Bắt nghi can đốt nhà chủ để trả thù, gây hỏa hoạn cực lớn ở Kiên Giang

Bắt nghi can đốt nhà chủ để trả thù, gây hỏa hoạn cực lớn ở Kiên Giang

January 31, 2022

KIÊN GIANG, Việt Nam (NV) – Hôm 31 Tháng Giêng Cảnh Sát Hình Sự Công An tỉnh Kiên Giang đã bắt Phạm Văn Sang, 32 tuổi, ở thị trấn Kiên Lương, huyện Kiên Lương, về tội “hủy hoại tài sản,” khi nghi can đang lẩn trốn tại tỉnh Đồng Nai.

Ngoài ra, công an cũng tạm bắt giam Huỳnh Kim Gia Luật,19 tuổi, ngụ huyện Kiên Lương, để điều tra cùng tội danh.

Nghi can Phạm Văn Sang bị bắt giữ khi đang trốn tại Đồng Nai. (Hình: Anh Vũ/VietNamNet)

Báo VietNamNet dẫn điều tra cho biết tối 28 Tháng Giêng, Phạm Văn Sang đến nhà bà Phạm Thị Huế Chi ở thị trấn Kiên Lương, huyện Kiên Lương, chủ tàu cá mà ông Sang đi làm thuê, xin tạm ứng tiền để mua sắm Tết và chuộc xe gắn máy. Chiếc xe gắn máy này ông Sang cầm cố nhưng không có tiền chuộc nên nhờ bà Chi chuộc giùm.

Tuy nhiên, bà Chi không cho ông Sang ứng tiền, đồng thời còn lấy xe gắn máy của ông này do còn nợ tiền bà chủ.

Tức giận, ông Sang nhờ Luật đi mua can xăng và bật lửa. Khoảng 7 giờ 30 phút đêm 28 Tháng Giêng, ông Sang đến nhà bà Chi đổ xăng, châm lửa đốt. Trong khi đó, nhà bà Chi chứa rất nhiều xăng dầu, nên đám cháy bùng phát dữ dội.

Do ngôi nhà bị đốt cháy nằm gần cảng Ba Hòn, thị trấn Kiên Lương, nên hàng chục tàu cá đang neo đậu trong lúc nghỉ Tết gần đó bị cháy rụi.

Đến 9 giờ 30 phút tối cùng ngày, nhà chức trách đã dập tắt được đám cháy trên bờ. Riêng vụ cháy các tàu cá thì phải đến 2 giờ sáng 29 Tháng Giêng, mới khống chế được.

Vụ cháy làm thiệt hại năm căn nhà, 11 tàu cá, tổng thiệt hại hàng chục tỷ đồng. Nhà chức trách hiện đang tiến hành thống kê thiệt hại cụ thể để có biện pháp trợ giúp các chủ tàu cá.

Các tàu cá bị thiệt hại hoàn toàn sau vụ cháy. (Hình: Thúy Duyên/VNExpress)

Trong lúc điều tra, công an xác định Phạm Văn Sang là thủ phạm gây ra vụ cháy, nhưng khi đó nghi can đã bỏ trốn.

Trong một diễn biến khác, hồi tháng trước, thị trấn Kiên Lương xảy ra một vụ cháy lớn ở một tiệm vải nằm trong một trung tâm thương mại ở Ba Hòn làm bốn người trong gia đình thiệt mạng. (Tr.N)

­Một mảng xã hội dân sự Việt Nam vẫn lên tiếng

­Một mảng xã hội dân sự Việt Nam vẫn lên tiếng

Bởi  AdminTD

 RFA

Trần Như Quỳnh

30-1-2022

Với các “cuộc tổng tiến công và nổi dậy” của cả hệ thống chính trị, đứng đầu là Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Công an, Đảng và Nhà nước đã và đang đánh thẳng vào các nhân sĩ trí thức có vai vế tại các tổ chức dân sự ở Việt Nam mấy năm gần đây.

Dư luận trong và ngoài dải đất hình chữ S cho rằng, xã hội dân sự ở VN đang tạm lắng. Nhưng với “Tuyên bố về vụ đại án Việt Á” của sáu tổ chức dân sự còn sót lại từ trong Nam ra ngoài Bắc, một mảng xã hội dân sự ở cả ba miền vẫn còn cất tiếng nói, chống lại ách toàn trị và nạn tham nhũng ở VN.

Khi được các nhà báo hỏi về những điểm mới nhất trong xử lý vụ án tại Công ty Việt Á, chiều 28/1/2022, Trung tướng Tô Ân Xô, Chánh Văn phòng, Người phát ngôn Bộ Công an cho hay, cơ quan điều tra của Bộ Công an đang phối hợp với đoàn công tác của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Cục điều tra hình sự Bộ Quốc phòng để tiến hành xác minh, làm rõ những vấn đề liên quan, trong đó có thu thập hồ sơ, tài liệu để xác minh sai phạm.

Trung tướng Xô khẳng định Bộ Công an sẽ cung cấp thông tin kịp thời về xử lý vụ án liên quan đến trục lợi trong quá trình chống dịch. Cơ quan điều tra sẽ làm việc xuyên Tết để tiếp tục làm rõ bản chất vụ việc, liên quan đến rất nhiều cá nhân và đã có chi tiết mới.

Về kết quả thu hồi tài sản, Trung tướng Xô cho biết cơ quan điều tra đã thu giữ, kê biên, phong tỏa, ngăn chặn giao dịch bất động sản, tài khoản với giá trị 1.220 tỷ đồng, trong đó có 380 tỷ đồng tiền mặt, giá trị bất động sản khoảng 840 tỷ đồng.

Vụ đại án Việt Á, một scandal vô tiền khoáng hậu, cho đến giờ này liên quan ít nhất đến ba Bộ của nhà nước CHXHCNVN: Bộ Y tế, Bộ Khoa học & Công nghệ, Bộ Quốc phòng (Học viện Quân Y). “Ba bộ đồng tình” ngoáy mũi “con dân” trong giai đoạn nguy kịch nhất của Đại dịch Vũ Hán.

Đến nay, hai trong ba đơn vị ấy đã công bố nguyên nhân vì sao kit của Việt Á đã thao túng toàn bộ 62/63 tỉnh thành cả nước. Nhưng các bộ càng giải thích bao nhiêu càng khiến dư luận bức xúc bấy nhiêu. Cho đến lúc này, “quả bóng” được Bộ Y tế chuyền cho Bộ KH&CN, rồi đến lượt bộ này lại đá ngược cho các cơ quan báo chí, đã khiến cho dư luận lắc đầu ngán ngẩm. Liệu sắp tới Bộ KH&CN có bắt đầu bằng “Căn cứ vào dư luận báo chí và các trang mạng xã hội…” để ban hành các quy định về quản lý nhà nước!

Rõ ràng, các Bộ đã “vụng chèo” nhưng chẳng hề “khéo chống” nên người dân đang chờ một Bao Thanh Thiên nào đó xử vụ đại án được dư luận đặc biệt chú ý, nhưng cũng có quan ngại cho rằng, chính Đảng và Nhà nước sẽ cho “chìm xuồng”, hoặc nếu “tắm” thì chỉ “tắm” từ vai xuống.

