QUÁ ĐAU THƯƠNG!

Nguyễn Kim Chi

QUÁ ĐAU THƯƠNG!

Fb Đinh Việt Thành | 20-8-2021

Cuối ngày, thông tin từ bản tin của Bộ Y tế được nhiều người, dù không ai mong nhưng rất quan tâm, đó là số ca tử vong.

Tối qua nhận được điện thoại của 1 bạn trong nhóm, mong muốn chuyển sớm nhất 1,5 tấn bao đựng tử thi vào SG.

Vâng, là bao đựng tử thi – như một mệnh lệnh, phải làm ngay, không thể chần chừ với mặt hàng đặc biệt này. Và chỉ trong 30 phút, mọi chuyện đã xong.

Sáng nay chuyển “hàng” lên sân bay, lặng người nhìn những bao đựng tử thi cuối cùng lăn từ từ qua máy soi an ninh, chuẩn bị lên máy bay của hãng Vietjet để vào SG, chuyến bay cất cánh lúc 14h15.

Em bên hãng Vietjet nói “đã xong, chị về được rồi ạ”, không hiểu sao chân không bước nổi, cứ đứng lặng nhìn.

Khi 50 bao túi đựng tử thi được chuyển từ xe tải xuống, mấy em hãng Vietjet vội ra chuyển xuống, xếp trên khay chờ xe nâng.

Một em nói khẽ “1,5 tấn này chắc chỉ dùng được mấy ngày chị nhỉ”

Lặng im…

Khi biết 50 bao bên trong là túi đựng tử thi, những người có mặt ở đây đều nghiêm trang và rất nhẹ nhàng xếp lên băng chuyền và Im lặng nhìn… những chiếc bao lăn dần vào phía trong- một cảm giác từ biệt thoáng qua. Nước mắt rơi…

Đại dịch – Sài Gòn đã phải trả một cái giá quá lớn

Đau không nói được bằng lời

Sài Gòn ơi

No photo description available.

Con của Bí thư Thành ủy lên đường du học trong đại dịch Covid-19

Con của Bí thư Thành ủy lên đường du học trong đại dịch Covid-19

Báo Tiếng Dân

Bởi  AdminTD

Mai Hoa Kiếm

13-8-2021

Nhà nước Cộng sản Việt Nam lúc nào cũng tuyên truyền, bài xích “tư bản giãy chết”. Hệ thống tuyên giáo khổng lồ của đảng ngày đêm định hướng kiểu, “nếu cột điện ở Mỹ biết đi thì sẽ về Việt Nam”. Thế nhưng quan chức cao cấp của Đảng nói một đường, làm một nẻo.

UBND tỉnh Quảng Nam đã ký công văn số 5164/UBND-KGVX ngày 10/8/2021 cho phép ông Trần Nam Hưng được sử dụng xe ô tô, đưa con gái ruột của mình tên là Trần Thục Uyên (sinh năm 2001), vượt tất cả các chốt chống dịch hết sức khắc khe ở tất cả tỉnh thành trên tuyến quốc lộ 1A xuyên quốc gia. Xe cha con ông Hưng sẽ di chuyển từ Quảng Nam, đến sân bay Quốc tế Nội Bài để bay sang New York (Mỹ) vào ngày 17/8/2021, để con gái ông kịp nhập học tại đây.

Công văn của UBND tỉnh Quảng Nam

Xe xuất phát tại TP Tam Kỳ vào ngày 15 hoặc 16/8/2021, đến ga quốc tế Nội Bài, sau đó quay về Quảng Nam. Dự kiến thời gian đi và về là ba ngày theo đề nghị của ông Trần Nam Hưng. Những người sẽ đi trên xe gồm ông Hưng, con ruột ông Hưng và hai lái xe có tên là Đặng Hồng Phong, sinh năm 1976 và Nguyễn Quang Mỹ, sinh năm 1999.

Để chuyến xe của cha con ông Trần Nam Hưng không gặp bất kỳ khó khăn gì trên lộ trình, văn bản của UBND tỉnh Quảng Nam ưu ái nêu chi tiết:

Kính đề nghị UBND các tỉnh, TP Đà Nẵng, Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hoá, Ninh Bình, Hà Nam, Hà Nội quan tâm, chỉ đạo các đơn vị chức năng tạo điều kiện thuận lợi để ông/ bà có tên (theo danh sách) được qua lại các chốt kiểm soát phòng, chống dịch COVID-19 trên địa bàn”.

Điều kỳ lạ ở chỗ, chỉ một ngày sau khi UBND tỉnh Quảng Nam ra công văn “hỗ trợ” Trần Nam Hưng, thì Bộ Giao thông Vận tải cũng ký công văn số 8272/BGTVT-VT nội dung “Hỗ trợ người có vé máy bay đi nước ngoài đến cảng hàng không quốc tế để thực hiện chuyến bay”. Theo công văn này, các chốt kiểm soát chống Covid-19 phải “tạo điều kiện thuận lợi…”

Một ngày tiếp theo, ngày 12/8/2021, UBND TP Đà Nẵng “anh em” cũng ký ngay công văn 5210/UBND-KGVX đễ “hỗ trợ người có vé máy bay đi nước ngoài…”

Công văn của Bộ GTVTCông văn UBND TP “anh em” Đà Nẵng

Thật là nhịp nhàng, đồng bộ và “vạn sự bình an” đối với cha con nhà ông Trần Nam Hưng.

Chừng đó thôi, đủ để thấy thế lực phía sau Trần Nam Hưng “khủng” cỡ nào. Nếu là quan chức lẹt đẹt hay thường dân, còn lâu mới có cửa vượt hàng chục chốt kiểm soát chống dịch Covid-19 vô cùng khắt khe, lớp lớp trên quốc lộ 1A trong mùa đại dịch, khi mà số người nhiễm trong cả nước đang tăng lên kinh hoàng, số người chết phải xếp hàng để chờ được hoả thiêu.

Được biết ông Trần Nam Hưng sinh năm 1973, quê Điện Tiến, Điện Bàn, Quảng Nam. Ông Hưng là Ủy viên BTV Tỉnh ủy Quảng Nam, Đại biểu HĐND tỉnh, Bí thư thành ủy TP Tam Kỳ.

Con đường hoạn lộ của Trần Nam Hưng thật sự hanh thông. Năm 1996, khi mới xin vào cơ quan nhà nước, với chân sai vặt trà nước cho các sếp, chưa đầy chục năm sau, năm 2005, ông Hưng đã leo lên chức Phó Chủ tịch UBND TP Tam Kỳ.

Đến năm 2018, Trần Nam Hưng trở thành Chánh Văn phòng tỉnh ủy Quảng Nam. Và tháng 10/2020 tại Đại hội Đảng bộ tỉnh Quảng Nam lần thứ 22, nhiệm kỳ 2020-2025, Trần Nam Hưng vào Ủy viên Ban Thường vụ tỉnh ủy, nắm chức Bí thư thành ủy TP Tam Kỳ. Cứ đà này, nhiệm kỳ sau Trần Nam Hưng sẽ lọt vào BCH Trung ương Đảng, kể cũng không lạ.

Trần Nam Hưng (trái) nhận quyết định bổ nhiệm Bí thư thành ủy.

Từ lâu, việc cho con cái của các quan chức cấp cao của đảng CSVN đi du học nước ngoài, gây nhiều tranh cãi. Cái gọi là “Đề án đào tạo Tiến sĩ, Thạc sĩ” nọ kia bằng ngân sách nhà nước, là cách mà “lãnh chúa thành Hồ” và “lãnh chúa miền Trung” đã xài cách đây hai chục năm, để đưa con cái mình đi du học châu Âu và Bắc Mỹ bằng tiền thuế của dân. Ngón nghề đó, vẫn được đại quan các bộ, ban, ngành và các tỉnh thành cả nước “học tập” đến tận hôm nay.

Quan chức cho con em du học nước ngoài là cách nhanh nhất để bọn trẻ có quốc tịch thứ hai. Sau nữa, chúng sẽ được thụ hưởng nền giáo dục tốt, được sống ở các nước văn minh, không bị nạn hối lộ hành hạ. Cuối cùng, bố mẹ chúng có cơ hội tốt để rửa tiền, chuyển hàng triệu đô la trót lọt ra nước ngoài, tậu nhà cửa, bất động sản.

Ông Trần Nam Hưng, tài xế và vợ con tại biệt thự trước khi lên đường

Một ngày nào đó, các đại quan sẽ cùng vợ con, bồ nhí, gia đình hưởng thụ phú quý tại quốc gia có nền dân chủ, bỏ lại các thần dân, trăm họ ở lại quê nhà “mò mẫm” đi tìm… thiên đường XHCN!

Trên thế giới này không quốc gia nào hành xử man rợ và chà đạp Nhân quyền trắng trợn như thế.

 Người phụ nữ này cầm trên tay biên bản xử phạt, lý do vi phạm chỉ thị 16. Chị ra đường mua ít đồ ăn cho con. Nhà nghèo khổ không giàu có gì, nhà nước cũng chưa hỗ trợ gì, bị xử phạt quẫn trí muốn gieo mình xuống Sông Đồng Nai.

May nhóm Săn Bắt Cướp Nguyễn Thiên Báo ở Biên Hoà đi hỗ trợ thiện nguyện ngang qua thấy và lôi chị vào. Hỏi thăm chị khóc nức nở trình bày vụ việc.

Sau đó anh em chứng kiến cho chị mì tôm và quà, 1 tài xế xe tải ngang qua chứng Kiến cũng cho chị 500k tiền mặt.

Ta có thể thấy, trong thời gian vừa qua cách áp dụng chỉ thị 16 quá cứng nhắc đã gây thêm khốn khó cho người Dân. Một chỉ thị phản khoa học, sai lầm về hai phương diện Pháp lý và dịch tễ.

Thay vì cứ xử phạt thì chính phủ nên tung quân trong các chốt chặn tới thăm hỏi từng nhà Dân coi thiếu gì thì hay hơn là cứ xử phạt cho đủ chỉ tiêu khốn kiếp.

May một mạng người phải chết và kéo theo hệ lụy một gia đình sau đó chỉ vì cái chỉ thị 16 vớ vẫn.

Trên thế giới này không quốc gia nào hành xử man rợ và chà đạp Nhân quyền trắng trợn như thế.

Các ông nên nhớ Chỉ thị ra đời mục đích tối thượng là bảo vệ con người, vì con người chứ không phải con người ra đời để vì chỉ thị.

