GÁNH HÀNG RONG CỦA MẸ.

Image may contain: one or more people and outdoor
Ngo Trinh

GÁNH HÀNG RONG CỦA MẸ.

Ba lên đường bảo vệ quê hương thời binh lửa, và ra đi mãi mãi, để lại cho mẹ 6 người con, đứa bé nhất chưa rời vú mẹ.

Với tấm thân nhỏ bé, vì sự sống của đàn con, mẹ quang gánh lên đường, rong ruổi dưới trời sương gió lạnh mùa Đông, tiếng rao vẫn đều đều vang lên khi mùa hè nóng bức.

Không cha mẹ, không họ hàng người thân nào ở gần, và không trông vào ai được, mẹ phải tần tảo bằng mọi cách nuôi lớn đàn con, cho chúng ăn học thành người.

Thời gian trôi đi là mỗi ngày mẹ thêm tiều tuỵ, nhưng đàn con càng lớn thì chi phí ăn học càng nhiều, nên mẹ càng gánh nặng hơn

Một hôm mẹ ghé ngang nhà uống nước và ngồi thở, tôi ướm đôi vai nhấc thử gánh hàng của mẹ, nó nặng hơn tôi nghĩ, bước đi chưa đầy chục thước đã lảo đảo muốn ngã, chiếc đòn gánh đè lên vai đau cả người, và mẹ phì cười:
“Nhìn thế chứ sáu, bảy chục ký đấy, không quen chẳng gánh được đâu”.

Cái cảm giác ấy tôi không hề quên được, cứ ngỡ mình trai mới lớn là phải khoẻ ghê lắm, ai ngờ đôi quang gánh của mẹ còn nặng hơn mình nhiều.

Ngày tháng trôi qua, chỉ với gánh hàng rong, mẹ nuôi đàn con khôn lớn, và vẫn giành dụm được chút ít để lo cho con khi chúng thành gia thất, phòng xa khi loạn lạc, cách làm kinh tế đơn giản của mẹ đã thấm vào tôi từ lúc nào, để sau này khi ra đời tôi cũng thế, không cần bằng cấp gì cao siêu,vẫn tạo được cuộc sống bẳng chính đôi tay, và biết để dành cho đời con, thêm cả đời cháu, sự tảo tần và tích luỹ chính là cách duy nhất để những người nghèo âm thầm vươn lên trong cuộc sống.

Đạo Gù

Đạo Gù

1 dao gu

Ta đang sống giữa thời mạt pháp
Tượng Như Lai ngồi giữa quán bar
Tên đồ tể hóa thân Bồ Tát
Giữa tòa sen Phật lẫn với ma

Như Không


Bữa rồi, chắc gặp lúc đang vui miệng, dịch giả Bùi Xuân Bách kể cho bằng hữu nghe một chuyện hài ngăn ngắn: “Trên thành một chiếc xe tải có kẻ khẩu hiệu: ‘Đuổi kịp và vượt nước Mỹ” (khẩu hiệu thời Khrushchyov, Bí Thư Thứ Nhất của ĐCS Liên Xô). Chả biết có ai đó lại viết thêm: ‘Không tin – Đừng có bịp!”

Hoá ra chủ trương đi tắt đón đầu bắt nguồn tuốt tận bên Nga, và đã có từ hồi giữa thế kỷ trước lận. Không biết nó được nhập vô nước Việt hồi nào (và trở thành nỗi “ám ảnh” không nguôi của chính phủ ta tự khi nao) mà tất cả mọi cơ quan truyền thông nhà nước đều nhắc đến cụm từ đi tắt đón đầu cứ như kinh nhật tụng vậy đó:

– Đi tắt đón đầu để khởi nghiệp thời đại 4.0

– Giải pháp “đi tắt, đón đầu” trong Cách mạng công nghiệp 4.0

– Quân đội Việt Nam đi tắt đón đầu công nghệ quân sự của CMCN 4.0

– Chính sách phải “đi tắt đón đầu” để ngành cơ khí phát huy lợi thế

– Nếu không đi tắt đón đầu, ngành GTVT sẽ lạc hậu

– Cơ hội vàng để Việt Nam đi tắt đón đầu cuộc cách mạng công nghiệp 4.0

Nhân vật được coi là năng nổ, và tháo vát nhất trong chủ trương đi tắt đón đầu hiện nay là Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng. Bằng cỡ này năm ngoái, chính xác là hôm 16 tháng 9 năm 2019, ông tuyên bố: “Thành công của Lotus sẽ góp phần để đến 2020, người dùng các mạng xã hội Việt Nam sẽ tương đương người Việt Nam dùng các mạng của nước ngoài.”

Qua đến năm 2020 thì có lẽ không còn ai hay biết hoặc nhắc nhớ gì đến trang mạng Lotus nữa, kể cả ông Bộ Trưởng Thông Tin. Ông ấy cũng quên nó luôn rồi vì đang bận cổ vũ cho một chuyến đi tắt đón đầu khác, cũng hứa hẹn không kém, và cũng bằng một câu tuyên bố hùng hồn tương tự (“Bến Tre có thể phát triển thành thung lũng Silicon về ứng dụng công nghệ”) khiến nhiều người cười lăn cười  lộn!

Tôi sống ở Silicon Valley 40 năm qua nhưng chưa bao giờ có dịp đặt chân đến Bến Tre (và hoàn toàn không biết chi về địa phương này) nên không dám mỉa mai, hay cười cợt gì ráo trọi về lời phát ngôn (nghiêm trang) thượng dẫn. Sau hơn nửa thế kỷ theo đuổi chính sách “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng” nhưng cuối cùng thì nhà nước Việt Nam vẫn chưa làm được cái đinh vít (“vặn khỏi trờn ren”) nên nỗi “bức xúc”, cùng những “tư duy đột phá”, của một vị bộ trưởng – theo tôi – là hoàn toàn chính đáng, dù có hơi viển vông chăng nữa!

Tôi chỉ cảm thấy có đôi chút ái ngại khi Đảng và Nhà Nước Việt Nam cũng vô cùng kiên định với chính sách đi tắt đón đầu trong trong sinh hoạt tâm linh ở đất nước này. Mọi tôn giáo lớn của nhân loại đều có lịch sử phát triển kéo dài đến đôi ba ngàn năm, với rất nhiều thử thách, mới có thể cô đọng lại thành kinh sách (hay tín lý) lôi cuốn hằng tỉ tín đồ.

Người Cộng Sản chủ trương vô thần (coi tín ngưỡng như thuốc phiện) là quyền của họ, hoặc của bất cứ nhóm người nào có cùng quan niệm. Nhưng khi thay tín điều bằng những giáo điều của chủ nghĩa, và “nâng cấp” lãnh đạo lên hàng thần thánh (rồi buộc người dân phải tôn thờ) thì lối đi tắt đón đầu này ở Việt Nam đã sản sinh ra hiện tượng “quái thai” –  theo như báo cáo của Ban Tôn Giáo:

“Tổ chức Tâm linh Hồ Chí Minh do bà Nguyễn Thị Điền, sinh năm 1960; trú quán thôn Bài Lâm Hạ, xã Hồng Quang, huyện Ứng Hòa, thành phố Hà Nội tự ý thành lập trái phép năm 2001… Ngoài đạo Hoàng Thiên Long, bà Điền còn tự xưng một tên khác là đạo Bác Hồ, đó chính cũng là một trong những lý do khi ra đời lôi kéo được rất nhiều người kính yêu Bác đi theo một cách vô điều kiện.

Theo tài liệu của cơ quan chức năng, với trên 100 chân rết lớn tại  nhiều tỉnh, thành phố tổ chức của bà Điền đã lôi kéo được hàng nghìn người tham gia để thu lợi bất chính, chủ yếu là người bị bệnh thần kinh, bệnh tật, phụ nữ trung niên, người có trắc trở trong cuộc sống, người đồng bóng…

Vào các ngày lễ, quốc khánh của dân tộc bà Điền đều tổ chức lễ, quay phim, in thành đĩa hình tán phát, tuyên truyền để khuếch trương ‘tổ chức’. Các cuộc lễ đều trang trí cờ Tổ quốc, cờ Đảng, băng zôn ‘Đời đời nhớ ơn Chủ tịch Hồ Chí MinhChủ tịch Hồ Chí Minh muôn nămhát Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng nhằm ngụy trang cho các hoạt động mê tín dị đoan trái pháp luật. Các cơ quan chức năng hiện vẫn đang tiếp tục củng cố chứng lý, hồ sơ đối với các hoạt động trái pháp luật của bà Điền để xử lý theo quy định.”

Các “cơ quan chức năng” đã từng san bằng nhiều chùa chiền, giáo đường, và tu viện ở Việt Nam nên chuyện dẹp bỏ Tổ Chức Tâm Linh Hồ Chí Minh và mấy cái đền thờ đạo Bác Hồ – tất nhiên – chỉ là chuyện nhỏ thôi! Vấn đề, tuy thế, không chỉ giản lược vào tổ chức nhân sự hay những nơi thờ phượng.

2 dao gu

Từ hai phần ba thế kỷ qua, Đảng và Nhà Nước đã nỗ lực không ngừng trong những phong trào học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nên đã giúp cho đạo Bác Hồ lan toả khắp Việt Nam. Hệ quả, nếu nói theo ngôn ngữ của sử thi, là “trúc Nam Sơn không ghi hết tội/ Nước Đông Hải không rửa sạch mùi.”

Hiện trạng thì vẫn đang tiếp tục được ghi nhận qua thi ca, bởi những câu thơ có phần hơi dung tục, của những người cầm viết đương thời. Xin ghi lại năm ba, theo thứ tự alphabétique:

Trần Ái DânThời buổi thế này là thế nào hả giời/ Trò giữa lớp phang Thày, con nện Cha trước bàn thờ tổ.

