11 SỰ THẬT Ở VIỆT NAM CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT- Từ Đức Minh –

 11 SỰ THẬT Ở VIỆT NAM CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT- Từ Đức Minh –

  1. – Nơi có đông người đứng xếp hàng nhất không phải ở lăng Ba Đình ngoài Hà Nội. Mà là trước lãnh sự quán Mỹ ở tp HCM – SG .
  2. – Quốc khánh 2-9 là ngày buồn nhất. Vì cứ đến ngày này là có cả trăm người chết vì tai nạn giao thông, đâm chém, giết người.
  3. – Kẻ phá hoại đất nước là Đảng viên đảng CSVN bằng thủ đoạn tham ô, bán nước chứ không phải bọn “phản động” Việt Tân.
  4. – Kẻ gây tội ác, dâm ô trụy lạc nhất lại là những Quan Toà & người đại diện Pháp luật. Nguyễn Hữu Linh dâm ô với bé gái trong thang máy. Chánh án Lâm Minh Xướng gian dâm ngay tại phòng làm việc. Chánh án TAND Phú Yên, Lê Văn Phước tham nhũng 2,8 tỉ v.v. là những ví dụ.
  5. – Luật giao thông ở Việt Nam không phải là giải pháp an toàn cho người tham gia giao thông. Đó chỉ là nguồn thu tiền phạt để làm giàu cho đám CSGT.
  6. – Bộ trưởng bộ Giáo Dục lại là kẻ vô giáo dục nhất. Vì ngày cả chữ “N” & “L“ ông ta cũng nói ngọng. Sau những bê bối, tệ nạn, bạo lực trong giáo dục thì luôn đổ lỗi.
  7. – Bộ trưởng bộ Y tế Nguyễn Kim Tiến không hề cứu người bệnh. Ngược lại còn giết người vì bán thuốc giả.
  8. – Nơi thất đức, thiếu tình người nhất chính là nơi luôn tự xưng là Y Đức. Nếu không tin thì bao giờ bạn hoặc người thân đến Bệnh Viện cấp cứu, chữa bệnh mà không có tiền thì sẽ rõ.
  9. – Bây giờ những kẻ sang nước Mỹ định cư nhiều nhất chính là những kẻ năm xưa đánh đuổi, căm thù nước Mỹ.
  10. – Kẻ thất học, ngu dốt nhất lại là những kẻ đang lãnh đạo đất nước. Không tin bạn cứ gặp Tổng bí thư , Thủ tướng   .v.v rồi giao tiếp vài câu tiếng Anh đơn giản hoặc nói chuyện về kinh tế, khoa học thử xem…
  11. – Những kẻ giàu có, quyền lực nhất lại là những kẻ tự xưng là “Đầy Tớ của Dân“. Ngược lại “ông chủ“ thì nghèo nàn vì bị bóc lột.

—————————

Hình: Cảnh xếp hàng hàng ngày xin visa trước Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ, TP/HCM

Nguồn Facebook

Tháo chạy và trở về

Tháo chạy và trở về

Một cuộc tháo chạy “vĩ đại” của dân tỉnh lẻ khỏi các thành phố lớn như HCM, HN đang phơi bày trước mắt chúng ta cái sự thật không những của đói khát, của sợ hãi, của sự hỏng hóc trong bộ máy. Và tất nhiên không phải chỉ có thế.

Nó chứng tỏ những cuộc “đổ bộ” triền miên trước đó, người dân vì miếng ăn mà li tán khỏi quê hương. Vì sao họ ra đi? Vì quê hương không nuôi nổi họ. Những vùng quê ảm đạm, bạc phếch, nghèo nàn với một nền sản xuất manh mún, lạc hậu; và những vùng quê đầy những tệ nạn của cuộc đô thị hóa nham nhở, lếch thếch. Hình ảnh người nông thôn đổ vào các đô thị lớn ngày nay có thể được hình dung như những cuộc đi phu của cùng đinh thời thuộc Pháp.

Ở đây, nó bộc lộ gương mặt quản trị tồi tệ khi đã không gây dựng được một cơ cấu kinh tế đa dạng, phù hợp với một thu nhập đủ để an dân trên các vùng đất vốn đầy lợi thế về nông nghiệp, về ngư nghiệp, về du lịch và dịch vụ. Không những thế, những vùng nông thôn đang bị tàn phá bởi những bàn tay lông lá của quyền và tiền với phân lô bán nền, với đào núi lấp sông, với ô nhiễm trầm trọng…

Đói thì đầu gối phải bò, không thể trách người dân được. Và họ bò tới những nơi có người thuê mướn để kiếm ăn qua ngày; trên vai họ là cha mẹ già thuốc men, là con cái học hành, là nợ nần nhà cửa. Không đi sao được khi ở quê vào ra trà vặt rượu nát, nếu không lâm vào nghèo khổ thì cũng hư hỏng con người. Nông thôn thì bán đất ăn dần, về phố thị thì bán sức mưu sinh đắp đổi qua ngày. Chỉ cần một biến cố thôi như như dịch bệnh thì tất cả phơi trắng ra: không có của để dành, không có phúc lợi an sinh, không một nơi để bấu víu.

Cái gì đang đợi họ ở quê sau những ngày đi xe máy, xe đạp, đi bộ vượt núi băng rừng để về nhà? Không có gì cả ngoài một nơi thân thuộc đã từng gắn bó. Nếu anh em, cha mẹ, họ hàng, bè bạn ở quê có nổi vài triệu bạc thì làm sao nỡ để họ đạp xe 1.300 cây số như thế, làm sao để cả một đoàn người rồng rắn đi qua cát bỏng hàng trăm cây số như thế?

Một đất nước mà cơn gió nhẹ thổi tới đã rung lắc chao đảo, tất cả đều như lá trên cây: không tiền, không thuốc, không hiểu biết – tất cả lúng túng quay cuồng hoảng loạn rối bời. Diện tích nội thị trên tổng diện tích quốc gia chỉ chiếm khoảng 4.4% nhưng lại có dân số chiếm đến hơn 60% và GDP 70% cả nước. Những con số “lệch lạc” này không phải chỉ dừng lại ở đó, mà quan trọng hơn là thực trạng của phần lãnh thổ còn lại (nông thôn), đó là thực trạng của sản xuất, của quản lý, của chính sách. Cuộc di dân về phía độ thị chính là câu trả lời giản dị nhưng rõ ràng cho thực trạng ấy.

Phải làm gì với hơn 90% diện tích kia của đất nước? Quốc gia chỉ phát triển hài hòa, phồn thịnh, và chấm dứt cuộc di dân tự phát đầy bất trắc này khi giải quyết được những vấn đề của nông thôn. Không những phải giữ được người dân ở lại quê hương mà còn phải kéo được cả những người thành phố rời ra khỏi các độ thị. Dân cư phải được phân bố lại bằng một nền sản xuất bền vững, bằng an sinh lâu dài.

Không thể cứ hát mãi câu “đất nước nơi đầu song ngọn gió” được nữa.

