Khoảng 1.3 triệu người ‘tháo chạy’ từ thành phố về quê

Khoảng 1.3 triệu người ‘tháo chạy’ từ thành phố về quê

October 13, 2021

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Số liệu thống kê lần này chưa tính đến dòng người về quê từ đầu Tháng Mười, khi Sài Gòn và các tỉnh phía Nam nới lỏng giãn cách.

Báo VNExpress dẫn tin từ Tổng Cục Thống Kê công bố sáng 12 Tháng Mười, cho biết tính từ Tháng Bảy đến 15 Tháng Chín, có khoảng 1.3 triệu người lao động đã về quê “tránh dịch.”

Cả triệu người lao động nghèo từ các tỉnh phía Nam trở về quê để được “sống.” (Hình: Tây Nguyên/Zing)

Trong số người trên, khoảng 324,000 người từ Hà Nội về, 292,000 người từ Sài Gòn về, và 450,000 người từ các tỉnh, thành khác ở phía Nam trở về quê.

Thống kê sơ bộ cũng cho thấy tỉnh Nghệ An đã đón khoảng 87,000 người, Hà Tĩnh 16,000 người, Thừa Thiên Huế 40,000 người và Quảng Nam hơn 6,500 người. Các tỉnh phía Bắc như Hà Giang, Sơn La, Lào Cai… cũng đã đón hàng ngàn người trở về từ hôm 5 Tháng Mười đến nay.

Ông Phạm Hoài Nam, vụ trưởng Vụ Thống Kê Dân Số và Lao Động, nhận định: “Khá nan giải khi thu hút ngược lao động về lại trung tâm công nghiệp, thành phố lớn, bởi tâm lý lưỡng lự, e ngại của người dân.”

Theo ông Nam, nguyên do là chính sách phòng chống dịch của nhiều tỉnh, thành đang rất khác nhau và người lao động không thể lường được mức độ ổn định của các biện pháp này.

Tương tự, các doanh nghiệp cũng mong chờ chính quyền có chính sách nhất quán, không thể liên tục nối dài “Chỉ Thị 16.”

Dòng người lao động từ các tỉnh phía Nam đổ về quê đã diễn ra từ đầu Tháng Bảy và ồ ạt hơn vào đầu Tháng Mười. “Về quê đã rồi tính tiếp.” Câu nói mà nhiều công nhân nghèo giãi bày về quyết định rời bỏ Sài Gòn để trở lại quê hương.

Thực tế, nhiều người quyết định về quê không phải vì sợ dịch, muốn tránh dịch và cũng không phải vì bị kích động, chạy theo số đông mà đơn giản vì họ trở về để được “sống” và tiếp tục hy vọng.

Báo VNExpress dẫn lời chủ một dãy nhà trọ ở Sài Gòn kể: “Tôi có hơn 70 phòng trọ đang cho công nhân các khu công nghiệp thuê. Sau những cuộc nói chuyện, tôi nhận ra một điều rằng hầu hết những người chọn về quê đợt này đều có chung một điểm, đó là họ không còn khả năng trụ lại thành phố thêm nữa. Khi gọi điện báo trả phòng với tôi, họ đều nói rằng ‘về quê tuy chẳng còn gì nhưng ít nhất dưới đó có người thân hỗ trợ, phải sống cái đã rồi tính tiếp.’”

Trên đường hồi hương, nhiều người dân phải trải áo mưa nằm bên vệ đường nghỉ ngơi sau quãng đường đi quá dài. (Hình: Việt Linh/Zing)

Giới hữu trách tuyên truyền trên báo đài đề cập đến những khả năng và cơ hội, những rủi ro và thách thức của lựa chọn đi hay ở. Song, không nghĩ rằng hơn bốn tháng bị “giam lỏng,” người lao động nghèo không được đi làm, không có nguồn thu nhập nào khác để sinh nhai.

Trong khi đó tiền trọ vẫn phải đóng đủ, cơm vẫn phải ăn, chưa kể nhà có trẻ nhỏ còn phải lo lắng trăm bề… Những áp lực chất chồng mà họ phải gồng gánh mỗi ngày dường như đã đạt đến giới hạn. (Tr.N) [qd]

Chống dịch như gà mắc tóc

Chống dịch như gà mắc tóc

Hoàng Hải Vân

Sau khi TP.HCM nới nóng giãn cách từ ngày 1-10, người dân ùn ùn kéo về quê tìm đường sinh sống, bất chấp những lời thiết tha kêu gọi ở lại. Sau mấy chục năm coi người nhập cư là công dân hạng 2, có lẽ đây là lần đầu tiên chính quyền TPHCM thấy thành phố không thể phát triển được nếu không có họ. Nhưng đồng bào nhâp cư không tin họ có thể sống được ở nơi này, ít nhất trong ngắn hạn.

Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'f tuoitre online Người dân về quê: Quá tải khu cách ly, nguy cơ lây nhiễm chéo 06/10/2021 09:06 GMT+7'

Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'f tuoitre online 13 tỉnh miền Tây kiến nghị tạm ngưng cho người dân về quê 03/10/2021 09:57 GMT+7'

Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'f tuäitre online) THỜI SỰ Hàng chục ngàn người tiếp tục về quê, các tỉnh loay hoay lo cơm nước 04/10/2021 12:42 GMT+7'

Dòng người lại dính chùm với nhau với mức độ dồn nén cao hơn, dày đặc hơn, kéo dài nhiều ngày hơn những đợt dính chùm mấy tháng trước, khiến cho các quy định 5k bị vô hiệu hoá hoàn toàn sau khi vô hiệu hoá “từng bước” trong những lần dính chùm trước.

Dân không tự dính chùm, sự dính chùm là do các chốt kiểm soát của nhà nước.

Có tỉnh tổ chức đón dân, có tỉnh ngăn cản, nhưng dù đón hay ngăn cản thì dân vẫn cứ bị các chốt kiểm soát làm cho dính chùm. Đón hay không thì các quy định 5k vẫn bị vô hiệu hoá. Khi đồng bào về đến quê hương, nhiều tỉnh đưa vào sàng lọc, lại dính chùm lần nữa. Sàng lọc xong, đưa vào khu cách ly tập trung, lại tiếp tục dính chùm. Dính chùm chồng lên dính chùm, dịch bệnh có lây lan hay không thì không cần phân tích mọi người cũng biết. Nếu như có một làn sóng dịch tiếp theo (lạy trời không xảy ra) thì làn sóng đó là do các cuộc dính chùm này gây ra, trách nhiệm hoàn toàn do chính quyền.

Hãy hình dung: Nếu không có các chốt kiểm soát, nếu không có ngăn cản, nếu không có tổ chức đón, mà để người dân đi lại tự do thì có sự dính chùm đó không? Chắc chắn là không, vì người dân chỉ đi một chiều về quê chứ hầu như không có ngược lại. Bởi vậy, không có chốt kiểm soát thì việc phòng chống dịch hiệu quả sẽ cao hơn và chi phí thấp hơn rất nhiều so với có chốt kiểm soát.

Người từ thành phố về, các địa phương sợ lây lan ư? Lây lan chính là từ sự dính chùm mà chính quyền gây ra đấy!

Chính quyền của chúng ta hiện diện đến xã, ấp, thậm chí đến tổ dân cư. Chỉ cần để cho dân về tự do và cách ly tại nhà, có xã, ấp, tổ kiểm soát, trong khoảng thời gian cách ly tại nhà ai có triệu chứng sẽ được xét nghiệm, nếu nhiễm bệnh sẽ tiếp tục cách ly và điều trị tại nhà cho đến khi âm tính. Sau thời gian cách ly thì người dân được sinh sống bình thường và tuân thủ các quy định như dân địa phương tại chỗ.

Nhưng tại sao việc phòng chống dịch đơn giản, hiệu quả và ít tốn kém như vậy lại không được quan chức nào nghĩ đến mà cứ phải để cho dân dính chùm cho dịch bệnh lây lan?

Nếu như dính chùm dày đặc như thế này mà dịch bệnh vẫn không lây lan thì cần gì phải áp dụng các biện pháp phong toả khiến cho dân rơi vào nghèo đói, doanh nghiệp điêu đứng, kinh tế suy thoái, GDP âm 6,17% như những tháng qua?