Nguyễn DuyXứ sở linh thiêng/sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác/đánh qủa tù mù trấn lột cả thần linh.

Như Không Ngày trăm họ áo cơm lầm lũi/Giọt mồ hôi nước mắt ê chề/Buổi sáng chưa xong lo buổi tối/Quần quật đời nuôi lũ ngựa xe.

Bùi Minh QuốcQuay vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa/Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi.

Nhà báo Tống Văn Công bầy tỏ sự âu lo: “Vô đạo đức đang trở thành dân tộc tính.” Nỗi lo âu của ông, cuối cùng, đã trở thành hiện thực. Trong phiên toà vào ngày 13 tháng 5 năm 2020, xét xử sơ thẩm 15 bị cáo trong vụ án gian lận điểm thi THPT năm 2018 tại Hòa Bình, bị cáo Diệp Thị Hồng Liên đã biện hộ rằng: “Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ thành khuyết tật.”

Đạo Hồ – xem ra – đã len lách vào mọi ngõ ngách và đã biến tướng với một tên gọi mới: Đạo Gù. Tín hữu cũng đã có kẻ trở thành thánh tử đạo. Những vị thánh này tuy bị kết án tù vì tội là “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, và nhận hối lộ” nhưng vẫn tươi cười hay “giơ cao ngón tay hình chữ V. Victory, victoire, chiến thắng.”

3 dao gu

Khi đi tắt đón đầu trong lãnh vực đóng tầu, Vinashin đã làm thiệt hại vài tỷ U.S.D. Khi đi tắt đón đầu trong lãnh vực truyền thông trang mạng Lotus làm mất toi một ngân khoản không nhỏ, 1.200 ngàn tỷ tiền Việt. Tất cả đều là những con số đo đếm được, và sẽ được tính vào nợ công để những thế hệ sau trả dần dần.

Còn việc đi tắt đón đầu trong sinh hoạt tâm linh và đã nẩy sinh ra cái thứ Đạo Gù thì (rốt ráo) không biết tác hại sẽ lớn lao đến chừng nào, cũng chả biết đến khi nao thì cái thứ “tôn giáo lấy tiền làm chủ đạo” này mới có thể phai nhạt trong tâm thức của người dân Việt.

Tưởng Năng Tiến
8/2020

Hai hình ảnh trên mạng tuần này…

Hai hình ảnh trên mạng tuần này có vẻ không liên hệ, nhưng nhìn cái nọ không thể không nghĩ tới cái kia.

Một bên là cái lều của đầy tớ, trong khu sang trọng cán bộ, đại gia mua ở Mỹ, từ vài triệu đến vài chục triệu US dollars.

Một bên là cháu bé 8 tuổi ngồi bán hàng ở đầu đường, trong nước. Hỏi: mùa dịch, ngồi đây khônng sợ à ?. Đáp: cháu sợ chớ, nhưng còn sợ đói hơn. Bác xe ôm tặng cháu bé 20.000 đồng, không tới 1 dollar, nhưng là một số tiền lớn, đối với cả hai. Cháu bé cười thật tươi, thật xinh. Tưởng tượng sẽ tươi hơn, xinh hơn tới mức nào, nếu cháu bé được đi học, vui chơi với bạn ở sân trường.

Nu cười đẹp khiến nghẹn ngào, xót ruột.

Cái lều ấy, cháu bé ấy là khuôn mặt của xã hội, là thực tế của đất nước ngày nay. Chúng ta cũng đóng góp vào chuyện đó, vì chúng ta thờ ơ, một cách đồng loã với bọn ác.

Image may contain: sky, night, house, tree and outdoor
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: one or more people, people sitting, motorcycle, child and outdoor
Image may contain: 1 person, sitting and outdoor

BỨC TRANH ĐÀN LỢN TRANH ĂN

Lê Tuấn Nghĩa to PHẢN BIỆN ĐỂ ĐẤT NƯỚC TIẾN BỘ, PHẢN BIỆN LÀM CHO XÃ HỘI CÔNG BẰNG,DÂN CHỦ V

Van Nga Do

No photo description available.

BỨC TRANH ĐÀN LỢN TRANH ĂN

Đỗ Ngà

Kể từ sau hội nghị Thành Đô năm 1990, vào tháng 6 năm 1991, ông Đỗ Mười lên làm tổng bí thư thì vào tháng 11 cùng năm ông ta sang Tàu chầu Giang Trạch dân 6 ngày. Lúc đó Giang Trạch Dân chỉ mới giữ chức Tổng Bí Thư, chưa giữ chức Chủ Tịch nước.

Vào tháng 3 năm 1993, Giang Trạch Dân thâu tóm thêm ghế Chủ Tịch nước từ tay Dương Thượng Côn thì tháng 11 cùng năm, Lê Đức Anh sang chầu Giang 7 ngày.

Tháng 11 năm 1995, Đỗ Mười lại một lần nữa sang chầu Giang Trạch Dân 7 ngày và sau đó, năm 1996 khi đại hội đảng lần thứ 8, ông Mười ngồi lại ghế tổng bí thư thêm một nhiệm kỳ nữa.

Đến tháng 12 năm 1997, Đỗ Mười nhường ngôi lại cho Lê Khả Phiêu thì 2 tháng sau, Lê Khả Phiêu sang Tàu chầu Giang Trạch Dân 5 ngày.

Đầu tháng 4 năm 2001, Nông Đức Mạnh sang chầu Giang Trạch Dân 7 ngày và về nhà, 12 ngày sau là ông ta được “trúng cử” vào chức tổng bí thư. Khi lên được tổng thí thư, thì cuối tháng 11, đầu tháng 12 cùng năm, ông Mạnh sang Bắc Kinh chầu Giang Trạch Dân 5 ngày.

Tháng 11 năm 2002, Hồ Cẩm Đào lên nắm chức tổng bí thư Tàu, và tháng 3 năm 2003, Hồ tiếp quản luôn chức chủ tịch nước từ người tiền nhiệm Giang Trạch Dân, thì ngay đầu tháng 5 năm 2003, Nông Đức Mạnh lên đường sang Bắc Kinh diện kiến Hồ Cẩm Đào. Và sau đó 2 năm, đến tháng 7 năm 2005, Trần Đức Lương cũng phải mang áo mão sang chầu Hồ Cẩm Đào 5 ngày.

Vào tháng 2 năm 2006, Nông đức Mạnh tái đắc cử chức tổng bí thư thì vào tháng 8 năm này, ông ta lại sang Tàu chầu Hồ Cẩm Đào năm ngày nữa. Trong ngiệm kỳ 2, Nông Đức Mạnh còn có thêm một lần nữa sau Bắc Kinh chầu, đó là vào năm 2008. Chuyến này ông Mạnh chầu đến 7 ngày mới về. Ngoài ra, năm 2006, Nguyễn Minh Triết khi đắc cử chức chủ tịch nước thì năm 2007 ông ta cũng phải mang áo mão sang Tàu chầu Hồ Cẩm Đào 4 ngày.

Tháng 1 năm 2011, Nguyễn Phú Trọng lên làm tổng bí thư thì tháng 10 cùng năm, ông lên đường sang chầu Hồ Cẩm Đào 5 ngày. Đến tháng 11 năm 2012, Tập Cận Bình lên thay Hồ Cẩm Đào làm Tổng Bí thư, đến tháng 3 năm 2013 ông Tập thâu tóm luôn chức chủ tịch nước. Thì tháng 6 năm 2013, Trương Tấn Sang sang chầu Tập Cận Bình 3 ngày. Sau đó 2 năm, đến tháng 4 năm 2015, Nguyễn Phú Trọng sang chầu Tập Cận Bình 4 ngày.

Đầu năm 2016, Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử chức tổng bí thư, thì đầu năm 2017 ông ta sang chầu Tập Cận Bình 4 ngày. Tiếp sau Nguyễn Phú Trọng thì tháng 5 năm 2017, Trần Đại Quang cũng sang chầu Tập.

Xâu chuỗi lại, chúng ta thấy rất rõ rằng, từ sau Hội Nghị Thành Đô, các tổng bí thư và chủ tịch nước Việt Nam khi lên ngôi đều phải có nhiệm vụ sang Tàu trình diện. Và khi vua Tàu mới lên ngôi, thì tổng bí thư và chủ tịch nước Việt Nam phải sang Tàu trình diện. Đó là thực tế. Từ hình ảnh đó cho thấy, Bắc Kinh đã kiểm soát hoàn toàn ĐCS Việt Nam.

Thủ đoạn của Tàu đối với Việt Nam là rất rõ ràng. Về mặt chính trị, họ đã tạo thành một mối quan hệ chủ tớ xuyên suốt từ năm 1990 đến nay. Không biết họ đã kiểm soát kẻ đứng đầu đảng và nhà nước CS Việt Nam thế nào mà thực tế là, những người này vẫn cứ đều đều sang Tàu trình diện. Đấy là về nhính trị, còn về kinh tế thì rõ ràng, với vai trò nắm gần như toàn bộ thị trường nguyên liệu của nền kinh tế Việt Nam, thì chúng ta thấy rõ ràng làTàu đã biến nền kinh tế Việt Nam thành một cây sống bám vào nó. Bắc kinh cho chết là chết, cho sống là sống.

