VIỆC QUYÊN GÓP TỪ THIỆN VÀ BẢN CHẤT CỦA NHỮNG “CON VE CHÓ”

Image may contain: text

 

VIỆC QUYÊN GÓP TỪ THIỆN VÀ BẢN CHẤT CỦA NHỮNG “CON VE CHÓ”

Đỗ Ngà

Để cai trị được người dân thì việc tốt nhất là làm cho người dân suốt ngày đầu tắt mặt tối lo miếng ăn thì họ sẽ không còn thời gian để lo nghĩ đến việc chính trị “cao xa” nữa. Ngoài chính sách ngu dân dễ trị thì chính sách kiểm soát bao tử toàn dân là công cụ hiệu quả để buộc người dân phải vì miếng ăn mà bỏ đi những mối quan tâm lớn hơn, đó là quan tâm đến chính trị.

Trên thế giới, công đoàn độc lập là những tổ chức tạo thêm sức mạnh cho nhân dân, và họ đóng góp rất lớn đến vấn đề làm trong sạch bộ máy chính quyền. Câu hỏi đặt ra là, hội đoàn độc lập nó tốt vậy nhưng sao CS lại cấm? Bởi một lý do đơn giản, CS không muốn nhân dân được chấp thêm sức mạnh, điều đó đe doạ chính quyền CS, vì sao? Vì chính quyền này quá dơ bẩn, họ luôn muốn tước đoạt quyền và tiền của người dân để buộc người dân luôn bị cuốn vào chuyện miếng ăn mà xa lánh vấn đề chính trị. Chính vì vậy, CS cấm các hội đoàn do người dân tự lập mà thay vào đó là những hội đoàn do ĐCS dựng lên làm tay sai cho chính quyền. Mục đích là giám sát tư tưởng và kiểm soát bao tử (lấy tiền của nhà hảo tâm cho dân vài giọt cháo lúc đói) để tạo nên cái gọi là “ơn đảng”.

Điều 4 của Nghị định 64/2008/NĐ-CP quy định chỉ có những quy đỉnh chỉ có Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, Hội Chữ Thập Đỏ Việt Nam hoặc các quỹ xã hội, quỹ từ thiện, cơ quan báo đài mà hưởng ứng lời kêu gọi của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam mới được vận động quyên góp vì mục đích từ thiện. Chính vì vậy mà từ nhiều năm nay, những nhà hảo tâm muốn tận tay trao quà cứu trợ cho người dân luôn bị chính quyền địa phương ép buộc phải giao nộp cho họ để họ giao cho các đoàn hội thuộc sự quản lý của chính quyền… “phát cho dân”. Thực tế cho thấy, nếu tiền và hàng hóa qua tay các đoàn hội này thì nó đến với người dân rất nhỏ giọt, thậm chí có nơi còn ăn chặn không phát.

Các hội đoàn của CS được dân ví von như “những con ve chó”, vì sao? Vì chính nó là thành phần hút máu dân góp phần tạo nên tình trạng dân nghèo không đói nhưng lại thiếu thốn triền miên và cũng chính vì vậy mà miếng ăn đã chiếm hết cuộc đời của người dân, làm họ không còn tâm sức đâu mà nghĩ đến chính trị. Được biết, mỗi năm “những con ve chó” này hút hết 68 ngàn tỷ tiền ngân sách. Mà tiền ngân sách từ đâu mà có? Từ thuế của dân. Những hội đoàn này rất phàm ăn, nếu tiền và tài sản của những nhà từ thiện góp về những hội đoàn này thì chắc chắn, phần lớn sẽ là vỗ béo cho bọn “ve chó” chứ những người dân đang gặp họa chẳng hưởng được bao nhiêu cả. Nó tựa như hình thức “hiến máu nhân đạo” vậy. Họ kêu gọi toàn dân cho máu, nhưng thứ “máu cho” ấy lại được bán tại các bệnh viện giá rất cao. Gần như chẳng có bao nhiêu người được hưởng “máu nhân đạo” của người cho cả. CS hút “máu nhân đạo” hàng loạt nhưng bơm máu dưới dạng từ thiện thì rất nhỏ giọt. Thực chất, khi đến với người bệnh, những “giọt máu nhân đạo” biến thành “máu cắt cổ”.

Hiện nay các hội từ thiện của chính quyền CS kêu gọi quyên góp không bằng các nhân vật nổi tiếng làm. Hiện nay ca sỹ Thủy Tiên đã quyên góp trên 100 tỷ điều này cho thấy, dân không tin chính quyền bằng những người nổi tiếng. Tuy trước đây 4 năm cũng có một anh chàng MC quyên góp một đống tiền rồi cứu trợ nhỏ giọt kiểu rất Cộng Sản làm người dân thất vọng ê chề không còn muốn tin vào lòng tốt con người nữa. Thế nhưng tuy có người nổi tiếng tham lam thật, nhưng người dân thà đặt lòng tin vào người nổi tiếng hơn là tin vào chính quyền vì đơn giản, cá nhân thì còn có người tốt người xấu nhưng bộ máy chính quyền CS thì không tìm đâu ra người tốt. Hiện nay số tiền Thủy Tiên quyên góp được là rất lớn, nó dễ làm những “con ve chó” nổi lòng tham mà tìm cách chiếm đoạt.

Trong cơn lũ dữ, tất nhiên người dân cũng sẽ nhận được hàng cứu trợ từ phía chính quyền CS và các đoàn hội của họ ban phát. Và thực chất, những món quà đó là của đồng bào chứ chẳng phải của đảng hay nhà nước gì cả. Mỗi người dân cần phải hiểu, khi tiền và hàng hóa qua tay “những con ve chó” thì nó phải hút trước đã rồi mới tới dân. Đừng cảm ơn đảng hay chính phủ vì những món hàng đó, mà hãy cảm ơn tấm lòng bao la của những người đồng bào chúng ta biết chung tay sẻ chia cho nhau “một miếng khi đói” lúc hoạn nạn. Việc cứu trợ là nhiệm vụ của chính quyền, họ ăn thuế dân thì họ phải có trách nhiệm chứ chẳng cần phải mang ơn họ. Bà con hãy nhớ điều đó!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://thuvienphapluat.vn/…/Nghi-dinh-64-2008-ND-CP…

https://tuoitre.vn/bau-sua-ngan-sach-nuoi-cac-hoi-doan…

THỜI ĐẠI TÔI ĐANG SỐNG

Image may contain: 1 person, outdoor

  

TRĂN TRỞ CỦA CẢ GẦN 90 TRIỆU DÂN!

Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Yến!

Đã viết lên những điều trăn trở của toàn dân.

“THỜI ĐẠI TÔI ĐANG SỐNG

Thời đại tôi đang sống

Trẻ con học chữ cái không bắt đầu bằng chữ a

Tiếng gọi đầu tiên không phải là bà

và trên vai đã chất chồng khoản nợ

Thời đại tôi đang sống

Cứ mở mắt là thấy mình khó ở

Tháng tư vấn vương hoa sữa

Đông sang vẫn nóng như hè

Trẻ con không đón hè bằng những tiếng ve

mà bằng iphon, ipad

Thức ăn ngập tràn các market

Nhưng nuốt vào mồm là ngập hoá chất dư thừa

Thời đại bây giờ ai cũng như lừa

Chỉ biết phận mình, thản nhiên bịt tai còn mặc đâu thiên hạ

Vào trang các hót gơn hót boi like còm tung lả tả

Chuyện xã hội đau nhưng nhức lại im lìm

Thời đại bây giờ con người sống thiếu hẳn trái tim

Mượn gió bẻ măng, gắp lửa bỏ tay người đâu ra mà nhiều thế

Thượng tầng nát bươm hạ tầng lẽ nào không thể

Ngỡ các đấng nam nhi đang mặc váy thay quần

Xã hội bây giờ người chế tạo máy bay lại là nông dân

Ông tiến sĩ cất bằng đi nuôi lợn

Người hiền lành luôn thua người bặm trợn

Chân thực ngủ vùi cho xảo trá lên ngôi

Thời đại bây giờ thủ khoa là con hộ đói mà thôi

Nhưng tuổi trẻ tài cao đương nhiên là con sếp

Bài thơ thần ngàn đời bất diệt

Bỗng đâu tan vì cái mới lên ngồi

Thời đại bây giờ thiên hạ um xùm vì mất một con ruồi

Con voi lọt qua lỗ kim thì thản nhiên công nhận

Lấy hoạt động từ thiện nuôi thân còn mang lòng thù hận

Rắp tâm gieo tiếng ác cho người

Thời đại gì mà thương cái thân tôi

Bao chuyện trái ngang cứ vờ như không biết

Tai vẫn tinh mà như bị điếc

Miễn sao không vơi cơm vơi gạo nhà mình

Có những lúc trách mình rồi lại tự phân minh

Phận mình đàn bà biêt sinh con nuôi con là đủ

Những thứ lớn lao mang tầm vũ trụ

Xin nhường cho cánh đàn ông…

Đã thế rồi mà nhiều khi vẫn thấy lông bông

Ngơ ngác trước “Bụi Chương Mỹ, đĩ Đồ Sơn”

có khả năng trở nên thành ngữ

Niềm tin lung lay trước một xã hội hèn, mình cũng hèn đủ thứ

Dạy con thế nào đây trước bộn bề sóng gió cuộc đời

Tự thấy mình như kẻ dở hơi

Dẫu không còn trẻ vẫn muốn sinh thêm đứa nữa

Lại lo lúc ra đời trán con in dòng chữ

“Nợ ngân sách” mẹ ơi!!!”

