Việt Nam đối mặt với tình trạng người Trung Quốc ồ ạt nhập cảnh lậu tạo nguy cơ lây nhiễm COVID-19

An ninh sân bay ở Cảng Hàng không Quốc tế Nội Bài, Hà Nội vào tối ngày 24/7 đã phát hiện 2 hành khách Trung Quốc mang giấy tờ giả có tên Việt Nam định lên máy bay đi TP Hồ Chí Minh. Cả hai người trước đó đã nhập cảnh lậu vào Việt Nam qua đường tiểu ngạch ở tỉnh Hà Giang.

 
RFA.ORG

Việt Nam đối mặt với tình trạng người Trung Quốc ồ ạt nhập cảnh lậu tạo nguy cơ lây nhiễm COVID-19

Gần đây cơ quan chức năng Việt Nam liên tục phát hiện các trường hợp nhập cảnh qua đường tiểu ngạch từ Trung Quốc vào Việt Nam, có đoàn lên đến hàng người, gây ra nguy cơ lây lan COVID-19 rất lớn.

Hàng chục ngàn tỷ và hàng ngàn héc-ta đất sai phạm trong 6 tháng đầu năm 2020

Nguyễn Đình Ngọc

 Chỉ có 6 tháng đầu năm 2020 mà hơn 1,5 tỷ đô và mấy ngàn hecta đất! Việt Cộng Con nó ăn cỡ vầy hỏi sao nước không nghèo dân không mạt!!!

_______________________________________

Thanh tra Chính phủ Việt Nam phát hiện vi phạm kinh tế hơn 31 ngàn tỷ đồng và hơn 3.400 héc-ta (ha) đất trong 6 tháng đầu năm 2020.

Truyền thông trong nước, vào ngày 23/7 dẫn báo cáo của Thanh tra Chính phủ ghi nhận số liệu về vi phạm kinh tế như vừa nêu. Đồng thời kiến nghị thu hồi về ngân sách nhà nước xấp xỉ 13.800 tỷ đồng và 507 ha đất.

Liên quan thanh tra hành chính, Thanh tra Chính phủ đã phát hiện vi phạm về kinh tế hơn 3.600 tỷ đồng và 25 ha đất. Trong đó, đã kiến nghị thu hồi về ngân sách nhà nước gần 3.600 tỷ đồng và 16 ha đất.

Về thanh tra các bộ, ngành và địa phương, Thanh tra Chính phủ cũng đã phát hiện vi phạm về kinh tế gần 1.700 tỷ đồng và hơn 3.400 ha đất, kiến nghị thu hồi hơn 1.050 tỷ đồng và 491 ha đất.

Thanh tra Chính phủ, trong 6 tháng đầu năm 2020 đã thực hiện tổng cộng gần 73.700 cuộc thanh tra; kiểm tra việc chấp hành pháp luật của hơn 171 ngàn tổ chức và cá nhân; phát hiện gần 53.400 tổ chức, cá nhân có vi phạm với số tiền là gần 25.900 tỷ đồng và kiến nghị thu hồi gần 9.100 tỷ đồng.

Thanh tra Chính phủ đã ban hành gần 46.800 quyết định xử phạt vi phạm hành chính với số tiền 4.225 tỷ đồng.

Thanh tra các bộ, ngành, địa phương có kiến nghị thu hồi số tiền lớn bao gồm Bảo hiểm xã hội Việt Nam, Bộ Tài chính, Cơ quan Thanh tra Giám sát ngân hàng, các tỉnh Bắc Ninh, Điện Biên, Phú Thọ, Thái Nguyên, Trà Vinh, Bà Rịa-Vũng Tàu…

Báo cáo của Thanh tra Chính phủ còn ghi nhận đã phát hiện 26 vụ và 23 đối tượng tham nhũng và liên quan đến tham nhũng, trong 6 tháng đầu năm 2020.

Thanh tra Chính phủ cho biết rằng công tác thanh tra còn nhiều bất cập và hạn chế mà chưa thể khắc phục. Chẳng hạn như việc theo dõi và kiểm tra thực hiện kết luận, kiến nghị, quyết định xử lý về thanh tra còn gặp nhiều khó khăn, vướng mắc do thiếu các chế tài xử lý đối tượng có hành vi cản trở, chống đối, không thực hiện, thực hiện không đầy đủ và kịp thời.

Thanh tra Chính phủ Việt Nam phát hiện vi phạm kinh tế hơn 31 ngàn tỷ đồng và hơn 3.400 héc-ta đất trong 6 tháng đầu năm 2020.

XHCNVN CHẾT ỔN ĐỊNH.!

Image may contain: 3 people, people sitting

Image may contain: 7 people, people sitting
No photo description available.
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
+4

Van Pham

XHCNVN CHẾT ỔN ĐỊNH.!!!!!!!!!!!

Ông hàng xóm nói với tui:

– Bên Pháp vừa bị khủng bố làm gần 100 người chết, ông biết chưa?
– Mấy zụ đó thì loa phường công bố liền chứ có chi mà không biết!
– Công nhận Vn mình ổn định ông hỉ! Mấy nước đa đảng đó bị khủng bố, chết liên tục.
– Ừm! Vn mình ổn định! Chết cũng ổn định!
– Là sao? Tôi không hiểu ý ông nói gì!

– Thì VN lúc nào cũng ổn định chứ sao! Bên nước người ta lâu lâu bị khủng bố chết vài chục người thì mình lu loa, hô hào họ bất ổn, bạo loạn. Còn mình, ngày nào cũng hơn vài trăm mạng ra đi trong âm thầm, thì không ổn định sao được?

– Ông nói gì thế? Làm gì mà mỗi ngày vài trăm người chết?

– Đó là công bố của Bộ Y Tế chứ không phải tôi nói. BYT cho biết mỗi năm VN có 150 ngàn ca mắc bệnh ung thư, trong đó thường tử vong hơn một nửa.

– Một nửa của 150 ngàn là 75 ngàn, chia cho 365 ngày…. Á đù, trên 200 mạng thiệt ông ơi!

– Đó là tôi chưa nói đến những cái chết của hung thần xa lộ cũng thuộc top nhất thế giới với bình quân mỗi ngày hơn 40 mạng lìa trần trong ổn định, và 2 năm qua hơn 2300 người chết và mất tích cũng rất ổn định ngoài Biển Đông.

– Nói như ông rứa thì ổn định cái con mẹ gì mà báo chí ngày nào cũng ra rả Đất Nước ta ổn định? Hoà bình mà chết mỗi ngày vài ba trăm mạng ngon ơ. Đấy là chưa nói đến những cái chết lãng nhách như chém giết lẫn nhau, côn đồ truy sát, tự tử ở đồn công an, tự thiêu vì không có vịệc làm, nhãy sông nhãy suối vì bị cưỡng chế…

– Ai biểu ông quá tin vào bọn lều báo đó chi…

– Nhưng cái bọn Hồi Giáo đó thật độc ác ông hỉ, chúng nó giết người man rợ.

– Thì cũng giống bọn Hồ giáo ở mình !

– Hử ? Bọn Hồ giáo là bọn nào?

– Bọn đó trước kia khủng bố nhà hàng Mỹ Cảnh, trường tiểu học Cai Lậy, khách sạn Caraven….

– À, à hiểu rồi! Nhưng đó là trước kia, bây giờ bọn nó đâu còn khủng bố nữa?

– Vẫn còn! Nhưng bây giờ nó khủng bố cũng theo kiểu ỔN ĐỊNH

– Là sao?

– Là cũng giết người hàng loạt, nhưng giết từ từ, giết từng thế hệ, giết từng Địa Phương, rồi dần dần giết hết.

– Nhưng mà nó giết bằng cách nào mới được chứ?

– Đơn giản lắm ông à! Nó đem chất thải của Formosa lên chôn trên đầu nguồn, chỉ một thời gian sau thì cả dân tộc này rủ nhau đi chầu Diêm Vương hết thôi. Điều đó có gì lạ!

Á đù !!!! Xem ra bọn Hồ giaó này còn dã man hơn bọn Hồi giáo nhiều ông hỉ. Khốn nạn thật!!

Lượm trên mạng Internet….

