CHUYỆN… THỜI KỲ BAO CẤP!

No photo description available.

CHUYỆN… THỜI KỲ BAO CẤP!

Đây là một cái đơn viết ngày 22/2/1986, để xin phép chính quyền Thanh Hoá cho vận chuyển cái tủ gỗ cũ đi Hà Nội. Người viết đơn này cũng là chủ nhân của cái tủ cũ cam đoan rằng đây là cái tủ cũ và cho anh trai.

Những người chưa sống qua thời bao cấp thấy đây là chuyện hết sức kỳ quái. Chỉ là cái tủ cũ thôi mà chứ có phải hàng quốc cấm đâu, sao phải làm đơn từ khổ thế! Nhưng nếu đặt vào không gian thời bao cấp thì chuyện này hết sức bình thường.

Suốt thời kỳ bao cấp, những người lãnh đạo đất nước dựng lên những rào cản, cấm sự tự do lưu thông phân phối. Nhà nước quản lý hàng hoá và phân phối theo kế hoạch, kể từ hạt lúa, mét vải, cái kim sợi chỉ, quyển sách vở học trò, chiếc xe đạp, điếu thuốc lá, cái bát ăn cơm, con gà con lợn… Ai tự vận chuyển, bán những thứ do mình sản xuất được hoặc mua đều vi phạm luật của nhà nước, bị tịch thu hàng và phạt nặng.

Thậm chí, người con bị bệnh, mẹ muốn đưa con đi đến bệnh viện chữa trị cũng phải làm đơn xin phép chính quyền.

Sau này Chính phủ bỏ tình trạng đó và gọi là “Đổi mới”.

Đó là lý do tại sao ông em cho ông anh cái tủ cũ phải viết đơn cam đoan là tủ cũ của mình “cho” chứ không phải “mua bán” là như vậy.

ST/ Tv THANH LƯƠNG chuyển đăng

Quỷ Ám

Quỷ Ám

Tưởng Năng Tiến

 Nhà báo Chu Vĩnh Hải vừa gửi đến độc giả xa gần một status ngắn, tóm lược về cuốn Lenin A New Biography (của Dmitry Volkogonov) với dăm ba tình tiết tuy không có gì “thú vị” nhưng khá bất ngờ :

“Phân tích những tài liệu chưa từng được xuất bản trước đó, Volkogonov cho rằng rõ ràng lãnh tụ giai cấp vô sản trên thực tế rất khác với chân dung huyền thoại mà những người cộng sản tôn vinh. Một số trong những minh chứng cho kết luận đó là:

Sắc lệnh của Lenin về phá hủy hơn 70.000 nhà thờ Chính thống giáo.
– Vào lúc cuối đời, Lenin đã yêu cầu cho xyanua để tự vẫn.
– Lenin đã đồng ý nhượng hàng triệu km vuông lãnh thổ, khi Đức đe dọa chiếm đóng Nga nhằm duy trì quyền lực bằng bất cứ giá nào.
– Đáp lại cuộc tấn công xảy ra năm 1918 nhằm vào ông, Lenin đích thân ra lệnh hành quyết hàng nghìn đối tượng … Cuộc ‘thanh trừng Đỏ’ đó được Stalin tiếp tục cho đến khi ông này qua đời với kết quả là hàng triệu người đã bị thiệt mạng.
– Lenin đã ủng hộ việc lập ra GULAG, phát triển hệ thống lao động cưỡng bức và quyết định đuổi trí thức cũ ra nước ngoài, gọi những người này là ‘cứt’ ….

‘Thật khó để ngờ rằng Vladimir Lenin đã cố gắng phấn đấu trao tặng hạnh phúc và sự phồn vinh cho toàn thể mọi người, hoặc chí ít là cho lực lượng mà ông gọi là giai cấp vô sản. Tuy nhiên, giờ đây chúng tôi hiểu rằng để xây dựng cái gọi là hạnh phúc đó, ông coi việc đổ máu, sử dụng bạo lực và tiêu diệt tự do là hành động hoàn toàn hợp pháp’, tác giả Volkogonov kết luận.”

Kết luận như trên e có phần hơi hời hợt. Từ Việt Nam, nhà báo Nguyễn Thông có nhận định thấu đáo hơn: “Với người cộng sản, nhất là những ông trùm như Karl Marx, Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông… thì cách mạng phải sắt máu, quyết liệt, một mất một còn, đổ máu hy sinh. Đã cách mạng là phải đánh nhau, giết chóc.”

Dù Hồ Chí Minh chưa đạt tầm mức quốc tế, so với những nhân vật thượng dẫn (và số nạn nhân của Bác cũng còn hơi ít ỏi) nhưng xét về bản chất thì sự dã man và tàn độc của Người – đối với đám dân Việt – cũng chả kém cạnh chi ai.

“Trong những điều khoản của Hiệp định Genève 1954 không nói đến lực lượng tập kết là thiếu nhi, học sinh, nhưng với tầm nhìn chiến lược, Đảng, Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lựa chọn một số con em cán bộ, gia đình chính sách… đưa ra miền Bắc.” (“Bác Hồ Ươm Mầm ‘Hạt Giống Đỏ” Cho Cách Mạng Miền Nam.” Vietnamnet 12 May 2020).

Sau khi “nướng” gần sạch đám  trẻ con này, Bác và Đảng liền kiếm ngay “mớ” khác – vẫn theo như nguyên văn lời của tác giả Vũ Thị Kim Yến :

Sau cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968, dự báo cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước có thể còn kéo dài, Chủ tịch Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị quyết định tiếp tục đưa con em cán bộ, chiến sĩ miền Nam ra Bắc đào tạo. Hàng chục nghìn con em từ 9-10 tuổi và đồng bào miền Nam đã lội bộ vượt Trường Sơn đầy máu lửa ra Bắc, ngược đường với các đoàn quân của miền Bắc nườm nượp chi viện cho tiền tuyến lớn miền Nam.”

Nhà báo Việt Hoài Tuổi Trẻ Online cho biết thêm chi tiết :

Từ 1954-1974, đã có ba đợt đưa các em ra Bắc với qui mô lớn: 1954-1955: đưa ra theo con đường tập kết, chủ yếu bằng tàu biển; 1960-1964: đưa ra qua đường công khai đi Campuchia, từ Campuchia bay về Hà Nội; 1968-1972: đi bằng đường giao liên vượt Trường Sơn. Suốt 21 năm cho đến ngày đất nước thống nhất, gần 30.000 học sinh miền Nam – những núm ruột của miền Nam đau thương, ngoan cường, bất khuất – đã được những nếp nhà, vòng tay của các bà mẹ, người cha, các thầy cô giáo miền Bắc nâng niu đùm bọc.”

 Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh!

Tình cảm của Người dành cho giới phụ nữ Việt Nam cũng bao la và đậm đà không kém :

“Tập kết theo nguyên tắc: Đưa ra Bắc hạng trai trẻ có thể làm việc đắc lực và sản xuất giỏi cùng hạng có uy tín có khả năng; bỏ lại trong Nam hạng lão nhược có thể làm một gánh nặng cho quốc gia. Cố ý gây phân ly chia cách, làm thế nào để mỗi gia đình đều có kẻ đi người ở.

Gấp rút tạo thêm nhiều liên hệ giữa thành phần tập kết ra Bắc và dân chúng Miền Nam: đặc biệt là tổ chức những đám cưới cấp tốc khiến cho hàng chục vạn binh sĩ và cán bộ Việt cộng ra đi bỏ lại trong Nam bấy nhiêu cô vợ trẻ, có những cô chỉ ăn ở với chồng được đôi ba hôm. Bấy nhiêu cô vợ trẻ và gấp đôi gấp ba chừng ấy cha mẹ già cùng cô cậu chú bác v.v… là một lực lượng đáng kể. Bằng chính sách tập kết và gây liên hệ này, cộng sản cưỡng bức một số người về sau phải làm nội tuyến cho chúng…

Như vậy, cuộc chiến hiện nay không hề khởi đầu từ những bất mãn chống một chế độ độc tài gia đình trị, không hề khởi đầu từ sau việc chính quyền Sài Gòn từ chối cuộc tổng tuyển cử 1956, không hề khởi đầu từ ngày khai sanh mặt trận nọ mặt trận kia.

Cuộc chiến này xuất hiện ngay từ những cuộc liên hoan chia tay giữa kẻ ở người đi trong thời hạn 300 ngày tập kết, những cuộc liên hoan có hát có múa, có bánh trái tiệc tùng… Nó xuất hiện ngay từ những đám cưới vội vã sau ngày đình chiến, những đám cưới lắm khi tổ chức tập thể, do trưởng cơ quan, trưởng đơn vị chủ tọa. Nạn nhân đầu tiên của cuộc chiến này không phải là những kẻ ngã gục vào 1958, 1959, mà là những cô gái tức khắc biến thành góa bụa từ 1954. (Võ Phiến.“Bắt Trẻ Đồng Xanh.” Tạp Chí Bách Khoa Oct. 1968).

Hiệp Định Geneve, cũng như Hiệp Định Paris, đối với Bác và Đảng – rõ ràng –  đều chỉ là một mớ giấy lộn. Tổng Tuyển Cử (1956) hay Đình Chiến (1973) cũng thế. Hoà bình là từ ngữ không hề có trong tự điển của những người cộng sản. Họ nhất định phải nhuộm đỏ hết cả nước VN (bằng mọi giá và mọi cách) thì mới thoả lòng.

Cứu cánh biện minh cho mọi phương tiện. Phương tiện ở đây không chỉ là sinh mạng của hằng triệu thanh niên trai trá́ng mà còn là những vành khăn tang trên đầu góa phụ, và vô số những mảnh đời thơ ấu (bị thẳng tay cướp đoạt) của đám nhi đồng nước Việt.

Dù vậy, số nạn nhân của chiến tranh giải phóng (tại Việt Nam) vẫn không đáng kể – nếu so với cuộc Cách Mạng Tháng Mười. Sự dị biệt cần phải nêu ra ở đây là chính phạm ở Nga đã bị nhận diện nhưng kẻ thủ ác ở nước ta thì vẫn ở trong tình trạng tại đào.

Hôm 21 tháng 4 năm 2020, BBC cho hay: “Nhiều quốc gia từng thuộc Liên bang Xô Viết đã tháo bỏ tượng Lenin khỏi các nơi công cộng.” Cũng trên diễn đàn này, một nghị sĩ Nga, bà Natalya Poklonskaya nhắc lại lời kêu gọi … đã đến lúc cần đưa thi hài Lenin khỏi Quảng Trường Đỏ.

Cũng cùng thời điểm này, vào năm 2020, giới truyền thông VN vẫn đồng loạt đưa tin :

Bao giờ mà những tội đồ của một dân tộc vẫn còn được sùng kính (cho dù là sự sùng kính giả tạo chăng nữa) thì đất nước khó mà tránh cảnh lầm than!

Tưởng Năng Tiến
5/2021

Viết bài ‘ảnh hưởng’ đến bầu cử, một blogger Việt Nam bị bắt

VOA Tiếng Việt 

Công an ở tỉnh Vĩnh Phúc vừa bắt giam ông Trần Ngọc Sơn, người dùng Facebook với tên Trần Giảm, vì đăng nhiều bài viết “đả kích chính quyền”, “ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình an ninh liên quan cuộc bầu cử” sắp diễn ra.

Cổng thông tin Công an Vĩnh Phúc hôm 20/5 loan tin rằng ông Trần Ngọc Sơn, 56 tuổi, bị bắt với cáo buộc “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân,” theo Điều 331 Bộ luật hình sự.

Chính quyền Vĩnh Phúc cho rằng ông Sơn “đăng tải nhiều bài viết, hình ảnh, video có nội dung đả kích, xuyên tạc, bôi nhọ, xúc phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, chính quyền địa phương và cơ quan, tổ chức của Đảng”.

Những bài viết và video của ông Sơn bị cho là “có tác động tiêu cực đến an ninh trật tự, ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình an ninh liên quan cuộc bầu cử Đại biểu Quốc hội khóa XV và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kì 2021-2026”.

Trong một đoạn bình luận hôm 8/5 về việc so sánh bầu cử Việt Nam và Mỹ, trang Facebook Trần Giảm viết: “Bọn Mỹ lắm chuyện, bầu cử xong rồi mà luật pháp vẫn soi mói nhau để phế truất người thắng cử. Bọn ta cộng sản văn minh hơn, bầu lúc nào cũng 89%-99% thành công tốt đẹp, còn nhìn xa trông rộng đến 2045 và lâu dài hơn nữa, kể cả nhiều kẻ ngu tham, không hiểu biết Hiến pháp và pháp luật, nhưng vẫn làm lãnh đạo tốt.”