Chọn đúng thời điểm dư luận trong nước đang lo “con thuyền Việt Á” được cố ý đục thủng cho chìm dần, ngày 27/01, sáu tổ chức dân sự ở VN đã ra Tuyên bố về vụ đại án.

Tuyên bố đã hệ thống hóa lại lộ trình phạm tội của Việt Á, khái quát những nhận xét khá bao quát, từ các hành động cấu kết chặt chẽ thành một liên minh có hệ thống để làm giàu bất chính đến các hành vi “diệt chủng” và “bán nước”. Từ những thủ đoạn, hành động không chút kiêng dè đến toàn bộ kế hoạch tham nhũng cực lớn mang tầm vóc thao túng chính sách của Đảng và lũng đoạn Chính phủ.

Tuyên bố cũng chỉ rõ, thể chế độc tài toàn trị tạo thế độc quyền cho các cơ quan, tổ chức nhà nước trong mọi hoạt động liên quan đến đời sống dân sự, trong khi đó lại trấn áp mọi tiếng nói phản biện của nhân dân và các giới nhân sĩ trí thức, là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây đại họa cho toàn dân.

Với thời gian, các thông tin về vụ kit xét nghiệm “đểu” Việt Á và những liên minh ma quỉ trục lợi trong đại dịch Covid-19 dần được hé lộ, cùng với sự tích cực của các kênh truyền thông “lề trái” và cả “lề giữa” đã thu hút gần như toàn bộ sự quan tâm của dư luận. Chẳng có thế lực thù địch nào sai khiến đám quan chức cộng sản từ cỡ bự, cỡ trung, tới cỡ li tiu hăng hái chia chác nhau những khoản tiền hoa hồng hàng trăm tỷ đồng được đánh đổi bởi hàng vạn sinh mệnh người dân.

Căm giận, phẫn uất, khinh bỉ… có lẽ tất cả từ ngữ biểu thị tình cảm bi phẫn trong ngôn ngữ tiếng Việt không thể diễn tả hết tâm trạng của những người từng là nạn nhân sống sót từ tấn thảm kịch mà nguyên nhân là do sự bất tài, táng tận lương tâm và ngu xuẩn của hệ thống chính trị CSVN trong chính sách chống dịch vừa qua. Bao nhiêu nhân mạng đã chết oan uổng, bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu bi kịch tang thương, nước mắt và khổ đau…? Không bao giờ có thể đo đếm hết.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mới hôm trước còn “lẩy Kiều” răn đe Tô Lâm thì nay phải bối rối biện minh cho tấm Huân chương Lao động hạng Ba ông ký tặng cho Việt Á. Cả một hệ thống ma quỉ kiếm ăn trên xác người của Bộ Y tế và sự hậu thuẫn cuồng nhiệt của toàn bộ bộ máy chính trị từ Trung ương tới địa phương đang dần hé lộ.

Người ta sẽ thấy bóng dáng chiếc áo đẫm mồ hôi của ngài Thủ tướng, thấy thấp thoáng cái đầu nghiêng lệch của ông Chủ tịch nước, thấy cái mặt thịt của ông Bộ Trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long – đệ ruột của ông Tổng bí thư gửi gắm vào nắm Bộ Y tế trước Đại hội Đảng vừa qua, cả hàng ngũ tướng tá trong quân đội, Viện Quân y… Tất cả bọn họ đều có phần trong bữa tiệc xác người ngập ngụa này. Không một ai là không liên can, dự phần.

Nhưng điều quan trọng nhất là chỉ có Bộ trưởng Công an Tô Lâm mới là người nắm được toàn bộ “thóp” và vai trò của từng cá nhân trong “vở kịch” hoàn hảo này. Từ vị thế chuẩn bị trở thành “dê tế thần” cho hệ thống thì Tô Lâm đã biến tất cả thành “dê.” Đây thực sự là một cuộc đảo chính hoàn hảo, cực kỳ ngoạn mục, không tiếng súng.

Các tổ chức dân sự nói trên, qua các kênh khác nhau, biết mọi “góc khuất” ấy của Việt Á. Họ biết rõ “trận chiến dưới gầm bàn”. Họ cũng đã liệt kê “bảy điều tế cấp” xung quanh vụ đại án.

Những thông tin, diễn biến mới nhất liên quan đến scandal Việt Á chính là chuỗi bằng chứng khẳng định, chống tham nhũng tại Việt Nam chỉ là các trận đấu giữa băng này với nhóm kia trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền. Vụ đại án càng chứng minh: còn độc đảng, còn toàn trị, chắc chắn còn… tham nhũng, thậm chí tham nhũng càng ngày càng táo tợn và theo thời gian, hậu quả đối với quốc gia, dân tộc càng lúc càng trầm trọng hơn.

Nhưng nếu các tổ chức ấy công bố ra dù chỉ là một phần sự thật, thì lập tức bị chụp mũ là “xuyên tạc, bôi nhọ và bịa đặt” nhằm làm “giảm niềm tin của dân chúng đối với ĐCSVN”. Hãy nghe một phần cái youtube sau đây để thấy, những “chúa mối” đằng sau Việt Á đang có hẳn một kế hoạch “cả vú lấp miệng em” như thế nào.

httpv://www.youtube.com/watch?v=mLHVVOcD6tg&t=2s

Đập Tan Các Luận Điệu Xuyên Tạc, Chống Phá Đảng, Nhà Nước Xung Quanh Vụ Án Việt Á – Nhận Diện -VNEWS

Trong bối cảnh ấy, đúng như phát biểu đầy tính xây dựng của ông Lê Thân, Chủ nhiệm “Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng”, một trong sáu tổ chức khởi xướng, cho biết nguyên do ra đời của Tuyên bố về đại án Việt Á: “Sở dĩ các tổ chức xã hội dân sự ra cái tuyên bố này, tức là đây là một vụ án mà cái tính chất vụ án đã trở thành cái chuyện lũng đoạn toàn bộ nhà nước rồi, chứ không còn là vấn đề đơn lẻ ở tỉnh này hay tỉnh kia, ở bộ phận này hay bộ phận khác. Mà nó trở thành một cái sự cấu kết của gần như cả hệ thống.

Và chính cái lũng đoạn nhà nước đấy nó sẽ là một cái nguy cơ dẫn đến cái chuyện suy vong của đất nước. Mà trước mắt nó là một cái tội ác không thể nào tha thứ được. Cho nên các tổ chức xã hội dân sự phải lên tiếng”.­

Giới chức ngoại giao “giải cứu công dân” trong đợt dịch bị bắt vì nhận hối lộ

Giới chức ngoại giao “giải cứu công dân” trong đợt dịch bị bắt vì nhận hối lộ

RFA
2022.01.28

Hình minh hoạ: hành khách đeo khẩu trang đi xuống thang từ máy bay của hãng Vietnam Airlines ở sân bay Nội Bài, Hà Nội vào tháng 3/2020

 AFP

Cục trưởng và Cục phó cùng hai cán bộ thuộc Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao vừa bị khởi tố và bắt giam vì tội nhận hối lộ khi thực hiện các chuyến bay giải cứu công dân bị kẹt ở nước ngoài trong đợt dịch COVID-19 vừa qua. Báo Nhà nước dẫn lời của Trung tướng Tô Ân Xô, Chánh văn phòng Bộ Công an cho biết như vậy hôm 28/1.