Câu trả lời thuộc về cấp trên cao nhất. Còn các quan chức cấp dưới thì hình như không còn khả năng tư duy, họ được quy hoạch, được đào tạo để chấp hành sự chỉ đạo của cấp trên nhằm giữ cái ghế của mình, chứ rất ít khi nghĩ đến thân phận của người dân, thậm chí không còn khả năng động não để nghĩ đến giải pháp sao cho dịch bệnh ít lây lan nhất. Nếu động não thì tại sao không nghĩ đến làm cho dân dính chùm lại với nhau thì dịch bệnh lây lan?

Và xin lặp lại câu hỏi ở trên: Nếu như dính chùm dày đặc như thế này mà dịch bệnh vẫn không lây lan thì cần gì phải áp dụng các biện pháp phong toả khiến cho dân rơi vào nghèo đói, doanh nghiệp điêu đứng, kinh tế suy thoái, GDP âm 6,17% như những tháng qua?

Dân nghèo đói vì phong toả và ùn ùn kéo về quê tìm đường sống hình như chưa làm ai thức tỉnh. Có lẽ khi GDP âm 6,17% trong quý 3 và khi các doanh nghiệp FDI bắt đầu rời khỏi Việt Nam mới khiến cho cấp trên cao nhất thức tỉnh chăng? Sự tụt hậu so với các nước xung quanh không còn là nguy cơ mà đang hiện hữu.

Đừng để quá muộn!

H.H.V.

Nguồn: FB Hoàng Hải Vân

Thấy gì qua việc Thầy giáo xin thôi việc vì môi trường ‘phi giáo dục, dối trá’?

Đài Á Châu Tự Do 

Trả lời RFA hôm 12/10, Thầy Đỗ Việt Khoa – giáo viên trường Trung học Phổ thông Thường Tín – Hà Nội, người từng có rất nhiều thành tích chống tiêu cực trong giáo dục, nhận định:

“Thầy Lê Trần Ngọc Sơn vừa làm một đơn xin thôi việc, vừa là một lá đơn có nội dung tố cáo sự xấu xa nơi trường học nơi thầy ấy công tác. Theo lá đơn này và trả lời của hiệu trưởng trên báo chí, thì đúng là trường học đó có rất nhiều vấn đề. Phòng giáo dục đã thuyên chuyển một hiệu phó và đang có ý định thuyên chuyển cả hiệu trưởng. Rất là buồn, vì theo thầy ấy là sự dối trá tràn ngập, theo tôi điều này rất là đúng ở nhiều nơi, nhiều lĩnh vực… Trước đây tôi dạy ở trường Vân Tảo thấy rằng, khi tay hiệu trưởng côn đồ, lưu manh, dở trò xấu xa áp đảo, khủ bố thầy cô… thì cả trường phải nói dối theo nó.”

Nguy hiểm hơn cả, theo thầy Khoa là cả ban lãnh đạo Sở GDĐT hùa theo với sự dối trá đó và cũng trở thành những kẻ dối trá lừa lọc. Thầy Khoa cho rằng đấu tranh ở Việt Nam rất khó vì cấp trên hư hỏng mục ruỗng, chứ không phải vì khó phát hiện sai phạm ở cơ sở. Cho nên Việt Nam nên có biện pháp mạnh, có những lãnh đạo thật mạnh mẽ kiên quyết xử lý những trường hợp này. Thầy Khoa nêu ví dụ:

“Tôi thấy ở Hải Phòng có trường nào lạm thu thì như năm vừa rồi, thì lãnh đạo tỉnh cách chức, xử lý luôn hiệu trưởng. Nhưng không phải nơi nào cũng được như vậy.”

Thầy Lê Trần Ngọc Sơn khi giải thích với báo chí trong nước về lý do là một giáo viên đã công tác trong ngành giáo dục gần 25 năm, nhưng phải viết ra những lời cay đắng như vậy, vì khi về trường giảng dạy thấy nhiều bất hợp lý, đã góp ý cho ban giám hiệu nhưng đã bị trù dập.

Phó Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Dũng, một chuyên gia về ngôn ngữ học, hiện đang giảng dạy tại trường Đại học Sư phạm TP.HCM, khi trao đổi với RFA hôm 12/10 cho rằng chuyện đi dạy thì cũng có chỗ xấu, nhưng cũng có chỗ tốt:

“Nhìn chung thì giáo dục Việt Nam cũng có chỗ này chỗ kia, có chỗ thì tôi tin giống như chỗ thầy giáo đã xin nghỉ việc nói như thế, đây có thể là chuyện có thật. Nhưng có những chỗ khác thì không đến nỗi như thế, thậm chí có môi trường rất tốt. Trường tôi là trường đào tạo giáo viên, học trò học xong đi dạy… nhiều em gặp lại thầy kể lại chuyện đi dạy có chỗ xấu, có chỗ tốt. Nhưng nhìn chung có những cái khá phổ biến, mà người tự trọng không chấp nhận được, chẳng hạn như bệnh thành tích, bắt các thầy cô giáo phải làm hết các chuyện nhỏ đến to, nhưng thực chất là chỉ để phục vụ các sếp thôi. Những cái đó thì những người tự trọng họ không chịu được, tất nhiên không phải chỗ nào cũng vậy, nhưng phổ biến lắm. Thành ra tôi rất thông cảm quyết định của thầy giáo khi mà quyết định xin nghỉ việc.”

https://www.rfa.org/…/opinion-about-the-teacher…

Thấy gì qua việc Thầy giáo xin thôi việc vì môi trường 'phi giáo dục, dối trá'?

RFA.ORG

Thấy gì qua việc Thầy giáo xin thôi việc vì môi trường ‘phi giáo dục, dối trá’?

Mới đây một thầy giáo ở Đồng Nai đã xin nghỉ việc vì ông thấy môi trường nơi ông giảng dạy ‘phi giáo dục, dối trá’.

Vô sản thời Covid

Vô sản thời Covid

Bởi  AdminTD

Lâm Bình Duy Nhiên

10-10-2021

Câu chuyện của anh Phạm Văn Hùng cùng vợ và 15 con chó “tháo chạy” từ Long An về quê Cà Mau, đã mang lại sự cảm động nơi nhiều người.

Nhưng điều khiến chúng ta căm phẫn chính là đàn chó của vợ chồng anh đã bị cơ quan chức năng “thủ tiêu” vì lý do chúng bị “dương tính bởi một loại virus nào đó“!

Ai tin vào khả năng và kiến thức của các nhân viên y tế cấp xã, cấp huyện hay cấp tỉnh này?

Từ giết thú đến sát hại con người, con đường tội lỗi chẳng bao xa…

Dẫu sự thật ra sao thì đó cũng là một hành động tàn nhẫn của một chính quyền tàn bạo, từ mọi cấp độ, trong cách hành xử và đối phó với nguy hiểm.

Người dân nghèo khó vì cách phòng chống dịch của chính quyền nên tìm đường bỏ về quê. Gia tài họ vỏn vẹn gói trọn trong những gói đồ hay những con vật thân thương. Tất cả cũng chẳng còn gì sau muôn vàn khó khăn, vất vả!

Giãn cách, phong tỏa nghiêm ngặt nhưng không hề đưa ra một giải pháp nhân văn nào để trợ giúp người dân, nhất là giới lao động nghèo và các hãng xưởng. Bỏ mặt họ trong túng quẫn, đói khổ và căng thẳng về tâm lý chỉ nhằm chống dịch sao cho “hiệu quả” để lấy tiếng với cộng đồng quốc tế. Rất nhiều điều phi lý và nực cười trong những quyết định và chỉ thị phòng chống dịch của nhà nước. Chính quyền dường như không muốn nhìn thấy những bài học của thế giới sau hơn một năm bị Covid hoành hành!

Khi người dân chưa được tiêm vắc-xin một cách kịp thời và chỉ nhận được đôi bao mì gói, ít chai nước tương, nước mắm hay vài ký gạo để “đồng lòng chống dịch” thì những kẻ giàu có, quyền thế vẫn được ưu tiên chăm lo và tiếp tục sống trong nhung lụa. Đó chính là tột đỉnh của sự bất công!