Trong diễn biến liên quan, hôm 20/5, tổ chức nhân quyền Article 19 có bài viết “Việt Nam cần chấm dứt đàn áp tiếng nói độc lập trước bầu cử”, trong đó kêu gọi Hà Nội nên trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho những người có nguyện vọng ứng cử nhưng đang bị giam giữ như Trần Quốc Khánh, Lê Trọng Hùng, Lê Chí Thành, và thực hiện các bước để bảo đảm quyền tự do ngôn luận, kể cả trên mạng, trong mọi vấn đề liên quan đến bầu cử Quốc hội.

Ông Matthew Bugher, Trưởng Chương trình châu Á của tổ chức Article 19, nói: “Việc giam giữ những ứng cử viên tự ứng cử chỉ vì đã thảo luận về luật pháp và chính trị của Việt Nam trên mạng xã hội là bằng chứng cho thấy cuộc bầu cử sắp tới sẽ chẳng có gì khác ngoài một trò hề”.

“Chắc chắn không ai có thể mong đợi một cuộc bầu cử tự do và công bằng ở Việt Nam, nhưng các biện pháp đàn áp khốc liệt của nhà cầm quyền đối với giới bất đồng chính kiến là rất đáng báo động.”

Theo tổ chức Article 19, làn sóng đàn áp gần đây của Việt Nam trước thềm bầu cử Quốc hội ngày 23/5 trái với các nguyên tắc quốc tế về tự do ngôn luận và bầu cử cũng như nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị.

“Đối thoại cởi mở và quyền tự do bày tỏ ý kiến phản biện là những yếu tố nền tảng của nền dân chủ và đặc biệt quan trọng trong thời gian bầu cử,” ông Bugher nói. “Việt Nam nên chấm dứt tình trạng quấy rối các ứng cử viên độc lập và thực hiện các bước ngay lập tức để thúc đẩy một nền truyền thông tự do, độc lập và đa dạng.”

Truyền thông Việt Nam hôm 19/5 dẫn lời Trung tướng Tô Ân Xô, Phát ngôn viên Bộ Công an cho biết: “Các thế lực thù địch, phản động, phần tử xấu ngày càng có nhiều âm mưu, hoạt động chống phá quyết liệt, ngày càng manh động, liều lĩnh”, và kêu gọi cảnh giác với “những âm mưu, phương thức, thủ đoạn chống phá cuộc bầu cử, lợi dụng cuộc bầu cử để chống phá Đảng, Nhà nước.”

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com

hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

Viết bài ‘ảnh hưởng’ đến bầu cử, một blogger Việt Nam bị bắt

Công an ở tỉnh Vĩnh Phúc vừa bắt giam ông Trần Ngọc Sơn, người dùng Facebook với tên Trần Giảm, vì đăng nhiều bài viết “đả kích chính quyền”, “ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình an ninh liên quan cuộc bầu cử” sắp diễn ra.  

CHỤP ẢNH GIÙM TÔI

Le Thien is feeling pained.

Bà ngoại quê ở Nha Trang năm nay 82 tuổi rồi mà mỗi ngày vẫn phải còng lưng bán từng cái bánh bèo ngọt để nuôi đứa cháu

Tôi nhìn tấm hình này mà thấy đau xót đứt ruột

CHỤP ẢNH GIÙM TÔI

Anh về Nước chụp giùm tôi tấm ảnh

Cảnh người tù lao động chốn rừng sâu

Áo tả tơi, gầy ốm, mặt xanh xao

Anh hãy chụp giùm tôi hình ảnh ấy

Anh đừng bảo đã chưa lần được thấy

Cảnh quê nhà đói rách mỗi lần thăm

Vì Cộng nô che giấu cảnh điêu tàn

Hay anh thích về khoe cùng hàng xóm?

Chụp giùm tôi những nấm mồ lồi lõm

Nơi nghĩa trang đổ nát đã bao mùa

Người anh hùng Quân Lực thuở năm xưa

Bao năm vắng không nén hương sưởi ấm

Chụp giùm tôi cô nữ sinh tóc ngắn

Tà áo dài trinh trắng thật dễ thương

Nào ngờ đâu là gái đứng bên đường

Đưa rước khách kiếm ăn vì cuộc sống

Anh hãy chụp cụ già đang gồng gánh

Lưng đã còng còn vác nặng trên vai

Cụ bán bưng để kiếm sống từng ngày

Anh đừng bảo quê hương giờ đổi khác

Hãy nhìn xem trẻ em ngồi bươi rác

Từng ve chai, mãnh giấy vụn bên đường

Tim tôi đau quằn quại thật xót thương

Chúng tìm bánh, món ăn thừa sót lại

Nếu còn thương Quê hương nghèo quằn quại

Xin anh đừng chụp ảnh bên nhà cao

Hãy đứng lên, nhìn thẳng bọn cường hào

Và hãy đợi một ngày mai tươi sáng

Giòng máu anh nếu còn nuôi uất hận

Bởi Cộng nô loài khát máu vô tình

Xin chụp giùm cảnh sống đời điêu linh

Của dân Việt bao năm dài đói rách.

Nguyễn Vạn Thắng

Người Việt Nam dùng 1/4 thời gian trên điện thoại để ‘lướt Facebook’.

  Không còn tin tưởng “Báo chí lề đảng” trong nước, dân VN tìm đọc tin trên internet, facebook, youtube…Nhà nước Cộng sản Việt Nam tăng cường nỗ lực kiểm soát …

* Người Việt Nam dùng 1/4 thời gian trên điện thoại để ‘lướt Facebook’.

Một báo cáo mới được công bố cho biết người Việt Nam trung bình sử dụng 25% thời gian trên điện thoại thông minh để “lướt Facebook” và 12% thời gian để xem YouTube.

Theo báo cáo về “Thị trường ứng dụng di động 2021” do Appota, công ty cung cấp các giải pháp nền tảng và nội dung cho ngành công nghiệp giải trí số tại Việt Nam, phát hành, Việt Nam có khoảng 70% dân số sử dụng điện thoại di động, trong đó có 64% thuê bao kết nối 3G và 4G.

Tỷ lệ người dùng internet cũng chiếm 70%, với trung bình 6,5 giờ/ngày, trong đó, 95% dùng internet qua thiết bị di động với trung bình 3,3 giờ/ngày.

Nền tảng số chiếm nhiều thời gian của người Việt nhất vẫn là Facebook, với 25% thời gian, và kế đó là YouTube chiếm 12% thời gian dùng điện thoại của người Việt Nam. Tiếp theo là Zalo (7%), Messenger (6%) và TikTok (4%).

