Công an Bình Thuận thả ông Nguyễn Văn Sơn Trung sau 5 ngày tạm giữ để hỏi chuyện “tự ứng cử”

 

Ông Nguyễn Văn Sơn Trung, một Facebooker có nhiều bài viết bất đồng chính kiến với chính quyền vừa được cơ quan an ninh tỉnh Bình Thuận trả tự do vào chiều 13-4-2021 sau 5 ngày tạm giữ để thẩm vấn về các bài viết trên mạng xã hội về “tự ứng cử Đại biểu Quốc hội” của hai người bạn.

Ông Trung cho hay, mình bị bắt vào chiều ngày 9-4 y như một vụ bắt cóc, sau khi lên tiếng về việc nhà thơ Đồng Chuông Tử bị bắt. Không có lệnh bắt giữ nào được đọc và ông còn bị còng tay. Ông kể lại 5 ngày làm việc với cơ quan an ninh như sau:

“Trong 5 ngày làm việc, họ chỉ yêu cầu tôi ký xác nhận những cái bài viết mà tôi đã đăng tải trên trang Facebook cá nhân của tôi.

Rồi cái vấn đề trong group bạn bè liên lạc với nhau, họ bảo là nói gì với nhau thì khai. Họ cũng bảo nói về vấn đề ứng cử Đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp mà trong nhóm có anh Huy và Tín đã từng nói và đăng lên Facebook cá nhân của họ.

Những người bạn đều biết luật bầu cử Việt Nam là người đủ 21 tuổi trở lên, đủ quyền công dân là có thể ứng cử. Thì họ có nói về chuyện ứng cử trong thời điểm Việt Nam có bầu cử thôi.

Họ cũng hỏi tôi về các nhóm xã hội trên Facebook, về mối quan hệ của tôi với Việt Tân, anh Nguyễn Văn Đài và anh Hải.

Hỏi tôi có tham gia vào các nhóm nước ngoài để chống phá Đảng và Nhà nước hay không.”

Theo ông Trung thì những người thẩm vấn ông tự xưng là đến từ phòng PA02 – An ninh Đối nội, Phòng PA83 – An ninh Chính trị nội bộ và An ninh của thành phố Phan Thiết.

Trong đó, ông cáo buộc một viên công an đã tát tai ông 3 cái và một người khác thì vỗ vào đầu ông khi vừa mới về đồn.

Công an Bình Thuận thả ông Nguyễn Văn Sơn Trung sau 5 ngày tạm giữ để hỏi chuyện "tự ứng cử"

Vì sao tại Việt Nam hôm nay cái ác trỗi dậy?

Vì sao tại Việt Nam hôm nay cái ác trỗi dậy?

Bởi  AdminTD

Lê Thiên

13-4-2021

Gần đây, truyền thông xã hội bỗng sôi nổi về một bài báo của Lê Kiên Thành, con trai nguyên Tổng Bí thư đảng CSVN Lê Duẩn. Bài viết của Lê Kiên Thành có tựa đề là “Tôi cầu mong chúng ta sẽ thức tỉnh”.

Lê Kiên Thành viết: “Điều rõ nhất tôi cảm nhận được là chưa bao giờ cái xấu và tội ác đến với chúng ta bình thản như thế này. Người ta nhìn nó thản nhiên, như là điều tất yếu”.

Thành vạch rõ: “Đó là buổi sáng, khi tôi đọc tin về một cậu thanh niên cứa cổ đứa bé 8 tháng tuổi; đó là khi tôi đọc tin về những người dân cùng xông vào đánh chết một kẻ trộm chó…”

Thành phê phán: “Có những người trong chúng ta hôm nay dùng cái ác và cái xấu để sinh tồnViệc một tên cướp bị tuyên án tử hình vì chém đứt tay một người và trước đó đã chém 14 người, nhưng bà mẹ đẻ ra thằng bé đó không hề mảy may ân hận. Đó là hình ảnh đáng sợ nhất: một người mẹ biết quý con mà không còn coi sự sống của người khác ra gì”.

Quý tử của Lê Duẩn còn nêu ra hàng loạt những “hành động gian ác” của người Việt Nam trong cái xã hội “xã hội chủ nghĩa” Việt Nam mà Thành cho là “có thể con người VN hôm nay dường như đang gặp phải một sai lầm nào đó trong tổ chức cuộc sống, khiến cho tình cảm, lòng thương người, sự vị tha đang bị biến dạng một cách ghê gớm. Đó là điều quá lạ lùng với xã hội này”.

Lê Kiên Thành còn phỏng đoán (vì không dám quả quyết) rằng: “Có lẽ chưa từng có một giai đoạn nào trong quá khứ mà người VN phải trải qua tình cảnh như ngày hôm nay. Người Việt từng sống dưới ách nô lệ cả nghìn năm của các triều đại phương Bắc, từng bị đế quốc, thực dân đô hộ, chịu đựng đủ sự tàn ác, bóc lột từ ngoại bang. Nhưng chưa bao giờ tôi nghe được về chuyện người Việt tàn ác với chính đồng bào của mình. Chưa bao giờ người Việt đối xử với nhau hằn học đến thế, man rợ đến thế. Chúng ta không nghèo như ngày xưa, không đói như ngày xưa, tại sao chúng ta lại ác hơn ngày xưa?”

Không ít thức giả, học giả trong nước lên tiếng trực tiếp hay gián tiếp phản bác luận điệu của Lê Kiên Thành, như Dương Quốc Chính với “Tại sao dân Việt Nam lại tàn bạo với đồng loại như vậy (Báo Tiếng Dân ngày 4/4/2021); Lưu Trọng Văn Hãy đọc lời cầu mong ấy và thức tỉnh (Báo Tiếng Dân ngày 4/4/2021);  Thái Hạo Về Lý lịch bần nông (Báo Tiếng Dân ngày 6/4/2021); Song Chi, “Tháng Tư-giữa thời khắc tuyệt vọng, nhìn về phía mặt trời” (Blog RFA & Báo Tiếng Dân ngày 8/4/2021); Phạm Đình Trọng Hội chứng đám đông (Báo Tiếng Dân ngày 10/4/2021).

Nhưng dường như chưa bài phản biện nào chỉ rõ cái gốc của cái ác trong xã hội cả nước lẫn trong nhà trường xã hội chủ nghĩa Việt Nam từ sau năm 1975 đến nay.

***

Phần chúng tôi, hồi năm 2019 đã có bài chứng minh nguồn gốc di chứng bạo lực và sự tàn ác của người Việt Nam sau tháng 4/1975 đến nay, qua bài viết sau đây (đã từng được Báo Tiếng Dân và Dân Làm Báo giới thiệu ngày 19/9/2019) nay xin đưa lên lại:

Di sản vĩ đại của chủ tịch vĩ đại

Năm nay, CSVN ồn ào kỷ niệm 50 năm (1969-2019) di chúc Hồ Chí Minh (HCM). Truyền thông CSVN dồn nỗ lực, khuếch đại âm lượng tán tụng những bịa đặt trơ trẽn nâng lên hàng di sản với tên gọi “di sản Hồ Chí Minh”.

Người viết mạo muội chia sẻ đôi điều về di sản Hồ Chí Minh mà truyền thông CSVN tuyệt đối không dám ú ớ. Đó là cái di sản nổi trội nhất trong các di sản của Hồ Chí Minh: Cổ võ bạo lực và gieo mầm hung hãn trong dân, đặc biệt trong đầu óc tuổi thơ Việt Nam.

Giết! Giết! Giết!

Người Việt Nam có lẽ không ai quên khẩu hiệu: “Trí, phú, địa, hào – Đào tận gốc, tróc tận rễ”. Nó không đơn thuần là một khẩu hiệu, mà là một mệnh lệnh mang tính cưỡng bách tuyệt đối, đặc biệt trong Chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất năm 1956-1958, đến nỗi XUÂN DIỆU đã phải nhanh chóng rao truyền cổ võ, diễn đạt lệnh ấy thành thơ thấm sâu vào lòng người, nhất là giới trẻ:

Anh em ơi, quyết chung lưng
Đấu tranh tiêu diệt tàn hung tử thù
Địa hào, đối lập ra tro
Lừng chừng phản động đến giờ tan xương
Thắp đuốc cho sáng khắp đường
Thắp đuốc cho sáng đình làng hôm nay
Lôi cổ bọn nó ra đây
Bắt quỳ gục xuống, đọa đầy chết thôi.