Thông tin mà ông Xô cung cấp cho báo chí biết là những người này đã có hành vi sai phạm trong quá trình xét duyệt cấp phép cho các công ty thực hiện chuyến bay đưa công dân Việt Nam từ nước ngoài về nước nhằm trục lợi cá nhân.

Bốn người bị khởi tố và bắt giam gồm: Nguyễn Thị Hương Lan, Cục trưởng Cục Lãnh sự, Bộ Ngoại giao; Đỗ Hoàng Tùng, Phó cục trưởng; Lê Tuấn Anh, Chánh văn phòng của cục và Lưu Tuấn Dũng, Phó phòng bảo hộ công dân của Cục.

Trong một cuộc họp báo hôm 20/1 vừa qua, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng cho biết, trong hai năm qua, thực hiện chỉ đạo trực tiếp của Chính phủ, đã có hơn 800 chuyến bay hồi hương công dân Việt Nam từ hơn 60 vùng lãnh thổ về nước.

Trả lời câu hỏi của các phóng viên về việc người Việt Nam về nước theo chuyến bay giải cứu phải mua vé quá đắt và thủ tục rườm rà, bà Hằng đưa ra khuyến cáo:

“Để tránh công dân bị lừa đảo, bị lợi dụng chiếm đoạt tài sản, Bộ Ngoại giao đã khuyến cáo công dân không liên hệ với những cá nhân, tổ chức, các trang thông tin không rõ danh tính, không chính thống, không làm việc qua bất cứ hình thức môi giới trung gian nào”.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao cũng khẳng định những hành vi trục lợi tiêu cực, thay đổi tính chất nhân đạo của các chuyến bay giải cứu cần bị lên án và trừng trị nghiêm khắc theo quy định của pháp luật.

Theo phản ánh của nhiều người dân và đã được báo chí trong nước loan tin, giá vé của các chuyến bay giải cứu thời gian qua cao gấp nhiều lần giá vé thông thường. Ví dụ như giá vé một chiều giải cứu người về từ Mỹ và Canada đã lên tới 52 – 58 triệu đồng một vé cao gấp đôi mức giá thông thường.

Đó là chưa kể thủ tục nhiêu khê, phiền hà và đắt đỏ theo một bài tìm hiểu của RFA đăng hồi tháng 10 vừa qua.

Ngoài các thủ tục giấy tờ rườm rà, người về nước dù đã tiêm đủ vắc-xin cũng phải cách ly. Theo phản ánh của người Việt tại Mỹ thì chi phí cách ly khoảng 500.000 đồng/ phòng/người chỉ có bữa ăn sáng đến 1,5 triệu đồng/phòng/người có ba bữa.

Người Việt Nam đương đại có lý tưởng gì?

Người Việt Nam đương đại có lý tưởng gì?

Bởi  AdminTD

Đoàn Bảo Châu

29-1-2022

Tôi biết, từ “lý tưởng” có vẻ xa vời, mơ mộng và cao siêu với người Việt Nam đương đại.
Với tầng lớp lao động thì càng xa vời bởi điều họ ao ước là xây được nhà, con cái được học hành, xây dựng gia đình, sinh con đẻ cái để rồi mỗi dịp giỗ tết, chúng sẽ thắp nén hương cho tổ tiên. Đời chỉ có vậy. Nghĩ xa xôi làm gì? Viển vông vô ích! Chính vì vậy mà ở nông thôn Việt Nam, con cái được vào ngành công an là tự hào ghê lắm. Vừa oai, vừa có tiền, ai chẳng thích?

Nhưng còn mấy triệu đảng viên thì sao?

Lý tưởng của đảng viên là Chủ Nghĩa Xã Hội, là Chủ nghĩa Cộng sản chói lọi vinh quang. Lý tưởng của họ là đưa đất nước sánh vai với những cường quốc năm châu, để “ngạo nghễ” trên đỉnh cao của một thứ chủ nghĩa mà đa phần nhân loại cho là không tưởng, không khoa học, một thứ chủ nghĩa lý thuyết rất hay nhưng thực hành rất chán.

Tiếc thay, với tôi thì hình như mấy triệu đảng viên cũng có vẻ chẳng có lý tưởng gì cao siêu và đẹp đẽ. Họ vào đảng không phải với khát vọng cống hiến, xây dựng đất nước mà để vinh thân phì gia, để có một tấm vé bước vào đường quan lộ, trong lòng rỗng tuếch lý tưởng nhưng giả vờ tin, giả vờ hô để hưởng lợi.

Xin mấy bạn an ninh đừng quy chụp tôi là phản động, các bò đỏ, dư luận viên đừng vào chửi tôi là ba que, đu càng và đuổi tôi ra xứ tư bản mà sống. Chúng ta là người lớn, hãy cùng nhìn vào hiện trạng đất nước một cách thẳng thắn, có nhìn thẳng, học thật thì mới lớn lên được. Một đất nước hay một cá nhân cũng vậy cả thôi.

Tôi đã nói rồi, nếu có cơ hội thì mọi ngành, mọi nghề sẽ đều bộc lộ những gì bẩn thỉu nhất ra ngoài, bởi cốt lõi đã không tốt đẹp thì dù có đắp điếm gì, bản chất vẫn vậy.

Không nhìn vào cốt lõi, chỉ lo trang điểm bên ngoài thì ung nhọt sẽ có lúc nổ tung nhầy nhụa.

Bốn chân dung ngành ngoại giao kia là đồng chí của các vị đấy, đều là những khuôn mặt sáng láng, học hành cao, thành đạt, quan lộ thênh thang, đầy triển vọng nhưng đằng sau những khuôn mặt đẹp đẽ ấy là gì?

Đừng quy kết những người nói thẳng như tôi là phản động, là thế lực thù địch. Tôi không hề làm xấu bộ mặt bộ máy của các vị mà chính các cán bộ đồng chí ấy của các vị đã làm điều ấy.

Ở đây, tôi không tranh thủ một sự việc để “nói xấu” bởi những sự việc tương tự nhưng nhỏ lẻ đã âm ỉ từ nhiều năm nay, nhưng bởi các vị không nhìn thẳng vào sự thật và không cương quyết tẩy rửa cái xấu nên mới có ngày ê chề như hôm nay.

Giáo dục đạo đức cho cán bộ đảng viên không phải bằng khẩu hiệu răn dạy mà phải bằng luật pháp nghiêm minh. Chỉ có một xã hội thượng tôn pháp luật mới có thể tiến bộ được.

Các vị mở những phiên toà xử những người bất đồng chính kiến với những án bỏ túi, vai trò của luật sư chỉ là trang trí cho đủ lệ bộ, luật sư có nghiên cứu hồ sơ kĩ đến đâu, có cãi khản cổ thì cũng không ích gì.

Việc ấy các vị tưởng là hay nhưng về lâu dài rất hại cho đất nước. Đấy là chà đạp lên pháp luật và điều ấy sẽ khiến đất nước bị tụt hậu. Một bộ máy cầm quyền mà không gương mẫu về thượng tôn pháp luật thì dân làm sao có thể tin tưởng vào công lý?