Các ông cứ tìm cách để đổ vấy bằng luận điệu “nếu ai cũng ra đường như thế thì dịch bao giờ mới hết”, đó là cách đổ tội hèn hạ, trốn tránh không dám nhìn vào sự thật và yếu kém của Chính phủ. Tại sao cả thế giới đã khống chế dịch tốt mà có ai lại hành xử khủng khiếp như Việt Nam không?

Người ta dành time ngạo nghễ để sát cánh cùng Dân như hỗ trợ tài chính, đẩy mạnh mua Vx và giờ đã ổn định.

Còn Cp Việt Nam đang làm cái gì vậy? Hết chỉ thị này tới chỉ thị khác, hết phong tỏa đợt này tới đợt khác, đợt sau dài hơn đợt trước nghiêm hơn đợt trước rồi cuối cùng thì sao?

Hệ số tử vong cho tới bây giờ thuộc tốp cao nhất thế giới. Ca nhiễm ngày càng tăng, tại sao không thừa nhận thất bại và xin lỗi Dân đi. Cấm và cấm dịch có giảm đâu? Cứ trung bình 6 phút trôi đi là có một người chết vì Virus Vuhan, ngạo nghễ đâu rồi các ông? Chia tay nắng hè rực rỡ gì nữa? Hay chỉ nói cho vui miệng vì thiểu năng trí tuệ?

Hãy thôi hành xử với Dân bằng trái tim của loài quỷ như thế, hãy quản trị đất nước bằng trái tim và khối óc của một con người.

– Phạm Minh Vũ

May be an image of one or more people, people standing and road

Có ai biết xin trả lời giúp?

May be an image of 1 person, standing, temple and outdoors

Nhà Báo XHCNVN mà còn không trả lời được thì chỉ còn các quan nhớn XHCN… Nhưng chúng cui rúc gầm giường hết rồi, kể cả Tổng Lú…

***

Có ai biết xin trả lời giúp?

Nhà báo Đức Liên

LTS: Đây là bài tường trình đăng trên Facebook của một cựu nhà báo, giảng viên ngành báo chí ở Sài Gòn- ông Nguyễn Đức Liên- về cuộc chạy cấp cứu của chính bản thân vào đêm hôm qua, Thứ Hai 16 Tháng Tám. Cuối ‘bản tường trình’, ông Liên đã phải thốt lên: “Xin các quan ở thành phố thử một chuyến vi hành đến phòng cấp cứu giữa trời mưa gió và giữa mùa dịch”!

Điều tôi lo lắng trong trường hợp phải đi cấp cứu giữa tình trạng giới nghiêm và dịch bệnh, rốt cuộc đã xảy ra cho chính bản thân tôi vào chiều tối qua 16 Tháng Tám, ngay sau giờ giới nghiêm có hiệu lực. Thiệt lòng mà nói, dẫu có bình tĩnh cách mấy, tôi cũng không thể không sốc khi tận mắt chứng kiến, nhìn thấy khung cảnh đầy nguy cơ ở các phòng cấp cứu!

Hai cha con tôi đã lần lượt đến các bệnh viện (BV): 175, Hoàn Mỹ, An Sinh, Phú Nhuận và Bình Dân giữa Sài Gòn vắng lặng vì giới nghiêm và trong cơn mưa tầm tã. Nhà gần BV 175, xe tôi chạy đến đây trước, nhưng trình bày của tôi không hề lay động trái tim sắt đá của nhân viên bảo vệ cổng BV 175 trên đường Nguyễn Thái Sơn, với lý do không tiếp nhận là BV đang diệt khuẩn bên trong.

May là có xe nhà, hai cha con tôi vội chạy đến BV tư nhân Hoàn Mỹ. Tôi bước xuống xe vào phòng cấp cứu giữa cơn mưa. Các nhân viên y tế đang tất bật trong trang phục bảo hộ y tế trùm kín. Nhân viên phòng cấp cứu ở đây hỏi tôi bệnh gì và dọa luôn: Anh có chấp nhận rủi ro khi bị lây nhiễm trong lúc cấp cứu, vì toàn là bệnh nhân F0? Anh sẽ không có quyền khiếu nại về sau.

Tôi đứng chờ giữa mưa, không nghe tiếng sét đánh từ không trung, mà nghe sét đánh sát lỗ tai mình. Tôi thấy quá nhiều bệnh nhân cấp cứu, covid có, bệnh khác có, rất đông nên phải xếp hàng, giữ khoảng cách an toàn. Anh nhân viên y tế BV Hoàn Mỹ đã quên tôi còn đứng đó để chờ lời vàng ngọc của anh. Anh ta tiếp tục hỏi các bệnh nhân khác… Tôi tự biết thân phận bèo bọt lúc này và tự tìm BV khác cứu thân.

Xe tôi chạy nhanh qua BV An Sinh, ở đây tôi được tiếp đón ân cần, chu đáo từ cổng vào, có lẽ là một bác sĩ trực tiếp khám sàng lọc bên ngoài. Trong trang phục bảo hộ y tế trùm kín, anh bác sĩ trực hỏi sơ qua tình trạng sức khỏe tôi, đo thân nhiệt và bảo chờ anh gọi điện vào phòng cấp cứu xem có thể tiếp nhận hay không. Sau khoảng 10 phút, được đồng ý, tôi đi bộ vào phòng cấp cứu. Nhưng vào tới phòng cấp cứu, tôi bất ngờ khi tất cả giường lưu bệnh đều đông kín. Một nhân viên y tế nói nhanh, phòng cấp cứu đang nhiều ca là FO, anh cẩn thận! Và sau đó gợi ý tôi nên chạy sang BV Phú Nhuận!

Tôi không cách nào khác, ngoan ngoãn nghe lời đi tìm “ánh sáng cuối đường hầm” ở BV Phú Nhuận. Đến cổng BV Phú Nhuận, tôi đã mệt lã người. Một nữ nhân viên y tế từ phòng cấp cứu không cho tôi bước đến gần và bảo đứng bên ngoài chờ gọi bác sĩ. Vài phút sau, một bác sĩ trong phòng cấp cứu bước ra đứng nguyên đó (tôi không thấy bác sĩ, y tá mặc trang phục bảo hộ y tế như hai BV trước), giữ khoảng cách với tôi, hỏi han vài câu. Rồi bác sĩ này nói, ở đây không nhận cấp cứu cho anh vì đang có bệnh nhân là F0. Đó là một cách từ chối, không thể nói gì thêm. Tôi ngạc nhiên, sao phòng cấp cứu ở BV Phú Nhuận có ca F0 mà từ y tá đến bác sĩ chỉ khoác áo blouse như bình thường?

Tôi gần tắt hy vọng. Hai cha con tôi bắt đầu tìm gọi các mối quan hệ, quen biết từ danh bạ điện thoại. May quá, trong lúc tưởng chừng như “tiêu”, tôi nghe cuộc gọi lại từ bác sĩ Trịnh Minh Quân, BV An Sinh, hai cha con tôi mừng hết cỡ. BS Quân bảo, anh quay lại BV, em cấp cứu cho anh (may là tôi và Quân từng quen biết và giữ liên lạc). Tôi lập tức trở lại BV An Sinh và chờ đợi, do Quân đang cấp cứu các bệnh nhân khác… Rồi tôi đã được bác sĩ Quân ra tay cấp cứu trong niềm hy vọng cuối cùng, giữa lúc tôi không còn khả năng kéo dài sự chờ đợi lâu hơn. Sau khi kiểm tra, cấp cứu nhanh, bác sĩ Quân cho toa mua thuốc và dặn dò tôi cách tự bảo vệ khi về nhà và phòng hờ tình huống xảy ra trong tuần tiếp theo. Tôi chỉ kịp vài câu cảm ơn để bác sĩ Quân tiếp tục ca trực.

Cha con tôi chạy từ BV An Sinh để ra BV Bình Dân, vừa tìm chỗ mua thuốc, vừa xem tình hình cấp cứu ở BV Bình Dân thế nào. Suốt tuyến đường Ba Tháng Hai, Điện Biên Phủ không bóng người, xe tôi chầm chậm qua BV Bình Dân trong nỗi lo khi không thấy cổng BV mở, không thấy dấu hiệu BV đang hoạt động!

Từ đường Điện Biên Phủ về đường Hai Bà Trưng, tìm các nhà thuốc tây, tất cả đều tắt đèn khóa cửa. Trên đường về, tôi tranh thủ gọi điện thoại nhờ tư vấn của bác sĩ Pham Diep Thuy Duong, một người bạn thiện nguyện, tư vấn, và động viên tôi. Gần đến nhà, tôi gọi lại cuộc cuối cho bác sĩ Phú ở BV 175, cũng được Phú tư vấn cách xử lý khi về nhà và dặn tôi uống thuốc ngay. Nhưng, các nhà thuốc tây quanh BV 175 đều không mở cửa!

Tôi về nhà trong sự lo lắng, không thể mua thuốc theo toa, người nhà phải tìm thuốc còn trong tủ thuốc gia đình. Tôi lại gọi bác sĩ Thuy Dương và hỏi, thuốc hiện có, có thể dùng tạm không, nghe bác sĩ trả lời ok, cả nhà tôi thở phào. Tôi đã qua khỏi nguy kịch nếu không được cấp cứu, và tư vấn qua điện thoại của các BS thân quen…

Tôi may mắn, nhưng tự hỏi nếu đêm qua, không phải là tôi, mà là một người nghèo, người yếu thế trong xã hội, không thể có phương tiện đi lại giữa đêm hôm mưa gió, trong giờ giới nghiêm, không một ai quen biết, thân cô thế cô, liệu thân phận họ sẽ thế nào và ai sẽ lên tiếng dùm họ giữa lúc tuyệt vọng? Nếu không quen biết, đêm qua tôi e bệnh mình đã trở nặng… không thể ngồi viết status như bây giờ.

Xin các quan ở thành phố thử một chuyến vi hành đến phòng cấp cứu giữa trời mưa gió, giữa mùa dịch. Và xin các quan hãy nghĩ cách, làm sao đi mua thuốc chữa bệnh trong khi nhà thuốc tây không hoạt động sau 18 giờ tại các nơi tôi kể ở trên!

Có ai biết xin giúp tôi câu trả lời?

Nhà báo Đức Liên (ảnh: từ facebook Duc Lien Nguyen)

Đại dịch và cuộc trưng cầu dân ý ngoài dự kiến!

