ĐẤT NƯỚC MÌNH ĐẸP MẶT QÚA PHẢI KHÔNG ANH???

ĐẤT NƯỚC MÌNH ĐẸP MẶT QÚA PHẢI KHÔNG ANH???

Vụ hiếp dâm này sẽ đi vào lịch sử của nỗi nhục nhã…

Không thể tưởng tượng được lại có một vụ hiếp dâm tập thể như thế xảy ra ở trên đời. Một ông quan chức to, phó phòng cảnh sát kinh tế tỉnh Thái Bình, thượng tá Trần Văn Lam là đầu vụ và 3 doanh nghiệp đáng kính nữa. Là các ông Phạm Như Hiển là doanh nghiệp cũng có tiếng về bất động sản ở địa phương, ông Phạm Đức Việt kinh doanh ô tô và ông Từ Minh Tuyên là cai thầu xây dựng. Đây đều là các doanh nghiệp tên tuổi của tỉnh và tất cả đã cùng tham gia vào trò đè một con bé học sinh 14 tuổi (sinh năm 2004) ra để thay nhau hiếp dâm suốt nhiều ngày.

Nguyễn Minh Tuấn

Image may contain: house and outdoor

Nguyễn Minh Tuấn

Vụ hiếp dâm này sẽ đi vào lịch sử của nỗi nhục nhã..,.

Không thể tưởng tượng được lại có một vụ hiếp dâm tập thể như thế xảy ra ở trên đời. Một ông quan chức to, phó phòng cảnh sát kinh tế tỉnh Thái Bình, thượng tá Trần Văn Lam là đầu vụ và 3 doanh nghiệp đáng kính nữa. Là các ông Phạm Như Hiển là doanh nghiệp cũng có tiếng về bất động sản ở địa phương, ông Phạm Đức Việt kinh doanh ô tô và ông Từ Minh Tuyên là cai thầu xây dựng. Đây đều là các doanh nghiệp tên tuổi của tỉnh và tất cả đã cùng tham gia vào trò đè một con bé học sinh 14 tuổi (sinh năm 2004) ra để thay nhau hiếp dâm suốt nhiều ngày. Thật khó có một vụ hiếp dâm nào mà lại có đông ngành nghề như thế cùng tham gia. Chưa hết sự lạ vì còn có một doanh nghiệp, ông Phạm Như Hiển đang là đương kim bố nuôi của em bé nạn nhân cũng tham gia vào vụ cưỡng hiếp con gái nuôi của mình.

Thực lòng mà nói thì đây là một vụ hiếp dâm rất khó xảy ra nhưng đã xảy ra bởi vì số kẻ tham gia khá đông. Hơn nữa

vì các tay thủ ác đều sồn sồn ở tuổi 40 – 50, bằng tuổi cha chú của nạn nhân, còn nạn nhân thì còn nhỏ lắm khi chỉ là một cô bé học sinh, bằng tuổi con cháu của những kẻ thủ ác. Nếu các ông này là một đám trẻ trâu, hay là một đám thanh niên càn quấy phá làng phá xóm thì không có gì để nói. Nhưng từ ông thượng tá, phó phòng CAKT cho đến 4 ông doanh nghiệp đều là những người đứng tuổi, có vị trí xã hội và có gia đình vợ con thì không hề có lời nói can ngăn nào cả mà lại cùng đâm đầu vào một vụ hiếp dâm tệ hại như thế để rồi phải trả giá tất cả. Chỉ một vụ hiếp dâm thôi mà các ông ấy đã đạp đổ sự nghiệp của mình, chà đạp lên danh dự của vợ con, họ hàng xóm giềng. Chỉ vì một cái ngu thôi mà các ông đã tranh nhau lấy hết cái ngu của thiên hạ về làm cái ngu của riêng mình. Chẳng cần phải có tài cán gì người ta cũng biết trước số phận còn đen hơn chó mực của các ông quan và doanh nghiệp này sẽ chịu cảnh nhục nhã khi bị ra toà trong một vụ cưỡng bức, và sẽ còn chịu sự nhục nhã hành hạ của nhà tù và những kẻ ở tù sẽ trút xuống đầu họ từ ngày bước chân vào tù cho đến ngày họ nhắm mắt lìa đời đem theo cái hận ngàn thu của đời họ về nơi thế giới bên Vụ hiếp dâm sẽ đi vào lịch sử…

Không thể tưởng tượng được lại có một vụ hiếp dâm tập thể như thế xảy ra ở trên đời. Một ông quan chức to, phó phòng cảnh sát kinh tế tỉnh Thái Bình, thượng tá Trần Văn Lam là đầu vụ và 3 doanh nghiệp đáng kính nữa. Là ông Phạm Như Hiển là doanh nghiệp có tiếng về bất động sản ở địa phương, ông Phạm Đức Việt kinh doanh ô tô và ông Từ Minh Tuyên là cai thầu xây dựng. Đây đều là các doanh nghiệp tên tuổi của tỉnh và tất cả cùng tham gia vào trò đè một con bé học sinh 14 tuổi (sinh năm 2004) ra để thay nhau hiếp dâm. Thật khó có một vụ hiếp dâm nào mà lại có đông ngành nghề như thế cùng tham gia. Chưa hết sự lạ vì còn có một doanh nghiệp, ông Phạm Như Hiển đang là đương kim bố nuôi của nạn nhân cũng tham gia vào vụ cưỡng hiếp con gái nuôi của mình.

Thực lòng mà nói thì đây là một vụ hiếp dâm rất khó xảy ra nhưng đã xảy ra. Vì các tay thủ ác đều sồn sồn ở tuổi cha chú của nạn nhân, còn nạn nhân thì còn nhỏ lắm khi chỉ là một cô bé học sinh, bằng tuổi con cháu của những kẻ thủ ác. Nếu các ông này là một đám trẻ trâu, hay là một đám thanh niên càn quấy phá làng phá xóm thì không có gì để nói. Nhưng từ ông thượng tá, phó phòng CAKT cho đến 4 ông doanh nghiệp đều là những người đứng tuổi, có vị trí xã hội và có gia đình vợ con thì không hề có lời nói can ngăn nào cả mà lại cùng đâm đầu vào một vụ hiếp dâm tệ hại như thế để rồi phải trả giá tất cả. Chỉ một vụ hiếp dâm thôi mà các ông đã lấy hết cái ngu của thiên hạ về làm cái ngu của riêng mình.

Nhưng các ông không chìm yên lặng. Ít nhất thì các ông cũng đã để lại một di sản để nhớ, các ông đã làm nên lịch sử khi tạo ra một vụ án hiếp dâm nổi tiếng nhất vì có nhiều thằng quan chức và doanh nhân to đầu nhất chui vào chết trong cái lỗ bé nhất…

Mai Tú Ân

THƯ CỦA PHẠM ĐOAN TRANG ĐỂ LẠI TRƯỚC KHI ĐI TÙ

DÃ THÚ ĐANG NỔI ĐIÊN

DÃ THÚ ĐANG NỔI ĐIÊN

Dù dối trá có được tô vẽ kỹ lưỡng thế nào thì nó vẫn bị lột bởi sự thật. Khi đặt dối trá kế bên sự thật thì dối trá sẽ thất bại. Chính vì thế mà một bộ máy tuyên truyền với hơn 800 tờ báo với hàng vạn nhà báo sẵn sàng bưng bô tâng bốc cho chế độ, với hàng ngàn nhà xuất bản ăn lương chế độ để xuất bản hàng đống ấn phẩm tung hô chế độ, nhưng rồi cuối cùng chúng phải sợ một Nhà Xuất Bản Tự Do nhỏ bé. Sự thật luôn là kẻ thù của CS.