Thái Hạo

Dịch COVID-19 ở Việt Nam: Sự đối lập giữa truyền thông Nhà nước và mạng xã hội

Đài Á Châu Tự Do

Bệnh viên kín chỗ, bệnh nhân nằm la liệt gắn với máy trợ thở hoặc bình ô-xy, người người kêu cứu vì có thân nhân qua đời hoặc đang là F0, F1 và cần trợ giúp…. Những thông tin này được loan truyền rộng rãi trên mạng xã hội ở Việt Nam trong mấy tuần qua cho thấy tình hình dịch bệnh bùng phát thật đáng lo. Thế nhưng, nếu một người chỉ xem TV hoặc đọc báo Nhà nước thì dịch bệnh lại không hề đáng sợ như vậy.

Dịch COVID-19 ở Việt Nam: Sự đối lập giữa truyền thông Nhà nước và mạng xã hội
RFA.ORG

Dịch COVID-19 ở Việt Nam: Sự đối lập giữa truyền thông Nhà nước và mạng xã hội

Bệnh viên kín chỗ, bệnh nhân nằm la liệt gắn với máy trợ thở hoặc bình ô-xy, người người kêu cứu vì có thân nhân qua đời hoặc đang là F0, F1 và cần trợ giúp… Những thông tin này được loan truyền rộng rãi trên mạng xã hội ở Vi…             

Chống dịch như chống giặc, chống giặc như con… cá sặc!

Chống dịch như chống giặc, chống giặc như con… cá sặc!

Bởi  AdminTD

 Mai Bá Kiếm

30-7-2021

Tiền đề của Chỉ thị 16 đặt ra: “Gia đình cách ly với gia đình, thôn bản cách ly với thôn bản, xã cách ly với xã, huyện cách ly với huyện, tỉnh cách ly với tỉnh…”

CƠ THỂ CHẾT – XÃ HỘI ĐỨNG HÌNH:

Người ta ví “mỗi gia đình là một tế bào của xã hội”. Từ đó suy ra, mỗi xã hội là một cơ thể! Nếu cơ thể sinh học bị tổn thương, áp dụng Chỉ thị 16: tế bào cách ly tế bào, mô cách ly mô, thực quản cách ly bao tử, bao tử cách ly ruột non, ruột non cách ly ruột già, tim cách ly phổi, phổi cách ly gan, gan cách ly thận, thận cách ly bọng đái…

Cơ thể áp dụng Chỉ thị 16 đột tử! Xã hội áp dụng Chỉ thị 16 “đứng hình”. Để không đứng hình, Chỉ thị 16 cho phép mỗi gia đình được “nhúc nhích” khi đi mua lương thực, thực phẩm, dược phẩm và hàng hóa, dịch vụ thiết yếu khác; khám chữa bệnh.

Không được mua đồ ăn như: bánh mì, phở, hủ tiếu… dù take away hay home delivery, chỉ được mua thịt, cá, củ khoai, trái bí… nhưng con người không phải là cọp và khỉ, nên phải nấu chín!

Muốn nấu phải mua: bếp, nồi, gas, dầu hôi, than, củi… thì bị phạt! Do “tinh trùng cách ly buồng trứng”, người vợ chưa ca bài “bặt kinh kỳ” phải mua băng vệ sinh cũng bị phạt!

Quận cách ly quận, nên Gò Vấp gây ùn tắt giao thông tại các cửa ngõ. Chợ cấm bán, chính quyền chấp nhận shipper.

Chỉ nhân viên y tế, cán bộ quận, phường, xã, ấp, tổ được phát “thẻ đi lại” để làm cầu nối giữa “thôn cách ly thôn…”, nhưng các cầu nối này không phải robot để có “miễn dịch 100%”.

Khi Gò Vấp bị phong tỏa, chỉ có cấp trưởng phòng trở lên được tiêm một mũi, nhưng tất cả công, viên chức quận phường đều đeo “thẻ chống dịch” đi lại khắp nơi, tiếp xúc nhiều F0, tức ra trận với tay không!

SO SÁNH KHÔNG CÙNG ĐẠI LƯỢNG:

Các lãnh đạo thích hô hào “chống dịch như chống giăc”, mà không hiểu đó cách so sánh “không cùng đại lượng”, nói theo dân gian là “so gà với vịt”.

Lính chống giặc được trang bị vũ khí, áo giáp và được tiếp viện. Khi một người lính bị thương, chỉ cần hai đồng đội khiêng lui về tuyến sau, giao cho quân y, rồi trở lại tuyến trước chiến đấu.

Trong mặt trận chống dịch, nhân viên y tế tuy có vũ khí (được tiêm vaccine) nhưng vẫn bị thương (bị nhiễm), thì cả ê kíp làm chung nhân viên F0 sẽ bị cách ly, ngừng chống dịch tối thiểu 14 ngày!

Trong chống dịch, một người lính bị thương cả trung đội không ra trận, thì quân ngũ đâu mà bổ sung cho kịp? Vì vậy, dịch chết ba, ta chết sạch! BV Bạch mai và BV bệnh Nhiệt đới TP.HCM là điển hình thất thủ!

Nhưng, khốn nạn nhất là đưa những người lính tay không (từ phó phòng ở quận trở xuống chưa tiêm chủng) ra trận! Cán bộ xã, phường, khu phố, tổ dân phố đã không có vũ khí, không mặc giáp (quần áo bảo hộ y tế) chỉ có khẩu trang mà đi chống dịch thì khác gì thí quân?

Quân số phường nào cũng hao hụt, quận cho tất cả nhân viên trong các phòng ban tiếp viện quân cho các phường!

Hiện nay, các bệnh viện đã hết giường trống và hết cổng ra oxy nên từ chối nhận cấp cứu bệnh cúm Vũ Hán và các loại bệnh khác! Ác đạn nhất là quy định phương tiện vào BV phải là xe cứu thương, trong khi BV nào cũng có 5, 7 tài xế thành F0. Bởi vậy, tôi rất kính phục anh Đoàn Ngọc Hải khi dũng cảm lái xe cấp cứu “ngoài luồng” giúp bệnh nhân!

Tiền đề “gia đình cách ly gia đình” sai từ đầu nên dẫn đến thảm họa như ngày nay! Nhân viên y tế, cán bộ phường xã, dân quận tự vệ đã kiệt sức rồi, đừng ngoa ngôn “chống dịch như chống giặc”.

Ái nữ KTS Ngô Viết Thụ chết oan do cách ly, phong tỏa!

Ái nữ KTS Ngô Viết Thụ chết oan do cách ly, phong tỏa!

Bài bình luận của Gió Bấc
2021-07-28

Ái nữ KTS Ngô Viết Thụ chết oan do cách ly, phong tỏa!

Hình minh hoạ. Khu vực cách ly y tế ở TPHCM tháng 7/2021

 HCDC

Ái nữ của KTS Ngô Viết Thụ- Khôi nguyên La Mã, tác giả Dinh Độc Lập và nhiều công trình kiến trúc nổi tiếng của Việt Nam-, đã qua đời tại nhà riêng sau nhiều giờ kêu cứu mà không được cho đi bệnh viện. Chuyện ngành y tế quá tải, do chiến lược sai lầm dốc sức tìm diệt cách ly, phong tỏa F0 dẫn tới người bệnh thông thường sẽ bị chết oan đã được các nhà khoa học trong ngoài nước kêu gào cảnh báo ngay từ tháng 6.