NGUYỄN THỊ THANH YẾN

 Phạm Đoan Trang và cây đàn guitar

 Phạm Đoan Trang và cây đàn guitar

Nguyễn Ngọc Duy Hân

Phạm Đoan Trang, nhà báo độc lập, tác giả một số sách nổi tiếng, vừa bị nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam bắt vào tối thứ Ba 6 tháng 10, 2020 tại Sài Gòn.
Cô sanh sau 1975, chưa từng sống và được sự giáo dục tốt đẹp của thời Việt Nam Cộng Hòa, nhưng nhờ tự học và kiên cường, Đoan Trang đã có nhiều thành quả tốt đẹp. Phạm Đoan Trang bị cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước theo điều 117 (Bộ Luật Hình Sự 2015)”. Với cáo buộc này, Phạm Đoạn Trang có thể bị kết án lên tới 20 năm tù.

Tin Đoan Trang bị Cộng Sản Việt Nam bắt đã được rất nhiều hãng tin trên thế giới đăng tải, như hãng tin nước Anh Reuters, trang Bloomberg, hãng tin Aljazeera, hãng tin AP, Deutsche Welle… Các tổ chức bảo vệ Tự do Báo chí và Nhân quyền cũng đã mạnh mẽ lên án nhà cầm quyền CSVN. Chẳng hạn chủ tịch của IPA, ông Hugo Setzer đã lên tiếng: “Tôi xin ngã mũ thán phục trước sự can trường của Phạm Đoan Trang. Tôi lên án việc Đoan Trang bị bắt giữ và kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam hãy trả tự do cho cô”.
Phản ứng trước tin Đoan Trang bị bắt, Phó Giám đốc Đông Nam Á của Tổ chức Ân xá Quốc tế – bà Ming Yu Hah nói: “Bắt giữ Phạm đoan Trang là hành động sai trái. Trang là nhân vật đi tiên phong trong cuộc đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam. Cô luôn là nguồn cảm hứng của các bạn trẻ tuổi khác đã đứng lên để tranh đấu cho một nước Việt Nam công bình hơn và tự do hơn”. Qua việc Phạm Đoan Trang bị bắt, bà Yu Hah cũng đã nói với tờ The Guardian là “Quyết định của Facebook về việc tuân theo các yêu cầu kiểm duyệt khắt khe của nhà cầm quyền Việt Nam vào đầu năm 2020 là đồng lõa với việc đàn áp tự do ngôn luận”.
Giáo sư Carl Thayer tại Đại học New South Wales Canberra, chuyên gia về Đông Nam Á, cũng đã nói với The Guardian rằng kể từ khi Việt Nam bắt đầu thực hiện Luật An Ninh Mạng vào năm 2019, thì đã có sự gia tăng rõ rệt việc bắt giữ và xét xử những người Việt Nam dám bày tỏ quan điểm của mình về một số vấn đề xã hội, đặc biệt là tham nhũng và môi trường, trên mạng xã hội.

Đoan Trang cũng như một số nhân vật đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ Việt Nam, nổi tiếng không phải nhờ trẻ đẹp hay có kiến thức chính trị cao siêu, nhưng cái mà họ được khâm phục là sự kiên cường và tấm lòng yêu nước sắt son.
Quả vậy, Đoan Trang đã rất mạnh mẽ dù bao thế lực đàn áp bắt cô phải im lặng. Đoan Trang đã rất can đảm chống trả với cám dỗ của cuộc sống khi được đưa ra ở nước ngoài. Bọn cầm quyền Việt Nam rất muốn dùng cô để đổi chác về vấn đề kinh tế, thương lượng một điều gì đó. Nhưng Đoan Trang giữ vững tinh thần, từ chối tư cách “tị nạn chính trị”, chấp nhận bị trù dập, đánh đập, giam cầm, tra tấn nhất là trong hoàn cảnh gia đình rất đơn chiếc một mẹ, một con, bệnh tật, khó nghèo.

Vào năm 2014, Trang được đến Hoa Kỳ du học và đã can đảm đứng trước Tòa Bạch Ốc lên tiếng về những hành động đàn áp của nhà cầm quyền Cộng Sản. Cô đã trở về Việt Nam dù biết sẽ phải trả giá rất đắt cho những việc làm của mình.
Năm 2016, cô bị công an đánh gãy chân phải chống nạng mới có thể đi được. Năm 2017 cô xuất bản quyển “Chính Trị Bình Dân”- một cuốn sách để tìm hiểu chính trị trong hoàn cảnh của xã hội Việt Nam. Trong sách là những câu chuyện đời thật mà mọi người đang phải đối diện: Chẳng hạn, khi bạn sanh con, con bạn bị nằm ngoài hành lang xếp lớp như cá mòi. Khi bạn đang ở yên lành trong ngôi nhà của mình thì một nhóm người đến đưa ra một quyết định thu hồi đất và dí cho bạn một số tiền nhỏ rồi yêu cầu bạn hãy rời chỗ khác để lại mảnh đất này cho họ, nếu chống đối bạn sẽ bị bắt. Bạn chạy xe ngoài đường, đụng phải các trạm BOT thu phí chặn lại yêu cầu bạn đóng tiền dù bạn không đi đường do họ xây dựng. Cho đến khi người thân của bạn qua đời, muốn an táng thì cũng phải đợi xin được giấy phép…
Nhiều người vẫn sợ và lẩn tránh việc “chính trị”, nhưng làm chính trị và thái độ sống chính trị để có được cuộc sống tự do, giá trị không bị đàn áp là hai chuyện khác xa. Hãy đọc cuốn sách này của Phạm Đoan Trang.

2.png

Một năm sau khi phát hành sách này, Đoan Trang bị quản chế vì được Cộng Hòa Czech trao tặng giải Homo Homini.

Năm 2019, Phạm Đoan Trang là một trong ba phụ nữ đoạt giải Tự do Báo chí của RSF – Tổ chức Phóng viên Không Biên giới. Lúc nhận giải Voltaire, Phạm Đoan Trang nói với VOA rằng kể từ khi Nhà xuất bản Tự Do được thành lập vào năm 2019 cho đến nay, các nhân viên không bao giờ được hưởng một giây phút bình yên vì liên tục bị công an sách nhiễu.
Phạm Đoan Trang ngoài tập sách “Chính trị bình dân”, đã viết nhiều sách khác như “Phản kháng phi bạo lực,” “Cẩm nang nuôi tù,” “Politics of a Police State,” “Cách làm kách mệnh.” “Chúng Ta Làm Báo”, các ấn phẩm liên quan tới bầu cử và nhiều bài viết khác đăng tải rộng rãi trên các trang mạng xã hội.

Nhưng cái gai làm bọn Cộng Sản phải trơ mặt bắt Đoan Trang vào nhà giam chính là văn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”, được viết chung và dịch ra tiếng Anh bởi Will Nguyễn, chàng trai ở Texas, Hoa Kỳ đã từng bị bắt tại Việt Nam vì dám tham dự biểu tình chống cho Tàu thuê đất 99 năm vào tháng 6, 2018. “Báo cáo Đồng Tâm” này nêu rõ tình trạng bạo hành và lộng quyền của lực lượng công an, cũng như việc cướp đất giữa ban ngày của CSVN. Vì cố gắng thu thập tài liệu để viết, Trang phải ngủ mỗi đêm chỉ chừng 3 tiếng, xuống cân và sức khỏe kém nhưng tinh thần vẫn luôn mạnh mẽ. Suốt những năm qua, Phạm Đoan Trang đã phải thay đổi chỗ ở liên tục, tránh né sự săn đuổi của công an, từng bị đánh đập nhiều lần rất dã man.