Thảm sát Đồng Tâm đã cho thấy bản chất dã thú của chính quyền CS, nó vượt quá xa giới hạn đạo đức và giới hạn của luật pháp. Làm ác nhưng muốn được tung hô thành kẻ đạo đức đấy là bản chất con người CS, vô pháp nhưng muốn được khen ngợi là “có pháp quyền” đó chính là bản chất của ĐCS. Bản chất này không đổi suốt 75 năm qua. Tất cả những ai nói sự thật thì đều làm cho CS nổi điên, mức độ ảnh hưởng của người nói càng lớn thì CS càng điên, mà càng điên nó càng bất chấp. Với ấn phẩm “Báo Cáo Đồng Tâm” thì rõ ràng Đoan Trang đã làm cho con dã thú CS nổi điên thật sự.

Khi Đoan Trang chưa bị bắt thì 800 tờ báo CS kia không dám ứ lên một lời phản biện, thế nhưng khi Đoan Trang bị bắt thì chắc rằng chúng sẽ xúm lại đấu tố Đoan Trang và Nhà Xuất Bản Tự do. CS mà, chúng luôn dùng truyền thông với mục đích bẩn thỉu như vậy.

Đấu tranh bất bạo động nói đúng hơn đánh thức sức mạnh toàn dân để họ biết dùng sức mạnh của mình tác động vào hệ thống chính trị đất nước để nó đi theo quỹ đạo Ý Dân chứ không phải theo ý ngoại bang. Một đảng thuần phục ngoại bang như ĐCS thì tất nó không bao giờ để yên những người có ngòi bút ảnh hưởng mạnh như Đoan Trang được. Chắc chắn chúng sẽ bắt và sẽ bắt nhiều người khác nữa. Cẩn thận!

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-54444873

Image may contain: 1 person, text

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đạo Gù

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đạo Gù

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

Ta đang sống giữa thời mạt pháp

Tượng Như Lai ngồi giữa quán bar

Tên đồ tể hóa thân Bồ Tát

Giữa tòa sen Phật lẫn với ma

Như Không

Bữa rồi, chắc gặp lúc đang vui miệng, dịch giả Bùi Xuân Bách kể cho bằng hữu nghe một chuyện hài ngăn ngắn: “Trên thành một chiếc xe tải có kẻ khẩu hiệu: ‘Đuổi kịp và vượt nước Mỹ” (khẩu hiệu thời Khrushchyov, Bí Thư Thứ Nhất của ĐCS Liên Xô). Chả biết có ai đó lại viết thêm: ‘Không tin – Đừng có bịp!”

Hoá ra chủ trương đi tắt đón đầu bắt nguồn tuốt tận bên Nga, và đã có từ hồi giữa thế kỷ trước lận. Không biết nó được nhập vô nước Việt hồi nào (và trở thành nỗi “ám ảnh” không nguôi của chính phủ ta tự khi nao) mà tất cả mọi cơ quan truyền thông nhà nước đều nhắc đến cụm từ đi tắt đón đầu cứ như kinh nhật tụng vậy đó:

Nhân vật được coi là năng nổ, và tháo vát nhất trong chủ trương đi tắt đón đầu hiện nay là Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng. Bằng cỡ này năm ngoái, chính xác là hôm 16 tháng 9 năm 2019, ông tuyên bố: “Thành công của Lotus sẽ góp phần để đến 2020, người dùng các mạng xã hội Việt Nam sẽ tương đương người Việt Nam dùng các mạng của nước ngoài.”

Qua đến năm 2020 thì có lẽ không còn ai hay biết hoặc nhắc nhớ gì đến trang mạng Lotus nữa, kể cả ông Bộ Trưởng Thông Tin. Ông ấy cũng quên nó luôn rồi vì đang bận cổ vũ cho một chuyến đi tắt đón đầu khác, cũng hứa hẹn không kém, và cũng bằng một câu tuyên bố hùng hồn tương tự (“Bến Tre có thể phát triển thành thung lũng Silicon về ứng dụng công nghệ”) khiến nhiều người cười lăn cười  lộn!

Tôi sống ở Silicon Valley 40 năm qua nhưng chưa bao giờ có dịp đặt chân đến Bến Tre (và hoàn toàn không biết chi về địa phương này) nên không dám mỉa mai, hay cười cợt gì ráo trọi về lời phát ngôn (nghiêm trang) thượng dẫn. Sau hơn nửa thế kỷ theo đuổi chính sách “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng” nhưng cuối cùng thì nhà nước Việt Nam vẫn chưa làm được cái đinh vít (“vặn khỏi trờn ren”) nên nỗi “bức xúc”, cùng những “tư duy đột phá”, của một vị bộ trưởng – theo tôi – là hoàn toàn chính đáng, dù có hơi viển vông chăng nữa!

Tôi chỉ cảm thấy có đôi chút ái ngại khi Đảng và Nhà Nước Việt Nam cũng vô cùng kiên định với chính sách đi tắt đón đầu trong trong sinh hoạt tâm linh ở đất nước này. Mọi tôn giáo lớn của nhân loại đều có lịch sử phát triển kéo dài đến đôi ba ngàn năm, với rất nhiều thử thách, mới có thể cô đọng lại thành kinh sách (hay tín lý) lôi cuốn hằng tỉ tín đồ.

Người Cộng Sản chủ trương vô thần (coi tín ngưỡng như thuốc phiện) là quyền của họ, hoặc của bất cứ nhóm người nào có cùng quan niệm. Nhưng khi thay tín điều bằng những giáo điều của chủ nghĩa, và “nâng cấp” lãnh đạo lên hàng thần thánh (rồi buộc người dân phải tôn thờ) thì lối đi tắt đón đầu này ở Việt Nam đã sản sinh ra hiện tượng “quái thai” –  theo như báo cáo của Ban Tôn Giáo:

“Tổ chức Tâm linh Hồ Chí Minh do bà Nguyễn Thị Điền, sinh năm 1960; trú quán thôn Bài Lâm Hạ, xã Hồng Quang, huyện Ứng Hòa, thành phố Hà Nội tự ý thành lập trái phép năm 2001… Ngoài đạo Hoàng Thiên Long, bà Điền còn tự xưng một tên khác là đạo Bác Hồ, đó chính cũng là một trong những lý do khi ra đời lôi kéo được rất nhiều người kính yêu Bác đi theo một cách vô điều kiện.

Theo tài liệu của cơ quan chức năng, với trên 100 chân rết lớn tại  nhiều tỉnh, thành phố tổ chức của bà Điền đã lôi kéo được hàng nghìn người tham gia để thu lợi bất chính, chủ yếu là người bị bệnh thần kinh, bệnh tật, phụ nữ trung niên, người có trắc trở trong cuộc sống, người đồng bóng…

Vào các ngày lễ, quốc khánh của dân tộc bà Điền đều tổ chức lễ, quay phim, in thành đĩa hình tán phát, tuyên truyền để khuếch trương ‘tổ chức’. Các cuộc lễ đều trang trí cờ Tổ quốc, cờ Đảng, băng zôn ‘Đời đời nhớ ơn Chủ tịch Hồ Chí Minh’, ‘Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm’, hát ‘Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng’ nhằm ngụy trang cho các hoạt động mê tín dị đoan trái pháp luật. Các cơ quan chức năng hiện vẫn đang tiếp tục củng cố chứng lý, hồ sơ đối với các hoạt động trái pháp luật của bà Điền để xử lý theo quy định.”