Đại dịch và cuộc trưng cầu dân ý ngoài dự kiến!

Bởi  AdminTD

Blog VOA

Trân Văn

16-8-2021

Tượng đài Nguyễn Tất Thành và thân phụ Nguyễn Sinh Sắc tại tỉnh Bình Định, 18/5/2017. Hình minh họa. (Ảnh chụp từ Báo Bình Định)

Hình ảnh hàng ngàn nạn dân, kể cả người già, trẻ con lũ lượt rời khỏi TP.HCM vào sáng 15 tháng 8, sau khi chính quyền nơi này quyết định kéo dài thời gian cô lập thêm một tháng (1), cung cấp thêm bằng chứng, chứng minh những tuyên bố rổn rảng của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương tới địa phương tại Việt Nam chỉ là… “chót lưỡi, đầu môi”. Nguyên nhân dẫn tới đợt di tản thứ hai khỏi đô thị sầm uất, năng động nhất Việt Nam trong vòng chưa đầy một tháng vẫn là… tuyệt vọng.

Đợt dịch COVID-19 thứ tư tại Việt Nam sắp tròn bốn tháng. TP.HCM tự cô lập và bị cô lập sắp tròn ba tháng. Hỗ trợ chỗ ở, phân phát thực phẩm, thậm chí giúp đỡ thuốc men, thiết bị trợ thở… chủ yếu vẫn phụ thuộc vào… từ tâm. Những người kiệt quệ sớm nhất, bi quan nhất đã ra đi trước, giờ tới lượt những người từng lạc quan hơn vì có thể cầm cự lâu hơn. Cư dân các địa phương khác tìm tới TP.HCM còn có chỗ lánh nạn. Còn cư dân TP.HCM có thể chạy đi đâu?

Nếu được trợ giúp ngay từ đầu về chốn nương thân, miếng ăn, yên tâm vì sẽ được cấp cứu kịp thời, thích đáng khi chẳng may bị nhiễm COVID-19, chắc chắn không có đợt di tản thứ hai như vừa thấy! Tuy nhiên các chính sách hỗ trợ, gói cứu trợ, kể cả cứu trợ được xem là… táo bạo chưa từng có (2) vẫn… đang ở đâu đó! Trợ cấp tiền, trợ cấp thực phẩm còn… hiếm thì mơ gì đến trợ cấp giúp an cư cho cả người thuê nhà lẫn người có nhà cho thuê, dù nhiều người tiếng là chủ nhà trọ nhưng đang là con nợ của nhiều nơi vì vay đầu tư! Hết hệ thống chính trị tới hệ thống công quyền dõng dạc tuyên bố: “Không bỏ ai lại phía sau” nhưng không cho ai thiếu tiền điện, tiền nước, phí viễn thông (Internet, điện thoại)…Những dịch vụ thiết yếu với dân sinh vẫn thu đúng, thu đủ không để sót đồng nào! Làm sao để sống – giờ không còn là câu hỏi của riêng những thành phần xưa nay vẫn được xem là yếu thế trong xã hội Việt Nam, đó là trăn trở chung của tất cả các giới khi nền móng bảo đảm khả năng hồi phục (vốn liếng, nhân lực) đã tan hoang!

***

Đại dịch đã bày ra cho mỗi cá nhân và từng giới cảm nhận tường tận thế nào là… “tài tình, sáng suốt” và “ưu việt” của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam.

Trong 18 tháng tính từ khi COVID-19 lan rộng trên toàn cầu, những hệ thống này không học được gì hữu ích. Vì Chiến lược phòng, chống dịch vẫn chỉ xoay quanh “truy vết, cách ly, cô lập” và… không thèm bận tâm về vaccine nên Thủ tướng tiếp tục hô hào “đi từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng đối tượng” – giống như thưở thúc ép đồng bào đề cao cảnh giác với kẻ thù hữu hình, cho đến khi thực tế chứng minh Chiến lược phòng, chống dịch ấy đã khiến thảm họa gia tăng mức độ thiệt hại cả về nhân mạng lẫn tài sản.

Giờ, Thủ tướng tiếp tục phát động… Phong trào đặc biệt “Cả nước đoàn kết, chung sức, đồng lòng thi đua phòng, chống và chiến thắng đại dịch COVID-19” (3).

Cả nước có bao gồm các viên chức lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương không?

Nếu có, chẳng lẽ đoàn kết, chung sức, đồng lòng thi đua phòng, chống và chiến thắng đại dịch COVID-19 sẽ tính cả những trường hợp như Thanh Hóa: Giữa đại dịch, tổ chức hội nghị chọn mẫu xây dựng quần thể tượng đài “Con tàu tập kết” trị giá 255 tỉ đồng mà theo dự kiến, sẽ khởi công vào quý tới (4)? Hay tính cả những trường hợp như Nghệ An: Giữa lúc dân chúng quằn quại vì thiếu thốn, bệnh tật, mất mát vẫn tổ chức hội nghị bàn việc xây dựng Thác chín tầng, trị giá 1.625 tỉ để tôn vinh… thân mẫu ông Hồ Chí Minh (5).

Có cần đoàn kết, chung sức, đồng lòng thi đua phòng, chống và chiến thắng đại dịch COVID-19 để từ trên xuống dưới, từ Nam ra Bắc không những hỗn loạn, mà còn góp phần gia tăng lây nhiễm COVID-19 vì thực thi kiểm soát… “thực phẩm, hàng hóa thiết yếu”, vì… “giấy đi dường phải có UBND phường nơi làm việc xác nhận”, vì… “khai báo di biến động dân cư”?… Đoàn kết, chung sức, đồng lòng thi đua như thế rõ ràng không thể phòng, chống nói gì đến chiến thắng đại dịch COVID-19!

Khi đoàn kết, chung sức, đồng lòng vẫn chỉ là trút gian nan, mất mát lên đầu lê dân, chỉ là hứa hão và hô hào suông, làm gì cũng sai, phải sửa thì điều đó có khác gì thi đua tự đào hố chôn thể chế. Cho đến giờ, cả chiến lược lẫn cách thức phòng, chống đại dịch COVID-19 chỉ mới cho thấy hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam vừa bất tài, vừa bất nhân. Nhiều viên chức hữu trách từ trung ương đến địa phương đã kém cỏi, vô trách nhiệm lại huênh hoang, không biết sợ hậu họa!

Chú thích

(1) https://www.youtube.com/watch?v=Gy7Cx4-q4pk&ab_channel=Vnews24h

(2) https://tuoitre.vn/cham-nhat-7-10-ngay-nguoi-dan-se-nhan-duoc-ho-tro-tu-goi-26-000-ti-20210707171348344.htm

(3) https://baotintuc.vn/chinh-tri/thu-tuong-phat-dong-phong-trao-thi-dua-dac-biet-20210814131129217.htm

(4) https://vnexpress.net/thanh-hoa-chon-mau-xay-tuong-dai-khu-luu-niem-255-ty-dong-4299756.html

(5) https://nhadautu.vn/nghe-an-thong-nhat-y-tuong-du-an-thac-9-tang-cua-tt-group-o-nam-dan-d56198.html

Tại sao cấm họ về? Ở lại sẽ chết vì đói chết vì y tế quá tải sao?

Sáng nay, nghe thông tin Saigon tiếp tục phong tỏa thêm 1 tháng, Dân lao động trụ lại hi vọng dịch sớm qua đi, cuộc sống sẽ ổn trở lại – đã bất lực, không còn tiền, không ai hỗ trợ và quyết định đào thoát về quê. Ngay lập tức công an lập rào chắn chặn lại, yêu cầu bà con ai ở đâu thì ở yên đó, quay lại trọ.

Mấy hôm nay, tôi xem nhiều clip Dân quận 7 và Bình Tân đã kéo lên phường khu phố đòi tiền hỗ trợ. Người nghèo, lao động thu nhập thấp, mưu sinh ngoài đường đã quá lâu nhốt ở nhà họ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Vì họ cuộc sống của họ xung quanh tờ vé số, lon chai trong thùng rác…

Người nghèo yếu thế, không thu nhập chính phủ không lo được cho họ thì hãy để họ về quê tự lo.

Tôi chưa thấy chính phủ nào lại đốn mạt và bại hoại như CP Việt Nam!

Tại sao cấm họ về? Ở lại sẽ chết vì đói chết vì y tế quá tải sao?

Hôm qua báo chí nói 5 bệnh viện ở Bình Dương từ chối nhận người cấp cứu, sau đó người ta về trọ và đã chết trong sự oan ức.

Họ chết không phải không cứu được, chết vì cách chống dịch sai lầm. Không

kế hoạch chống dịch đúng đắn, toàn chỉ thị và nghị quyết nặng tính cách mạng. Không có chính sách minh bạch hỗ trợ người nghèo, doanh nghiệp đã gây ra tình trạng khủng họa và thảm hoạ.

Những người này là nạn nhân của chính sách sai lầm, họ bị chính phủ mặc kệ và bỏ rơi. Không còn đường sống phải về quê. Song, họ sẽ bị dư luận chỉ trích vì thiếu ý thức.

Nhưng, họ là Dân đen nên bị chỉ trích thôi. Chứ con cháu bí thư, các tỉnh sẽ sẵn sàng đợi lệnh để mở chốt cho bí thư chở con gái ra thẳng sân bay sang Mỹ du học. Vì có quyền và có tiền, báo chí sẽ phớt lờ xem như đó là điều bình thường, nhưng Dân không còn đường sống, ngay lập tức bị cho là thiếu ý thức.

Nhìn đất nước hôm nay, đồng bào ta quá khốn khổ vì những kẻ ngồi phòng lệnh sợ trách nhiệm triệt đường sống, mặt khác lại tung hô kẻ có tiền và có quyền.

Ta thật sự thấy nhục nhã, nhục vô cùng khi các quốc gia khác lo cho Dân từ an sinh xã hội tới Vx. Còn đây chống dịch trong phòng lạnh mặc kệ Dân sống chết ra sao.

Các ông ở biệt phủ có kẻ hầu người hạ có bao giờ nghĩ về họ. Nghĩ về đồng bào ta không còn đường lùi…

Ép họ quay lại câu hỏi họ sẽ ở đâu khi chủ trọ đuổi? Ăn gì khi tiền không còn một xu?

– Phạm Minh Vũ

May be an image of motorcycle and road

Điều VTV không nói: hơn 5.000 người đã chết vì COVID-19 ở Việt Nam

Điều VTV không nói: hơn 5.000 người đã chết vì COVID-19 ở Việt Nam

Luật Khoa

Báo Tiếng Dân

Con số tử vong đã luôn bị né tránh trong những tường thuật “chính thống” về dịch bệnh.