Biết trước mình sẽ bị bắt, Phạm Đoan Trang đã viết thư bày tỏ: “Xin hãy chăm sóc mẹ tôi giùm, đừng để mẹ tôi nghĩ hai con mẹ đang đơn độc. Công an cũng đã đe dọa các anh trai và chị dâu tôi rất nhiều: xin bảo vệ họ.” Được biết mẹ của Trang cũng rất can đảm, ủng hộ con đường gai góc mà con gái mình đã chọn và luôn khuyên Trang đừng vì mẹ mà yếu lòng, chịu khuất phục.
Trong thư, Phạm Đoan Trang cũng đã chia sẻ: “Không ai mong muốn phải ngồi tù, nhưng nếu nhà tù là chỗ tất yếu ai đấu tranh cho tự do cũng phải đến, và nếu vào tù là để thực hiện một mục đích nào đó ta đã định trước, thì ta nên đi tù. Tôi sẽ không nhận tội, không xin khoan hồng, cho nên mọi điều công an nói hoặc làm mà có thể khiến dư luận tin tưởng như vậy thì đều là bịa đặt, lừa dối.

Cô thiết tha chia sẻ nguyện vọng:

1. Vận động thông qua luật bầu cử mới, luật tổ chức Quốc Hội mới tại VN.
2. Quảng bá các cuốn sách Đoan Trang đã viết.

Một điều khá đặc biệt là Đoan Trang xin được vận động để nếu có thể, cô sẽ nhận lại cây đàn guitar trong tù. Cây đàn là một vật thân thiết mà đối với Trang, nó quan trọng như cuốn Kinh Thánh đối với người theo đạo Thiên Chúa, phải có nó bên cạnh. Có những đêm chạy trốn Công An, cô phải ngủ với cây đàn trên người vì chỗ ở chật chội, thiếu thốn. Đoan Trang đàn hay, hát giỏi với tất cả tâm tình. Trên trang Facebook của cô có đăng tải nhiều đoạn video cô hát, trong đó có các bài của ban nhạc The Beatles bằng Anh Ngữ. Cô hát và viết được tiếng Anh, thật tài ba, có khả năng hơn người.

Tôi cũng thích nhạc, thích văn nên rất ngưỡng mộ Đoan Trang, so với các cô gái chỉ biết đỏm dáng, thích tiêu xài khoe của, tấm lòng thiếu bao dung, trí tuệ thấp bé thì Đoan Trang quả là cô gái vượt trội. Nghe Đoan Trang đàn và hát, tôi bỗng liên tưởng tới người Do Thái khi xưa đã bị lưu đày. Trên bờ sông Babylon, họ đã bị ép buộc đàn ca xướng hát mua vui cho người thống trị, họ đã nỉ non nhưng nhất định không khuất phục, và cuối cùng họ đã chiến thắng nghịch cảnh. Tôi không biết nói gì hơn là nghiêng mình cảm phục và cầu chúc con đường tranh đấu của Trang có nhiều kết quả. Ước mong Đoan Trang sẽ có lại cây đàn guitar thân thiết, ước mong mọi người cùng hợp sức dù bằng những hành động, tâm tình nhỏ bé nhất, để ngày Phạm Đoan Trang ôm cây đàn hát khúc hùng ca “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” mau tới.

Được biết Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Việt Nam, Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải ở Canada và rất nhiều tổ chức khác đã viết thỉnh nguyện thư, báo cáo về việc Phạm Đoan Trang bị bắt để thế giới biết tin và can thiệp. Phạm Đoan Trang không cô đơn, Trần Huỳnh Duy Thức không cô đơn, biết bao nhiêu người tranh đấu cho quê hương Việt Nam cũng sẽ không cô đơn. Ủy Ban Yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội tại Toronto cũng đang làm việc, dù đang đại dịch Covid Vũ Hán không thể làm tiệc để gây quỹ như hằng năm, Ủy Ban vẫn đang vận động xin các nơi giúp đỡ tài chánh để phần nào ủng hộ tinh thần và vật chất cho các nhà đấu tranh Dân Chủ và các Tù Nhân Lương Tâm.

Riêng Phạm Đoan Trang đã lên tiếng không cần mọi người ưu tiên cô hơn các Tù Nhân Lương Tâm khác. Cô cũng không muốn bị tống xuất ra nước ngoài, cô không cần tự do cho riêng mình – nếu chỉ vậy thì quá dễ  – Cô cần cái lớn hơn thế nhiều: Tự do, Dân chủ cho cả Việt Nam. Đoan Trang cho là nếu có sự góp phần, quan tâm của tất cả con dân Việt, mục tiêu đó không hề xa vời.
Đoan Trang muốn nói với những người yêu mến cô là: “Đừng khóc cho tôi mà hãy khóc cho quê hương yêu dấu.”

Vâng, mời bạn cùng tôi khóc cho quê hương Việt Nam, khóc cho những bất công trong xã hội, khóc cho những tai ương, hệ lụy vật chất và tinh thần mà Cộng Sản đã gây ra, khóc cho miền Trung lại đang ngập lụt, khóc cho phố phường lầy lội, đầy rác rưởi, khóc cho những con đường “phố bỗng là dòng sông uốn quanh“, khóc cho nền giáo dục và xã hội thấp kém, đã hủy hoại rất nhiều nhân tài, làm nản lòng chiến sĩ, làm đất nước lùi bước không thể tiến lên sánh vai với thế giới.  Hãy khóc để những dòng nước mắt có thể cuốn trôi đi những bất đồng, khác biệt, tị hiềm, để cuối cùng niềm tin và lòng yêu nước chân chính sẽ chiến thắng ….

Nguyễn Ngọc Duy Hân

 

Link để đọc trên trang Dân Làm Báo: 

https://danlambaovn.blogspot.com/2020/10/pham-oan-trang-va-cay-guitar.html#disqus_thread

 

Statement của Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải ở Canada:

 

 Senator Ngo deplores the arrest of prominent pro-democracy activist, Pham Doan Trang

 [For immediate release]- October 10, 2020

 Today, Senator Thanh Hai Ngo issued the following Statement in response to the arrest of activist Pham Doan Trang in Ho Chi Minh City, Vietnam:

 The glaring hypocrisy of Vietnam’s socialist regime was put on full display as Hanoi Police arrested prominent pro-democracy author and activist, Ms. Pham Doan Trang on “anti-state propaganda” charges, merely a few hours after the annually held US-Vietnam Human Rights Dialogue on October 6, 2020.

 These charges, that fall under article 117 of the Vietnamese Penal Code pertaining to the “making, storing, distributing or disseminating information, documents and items against the Socialist Republic of Vietnam”, could put Ms. Trang behind bars for 20 years, if convicted. She faces imminent and almost-certain risk of torture and ill treatment while in custody. Unfortunately, this is not the first time Ms. Trang has been targeted for her work by the Vietnamese authorities. An internationally recognized author, recipient of the Reporters Without Borders 2019 Press Freedom Prize, and ardent critic of the lack of democracy, press freedom and rule of law in Vietnam, she has faced harsh and continued persecution from the authorities since returning to the country in 2015.

 The fact that Ms. Trang had met with officials at the US Consulate in Ho Chi Minh City to discuss the ongoing human rights abuses in Vietnam only further casts into stark relief the iron-fisted desperation that characterizes the ruling communist party’s repression of basic rights and universally enshrined fundamental freedoms, such as free speech. It is glaringly obvious that the arrest is nothing more than a “scorched earth response” to silence and punish this brave dissident once and for all.

 I echo the sobering sentiments of Mr. Phil Robertson, deputy Asia director of Human Rights Watch, who very accurately stated that each day spent by Ms. Trang behind bars amounted to a “grave injustice that violates Vietnam’s international human rights commitments and brings dishonor to the government,”.

 The government of Canada, our democratic allies and the United Nations have a duty to safeguard and uphold the international rules-based order and that the Socialist Republic of Vietnam’s actions are consistent with its international human rights obligations and commitments. We must join together in calling for Pham Doan Trang’s immediate and unconditional release.

 For more information, please contact:

Office of the Honourable Thanh Hai Ngo

613-943-1599

TIÊN HỌC LỄ, HẬU HỌC VĂN…

Image may contain: 2 people, people sitting

TIÊN HỌC LỄ, HẬU HỌC VĂN…

Cách nay khoảng 3 năm, tôi có ghé nhà của vợ chồng một người bạn cũ ăn cơm chiều. Chúng tôi đang ngồi ăn và vui vẻ nhắc lại chuyện xưa, thì người em gái của vợ bạn tôi đi làm về mở cửa bước vào. Theo lẽ tự nhiên tôi gật đầu chào cô ta “hello” theo kiểu Mỹ. Cô ta lập tức khoanh tay cúi đầu và chào tôi một cách lễ phép: “Thưa anh, em mới về”, mặc dù gia đình bạn tôi đã sống ở Mỹ gần 40 năm và người em gái này cũng đã trên 50 tuổi.