Các “cơ quan chức năng” đã từng san bằng nhiều chùa chiền, giáo đường, và tu viện ở Việt Nam nên chuyện dẹp bỏ Tổ Chức Tâm Linh Hồ Chí Minh và mấy cái đền thờ đạo Bác Hồ – tất nhiên – chỉ là chuyện nhỏ thôi! Vấn đề, tuy thế, không chỉ giản lược vào tổ chức nhân sự hay những nơi thờ phượng.

Từ hai phần ba thế kỷ qua, Đảng và Nhà Nước đã nỗ lực không ngừng trong những phong trào học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nên đã giúp cho đạo Bác Hồ lan toả khắp Việt Nam. Hệ quả, nếu nói theo ngôn ngữ của sử thi, là “trúc Nam Sơn không ghi hết tội/ Nước Đông Hải không rửa sạch mùi.”

Hiện trạng thì vẫn đang tiếp tục được ghi nhận qua thi ca, bởi những câu thơ có phần hơi dung tục, của những người cầm viết đương thời. Xin ghi lại năm ba, theo thứ tự alphabétique:

Trần Ái DânThời buổi thế này là thế nào hả giời/ Trò giữa lớp phang Thày, con nện Cha trước bàn thờ tổ.

Nguyễn DuyXứ sở linh thiêng/sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác/đánh qủa tù mù trấn lột cả thần linh.

Như Không Ngày trăm họ áo cơm lầm lũi/Giọt mồ hôi nước mắt ê chề/Buổi sáng chưa xong lo buổi tối/Quần quật đời nuôi lũ ngựa xe.

Bùi Minh QuốcQuay vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa/Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi.

Nhà báo Tống Văn Công bầy tỏ sự âu lo: “Vô đạo đức đang trở thành dân tộc tính.” Nỗi nỗi lo âu của ông, cuối cùng, đã trở thành hiện thực. Trong phiên toà vào ngày 13 tháng 5 năm 2020, xét xử sơ thẩm 15 bị cáo trong vụ án gian lận điểm thi THPT năm 2018 tại Hòa Bình, bị cáo Diệp Thị Hồng Liên đã biện hộ rằng: “Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ thành khuyết tật.”

Đạo Hồ – xem ra – đã len lách vào mọi ngõ ngách và đã biến tướng với một tên gọi mới: Đạo Gù. Tín hữu cũng đã có kẻ trở thành thánh tử đạo. Những vị thánh này tuy bị kết án tù vì tội là “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, và nhận hối lộ” nhưng vẫn tươi cười hay “giơ cao ngón tay hình chữ V. Victory, victoire, chiến thắng.”

Khi đi tắt đón đầu trong lãnh vực đóng tầu, Vinashin đã làm thiệt hại vài tỷ U.S.D. Khi đi tắt đón đầu trong lãnh vực truyền thông trang mạng Lotus làm mất toi một ngân khoản không nhỏ,1.200 ngàn tỷ tiền Việt. Tất cả đều là những con số đo đếm được, và sẽ được tính vào nợ công để những thế hệ sau trả dần dần.

Còn việc đi tắt đón đầu trong sinh hoạt tâm linh và đã nẩy sinh ra cái thứ Đạo Gù thì (rốt ráo) không biết tác hại sẽ lớn lao đến chừng nào, cũng chả biết đến khi nao thì cái thứ “tôn giáo lấy tiền làm chủ đạo” này mới có thể phai nhạt trong tâm thức của người dân Việt.

 CHIẾC THẢM ĐỎ CỦA ĐẢNG VÀ MÁU CỦA NGƯỜI CẦN LAO

 CHIẾC THẢM ĐỎ CỦA ĐẢNG VÀ MÁU CỦA NGƯỜI CẦN LAO

Đỗ Ngà

Đã làm ăn giữa các quốc gia với nhau thì bao giờ cũng có bản khế ước, bản khế ước này người ta gọi là Hiệp Định Thương Mại. Có một điều mà ai cũng thấy là việc ký hiệp định thương mại với các nước Phương Tây bao giờ người ta cũng kèm điều kiện nhân quyền, nhưng các nước Châu Á thì không bao giờ họ đặt vấn đề này lên bàn đàm phán. Trung Cộng thì không nói làm gì, vì quốc gia này là ông trùm về vi phạm nhân quyền, nhưng các quốc gia dân chủ khác ở Châu Á như Nhật, Hàn, Đài thì chẳng khác chi Tàu, họ cũng chẳng bao giờ họ đặt vấn đề quyền con người trên bàn đàm phán cả. Đó là sự khác nhau giữa Tây và Đông.

Từ khi Việt Nam mở cửa, chưa bao giờ có một nước Âu Châu hay Bắc Mỹ nào mà có vốn đầu tư đổ vào Việt Nam nhiều bằng các nước Châu Á như Hàn, Đài, Tàu, Nhật, Hồng Kông và Sing. Thậm chí năm 2017, tổng vốn đầu tư của Mỹ vào Việt Nam còn thua cả Malaysia. Tại sao vậy? Vì đơn giản, quốc gia vi phạm nhân quyền làm cho các nước Phương Tây hạn chế đầu tư, đó là thực tế. Tuy tại các nước Phương Tây vẫn có những doanh nghiệp chỉ biết tiền chứ không quan tâm đến nhân quyền, nhưng cũng có nhiều doanh nghiệp lại quan tâm đến vấn đề này. Thông thường, những quốc gia càng dân chủ thì minh bạch, càng ít tham nhũng. Chính vì thế những nhà đầu tư không phải tốn tiền cho những khoản lót tay bẩn thỉu, các doanh nghiệp Phương Tây họ thích minh bạch hơn.

Để đối phó với yêu cầu về nhân quyền của các nước Phương Tây thì ĐCS dùng chiêu để qua mặt chứ không bao giờ họ đáp ứng, vì đáp ứng những yêu sách ấy thì họ sợ sẽ mất đảng. Và thật sự, những trò ma lanh của CS các nước Phương Tây họ biết hết, nhưng họ không chế tài mà thay vào là họ minh bạch tình trạng nhân quyền Việt Nam cho các nhà đầu tư lựa chọn. Và thực tế cho thấy, các doanh nghiệp từ EU và Mỹ đầu tư vào Việt Nam rất nhỏ giọt, không bao giờ vượt qua được các nước Châu Á. Đó là một mất mát lớn cho Việt Nam vì sự lưu manh của ĐCS mang lại, tuy nhiên CS rất tinh ranh, đón chào Phương Tây không thành công thì họ trải thảm đỏ mời những doanh nghiệp Châu Á vào thay thế. Và ta hãy xem, họ trải thảm như thế nào?!

Thực ra thảm này được dệt bằng mồ nôi nước mắt người lao động nghèo khổ của Việt Nam chứ bẳng phải bằng một thứ gấm hoa nào cả. ĐCS tự xưng là “đại điện cho tầng lớp công nông” nhưng chính họ đã bắt người công nhân tội nghiệp chấp nhận mất mát để họ có được tấm thảm đẹp. Để làm được điều này đảng đã dùng đên Liên Đoàn lao Động và Bộ Công An, Liên Đoàn có nhiệm vụ giám sát công nhân, phối hợp với giới chủ doanh nghiệp làm sao không để xảy ra đình công, còn Công An là lực lượng sẵn sàng ứng chiến khi xảy ra biểu tình, tất nhiên nhiệm vụ của họ là trấn áp.