Chẳng phải chỉ mỗi Xuân Diệu mà cả Tố Hữu (Văn công tuyên huấn đảng, về sau leo lên tới đỉnh Ủy viên Bô Chính trị Đảng CSVN) cũng dùng thơ rao truyền bá đạo, hò hét sắt máu:

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”

Ôi chao! Giết “cho đảng bền lâu” chưa đủ! Mà giết “để thờ hai tên đồ tể khát máu của nhân loại! Ghê gớm thật! Khốn nạn thật!

Chính vì cái mệnh lệnh “giết, giết nữa, bàn tay không phú nghỉ” mà hàng vạn sinh linh dân Việt Nam ở miền Bắc máu đổ đầu rơi hoặc trở thành những bóng ma tàn phế thất thểu suốt đời!

Người ta không quên vị đại ân nhân của cả Hồ Chí Minh lẫn cái đám đồng chí cấp cao quanh ông Hồ là bà Nguyễn Thị Năm – Cát Hanh Long, đã bị xử tử oan nghiệt bởi phát súng mở đầu Chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất ở Miền Bắc thời 1956-1958.

Đê hèn và nham hiểm hơn nữa, theo Trần Đĩnh qua bộ sách Đèn Cù, hôm xử án bà Nguyễn Thị Năm, Hồ Chí Minh và Trường Chinh đã hèn hạ hóa trang cải dạng, rình rập theo dõi cuộc xử sau khi Hồ ký tên “C.B.” tung lên báo Nhân Dân bài viết “Địa chủ ác ghê” gán cho bà Nguyễn Thị Năm những tội ác tày trời, “đất không dung, người không tha!” song lại chẳng một lời về nghĩa cử cao đẹp của bà Cát Hanh Long dâng cho Hồ và đảng CSVN hàng trăm lượng vàng, và hiến cả hai con trai mình phục vụ “Cách mạng” trong bộ đội bác.

Tuyên dương dũng sĩ hay cổ súy hung hăng bạo lực?

Chuyện về hành tung của Hồ Chí Minh cổ súy bạo lực và gieo mầm hung hãn vào bộ não của tuổi thơ VN thì nhiều lắm, dẫy đầy, kể mãi không hết. Ở đây, chỉ xin nêu một hai bằng chứng điển hình về những con nít đã hành động bạo lực kiểu người lớn được tuyên dương là “dũng sĩ” và được Hồ Chí Minh đón tiếp, cổ võ… như hình ảnh dưới đây:

Nữ dũng sĩ diệt Mỹ Hồ Thị Thu (áo trắng) đang kể về chiến công của mình với bác Hồ và bác Tôn. Xem hình này, mấy ai tin rằng Hồ Thị Thu ở tuổi 13 hay dưới 13? (Nguồn: Báo Sài Gòn Giải Phóng, ngày 19/5/2010 – “Dũng sĩ diệt Mỹ tuổi 13 và 3 lần gặp Bác Hồ”, của tác giả Hà Minh).

Một mẩu đối thoại ngắn giữa “bác” và cháu bé Hồ Thị Thu được báo SGGP thuật lại như sau:

– Cháu có phải là Hồ Thị Thu không?

– Thưa Bác, phải ạ!

– Cháu học lớp mấy rồi?

– Dạ thưa Bác, cháu chưa biết chữ, ba cháu mất sớm, nhà cháu nghèo quá, lại đông anh chị em nên cháu không được đi học ạ!…

Sau đó lần lượt các dũng sĩ kể chuyện cho Bác nghe. Riêng chị kể chuyện phá 13 khẩu súng bằng cát, sỏi… Nghe xong, Bác hỏi:

– Thằng Mỹ to thế, cháu lại nhỏ thế này, đánh Mỹ có sợ không?

– Thưa Bác, mấy trận đầu cháu có sợ, nhưng về sau, cháu quen dần vì bên cạnh cháu có các cô, các chú và các bạn nên cháu hết sợ.

Tối đó, bên bàn ăn cơm, Bác vừa ân cần hỏi thăm, căn dặn từng người trong đoàn “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình…”

Đoàn Văn Luyện, thôn Trung An, xã Bình Thạnh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, cũng là một trong những “dũng sĩ diệt Mỹ” có nhiều chiến công được “Bác” tiếp. (Báo Quảng Ngãi 28/12/2017 – Ký ức của “Dũng sĩ diệt Mỹ. Trong hình trên, Đào Văn Luyện ngồi ngoài cùng bên phải).

Hồ Chí Minh còn lấy làm hãnh diện lôi những đứa con nít “dũng sĩ diệt Mỹ” đi khoe với bầu bạn quốc tế vô sản Cu Ba như hình dưới đây:

Hồ Chí Minh và các “Dũng sĩ diệt Mỹ” tiếp Phái đoàn Cuba qua thăm Việt Nam năm 1969. Nguồn: Báo Quảng Ngãi

Báo chí CSVN huênh hoang: “Tháng 2.1969, có phái đoàn Cuba sang thăm Việt Nam. Bác cho gọi tất cả dũng sĩ ‘tí hon’ đã từng diệt Mỹ đến giới thiệu với lãnh đạo nước bạn. Bác cho từng người kể về những chiến công của mình….”

Mầm mống bạo lực hung hăng

Phải chăng chính nhờ tuyên dương bạo lực bằng những hành động tung hô “dũng sĩ” hung bạo giết người mà đến tận ngày nay, tinh thần “dũng sĩ” cứ được nhân lên khắp cả nước: Dũng sĩ diệt cha, dũng sĩ diệt mẹ, dũng sĩ diệt anh chị em, dũng sĩ diệt thân nhân, diệt họ hàng, diệt bè bạn, diệt hết những ai đụng chạm đến mình, đụng chạm đến quyền lợi mình, dù là thứ quyền lợi giá trị ba xu.

Giết nhau vì tiền, giết nhau vì tình, giết nhau vì đất đai, giết nhau vì chút quyền lợi nhỏ, và cả giết nhau chẳng do duyên cớ nào cả. Thậm chí, một cái nhìn bị cho là “nhìn đểu” cũng dễ dàng rước lấy cái chết thảm cho người nhìn đằng sau cái hả hệ của “người bị nhìn” đã “dứt điểm” được “kẻ nhìn đểu”!

Bạo lực xã hội, bạo lực hè phố, bạo lực học đường, bạo lực gia đình… tràn lan.

Bạo lực ở mọi nơi với mọi giới, mọi cấp, mọi giai tầng xã hội Việt Nam!

Bạo lực len lỏi bành trướng vào cả những vùng thôn quê hẻo lánh trước đây nổi tiếng hiền hòa… Cả trong các bệnh viện, bệnh xá cũng xảy ra chém giết nhau… chỉ vì những chuyện không đâu, bé xé to!

Đâu đâu cũng nổi cộm những trò đâm chém giết hại nhau một cách dã man mà kẻ gây ác ung dung bộ mặt và tư thái máu lạnh, xem hành động của mình là chuyện… thường ngày ở huyện.

Trong một môi trường nhiễm độc từ thế hệ này sang thế hệ khác đã không được tẩy rửa mà còn được tán dương ca tụng, thì đừng ai thắc mắc nữa vì sao tuổi trẻ Việt Nam băng hoại đến thê thảm, vì sao giáo dục Việt Nam hiện nay tiếp tục chôn vùi mục tiêu ĐỨC DỤC!

Lẽ nào, chúng ta, những người Việt Nam còn quan tâm tới tiền đồ quốc gia dân tộc, lại cứ mãi cam chịu cái tài “trồng người” của “Bác” ấy với những trò tuyên dương dũng sĩ, hồ đồ kích động bạo lực (kể cả dựng chuyện láo khoét như chuyện dũng sĩ Lê Văn Tám, tẩm xăng làm đuốc sống diệt giặc…), mặc kệ nó tung hoành “tỏa sáng” thói hung hăng tàn bạo khắp đất nước VN, tiếp tục biến con người thành ác thú?