Trong tình cảnh bị Mỹ gây chiến tranh công nghệ và chiến tranh thương mại nhằm cô lập, thì rõ ràng Tàu Cộng ngày càng cô đơn. Trong tình cảnh đó, Tàu sẽ càng siết người anh em cùng ý thức hệ dính chặt vào nó. Sát Tàu Cộng hiện có 2 nước cùng ý thức hệ với nó, đó là Việt Nam và Bắc Hàn. Bắc Hàn thì dù nghèo nhưng trong tay có hạt nhân là át chủ bài nên nó có thể bướng bỉnh với Bắc Kinh được. Còn Việt Nam? Trong tay không nắm được con bài chủ nào nên chỉ có thuần phục để tồn tại. ĐCS không có sự chọn lựa. Thực tế, ĐCS Tàu đã nhốt được ĐCS Việt Nam như nhốt đàn lợn vào một cái chuồng kiên cố. Đàn lợn này không thể nào thoát ra được.

Đầu năm 2021 ĐCS Việt Nam sẽ tổ chức một đại hội ăn chia. Trước thềm đại hội, các phe cánh đánh nhau loạn xạ để giành ăn. Bắc Kinh như chủ chuồng, dù cho đám heo trong chuồng có đánh nhau thế nào thì cuối cùng chúng cũng ở trong chuồng mà gã chủ đã dựng lên mà không thể thoát ra được. Thậm chí, cắn nhau càng dữ, Bắc Kinh càng mừng. Vì rõ ràng với đàn heo càng ưa cắn xé nhau thì chúng càng không thể đủ sức mạnh xé bỏ cái chuồng để giải thoát cho mình. Vậy nên, dù đánh nhau khốc liệt thế nào thì cuối cùng, con heo chiến thắng vẫn mang áo mão sang Bắc Kinh chầu thiên triều mà thôi, không khác được. Vì heo trong chuồng mà dám cứng đầu với chủ thì sẽ bị thịt không thương tiếc.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

http://baochinhphu.vn/…/Chuyen-tham-Trung-Quoc-cua…/8715.vgp

https://zingnews.vn/nhung-chuyen-tham-cap-cao-viet-trung-ga…

Phản ứng giá điện cao ngất ngưỡng.. sao lại đòi xử lý dân..?

Image may contain: 1 person, text

Hồng Thái

Phản ứng giá điện cao ngất ngưỡng.. sao lại đòi xử lý dân..?

Quan hệ giữa Tập đoàn ĐIỆN LỰC EVN và người dân là quan hệ dân sự trong Thương Mại giữa kẻ bán và người mua…

Khi người mua bị kẻ bán tính giá đắt đỏ.. hoặc tính giá có tính chất áp đặt gây bất lợi cho người mua thì đương nhiên sự phản đối sẽ bộc phát là chuyện xảy ra rất bình thường…

Phản đối có nhiều cách.. một trong những cách là PHẢN ĐỐI TRÊN MẠNG để XÃ HỘI và CÔNG ĐỒNG để tất cả người dân được biết và cùng nhau chia sẻ…

Theo tôi.. giá điện tăng 8. 36% không phải là lý do làm cho HÓA ĐƠN TIỀN ĐIỆN của nhiều hộ tăng gấp đôi.. gấp ba.. mà nguyên nhân chính là do CÁCH TÍNH ĐÔC QUYỀN của TẬP ĐOÀN EVN…

Chẳng hạn như HÓA ĐƠN TIỀN ĐIỆN của gia đình tôi tháng 5/2019 như sau :

– 50kwh đầu tiên.. giá là 1. 678 đ/kwh.. còn lại toàn là giá cao.

– Có 283 kwh bị tính giá 2. 927 đ/kwh.

Thành thử tiền điện tháng 5 hơn gấp đôi tiền điện tháng 3/2019.

EVN là Doanh nghiệp 100% là vốn Nhà nước.. cho nên.. người dân có quyền yêu cầu EVN sử dụng TIỀN THUẾ CỦA DÂN một cách có hiệu quả…

Đầu tư.. nâng cấp cơ sở hạ tầng ngành điện để phục vụ tốt cho dân (ông Chủ bỏ vốn) ngày một tốt hơn.. chứ không phải người dân “dọa” lại ÔNG CHỦ…

Nếu chỉ có một doanh nghiệp ĐỘC QUYỀN CUNG CẤP ĐIỆN thì người dân không còn có cơ hội để lựa chọn.. chỉ còn cách duy nhất là cùng lên tiếng mà thôi…!!!

Luật sư.. Cao Xuân Bái… 09:20 ngày 22/05/2019…

https://plo.vn/…/phan-ung-gia-dien-sao-lai-doi-xu-ly-dan-83…

VÌ SAO NHIỀU NGƯ DÂN VIỆT NAM VẪN PHẢI ĐI VÀO VÙNG BIỂN NƯỚC KHÁC ĐỂ ĐÁNH CÁ

Image may contain: 1 person, text
Ngô Thứ

VÌ SAO NHIỀU NGƯ DÂN VIỆT NAM VẪN PHẢI ĐI VÀO VÙNG BIỂN NƯỚC KHÁC ĐỂ ĐÁNH CÁ

– RFA, 14/8/2020 –

“Trung Quốc họ muốn chiếm lĩnh biển Đông cho nên họ có một thủ đoạn rất rõ ràng, đó là họ đánh bại ngư dân mình cả động lực lẫn ý chí.

Về động lực thì sau mỗi mùa đánh bắt, Trung Quốc đã đổ xuống hàng vạn tàu, đánh bắt với mắt lưới nhỏ và đánh bắt với ánh sáng cực lớn, mục tiêu là để triệt tiêu nguồn lợi thuỷ sản trên Biển Đông, làm cho ngư dân mình không có cá để ra đánh bắt.

Còn về ý chí thì họ thường xuyên cho các tàu giả dạng tàu cá xua đuổi cướp bóc tàu của mình, đôi khi có cả tàu của cơ quan chức năng của họ. Dẫn đến ngư dân Việt Nam sống càng ngày càng nghèo đói, và không yên ổn trong vùng biển của mình. Vì vậy đôi khi đi theo luồng cá, họ phải đi về phía nam, nơi mật độ ngư dân Trung Quốc ít hơn và sự đe dọa của cơ quan chức năng cũng ít hơn, và khi làm ăn xa bờ như vậy, theo luồng cá thì đôi khi họ vi phạm hải phận như Indonesia chẳng hạn. Chứ thực ra ngư dân chẳng ai muốn đi xa, vừa nguy hiểm vừa tăng chi phí…

Chính phủ Việt Nam chưa có hỗ trợ gì lớn lao, trong khi nghề biển là một nghề rất nguy hiểm, tần suất rủi ro cao, chưa kể ngoài thiên tai còn có nhân tai là đe dọa của phía Trung Quốc. Những gì nhà nước hỗ trợ không đáng kể so với các rủi ro đó.”
_Ông Trần Văn Lĩnh, Chủ tịch Hội Nghề cá Thành phố Đà Nẵng

“Vẫn còn tình trạng tàu cá vi phạm vùng biển nước ngoài thì khó mà thuyết phục châu Âu gỡ bỏ cảnh báo thẻ vàng đối với thủy sản của Việt Nam.”
Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Phùng Đức Tiến đã nhấn mạnh như vậy tại buổi làm việc hôm 13/8/2020 với ngành thủy sản.

Hôm 11/11/2019, Quỹ Công lý Môi trường EJF – Environmental Justice Foundation, vừa công bố báo cáo cho thấy tình trạng đánh bắt cá trái phép của Việt Nam vẫn không thuyên giảm, EJF cho rằng điều này có thể dẫn đến nguy cơ Việt Nam có thể bị phạt “thẻ đỏ” – cấm hoàn toàn xuất khẩu thuỷ sản sang các nước châu Âu.

———
—> Xem toàn bộ bài báo “Vì sao nhiều ngư dân Việt Nam vẫn phải đi vào vùng biển nước khác để đánh cá?” ở đường link:
https://www.rfa.org/…/why-do-many-vietnamese-fishermen-stil…

Hoặc:
https://basamnguyenhuuvinh.wordpress.com/…/1249-vi-sao-nhi…/

Không…

Image may contain: 16 people, outdoor

Vinh Phan

Không phải trường quốc tế

Không phải lớp chọn
Không ai có dép
Không đội nón
Không có một bộ đồ đẹp
Lớp học không có cửa
Mái lớp không vững chắc
Không có nổi một viên gạch
Không một bao xi-măng
Không sắt thép
Không…
( Copy từ bạn Nguyễn Quý )

AI ĐÃ PHÁ NÁT CÁI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM?

Trần Bang

Bài hơi dài, nhưng không đọc hết…cũng phí

———
FB Nguyễn Tiến Dân : Mới đây, ngài Trần Quốc Tỏ – thứ trưởng Bộ Công an, đã đăng đàn phát biểu một cách hết sức vô trách nhiệm rằng: “Các thế lực thù địch vẫn chưa hề từ bỏ âm mưu diễn biến hòa bình, bạo loạn lật đổ nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta, với nhiều thủ đoạn mới, tinh vi, đa dạng, thâm độc và xảo quyệt”.

Ai có dịp gặp Tỏ, xin chuyển lời này đến với ông ta:

狮子身中虫, 自食狮子身中肉. Sư tử thân trung trùng, tự thực Sư tử thân trung nhục. Nôm na, Sư tử là chúa của sơn lâm. Muôn loài, không ai địch được nó. Chỉ có giống dòi bọ trong cơ thể Sư tử, mới có thể ăn thịt được nó, mà thôi.
Đảng CS của các ông, cũng thế. Nó, mạnh vô cùng. Không “thế lực thù địch” nào có thể lật đổ được nó. Chính “nguyên cả một bầy sâu bọ” cán bộ lãnh đạo CS, chúng sẽ làm được cái công việc đó..