Các bạn FB thân mến, tôi muốn nhân cơ hội để hỏi các bạn về lòng tin vào cán bộ. Qua sự việc mấy cán bộ ngoại giao ăn hối lộ để tiếp tay đội giá vé “giải cứu”, các bạn hãy comment và điền con số bao phần trăm cán bộ trong bộ máy khi có cơ hội sẽ có hành động “ăn thịt đồng loại” như 4 người này. Ví dụ 5%, 15%, 95%… Xin cảm ơn các bạn!

Tôi nói đây không có nghĩa là tôi mất lòng tin hoàn toàn vào bộ máy. Chúng ta đừng quên những cán bộ y tế đã xả mình cứu dân trong thời gian vừa qua, chúng ta hãy cúi đầu ghi nhớ và thương tiếc những cán bộ y tế đã thiệt mạng trong mùa dịch. Họ là những người anh hùng đích thực, chúng ta mãi mãi biết ơn họ.

Lý tưởng không cao siêu, không xa vời mà rất thiết thực và gần gũi. Ta không có lý tưởng xây dựng đất nước tốt đẹp hơn thì những việc ta đang làm hàng ngày chỉ là những thứ nhỏ mọn tầm thường và chúng ta không bao giờ có thể dạy con cháu mình sống làm Người theo nghĩa đích thực.

Pháp chế xã hội chủ nghĩa: thượng bất chính, hạ tắc loạn

Pháp chế xã hội chủ nghĩa: thượng bất chính, hạ tắc loạn

Luật Sư Đào Tăng Dực (Danlambao) – Từ khi cướp chính quyền năm 1945 và nắm quyền lực chính trị tuyệt đối đến nay, đảng CSVN đã có những chủ trương và sách lược phản quốc hại dân mà chưa có một cá nhân hoặc tập thể nào dám làm trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc.

Trên bình diện chính trị:

1.Đảng đã công khai hoặc bán công khai nhượng Hoàng Sa, một phần Trường Sa, một nửa Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, hằng chục ngàn cây số vuông lãnh thổ và lãnh hải cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Trung Quốc.

2.Đảng đã chủ trương dung túng cho một đội ngũ tham quan ô lại, cướp bóc tài sản và đất đai của người dân vô tội, kể cả của chính những đảng viên của họ như nhân dân xã Đồng Tâm, Vườn Rau Lộc Hưng, chùa Liên Trì hay dòng Mến Thánh Giá (ở Thủ Thiêm), dòng Chúa Cứu Thế (ở Hà Nội).

Trên bình diện đạo đức và xã hội, tội ác tràn lan qua những hiện tương tiêu biểu như sau:

  1. Trong khi người dân bữa mất, bữa còn vì Đại Dịch Vũ Hán, vào tháng 11, 2021, Bộ Trưởng Công An Tô Lâm, lại cùng đàn em ăn tiệc tại một nhà hàng nổi tiếng bao gồm thịt bò dát vàng của đầu bếp quốc tế Thánh Rắc Muối Salt Bae tại Anh Quốc. Chi phí cho buổi ăn này của vị bộ trưởng công an lên đến khoảng 50,000 Mỹ Kim.
  1. Bề mặt thì Công An CSVN truy tố Đại Đức Thích Tâm Đức, tục danh Lê Tùng Vân (90 tuổi) và các con Lê Thanh Hoàn Nguyên (32 tuổi), Lê Thanh Nhất Nguyên (31 tuổi), Lê Thanh Trùng Dương (27 tuổi tại Tịnh thất Bồng Lai về các tội lợi dụng quyền tự do dân chủxâm phạm vi lợi ích của nhà nước, tổ chức, cá nhân. Trên thực chất đây chỉ là một âm mưu của tham quan CSVN đàn áp tôn giáo và cướp đi khu đất rất có giá trị của Tịnh Thất Bồng Lai.
  1. Sự kiện em bé gái Nguyễn Thái Vân An 8 tuổi bị “dì ghẻ” đánh đập đến tử vong, khi sống với cha ruột, trong một chung cư sang trọng, dành cho thánh phần quan chức giàu có của CSVN. Tuy không phải là một hiện tượng chưa hề có trong xã hội, nhưng đây là biểu tượng nói lên sự băng hoại đạo đức và tính vô cảm của giai cấp thống trị CSVN trong môi trường độc tài đảng trị.
  1. Trong tình trạng hằng chục ngàn người dân tử vong vì Đại Dịch Vũ Hán, hiện tượng công ty Việt Á thông đồng với giới chức nâng khống giá kit xét nghiệm lên 45%. Các cán bộ cấp cao của Trung Tâm Phòng Ngừa Dịch Bệnh (CDC), Bộ Y tế và Bộ Khoa Học và Công Nghệ cùng thông đồng để nhận hoa hồng và hối lộ lên hằng chục triệu Mỹ Kim.

Câu hỏi chúng ta phải nêu ra là: tại sao một dân tộc với gần 5 ngàn năm văn hiến và một nền văn hóa nhân bản lại rơi vào tình trạng bại hoại nêu trên.

Theo sự giải thích vô cùng chính xác của người Tây Phương thì đây rõ ràng là một tình trạng phản ảnh trong câu danh ngôn bất tử của Lord Acton “Quyền lực làm băng hoại và quyền lực tuyệt đối làm băng hoại tuyệt đối”. Đảng CSVN đã cướp chính quyền, cai trị không đối lập và thảm trạng này của dân tộc là hậu quả tất nhiên.

Tuy nhiên người Đông Phương cũng có một câu châm ngôn không kém phần sâu sắc. Đó là câu “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Trong hoàn cảnh chính trị và xã hội Việt Nam, điều này có nghĩa là nếu giới cầm quyền tại thượng tầng xã hội bất lương, thì các cấp thừa hành cũng như dân chúng tại hạ tầng cơ sở cũng bất nghĩa theo.

Thật vậy, độc tài đảng trị CSVN tìm cách chính danh hóa sự cai trị của mình qua cái gọi là pháp chế xã hội chủ nghĩa.

Tính “thượng bất chính” của pháp chế xã hội chủ nghĩa phát xuất từ các yếu tố sau đây:

