lên án.

Bác sĩ Phùng Văn Hạnh

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chửi

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chửi

Ảnh của tuongnangtien

 tuongnangtien

Chỉnh đốn Đảng … để lấy lại niềm tin và tình thương yêu của nhân dân.

 Nguyễn Phú Trọng

Vài tháng trước, rất nhiều FB đã tận tình chia sẻ thông tin (và bầy tỏ sự ái ngại) về tình cảnh của một du khách bị mất cắp hết cả giấy tờ và tiền bạc ở VN.

Cần mọi người giúp đỡ, share giúp e cả nhà ạ
Tối nay dưới bãi biển đoạn gần tháp trầm Hương
1 cô người Colombia ở bãi biển Nha Trang bị lấy cắp mất 1 túi đen trong đó có nhiều giấy tờ quan trọng gồm :
Passport tên Alejandra
Colobia ID (Cmnd)
Thẻ Ngân Hàng
Điện thoại iphone X
Cô ấy đang hoảng loạn tinh thần vì ko có tiền mà ko còn 1 giấy tờ tuỳ thân nào hết
.

Tôi chỉ biết lờ mờ Colombia là một quốc gia thuộc Nam Mỹ và đoán chừng rằng những người lãnh đạo cái đất nước này chắc chỉ toàn là bọn giá áo túi cơm thôi. Chứ dân Việt đi du lịch thế giới thì chả ai lại phải rơi vào tình cảnh “hoảng loạn” đến độ thê thảm như cái cô Alejandra này cả. Dẫu có lâm vào tình cảnh khó khăn đến đâu chăng nữa, họ chỉ cần bấm ĐT thôi là mọi việc sẽ trơn tru và êm ru bà rù ngay – theo như tin loan của trang Giáo Dục Việt Nam, đọc được vào hôm 3 tháng 2 năm 2015:  

Số điện thoại đường dây nóng hỗ trợ công dân Việt Nam ở nước ngoài vừa chính thức được khai trương. Mọi công dân Việt Nam khi ra nước ngoài trong các trường hợp khẩn cấp như đi lạc, mất hộ chiếu, mất visa, không biết tiếng, tranh chấp pháp lý, giao tranh quân sự, bị lừa đảo, bị bắt giữ… có thể gọi vào số điện thoại đường dây nóng 00844 62 844 844 nhờ trợ giúp.

Theo Cục trưởng Cục Lãnh sự Nguyễn Hữu Tráng cho biết tại buổi lễ khai trương số điện thoại đường dây nóng: “Khi công dân gọi đến số này, điện thoại viên Viettel trực 24/7 sẽ trả lời những câu hỏi đơn giản. Những vấn đề phức tạp, chuyên môn sâu sẽ được kết nối đến 4 số máy bảo hộ công dân vốn vẫn hoạt động từ lâu của Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao.”

Thiệt là văn minh và tử tế tới hết biết luôn!

Thảo nào mà Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã mạnh miệng tuyên bố rằng “Việt Nam tuy là nước có thu nhập thấp nhưng có chỉ số hạnh phúc cao thứ 5 thế giới .” Tôi hoàn toàn và tuyệt đối chia sẻ niềm hãnh diện cũng như quan niệm sống “ít tiền” này.

Sau hai mươi năm làm công chức tại một quận hạt nhỏ (ở California) hưu bổng hàng tháng của tôi tuy cỡ gấp ba hay bốn lương tháng của ông T.T Việt Nam hiện nay nhưng tôi sống không  “hạnh phúc” gì cho lắm. Đã thế, khi đi du lịch ở những quốc gia thuộc Thế Giới Thứ Ba (The Third Word) nơi mà khó tìm được Toà Lãnh Sự Hoa Kỳ là lo lắng thấy bà luôn. Lỡ mà cũng bị mất bóp tiền thì chắc chết, chết chắc.

Từ khi biết Việt Nam có đường dây nóng hỗ trợ công dân ở nước ngoài, và chỉ số số hạnh phúc  (cao ngất ngư) của tộc này, tôi mới hiểu tại sao có nhiều người ngoại quốc đã từng ước ao “ngủ một đêm biến thành người Việt.” Cùng lúc, tôi cũng tiếc (đứt ruột) vì đã không có cái vinh hạnh được mang quốc tịch và hộ chiếu VN.

