VĂN HỌC CÔNG GIÁO TỪ NĂM 1620 ĐẾN NAY
httpv://www.youtube.com/watch?v=GwzxkQTemcs
VĂN HỌC CÔNG GIÁO TỪ NĂM 1620 ĐẾN NAY
Công an huyện ở Đắk Nông đánh chết người đang bị tạm giam?
Việt Nam hỗn loạn!

Việt Nam hỗn loạn!
Tin nóng tại VN xảy ra liên tục, có khi trong một ngày cái sau chồng cái trước, cho nên những vụ việc mà nếu ở một nước dân chủ, yên bình thì nó có thể khiến dư luận, báo chí theo dõi rốt ráo lại nhanh chóng chìm xuống, ví dụ cái chết mờ ám của ông thứ trưởng Bộ GD, tòa nhà 7 tầng không phép mọc lên sừng sững trên đỉnh đèo Mã Pí Lèng…
Các vụ việc nghiêm trọng như thầy giáo sắp về hưu quan hệ tình dục khiến nữ sinh lớp 10 mang thai, cha dượng và vợ hờ cùng say ma túy bạo hành, dí thuốc lá vào vùng kín bé gái 6 tuổi, vụ “đầu độc” nguồn nước sinh hoạt của cư dân Hà Nội… đã mau chóng bị trôi đi!
Sự kiện bi thảm như 39 người nghi tất cả là VN chết trên đường nhập cư lậu, chỉ cần so sánh dư luận thế giới và dư luận chính người Việt sẽ thấy người Việt chạy theo cảm tính, không đi sâu vào nguyên nhân và do vậy phản ứng sẽ nhanh chóng bị khỏa lấp nếu có sự kiện tiếp theo.
Ngay cả vấn đề an ninh quốc gia, như vụ tàu HD Trung cộng cày nát vùng đặc quyền kinh tế, khi nó tạm rút đi, thì cũng không thấy ai nhắc đến nữa!
Và sự kiện nối tiếp sự kiện, toàn chuyện kinh thiên động địa, chứng tỏ thượng tầng kiến trúc rối ren, xã hội đang trong vòng xoáy hỗn loạn!
Nguyễn Đình Bổn
Chính phủ VN có kiểm soát được mạng xã hội?
Vụ bà nội sát hại cháu ở Yên Thành – Nghệ An: “Mâu thuẫn âm ỉ từ miếng thịt trong bữa cơm”.

……”Khi dọn cơm ra thì bà có gắp cho ông một miếng thịt nhưng người con trai chửi, lấy lại miếng thịt ấy bỏ sang cho cháu T., người ông khóc và bảo thế này thì ông tự tử, nên bà rất tức giận”, ông Cầu cho biết.
Quá cay đắng ! Bi đát! Chúng ta đi qua thời kỳ đồ đá ,đồ đồng và giờ là thời kỳ đồ đểu, bi đát hơn cả thời chị Dậu!
KHỐN NẠN!
KHỐN NẠN!
-Ngô Trường An
Theo phân tích của báo Dân Trí về những người buôn bán ở vỉa hè, đây là một hình thức kinh doanh siêu lợi nhuận.
Với lãi suất 2.000% như báo nói, thì có nghĩa rằng, người buôn bán ở vỉa hè, chỉ cần bỏ ra 100 ngàn tiền vốn thì lợi nhuận họ thu về được 2 triệu. Ngoài ra, những người bán xôi, bán trứng lộn dạo cũng kiếm tiền triệu mỗi ngày, vì, đây là kiểu kinh doanh 1 vốn 4 lời (báo DT). Không những người buôn bán ở vỉa hè kiếm được tiền triệu, mà trông (giữ) xe cũng thu nhập được 50triệu/tháng. (báo DT).
Dựa vào định hướng này, ĐBQH đề nghị chính phủ thu thuế những người bán hàng rong và buôn bán ở vỉa hè. ĐBQH cho rằng, đây là những doanh nghiệp siêu nhỏ, và, đã là doanh nghiệp thì phải đóng thuế?!
Nếu, đúng như báo chí định hướng để quốc hội đề nghị chính phủ thu thuế “các doanh nghiệp siêu nhỏ” ở trên. Thì, rõ ràng, các tập đoàn, tổng công ty nhà nước đang bị một đám lưu manh, tham lam, dốt nát lãnh đạo!