 14/08/2021

By  HIỀN MINH

VTV hoàn toàn im lặng về số ca tử vong. Ảnh gốc: VTV. Đồ họa: Luật Khoa.

Nếu theo dõi thông tin về diễn biến dịch COVID-19 trên các bản tin hàng ngày của VTV trong suốt đợt dịch vừa qua, bạn sẽ thường xuyên được cập nhật thông tin về số ca nhiễm mới, số liều vaccine đã được tiêm, và số bệnh nhân đã khỏi bệnh.

Duy chỉ có một thông tin bạn sẽ không bao giờ được nghe: số người tử vong.

Bao nhiêu người đã chết vì COVID-19 mỗi ngày? Bao nhiêu người đã chết trong đợt dịch bùng phát nghiêm trọng hơn ba tháng qua?

Thông tin này hoàn toàn không được đề cập trong mục cập nhật diễn biến dịch hàng ngày của Bộ Y tế. [1]

Nếu chịu khó tìm tòi kỹ hơn một chút, bạn sẽ thấy con số này ở phần thống kê số liệu và lẩn khuất trong các bản tin chi tiết hơn. Phần lớn các tờ báo tuân theo format đưa tin này, đặt con số tử vong đâu đó ở giữa bản tin. Rất hiếm hoi mới nhìn thấy con số tử vong xuất hiện trên tít báo, như trường hợp báo Pháp Luật TP. Hồ Chí Minh và báo Tiền Phong vào ngày 10/8. [2][3]

Ngày hôm đó, có 388 người chết vì COVID-19. Đó là ngày ghi nhận con số tử vong cao thứ ba trong suốt thời gian đại dịch diễn ra tại Việt Nam. Và đây là tựa đề bản tin của Bộ Y tế ngày hôm đó:

Bản tin dịch COVID-19 của Bộ Y tế tối 10/8: Thêm 3.241 ca COVID-19, riêng Hà Nội 60 ca, 4.428 người khỏi bệnh

Báo Thanh Niên thì giựt tít thế này:

Bản tin tình hình Covid-19 hôm nay 10.8: Cả nước 4.428 ca khỏi bệnh, TP.HCM phấn đấu kiểm soát dịch trước 15.9

Chuyện không nhắc đến con số tử vong trên tít không thể là cách hành xử thông thường của báo chí. Đơn giản là vì số người chết chắc chắn sẽ thu hút được nhiều “view” hơn số người khỏi bệnh. Con người có xu hướng thích đọc tin tiêu cực hơn, và các vụ chết chóc thường được liệt kê trong số những điều làm nên tin tức. [4]

Không giựt tít về số người chết chỉ có thể là cách hành xử sau khi bị kiểm duyệt hoặc tự kiểm duyệt.

Nguồn tin của Luật Khoa cho biết, chỉ đạo xuyên suốt của cơ quan tuyên giáo đối với báo chí trong thời gian này luôn là: tăng tích cực, giảm tiêu cực.

Chỉ đạo này khớp với những gì chúng ta nhìn thấy trên truyền thông: Những giai điệu tích cực, những tuyên ngôn chiến thắng, những cuộc ra quân rầm rộ, những hình ảnh nhân viên y tế được mô tả như những chiến sĩ anh hùng, những ca bệnh được chữa khỏi, những nhận xét rằng số ca nhiễm đang “đi ngang” đúng như dự đoán.

Không có chỗ cho thông tin về số người tử vong trong chiến dịch lan tỏa tích cực này.

Dữ liệu số ca nhiễm mới COVID-19 và số người tử vong trong 2 tuần qua. Nguồn số liệu: Bộ Y tế, VnExpress. Ngày 1/8 không có ca tử vong nào được báo cáo.

Tính đến hết ngày 13/8, đã có tất cả 5.088 người tử vong vì COVID-19 được ghi nhận tại Việt Nam. [5] Trong số đó, 4.030 ca (tương đương 79.2%) thuộc TP. Hồ Chí Minh. Con số tử vong trung bình trong bảy ngày vừa qua là 296 người/ngày.

Nếu xếp hạng dựa trên số người chết vì COVID-19 trong vòng bảy ngày vừa qua, Việt Nam đứng thứ 9 trên toàn cầu và thứ 4 trong khu vực châu Á, theo số liệu của Wordometer tính đến ngày 13/8. [6]

Một cách chính thức, tỷ lệ tử vong trên số ca nhiễm (observed case-fatality ratio) và tỷ lệ tử vong trên 100.000 dân là những chỉ số được dùng để đánh giá mức độ nghiêm trọng của dịch bệnh tại một quốc gia.

Hai chỉ số này của Việt Nam đều đang thuộc hàng cao trên thế giới. [7] Cụ thể, tỷ lệ tử vong trên số ca nhiễm hiện nay xấp xỉ 2% (cứ 100 người nhiễm thì có 2 người chết), xếp thứ 11 trên toàn cầu. Tỷ lệ tử vong trên 100 nghìn dân là 4,99 (cứ 100 nghìn người thì có 5 người chết vì COVID-19), nằm trong top 20 của thế giới.

Chúng cho thấy hệ thống y tế của Việt Nam đang quá tải.

Biểu đồ: Đại học John Hopkins. Số liệu cập nhật đến 13/8/2021.Biểu đồ: Đại học John Hopkins. Số liệu cập nhật đến 13/8/2021.

Chính quyền thành phố Hồ Chí Minh chỉ công khai thừa nhận sự nghiêm trọng của những con số tử vong này vào ngày 13/8, ngày họ công bố rằng thành phố “có thể” sẽ phải giãn cách thêm một tháng nữa và kêu gọi người dân chuẩn bị tinh thần “trường kỳ kháng chiến”. [8]

“Vấn đề thành phố phải quan tâm nhất hiện nay là tỷ lệ tử vong ở mức cao, trung bình 241 ca mỗi ngày trong thời gian gần đây”, ông Dương Anh Đức, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân TP. Hồ Chí Minh trả lời báo chí.

Người dân TP. Hồ Chí Minh không lạ gì chuyện này. Từ cách đây hai tuần, những đoạn phim ghi lại cảnh xe chở hòm xếp hàng dài trước lò thiêu Bình Hưng Hòa đã được lan truyền rộng rãi trên mạng. [9] Với cư dân thành phố, đó là chỉ dấu cho thấy chính quyền không làm chủ được tình hình như cách họ đang cố gắng tuyên truyền.

Dân kêu cứu khắp nơi, chính quyền thì đang làm gì?

Dân kêu cứu khắp nơi, chính quyền thì đang làm gì?

Không có khả năng giúp dân thì phải để dân tự giúp nhau.

 06/08/2021

By  NĂNG TỊNH

Những lời kêu cứu xuất hiện khắp nơi ở TP. Hồ Chí Minh. Ảnh chụp màn hình trang web sosmap.net vào sáng 6/8/2021.

Chắc bạn đã tưởng lầm khi nhìn vào tấm hình ở trên. Nó không phải là bản đồ dịch bệnh của TP. Hồ Chí Minh. Đó là bản đồ kêu cứu của cư dân thành phố.

Mỗi một chấm đỏ là một lời kêu cứu. Những chấm ghi số có nghĩa là khu vực đó tập hợp nhiều người kêu cứu.

Bản đồ này nằm ở trang web SOSmap.net, dự án thiện nguyện do Phạm Thanh Vi, một chuyên gia công nghệ, và các tình nguyện viên lập ra. [1] Dự án này hỗ trợ kết nối những người cần giúp đỡ và các đội nhóm làm từ thiện.

Ngày 28/7, khi thông tin về dự án được giới thiệu trên báo Tuổi Trẻ, có hơn 1.000 lời kêu cứu được đăng lên, trong đó chỉ có hơn 100 trường hợp là đã nhận được giúp đỡ. [2] Vào thời điểm trên, trang web mới hoạt động chưa đến bảy ngày.

Một tuần sau đó, tính đến ngày 6/8, số lượng cần cứu trợ đã lên tới 7.600, với chỉ hơn 500 trường hợp ghi nhận đã được giúp đỡ.

Nghĩa là trong 100 trường hợp kêu cứu, chỉ mới có khoảng 6 trường hợp là được trợ giúp, tỷ lệ 6%. Con số tương đối này, dù xám xịt, vẫn chưa phản ánh hết bức tranh đau lòng trên thực tế.

Phía sau hơn 7.000 lời kêu cứu chưa được hồi đáp không phải chỉ là 7.000 con người đang tuyệt vọng. Trong rất nhiều trường hợp, đó là lời kêu cứu từ một gia đình, hay đại diện cho cả dãy phòng trọ, hoặc một khu vực đang bị phong tỏa.

***

Giúp đỡ em với, em đang gặp khó khăn và thất nghiệp do dịch covid-19, hiện tại em có con nhỏ nữa, thất nghiệp 1 tháng, gia đình nằm trong khu phong tỏa.

Anh chị ơi, hỗ trợ vợ chồng em với ạ. Hiện tại hai vợ chồng em bị thất nghiệp do dịch, đồ ăn dự trữ cũng đã hết. Tiền cũng cạn kiệt, em lại đang mang bầu nữa ạ, 2 đứa em quê ở ngoài Bắc vào đây lập nghiệp. Cho bọn em xin chút lương thực để qua mùa dịch này với, em xin cảm ơn nhiều ạ.

Xóm trọ em chủ yếu là lao động tự do, thất nghiệp nhiều nên mong quý mạnh thường quân giúp sớm để mọi người đỡ khổ trong giai đoạn này ạ. Xin chân thành cảm ơn rất nhiều.

Tôi thất nghiệp 2 tháng nay, tiền phòng chỗ tôi không giảm và tôi cũng không nhận được sự cứu trợ từ đâu hết, hiện tại tôi đang gặp khó khăn về kinh tế và nhu yếu phẩm mong được sự giúp đỡ.

Khu trọ thất nghiệp hơn tháng nằm trong hẻm sâu chưa được ai giúp đỡ. Toàn công nhân thất nghiệp khu nhiều trẻ con. Mong được sự giúp đỡ của các mạnh thường quân ạ.

Khu phòng trọ 12 phòng có nhiều trẻ em và người già, tất cả các phòng đều thất nghiệp lâu do nghỉ dịch nên khó khăn, thiếu thốn, mong được sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm, xin cảm ơn.

