Thuc Tran and Ngô Thứ shared a link.


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Việt Nam, Tin Cộng Đồng


Bài viết có tựa đề “Xin đừng tát nước theo mưa”, của tác giả Đào Minh Khoa, đăng tải trên Báo Công an Nhân dân Online hôm 5/7, khẳng định rằng rất là đáng tiếc khi một số người có danh vị xã hội, bao gồm cả cán bộ và đảng viên đã lên tiếng về vụ án Hồ Duy Hải.
Tác giả bài viết cho là “đáng tiếc” vì những cá nhân đó không nên “đánh bóng” mình bằng cách “tát nước theo mưa’. Tác giả Đào Minh Khoa lập luận rằng những cá nhân, nếu không tỉnh táo khi phát ngôn về vụ án Hồ Duy Hải, “đang vô tình trở thành công cụ cho một số thế lực phản động, lợi dụng vụ án để kích động, chia rẻ nhằm thực hiện mưu đồ chính trị của mình”.
Đài RFA ghi nhận một bài viết của nhà thơ Trần Đăng Khoa, đăng tải trên tài khoản Facebook cá nhân vào ngày 4/7, được cộng đồng cư dân mạng đặc biệt chú ý và lan tỏa trên mạng xã hội. Qua bài viết “Chuyện nực cười và chuyện ở nhà Hồ Duy Hải”, nhà thơ Trần Đăng Khoa chia sẻ ông đã bị một chiến dịch tấn công ào ạt, sau khi viết một bài báo về vụ án Hồ Duy Hải.
Trong bài báo của mình, nhà thơ Trần Đăng Khoa ghi rằng ông nghi ngờ về biên bản khai nhận tội của Hồ Duy Hải, bút lục ngày 21/1/2008. Nhà thơ Trần Đăng Khoa nêu lên những phân tích của ông, dựa theo thông tin từ hồ sơ bản án và ông e ngại rằng 25 lần nhận tội của Hồ Duy Hải là do Hải đã bị giống như “ông Chấn, ông Nén, ông Long”.
Họ cứ nghĩ méo mó, lệch lạc là ‘đánh bóng tên tuổi’. Người ta có tên tuổi thì cần gì phải ‘đánh bóng’? Người ta nói vì lương tâm và trách nhiệm của con người. Họ cứ vu vạ, họ không chống chế được thì cứ đổ cho ‘thế lực thù địch’, ‘đánh bóng tên tuổi’…Đấy là luận điệu bậy bạ của họ thôi
-Nhà văn Phạm Đình Trọng
Qua truyền thông trong nước, dư luận biết đến cả 3 ông Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén và Hàn Đức Long đã bị án oan, nhận tội giết người vì bị bức cung, dùng nhục hình.
Nhà thơ Trần Đăng Khoa cho biết rằng khi bài báo của ông được phổ biến, thì ông nhận được những lời nhục mạ, chửi bới rất thô tục, còn mang cái chết ra dọa ông, và cáo buộc ông “ăn tiền của bọn phản động, chống phá đất nước”.
Bài viết “Xin đừng tát nước theo mưa” của tác giả Đào Minh Khoa, đăng trên Báo mạng Công an Nhân dân một ngày sau bài viết của nhà thơ Trần Đăng Khoa “Chuyện nực cười và chuyện ở nhà Hồ Duy Hải”. Không ít người thắc mắc hai bài viết của hai tác giả cùng tên Khoa có mắc xích liên quan gì với nhau hay không. Tuy nhiên, nhiều người bày tỏ ủng hộ bài viết của nhà thơ Trần Đăng Khoa bao nhiêu thì số người phản bác bài viết của tác giả bài báo Đào Minh Khoa cũng không kém.
Gia đình Hồ Duy Hải mỗi năm tổ chức sinh nhật trong suốt 12 năm anh bị giam tù. Hình chụp ngày 6/7/2020, gia đình kỷ niệm Hồ Duy Hải 35 tuổi.
Gia đình Hồ Duy Hải mỗi năm tổ chức sinh nhật trong suốt 12 năm anh bị giam tù. Hình chụp ngày 6/7/2020, gia đình kỷ niệm Hồ Duy Hải 35 tuổi. Courtesy: Facebook Báo Sạch Phản bác của những người “trong cuộc”
Nhà văn Phạm Đình Trọng, một cựu sỹ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, từng chia sẻ các bài viết của ông trên trang Facebook cá nhân liên quan vụ án Hồ Duy Hải cũng như phiên tòa giám đốc thẩm của vụ án này.
Trong một bài viết đăng tải vào ngày 13/5 trên Facebook, nhà văn Phạm Đình Trọng đã khẳng khái tuyên bố rằng:
“Người dân cả nước vô cùng bất an và phẫn nộ khi phải chứng kiến mười bảy bàn tay của Hội đồng thẩm phán Tòa án Tối cao đồng phạm với cái ác thêm một lần nữa giết hai cô gái trẻ Bưu điện Cầu Voi, Long An. Hôm nay cả nền tư pháp mù lòa pháp luật, mù lòa công lý tuyên án tử hình Hồ Duy Hải. Ngày mai, ngày mốt, cả nền tư pháp mù lòa pháp luật, mù lòa công lý sẽ lần lượt tuyên án tử hình từng người, từng người dân Việt Nam lương thiện và yêu nước!”
Vào tối ngày 6/7, nhà văn Phạm Đình Trọng lên tiếng với RFA:
“Họ cứ nghĩ méo mó, lệch lạc là ‘đánh bóng tên tuổi’. Người ta có tên tuổi thì cần gì phải ‘đánh bóng’? Người ta nói vì lương tâm và trách nhiệm của con người. Họ cứ vu vạ, họ không chống chế được thì cứ đổ cho ‘thế lực thù địch’, ‘đánh bóng tên tuổi’…Đấy là luận điệu bậy bạ của họ thôi.”
Nhà báo tự do Sương Huỳnh cũng phản bác bài viết của tác giả Đào Minh Khoa đăng trên Báo mạng Công an Nhân dân:
“Việc giám đốc thẩm mà ông Nguyễn Hòa Bình đã công bố y án thì ngay cả Quốc hội cũng đưa ra để yêu cầu xử lại vụ này. Điều đấy thì rất nhiều Đại biểu Quốc hội đã đề cập. Thế thì, Đại biểu Quốc hội nói được thì những trí thức khác, thậm chí bây giờ có những nhà văn, nhà thơ như Trần Đăng Khoa, Nguyễn Quang Thiều, Hoàng Quốc Hải đã lên tiếng và đưa những dẫn chứng trong bản án để bác lại đối với các chứng cứ mà ông Bình đưa ra Quốc hội nhằm chứng minh rằng ông làm đúng. Các nhà văn này đã phản bác rằng đấy là sai phạm Luật Tố tụng, thì làm sao mà bảo là họ ‘tát nước theo mưa’?”
Nhà báo Sương Huỳnh còn nhấn mạnh:
Việc giám đốc thẩm mà ông Nguyễn Hòa Bình đã công bố y án thì ngay cả Quốc hội cũng đưa ra để yêu cầu xử lại vụ này. Điều đấy thì rất nhiều Đại biểu Quốc hội đã đề cập. Thế thì, Đại biểu Quốc hội nói được thì những trí thức khác, thậm chí bây giờ có những nhà văn, nhà thơ như Trần Đăng Khoa, Nguyễn Quang Thiều, Hoàng Quốc Hải đã lên tiếng và đưa những dẫn chứng trong bản án để bác lại đối với các chứng cứ mà ông Bình đưa ra Quốc hội nhằm chứng minh rằng ông làm đúng. Các nhà văn này đã phản bác rằng đấy là sai phạm Luật Tố tụng, thì làm sao mà bảo là họ ‘tát nước theo mưa’?
-Nhà báo Sương Huỳnh
“Chuyện đấy là Báo Công an viết bài để cho thấy nếu vi phạm tố tụng thì ngành công an vi phạm nhiều nhất. Xưa nay công an vẫn thường hay vu khống rồi. Khi không thể chứng minh được thì là vu khống cho ‘thế lực thù địch’. Vì họ luôn làm như thế để che giấu sự thật mà thôi.”
Liên quan bài viết “Xin đừng tát nước theo mưa” của tác giả Đào Minh Khoa, Nhiếp ảnh gia Lê Thế Thắng, vào ngày 5/7, trên Facebook cá nhân đã viện dẫn Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao kháng nghị giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải. Mới đây nhất, Ủy ban Tư pháp Quốc Hội vào trung tuần tháng 6 tổ chức phiên họp toàn thể thảo luận vụ án Hồ Duy Hải. Đồng thời, Ban Nội chính Trung ương cũng đang nghiên cứu vụ án này. Nhiếp ảnh gia Lê Thế Thắng nêu vấn đề “Chẳng lẽ-tất cả những cơ quan quyền lực bậc nhất của Quốc gia kia giờ cũng thành phần tử phản động, thế lực thù địch chống phá và đang diễn biến hoà bình?”.