  1. Đảng chưa hề có chính danh: Đảng CSVN cũng như các đảng CS quốc tế khác, không lên cầm quyền bằng một cuộc bầu cử công khai và công bằng, mà bằng một cuộc cướp chính quyền, tiêu diệt mọi đối lập và sau đó, tiếp tục cầm quyền qua những cuộc bầu cử “độc đảng và đảng cử dân bầu”.
  1. Đảng vi hiến trầm trọng: Đảng CSVN cũng đưa ra nhiều hiến pháp trong suốt quá trình cầm quyền. Ngoài nhưng điều khoản củng cố cho độc tài, đảng cũng hiến định hóa một số nhân quyền căn bản. Tuy nhiên không có tam quyền phân lập, hệ thống tòa án là công cụ đảng và quốc hội chỉ là bù nhìn. Hậu quả là các sắc luật, nhất là Bộ Luật Hình Sự ngang nhiên vi hiến và phủ quyết mọi nhân quyền nêu ra trong hiến pháp.
  1. Đảng CSVN khinh bỉ hiến pháp: Người Á Đông thường quan niệm “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy”. Hiến Pháp chính là quốc pháp. Đảng CSVN chỉ là một tập thể nắm quyền lực chính trị. Tuy nhiên chính đảng trưởng là TBT Nguyễn Phú Trọng đã minh thị tuyên bố rằng Điều Lệ Đảng phải đứng trên hiến pháp. Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng mới thực sự là quốc trưởng toàn năng, đứng trên các chức vụ hiến định như: Chủ Tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng chính phủ Phạm Minh Chính và Chủ Tịch Quốc Hội Vương Đình Huệ.
  1. Lãnh đạo CSVN thiếu “thành ý, chính tâm”: Đảng chưa bao giờ “thành ý, chính tâm” với nhân dân nói riêng hay cộng đồng nhân loại nói chung. Các cuộc bầu cử độc đảng và đảng cử dân bầu, qua Mặt Trận Tổ Quốc, chứng minh hùng hồn sự lừa gạt gian trá, đối với nhân dân. Ngày 24-09-1982 đảng CSVN ký kết tôn trọng Công ước quốc tế về các quyền tự do dân sự và chính trị. Nhưng Bộ Luật Hình Sự qua các điều 109 (Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân), điều 117 (Tội phát tán tài liệu nhằm chống nhà nước); và điều 331 (Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước), không những vi phạm hiến pháp hiện hành (nhất là điều 25 Hiến Pháp long trọng quy định: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình), mà còn vi phạm trắng trợn tinh thần của công ước quốc tế nêu trên.
  1. Đảng CSVN hàm chứa trong tâm thức một sự khinh bỉ tột cùng nhân phẩm và trí thông minh của nhân dân Việt Tộc: Khi chính quyền các quốc gia dân chủ tôn trọng hiến pháp và các công ước quốc tế mà họ ký kết là họ thể hiện sự kính trọng nhân phẩm và trí thông minh của dân tộc họ. Khi đảng CSVN giẫm chân lên hiến pháp và lừa bịp cộng đồng quốc tế, qua tác động vi phạm trắng trợn các công ước quốc tế mà họ ký kết về các quyền tự do dân sự và chính trị, là họ đã chà đạp nhân phẩm và trí thông minh của chính nhân dân Việt.

Thượng tầng lãnh đạo của đảng CSVN bất chính như thế thì hạ tầng cơ sở của xã hội Việt Nam không loạn sao được?

Chính vì thế, lối thoát duy nhất của dân tộc là đạp đổ độc tài, xây dựng một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên, dưới sự lãnh đạo của những con người có thành ý và chính tâm với nhân dân và cộng đồng nhân loại. 

Luật Sư Đào Tăng Dực

danlambaovn.blogspot.com

Hồi kết của đại án test kit Việt Á và ai là “trùm cuối”?

Hồi kết của đại án test kit Việt Á và ai là “trùm cuối”?

Bởi  AdminTD

Phạm Vũ Hiệp

23-1-2022

Đại án Việt Á nâng khống kit xét nghiệm Covid-19 đang đi đến hồi kết. Việc Phan Quốc Việt nhập hàng từ Trung Quốc về với đơn giá 21.500 VNĐ/ bộ, sau đó bán cho các bệnh viện và CDC các tỉnh thành với giá từ 367.000 VNĐ/ bộ đến 509.000 VNĐ/ bộ, gây choáng cả một số lãnh đạo cấp cao.

Lẽ ra cơ quan điều tra phải thay đổi, thêm tội danh của Phan Quốc Việt sang “buôn lậu”, “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”… chứ không chỉ đơn thuần là “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng” và “đưa hối lộ”. Đây không phải là lần đầu tiên các doanh nhân, tỷ phú Việt Nam chơi trò “đánh lận con đen”.

Chân dung Phan Quốc Việt và bộ kit xét nghiệm “Made in China”. Nguồn: VOV

Còn nhớ, vụ việc tương tự từng gây rúng động dư luận với tập đoàn Khaisilk hồi năm 2017. Hoàng Khải, sinh năm 1964 ở Hà Nội, là ông chủ của Tập đoàn Khaisilk bị lộ khi ông ta thừa nhận rằng đã nhập hàng Trung Quốc về gắn mác hàng Việt để bán cho người Việt và khách quốc tế, thực sự gây một cú sốc lớn cho người tiêu dùng.

Điều đáng chú ý là, nhiều lần Khải lên các diễn đàn và truyền thông “lề đảng” để rao giảng đạo đức kinh doanh, giáo huấn cho ai có ước mơ, hoài bão làm giàu. Khải cũng được đảng và nhà nước tuyên dương, báo chí “lề đảng” thổi lên tới tận mây xanh.

Hàng chục năm trời, Hoàng Khải làm giàu từ việc buôn bán gian lận, kiếm được hàng trăm tỷ đồng. Đại gia Khaisilk là người đầu tiên mua siêu xe Rolls-Royce Phantom với giá 1 triệu Mỹ kim. Vụ việc Khaisilk gian lận được thủ tướng chỉ đạo điều tra, làm rõ, ra cả diễn đàn quốc hội rồi sau đó “chìm xuồng” cho đến tận hôm nay.

Đại gia lừa Hoàng Khải, ông chủ Khaisilk. Nguồn: Bảo vệ Pháp luật

Theo chân Hoàng Khải là Shark Tam, tức Phạm Văn Tam, sinh năm 1980 ở Quảng Ninh. Tháng 6/2019, Tam lại gây một cú sốc khác với người tiêu dùng Việt Nam. Tam lập hàng loạt công ty như: Công ty CP Điện tử Asanzo Việt Nam, Công ty CP Đầu tư Asanzo, Công ty CP Viễn thông Asanzo và Công ty TNHH Truyền Thông Asanzo… Tam nhập linh kiện điện tử từ Trung Quốc rồi xé tem “Made in China” và thay bằng nhãn “Made in VietNam”, sau đó thuê truyền thông báo chí “lề đảng” để quảng bá “ti vi công nghệ Nhật Bản” nhằm đánh lừa khách hàng.

Vụ việc cũng rùm beng cả nước, Thủ tướng chỉ đạo làm rõ, C03 Bộ Công an vào cuộc, nhưng kết luận điều tra vẫn lại theo “con đường xưa em đi” rằng… không có dấu hiệu phạm tội. Phạm Văn Tam thoát chết, đồng nghĩa việc hàng trăm container hàng từ Trung Quốc về cảng Việt Nam, hàng ngàn tỷ lại chảy vào túi những ông trùm buôn lậu gian manh và thiệt thòi lại thuộc về người dân.

Có thông tin cho rằng, Phạm Văn Tam được ông Phạm Minh Chính, khi ấy là Uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban tổ chức Trung ương, ra tay giải cứu. Thông tin chính xác đến đâu chưa rõ, nhưng khi luật pháp chỉ tựa trò chơi, thì mọi việc vẫn tiếp diễn.

Chân dung Phạm Văn Tam, tức Shark Tam, ông chủ Asanzo. Nguồn: Invert

Vsmart là thương hiệu smartphone Việt Nam của Công ty cổ phần nghiên cứu và sản xuất VinSmart, thuộc tập đoàn VinGroup của tỷ phú Phạm Nhật Vượng, được quảng cáo sản xuất tại hai nhà máy Cát Hải, Hải Phòng và Khu công nghệ cao Hòa Lạc, Hà Nội.