Xin chào các anh chị, chúng tôi cần trợ giúp. Tôi ở tỉnh Long An lên Sài Gòn làm, mất việc làm trước dịch đã mấy tháng nay, tiền nhà trọ đóng đều hàng tháng, chủ bớt tiền ít nên gặp khó khăn. Nhà trọ có 19 người đa số làm phụ hồ, công nhân, và bán vé số. Chúng tôi trụ từng ngày ở đây. Xin nhờ các mạnh thường quân giúp đỡ. Tôi xin chân thành cảm ơn.

Em ở trọ. Em làm ở chợ đầu mối Thủ Đức, vợ làm công ty. Do dịch 2 vợ chồng em thất nghiệp hơn 1 tháng rồi ạ. Tài sản hiện giờ còn 6 gói mì 3 quả trứng, tiền mặt em còn 66k. Mong anh chị hỗ trợ giúp đỡ em qua được mùa dịch ạh.

Thất nghiệp 2 tháng. Cạn kiệt lương thực rồi ạ. Cứu em với.

Ảnh chụp màn hình những lời kêu cứu trên SOS map.

Đó mới chỉ là vài lời kêu cứu ngẫu nhiên trên những chấm đỏ SOS. Nếu bạn thấy không khí quá nặng nề, hãy tưởng tượng tình cảnh của người phải viết ra những lời trên.

Hãy tưởng tượng tiếp tâm trạng của họ khi đọc thấy những lời nô nức báo công của chính phủ kiểu “100% lao động tự do tại TP. Hồ Chí Minh đã nhận được hỗ trợ”. [3] Tưởng tượng họ nghĩ gì khi nghe những khẩu hiệu chắc như đinh đóng cột của các lãnh đạo như “không được để dân đói”, “không để người nào thiếu ăn, thiếu mặc”, hay “không cho phép có người bị bỏ lại phía sau”. [4] Tưởng tượng xem họ thấy “ấm lòng” cỡ nào khi nghe nhà nước thông báo “giảm 10-15% tiền điện trong hai tháng”. [5]

Chỉ khi nào tưởng tượng được, bạn mới có cảm giác rùng mình giống họ trước quyết tâm của chính phủ phải “chống dịch quyết liệt hơn” hay mệnh lệnh của thủ tướng “kiên quyết yêu cầu người dân ‘ai ở đâu ở đó’”. [6] [7]

Chống dịch mà đẩy người dân vào chỗ sống dở chết dở, đó là chống dịch kiểu gì? Rốt cuộc là chính quyền đang chống dịch hay chống dân?

Điều tệ nhất trong chính sách chống dịch cực đoan của chính quyền không phải là chuyện đẩy người dân lâm vào cảnh khốn cùng.

Điều tệ hại nhất là chính quyền, với các biện pháp ngăn sông cấm chợ, áp đặt kiểm soát vô lý, phản khoa học, đã và đang ngăn cản người dân giúp đỡ lẫn nhau.

Bạn có thể lên trang web sosmap.net để tìm hiểu và liên lạc trực tiếp với những người đang cần giúp đỡ, nhưng khả năng cao là bạn sẽ không thể giúp họ, khi giờ đây bạn, cùng với hàng triệu người khác, cũng đang bị nhốt một chỗ.

Nếu “dám” tự tiện đi giúp người, bạn rất có thể sẽ bị phạt vì “ra đường không có lý do chính đáng”.

Nhờ vào tinh thần “chống dịch như chống giặc” của Việt Nam, giúp người giờ đây trở thành một lý do không chính đáng.

Sẽ có những người bảo vệ cách làm phong tỏa, hay nói thẳng ra là cầm tù người dân của chính quyền.

Lý do là việc tự do đi lại sẽ làm lây lan dịch bệnh, còn hỗ trợ người dân thì đã có nhà nước lo.

Năng lực của nhà nước trong việc hỗ trợ người dân đến đâu, hãy để chính những người sống dở chết dở với chính sách phong tỏa lên tiếng.

Còn việc lo lắng rằng một khi người dân được tự do đi lại, dù chỉ là trong phạm vi thành phố, sẽ khiến dịch bệnh lây lan, là một giả định rất có vấn đề.

Hãy hỏi bất kỳ một chuyên gia y tế nào, rằng khi hai người tiếp xúc với nhau đều đeo khẩu trang, đều giữ khoảng cách, và đều rửa tay trước khi chạm vào mắt mũi miệng, xác suất họ lây bệnh cho nhau, nếu một trong hai người có bệnh, là bao nhiêu?

Trên thực tế, virus corona chỉ lây lan khi những người tiếp xúc gần không thực hiện các biện pháp tự bảo vệ.

Đó là cơ sở để những người làm công tác “chống dịch” vẫn có thể tự do đi lại, tiếp xúc với người khác.

Nếu cùng thực hiện các biện pháp bảo vệ như nhau (đeo khẩu trang, giữ khoảng cách, rửa tay kỹ càng), chẳng có lý do gì cho rằng nhóm người này sẽ không làm lây bệnh, còn nhóm khác thì sẽ khiến bệnh lây lan.

Vấn đề ở chỗ chính quyền luôn xem dân là đối tượng phải bị cai trị thay vì là một đối tác bình đẳng cùng quản trị đất nước.

Nhiều người lấy các trường hợp người dân xem thường dịch bệnh, không đeo khẩu trang, không giữ vệ sinh để từ đó suy rộng ra rằng cứ phải áp dụng biện pháp mạnh vì “người Việt Nam đều thiếu ý thức như nhau”. Điều kỳ lạ là những kẻ tuyên bố như trên thường vô tư xem mình là ngoại lệ “tôi không phải đám dân trí thấp đó”.

Tiêu chuẩn kép này lộ rõ khi chính quyền tự nói về mình. Vô số các trường hợp cán bộ phạm luật, bị truy tố, ngồi tù, v.v. đều chỉ bị phủi tay cho đó là “con sâu làm rầu nồi canh”.

Họ tìm mọi cách để giữ lại nồi canh nhung nhúc sâu của mình, trong khi sẵn sàng vặt lá tìm sâu để hất đổ nồi canh của người khác.

***

Chính sách chống dịch cực đoan của chính quyền rõ ràng đang gây hại nhiều hơn lợi.

Bản đồ kêu cứu trên SOS map, cho dù con số tăng lên từng ngày, vẫn chỉ là một lát cắt nhỏ trong bức tranh ai oán của người dân. Còn biết bao nhiêu trường hợp tuyệt vọng chưa được ghi nhận. Còn hàng vạn người lao động thành phố đã phải lũ lượt bỏ về quê trên những chuyến đi đầy nguy hiểm. Và đó mới chỉ là hình ảnh của TP. Hồ Chí Minh, nơi đang biến thành trại tập trung khổng lồ.

Chính quyền cần thẳng thắn thừa nhận sự bất lực của mình trong việc chăm lo cho những nhu cầu cơ bản nhất của người dân. Họ phải gỡ bỏ chính sách chống dịch cực đoan, ngăn sông cấm chợ, xem dân như giặc, để cho người dân ít nhất có thể tự giúp đỡ lẫn nhau qua cơn khủng hoảng này.

Vì nếu đã không giúp được, thì việc tối thiểu có thể làm là tránh ra.

Bắc/Nam Giữa Thời Mắc Dịch

Bắc/Nam Giữa Thời Mắc Dịch

Tưởng Năng Tiến

Tuy chào đời tại Sài Gòn – trước Hiệp Định Geneve – tôi vẫn có mặt trong đoàn người di cư từ Bắc vào Nam hồi năm 1954. Tuy đây không phải là một “giai thoại” ly kỳ hay thú vị gì sất cả nhưng vẫn xin được phép ghi thêm đôi dòng (cùng dặm thêm chút đỉnh mắm muối) để câu chuyện được tỏ tường, và đỡ phần nhạt nhẽo.

Tác giả Lê Duy San cho biết:

“Ngày 12/7/1946, theo lệnh của Trường Chinh, Việt Minh âm thầm cho công an đột nhập trụ sở Việt Nam Quốc dân Đảng ở số 9 phố Ôn Như Hầu. Hằng trăm người bị giết bằng cách trói lại và bị quăng xuống những con sông để họ chết chìm rồi loan tin là những người này bị VNQDĐ thủ tiêu.

Vụ này đã làm cho VNQDĐ tan rã, nhiều người phải chạy trốn sang Tầu trong đó có cụ Nguyễn Hải Thần, Huỳnh Thúc Kháng, Vũ Hồng Khanh, Hoàng Đạo, Nhất Linh Nguyễn Tường Tam và nhiều lãnh tụ của Việt Quốc và Việt Cách khác. Hàng ngàn người khác bị chúng bắt đem di giam giữ tại Hỏa Lò Hà Nội và nhiều nơi khác trong đó có nhà văn Khái Hưng Trần Khánh Giư.”

Tôi sinh sau đẻ muộn nên không được tường tận về những sự kiện thượng dẫn nhưng biết chắc rằng – ngoài những nhân vật nổi tiếng vừa nêu – còn có vô số những đảng viên cấp địa phương (của cả Việt Quốc lẫn Việt Cách) cũng bị truy lùng hay sát hại vì không “bung” kịp, hoặc không tìm được đường để ra đến nước ngoài.

Thân phụ tôi là một trong những kẻ thuộc cái đám đông vô danh tiểu tốt này. Thay vì chạy sang Tầu, như phần lớn những đồng chí ở trung ương, ông trốn vào Nam. Tuy tay trắng, không có chi để lận lưng, ngoài cái bằng tiểu học (Certificat D’Étude Primaires Complémentaires Indochinoises, C.E.P.C.I) ông vẫn kiếm được đôi ba chỗ kèm trẻ, và một nơi để trú thân, trong một cái xóm lao động nghèo nàn –  có tên là Xóm Chiếu – bên Khánh Hội.

Trong Thư Về Làng (viết năm 1956) nhạc sỹ Thanh Bình tâm sự: Từ miền Nam, viết thư về thăm xóm làng/ Sắt son gửi trong mấy hàng/ Thăm bà con dãi dầu năm tháng/ Từ Tiền giang thương qua đèo Cả thương sang/ Đêm đêm nhìn vầng trăng sáng …

Bố tôi không phải là nghệ sỹ nên ông chỉ đề cập đến chuyện cơm, áo, gạo, tiền … Thư ông viết: “Trong này có khi cơm ăn không hết, người ta đổ cho gà hay cho lợn”. Mẹ hiền, tất nhiên, không thể nào tin vào một chuyện “hoang đường” cỡ đó!