Tựu trung chỉ có dân nghèo đã phải trả giá quá đắt cho cách chống dịch cực đoan, bảo thủ và tàn nhẫn của chế độ.

Giai cấp lao động, vô sản đã góp phần xương máu để giúp người cộng sản nắm quyền. Họ vẫn là con cờ của chế độ trong sự tuyên truyền giáo điều về “sứ mệnh và vai trò lịch sử” của họ trong “công cuộc đấu tranh chống giai cấp tư sản”.

Thực tế thì họ đã bị bỏ mặc vào lãng quên bởi kẻ cầm quyền. “Sống chết mặc bay”, giới cầm quyền tha hồ làm giàu trên mồ hôi và nước mắt của người nghèo! “Cuộc cách mạng vô sản” đã tạo nên một giai cấp tư sản khác, tàn nhẫn hơn, bóc lột hơn, đó chính là “giai cấp tư sản – mafia đỏ”. Những nhóm lợi ích, quan chức và thân đảng, tha hồ làm giàu một cách bất chính. Chính họ đã gây nên sự bất công giữa các tầng lớp trong xã hội. Thao túng quyền lực, kinh tế và tài chính nhằm làm giàu cho cá nhân, gia đình, tập đoàn và cho đảng mới chính là “sứ mệnh lịch sử” của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam.

Một cuộc cách mạng đẫm máu và dối trá mà nạn nhân chỉ là người nghèo, thấp cổ bé họng.

Vô sản muôn đời vẫn “vô sản”! Khốn nạn thay!

Covid 19 đã phơi bày, một lần nữa, bản chất thật, thú tính của chính quyền.

Hà Nội, Đà Nẵng từ chối chuyến bay trong ngày đầu ‘mở cửa’ bay nội địa

Hà Nội, Đà Nẵng từ chối chuyến bay trong ngày đầu ‘mở cửa’ bay nội địa

October 10, 2021

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 10 Tháng Mười, phi trường Tân Sơn Nhất tấp nập trở lại trong ngày đầu nối lại các chuyến bay nội địa, theo kế hoạch thí điểm của Bộ Giao Thông Vận Tải CSVN.

Theo ghi nhận của báo Zing, đại diện hãng hàng không Vietnam Airlines cho biết nhiều chuyến bay của hãng này đã đầy chỗ hơn 80%. Các chuyến Sài Gòn-Hà Nội, Sài Gòn-Thanh Hóa, Huế được khách đặt nhiều nhất. Thậm chí, nhiều chuyến đã gần như kín chỗ trong ba ngày đầu tính đến hôm 12 Tháng Mười.

Cả trăm hành khách đứng ngồi không yên tại phi trường Tân Sơn Nhất hôm 10 Tháng Mười vì không được bay đến Hà Nội, Đà Nẵng dù ứng đủ các điều kiện cần thiết. (Hình: Tuổi Trẻ)

Những hành khách dự định bay hôm 10 Tháng Mười, đều phải đáp ứng các điều kiện ngặt nghèo như: có giấy âm tính, chứng nhận chích đủ hai liều vaccine và chấp nhận bị cách ly bảy ngày có trả phí tại nơi đến.

Tuy vậy, hàng trăm người khi chuẩn bị làm thủ tục cho hai chuyến bay đi Hà Nội và Đà Nẵng đã phải “khóc ròng” vì hai thành phố này từ chối tiếp nhận chuyến bay.

Theo báo Zing, nguyên do khiến phi trường Nội Bài chưa cho bay đến là vì phải chờ nhà chức trách Hà Nội “hướng dẫn phương án cách ly.”

Do vậy, chuyến bay Sài Gòn-Hà Nội của hãng Vietnam Airlines không thể tiến hành theo lịch trình đã định. Tình trạng tương tự cũng diễn ra đối với hai chuyến bay khác đến Nội Bài từ Đà Nẵng và Điện Biên.

Cùng ngày theo báo Tuổi Trẻ, ít nhất hàng chục hành khách ở Tân Sơn Nhất đứng ngồi không yên khi được thông báo Đà Nẵng từ chối chuyến bay chở khách từ Sài Gòn, với nguyên do “yêu cầu công dân đến, về từ các khu vực (tổ, xóm, thôn, ấp…) không có ca nhiễm trong cộng đồng trong vòng 14 ngày.”

“Tiền vé được bảo lưu 100% và hãng sẽ cố gắng thu xếp chuyến bay sớm nhất cho hành khách. Sáng giờ, chúng tôi năn nỉ phía Đà Nẵng tiếp nhận chuyến bay nhưng cũng không được,” một nhân viên hãng hàng không VietJet được dẫn lời.

Tuy nhiên khoảng một giờ sau, 77 hành khách của chuyến bay đi Đà Nẵng “thở phào” khi nhận được thông báo của hãng hàng không là chuyến bay được khởi hành.

“Cú quay xe vào phút cuối khiến chúng tôi muốn nghẹt thở. Đến 1 giờ chiều, thông báo khách tranh thủ làm thủ tục để lên máy bay khiến hàng chục người ở đây vỗ tay, vỡ òa niềm vui,” một hành khách được báo Tuổi Trẻ dẫn lời.

Việc các tỉnh, thành bất ngờ có quy định phát sinh để ngăn chặn chuyến bay vào giờ chót khiến các hãng hàng không “trở tay không kịp” và chính các hãng này cũng rơi vào thế bị động.

Phi trường Tân Sơn Nhất tấp nập trở lại trong ngày đầu nối lại các chuyến bay nội địa hôm 10 Tháng Mười. (Hình: Zing)

Tình huống này cũng tương phản với chỉ đạo của Thủ Tướng Phạm Minh Chính được các báo ở Việt Nam dẫn lại một ngày trước: “Việc lưu thông và vận tải phải thực hiện thống nhất trên toàn quốc. Các địa phương theo điều tiết chung, không ban hành giấy phép con, không cát cứ.”

Trước đó, theo lịch trình mở lại các chuyến bay thương mại từ ngày 10 đến 20 Tháng Mười, mỗi ngày dự kiến có 38 chuyến bay, gồm 13 chuyến từ Sài Gòn đi các tỉnh Bình Định, Đà Nẵng, Huế, Khánh Hòa, Nghệ An, Phú Yên, Quảng Bình, Quảng Nam, Thanh Hóa, Hải Phòng, Phú Quốc, Gia Lai, Rạch Giá với tần suất một chuyến khứ hồi mỗi ngày. (N.H.K)

Tại Nó Chớ Ai 

Tại Nó Chớ Ai 

Tưởng Năng Tiến

 Có lẽ không người ngoại quốc nào đã để lại ấn tượng sâu đậm nơi nước Việt, như bác Lê Nin. Chỉ riêng bức tượng của Người tại Hà Nội (thôi) cũng đủ khiến cho lắm người thắc mắc: Ông Lênin ở nước Nga/ Cớ sao ông đến vườn hoa nước này?

Cớ sao ư? Báo Nhân Dân, số ra ngày 23 tháng 04 năm 2010, nêu rõ: “Sự gặp gỡ của Nguyễn Ái Quốc với chủ nghĩa Lê-nin là một cuộc gặp lịch sử… Chủ tịch Hồ Chí Minh hồi tưởng: Luận cương của Lê-nin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao. Tôi vui mừng đến phát khóc lên.”

Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ … các thứ.

Ngoài Lenin và Karl Marx, bác Hồ còn “nhập khẩu” nhiều vỹ nhân khác nữa (Engels, Stalin, Mao Zedong …) và tất cả đều được “mạ đồng/mạ kền” sáng chói khiến không ít người dân Việt đã hết lòng sùng kính:  

 “Năm ấy anh mười tám tuổi. Cả làng đói lăn chiêng. Ai cũng lo đi kiếm miếng ăn hàng ngày. Thế mà bỗng nhiên anh đi biền biệt suốt nửa tháng trời, đêm không ngủ ở nhà. Thỉnh thoảng anh mới về nhà lấy cái quần cái áo, rồi lại đi ngay…

Có một lần nhà vắng người, anh rút trong người ra một cuốn sổ to bằng bàn tay, dày chừng một trăm trang, rồi bảo tôi ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu, đưa cuốn sổ cho tôi xem. Anh không cho tôi sờ tay vào, mà tự tay anh giở từng trang.