Tháng 8/2019, hệ thống truyền thông khổng lồ của đảng cũng đồng loạt ra tay giúp VinGroup quảng bá rằng Vsmart là hàng “Made in Vietnam”. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, mạng xã hội đã làm cho những kẻ “tự hào quá Việt Nam ơi” tan vỡ, khi chỉ ra rằng, smartphone là sản phẩm của tay … hàng xóm.

Thông tin trên mạng chỉ ra, cái phone mới nhất của Vsmart là Vsmart Live, giống 99,9% với sản phẩm Meizu 16Xs của Trung Quốc, cả về ngoại hình, cấu hình và tính năng, cấu tạo thiết kế phần cứng bên trong… Thứ khác biệt duy nhất giữa Vsmart Live và Meizu 16Xs của Trung Quốc là cục pin, khi pin của Meizu 16Xs gồm các ký tự Trung Quốc, còn của Vsmart là tiếng Anh. Cái kết như mọi người đều biết, giấc mộng chiếm lĩnh thị trường nội địa của Vsmarst vỡ như bong bóng xà phòng, Vsmarst nhanh chóng chết yểu.

Chuyện Phạm Nhật Vượng hợp tác với Phan Quốc Việt khi VinGroup góp vốn 138 tỷ, tức 69% cổ phần, để thành lập công ty Vinbiocare rồi giao cho bà Phạm Thu Hương, vợ Vượng, đồng quản lý, không có gì là khó hiểu, bởi không có ngón nghề kinh doanh nào siêu lợi nhuận bằng cách ăn theo dịch bệnh và hút “bầu sữa” khổng lồ ngân sách. Chỉ riêng quỹ bảo hiểm y tế, năm 2017 dưới thời Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến, đã dư hơn 39.000 tỷ, năm 2021 dưới thời Nguyễn Thanh Long thì dư gần 33.000 tỷ.

Phim “bom tấn” test kit Việt Á được dàn dựng khá công phu, Phan Quốc Việt chỉ là một mắc xích trong dây chuyền. Nó cũng bài bản như Vụ án MobiFone mua đống sắt vụn AVG với giá gần 9000 tỷ, khi liên đới nhiều bộ trưởng, nhiều cơ quan ban ngành. Núp dưới danh nghĩa nghiên cứu khoa học, với “đề tài nghiên cứu cấp quốc gia” để kiếm chác 19 tỷ đồng, Học viện Quân y đã làm đầu sai cho công ty Việt Á và “nhóm lợi ích” hút máu dân trong mùa đại dịch chết chóc, tang thương.

Cho dù vụ án Việt Á có được đưa vào diện Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương theo dõi, hay đưa vào cả nghị quyết của Quốc hội, nhưng cái kết được dự báo sẽ rất khôi hài. Phan Quốc Việt cùng một số quan chức y tế lãnh án, các Ủy viên Trung ương như Chu Ngọc Anh, Nguyễn Thanh Long nặng lắm thì bị đảng “cảnh cáo” là xong. Và rồi, sau đó sẽ có thêm nhiều Phan Quốc Việt, Hoàng Khải, Phạm Văn Tam… mới xuất hiện, tiếp tục hút máu dân để nuôi những tay “trùm cuối”!

Chân dung Phạm Nhật Vượng và Nguyễn Thị Thanh Nhàn. Photo courtesy

Nhiều người đặt câu hỏi, ai là “trùm cuối” trong vụ Việt Á? Có lẽ mọi người không hề xa lạ với những con “cá mập” như Phạm Nhật Vượng của tập đoàn VinGroup, Nguyễn Thị Thanh Nhàn tập đoàn AIC, những tay viết nên “kịch bản test kit và vaccine” sẽ vẫn cười ngạo nghễ, vì phía sau lưng họ là bóng dáng các đại ca đang ngự trị ở cung đình.

Hãy cứu lấy con người!

Hãy cứu lấy con người!

Bởi  AdminTD

Nguyễn Thông

28-1-2022

Xanh kia thăm thẳm từng trên/ Vì ai gây dựng cho nên nỗi này.

Ông bạn tôi, Bùi Trọng Cường, một cựu chiến binh, người có tên trong danh sách sinh viên Trường đại học Tổng hợp Hà Nội vào lính (vừa dựng bia tưởng niệm vụ này), một nhà thơ, nhà nghiên cứu văn hóa (tôi chịu khó liệt kê nhiều thế để nói rằng đây là con người đạo đức và trí tuệ) nhắn cho tôi dòng tin vỏn vẹn “Thông ơi, càng sống những ngày này càng thấy buồn chán, thất vọng, em ạ“. Tôi là lớp đàn em nhưng sống với nhau lâu nên rất hiểu tâm trạng ấy.

Dồn dập trong thời gian gần đây, trên báo chí truyền thông và mạng xã hội (thời nay đừng bao giờ bỏ qua mạng xã hội bởi đó là kênh thông tin thời sự nhất, phong phú và khách quan nhất) có quá nhiều tin tức về những vụ việc đau lòng xảy ra trong gia đình, giữa những người chung một mái nhà: mụ đàn bà trẻ đánh chết bé gái 9 tuổi con của nhân tình sau một thời gian dài hành hạ cháu triền miên, một thằng thanh niên đóng 9 cái đinh vào đầu bé gái 3 tuổi con riêng của nhân tình để đỡ… vướng mắt, một đứa con gái đang học đại học chỉ vì giận cha đẻ mà dám mua thuốc cực độc cho cha uống sau đó đốt thi thể đem ra vườn chôn, một thằng anh vác súng tìm bắn em ruột không gặp em nên đành… bắn chết cha đẻ ra nó… Sự bất an, nguy hiểm, tàn bạo, táng tận lương tâm đã mò vào từng gia đình, nơi được coi là tế bào xã hội, là pháo đài cố thủ của đạo đức. Đáng sợ.

Phải nói thẳng ra rằng đây là tình trạng cực kỳ nguy hiểm, báo hiệu sự xuống cấp cùng cực của đạo đức, nhân tính. Nếu chỉ nơi này nơi kia, thi thoảng người này người khác mới xảy ra sự tha hóa ấy cũng đã đáng sợ rồi, chứ đâu lại dồn dập, cấp tập thế. Rõ ràng là đạo đức xã hội đang bị khủng hoảng nghiêm trọng, vọng lên hồi chuông cấp báo. Một chút liên tưởng: hằng năm vào mùa khô, ngành lâm nghiệp mỗi ngày đều đưa ra mức cảnh báo mối nguy cháy rừng, từ cấp nguy hiểm, rất nguy hiểm, đến cực kỳ nguy hiểm. Vậy thì rừng đạo đức xã hội, nhân tính đang rơi vào mức cuối cùng.