Việt Nam được xem là quốc gia có tỉ lệ dân số sử dụng internet cao trong khu vực và là thị trường đầy tiềm năng cho các nền tảng số, ngành công nghiệp quảng cáo, giải trí, thương mại số.

Vẫn theo báo cáo của Appota, năm 2020, TikTok trở thành ứng dụng phát triển mạnh nhất với 30% người dùng di động tại Việt Nam cài đặt ứng dụng, khiến TikTok trở thành mạng xã hội phổ biến thứ 4 tại Việt Nam, sau Facebook, Zalo và Instagram.

Lý giải cho sự bùng nổ này, báo cáo của Appota cho rằng tình trạng cách ly, giãn cách xã hội đã góp phần giúp TikTok trở thành ứng dụng giải trí phổ biến nhất với gần 2 triệu lượt tải mỗi tháng, với hầu hết người dùng là thuộc thế hệ Z, từ 16-24 tuổi.

Chính vì vậy, Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã tăng cường nỗ lực kiểm soát Internet, kêu gọi kiểm soát chặt chẽ hơn các mạng xã hội và xóa bỏ các nội dung mà họ cho là nói xấu chế độ, chống lại những quan niệm trái ngược với đảng như là đa nguyên chính trị, tam quyền phân lập, dân chủ & tự do, xã hội dân sự…

Các lực lượng an ninh mạng của Việt Nam như Lực lượng 47 của quân đội hay bộ phận A68 của công an được thành lập và củng cố từ nhiều năm qua với nhiệm vụ “chống lại quan điểm ‘sai trái'” trên internet này trong bối cảnh “cuộc đàn áp những người chỉ trích nhà nước độc đảng ngày càng lan rộng”.

* Ở các nước tự do dân chủ “lực lượng an ninh mạng” được thành lập cho những mục đích bảo vệ an ninh quốc gia như chống tin tặc, chống các cuộc tấn công mạng đòi tiền chuộc (ransomware) bảo vệ kinh tế đất nước….

Còn ở VN thì An ninh mạng là để bảo vệ đảng CS và đàn áp đối lập?

TL VOA & BBC & RFA

May be an image of phone, screen and text

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Con Ở Miền Nam Ra Thăm Lăng Bác

Tưởng Năng Tiến

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Con Ở Miền Nam Ra Thăm Lăng Bác

May be an image of 2 people, people standing, outdoors and text

Trong quyển Lịch Sử Tây Nam Bộ 30 Năm Kháng Chiến có đoạn ghi rằng :

“Mùng 2 Tết Nguyên Đán năm Ất Mùi (1955), trong buổi chúc tết Bác Hồ tại Phủ Chủ tịch, đồng chí Nguyễn Văn Kỉnh thay mặt đồng bào Nam bộ dâng tặng Bác cây vú sữa.

Bác đã xúc động đến ngấn lệ khi biết đây là cây vú sữa của đồng bào vùng tận cùng của Tổ quốc. Cũng từ đó, cây vú sữa đã trở thành biểu tượng tấm lòng Bác Hồ đối với miền Nam và của miền Nam đối với Bác Hồ. Nhưng ai là người trực tiếp gửi tặng Bác cây vú sữa, nguồn gốc cây vú sữa là ở đâu?”

Chèng ơi, sao mà hỏi khó nhau dữ vậy? Hồi đó, miền Nam có cả đống người ái mộ Bác Hồ chớ đâu phải một hay hai. Làm sao mà biết chính xác “ai là người trực tiếp gửi tặng Bác cây vú sữa” cho được, mấy cha?

Khó như vậy mà hai phóng viên của báo Tuổi Trẻ (Hồ Văn Phương và Phương Nguyên) cũng đã thực hiện được kỳ tích đó. Hai người lặn lội tuốt xuống xã Trí Phải, huyện Thới Bình, tỉnh Cà Mau để làm một thiên phóng sự (“Ai Gửi Tặng Bác Hồ Cây Vú Sữa Miền Nam”) tuy hơi hoang đường nhưng vô cùng hấp dẫn :

“Chúng tôi thuê tắc ráng xuôi kinh 10 tới thẳng nhà ông Nguyễn Văn Phận – một nhân chứng của những ngày tập kết lịch sử. Ngày trước ông là tổ trưởng tổ Đảng ấp 10, xã Trí Phải. Trong những ngày tháng tập kết đầy xúc động ấy, ông là người đón, đưa bộ đội về xã, về Vàm Chắc Băng chuẩn bị lên đường ra Bắc.”

“Ông kể: Khi lễ tiễn đưa sắp kết thúc, mẹ Tư hai tay ôm cây vú sữa nhỏ bước tới đưa cho anh Ba Kiên (khi đó là đại đội trưởng đại đội pháo của tiểu đoàn 307), nhắn gửi tặng Cụ Hồ. Ai nói gì thì nói, riêng tôi và nhiều người nữa ở xã này biết rõ cây vú sữa ấy là do mẹ Tư gửi tặng Bác Hồ. Nó được cô Bảy (con gái mẹ Tư, hiện còn sống ở kinh 9) bứng từ nhà ông Năm Đươn, cha nuôi của mẹ Tư hồi xưa.”

“Hồi đó, cô Bảy chỉ mới 14 tuổi. Cô kể: ‘Khi các chú với tía mang balô lên Vàm Chắc Băng tập kết, mẹ gọi tôi vào nói: Tụi nó đi mà không có gì gửi cho Cụ Hồ. Mày chạy xuống nhà ngoại bứng về cho má cây vú sữa gửi cho Cụ nhanh lên!”

“Chẳng ai trả lời được câu hỏi tại sao mẹ Tư lại tặng cây vú sữa mà không là cây khác.”

“Cô Bảy kể lại: “khi đã ở cái tuổi ‘gần đất xa trời,’ mẹ cô nói với con cháu rằng muốn được một lần ra thăm lăng Bác để coi lại cây vú sữa bà tặng Cụ Hồ bây giờ ra sao. Nhưng mong ước chưa thực hiện vì không có điều kiện thì mẹ đã ra đi mãi mãi. Bây giờ mộ mẹ nằm đó, bên cạnh mộ chồng.

Còn cô Bảy, khi kể chuyện thỉnh thoảng lại hỏi chúng tôi: ‘Đã ra thăm lăng Bác lần nào chưa? Kể cho cô nghe với. Lăng có đẹp không? Vô đó có nhìn thấy Bác không? Cây vú sữa có sai quả không?’ Cô hỏi mà chúng tôi không kịp trả lời, mà cũng chẳng trả lời nổi. Họ là vậy đó, vẫn một lòng hướng về với Bác, với đồng bào miền Bắc như cái thời đất nước còn chia cách!”