Sự tiếc nuối này chỉ mới chấm dứt tuần qua, chính xác là vào ngày 12-10-2019, sau khi tôi đọc được một status (hơi buồn) trên trang FB của cô Trang Nguyễn. Tuy đến nay thì nội dung không còn được hiển thị (This post has been removed or could not be loaded) chắc vì … “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng” nhưng vẫn có thể đọc được trên trang Tiếng Dân:

Chào mọi người,

Em tên Trang Anh. Hiện tại em đang du lịch tại Peru và bị mất trộm đồ trong đó có hộ chiếu. Em đã có giấy xác nhận của cảnh sát Peru về việc mất hộ chiếu và cố gắng liên lạc Đại sứ quán (ĐSQ) tại các nước lân cận để xin cấp lại hộ chiếu.

Đầu tiên em gọi điện tới Tổng đài bảo hộ công dân thì nhận được những câu trả lời rất hời hợt và thiếu thông tin, và người trực tổng đài trả lời rằng ĐSQ Việt Nam tại Chile sẽ kiêm nhiệm khu vực Peru và cho em số điện thoại + email của ĐSQ tại Chile.

Em liên lạc tới ĐSQ Việt Nam tại Chile thì được thông báo là liên hệ ĐSQ tại Brazil để làm thủ tục xin cấp lại hộ chiếu; và cho em một contact có đuôi gmail.com.

Em lên trang web của ĐSQ tại Brazil tìm thông tin liên lạc. Em gọi điện thoại quốc tế tới Brazil theo số “ĐƯỜNG DÂY NÓNG SỨ QUÁN” như thông báo trên tất cả các trang web nhưng đã 2 ngày liên tục gọi theo giờ làm việc thông báo trên trang web, nhưng KHÔNG MỘT CUỘC NÀO CÓ NGƯỜI NHẤC MÁY…

Hoá ra là chỉ có dây nhợ giăng mắc chơi cho vui, chứ chả có người nghe. Nói cách khác, cái được mệnh danh là TỔNG ĐÀI BẢO HỘ CÔNG DÂN chỉ là một màn trình diễn thời trang của Bộ Ngoại Giao Việt Nam thôi. Mà ở cái xứ sở này thì bộ nào cũng vậy. Cá mè cùng lứa cả.

Đại Sứ Quán nào cũng có điện thoại nhưng chả ai nhấc máy. Địa phương nào cũng đều có Văn Phòng Tiếp Dân nhưng không có người ngồi. Ngày 11 tháng 9 năm 2019, báo Dân Trí đi tin : “Không ít Giám đốc Sở 5 năm liền không một lần tiếp dân.”

Năm năm không phải là thời gian đáng kể, nếu so sánh với nội dung bản tin của báo Sài Gòn Giải Phóng – số ra ngày 29 tháng năm 2019:

Tại huyện Hóc Môn, bà Nguyễn Kim Sang (ngụ xã Xuân Thới Đông) có lô đất hơn 600m2 gia đình đang sử dụng bỗng nhiên bị UBND huyện cấp giấy chứng nhận cho người khác. Suốt từ năm 2007 đến nay, bà Sang đã đi khắp nơi từ xã, huyện đến thành phố yêu cầu được gặp lãnh đạo nêu vụ việc, nhưng đều bị từ chối.

“Xã bảo lên huyện hỏi, vì trên đó họ cấp giấy; lên huyện thì nói về xã. Lên thành phố thì lại bảo về huyện, xã gặp lãnh đạo, vì dưới đó họ nắm được việc. Cứ thế, hơn 10 năm rồi tôi vẫn chưa gặp được ai”, bà Sang bức xúc nói.

Thiệt là quá đã, và quá đáng!

Trên bảo mà dưới không nhe chăng? Chả có khác biệt “trên/dưới” gì đâu. Chúng đều cùng một giuộc như nhau cả:

Sáng ngày 8 tháng 8 năm 2019, đoàn nhân sĩ trí thức mang bản Tuyên bố Biển Đông đến trước Văn phòng Quốc hội với mong muốn trao tận tay bản Tuyên bố cho đại diện văn phòng, nhưng đoàn không được vào. Bản tuyên bố sẽ được gửi đến Văn phòng Quốc hội qua đường bưu điện… (“Quốc Hội Của Dân Mà Không Tiếp Dân.” RFA – 08/08/2019).