Nhiếp ảnh gia Lê Thế Thắng còn cho biết thêm rằng ngày 5/7 là tròn 2 tháng ông gặp gỡ với gia đình của tử tù Hồ Duy Hải khi họ ra Hà Nội dự phiên tòa giám đốc thẩm, mà họ đã kiên trì kêu oan hơn một thập niên dài.
Vì bất bình với kết quả phiên giám đốc thẩm, khi Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Nguyễn Hòa Bình tuyên bố “có sai sót nhưng không làm thay đổi bản chất vụ án” mà hiếp ảnh gia Lê Thế Thắng cho đó là “khái niệm có một không hai trong lịch sử luật pháp nhân loại” và ông đã quyết định tham gia cùng với nhóm của nhà báo Trương Châu Hữu Danh tìm kiếm sự thật của vụ án Hồ Duy Hải còn quá nhiều khuất tất.
Tại nghị trường Quốc hội vào hôm 13/6 vừa qua, trong lúc vụ án Hồ Duy Hải được nhắc đến, Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa đã phát biểu rằng “không nên mượn bóng ma ‘thế lực thù địch’ để công kích người góp ý”. Đại biểu Quốc hội, thuộc cử tri đoàn TP.HCM, ông Trương Trọng Nghĩa nói rằng đừng vội quy kết người dân là “thế lực thù địch” khi họ phản ứng với chính sách, hành động của chính quyền. Vì làm như thế là làm cho Đảng xa dân, đẩy dân về phía thế lực thù địch.
Một số những cá nhân như nhà văn Phạm Đình Trọng hay nhà báo tự do Sương Huỳnh mà Đài RFA được dịp trao đổi, đều xác quyết rằng cơ quan ngôn luận của Công an Việt Nam càng đăng tải những bài báo như “Xin đừng tát nước theo mưa” thì càng khiến cho dư luận đặt câu hỏi về những việc làm sai trái của phía công an trong quá trình điều tra vụ án Hồ Duy Hải, vì “Họ càng viết bài để bao che cho những việc làm sai trái đó mà không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào để chứng mình họ làm đúng thì càng khiến cho xã hội và công luận phẫn uất hơn mà thôi.”



06.07.2020
Ngày hôm nay, 06/07/2020, TAND tỉnh Lâm Đồng đã đưa ra xét xử sơ thẩm 3 cô chú :
1- Đặng Toàn Trung (68 tuổi, quê Bạc Liêu) ;
2- Trần Thị Ánh Hoa (57 tuổi, quê Đà Nẵng) ;
3- Đặng Quang Khánh (56 tuổi, quê Sài Gòn)
với cáo buộc “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.
Theo cáo trạng của VKSND tỉnh Lâm Đồng, cả ba cô chú này đều được cho là thường xuyên in tờ rơi, livestream trên các mạng xã hội với nội dung xuyên tạc lịch sử, nói xấu lãnh tụ, phủ nhận vai trò của Đảng và nhà nước, nói xấu lãnh tụ…
HĐXX đã tuyên phạt chú Đặng Toàn Trung 7 năm tù giam, cô Trần Thị Ánh Hoa và chú Đặng Quang Khánh mỗi người 6 năm tù giam.
_____
Nguồn : https://nld.com.vn/…/tuyen-truyen-nham-lat-do-chinh-quyen-3…
* Thời kỳ trước năm 1859: thời khẩn hoang mở đất, xác lập tổ chức hành chính của Nhà nước triều Nguyễn.
Cần Giuộc thuộc đất Gia Định xưa – một thời còn gọi là “xứ Đồng Nai”, nơi đã hình thành nước Phù Nam vào thế kỷ thứ nhất và bị Chân Lạp chinh phục vào thế kỷ VI. Các kết quả khảo cổ tại di tích lịch sử khảo cổ học Chùa Núi (thuộc xã Đông Thạnh) cho thấy vùng đất Cần Giuộc cách nay 2000 – 3000 năm đã có người sinh sống nhưng do địa thế đất đai chưa ổn định nên đến cuối thế kỷ XVI hầu hết vùng này vẫn còn là rừng rậm hoang vu. Vào đầu thế kỷ XVII, một lớp lưu dân người Việt từ phía Bắc tha phương cầu thực, hoặc chạy nạn thiên tai, nạn Trịnh – Nguyễn phân tranh, nội loạn Lê – Trịnh, vào xứ Đồng Nai, Sài Gòn khai hoang lập ấp; có một bộ phận là những người tù tội bị lưu đày biệt xứ. Về sau còn có thêm những binh lính đào ngũ, rã ngũ trong thời kỳ tranh chấp Nguyễn Ánh – Tây Sơn. Đặc biệt, vào cuối thế kỷ XVIII và đầu thế kỷ XIX, những quan lại, những người có tiền của, quyền thế mang theo nô tỳ và chiêu mộ dân nghèo vào phương Nam khẩn đất theo chính sách “dinh điền” của nhà Nguyễn.
Năm 1698, Nguyễn Hữu Cảnh được cử vào Nam kinh lý, lấy đất Nông Nại (từ bờ biển Vũng Tàu vào Sài gòn đến Sông Vàm Cỏ) đặt làm phủ Gia Định. Phủ Gia Định gồm 2 huyện: Phước Long trên vùng đất Đồng Nai, Tân Bình trên vùng đất Sài Gòn. Vùng cần Giuộc thuộc huyên Tân Bình.
Năm 1802 Nguyễn Ánh lên ngôi lấy niên hiệu Gia Long, đổi phủ Gia Định thành trấn Gia định; năm 1808 đổi trấn Gia Định làm thành Gia Định.
Năm 1832, Minh Mạng thứ 13, thành Gia Định được phân chia lại từ 5 trấn thành 6 tỉnh (gồm Phiên An, Biên Hòa, Định Tường, Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên) với 14 phủ, 41 huyện, lúc đó Cần Giuộc nằm trong huyện Phước Lộc, thuộc phủ Tân An, tỉnh Phiên An.
Năm 1836, ssau khởi nghĩa của Lê Văn Khôi, vua Minh Mạng lại đổi tỉnh Phiên An thành tỉnh Gia Định và gọi toàn thành Gia Định là Nam Kỳ. Khái niệm Nam Kỳ – Lục tỉnh ra đời từ đấy.
Đến năm 1859 Pháp bắt đầu xâm lược Nam Kỳ. Lúc này tổ chức hành chính đã ổn định toàn cõi Nam Kỳ. Đất Cần Giuộc vẫn nằm trong huyện Phước Lộc, là một trong trong 4 huyện của phủ Tân An, thuộc tỉnh Gia Định.
* Thời kỳ 1859 – 1975: Thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ.
Sau năm 1862, Pháp chiếm 3 tỉnh miền Đông (Biên Hòa, Gia Định, Định Tường), chia tỉnh Gia Định làm 7 hạt; cai trị là chức quan tham biện nên còn gọi hạt là khu tham biện. Hạt nhỏ hơn phủ nhưng lớn hơn huyện. Phước Lộc thành khu tham biện riêng (tiền thân 2 huyện Cần Giuộc, Cần Đước). Tên Cần Giuộc xuất hiện với tư cách là một đơn vị hành chính cấp huyện từ ngày 09/11/1864.
Năm 1877 khu tham biện Phước Lộc giải thể, sáp nhập vào khu tham biện Chợ Lớn.
Năm 1899 bãi bỏ khu tham biện, Chợ Lớn đổi thành tỉnh, Cần Giuộc trở thành một quận của tỉnh Chợ Lớn (Cần Giuộc gồm cả Cần Đước).
Năm 1923 tỉnh Chợ Lớn có 4 đại lý, sau gọi là quận: Cần Giuộc, Cần Đước, Trung Quận, Đức Hòa.
Sau Cách mạng tháng tám 8 – 1945, Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa thành lập ở Nam bộ 3 khu: 7, 8, 9. Cần Giuộc là một quận nằm trong tỉnh Chợ Lớn thuộc khu 7. Tỉnh Chợ Lớn lúc này gồm 4 quận: Đức Hòa, Trung Quận, Cần Giuộc, Cần Đước. Tháng 7 năm 1957, Liên Tỉnh ủy Tân An – Chợ Lớn hợp nhất hai tỉnh thành tỉnh Long An, tách Mộc Hóa ra thành lập tỉnh Kiến Tường.
Cuối năm 1956, chính quyền Ngô Đình Diệm nhập tỉnh Chợ Lớn với tỉnh Tân An, chia thành hai tỉnh Long An, Kiến Tường theo địa giới mới. Hai huyện Cần Giuộc, Cần Đước thuộc tỉnh Long An, được đổi tên là Thanh Đức và Cần Đức. Cuối năm 1963 chế độ Diệm đổ, hai huyện trở lại với tên cũ.
Năm 1967, chính quyền Nguyễn Văn Thiệu tách 8 xã của huyện Cần Đước, nhập thêm một phần huyện Cần Giuộc gồm xã Phước Lý, ấp Thuận Tây (của xã Thuận Thành), ấp Long Đức, ấp Phước Thuận (của xã Phước Lâm), ấp Long giêng (của xã Phước Hậu), thành lập quận Rạch Kiến.