Bà vùng vằng, tức tối xé nát tờ thư trong tay (ấy là tôi đoán thế, nếu sai, xin má thứ tha và bỏ qua cho thằng con út) lầu bầu: “Lại phải lòng con đĩ nào trong ấy rồi, và chắc là định trốn vợ trốn con luôn đây, chứ thức ăn ở đâu ra mà lại phí phạm như vậy được?”

Nói xong, bất chấp mọi sự can ngăn/khuyên giải của họ hàng nội ngoại, bà tức tốc lặn lội vào Nam. Tới nơi, hiền mẫu tìm quanh quất mãi nhưng chả ra một con đĩ (ngựa) nào ráo trọi mà nhìn đâu cũng thấy phố xá tấp nập, hàng quán tùm lum, và đồ ăn thức uống ê hề khắp chốn.  

Vốn ham vui, và rất chóng quên nên mẹ tôi ở lại luôn trong Nam cả năm trời. Hệ quả (hay hậu quả) là tôi cất tiếng khóc chào đời tại Sài Gòn. Khi hiệp định đình chiến được ký kết tại Geneve, vào ngày 20 tháng 7 năm 1954, tôi mới vừa lẫm chẫm biết đi. Cũng mãi đến lúc này bà má mới “chợt nhớ” ra rằng mình còn mấy đứa con nữa, đang sống với ông bà ngoại, ở tuốt luốt bên kia vỹ tuyến.

Thế là tôi được bế ra ngoài Bắc, rồi lại được gồng gánh vào Nam (cùng với hai người chị) không lâu sau đó. Nhờ vậy (nhờ ra đời trước cái đám Bắc Kỳ con sinh trong Nam đôi ba năm) nên từ thuở ấu thơ tôi đã được nghe nhiều bài hát ca ngợi tình bắc duyên nam – qua radio – vào thời điểm đó:

– Người từ là từ phương Bắc đã qua dòng sông, sông dài/ Tìm đến phương này, một nhà thân ái/ Ơi! Tình Bắc duyên Nam là duyên tình chung muôn đời ta đắp xây… (“Khúc Hát Ân Tình.” Xuân Tiên & Song Hương).

– Em gái Bắc Ninh, anh trai Biên Hòa/ Em đất Thanh Nghệ, anh nhà Cà Mau/
Đồi nương thương sức cần lao/ Se duyên Nam Bắc ngọt ngào tình yêu, ngọt ngào tình yêu
… (“Đất Lành.” Phạm Đình Chương)

Chuyện se duyên Nam Bắc có ngọt ngào tình yêu (thiệt) không thì chả ai dám chắc, và cũng không có chi bảo đảm cả nhưng với thời gian – rồi ra – ai cũng biết cái mền là cái chăn, cái mùng còn gọi là cái màn, cái phong bì với cái bao thư là một, cái bật lửa đã trở thành bựt lửa, cái hôn và cái hun cùng một nghĩa (và cùng đã) như nhau.

Cuộc chung đụng giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm … tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp.

Kết quả của mối giao duyên tốt lành này là một phần tư thế kỷ sau – dù chả cần ai tuyên truyền, hay cổ động gì ráo nạo – chàng trai Biên Hoà Nguyễn Tất Nhiên vẫn cứ si mê “cô em tóc demi garçon,” và mê chết bỏ: Đôi mắt tròn, đen, như búp bê/ Cô đã nhìn anh rất… Bắc Kỳ/ Anh vái trời cho cô dễ dạy/ Để anh đừng uổng mớ tình si. (“Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ.” NXB Nam Á: Paris 1982).

Nền Đệ I Cộng Hoà ở miền Nam cũng có không ít những khiếm khuyết (vô cùng đáng tiếc) nhưng việc ổn định hằng triệu người dân di cư phải được coi là một điểm son của chế độ này, nhờ vào sự trợ giúp tận tình của cả nước Hoa Kỳ. Không phải thế lực ngoại bang nào đến Việt Nam cũng chỉ với mục đích xâm chiếm, cùng với chính sách chia để trị.

Chủ trương phân biệt vùng miền, mỉa mai thay, lại là đường lối xuyên suốt và nhất quán của cái nhà nước được mệnh danh là cách mạng hiện hành – theo như lời của nhiều công dân Việt:

  • FB Trần Đình Thu: “Để kỳ thị hai miền Nam Bắc xẩy ra ngày càng nghiêm trọng là do những chủ trương tuyên truyền hung hăng của nhà nước VN.”
  • Blogger Ku Búa: “Ai là người gây ra nạn phân biệt Bắc Kỳ Nam Kỳ? Đó không phải là sự khác biệt trong tư duy, trong môi trường sống, trong quan niệm sống hay con người. Mà chính là sự phân biệt trong chính sách chính phủ hiện tại.”
  • FB Thuc Tran: “Bất công là nguồn gốc của mọi sự thù ghét nhau giữa dân chúng hai miền và có lẽ đó cũng là ý đồ của đảng khi chia để trị.”

Họ có quá lời chăng?

Không dám “quá” đâu. Từ cuối thế kỷ trước, ông Vũ Đình Huỳnh (một nhân vật quan trọng của ĐCSVN) cũng đã từng nói những điều tương tự: “Sài Gòn là một thành phố bị chiếm đóng. Không phải là một thành phố được giải phóng. Chỉ vài năm thôi, nó sẽ giống Hà-Nội.” (Nguyễn Chí Thiện. Hỏa Lò. 7th ed. NXB Cành Nam, Virginia: 2007).

Thực sự thì Sài Gòn chưa bao giờ được Bên Thắng Cuộc xem “giống như Hà Nội” cả. Sự thực phũ phàng này được nhìn thấy rõ hơn trong những ngày tháng vừa qua.

Tác giả Nguyễn Khoa nhận xét:

“Dịch bệnh cũng làm bộc lộ mâu thuẫn chính trị vùng miền, với sự thống trị của miền Bắc, vốn là nơi phát xuất những đội quân chiến thắng năm 1975. Trong những năm 1990, người ta dành kinh phí quốc gia để xây dựng đường số 5 Hà Nội – Hải Phòng, hay đường số 18 Hải Dương – Quảng Ninh, thay vì con đường nhiều hàng hóa hơn là Quốc lộ 1 Sài Gòn – Mỹ Tho, hay liên tỉnh số 8 Sa Đéc – Long Xuyên.

Việc này có thể được thông cảm vì hệ thống đường sá miền Bắc quá tệ hại. Nhưng vào năm 2021, với một dân số gấp đôi, số người nhiễm bệnh gấp ba Hà Nội, mà số liều vaccine phân phối về Sài Gòn lại ít hơn là điều không thể tha thứ được.”

Bao giờ mà kẻ thống trị còn giữ được quyền bính thì họ chả cần đến sự “tha thứ” của bất cứ ai. Câu hỏi đặt ra là cái đạo quân chiếm đóng hiện nay sẽ còn tiếp tục duy trì được quyền lực ở Việt Nam thêm bao lâu nữa, và chuyện gì sẽ xảy ra sau đó?

Tưởng Năng Tiến
8/2021

CẢ GIA ĐÌNH NHẬP VIỆN CUỐI CÙNG CHỈ CÓ 2 CHỊ EM NHỎ XUẤT VIỆN

THẢM THƯƠNG HƠN THỜI CHIẾN: CẢ GIA ĐÌNH NHẬP VIỆN CUỐI CÙNG CHỈ CÓ 2 CHỊ EM NHỎ XUẤT VIỆN, BA MẸ VÀ ÔNG NỘI KHÔNG VỀ NHÀ NỮA!

Hai chị em còn thơ dại, đứa lớn mới 13 tuổi, cháu trai 7 tuổi, được bên ngoại đón về sau khi 2 chị em xuất viện, còn ngôi nhà của họ bỏ trống. Có lẽ mai mốt bên quân đội sẽ giúp làm cho cái bàn thờ để đưa 3 hũ tro cốt về nhà.

Tôi hình dung ánh mắt thơ dại bàng hoàng của các cháu khi không về cùng với ba mẹ. Những ngày tháng tươi đẹp khi xưa của các cháu ngày 2 buổi đến trường ba đưa mẹ rước, những giây phút quây quần bên nhau của cả gia đình nay còn đâu?

Tôi không biết nói gì hơn trong giây phút đau buồn tang tóc này. Chỉ biết nhắn gửi mọi người rằng hãy cố gắng giữ mình để được sống khi mà chung quanh chết chóc tang thương đang tràn ngập!

Xin hãy cầu nguyện cho linh hồn 3 người thân của 2 cháu bé sớm siêu thoát và cầu bình an cho các cháu!

Sài Gòn sáng ngày 12.8.2021

TRẦN ĐÌNH THU

May be an image of flower and indoor

Sài Gòn, im lặng hay cất tiếng? (RFA)

Sài Gòn, im lặng hay cất tiếng? (RFA)

Bài bình luận của Viết Từ Sài Gòn
2021-08-08

Hình minh hoạ: đưa quan tài người mất vào xe ở TPHCM giữa dịch COVID-19 tháng 8/2021

HCDC

Mấy ngày nay, các trang mạng xã hội nổi lên hình ảnh thanh niên “shipper” những hũ tro cốt, các hũ nằm lăn lóc, chồng chất trong một chiếc giỏ nhựa, hình ảnh này gây sốc với rất nhiều người. Và, người ta bắt đầu tìm hiểu nguồn gốc của tấm hình kinh động này thử nó là hình giả hay thật. Đáng buồn ở chỗ, nó thật, và sự thật này còn nấp bóng sau một sự thật khác đau lòng hơn! Tất cả mọi sự giấu giếm, dấm dúi của nhà cầm quyền trước bệnh dịch, chết chóc và đau khổ của người dân trong lúc này, lại là một nỗi đau khác.

Theo Facebooker Trần Ngọc Tuấn, Trưởng Đại diện báo Tiền Phong tại Đà Nẵng (trích nguyên văn): “Sau khi hình ảnh và câu chuyện của một “anh bán gas” kể về trường hợp thấy người ta ship tro cốt trên đường phố SG, đã có nhiều chia sẻ trên mạng, gây chấn động tân can nhiều người, trong đó có tôi.