ĐT không có người nghe, văn phòng tiếp dân không có người ngồi thì bản Tuyên Bố Biển Đông  chắc gì đã có người mang chuyển và người đọc? May mắn là Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng biết tất tần tật những bất cập của chính phủ hiện hành – theo như tường thuật của báo Thanh Niên, đọc được hôm 13 tháng 10 năm 2019:

Chiều 12.10, phát biểu bế mạc Hội nghị lần thứ 11 Ban Chấp hành T.Ư Đảng khóa XII, Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh việc “chỉnh đốn Đảng … để lấy lại niềm tin và tình thương yêu, quý trọng của nhân dân.” Sao không “chỉnh cái mả mẹ đốn cái mả cha của chúng mày đi” cho xong chuyện!

Nó chỉ mất một thứ: văn hoá

Huy Chiêu to K75 LƯƠNG VĂN CAN
Tui nhớ mang máng hồi lớp 12 học Triết với thầy Hồ công Hưng, thầy nói : văn hóa là cái còn lại khi mọi thứ đã mất hết … ( nhớ mang máng là vậy )

La culture, c’est ce qui reste quand on a tout oublié

Nguyễn Thành Xuân to NHÓM ẾCH VÊ

💟💟💟

An Nguyen to Cựu Học sinh Pétrus Trương Vĩnh Ky’

MIỀN NAM VẪN CHÌNH ÌNH ĐÓ, KHÔNG MẤT ĐI ĐÂU…

Nó chỉ mất một thứ: văn hoá.

Nghe ông anh Thành Lộc kể câu chuyện ở quán bún bò của một gia đình gốc Huế trên đường Cao Bá Nhạ có chú trai con bà chủ mỗi lần tính tiền đều lễ độ bặt thiệp làm anh luôn dừng đũa để nghe, chợt nhớ tới câu chuyện nho nhỏ này.

Hôm trước, vào một buổi chiều muộn, sau khi mua ít đồ từ chợ ABC bước ra, tui thấy một bà cụ chừng bảy mươi. Bà ăn mặc đẹp đẽ thẳng thớm, tóc bới cao, gương mặt trang điểm nhẹ, bày chiếc bàn xếp ra sau đuôi xe mình, đặt mấy nải chuối xanh trên đó. Ngang qua, bà cười thật tươi với tui:

– Cậu ơi, mua giùm tui nải chuối đi cậu, chuối xiêm đen nhà trồng ngon lắm.

Cái thằng chẳng mấy khi ăn chuối định cám ơn rồi lướt qua nhưng đành dừng lại. Có lẽ bị nắm níu bởi cái giọng nói quá chừng ngọt.

– Bao nhiêu một nải vậy bà ơi?

– Dạ thưa cậu, năm đồng. Cái này là chuối xiêm đen nên nó mắc hơn chuối thường một chút.

– Vậy bà cho con hai nải nhe.

– Cậu ơi, sắp tối rồi, hay là cậu lấy giúp bà già bốn nải này luôn đi. Ăn hổng hết mình bỏ tủ lạnh hoặc nấu chè hay làm chuối chiên cũng ngon. Chưn cẳng tui bị khớp, ngồi từ chiều giờ bán được có một nải. Tối rồi, cậu lấy hết, tui tính 18 đồng thôi.

– Dạ được rồi, bà lấy hết cho con đi.

Bà cẩn thận gói mỗi nải vô từng bịch riêng, còn dặn dò thêm cách phân biệt chuối xiêm đen và xiêm thường. Thằng tui cứ đứng xớ rớ hoài, hỏi thăm đủ thứ. Là để được nghe cái giọng nói ngọt mềm, được nghe cái cách nói của một-người-miền-Nam-cũ khi trước mỗi câu trả lời, bà đều “dạ thưa cậu”.

Thấy đâu đó bóng dáng bà nội bà Tư, thấy mình như đang đứng giữa cái vùng đất đã từng được lớn lên, với những con người hiền hoà, khiêm nhường và quá đỗi ngọt ngào trong ứng xử. Tự nhiên thấy quê hương ở ngay trân chỗ này, ngọt ngào vô phương.