Tôi thực sự ngạc nhiên khi người em gái của bạn tôi vẫn còn giữ được cách khoanh tay thưa và cúi đầu thật lễ phép khi gặp người lớn mà từ rất lâu, tôi đã không còn nhìn thấy nữa. Cách chào hỏi đó chỉ có hồi thời tôi còn bé, chứ thời nay ít thấy ai chào hỏi như vậy. Bây giờ khi gặp người lớn, người ta chỉ nói “chào anh”, “chào chị” hoặc “chào ông”, “chào bà”, cùng lắm gật đầu một cái là lịch sự lắm rồi.

Bởi thế mới thấy cái nền tảng giáo dục “tiên học lễ, hậu học văn” của miền Nam trước năm 1975 đã có ảnh hưởng như thế nào đến tính cách của một người, tạo nên một nề nếp phân biệt trên dưới rất rõ ràng trong gia đình và cộng đồng xã hội. Trẻ em đã được dạy phải lễ phép để thể hiện sự tôn trọng của mình đối với một người lớn tuổi hơn mình. Tính theo tuổi thì người em gái của vợ bạn tôi cũng chỉ học tiểu học trước năm 1975 được vài lớp chứ không nhiều, vậy mà cho đến giờ cô vẫn giữ được sự lễ phép như ngày xưa. Thật đáng quý!

Hình ảnh người thầy giáo, người cô giáo lớn tuổi tận tụy cầm bàn tay của từng học trò đồ những chữ a, chữ o đầu tiên trong đời bằng cây viết chì, rồi đến cây viết lá tre chấm mực tím, ít nhiều cũng đã để lại trong lòng mỗi người chúng ta một sự kính trọng và lòng biết ơn rất sâu xa. Chính vì thế, ngày xưa khi gặp thầy cô ngoài đường, ai cũng khoanh tay cúi đầu thưa thầy thưa cô rất lễ phép. Lễ phép từ trong trường, từ trong gia đình cho đến ra ngoài xã hội. Lễ phép đã trở thành một thói quen, một nề nếp từ thuở cắp sách cho đến lúc trưởng thành.

Sự lễ phép không những làm cho người ta giữ được đạo nghĩa làm người mà còn tạo nên một sự khiêm tốn trong lời ăn tiếng nói nữa. Ngày xưa, khi muốn trình bày một vấn đề gì đó cho người khác nghe, người ta hay nói: “theo chỗ tôi được biết thì…” . Đó chính là sự khiêm tốn, từ tốn, lễ phép và lịch sự trong lời ăn tiếng nói, luôn làm cho người nghe cảm thấy dễ chịu và dễ chấp nhận hơn. Những câu tục ngữ ca dao được học ngày xưa cũng dạy cho người ta để ý đến lời ăn tiếng nói như “lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” hoặc “trước khi nói phải uốn lưỡi bảy lần” hoặc “học ăn, học nói, học gói, học mở” đều dạy cho người ta phải cẩn ngôn hơn khi nói chuyện trong gia đình và ngoài xã hội.

Nền giáo dục nhân bản lấy sự nhân ái, nhân đức và nhân cách của con người làm căn bản của thời Việt Nam Cộng Hòa đã tạo ra những thế hệ thành nhân chi mỹ trước, rồi sau đó mới đến thành danh chi toại. Mặc dù có người không thành danh, nhưng vẫn thành nhân.

QUAN NGUYEN

TRỊ THỦY, VẤN ĐỀ NGOÀI TẦM ĐCS

Image may contain: one or more people, sky, tree, outdoor, water and nature

TRỊ THỦY, VẤN ĐỀ NGOÀI TẦM ĐCS

Đỗ Ngà

Hiện nay thiệt hại nhân mạng vì bão lũ Miền Trung đã lên tới 82 người và 38 người mất tích. Còn thiệt hại về tài sản thì chưa có thống kê nhưng chắc chắn con số rất lớn. Hiện nay địa bàn thiệt hại trải rộng trên khắp 10 tỉnh Miền Trung. Cảnh tang thương khắp nơi thế mà thiên tai vẫn tới tấp ập về. Có những họa nhìn thì thấy thiên tai nhưng bên trong nó là có nhân họa giúp sức. Hôm nay trên báo Thanh Niên lại cảnh bảo hồ Kẻ Gỗ, hiện đã đầy nước, nguy cơ xả thẳng xuống TP.Hà Tĩnh. Đây là kết quả của việc nỗ lực trị thủy thất bại của ĐCS Việt Nam.

Miền Trung thì bị nước làm cho tang hoang, còn tại Sài Gòn thì cũng đang bị nước làm cho khốn đốn. Hiện này triều cường đang làm nước ngập rất nhiều tuyến đường ở thành phố này. Và thực tế thì nạn triều cường cứ mỗi năm mỗi nghiêm trọng hơn. Trong nhiều năm qua, chính quyền thành phố này đổ không biết bao nhiêu tiền vào các dự án chống ngập nhưng đều thất bại. Đó là một minh chức cho sự yếu kém của chính quyền thành phố này, họ đã thất bại trong vấn đề trị thủy. Đã 45 năm CS thành phố này chống ngập, nhưng rồi cuối cùng thì sao? Khi nước mưa trút xuống thì nước rút rất chậm chạp, nhưng khi triều cường dâng thì nước dội lên đường phố rất nhanh. Theo ước tính của ngân hàng HSBC thì trong 30 năm tới, thành phố này cần phải chi ra 52% GDP để xây dựng hệ thống đê chắn biển bảo vệ Sài Gòn. Một con số đầu tư rất lớn nhưng liệu có thành công hay không thì đó là một câu hỏi to tướng.

Tại Việt nam hiện nay có 2 vựa lúa lớn nhất nước, đó là vựa lúa Đồng bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) và vựa lúa Đồng Bằng Sông Hồng (ĐBSH). 2 vựa lúa này nhận phù sa từ 2 con sông lớn nhất nước là sông Mê kông và sông Hồng. Ai cũng biết, 2 con sông này đều bắt nguồn từ Tàu đổ vào Việt Nam. Hiện nay sông Mê Kông thì đã bị Trung Cộng cho xây hệ thống thủy điện chằng chịt ở thượng nguồn để nắn dòng ngăn nước làm cho vựa lúa ĐBSCL bị mặn xâm nhập vào rất sâu. Còn lại dòng chảy sông Hồng là Tàu chưa giở trò, nhưng chắc chắn tương lai “người bạn vàng” của ĐCS cũng sẽ ra tay như nó đã làm với dòng sông Mê Kông mà thôi. Đánh chết 2 vựa lúa lớn nhất nước, Tàu sẽ gây áp lực lên kinh tế chính trị Việt nam rất lớn. Âm mưu kiểm soát Việt Nam không bao giờ tàu từ bỏ.

Trị thủy là vấn đề sống còn với sinh mạng người dân và nền kinh tế quốc gia. Đất nước ta trải dài hình chữ S thì vấn đề trị thủy ở 2 đầu đất nước nằm gọn trong tay người Tàu. Điều này rất bất lợi, và chắc chắn chúng ta không thể làm gì được khi Trung Cộng muốn giở trò. Ở ĐBSCL và ĐBSH, nếu Tàu cứ cho mùa mưa thì nước lụt đổ về, còn mùa khô thì cho chặn nước ở thượng nguồn gây khô hạn thì có thể nói, suốt một năm nông dân Việt Nam không thể gieo trồng gì được. Nếu ra tay đồng loạt như vậy với cả sông Hồng và sông Mê Kông trong nhiều năm liền thì Việt Nam khó mà đảm bản an ninh lương thực.

Vấn đề trị thủy ở 2 đầu đất nước nằm trong tay Tàu Cộng thì ta bất lực đã đành, nhưng vấn đề trị thủy ở khu vực Miền Trung và Miền Đông Nam bộ là nằm trong tay Việt Nam mà ĐCS vẫn không thể nào trị nổi thì không biết cuộc sống người nông dân Việt Nam vốn đã khốn đốn thì về sau không biết họ sẽ sống như thế nào nữa. Hệ thống thủy điện được lập ra là có 3 mục đích: thứ nhất là ngăn dòng chống lụt vào mưa; thứ nhì trữ nước để cấp cho nông nghiệp vào mùa khô; thứ 3 là sản xuất điện, thế nhưng điều trớ trêu là hệ thống thủy điện Việt Nam đa phần là gây nên lũ lớn vào mùa mưa và gây ra tình trạng hạn hán vào mùa khô. Nói chung, vấn đề trị thủy ở những khu vực thuộc vùng kiểm soát của người Việt thì CS vẫn không làm được, ĐCS trị thủy thất bại.