Rồi tối qua báo TTO tìm hiểu sự việc, thông qua vài người, là bà Chủ tịch phường Phú Trung, quận Tân Phú, ông chủ cơ sở mai táng (một của nhà nước, một tư nhân), và trao đổi với chủ tút là Facebooker Lan Nguyen Van.

Tóm lại bài viết trên báo TTO có bốn ý:

– Chủ cơ sở mai táng tư nhân cho rằng “người em của ông chỉ giao khoảng 10 hũ, không phải 27 hũ như Facebooker đã viết”

– Chủ lò thiêu của nhà nước (Cty MTĐT) cho rằng: “hiện tại công ty đã tạm ngưng dịch vụ giao tro cốt tại nhà”. Và khi còn dịch vụ (miễn phí) giao tro cốt đến từng nhà, thì các hũ tro của cty “đều đóng vào thùng các tông đúng quy cách, chứ không chở lổn nhổn như giao rau…”.

– Bà Chủ tịch phường Phú Trung (quận Tân Phú): Chỉ có 1 trường hợp được giao tro cốt tại hẻm 477 Âu Cơ, cứ không phải tại hẻm 42 Âu Cơ. Và bà này khẳng định: “Thống kê trong tháng 7 phường không có người mất, tháng 8 có 3 trường hợp…”!

– Facebooker Lan Nguyen Van (Nguyễn Văn Lân) nói với TTO: “Hôm qua, tôi chứng kiến câu chuyện sao kể vậy, tôi không hỏi thông tin của ai hết. Về hoàn cảnh thằng bé, tôi biết từ bà hàng xóm dẫn cháu bé ra ký tên xác nhận để nhận 2 hũ tro cốt”. Về số lượng hũ tro cốt, anh Lân nhấn mạnh: “Tôi thấy sao nói vậy, đếm sao nói vậy. 50 tuổi rồi, không phải thằng con nít mà đếm nhầm. Dưới chân anh shipper còn một đống dây băng keo để ràng ba lớp hũ tro cốt, nếu bung hình sẽ thấy rõ”. Về cháu bé (nhân chứng), anh Lân cho biết “nhân viên công ty anh đã liên hệ Ủy ban MTTQ phường để hỗ trợ cháu bé. Và “chính quyền địa phương đã hỗ trợ đầy đủ thức ăn cho người dân trong khu phong tỏa”.

FB Lan Nguyen Van

Sở dĩ dài dòng một chút như trên, để xâu chuỗi lại, thấy rằng:

– Dịch vụ chạy xe máy giao tro cốt đến từng nhà là CHUYỆN CÓ THẬT. Đến nay chưa có bằng chứng nào khẳng định tấm hình của Facebooker kia là ẢNH FAKE

– Về số lượng hũ tro cốt: Có sự lệch nhau, nhưng cho đến thời điểm này, tôi tin vào sự chứng kiến trực tiếp của người viết status Nguyễn Văn Lân, hơn sự suy đoán gián tiếp của những người khác (chợt liên hệ tới stt của ông Đoàn Ngọc Hải trước đó). Nhất là khi bà chủ tịch phường lại khẳng định đinh đóng cột với báo chí, là: “Trong tháng 7 phường không có người mất, tháng 8 có 3 trường hợp…”(?!).

Tra trên mạng, thấy phường Phú Trung có dân số 38.397 người (số liệu năm 2003). Tự hỏi, mấy chục ngàn người này đều là “thánh bất tử” hết hay sao, mà lại có số liệu như lãnh đạo phường khẳng định?

– Đọc fb của Lan Nguyen Van, tôi thấy đây không phải người chơi fb theo kiểu “trẻ trâu” chuyên chia sẻ, phát ngôn bậy bạ lấy views. Mọi người vào đọc ở đây sẽ thấy

Những gì Đúng-Sai, hay Chưa chính xác từ status trên của Lân, cần làm rõ và minh định rạch ròi, chứ không phải ào ào “chụp mũ” rồi đòi “xử lý” này nọ.

NHƯNG, điều quan trọng hơn cả, với tôi, đó là nỗi CHẤN ĐỘNG TÂM CAN.

DÙ dịch vụ giao tro cốt (có thu tiền hoặc miễn phí) đến từng nhà có được gọi bằng cái tên mĩ miều nào, thì bản chất vẫn là SHIP HÀNG”.

DÙ dịch vụ SHIP HÀNG ấy vốn đã có từ lâu, ở các đô thị lớn và không chỉ mùa dịch. Nhưng đến giờ giữa thời điểm này bỗng trở nên đau nhói, cho thấy sự vô thường của nhân thế.

DÙ tất cả các hũ tro cốt trên, và các trường hợp lũ lượt xếp hàng đợi trước lò thiêu KHÔNG PHẢI ĐỀU LÀ BỆNH NHÂN COVID (như rất nhiều người đưa lên hình ảnh đoàn xe xếp hàng trước lò thiêu với sự mập mờ, cố tình ù xọe đánh đồng, dọa nạt nhằm mục đích riêng), nhưng sự dồn dập người chết là sự thật không thể chối bỏ. Khi mấy ngày qua mỗi ngày có 300 ca tử vong vì COVID, trong đó chủ yếu ở SG. Khi rất nhiều ca bệnh khác do quá tải BN COVID nên không kịp cứu. Khi cả SG phong tỏa cứng, không nơi nào có thể tự tổ chức tang lễ, cũng không thể tự đến BV lấy thi thể người thân, thì còn cách nào khác là cơ sở y tế tự mang đi thiêu, rồi hoặc giao “hàng”, hoặc xếp trong kho chờ… Quá tải (việc xử lý) người chết là có thật, đã được thừa nhận như ở Quảng Ngãi hôm kia, có ca tử vong đầu tiên vì COVID, do tỉnh không có lò thiêu, nên bệnh viện đã tự liệm, tự đem đi chôn và đánh dấu, để sau này người thân ra khỏi vùng cách ly sẽ tìm lại. Khác nào những người lính chôn đồng đội giữa chiến trường, cắm cành cây đặt cục đá làm dấu!

DÙ, và cuối cùng là DÙ thế nào, thì chúng ta cũng không thể an tâm, hay thanh thản nhẹ nhõm hơn, vơi bớt nỗi hoảng sợ hơn, khi “nhắm mắt cho qua”, khi kêu gọi không đưa những hình ảnh buồn/câu chuyện buồn lên mạng. Đó là thái độ nhắm mắt bịt tai trước hiện thực cuộc sống, nhất là với những người là nhà thơ nhà văn nhà báo. Đó là SỰ LỪA DỐI chính mình (TẤT NHIÊN mọi hình ảnh/câu chuyện trước khi được đưa ra, đều phải được cân nhắc điều tiết, thanh lọc, chọn lọc từ CHÍNH LƯƠNG TÂM và TRÁCH NHIỆM của mình, chứ không phải đợi ai tuyên giáo).

Lúc này đây, tôi cho rằng việc đối diện với chính NỖI ĐAU và biết NHÌN THẲNG VÀO THỰC TẾ mới đem lại sức mạnh cho mỗi cá nhân. Nhất là với giới viết lách, sáng tạo, phản ánh hiện thực.

Chứ không phải thái độ NHẮM MẮT BỊT TAI, NGỒI THU LU TRONG BÓNG TỐI…”

Trong một status không quá dài và cũng không đến nỗi ngắn, dường như bản chất, căn để của câu chuyện về tro cốt, về đời sống vùng dịch, về cách hành xử của chính quyền địa phương và cả những trí trá của họ bị bóc trần. Nói khác đi là bản chất sự việc được bóc trần. Và sự bóc trần này dẫn đến ba câu hỏi:

Tại sao đến giờ phút này, chính quyền thành phố Hồ Chí Minh vẫn cố gắng dấm dúi mọi thông tin về dịch?

Tại sao mọi chuyện đã đến nước vỡ trận, nguy cơ đói và chết vì suy dinh dưỡng trong nhân dân tăng cao nhưng chính quyền thành phố Hồ Chí Minh vẫn khư khư giữ lối chống dịch bằng cách phong tỏa trong khi thực tế đã chứng minh rằng phong tỏa là một sự thất bại nặng nề?

Ngoài các biện pháp đã dùng, liệu còn biện pháp nào khả dĩ hơn, giúp dân tránh nguy cơ chết đói, chết cô đơn hơn?

httpv://www.youtube.com/watch?v=E2-SRf0n8J4&t=43s

Lò thiêu Bình Hưng Hòa chật cứng xe cứu thương chở hòm đi hỏa táng 

Ở câu hỏi thứ nhất, dường như không cần câu trả lời nào khác, bởi nó đã chứng minh rằng cùng hệ thống, dường như mọi hành xử của người Cộng sản đều y hệt nhau. Hiện tại, thành phố Hồ Chí Minh là một phiên bản khác của Vũ Hán. Những tiếng kêu từ nhân dân sẽ bị bóp nghẹt, cho đến khi chính quyền tuyên bố thành phố đã sạch dịch, thì nhân dân cũng chết không ít, cái đói và đau đớn bị che khuất. Thắng lợi, thắng lợi và thắng lợi… Đó là ngụ ngôn thời Cộng sản!

Ở câu hỏi thứ hai, vì sao chính quyền thành phố Hồ Chí Minh không lựa chọn một giải pháp phòng chống dịch khác ngoài chuyện phong tỏa, biến thành phố thành thứ chuồng trại kiểu mới dành cho con người? Rõ ràng, ở đây, nếu chính quyền hành xử theo lối của các nước tư bản tiên tiến, nguy cơ mất quyền lực và chạm mặt với tự do báo chí, tự do ngôn luận của chính quyền là rất cao. Bên cạnh đó, một khi người dân có quyền lựa chọn, điều đó cũng đồng nghĩa với quyền lực Cộng sản sụp đổ. Chính vì vậy, khư khư chọn phương pháp giới nghiêm, chuồng trại với cách dùng chữ mỹ miều là “giãn cách” nhằm bảo vệ chính quyền hơn là bảo vệ nhân dân.

Ở câu hỏi cuối, có rất nhiều biện pháp chống dịch. Thử nghĩ, nếu người ta chuyển hóa các đội dân phòng chuyên đi bắt bớ, lập biên bản và bươi móc lỗi của người dân thành những đội bán rau lưu động trong vùng dịch, thì nhân dân có lợi biết bao nhiêu? Và thay vì chích vắc-xin cho cán bộ về hưu, cho những người có công trước, dành lượng vắc-xin đó để chích cho những người bán hàng trong các chợ truyền thống, sau đó mở lại các chợ truyền thống hoặc thiết lập các gian hàng lưu động trong các vùng xanh để người dân luôn đảm bảo dinh dưỡng?