Bà Tư, bà nội hay bà bán chuối của tui, chẳng ai được học cao nhưng cái văn hoá ứng xử của họ sao mà văn minh mà dễ thương quá trời quá đất. Nói tới đây, tự nhiên so sánh, rồi tiếc ngẩn tiếc ngơ cái văn-hoá-miền-Nam. Ai tiếc nuối những phố phường thênh thang xưa cũ, những áo dài thắt eo hay thể chế Cộng Hoà gì đó, cứ việc. Riêng tui, tui tiếc nuối một miền Nam hiền hoà, văn minh và lịch thiệp. Miền Nam vẫn chình ình đó, không mất đi đâu. Nó chỉ mất một thứ: văn hoá.

***
Cái miền-Nam tui đang nói tới được tính từ vĩ tuyến 17 trở vào.

***
Chia sẻ riêng với mấy bạn trẻ: Thiệt ra, khoảng một nửa thành công trong cuộc sống của các bạn sẽ được quyết định bởi cách các bạn xài những “dạ”, “thưa”, “cám ơn”, “xin lỗi”. Thiệt.

TÒNG THANH PHẠM

Nhờ nâng điểm cho 20 thí sinh THPT Hà Giang để “tạo phúc”

Nhờ nâng điểm cho 20 thí sinh THPT Hà Giang để “tạo phúc”

Bà Lê Thị Dung, Phó Phòng An ninh chính trị nội bộ (PA03) công an tỉnh Hà Giang hôm 15/10/2019 khai trước tòa án rằng, bà nhờ Trưởng phòng khảo thí tỉnh nâng điểm cho 20 thí sinh trong đó có con của mình chỉ nhằm để tạo phúc, chứ không có lợi lộc gì.

“Chính bản thân tôi lúc đi nhờ chỉ nghĩ tới việc tạo phúc, chứ không nghĩ anh Hoài (Trưởng phòng khảo thí Hà giang) nâng tới ngần ấy điểm. Lúc đó tôi mới biết đó là vi phạm pháp luật” – mạng báo PLTPHCM dẫn lời bà Dung nói.

Hội đồng xét xử tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang sáng nay xét hỏi bà Lê Thị Dung, bà này bị đưa ra xét xử về tội “lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ để trục lợi’.

Theo cáo trạng, do mối quan hệ quen biết, bị cáo Dung đã nhờ và được Trưởng phòng khảo thí Nguyễn Thanh Hoài giúp nâng điểm cho 20 thí sinh trong đó có người được nâng gần 30 điểm mà không có hứa hẹn vật chất gì.

Một luật sư chất vấn bà Dung về nghi vấn có nhiều thí sinh từ tỉnh khác đến Hà Giang dự thi và mỗi suất thi đỗ vào các trường công an, nếu được nâng điểm sẽ phải trả từ 1 – 1,2 tỉ đồng.

“Bị cáo là công an và có thấy rằng cần phải đề nghị cơ quan tố tụng, các cơ quan chức năng làm rõ vấn đề này, nhằm làm trong sạch lực lượng công an hay không?” – mạng báo Tuổi trẻ online dẫn lời một luật sư hỏi trong phiên tòa.

Cựu Phó phòng An ninh Chính trị nội bộ tỉnh Hà Giang khẳng định mình giúp các thí sinh chủ yếu vì tình cảm, không phải vì tiền. “Nhưng nếu dư luận nói tôi làm vì tiền, vì lợi ích thì tôi cũng xin đề nghị các cơ quan chức năng làm rõ” – bị cáo Dung nói.

Các bạn nghĩ sao?

Image may contain: 2 people, text

Nam sinh lớp 12 lắp ráp thành công ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời chở được 12 người

Cuộc đời của em này rắc rối từ đây vì sự phát minh của em???

DANTRI.COM.VN
(Dân trí) – Tiếp nối thành công từ chiếc xe ô tô chạy bằng năng lượng mặt trời với kiểu dáng giống thương hiệu Volkswagen, em Ngô Việt Cường, học sinh lớp 12A11 trường THPT Tống Văn Trân (huyện Ý Yên, Nam Định) tiếp tục lắp ráp thà…

Cần truy tố tội ác chống lại nhân loại !!

Image may contain: 1 person, text
Phan Công Hải

Cần truy tố tội ác chống lại nhân loại !!