* Thời kỳ thống nhất đất nước:
Sau năm 1975, Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hợp nhất hai tỉnh Kiến Tường và Long An thành tỉnh Long An. Huyện Cần Giuộc thuộc tỉnh Long An, gồm 16 xã, một thị trấn như hiện nay.








ĐẤT NƯỚC CHÚNG TA ĐÃ TỪNG CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ.
Học sinh đi học không cần đóng học phí.
Đây là chính sách khuyến học của chính phủ dành cho tất cả con em Miền Nam được tiếp cận tri thức.
Đi bệnh viện (nhà thương) không tốn tiền. Không tin ? Nhưng đây hoàn toàn là sự thật.
Các bệnh viện do chính quyền miền Nam quản lý đều miễn phí tiền khám chữa bệnh cho người dân và đặc biệt, bác sĩ và nhân viên y tá vô cùng gần gũi và thân thiện với bệnh nhân không phân biệt giàu nghèo.
Thời đó không gọi là Bệnh Viện mà là Nhà Thương. Vì khi bệnh đến đó mọi người ai cũng như ai đều được thương yêu chăm sóc tận tình dù không hề tốn tiền.
Trẻ con, người lớn khi đi ngoài đường nếu gặp phải đám tang đều đứng lại, ngã nón và cúi đầu đưa tiễn người quá cố.
Bất kỳ ai đang trên đường phố, nếu nghe tiếng Quốc ca vang lên đều đứng nghiêm trang chào cờ với lòng tự hào dân tộc.
Học sinh được uống sữa, ăn bánh mì miễn phí. Ăn uống đến ngán phải lén bỏ vào thùng rác.
Người dân được quyền bầu chọn người đứng đầu đất nước thông qua bầu cử Tổng Thống một cách dân chủ và công khai.
Nếu không hài lòng về chính sách quản lý đất nước của chính phủ, người dân có quyền xuống đường biểu tình thể hiện chính kiến. Bạn có thể đứng trước Dinh Tổng Thống chửi rủa hay đốt hình ông ta mà không gặp bất kỳ sự đàn áp hay bắt bớ gì của chính quyền.
Ra đường bạn có thể đeo bao nhiêu vàng, mang bao nhiêu tiền cũng không sợ cướp giật.
Khi chạy xe trên đường, người dân cũng không sợ bị cảnh sát tìm cách tống tiền.
Người dân cầm Giấy thông hành VNCH có thể đi khắp thế giới mà không bị coi thường, khinh rẻ. Ngược lại, được bạn bè quốc tế quý mến và tôn trọng.
Khi bạn cầm bằng cấp do VNCH cấp đi ra nước ngoài có giá trị tương đương với họ
Còn nữa, còn nhiều nữa những thứ đã tồn tại ở Miền Nam Việt Nam trước 1975 mà đến tận bây giờ ở chế độ Cộng sản vẫn không hề có được.
httpv://www.facebook.com/dalatxua.nguoi.7/videos/731099451033251/?t=10

Một nông dân trả lời phỏng vấn, sau khi đất đai bị cưỡng chế và gia đình bị nhà nước khủng bố ở Dương Nội. Phóng viên hỏi anh có phải lo cho cháu nội và cháu ngoại của mình?
“Tôi không phải lo gì cả,” anh đã trả lời.
“Khi mà các cháu của tôi lớn lên, thì cái đất nước Việt Nam này, cái xã hội Việt Nam này, đã sạch bóng quân cộng sản.”
Trong tâm tư của hàng triệu thuyền nhân năm xưa vượt biển đi tìm tự do, họ cũng có một giấc mơ như anh, nổi trôi theo vận nước hơn bốn thập kỷ qua.
Giấc mơ sẽ có một ngày Việt Nam – ngày quê hương thoát bóng đêm dài lầm than, sạch bóng quân cộng sản.
Cuốn video này được thực hiện, xin trân trọng gửi đến anh chị Trịnh Bá Khiêm và gia đình, cùng lời cầu nguyện bình an cho nhau.
Khi thời cuộc căng thẳng mà người ta đếm được những chiến binh cuối cùng, thì đó là những người sẽ thật sự mở đầu cho tàn cuộc của chế độ này.
Ở cuối đường, chính nghĩa sẽ thắng hung tàn, chí nhân sẽ thay cường bạo.
Người Đà Lạt Xưa
July 3, 2020.
Xem thêm:
Một Ngày Việt Nam | Nhạc sĩ: Trầm Tử Thiêng & Trúc Hồ
Lệ Khánh. “Em là gái trời bắt xấu”
Vào những năm của thập niên 60, trên thi đàn xuất hiện những bài thơ của một nữ sĩ làm xôn xao dư luận trong giới văn nghệ và độc giả yêu thơ. Đó là Lệ Khánh với những bài thơ “Em là gái trời bắt xấu”
“Em là gái trời bắt xấu” là tiếng than não nùng của những mối tình tan vở và ngang trái. Cũng là lý do đưa đến tan vở. Lệ Khánh ngậm ngùi than thở:
“Chuyện thủy chung biết lấy gì đổi chác
Khi tôi nghèo, bằng cấp trắng bàn tay”.
Một lần tình yêu chấp cánh bay đi, người tình ở lại lệ tràn chia ly. Mối tình sau cùng của Lệ Khánh là nhà thơ kiêm nhạc sĩ Thục Vũ, Vũ Văn Sâm. Thơ và nhạc quyện vào nhau, cuốn hút giới yêu thơ và người ngưỡng mộ một thời trước kia.
Mối tình trái ngang, là yêu một người “không phải của mình”, một người đã có vợ con.
Cuộc sống ngoài đời của Lệ Khánh cũng đầy gian nan. Tù tội vì làm thơ. Vất vả trong khu kinh tế mới. Bàn tay cầm viết làm thơ, thơ đã chết, nên bàn tay yếu đuối của một tiểu thư khuê các phải chẻ tre đốn củi để được chén cơm manh áo. Nổi đau nầy không phải là chỉ riêng của nữ sĩ mà là nổi đau của cả đồng bào miền Nam Việt Nam đầy mất mát, mất tài sản, mất tự do dân chủ, nói chung là mất tất cả vì chế độ Cộng Sản.
Người tình đầu tiên của Lệ Khánh là anh chàng Alpha Đỏ, sinh viên sĩ quan khóa 17 Võ Bị Quốc Gia (Đà Lạt), tên là Phạm H. Th. (H.n.L.) Người sĩ quan nầy phục vụ trong binh chủng Biệt Động Quân.
Vết thương tình đầu đời đã phá nát tấm lòng của nhà thơ nữ lần đầu tiên biết yêu.
Mối tình dang dở gây nhiều đau khổ cho Lệ Khánh, đó là ông Alpha Đỏ kết hôn với người bạn của cô.
Có phải “Em là gái trời bắt xấu”?
Nổi đau nầy khiến cho Lệ Khánh có những bài thơ da diết trên thi đàn của một thời trước kia.
Sau khi chia tay với người yêu đầu đời, một thời gian sau Lệ Khánh có mối tình với nhà văn Mủ Đỏ Hoàng Ngọc Liên, cựu trung tá binh chủng Nhảy Dù.
Ông nhà văn mủ đỏ nầy thường hay bay đi, bay lại Sài Gòn-Đà Lạt hàng tuần. Khi ông làm bài thơ “Kỷ niệm sinh nhật em”, thì Lệ Khánh có ngay bài “Kỷ niệm sinh nhật anh” để đáp lại.
Lệ Khánh có bài thơ cho người tình mũ đỏ.
Hờn dỗi
Đã ba ngày em đợi thư anh đó
Thứ năm buồn úp mặt khóc biết không?
Em giận anh, tức quá muốn lấy chồng
Cho xong chuyện để đừng thương với nhớ
Anh kiêu lắm cứ tưởng mình mũ đỏ
Đại úy “to” rồi quên con bé Cao Nguyên
Đang chờ thư anh, viết mãi một tên
Tên anh đó, người chi lười rứa đó
Em nhất định mai không thèm trông ngóng
Đại úy gì lười hơn hủi nữa cơ
Ba ngày rồi con bé chả làm thơ
Tức rứa đó, để bi chừ em lại khóc.
Lệ Khánh.
Hai người cặp kè bên nhau một thời gian dài, Lệ Khánh biết được ông nầy quá bay bướm, có nhiều bồ nhí ở Sài Gòn, nên chia tay. Lại mỗi lần tình yêu chấp cánh bay đi, người tình ở lại lệ tràn chia ly.
Lại thêm một vết thương trong lòng nhà thơ Lệ Khánh. Có phải vì “Em là gái trời bắt xấu?. Nếu Lệ Khánh là một tuyệt sắc giai nhân thì ra sao?
3.Mối tình ngang trái với nhạc sĩ Thục Vũ
Nhạc sĩ Thục Vũ, tên thật là Vũ Văn Sâm, sinh năm 1932 tại xã Trực Tuấn, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định. Tốt nghiệp khóa 4 phụ ở Đà Lạt năm 1954.