Chiều 27-7, dư luận dậy sóng trước thông tin trên Facebook của ông Đoàn Ngọc Hải, nguyên Phó Chủ Tịch UBND quận 1, TP. HCM, nghỉ việc đi lái xe cấp cứu người bị nạn. Đó là hai thư ngỏ gởi anh Nguyễn Văn Nên, Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh.

Kêu cứu từ sáng đến chiều vẫn bị “phong tỏa”

Thư đầu tiên đăng lúc 15 giờ 30 phút chiều 27-7-2021. Nội dung chính là: “Tôi đang đứng chờ hàng giờ đồng hồ ở trước số nhà 22 Trương Định, phường 6, quận 3 để chở một người phụ nữ 54 tuổi đi bệnh viện cấp cứu do sốt và khó thở, khả năng không qua khỏi ( nghi đã nhiễm COVID).

Tôi cần các lực lượng chức năng có mặt tại đây để xét nghiệm nhanh và đồng ý về pháp lý cho tôi chở họ đi bệnh viện.

Gia đình đã gọi y tế phường từ sáng đến giờ không ai đến….”

Thư thứ hai đăng lúc 16 giờ 12 phút chiều nay 27-7-2021. Nội dung chính như sau:

Đúng như tôi dự đoán.

Cô ấy vừa đã qua đời.

….Người phụ nữ 54 tuổi vừa qua đời là em ruột của kiến trúc sư tài năng Ngô Viết Nam Sơn, người đã có nhiều đóng góp cho sự phát triển đô thị của thành phố ta.

Một điều tôi rất trăn trở là các cơ quan của phường, quận không một ai xuống xét nghiệm và đưa họ đi bệnh viện từ lúc sáng nay mặc dù họ đã kêu gào trong điện thoại trước mặt tôi.

Đây là một gia đình rất trí thức và hiền lành, những gì họ nói với tôi, tôi tin là chính xác.

Rất mong anh chỉ đạo gấp.

Trân trọng cảm ơn anh!” (1)

Vài giờ sau đó báo Tuổi Trẻ đăng phản bác của Bí thư Quận ủy quận 3 – Phạm Thành Kiên cho rằng “thông tin trên Facebook ông Đoàn Ngọc Hải gây hiểu nhầm có người mất liên quan dịch bệnh và địa phương không đưa đi cấp cứu.”

Ông Bí thư Quận ủy, phân trần “bà Châu mất do viêm phổi, hoàn toàn không liên quan đến dịch bệnh COVID-19”.

Ông Đoàn Ngọc Hải và xe cứu thương chở bệnh nhân trong mùa dịch COVID-19 ở TPHCM. Hình: FB Đoàn Ngọc Hải

Ông Đoàn Ngọc Hải và xe cứu thương chở bệnh nhân trong mùa dịch COVID-19 ở TPHCM. Hình: FB Đoàn Ngọc Hải

Về việc cho rằng địa phương nhận được cuộc gọi kêu cứu từ gia đình mà không đến đưa đi bệnh viện cấp cứu thì ông Bí thư cho rằng “gia đình có cuộc gọi đến phường (phường Võ Thị Sáu – PV) vào lúc 15h36 và lực lượng y tế phường có mặt tại nhà người quá cố lúc 15h45….Còn gia đình gọi đi những nơi nào trước thời điểm gọi cho phường thì địa phương không biết”

Tuổi Trẻ Online xác nhận “gia đình bà Châu cho hay bà bị mệt từ sáng 27-7, gia đình đã gọi đến trung tâm cấp cứu, nhiều bệnh viện, y tế phường và quận nhưng nơi thì không bắt máy, có một số nơi hứa đến nhưng không đến.

Đến trưa thì người nhà mới gọi nhờ ông Hải (ông Hải có xe chở bệnh nhân cấp cứu làm từ thiện – PV), nhưng theo gia đình, vì người bệnh không có xét nghiệm âm tính COVID-19 nên không đưa đi bệnh viện cấp cứu được” (2)

Với y học thời nay, viêm phổi không phải là loại nan y, cấp tính. Bà Châu hoàn toàn có thể được cứu sống nếu được điều trị kịp thời. Thông tin của ông Hải và báo Tuổi Trẻ trùng khớp nhau cho thấy gia đình bà Châu đã kêu cứu vô vọng từ sáng đến chiều và không được đưa đi điều trị.

Qua nội dung nói đi nói lại giữa các bên cho thấy, ông Bí thư quận 3 chỉ phản bác điều mà ông Hải không hề nói là “bà Châu mất do liên quan đến dịch bệnh COVID-19”. Ngược lại, thư cầu cứu của ông Hải đã bộc lộ thảm họa đáng về chiến lược chống dịch sai lầm của Nhà nước Việt Nam: phong tỏa, cách ly máy móc tràn lan vô tội vạ dẫn tới hệ quả càng chống số người bị nhiễm càng tăng, ngành y tế bị quá tải và người bệnh thông thường bị chết oan do không được điều trị.

Trườn hợp tử vong của bà Châu đã bộc lộ hai khuyết nhược nghiêm trọng, phi nhân và phi khoa học trong chiến lược này đó là phong tỏa như ngục tù và giấy thông hành âm tính.

Chết vì bị bị “y tế giăng dây” – nỗi ám ảnh của người dân

Một quan niệm hết sức khắc nghiệt và sai lầm của y tế Việt Nam là xem tất cả những người dương tính với COVID -19 là bệnh nhân và đưa đi cách ly, đồng thời địa bàn khu vực nơi người ấy sinh sống, làm việc sẽ bị giăng dây phong tỏa không loại trừ các cơ sở y tế. Điển hình là thông tin báo chí ngày 1-7: ”thành phố đã có 459 ca F0 được phát hiện khi đến khám, chữa bệnh ở 55/130 bệnh viện. …Thời gian qua, nhiều bệnh viện tại thành phố phải phong tỏa: Bệnh viên quận Tân Phú, Bệnh viện Nam Sài Gòn, Bệnh viện Bệnh nhiệt Đới, Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch và Bệnh viện Đa khoa Sài Gòn…” (3)

Ở địa bàn dân cư số điểm bị phong tỏa tăng lên vùn vụt. Ngày 27-7 báo chí đưa tin “Trong vòng một tuần qua, các điểm phong tỏa liên quan dịch COVID-19 trên địa bàn TP HCM đã tăng thêm 541 điểm, từ 3.057 điểm lên 3.598 điểm.” (3a)

Việc tiếp tế cứu trợ cho các điểm phong tỏa hầu như chỉ có trên lý thuyết, trên TV. Thực tế, người dân trong khu vực phong tỏa gần như bị giam giữ. Phong tỏa thành nỗi ám ảnh đáng sợ đến mức người dân đã truyền nhau câu thơ trào phúng xót xa.

“Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.