Cái gì đã đẩy con người vào bi kịch tha hóa ghê gớm ấy? Nói thẳng, đó là kết quả của thể chế xã hội chủ nghĩa, của bộ máy cầm quyền, lãnh đạo hơn nửa thế kỷ nay. Họ cứ chạy theo phần xổi, phát triển vật chất, nhà cao cửa rộng, tiền muôn bạc vạn, huênh hoang với cơ đồ sặc mùi tiền, mà buông lỏng giáo dục đạo đức, lòng nhân ái, tính người trong cả gia đình, nhà trường, xã hội. Suốt chuỗi lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có sự tuột dốc nhân tính như vậy. Những tấn bi kịch gia đình kiểu nói trên, trong dòng lịch sử không phải không có nhưng ngày xưa thường chỉ xuất hiện nhiều khi xã hội nhiễu nhương, loạn lạc, khủng hoảng vô phương cứu chữa. Chính cụ Hồ đã thừa nhận “Phần nhiều do giáo dục mà nên”. Chả thoái thác, lẩn tránh, đổ cho ai được. Thời thực dân phong kiến xưa kia nền tảng đạo đức, nhân tính cũng không đến nỗi bi đát thế, nay ta “tốt đẹp gấp vạn lần” mà sao sự tàn ác lại trỗi dậy, thiên lương trong con người bị dồn đến đường cùng? Ai, ai, ai… là thủ phạm?

Xứ ta đang tồn tại cả hệ thống chính trị chặt chẽ từ trên xuống dưới, từ trung ương tới cấp làng xã, đủ cả cơ quan đoàn thể đảng, đoàn, mặt trận, phụ nữ, thanh niên, chính quyền. Đang duy trì biết bao nhiêu viện, trường, cơ sở nghiên cứu về xã hội học, tâm lý học, khoa học xã hội với hàng vạn giáo sư, tiến sĩ chuyên nghiên cứu về tâm tính con người. Trường học từ mầm non, tiểu học đến đại học đều có chương trình rao giảng đạo đức, lối sống, tính thiện. Báo chí truyền thông vẫn thường ca ngợi những tấm gương đạo đức, gương mẫu được vẽ ra… Vậy thì tại sao lại không thu được kết quả mong muốn?

Gieo gì thì gặt nấy. Luật nhân quả chả chừa chả né tránh thể chế, thế lực, ông bà nào. Bội thu cái ác điều ác như thời gian qua, những năm qua, suốt mấy chục năm qua, chả cần nói ra, ai cũng rõ thủ phạm. Hỏi “xanh kia… vì ai” chỉ để hỏi thôi, bởi không phải do trời mà do chính con người. Thế mà người ta vẫn dửng dưng như kẻ ngoài lề, lỗi tại đâu chứ không phải tao. Sự suy thoái cần quan tâm không chú mục vào giải quyết, lại chỉ toàn kêu rêu những thứ suy thoái vớ vẩn.

‘Có công’ – một quan điểm và lối hành xử vi phạm pháp luật

‘Có công’ – một quan điểm và lối hành xử vi phạm pháp luật

Bởi  AdminTD

 Blog VOA

Trân Văn

27-1-2022

Pháp đình – nơi thực thi pháp quyền XHCN – cũng là chốn công khai bày ra sự phân biệt đối xử hết sức bất công.

Thường dân không chỉ là… “công dân hạng… ba” trong sinh hoạt chính trị – kinh tế – xã hội tại Việt Nam. Pháp đình – nơi thực thi pháp quyền XHCN – cũng là chốn công khai bày ra sự phân biệt đối xử hết sức bất công đối với hiến pháp giữa “công dân hạng nhất” – những kẻ “có công”, “công dân hạng hai” – những kẻ đủ tiền để hối mại quyền thế và… “công dân hạng ba”!

***

Tòa án tỉnh Khánh Hòa vừa đưa vụ án Nguyễn Quốc Trâm “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và “giả mạo trong công tác” ra xét xử phúc thẩm. Hình phạt mà tòa án cấp dưới đã tuyên đối với ông Trâm – cựu Giám đốc Sở Ngoại vụ tỉnh Khánh Hòa – được giảm tiếp 18 tháng do… “có công”. Thay vì phải ngồi tù bảy năm, ông Trâm sẽ chỉ còn thi hành hình phạt tù trong vòng năm năm sáu tháng (1).

Từ 2015 đến 2016, ông Trâm nhiều lần chỉ đạo thuộc cấp làm giả tài liệu để tuyển dụng và bổ nhiệm một người phụ nữ làm Phó Văn phòng Sở Ngoại vụ tỉnh Khánh Hòa, đồng thời làm giả nhiều tài liệu khác để lấy 170 triệu từ công quỹ, trả lương, trả thưởng, phụ cấp cho những cá nhân không phải là nhân viên Sở Ngoại vụ Khánh Hòa. Ông Trâm chỉ… gặp nạn khi chỉ đạo làm giả giấy tờ cho một thường dân xin visa đi Mỹ…

Tháng 1 năm ngoái, Tòa án thành phố Nha Trang (thuộc Tòa án tỉnh Khánh Hòa) phạt ông Trâm năm năm tù vì “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và hai năm tù vì “giả mạo trong công tác”. Vào thời điểm đó, đại diện Viện Kiểm sát thành phố Nha Trang – nơi thực thi quyền công tố đề nghị phạt ông Trâm từ 10 đến 12 năm tù cho cả hai tội (2) nhưng hội đồng xét xử sơ thẩm chỉ phạt bảy năm vì yếu tố… “có công”.

Ông Trâm kháng cáo… kêu oan và xin giảm hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm vừa vận dụng yếu tố… “có công” để giảm thêm cho ông Trâm 18 tháng tù nữa đối với tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Lợi dụng chức vụ, quyền hạn vốn đã là một hành vi phạm pháp nhưng pháp chế XHCN và việc thực thi pháp quyền XHCN còn… phạm pháp hơn. Thay vì phạt thật nặng kẻ có chức vụ, quyền hạn mà lạm dụng công quyền, công vụ để trục lợi thì “chức vụ”, “quyền hạn”, cũng như thời gian làm việc trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền lại trở thành yếu tố được sử dụng thường xuyên để giảm nhẹ hình phạt cho các viên chức phạm pháp!

Trước giờ, nhà nước pháp quyền XHCN chỉ thẳng tay với thường dân để chứng tỏ sự… nghiêm minh của… pháp chế XHCN! Cũng trong tháng này, cũng tại Khánh Hòa, hệ thống tư pháp đã đưa ra xét xử năm người bị cáo buộc “làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức” để giúp bảy người đăng ký hộ khẩu, chứng minh nhân dân ở tỉnh này và chính phạm thu lợi bất chính 29 triệu bị phạt bốn năm sáu tháng tù (3).

So giữa tính chất táo tợn, mức độ nghiêm trọng của hành vi giả mạo giấy tờ, cũng như nguồn lợi bất chính mà ông Trâm đã thủ đắc với những thường dân trong vụ án vừa kể, tự nhiên sẽ thấy nhà nước pháp quyền XHCN và pháp chế XHCN phạm pháp thế nào!

***

Nhà nước pháp quyền XHCN và pháp chế XHCN phạm pháp như thế nên hành vi phạm pháp giữa pháp đình xảy ra công khai ở khắp nơi, từ trên xuống dưới, đối với tất cả các loại tội phạm chứ chẳng phải chỉ có tại Khánh Hòa!