Thông qua VN Parma, bọn buôn bán thuốc giả đã đưa thuốc tây giả vào 109 bệnh viện và rất nhiều nhà thuốc khác. Bệnh nhân không chết vì bệnh mà không có tiền mua thuốc hay vì có tiền mà không có thuốc. Mà bệnh nhân chết vì mua phải thuốc giả. Hành vi buôn bán thuốc giả có tổ chức này là hành gián tiếp giết người hàng loạt. Dưới góc nhìn công pháp quốc tế, thì hành vi này đã phạm vào tội ác chống lại nhân loại. Bà bộ trưởng Bộ Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến và thuộc cấp phải chịu trách nhiệm vụ việc tội ác này. Do đó, cần phải truy tố tội ác chống lại nhân loại!

Tại sao người đi xuất khẩu lao động nước ngoài hầu hết lại do các đầu mối tư nhân tuyển dụng, giải quyết visa với giá cắt cổ?

Lê Vi

Tại sao người đi xuất khẩu lao động nước ngoài hầu hết lại do các đầu mối tư nhân tuyển dụng, giải quyết visa với giá cắt cổ?

Một người ra nước ngoài lao động kiếm sống không chỉ cho mình mà cho cả gia đình. Họ phải làm việc đầu tắt mặt tối, vậy mà họ phải dành dụm, bỏ ra khoảng 1/3 thu nhập từ những đồng tiền thấm đẫm mồ hôi và nước mắt để gửi về trả nợ cả vốn lẫn lãi cho bọn môi giới.

Tại sao ngành Lao động, thương binh và xã hội từ trung ương tới địa phương không công khai chỉ tiêu và qui trình tuyển dụng mà cố tình tạo ra tình trạng mập mờ về thông tin để dung dưỡng bọn môi giới? Phải chăng họ muốn thông qua bọn bất lương để bóc lột những mảnh đời cơ cực phải tha hương làm việc xứ người?

Tôi muốn dành câu hỏi này cho ông Đào Ngọc Dung, Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và xã hội, cũng như dành cho các ông bà đại biểu Quốc hội tự nhận là công chính.

Rất bức xúc khi được biết nhiều mảnh đời cơ cực lao động xuất khẩu phải dành tới 1 năm lao động trong thời hạn làm việc 3 năm ở xứ người để “còng lưng kéo cày” trả nợ cho bọn ăn trên ngồi chốc (cả quan chức và môi giới).

Trần Quốc Quân

Tiếng khóc trong rừng

Tiếng khóc trong rừng   

Bên cạnh Làng Cùi Di-Linh, tỉnh Lâm Ðồng, có ngôi mộ của Ðức Giám Mục Jean Cassaigne (Gioan Sanh,) vị sáng lập giáo xứ và làng cùi tại Di-Linh. Trên bia mộ Ðức Giám Mục De Cassaigne, có khắc hai dòng chữ sau đây:

“Tôi xin những người nào, mà khi còn sống, tôi không giúp đỡ được gì, hãy tha lỗi cho tôi”.

“Tôi xin những người nào, mà khi còn sống, tôi đã nêu gương xấu, hãy tha lỗi cho tôi”.

Ngay sau khi Ðức Cha Jean Cassaigne tấn phong Cha Simon Hòa Hiền (cựu Giám Mục Ðịa Phận Ðàlạt) năm 1955, thay vì về lại Pháp là nơi Ðức Cha Cassainge đã lớn lên, Ngài đã trở lại để vui sống với anh em bệnh nhân trại cùi, một làng nhỏ chính tay Ngài tạo dựng mấy mươi năm về trước. Tại làng nhỏ bé này, Ngài vừa làm Cha sở, Thầy giảng, Giám đốc, Y tá, chăm nom chu đáo cho tất cả bệnh nhân mọi tôn giáo, trẻ già, với sự cộng tác nhiệt thành của các sơ dòng Bác Ái Vinh Sơn. Ngài quyết tâm sống chết với con cái cùi hủi của Ngàị

Trong cuốn “Lạc Quan Trên Miền Thượng” do Linh Mục Giuse Phùng Thanh Quang viết vội vào năm 1972 về cuộc đời hy sinh cho người cùi của Ðức Cha Cassaigne, lúc Ðức Cha Cassaigne đang đau quằn quại thê thảm với những cơn đau khủng khiếp cuối đời. Một đời hy sinh thật cao quý của Ðức Cha Cassaigne mà có lẽ nay còn rất ít người có biết và nhớ đến.