Bước đầu binh nghiệp. Thục Vũ phục vụ ở Đà Nẵng, và sau đó là Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Sau thời gian tu nghiệp ở Hoa Kỳ, ông được bổ nhiệm làm Trưởng Khối Chiến Tranh Chính Trị ở Trung tâm Huấn luyện Quang Trung. Ở đó ông sáng tác bản nhạc “Quang Trung hành khúc” .
Đơn vị sau cùng của Trung tá Thục Vũ là làm trưởng khối Chiến tranh Chính trị của trường Bộ Binh Long Thành.
Sau khi miền Nam sụp đổ, Thục Vũ bị tù cải tạo. Lúc đầu tập trung ở Long Khánh, rồi sau đó về trại Tân Hiệp, Biên Hòa. Giữa năm 1976 bị đưa đến Sơn La, là nơi rừng thiêng nước độc, sơn lam chướng khí. Bịnh đau gan mà không có thuốc chữa trị, mất vào ngày 15-11-1976, để lại vợ và 5 đứa con, một người yêu bé nhỏ với đứa con trai, Dương Khánh Thục.
Khi ở trại Suối Máu, Biên Hòa, Thục Vũ sáng tác bản nhạc “Suối máu” với những câu thơ cũng của Thục Vũ :
Anh Ở Đây
“Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Áo rách xác xơ vai gầy
Cùng chung kiếp sống lưu đầy
Anh ở đây, ngày này cơm chưa đầy chén
…
Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Vẫn giếng nước sâu bên cầu
Tìm trăng, trăng vướng dây gàu
Anh ở đây, ngày này bên trong rào sắt
Hận thù ưu tư chồng chất
Giữa lòng núi cũ sông xưa”.
Thục Vũ là một nhạc sĩ cũng là nhà thơ. Vốn cùng nghệ sĩ nên họ đồng cảm, đồng điệu nhau qua lời thơ tiếng nhạc.
Mối tình ngang trái vì Thục Vũ đã có vợ con. Tình trường lại tiếp tục lận đận. Số phận hẩm hiu. Lệ Khánh đã yêu một người “không phải của mình”.
Tình ngang trái được Lệ Khánh diễn đạt qua những lời thơ trong bài “Vòng Tay Nào Cho Em”
“Lỡ yêu người có vợ con
Thì đừng nói chuyện sắc son mà buồn
Vòng tay nào ôm vợ
Còn vòng tay nào anh ôm em?”
…
“Anh hãy về đi với vợ hiền
Và đàn con nhỏ còn ngây thơ
Phần em chỉ sống bơ vơ
Tình ta đành lỡ duyên nhau
Thì xin hãy hẹn mai sau…”
“Vòng tay” là cử chỉ yêu đương qua 4 câu dưới đây.
“Vòng tay anh chắc giờ đây quá chật?
Ôm vợ hiền, ôm con dại còn đâu
Vâng. Còn đâu người con gái đến sau
Thương, nhớ, tiếc sao ngỡ ngàng biết mấy?”
Lệ Khánh diễn đạt tình yêu bằng những cử chỉ cụ thể, là sự hòa hợp chuyền hơi ấm giữa hai thân xác, “Vòng Tay”. Ôm nhau thì phải hôn nhau…tuần tự hành động thể hiện tình yêu theo luật tự nhiên.
Người con gái đến sau chịu nhiều thiệt thòi, gợi nhớ đến bài “Lấy chồng chung” của Hồ Xuân Hương.
“Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng,
Chém cha cái kiếp lấy chồng chung.
Năm thì mười hoạ hay chăng chớ,
Một tháng đôi lần có cũng không”.
Chiều chúa nhật đợi chờ anh mãi mãi
Sao trễ giờ cho chua xót anh ơi
Hẹn hò chi ? Chừ lỡ dở cả rồi
Tình mới chớm đã vội vàng lịm tắt
Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc
Liệu người ta đáp trả lại hay không
Đến bao giờ dẫm được xác pháo hồng
Áo cưới đỏ cười vui cô dâu mới
Anh hẹn đúng hai giờ anh sẽ tới
Nhưng sao chừ trời đã tối… anh đâu?
Mưa hôm nay êm như tiếng mưa ngâu
Anh lỗi hẹn nên chiều buồn rứa đó
Tôi gục mặt khóc thầm bên cửa sổ
Mà cô đơn trời hỡi vẫn cô đơn
Nơi xa xôi, anh có biết tôi buồn
Anh có biết tôi cười mắt ngấn lệ?
Anh lỗi hẹn hay là anh đến trễ
Cho chiều nay đường phố lạnh mưa thu
Và đêm nay thành thị ướt sương mù
Người con gái gục đầu thương mệnh bạc?
Chuyện thủy chung biết lấy gì đổi chác
Khi tôi nghèo, bằng cấp trắng bàn tay
Sao yêu anh cho đau khổ thế này
Thà câm nín như ngày xưa anh nhỉ ?
Vì Thượng Đế đày tôi làm Thi-Sĩ
Nên tâm tình trào ngọn bút thành thơ
Dâng riêng anh anh nhận lấy, hững hờ
Tôi hổ thẹn bực mình đem đăng báo
Thiên hạ đọc bảo nhau rằng tôi láo
Đẹp như tiên vờ nói xấu vô duyên
Buồn không anh? Một số kiếp truân chuyên
Làm con gái không bạc vàng nhan sắc
Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc
Người ta sao ? Không nói chuyện ân tình
Hẹn hò rồi còn nỡ để một mình
Tôi đứng đợi suốt chiều mưa chúa nhật
Lần sau nhé bận gì anh cứ khất
Xin sẵn sàng đứng đợi vạn mùa đông
Bạn bè đi qua trao vội thiếp hồng
Tôi vẫn mặc để chờ anh trọn kiếp
Lệ Khánh 1965
Bài nầy được Thanh Ngọc&Hồng Lâm phổ nhạc, qua tiếng hát của Thanh Thúy.
Cô gái Huế có bút hiệu rất là định mệnh. Lệ Khánh. Vì vậy mà cả đời cô đẫm lệ vì khóc, nước mắt nhiều hơn nụ cười.
Trong khi chờ đợi người tình trễ hẹn, cô gái miên man nghĩ ngợi. Nhiều câu hỏi được đặt ra: Không biết người ta có đáp trả lại tình mình hay không? Mình có được cái diễm phúc trở thành cô dâu với áo cưới đỏ, đạp lên xác pháo hồng, hân hoan bước lên xe hoa cùng người yêu đi trọn đường tình, đến bến bờ hạnh phúc?
“Đến bao giờ dẫm được xác pháo hồng
Áo cưới đỏ cười vui cô dâu mới”.
Đa số những câu thơ của Lệ Khánh cần phải đọc liên tiếp từ câu trên xuống câu dưới thì nghĩa mới liên tục. Không ngắt câu.
Ngày chủ nhật, trông chờ người tình lỗi hẹn, người thiếu nữ nầy phân vân, thắc mắc miên man nghĩ ngợi trong nhiều câu hỏi.
“Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc
Liệu người ta đáp trả lại hay không?”
Cái mặc cảm của người con gái bị trời bắt xấu thể hiện như sau.
“Hẹn hò chi? Chừ lỡ dở cả rồi
Tình mới chớm đã vội vàng lịm tắt”
“Mưa hôm nay êm như tiếng mưa ngâu
Anh lỗi hẹn nên chiều buồn rứa đó”
Mưa trong cảnh đợi chờ buồn như mưa ngâu, ập xuống cả buổi chiều ở xứ lạnh, sương mù. Đà Lạt.
“Mưa ngâu” xuất xứ từ câu chuyện trên thiên đình, là Ngưu Lang và Chức Nữ. Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê tiên nữ đệt vải tên Chức Nữ. Cả hai bỏ bê việc làm nên bị Ngọc Hoàng phạt hai người phải xa nhau, người ở bên nây sông Ngân, người ở bên kia bờ sông. Sau đó, Ngọc Hoàng thương tình, cho hai người gặp nhau chỉ một lần vào ngày mùng 7 tháng 7 âm lịch. Đàn quạ bắt cầu cho hai người gặp nhau. Cầu Ô Thước.
Sau khi gặp nhau, lúc chia tay, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc sướt mướt, nước mắt buồn chia ly tràn xuống trần gian bằng những cơn mưa. Mưa ngâu.
“Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa”
(Nguyên Sa)
Giọt Mưa Thu (1942) là bản nhạc nổi tiếng của Đặng Thế Phong, làm rung động trái tim của nhiều thế hệ.
Lệ Khánh nghĩ đến nổi đau buồn của cặp tình nhân trong khi chia xa.
Hẹn mà không đến làm cho người yêu nhỏ khóc thầm trong cô đơn và ngóng chờ bên khung cửa. Thục Vũ lớn hơn Lệ Khánh một con giáp, 12 tuổi. (1932-1944)
Trong nổi buồn chờ trông, Lệ Khánh nghĩ đến thân phận mình, nghèo mà không có bằng cấp.