Nhân ngày Quốc tang cho ông Lê Khả Phiêu, mình lục lại trong kho lưu trữ bài này, đặng phản bác lời của một trong những kẻ chuyên “ngậm máu phun người”.
(P/S: Không hiểu sao, bài này đã bị nhà mạng kiểm duyệt. Mong được các cao nhân về công nghệ tìm và dán lên 3 bức ảnh trong bài. Cảm ơn các bác nhiều).

10.665. AI ĐÃ PHÁ NÁT CÁI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM?

Posted by adminbasam on 03/11/2016

Nguyễn Tiến Dân

3-11-2016

Sáng nay, mình có khách. Đó là một cao niên, “mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao”. Chạm mặt, bác đã tự giới thiệu: “Tôi là một Dư luận viên cao cấp. Không đồng hạng với cái loại bặm trợn, như Trần Nhật Quang và không hàm hồ, như cái đám Mõ làng. Hôm nay đến đây, để chấn chỉnh và uốn nắn những lệch lạc trong tư tưởng và nhận thức của cái lão Dân già”. Bác trao cho mình, cái cạc- vi- dít. Trên đó, ghi một lô xích xông những cái của nợ. Nào là, chức danh. Nọ là, chức vụ. Có cả học hàm và không thiếu học vị. Chữ tây, xen lẫn với chữ ta và còn độn thêm cả một ít chữ tàu. Nhìn, hoa cả mắt. Mình miễn cưỡng, nhận cái mảnh bìa nhỏ xíu đó và hờ hững, đút nó vào túi quần. Đoạn, thong thả thưa lại:

–Rất tiếc, tôi chỉ là 1 phó thường dân. Vô danh – không địa vị. Bởi thế không dám in danh thiếp, để lòe thiên hạ.

Bác ấy, trao cho mình 1 cái lườm, còn sắc hơn cả dao cạo:
–Đừng có nói, ông vô danh. Sự thực, ông là cái thằng phản động nổi tiếng. Ông chuyên chọc ngoáy và bóc mẽ cái Đảng quang vinh của chúng tôi. Tiếc rằng, cho đến tận giờ phút này, chúng tôi vẫn chưa nghĩ ra cách gì, để rút được cái lưỡi sắc nhọn của ông. Ai đời, Tổng Bí thư của chúng tôi vừa mới lên ngôi, ông đã ám quẻ, gửi lời chia buồn. Bọn phản động, đang đói thối mồm. Chúng nhanh chóng vồ lấy và làm thành 1 cái video clip. Rồi, tung nó lên mạng. Đến giờ, đã có trên 700.000 lượt truy cập. Một bài nữa của ông, cũng được chúng đặt tiêu đề, nghe rất giật gân: “Chấn động, sấm Trạnh Trình tiên tri cộng sản tất diệt vong vào năm 2017” và cho lên mạng. Trong vòng chưa đến 20 ngày, đã có tới trên 400.000 lượt truy cập. Nói ra cái điều đó, chẳng phải để khen ông. Mà chỉ muốn nói rằng: Ông là cái thằng rất nguy hiểm và Dân trí Nước mình, vô cùng thấp. Những cái thứ rác rưởi của ông, bao người, cứ dán mắt vào xem. Trong khi, TBT của chúng tôi, đã rặn ra rất nhiều bài Diễn văn. Bài nào, cũng thể hiện sự uyên bác, cộng với, bút pháp bậc thầy. Nhưng, chỉ được đem đọc cho những đứa, mà chúng bắt buộc phải đến nghe. Chứ nếu đem tung lên mạng, ma nó ngó. Ông hãy cho 1 lời giải thích ngắn gọn, về cái hiện tượng này?

–Hết sức đơn giản. Tổng Bí thư nhà các ông, bị mắc bệnh hoang tưởng. Cho nên, viết ra những thứ hoang đường, chỉ dành riêng cho bọn thần kinh nó đọc. Mà cái loại, đã thần kinh lại còn biết chữ, giờ đây hiếm lắm. Lấy đâu ra, lượng truy cập nhiều. Muốn quần chúng đọc, hãy viết về những đề tài, mà họ quan tâm. Tỷ như: “Giải tán chế độ Độc tài. Xây dựng một Nhà nước thực sự của Dân – do Dân và vì Dân”.

–Sao lại phải viết về những đề tài đó, trong khi Nhà nước của chúng ta đã và đang thực sự là của Dân – do Dân và vì Dân? Đồng thời, Đảng CS đang được Nhân dân tín nhiệm, để giao trọng trách “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối cái Đất nước này”. Việc gì phải nghĩ đến chuyên, giải tán nó?

–Ai bảo ông thế?

–Tổng Bí thư, bảo thế và chúng tôi, tin là thế. “Chúng tôi” ở đây, bao gồm những kẻ cuồng tín của 1 cái giáo phái, có tên là Cộng sản. Mọi giáo phải trên đời, đều dạy thiện nam, tín nữ của họ những điều thiện. Riêng giáo phái của chúng tôi, thì ngược lại. Một khi, đã sa chân để đi theo Đảng, chúng tôi, nguyện từ bỏ hết tất cả những giá trị Đạo đức và Văn hóa truyền thống của Dân tộc, từ bỏ hết mọi quyền của 1 con người. Để được sống, như những loài thú vật: Không được suy nghĩ, giống như loài Người và không được cất lên tiếng nói của loài Người. Lãnh đạo Đảng, nôn ra cái gì, chúng tôi sẽ nuốt vào thứ đó. Lãnh đạo Đảng, mắc ách vào cổ, chúng tôi sẽ cày như trâu. Nhà cao cửa rộng, lãnh đạo Đảng chiếm hết. Chúng tôi sẵn sàng, ngủ trong chuồng lợn…

Không kêu ca, không oán thán. Mọi sự – mọi việc còn lại, nhất nhất đều phải nhắm mắt, phó mặc cho “Đảng lo”. Có được cái loại ngu tín như chúng tôi, cho nên, Việt nam mới nghèo mạt rệp. Đổi lại, chúng ta được sống trong thanh bình và dân Việt nam, có chỉ số sống Hạnh phúc, đứng vào hàng thứ 2 trên Thế giới. Không như, cái bọn phản động các ông. Lúc nào cũng tuyên truyền những điều bịa đặt và lếu láo: “Sinh ra, đã là 1 Con Người. Thế thì, mặc nhiên, phải được hưởng đầy đủ và tất cả mọi quyền của một Con Người”. Đảng CS không cho, thì các ông đấu tranh, để đòi bằng được những quyền đó. Bao gồm: quyền được Sống, quyền Tự do và quyền Mưu cầu Hạnh phúc. Toàn những thứ, không dùng để ăn được. Toàn những đặc quyền, chỉ dành riêng cho lãnh đạo CS. Các ông, cũng hay giở trò kích động dân chúng. Xúi họ, bắt chúng tôi phải công khai và minh bạch mọi thứ. Trong khi, chúng tôi phải che giấu sự thực, như mèo giấu cứt. Tỷ như Thu chi Ngân sách, tỷ như Mật ước Thành đô, tỷ như Hiệp định phân chia Biên giới trên Đất liền và trên Biển, tỷ như nguyên nhân thật sự khiến biển miền Trung bị đầu độc… Chính các ông, là nhân tố quan trọng nhất, làm “mất sự ổn định về Chính trị” của Xã hội. Không có những kẻ như các ông, Đảng CS mới rảnh tay, để lo cho những kẻ đầu xỏ. À quên, lo cho cái Đất nước này. Hãy tin tôi đi: Chỉ thêm vài ba cái thế kỉ nữa, chúng ta sẽ nhìn thấy “ánh sáng ở cuối đường hầm”.

Mình ngán ngẩm:

–Thứ nhất, cái mà ông gọi là bịa đặt và lếu láo ấy, được chính Hồ Chí Minh long trọng đặt vào phần mở đầu của cái gọi là bản Tuyên ngôn Độc lập và đem đọc nó, ở quảng trường Ba đình. Các ông, đã hạ bệ Hồ Chí Minh chưa, mà dám nói ra những lời phản nghịch đó?

Thứ 2, người xưa đã dạy: “Tin bạn, mất vợ – tin trộm, mất bò ”. Bây giờ, muốn chúng tôi tin vào cái Đảng CS, đểu từ đầu đến đít của các ông ư? Đừng có hòng. Chỉ cần, “một sự bất tín”, đã đủ cho “vạn sự bất tin”. Huống hồ, Đảng của các ông, về bản chất, chỉ là cái tổ chức lừa đảo. Từ xưa đến nay, chúng đã giữ lời hứa với ai bao giờ. Tin vào Đảng và im lặng không lên tiếng, thế nên, diện tích đất đai của Tổ quốc, ngày càng teo lại. Tin vào Đảng và im lặng không lên tiếng, thế nên, Đất nước tan hoang và môi trường mới bị nhiễm độc đến mức kinh khủng như thế này. Tin vào Đảng và im lặng không lên tiếng, thế nên, con dân Đất Việt, sắp bị lưu manh hóa cả lũ với nhau và đang bị biến thành món hàng hóa, để cho Đảng “xuất khẩu”, dưới cái danh xưng mĩ miều “xuất khẩu lao động”. Mà thực chất, chỉ là đi làm cu li và đi làm đĩ, cho khắp 4 phương trời. Tin vào Đảng và im lặng không lên tiếng, thế nên…

–Thôi thôi, đủ rồi. Tôi chỉ nhắc ông: Đảng của chúng tôi rất mạnh và nó có thể đè ông bẹp dí, trong bất cứ lúc nào.