Cha Cassaigne được thụ Phong chức Linh Mục năm 1925 tại chủng viện Rue du Bac của Paris. Qua Sài Gòn ngay sau đó và nhận nhiệm sở thí điểm truyền giáo vùng ma thiêng nước độc Di Linh (DJIRING) năm 1927. Ngài đã yêu thương những người “Mọi cùi” đến độ đã sống giữa người cùi, tắm rửa, săn sóc cho những người cùi, đã thương yêu họ cho đến khi họ chết. Cha Cassaigne đã kể một câu chuyện có lần Ngài giúp những người cùi thức ăn gồm có gạo, muối, và thịt naị Có một bà cùi hàng tuần đến lấy phần ăn, nhưng tuần đó không thấy đến. Cha Cassaigne đến lều tranh tìm bà thì thấy bà ta sắp chết với mủ nhớt nhầy nhụa, mùi hôi thối không chịu được xông ra từ mảnh thân héo tàn đáng thương xót nàỵ Cha vội lo dạy bà những điều về Thiên Chúa và hỏi bà ta có muốn Cha rửa sạch những tội lỗi để bà được lên Trời sau khi chết không? Người cùi đáng thương đồng ý được rửa tội và nói với Cha Cassaigne rằng:

 “Cau dờng! Ăn rơp kăh dơ mê dỡ ăn gũh rê hơ trồ”

“Ông lớn ơi! Tui sẽ nhớ đến ông khi tôi ở trên Trời”.

Cái chết tội nghiệp nhưng tốt lành của bà Thượng cùi đã làm khích động thật sâu xa tâm hồn Tông Ðồ của vị Linh Mục Thừa Saị Câu nói “Tôi sẽ nhớ Cha khi được ở trên Trời” là viên đá đầu tiên được đặt xuống để khởi đầu công cuộc thành lập làng cùi tại Di Linh.

Trong khoảng thời gian đó, ở miền Trung cũng như ở miền Nam nước Việt cũng có những trại cùi với số người bệnh tương đối ít. Trong khi ở vùng đất xa xôi có đến hàng trăm người cùi, lại không có chỗ cho họ ở. Theo lời Linh Mục Phùng Thanh Quang kể lại.

Một ngày cuối Thu năm 1928, trong chuyến đi thăm một làng Thượng xa, đang băng qua rừng vắng thì bỗng có tiếng chân nhiều người dồn dập từ trong vùng tối âm u, nhiều giọng la ú ớ kêu Ngài dừng lại. Những bóng dáng quái dị xuất hiện như một đoàn ma đói. Thân hình xác xơ, kẻ mất tay, người sức mũi, miệng chảy nước lòng thòng và tất cả hầu như què quặt. Họ mặc dù có người khập khiểng, có người vừa bò vừa lết, và đói, cố đuổi theo Cha bao vây lấy Ngài và tất cả đồng gào lên thảm thiết:

“Ơ cau dơng! Ơ cau dơng! Dăn nđàc sơngit bol hi!”

Ới ông lớn! Ới ông lớn! Xin thương xót chúng tôi!

Rồi tất cả sụp lạy Ngài và khóc rống. Cha Cassaingne vừa sợ hãi, vừa mủi lòng. Thì ra đây là nhóm người cùi bị xóm làng kinh tởm đuổi đi, họ tụ tập từng nhóm ngoài rừng xa, sống lây lất qua ngày để chờ chết. Có lẽ họ đã nghe lời đồn đãi về ông lớn làm thuốc và hay thương giúp người cùi này. Họ chờ Cha trên khúc đường vắng để nhờ Cha giúp đỡ. Vài ngày sau, đó, việc lập làng cùi Di Linh được xúc tiến ngay [3] Trong bài thuyết trình của Cha Cassaigne tại Sài Gòn năm 1943 về bệnh cùi khủng khiếp như thế nào, Ngài viết:

“Ở xứ Thượng cũng như hầu hết các xứ vùng nhiệt đới, nơi mà sự ăn ở sạch sẽ và phương pháp vệ sinh ít được lưu ý, thì con số người mắc bệnh cùi khá cao. Khi mà có thể còn làm việc được thì người mắc bệnh cùi vẫn còn được sống chung với gia đình. Nhưng đến khi thân tàn ma dại không làm gì được nữa, nhất là khi các vết ung thối bắt đầu phá miệng lở loét ra, mủ máu vấy đầy khiến những người chung quanh nhờm gớm kinh tởm không chịu được, thì dân làng đưa họ vào rừng, cất cho họ một túp lều tranh để người cùi ở lại đó một mình sống chết sao mặc kệ! Rồi yếu liệt cô đơn trong túp lều hiu quạnh, người cùi không còn sức làm gì nữa để kiếm ăn vì tay chân cụt mất rồi! Họ sẽ chết dần chết mòn một cách thảm khốc, sẽ gục ngã ở một xó kẹt nào đó rồi chết đi vì đói lạnh, mà chẵng có ai hay biết…”