Đình công và biểu tình là hai công cụ chính để công nhân đòi yêu sách, nhưng LĐLĐ và Bộ Công An đã ra tay xử lý việc này thì xem như yêu sách của công nhân mãi không được đáp ứng. Việc làm này đảng là nhằm đạt được hai mục đích, thứ nhất là trải được tấm thảm mời gọi đầu tư, và thứ nhì là không để phong trào xã hội dân sự phát triển. Đổi lại, quyền lợi công nhân mãi mãi bị vùi dập.

Có thể nói không ngoa rằng, “tấm thảm đỏ” mà ĐCS trải ra để mời các nhà đầu tư vào ấy, nó được nhuộm bằng máu của người lao động Việt chứ chẳng phải thứ màu đỏ nào khác. Tầng lớp lao động Việt Nam là tầng lớp bất hạnh nhất. Chính họ đã bị đảng lợi dụng để cướp quyền lực, để rồi khi có quyền lực trong tay đảng lại hút máu họ nhuộm đỏ tấm thảm để mang đô la về cho đảng. Tầng lớp cần lao Việt Nam bất hạnh lắm!

-Đỗ Ngà-

Image may contain: indoor

SỰ ĐỐN MẠT CỦA MỘT ANH HÙNG.

Image may contain: 1 person, suit and closeup

 ĐƯỜNG ĐI HỌC, ĐƯỜNG DÀI KHÔNG NGÁN, ĐƯỜNG ĐI HỌC, ĐƯỜNG LẦY KHÔNG NẢN

 ĐƯỜNG ĐI HỌC, ĐƯỜNG DÀI KHÔNG NGÁN

ĐƯỜNG ĐI HỌC, ĐƯỜNG LẦY KHÔNG NẢN

Những ngày đầu tiên đi học kiếm cái chữ, em đã gặp “chướng ngại vật”.

Ở thành phố, thị xã và các vùng miền có điều kiện thì học sinh được người thân đưa đón cả hai chiều.

Còn những mảnh đời này phải tự lực cánh sinh. Đường dài, em không ngán, đường lầy, em không nản. Mỗi cái chữ em tích luỹ được, được đánh đổi bởi những giọt mồ hôi sôi nước mắt. Tôi thời còn nhỏ đã kinh qua trải nghiệm này, nên hình ảnh này không thể quên!

(Lm. Jos Trần Chính Trực)

Image may contain: one or more people, bicycle and outdoor

Vấn nạn người tố cáo bị ngược đãi, đe dọa, trả thù qua vụ giảng viên Phạm Đình Quý

Vấn nạn người tố cáo bị ngược đãi, đe dọa, trả thù qua vụ giảng viên Phạm Đình Quý
RFA.ORG

Truyền thông trong nước vào ngày 30/9 dẫn nguồn từ Công an tỉnh Đắk Lắk cho hay cơ quan này vừa có lệnh bắt khẩn cấp đối với Tiến sĩ Phạm Đình Quý, giảng viên trường Đại học Tôn Đức Thắng, để điều tra hành vi vu khống người khác theo điều 156 Bộ luật Hình sự.

Theo báo Tuổi Trẻ, ông Quý bị bắt vì đã có hành vi phát tán tài liệu nhằm hạ thấp uy tín, bôi nhọ, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người khác.

Vào khoảng cuối tháng 8 năm 2020, một số tờ báo trong nước đăng tải bài viết của ông Quý, tố cáo ông Bùi Văn Cường – Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk “đạo luận án tiến sĩ, gian dối học thuật để trèo cao nhằm mục đích không trong sáng, gây bất bình trong nhân dân”.

Các bài viết này sau đó đã bị gỡ xuống, trong khi tin bắt giữ ông Quý không cho biết cụ thể ai là người bị ông Quý vu khống.

Theo thông tin từ gia đình ông Quý cung cấp, ông Quý đã bị công an khống chế và bắt giữ vào chiều ngày 23/9, khi ông cùng vợ mới cưới đang đi ăn trên đường D1, gần trường Đại học Tôn Đức Thắng, thành phố Hồ Chí Minh.

Trao đổi với RFA vào tối 30/9, Phó Giáo sư – Tiến Sĩ Mạc Văn Trang, người từng có hơn 30 năm công tác ở Viện Khoa học Giáo dục nhận định về vụ việc như sau:

“Chuyện làm đơn tố cáo đến các cơ quan cái luận án ấy đạo văn thì đó là chuyện của người ta, ai cũng có quyền đó. Còn ông Cường – Bí thư Đắk Lắk thấy người ta tố cáo như vậy thì sẽ làm đơn gửi đến các cơ quan để nói đấy là vu cáo, bịa đặt, luận án của tôi đây đã được hội đồng đánh giá, trình ra rồi người ta sẽ xử xem ai đúng. Nếu người kia tố cáo đạo văn mà đúng là đạo văn thì hội đồng sẽ xem xét luận án đó, còn nếu ông kia vu khống thì hội đồng đánh giá là không đạo văn, ông kia vu khống phải xin lỗi, thậm chí phải phạt theo pháp luật. Đó mới gọi là hành xử văn minh. Còn bây giờ nghe người ta tố cáo mà lại đến bắt cóc đi thì đó là hành động vô pháp, không đúng pháp luật, hành động như mafia, nhiều người gọi đó là hành động của phường thảo khấu, như bắt cóc. Chuyện đó vô pháp, không đúng nên tôi thấy nhiều người lên án lắm.”

Từ Hà Nội, ông Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu, Ban Dân vận Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam bày tỏ sự bất bình về vụ việc này:

“Mình thấy người ta tố cáo sai phải đưa ra tòa án, kiện lại anh ta nói sai, bêu xấu tôi là không đúng, phải xử phạt anh ta. Luật lệ của Việt Nam cũng có luật để trừng trị những người tố cáo sai, vu cáo làm ảnh hưởng nhân cách, quyền lợi người ta thì tại sao lại không sử dụng luật mà lại chơi ‘luật rừng rú’, nhưng người Tây Nguyên họ văn hóa, văn minh ghê gớm lắm nên lên đấy là phải học văn hóa người ta mà sống, không phải biến mình thành thứ man rợ rừng rú mà ứng xử.”

RFA có liên lạc với Luật sư Đặng Đình Mạnh tại Sài Gòn để hỏi rõ hơn về điều luật bắt giữ người trong luật pháp hiện hành và nhận được trả lời:

“Riêng trong trường hợp ông Quý thì việc cơ quan điều tra tỉnh Đắk Lắk bắt ông Quý thì về phương diện pháp lý là hoàn toàn không có cơ sở để bắt vì ông Quý đang đeo đuổi một vụ về khiếu nại, tố cáo. Việc khiếu nại, tố cáo của ông Quý thì lại chưa có sự kết luận là ông tố cáo đúng hay sai. Cơ quan công an điều tra vội nhảy vào để bắt ông tội vu khống. Tội vu khống chỉ bắt trong trường hợp người ta tố cáo sai, còn đây sự tố cáo chưa kết luận. Riêng trong trường hợp ông Quý việc đặt vấn đề có sự trù dập đối với người khiếu nại, tố cáo là có cơ sở.”