Tôi hồi hộp dán mắt vào: Chà, thích quá, toàn ảnh, trang nào cũng dán vài tấm ảnh. Những tấm ảnh thiêng liêng: Các Mác, Ăng- ghen, Lê-nin, Mao Trạch Đông, Sta-lin … (Võ Văn Trực. Cọng Rêu Dưới Đáy Ao. NXB Hội Nhà Văn: Hà Nội, 2007. Bản điện tử do talawas thực hiện).

Cái đám “cầm lái vỹ đại” này chỉ hết “thiêng liêng” sau khi bào huynh của tác giả – Võ Quang Hiền – tham gia vào Chiến Dịch Cải Cách Ruộng Đất (1953 – 1956) ngay tại làng quê của mình. Từ đó, ông “tự diễn biến/tự chuyển hóa” rất nhiều và cũng rất nhanh:

 “Con đường tham gia công tác xã hội của anh xuống từng nấc thang: sĩ quan quân đội, cải cách ruộng đất, cán bộ thông tin xóm, Đảng viên trơn… và cuối cùng là phó thường dân! Tưởng là ‘dứt bỏ đường công danh’, vui thú điền viên tham gia việc làng việc xóm cho vui, đến bây giờ anh mới nhận thức ra rằng việc làng việc xóm cũng là việc xã hội, mà làm ‘việc xã hội’ là thế nào cũng bị va chạm, xô xát.

Anh hoàn toàn dành thì giờ lo việc gia đình nhưng vẫn bị Đảng uỷ để ý, cho là ‘phần tử bất mãn’, là ‘cố ý chống đối’… Thì ra cái ‘cọng rêu dưới đáy ao’ mà anh tưởng là ‘yên thân’ như các nhà nho ngày trước, có ngờ đâu cái cọng rêu ấy trong thời buổi này cũng phải đối mặt với mọi biến động của xã hội…”

Chung cuộc, kẻ “bất mãn” và “cố ý chống đối” bị các đồng chí của mình … “hành” cho đến chết luôn:

“Tôi đặt lên ngôi mộ tấm ảnh của anh – không phải tấm ảnh gày gò của ông lão sáu mươi, mà là tấm ảnh người thanh niên cường tráng những năm tháng hào hùng ở Việt Bắc: mặc áo trấn thủ, đội mũ lưới đính quân hiệu. Hàng trăm cặp mắt chăm chăm nhìn vào tấm ảnh, chợt thức dậy trong tiềm thức của họ những kỷ niệm về anh và về làng xóm thuở Cách mạng sơ khai.”

Nhà văn Võ Văn Trực quả là khéo nói (hay khéo lách) chớ cách mạng thì bao giờ mà chả thế – bất kể “sơ khai” hoặc “thoái trào” – và lúc nào mà không “chuyên chính” với những kẻ đi trật đường ray Cộng Sản.

Vi Đức Hồi – nguyên trưởng ban tuyên giáo, giám đốc trường đảng, thường vụ huyện ủy huyện Hữu Lũng tỉnh Lạng Sơn – là một nạn nhân tiêu biểu của Đảng và Nhà Nước VN, vào giai đoạn “thoái trào” này. Tuy thuộc thế hệ đến sau nhưng ông vẫn trưởng thành với niềm tin (hừng hực) không khác chi lớp tiên phong.

Hồi ký (Đối Mặt) của ông ghi lại không ít những câu chữ “sung sướng” đến ngất ngây:

“Khi tôi đọc cương lĩnh đầu tiên của đảng năm 1930, tôi thật sung sướng vì đảng chỉ ra rằng: Khi cách mạng giải phóng dân tộc thành công, đảng đưa cả nước ta tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội, bỏ qua tư bản chủ nghĩa. Xã hội mà đảng hướng tới là một xã hội đỉnh cao của sự văn minh nhân loại, ở đó sẽ không còn chế độ người bóc lột người, mọi người sống với nhau bình đẳng bác ái, nhà nước là của dân, do dân và vì dân…”

Nội dung Cương Lĩnh Đầu Tiên của Đảng (ta) e chỉ là bản copy Luận Cương Của Lenin thôi chớ không có chi khác cả, ngoài vài chỗ ngắt câu, và mấy dấu chấm phẩy. Bởi thế nên Vi Đức Hồi không “sung sướng” được luôn, và cũng chả được lâu. Những trang sau trong cuốn hồi ký Đối Mặt, không thiếu những cụm từ vô cùng cay đắng: “đảng nói không biết ngượng, đảng nói một đàng làm một nẻo, đảng nói như hát hay…”

Mỗi lúc ông một thêm xa lánh Đảng, rồi trở nên “đối mặt” với nó, và bị khai trừ. Sau đó – cũng như ông Võ Quang Hiền, hồi giữa thế kỷ trước – Vi Đức Hồi cũng quyết định biến mình thành một “cọng rêu dưới đáy ao,” nơi làng quê khốn khó của mình:

 “Quê tôi, một trong những Xã nghèo nhất Nước ta, là một trong 9 Xã của Tỉnh Lạng sơn và là một trong hai Xã duy nhất của Huyện Hữu lũng chưa có bóng dáng điện lưới quốc gia; là Xã vùng sâu,vùng xa, Xã đặc biệt khó khăn …

Tôi mua được một chục cặp lợn con, giúp cho 10 hộ nghèo nhất ở làng tôi để họ chăn nuôi, khi nào lợn xuất chuồng bán thì hoàn trả gốc cho tôi, để tôi chuyển cho hộ khác. Nhiều người phấn khởi, nhận lợn và cảm ơn.

Tin này Xã báo cáo Huyện… Thường trực Huyện uỷ triệu tập cuộc họp cán bộ chủ chốt ở xã Tân lập (quê tôi) để nghe cơ sở báo cáo tình hình. Huyện uỷ quán triệt: đây là một trong những âm mưu rất nguy hiểm của các thế lực thù địch chống phá cách mạng nước ta, hơn lúc nào hết, chúng ta phải nêu cao cảnh giác cách mạng, chặn đứng mọi hành động nhằm lôi kéo quần chúng nhân dân, gây mất ổn định an ninh chính trị…”

Thế là thay vì trở thành một cọng rêu để có thể được nằm yên dưới đáy ao, Vi Đức Hồi phải nằm trong lòng nhà tù cách mạng.

Câu chuyện của các bác Mác/Lê qua hai thế hệ người Việt thượng dẫn (tưởng) cũng đã đủ ê chề nhưng chưa hết. Cuối tháng 9 năm 2021, báo đài Nhà Nước đều đồng loạt và hớn hở loan tin:

Con cái nhà ai mà quá đã (và quá đáng) vậy, Trời? Thiệt là vô phúc. Cũng tại NÓ hết trơn chớ còn ai vô đây nữa!

Tưởng Năng Tiến
10/2021

Chế độ phản động, phồn vinh giả tạo, công nghiệp hóa đại bại!

Chế độ phản động, phồn vinh giả tạo, công nghiệp hóa đại bại!

Bởi  AdminTD

Jackhammer Nguyễn

4-10-2021

Bắt đầu từ ngày 1/10/2021, hàng ngàn người đi xe gắn máy lũ lượt rời bỏ Sài Gòn. Có nơi họ bị công an, dân phòng chặn lại, không cho đi. Có nơi họ sụp xuống van xin các “viên chức” dân phòng cho họ đi. Có nơi xảy ra ẩu đả giữa hai bên.

Chuyện gì xảy ra ở nước Việt Nam Cộng sản vào năm 2021 vậy? Thành phố Sài Gòn bị quân đội cộng sản tấn công, làm cho dân chúng chạy loạn giống như 30/4/1975?