VIỆT NAM LÀM GÌ TRƯỚC CUỘC SO GĂNG TRUNG-MỸ?

Image may contain: 1 person, text

Image may contain: water and outdoor

Ngô Thứ

Bài viết rất hay của bạn trẻ Nguyễn Anh Tuấn. Thật khâm phục em!
• • •
VIỆT NAM LÀM GÌ TRƯỚC CUỘC SO GĂNG TRUNG-MỸ?


#Bản_chất_cuộc_so_găng.

Không giống như sự nổi lên của Nhật Bản thập niên 70s-80s cuối cùng đã biến nước này thành một hội viên được đón chào của câu lạc bộ phương Tây; sự trỗi dậy của Trung Quốc mang dáng dấp của Nga Sô sau Thế Chiến II ở chỗ đều thách thức trật tự quốc tế hiện hành do phương Tây kiểm soát, với sự tự tin rằng họ đang vận hành một mô hình phát triển ưu việt hơn.

Những thành tựu phát triển của Nga Sô thời bấy giờ và của Trung Quốc hiện nay quả nhiên có thể biện minh cách tiếp cận này của họ.
Hơn thế nữa, trở thành siêu cường khi mà phương Tây đã bao vây khắp mọi nơi, không có nhiều lựa chọn cho Nga Sô và Trung Quốc trong cuộc cạnh tranh sinh tồn này ngoài việc phải xô đổ trật tự cũ.
Nếu Nga Sô phải “phá vòng vây” bằng cách hỗ trợ các dân tộc thuộc địa vùng lên chống thực dân phương Tây, và sau đó tham gia vào hệ thống XHCN do họ dẫn dắt; thì Trung Quốc đang tổng hợp những nỗ lực tương tự của mình trong “Sáng kiến Vành đai Con đường” đầy tham vọng nhằm chia lại vùng ảnh hưởng toàn cầu.

Như vậy, cũng như Nga Sô trước đây, cuộc so găng của Trung Quốc với phương Tây không chỉ bó hẹp trong một lãnh vực cụ thể, mà thực chất là sự cạnh tranh chiến lược giữa hai mô hình phát triển:
Về kinh tế, một bên nhấn mạnh vai trò quyết định của nhà nước, bên kia coi trọng sáng kiến tư nhân.
Về chính trị, một bên tăng cường độc đoán cưỡng bách đảng trị, bên kia dựa vào dân chủ tự do pháp trị.

Bản chất mô hình phát triển dựa vào nhà nước là không khác, nhưng Trung Quốc hơn Nga Sô ở chỗ tận dụng thành công bối cảnh toàn cầu hoá để học hỏi phương Tây, bổ sung các yếu tố thị trường vào nền kinh tế; nhưng cũng vì thế mà kém Nga Sô ở chỗ chưa thể xây dựng một hệ thống toàn cầu theo mô hình của mình, bởi lẽ chính Trung Quốc cũng chưa đủ thời gian để hệ thống hoá chặt chẽ một mô hình mà họ chỉ mới mày mò nhờ “dò đá qua sông”.
Nghĩa là Trung Quốc hơn Nga Sô về chiến thuật nhưng kém về chiến lược vậy.

#Đấu_trường_chính_của_cuộc_so_găng.

Lenin từng nói một câu mà hậu bối của ông ít khi muốn nhớ, rằng “xét đến cùng, chủ nghĩa xã hội nếu muốn thắng chủ nghĩa tư bản, sẽ phải thắng về năng suất lao động” [1].
Cuộc đối đầu giữa các mô hình phát triển cuối cùng cũng nằm ở chỗ mô hình nào tạo ra năng suất lao động cao hơn.

Đó là lý do vì sao người ta đang dần nhận ra cuộc chiến Mỹ-Trung hiện nay chính yếu không phải về thương mại, mà là về công nghệ [2] – yếu tố quan trọng bậc nhất để tăng năng suất.
Điều này cũng giải thích vì sao hai nước vừa tuyên bố đình chiến thương mại tạm thời, nhưng ngay sau đó con gái chủ tịch Huawei – tập đoàn chủ đạo trong tham vọng cường quốc công nghệ của Trung Quốc – vẫn bị bắt.

Trung Quốc hiểu hơn ai hết tầm quan trọng của vấn đề này khi mà sự phát triển vượt bậc vài thập kỷ qua của họ không dựa vào công nghệ phát triển tự thân.
Phương Tây sáng tạo công nghệ, Trung Quốc sao chép và tận dụng lợi thế quy mô (economies of scale) không thể so bì của mình để tăng năng suất, giảm giá thành, rồi tranh thủ bối cảnh toàn cầu hóa để vươn lên thành thế lực sản xuất hùng mạnh bậc nhất.

Công thức phát triển này của Trung Quốc, bởi vậy, đặt trọng tâm vào việc sao chép công nghệ của phương Tây bằng 3 cách thức chủ yếu sau:
(1) Gián điệp công nghệ,
(2) Mua bán&sát nhập tập đoàn phương Tây để chiếm lấy công nghệ, và
(3) Dùng thị trường nội địa khổng lồ để áp lực các tập đoàn phương Tây muốn làm ăn ở Trung Quốc phải chuyển giao công nghệ.

Không phải Tây phương không nhận ra chiến lược này của Trung Quốc, song chỉ khi họ vỡ mộng rằng sự phát triển kinh tế của Trung Quốc không dẫn đến cởi mở về chính trị, mà trái lại, còn giúp gia tăng quyền lực độc đoán đảng trị, và bừng tỉnh rằng siêu cường mới nổi này muốn tiếp bước Nga Sô, thách thức trật tự quốc tế hiện hành, họ mới bắt đầu ra tay tấn công vào công thức phát triển của Đại lục với 3 đòn tương ứng sau:
(1) Truy bắt gián điệp công nghệ,
(2) Siết chặt việc mua bán & sát nhập có yếu tố Trung Quốc (qua cơ chế CFI/Ủy ban Đầu tư Nước ngoài), và
(3) đẩy mạnh thương chiến nhằm sắp xếp lại chuỗi sản xuất toàn cầu và tạo thế bảo vệ các tập đoàn làm ăn trên đất Trung Quốc.

Trung Quốc quả thật nên lo lắng, nhất là khi mới đây họ đã thất bại trong việc dùng lợi ích gây chia rẽ nội bộ khối Tây phương [3] và đang chứng kiến việc mỗi khi một quốc gia Tây phương ra đòn thì cả khối lại hùa theo hưởng ứng.
Giờ đây vận mệnh của Trung Quốc, như Tập tuyên bố, sẽ được đặt trong nỗ lực của quốc gia này tự lực phát triển công nghệ. [4]

#Phe_nào_sẽ_thắng?

Thái độ cẩn trọng không cho phép chúng ta dựa trên thiên kiến mà vội vàng đưa ra câu trả lời, đặc biệt, khi chứng kiến sự phát triển vũ bão của Trung Quốc vài thập niên qua.
Tuy nhiên nếu đồng ý rằng công nghệ là đấu trường chính của cuộc so găng, Trung Quốc rõ ràng đang gặp quá nhiều bất lợi:

Đầu tiên, những diễn biến thời gian gần đây cho thấy mặc dù rất nỗ lực, Trung Quốc vẫn chưa chế ngự được khả năng sáng tạo công nghệ. Sự khốn đốn của ZTE – tập đoàn công nghệ hàng đầu Trung Quốc, dưới lệnh cấm vận công nghệ của Hoa Kỳ là một minh chứng không thể rõ nét hơn.

Hơn thế, trong khi nhiều nghiên cứu chỉ ra tự do chính trị quan trọng thế nào đối với khả năng sáng tạo về dài hạn [5], thì yếu tố này lại không thể chấp nhận được đối với mô hình phát triển của Trung Quốc.
Nghĩa là tham vọng tự lực công nghệ thông qua chiến lược Made in China 2025 của họ, ngay cả khi không bị để ý cũng đã không dễ thành công, huống hồ hiện nay lại đang là đích nhắm tấn công của toàn khối Tây phương thì lại càng khó khăn bội phần.