Tại sao những người dân không có vốn liếng, không có mặt bằng ổn định, chỉ có một cái dù che nắng che mưa mà họ kiếm được tiền triệu mỗi ngày. Còn tổng công ty, tập đoàn nhà nước đều được trang bị tận răng; cơ quan, nhà khách, kho bãi…toàn được bố trí nơi những khu đất vàng; ngân sách được đầu tư lút mũi, được chính phủ bảo lãnh vay nước ngoài; Và, chính phủ, quốc hội mỗi khi ra nước ngoài còn ưu tiên cho lãnh đạo, trợ lý tập đoàn, công ty đi miễn phí ra nước ngoài tìm kiếm đối tác; Được nhà nước quảng cáo không công, được ưu ái tăng giá, giảm thuế cơ cấu đủ kiểu…Thế mà, các tập đoàn, tổng công ty đó không những không kiếm được một đồng lời nào cho nhà nước mà ngược lại, càng lỗ nặng?
Nếu buôn bán ở vỉa hè, bán xôi dạo lãi suất khủng như thế, sao quốc hội không bảo mấy tên lãnh đạo các tập đoàn, tổng công ty nhà nước ra vỉa hè mà buôn? Nợ của các doanh nghiệp nhà nước hiện nay lên tới 1.500.000 tỷ có khả năng không trả nỗi? Quốc hội định hút máu của những người buôn bán ở đầu đường xó chợ này, để trả nợ thay cho doanh nghiệp nhà nước hay sao?
Khốn nạn vừa vừa thôi chứ!


Cải cách ruộng đất 1953 CS đã giết chết 172.008 người dân vô tội
httpv://www.youtube.com/watch?v=003Lfs_2D1A&fbclid=IwAR0X1wAPqTMRswn6bPXXXkgFoUJD-LQvaGbhj0SMSVskL-gmQbwrsq4yuh0
Cải cách ruộng đất 1953 CS đã giết chết 172.008 người dân vô tội
Nhà máy nước sạch sông Đà xả thải, ‘bức tử’ suối ở Hà Nội
“Tham nhũng trong lực lượng chống tham nhũng tăng”: Vì sao?
Chống tham nhũng càng tham nhũng
Tại phiên báo cáo công tác của cơ quan tư pháp trước Quốc hội, diễn ra trong ngày 4 tháng 11, Tổng Thanh tra Chính phủ Lê Minh Khái trình bày báo cáo năm 2019 với ghi nhận rằng công tác phòng chống tham nhũng dù đạt đạt kết quả tích cực, tuy nhiên vẫn xảy ra tình trạng một số cán bộ thuộc cơ quan bảo vệ pháp luật, cơ quan phòng chống tham nhũng lại có hành vi tham nhũng, gây bức xúc trong dư luận xã hội.
Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Lê Thị Nga phát biểu rằng bà đồng quan điểm với kết quả báo cáo năm 2019. Bà Lê Thị Nga nhấn mạnh tham nhũng trong lực lượng chống tham nhũng trong năm 2019 tăng so với năm trước đó.
Đại biểu Quốc hội Hoàng Văn Hùng, thuộc tỉnh Thái Nguyên còn lên tiếng phản ánh rằng vấn đề này được Ủy ban Tư pháp nêu lên trong nhiều năm, thế nhưng tình hình không có chuyển biến mà thậm chí còn phức tạp và có chiều hướng gia tăng theo từng năm.
Hai lãnh đạo công ty dược cầm đầu đường dây làm thuốc giả cực lớn
Thân phận con người
Thân phận con người
Vũ Đông Hà
Tôi gặp các bạn trong một quán nhỏ tại Đài Loan. Quán không mang tên là quán chửi nhưng rộn ràng cả quán là những tiếng chửi thề. Giọng chửi Long An, Cần Thơ, Rạch Giá của miền Tây hiền hoà sang đến Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình khô cằn sỏi đá. Và toàn là giọng nữ. Họ là những cô dâu, ô sin, lao động chính thức, lao động chui, lao động bằng tay chân, lao động bằng thể xác. Những thiếu nữ 16 cho đến ngoài 30 đã làm nên một tầng lớp người Việt Nam lạ lẫm ở xứ người: những nô lệ của thời đại mới.