Y tế phường không đến để giăng dây!”

hcdchcmcity2021june14.jpeg

Một khu phong toả vì dịch bệnh COVID-19 ở TPHCM vào tháng 7/2021. Hình: HCDC

Một thực tế trái khoáy, vô nhân đạo là muốn ra khỏi khu phong tỏa dù là đi cấp cứu (như trường hợp của bà Châu) thì phải có giấy chứng nhận xét nghiệm âm tính với COVID. Người đang bệnh, đang bị phong tỏa thì làm sao có được giấy này? Cách làm này không khác gì xử tử con người mà không cần bản án.

Tình trạng bệnh tật thông thường phải chịu chết trong khu phong tỏa như bà Châu không phải là cá biệt nhưng hầu hết bị bưng bít thông tin. Sở dĩ Bí thư quận 3 phải lên tiếng trả lời, được đăng lên báo do thông tin phát ra từ Facebook đình đám của ông Đoàn Ngọc Hải có đến gần 369.000 người theo dõi. Hơn thế nữa, gia thế bà Châu cũng quá đình đám, thân phụ là cố KTS Ngô Viết Thụ, em bà là KTS tài năng Ngô Viết Nam Sơn cũng rất nổi tiếng trên thế giới và đang có nhiều quan hệ, tương tác với nhà nước Việt Nam.

Điển hình là ngày 6-7, một cái chết tương tự như bà Châu là vợ của một nhà báo, được nhà báo Trương Hiệu, báo Kinh Tế Đô Thị viết trên Facebook: “Anh Thanh là phóng viên báo Nhân Đạo. Khu nhà anh ở trong quận 4, TP.HCM bị phong tỏa. Khi vợ anh sốt, ho, tức ngực thì gia đình báo cán bộ y tế phường, quận nhưng không ai xuống vì khu vực đang phong tỏa không cho ai vào, ra.

Hôm qua khi vợ anh yếu hẳn thì lực lượng y tế xuống chở đi bệnh viện, nhưng không cứu kịp. Khám nghiệm tử thi, thông báo vợ anh không bị mắc COVID-19”. (4)

Không nhận bệnh nhân vì quá tải

Báo Tuổi trẻ đã đưa thông tin đáng chú ý là“gia đình đã gọi đến trung tâm cấp cứu, nhiều bệnh viện, y tế phường và quận nhưng nơi thì không bắt máy, có một số nơi hứa đến nhưng không đến”

Cái chết thương tâm của bà Châu còn bộc lộ hậu quả tai hại thứ hai mà nhiều bác sĩ trong và ngoài nước đã cảnh báo là tình trạng bệnh viện quá tải, ngành y tế bị tổn thương kiệt sức do các quyết sách chống dịch sai lầm là phong tỏa bệnh viện tràn lan và cách ly quá nhiều F0, F1 dồn nguồn nhân lực y tế cả giường bệnh lẫn nhân lực cho những người bệnh mà không có bệnh.

Ngày 17-7 Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Văn Tuấn (Viện nghiên cứu y khoa Garvan) đã kiến nghị chống dịch phải theo ba mục tiêu

“bảo toàn hệ thống y tế;

  • tối thiểu hóa số ca nhập viện và ICU và giảm nguy cơ tử vong;
  • giúp cho người dân tự quản lý nguy cơ.”(5)

Trong nước, các bác sĩ Trương Hữu Khanh, Phan Xuân Trung, Phạm Ngọc Thắng, … cũng nhiều lần đề xuất, kiến nghị tương tự. Điều lo ngại nhất chính là hệ thống bệnh viện việt Nam nói chung và TP.HCM nói riêng vốn đã quá tải nay phải tổn thất vì phong tỏa lại căng sức cho những công việc chống dịch vô bổ như chăm sóc người F0 không triệu chứng hoặc triệu chứng nhẹ, xét nghiệm truy vế F0…

YouTube player

Bệnh viện đã quá tải không thể tiếp nhận bệnh nhân đã xảy ra, chính ông Nguyễn Thành Phong đã chứng kiến và kể lại “Tối 14.7, khoảng gần 8h, tôi nhận được đề nghị của Chủ tịch UBND quận 7 nhờ giúp vì một ca F0 đang rất nguy cấp mà gọi không có bệnh viện nào tiếp nhận. Sau đó, tôi phải gọi cho anh Bỉnh (Giám đốc Sở Y tế TPHCM – PV) là giải quyết xong”.

Trong đô thị là trung tâm kinh tế, khoa học lớn nhất nước, chủ tịch Quận không thể đưa bệnh nhân nhập viện phải cầu cứu đến chủ tịch Thành Phố giúp đỡ, tình hình nghiêm trọng đến mức nào.

Rất tiếc, trong cơn say tìm diệt F0 và sự ngạo nghễ TP. HCM sẽ có bệnh viện 50.000 giường ông Phong không thấy hoặc không chịu thừa nhận sự quá tải ấy mà cho rằng “quy trình thực hiện điều trị cho F0 còn rất lúng túng và bất cập”. (6)

Ông Nên đã thấy, liệu có thể thay đổi kịp trước khi quá muộn?

Thông tin báo chí và mạng xã hội cho thấy trong số các lãnh đạo hiện nay, ông Nguyễn Văn Nên, Bí thư Thành ủy TP.HCM ít ồn ào khoa trương và có thái độ cầu thị lắng nghe. Ông đã có cuộc gặp mặt các chuyên gia để nghe ý kiến. Sau cuộc gặp TP.HCM có nước chuyển biến cho F1 cách ly tại nhà và dự kiến sẽ cho thì điểm F0 không triệu chứng cách ly tại nhà, tại địa phương.

Sơ kết chỉ thị 16 của TP HCM ông cũng có lời cầu thị hiếm thấy trong các quan chức cộng sản là “Mong người dân lượng thứ cho những lúng túng của TP.HCM”.

Ngày 27-7, bác sĩ Võ Xuân Sơn có viết trên Facebook cá nhân status: “THÔNG BÁO VỀ ĐỀ XUẤT CỦA TÔI” có đoạn sau

“Khuya hôm qua, một số bạn nhắn cho tôi, rằng Bí thư Nên đã đọc đề xuất của tôi. Một bạn còn cho biết cụ thể, thư ký của Bí thứ Nên có nói, những đề xuất của tôi thuộc nhóm 1 (tập trung giảm tử vong) một số đã làm, một số đã chỉ đạo, còn nhóm 2 (bảo đảm an sinh cho người dân) thì một số đã làm, một số chưa làm được vì còn vướng thủ tục.

Sáng nay, Bí thư Nên đã trực tiếp gọi điện cho tôi. Ông cám ơn tôi đã gởi đề xuất. Ông cho biết đã đọc các đề xuất của tôi, đã chuyển cho các bộ phận chức năng nghiên cứu, và khi có kết quả ông sẽ trả lời lại cho tôi. Ông cũng đề nghị tôi, nếu có thêm đề nghị gì thì có thể nhắn tin qua điện thoại hoặc gởi email trực tiếp cho ông.” (7)

Những thông tin này là tín hiệu đáng mừng, không thể chống dịch chủ quan duy ý chí như đã từng cải tạo công thương, cải tạo nông nghiệp đi lên XHCN nghĩa trước đây.