 

Quyết định xử phạt hành chính đối với tạp chí Môi trường và Xã hội vì thông tin sai về Bí thư Tỉnh uỷ Đắk Lắk. Nguồn: Dân Trí

Bên cạnh đó, Luật sư Mạnh cũng chỉ ra những vi phạm về thủ tục cũng như những điểm vô lý trong trường hợp bắt giữ Tiến sĩ Phạm Đình Quý của phía Công an tỉnh Đắk Lắk. Ông nói:

“Những trường hợp bắt khẩn cấp được dùng khi hành vi tội phạm mang tính chất rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng và được căn cứ vào mức hình phạt từ 7 năm trở lên. Trong khi đó tội danh theo Điều 156 thì hình phạt nặng nhất, cao nhất là 7 năm, nên nếu áp điều này vẫn là không đúng. Cái thứ hai là (vi phạm) cả quy định việc bắt giữ. Theo anh theo dõi và biết thì ông bị bắt vào 23 tây nhưng mãi đến 27 tây thì họ mới ra văn bản thông báo. Lẽ ra khi bắt thì họ phải thông báo ngay cho gia đình nhưng đến 4 ngày sau họ mới báo. Vi phạm không chỉ thủ tục bắt mà cả thời hạn thông báo cho gia đình biết.”

Gia đình ông Phạm Đình Quý cho biết sau khi ông Quý bị công an bắt giữ thì người thân đã gửi đơn kêu cứu vì gia đình không được gặp ông Quý đang bị tạm giam.

Theo Phó Giáo sư – Tiến Sĩ Mạc Văn Trang, sở dĩ xảy ra sự việc công an bắt giam Tiến sĩ Phạm Đình Quý sai luật và không thông báo cho cả người nhà ông Quý là do cơ chế bộ máy nhà nước hiện nay:

“Cái này do chế độ độc đảng, độc tài toàn trị thì người đứng đầu địa phương là Bí thư, Chủ tịch, Trưởng công an địa phương có nhiều hành động vô pháp lắm. Người ta độc quyền, ông Bí thư Tỉnh ủy thì to lắm vì công an, quân đội, bộ máy tuyên truyền ở trong tay ông ấy nên ông có thể làm chuyện đổi trắng thay đen, làm chuyện ngang ngược. Bây giờ có trang mạng xã hội người ta còn lên tiếng, ngày xưa người ta không lên tiếng được thì nguy hiểm lắm.”

Trên các diễn đàn và các trang mạng xã hội, sự việc bắt giam khẩn cấp Tiến sĩ Phạm Đình Quý hiện đang được chia sẻ rộng rãi với kêu gọi chính quyền tỉnh Đắk Lắk cần tuân thủ theo đúng quy trình mà luật pháp đưa ra.

Tuy nhiên, Phó Giáo sư – Tiến Sĩ Mạc Văn Trang cho rằng việc này hoàn toàn không dễ thực hiện:

“Ở trong thể chế độc tài toàn trị thế này rất khó, bây giờ chỉ có dư luận xã hội, mạng xã hội lên tiếng. Tôi thấy mạng xã hội lên tiếng vừa rồi rất nhiều tác động, tạo ra dư luận mạnh mẽ và cũng bớt đi những ngang ngược, bớt đi những hà hiếp, bớt đi bất công phi lý.”

Luật sư Đăng Đình Mạnh cũng bày tỏ hy vọng trong vụ việc lần này của Tiến sĩ Phạm Đình Quý:

“Công luận lên tiếng về việc này rất nhiều. Với phản ứng của công luận như vậy tôi nghĩ rằng rất có thể công an Đắk Lắk phải có hành xử cho phù hợp hơn chứ nếu họ cứ cố chấp đeo đuổi theo cách họ vừa làm thì không ổn.”

Không chỉ riêng ông Phạm Đình Quý bị bắt tạm giam vì đã tố cáo ông Bùi Văn Cường mà tạp chí Môi trường và Xã hội vào ngày 30/9 cũng bị xử phạt hành chính 50 triệu đồng và tước giấy phép hoạt động báo in trong hai tháng vì đã đưa thông tin sai về Bí thư Tỉnh uỷ Đắk Lắk.

Cụ thể, báo Tuổi Trẻ trong cùng ngày đăng tin cho biết Cục báo chí – Bộ Thông tin và Truyền thông đã ra quyết định có đoạn viết: “thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng trong bài viết: “Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk bị tố “đạo” luận án, gian dối học thuật?”, đăng trong số đặc biệt 16/2020”.

Theo ông Nguyễn Khắc Mai, việc dám góp ý kiến, phê bình những cái sai, tố cáo những cái không đúng của cán bộ, nhất là những người ở cấp chiến lược nói lên trình độ văn hóa xã hội và cần được khuyến khích. Tuy nhiên, ông Mai cho rằng với sự bắt giữ Tiến sĩ Phạm Đình Quý vừa rồi, chính quyền đã chà đạp lên văn hóa, tinh thần đạo đức của xã hội và con người Việt Nam.

NẾU (Ngô Trường An)

Hung Tran post.

Nguyễn Thúy Hạnh

November 11, 2018  · 

Mời các bạn DLV và cuồng đảng vào phản biện lại bài dưới đây:

NẾU (Ngô Trường An)

“Các vị thường nói: “Không có bác và đảng thì VN làm gì có ngày hôm nay. Vậy, ông đừng có phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng….”.

Tôi hoàn toàn đồng ý với các vị ấy. Nghĩa là, tôi công nhận, nếu, không có bác Hồ và đảng CSVN lãnh đạo thì đất nước chúng ta rõ ràng không có ngày NHƯ hôm nay.

Vậy, bây giờ chúng ta phải bình tâm nhìn nhận đất nước chúng ta ngày hôm nay nó như thế nào? So với các nước trong khu vực và trên thế giới VN hơn họ ở mặt nào? Mức lương hằng tháng chúng ta hơn họ chưa? Thu nhập đầu người hơn họ chưa? Các vấn đề khác như giáo dục, y tế, giao thông, chủ quyền quốc gia…. Đã bằng họ chưa?

Rồi, chúng ta nghĩ tiếp: Những đất nước có đảng cộng sản và có lãnh tụ vĩ đại như Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Fidel Castro… Những nước này có văn minh hơn những nước không có đảng cộng sản không? Có được tự do ngôn luận, tự do sáng tác, tự do báo chí không? Dân có giàu và có được quyền tự do ứng cử vào các vị trí lãnh đạo nhà nước như các nước không có đảng CS và lãnh tụ vĩ đại kia không? Những đất nước có đảng cộng sản lãnh đạo, có sản xuất được hàng hóa chất lượng bằng những nước không có đảng lãnh đạo không? Vậy thì, vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản đã làm được gì cho nhân loại?

Các vị đừng nghĩ rằng, nếu không có bác và đảng lãnh đạo kháng chiến thì VN bây giờ vẫn là thuộc địa của Pháp hoặc Nhật. Điều này không đúng! Vì trên thực tế, Đế Quốc Việt Nam đã được chính phủ Trần Trọng Kim tuyên bố độc lập ngày 11.3.1945. Sau đó, (23.8.1945) đảng CSVN cướp chính quyền từ tay Trần Trọng Kim, chứ không phải cướp chính quyền từ tay người Nhật (cũng như năm 1975, CSVN cướp chính quyền Miền Nam từ tay tổng thống Nguyễn Văn Thiệu chứ không phải cướp từ tay người Mỹ). Bởi vậy, nếu không có bác và đảng thì VN cũng đã có độc lập, có quốc kỳ riêng, quốc ca riêng và lãnh thổ vẹn toàn sau ngày 11.3.1945.