Hi vọng sót lại của Trung Quốc được nuôi dưỡng bằng niềm tin rằng “tinh thần quốc gia phục thù” một khi được thổi bùng lên, sẽ là nhiên liệu cho cỗ máy sáng tạo quốc gia như những gì từng xảy ra ở Đức sau Thế Chiến I.
Chưa rõ nỗ lực này sẽ đi về đâu, nhưng nếu nhớ rằng trong khi Đức thuộc về nòng cốt của khối Tây phương, thừa hưởng sinh lực sáng tạo mạnh mẽ bắt rễ trong lối nghĩ, lối sống lý tính hóa cao độ hàng trăm năm của Tây phương nên đã chế ngự được khả năng sáng tạo; thì Trung Quốc, dù tăng trưởng liên tục những thập kỷ vừa qua, nhưng chỉ mới chập chững những bước đầu tiên trong việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, sẽ thấy hi vọng của Trung Quốc dẫu chưa tới mức ảo tưởng, nhưng vẫn khá mong manh.

Một thước đo khác, trực quan hơn, có thể giúp dự đoán kết quả cuộc so găng.
Sáng tạo vốn dĩ gắn liền với nhân tài, là sản phẩm của cá nhân và tập thể nhân tài. Thử xem nhân tài trên thế giới đã, đang và sẽ đổ về Mỹ và phương Tây hay là về Trung Quốc để thấy viễn cảnh Trung Quốc u ám ra sao nếu vẫn đẩy quốc gia dấn sâu vào cuộc cạnh tranh chiến lược này. [6]

#Việt_Nam_phải_chọn

Câu hỏi đầu tiên đặt ra là: liệu Việt Nam có thể đứng bên lề cuộc so găng lịch sử này với một tư thế trung lập được không? Khả năng cao là không.
Việt Nam là một nước nhỏ yếu nằm ở vị trí trung tâm của đấu trường so găng là khu vực Biển Đông, mà đã nhỏ yếu thì khó thoát vòng chi phối của các siêu cường mỗi khi họ đụng độ.
“Các nước Đông Nam Á có thể bị buộc phải chọn một trong hai”[7], lời phát biểu mới tháng trước của Lý Hiển Long tuy ngắn gọn nhưng đủ cho thấy đảo quốc này, nhờ đứng chân trên một di sản và kinh nghiệm ngoại giao phong phú, đã thấu hiểu thời cuộc ra sao.

Nghĩa là, dù Việt Nam có muốn hay không, thì các siêu cường cũng sẽ tính toán trên lưng các nước nhỏ như Việt Nam. Thế thì chi bằng Việt Nam chọn lựa vị trí của mình trước, ít ra cũng chiếm được đôi chút thế chủ động.

Tuy đáng lo ngại khi lịch sử chứa đầy các ví dụ cho thấy nước nhỏ, gồm cả Việt Nam, đã trở thành chiến trường ủy nhiệm của các siêu cường ra sao, nhưng lịch sử đồng thời cũng cho thấy các quốc gia chậm tiến chỉ có thể phát triển vượt bậc nhờ khéo léo khai thác mâu thuẫn giữa các siêu cường như thế nào.
Nếu Nhật Bản nương vào cuộc tranh giành thuộc địa giữa các thực dân Tây phương, thì Hàn Quốc tận dụng mâu thuẫn Chiến tranh Lạnh, nếu Đài Loan khai thác thù địch Mỹ-Trung, thì chính Trung Quốc sau đó lại chủ động khoét sâu mâu thuẫn Mỹ-Nga Sô (mà việc xâm lược Việt Nam năm 1979 là một phần trong kế hoạch đó) – tất cả đều là để tìm cơ hội phát triển và hiện đại hóa quốc gia.

Vì sao lại thế? Vì chỉ khi đụng độ lớn thì các siêu cường mới sẵn sàng hỗ trợ hết mình cho đồng minh nhược tiểu nhằm phục vụ cho lợi ích của chính các siêu cường.
Bên cạnh đó, vì nhu cầu chứng minh mô hình phát triển của mình là tốt nhất, sự hỗ trợ của các siêu cường cũng mang tính toàn diện, không chỉ gói gọn trong lãnh vực quân sự, mà lan rộng ra cả kinh tế, chính trị, văn hoá, giáo dục, xã hội.

Hiểu như thế để thấy Việt Nam chẳng nên lo ngại cuộc so găng lịch sử này mà trái lại, cần hoan nghênh nó như một cơ hội, nếu đã coi phát triển quốc gia là mục tiêu tối thượng.

Cũng có nghĩa là, câu hỏi bây giờ không phải là có chọn phe hay không, mà là phải chọn phe nào?

#Chọn_phe_nào?

Với những phân tích ở trên, rõ ràng là nên nghiêng về phương án Mỹ/phương Tây, bởi ưu thế vượt trội của phe này.
Thực tế thì tất cả những nước Đông Á kể trên (Nhật, Hàn, Đài, Trung) cũng đã từng lựa chọn tương tự trong những thời điểm quốc gia đòi hỏi hiện đại hóa.

Đó là chưa nói đến có nhiều lý do khiến việc đứng về phe Trung Quốc không hề đảm bảo một kết cục tốt đẹp.

Trước hết, chiến lược ngoại giao bẫy nợ của Trung Quốc đang dấy lên lo ngại khắp nơi, và thực tế là chưa có nước nhỏ yếu nào trở nên thịnh vượng nhờ gắn vận mệnh của mình vào Trung Quốc khi mà cách tiếp cận cùng thắng (win-win) chưa bao giờ là ưu tiên của quốc gia này.

Thứ nữa là, tâm lý chống Trung Quốc lan rộng của người dân Việt Nam, hàm ý rằng ngay cả khi những người lãnh đạo bằng cách nào đó nhìn thấy lợi ích quốc gia trong việc tăng cường hợp tác với Trung Quốc, thì sự hợp tác đó cũng khó lòng được công chúng ủng hộ, nghĩa là đã để ngỏ sẵn sự thất bại.

Cuối cùng nhưng quan trọng không kém là, hồ sơ tranh chấp chủ quyền biển đảo sẽ khiến mọi chọn lựa đứng về phía Trung Quốc, nếu thành hiện thực, đồng nghĩa với đánh đổi chủ quyền quốc gia trên thực tế.

#Phải_làm_gì?

Ngoại giao dù khéo léo đến đâu cũng chỉ có thể trì hoãn chứ không thể chấm dứt được hiểm họa bành trướng Trung Quốc phủ bóng lên dân tộc chúng ta, và cũng không thể ngăn các siêu cường thương lượng trên lưng những nước nhược tiểu như chúng ta.

Ở một vị trí như nước ta trong tình thế hiện nay, ngoại giao cùng lắm chỉ giúp mua thời gian để chúng ta hiện đại hóa quốc gia nhanh nhất có thể.
Mục tiêu của chúng ta không bao giờ là đổi danh dự lấy hòa bình để rồi đánh mất cả hai trong ô nhục, mà phải tìm mọi cách để xây dựng quốc gia hùng mạnh nhất có thể. Chỉ khi quốc gia chúng ta đủ hùng mạnh thì Trung Quốc mới phải cân nhắc thật kỹ trước khi chọn chúng ta làm đối tượng bành trướng của họ, và chính chúng ta mới đủ khả năng xoay sở vượt thoát thân phận con cờ trên bàn cờ nước lớn.

Mà muốn thế thì:

Đầu tiên, phải xóa bỏ tâm lý yếm thế, lo ngại xung đột của một thứ chủ nghĩa hòa bình thiếu chân đế.
Nếu tin rằng phát triển quốc gia là mục tiêu tối thượng, trước là để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ sau là để dân tộc có cơ hội ngẩng mặt lên, chúng ta phải hoan nghênh và đón chào cuộc so găng lịch sử này như một cơ hội trăm năm cho dân tộc chúng ta. Vì rằng ngay cả khi chúng ta ở một vị trí chiến lược song nếu không có mâu thuẫn giữa các siêu cường, thì chúng ta cũng chẳng vin vào đâu để phát triển vượt bậc cho được; tương tự, nếu mâu thuẫn giữa các siêu cường có nảy sinh đi chăng nữa nhưng nếu chúng ta nằm ngoài khu vực đấu trường trung tâm thì cũng rất khó tìm thấy cơ hội.