Nhưng điều đáng lo là cấp trên ông Nên, những địa phương khác trong cả nước vẫn đang trong cơn say thành tích truy tìm F0, F1, thẳng tay cách ly, phong tỏa, ngăn sông cấm chợ. Mỗi cán bộ, mỗi anh dân phòng là một sứ quân. Không chỉ bánh mì mà tiền, sửa, gạo, … đều có thể bị xem là hàng không cần thiết.

Thảm họa vẫn lơ lửng trên đầu người dân Việt. Thảm họa không phải do COVID-19 mà từ cách chống COVID của chính quyền.

_________________

https://www.facebook.com/doanngochai.2020

https://tuoitre.vn/quan-3-len-tieng-ve-thong-tin-tren-facebook-doan-ngoc-hai-20210727195516225.htm

https://vietnamnet.vn/vn/suc-khoe/55-benh-vien-co-ca-f0-so-y-te-tp-hcm-ra-yeu-cau-khan-751857.html

3a-vn/súc-khoe/tp-hcm-hiên-co-3598-diêm-phong-toa-liên-quan-covid-19-tang-541-diêm-20210727075941492. htm

4-https://www.facebook.com/hieu.truong.370

5=https://www.facebook.com/t.nguyen.2016/posts/1279722975808350

6-https://laodong.vn/y-te/tphcm-con-noi-ap-dung-nguyen-tac-cung-nhac-gay-buc-xuc-trong-xa-hoi-930896.ldo

7-https://www.facebook.com/xuanson.vo.5

Những hình ảnh khó quên này… trong mùa dịch

+34
Tu Pham Dao Minh

Nhờ FB giữ hộ những hình ảnh khó quên này…

Một Sài Gòn bao lâu rồi không biết ngủ… mãi sáng rực ánh đèn, xuôi ngược tiếng tàu xe … Cơn bạo bệnh kéo qua, vết thương không hề nhẹ…

thấm mệt rồi, ngủ một giấc Sài Gòn nghe… Ngủ một giấc thật ngon rồi vươn vai đứng lên Sài Gòn nhé! Người Sài Gòn sẽ nhẹ chân, bước khẽ … đợi Sài Gòn bừng tỉnh lại đón bình minh!

Đêm giới nghiêm 26.7.2021, lần đầu tiên mình nhìn thấy trong đời!

Ảnh lượm lặt FB

Ăn Theo

Ăn Theo

Tưởng Năng Tiến

Tôi tha phương cầu thực đã lâu nên tiếng mẹ đẻ không khỏi có phần giới hạn. Bữa qua, đứng xếp hàng ở chợ chờ trả tiền thùng bia, chợt nghe loáng thoáng dăm câu đối thoại của mấy người đồng hương mà không khỏi có đôi chút băn khoăn:

– Vậy chớ chị thuộc diện gì?
– Nào có “thuộc diện” gì đâu. Mình chỉ là loại … ăn theo thôi mà!

Về nhà, xem qua tự điển thì thấy Soha định nghĩa (“ăn theo”) thế này:

Khẩu ngữ: Được hưởng hoặc có được nhờ dựa theo cái khác, người khác, không phải do tự bản thân có hoặc làm nên: “Nước lên cá đuối ăn theo, Lái buôn hết gạo bỏ neo cầm chừng.” (Ca dao)

Tôi không sống gần sông hay biển. Chả có dịp nhìn thấy nước lên, nước xuống (hay cá mắm) gì sất cả. Tôi cũng chưa từng gặp một ông, hay bà, lái buôn nào ráo trọi nên đọc xong câu ca dao (thượng dẫn) mà vẫn chỉ hiểu lơ mơ.

May quá, lại vừa vớ được một bài báo ngắn (“Kinh Doanh Kiểu Ăn Theo”) của tác giả Đình Nam mới biết rõ ngọn ngành:

Chuyện “ăn theo” trong làm ăn kinh tế bao hàm cả ý nghĩa của việc chọn đúng thời điểm, chộp đúng thời cơ kinh doanh, được xem bí quyết làm giàu của không ít doanh nghiệp, doanh nhân chân chính. Thế nhưng, lợi dụng dịp lễ Tết để làm ăn chụp giật, đi quá xa những giá trị trong sáng và thiêng liêng lại là chuyện không nên. Xin đừng “bỏ neo cầm chừng” kiểu “lái buôn hết gạo kia”. Nó xa lạ với những giá trị truyền thống đạo đức Việt Nam.

Thì ra thế!

Cái gì chớ “ăn theo” hay “chụp giật” thì quả là những hình ảnh rất khó coi, và khiến thiên hạ rất phải phiền lòng:

Hôm rồi, có Facebooker Hoàng Mạnh Hà (một nhà báo trong nước) viết bài tố cáo “Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Phường 9, Tân Bình cướp công của người dân”. Cụ thể là kể về việc làm của anh và hàng xóm – cùng là cư dân của chung cư The Useful, nơi đã bị phong tỏa vào ngày 16-6-2021 do có ca nhiễm cúm Vũ Hán.

Tại thấy trong chung cư cũng còn không ít gia đình khó khăn, một số cư dân có lòng hảo tâm đã lên group hô hào mở “gian hàng 0 đồng” để hỗ trợ nhau trong những ngày không khác gì bị giam lỏng,“nội bất xuất-ngoại bất nhập” này. ..

Anh Hà viết “Phải nhấn mạnh lại một lần nữa rằng, chương trình do cư dân tự tổ chức, tự góp tiền, tự đi chợ và tự kêu gọi bạn bè ở ngoài ủng hộ. Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Phường 9, Quận Tân Bình không hề cho chúng tôi một cọng rau nào, cũng chẳng hỏi thăm động viên gì.”

Ấy thế mà sáng 24-6, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Phường 9, Quận Tân Bình, đem xuống một cái băng rôn (bandroll) in rất chuyên nghiệp, đề nghị ban hậu cần “Gian hàng 0 đồng” của chung cư treo lên, với nội dung: “Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Phường 9, Quận Tân Bình Ban quản lý chung cư Useful và các mạnh thường quân Chương trình gian hàng 0 đồng hỗ trợ người dân Tại điểm phong tỏa chung cư Useful.” (Du Uyên. “Thay Đổi Hay Đổi.” Trẻ Magazine 1 Jul. 2021: 20 – 23).

Nói nào ngay thì nếu nhìn cái băng rôn của MTTQ một cách riêng rẽ thì mới thấy hơi chướng, chớ đặt nó trong bối cảnh chung của cả nền văn hóa XHCN thì sự việc – kể ra – cũng không có gì là nghiêm trọng hay khó coi cho lắm. Ăn chận, ăn ké, ăn may, ăn nhờ, ăn theo … vốn là chủ trương/đường lối/chính sách nhất quán của nhà nước hiện hành và đã được thể hiện bất cứ lúc nào ở khắp mọi nơi.