Ông Nguyễn Hữu Thành – phó ban tuyên giáo tỉnh Cà Mau – cho biết do có quá nhiều ý kiến xung quanh sự kiện “Cây vú sữa miền Nam” nên Tỉnh ủy và UBND tỉnh Cà Mau đã tổ chức cho thẩm tra, và kết luận :

“Cây vú sữa miền Nam gửi tặng Bác Hồ năm 1954 là do gia đình bà Lê Thị Sảnh (thường gọi là mẹ Tư) đại diện nhân dân miền Nam gửi tặng Bác Hồ’. UBND tỉnh cũng đã chấp thuận cho xây dựng bia kỷ niệm ‘Cây vú sữa miền Nam với Bác Hồ’ tại nhà bà Sảnh để kỷ niệm 50 năm những chuyến tàu tập kết.”

Thiệt đọc mà muốn ứa nước mắt. Câu chuyện dù khó tin nhưng vẫn (cứ) vô cùng cảm động. Trên suốt đoạn đường, đi ròng rã cả năm, từ Cà Mau ra Hà Nội, chắc anh Ba Kiên ăn không ngon ngủ không yên vì phải lo chăm sóc cây vú sữa.

Không chừng, có lúc, anh (dám) bỏ uống luôn để lấy nước nuôi cây. Chớ không lẽ cây vú sữa mà mẹ Tư đại diện nhân dân miền Nam dâng Bác mà lại tưới bằng nước đái.

Chỉ có cái quyết định của Ủy ban Nhân dân tỉnh Cà Mau (“cho xây bia tưởng niệm cây vú sữa miền Nam với Bác Hồ”) là có vẻ hơi nặng phần trình diễn. Tưởng gì chớ mộ bia, và bằng khen thì “những gia đình có công với cách mạng” – Bắc cũng như Nam – đâu có thiếu. Nhà nào mà sau vườn không ngổn ngang bia mộ liệt sĩ, và trên tường không treo (tá lả) cả đống bằng khen thưởng.

Thay vì xây bia, để tiền cho cô Bẩy ra ngoài Bắc chơi một chuyến có phải đã hơn không? Hồi 1954, cô Bẩy 14 tuổi. Nhân sinh thất thập cổ lai hy. Sợ rồi cô Bẩy (cũng như mẹ Tư) sẽ qua đời với ít nhiều ân hận là chưa được dịp đi tham quan lăng Bác, và (sẵn dịp) coi lại cây vú sữa năm xưa.

Lại thêm một lần 30 tháng Tư vừa trôi qua. Đất nước đã thống nhất lâu rồi, và đã vài chục năm qua kể từ khi Đảng cương quyết (và dũng cảm) có quyết tâm đổi mới để đưa đất nước đi lên, cho bằng với người ta. Chả lẽ Nhà nước ta không chi nổi một cái vé máy bay, hay vé tầu Thống Nhất, cho cô Bẩy để đền ơn đáp nghĩa sao?

Thôi bỏ đi Tiến à! Đừng có tưởng vậy. Tưởng vậy là tưởng năng thúi. Đảng ta không tạo cơ hội cho cô Bẩy ra Hà Nội đâu phải vì thiếu tiền mà chỉ vì sợ rằng – sau khi tham quan lăng Bác – con mẻ không chịu về thôi.

Chớ ở lại ngoài đó làm chi?

Tham gia biểu tình, đòi lại đất đã bị cướp chớ làm chi!

Úy Trời, có vụ đó nữa sao?

Chớ sao không, coi cái hình chần dần kìa – giữa vườn hoa Chí Linh, trước tượng Lenin – một người đang đi vòng vòng, tay cầm một tấm bảng nhỏ, ghi dòng chữ như sau: “KHA VĂN CHẦU, CÁN BỘ LÃO THÀNH, MỘT THƯƠNG BỆNH BINH, GIA ĐÌNH LIỆT SĨ CÓ CÔNG VỚI CÁCH MẠNG, KIỆN NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN BA LẦN CƯỚP ĐẤT.”

Ủa, mà Kha Văn Chầu là cha nội nào vậy cà?

Ổng là người cùng quê, và cũng cùng thế hệ (chống Mỹ cứu nước) với cô Bẩy đó, chớ ai. Hồi đó, ông Kha Văn Chầu gia nhập Mặt trận Giải phóng miền Nam, được kết nạp vô Đảng vào đúng ngày sinh nhật của Bác (19 tháng 5 năm 63) tại chiến trường Cà Mau, thuộc quân khu IX.

Ổng được Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình trao tặng huân chương kháng chiến chống Mỹ hạng III nữa nha. Vậy mà bây giờ ổng (nỡ lòng nào) tố giác Đảng và Nhà nước (ta) là đồ ăn cướp!

Mà không phải mình ên ông Kha Văn Chầu kỳ cục (dữ) như vậy đâu nha. Không tin, ghé qua vườn hoa Mai Xuân Thưởng mà coi. Từ nhiều năm nay, biết bao nhiêu người dân miền Nam kéo ra Hà Nội khiếu kiện theo kiểu đó. Trong số này thiếu gì những bà “Mẹ Việt Nam Anh Hùng” (như mẹ Tư) và những người thuộc diện “gia đình có công với cách mạng” (như cô Bẩy).

Trong quyển Lịch Sử Tây Nam Bộ 30 Năm Kháng Chiến có đoạn ghi rằng :

“Bác đã xúc động đến ngấn lệ khi biết đây là cây vú sữa của đồng bào vùng tận cùng của Tổ quốc. Cũng từ đó, cây vú sữa đã trở thành biểu tượng tấm lòng Bác Hồ đối với miền Nam và của miền Nam đối với Bác Hồ.”

Tình cảm của những đồng bào ở những “vùng tận cùng của tổ quốc” (rõ ràng) đã đổi. Cây vú sữa ở Phủ Chủ tịch – ngoài Hà Nội – không biết có còn sống hay không chớ tấm lòng của dân miền Nam đối với Bác, Đảng và Nhà nước thì đã chết – và chết từ lâu rồi.