“Chuyện thủy chung biết lấy gì đổi chác
Khi tôi nghèo, bằng cấp trắng bàn tay”
…
Buồn không anh? Một số kiếp truân chuyên
Làm con gái không bạc vàng nhan sắc”
“Em là gái trời bắt xấu”
Xấu ở đây không có nghĩa là hoàn toàn xấu, mà là để so sánh với cái sắc đẹp diễm kiều, quyến rũ như một điều kiện để thu hút và cầm giữ người đàn ông.
Người phụ nữ có hai điều kiện để làm tầm ngắm của đàn ông đó là sắc đẹp nghiêng thành đổ nước. “Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc” hay “Nhất tiếu khuynh nhân thành. Tái tiếu khuynh nhân quốc”. Sắc đẹp làm chết đứng người anh hùng vì tay mỹ nhân.
Điều kiện thứ hai là tài năng.
Về tài năng, cụ thể là bằng cấp và địa vị. Trong hệ thống hành chánh của chính phủ thì địa vị bao gồm những chức vụ như: chủ sự phòng, chánh sự vụ sở, giám đốc nha…Ngoài xã hội thì phải là bác sĩ, kỹ sư, luật sư, giáo sư…
Lệ Khánh chỉ có chức vụ tầm thường là thơ ký.
Lệ Khánh có tài làm thơ, nữ sĩ chiếm địa vị “công chúa”, “hoàng hậu” trong lòng người yêu thơ. Thơ văn là món ăn tinh thần, nên không làm no bao tử được.
Nhà thơ Lệ Khánh tên thật là Dương Thị Khánh sinh năm 1944 tại Thừa Thiên – Huế. Con của Phó Trưởng ty Cảnh sát Đà Lạt.
Tác phẩm đã xuất bản:
Nhà xuất bản Khai Trí đã in 5 tập thơ “Em là gái trời bắt xấu”, 2 tập thơ “Vòng tay nào cho em”, và “Nói với người yêu”, đã có một số độc giả khổng lồ.
Lệ Khánh hiện ở số 71 đường 3 tháng 2, thành phố Đà Lạt.
Nhà văn nữ Hoài Linh Phương (Minneapolis, MN) thân tình với Lệ Khánh như chị em ruột, cả gia đình Hoài Linh Phương cũng xem Lệ Khánh như người thân trong gia đình.
Hoài Linh Phương thuật lại cuộc đời lận đận của Lệ Khánh bên ngoài những vần thơ.
“Thân hình chị đẹp, nếu không nói là hấp dẫn. Tôi nhận ra chị rất mượt mà, có gì đâu mà gọi là “Em là gái trời bắt xấu”? như chị thường than thở. Nhìn khuôn mặt của chị tôi không thấy có điều gì “khuyết điểm” cả”. Lệ Khánh không tuyệt đẹp nhưng không có nghĩa là xấu như chị thường hay than thở”.
Lệ Khánh làm công chức ở tòa Hành chánh thị xã Đà Lạt, rồi sau đó chuyển về Sài Gòn, làm công chức tại tòa Hành chánh tỉnh Gia Định.
Chị liều lĩnh đắm mình trong mối tình ngang trái. Câu chuyện một màu Alpha đỏ khi xưa đã là quá khứ. Và cháu Dương Khánh Thục ra đời.
Nhà văn Hoài Linh Phương viết trong tùy bút, kể về cô Khánh như sau.
“Chị không có ai là họ hàng thân thuộc ở Sài Gòn cả. Mỗi ngày tôi vào thăm chị ở nhà bảo sanh Đức Chính, đường Cao Thắng, Sài Gòn, tôi mang theo những thứ cần thiết, ru cháu Thục.
Người đàn ông của chị, tôi chỉ gặp một lần trước kia, khi tôi mới quen chị”. Ý muốn nói là hiện tại chưa gặp lại một lần nào cả.
“Chị sống một mình với con trên căn gác nhỏ, mái lợp tôn, ở con hẻm sâu trong đường Nguyễn Huệ, Gia Định. Căn gác nóng hầm hập vào mùa hè, nóng như đổ lửa.
Chị cô đơn trong cảnh đời phồn hoa xa lạ. Cô đơn, xót xa nhìn con khóc mà không thấy cha. Thơ chị phản phất tiếng thở dài:
“Bây giờ mẹ chỉ có con
Con thơ thơm sửa, mẹ mòn tuổi yêu”
Trong cảnh phồn hoa náo nhiệt mà Lệ Khánh cảm thấy rất cô đơn vì thiếu vắng người tình, thiếu hơi ấm của tình yêu lúc ban đầu. Người cha phải nhìn mặt con mình. Con thơ cần phải có cha chăm sóc. Nhưng không thấy nhạc sĩ Thục Vũ ở đó. Ở thời điểm sinh con, người chồng phải có mặt bên vợ trong lúc sinh đẻ.
Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một mình.
“Tôi thương cảm sự nhẫn nhục của chị. Cơn mê đã tàn, tình yêu đã tắt. Từ một tiểu thơ, con gái của một Phó ty Cảnh Sát Đà Lạt, với nhà cao cửa rộng, chị theo đuổi một hạnh phúc mong manh. Yêu một người “không phải của mình” để bắt đầu một đời bạc phận, long đong”.
Lệ Khánh muốn về Đà Lạt để gần cha mẹ và cho con được thấy ông bà ngoại và các cậu, dì. Cầm sự vụ lịnh thuyên chuyển trong tay, chưa kịp trình diện nhiệm sở thì Đà Lạt mất. Cả nhà lại di tản về Sài Gòn với hai bàn tay trắng. Tất cả sống trong căn nhà gần như bỏ hoang mà người cha đã mua trước kia.
Từ đó, cuộc sống của Lệ Khánh hoàn toàn bất định ở nhiều nơi khác nhau. Muốn gặp cũng khó.
Sau đó được tin Lệ Khánh bị bắt bỏ tù, nằm trong số 200 nhà văn, nhà báo, bị ghép tội là thực hiện văn hóa đồi trụy, gởi bài ra ngoại quốc bôi bác chế độ, nói chung là “Những tên biệt kích cầm bút”.
Thành phần bị bắt giam gồm có: Vũ Hoàng Chương, Doãn Quốc Sĩ, Hồ Hữu Tường, Nguyễn Sĩ Tế, Dương Nghiễm Mậu, Phan Nhật Nam, Thanh Tâm Tuyền, Duyên Anh, Khuất Duy Trác, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Trần Ngọc Tư và Lý Thụy Ý…và Lệ Khánh.
Ra tù. Vì không có hộ khẩu thường trú nên phải đi kinh tế mới. Nhìn chung quanh chỉ thấy rừng núi. Đêm đêm nghe tiếng gió hú. Ban ngày phải đi đốn tre, xẻ gỗ làm củi đem về Sài Gòn bán để tìm chén cơm, manh áo.
Từ giả vùng kinh tế mới, Lệ Khánh trở về Sài Gòn nhưng cuộc sống bất định, lang thang, rạc rày, lam lũ…
Có một lần bạn bè phát hiện ra Lệ Khánh bán những rổ chanh ớt, kim chỉ ở bến xe Chợ Lớn. Chị đội cái nón lá sâu, rộng vành, sụp xuống để tránh mặt người quen.
Cả gia đình trở về Đà Lạt. Lệ Khánh bán quần áo cũ. Bán ở chợ không có khách hàng, cho nên chị phải trèo đèo, leo núi, quảy cái túi quần áo cũ trên vai, đi vào những buôn Thượng xa xôi. Khi về đến nhà, tay chân rã rời. Mọi người yên giấc.
Người con gái Đà Lạt, xứ sương mù thơ mộng, đã để lại cho đời những vần thơ gây xao xuyến lòng người của một thời trong quá khứ. Nữ sĩ Lệ Khánh, một bút hiệu định mệnh, buồn nhiều hơn vui. Nước mắt nhiều hơn nụ cười.
Yêu thơ của nữ sĩ Lệ Khánh, quý trọng tài năng và trải lòng chia xẻ niềm đau bạc phận do sự đổi đời vĩ đại trong lịch sử Việt Nam.
Cám ơn nữ sĩ đã để lại cho đời những vần thơ hay, trong một đoạn đường của lịch sử thi ca Việt Nam.
Xin chúc sức khỏe và cầu mong vạn sự an lành cho nhà thơ quý mến Lệ Khánh.
Trúc Giang
Minnesota ngày 27-6-2020
Cách đây mười năm, tôi có một người khách hàng là một thương gia Úc, chuyên đi VN thu mua hạt điều về cho công ty của ông. Ông hay ghé tiệm của tôi ăn bánh, uống cà phê, trò chuyện chút ít mỗi khi ông từ VN về lại Úc. Và một hôm, sau khi tôi thối tiền, trao tiền thối tận tay ông, cám ơn ông như tôi thường làm như thế với tất cả các khách hàng của tôi, ông ta chợt nói:
-Người VN của cô rất dễ thương, chân chất tốt bụng. Nhưng, tôi ngạc nhiên khi thấy họ có ba cái KHÔNG…
– Là ba cái gì thưa ông?