Bởi vậy, nhìn đâu cũng thấy cờ quạt của Nhà Nước CHXHCNVN ráo trọi:

  • FB Phạm Minh Vũ: “Trong mùa giải Euro năm nay, nhiều người thấy trận bóng giữa TBN và TS trên nhiều góc khán đài có lá cờ đỏ sao vàng được căng ra… Hành động căng cờ đỏ VN lên, thật hành động quá phản cảm. Hình ảnh lá cờ này thật sự không nên đem ra căng giữa lúc giải Châu Âu đang đá. Nếu có hình ảnh nào mà làm nhục Việt Nam khủng khiếp nhất, thì chính là hình ảnh cờ đỏ được treo trên các trận bóng đá ở Châu Âu.”
  • FB Tạ Phong Tần: “Quả là chiêu trò PR lá cờ Việt cộng độc nhất vô nhị mà chỉ có tộc Cối mới nghĩ ra và làm được, vì tất cả mọi tộc khác trên thế giới đều thiếu độ dày da mặt.”
  • FB Quang Minh Vu :“Treo cờ đỏ sao vàng ở những nơi không có lý do gì để treo cờ (chưa bàn lý do đúng sai) chỉ là một hành vi tự kỷ ám thị của những kẻ luôn có mặc cảm thua kém và hèn yếu.

Nói thế e có hơi quá lời chút xíu. Kể thì ngó cũng hơi kỳ thiệt nhưng cũng đâu có  “nhục nhã” hay “thua kém” hoặc “mặt dầy” gì cho lắm. Vả lại, nào có phải là chuyện mới mẻ chi. Hãy lật lại vài tờ báo cũ, hồi vài ba năm trước xem:

Họa sỹ Đỗ Duy Ngọc càm ràm: “Ronaldo ăn mừng bàn thắng thì anh ấy tự hào, thân nhân anh í tự hào, dân tộc anh ấy tự hào chứ mắc mớ chi đến Việt Nam mà khiến cả dân tộc tự hào. Ăn ké kiểu này vô duyên thúi. Đi xem World Cup, có Việt Nam thi đấu đâu mà cũng mang quốc kỳ theo, buồn cười.”

Ông họa sỹ, rõ ràng, không được rành rẽ lắm về lịch sử cận đại của xứ sở mình. Nhân dịp sắp kỷ niệm 76 năm của cuộc Cách Mạng Vô Sản Tháng Tám, xin phép được nhắc lại đôi ba sự kiện để rộng đường dư luận:

– “Ở Hà Nội, sáng ngày 17/8/1945, Tổng hội công chức của Chính phủ Trần Trọng Kim đã tổ chức một cuộc mít tinh đông tới hàng chục ngàn người tại Nhà hát lớn để bày tỏ ý chí bảo vệ tổ quốc. Cuộc mít tinh vừa bắt đầu thì một nữ thanh niên trí thức xưng tên là Nguyễn Khoa Diệu Hồng leo lên khán đài cướp micro, hô khẩu hiệu ‘Ủng hộ Việt Minh’ và một người khác rải một lá cờ đỏ sao vàng từ trên ban công xuống. Đám đông hô khẩu hiệu hưởng ứng. Từ đó cuộc mít tinh của Tổng hội công chức biến thành cuộc biểu tình của Việt Minh.” (Hoàng Sâm. “Cách Mạng Tháng 8 Năm 1945 Hay Một Cuộc Cướp Chính Quyền.” Nhật Báo Ba Sàm 20 Aug. 2015).  

– “Ngày hôm đó, chúng tôi dán cờ đỏ sao vàng bằng giấy, giấu sẵn trong người, kéo tới quảng trường Nhà hát lớn để dự mít tinh từ sáng sớm. Khi người của chính quyền Trần Trọng Kim vừa chuẩn bị khai mạc, thì một người – sau này tôi biết đó là ông Trần Lâm, nguyên Giám đốc Đài Phát thanh – Truyền hình Việt Nam – đã lên được gác hai tung cờ đỏ sao vàng của ta lên.

Lá cờ rất lớn, phấp phới bay trong gió, đẹp và oai hùng lắm. Cùng lúc đó, Việt Minh cũng giành micro từ tay người của phía chính quyền, chuyển nó cho hai phụ nữ đại diện của Mặt trận Việt Minh lên nói chuyện… Chúng tôi cũng lập tức rút cờ từ trong người ra hô vang: “Ủng hộ Việt Minh!”, “Mặt trận Việt Minh muôn năm!”.(Đoan Trang. “Cuộc Khởi Nghĩa Của Những Người Tay Không.” Tuần Việt Nam 18 Aug. 2009).

– “Khởi nghĩa đã thành công ở Hà Nội một hai ngày rồi mà trên căn cứ địa Cụ Hồ vẫn chưa hay biết. Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp đóng đại bàn doanh ở đồn điền Nghiêm Xuân Yêm tại Cù Vân vẫn chấp hành ‘Quân lệnh số 1’ của Trung ương cho một cánh quân vây đánh đồn Nhật ở thị xã Thái Nguyên.” (Trần Đĩnh. Đèn Cù II. Westminster, CA: Người Việt, 2014).

Hay không bằng hên mà!

Nhờ ăn hên, ăn cắp, ăn cướp, ăn có, ăn ké, ăn may, ăn mày, ăn bẩn, ăn vụng, ăn gian, ăn quỵt, ăn mảnh, ăn trộm, ăn chận, ăn lường, ăn giựt … nên Nhà Nước VN đã gặt hái được hết thành quả này đến thành công khác. Truyền thống của cuộc cách mạng vô sản, bởi thế, cần được tiếp tục phát huy. Chớ ngoài việc ăn hại và phá hoại ra thì những người cộng sản có làm được điều chi khác cho đất nước này?

Tưởng Năng Tiến
7/2021

“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

Đài Á Châu Tự Do 

Truyền thông Nhà nước Việt Nam đồng loạt đăng tải phát biểu của Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) – Giáo sư Lê Quân tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XV, diễn ra vào sáng ngày 25/7.

Hiện là Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, ông Lê Quân kiến nghị cần phải đảm bảo học phí cũng là rào cản kỹ thuật để tránh việc học sinh lao vào đại học và trở thành “học đại”. Đồng thời, ĐBQH Lê Quân cũng nhấn mạnh rằng cần có chính sách thật tốt để con em nhà nghèo, học giỏi có thể tiếp cận được học bổng, đảm bảo quyền học đại học.

Mặc dù vậy, đề nghị vừa nêu của ĐBQH vấp phải nhiều lời phê phán và chỉ trích từ dư luận.

Đài RFA ghi nhận qua trang fanpage của báo giới chính thống trong nước, rất nhiều ý kiến cho rằng phát biểu của ĐBQH Lê Quân không đại diện cho tiếng nói của người dân. Đề nghị lấy học phí làm rào cản kỹ thuật là không hợp lý.

“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

RFA.ORG

“Tăng học phí làm rào cản vào đại học: Giáo dục VN không những lạc đường mà còn ngược đời!”

Đại biểu Quốc hội (ĐBQH)-Giáo sư Lê Quân vừa có phát ngôn gây chú ý đặc biệt trong dư luận rằng “học phí cần là rào cản kỹ thuật để tránh việc ‘học đại’”.

Phong tỏa mà cấm người dân giúp nhau, thì dân làm sao sống?

Phong tỏa mà cấm người dân giúp nhau, thì dân làm sao sống?