Tưởng Năng Tiến – 02/ 2010

BIẾT ĐẾN BAO GIỜ!…

BIẾT ĐẾN BAO GIỜ!…

Cỡ giám đốc sở mà mấy mươi năm làm việc ăn xài xong còn dư được 2,6 ký vàng và 35 ngàn đô la? Vậy cấp cao hơn như chánh văn phòng, chủ tịch, bí thư tỉnh thì để dành được bao nhiêu? Rồi các cấp trên nữa như vụ, cục, bộ… thì họ tích lũy khủng khiếp đến mức nào?

Ông bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng huỵch toẹt trong 1 hội nghị: “lương bộ trưởng như tôi chỉ có 11.690.000/tháng. Vậy tôi hỏi thật các đồng chí chúng ta có thể sống được bằng mức lương đó không?”

Họ khẳng định tiền lương họ không đủ sống, nhưng họ rất giàu! Vì sao họ giàu? Ông bộ trưởng tài chính Đinh Tiến Dũng nói thẳng luôn: “hành vi ăn hối lộ hơn 5 tỷ đồng của cán bộ cục thuế Bắc Ninh chỉ là ăn vặt”. Vì ông cho rằng, các khoản tham nhũng khác lớn hơn gấp nhiều lần.

Như vậy đã rõ, sự giàu có của các quan chức nhà nước đều do tham nhũng mà có. Bởi, lương họ không đủ sống như lời ông bộ trưởng Đinh Tiến Dũng khẳng định, thì không thể nói họ tích lũy hàng chục tỷ từ tiền lương trong thời gian họ công tác được. Đúng chưa? Và mức độ tham nhũng của họ khủng khiếp đến mức như ông bộ trưởng tài chính nhận xét, tham nhũng mà chỉ có 5 tỷ, đó chỉ là ăn vặt mà thôi. Ghê chưa?

Tiền ở đâu ra mà các quan chức tham nhũng khủng khiếp như vậy? Theo báo Lao Động Nghệ An giải thích: Dân VN đang phải gánh thuế phí nặng nề hàng đầu khu vực, một trong những nguyên nhân là ta phải đóng thuế cao để bù vào những khoản thất thoát khổng lồ do tham nhũng. Báo Dân Trí năm 2019 cũng nêu rõ: Xăng dầu tăng giá mạnh là do Thất thoát hàng chục ngàn tỷ vì tham nhũng. Vậy tiền ở đâu mà họ tham nhũng từ địa phương đến tận trung ương, thì báo chí đã giải thích rồi.

Ở một đất nước mà duy nhất chỉ có 1 đảng cầm quyền, và đảng ấy được quyền tiêu xài ngân sách quốc gia. Khi ngân sách bị cạn kiệt vì các thành viên trong đảng tham nhũng, ăn cắp, thì đảng bắt dân gò lưng đóng thuế để bù vào. Trong khi đó, người dân chẳng được hưởng một dịch vụ nào miễn phí từ tiền đóng thuế của họ, cũng như tiền bán tài nguyên từ ông bà, tổ tiên họ để lại. Không những không được hưởng gì, mà người dân còn phải lo cho quân đội (quỹ ANQP); Lo cho công an (quỹ ANTT); Lo cho giáo dục (quỹ khuyến học); Lo cho các chính sách (quỹ vì người nghèo, quỹ BMVNAH); Lo cho Trời, cho Đất (quỹ phòng chống thiên tai, bão lũ); Lo cho môi trường…

Ối chu choa! Biết đến bao giờ dân đen mới tích lũy được số tiền bằng ông quan kia, để đảng khỏi phải nhọc lòng đấu tranh giai cấp, mà tiến thẳng lên CNXH!

NGÔ TRƯỜNG AN

“Phố biến thành sông” chỉ sau một cơn mưa ở Hà Nội

“Phố biến thành sông” chỉ sau một cơn mưa ở Hà Nội

* Trên giấy tờ bằng cấp, VN hiện nay là 1 nước có nhiều Tiến sĩ, Thạc sĩ, Giáo Sư, phó GS nhất thế giới.

Nhưng rất tiếc, Tiến sĩ hay Giáo Sư thật thì không có bao nhiêu, chỉ toàn là ” Tiến Sĩ lu”, ” hay “GS máy bơm” tiền dân bỏ vào túi mà thôi”

Từ bao nhiêu năm qua, các ông Lãnh đạo VN ông nào cũng có bằng Tiến sĩ, GS, phó GS nhưng thủ đô Hà Nội hay các thành phố lớn như Sài Gòn vẫn biến thành sông chỉ qua 1 cơn mưa mà không một ông hay 1 nhóm Kỹ sư, Tiến sĩ nào tìm ra giải pháp để khắc phục thì đủ biết mấy bác TS, GS made in VN nhà mình dỏm đến cỡ nào rồi.

Hết công trình nầy đến dự án khổng lồ nọ tốn hàng tỷ tỷ tiền của ngân sách quốc gia rồi nhưng hỡi ơi, đến mùa mưa thì thật là thê thảm.

Cơn mưa lớn trong hơn một giờ khiến nhiều tuyến phố ở Hà Nội ngập sâu, giao thông ùn tắc, tối 11/5.

“Mưa cuốn theo rác kéo vào trong nhà mùi rất hôi. Tôi phả đứng ở cửa để ngăn rác tràn vào”, một người dân trên phố Tạ Hiện cho biết.

– Đường Nguyễn Trãi ùn ứ kéo dài, nhiều phương tiện nối đuôi nhau di chuyển dưới mưa.

– Đường Vũ Trọng Phụng đang trong giai đoạn thi công cũng ngập sâu, các phương tiện phải dồn lại, chờ nước rút.

– Hệ thống đo mưa ghi nhận 19 điểm ngập khắp thành phố. Điểm đo Hoa Bằng (Cầu Giấy) có lượng mưa lớn nhất hơn 130 mm; Ba Đình, Hoàn Kiếm gần 90 mm; các quận Thanh Xuân, Tây Hồ, Hoàng Mai gần 70 mm.

* Xin hỏi mấy bác Lãnh đạo TS, GS, phó GS khi nào Hà nội & Sài Gòn …hết lụt mùa mưa???

TL hình ảnh : Ngọc Thành – Giang Huy – Gia Chính

VnExpress

HÀ NỘI “THANH LỊCH”

May be an image of 1 person and standing

HÀ NỘI “THANH LỊCH”

Bài: Lê Dũng

  1. Sáng đi ăn phở, phở bưng ra đang bốc khói. Bạn tôi hỏi: “Cô ơi, cho cháu ít chanh.”

Chủ quán im lặng.