Sài Gòn không bị một đạo quân cộng sản tấn công, mà bị quân Covid tấn công. Quân đội cộng sản không tấn công Sài Gòn, mà đang chiếm đóng Sài Gòn, và thất bại thảm hại trước quân Covid. Sau bốn tháng giữ thành, quân cộng sản đại bại, làm cho gần 20 ngàn… dân thường thiệt mạng.

Dĩ nhiên khi tôi viết ra những dòng này, những người cộng sản Việt Nam sẽ rất bực bội, dù ngôn ngữ tôi dùng chính là ngôn ngữ chiến tranh sắt máu của họ: “chống dịch như chống giặc”, “không thắng không về”…

Tuy nhiên trong trận thất thủ Sài Gòn năm 1975 thì người tử trận đa số là binh lính hai bên, còn trận đại bại 2021, tuyệt đại đa số người tử trận là dân thường.

Nhưng khi nhìn những dòng người lam lũ trên các nẻo đường ra khỏi thành Sài Gòn, tôi không nghĩ tới trận đại bại trước Covid của những người cộng sản, vì tôi đã nói về nó rồi, nhiều người khác cũng đã nói về nó, vì sự đại bại ấy rất hiển nhiên, dù rằng chắc chắn người cộng sản sẽ lại tuyên bố chiến thắng, như cái thói quen thắng lợi tinh thần kiểu AQ của họ.

Tôi nghĩ về “công cuộc đổi mới” gần 40 năm nay của họ (bắt đầu từ năm 1986). Thật ra cái từ “đổi mới” này chỉ là một cái từ được tạo ra do thói cưỡng từ đoạt lý của người cộng sản, họ có làm gì mới đâu, họ tạo ra những cái trở ngại trên những điều bình thường, sau đó những trở ngại ấy cản trở chính họ, thế là họ phá đi, quay về những cái cũ bình thường.

Sau khi cái cũ bình thường ấy vận hành được một thời gian, dân chúng dễ thở hơn với những nhu cầu cơ bản, những người cộng sản bèn cao hứng đặt ra những mục tiêu … công nghiệp hóa, mà nghe đâu tới năm 2020, theo kế hoạch họ đã phải hoàn thành bao nhiêu phần trăm rồi.

Nhưng những dòng người chạy loạn Covid chứng minh rằng, công cuộc công nghiệp hóa của người cộng sản đại bại.

Một số phân tích khẽ khàng và hiếm hoi trên báo chí của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đủ chứng minh cho sự đại bại ấy, như trong bài báo sau đây của tờ Vietnamnet: Vạn người kéo về quê, ai cứu lấy doanh nghiệp.

Bài báo trích lời một quan chức thuộc Bộ Lao động: “Qua đại dịch Covid, điều dễ nhận ra là lao động không an cư lạc nghiệp, mà luôn ở trạng thái ngụ cư”.

Vị quan chức của Bộ Lao động này chắc chắn là một đảng viên cộng sản, cho nên ông ta phải biết khái niệm mà ông tổ chủ nghĩa cộng sản là Karl Marx đưa ra rằng, giới chủ tư bản luôn muốn giữ một lực lượng nhân công rẻ mạt để kiếm càng nhiều tiền lời càng tốt.

Chế độ của vị quan chức này thực hiện đúng những điều mà Marx phê phán.

Điều này dẫn tới một hiện tượng mà những người cộng sản Việt Nam hay chỉ trích xã hội miền Nam trước kia là “phồn vinh giả tạo”. Nay, sau hàng chục năm làm việc vất vả trong những nhà máy, cư trú trong những phòng trọ 2m2 một người, những người thợ có gốc từ miền quê Việt Nam đã tạo nên những khu phố lấp lánh đèn có vẻ rất phồn vinh của Sài Gòn, mà bản thân không còn một đồng nào sau bốn tháng phong tỏa. Nếu không gọi đó là “phồn vinh giả tạo”, thì gọi là gì?

Thật ra nó giả tạo với hàng chục triệu người dân vừa bỏ quê lên phố, nhưng nó là thật với bộ máy cán bộ nhũng lạm và bất tài lộ rõ ra trong cơn khủng hoảng, nó cũng là thật với một tầng lớp cư dân trung lưu ở các đô thị gắn chặt quyền lợi với chế độ, và dĩ nhiên nó là thật với các ông chủ tư bản, từ Mỹ, Pháp, Anh, cho đến Nhật, Hàn, Đài Loan, Trung Quốc.

Các ông chủ tư bản ở đâu cũng giống nhau, chỉ khác là tại phương Tây, họ bị một xã hội dân sự tự do kềm chế, với những nghiệp đoàn đủ mạnh, với những cuộc bầu cử mà người dân góp phần quyết định các nhân vật điều hành quốc gia. Ở Việt Nam, Trung Quốc, hay các quốc gia độc tài khác, nghiệp đoàn không tồn tại, không có bầu cử. Tại Trung Quốc và Việt Nam lại còn có thêm một bộ máy sai nha rất kinh hoàng ở mức làng xã, tổ dân phố.

Tầng lớp sai nha này luôn là một công cụ đàn áp của nhà nước cộng sản từ thời cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, bao cấp ngăn sông cấm chợ, cải tạo tư bản công thương nghiệp,… cho đến tận hôm nay, không có gì thay đổi. Sự không thay đổi đó nằm ở nguyên nhân ý thức hệ, cho rằng xã hội phải được duy trì bằng bạo lực (bạo lực cách mạng), mà hơn nữa phải liên tục sử dụng bạo lực (cách mạng liên tục). Lực lượng sai nha đó chính là xương sống của chế độ, một chế độ dựa trên mô hình chuyên chính (chuyên chế) vô sản rất phản động của Lenin.

Vì nó là xương sống của chế độ phản động này cho nên chế độ phải bằng mọi giá duy trì nó. Biểu hiện cụ thể nhất là danh sách ưu tiên tiêm vắc xin trong những ngày đầu dịch mới bùng phát. Trong danh sách này công an và bộ đội được xếp ưu tiên hơn tầng lớp dân chúng hơn 65 tuổi. Lớp người già này là lớp dễ bị gục ngã nhất vì Covid.

Bà Vũ Kim Hạnh, một người từng là nòng cốt của chế độ (cựu tổng biên tập tờ Tuổi Trẻ) đã phải thốt lên:  Ai chủ trương không tiêm vaccine cho người già?

Với tính chất phản động của chế độ, Hà Nội đã quyết định hy sinh tầng lớp người già của Việt Nam để cứu đám sai nha của chế độ. Điều này trở thành gậy ông đập lưng ông, vì người già, người nghèo sống chật hẹp ở khu lao động gục ngã như rạ, tạo ra những ổ dịch lây lất không chấm dứt, tàn phá hệ thống y tế công cộng, vốn nghèo nàn của Việt Nam.

Công nghiệp hóa đại bại thực ra chỉ là chuyện đã thành quá khứ. Điều quan trọng hiện nay là duy trì sự sống của nền kinh tế, khi hàng chục ngàn công nhân sẽ không trở lại làm việc trong thời gian trước mắt.

Hãy nhìn tựa bài của tờ Vitenamnet: Vạn người kéo về quê, lấy ai cứu doanh nghiệp.

Đảng Cộng sản Việt Nam có vẻ chỉ quan tâm tới doanh nghiệp, túi sữa của bộ máy nhũng lạm và tầng lớp sai nha tàn bạo, không quan tâm tới tầng lớp công nông trong lá cờ búa liềm của họ.

Tháo chạy

Tháo chạy

Bởi  AdminTD

Lâm Bình Duy Nhiên

2-10-2021

Ngày đầu tháng mười, đây là lần thứ ba, người dân Sài Gòn đã tìm đường tháo chạy khỏi thành phố này.

Những hình ảnh tạo nên nhiều cảm xúc mạnh, thống thiết, lo lắng. Một nỗi buồn xâm chiếm tâm hồn. Sau vài tháng “chống chọi” đại dịch, với sự thật bị bưng bít, che giấu, người dân Sài Gòn vẫn còn chưa thoát khỏi cơn ác mộng nghiệt ngã…

Dòng người tìm cách vượt những chốt kiểm soát, đạp đổ những vòng kẽm gai được dựng lên để ngăn chặn người dân là những hình ảnh sống động, tượng trưng cho nỗi sợ hãi về một kịch bản xã hội bị phong tỏa một lần nữa.