May thay, chúng ta chẳng những có cả hai mà lại đang sở hữu lợi thế thời gian, vì cuộc mâu thuẫn này chỉ mới chớm nở và còn nhiều đánh giá khác nhau xung quanh nó.
Nhiều người, dựa trên tính khí thất thường của Trump cũng như động thái xuống nước gần đây của Trung Quốc, nghĩ rằng cuộc đụng độ này chỉ khởi lên tạm thời và mang tính chất giai đoạn, trong khi chúng ta, nhìn vào đồng thuận chống Trung Quốc của giới lãnh đạo chính trị phương Tây hiện nay [8] và dựa trên trải nghiệm va đập với Trung Quốc suốt chiều dài lịch sử của chính chúng ta, sẽ thấy cuộc so găng chiến lược này còn kéo dài, mở rộng nhiều thập kỷ tới, và Trung Quốc sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi nó thất bại.
Thời gian ở đây là một lợi thế chỉ khi chúng ta nhanh chóng đưa ra quyết định chọn phe của mình thay vì mải mê đu dây.
Bởi lẽ, một khi cuộc đụng độ đã định hình, phe phái đã phân chia, sự lựa chọn chậm trễ của chúng ta sẽ không còn ý nghĩa, hay nói đúng hơn, chúng ta khi đó sẽ không còn quyền chọn lựa nữa.

Sau khi đã có một thái độ đúng đắn với cuộc so găng lịch sử và chọn đúng phe của mình, chúng ta mới có thể đưa ra những đối sách phù hợp.
Đó là dù có khoác mặt nạ ngoại giao hòa hiếu với Trung Quốc tới cỡ nào, chúng ta cũng phải ý thức rõ rằng đó chỉ để mua thời gian nhằm ra sức hợp tác toàn diện với Mỹ và phương Tây, vốn đã tỏ rõ đồng thuận mong muốn một Việt Nam thịnh vượng (dĩ nhiên là vì lợi ích chiến lược của chính họ).
Sự hợp tác này phải ở mức đồng minh bất luận tên gọi của nó là gì, phải đủ toàn diện ở tất cả các lãnh vực kinh tế, giáo dục, chính trị, quân sự, xã hội, và với cả ba chủ thể là nhà nước, thị trường, xã hội dân sự, phải đủ sâu sắc tới mức tạo được sự chuyển biến về chất.
Trong sự hợp tác toàn diện đó, lẽ dĩ nhiên là nước chậm tiến đi sau, Việt Nam phải đóng vai một người học trò siêng năng, học lấy học để một cách chủ động như Nhật, Hàn, Đài, Trung đã từng (nghĩa là không chỉ sao chép máy móc mô hình), và còn phải chạy đua với thời gian, vì như đã nói, ngoại giao dù khéo léo đến đâu cũng không kéo dài được cuộc hòa hoãn quá lâu.
Sự chủ động của chúng ta là tối quan trọng: chúng ta phải đòi hỏi hợp tác 10 ngay cả khi họ chỉ sẵn lòng hợp tác 1, chứ không phải ngược lại như hiện nay.

Dĩ nhiên là sẽ có những trở ngại đến từ thể chế chính trị hiện hành của Việt Nam, nhưng cần lưu ý rằng, hiện đại hóa quốc gia là quá trình diễn ra rộng khắp trên nhiều lãnh vực mà hình thức chế độ chỉ là một trong số đó, có thể thay đổi trước hoặc sau tùy hoàn cảnh, miễn sao mục đích phát triển đạt được.
Trung Quốc cũng có thể phá hoại những nỗ lực ngoại giao câu giờ của Việt Nam bằng cách chất vấn vì sao các đồng chí là cộng sản mà lại hợp tác sâu rộng với Mỹ/phương Tây, nhưng không khó để đáp trả bằng cách nhắc họ nhớ rằng chính những người cộng sản Trung Quốc thời Đặng Tiểu Bình đã từng mong muốn liên minh quân sự với Mỹ, và trên thực tế là đã hợp tác sâu rộng với siêu cường này nhiều thập kỷ sau đó để mưu tìm phát triển.

Tóm lại, trở lực lớn nhất ngăn Việt Nam chớp lấy cơ hội trăm năm có một này không đến từ bối cảnh quốc tế bên ngoài hay hiện tình chính trị nội bộ, mà chính là viễn kiến của những người lãnh đạo Việt Nam hiện nay.

Với lề lối thực hành chính trị thiếu minh bạch ở đất nước chúng ta, người dân hiện không ở vị trí có thể biết được liệu những người lãnh đạo có nhìn ra cơ hội này không và có đang tìm cách chớp lấy hay không. Song khả năng cao là không, nếu chúng ta để ý những động thái sau
(1) tuyên truyền chống Mỹ/phương Tây trong hệ thống giáo dục, báo chí chính thống, và đặc biệt trong lực lượng vũ trang vẫn tiếp tục được duy trì,
(2) sự cương quyết không nhượng bộ Mỹ/phương Tây khi đụng đến một số vấn đề nhân quyền không quá cốt yếu phản ánh tâm lý thắng-thua với Mỹ/phương Tây còn đậm nét, và
(3) sự rụt rè trong hợp tác với Mỹ/phương Tây, mà gần đây là việc hủy bỏ nhiều chương trình giao lưu quốc phòng với Mỹ.
Tất cả đều cho thấy những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam hiện nay chỉ coi việc hợp tác với Mỹ/phương Tây mang tính chất tình thế và giai đoạn nhằm cân bằng áp lực từ Trung Quốc, chứ hoàn toàn không thấy ở đó cơ hội phát triển và hiện đại hóa vượt bậc cho quốc gia như nó nên là.

Cũng có nghĩa là, cơ hội để Việt Nam không bị nhỡ tàu như bao lần trước đây trong lịch sử nằm ở chỗ liệu mỗi chúng ta, trong tư cách phần tử quốc gia, có làm đủ không trong việc khiến những người lãnh đạo phải đặt quyền lợi dân tộc lên trên đảng phái, phe nhóm, cá nhân, để từ đó thấu triệt vấn đề thời cuộc, hoặc chúng ta đã sẵn sàng chưa trong việc thay thế họ một khi thời gian không cho phép sự chậm trễ của họ thêm một giây phút nào nữa.

Đang có tin ComCom và các trang tin chống Mỹ quốc doanh tương tự đồng loạt dừng hoạt động. Nếu đúng vậy, mình xin gửi bài viết này đến các bạn admin của những trang đó.
Chúc các bạn mau hết bàng hoàng, sớm ổn định tinh thần để nhận công tác mới.

“VIỆT NAM” NGHĨA LÀ GÌ?

Mai Thanh Truyet Envirovn
Thưa Bà Con,

Sưu tầm trên mạng thấy hay hay về …lý lịch tên nước VIỆT NAM. Xin chia xẻ với Bà Con:

“VIỆT NAM” NGHĨA LÀ GÌ?

1/ Không ít người bây giờ vẫn tưởng “Việt Nam” nghĩa là “nước Nam của người Việt”. Hoặc là, qua một số em sinh viên trẻ cho tôi biết ở trường giải thích: “Việt Nam” nghĩa là nước Việt nằm về phương Nam (so với Tàu). Mắc giống gì mà danh xưng một quốc gia lại đi lấy một quốc gia khác làm “hệ qui chiếu”? Coi đi, quốc gia của người Hàn nằm về phía đông nước Tàu, họ đâu giải thích nước họ là … “Hàn Đông”.

Ý nghĩa của hai chữ “Việt Nam” bấy lâu nay thường được diễn giải theo chủ quan của hậu thế, NHƯNG cho dù diễn giải vi diệu/hay ho/cao siêu tới đâu đi nữa thì – xin nhấn mạnh – hãy nhớ rằng tên nước VIỆT NAM 越 南 là do nhà Nguyễn đặt ra. Thành thử phải tìm hiểu nhà Nguyễn gọi vậy với ý nghĩa gì (chớ đừng nhét cách diễn giải của đời sau vào miệng tiền nhân)!