Nếu bạn muốn tìm kiếm một thiếu nữ đoan trang, thuỳ mị để ăn khớp với hình ảnh một con người đầy thương xót trong lòng bạn, bạn sẽ thất vọng. Đây là những con người sinh ra và lớn lên trong cái máy nghiền nát tâm hồn của cộng sản. Và những cay đắng, tủi nhục giày xéo thêm lên cuộc sống của họ ở xứ người đã biến họ thành những con người chai đá, bất cần và nổi loạn. Ở họ, từ những tiếng chửi thề rổn rảng, đã toát lên thái độ sống của 2 câu thơ từ một nhà thơ mà tôi không biết tên: “Chuyến tôi đi xe đò đứt thắng / Đ. mẹ đời đ. má tương lai…”
Những con số lạnh lùng
Năm 2017, trên 134.000 món hàng người được xuất khẩu, vượt kế hoạch 28,3%. Năm 2018, 142.000, vượt 30% so với kế hoạch. 6 tháng đầu năm 2019, gần 67.000, đạt 55,82% kế hoạch nguyên năm. Tính chung từ năm 2006 đến nay, đảng và nhà nước CSVN đã xuất khẩu hơn 1 triệu món hàng bằng xương bằng thịt được dán nhãn “lao động made in VN”.
Đây là những con số chính thức do Thứ trưởng Bộ Lao động Thương binh & Xã hội Nguyễn Thị Hà báo cáo tại Hội nghị truyền thông về xuất khẩu lao động vào đầu tháng 10/2019.
Hơn 1 triệu người. Mỗi người đóng ít nhất USD 5000 thì chính sách “Xuất khẩu lao động là thực hiện nhiệm vụ chính trị của địa phương” đem về cho công ty buôn dân có trụ sở chính ở Ba Đình là 5 tỷ đô la. Chừng đó người sau đó gửi tiền về nước, con số cũng lên đến cả hàng chục tỷ đô trong hơn 1 thập niên qua.
Trong con số 1 triệu người đó không có những người đi chui, những xác người bị chết trên xe hàng, xe tải, chết bờ chết bụi trong rừng, chết không còn nội tạng bên Tàu, chết những vẫn còn thở trong các ổ chứa mà không ai biết, không bao giờ có được con số thống kê chính thức.
Tổng cộng là bao nhiêu người? 1 triệu hay 2 triệu hay…
Tổng cộng là bao nhiêu tiền? 10 tỷ, 100 tỷ hay…
Chỉ biết là rất nhiều, rất vĩ đại, rất hoành tráng để xuất khẩu con người phải là đại chính sách, là nhiệm vụ chính trị của chế độ.
Những con người đa dạng
Những người bạn trong quán “chửi” ở Đài có người nằm trong con số 1 triệu của bà thứ trưởng Bộ LĐTB&XH. Có người không. Nếu bạn chỉ gặp họ trong một khoảnh khắc, bạn sẽ lắc đầu ngao ngán và gắn cho họ là phường hư đốn, thô tục đến cực kỳ.
Bạn cũng có thể “gặp” những người khác trên các bản tin, bài viết về những người Việt ăn cắp, đĩ điếm, buôn lậu, hành nghề phi pháp ở xứ người và xem đó là nhục quốc thể.
Những chuyện đó, những con người đó là có thật.
Nhưng không phải tất cả 1 triệu người. Tôi không thể nói được có bao nhiêu con sâu trong nồi canh Việt Nam tha phương cầu thực ở xứ người vì tôi không là nhà thống kê. Từ những người được gặp và qua họ, tôi biết rất nhiều và rất nhiều những con người Việt Nam chỉ biết đem mồ hôi và nước mắt của mình đổ ra ở xứ người, ngày đêm âm thầm chăm chỉ cày bừa, cắn răng chịu đựng để nuôi dưỡng ước mơ của mình và cho gia đình họ còn ở lại bên kia “thiên đàng cộng sản”.