Có cả những người dân đớn đau, quỳ lạy lực lượng an ninh. Họ van xin như để được “thoát khỏi” một thành phố bị cô lập, tang thương và chết chóc.

Trong cái thành phố sầm uất và phồn thịnh này, vẫn có rất nhiều mảnh đời cơ cực của những người dân lao động, làm thuê. Chính họ đã góp phần không nhỏ cho sự phát triển và giàu có của Sài Gòn. Họ đến từ những tỉnh thành lân cận. Họ để lại tất cả, từ gia đình đến kỷ niệm để tìm đường mưu sinh tại đây.

Những người làm lụng cực lực và đứng bên lề của sự hào nhoáng. Từ khi chỉ thị 16 được ban ra nhằm đối phó với đại dịch, họ cùng với hàng triệu người dân Sài Gòn bị rơi vào sự phong tỏa nghiêm ngặt, phi lý và phi khoa học. Họ bị “trói chân” tại đây, không việc làm, không tiền bạc, không lương bổng, sống trong túng quẫn, đói khát và nỗi nhớ nhà tha thiết.

Họ, những người nghèo khổ, đến từ tứ xứ, chính là những kẻ dễ dàng bị bỏ quên nhất trong bối cảnh khó khăn chung của thành phố. Họ bị chính quyền buông xui, bỏ mặc trong các chỉ thị chạy đua theo thành tích “chống giặc” Covid.

Chính vì thế, họ chỉ mong được tháo chạy khỏi cái thành phố trống vắng và bị giãn cách này. Ít ra, dẫu có bị thiếu thốn, cơ cực, nhưng ít nhiều cũng còn có người thân, vợ chồng, cha mẹ, con cái bên cạnh.

Tiếc thay, nhà cầm quyền lại luôn độc quyền quyết đoán: chống dịch như chống giặc. Giặc chưa xong nhưng dân tình lại khổ sở, hoang mang và nghèo khổ trăm bề. Những người lãnh đạo lại chỉ hô hào những khẩu hiệu sáo rỗng, kêu gọi người dân hãy ở lại để tiếp tục “đóng góp” cho thành phố!

Đóng góp gì nữa? Những đồng tiền sau cùng hay tiếp tục bào mòn sức lực, gồng mình chịu đói để làm đẹp hình ảnh một thành phố đã “đập tan kẻ thù” dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của lãnh đạo?

Sức chịu đựng của đồng bào quả thật kinh khủng. Từ mấy chục năm qua, người cộng sản đã thành công khi áp đặt nỗi sợ hãi bao trùm toàn xã hội. Trấn áp, đàn áp và đe dọa luôn là những thứ vũ khí vô hình nhưng hiệu quả vô cùng để làm câm bặt sự phản kháng, dẫu thưa thớt và yếu ớt!

Và ngay cả khi sự đói khát cận kề, sự túng quẫn không lối thoát đe dọa toàn xã hội thì bộ máy cầm quyền vẫn an tâm tồn tại.

Cho đến bao giờ? Chỉ có người dân mới có thể có câu trả lời thỏa đáng cho câu hỏi thương tâm và cấp bách trên!

***

Đào Tuấn: Vì sao họ bỏ mà đi

Khu hộp tôn này là một dãy trọ ở Thủ Đức. Thứ trưởng Bộ Lao động Nguyễn Văn Hồi kể trong đợt khảo sát vừa rồi, ông gặp trường hợp có gia đình 5-6 người sống trong căn phòng chỉ 7m2.

Ảnh trên mạng

5-6 người và 7m2. Không hiểu họ ăn ở sinh sống thế nào khi mà chỉ thở thôi đã vật vã rồi. Nhưng đó chưa phải là sự tồi tệ nhất. Ông Trần Việt Anh, Phó Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp TP.HCM nói: Nhiều phòng trọ chỉ 10m2, mà có tới 10 người chen nhau chung sống.

Trước phong tỏa, họ chia ca ngày đêm đi làm cũng đỡ. Bốn tháng hơn 120 ngày lockdown tất cả chui một chỗ 24/24. Không gian kín mít ở những nhà trọ ổ chuột như này chính là lý do vì sao số F0 dựng đứng suốt mấy tháng giời.

Ông Việt Anh nói một câu kinh khủng: Hàng ngày họ chứng kiến những F0 ở khu trọ đi rồi không thấy quay về nữa…

Người phụ nữ áo vàng là Huỳnh Thị Mỹ Vân (quê Trà Vinh) hôm qua đã quyết về quê bằng được.

Ảnh trên mạng

Bốn tháng, hai vợ công nhân may không một xu thu nhập, không có nguồn trợ cấp ngoài chút lương thực được các mạnh thường quân cứu giúp. Tài sản là “3 tháng tiền trọ còn nợ”, và gia đình 4 người “không còn nổi 1.000 đồng”.

“1.000 đồng, sao trụ nổi. Đợt trước, chúng tôi đã ra về nhưng bị chặn lại, giờ cỡ nào cũng phải về, phòng trọ đã trả rồi mà cũng không còn gì để ăn cả”- lời Vân.

Hai bức ảnh, đủ trả lời cho câu hỏi vì sao những đoàn người tháo chạy khỏi SG, quỳ lạy, phá rào, ném đá… làm mọi cách để được về quê.

Không biết khi ban hành một chính sách những người dấu đè chữ ký có bao giờ hình dung nổi những thân phận mà họ vẫn gọi là đồng bào như này!!!

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Một Bà Mai Nữa

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Một Bà Mai Nữa

Thứ Sáu, 10/01/2021 

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

Tôi biết bà Trần Thị Mai qua một cuộc phỏng vấn của ký giả Việt Hùng, vào hôm 23 tháng 3 năm 2016, trước khi bà sang Lào để tìm xác chồng – cố Đại Úy Nguyễn Văn Đương. Ông tử trận vào hôm 24 tháng 2 năm 1971, và được  người đời biết đến qua tác phẩm nổi tiếng (“Anh Không Chết Ðâu Anh”) của nhạc sỹ Trần Thiện Thanh: Anh không chết đâu anh, người anh hùng mũ đỏ tên Đương / Tôi vẫn thấy đêm đêm một bóng dù sáng trên đồi máu…

Tuy thế, có lẽ không ai hay biết (và cũng chả ai “thấy”) gì về cuộc sống của người cô phụ còn ở lại, cho đến khi bà lên tiếng trả lời những câu hỏi (thiết thân) trên nhật báo Người Việt :

“Vì hoàn cảnh quá khó khăn, tôi làm đủ thứ nghề mà vẫn không khá được. Các con tôi đều không được học hành đàng hoàng. Lớn lên một tí thì hai đứa con trai lớn vì không chịu nổi hoàn cảnh và đã đến tuổi đi “bộ đội” (trên 18 tuổi, luật của CSVN là bắt đi nghĩa vụ quân sự), nên đã bỏ trốn qua Campuchia làm nghề cạo mủ cao su. Rồi cả hai đều mất vì những căn bệnh hiểm nghèo…

“Với tôi thì tuổi đã già, tôi không mong muốn gì hơn là có thể được sang vùng Hạ Lào năm xưa, để hỏi thăm về tin tức anh Ðương. Tôi biết là rất khó có thể tìm được xương cốt của ảnh, nhưng ít ra tôi có thể chứng kiến được vùng đất nơi anh ấy đã bỏ mạng.”

Mong ước của bà Nguyễn Thị Mai thì hơi khác. Tuy cũng giản dị thôi (“được chôn cất sau khi nhắm mắt”) nhưng e vẫn là điều bất khả. Tôi tình cờ gặp người phụ nữ đồng hương này trong quán cơm Ba Số Bẩy, ở khu chợ Tô Sanh (Phnom Penh) khi bà đang chào mời thực khách mua vé số – loại xổ hàng ngày – phát hành từ những tỉnh thuộc Đồng Bằng Sông Cửu Long.