–An ninh Điều tra, cũng đã gọi tôi lên và cũng đã dọa tôi câu ấy. Tôi nói với họ: “Nợ tiền của người ta, người đi đòi, nhất định giả câm – giả điếc không trả. Người ta đòi rát, thì bắt người, để xù nợ. Tởm lợm thay, cho cái bọn CS đê hèn. Chuyện này, nếu thành hiện thực, bộ mặt chế độ CS, đẹp đẽ gớm. Nếu thích thả vịt ra rồi đi đuổi, xin mời cứ việc”. Có lẽ, họ thấy lão Dân già xương xẩu, khó nhằn và không dễ xơi như Cấn Thị Thêu, như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Bởi thế, họ để tôi yên. Bây giờ, hãy chuyển lời của tôi, đến với đứa nào đã sai ông đến, rằng: “Từ cái loại trẻ con, như Võ Văn Thưởng, từ cái loại choai choai, như Đinh Thế Huynh, cho đến cái loại sồn sồn, như Nguyễn Phú Trọng…, đối với lão Dân già, tất cả bọn chúng, đều chỉ là đồ hàng mã. Toàn những dạng hữu danh – vô thực. Thổi 1 cái, là bay – cho 1 que diêm, là cháy trụi. Chúng chẳng có một mi- li- gờ- ram trọng lượng nào cả. Lấy gì, để đè bẹp được lão Dân già?”.

–Tôi rất biết, Đảng của chúng tôi, đã lừa đảo – lật lọng và ăn cướp trắng trợn của ông hàng chục tỷ VND. Đã khiến ông, phải tan cửa – nát nhà. Giờ đây, phải sống như dân du mục. Vì thế, ông có quyền căm giận và khinh bỉ, cả cái Đảng CS lẫn những lãnh đạo CS của chúng tôi. Nhưng nói ra những điều ấy, ông đã mắc tội “khi Quân – phạm Thượng”. Tội này, to lắm. Ông đã chuẩn bị những luận chứng gì, để tự bào chữa cho mình chưa?

–“Bụt trên tòa, gà nào mổ mắt”. Cán bộ của các ông, rặt 1 lũ Quỷ. Chẳng riêng mình tôi, cả thiên hạ đều căm giận và nguyền rủa chúng. Điểm mặt, vài đứa nhé:
Nguyễn Thị Doan, Trung ương ủy viên của CS. Bà này giỏi lắm, có tận 2 bằng Tiến sĩ Kinh tế. Tuy vậy, suốt đời chỉ là con mọt sách. Chưa hề biết, thực tế nó như thế nào. Bà chưa trực tiếp, làm ra đồng tiền – bát gạo. Cái giỏi của bà, ở chỗ khác. Chỉ dùng khẩu thiệt (miệng lưỡi), bà cũng có thể đắc quan. Cần gì, phải bò lên giường của người khác. Bà này, ăn nói huyên thuyên – tiền hậu bất nhất. Chính bà, chửi cán bộ CS không tiếc lời: “ăn của dân, không từ 1 thứ gì”. Nghĩa là, cứt chúng cũng chẳng từ. Nghĩa là, chúng không hơn gì con chó. Nhổ ra như thế, nhưng rồi bà lại liếm ngay: “Chế độ CS của bà, về bản chất, vẫn tốt đẹp gấp vạn lần bọn Tư bản(!)”. Thật là, tận cùng của sự trơ trẽn và tráo trở.

Giỏi như thế, nhưng Doan cũng chỉ là cái hạng đàn bà CS. Doan đái, chưa qua ngọn cỏ. Phú Trọng, giỏi hơn nhiều.

Học chuyên sâu về Xây dựng Đảng. Học hàm Giáo sư – học vị Tiến sĩ, ông đều có đủ. Đã thế, lại được giao trọng trách Tổng Bí thư. Học gì – làm nấy. Thiên thời – Địa lợi – Nhân hòa, đều đã hội tụ đủ. Tưởng đâu, Đảng CS Việt nam, phải kiên định và vững như cái bàn thạch. Thực tế, không hề như vậy. Giờ đây, trước bàn dân thiên hạ, Đảng CS Việt nam, đã lộ rõ bộ mặt của một cái Tổ chức, có tên gọi là thổ phỉ. Với 2 đặc trưng cơ bản nhất: Thứ nhất, bọn cầm đầu, toàn một lũ lưu manh, vô lại, tàn ác và tráo trở. Sống vô Pháp – vô Luân. Khi hành động, chúng bất chấp thủ đoạn. Thứ 2, chúng không làm ra được bất cứ 1 thứ gì cho Xã hội. Mọi thứ mà chúng đang sở hữu, đều do lừa đảo hoặc do dùng vũ lực, để đi ăn cướp và giết người, mà có.

Kẻ kia, nghẹn họng. Bác ấy trợn mắt, đến suýt lòi con ngươi, rồi thét lớn:

–Lão Dân già kia, hãy câm mồm. Báng bổ nhau như thế, là đủ rồi. Lãnh đạo của chúng tôi, toàn vĩ nhân. Vĩ nhân, là người vĩ đại. Đừng xuyên tạc nói rằng, đó là “loại người có đuôi”. Bằng Tiến sĩ, ai trong số họ cũng có. Tấm bằng “Danh nhân Văn hóa Thế giới”, chúng tôi tự in ra và đang dự định: phân phối nó, cho đến tận cán bộ cấp thôn. Từ trên xuống dưới, rặt 1 lũ có Văn hóa. Sao lão dám vu khống người ta, “toàn một lũ lưu manh, vô lại, tàn ác và tráo trở”. Đã thế, hôm nay, chỉ giới hạn mọi thứ trong đề tài này. Cho phép lão, được nói trước.

Mình móc ra 1 tấm ảnh:

–Xin ông, hãy nhìn vào bức ảnh chụp tại bàn thờ của nhà TBT Lê Khả Phiêu:
(h1. Ảnh chụp bàn thờ nhà Lê Khả Phiêu. Trong đó có tượng Phật Bà và Hồ Chí Minh. Nguồn: internet)

Không thèm nói đến ngọn nến, đặt ở cái chỗ rất phản cảm. Không thèm nói đến cái chuyện “Đông – Tây y kết hợp”. Nghĩa là, bỏ chung vào 1 cái bàn, để thờ cúng cùng một lúc, cả 2 trường phái duy tâm và duy vật. Chỉ xét, 1 khía cạnh khập khiễng vô cùng: Tượng bà Quán Thế Âm Bồ tát, được đúc toàn thân. Trong trắng – ngọc ngà và to lớn. Phật Bà, ung dung tự tại, tọa lạc trên tòa sen. Trong khi, tượng Hồ Chí Minh, nhỏ xíu. Đã đen xì, lại không chân – không tay và tệ hại nhất, nó còn bị đặt không bệ, ngay dưới đít Phật bà. Đầu của Hồ Chí Minh, ngang tầm với cái gì của Phật Bà, tự ông hãy nhận xét.

Ở đây, không có 1 tí tị tì ti gì, gọi là có Văn hóa. Để xảy ra việc tệ hại này, có 2 khả năng: Thứ nhất, Phiêu dốt. Thứ nhì, Phiêu muốn hạ nhục Hồ Chí Minh. Ông chọn khả năng nào? Riêng tôi, tôi không tin vào cái khả năng thứ 2.

“Một con ngựa đau – cả tàu bỏ có”. Ngay tại nước Lào láng giềng: Một chiếc máy bay của họ rơi, mấy chục người thiệt mạng. Cả nước, để tang. Còn ở ta, lũ lụt ở miền Trung, cướp đi sinh mạng cũng khoảng chừng ấy người. Thêm vào đó, bao gia đình đang trong hoàn cảnh màn trời – chiếu đất và không có cả cơm ăn lẫn nước uống. Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Thị Kim Ngân, vẫn coi việc đó, như không. Tầm như thím, còn có những công việc trọng đại và cấp bách hơn thế, đang chờ. Tỷ như, Lễ hội áo dài. Một cái Lễ hội, hết sức tầm phào. Nhưng, nó vẫn được thím cho Tổ chức một cách hoành tráng, ở trung tâm Hoàng thành Thăng long. Nhà gần, nghe tiếng trống Hội, thím lật đật gác tất cả mọi công việc Quốc gia đại sự lại và ngứa nghề – tấp tểnh đi dự. Tại đó, thím lên sân khấu diễn hài. Cũng nghiêng đầu, cũng tạo dáng trước ống kính và rồi, cũng cười đến tủm 1 cái. Thật xứng tầm, với 1 diễn viên nghiệp dư hạng bét. Tôi có vu cáo thím Ngân của các ông hay không, mời xem ảnh.

(h2, Ảnh bà Nguyễn Thị Kim Ngân đang mủm mỉm cười trên sân khấu, trong buổi trình diễn áo dài, ở Hoàng thành Thăng Long – Hà Nội. Nguồn: internet)

Chuyện này, làm tôi nhớ đến 1 câu nổi tiếng của Karl Marx – Tổ sư của cái đám CS nhà các ông: “Chỉ có loài súc vật, mới quay lưng lại nỗi đau khổ của đồng loại. Để chăm lo riêng cho bộ da của mình”. Ý kiến của ông, thế nào?
–…
–Văn hóa, thì lùn. Ý thức, thì tệ hại. Nhưng thím Ngân, vẫn chẳng chút ngượng ngùng. Không biết mình là ai, thím đã từng trơ trẽn, đay nghiến những người đấu tranh cho một nền Dân chủ ở Việt nam: “Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả…”. Dĩ nhiên, chỉ có thím và cái Đảng của thím, đã làm và làm 1 cách hết sức “quyết liệt”. Thế nên, diện tích của Đất nước ta, ngày một teo lại. Nghe nói, đã “ngót” đi đến hàng chục ngàn km2. Cái phần “ngót” ấy, nó chạy đi đằng nào? Lào, không lấy được. Campuchia, lại càng không. Muốn biết cụ thể, nó đã bị nhập vào nước nào, hỏi thím Ngân, sẽ rõ. Ai giữ Nước – Ai bán Nước, chuyện đó, hiện ra rành rành. Chân lý, đâu có thuộc về những đứa to mồm và có súng.