… Hệt như có một làn gió mát mẻ, hết sức khỏe khoắn sau khi tôi may mắn biết được ý nghĩa đích xác của tên nước “VIỆT NAM” khi Gia Long định danh.
“Việt” trong quốc danh “Việt Nam” 越 南, té ra không phải làm một với “Việt” trong quốc danh “Đại Việt” 大 越 (mặc dù nhìn vô mặt chữ hệt nhau)!
Nói nào ngay, “Việt” đàng nào cũng có cái hay, nhưng lại không giống nhau.

2/ VIỆT NAM trở thành quốc danh chính thức, lần đầu tiên, là vào đời vua Gia Long, năm 1804.

2a) Ban đầu, năm 1802, vua Gia Long đặt tên nước là “Nam Việt” 南 越.
Nhưng nhà Thanh e ngại hai chữ 南 越 (Nam Việt) lặp lại quốc danh “Nam Việt” mà Triệu Võ Đế (Triệu Đà, năm 204 TCN – năm 137 TCN) đặt ra, bấy giờ lãnh thổ không chỉ có Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam (đồng bằng sông Hồng cho tới Hà Tĩnh) mà bao trùm luôn Lưỡng Quảng (Quảng Đông, Quảng Tây).

2b) Để tránh sự e ngại từ nhà Thanh, vua Gia Long đã đổi “Nam Việt” thành VIỆT NAM (越 南).
Dầu “Nam Việt” hoặc “Việt Nam” cũng đều chung ý nghĩa. Trịnh Hoài Đức (1765-1825), sử gia nổi tiếng sống dưới thời vua Gia Long, có mặt trong đoàn sứ qua Tàu đàm phán với nhà Thanh, cho biết:
“Việt Nam là quốc danh thích hợp để chỉ một lãnh thổ hợp nhứt giữa Đàng Trong với Đàng Ngoài”, “chúng ta (nhà Nguyễn) sở hữu đất của Việt Thường trước, và vùng An Nam được thêm vào sau đó”.
Hai chữ VIỆT NAM là sự kết hợp giữa VIỆT (THƯỜNG) với (AN) NAM.

3/ Việt Thường là xứ mô?
Theo những sách cổ xưa như “Hậu Hán thư”, “Thượng thư đại truyện”, “Tư trị thông giám cương mục” thì nước Việt Thường 越 裳 nằm về phía nam Giao Chỉ.

Trong cuốn “Đại Nam chính biên liệt truyện sơ tập” thì xác định tên gọi VIỆT THƯỜNG “là tên cổ của xứ Champa”!
Một nguồn khác cho biết cách gọi “Việt Thường” là để chỉ lãnh thổ về phía nam của Giao Chỉ, bao gồm cả Phù Nam (sau này trở thành vùng Thủy Chân Lạp).

Khi Trịnh Hoài Đức viết “chúng ta sở hữu đất của Việt Thường 越 裳 trước”, là nhằm ghi nhận các bậc tiền nhân của vua Gia Long (là các Chúa Nguyễn) đã hùng cứ tại Đàng Trong (Champa, Thủy Chân Lạp). Sau đó Nguyễn Phước Ánh (vua Gia Long) đã “thêm vào vùng An Nam 安 南 ” là xứ lấy Thăng Long làm kinh đô (tức Đàng Ngoài).

4/ HÃNH DIỆN HAI CHỮ “VIỆT NAM”!

Trước đó, theo dòng lịch sử qua các đời Lý, Trần, Lê… cho dù tự xưng quốc danh “Đại Việt” đi nữa, tuy nhiên nước Tàu không tôn trọng mà họ cứ gọi xứ sở (lấy Thăng Long làm kinh đô) là “An Nam” miết (và gọi các đời vua Lý, Trần, Hậu Lê đều là “An Nam quốc vương”)!

Đến đời Hoàng đế Gia Long, ban đầu triều đình bên Tàu ép vẫn phải dùng quốc danh “An Nam”. Nhưng sứ giả của vua Gia Long không đồng ý.
Với quốc danh VIỆT NAM, quí bạn chú ý: Đây là LẦN ĐẦU TIÊN trong suốt lịch sử cả ngàn năm, Tàu đã phải từ bỏ cách gọi truyền kiếp “An Nam” đối với nước Việt chúng ta!

Đời nay chúng ta mỗi khi hãnh diện về hai chữ “Việt Nam” thì nên nhớ tới cái danh xưng đó do Hoàng đế Gia Long đặt ra. Đừng uống nước mà quên luôn cái nguồn quốc danh đó từ đâu, đừng bị nhiễm thói ăn cháo đá bát.

5/ THAY LỜI KẾT

“Việt” (trong “Đại Việt” 大 越 ) dùng để chỉ Việt tộc.
Còn “Việt” (trong “Việt Nam” 越 南 ) tuy cùng mặt chữ nhưng được lấy từ trong danh từ kép “Việt Thường” 越 裳 (định danh về địa lý).

Ghép chữ “Việt” (trong “Việt Thường”) với “Nam” (trong “An Nam”) thành quốc danh VIỆT NAM, là sự ghi nhận đàng hoàng về nguồn gốc của từng vùng lãnh thổ!

Qua đó, vua Gia Long cho thấy niềm hãnh diện trước việc hợp nhứt Đàng Trong với Đàng Ngoài. Lãnh thổ nước ta LẦN ĐẦU TIÊN trải rộng từ bắc chí nam, theo đường cái quan đi từ Quảng Ninh cho tới mũi Cà Mau thành đường cong chữ S.

Tắt một lời, VIỆT NAM là quốc danh mang ý nghĩa về SỰ HỢP NHỨT LÃNH THỔ.

Ý nghĩa nêu trên của hai chữ VIỆT NAM, thiệt hay hết sức, độc đáo hết sức trong tinh thần đoàn kết các cộng đồng dân tộc ./.

No photo description available.
No photo description available.
No photo description available.
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing, wedding and outdoor

‘’Đảng phải lãnh đạo quốc hội. ..Quốc hội VN khác các nước ở chỗ đó’’

‘’Đảng phải lãnh đạo quốc hội. ..Quốc hội VN khác các nước ở chỗ đó’’

Đó không phải là lời xuyên tạc đầy ác ý của những người chống Cộng rẻ tiền, cực đoan. Cũng không phải của Quang Nùn. Đó là lời tuyên bố của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.

Nói cách khác, quốc hội, dân biểu chỉ là con cháu trong nhà, gọi dạ bảo vâng. Cử tri, mà báo chí ra rả nói tới suốt ngày, chỉ là đàn cừu.

Người ta tự hỏi chuyện chống Cộng có cần thiết không, khi các ‘’God fathers’’ nói rõ, trắng trợn bản chất của họ, khỏi chờ ai vạch trần, tố cáo

Người ta tìm thấy tất cả trong những câu tuyên bố nham nhở, từ sự ngu dốt về các thể chế chính trị, tới cái ngạo mạn của những ông vua, nghĩ mình ngồi trên đầu dân, có toàn quyền ngang ngược. Và thách đố: tao chơi ngang như vậy đó, ai làm gì tao ?

Và họ, một lần nữa, có lý: chẳng ai làm gì cả. VN khác các nước ở chỗ đó.

PS:
Đó là Chủ tịch nước nghĩ về Quốc hội. Đây là dân biểu nói về Chủ tịch nước:
https://www.youtube.com/watch?v=lZfRUmCPWjY

(Photo lấy từ fb Trần mạnh Hảo)

Image may contain: 1 person, text

VÌ SAO CHÚNG TA CẦN PHẢI LÊN TIẾNG?

Image may contain: 1 person, selfie and closeup

Ngô Thứ

21.7 PHIÊN TÒA XỬ Huệ Như

MONG QUÝ BẠN QUAN TÂM
____
VÌ SAO CHÚNG TA CẦN PHẢI LÊN TIẾNG?

Đỗ Ngà

Khi chúng ta sống trong một xã hội mà chính quyền không biết tuân thủ luật pháp, thì xã hội đó không những không che chở cho chúng ta mà nó còn trở thành mối đe dọa thường trực cho sự bình yên của chúng ta. Mối nguy hiểm đến từ chính quyền côn đồ nó lớn hơn tất cả mọi thành phần côn đồ ngoài xã hội cộng lại. Bởi đơn giản, thành phần côn đồ ngoài xã hội còn có thể bị luật pháp trừng trị chứ côn đồ nhà nước thì không một thứ luật pháp nào có thể trừng trị nó.