Ông ta nheo mắt liếc tôi, vừa cười vừa nói vui vẻ:
– “Thứ nhứt là không biết … ĐI BỘ! Đi mua gói thuốc lá ở đầu đường cũng leo lên xe đạp hay xe gắn máy, không chịu đi bộ! Thứ nhì là không biết CÁM ƠN. Thứ ba là không biết XIN LỖI! Mà, tôi biết là trong lòng của họ rất tri ân chuyện tôi làm giúp họ, hay họ cũng cảm thấy có lỗi, mà họ vờ đi, giả lả rồi.. đánh trống lãng qua chuyện khác… Họ ít khi nào nói lời cám ơn hay xin lỗi với tôi lắm… Hình như họ không quen dùng, hay họ cảm thấy chỉ cần cám ơn … thầm kín, hay xin lỗi…thầm kín trong lòng là đủ rồi?!
Ông ta đã làm tôi vừa tức vừa ngượng, dù biết ông không có ý chỉ trích riêng tôi… Tôi bỗng nhớ lại cái TÔI của tôi ngày xưa, hồi còn ở Việt Nam đã lâu lắm …
Bản thân tôi khi còn trẻ cũng rất ít xin lỗi ai, ngoại trừ lúc nằm… úp, chõng mông lên ăn đòn quắn đít, miệng tôi bỗng leo lẽo tuôn ra như cái máy cả tràng dài:
-… Con xin lỗi, con xin lỗi… hu huhu… cho con xin lỗi “măng”… Hu huhu…
Tôi cũng chẳng có “dịp” nói cám ơn với ai cả, ngoại trừ mấy ngày Tết, được lì xì thì phải khoanh tay cúi đầu cám ơn ( không thôi là bị đòn!) Các cậu, các dì và bà chị Hai tôi đang ở ngoại quốc, hay gửi quà về ngập mặt cho gia đình tôi, từ cái chảo ” không dính”, nồi áp suất, đến máy đánh trứng, máy xay sinh tố…; từ con búp bê biết nói đến quần áo, nữ trang đẹp cho riêng tôi. Tôi thích lắm, chỉ biết ” hưởng” chứ tôi cũng chẳng “có dịp” nói lời cám ơn!
Qua nước ngoài được vài năm, một hôm, khi ngồi quây quần dùng cơm chiều, tôi sai con gái 6 tuổi của tôi đứng lên lấy cho tôi cái thìa. Nó trao cho tôi, tôi thản nhiên cầm lấy và múc thức ăn. Con bé đứng chết trân nhìn tôi vài giây, rồi nó phụng phịu nói:
– You are… welcome, mẹ!
Tôi giật mình nhìn nó. Tôi bỗng vở lẽ ra ngay, tại sao mình sai nó mà mình không nói một lời cám ơn với nó, hay một câu khen thưởng nó?! Từ đó, tôi luôn miệng nói cám ơn nó, nói xin lỗi với nó, xem con mình như bạn, như người lớn. Và nó vui hẳn lên, nó tíu tít, lăn xả giúp việc nhà với tôi nhiều hơn trước rất nhiều.
Ở nước ngoài, lời cám ơn được nghe rất thường xuyên, trong nhà, ngoài đường: sếp cám ơn nhân viên; bạn bè cám ơn nhau; cha mẹ cám ơn con cái; chồng cám ơn vợ… Và, không phải mình làm cha làm mẹ có nghĩa là mình lúc nào cũng hoàn hảo! Không phải mình làm sếp, là cấp trên, vai vế là ông bà, chú bác mà có lỗi thì không cần phải xin lỗi! Ngay cả là lãnh tụ của một quốc gia cũng phải cúi đầu xin lỗi dân chúng kia mà?! Lời xin lỗi được nói ra ở khắp nơi, không hề phân biệt giai cấp, tuổi tác, giàu nghèo, vai vế lớn nhỏ.Trong nhà tôi, tôi cũng thường chân tình xin lỗi con mình dù chuyện nhỏ thôi. Thí dụ như:
– Cho mẹ xin lỗi con nhé, mẹ đã đến đón con trễ mất 10’…
-Ồ! Mẹ đã nhầm… Con mới đúng. Mum sorry…
Bây giờ, sau hơn ba mươi năm sống ở xứ người, tôi không khỏi ngạc nhiên khi tôi thấy bạn bè mình, người quen của mình vẫn điềm nhiên …cười trừ khi làm lỗi, dù lỗi lớn hay nhỏ. Họ giả “nai” ngơ ngác, đánh trống lãng bằng cách nói bâng quơ gì đó cho qua chuyện, hoặc có những đấng ông chồng làm lỗi với vợ con, nhưng vẫn xem mình là “bề trên”, không bao giờ biết nói câu XIN LỖI…
Dù bất kỳ lỗi lớn nhỏ thế nào, dù bất kỳ quan hệ ngoài xã hội hay gia đình như thế nào mà nói KHÔNG với CÁM ƠN, nói KHÔNG với XIN LỖI, sẽ làm cho người đối diện bị tổn thương, rồi họ sẽ dần dần xa lánh mình. Mà tại sao mình không CÁM ƠN, hay XIN LỖI? Có khó lắm không? Mình sẽ được người đối diện trân trọng mình hơn, yêu quý mình hơn nếu mình thốt ra chữ CÁM ƠN. Và dỉ nhiên, sau câu nói XIN LỖI thì chuyện dù lớn cũng hóa nhỏ, chuyện nhỏ sẽ hóa không, phải không các bạn….
Cho DN XIN LỔI đến những ai mà DN đã vô tình tổn thương nhé! Và, DN thật CÁM ƠN tất cả các bạn hữu xa gần đã quý mến DN bao lâu nay, đã ghé đọc chuyện phiếm này.
Thân chúc tất cả bạn hữu một ngày tràn đầy năng lượng và thật an lành.
DN







Nguyễn Như Phong
14 TIẾNG Ở ” ĐỊA NGỤC “.
Tôi bị ngã đập đầu xuống đường, bất tỉnh. Anh em ở cơ quan vội vàng đưa vào cấp cứu ở Bệnh viện Chợ Rẫy và sau đó tôi được đưa vào khoa Chấn thương sọ não.
Khi tỉnh dậy, nhận biết được xung quanh, trí óc dần trở lại bình thường, thì quả thật, tôi không thể hiểu được mình đang ở trên trần gian hay dưới địa ngục. Xung quanh tôi, người bị thương nằm xếp như cá hộp. Đó là chưa kể những người nhà bệnh nhân còn nằm vạ vật ngoài hành lang, dưới gầm giường.
Ở các khu chụp X-quang, chụp CT, tưởng như không còn chỗ chen chân. Những người còn đứng được, ngồi được thì buộc phải chờ, vì luôn luôn phải ưu tiên những người nằm trên băng ca được chiếu chụp trước.
Tôi phải nằm lại khoa một đêm để các bác sĩ theo dõi có bị chảy máu não không. Đó có lẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời tôi, bởi tiếng la hét, tiếng rú, tiếng kêu rên của những người bị chấn thương, tiếng gọi nhau gấp gáp của các bác sĩ, y tá, rồi cả tiếng dỗ dành, tiếng an ủi, động viên người bệnh. Tôi cũng đã chứng kiến trong đêm những người đàn ông đã ở tuổi trung niên bế bà mẹ đi vệ sinh, rồi đứng quạt cho mẹ ngủ…
Tự nhiên tôi cứ nghĩ, tại sao người ta xây lắm cổng chào, tượng đài thế, mà không nghĩ đến làm thế nào để mở rộng bệnh viện, giảm tải cho người bệnh và giảm bớt áp lực cho đội ngũ nhân viên y tế ở đây.
Tôi có hỏi một bác sĩ rằng tại sao ở đây chỉ có một máy chụp CT? Đầu tư thêm máy chụp CT đâu có phải quá tốn kém. Anh thở dài và nói: Không có đất để làm phòng chụp…!
Quái lạ! Một bệnh viện lớn như này, là bệnh viện trung tâm của tất cả các tỉnh phía Nam mà chỉ có một máy chụp CT, để đến nỗi có những người phải chờ 3 tiếng đồng hồ mới đến lượt chụp thì quả là điều không thể chấp nhận.
Chúng ta cứ nói nhiều đến Đảng, Chính phủ, chăm lo cho công tác an sinh xã hội, chăm lo cho sự nghiệp y tế và giáo dục, nhưng xem ra những chủ trương đó còn trên giấy, trên đài, báo nhiều hơn là trên thực tế. Vẫn biết, bấy lâu nay, ngành Y tế đã rất nhức nhối về việc quá tải ở các bệnh viện lớn, và cũng đã có nhiều giải pháp giảm tải được đặt ra từ thời Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Nhưng với những gì mà tôi được chứng kiến ở khoa Cấp cứu và khoa Chấn thương sọ não ở Bệnh viện Chợ Rẫy thì những biện pháp kia xem ra còn đang ở đâu đó rất xa vời.