Hai tay kia, dẫu có tệ hại. Nhưng, sao bén gót được TBT Nông Đức Mạnh. Chính tay này, đã bày đặt ra cái chuyện: “Học tập và làm theo tấm gương Đạo đức Hồ Chí Minh”, khiến cả nước nháo nhào. Tất nhiên, y cũng học tập. Không những thế, còn học tập, với 1 tâm địa vô cùng thành kính và thực hành, hết sức xuất sắc. Vợ chết, mồ chưa xanh cỏ, y đã nhanh nhảu rước về nhà, một cái cô U50. Nghe nói, đã qua tĩ tã mấy đời chồng. Chẳng phải, để cân bằng âm dương. Mà có cưới cheo và có hôn thú đàng hoàng. Thế gian, những người tử tế, không ai làm như vậy. Riêng Mạnh, sợ đếch gì, cha con thằng nào.

–Ông im cái mồm đi. Chuyện trai gái, chỉ nên coi đó là chuyện sinh hoạt. Về tổng thể, cựu Tổng Bí thư của chúng tôi, ngoài cái chuyên “răng chắc – cặc bền”, còn lại, ông ta là 1 con người hết sức tuyệt vời. Từ cái khoản phá rừng, cho tới phá nát Đất nước này. Chính vì thế, Đảng của chúng tôi, toàn những tinh hoa trí tuệ của loài Người, mà vẫn phải đội đít ông lên. Để đặt ông, vào ngôi đỉnh cao của quyền lực. Không phải một, mà tận 2 khóa liền tù tì. Xin lỗi ông, nếu cái “quy trình” nó mà cho phép, chúng tôi, sẽ suy tôn ông ta làm TBT suốt đời. Bao giờ, chui vào “tàu ngầm 6 tấm” hoặc Đảng CS bị ông ta làm cho đổ sập, thì mới thôi. Nhìn vào tấm ảnh, được chụp tại nhà riêng của Nông Đức Mạnh, ông có thấy: TBT của chúng tôi, có phong thái tuyệt vời của 1 vị Quân vương hay không?

(h3. Cựu TBT Nông Đức Mạnh tiếp ông Nguyễn Đắc Vinh tại nhà riêng của ông Mạnh trong một dịp tết. Nguồn: internet)

–Không hề. Trái lại, tôi nhìn thấy ở đó, hình ảnh của 1 cái thằng trọc phú điển hình. Đất nước, nghèo mạt rệp. Dân chúng, đói hoa mắt. Xây cung điện công như thế, cũng chẳng nên. Nói gì, đến xây nhà riêng. “Tốt đẹp, phô ra – Xấu xa, đậy lại”. Chuyện như thế, mà nó cũng dám công khai đăng ảnh, để thách thức toàn Dân và toàn Quân. Theo ông, nó có còn là cái giống Người nữa hay không? Các ông, đừng có bịp bợm dân chúng rằng: Cái thằng thối tha kia, đã “lao động đến thối cả móng tay”, để có được cái cơ ngơi đó. Tốt nhất, hãy giải thích cho lũ dân đen chúng tôi: Nó đã ăn cắp của Nhân dân và đã ăn cướp của Đất nước những gì và bằng cách nào, mà có nhiều tiền – lắm của đến thế?
–Thôi thôi, không bàn đến chuyện vô lại nữa. Nhưng ông nói họ lưu manh – tàn ác, là không đúng tẹo nào.

–Nói thế, còn nhẹ. Chính các ông, ra rả nói CNXH ưu việt – CNTB, thối tha và giãy chết. Sao các ông, không để “hạt giống đỏ” của mình, học tập ở trong nước. Để chúng có cơ hội, được thấm nhuần cả Mác – Lê lẫn Tư tưởng Hồ Chí Minh? Nếu phải ra nước ngoài học tập, sao các ông, không tống khứ chúng sang Trung quốc, Cu Ba hoặc Bắc Triều tiên? Bọn Tư bủn thối tha, làm đếch gì có 2 cái môn tuyệt vời ấy? Các ông nói, Trung cộng tốt và bắt chúng tôi, phải đi theo chúng. Trong khi, các ông cài số lùi và hối hả, chạy theo hướng ngược lại. Các ông, chỉ thích Hộ chiếu của bọn Tư bủn và thích dùng tiền bạc ăn cắp/ăn cướp được của Nhân dân, để sang đó mua nhà và định cư ở đó? Nói các ông, là cái bọn lừa đảo, là cái bọn lưu manh, là cái bọn “mẹ mìn” buôn dân…, có phải là vu khống cho các ông không? Ngẩng cái mặt lên, để nhìn thẳng vào mắt tôi. Đừng có giấu cái mồm xuống ngực, như thế. Dỏng tai lên, mà nghe tôi nói tiếp:

Xưa, chính Đảng CS các ông, đã ấn súng vào tay thanh niên Việt. Bắt họ, phải đánh nhau với bọn cừu thù Trung cộng. Bây giờ, chính các ông, lại ôm chân và hôn hít chúng. Chính các ông, bắt chúng tôi, phải quên đi cuộc chiến ấy. Chính các ông, đã cạo đi dòng chữ “anh hùng” trên bia mộ Liệt sĩ Trần Văn Phương… Máu của đồng bào tôi và máu của những cán bộ, chiến sĩ QĐND Việt nam dạo ấy, là nước lã hay sao? Nếu linh thiêng, oan hồn của những đồng bào và chiến sĩ ấy, nhất định sẽ về và bóp cổ cho chết hết những cái loài CS phản trắc các ông.

Tự nhiên, mình thấy bác ấy bật khóc và khóc, như chưa từng được khóc. Lát sau, vừa nấc, vừa nói:

–Em trai tôi, cũng đã bị bọn Trung cộng giết, trong cái cuộc chiến đó. Nhưng bác Dân già ạ, oán thù nên cởi, không nên buộc. Bác xem, người Mỹ đã ném 2 quả bom Nguyên tử xuống Nhật bản, khiến bao nhiêu người chết và di hại của nó, để lại nhiều đời sau. Nhưng cuối cùng, họ vẫn hòa hoãn bắt tay với nhau đó thôi. Mình với Trung quốc, cũng thế.

–Trên cổ ông, là cái đầu hay là cái bắp cải, tôi chưa rõ. Nhưng, đừng “bì phấn với vôi”. Sau Chiến tranh, quân đội Hoa kỳ chiếm đóng Nhật bản. Đó, là sự thực. Nhưng khi rút về nước, họ không hề lấy đi của Nhân dân Nhật bản, cho dù chỉ 1 cm2, diện tích lãnh thổ. Ngược lại, họ giúp Nhật bản về vốn liếng, về kĩ thuật tiên tiến. Để Nhân dân Nhật bản, tự xây dựng lại Đất nước của mình. Dĩ nhiên, từ đống tro tàn của Chiến tranh. Quan trọng nhất, họ đã giúp đỡ, để Nhật Bản, chuyển đổi sang mô hình chính quyền Dân chủ. Tất cả những thứ đó, là bệ phóng cho sự thịnh vượng của Nhật bản ngày nay. Chính vì vậy, Nhân dân Nhật bản ghi nhớ công ơn của họ và nguyện làm Đồng minh với họ đời đời. Ông có cần tôi kể ra những gì, mà thằng bạn đểu của các ông đã làm trên Đất nước này, hay không? Không cần à.

Cho nên, cả Dân tộc này (trừ bọn đầu xỏ của các ông), đều căm ghét chúng. Tập Cận Bình sang thăm Việt nam, dân chúng, không đem cờ hoa đi đón. Cả 1 rừng người, cùng với rừng biểu ngữ phản đối, nghênh tiếp ông. Ngược lại, Tổng thống Obama sang thăm Việt nam, hàng trăm ngàn người dân Việt, họ đã hân hoan đổ xuống đường, chào đón ông ta. Tôi đã soi tất cả những bức ảnh tường thuật những cuộc đón tiếp đó: Toàn những nụ cười và nét mặt rạng rỡ. Không có một ai trong những bức ảnh ấy, nâng cao biểu ngữ: “Obama go hom”. Đó, là lòng dân. Các ông đi ngược lòng dân, các ông sẽ chết.

–Chúng tôi có cái Đảng quang vinh lãnh đạo. Nó đứng vững trên đôi chân: “Chủ nghĩa Mác – Lê” cộng với “Tư tưởng Hồ Chí Minh”. Còn cái “chân giữa”: những phần tử suy thoái, biến chất hoặc “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, đều bị Đảng chúng tôi hoạn sạch. Trên dưới 1 lòng, chúng tôi, chết thế đếch nào được.

–Tổng Bí thư nhà các ông, là cái đồ cạn nghĩ. Cho nên, mửa ra cái câu đó, mà không hề biết xấu hổ. Xin hỏi, trong các ông, đứa nào đã đem khái niệm “Kinh tế thị trường” pha vào cái nền Kinh tế tập trung, quan liêu, bao cấp của CNCS và nhâng nháo tự nhận, đó là sự sáng tạo? Cái ấy, không gọi là “tự chuyển hóa”, thì gọi nó là cái gì? Xưa, ra rả nói rằng: “Đế quốc Mỹ, là kẻ thù không đội trời chung”. Sao bây giờ, chính TBT nhà các ông năn nỉ xin vào thăm Hoa kỳ và nài nỉ xin được Tổng thống của chúng tiếp? Cái đó, không gọi là “tự diễn biến”, thì gọi nó là cái gì? Xưa, “trên răng – dưới dép” đói rã họng, phải nhờ Dân nuôi. Bây giờ, có Chính quyền trong tay, sao trở mặt, coi Dân như kẻ thù và đối xử với họ, cực kì tàn ác. Cái đó, không gọi là suy thoái, thì nên gọi nó là cái gì?