Lại hỏi: “Cô ơi, có chanh không cho cháu một ít.”

Chủ quán quay sang ra chiều giận dữ, từ khuôn mặt mỡ màng béo tốt, hai vành môi của bà nâng lên sin sít: “Hỏi một lần nghe rồi, tôi có điếc đâu mà hỏi lắm thế!” Bạn tôi im bặt.

Lát sau bà cầm chanh đến, vứt độp trên bàn.

Bạn líu ríu đưa tay với lấy mà hình như vẫn còn run.

Chúng tôi đến một quán nhậu, vừa mở thực đơn ra thì thấy bốc mùi nước mắm, nhoen nhoét bẩn thỉu.

Bạn hỏi nhân viên phục vụ: “Em ơi, sao cái thực đơn bẩn thế?”

Phục vụ lầm lì im lặng.

Bạn tôi bực bội, hỏi tiếp: “Em bị thế này lâu chưa?”

Phục vụ hỏi lại rằng bị gì.

“Thì bị khó khăn đường ăn nói đấy” – bạn tôi đáp.

Rồi bạn kéo tay tôi đi thẳng, vừa đi vừa nói: “Mình đi tìm quán nào có nhân viên biết nói.”

  1. Chuyện dễ gặp ở Hà Nội, một người đàn ông cầm ghế nhựa đuổi theo đánh một khách hàng vì đi vào vỉa hè, vướng đồ của quán ông ấy bày ra.

Trong một cuộc tọa đàm về đô thị, một nhà nghiên cứu về đô thị học thế giới đã khá ngạc nhiên trước cuộc sống trên vỉa hè của Hà Nội. Ông dùng chiếc máy ảnh du lịch của mình, chân bước chậm trên vỉa hè, lách qua những chiếc xô chậu, bàn ghế bày ra, tránh những hàng quán chỉ chực trào ra lòng đường. Và ông chụp, nhiều góc độ trên cái vỉa hè ấy.

Rồi ông nói mỉa rằng người dân Hà Nội “biết vận dụng một cách khôn khéo và đồng thuận không gian công cộng thành không gian riêng của mình.”

Sự phân chia không gian chiếm dụng khiến mọi người đều tự thỏa hiệp với nhau.

Thế nên bạn đừng lạ lẫm khi vô tình chạm chân vào một vài thứ họ bày trên vỉa hè, dù nơi đó bạn được quyền đi lại. Người ta sẽ sấn sổ, đe nạt, mắng nhiếc bạn như đang xâm phạm cái sân của nhà mình.

Rồi bạn có thể cũng tự tin đối đáp lại sòng phẳng về quyền đi lại của mình.

Tuy nhiên, bạn phải vận dụng lý lẽ này để an toàn: Tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Bởi tôi đã từng chứng kiến bạn tôi đi ngang hàng phở, tranh cãi kiểu như trên và kết quả là nhận nguyên một muôi nước phở từ tay bà chủ quán vào mặt.

  1. Cây xăng trên đường Láng chiều tối đông người, tôi đang kiên nhẫn đợi đến lượt mình thì một em mặt xinh da trắng, quần ngắn đầu trần (sau đây tạm gọi là em thiên thần) cưỡi xe tay ga lao tới chia cắt đội hình rồi ném cho một ánh nhìn như muốn nói: “Ê anh, cho em tranh chỗ tí.” Chẳng cần anh gật đầu, em ủn bánh xe của em lên trước bánh xe tôi.

Trước nhan sắc, tôi rất bản lĩnh. Tuy nhiên, lúc đó bỗng tình thương trỗi lên, tôi mỉm cười nhân nhượng rồi cong mông đẩy xe mình lùi lại cho em chiếm chỗ.

Đến lượt mình, em đỏng đảnh đẩy xe lên, thanh niên bơm xăng nhìn em giận dữ, nói: “Đi vòng lại xếp hàng, em có mang bầu, tàn tật hay vấn đề gì không mà đòi ưu tiên?”

Thanh niên vừa dứt lời, em thiên thần đã ngúng nguẩy đẩy xe ra khỏi đội hình, vừa đẩy vừa nói: “Mẹ mày, không đổ thì thôi, tao có bầu với bố mày chắc.” Lúc đó, em thiên thần trong mắt tôi đã vội vã bay đi, chỉ để lại hình hài của một thiếu nữ vô cùng đanh đá.

Còn lại tôi với thanh niên bán xăng, thanh niên bán xăng lầm rầm nói trong khói xe tay ga: “Hôm nay anh mà không bận làm thì con đó không xong với anh.”

Tôi chen ngang: “Không xong thì anh định làm gì?”

Thanh niên bán xăng mặt vô cùng hiên ngang, đáp: “Thì chẳng cần đến bố anh, riêng anh đủ làm cho nó có bầu. Chú tin không?”

Ôi, Hà Nội thanh lịch ơi, em đang ở đâu?!

  1. Bạn có thể chưa biết về Hà Nội:

– Nếu bạn đi ăn phở sáng ở Hà nội mà chưa thấy chanh, ớt, tỏi… mà gọi chủ quán lấy cho thì bạn không phải người ở đây. Văn hóa Hà Nội không như Sài Gòn.

– Nếu bạn đi uống cafe mà xin thêm hai lần nước lọc thì coi chừng, bạn có thể phải trả tiền nước lọc hoặc họ nói: Bọn em bán chai Lavie. Nếu bạn chỉ uống cafe mà ngồi lâu quá cũng gây khó chịu cho chủ quán.

– Nếu bạn vào các chợ đầu giờ sáng, chỉ hỏi giá hay xem xong đi thì coi chừng, vía bị đốt sau đó.

– Nếu bạn đi tàu hay xe car về Hà Nội, gần tới bến mà không đeo kính đen và bảo: “Vợ anh đang chờ rồi” thì bạn sẽ bị chỉ vào mặt: “Thằng áo NO U kia của tao,” và lôi rách cái áo lên xe ôm.

– Nếu bạn đi tìm số nhà 258 trên phố nào đó thì coi chừng sẽ có hai chục số nhà như vậy. Đố bạn giao bưu phẩm được nếu không có số di động của người nhận.