Rồi, chúng ta tìm hiểu tiếp. Trên thế giới hiện nay, hầu hết là những nước không có đảng CS lãnh đạo. Vậy, có nước nào bị đô hộ hoặc thuộc địa của các đế quốc Anh, Pháp, Mỹ…? Thế thì, đảng CSVN bắt nhân dân hy sinh cả hàng chục triệu người trong 2 cuộc kháng chiến để làm gì?

Trở lại câu nói của các vị: “Không có bác và đảng thì không có ngày hôm nay”. Và ngày hôm nay, của đất nước chúng ta đây:

– Lương thấp nhất trong khu vực (thua các nước đến 10 lần).

– Thuế cao nhất so với các nước trong khu vực (cao hơn họ gấp 3 lần).

– Xuất khẩu lao động nhiều nhất so với cả Thế Giới (chấp luôn các nước nghèo châu Phi).

– Gái mại dâm VN ra nước ngoài bán dâm nhiều nhất.

– Bệnh ung thư cao nhất trong khu vực.

– Chết vì TNGT nhiều nhất.

– Số hộ nghèo nhiều nhất.

– Đi ra nước ngoài ăn cắp nhiều nhất.

– Tệ nạn rượu bia cao nhất.

– Chỉ số đáng sống thấp nhất 124/125.

– GS-TS nhiều nhất nhưng không có một phát minh, sáng chế nào.

– Tỷ lệ Tướng, Tá trong ngành công an, quân đội nhiều nhất so với cả Thế Giới.

– Tham nhũng nhiều nhất.

– …………..

Đấy! Thành tích hôm nay là nhờ bác và đảng. Điều này làm sao mà tui dám phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng được chứ?

Phải không?

Hình: gái ngành người Việt tại Đài Loan.

Image may contain: one or more people and people sitting

VẤN ĐỀ VIỆT NAM

VẤN ĐỀ VIỆT NAM

Đỗ Ngà

ĐCS Việt Nam đối với Trung Cộng là sự sợ sệt, còn đối với Mỹ thì chỉ là đối tác bạn bè. Và tất nhiên, CS Việt Nam nghe lời Trung Cộng hơn Mỹ. Làm mất lòng Mỹ cùng lắm là bị Mỹ đánh thuế cao hạn chế thị trường và Việt Nam kiếm ít đô la hơn mà thôi chứ không hề nguy hiểm. Còn làm mất lòng Bắc Kinh thì khác, đôi khi sinh mệnh chính trị của một số lãnh đạo khó mà an toàn.

Nhân dân thì muốn Việt Nam ngã về Mỹ còn ĐCS thì không dám bứt ra khỏi quỹ đạo Tàu. Dân và đảng như trống đánh xuôi với kèn thổi ngược vậy, việc của ĐCS làm làm sao để dung hòa trống kèn. Thông thường những gì dính đến yếu tố Trung Quốc thì dễ làm nhân dân phản ứng mạnh, ĐCS thừa biết điều này. Nếu thuần phục Tàu Cộng quá lộ liễu thì có khả năng họ đánh thức sức mạnh toàn dân đang chống lại họ, còn nếu tỏ ra không thuần phục thì sống không yên với Bắc Kinh. Vậy ĐCS làm gì?

Dân túy là hình thức chiều lòng dân chúng để hạ nhiệt sức mạnh chống đối, còn trấn áp là hình thức bẻ gãy sức mạnh chống đối của quần chúng. Dân túy và trấn áp là hai cách hành xử hoàn toàn trái ngược nhau. Dân tộc Việt Nam rất dễ dãi và mau quên nên, lợi dụng đặc tính này ĐCS cứ nay đánh thì mai xoa. Thậm chí đấm 10 cái xoa 1 cái thì cũng làm cho dân quên đi tất cả. Đấm là thật, xoa là giả tạo.

Nhiều năm gần đây chúng ta thấy chính quyền CS ít nói về “16 chữ vàng và 4 tốt”, đây được xem như là cách họ “chiều lòng dân”. Và cũng chính điều này đã làm cho không ít người ngây thơ tin rằng, CS đang chuyển hướng dần sang Mỹ. Nhưng thực chất không phải vậy! Lòng trung thành của ĐCS Việt Nam đối với Bắc Kinh đặt ở chính sách 4 không chứ không phải thái độ kia. “Việt Nam chủ trương không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế’, đây mới là bằng chứng cho thấy lòng trung thành của ĐCS Việt Nam.

Thực chất, chính sách 4 không này là một bản cam kết của ĐCS Việt Nam trước Bắc Kinh rằng “em mãi trung thành với anh và không bao giờ dám ăn ở hai lòng”. Những cam kết không dính với Mỹ về quân sự như thế này nó cho ta thấy, ở đằng sau mối quan hệ 2 ĐCS là sự phụ thuộc chính trị chăt chẽ chứ không phải đơn giản đó là “ý của ĐCS Việt Nam”. Phải nói cho đúng, đó là ý của ĐCS Tàu được thể hiện qua chính sách đối ngoại của ĐCS Việt Nam.

Nước Tàu trước đây không rộng lớn như bây giờ. Thời Hốt Tất Liệt đánh chiếm Nhà Tống và cai trị Trung Hoa, nhưng khi người Mông Cổ bị lật thì Mông Cổ mất phần Nội Mông rộng lớn về tay người Tàu. Sau đó đến nhà Thanh đánh chiếm và cai trị Trung Hoa, nhưng rồi khi nhà Thanh sụp đổ thì phần lớn lãnh thổ đất nước Đại Kim trước kia của người Mãn Châu đều bị sáp nhập vào Trung Quốc. Và nhiều quốc gia khác nữa như Tân Cương và Tây Tạng dù không chiếm Trung Hoa thì cũng bị sáp nhập. Ở gần Tàu, tốt hơn hết đừng dây với Tàu về vấn đề chính trị. Phải biết đây là điều tối kỵ nếu muốn dân tộc trường tồn.

Tàu là mối đe dọa cho thế giới là sự thật, nhưng đó chỉ là dọa an ninh mà thôi. Còn với Việt Nam là khác, Tàu nó đe dọa đến sự tồn vong của đất nước chứ không phải chỉ là là vấn đề “an ninh” đâu. Mỹ mạnh hơn Tàu cả về kinh Tế lẫn quân sự thật, nhưng khả năng của Mỹ chỉ có thế ghìm Tàu ở mãi vị trí thứ nhì thế giới thôi chứ không đủ khả năng đánh sập nước Tàu đâu dù cho ai tổng thống Mỹ thì vấn đề vẫn luôn nằm ngoài khả năng của một tổng thống Mỹ nên đừng có ảo tưởng. Vấn đề Việt Nam là dân tộc Việt Nam phải làm sao giải quyết ĐCS để giải phóng sợi dây ràng buộc chính trị với Tàu Cộng chứ không phải cậy Mỹ đánh sập Tàu.

Còn ĐCS thì còn ôm chân Tàu. Mà ôm mãi thì cũng tới lúc nào đó nó nuốt gọn chúng ta. Nếu chính quyền thể hiện ý dân thì không bao giờ đất nước này phụ thuộc Tàu đến thế. Mọi vấn đề dẫn đến hoàn cảnh như hôm nay đều do ĐCS chứ không ai khác.