Bác ấy, đánh trống lảng:

–Ông nói: Chế độ CS nhất định sẽ bị sụp đổ, vì nó đi ngược lại tất cả những quy luật của Tự nhiên và Xã hội. Dốt như tôi, không biết “quy luật”, nó là cái gì. Ông có thể, giải thích 1 cách đơn giản và dễ hiểu hơn, được không?

–Bàn về Binh pháp Tôn tử, 贾林 Giả Lâm có viết: 人离财竭,虽伊、吕复生,亦不能救此亡败也. Nhân li tài kiệt, tuy Y – Lã phục sinh, diệc bất năng cứu thử vong bại dã. Nghĩa là: Lòng dân li tán, đồng đội bỏ đi, tiền khô cháy túi, dẫu Y Doãn – Lã Vọng (2 vị quân sư nổi tiếng. Y Doãn, giúp cho Thành Thang vương tiêu diệt Hạ Kiệt. Còn Lã Vọng, giúp Chu Văn vương lật đổ Trụ vương) có sống lại, cũng không thể cứu được trường hợp bại vong này.

Xem cung cách, mà dân nước Việt đón tiếp Tập Cận Bình và Obama, người ta biết: Dân chúng, không còn thiết tha gì với cái CNCS. Xem cái cách, mà Cả Trọng “đả ruồi – diệt muỗi”, người ta biết: Nội bộ của các ông, nát bét hết cả rồi. Xem cái cách, mà các ông vội vã phát hành trái phiếu Quốc tế để đảo nợ, người ta biết: Quốc khố rỗng hay đầy.

Chừng ấy thứ, đã đủ để trả lời cho câu hỏi của ông, được chưa?
Nghe đến đây, bác ấy thẫn thờ như kẻ mất hồn và vô thức đứng dậy, ra về. Nhìn dáng đi xiêu vẹo của bác, mình thấy thương hại vô cùng. Đến nhà lão Dân già, mà không làm được cái việc chủ sai, nó sẽ cắt cơm.

Ôi! Miếng cơm của cái bọn Dư luận viên, dẫu có tồi tàn, cũng đâu phải dễ kiếm và dễ nuốt.

Nguyễn Tiến Dân

Tel: 0168 – 50 – 56 – 430

Địa chỉ: Vì tin vào cái lũ CS, nên bị chúng lừa đảo, cướp sạch của cải. Bởi thế, mất nhà và trở thành Dân du mục. Nay đây – mai đó, chưa có nơi ở cố định.

Ngọn cờ thượng lên trong lễ quốc tang hôm nay, nên cắt một góc…

Nhạc Sĩ Tuấn Khanh

Ngọn cờ thượng lên trong lễ quốc tang hôm nay, nên cắt một góc, để nhắc nhớ về phần đất nước bị cắt ngọt, trao cho Bắc Kinh từ ông Phiêu.

Mặc dù trong Bên Thắng Cuộc, tác giả Huy Đức có châm chước khi viết rằng xét cho cùng, ông Phiêu chỉ là người phải thực hiện những gì đã hứa hẹn từ hiệp ước Thành Đô 1990. Nhưng một tập thể hay một cá nhân lãnh đạo chọn bán rẻ đất nước bằng thỏa thuận với ngoại bang cũng là điều không thể chấp nhận được. Đặc biệt khi các thỏa thuận đó chỉ phục lợi ích đảng phái chứ không phải của dân tộc.

Hành động như vậy, lịch sử giáo khoa hiện tại của nhà nước Việt Nam còn có tư cách gì khi phê phán Phan Thanh Giản, thậm chí không đủ tư cách để nói về quốc gia quá khứ cùng chủng tộc của mình ở phía Nam.

Đọc những lời ca ngợi về Phiêu, nghe như một loại âm nhạc ngược chiều, vừa thô bỉ vừa cay đắng. Kẻ bán nước được vinh danh, còn tất cả những người dân tử tế chống họa xâm lược phương Bắc thì bị bắt, bị tù.

Cuộc đời Tổng bí thơ của ông Phiêu ngắn, do bị bãi nhiệm nửa chừng, cho thấy việc ông Phiêu làm cũng gặp những phản ứng trong hệ thống chính trị, đặc biệt là từ giới lão thành. Sự ra đi của Phiêu chỉ có thể cờ trống vài ngày từ phía đảng, nhưng nhân dân thì còn cả một chiều dài lịch sử về sau để nhắc tới Phiêu, và cả cái gọi là “Hiệp định phân định biên giới trên bộ và Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ”.

Viết trên báo Nhân dân, tướng Nguyễn Chí Vịnh ca ngợi rằng “Ðó thực sự là con người dám nói, dám làm và dám chịu trách nhiệm trước những quyết định lịch sử”.

Lịch sử, chỉ có một lịch sử. Và lịch sử ấy ghi rằng chưa có một ai, hay thể chính trị nào của Việt Nam đã công khai cắt đất, nhượng vĩnh viễn cho ngoại bang như Phiêu đã làm.

https://www.facebook.com/718643180/posts/10157675437413181/
_____
Fb Thanh Mai

Dễ hình dung cho anh chị về ải Nam Quan ta ở đâu, khoanh màu xanh kia là Hữu Nghị Quan ( tên cụ Hồ và cụ Mao đặt cho cái ải Nam Quan của TQ )

Chấm mầu đỏ kia là khoảng ải cổng làng của chúng ta cũng tên là Nam Quan và đã bị phá tan tành rồi, đường mầu vàng là biên giới Pháp, Nguyễn – Thanh, giữa đường mầu vàng có chấm vàng đó là cột 18 bằng đá ngày xưa.

Hiện trạng ngày nay cột 1116 của chúng ta lui lại khoảng 2 nửa quả núi, điểm này là điểm trọng yếu và có công trình cụ thể nên TQ khó lòng lấn sâu chứ dọc tuyến biên giới 1979 các điểm khác toàn cây rừng họ cắm ntn thì đúng là chịu.

Không dâng hai quả, mà chỉ dâng hai nửa quả đồi thôi 🙂

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3044625808989527&id=100003264142971

Image may contain: outdoor

Cô ấy không ăn vạ

Ngô Thứ
Nguyễn Thùy Dương

Cô ấy không ăn vạ

Người đàn bà cố thủ dưới bánh xe cuốc, tại Dự án của Vin ở Phước Thiện – Quận 9. Tên thật là Lâm Thị Lâm. Đọc hồ sơ của của cô ấy, tôi thấy thấp thoáng một thời đen tối của gia đình mình đâu đó.

Hơn 20 năm trước, Long Bình – Quận 9 vẫn còn là một vùng đất hoang vu. Vẫn còn rừng, còn con nước dữ, còn rắn rết, còn những hiểm nguy chờ được khai phá. Cô Lâm cùng gia đình và những người hàng xóm đã chọn nơi heo hút, xấu xí, đầy rủi ro làm nơi mưu sinh.

Để khai hoang phần đất hơn 9.000m2. Cô Lâm và gia đình đã trải qua những ngày tháng gian truân tưởng chừng không lối thoát. Một đứa con của cô bị đuối nước chết trong thời kì khai hoang đó. Cô đem xác con về chôn trên đất bằng, cô sợ bùn sình “ăn mất” con trai cô. Người mẹ đó ôm nỗi đau mất đi một đứa con, gánh trên vai tương lai của đứa con còn lại, ít học, thiếu hiểu biết. Bà tiếp tục bám mảnh đất hoang vu.

Từng cục sình móc lên bồi bờ, đắp nền. Mái chòi dựng lên, chuồng gà, chuồng heo, chuồng bò bắt đầu được cất nóc. Người phụ nữ ấy ít chữ nhưng không ít nghị lực. Bà khai khẩn, bồi đắp hơn 9.000m2 đất. Chính Quyền thấy không? Hàng xóm biết không? Một con người tồn tại, sinh sống, khai hoang hơn 20 năm trường hỏi sao mà không biết?

Bà cứ thế chẳng giàu sang được cái bình an. Rồi dự án tới, người hàng xóm bỗng nói phần đất bà khai hoang hơn một nửa là của họ. Họ kiện thưa, bà không chịu. Hai nhà kế nhau, tại sao khi mảnh đất hoang hóa không ai nhận, bây giờ lại qua nhận? Bà ít học, cứ nghe ai nói sao thì làm theo vậy. Con đường phía trước mịt mờ, bà chịu không nổi nhiệt buông tay mất bay 6.045m đất.

Bà nhủ lòng kệ vẫn còn hơn 3.000m cho thằng con. Bà kể người của doanh nghiệp vào nói: Chị còn hơn 3000m gần 4000m. Nếu chị chịu chia đôi, tụi tui đẩy hồ sơ đi cho chị.

Bà từ chối, bà nói:” hồi tui móc cục sình đắp bờ cho tới khi thành khoảnh, tui mất đủ rồi. Không chia được nữa”. Họ về, bà không tiễn.

Không biết họ làm sao, miếng đất của bà bỗng đứng tên một ai đó mà cả xóm đều không biết nhân vật đó. Phường xác nhận, bà là kẻ chiếm dụng đất từ năm 2018. Trong khi bà bắt đầu khai phá, canh tác từ 1998. Cả xóm bất ngờ, không ai biết người được thay bà Lâm nhận tiền đền bù là ai?