Trò úp mở “vì sao cái ác trỗi dậy”

Vừa viết xong bài này, chúng tôi bất ngờ đọc thấy bài Báo động bạo lực gia đình bùng phát: Vì sao cái ác trỗi dậy? của hai tác giả Dương Lê – Thanh Hà trên báo Tiền Phong của CSVN, ngày 19/9/2019.

Bài báo nêu rõ: “Một phần nguyên nhân dẫn đến các vụ bạo lực gia đình, thậm chí án mạng là do đạo đức suy đồi, phần khác bắt nguồn từ sự thờ ơ của các cơ quan chức năng, tổ chức xã hội.”

Tác giả bài báo đưa ra nhiều dẫn chứng cụ thể như: Xuất phát từ mâu thuẫn đất đai không được giải quyết triệt để, sáng 1/9/2019, ông Nguyễn Văn Đông (SN 1966, trú xã Hồng Hà, Đan Phượng, Hà Nội) vác dao bầu sang truy sát cả gia đình người em ruột là Nguyễn Văn Hải (SN 1969, ở sát nhà Đông). Hậu quả, ông Hải cùng vợ và 2 người khác tử vong, trong đó có cháu bé 14 tháng tuổi….

Lại chiều tối 14/9/2019, ông Bùi Xuân Hồng (TP Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên) tới nhà em gái là Bùi Thị Hà (cũng tại TP Thái Nguyên) để đòi món nợ 3,6 tỷ đồng… Không đòi được tiền do cô em lại hẹn, ông Hồng rút dao đâm Nguyễn Thành Vương (SN 1981, con rể bà Hà) gục tại chỗ. Thấy con rể bị tấn công, bà Hà cùng chồng là Nguyễn Văn Thành (SN 1954) lao vào ngăn cản và bị ông Hồng dùng dao đâm. Vợ chồng bà Hà tử vong, anh Vương nhập viện.

Bài báo quả quyết: “Ngoài tranh chấp tài sản, người trong gia đình còn có thể lấy mạng nhau chỉ vì mâu thuẫn nhỏ nhặt…” mà nguyên nhân chính là do “Ðạo đức xuống cấp”. Trong khi Thượng tá CA CSVN Nguyễn Xuân Hùng, nguyên Đội trưởng Đội Thanh tra Pháp luật, PC01 – Công an Hà Nội, thì lại cho rằng, nguyên nhân còn là sự thờ ơ của các cơ quan chức năng, tổ chức xã hội.

Ông Hùng nói: “Thậm chí là do sự thiếu chủ động và kém hiệu quả của các biện pháp phòng ngừa xã hội, phòng ngừa nghiệp vụ của các cơ quan chức năng nên khi con người rơi vào hoàn cảnh bế tắc trong giải quyết các tranh chấp, mâu thuẫn về tiền bạc, tài sản… thì dẫn đến những hành động mất nhân tính”.

Ông Hùng quả quyết: Sự thiếu nghiêm khắc, xuê xoa, hời hợt trong xử lý các hành vi vi phạm… cũng là mầm mống dẫn đến những mâu thuẫn, hành vi vi phạm pháp luật”.

Tiếc thay! Tờ Tiền Phong cũng như tác giả bài “Vì sao cái ác trỗi dậy” không dám nhìn thẳng, nhìn sâu vào nguyên nhân cốt lỏi “vì sao cái ác trỗi dậy” như chúng tôi đã chỉ ra ở trên.

Một vài di sản đình đám khác của Hồ Chí Minh, xin hẹn sẽ tiếp tục phơi bày.

THÁNG TƯ BUỒN!

THÁNG TƯ BUỒN!

Tháng tư về, trăn trở bao nổi buồn mênh mang khi nghĩ về các anh, người lính VNCH, các anh phải trải qua những đau đớn thăng thầm trong đời người, những uẩn khúc đau thương, những vết tích cho một dân tộc luôn giày xé tâm can.

Có người phải bỏ quê hương ra đi trên bờ sinh tử, người ở lại sống trong đớn đau, nhọc nhằn…

Có người bỏ xác trên quê hương đất mẹ mà không có được ngôi mồ riêng của mình …

Tháng tư về

. .Kính dâng nén hương lên ngôi mộ này . Ngôi mộ tập thể ở đằng sau tường rào khu nghĩa trang quân đội VNCH cũ. Có khoảng 500 người lính VNCH chết trận, được đưa về nghĩa trang quân đội VNCH ở Bình An chưa kịp an táng, ở trong nhà xác nghĩa trang . CS vào tiếp quản cho người đưa họ xuống hố, chôn tập thể rồi san bằng.

Một thời gian sau, ông chủ đầu tư trường Đồng An được dân ở đây kể cho nghe. Ông đã cho làm lại khu mộ và dựng nhà bia tưởng niệm.

Rằm mồng một cho soạn lễ vật hương khói đàng hoàng.

Hiện ngôi mộ nằm trong khuôn viên trường cao đẳng công nghệ cao Đồng An.

Nguyện xin ơn trên gìn giữ họ an nghỉ trong bình yên ở nơi này .

Liên Trà

(Đăng lại)

May be an image of one or more people and outdoors

Nhà thơ người Chăm từng tuyên bố tự ứng cử đại biểu Quốc hội, mất tích sau khi bị công an mời làm việc

Nhà thơ người Chăm từng tuyên bố tự ứng cử đại biểu Quốc hội, mất tích sau khi bị công an mời làm việc

RFA.ORG

Một nhà thơ người Chăm mất tích 2 ngày sau khi bị công an mời lên làm việc. Bạn bè và gia đình của nhà thơ cho phóng viên Đài Á Châu Tự Do biết như vậy hôm 9/4.

Những người bị bắt giữ với cáo buộc vi phạm các điều khoản an ninh quốc gia năm 2021

 Từ đầu năm đến nay, chính quyền Việt Nam đã bắt giữ ít nhất 10 người có liên quan đến các hoạt động bị cho là vi phạm các điều khoản an ninh quốc gia trong Bộ Luật Hình sự 2015. Trong số này có 9 người bị cáo buộc vi phạm các điều khoản này. RFA tổng hợp những trường hợp đã được công bố chính thức trên truyền thông Nhà nước Việt Nam. Thống kê theo thứ tự ngày tháng bắt giam.

Những người bị bắt giữ với cáo buộc vi phạm các điều khoản an ninh quốc gia năm 2021

RFA.ORG

Những người bị bắt giữ với cáo buộc vi phạm các điều khoản an ninh quốc gia năm 2021

Từ đầu năm đến nay, chính quyền Việt Nam đã bắt giữ ít nhất 10 người có liên quan đến các hoạt động bị cho là vi phạm các điều khoản an ninh quốc gia trong Bộ Luật Hình sự 2015. Trong số này có 9 người bị cáo buộc vi phạm các điều khoản này. RFA tổng hợp những trường hợp đã được công bố chính thức trên truyền thông Nhà nước Việt Nam. Thống kê theo thứ tự ngày tháng bắt giam.

  1. Trần Hữu Đức(sinh năm 1964) bị bắt giữ vào ngày 21/1/2021

ông Trần Hữu Đức, cư trú tại huyện Nam Đàn, Nghệ An, bị bắt giữ vào lúc 16 giờ ngày 21/1/2021 với cáo buộc “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 109 Bộ luật Hình sự 2015.

Công an Nghệ an cáo buộc ông Đức đã tham gia tổ chức Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời do ông Đào Minh Quân, một Việt Kiều ở Mỹ, cầm đầu. Việt Nam xếp tổ chức này vào danh sách khủng bố.

  1. Ngô Công Trứ(sinh năm 1988) bị bắt vào ngày 4/2/2021

Ông Ngô Công Trứ (ngụ tại thôn Phú Nông, xã Hoà Bình 1, huyện Tây Hoà, tỉnh Phú Yên) bị Công an tỉnh Phú Yên bắt giam với cáo buộc tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 109 Bộ luật Hình sự.

Theo điều tra của Cơ quan An ninh Điều tra tỉnh Phú Yên, ông Ngô Công Trứ vào tháng 8 năm 2020 đã chính thức tham gia tổ chức người Việt tại Mỹ có tên Chính phủ Quốc gia Việt Nam lâm thời đứng đầu là ông Đào Minh Quân. Đây là tổ chức bị chính quyền Việt Nam xếp vào danh sách khủng bố.