Với những người can đảm và chính trực như Huệ Như, chúng ta cần lên tiếng bảo vệ. Bỡi vì khi chúng ta sợ không làm được như họ thì chính họ đã hành động. Hành động của họ không mục đích nào khác là bảo vệ lẽ phải, bảo vệ cái đúng cho xã hội. Chính những người như họ mới là những kẻ góp một tay để hạn chế mối đe dọa đến từ chính quyền côn đồ này. Hay nói rõ hơn, chính họ đã cố gắng thiết lập một trật tự pháp luật cho chúng ta hưởng, vậy thì không lý do gì chúng ta không lên tiếng cho họ khi họ bị chính quyền côn đồ này bức hại.

Rất mong, rất mong mọi người góp một tay lan tỏa thông điệp. Một phụ nữ vì sự công bằng mà mất đứa con chưa chào đời, đã vậy cô còn bị bỏ tù phi lý chỉ vì dám sống cho lẽ phải. Với người phụ nữ như vậy, lẽ nào chúng ta không góp một tiếng công đạo cho cô ấy được sao?

-Đỗ Ngà-

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2987660271344993&id=100003031499019

Mỏ Cá Voi Xanh – Exxon Mobil – đang “khẩn trương hoàn tất đàm phán giá khí”

Mỏ Cá Voi Xanh – Exxon Mobil – đang “khẩn trương hoàn tất đàm phán giá khí”

Hưng Phạm Ngọc

Sau khi Rosneft Vietnam huỷ hợp đồng thuê tàu khoan Noble Clyde Boudreaux, thì dường như số phận ngành dầu khí Việt Nam đã an bài: nó sẽ chết sau khi bể Nam Côn Sơn đã cạn.

Bởi dễ hiểu là dưới áp lực của TQ, sẽ không có mũi khoan nào chạm được vào đáy biển.

Dường như thế, nếu dự án Cá Voi Xanh cũng chết lâm sàng.

Cá Voi Xanh là dự án liên doanh với Exxon Mobil khai thác khí ngoài khơi Quảng Ngãi, rìa ngoài cách bờ 90 hải lý, đã nằm đắp chiếu 3 năm nay.

Thế nên tin Exxon Mobil đang “khẩn trương hoàn tất đàm phán giá khí” với các đối tác Việt Nam không chỉ có nghĩa Cá Voi Xanh sống lại, mà thắp sáng hy vọng cho cả ngành dầu khí.

Exxon Mobil.

Mười hai năm trước, Exxon Mobil là công ty dầu khí đuy nhất dám thẳng thừng bác bỏ đòi hỏi của TQ rời Việt Nam nếu không thì đừng làm ăn ở TQ.

Nhưng hồi đó TQ chưa cử đội tàu chiến và hải giám sang hăm doạ.

Kể từ khi Repsol bị ép bỏ khoan ở bãi Tư Chính, thì không ai dám hy vọng Exxon Mobil đủ cứng cựa đương đầu với TQ lần nữa.

Nhưng với Cá Voi Xanh sống lại, mọi người đã sai.

Dĩ nhiên, sau lưng Exxon Mobil là nước Mỹ, nhưng nếu không có ý chí của Exxon Mobil, thì chưa chắc có tuyên bố lập trường biển Đông của Mike Pompeo, cũng chưa chắc có cuộc tập trận của 2 đội tàu sân bay ở biển Đông.

Thế nên, có thể nói không ngoa rằng Exxon Mobil là cánh cửa mở ra hợp tác năng lượng toàn diện, còn mối quan hệ với Exxon Mobil chính là cây cầu lợi ích Việt – Mỹ.

Và cũng có thể nói rằng dòng khí tuôn lên từ mỏ Cá Voi Xanh là “dòng khí thoát Trung”.

Đấy mới là ý nghĩa thực của dự án khí ấy.

Hưng Phạm Ngọc

Nguồn: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10222888915595514&id=1356105092

No photo description available.

Đại sứ Kritenbrink: Mỹ thượng tôn pháp luật ở Biển Đông, sát cánh với Việt Nam

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.
Đại sứ Mỹ: Mỹ sát cánh với Việt Nam.

VOA 21.07.2020

Đại sứ Kritenbrink: Mỹ thượng tôn pháp luật ở Biển Đông, sát cánh với Việt Nam

Trước những hành động của Trung Cộng nhằm bác bỏ luật pháp quốc tế và dần xóa bỏ quyền chủ quyền và lợi ích của Việt Nam và các quốc gia Đông Nam Á, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo ngày 13/7 tuyên bố thay đổi chính sách của Washington đối với các yêu sách hàng hải, đại sứ Kritenbrink viết.

“Mỹ phản đối bất cứ yêu sách nào của Trung Cộng đối với vùng biển ngoài lãnh hải 12 hải lý tính từ các đảo nước này đưa ra yêu sách ở quần đảo Trường Sa hoặc từ bãi cạn Scarborough”, nhà ngoại giao Mỹ nêu rõ.

Điều này bao gồm cả sự bác bỏ rõ ràng yêu sách của Trung Cộng đối với bãi Tư Chính, nơi Bắc Kinh đã tiến hành “một chiến dịch cưỡng bức và quấy rối hoạt động dầu khí lâu nay của Việt Nam”, vẫn lời của Đại sứ Kritenbrink. Ông viết tiếp rằng Ngoại trưởng Pompeo và Mỹ coi sự bắt nạt này “không chỉ mang tính khiêu khích và gây bất ổn, mà còn là bất hợp pháp”.

Mỹ cho rằng Bắc Kinh lợi dụng việc thế giới tập trung đối phó đại dịch Virus Vũ Hán để đẩy các yêu sách của họ ở vùng biển đi xa hơn, thay thế luật pháp quốc tế bằng tư duy “chân lý thuộc về kẻ mạnh”, người đứng đầu phái bộ ngoại giao Mỹ ở Việt Nam bày tỏ.

Đề cập đến quan hệ ngoại giao song phương kéo dài 25 năm mà hai nước vừa kỷ niệm, và quan hệ Đối tác toàn diện có từ tháng 7/2013, Đại sứ Kritenbrink chỉ ra rằng những tuyên bố của Mỹ cũng là “minh chứng cho sức mạnh” của mối quan hệ này, đồng thời bình luận thêm:

“Lập trường của Mỹ về Biển Đông cho thấy Mỹ sát cánh với Việt Nam để bảo vệ quyền chủ quyền và lợi ích của các bạn nhất quán với luật pháp quốc tế – bao gồm cả quyền đối với các nguồn dầu khí ngoài khơi, và quyền đánh bắt cá, là những điều sống còn cho sự thịnh vượng kinh tế của các quốc gia Đông Nam Á”.

Đại sứ Mỹ Kritenbrink cũng khẳng định: “Mỹ sát cánh với Việt Nam để bác bỏ sự áp đặt tư duy ‘chân lý thuộc về kẻ mạnh’ tại Biển Đông”.
______

Xem thêm : https://www.voatiengviet.com/a/dai-su-kritenbr…/5509714.html

Image may contain: 1 person

SỰ TRẢ THÙ HÈN HẠ CỦA LŨ SỢ TIẾNG NÓI SỰ THẬT

Hoa Kim Ngo and 3 others shared a post.
No photo description available.
Image may contain: one or more people and people sitting
Şơñ PhêRô is with Khánh Ly and Khanh Ly.

SỰ TRẢ THÙ HÈN HẠ CỦA LŨ SỢ TIẾNG NÓI SỰ THẬT:

Hiện gđ đã gặp Khánh Ly, e đã phẫu thuật và qua cơn nguy kịch hôm qua. Tại Bv Trung Ương Huế và hiện đang nằm phòng hồi sức. E bị Đâm 3 phát, 2 vào bụng và 1 vào chân.