Bởi  AdminTD

 Song Chi

26-7-2021

Cái kiểu cứ dương tính với coronavirus là phải đi cách ly tập trung, gia đình có khi chồng một nơi vợ con một nẻo, có khi cha chết, mẹ chết cũng không được về nhìn mặt, có khi cha mẹ đi cách ly, bỏ con nhỏ ở nhà cho bà ngoại nuôi, trẻ em cũng phải đi cách ly… nói thật, là một biện pháp tàn nhẫn và không chắc đã hiệu quả gì.

Các nước phương Tây chả có ai phải đi cách ly tập trung cả, nếu xét nghiệm mà dương tính với coronavirus thì tự cách ly ở nhà 14 ngày, ngay cả nếu khi bị bệnh vẫn cứ ở nhà, chỉ khi nào có dấu hiệu trở nặng hoặc khó thở mới vào bệnh viện, như vậy sẽ tránh được tình trạng quá tải cho bệnh viện.

Muốn phong tỏa, giới nghiêm gì đó cũng được thôi, nếu nhà nước bảo đảm được 3 điều sau: người dân hoặc vẫn làm việc được tại nhà (online) hoặc nếu không tiếp tục làm việc mưu sinh được thì phải được hỗ trợ kinh tế để dân có thể tồn tại; hàng hóa thực phẩm vẫn đáp ứng đầy đủ, không thiếu thốn; ngoài việc được phép ra đường đi siêu thị mua thức ăn, đi tiệm thuốc tây mua thuốc, người dân vẫn có thể ra đường ít nhất ngày một lần để đi dạo, chạy bộ, hít thở khí trời để bớt căng thẳng, bớt trầm cảm.

Quan trọng nhất là vaccine, không có vaccine thì dịch không qua được, cho dù có hô khẩu hiệu, thi đua đến mấy, vì con coronavirus này nó không hiểu… tiếng Việt nói riêng và ngôn ngữ của loài người nói chung, dọa nó vô ích!

Nếu nhà nước bảo đảm được như vậy, người dân sẽ yên tâm, không hoảng sợ. Biết là VN còn nghèo, không thể hỗ trợ cho dân đầy đủ thì cùng lắm tiếp tế gạo, thực phẩm cho dân nghèo, người thất nghiệp, người già cả… ăn cầm hơi trong thời gian bị phong tỏa. Chỉ cần các quan chức từ cấp cao nhất trở xuống, mỗi người hy sinh bán bớt một bộ bàn ghế gỗ quý, một cái hột xoàn trên tay vợ, bớt một kỳ nghỉ ở nước ngoài… là đã đủ gạo tiếp tế cho dân rồi, chứ chưa cần phải bán đất đai, bất động sản thừa mứa của các ông đâu.

Kinh tế thì vẫn lưu thông ở một mức độ nào đó chứ không phải hoàn toàn chết. Chợ chuyển ra đường. Nhà hàng chuyển qua giao tận nhà. Hàng hóa mua qua mạng, công ăn việc làm chuyển qua online, họp hành cũng vậy, chứ không phải thời dịch mà cứ bầu cử, thi cử, quốc hội họp hành… như vậy. Ngược lại đã phong tỏa mà còn hầm hè cấm người dân giúp nhau, cấm chợ, cấm giao hàng… thì dân làm sao sống?

Sự tréo ngoe như thế nó vẫn hàng ngày treo trên đầu nhân dân. Đau!

Lê Vi

Hôm qua tôi xem một clip, người đàn ông có lẽ là chủ trọ vào quát nạt đem đồ của người thuê trọ vứt ra ngoài và đuổi đi vì người ta mấy tháng nay không có tiền đóng trọ, người phụ nữ đứng tuổi nhìn khắc khổ đáng thương van xin nhưng… không lay động nổi trái tim của chủ trọ ấy.

Cũng mấy nay, Saigon chứng kiến một cuộc tháo cháy vĩ đại bằng xe máy, khi dòng người đổ xô dọc quốc lộ 1A trực chỉ hướng Bắc, Quốc lộ 13, 14 cũng từng đoàn người về quê, bất đắc dĩ đổ về Cao Nguyên Trung Phần.

Giữa cơn bão dịch, người ta thấy sự bất lực của mọi lớp Nhân dân, nhất là Dân nghèo, sự yếu kém của chính phủ đã đẩy Nhân dân tới bờ vực thẳm.

Hình ảnh anh Grab bình thường thu nhập cũng rất tốt, nhưng đại dịch xảy đến, họ phải ngồi xuống để xin ăn, mới biết sự khốn cùng của người nghèo họ cùng cực ra sao.

Họ bế tắc và túng quẫn, không một lối thoát. Cuộc tháo chạy tán loạn mấy hôm nay, họ đi về Trung ăn và ngủ giữa đường thật tội nghiệp. Ở Saigon này họ không còn đường sống nên phải chạy về quê, sự rủi ro gặp phải ở đây rất đáng lo là dịch có nguy cơ phát tán. Biết làm sao bây giờ?

Cho tới bây giờ, người nghèo tất cả đều nhận hỗ trợ của chính phủ trên tivi, chính phủ bỏ rơi, các tổ chức đoàn thanh niên, MTTQ, hội phụ nữ, Nông dân… đều tỏ ra là các tổ chức ăn hại không hề có sự hỗ trợ nào tới Nhân dân.

Tôi đang suy nghĩ, nếu không có các tổ chức thiện nguyện tự phát, tổ chức Tôn giáo, mạnh thường quân lo cho Dân nghèo những ngày qua thì sẽ ra sao?

Vậy mà trên mạng đầy rẫy sự bất công trong mấy khu dân cư bị cách ly, tiền hỗ trợ chính phủ đều được chia cho gia đình Tổ trưởng Dân phố, lương thực thực phẩm của mạnh thường quân chia cho người nghèo, thế mà tổ trưởng lại chia nhà giàu, mặc kệ người nghèo lay lắt trong bão dịch, sự sống tính từng ngày.

Vậy mà, hôm nay Quốc hội người ta vẫn không bàn tới cách giúp đỡ hỗ trợ người nghèo, hay đưa ra một định chế kiểm soát ngân sách hỗ trợ đúng đối tượng, mà các đại biểu bàn nhau đánh thuế vào các trường đại học, họ tính chuyện làm sao bóc lột trên các mặt trận, mặc kệ người Dân đang khốn cùng.

Đại biểu họ không đếm xỉa tới sự kêu gào CP ngưng thu tiền điện nước của Nhân Dân trong dịch, mà chỉ chờ cờ hội là lao vào họp bàn để xâu xé xương máu của Dân. Chẳng trách, đại biểu QH được dân gọi cho cái tên thân thương là “bọn ve chó”.

Trong khi Nhân dân đang phải lao ra đường ăn xin, Chính phủ bỏ rơi, Quốc hội cũng không đoái hoài, không thèm nhìn tới Dân, mà họ lại chi một ngày hàng tỷ đồng để làm gì thế? Họ bàn thu thuế giáo dục, y tế… sao cho có lợi cho nhóm lợi ích.

Sự tréo ngoe như thế nó vẫn hàng ngày treo trên đầu nhân dân. Đau!

– Phạm Minh Vũ

May be an image of 1 person, motorcycle and road

VỠ TRẬN!

 May be an image of text

Lê Thúy Bảo Nhi

VỠ TRẬN!