  1. Phan Bùi Bảo Thy(sinh năm 1971), Trưởng Văn phòng đại diện miền Trung – Tây Nguyên của báo Giáo dục và Thời đại tại Đà Nẵng, bị bắt giữ vào ngày 10/2/2021.

Công an tỉnh Quảng Trị hởi tố và bắt tạm giam nhà báo Phan Bùi Bảo Thy với cáo buộc “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” Theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự 2015.

Chính quyền Việt Nam cáo buộc ông Thy đã tạo ra một số tài khoản Facebook, trong đó có một tài khoản nói về những vụ tham nhũng liên quan đến Thứ trưởng Văn hóa-Thông tin Nguyễn Văn Hùng, người Quảng Trị, và ông Chủ tịch tỉnh Quảng Trị Võ Văn Hùng.

  1. Lê Anh Dũng(56 tuổi) bị bắt vào ngày 10/2/2021

Ông Lê Anh Dũng bị Công an tỉnh Quảng Trị bắt giữ đồng thời với nhà báo Phan Bùi Bảo Thy. Ông Dũng bị cáo buộc tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” quy định tại Điều 331, Bộ Luật Hình Sự 2015.

  1. Trần Quốc Khánh(61 tuổi) bị bắt vào ngày 10/3/2021

Ông Trần Quốc Khánh bị Công an tỉnh Ninh Bình bắt giam với cáo buộc tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước” theo Điều 117 Bộ luật Hình sự năm 2015.

Công an tỉnh Ninh Bình cáo buộc ông Khánh đã sử dụng Facebook phát livestream để đưa thông tin xuyên tạc, phỉ báng chính quyền Việt Nam.

Ông Trần Quốc Khánh cũng là người tuyên bố tự ứng cử Đại biểu Quốc hội khoá XV nhiệm kỳ 2021 – 2026.

  1. Nguyễn Duy Hướng(34 tuổi) bị bắt vào ngày 22/3/2021

Bác sĩ nhi khoa Nguyễn Duy Hướng bị Công an tỉnh Nghệ An bắt giữ hôm 22/3/2021 với cáo buộc tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 117 Bộ Luật Hình sự 2015.

Cơ quan An ninh điều tra quy kết, từ năm 2018 đến thời điểm bị bắt giữ, ông Nguyễn Duy Hướng đã sử dụng tài khoản Facebook có tên “Bảo kiếm” để đăng tải nhiều nội dung bị cho là xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân.

  1. Lê Trọng Hùng(42 tuổi) bị bắt vào ngày 27/3/2021

Ông Lê Trọng Hùng, người tự ứng cử Đại biểu Quốc hội khoá XV nhiệm kỳ 2021 – 2026, bị Công an thành phố Hà Nội bắt giam với cáo buộc tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” quy định tại Điều 117 Bộ Luật Hình sự năm 2015.

Ông Hùng là một trong số ít người tự ứng cử Đại biểu Quốc hội có chương trình hành động là dự án xây dựng Đại lộ Công dân cho dân tộc Việt Nam bằng cách trao tặng các bản Hiến pháp Việt Nam, vận động thành lập tòa bảo hiến và vận động Quốc hội ra luật biểu tình, luật giám sát của công dân… 

  1. Nguyễn Hoài Nam(sinh năm 1973) bị bắt giữ vào ngày 2/4/2021

Nhà báo Nguyễn Hoài Nam, người chuyên viết bài chống tiêu cực, bị Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh (TPHCM) hôm 2/4 đã bắt giam một nhà báo để điều tra tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự 2015.

Ông Nguyễn Hoài Nam đã từng làm việc cho nhiều báo bao gồm Pháp Luật TPHCM, Thanh Niên, và VTV. Ông Nguyễn Hoài Nam vừa nghỉ báo Pháp Luật Việt Nam vào tháng 12/2020.

  1. Nguyễn Thuý Hạnh(sinh năm 1963) bị bắt vào ngày 7/4/2021

Nhà hoạt động xã hội và nhân quyền Nguyễn Thuý Hạnh bị công an thành phố Hà Nội bắt giữ vào ngày 7/4/2021 với cáo buộc tội “”Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo Điều 117 Bộ Luật Hình sự 2015.

Bà Nguyễn Thuý Hạnh là người đã từng tự ứng cử Đại biểu Quốc hội vào năm 2016. Bà là người sáng lập quỹ 50K nhằm kêu gọi sự giúp đỡ cho gia đình các tù nhân lương tâm ở Việt Nam.

SUY NGHĨ VỀ “HÒA GIẢI HÒA HỢP DÂN TỘC”

 SUY NGHĨ VỀ “HÒA GIẢI HÒA HỢP DÂN TỘC”

(Nhân dịp 30-4-2010, Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) có gởi tôi 4 câu hỏi liên quan đến “hòa giải”. Dĩ nhiên, tôi trả lời riêng từng câu. Nhưng để anh chị em đọc một dòng từ đầu đến cuối các suy nghĩ có liên quan mật thiết với nhau, tôi ghép cả bốn câu hỏi vào chung một câu và bốn câu trả lời cũng vào chung thành một bài.

Hỏi:

Trước hết, xin anh chia sẻ với thính giả và độc giả đài Tiếng Nói Hoa Kỳ quan điểm của anh về “hòa giải hòa hợp dân tộc”, về câu nói của ông Võ Văn Kiệt “một triệu người vui, một triệu người buồn”, về thắc mắc của nhà văn Vũ Ngọc Tiến “Thế hệ chúng tôi “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc, sao những người được chúng tôi giải phóng lại ào ào bỏ nước mà đi đông đến vậy?” và cuối cùng về câu nói của nhà văn Nguyễn Trọng Tạo “Một dân tộc mà lũ trẻ không biết mơ mộng và người già không biết sám hối, đó là một dân tộc bất hạnh. Hãy trân trọng sự sám hối.” ?

Đáp:

Tuần trước tôi có dịp đến thăm viện bảo tàng lịch sử Mỹ tại Washington DC, trong đó có một khu dành riêng cho tổng thống thứ 16 của Mỹ, Tổng Thống Abraham Lincoln. Ngay trước cổng của khu tưởng niệm TT Lincoln, có treo một tấm bảng nhỏ, trong đó ghi một câu trong Tân Ước mà ông yêu thích và thường hay trích dẫn “A house divided against itself cannot stand”, nghĩa là “Một căn nhà phân hóa chống lại chính nó, căn nhà đó không thể đứng vững”.

Tổng Thống Lincoln quan niệm tinh thần đoàn kết, hòa giải giữa các thành phần quốc gia là điều kiện quyết định giúp quốc gia vượt qua những khó khăn, cũng như dẫn đến sự vững mạnh, thăng tiến lâu dài.

Sự phát triển vượt bực của Hoa Kỳ, từ thuộc địa của Anh trở thành cường quốc hàng đầu thế giới đã chứng minh câu Tổng Thống Lincoln trích dẫn là một chân lý. Chân lý đó cũng đã được thử nghiệm và xác định tại nhiều quốc gia khác như Nam Phi, Cộng Hòa Đức v.v..

Tổng thống Lincoln nhấn mạnh đến tinh thần hòa giải trong diễn văn nhậm chức tổng thống nhiệm kỳ 2, 1865, nghĩa là sau khi quân đội miền bắc đã kết thúc cuộc nội chiến bằng chiến thắng, và TT Nelson Mandela cũng chỉ lập Ủy Ban Sự Thật Và Hòa Giải Quốc Gia sau khi đã đắc cử Tổng Thống Cộng Hòa Nam Phi.

Nếu TT Lincoln bỏ tù hết các cấp sĩ quan, viên chức chính quyền miền nam, chắc chắn quân đội của tướng Robert Lee đã không buông súng dễ dàng, và nước Mỹ có thể không có ngày hôm nay.

Tương tự, nếu TT Nelson Mandela bắt thiểu số da trắng phải trả giá bằng những cực hình đầy đọa giống như dân da đen đã từng chịu đựng dưới ách phân biệt chủng tộc Nam Phi thì hòa hợp hòa giải đã không đến cho quốc gia này.