Miền Bắc, Miền Tây Nam Bộ ngoài tầm người Việt đã đành, Miền Trung và Miền Đông Nam Bộ CS cũng không trị nổi con nước thì đất nước này đi về đâu? Đừng nói tới công nghiệp 4.0 gì cao siêu, hãy trị thủy cho được để cho dân an cư lạc nghiệp đã, đảng làm nổi không? Thực tế cho thấy suốt 45 năm qua thì ĐCS không trị nổi. Vậy thì thử hỏi, đảng độc quyền lãnh đạo đất nước này để làm gì? Để mang lại tai họa cho nhân dân à?

Thành phố Sài Gòn đang chìm dần vì biến đổi khí hậu, đó là thực tế chứ không còn là cảnh báo nữa. Việc xây hệ thống đê chắn biển là cần thiết. Nhưng câu hỏi đặt ra là liệu nó có thành công không? Theo thực tế cho thấy, ĐCS khó mà bảo vệ được thành phố này. Vì sao? Bởi vì đã 45 năm qua, CS không cho dân thấy là họ có khả năng.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://vnexpress.net/du-an-chong-ngap-10-000-ty-dong-cua…

https://vnexpress.net/84-nguoi-chet-do-mua-lu-o-mien…

https://www.thesaigontimes.vn/…/ngan-muc-nuoc-bien-dang…

https://thanhnien.vn/…/mot-ho-thuy-dien-thuy-loi-vo-la…

Rừng ở Việt nam đã bị tàn phá hết rồi

Image may contain: text that says 'QL40 11 Ngã ba Đông Dương Laos Cambodia Google QL40'

 Qua bức không ảnh này chúng ta mới thấy rõ rừng ở Việt nam đã bị tàn phá hết rồi .

Lấy ngã ba Đông Dương làm tâm , bên phía đông là Việt nam rừng đã hết, ngược lại phía Tây gồm Lào và Miên rừng còn gần như nguyên vẹn,

Chúng ta đã phạm vào điều tối kỵ mà tiền nhân bao đời răn dạy đó là : Nhất phá Sơn Lâm / Nhì đâm Hà Bá . Ăn của rừng rưng rưng nước mắt. Miền Trung đang lụt lội thảm khốc cũng chính là rừng không còn , chúng ta đang phải trả giá

Hát trên những xác người…

Than Ngoc Pham 

Hát trên những xác người…

“Nhà cháu đang thiếu nước uống! Có đoàn cứu trợ nào ghé ngang đội 5/2 Quy Hậu, Liên Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình gọi dùm sdt 0947531310, mình xin ít nước uống.”

Đó là dòng chữ xuất hiện trên facebook vào sáng 18 tháng 10. Nạn nhân không có khuôn mặt cụ thể nhưng lộ rõ cái khát khô của một con người, động vật được tiếng là thông minh nhất trong thế giới động vật trên quả đất. Cái khát được chia sẻ bởi những người từng vượt biển, từng đối mặt với cái khát kinh hoàng giữa đại dương. Cái khát lan từ dòng chữ kêu cứu tới từng sợi tế bào của người đọc, nó phảng phất hình ảnh của thần chết và dòng chữ đau đớn ấy chìm khuất trong hàng vạn hình ảnh khác cùng xuất hiện trong ngày.

Đó là hình ảnh trên tấm bảng treo trên sân khấu to lớn một cách kiêu hãnh: “Kỷ niệm 90 năm Ngày thành lập Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam”. Đó cũng là tấm bảng chào mừng chương trình biểu diễn nghệ thuật đặc biệt với chủ đề “Sắt son niềm tin với Đảng” được tổ chức long trọng và hào hứng, được dàn dựng công phu, âm thanh, ánh sáng hiện đại, chia thành 3 chương với sự tham gia của nhiều nghệ sĩ: Thanh Ngân, Trọng Hữu, Tạ Minh Tâm, Vân Khánh, Hiền Thục, Đàm Vĩnh Hưng, Võ Hạ Trâm…

Ngoài kia là Hải Phòng, cũng không chịu kém: tối 17/10, đảng viên, quan chức TP Hải Phòng tưng bừng tổ chức đại nhạc hội ăn mừng sự thành công của đại hội…

Trong khi đó nhìn đâu cũng thấy tràn ngập một màu tang tóc.

Những mái nhà giữa biển nước mênh mông, những cây cột điện chỉ còn lại ngọn, những con vật run rẩy bám vào cành cây, gỗ mục như bám vào sự sống cuối cùng. Những gói mì tôm ướt sũng nước mắt, những thân hình co ro run rẩy dưới cơn mưa buồn bã…những hình ảnh ấy không thể phủ lên những tiếng hát hùng tráng ca ngợi công lao của Đảng. Không thể khỏa lấp sự bất tài của cái gọi là Hội Liên hiệp Phụ nữ dù đã qua 90 năm vẫn ngoan cường ngó lơ sự thảm hại của đồng loại. Một tổ chức vô dụng dám hãnh diện đứng ra nhận lãnh lời mơn trớn của đồng đảng trong khi đồng loại tang thương ngụp lặn trong biển nước mịt mù.

Những tiếng vỗ tay ca tụng sự thành công của đại hội Đảng tại Hải Phòng chừng như chào mừng sự hy sinh to lớn của 13 đồng chí vừa nằm xuống. Những vở kịch nhức nhối mà ngay cả kịch tác gia cao thủ của mọi thời đại như Molière cũng không thể nào nghĩ tới.

Sau khi lấy hàng chục ngàn tỷ trong ngân sách quôc gia vung vãi trong những trò chơi quyền lực ông Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lên tiếng yêu cầu kiều bào giúp đỡ nạn nhân lũ lụt! Một lời kêu gọi chí tình và đầy thống thiết cho vận mệnh của…chính ông ta.

Trên con đường diệu vợi hướng tới Chủ nghĩa xã hội chiếc xe lịch sử è ạch tiếp tục bị nhét đầy những bất công oan trái của người dân. Chiếc xe ấy vô tri nhưng người cầm dao thúc đẩy nó là những kẻ đã làm nên lịch sử giải phóng dân tộc này, từ nghèo nàn sang kiệt quệ, từ mong manh áo rách sang cùng quẫn kiếp người.

Và họ, cứ xênh xang áo mũ, cứ lồng lộng tuyên ngôn. Cứ như đất nước này không ai là dân chúng cả mà chỉ rặt một khối dân đen không bao giờ biết khóc cho ra tiếng căm hờn.

Cánh Cò / RFA

LUÔN LUÔN ĐÚNG QUY TRÌNH!

LUÔN LUÔN ĐÚNG QUY TRÌNH!

Nhà báo Hà Phan, kể: từ 4, 5 năm trước, đã có nhiều ý kiến phản đối việc xây dựng cùng lúc 4 thủy điện ở Khu bảo tồn thiên nhiên Phong Điền, 3 cái ngay vùng lõi và 1 tại khu phục hồi sinh thái, trong số đó có Rào Trăng 3 vừa gặp nạn khiến đoàn 21 cán bộ chiến sĩ phải vào ứng cứu rồi gặp sạt lở gây thương vong.

Năm 2008, UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế quyết định phê duyệt quy hoạch thủy điện nhỏ ở tỉnh này. Theo đó, trong số 8 thủy điện ưu tiên đầu tư thì 4 thủy điện là Alin B2, Rào Trăng 3, Rào Trăng 4 nằm trong Khu BTTN (Bảo tồn thiên nhiên) Phong Điền.

Ông Đặng Vũ Trụ, Giám đốc Khu BTTN Phong Điền thời điểm 2017, cho biết TL71 dài hơn 50 km nhưng có đến 25 km qua khu bảo tồn!

Tương tự, cả 4 nhà máy thủy điện trên đều nằm trong Khu BTTN Phong Điền, thuộc vùng lõi và khu vực phục hồi sinh thái. Khoảng 200 ha rừng phải chuyển đổi mục đích để thi công các dự án thủy điện!

Và rồi sau khi tang thương của mùa bão lũ 2020 đi qua, người ta sẽ cho biết cả 4 thủy điện nói trên đều được phê duyệt đúng quy trình, đúng quy định và đánh giá các tác động môi trường nghiêm túc. Họ cũng sẽ bảo rằng thiên tai thì làm sao lường hết được, mà không làm thủy điện lấy đâu ra đủ điện cho quốc gia?.

Vâng! lý nào họ cũng đúng chỉ có người chết và mất liên lạc, có thể bị đất đá vùi lấp là tại… Trời mà thôi. Còn dưới đồng bằng họ sẽ lý giải rằng không xả lũ sẽ vỡ đập mà xả lũ “đúng quy trình” thì bao nhiêu con người khốn cùng như thế đấy!