Hiện e đang rất yếu nhưng vẫn gắng tường thuật cho gđ và người bảo hộ e.
Theo như e kể vào khoảng 22h30 ngày 17-7-2020 trên đường đi ăn đêm về nhà tại khu vực thị xã Hồng Lĩnh cách nhà khoảng 600m. E bị 2nam thanh niên bịt khẩu trang đi xe SH không có BKS chặn và hỏi đường e và e bảo không biết. Và 1nam thanh niên xuống xe tiến lại phía e e thấy trong tay cầm 1con dao Thái. E chạy vừa chạy vừa kêu cứu nhưng bị đuổi lại và lúc đấy e thấy ê ẩm toàn thân, e không còn cảm giác gì nữa nhưng e chỉ nghe được câu: NHANH LÊN LẤY ĐỒ CỦA NÓ RỒI ĐÂM CHO NÓ CHẾT! Đến đây e không hề biết gì nữa, cũng chẳng biết ai là người đưa e và Bv Trung Ương Huế nữa.

Vâng: và đây chắc chắc là 1màn TRẢ THÙ hèn hạ của lũ người sợ tiếng nói SỰ THẬT của e Khánh Ly. Vì hiện tại e bị cướp mất 2cái Điện thoại Iphons mà thôi.

Nếu mà vụ việc đơn giản chỉ là CƯỚP thôi thì sao trong túi e có 800nghìn (vnđ) và tay e có đeo lắc vàng và cổ e có đeo vòng cổ vàng sao không bị cướp…?

Ngày mai gđ sẽ gắng tìm hiểu thông tin ai là người gọi xe cứu thương hoặc xe cứu thương nào đưa e vào đây(Bv Trung Ương Huế), gđ sẽ cập nhật sớm nhất.

Khánh Ly cảm ơn tất cả mọi người luôn quan tâm và chia sẽ. Khánh Ly chúc mọi người luôn bình an và thiện hảo. Và đặc biệt những người luôn có tiếng nói sự thật bảo trọng!

Cuộc sống trong căn nhà siêu nhỏ ở quận 1

Kimtrong Lam
Cuộc sống trong căn nhà siêu nhỏ ở quận 1

Chủ Nhật, ngày 19/07/2020

Căn nhà có diện tích đất vỏn vẹn hơn 2m2 với 4 người sinh sống và có thể xem đây là một trong những căn nhà siêu nhỏ ở TP HCM.

Đó là căn nhà của ông Nguyễn Văn Em (58 tuổi) nằm sâu trong hẻm 16 Nguyễn Thái Học, quận 1, TP HCM.

Ông Em cho biết do diện tích căn nhà quá nhỏ nên lúc trước, muốn đi tắm gia đình ông phải đi bộ ra công viên hoặc tìm nhà vệ sinh công cộng.

Căn nhà ông Em có diện tích đất vỏn vẹn hơn 2m2 và cửa ra vào căn nhà thấp hơn chiều cao của vợ ông Em.

Muốn lên xuống căn gác phải lên cầu thang thẳng đứng và chui khéo léo qua các khe hở.

Những năm gần đây, có điều kiện ông Em làm bệ xí ngay trước cửa ra vào, cạnh bếp ăn. Nhà chật đến mức vợ nấu ăn một chân đặt trong nhà, chân còn lại bỏ ngoài đường.

Phía trên là 2 căn gác gỗ xập xệ. Tầng thứ nhất, là nơi đặt đồ dùng sinh hoạt, tivi và tạm gọi là “phòng khách”. Nơi chỉ có thể cho một người ngồi bó gối xem truyền hình. Tầng phía trên nữa là phòng ngủ nơi chỉ đủ cho 1 người.

Tầng trệt căn nhà là khu vực nhà vệ sinh và nhà bếp. Lối lên là cầu thang sắt bên tay trái.

Tầng 2 căn nhà là phòng ngủ, sau khi ngã lưng chân thò ra cửa sổ mới ngủ được. Lối lên xuống chỉ vừa cơ thể một người gầy.

Cầu thang làm tạm bợ dựng đứng, nếu người lạ muốn lên xuống cần phải có sự trợ giúp. Muốn họp mặt gia đình phải ra ngoài đường.

Nhưng theo ông Em đó là cái giá xứng đáng khi phải chấp nhận sống ở giữa trung tâm TP HCM để mưu sinh. Hơn 40 năm, cả gia đình sống bằng nghề bán trái sơ-ri ở chợ Cầu Ông Lãnh (quận 1) và gia đình phải bám víu vị trí này mới có thể mưu sinh được.

Phòng khách nằm tầng 1 căn nhà, đi lên bằng cầu thang sắt và chỉ vừa một người ngồi để xem tivi.

Căn nhà có 4 người sinh sống, gồm vợ chồng ông và hai người con. Buổi tối có 2 người ngủ ở tầng trên cùng và 2 người còn lại mang ghế ra ngoài đường nằm. Thi thoảng lại thay nhau vị trí để ngủ.

Gần đây ông Em bị bệnh tiểu đường, suy thận dẫn đến biến chứng mù hai mắt khiến ông bám chặt vỉa hè hơn là căn nhà siêu nhỏ.

Vợ ông Em muốn soi gương phải đứng vị trí cách kính 15cm.

Phòng khách của gia đình chỉ vừa một người ngồi nhưng chân phải bó sát vào cổ mới có thể xem được truyền hình.

Bàn thờ và tủ lạnh được trang bị ngay cầu thang lên xuống.

Mới đây, trong kế hoạch thực hiện chương trình giảm nghèo bền vững của TP HCM, Sở Xây dựng báo cáo trong năm 2020, phấn đấu xây dựng để ra mắt thị trường 4,8 triệu m2 nhà ở, cộng gộp lại sẽ đạt mục tiêu bình quân 20 m2/người như kỳ vọng.

Trong khi đó, trường hợp của ông Em không phải là hiếm ở đây. Trong con hẻm này ít nhất trên 5 căn rơi vào cảnh tương tự. Thực trạng hiện nay, tồn tại rất nhiều căn nhà siêu nhỏ trong khi hàng loạt căn hộ trong các chung cư cao tầng về đêm vẫn tối đèn.

Nguồn: https://nld.com.vn/…/cuoc-song-trong-can-nha-sieu-nho-o-qua…

Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: people sitting and indoor
No photo description available.
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, sitting
+4

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Địa Đàng Hạnh Phúc

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Địa Đàng Hạnh Phúc

Ảnh của tuongnangtien 

tuongnangtien

Bản chất nó là cuồng bạo
Huênh hoang lấp biển vá trời
“Kiến tạo địa đàng – hạnh phúc”
Khốn nạn thay!

Phùng Cung

Tôi có chút giao tình (không đậm đà gì mấy) với nhà văn Vũ Thư Hiên. Chúng tôi không sinh cùng nơi, cũng chả sống cùng thời, tính tình lại hoàn toàn khác biệt nên chuyện trò giữa ông và tôi đôi lúc (nghe) hơi trệu trạo.

Gặp bất cứ ai tôi cũng chỉ thích nói về mình, và “văn mình” thôi. Văn mình vợ người là chuyện thường tình nhưng riêng Vũ Thư Hiên thì bất bình thường thấy rõ.  Lúc nào ông cũng say sưa bàn về tác phẩm, hay nhân vật, của… một người cầm bút khác:

      –   Dứt khoát là phải làm một cuốn phim về cuộc đời của Già Đô thôi.

      –    Dạ vâng!

      – Không làm thì tiếc lắm đấy.

      – Dạ đúng!

Tôi cứ “vâng/dạ” đều đều (và nhẹ hều) như vậy vì chả hào hứng chút nào về chuyện của thiên hạ, và cũng vì đã nghe về cái dự tính điện ảnh này gần chục lần rồi.

Già Đô là ai?

“Già là một lính thợ Pháp quốc trong đại chiến thế giới thứ hai. Từ Pháp già đã tới Algérie, Maroc (cái lý lịch ấy thật tai vạ cho già). Già đã là thợ đốt lò dưới con tàu Commerce Maritimes thuộc hãng Đầu Ngựa. Hải Phòng – Marseille là hành trình những năm tuổi trẻ của già. Làm được hai năm già thôi việc. Chỉ vì già không chịu được những lời mắng nhiếc của chủ… Già bỏ tàu lên thành phố Marseille. Vào quán rượu quen. Uống. Uống nhiều. Và không trở về tàu nữa. Lang thang ở Marseille cho đến đồng frăng cuối cùng, già tìm được việc làm trong một xưởng sửa chữa xe có động cơ. Từ xe gắn máy, các loại ô-tô tới xe nâng, cần cẩu. Tại đây già bị động viên vào một đơn vị cơ giới. Già sang Maroc, Algérie, vẫn làm nhiệm vụ sửa xe.