Một xã hội phát triển, được đánh giá cao hay thấp xin đừng nhìn vào bữa ăn, đừng nhìn vào xe cộ chạy trên đường, hay những tòa biệt thự, những khách sạn lộng lẫy. Hãy nhìn vào bệnh viện, nhìn vào trường học.
Tôi cũng mong rằng các vị lãnh đạo hãy bớt “chém gió” đi! Các vị hãy đến những nơi như phòng cấp cứu của Bệnh viện Chợ Rẫy, Bệnh viện Bạch Mai, Bệnh viện Việt Đức và hãy chịu khó ngồi lại vài tiếng đồng hồ để chứng kiến, để có thể cảm nhận được nỗi vất vả và sự làm việc đến kiệt sức của nhân viên y tế, nỗi khốn khổ của người bệnh vì phải chờ đợi và phải bỏ ra những khoản tiền luôn luôn quá khả năng đối với người nghèo.
Hơn lúc nào hết, cán bộ, đảng viên, nhất là những vị có chức, có quyền hãy nhớ câu này: “Tiên thiên hạ, chi ưu nhi ưu/ Hậu thiên hạ, chi lạc nhi lạc” (Tạm dịch: Hãy lo trước cái lo thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ).
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=987113881724905&id=100012789074562
Quốc Phương
BBC News Tiếng Việt
01/7/2020
Trong phần hai cuộc bút đàm với BBC News Tiếng Việt hôm 29/6/2020, năm nhà hoạt động chia sẻ viễn kiến, kỳ vọng của mình về tương lai của đất nước, và bình luận về khía cạnh mưu sinh như một điều kiện sống và hoạt động mà giới này đang phải đối diện.
Nhà báo tự do Cát Linh (từ Hà Nội):
Khó khăn thì vô vàn. Một người bình thường cũng đã rất khó khăn để có đủ chi tiêu qua ngày. Còn với những người tham gia các hoạt động xã hội thì họ phải hy sinh rất lớn, bỏ nhiều thời gian, ít thời gian cho gia đình, công việc có thể nhẹ thì nhắc nhở, nặng thì đuổi việc, … rất nhiều yếu tố cấu thành những khó khăn này.
Bản thân là một nhà báo tự do thì tôi thấy rằng rất khó để có một chỗ ở ổn định vì luôn bị quấy nhiễu, ép chuyển nhà, công việc tự do thì thu nhập cũng thất thường… và xã hội thì nhiều người vẫn nghĩ rằng mình là một người nguy hiểm, đây là điều đáng đau lòng nhất.
Nhà hoạt động Sương Quỳnh (nhà báo độc lập từ Sài Gòn):
Đúng là vấn đề mưu sinh là vấn đề khó khăn nhất cho các nhà tranh đấu. Chính vì thế nhà cầm quyền quyết triệt công việc hay làm ăn của họ. Hầu hết những người tranh đấu ở Việt Nam đều vướng mắc về vấn đề này, sự tương trợ cũng chỉ mang tính cách chia sẻ. Không như đấu tranh ở Hong Kong có đủ các tầng lớp tham gia trong đó có cả tầng lớp trung lưu và doanh nhân, tỷ phú nên họ vững vàng về vật chất. Do đó ở Việt Nam nhiều người đấu tranh tâm huyết đành lùi một bước để mưu sinh. Đó là điều khó khăn tôi cho là bậc nhất trong phong trào đấu tranh hiện giờ.
Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung (cựu tù nhân chính trị):
Cô lập kinh tế, chặt đứt nguồn mưu sinh của các nhà hoạt động luôn là một trong những biện pháp đầu tiên mà nhà cầm quyền áp dụng. Bản thân tôi khi đang thử việc trong một công ty du lịch thì cũng bị an ninh làm khó dễ nên công ty đó đã buộc phải từ chối nhận tôi vào làm. Một số công ty khác cũng phỏng vấn tôi để tuyển dụng nhưng đã từ chối khi biết tôi từng là tù nhân chính trị.
Nhà hoạt động Nguyễn Vũ Bình (cựu Biên tập viên Tạp chí Cộng sản):
Câu hỏi nêu đúng vấn đề nan giải của giới bất đồng chính kiến hiện nay. Đối với chế độ toàn trị, đấu tranh tức là tránh vào đâu? Việc đầu tiên họ làm là phong tỏa vấn đề công ăn việc làm, thu nhập. Vấn đề mưu sinh thường nhật là vấn đề nan giải với không ít người đấu tranh. Nhiều bạn trẻ đấu tranh đã phải dừng bước, hạn chế tham gia vì còn phải lo sự tồn tại, duy trì cuộc sống. Đây là điều rất đáng tiếc. Vì sự phức tạp của môi trường đấu tranh, và sự hạn chế nhiều mặt, chưa có tổ chức nào, hội nhóm cộng đồng nào giúp được vấn đề căn bản, thiết thân này một cách bài bản, hệ thống. Bản thân tôi có lẽ vì đấu tranh lâu năm nên có được công việc đủ duy trì sự tồn tại, nhưng muốn làm việc gì nhiều hơn cho việc đấu tranh cũng rất khó khăn về nguồn lực, rất khó.
TSKH Nguyễn Quang A:
Cộng sản ở mọi nơi luôn đánh vào cái dạ dày của các nhà hoạt động và tạo cho họ nhiều khó khăn về mưu sinh, nhưng thời nay có ngàn vạn cách để né cú đòn đó của nhà cầm quyền. Người Việt Nam chí ít cũng đã đòi lại được một số quyền kinh tế và về phương diện này các nhà hoạt động thời nay có thuận lợi hơn các vị tiền bối rất rất nhiều.
Chuyển động trước Đại hội 13?
Bản quyền hình ảnh AFP/GETTY IMAGES
BBC: Đã đang có sự chuyển động nào đáng nói, đáng ghi nhận nhất trong lòng các giới này và tương lai, viễn kiến sẽ ra sao, so với các thế hệ cũ, bối cảnh cũ, sẽ có xu hướng, tính mới nào, đặc biệt trước thềm Đại hội ĐCSVN lần thứ 13 thì ra sao?
Nhà báo tự do Cát Linh:
Việt Nam đã thay đổi . Trong quá trình hội nhập với thế giới và để được bắt tay với thế giới thì dù muốn hay không, Việt Nam phải thay đổi. Điều đáng ghi nhận là nhiều người dân cũng đã hiểu được các mặt trái, phải của xã hội. Còn tinh thần xã hội, tinh thần để lên tiếng lên án những cái xấu thì cần thêm nhiều sự dũng cảm. Bên cạnh đó một số những chính trị gia không ngại phản biện trước các diễn đàn.
Đối với Việt Nam, chúng ta cần thời gian và mọi thứ sẽ thay đổi để Việt Nam có một Việt Nam rất riêng. Và nhắc lại là chúng ta không thể vội vàng. Đưa một quốc gia trở nên hùng mạnh thì cần trách nhiệm, nhận thức của tất cả mọi công dân.
Đại hội sắp tới sẽ có những sự thay đổi, trật tự mới trong hàng ngũ chính trường sẽ được sắp xếp lại. Nhưng để ảnh hưởng đến những vấn đề của xã hội thì cần phải quan sát thêm vì hiện tại chúng ta chưa biết ai sẽ lên và ai sẽ xuống.
Bà Sương Quỳnh:
Những chuyển động đáng nói là càng ngày càng nhiều người dân đã thức tỉnh và nhìn nhận ra rõ nét hiện trạng đất nước bây giờ. Đó là nhờ mạng xã hội đã nỗ lực trong hàng chục năm qua dù những người đóng góp nhiều người phải trả giá bằng tù tội hay bị quản thúc, theo dõi gắt gao tại nhà.
Th.S Nguyễn Tiến Trung:
Theo tôi, trước thềm Đại hội ĐCSVN lần thứ 13 thì phong trào dân chủ – xã hội dân sự sẽ đi xuống vì cuộc đàn áp đang khốc liệt. Rất nhiều nhà hoạt động đã bị bắt thời gian gần đây, kể cả những người thuộc diện sức khỏe yếu, độ tuổi “thất thập cổ lai hy”. Tuy nhiên, trước sự hung hăng bành trướng của cộng sản Trung Quốc trên biển Đông và trên toàn thế giới, các quốc gia dân chủ, văn minh và các quốc gia bị dính “bẫy nợ” đã nhận thức rõ ràng mối nguy hiểm của chế độ cộng sản Trung Quốc, sự tranh đấu, cạnh tranh khốc liệt giữa các cường quốc này sẽ tác động rất lớn đến cục diện chính trường Việt Nam với thuận lợi thuộc về những người dân chủ. Tác động của hậu Thế chiến II giữa hai phe Đồng minh và phát xít đã định hình nên Việt Nam hiện tại và bây giờ lịch sử sẽ lặp lại. Cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa các quốc gia dân chủ và Trung Cộng độc tài sẽ định hình chính trị Việt Nam trong hiện tại và tương lai.