Trước khi mắc bệnh, mỗi lần thuyết trình đến đây, cha Cassaigne không sao cầm được nước mắt, phần thì thấy thương những người xấu số, phần thì chắc Ngài cảm thấy lo âu sợ sệt như linh cảm thấy trước định mệnh sẽ đến, Ngài run sợ như chính mình đang mắc chứng bệnh nan y nàỵ

Các việc làm nhân đức của Cha Jean Cassaigne đã đưa Ngài từ một căn lều tranh để phục vụ người hủi tới tận tai Tòa Thánh La Mã. Ngài được bổ nhiệm chức Giám Mục và Ngài phải tuân lệnh Toà Thánh về làm việc tại Ðiạ Phận Sài Gòn. Trong hơn 14 năm giữ chức vụ này Ðức Giám Mục Cassaigne đã đôn đốc thực hiện công cuộc bác ái, cứu trợ vật chất, ủy lạo tinh thần cho những người gặp cảnh bất trắc nghèo khó, di cư tị nạn, không phân biệt địa phương hay tôn giáọ Vì nhớ đám dân cùi, Ngài xin từ nhiệm chức Giám Mục Sài Gòn để trở về băng bó vết thương tinh thần và vật chất cho những đứa con cùi hủi của Ngài tại làng cùi Di Linh.

Vì sống một đời sống quá khắc khổ trong rừng nên Ðức Cha đã mang nhiều bịnh nặng. Từ năm 1929, Ngài đã mắc bịnh sốt rét rừng. Năm 1943, bịnh cùi đã đến với Ngài vì sống gần gũi với người bịnh; từ năm 1957, bịnh lao xương làm không thuốc chữa Ngài đau đớn, và năm 1964, bịnh lao phổi trở lại hành ha thân Ngàị Ðức Cha đau đớn tột cùng với những cực hình thể xác, nhưng luôn luôn vững lòng chấp nhận để xin Chúa thương mà giảm bớt cái đau của những người hủi tại Việt Nam. Những ai may mắn sống gần Ðức Cha thường được nghe Người nói:

“Ðời tôi chỉ có ba ước nguyện: được chịu đựng, chịu đau, và chịu chết ở đây, giữa những người Thượng của tôi” (Je ne demande que trios choses: tenir, souffrir, et mourir ici, au milieu de mes Montagnards).

Chúa đã nhận lời cầu xin của Ðức Cha, đã cho Ngài mang lấy bốn chứng bệnh nan y. Ðã giúp sức cho Ngài chịu đựng quá lâu dài. Những ngày cuối cùng tuy đau đớn, nhưng Người vẫn đọc kinh cầu nguyện cho nước Việt Nam, cho các người cùi. Người nói:

“Suốt 47 năm dài, Cha đã sống giữa các con, đã sống tại Việt Nam này, và đã dâng hiến tất cả cho các con. Giờ đây, Cha không tiếc một điều gì về sự dâng hiến toàn diện ấy”.

Theo lời từ biệt của ông Nguyễn Thạch Vân, đọc trong lễ an táng Ðức Cha Cassaigne tại Di Linh ngày 11 tháng 5, năm 1973 kể lại, Cha Cassaigne còn nói:

“Việt Nam chính là quê hương của Cha, bởi vì Chúa muốn như vậy”.

Khi nói đến câu: “Nước Việt Nam là quê hương của tôi”. Ðức Cha chấp tay như để cầu nguyện, và Ngài khóc! Ðây là giòng lệ Thánh cầu nguyện của một Tông đồ Truyền giáo, đã tận hiến đời mình cho lớp người khốn khổ, bất hạnh nhất trên cõi đời này.

Năm 1972, Ðức Cha đã được trao tặng Ðệ Tứ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương trên giường bệnh và đã qua đời tại Di-Linh ngày 31-10-1073.