-Đỗ Ngà-

P/S: Lại thực hiện nghĩa vụ với đàn anh.

https://www.sggp.org.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-nguyen…

Image may contain: one or more people, people sitting and indoor

Hộ Khẩu & Căn Cước

Hộ Khẩu & Căn Cước

Tưởng Năng Tiến

Trước tiên phải xem việc gắn chip lên thẻ CCCD có đúng luật, có được quy định trong luật hay Hiến pháp… Hơn nữa, văn hóa nhận thức của người dân khi gắn chip sẽ phản ứng như thế nào, họ có đồng ý hay không, phải hỏi ý kiến người dân trước khi làm việc này. Trong Hiến pháp có nêu về quyền cá nhân, quyền riêng tư được bảo vệ. Không ai được xâm phạm những bí mật cá nhân, trừ khi người đó là nghi can hoặc kẻ phạm tội.

PGS-TS Nguyễn Ái Việt (nguyên Viện Trưởng Viện Công Nghệ Thông Tin Đại Học Quốc Gia Hà Nội)

G.S Hidematsu Hiyoshi liệt kê những “thủ đoạn” mà Mao Trạch Đông dùng để khống chế Trung Hoa Lục Địa: hộ khẩu, tem phiếu, lí lịch … Theo ông:

“Chế độ hộ khẩu kiểu Trung Quốc phân tách thành thị và nông thôn. Nông dân suốt đời bị cầm cố ở nông thôn, các hộ dân quê không có cách nào để dời lên thành phố. Không có hộ khẩu thành phố thì không có chỗ làm, không có hộ khẩu thành phố thì không có phân phối lương thực, không có hộ khẩu thành phố không những không làm được bất cứ việc gì mà chính ra là không thể sinh tồn.

Dân thành phố cũng bị cầm cố tại chính nơi cư trú của mình. Việc chuyển chỗ ở giữa các thành phố cũng vì chế độ hộ khẩu mà chịu sự khống chế hoàn toàn…” [“Cách Mạng Văn Hóa” Rốt Cuộc Là Tội Của Ai : Thảo Luận Với Mao Vu Thức Tiên Sinh. (“文革”究竟誰之罪:與茅于軾先生商榷”) bản dịch của Lê Thời Tân tạp chí thế Giới Mới, số 14-2013 (1031) ngày 22-4-2013].

Hoá ra cái sổ hộ khẩu có nguồn gốc ở tuốt bên Tầu lận. Chính bác Hồ là người đã mang nó về nước ta và “cấp phát” đồng đều cho tất cả mọi nhà. Công ơn của Người, tiếc thay, đã không được toàn dân thừa nhận mà còn bị lắm kẻ lên tiếng bỉ bôi hay chê trách:

– Lại Nguyên Ân: “Hóa ra chúng ta tuy công dân VN nhưng bị cai quản bởi quy chế của Mao từ 1950 đến nay chưa bỏ!”

– Nguyễn Thông: “Cuốn sổ hộ khẩu bé bằng 2 bàn tay … thực chất là cái cùm cái gông cái xích cái vòng kim cô… cùm trói, đè nặng lên số phận công dân nước này.”

– Ku Búa: “Hộ khẩu, một thứ khôi hài vô lý & ngu ngốc”

– Vĩ Thanh: “Việc quản lý dân cư bằng sổ hộ khẩu như hiện nay cũng đang gây tốn kém, lãng phí cho ngân sách nhà nước hàng ngàn tỷ đồng/ năm, đồng thời gây ra nhiều khó khăn, rườm rà cho công dân khi đi làm các thủ tục hành chính.”

– Nguyễn Thị Kim Ngân: “Trong khi các nước trên thế giới đã bỏ sổ hộ khẩu mà ta vẫn giữ đến nay là quá lâu. Cái nào tiến bộ hơn, văn minh hơn, hiện đại hơn thì ủng hộ. Thủ tục định ra mà lạc hậu rồi thì phải bỏ, phải cải cách, tại sao cứ bám những cái cũ?”

Ơ hay, mấy người ăn nói thế hồ đồ đến thế mà nghe được à? Thế không có sổ hộ khẩu thì quản lý dân chúng cách nào? Khai tạm vắng, tạm trú làm sao? Đi đứng linh tinh, ăn ở lung tung (cứ y như ở những xã hội tư bản thốit nát) có mà loạn à?

May mà bà CTQH vừa mới lỡ lời thì ông Phó Chủ Tịch Quốc Hội Uông Chu Lưu đã vội vàng lên tiếng, và cải chính kịp thời: “Việc bỏ hộ khẩu giấy không phải là bỏ quản lý dân cư, mà chỉ thay thế bằng phương thức quản lý mã số định danh cá nhân và cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư, cư trú.”

Oh! Thì ra thế. Nhờ vào kỹ thuật tân tiến của Thời Đại Công Nghiệp 4.0 nên chính phủ thay đổi cách quản lý cho hiệu quả hơn mà không cần đến sổ sách giấy tờ lôi thôi như trước nữa, chứ nhà nước công an (trị) ở ta thì có bao giờ mà “lơ là” trong việc kiểm soát nhân dân. 

Vậy mà không ít qúi anh qúi chị đã hí hửng mừng thầm! Hồi giữa thế kỷ trước cũng thế. Cũng nhiều ông, nhiều bà đã từng mừng hụt vì tưởng … cách mạng thành công thì mọi người sẽ được Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc. Tưởng thế là tưởng bở và tưởng năng thối – theo như nhận xét của một vị cựu chiến binh:

“Không có tự do dân chủ thì thân phận dân tộc ta chẳng khác lũ chim cảnh được chuyển từ cái lồng sắt đen sì của chế độ thuộc địa sang cái lồng sơn son thiếp vàng lòe loẹt của chủ nghĩa xã hội. Ngạn ngữ có câu ‘cái lồng đẹp không nuôi sống được con chim!’ Chẳng lẽ cả dân tộc đi xuyên suốt một chặng đường máu lửa để chỉ đổi được từ cái lồng này sang một cái lồng khác hay sao?” (Vũ Cao Quận. “Một Nền Dân Chủ Nhọc Nhằn.” Gi Li Trưc Khi V Cõi. Tiếng Quê Hương: Hoa Kỳ 2006, 125).

Được thế thì đã phúc!

Đẹp chưa chắc đã tốt. So với “cái lồng sơn son thiếp vàng lòe loẹt của chủ nghĩa xã hội” thì “cái lồng sắt đen xì của chế độ thuộc địa” rộng rãi và thoải mái hơn nhiều.  “Phương thức quản lý mã số định danh cá nhân và cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư và cư trú” cũng thế. Xem thì có vẻ giản tiện và văn minh hơn thật nhưng e người dân không chắc sẽ được “dễ thở” hơn tí nào đâu.

Cũng liên quan đến vấn đề “quản lý”, báo Nhân Dân (số ra ngày 22 tháng 8 năm 2020) vừa hân hoan thông báo: “Bộ Công An sẵn sàng cấp căn cước công dân gắn chíp điện tử.” Chỉ mới “sẵn sàng” thôi, chứ chưa cấp thật mà khối người đã rẫy nẩy đỉa phải vôi:

  • Ngọc Minh Châu: Găn chíp điện tử vào thẻ căn cước là vi phạm tự do nhân quyền của công dân. Tôi phản đối!
  • Nguyễn Vũ Bình: “Không chỉ có chip gắn trên thẻ định danh công dân, mà chắc chắn còn có sự phân loại người dân thông qua mã số định danh để quản lý theo cách của nhà cầm quyền mong muốn, và chỉ có một bộ phận quản lý nào đó biết được cách thức phân loại này.”
  • Thùy Trang: “Gì kinh khủng khiếp vậy.”
  •   Nguyễn Gia: “Tôi kịch liệt phản đối cái kiểu quản lý người dân như vậy.”
  • Minh Phung : “Động vât hoang dã cũng gắn chip để theo dõi?”
  • Tám Dương Minh: “Hãy phản đối. Nhân dân VN quyết không làm bầy cừu cho bọn chúng chăn dắt mãi nữa. Đã 3/4 thế kỷ đầy ắp oan khiên của thân phận bọt bèo, vậy là đủ quá rồi.”