Ăn của rừng rưng rưng nước mắt và những thảm cảnh hôm nay là hậu quả của ngày hôm qua, khi mà “rừng cơ bản bị phá”, sông suối bị thay đổi dòng chảy, xây dựng vô tội vạ, tiêu xài tài nguyên thiên nhiên hoang phí.

Rất nhiều người trong chúng ta cũng có phần lỗi. Nếu không ngăn cản phản đối, thì cũng im lặng đồng lõa với những kẻ tàn phá thiên nhiên và đồng bào đang phải trả cái giá quá đắt.

Giờ chỉ biết nói rằng, xin hãy nhớ dòng điện mà chúng ta đang dùng có chứa máu, nước mắt, sinh mạng của người dân ở miền Trung.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thời tiết & biệt phủ

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Thời tiết & biệt phủ

Tác Giả:  Tưởng Năng Tiến

15/10/2020

Ảnh: VNTB

Cứ theo như lời của nhiều vị chuyên nghề xem vận mệnh qua chỉ tay thì tôi có đường may mắn rất dài, và đường học vấn cũng dài không kém. Hồi trẻ, tôi tưởng thiệt. Sự thiệt, tiếc thay, chỉ đúng được chừng (gần) phân nửa.

Tôi quả là may mắn vì có nhiều khoảng thời gian được cắp sách đến trường, kể cả những trường đại học ở nước ngoài. Chỉ có điều đáng tiếc là tôi hơi chậm hiểu (và rất chóng quên) nên đến già kiến thức vẫn rất mơ hồ, về mọi mặt.

Có năm, tôi ghi danh vào một lớp khí tượng tại San Jose State University vì nghĩ rằng chuyện thời tiết (gió mưa là bệnh của trời/ tương tư là bệnh của tôi yêu nàng) nếu không hoàn toàn thi vị thì cũng “dễ ăn” thôi. Tôi lầm, và lầm lắm.

Cầm hai cuốn giáo khoa trên tay, tổng cộng dám cỡ bẩy tám trăm trang, mà tôi muốn ứa nước mắt. Khó nuốt thấy rõ. Sách đã dầy lại lắm biểu đồ, và nhiều hạn từ lạ hoắc. Tra tự điển muốn khùng luôn mà vẫn chỉ hiểu rất lơ mơ.

Cả hai bài thi giữa khóa của tôi đều không đủ điểm trung bình. May là dường như cả lớp cũng đều lết bết như nhau nên vị giáo sư phụ trách rộng lòng ban cho chúng tôi một đặc ân, một cơ hội để “thua me gỡ bài cào.” Ông sẽ nâng điểm cho sinh viên nào nộp term paper (ngắn thôi cũng được nhưng tối thiểu phải 500 chữ) viết về kinh nghiệm cá nhân, liên quan đến thời tiết hay khí hậu.

Mừng hết biết luôn! Tôi nghĩ ngay ra cái tựa rất kêu (“Kinh Nghiệm Về Thời Tiết Ở Việt Nam Qua Tục Ngữ”) và “nổ như tạc đạn” vì tin chắc rằng ông thầy mình hoàn toàn không hề biết chi về những điều này:

– Gió bấc hiu hiu, sếu kêu thì rét

– Mây xanh thì nắng
Mây trắng thì mưa

– Chơm chớp đằng Đông vừa trông vừa chạy
Chơm chớp đằng Nam vừa làm vừa chơi

– Chuồn chuồn bay bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng bay vừa thì râm

– Trăng quầng thì hạn
Trăng tán thì mưa

Tôi cẩn thận gạch dưới những từ vần điệu: nắng/trắng, mưa/vừa, hạn/tán … và giải thích rằng đây là phương cách để kinh nghiệm của người xưa được lưu truyền một cách dễ dàng.

Excellent ! Tôi được khen ngợi, được cho điểm tối ưu, cùng với lời mời đi ăn “để chúng ta trao đổi thêm những kinh nghiệm lý thú về thời tiết ở Việt Nam qua văn chương truyền khẩu.”

Tôi biết (mẹ) gì mà “trao đổi,” cha nội? Cả đời tôi sống trong phố thị, có thấy “chơm chớp đằng Đông/đằng Tây” hồi nào đâu? Tôi cũng không dám chắc “sếu” có phải là tên gọi khác của “cò” không nữa? Nếu không thì e là tôi chưa nhìn thấy con sếu (bằng xương bằng thịt) bao giờ!

Vốn liếng về ca dao và tục ngữ của tôi đều từ cuốn Văn Học Việt Nam – được giảng dậy ở trường văn khoa Đà Lạt, trước năm 1975 – của tác giả Phạm Văn Diêu. Và vỏn vẹn chỉ có bi nhiêu đó thôi à. Bởi vậy, tôi quyết định “trốn” luôn ông thầy dậy môn khí tượng… cho nó đỡ phiền!

Chuyện phiền phức, tuy thế, vẫn cứ theo đuổi cho đến mãi tuần rồi. Tuần rồi, tôi gặp hai vợ chồng người Tân Tây Lan ở phòng ăn trong một quán trọ ở thủ đô Manila. Khách vắng, không ai ngoài ba chúng tôi nên họ bắt chuyện làm quen, rồi hỏi rằng tôi là người Đài Loan hay Nhật Bản?

Cái đù! Tôi chưa bao giờ cảm thấy hãnh diện gì (ráo) về dòng dõi tiên/rồng nhưng luôn luôn “cải chính” tới bến luôn, nếu bị thiên hạ tưởng lầm rằng mình thuộc một giống dân (bậy bạ) nào khác. Chả may, ông bà Tân Tây Lan lại đang có dự tính du lịch Việt Nam nên quay ra hỏi tới tấp về khí hậu và thời tiết ở quê nhà.

Tôi ngọng, tất nhiên. Tôi sống tha phương đã hơn nửa đời người, có biết chi đâu về chuyện nắng mưa ở cố hương (ngoài năm ba câu tục ngữ học thuộc đã lâu) mà dám nói lăng nhăng với người ngoại quốc.

Trăng của vũ trụ thì vẫn lúc quầng, lúc tán. Mây của bầu trời thì vẫn lúc trắng, lúc xanh. Ở đâu thì chuồn chuồn bay thấp cũng mưa, bay cao cũng nắng, bay vừa cũng râm nhưng riêng ở Việt Nam thì chưa chắc à nha. Khí hậu và thời tiết ở đất nước tôi – gần đây – bỗng trở nên rất bất thường và hoàn toàn ngoài dự đoán vì thiên nhiên bị hủy hoại (không thương tiếc) hằng ngày, nhất là nạn phá rừng.

Hậu quả nhãn tiền và tàn khốc – theo lược thuật của tác giả Đào Đức Thông, trên trang VNTB:

“Thiên tai luôn luôn đe dọa cuộc sống bình yên của con người Việt Nam. Từ xưa đến nay, dù bằng cách nào người ta cũng không thể chế ngự được thiên tai, nhưng có một nghịch lý là chính con người lại gây ra những tai họa do sự thiếu trách nhiệm, do cẩu thả… khiến cho thiên tai nghiêm trọng hơn. Trận mưa lũ lịch sử vừa xảy ra với các tỉnh miền núi phía Bắc và Bắc Trung Bộ làm hơn 100 người thiệt mạng và mất tích, hàng vạn ngôi nhà bị tàn phá, đường sá, cầu cống, cây cối, hoa màu bị cuốn trôi… ta có thể thấy trong thiên tai có nguyên nhân từ con người, nói cách khác là nhân họa.”

Trong một bài viết khác (“Nhà Gỗ Xác Dân”) facebooker Trương Châu Hữu Danh cho biết thêm:

“Chỉ trong vòng 40 năm, những cánh rừng bạt ngàn của Việt Nam gần như bị xoá sổ. Bao nhiêu năm chiến tranh, hứng chịu bom đạn, rừng vẫn bạt ngàn xanh… Sau chiến tranh thì rừng mất sạch. Rừng đi đâu?

Trên khắp dải đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, các món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá. Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?”

Không sao đâu. Quí vị cán bộ đều vẫn “ngủ rất ngon” lành. Họ vẫn cứ “kê gối cao mà ngủ” như thường – theo nguyên văn của bản tin của trang Tiếng Dân, đọc được vào hôm 4 tháng 11 năm 2017, về vụ biệt phủ Yên Bái:

Báo VTC có bài: Thanh tra Chính phủ thừa nhận không thể xử lý được khối tài sản ‘khủng’ của ông Phạm Sỹ Quý. Về câu hỏi “theo quy định pháp luật hiện chưa có quy định nào để truy suất nguồn gốc tài sản của vợ, con ông Phạm Sỹ Quý, điều này có đúng hay không“, ông Bùi Ngọc Lam, Phó Tổng TTCP cho biết, “trong quy định pháp luật về lĩnh vực này còn có nhiều tồn tại”… Các “đồng chí” cho vợ, con đứng tên tài sản vẫn kê cao gối mà ngủ.