Một con người và một giấc mơ
Tối về trong căn nhà trọ, không còn là những con số, không còn là những bản tin. Trước mặt tôi là những con người. Các bạn nhỏ đã cởi bỏ mặt nạ ban ngày và mở lòng tâm sự. Trước mặt tôi là cô gái Long An hiền như lúa, người phụ nữ Nghệ An chân chất đồng ruộng và những con người Việt Nam nghèo xơ xát. Nhưng có một thứ thì họ rất giàu: Ước Mơ. Tôi không tìm thấy ở họ hình ảnh đứa cháu ngoan bác Hồ như một bạn thú nhận, một đoàn viên đoàn thanh niên Hồ Chí Minh một thời hung hăng khắp trường khắp xóm, hay một tín đồ Công giáo thuần thành bây giờ chửi thề ngọt như mía. Ở họ tôi chỉ thấy một điều tha thiết duy nhất: Ước Mơ.
Để đạt được ước mơ, mỗi người bạn nhỏ đã đánh mất rất nhiều thứ. Gia đình, người yêu, phẩm giá và ngay cả trinh tiết. Cuộc đời có thể lên án họ nhưng họ chỉ phải bị mất phẩm giá của mình chứ không đi chà đạp nhân phẩm người khác, họ bị cướp đi trinh tiết của mình nhưng không hề đi cưỡng đoạt trinh tiết của người khác. Họ mất rất nhiều chỉ để mong tìm được điểm đến sau cùng của ước mơ.
Ước mơ của họ, một con người của họ gom lại làm nên con số 1 triệu món hàng người xuất khẩu của chế độ.
Cuộc đời này xin cám ơn nhau
Trước mặt tôi là một cô gái mới 17 tuổi. Trên giấy tờ em phải khai là 18 khi em chỉ tròn 16 lúc còn ở Việt Nam để “được” làm “cô dâu Đài Loan”. Mọi câu hỏi như tại sao em ra đi, những phán đoán vì sao em ra nông nổi này, sao bây giờ em đi làm gái bán thân… đều vô nghĩa trước dáng người bó gối, co rút và khuôn mặt đẫm nước mắt của em.
Trước mặt tôi là một người Việt Nam. Không! Hơn thế nữa. Trước mặt tôi phảng phất hình ảnh của con gái mình – lúc ấy con gái tôi mới 13. Tôi nhớ đến giây phút con gái cất tiếng chào đời và nghĩ đến cha mẹ của em. Chắc chắn cha mẹ em khi ôm con vào lòng không bao giờ nghĩ có ngày con gái mình 16 tuổi phải bôn ba xứ người lấy chồng già Đài Loan, 17 tuổi bỏ trốn và đi làm gái. Và tôi, nếu vì định mệnh vẫn sống tại một nơi nào đó ở Tây Ninh, Rạch Giá hay Nghệ An, Hà Tĩnh thì có gì bảo đảm đứa con gái thương yêu của mình sẽ không cùng số phận với em nhỏ này, với những em nhỏ mà tôi đã gặp ở Chung Li, Svay Pak, Siem Reap…? Có gì bảo đảm rằng con gái của tôi sẽ không ban ngày chửi nát cuộc đời và ban đêm khóc nát lòng mình?
Từ người con gái 17 tuổi và buổi tối nhiều nước mắt ấy, tôi đã tự nhận ra rằng những điều về lý tưởng, về lòng ái quốc, về lịch sử ngàn năm, về con đường yêu nước trong tôi từ trước chợt trở nên mơ hồ và dường như vô nghĩa. Từ những con-người-có-thật này, từ cô gái ban ngày chửi thề ban đêm khóc thầm này, tôi nhận ra và biết rõ mình sẽ làm gì trong nửa đời sau. Họ là những người mà tôi phải cám ơn. Cuộc đời cay đắng và nhiều khi còn bị phê phán của họ lại chính là nguồn cơn và động lực giúp tôi biết sống một cuộc đời có ý nghĩa.
*
Đêm nay.
Con của Mẹ 18
ngồi bán mực nướng ở quán bia Xiêm Rệp
lẻo đẽo trước tiệm uốn tóc làng Việt Nam – Svay Pak
mời khách mua dâm
mặc váy ngắn đứng bán trầu
trong những lồng kính đèn màu đêm Taoyuan.
co mình nằm dưới người đàn ông không răng
ở con hẻm Chung Li.
Đêm nay.
những đứa con của Mẹ,
tuổi con gái không chồng,
ôm mơ ước về những đứa con đừng bao giờ có
để không bao giờ chết
như đời Mẹ đang chết bây giờ…
31.10.2019
Vũ Đông Hà
From:Tu-Phung