 

Trần Bá Lộc & Nguyễn Thị Lân

Sau 8 năm chị vẫn quyến rũ, vẫn mạnh mẽ và kiên cường…

Xuan Ly is with Ton-Vinh Trinh-Do and 10 others.

Sau 8 năm tù cộng sản Việt Nam nghĩ sẽ làm nhụt ý chí của Chị Minh Mẫn, cũng như dập tắt được việc người dân lên tiếng chống Trung Quốc, cộng sản Việt Nam hầu như đã thất bại hoàn toàn.

Việc này chỉ làm cộng sản lộ ra bản chất làm tay sai và bán nước cho Trung cộng, coi người dân như kẻ thù không hơn không kém!

Trung cộng cướp đảo thì cho là anh em tốt, đồng chí tốt, và ngày càng nâng cấp mối quan hệ tốt đẹp lành mạnh!

Dân lên tiếng chống Trung cộng cướp đảo, nhà cầm quyền liền bỏ tù, truy sát, đánh đập… Phải nói chưa thấy chế độ nào man rợ như cộng sản VN bây giờ.

P/s: Sau 8 năm chị vẫn quyến rũ, vẫn mạnh mẽ và kiên cường thì khỏi phải bàn😍

Fb Phạm Minh Vũ

TIẾC CHO GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ…

Image may contain: 5 people, people smiling, people standing and outdoor

8 SÀI GÒN

TIẾC CHO GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ…

Trong số các bạn đọc FB của tôi, tôi đoan chắc sẽ có rất nhiều người xúc động khi nghe ai đó nhắc tới tên của hệ thống trường La San. Đó chính là một hệ thống trường quốc tế hiếm hoi ở VN xuất hiện từ 1865. Sau 150 năm, các trường La San cuối cùng bị đóng cửa vào 1975. Nhưng chất lượng và tinh thần giáo dục của La San thì còn mãi.

Ban đầu, chỉ có 6 sư huynh dòng La San là dòng tu Công giáo với mục đích giáo dục cho trẻ em nghèo rời Toulon, Pháp sang Việt Nam. Khi đến Sài Gòn vào đầu năm 1866 các sư huynh tham gia quản giáo trường Trung học Adran (Collège d’Adran) vốn đã được các linh mục thuộc Hội Thừa sai Paris mở ở Sài Gòn từ năm 1861.

Vì có tiếng dạy giỏi, các sư huynh được nhiều nơi như Chợ Lớn, Mỹ Tho lần lượt xin mở trường vào năm 1867, rồi đến Vĩnh Long và Sóc Trăng, vào năm 1869.

Sau đó hệ thống La San lan ra rất nhanh ra nhiều tỉnh ở miền Nam vì chất lượng giáo dục tốt, các thày cô từ tâm và có lý tưởng giáo dục. Trường chú trọng dạy trí dục, đức dục và thể dục, thúc đẩy học sinh hăng hái làm việc thiện. Đặc biệt là trường không giành riêng cho nhà giàu, mà con nhà nghèo cũng có thể vô học hành và phát triển.

La San có thể nói là một mô hình trường quốc tế mà VN rất cần. Bởi hai lẽ, thứ nhất là chương trình giáo dục tốt chuẩn Pháp lúc đó. Thứ hai là vì trường có lý tưởng giáo dục với mong muốn giúp đỡ trẻ nghèo, quảng bá tri thức và đề cao nhân cách học sinh.

Nhìn lại đa phần các trường quốc tế hiện nay ở VN, chúng ta có thể thấy mục tiêu chính của các trường này là kinh doanh. Do đó cách nào kinh doanh hiệu quả, ra tiền nhanh thì sẽ được chú trọng nhiều hơn. Bởi vì các nhà đầu tư mở trường chủ yếu là các nhà tư bản, thậm chí con buôn chứ không phải xuất thân từ các nhà giáo dục như những sáng lập viên của rất nhiều trường tư thục lớn trên thế giới.

Đó chính là căn nguyên dẫn tới hiện tượng làm ăn gian dối, trường ma bằng giả, hợp tác trên danh nghĩa với các trường lớp không uy tín, hay tìm ra một nơi nào đó gửi thân để quảng cáo, khi đã có đủ học sinh thì rút ra khỏi hợp tác để hoạt động độc lập. Trong khi các trường này thu tiền khủng, đắt hơn cả du học ở nước ngoài.

Thật đáng tiếc cho giáo dục nước nhà.

NGUYỄN THỊ BÍCH HẬU