Báo Công an Nghệ An có bài: Không có ‘vùng cấm’ trong chống tham nhũng, tiêu cực. Rõ ràng là không có vùng cấm, nhưng người dân phải chờ đợi mỏi mòn, sau gần chục lần hoãn công bố kết quả, dưới sức ép của dư luận, Thanh tra Chính phủ mới cho công bố. Còn xử lý thì giao về cho địa phương. Cuối cùng thì ông Quý chỉ đổi ghế, còn tài sản thì vẫn chưa bị thu hồi.

Thảo nào mà nhà báo Biên Thùy có bài “Chúc Mừng Ông Phạm Sĩ Qúy” vì sau “thiên tai rồi ‘nhân họa’ liên tiếp ập đến mà ‘biệt phủ’ của gia đình ông chẳng mảy may chút gì cả” và “trên thực tế thì ông mới chỉ ‘hạ độ cao’ chứ chưa đáp xuống mặt đất. Nhưng đây cũng là một điều đáng chúc mừng nữa. Phó Chánh Văn phòng HĐND tỉnh tương đương với Phó Giám đốc cấp Sở, như vậy sự xê dịch không đáng là mấy.”

Tôi thì tin rằng công luận sẽ đỡ phẫn nộ (đôi phần) nếu mọi người hiểu ra rằng không riêng gì ông Phạm Sỹ Qúy mà tất cả quan chức của chế độ hiện hành cùng ở trong tâm trạng bất an của những kẻ đang nhấp nhổm trên con tầu vét tốc hành. Họ đều vội vã, hối hả, dành giật thu vén nên còn tâm trí đâu mà nghĩ đến nhân cách hay danh dự – nói chi đến những chuyện xa xỉ như thời tiết, khí hậu, hay quân bình sinh thái.

Blogger Trần Văn đã có lời khuyên mọi người đừng “nhẹ dạ, cả tin … ảo tưởng vào thành tâm, thiện ý của giới lãnh đạo Đảng CSVN” nữa. Dân Việt phải lo tự cứu đi thôi.

Một đoàn cứu hộ bị lũ cuốn ở Quảng Trị, 1 người chết, 4 người mất tích – Trí Thức VN

Quảng Trị:

– Một đoàn cứu hộ gồm 7 người của huyện Hướng Hóa trên đường đi tìm 7 người đi làm rẫy bị nước lũ cô lập mất tích, đã bị nước cuốn khi qua cầu tràn…

– 11h hôm nay, thi thể 6 người trong một gia đình (người dân tộc Vân Kiều) bị vùi lấp xảy ra vào chiều tối qua tại thôn Tà Rùng, xã Hướng Húc, đã được tìm thấy. Như vậy, sau vụ sạt lở, không ai trong gia đình sống sót.

– Sạt lở núi khiến 22 bộ đội mất tích: Đến 15h10 hôm nay (18/10), tìm thấy 12 thi thể…

#trithucVN #trithuc

Những số phận nhiễm dịch đạo đức xã hội chủ nghĩa

Những số phận nhiễm dịch đạo đức xã hội chủ nghĩa

Thứ Ba, 10/13/2020 – 12:21 — VietTuSaiGon

Một đoàn người rồng rắn xếp hàng hơn 30 phút để vào ăn một bát phở truyền thống tại Hà Nội.

Một rừng cờ hoa và một đoàn người khắp đất nước kéo về Hà Nội để đón mừng đại hội Đảng 13.

Một rừng cờ hoa ở thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam, thành phố Đà Nẵng, thành phố Quảng Ngãi, thành phố Lệ Thủy, Quảng Bình, thành phố Đông Hà, Quảng Trị… nơi đang xảy ra lũ lụt và rất nhiều thành phố khác trên đất nước này rực rỡ, sặc sỡ cờ hoa để đón chào đại hội Đảng 13.

Một người chồng quì lạy giữa mưa gió, lũ lụt để cầu xin thần nước hãy trả lại vợ con cho anh ta. Bởi người vợ mang bầu đang chuyển dạ của anh đã bị dòng nước nhấn chìm trong lúc đến bệnh viện để sinh con.

Mười ba người (cũng con số 13, trùng với đại hội 13 của Đảng Cộng sản, có điềm triệu gì chăng?!) gồm các quan chức, chuyên gia và sĩ quan cấp cao quân đội đã bị nhấn chìm do sụt lở đất ở thủy điện Rào Trăng 3, Thừa Thiên Huế, cho đến lúc này, sau hơn 24 giờ đồng hồ vẫn chưa tìm ra tung tích.

Hai mẹ con gia đình nghèo loay hoay sửa chữa dây điện sau bão, bị điện giật tử vong, gia đình neo đơn, xóm làng phải vận động, kêu gọi tiền mua áo quan ở Quảng Nam.

Hai cháu bé đi thả lưới bị nước cuốn. Hai người đi săn chuột bị nước cuốn ở Huế.

Và nhiều cái chết thương tâm khác diễn ra trong vòng chưa đầy hai ngày.

Đặc biệt, ngày hôm nay, 13 tháng 11, một thanh niên ở Phú Yên đã rủ bạn về nhà để giết mẹ ruột của mình bằng nhiều cách, từ dùng dao đâm cho đến dùng dây siết cổ đến chết, lấy đi tiền và vàng trên người của mẹ y, sau đó rủ cả nhóm bạn ra quán nhậu nhẹt, bù khú vui vẻ với nhau…!

Tất cả nói lên điều gì? Số phận chăng?

Đương nhiên, số phận là một khái niệm rộng và mơ hồ, hay nói khác đi, số phận là một thứ gì đó thuộc về hệ quả của một chuỗi dài có thể trực tiếp mà cũng có thể là gián tiếp, do những thế hệ trước để lại, do những tác nhân bên ngoài và do sự thích ứng của chính đối tượng với các tác nhân, ngoại cảnh. Nói như vậy, vấn đề chính trị, xã hội, gia đình và giáo dục là những tác nhân chính cho số phận. Một người sống trong xã hội tốt, có nền giáo dục tốt, có nền chính trị cởi mở và không hà khắc, có một mái ấm giá đình giàu yêu thương, che chở thì chắc chắn không thể có một số phận tồi cho dù bản thân người đó có khiếm khuyết gì đó chăng nữa!

Ngược lại, một người sinh ra có tố chất, căn cơ tốt nhưng sống trong bối cảnh quá xấu thì may mắn lắm, người đó không bị chuyển đổi căn cơ, không đánh mất lương thiện đã là quí lắm rồi. Ngược lại, có hàng triệu đứa trẻ ra đời trong sự lạnh lùng, dửng dưng, thậm chí vứt bỏ của cha mẹ, gia đình, nhà trường, xã hội… Và để tồn tại, chúng phải vượt qua mọi thứ trở ngại, mọi thứ thử thách đầy máu và nước mắt, đương nhiên, bất kì thành tựu nào mà chúng đạt được phải là “thần thánh”, phải là đạp trên rất nhiều máu và nước mắt của các số phận khác cũng na ná như chúng.

Đáng sợ là trong một nền giáo dục ngủ dòm, tức vừa ngủ vừa hé mắt dòm thử chung quanh có ai dòm mình không, một thứ tâm lý đấu tố còn lẫn trong xương máu, cốt tủy của giáo dục như vậy thì chắc chắn rằng đạo đức con người đã bị thay thế bằng đạo đức cộng sản, đạo đức xã hội chủ nghĩa hoặc giả đạo đức Hồ Chí Minh. Ở đây, cho dù Hồ Chí Minh có đạo đức cao vời chừng nào đi nữa thì cũng chỉ là một cá thể, không thể mang cái cá thể này làm mẫu, làm căn cội cho hàng triệu sinh linh, cá thể khác. Bi kịch giáo dục nằm ở chính chỗ này. Cũng như đạo đức Cộng sản hay đạo đức xã hội chủ nghĩa vô sản gì đấy, nó thuộc về một nhóm người, một đảng phái mà trong đó, chưa chắc ai cũng đồng điệu, nhất quán với ai, giờ lại khái quát thành một loại đạo đức phổ biến chung cho giáo dục thì hệ quả của nó tất nhiên là bi kich chồng bi kịch.

Nói như vậy để thấy rằng từ việc người Cộng sản vẫn ung dung tổ chức đại hội đảng 13 trong khi dân tình rên xiết vì thiên tai nhân họa cũng là chuyện thường tình trong xã hội hiện tại, một xã hội được tích hợp từ rất nhiều cái sai trái, lỗi hệ thống từ rất xưa, chí ít cũng từ những năm đầu của thập niên 1950 thế kỉ trước.