Nhưng không, người ta đã chọn theo cách khác, ở đó, tính thành tích và tính công thần vẫn được đặt lên hàng đầu. Ngay từ các khoản hỗ trợ cho người dân bị ảnh hưởng cúm Vũ Hán, người ta vẫn ưu tiên cho gia đình có công nhận trước. Nhiều gia đình thừa ăn, thừa mặc vẫn được nhận hỗ trợ, trong khi đó, bên cạnh họ, những gia đình đói ăn, thiếu mặc không hay biết gì về khoản tiền này. Và mọi thứ, một khi tư duy công thần và thành tích vẫn hiện hữu thì đừng mơ bất cứ điều gì tốt đẹp cho nhân dân!

Chuyến ‘di tản thứ ba’ của lịch sử Việt Nam: Bỏ chạy khỏi Sài Gòn

Chuyến ‘di tản thứ ba’ của lịch sử Việt Nam: Bỏ chạy khỏi Sài Gòn

August 3, 2021

Kalynh Ngô/Người Việt

QUẢNG TRỊ, Việt Nam (NV) – Là một trong hàng trăm ngàn người dân tứ xứ vừa thực hiện chuyến bỏ chạy khỏi Sài Gòn, vùng “đất lành chim đậu,” để về tận miền Trung nắng gió bằng xe gắn máy để tránh dịch COVID-19, cô Phan Thị Cẩm Nhung cho biết trước khi đi, cô đã đi xét nghiệm COVID-19, vì đó là tờ giấy thông hành của cô ở mỗi trạm kiểm soát.

Đoàn người “tháo chạy” khỏi Sài Gòn bằng xe gắn máy trong đêm. (Hình: Facebook Quỹ Từ Thiện Bông Sen)

Khuya Chủ Nhật, 1 Tháng Tám, từ khu cách ly ở huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị, cô gái 32 tuổi kể lại với phóng viên nhật báo Người Việt về cuộc hành trình xa thẳm này: “Sáu giờ tối ngày 25 Tháng Bảy, em chạy xe gắn máy từ Gò Vấp về Quảng Trị. Lúc đó trời đang mưa. Qua những chốt, trạm kiểm soát đều có công an đứng chặn hỏi thì em đưa tờ giấy xét nghiệm [COVID-19] ra và họ cho đi. Suốt đường không có gì bán. Trước khi đi em chuẩn bị nước uống, bánh kẹo chứ trên đường không có bán đồ ăn thức uống gì cả. Mình cũng không dám tấp vào đâu hết. Họ sợ mà mình cũng sợ.”

“Di tản” bằng xe gắn máy

Không muốn ảnh hưởng đến giấc ngủ của những người đang cùng phòng cách ly, cô Nhung bước ra ngoài để nói chuyện. Đến Chủ Nhật là ngày cách ly thứ tư của cô ở Cam Lộ, sau hơn hai ngày hai đêm chạy xe gắn máy. Cái thời dịch giã, cái thời của Chỉ Thị 15, 16, 16+, không có hàng quán, nhà nghỉ nào hoạt động, chỉ trừ các cây xăng dọc đường.

“Em và một chị bạn chạy suốt đêm, lúc nào mệt thì tấp lại ven đường, nằm ngủ chút rồi chạy tiếp. Người ta đâu có cho mình nghỉ lại nhà nghỉ. Từ Sài Gòn về đến đây em mang theo 1.7 triệu đồng ($74). Tiền xăng, mua đồ ăn đi đường và đóng tiền cách ly cho 14 ngày (80,000 đồng [$3.5]/ngày), giờ em còn 100,000 đồng ($4.3),” cô nói qua điện thoại.

Vì sao cô phải quyết định “di tản” giữa lúc mọi chuyện ngổn ngang như thế? Chắc gì quê nhà (Quảng Trị) yên ổn hơn hoặc tốt hơn? Thân gái “dặm trường” biết bao là nguy hiểm? Cô trả lời nhanh: “Em vào Sài Gòn phụ người chị bán hàng. Từ khi dịch xảy ra, tiệm đóng cửa, không có việc, nhà trọ thì không giảm tiền thuê nhà nên em chọn cách về lại quê.”

Một gia đình “di tản” khỏi Sài Gòn bằng xe gắn máy nghỉ lại ven đường trong đêm. (Hình: Phan Thị Cẩm Nhung cung cấp)

Cùng một tuyến đường, nghĩa là từ Sài Gòn về Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Trị… cô Nhung gặp rất nhiều bạn “đồng hành.” Họ đều là những người “di tản” bằng xe gắn máy. Trước đây, họ là những người phải rời quê hương để tìm đường mưu sinh cho cuộc đời mình và cho gia đình đỡ vất vả hơn. Rồi giờ đây, cũng chính họ đang phải “tháo chạy” khỏi vùng đất ấy. Nơi đó không còn là “vùng trời bình yên” của những người dân lao động tứ xứ như cô nữa.

Vì không có hàng quán nào mở cửa trên suốt đoạn đường, nên bữa ăn của cô Nhung, và những người “di tản” khác chủ yếu là thức ăn đã chuẩn bị sẵn để mang theo. “Ngoài ra thì tụi em nhận được những phần cơm, nước uống từ bà con giúp đỡ dọc đường,” cô nói.

“Tháo chạy” bằng mọi cách

Từ Sài Gòn chạy về Quảng Trị hai ngày hai đêm, đó là bằng xe gắn máy. “Phi thường” hơn, là hai vợ chồng “chạy nạn” bằng cách đi xe đạp từ Lâm Đồng về Thanh Hóa trong ba tuần lễ. Người dân Phú Yên ghi lại được cảnh vợ chồng ông đang nhận nước uống từ nhóm thiện nguyện tại quốc lộ 1A, xã An Chấn, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên.

Hình ảnh trong video cho thấy ông luôn miệng cảm ơn khi nhận chai nước suối và hộp cơm từ người dân ven đường. Phía sau yên xe của người vợ là chiếc chiếu cói. Có lẽ đó là “giường ngủ” của hai vợ chồng ở dọc đường. Chiếc xe đạp cao quá khổ so với người phụ nữ. Bà phải “nhấp” vài nhịp mới leo lên được yên xe. Cuộc hành trình “di tản” của hai vợ chồng tiếp tục quay đều theo vòng xe nhọc nhằn.

Bữa cơm của cô Phan Thị Cẩm Nhung được người dân tiếp tế dọc đường. (Hình: Phan Thị Cẩm Nhung cung cấp)

Mạng xã hội những ngày qua tràn ngập hình ảnh đoàn người “dắt díu nhau chạy trốn.” Họ là những người cha, người mẹ vào đất Sài Gòn mưu sinh để nuôi gia đình. Họ là những người trưởng thành, chọn Sài Gòn là nơi kiếm sống.

Họ là những những đứa trẻ được sinh ra ngay chốn Sài Gòn hoa lệ, nhưng, như câu nói của cô Nhung: “Hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo.”

Họ là đứa bé chỉ mới vừa được sinh ra chín ngày tuổi, ánh mắt chưa kịp quen với ánh sáng cuộc đời. Họ là những người nằm mệt lả ngay giữa đèo Hải Vân, tạm nghỉ trên đoạn đường về nhà xa thẳm.

Họ, nói chung, là những người dân nghèo từ các vùng miền xa xôi tìm việc ở Sài Gòn. Đó là anh thợ hồ, chị lao công, cô gái phụ bán quán, anh thanh niên chạy “shipper”… Đó là những người làm nên một phần bản sắc của Sài Gòn.

Một trạm tiếp tế người đi xe gắn máy về quê của Quỹ Từ Thiện Bông Sen-VietBay Group. (Hình: Quỹ Từ Thiện Bông Sen)

“Người đi càng đêm càng đông dần” (lời trong ca khúc Kinh Khổ của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng). Dòng người “tháo chạy” khỏi Sài Gòn càng ngày càng nhiều hơn. Cho đến khi họ không thể “chạy” được nữa vì chỉ thị đưa ra nghiêm ngặt hơn: Người dân không được tự ý rời khỏi địa phương, nơi cư trú.

Lúc này, các doanh nghiệp tư nhân như xe khách Phương Trang, hoặc các hội đồng hương bắt đầu vào cuộc để giúp người dân về quê. Các chốt, trạm tiếp tế của người dân và nhóm thiện nguyện lập ra trên quốc lộ 1A cũng ngày càng nhiều.

Những đoàn người từ Sài Gòn đi xe gắn máy về Quảng Trị đêm 31 Tháng Bảy được cả cảnh sát giao thông đón, dẫn đường, với thông điệp “để bảo đảm an toàn.” Tại mỗi chốt kiểm soát, dòng người được tiếp tế thức ăn, nước uống và xăng.

Dù rằng, hình ảnh thật “hùng tráng” với xe cảnh sát hú còi, quay đèn chạy trước, theo sau là đoàn xe gắn máy trật tự, ngay hàng thẳng lối, tạo ra một bức tranh ánh sáng thật đẹp. Bất cứ nhiếp ảnh gia nào cũng có thể tạo ra một tác phẩm nghệ thuật với những dòng ánh sáng như thế.

Nhưng, những ánh sáng của đèn xe và nơi chốt kiểm soát vẫn không “làm mờ” được ánh mắt hoang mang, mệt mỏi của người đàn ông trong đêm tối, bế đứa bé nhỏ, có lẽ chỉ mới vài tháng tuổi đang ngủ ngon trên tay.

Giữa lúc chính phủ Việt Nam loan tin đón nhận thêm những lô vaccine viện trợ từ nước ngoài, hàng ngàn người dân nghèo vẫn tiếp tục “tháo chạy.” Trong dòng người quy cố hương ấy, có những đứa bé, sau này, sẽ là nhân chứng kể lại cho thế hệ sau biết về một lần quy cố hương. 

Chợt nhận ra bài hát “Đường Về Nhà” của ca nhạc sĩ Ái Phương chưa bao giờ buồn đến thế: “Trở về nhà bên mẹ cha có con sông chảy bên hiên nhà/ Có cánh diều đàn em bé thơ thả bay la đà/ Những buổi chiều xanh khói bếp, có khoai ngon mẹ ấp lửa vàng/ Có em cười ngây ngô sáng vang lên cả khúc sông…”  [qd]

—–
Liên lạc tác giả: ngo.kalynh@nguoi-viet.com