Qua vài câu trao đổi “tâm tình,” tôi mới biết thêm được những nỗi truân chuyên trong kiếp sống tha hương của một bà Mai khác. Cũng như quả phụ Nguyễn Văn Đương, chồng của bà Nguyễn Thị Mai là một người lính miền Nam đã tử trận từ lâu. Và cả hai cùng đều đang bước vào tuổi đã xế chiều trong hoàn cảnh khốn cùng.

Bà Nguyễn Mai quê ở huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh, nơi mà chỉ cần vài giờ xe là đã vượt sang xứ khác – xứ Chùa Tháp. Tuy thế, bà chưa bao giờ trở lại cố hương vì không còn thân bằng quyến thuộc gì nơi chốn cũ.

Bà chấp nhận Cambodia làm mảnh đất dung thân. Quê hương thứ hai – may thay – đủ bao dung cho một người Việt lâm vào bước đường cùng (không chồng, không con, không tiền, không nhà, và không cả manh giấy tùy thân) nên kẻ tha phương vẫn sống được lây lất qua ngày.

Mặc dù không còn có thể đi đứng được dễ dàng vì sức khỏe và tuổi tác, bà Mai vẫn còn kiếm được mười lăm/hai mươi ngàn đồng riels mỗi ngày, nghĩa là khoảng trăm hai đến trăm năm mươi Mỹ Kim hàng tháng. Chỉ cần nửa số tiền này cũng đã đủ để thuê được một chỗ tắm rửa, và ngủ nghỉ qua đêm :

  • Tui đi lòng vòng suốt ngày mà, mệt thì ngồi, được cái người Miên họ dễ lắm chú à. Họ cho mình ngồi trong quán nghỉ, cho xài cầu tiêu cầu tiểu thoải mái, và có khi còn cho đồ ăn dư luôn nữa.

Khi nghe hỏi về ước nguyện hiện tại của mình, bà Mai nhỏ giọng :

  • Tui không có mong ước gì hết trơn, hết trọi. Bây giờ còn đi bán được ngày nào thì hay ngày đó thôi. Có điều tui lúc nào cũng thấy khuây khoả vì có lũ nhỏ bao quanh, và đứa nào cũng sẵn sàng “bán dùm vé ế cho ngoại Mai kẻo tội.” Đêm về thì có chỗ để nằm, không ai đụng chạm phiền phức gì mình. Chỉ sợ khi chết bỏ xác ở đây, không ai chôn cất, chú ơi!

Năm rồi tôi không có dịp trở lại Nam Vang. Không biết bà Nguyễn Mai xoay trở ra sao trong những ngày tháng dịch bệnh nơi xứ lạ. Cầu mong cho bà chị vẫn được an lành, dù biết đây chỉ là một lời … cầu âu. Đời vẫn vốn không nương người thất thế mà. Nói chi đến thân phận nắng mưa thui thủi quê người một thân của một người già góa bụa! 

Tuần rồi thì tôi biết thêm một bà Mai nữa, qua bài tường thuật (“Trở Về Nhà Chăm Chồng Bệnh Nặng Là Lý Do Không Chính Đáng”) trên báo Công Luận, phát hành vào hôm 15 tháng 09 năm 2021, của phóng viên Hoàng Tuấn :

Nhận tin báo mẹ ở quê bị bệnh, ngày 28/6, bà Trương Thị Tuyết Mai (SN 1967) từ nhà ở quận Bình Tân, TP. HCM đi xe máy về xã Tường Đa, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre để chăm sóc…

Dự tính đến ngày 15/9, khi TP. HCM hết giãn cách thì bà Mai sẽ trở về nhà. Nhưng nghe tin chồng …bị bệnh nặng, không ai chăm sóc, nên ngày 11/9 bà đã Mai đã đến Văn phòng UBND tỉnh Bến Tre để xin giấy đi đường.

Tại đây đã cấp cho bà Mai một Giấy xác nhận với nội dung gửi: Ban Chỉ đạo phòng chống dịch Covid-19 các cấp; các trạm, chốt kiểm soát phòng chống dịch Covid-19 các địa phương hỗ trợ, tạo điều kiện cho bà Trương Thị Tuyết Mai được rời khỏi Bến Tre đến phường Bình Hưng Hòa A, quận Bình Tân, TP. HCM…

Khi đến tại một chốt kiểm soát ở khu vực Tân An, Long An, lực lượng ở đây không cho bà Mai đi tiếp với lý do: Giấy xác nhận của UBND tỉnh Bến Tre không có số hiệu. Yêu cầu quay lại xin cấp giấy khác. 

“Trình bày hoài mà họ không cho, họ yêu cầu phải bổ sung nội dung nên tôi phải chạy xe máy quay lại Bến Tre xin cấp giấy khác để kịp về trong ngày,” bà Mai nói… 

Đinh ninh lần này sẽ được trở về nhà suôn sẻ, không ngờ khi tới chốt kiểm soát đầu tiên thuộc địa bàn huyện Bình Chánh, TP. HCM, nơi đây cách Bến Tre gần 100km, bà Mai bị lực lượng kiểm soát nơi đây chặn lại. Sau khi kiểm tra giấy tờ, những cán bộ tại chốt kiểm soát không cho bà Mai đi tiếp, mà yêu cầu quay về nơi xuất phát với lý do: Chăm chồng bệnh là lý do không chính đáng. 

“Tôi trình bày, năn nỉ mà anh công an mặc áo vàng khăng khăng không cho, anh ấy bắt tôi quay lại, nếu không sẽ lập biên bản xử phạt”, bà Tuyết Mai bức xúc.

Nhiều vị thức giả cũng “bức xúc” không kém!

  • Bỉnh bút của Tạp Chí Luật Khoa, Yên Khắc Chính: “Có thể thấy trong hầu hết các quyết sách chống dịch của chính quyền, chỉ có người dân là chịu tác động trực tiếp và phải gánh hậu quả, các quan chức thì không. Điều này vi phạm một trong những nguyên tắc nền tảng nhất của mọi xã hội văn minh: nguyên tắc đối xử công bằng (equal treatment principle)… Khi xã hội xuất hiện khủng hoảng, sự bất bình đẳng này càng lộ rõ.”
  • Blogger Trân Văn(VOA): “Trong đại dịch, công dân có còn là con người hay không phụ thuộc vào việc viên chức hữu trách của các địa phương có… thích hay không!”
  • Mạc Văn Trang: Sao họ coi dân như những kẻ nô lệ dưới thời thực dân phong kiến, như anh Pha, chị Dậu vậy?
  • Nhà văn Nguyễn Viện: “Không biết từ bao giờ, người ta đã không còn nhận ra phẩm giá của mình bị chà đạp. Và vì thế, người ta chấp nhận bị chà đạp như một điều hiển nhiên. Không thắc mắc, không phản đối. Ai sao mình vậy.  Đấy là một tâm thức khốn cùng của kẻ nô lệ.”

Ba bà Mai kể trên thuộc hai thế hệ. Cả ba đều đã trải qua một kiếp nhân sinh mà “phẩm giá” người dân bị chà đạp một cách rất tự nhiên.” Nếu may mắn mà “CNXH có thể hoàn thiện ở Việt Nam” vào cuối thế kỷ này, như kỳ vọng của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chả hiểu sẽ phải cần thêm bao nhiêu bà Mai (tiếp tục) sống “với tâm thức khốn cùng” như thế nữa?

Tâm Sự Một Đảng Viên : Ai giải phóng ai?