Đại chiến thế giới thứ hai kết thúc. Già trở về Marseille. Trở về xưởng cũ. Lấy vợ. Cô Jeannette bán hoa quả ở gần bến cảng lớn bổng lên khiến già ngỡ ngàng, xao xuyến. Hai vợ chồng vay vốn mở một tiệm rượu nhỏ. Khách là những người phu pooc-tê, những thuỷ thủ, những người thợ nhan nhản ở thành phố Marseille.

Rồi già biết quê nhà đã được độc lập. Niềm sung sướng lớn lao và nỗi nhớ quê hương, nỗi sầu biệt xứ bỗng cồn cào trong lòng không chịu nổi. Càng không chịu nổi khi biết tin hiệp nghị Genève đã ký kết. Một nửa đất nước được độc lập. Lại thêm thôi thúc vì chủ tịch Hồ Chí Minh, lãnh đạo đất nước là người từng lâu năm ở Pháp, cũng từng là một mạch-lô.

Già về nước. Khi đó bà Jeannette đã sinh cho già một cô con gái xinh đẹp, có nước da trắng của bà, có mái tóc và đôi mắt đen của già Đô. Mặc bà vợ khóc can ngăn, già nhất định về nước. Rồi già sẽ sang đón bà về. Độc lập rồi, xây dựng sẽ rất nhanh. Đất nước sẽ phát triển rất nhanh. Dân tộc ta thông minh, cần cù, chiu khó lại được bao nước giúp đỡ. Đất nước đang cần những bàn tay như già…” (Bùi Ngọc Tấn. Chuyện Kể Năm 2000, tập II. CLB Tuổi Xanh, Westminster, CA: 2000).

Nói tóm lại, và nói một cách ví von: Già Đô là một Nguyễn Mạnh Tường của giới công nhân nhưng trung vận, cũng như hậu vận, đen đủi hơn cái ông luật sư (bất khuất và bất hạnh) rất nhiều. Ông Tường không bị CS giam cầm một ngày nào ráo, và cuối đời vẫn còn có hội lên tiếng (Une Voix Dans La Nuit) giữa kinh đô ánh sáng Paris trước khi nhắm mắt. Già Đô không có cái may mắn đó. Ông chết vì đói lạnh, trong một cái miếu hoang ở Việt Nam, sau khi “thất bại” trong việc làm đơn xin trở lại trại tù – vẫn theo như lời của Bùi Ngọc Tấn:

“Khoảng một tháng sau, già Đô trở lại nhà hắn. Ở nhà hắn đi ra như thế nào, già trở lại cũng y như vậy. Một Vitali cô đơn, bị bọc, rách rưới, mang xách, nặng mùi. Có một điều khác: Tàn tạ hơn, mệt mỏi hơn, nhưng ẩn một tia hy vọng vì đã tìm ra lối thoát. Già hỏi hắn: ‘Cụ có giấy bút không?’ Và nhanh nhẹn đỡ lấy những thứ đó từ tay hắn. Già đeo kính. Cái kỉnh lão mắt tròn tròn cổ lỗ hồi đầu thế kỷ, một mắt lại vỡ rạn hẳn là quá nhẹ với già, nên già phải ngửa đầu ra phía sau mà nhìn vào tờ giấy. Già viết rất khó khăn… 

Bỗng già buông bút, nhìn hắn:

– Hay là cụ viết giúp tôi.

Hắn vui vẻ nhận lời. Già đọc:

– Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Độc lập – Tự do – Hạnh phúc.

Kính gửi Sở Công an.

– À, gượm đã. Hay là kính gửi Ban giám thị trại VQ nhỉ?

– Nhưng mà nội dung đơn là gì cơ?

– Tôi xin trở lại trong ấy.

Hắn choáng người, đặt bút xuống, nhìn già chăm chăm.

– Tôi suy nghĩ kỹ rồi, cụ ạ. Ở trong ấy tốt hơn.

Già chớp chớp mắt:

– Đời tôi là không gia đình. Ở đâu cũng vậy thôi…

– Ở ngoài này tôi không chịu đựng nổi nữa rồi.

Hắn cảm thấy già có lý: Với già sống ở ngoài đời đáng sợ hơn chết ở trong tù nhiều lắm.

–  Thế thì phải làm đơn gửi Sở Công an. Trại người ta không nhận đâu. Phải là từ Sở đưa lên. Trại đã xuất kho mình rồi, ai người ta nhập kho mình nữa.

–  Ý tứ thế. Cụ viết giúp tôi.

Hắn viết. Già ngồi im lặng. Hắn bảo già:

–  Cụ nghe tôi đọc lại nhé.

Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Độc lập – Tự do – Hạnh phúc. Đơn xin vào lại trại cải tạo… (B. Tấn, sđd 224 – 225).

Lạ nhỉ! Sao một công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lại  làm đơn xin “vào lại trại cải tạo”, hả Giời? Mà hạnh phúc ở Việt Nam đâu có quá xa vời hay quá tầm tay với của bất cứ ai. Nó tràn lan khắp hang cùng ngõ hẹp và tràn ngập khắp mọi nhà mà. Nơi đất nước này, đã có lúc, hễ ra ngõ là gặp anh hùng. Còn bây giờ, cứ mở mắt ra là thấy ngay hạnh phúc:

  • Nguyễn Phú Trọng, TBT kiêm CTN: “Mỗi mùa xuân có Đảng là một mùa hạnh phúc an vui.”
  • Nguyễn Thị Quyết Tâm, Phó Bí thư Thành Ủy TP.HCM: “Việc con em lãnh đạo được giao trọng trách quản lý là điều hạnh phúc của dân tộc.”
  • Nguyễn Hồng Diên, Phó Trưởng Ban Tuyên Giáo TƯ : “Trường hợp đặc biệt về tuổi như Tổng bí thư là hạnh phúc của Đảng, dân tộc.”

Quan niệm của đám thường dân cũng thế, cũng “đơn sơ” lắm – theo như cách dùng từ của blogger Ku Búa:

“Đa số người dân Việt Nam có định nghĩa rất đơn sơ đối với ‘Hạnh Phúc.’ Họ không cần quá nhiều để cảm thấy vui vẻ. Một anh công nhân chỉ cần có việc làm trả lương. Một cô bán bán hàng chỉ cần ngày nào cũng có khách. Một người dân nông chỉ cần làm vài vụ một năm. Một sinh viên chỉ cần thi qua môn. Như vậy là đủ…”

Chả những “đủ” mà còn dám “dư” nữa là đằng khác vì hạnh phúc (hay đau khổ) đều do do nhận thức mà ra cả, và nhận thức thì luôn luôn rất chủ quan và tương đối. Xin đan cử một thí dụ:

Đang đêm khuya khoắt bỗng nghe tiếng xe thắng gấp trước nhà, công an nhẩy xuống rầm rập và túm cổ ngay cái thằng cha ở cạnh bên. Thế là bạn thở phào nhẹ nhõm. Vậy chả hạnh phúc sao?

Ngay cả khi chính bạn bị vồ lên đồn chăng nữa nhưng chỉ vài ngày sau là được thả luôn. Chả những thế, bạn vẫn có thể ra khỏi đồn công an (bằng chính đôi chân của mình) không cần đến băng ca hay brancard gì cả. Thế mà không hạnh phúc à?

Điều trở ngại lớn nhất trong việc mưu tìm hạnh phúc là chúng ta luôn luôn mong muốn một thứ hạnh phúc lớn hơn (hoặc nhiều hơn) chút nữa . Ấy chớ bạn ạ. Ở VN mà còn được thở, và thở được, là hạnh phúc lắm rồi, dù không khí có ô nhiễm hay ngột ngạt đến đâu chăng nữa.