Từ những bài học quý giá đó, tôi quan niệm hòa giải không chỉ là một tình cảm mà phải dựa trên các nền tảng chính trị, kinh tế, xã hội cần thiết, và các nền tảng đó chính là sự thật, tự do, dân chủ và bình đẳng giữa những con người cũng như giữa các thành phần trong xã hội.

Giới lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam có tất cả những phương tiện để thực thi hòa giải hòa hợp dân tộc nhưng họ đã không làm. Lý do, nếu làm thì họ đã không phải là Cộng Sản.

Hòa giải hòa hợp dân tộc đặt cơ sở trên sự bao dung, bình đẳng vốn đi ngược lại mục tiêu Cộng Sản hóa Việt Nam bằng các phương tiện bạo lực mà đảng đã và đang dùng.

Do đó, ngày nào chế độc độc tài đảng trị, dù tồn tại dưới bất cứ hình thức nào tại Việt Nam, ngày đó chuyện hòa giải chỉ là một chuyện để bàn cho có và cũng sẽ qua đi theo mỗi tháng Tư.

Câu nói của ông Võ Văn Kiệt, ngày 30 tháng 4 “có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn” có lẽ là câu nói tích cực nhất mà chúng ta được nghe từ một người từng đóng vai trò lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam trong một thời gian dài sau 1975.

Như tôi đã có lần viết trong một tiểu luận về những lời phát biểu của ông Võ Văn Kiệt, tôi tin đó là một câu nói chân thành, kết quả của nhiều đêm trăn trở.

Tôi vui mừng bởi vì ông đã góp phần tạo nên một môi trường thảo luận những vấn đề sinh tử của đất nước mà trước đây không có được. Các thế hệ trẻ Việt Nam, qua những lời phát biểu của ông, có cơ hội biết đến một quãng lịch sử dân tộc đen tối do chính một trong những người chịu trách nhiệm lớn nhất của đảng và nhà nước trong giai đoạn đó kể ra.

Con đường mà dân tộc đã trải qua trong suốt hơn 30 năm không phải là “con đường vinh quang” như các em đang học ở trường, những ngày mà cha chú các em đã sống không phải là “những ngày đẹp nhất dù mai sau đời vạn lần hơn”, nhưng là con đường nhuộm bằng máu và nước mắt, trong đó, “có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn” như ông Võ Văn Kiệt đã nhắc lại.

Ngoài ông Võ Văn Kiệt đã qua đời, một số cán bộ Cộng Sản nổi bật trong giai đoạn chiến tranh như cựu đại sứ Cộng Sản Việt Nam tại Pháp Võ Văn Sung trong buổi phỏng vấn dành cho VietNamNet mới đây cũng nhấn mạnh đến tinh thần hòa giải bằng những câu phát biểu thật “thắm thía”: “Lúc này nếu ai đó trong chúng ta dù từng đứng từ phía nào mà vẫn nuôi lòng thù hận, cản trở hòa hợp dân tộc thì sẽ dần trở nên lạc lõng và thật sự có lỗi với tương lai của chính con cháu mình.”

Thế nhưng, cả ông Võ Văn Kiệt lẫn ông Võ Văn Sung, về khái niệm, đều lầm lẫn giữa hòa giải và đầu hàng, giữa hòa hợp và phục tùng, giữa bao dung dân tộc và thương xót người chiến bại.

Hòa giải hòa hợp là con đường hai chiều, là chiếc cầu nhiều nhịp. Và như tôi đã phát biểu ở trên, phải dựa trên nền tảng bình đẳng, tự do, dân chủ.

Không ai có quyền bắt người khác phải bơi qua sông để hòa giải với mình.

Những người lính miền nam cần công lý chứ không cần thương xót.

Trong lúc tôn trọng sự khác biệt về cách giải thích nguyên nhân của cuộc chiến Việt Nam, tôi thông cảm những trăn trở của nhà văn Vũ Ngọc Tiến trong bài viết mới đây Tùy Bút Tháng Tư “Trong số 3,2 triệu người Việt định cư ở hải ngoại hiện nay, số ra đi trước ngày 30/4/1975, kể cả số di cư từ thời thuộc Pháp chỉ khoảng 1 triệu, số còn lại hơn 2 triệu người chủ yếu rời bỏ đất nước từ nửa cuối thập niên 70 và cả thập niên 80 của thế kỷ trước. Thế hệ chúng tôi “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc, sao những người được chúng tôi giải phóng lại ào ào bỏ nước mà đi đông đến vậy?”

Tôi nghĩ câu hỏi này nhà văn đặt ra cho giới lãnh đạo đảng chứ không phải cho độc giả của ông.

Tuy nhiên, với tư cách là một trong số hơn hai triệu người ra đi sau 1975, tôi nghĩ, lý do cũng rất là đơn giản. Họ ra đi sau 1975 là vì tự do. Nếu Liên Hiệp Quốc và các quốc gia Đông Nam Á không đóng cửa các trại tỵ nạn đầu thập niên 90 thì không chỉ 2 triệu mà có thể 4 triệu, 6 triệu hay nhiều hơn nữa đã bỏ xứ ra đi.

Quê hương Việt Nam sau 1975 là quê hương để nhớ để thương chứ không phải để sống.

Và sau 35 năm, ngoài trừ một số rất ít, 300 ngàn người thành đạt như nhiều nguồn ước tính và nhà văn Vũ Ngọc Tiến có trích dẫn trong bài viết của ông, đã không về phục vụ đất nước.

Nhà văn thắc mắc tại sao họ lại không về. Câu trả lời cũng không khó lắm. Thứ nhất, dù chia rẽ, kèn cựa, chống đối lẫn nhau, về căn bản họ vẫn là những người chống lại chế độ độc tài Cộng Sản, và thứ hai, họ không muốn thấy những đóng góp của họ chỉ để làm giàu thêm giai cấp tư sản đỏ đang như giòi bọ sinh sôi từ xương máu nhân dân chứ không đem lại lợi ích gì cụ thể cho đại đa số đồng bào đang sống trong nghèo khó.

Tôi cũng rất tâm đắc với suy nghĩ của nhà văn Nguyễn Trọng Tạo trong bài viết Đừng Thêm Những Tháng Tư: “Một dân tộc mà lũ trẻ không biết mơ mộng và người già không biết sám hối, đó là một dân tộc bất hạnh. Hãy trân trọng sự sám hối.” và “Hòa giải là nguyện vọng cấp thiết của người Việt Nam dù trong hay ngoài nước”.

Đúng vậy, những ai có trách nhiệm cho điêu tàn, đổ nát, đói nghèo, lạc hậu, mất đất, mất biển phải sám hối trước tiên linh ông bà và xin lỗi trước nhân dân.

Trải qua một cuộc chiến dài với quá nhiều những hy sinh xương máu, tôi tin, không một người Việt Nam yêu nước nào không muốn sống trong cảnh hòa bình, không mong đất nước mình cường thịnh, hội nhập vào dòng phát triển của cộng đồng nhân loại.

Không chỉ những người lính miền nam, người dân miền nam mà ngay cả những người lính miền bắc, người dân miền bắc, cũng chỉ mong có cơ hội được trở về căn nhà xưa, với ruộng lúa nương dâu, với cha mẹ già đang chờ đợi.

Cuối cùng, như các chúng ta thấy, không ai thương dân tộc Việt Nam bằng chính người Việt Nam. Bên trong những vòng hoa chiến thắng, mặt trái của những tấm huân chương là máu thịt của hàng triệu người Việt Nam đổ xuống, là đói nghèo lạc hậu.

Việt Nam phải vượt qua. Việt Nam phải thăng tiến. Nhưng chướng ngại lớn nhất trên con đường dẫn tới một tương tốt đẹp, tự do, dân chủ, giàu mạnh không phải vì thiếu hòa giải, hòa hợp mà quan trọng hơn vì cơ chế độc tài đảng trị như một bức tường đang chắn ngay trước lối đi lên.

Một khi cơ chế độc tài sụp đổ, hòa giải hòa hợp tự nhiên sẽ đến dù lúc đó chưa chắc còn cần thiết nữa.