Nói như vậy để thấy rằng người ta chịu bỏ ra hàng giờ đồng hồ để xếp hàng, chờ đợi ăn một bát phở cũng là chuyện bình thường bởi sống và được đào tạo trong một xã hội lấy cái ăn làm nền tảng, lấy vật dục làm triết thuyết, làm kim chỉ nam thì chuyện chờ cả đời để ăn một món có khi cũng là bình thường chứ nghĩa lý gì chuyện nửa giờ với một giờ. Bởi thời gian dành cho cái ăn, sắp hàng chờ đợi cái ăn đã rất quen thuộc. Người ta không bận tâm đến sách vở, kiến thức, thậm chí đi học cũng đã có người học giùm, đọc sách cũng có nhà nước đọc giùm trên đài, tivi mà bằng cấp không suy suyễn… nên cái ăn nó quan trọng, chờ là chuyện thường.

Và đến một lúc nào đó, con cái giết cha mẹ vì miếng ăn, vì một bữa nhậu, anh em giết nhau cũng vì miếng ăn, tấc đất… Tất cả đang diễn ra đó thôi! Bởi đạo đức đã được thay máu, từ đạo đức con người thành đạo đức xã hội chủ nghĩa. Chỉ mấy chữ đạo đức xã hội chủ nghĩa đã nói lên tất cả.

Và trong cái đạo đức xã hội chủ nghĩa ấy, thứ vốn dĩ mơ hồ là số phận lại được làm rõ nét, được cụ thể hóa một cách sắc sảo. Người có thân phận dân đen thấp cổ bé miệng thì mãi mãi là dân đen, cánh tay của họ chỉ có thể đưa ra để cầu xin hoặc lạy lục. Kẻ làm chốn quan trường thì cánh tay của họ đưa ra để xun xoe, nịnh nọt và đương nhiên, họ mập láng, càng giỏi xuin xoe họ càng bóng láng…

Nói cho cùng, ranh giới giàu nghèo, ranh giới đau khổ và cường quyền ở Việt Nam rất rõ nét, mặc dù kinh tế phát triển trong thời gian gần đây thuộc vào hàng thần tốc, khả năng xử lý bệnh dịch cũng rất tốt. Nhưng, có một thứ dịch khác đang len lỏi, nó sẽ phá hoại nền kinh tế, nền tảng dân tộc này trong chốc lát, đó là dịch đạo đức. Một thứ dịch mà nó càng phát triển thì cơ thể càng mập mạnh, đến khi nó phát tác, công phá thì mọi thử đổ nào, hết đường đỡ!

Loại dịch này hiện rõ trên một đất nước với những biểu hiện, những số phận khác nhau: Dịch đạo đức xã hội chủ nghĩa!

TRONG THIÊN TAI CÓ NHÂN HỌA

 

TRONG THIÊN TAI CÓ NHÂN HỌA

Đỗ Ngà

Trời ban cho con người mùa mưa mùa khô, mùa mưa nước trút xuống, còn mùa khô làm nước cạn kiệt. Trời ban cho rừng để con người giữ nước mùa mưa mà cấp cho mùa khô nhờ đó con nước dữ được biến nó thành nguồn sống cho cây trồng, vật nuôi và con người vào mùa khô. Mưa và rừng là một bộ không thể thiếu, nếu thiếu một trong hai thì tất đó sẽ là họa chứ không còn phúc nữa. Nếu thiếu mưa thì rừng khô cây chết và đất hóa hoang mạc, nếu thiếu rừng thì nước thành một sức mạnh tàn phá chứ không còn phục vụ nữa.

“Thuận thiên” là từ xuất hiện từ buổi bình minh nhân loại, và cho đến nay khi con người đã có máy bay, tên lửa, internet, công nghệ xây dựng đập phát triển vượt bậc nhưng người ta vẫn đặt mục tiêu bảo vệ môi trường và vấn đề biến đổi khí hậu là nhiệm vụ lớn của nhân loại từ nay và cho đến mãi mãi về sau. Đất nước càng văn minh, con người càng có xu hướng bảo vệ mội trường đó là thực tế ai cũng thấy. Đấy không phải là hành động “thuận thiên” là gì? Con người dù có văn minh như thế nào thì cũng không thể thoát khỏi quy luật của tạo hóa được. Sự ngu dốt phá vỡ tính cân bằng trong cặp “mưa và rừng” thì sẽ nhận lãnh hậu quả khó lường.

Cái nguy hiểm của chủ nghĩa CS là nó tạo ra bảo thủ không chịu học hỏi. Chỉ có Marx-Lenin là nhất còn những gì thuộc về “chủ nghĩa tư bản” đều là xấu xa, và từ đó nó đóng cửa tư duy không chịu tiếp thu bất cứ thứ gì từ phía kia. Cái tính đó người ta gọi là tính “kiêu ngạo CS”, tính kiêu ngạo dựa trên sự ngu dốt. Người CS có chủ trương vô thần và xu hướng phủ nhận tất cả các quy luật của tạo hóa. Với người CS thì chỉ có “trị thiên” chứ không có khái niệm “thuận thiên”.

Người Nhật dạy cho các thế hệ rằng, nước họ nghèo tài nguyên, thiên tai nhiều để người dân Nhật ý thức mà xây dựng nước Nhật hùng cường, trong khi đó người CS lại làm chuyện ngược lại, họ giao vào đầu các thế hệ lãnh đạo sự chủ quan nguy hiểm. Được biết, vào ngày 28/11/1959, tại Hội nghị nghiên cứu lịch sử Đảng của Ban Tuyên giáo trung ương, ông Hồ Chí Minh có dạy đảng viên của ông rằng “Nước ta có rừng vàng biển bạc, nhân dân ta cần cù”. Sau đó 3 năm, vào ngày 16/4/1962, ông Hồ Chí Minh lại nhắc lại “Nước ta ở về xứ nóng, khí hậu tốt; Rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu…” tại Hội nghị lần thứ 7 BCH Trung ương Đảng Lao động Việt Nam khóa 3. Để hưởng ứng “lời dạy bác Hồ”, thì Hoàng Trung Thông lại viết thơ cổ động cho dân phá rừng “Thiếu đất lên rừng tay vỡ đất” (trích trong bài thơ Anh Chủ Nhiệm). Và thực tế cho thấy, dưới thời CS người Việt Nam tàn phá rừng khủng khiếp nhất. Tính kiêu ngạo dựa trên sự dốt nát thì kết quả là phá hoại.

Mưa xuống thì rừng biến nước mưa thành nước tưới cây cho mùa khô, qua đó rừng giữ cho người nông dân an cư lạc nghiệp, giúp người nông dân tránh họa lũ lục. Hiểu được vấn đề đó, các nước văn minh quản lý rừng rất chặt chẽ, họ khai thác có chọn lọc để vừa đảm bảo lợi ích kinh tế vừa đảm bảo cân bằng hệ sinh thái. Khoảng từ năm 2000 trở về trước, nông thôn Việt Nam đa phần vẫn là “con trâu đi trước cái cày theo sau” thì ở trên rừng, lâm tặc đã có đủ máy móc thiết bị hiện đại nhất để hạ cây và vận chuyển cây ra khỏi rừng. Vậy rõ ràng xứ “tư bản giãy chết” người ta dùng khoa học công nghệ để phục vụ rừng thì ở Việt nam, người ta dùng nó vào mục đích phá hoại. Dốt cộng kiêu ngạo thì cho kết quá tàn phá, đó là điều tất yếu.

Ngày nay, cứ hễ mưa xuống thì nhân dân miền trung lại đối mặt với mất mát. Mất mát mùa màng, mất mát nhà cửa tài sản, và mất mát sinh mạng vv… Và thực tế cho thấy, hiện tượng này xảy ra gần như mọi năm. Cứ mưa xuống là lũ tràn về và rất nhiều đập thủy điện không thể giữ nổi lượng nước lớn ấy lại thế là phải xả. Sự phá vỡ cân bằng tự nhiên trong nhiều thập kỷ dưới thời CS này giờ đến hồi nhân dân phải trả giá. Lũ về thì người gặp nạn là điều thường thấy, thế nhưng hôm nay kể cả người đi cứu nạn cũng gặp nạn thì rõ ràng thiên nhiên ngày càng trở nên hung bạo và khó lường. Và chắc chắn rằng, sang năm nay nhiều năm sau nữa, thảm trạng này sẽ không dừng lại. Thực tế trong thiên tai của ngày hôm nay, có nhân họa đã gieo từ hôm qua. Nhân họa ấy do ai mang đến chắc không cần phải giải thích thêm.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://dantri.com.vn/…/nen-hieu-the-nao-cho-dung-ve…

https://tuoitre.vn/mien-trung-can-them-nhung-san-se…

Image may contain: plant, outdoor and nature