Đấy, Hà Nội của bọn mình đấy, bọn các nơi đến cứ chuẩn bị xem trước các lưu ý này nhá

Học thật, thi thật: Nguyễn Thiện Nhân dụng kế Chu Du

Học thật, thi thật: Nguyễn Thiện Nhân dụng kế Chu Du

Bởi  AdminTD

Chu Mộng Long

11-5-2021

Năm 2006, Nguyễn Thiện Nhân được giao nắm giữ trọng trách Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo. Báo chí thường gọi là Tư lệnh Mặt trận giáo dục, bởi ở thời điểm đó cho đến hết nhiệm kỳ Phạm Vũ Luận, người kế nhiệm của ông Nhân, giáo dục được xem là “trận đánh”.

Cũng năm ấy, một chiến sỹ tiên phong là Đỗ Việt Khoa, chưa có lệnh đã tự phát xông lên tấn công vào hang ổ giặc ngay tại điểm thi tốt nghiệp phổ thông trung học ở Vân Tảo. Tư lệnh mặt trận đích thân đến nhà trao Bằng khen, tương đương như là Huân chương chiến công, kèm phần thưởng là quyển sách dạy đạo đức làm người. Đỗ Việt Khoa trở thành người hùng, VTV làm luôn cả một chương trình “Người đương thời” vinh danh cả hai: Nguyễn Thiện Nhân – Đỗ Việt Khoa.

Chiến dịch “Nói không với bệnh thành tích”, “Nói không với tiêu cực trong thi cử” bắt đầu mở màn, sôi động và đầy hào khí, hơn cả trận Xích Bích thời Tam quốc. Cả nước hưởng ứng, đi đâu cũng thấy giăng khẩu hiệu đỏ rực tinh thần cách mạng.

Năm sau đó, 2007, một cuộc thi tốt nghiệp trung học phổ thông diễn ra nghiêm túc. Kết quả, chỉ 60% đỗ tốt nghiệp, có nơi chỉ 40%, thậm chí 20%! Vậy là khoảng 40% quân Tào coi như bị hoả công của quân Đông Ngô thiêu cháy hoặc cho chết đuối khi vượt vũ môn Trường Giang???

Khí thế chống học giả, thi giả, nhân tài giả đang lên cao trào. Tướng tiên phong Đỗ Việt Khoa lại lập chiến công mới ở Đồi Ngô. Nhưng bất ngờ, Tư lệnh Mặt trận ra lệnh cho tổ chức thi lại lần hai, đồng thời lại ra lệnh cho các giáo viên trong vòng một tháng phải dạy phụ đạo sao cho số 40% té nước ấy phải đậu, nếu không sẽ bị kỷ luật!

Kế sách này nhân đạo gấp vạn lần Nguyễn Trãi cho 20 vạn binh Vương Thông giong cờ mở trống về nước. Nhưng thật là gây khó cho đội ngũ giáo viên: dạy học cách nào chỉ trong vòng một tháng mà có được trình độ vượt vũ môn như cá có được chân để leo cây? Cái sự khó ấy còn khó hơn Chu Du lệnh cho Khổng Minh trong vòng 3 ngày phải có được 10 vạn tên trước khi vào trận Xích Bích, nếu không sẽ bị mất đầu?

Ông Thuyết, ông Thống chê trình độ giáo viên phổ thông kém, cần tập huấn, bồi dưỡng đủ loại chương trình, từ các loại chứng chỉ lặt vặt đến học modul, nhưng sự thực lịch sử đã chứng minh mỗi giáo viên đã là một Khổng Minh tái thế. Mỗi giáo viên tự làm thuyền cỏ bơi giữa sương mù để mượn tên quân Tào, người hùng Đỗ Việt Khoa có mắt thánh cũng không thể nhận ra. Kết quả là cuộc thi lần hai, hơn 40% học sinh đã vượt vũ môn một cách dễ dàng. Vậy là tổng cộng hai cuộc thi, gần 100% học sinh đã đỗ tốt nghiệp trung học phổ thông một cách mỹ mãn. Nếu mỗi giáo viên là một Khổng Minh thì mỗi học sinh cũng là một Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Tử Long… Tất cả đều tiến lên toàn thắng ắt về ta!

Nhân tài thật là đấy chứ đâu?

Với bài học lịch sử ấy, ai không tin chứ tôi thì tin sâu sắc rằng chiến dịch “Học thật, Thi thật, Nhân tài thật” hiện nay sẽ thực hiện thành công vang dội hơn xưa!

HIỀN MẪU CẤN THỊ THÊU

May be an image of 4 people, child, people standing, tree and outdoors

Phạm Thanh Nghiên

HIỀN MẪU CẤN THỊ THÊU

Hai mươi ngày sau khi Trịnh Bá Tư tuyệt thực trong tù, chị Cấn Thị Thêu mới biết tin. Chị khóc. Hai giọt nước mắt nhỏ xuống mà chị gọi đó là “hai giọt máu”. Câu chuyện được luật sư Lê Văn Luân kể lại trong lần anh vào tù gặp chị Thêu- thân chủ của mình trong vụ án được thế lực tà ác dựng lên với tên gọi “tuyên truyền chống nhà nước”. Tôi ám ảnh mãi về câu chuyện Người Mẹ này. Lúc nghe tin Trịnh Bá Phương bị đưa từ nhà tù đến trại tâm thần, tôi rùng mình. Lạ thật, người đầu tiên tôi nghĩ đến khi ấy, không phải Phương, mà là chị Thêu. Tôi xót xa với câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu: “nếu chị Thêu biết chuyện, chị có chịu đựng nổi không?” Tôi bần thần suốt mấy ngày đó, đôi mắt lúc nào cũng như chực khóc.

Sau khi phiên toà kết án chị Thêu và Tư kết thúc, tôi được nghe kể lại rằng, chị Thêu đã tuyên bố với luật sư của mình (đại ý) rằng, chị “sẵn sàng chết” và chuẩn bị tinh thần cho những tình huống xấu nhất. Nếu họ có giết cả nhà chị thì đành chịu, nhưng còn một người cũng chống đến cùng. Những gì hai mẹ con chị thể hiện trước toà là minh chứng cho những điều chị tuyên bố.

Hôm nay ngày Hiền Mẫu, tôi nhớ đến Người Mẹ này. Người đã sinh ra và nuôi dưỡng những đứa con ngoan hiền, hiếu thảo và kiên cường đến ngạc nhiên. Người Mẹ đã nhỏ xuống hai giọt máu vì xót thương con mình với lòng yêu mến, kính trọng đến mức, cần phải dành hai chữ Người Mẹ viết hoa để dành cho chị: Hiền Mẫu Cấn Thị Thêu.

(Vợ chồng anh chị Khiêm -Thêu cùng 3 con khi còn nhỏ. Hình trên trang fb của Trịnh Thị Thảo)