Trần Trung Đạo

(Ảnh sưu tầm trên internet “hòa giải tại Mỹ”, “hòa giải tại Nam Phi”, “hòa giải tại Việt Nam” )

Tất Thành Cang bị khai trừ đảng, chỉ dấu sắp xét xử

Tất Thành Cang bị khai trừ đảng, chỉ dấu sắp xét xử

Apr 7, 2021 

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ban Bí Thư CSVN khẳng định vi phạm của ông Tất Thành Cang là “rất nghiêm trọng, tạo dư luận xấu, bức xúc trong cán bộ, đảng viên và nhân dân…” Sau bốn tháng kể từ thời điểm bị bắt tạm giam, đến nay ông Cang chính thức bị khai trừ đảng.

Ngày 7 Tháng Tư, Ban Bí Thư CSVN đã có cuộc họp dưới sự chủ trì của ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư CSVN, để xem xét, thi hành kỷ luật ông Tất Thành Cang, cựu ủy viên Trung Ương Đảng, cựu Thành Ủy Viên, cựu phó bí thư thường trực Thành Ủy ở Sài Gòn. Tại cuộc họp, Ban Bí Thư đã quyết định khai trừ ra khỏi đảng đối với ông Tất Thành Cang.

Ông Tất Thành Cang tại cuộc họp Hội Đồng Nhân Dân ở Sài Gòn hồi Tháng Tư, 2019. (Hình: Hữu Khoa/VNExpress)

Theo báo Tuổi Trẻ, sau khi xem xét đề nghị của Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương, Ban Bí Thư nhận thấy ông Tất Thành Cang trong thời gian giữ cương vị ủy viên Trung Ương Đảng, phó bí thư thường trực Thành Ủy ở Sài Gòn “đã vi phạm rất nghiêm trọng nguyên tắc tập trung dân chủ, quy chế làm việc và các quy định của đảng, pháp luật của nhà nước.”

Cụ thể, ông Cang đã gây thiệt hại, thất thoát rất lớn ngân sách nhà nước, bị Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An ở Sài Gòn ra quyết định khởi tố, bắt tạm giam về tội “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí.”

Trước đó hôm 22 Tháng Ba vừa qua, hơn hai năm sau khi nhận kỷ luật “Cách chức,” ông Tất Thành Cang mới bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đề nghị khai trừ ra khỏi đảng do những sai phạm trong thời gian công tác.

Vụ bắt ông Cang diễn ra hôm 16 Tháng Mười Hai, 2020, gây xôn xao công luận sau một thời gian dài có nhiều tin đồn về việc ông này bị bắt và một loạt báo nhà nước phải gỡ bài do vội đăng tin mà chưa xác minh nguồn tin từ công an.

Nguyên do được báo Người Lao Động giải thích: “Vụ án ông Tất Thành Cang cùng 18 đồng phạm cần làm rõ nhiều vấn đề quan trọng, trong đó việc xác định thiệt hại là một trong những vấn đề cần làm sáng tỏ.”

Giới truyền thông trước tư gia ông Tất Thành Cang theo dõi vụ bắt giữ hôm 16 Tháng Mười Hai, 2020. (Hình: Dân Trí)

Liên quan việc này, tờ báo cho biết Viện Kiểm Sát Nhân Dân Thành Phố đã trả hồ sơ cho Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Công An Thành Phố để điều tra lại, vì “trong vụ án có nhiều bị can và thiệt hại về vụ án cần xác định một cách cụ thể, rõ ràng hơn.”

Báo Người Lao Động dẫn hồ sơ của Công An Thành Phố, quy tội cho ông Cang “nắm rõ quy định về việc bán cổ phần phát hành thêm của công ty Phát Triển Nam Sài Gòn (SADECO) phải thực hiện đấu giá và thẩm định giá trị cổ phần, tuy nhiên, vẫn phê duyệt ‘đồng ý’ chủ trương không chỉ đạo đấu giá để chọn cổ đông chiến lược.” Hành động của vị cựu phó bí thư bị truyền thông nhà nước cho là “sai quy định.”

Còn theo báo VTC News, hệ lụy từ hành động của ông Cang là việc phát hành 9 triệu cổ phần cho cổ đông chiến lược (công ty Nguyễn Kim) với giá rẻ hơn giá thị trường, không thông qua thẩm định đấu giá “đã gây thiệt hại hàng trăm tỷ đồng cho nhà nước.”

Việc khai trừ ông Cang ra khỏi đảng là chỉ dấu cho thấy phiên tòa xét xử ông này sắp diễn ra.(Tr.N)

Bà Nguyễn Thúy Hạnh, người tự ứng cử Quốc hội năm 2016 bị bắt giữ tại Hà Nội

 Bà Nguyễn Thúy Hạnh, người sáng lập quỹ 50K nhằm giúp đỡ các tù nhân chính trị ở Việt Nam và là người tự ứng cử Đại biểu Quốc hội hồi năm 2016 đã bị cơ quan An ninh điều tra, công an thành phố Hà Nội bắt giữ. Hiện RFA vẫn chưa xác định được thông tin bà Hạnh bị bắt vì lý do gì.

Bà Đặng Bích Phượng, một người bạn của bà Hạnh được người nhà của bà này kể lại về vụ việc như sau:

“Cô hỏi chị gái của Hạnh, chị gái của Hạnh thì đang ở trong Phú Yên.

Cái việc này thì lại do người bà con của mấy chị em Hạnh báo tin cho người nhà của Hạnh biết.

Chỉ biết cái chuyện là bị bắt ở sảnh chung cư của người bà con, khi mà đưa Hạnh đi (công an – PV) có cấm là không đưa tin hay chụp ảnh gì hết.”

Trong khi đó, nhà giáo Vũ Hùng – một cựu tù nhân lương tâm, chiều cùng ngày đã đến trực tiếp tòa nhà Royal City, nơi bà Hạnh sinh sống, thì được nhân viên lễ tân thông báo là bà Hạnh đã bị bắt sáng nay. Ông Hùng nói qua điện thoại:

“Sáng nay tôi không biết tới (tin bà Nguyễn Thúy Hạnh bị bắt-PV) lúc bấy giờ khoảng hơn 3 giờ thì tôi đang ở xa không có mặt ở Hà Nội.

Tôi mới nghe thông tin như vậy, tôi mới về Hà Nội và tôi đến nhà chị Hạnh ở ở Royal City.

Tôi đến đấy tôi được biết là anh lễ tân nói với tôi,… do tôi đến với anh ấy tôi nói là ‘Tôi muốn đến với nhà chị Hạnh’, thì anh lễ tân nói là là ‘Chị ấy đã bị công an bắt buổi sáng nay với số lượng người đông, khoảng độ 30 người và có đọc lệnh bắt và niêm phong nhà’.”

TRÒ HỀ BẦU CỬ Ở VIỆT NAM.

TRÒ HỀ BẦU CỬ Ở VIỆT NAM.

Cứ 5 năm một lần đảng CSVN lại cho tái diễn cái trò hề bầu cử. Sau đó không lẻ tự mình khen mình, truyền thông đảng lại cho chạy những bài báo đại loại như “Truyền thông nước ngoài đánh giá cao ban lãnh đạo mới của Việt Nam” để mị dân.

Chúng đã đánh tráo khái niệm “lãnh đạo”.

Lãnh đạo là gì? Là những người được dân bầu, dân chọn từ nhiều ứng cử viên trong dân thông qua một cuộc tổng tuyển cử có sự giám sát quốc tế, toàn dân và các đảng đối lập. Đó là kết quả của một quá trình tranh cử mà ứng viên phải đưa ra được các chính sách thuyết phục cử tri, đánh bại chính sách của đối thủ qua các vận động,quảng cáo,tranh luận trên truyền hình.Đó là kết quả của một cuộc kiểm phiếu công khai có camera giám sát và toàn dân phải được xem một cách trực tiếp lá phiếu của họ có tác động đến việc tạo ra một chính quyền mới hay không?

Khi không có những yếu tố này, thành viên mà bộ máy độc đảng áp đặt chỉ là những kẻ cai trị.