Cùng lúc, cũng có đôi ba ý kiến rất lạc quan:

  • Phạm Hoa Nắng : “Chíp điện tử cũng như khóa số mã vạch thẻ ngân hàng tức là đưa vào ổ cứng mới kích hoạt còn bản thân thiết bị này không có pin năng lượng không phát tín hiệu không phản hồi tín hiệu khi không có thiết bị mở khóa dạng thẻ nhớ chứ không phải hộp đen trên máy bay tầu thủy ô tô yên tâm đi tôi thấy rất bình thường.”
  • Chi Trần: “Hình như một số bạn bè của tôi đang lo lắng thái quá về cái vụ thẻ CCCCD có gắn chip điện tử và mặc nhiên gắn cho nó cái đó là để theo dõi, định vị người mang cái thẻ CC đó…Hehe.. Chẳng bênh ai, nhưng có nói gì thì phải có dẫn chứng khoa học. Có lẽ cái thẻ tích hợp chip nó sẽ tích hợp một số thông tin khác mà khi đút vào đầu đọc thẻ nó mới nhận ra được. Đơn giản vậy thôi. Đừng lo lắng quá!”

Nghe thì cũng “đơn giản” thật nhưng một xứ sở theo chính sách công an trị, nơi mà kẻ nắm quyền chúi mũi vào khắp mọi nơi (tu viện, chùa chiền, thánh thất, giáo đường, giường chiếu, thùng rác, bao cao su đã qua xử dụng) thì người dân luôn cảm thấy nghi ngại và bất an là chuyện tất nhiên. Hơn hai phần ba thế kỷ qua, chế độ toàn trị và bạo ngược hiện hành ở Việt Nam chưa hề mang lại an bình hay phúc lợi cho bất cứ ai (ngoài đám lãnh đạo) nên cứ “yên tâm đi” và “đừng lo lắng quá” e không phải là thái độ tương thích để có thể sống còn ở cái đất nước khốn nạn này.

Tưởng Năng Tiến

Á CÓ BÁC HỒ ĐỜI EM… BỊ ĐÓI TO

 

Á CÓ BÁC HỒ ĐỜI EM… BỊ ĐÓI TO

Đỗ Ngà

Mỗi người dân nghèo Việt Nam chỉ cần 50 ngàn/ngày là họ đủ sống. Tính ra mỗi năm người nghèo chỉ sử dụng 18,25 triệu/năm cho tiền ăn. Với số tiền 11 tỷ dựng 11 chữ “Đời Đời Nhớ Ơn Chủ Tịch Hồ Chí Minh” thì tính ra mỗi chữ tốn 1 tỷ đồng. Chỉ với 11 chữ này, chính quyền tỉnh Hòa Bình đã đốt mất 603 năm tiền ăn của người nghèo thành tro bụi.

Cũng tương tự như vậy, tượng đài cha con Nguyễn Sinh Sắc – Hồ Chí Minh ở Quy Nhơn tiêu tốn hết 118 tỷ, tương đương 6.466 năm (sáu ngàn bốn trăm sáu mươi sáu năm) tiền ăn của người dân nghèo xứ Việt. Còn nếu nói tượng đài Hồ Chí Minh trị giá 1.400 tỷ mà Sơn La dự tính xây vào năm 2015 thì nó tương đương với 76.712 năm (bảy mươi sáu ngàn bảy trăm mười hai năm) tiền ăn dành cho người nghèo. Mà hiện nay trên toàn quốc có hàng trăm tượng ông Hồ Chí Minh mà tượng nào cũng ngốn số tiền bằng hàng ngàn năm thậm chí hàng vạn năm tiền ăn của dân nghèo như vậy.

Tiền mà chính quyền này bỏ ra để lo cho lăng Ba Đình là từ 200 đến 300 tỷ mỗi năm. Tính ra mỗi năm cái xác chết này đã ngốn khoảng 1.600 năm (một ngàn sáu trăm năm) tiền ăn của người dân nghèo trên khắp đất nước này.

Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Một khẩu hiệu liên quan đến ông Hồ thì hàng trăm năm tiền ăn của dân nghèo đem đổ sông đổ biển. Một tượng đài cho ông Hồ thì người ta đem hàng ngàn thậm chí hàng vạn năm tiền ăn cho dân nghèo đổ đi. Để chăm sóc xác chết cho ông Hồ mỗi năm thì cũng hàng ngàn năm tiền ăn của dân nghèo bị đem vứt đi. Mà trên đất nước này số tượng đài và số khẩu hiệu về ông Hồ là không sao đếm xuể. Ông Hồ Chí Minh đã chết 51 năm rồi thế mà hằng năm ông ta còn cướp lấy hàng vạn năm tiền ăn của dân nghèo.

Ở Việt Nam, rải rác đây đó còn vô số những trẻ em nghèo hằng ngày phải đu cáp vượt suối, phải chui bọc ni lông vượt thác vv… Nói chung chúng đang đánh đổi sinh mạng để kiếm con chữ và “tiết kiệm” tiền cho đảng hưởng. Rồi đến trường, các em ấy sẽ học trong những ngôi trường dột nát, tồi tàn, thiếu sách vở, thiếu giáo viên, thế nhưng chúng cũng không biết tại sao chúng phải thiếu thốn đến thế?! Rồi bên trong những ngôi trường ấy, các em được đảng dạy phải hát rằng “Á có Bác Hồ đời em được ấm no” và tất nhiên chúng tin như thế.

Thông thường khi đủ khả năng đọc chữ thì những đứa trẻ em vùng cao ấy phải nghỉ học để kiếm miếng ăn vì nhà quá nghèo. Tại những nơi ấy chỉ cần có 50 ngàn đồng mỗi ngày là đủ cho một người sống, kể cả người lớn. Trong số những đứa nghỉ học kiếm cơm ấy thì có đứa kiếm được 50 ngàn/ngày nhưng cũng rất nhiều đứa không kiếm nổi và phải sống nhờ rau rừng cá suối. Cuộc đời cơ cực cứ bám theo chúng, nó truyền từ ông bà, đến cha mẹ, rồi giờ đến chúng mà chẳng thấy “ấm no” đâu cả. Thế mà chúng đâu biết rằng cái xác chết của người mà đảng bảo là “mang lại ấm no” cho chúng ấy hàng năm vẫn đang cướp đi hàng triệu chén cơm của chúng?! Và với con chữ như thế, chúng vĩnh viễn sẽ sống trong kiếp nghèo mà không hề biết tại sao!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

http://www.chinhphu.vn/…/noidungsolieungansachnhanuoc…

https://thuvienphapluat.vn/…/Nghi-quyet-73-2018-QH14…?

https://www.24h.com.vn/…/son-la-xay-dung-tuong-dai-1400…

https://vietnamfinance.vn/chan-dung-don-vi-trung-thau-lap…

 
Image may contain: 2 people, outdoor