Fb Tran Canh Tranthanh

Không thể nói khác về y tế Tp. Hồ Chí Minh khi đọc tin này trên trang facebook của Thầy thuốc nhân dân, Bác sĩ Trần Sĩ Tuấn, nguyên Tổng biên tập báo sức khỏe và đời sống.

Một bác sĩ bị bệnh mà gọi điện không có đồng nghiệp nào trợ giúp. Vị bác sĩ đã qua đời một mình. Kinh khủng! Bởi có lẽ các bác sĩ, nhân viên y tế cũng quá mệt mỏi. Quá tải rồi…

Nếu Bộ Y Tế không có giải pháp nào khả dĩ, nguy cơ sụp đổ cả hệ thống là nhãn tiền. Thực sự bây giờ là thời khắc khó khăn. Rất khó để khắc phục trong ngày một ngày hai, bởi đây là hậu quả của chiến lược chống dịch sai lầm: quá chú trọng vào phong tỏa, truy vết, cách ly, xét nghiệm…mà không chú trọng đúng mức đến hệ điều trị. Không đầu tư đủ nhân tài vật lực cho hệ điều trị. Giờ đây hệ điều trị của tp. HCM đang quá tải. Thầy thuốc có ba đầu sáu tay mà họ không có máy móc, có giường, có xe cấp cứu…họ cũng đành giơ tay bất lực mà thôi.

Trường hợp tử vong của vị bác sĩ trong tp. HCM gợi nhớ đến mấy ca trên Bắc Giang: cô công nhân 38 tuổi, tối còn gọi điện về nhà, sáng hôm sau đã tử vong vì không được cấp cứu kịp thời vì lúc đó Bắc Giang hoàn toàn không có ICU, ECMO! Nhưng chỉ thời gian sau, khi trên đó đã có đủ trang thiết bị, hai nam công nhân cũng 38, 39 tuổi bị covid nặng. Phải dùng ECMO, nhưng cũng chỉ một tuần sau họ đã ra viện, khỏe mạnh…

Nhắc lại chuyện đó để thấy tầm quan trọng của trang thiết bị và con người thầy thuốc vận hành, điều trị trong việc điều trị covid. Nhưng cả trang thiết bị và con người đều phải có thời gian chuẩn bị. Không phải ngày một ngày hai mà xong. Cần phải có thời gian. Mà dịch bệnh thì nó bất ngờ đổ đến sầm sập chả cần đợi ai cho phép. Ai đó tỉnh táo thì phải chuẩn bị trước, cho mọi tình huống có thể xảy ra…

Còn bây giờ, chỉ biết cầu trời cho dịch bệnh tại tp. HCM sẽ sớm đi xuống. Cầu trời cho ít bệnh nhân nặng, thì sẽ có đủ giường nằm, máy móc, con người phục vụ. Cầu trời những điều đó sẽ thành sự thật.!

Còn các bạn của tôi trong thành phố, hãy tự bảo vệ mình. Tôi đã có một bài về hướng dẫn cách tự bảo vệ nếu chẳng may mình trở thành F0, F1…

Trong trường hợp nếu bạn bị sao đó, cần đến sự tư vấn của tôi, xin hãy gọi điện, vào bất cứ thời điểm nào, tôi luôn sẵn sàng!

THÁO CHẠY KHỎI SÀI GÒN

THÁO CHẠY KHỎI SÀI GÒN

Sài gòn không còn là nơi cưu mang những người nhập cư nữa. Dịch bệnh tràn lan và cái đói ập tới rồi.

Tôi cảm thấy hụt hẫng và đau lòng khi ghi lại những dòng này…

Sau khi chính quyền “ngạo nghễ” tổ chức “ngày hội toàn dân”, sau khi “ngạo nghễ ” buộc dân đi làm căn cước công dân, sau khi “ngạo nghễ” tổ chức thi tốt nghiệp rồi thì vỡ trận.

Lẽ ra học theo các nước tiên tiến thì F0 không triệu chứng và F1 cách ly ở nhà thì chính quyền hốt hết vào các khu cách ly, để người bệnh lây hết cho người chưa bệnh, F1 thành F0. F1 bị bỏ mặc nằm xếp lớp như cá mòi trên nền đất, bác sĩ y tá không có, thức ăn không có, thuốc ko có, điều kiện vệ sinh tối thiểu ko có …thì không lây nhau mới là chuyện lạ. Vậy là lây nhiễm trong các khu cách ly tăng chóng mặt và ngành Y tế quá tải…

Sài Gòn dân nghèo không được hỗ trợ, dây giăng khắp nơi mà dân trong khu phong tỏa chỉ sống nhờ lòng hảo tâm của những người dân bên ngoài, những nhóm thiện nguyện từ dân và các tổ chức thuộc Công Giáo . Nhiều đoàn thiện nguyện từ dân cảm thấy uất giận và cay đắng khi những dân phòng vô sỉ, vô nhân đã thóa mạ và ngăn cản những đoàn thiện nguyện, ngăn cản ko cho dân giúp nhau….

Chợ tạm, chợ truyền thống bị đóng hết, dân phải vô siêu thị, nơi bị đóng kín và không gian lạnh, lây nhiễm cho nhau thêm nhiều hơn. Chợ đầu mối, nơi cung cấp 80% thực phẩm cũng bị đóng khiến cho nông sản các tỉnh bị đổ bỏ, mà dân SG có được túm rau héo quý hơn vàng….Tệ hơn cả thời đói khổ 78-79 thập kỷ trước.

Các bác sĩ lên FB kêu cứu vì thiếu máy thở và máy tạo oxy. Họ kêu cứu vì lòng yêu thương bệnh nhân, không muốn thấy bệnh nhân chết. Nhưng mấy kẻ có quyền hạn thì mong muốn bịt miệng họ vì chỉ sợ ảnh hưởng tới hình ảnh ( ảo) của các vị đó.

Tuy là những ngày đen tối, nhưng nhìn lại cái tình của của dân Sài gòn đối với nhau rất ấm lòng. Các bạn mình bất chấp nguy nan tới tính mạng, xông ra cứu đói dân nghèo. Đêm hôm các bạn mình thức dậy chạy cả mấy chục km lấy rau chở tới những khu cách ly. Rồi những bạn thức dây thiệt sớm từ 3h sáng lọ mọ nấu ăn cho các bác sĩ và các sinh viên y khoa tình nguyện kịp trưa giao…Các bạn đi làm thiện nguyện mà hai ba giờ chiều còn chưa có được miếng cơm dằn bụng, đói khát và nóng, vẫn chạy cứu người ….Các Linh mục, các Soeur nửa đêm phải khuân xuống hàng xe tải cả chục tấn rau, rồi còn lặt, phân loại, vô bao….Dù mưa gió tả tơi, Soeur vẫn đứng dưới mưa phát rau cho dân nghèo….

Nhiều lắm những hình ảnh cảm động, rơi nước mắt bởi chữ Tình đối với Tha Nhân của người Sài Gòn ….nhưng sức dân có hạn, và hôm nay, từng dòng người tháo chạy khỏi Sài Gòn. Bởi Sài gòn không còn đủ sức cưu mang họ….

Sài gòn bệnh nặng rồi….

May be an image of 1 person, standing and outdoors