Nếu là các nước dân chủ thật sự, các chính trị gia sẽ phân biệt được giữa lãnh đạo và cai trị. Bảo rằng truyền thông thế giới đánh giá cao bọn cai trị Việt Nam là sự phỉ báng vào tri thức của họ. Chẳng lẻ họ chẳng hề biết ở Việt Nam dân không bầu mà có thể gọi tứ trụ là lãnh đạo? Họ chỉ buộc phải nhận món ăn mà họ không muốn nuốt vì áp lực của nhà tù, cái còng và khẩu súng.

Chính vì sợ hãi quyền lực nên họ phải chấp nhận những kẻ họ không bầu nhưng vẫn ngang nhiên ngồi trên đầu họ, ra những đạo luật những chính sách có thể ảnh hưởng đến an nguy đến tính mạng họ và con cháu họ.

Suy cho cùng thì mọi chế độ độc đảng đều làm như thế chứ không chỉ CSVN. Nhưng tại sao có quốc gia có bầu cử dân chủ có quốc gia không?

Bởi vì có quốc gia có những trí thức chân chính có quốc gia trí thức chỉ là những cục phân. .Có quốc gia trí thức có thể thể viết nên những bản hiến pháp để đời cho dân tộc và nhân loại, có thể dẫn dắt nhân dân làm cách mạng dân chủ có quốc gia trí thức chỉ chuyên chỏ mồm, hóng mỏ sang phá hoại nền dân chủ của nước khác, bỏ mặc nền chính trị nước mình cho bọn độc tài thao túng.

Những kẻ cai trị sẽ không bao giờ cho bạn cái quyền quyết định chiếc ghế quyền lực của chúng. Ban phải dùng trí thông minh,sự hy sinh và lòng dũng cảm của mình, vượt qua sự tàn bạo của chúng để giành lấy quyền cai trị lại chúng.

Truyền thông nước ngoài đánh giá cao ban lãnh đạo mới của Việt Nam

VIETNAMNET.VN

Truyền thông nước ngoài đánh giá cao ban lãnh đạo mới của Việt Nam

Một loạt hãng thông tấn lớn trên thế giới, ngày 5/4, đã đưa tin về cuộc chuyển giao lãnh đạo mới ở Việt Nam, đánh giá cao những thành tích mà họ đạt được, đặc biệt là trong thời kỳ dịch Covid-19.

THÁNG TƯ. MỘT BÀI VIẾT CŨ – VẪN CÒN NƯỚC MẮT

+16

+16

THÁNG TƯ. MỘT BÀI VIẾT CŨ

VẪN CÒN NƯỚC MẮT

Tháng tư. Khi cái nóng miền Nam lên đến đỉnh điểm và cờ đỏ giăng đầy lối phố, là đến ngày kỷ niệm. Ngày mà cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt cho rằng: Triệu người vui cũng có triệu người buồn.

Người bên thắng trận có triệu người vui, nhưng thật ra trong niềm vui cũng có chất chứa sâu kín nỗi buồn. Hàng ngàn thanh niên miền Bắc sinh Bắc tử Nam, đã đi và không về cho một chiến thắng cuối cùng. Họ nằm lại và cho đến giờ, cuộc chiến tranh chấm dứt đã 43 năm, gần nửa thế kỷ qua rồi, thịt xương của họ đã thành cát bụi, đã hoà lẫn với đất cát, tro than, cây cỏ. Người thân của họ vẫn trông chờ, tìm kiếm trong vô vọng. Những bà mẹ miền Bắc chiều chiều vẫn ngóng về Nam, thắp nén nhang gọi hồn con về. Cắm nén nhang lên bàn thờ nhiều khi chỉ là khung ảnh trống không có hình, nhiều khi chỉ ghi một cái tên, cũng có khi là chân dung của một người rất trẻ. Họ ra đi trong chiến tranh và không trở về trong ngày hoà bình, thân xác của họ được vùi vội vàng đâu đó và bây giờ không còn dấu tích. Bạn bè, đồng đội trở về nhưng họ không về. Có người cho đến giờ vẫn chưa được công nhận là liệt sĩ. Và hàng ngày những bà mẹ già buồn bã vẫn đợi tin con. Ngày lễ chiến thắng nhiều người vui nhưng mẹ lại buồn dù con mẹ là người lính của đoàn quân thắng trận.

Một người không về là nỗi đau không riêng người mẹ, nó là nỗi xót xa, khổ đau của cha, của anh em và còn là nỗi đau của người vợ mất chổng, những đứa con lớn lên không biết mặt cha. Chiến tranh đi qua như một con lốc dữ, để lại những nỗi đau không lấp được.

Hàng dãy mộ bia trùng trùng điệp điệp ở Trường Son, ở các nghĩa trang liệt sĩ, nhiều đến không còn nước mắt để khóc thương.

Người ta có thể tung hô, hùng hồn đọc diễn văn, vui chơi với ngày chiến thắng. Nhưng những bà mẹ, người cha, người vợ làm sao vui khi vẫn chưa tìm thấy hài cốt người thân của mình, hay chỉ thấy con, cháu mình chỉ còn là nấm mồ hiu quạnh.

Theo thống kê của Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội Việt Nam, trong tất cả các cuộc chiến tranh kể từ sau năm 1945 (bao gồm Chiến tranh Đông Dương, Chiến tranh Việt Nam, Chiến tranh biên giới Tây Nam, Chiến tranh biên giới Việt-Trung và một số chiến dịch chống thổ phỉ và FULRO), cả Việt Nam có trên 1.140.000 liệt sĩ. Theo tài liệu thống kê của cổng thông tin điện tử ngành chính sách quân đội – Cục chính sách – Tổng cục Chính trị – Bộ Quốc phòng thì đến năm 2012, toàn quốc có 1.146.250 liệt sĩ và khoảng 600.000 thương binh, trong đó có 849.018 liệt sĩ hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ.(Wikipedia)

Bên thua cuộc là hàng triệu người buồn. Họ bị mất nhiều thứ: công việc, nhà cửa, tương lai không biết về đâu? Là chia ly, là ly tán, là những bất hạnh dồn dập.

Họ cũng có những người thân cầm súng chết trong cuộc chiến. Và cũng có rất nhiều người không về. Trong cơn hoảng loạn của tháng ba, cả tiểu đoàn Thuỷ quân lục chiến bị kẹt lại ở biển Thuận An, pháo dội, súng nổ, nhiều người đã chết và vùi thây trong hố chôn tập thể. Trên con đường từ Phú Bổn về trong những ngày cuối tháng tư, bao nhiêu xác người đã nằm lại bên đường, họ nằm đó và cát bụi thời gian phủ thây họ, gia đình bặt tin và lấy ngày đó làm ngày giỗ. Những ngày cuối của cuộc chiến, xác người vẫn ngã xuống và nhiều người bây giờ cũng không tìm thấy xương cốt mộ bia. Rồi khi lá cờ của bên chiến thắng tung bay trên những thành phố, hàng trăm ngàn người vào trại cải tạo, và hàng ngàn người cũng không trở về, họ chết và thân xác được chôn vội vàng giữa vùng đồi núi xa lạ hoang vu. Người thân của họ đi tìm mà mấy người tìm gặp.

Con số 220.357 binh sĩ VNCH tử trận được Lewy dẫn từ tài liệu lưu trữ của Bộ quốc phòng Mỹ, tính từ năm 1965 đến năm 1974. Cộng thêm con số tử trận trong giai đoạn 1974-1975 và trước đó cho ra ước tính khoảng 300.000 tử trận. Nhà sử học R.J. Rummel đưa ra con số ước tính cao nhất có thể lên tới 313.000 tử trận.

Theo thống kê chi tiết của Jeffrey J. Clarke thì tính từ năm 1960 tới 1974, Quân lực Việt Nam Cộng hòa có 254.256 lính tử trận. Cộng thêm con số tử trận trong các năm 1956-1959 và năm 1975 thì số lính Việt Nam Cộng hòa tử trận ước tính là khoảng 310.000 người.

Sau năm 1975 ở miền Nam có hơn 1.000.000 người thuộc diện phải ra trình diện. Riêng ở Sài Gòn có 443.360 người ra trình diện, trong số đó có 28 viên tướng, 362 đại tá, 1.806 trung tá, 3.978 thiếu tá, 39.304 sĩ quan cấp uý, 35.564 cảnh sát, 1.932 nhân viên tình báo, 1.469 viên chức cao cấp trong chính quyền, và 9.306 người trong các “đảng phái phản động”.