Luật Sư Nguyễn Văn Đài và Bạn Bè

Mac Phi Hoang  

Tâm Sự Một Đảng Viên

Tôi đã biết mình lầm đường lạc lối

Từ sau cái ngày “giải phóng” Miền Nam

Một mùa xuân tang tóc bảy mươi lăm

Đi giữa Sài Gòn, tôi nghe mình thầm khóc

Tôi khóc Miền Nam tự do vừa mất

Và khóc cho mình, chua xót đắng cay

Nửa đời người theo đảng đến hôm nay

Tưởng cứu nước đã trở thành tội ác

Bởi tôi quá tin nghe theo lời bác

Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh

Đường ta đi, chủ nghĩa Mac Lê nin

Là nhân phẩm, là lương tri thời đại

Rằng tại Miền Nam, nguỵ quyền bách hại

Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn

Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn

Đang rên siết kêu than cần giải phóng

Tôi đã xung phong với bầu máu nóng

Đi cứu Miền Nam ruột thịt nghĩa tình

Chẳng quên mang theo ký gạo để dành

Biếu người bà con trong nầy túng thiếu

Người dân Miền Nam thật là khó hiểu

Nhà khang trang bỏ trống chẳng còn ai

Phố phồn hoa hoang vắng tự bao giờ

Giải phóng đến sao người ta chạy trốn?

Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng

Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin

Khi điêu ngoa dối trá hiện nguyên hình

Trước thành phố tự do và nhân bản

Tôi tìm đến người bà con trong xóm

Nhà xinh xinh, đời sung túc tiện nghi

Kí gạo đem theo nay đã mốc xì

Tôi vội vã giấu vào trong túi xách

Anh bà con tôi- một ngươi công chức

Nét u buồn cũng cố gượng làm vui

Đem tặng cho tôi một cái đồng hồ

Không người lái, Sei-ko, hai cửa sổ

Rồi anh nói: “Ngày mai đi cải tạo

Cái đồng hồ tôi cũng chẳng cần chi

Xin tặng anh, mong nhận lấy đem về

Một chút tình người bà con Nam bộ”

Trên đường về, đất trời như sụp đổ

Tôi thấy mình tội lỗi với Miền Nam

Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm

Tôi đã khóc, cho mình và đất nước.

http://fdfvn.wordpress.com

May be an image of 3 people, monument, outdoors and text that says 'BIERE BEER Ai giải phóng ai?'

Một thể chế chính trị côn đồ-Hành động phá cửa xộc thẳng vào nhà

Lê Vi

Một thể chế chính trị côn đồ

Hành động phá cửa xộc thẳng vào nhà

Chị Lan, kéo chị ấy đi bởi lệnh của tay Bí thư đảng uỷ Vĩnh Phú, Võ Thanh Quan, đã nổ ra một cuộc tranh luận dữ dội trên mạng xã hội. Một bên dư luận bảo vệ đảng, nhà nước thì tìm ra kẽ hở của Chị Lan để biện minh cho hành động phạm pháp của những kẽ khoác áo công quyền là đúng đắn. Còn một bên thì lên tiếng bảo vệ nạn nhân cũng như mong luật pháp phải thực thi là hãy khởi tố vụ án, bắt giam những kẻ có liên quan để giữ gìn kỷ cương phép nước.

Việc đúng sai đã được chỉ ra, phải khẳng định một lần nữa chị Lan không hề sai hay vi phạm bất cứ một điều luật hay nghị định nào của CP. Phá cửa nhà người ta để tấn công một phụ nữ, ép đi làm một việc bị các chuyên gia lên án, đích thị đó là một chuỗi tội ác, mà không ai khác là đảng viên một đảng đang nắm quyền thực hiện. Không thể biện minh hay nhân danh chống dịch vì như thế lại càng sai, vì BD đang cho test tại nhà thì chị Lan từ chối là rất đúng đắn.

Đây là rõ ràng là sự lạm quyền, coi thường pháp luật, biết phạm luật nhưng vẫn làm, đó là tâm thế của bọn đang xem Dân như nô lệ để cai trị. Nói Quan biết hành vi mình đang làm là vì “nhiệt tình” chống dịch nên lạm quyền thì quá sai, vì Quan hiểu việc mình đang làm bởi trường đảng dạy cho Quan.

Quan học lớp 7 thì bỏ học, sau này làm chân bảo vệ, rồi quen biết mua bằng cấp 3, sau đó ghi danh học trường đảng với chuyên ngành xây dựng đảng. Vào làm đoàn mà đi lên. Quan thấu hiểu đảng đã dạy gì Quan. Có thể hành vi của Quan đã đạp trên cả Hiến pháp, nhưng có nghĩa lý gì? Vì tới ngay ông tổng bí thư NP trọng còn khẳng định rằng: cương lĩnh đảng cộng sản nó đứng trên cả Hiến pháp cơ mà.

Việc phá cửa nhà chị Lan, làm người ta liên tưởng đoàn quân sấm sét 3000 người kéo vào Thôn Hoành đêm 08 rạng sáng 09/-01-2020 để sát hại một cụ già cả đời tin đảng tin ông trọng. Và sau đó còn tru di cả gia đình cụ đảng viên ấy. Thì Quan là bí thư làm vậy với chị Lan, chẳng phải là học ông trọng đó sao?

Nhìn lại những gì đang diễn ra trên đất nước này, ta nhận ra chúng ta đang bị một tập đoàn tội phạm cai trị. Trên nền tảng một thể chế chính trị côn đồ, hành xử với Dân như những nô lệ dưới xã hội chiếm hữu.

Thương cho Dân tôi, một kiếp lầm than.

– Phạm Minh Vũ

May be a black-and-white image of 1 person and standing

Cái giá của “một vốn bảy lời”

Cái giá của “một vốn bảy lời”

Đỗ Ngà

29-9-2021

Bộ kit test giá gốc chỉ 25.000 đồng/bộ, khi nhập về bán 200.000 đồng/bộ, giá chênh lệch gấp 8 lần. Tức là chính quyền CS và đám sân sau của nó không phải ăn “một vốn bốn lời” như gian thương xưa nay mà là ăn đến “một vốn bảy lời”. Đó là lý do tại sao chi phí xét nghiệm 8 triệu dân đủ để chích ngừa cho 6 triệu dân nhưng chính quyền vẫn ưu tiên cho xét nghiệm toàn dân.

Việt Nam là nước có tiến độ chích ngừa đứng hạng bét trong khu vực là do đâu? Là do chính quyền CS dồn lực cho xét nghiệm toàn dân để kiếm tiền nhét cho đầy túi trước đã. Lỡ hứa chích ngừa miễn phí cho dân rồi, nếu tập trung vào chích ngừa sao kiếm ăn đậm được? Vậy nên nhà cầm quyền bất lương mới chọn cách “ngoáy mũi” thay vì chích ngừa. Đối với CS, tiền bỏ túi quan trọng hơn mạng dân đen.

Hậu quả của việc dồn lực “ngoáy mũi kiếm lời” là Việt Nam có đến 19.000 người phải chết, và trong đó có 1.500 trẻ em mồ côi cả cha lẫn mẹ. Điều đáng nói là, hầu hết những trẻ em mồ côi cả cha lẫn mẹ ấy được doanh nghiệp nhận nuôi nấng chứ nhà nước chẳng có trách nhiệm gì, có chăng chỉ là quẳng các em ấy vào trại như trẻ em vô gia cư mà thôi. Mà cách chăm sóc của chính quyền CS với trẻ em vô gia cư cũng phần lớn là tiền quyên góp chứ nhà nước bỏ ra bao nhiêu?

Để có “một vốn bảy lời” cho chính quyền và đám sân sau thì xã hội phải trả giá bằng bao nhiêu là không thể cân đo được. Thiệt hại kinh tế đất nước, thiệt hại kinh tế nhân dân, thiệt hại kinh tế doanh nghiệp, thiệt hại sinh mạng dân, thiệt hại cuộc đời hàng ngàn trẻ em. Lợi nhuận cho bọn CS bất lương thì có giới hạn, nhưng thiệt hại cho toàn dân là vô hạn.

Ông tổ CS Karl Marx từng nói: “Với một lợi nhuận thích đáng thì tư bản trở nên can đảm, được bảo đảm 10% lợi nhuận thì người ta có thể dùng tư bản vào đâu cũng được, được 20% thì nó hoạt bát hẳn lên, được 50% thì nó trở nên thật sự táo bạo, được 100% thì nó chà đạp lên mọi luật lệ của loài người, được 300% thì không có tội ác nào nó không dám phạm dù có nguy cơ treo cổ.” Như vậy với lợi nhuận 700% thì ĐCS ngại gì không vứt đi vài vạn sinh mạng để kiếm tiền chứ?