Bà cố thủ giữ đất, mặc cho Dự án vứt bà ra khỏi chòi, xô đẩy, giật nhà. Họ dùng một nửa pháp lý tung tin bà ăn vạ. Bà nhận đền bù rồi, bà đòi đền bù lần hai. Hài hước thật! Các anh chị truyền thông ạ! Các anh chị có con không? Các anh chị dám đem con mình ra thề nếu các anh chị vu khống cho bà Lâm, con các anh chị sẽ như đứa trẻ đã mất của bà ấy không?

Mảnh đất đó, ba mạng người vì khai phá nằm xuống. Nó là đất máu. Tôi khuyên các anh chị nên ngừng vu khống và bịa đặt cho một người phụ nữ yếm thế để tích đức cho con cái mình. Bà Lâm đang trên hành trình đi đòi công lý. Bà ấy có thể thắng, có thể thua. Nhưng bà ấy luôn thắng các anh chị, thắng vì bà ấy là một con người.

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3416829658337571&id=100000317120264

No photo description available.

TRƯƠNG DUY NHẤT NÓI TẠI TOÀ

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.
TRƯƠNG DUY NHẤT NÓI TẠI TOÀ

Copy từ FB Huynh Ngoc Chenh

Theo luật sư Nguyễn Văn Miếng, phiên toà phúc thẩm xét xử ký giả Trương Duy Nhất ngày hôm nay 14/8/2020 tại Toà CC tại Hà Nội vừa kết thúc lúc 5g30 chiều. Tòa tuyên Y ÁN SƠ THẨM 10 năm tù giam.

Viện kiểm sát tránh né tranh luận, nhưng do các luật sư dồn dập nêu ra nhiều vấn đề pháp lý chứng minh anh Trương Duy Nhất vô tội, nên buộc chủ tọa phiên tòa phải can thiệp bằng tuyên bố … chấm dứt tranh luận (!)(?).

Ngoài ra, theo ghi nhận tại phiên tòa, trong lời nói sau cùng chiều nay, anh Trương Duy Nhất đã phát biểu nguyên văn như sau:

“Chiếu theo các căn cứ pháp lý và những chứng cứ thẩm tra tại tòa trong cả hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm, nếu có hiểu biết về pháp luật và còn chút lương tri thì không thể kết tội tôi.

“Trong vụ việc này, tôi là người mang lại lợi ích lớn lao cho báo Đại Đoàn Kết, không phải là người gây thiệt hại, không có bất kỳ hành vi sai trái nào, không vụ lợi hay động cơ gì cả và cũng không phạm tội. Tất cả chỉ là một đòn thù chính trị đê hèn nhằm dập tắt tiếng nói của Trương Duy Nhất. Đòn thù nhơ nhớp của các thế lực què quặt về tư duy, lú lẫn về trí tuệ.

“Trong các lần lấy cung, các điều tra viên đã trấn an tôi rằng sẽ đến ngày thế cuộc xoay chiều. Khi đó, chính họ sẽ lại là người ngồi thay vào vị trí của tôi hôm nay. Tôi hiểu và nhận ra nỗi lo lắng thật sự này của họ. Nó sẽ đến trong một tương lai rất gần. Rất có thể, điều báo ứng sẽ ập xuống trên quãng đời của chính họ chứ không đợi đến thế hệ cháu con.

“Vì thế, đối với những vụ án như của chúng tôi, điều quan trọng không phải ở sự trừng phạt chúng tôi mà chính ở giá trị thức tỉnh dành cho chiều ngược lại. Đừng để các thế hệ cháu con sau này nhìn lại phải cúi đầu tủi hổ về những phán quyết sai lầm của cha ông chúng, của một thời nhóm lò loạn lạc, một thời đất nước tưởng có phúc mà vô phúc, có trọng mà không đáng trọng.

“Với các bạn đồng nghiệp, những nhà báo đang tham dự và theo dõi phiên tòa, hãy đưa thông tin đầy đủ và trung thực và đặc biệt là những lời nói sau cùng của tôi. Nếu không thể đăng phát được trên truyền hình và báo chí, thì hãy đưa lên trang mạng cá nhân của các bạn.

“Tôi xin cám ơn các bạn về điều này!

“Cuối cùng, để khép lại phần lời nói sau cùng trong phiên tòa phúc thẩm hôm nay, xin được đọc bốn câu thơ mà tôi viết vội đêm qua :

“Ôi đất nước thuở nhóm lò loạn lạc
Lú cũng lên ngôi, quẹo cũng xưng hùm
Mẹ tổ quốc hay chúng mình có lỗi
Trí nhân đâu rặt một lũ điên khùng”

TRƯƠNG DUY NHẤT

* * *

Nguồn: FB Huỳnh Ngọc Chênh
https://www.facebook.com/1763201593/posts/10208010497137921/

Image may contain: one or more people

ẢI NAM QUAN: xưa & nay!

Image may contain: outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Liên Trà

ẢI NAM QUAN: xưa & nay!

Tran Thanh Canh

Ngày xưa đi học cấp 1, bài tập đọc cô giáo bắt thuộc lòng: nước ta bắt đầu từ Ải Nam Quan…

Lớn lên chút, đọc sách sử biết câu chuyện Nguyễn Trãi tiễn cha là Nguyễn Phi Khanh ở Ải Nam Quan với lời dặn đẫm nước mắt: về lo cứu nước cứu dân đang rên xiết dưới ách cừu thù, ấy mới là cái hiếu của kẻ sĩ phu…

Mặc định trong đầu từ thủa xa xưa thơ ấu, Ải Nam Quan là ranh giới, là nơi phân định nước Bắc- Trung Quốc, với nước Nam- Việt Nam đã tự ngàn đời nay…

Ảnh chụp thời Pháp thuộc còn lưu lại rành rành kia: cửa ải và những bức tường chạy dài về hai bên, phân định rõ ràng biên cương lãnh thổ. Tôi cũng không có điều kiện để nghiên cứu cái hiệp định Pháp- Thanh về phân chia lãnh thổ hai bên, nhưng tôi tin chắc rằng khi ấy người Pháp cùng triều đình nhà Thanh đã tôn trọng lịch sử mà lấy Ải Nam Quan làm cột mốc đường biên giữa hai nước…

Lịch sử quan hệ Việt Nam- Trung Quốc từ thế kỷ 19, 20, 21 nay là một giai đoạn rất hỗn loạn. Có lúc như thiên tử với chư hầu, có lúc độc lập, có lúc đối đầu không đội trời chung, lại có lúc anh em môi răng thắm thiết rồi… lại quay ra cắn xé nhau!

Gần đây nhất, sau cuộc chiến 1979 mà rốt cuộc cả hai bên đều thấy phi lí, bèn quay ra làm lành: hội nghị Thành Đô mở đầu, rồi tiếp theo là vô vàn các cuộc thăm viếng hiếu hỉ các cấp với những ôm hôn thắm thiết, tay bắt mặt mừng…như chưa hề có chuyện mấy vạn sinh linh hai nước chết oan uổng, như chưa hề có vụ coi nhau là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất!
Rồi một ngày không biết xấu hay đẹp, thấy nhà nước công bố Hiệp định phân định biên giới trên bộ Việt -Trung đã hoàn thành!

Kẻ này vốn nhẹ dạ cả tin, tin rằng thế này thì hòa bình vĩnh viễn rồi. Rằng Ải Nam Quan đầy máu xương và nước mắt xưa nay sẽ thành Hữu Nghị Quan hòa hiếu muôn năm…

Bèn làm tua du lịch đường bộ đầu tiên sang Trung Quốc qua ngả Bằng Tường…

Hỡi ôi thất vọng!

Qua cửa khẩu làm thủ tục xong, nhìn mãi chả thấy Ải Nam Quan xưa đâu. Hỏi hướng dẫn viên, nó bảo cứ đi thẳng về phía trước sẽ thấy: kẻ này đã kéo vali đi bộ mướt mải mới tới Ải Nam Quan xưa, nay hoàn toàn nằm sâu trong lãnh thổ Trung Quốc! Ngay lúc đó đã nhiều người phẫn nộ, lắc đầu ngao ngán…
Đất đai của ông cha, giao cho ai đó thay mặt nhân dân quản lý mà tùy tiện đem xén, đem cho, đem bán cho nước người cứ như không! Cứ như là những tấc đất mét núi dặm sông biển trời kia chưa từng ngấm máu và mồ hôi của con dân Việt trải từ Triệu, Đinh, Lý, Trần, Lê, Nguyễn cho đến nay khai phá bồi đắp giữ gìn mà nên được non sông gấm vóc này!

Ôi, Ải Nam Quan xưa đã vĩnh viễn chỉ còn trong sử sách! Mỗi lần muốn chiêm ngưỡng dấu tích cổ xưa của biên giới nước Việt ta lại phải mua vé du lịch sang nước “bạn”, mới được ngắm cảnh xưa và mong gặp lại hồn cố nhân…

Ai làm ra nỗi này?

Rồi đây tất cả những kẻ đó sẽ phải chịu sự phán xét nghiêm khắc của nhân dân và lịch sử!

Không một điều gì bị lãng quên. Và cũng không một kẻ nào dù quyền cao chức trọng đến đâu mà che giấu được bất cứ hành động nào của họ. Đặc biệt là những việc liên quan đến chủ quyền lãnh thổ, vận mệnh quốc gia. Tất cả sẽ bị lột trần dưới ánh mặt trời với sức mạnh vô biên của thời gian!

(Cảm nghĩ nhân ngày quốc tang- Thật tiếc là mấy ngày hôm nay đã ra sức lục tìm nhưng không thấy ảnh đã từng chụp rõ hình Ải Nam Quan xưa, nay đã nằm sâu trong đất Trung Quốc!)