Hàng trăm ngàn người đi về phía biển, hàng triệu người bất chấp hiểm nguy đi ra biển và hàng trăm ngàn người chôn vùi thân xác dưới đáy đại dương. Hàng trăm, hàng ngàn người đàn bà bị hãm hiếp trên con đường đi về phía biển ấy, có người bị chết xác quăng xuống biển, cũng có người đi được đến nơi và sống đến bây giờ, nhưng dấu tích của vết thương theo suốt đời họ, không xoá được. Có hàng trăm, hàng ngàn cô gái bị bắt đi và mấy chục năm rồi không tin tức, có thể họ chết lần mòn trong những căn nhà chứa ở Thái Lan. Theo thống kê của cơ quan Tị nạn Liên Hiệp quốc thì có khoảng 500.000 người vượt biên đã bỏ xác ở biển Đông. Thế giới cho rằng đó là cuộc di dân tồi tệ nhất của lịch sử.

Nỗi đau tức tưởi đó làm sao quên, nên tháng tư đối với họ là tháng nước mắt.

Như thế, trong ngày chiến thắng của bên thắng cuộc, cả hai phía vẫn còn những nỗi đau khó xoá. Cả hai phía đều vẫn còn nước mắt. Nước mắt khóc cho một dân tộc bất hạnh có cuộc chiến tranh dài nhất của thế kỷ hai mươi. Một cuộc chiến tranh giữa anh em mà đã 43 năm rồi vẫn chưa hàn gắn được. Thời gian đã trôi qua, cuộc chiến tranh đã lùi xa, nhưng VẪN CÒN NƯỚC MẮT.

15.4.2018

DODUYNGOC

Luật đất đai và tài chơi chữ “siêu đểu”

Luật đất đai và tài chơi chữ “siêu đểu”

Bởi  AdminTD

Hà Sĩ Phu

1-4-2021

Trí tuệ của ông tổ Cộng sản Karl Marx thì ảo tưởng, phản khoa học, hoành tráng một cách ngớ ngẩn, khi đem áp dụng thì kết quả đều ngược lại với dự định. Nhưng những kẻ ôm chặt quyền lực CS thì không ngớ ngẩn chút nào mà tinh ranh, đứng về mặt tranh giành quyền lợi thì phải nói thuộc loại siêu đẳng, biết lợi dụng và quyết lợi dụng những điều ngớ ngẩn đẹp đẽ của Marx để mê hoặc và trục lợi.

Chỉ cần soi vào một dòng ngắn ngủi trong Hiến pháp CS đủ thấy rõ sự tinh khôn (tinh ranh) có tính chất bao trùm: “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”.

Thoạt nghe thì thấy bình thường, thậm chí hợp lý, nghiêm túc và… hoành tráng. Nhưng xét kỹ sẽ thấy chữ nọ phủ định chữ kia, mọi giá trị bị mất sạch một cách không nghiêm túc chút nào. Hãy xem:

– Chữ TOÀN đã làm mất giá trị chữ DÂN. Nói “toàn dân, toàn nhân dân, toàn dân tộc” một cách chung chung thì chỉ có lợi cho tầng lớp đại diện tối cao mà không ích lợi gì cho những người dân, những công dân, với tư cách là những số phận, những sinh mệnh của những con người cá nhân cụ thể, mà người dân trước hết lại cần điều thiết thân đó. Nhân danh “toàn dân” mà độc tài đảng trị thì mỗi người dân phỏng có được gì? Ngay trong bản tuyên ngôn độc lập HCM cũng trích một câu về dân quyền, quyền con người của hiến pháp Hoa kỳ nhưng lại “suy rộng” để lái sang quyền của cả quốc gia (mà ĐCS sẽ là người đại diện duy nhất)!

– “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân”? Bên cạnh phần đất đai của chung xã hội, người dân trước hết cần quyền sở hữu trên mảnh đất riêng mà mình làm chỗ ở và sản xuất và kinh doanh để sinh sống, thì ĐCS không cho hưởng cái quyền thiêng liêng tự nhiên ấy, cái quyền mà bất cứ một con chim, con thú nào cũng phải tự giành lấy và bảo vệ bằng tất cả sức lực của nó để được sinh sống. Chữ “Sở hữu toàn dân” đã triệt tiêu quyền sở hữu cá nhân về đất đai, là triệt tiêu quyền sống một cách tự nhiên của mỗi con người!

– Chữ “Nhà nước đại diện chủ sở hữu” đã triệt tiêu giá trị của chính chữ “sở hữu toàn dân” ngay trước đó, vì toàn dân tuy có “sở hữu” về danh nghĩa hờ nhưng “chủ sở hữu” tức cái “sổ đỏ” mang tính luật pháp thì lại nằm trong tay Nhà nước. Một Nhà nước dù có dân chủ cũng không thể chiếm mất cái “sổ đỏ sở hữu” của mỗi người dân, chứ huống chi cái Nhà nước CS thì chỉ là công cụ của ĐCS để cai trị dân, việc bầu cử ra Nhà nước chỉ là trò giả tạo do ĐCS bày ra mà ai cũng biết, thì trao cái “sổ đỏ sở hữu” cho một Nhà nước như thế là dân mất trắng!

– Chữ “quản lý đã triệt tiêu giá trị của chữ “sở hữu, vì tuy có sở hữu mà không được quyền quản lý thì cũng không có giá trị gì. Ví dụ như ông chồng CỦA tôi, bà vợ CỦA tôi nhưng lại do người khác QUẢN LÝ, việc đi-đứng-nằm-ngồi-thức-ngủ… lại do người khác chỉ huy, thì …có ai chịu được không? Ông chủ, bà chủ như thế thì cũng bị “lão quản lý” nẫng tay trên một cách ngang nhiên.

– Sau khi đã dùng chữ TOÀN để vô hiệu hóa chữ DÂN, dùng chữ ĐẠI DIỆN SỞ HỮU để vô hiệu hóa chữ SỞ HỮU, dùng chữ QUẢN LÝ để vô hiệu hóa chữ SỞ HỮU, thì còn thêm chữ THỐNG NHẤT để đóng chốt bất di bất dịch, đồng thời gây ảo tưởng rằng toàn xã hội, tức dân và chính quyền đã đồng thuận, đã nhất trí, đã “thống nhất” với nhau như vậy rồi, không thay đổi gì nữa nhé! Thế là sự gian trá đã được “đổ bê tông”, kẻ nào chống lại chỉ là húc đầu vào đá. Ôi chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi nhưng xảo trá tinh khôn một cách tuyệt hảo, đủ để chiếm sạch một quyền sống tự nhiên của tất cả đám dân đen.

Chẳng những chiếm đoạt về mặt kinh tế mà cả về chính trị và văn hóa-tư tưởng, vì một khi đã mất đi cái mảnh đất riêng bất khả xâm phạm, tức mất đi cái “hòn đá tảng” để đứng trên đó mà sinh sống thì người dân chỉ còn cách phục tùng, nói theo, làm theo một cách tuyệt đối, vì nhu cầu sinh tồn. Cho nên cái dòng chữ ngắn ngủi trong Hiến pháp “đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” thật ra là hòn đá tảng, là cương lĩnh, là mẹo để ĐCS tồn tại trên đầu nhân dân. Tuy cũng gọi là có Luật, nhưng thuật cai trị của ĐCS thực chất là bằng nhũng Mẹo rất tài tình.

– Chơi chữ tài tình để cướp đất! Xin bái phục Bậc thày của sự ranh ma!

– Thế mới biết: Trí tuệ Cộng sản tập trung hết vào ĐẤT và GHẾ vậy!

Xin đồng tình với ý kiến của CLB Lê Hiếu Đằng [1]: nếu không sửa cái chìa khóa là Luật đất đai này thì mọi sự sửa đổi cũng là vô ích.

[1] https://baotiengdan.com/2021/04/01/tuyen-bo-cua-clb-le-hieu-dang-ve-cai-cach-tu-phap-va-chinh-sach-so-huu-dat-dai/