Chuyển động đáng nói, đáng ghi nhận nhất trong lòng các giới này, đó là họ nhận thức được cuộc đấu tranh rất khó khăn, gian khổ và nan giải sau một thời gian đàn áp khắc nghiệt của nhà cầm quyền. Khi họ nhận thức được thực tế, đúng và sát thì sẽ đưa ra những chương trình, kế hoạch và công việc phù hợp hơn, dẫn tới hiệu quả hơn và giảm bớt các tổn thất.
TSKH Nguyễn Quang A:
Cuộc đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ không bao giờ chấm dứt, ngay cả ở các nền dân chủ tiên tiến. Lơi là một chút là thấy hậu quả ngay. Chính vì thế nó là một quá trình liên tục phải được duy trì nuôi dưỡng, nhắc lại (vì chứng quên là bản chất của con người). Tôi không thích kiểu so với các thế hệ trước, nó là quá trình liên tục nên phải dựa vào quá khứ (cả hay để phát huy và tránh cái dở) nhưng phải tỉnh táo vì thế giới luôn thay đổi, chỉ dựa vào kinh nghiệm cũ không ổn, phải học từ các nơi khác nhưng không nên sao chép (copy) mà phải làm cho hợp với hôm nay. Đại hội 13 của ĐCSVN chỉ là một chặng, tìm mọi cách (kể cả gây sức ép cho đến thuyết phục với các giải pháp đề xuất đa dạng). Cuộc đấu tranh này diễn ra trên nhiều mặt trận, cần nhiều đội quân khác nhau với các phương pháp và đối sách khác nhau.
Đủ năng lực và sẵn sàng?
BBC: Nếu ngay ngày mai có sự thay đổi điều kiện chính trị, thể chế ở đất nước, liệu các giới trên (bất đồng chính kiến, các nhà hoạt động) đã sẵn sàng và có đủ khả năng, năng lực để bước ra tham chính, chấp chính, lãnh đạo, quản trị đất nước hay chưa, vì sao và thế nào?
Nhà báo tự do Cát Linh:
Tôi nghĩ rằng việc tham chính, quản trị đất nước là vị trí của những người được người dân lựa chọn. Những người bất đồng chính kiến chỉ bày tỏ ý kiến của họ trước một ý kiến khác. Bất đồng chính kiến, thúc đẩy xã hội minh bạch, phát triển… không có nghĩa là họ muốn tham chính, muốn làm chính trị.
Bà Sương Quỳnh:
Nếu có sự biến đổi và chính quyền thuộc về nhân dân thì tôi tin có nhiều người thực tài sẵn sàng nhận lãnh trách nhiệm lãnh đạo đất nước từ nước ngoài lẫn trong nước. Thực ra ngay trong bộ máy nhà nước hiện giờ tôi cũng tin có những người tài giỏi nhưng họ bị khống chế vì cơ chế nên họ không thể dùng tổng lực làm việc hữu hiệu. Nhưng nếu cơ chế thay đổi có thể họ sẽ phát huy được năng lực của mình, những người này nếu chứng tỏ uy tín sẽ được bầu vào bộ máy lãnh đạo. Tuy nhiên, để chế độ dân chủ thực thi như các nước văn minh thì Việt Nam còn phải trải qua nhiều năm để chọn được một lãnh đạo hoàn chỉnh đủ tài đức, khi đã có một bộ hiến pháp và pháp luật hoàn chỉnh để tuân thủ. Để chọn được lãnh đạo tài đức thì trình độ nhận thức, hiểu biết và ý thức của người dân phải gần được như người dân Hong Kong hiện giờ.
Th.S Nguyễn Tiến Trung:
Nếu ngày mai có sự thay đổi ngay lập tức thể chế chính trị tại Việt Nam, tôi tin rằng các tổ chức, cá nhân dân chủ đã sẵn sàng bước ra tranh cử vào các vị trí dân cử. Nên nhớ rằng phong trào dân chủ đã có quá trình phát triển rất lâu dài tại Việt Nam chứ không phải mới đây. Có rất nhiều chính đảng, cá nhân trong và ngoài nước đã và đang âm thầm chuẩn bị cho vấn đề Hiến pháp mới, bầu cử hậu cộng sản. Nhờ vào mạng xã hội, Internet, cộng đồng người Việt ở nước ngoài, trình độ dân trí ở Việt Nam đã cao hơn trước rất nhiều.
Đảng Cộng sản Việt Nam thành lập năm 1930, chỉ sau 15 năm, nhờ vào thời cơ Nhật đảo chính Pháp vào tháng 3/1945 đã có thể lên nắm quyền vào tháng 8/1945. Đảng này chỉ có vỏn vẹn 5 tháng được hoạt động công khai nhưng đã lật đổ chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim để “cướp chính quyền”.
Hiện tại, thời cơ chắc chắn sẽ đến, nhưng tôi vẫn luôn mong mỏi tiến trình dân chủ hóa này sẽ diễn ra ôn hòa, trong tình tự dân tộc, vì sự phát triển tốt nhất của đất nước để xây dựng một nền dân chủ thực sự.
TSKH Nguyễn Quang A:
Đừng mong đợi sự thay đổi hay điều kiện, hãy góp phần tạo ra sự thay đổi và các điều kiện đó! Vì cuộc đấu tranh là lâu dài gian khổ nên chưa thể mong có thay đổi “lớn lao” trong thời gian ngắn nếu chúng ta không hành động mà chỉ mong ước hay than phiền, nhưng có thể xây dựng một số yếu tố của xã hội dân chủ, tự do ngay trong lòng chế độ độc tài (đó là cách tích cực, không có nó thì cả ngàn năm nữa cũng không có dân chủ và tự do).
Hãy thực thi quyền của mình được nêu long trọng trong công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (tức là luật quốc tế mà Việt Nam đã tham gia từ đầu các năm 1980), trong hiến pháp chưa được tốt lắm hiện nay (và như thế chính quyền Việt Nam phải có nghĩa vụ pháp lý để tạo điều kiện pháp lý cho nhân dân Việt Nam thực thi các quyền ấy). Mọi người dân hãy thực thi các quyền đó mà không đợi ai cho phép và phải đòi chính quyền tạo điều kiện pháp lý thuận lợi cho nhân dân thực thi các quyền vốn có đó của mình (đó là nghĩa vụ chính của chính quyền vì nhân dân nuôi họ để họ làm việc đó mà họ không làm được thì phải đuổi họ xuống) với phương châm “biến quyền trên giấy thành quyền thực tế”, theo tinh thần “quyền ta ta cứ làm” (chưa có luật là lỗi của quý vị; luật cản trở là vi hiến và vi phạm luật quốc tế). Từng bước một chúng ta có thể giành lại các quyền vốn có và được luật quốc tế cũng như hiến pháp quy định và đến khi giành được các quyền chính trị cơ bản (quyền lập các đảng chính trị, bầu cử tự do trong sạch và công bằng) thì dân chủ hoá thành công và quan trọng nhất với một xã hội dân sự sôi động như vậy tạo cơ sở vững chắc cho sự củng cố nền dân chủ mới một cách bền vững!
Ông Nguyễn Vũ Bình:
Câu trả lời là vừa có, vừa không. Có ở khía cạnh, khi chế độ sụp đổ, việc xây dựng thể chế dân chủ là việc sẽ xảy ra và chắc chắn xảy ra. Quá trình xây dựng thể chế dân chủ và việc người dân bầu chọn ra đội ngũ lãnh đạo đất nước chắc chắn sẽ được thực hiện. Như vậy, những người trong giới bất đồng chính kiến sẽ là những người được lựa chọn và có vị trí lãnh đạo trong tương lai. Điều đó có nghĩa là giới bất đồng chính kiến lúc nào cũng sẵn sàng tham gia vào việc điều hành, lãnh đạo đất nước. Nhưng nói là đủ khả năng, năng lực cũng rất khó nói (nói không đủ khả năng, năng lực cũng không được) vì để quản trị quốc gia, lãnh đạo đất nước nhất là trong giai đoạn chuyển đổi là việc không hề dễ dàng. Tuy nhiên, một thể chế dân chủ được xây dựng hữu hiệu sẽ sàng lọc tốt những người có đủ khả năng để lãnh đạo đất nước. Có thể giai đoạn đầu gặp khó khăn, song Việt Nam sẽ không bao giờ thiếu những người có đủ năng lực để quản trị, lãnh đạo đất nước.
Nguồn: BBC
https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-53228012
*Mời xem lại phần 1
Bất đồng chính kiến Việt Nam: Góc nhìn qua các thế hệ (P1).
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3492325667452556&id=100000254726265


Làm sao chúng biết lấy tình thương !
Dậy sóng dương trần hóa nhiễu nhương
Cố đẩy hiền nhân chui địa ngục
Hòng đưa ngạ quỷ đến thiên đường !
Đầu trâu án ngữ trùm muôn nẻo
Mặt ngựa tung hoành khắp bốn phương !
Mạt thế hình người mang thú tính
Tội này sách sử chép ngàn chương !….
Liên Trà
.