Tuần trước, Tòa án quận Thủ Đức thuộc Tòa án TP.HCM tuyên phạt ông Lê Duy Hiển bốn năm tù vì “giao cấu với người từ đủ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi”. Cũng tuần trước, tại TP.HCM, ông Nguyễn Công Trường bị Tòa án TP.HCM phạt 16 năm tù vì “hiếp dâm người dưới 16 tuổi” (4). Cả hai vụ án có nhiều tình tiết giống nhau, ông Hiển dụ dỗ, hãm hại một bé gái 13 tuổi khiến bé có thai. Ông Trường dụ dỗ, hãm hại một bé gái 10 tuổi nhiều lần.

Hình phạt đối với ông Trường – một thường dân là thích đáng nhưng cách nhận định về hành vi phạm tội và định lượng hình phạt đối với ông Hiển rất đáng để bận tâm. Tại sao cũng là dụ dỗ để hãm hại các bé gái nhưng chỉ xác định ông Trường “hiếp dâm”, còn ông Hiển là… “giao cấu” dù nạn nhân chỉ 13 tuổi? Tại sao “có thai” và “nhiều lần” đều là tình tiết được xác định phải gia tăng hình phạt nhưng ông Hiển chỉ bị phạt bốn năm tù?

Bản án mà Tòa án quận Thủ Đức tuyên hôm 19 tháng 1 vừa qua đối với ông Hiển đã cung cấp câu trả lời. Sở dĩ người đàn ông 74 tuổi ấy được… Hội đồng xét xử mạnh dạn cho hưởng các… tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự vì… đã bồi thường thiệt hại và… là người trên 70 tuổi và… ‘có công với cách mạng’ – từng là sĩ quan cấp tá trong quân đội nhân dân Việt Nam” (5)!

Có một chi tiết khác cũng rất cần lưu ý, tường thuật về những vụ án vừa đề cập, hệ thống truyền thông chính thức gọi ông Trường là… “yêu râu xanh”, riêng ông Hiển thì vẫn được gọi là… “ông”, thậm chí là… “cụ ông” (6)!

TNLT Lê Quý Lộc tố bị tra tấn trong trại An Phước bởi 11 cán bộ

Đài Á Châu Tự Do 

Trong cuộc gặp, ông Lê Quý Lộc nói rằng hồi tháng 5 năm 2021, ông đã bị đánh đập cùng lúc bởi 11 cán bộ tại trại giam An Phước. Lý do là vì ông đã lên tiếng đòi hỏi quyền được ra ngoài chơi thể thao vào thứ Bảy cho những người tù chính trị.

Thay vì đáp ứng đòi hỏi của ông này, thì phía cán bộ trại giam trừng phạt bằng việc chuyển ông sang giam giữ ở khu vực dành cho tù hình sự. Và cũng ở đây ông đã bị cán bộ trại giam đánh đập.

Theo bà Thủy mô tả thì trận đòn đã khiến mặt của ông Lê Quý Lộc bị bầm tím và sưng phù, ông này sau đó đã tuyệt thực trong tám ngày để phản đối việc mình bị hành hung.

Phóng viên Đài Á Châu Tự Do nhiều lần gọi vào số điện thoại của trại giam An Phước được công bố trên báo chí nhà nước, tuy nhiên một giọng nữ tự động thông báo “đường dây đang sửa chữa” nên không thể liên lạc được.

Một luật sư nhân quyền giấu tên vì lý do an ninh nhận xét về vụ việc:

“Theo quan điểm của tôi thì theo Luật Thi hành án Hình sự thì người phạm nhân có quyền được bảo vệ tính mạng, sức khoẻ, và họ được quyền tham gia vui chơi, hoạt động thể thao, và sinh hoạt văn hoá văn nghệ.

Trong trường hợp trại giam không đáp ứng những yêu cầu của phạm nhân là trái quy định của pháp luật. Và những yêu cầu của phạm nhân, cụ thể ở đây là phạm nhân chính trị, là những yêu cầu hết sức chính đáng.”

#RFAVietnamese #lequyloc #Vietnam #Vietnamhumanrights

PHIÊN TÒA XỬ NHÀ BÁO PHẠM THỊ ĐOAN TRANG

PHIÊN TÒA XỬ NHÀ BÁO PHẠM THỊ ĐOAN TRANG

Rất hiếm khi được “xem” một phiên tòa xét xử người bất đồng chính kiến của VC! Ai chưa xem nên xem!

Phiên tòa là hình ảnh cuộc chiến của một người chống lại một chế độ. Thắng bại rõ ràng. Một chế độ bị xử nhục nhã. Bị cáo anh hùng. Bị bắt 25 lần. Bị đánh què chân. Bình tĩnh lên án cả một chế độ thú vật. Các luật sư dũng cảm. Luật sư ghi chép xuất sắc. Mong cho 2 triệu dân Việt tỵ nạn hải ngoại đọc được tin này. Xin đừng làm thinh. Mong cho Đoan Trang sẽ có một ngày hạnh ngộ đoàn tụ với gia đình. Với mẹ và anh. Mong cho…

 Đoan Trang đã chiến thắng tuyệt đối tại tòa như thế nào?

Không có tờ báo nhà nước nào ở Việt Nam dám miêu tả chính xác những gì diễn ra tại tòa trong phiên xử cô Phạm Đoan Trang. Tuy nhiên, biên bản tốc ký dưới đây của luật sư Ngô Anh Tuấn đã cho thấy nhiều chi tiết bật lên rõ sự can đảm kiêu hãnh đáng kính phục của cô Phạm Đoan Trang… 

BIÊN BẢN PHIÊN TÒA HÌNH SỰ SƠ THẨM

VỤ ÁN “TUYÊN TRUYỀN CHỐNG NHÀ NƯỚC CHXHCN VIỆT NAM” ĐỐI VỚI BÀ PHẠM THỊ ĐOAN TRANG (ngày 14 Tháng Mười Hai 2021)

Người ghi tốc ký tại phiên tòa: Luật sư Ngô Anh Tuấn

QUANG CẢNH CHUNG

– Phiên tòa được trang bị an ninh nghiêm ngặt từ nhiều vòng xung quanh tòa án;

– Mẹ bà Phạm Thị Đoan Trang được triệu tập tới tòa, được cho vào nhưng vì tuổi cao, sức yếu cần người đi cùng. Ông Phạm Chính Trực, con trai bà xin vào cùng nhưng không được chấp nhận. Các luật sư cùng nêu ý kiến, thư ký tòa và nhân viên tòa án rất có trách nhiệm nên cuối cùng mẹ bà Trang cũng qua được các “ải” an ninh để vào dự phiên tòa.

Mọi người tham dự phiên tòa đều được test covid tại chỗ rất nhanh chóng. Thủ tục an ninh nghiêm ngặt nhưng thái độ của những người làm việc có tiến bộ rõ rệt so với các phiên tòa tương tự trước đó. Phiên tòa có sự tham gia của nhiều y, bác sỹ của Bệnh viện Tim cùng xe cứu thương do bà Phạm Thị Đoan Trang có tiền sử bệnh tim. Phiên tòa có sự tham gia của các tùy viên chính trị, nhân viên ngoại giao của một số quốc gia như Mỹ, Canada, Đức, đại diện EU…

Thành phần Hội đồng xét xử: Ba người (đều là nữ):

Chủ tọa: Bà Chử Phương Ngọc

Hai Hội thẩm nhân dân: Bà Đỗ Thị Thái và Bùi Thị Thu Giang

Thư ký phiên tòa: Ông Hoàng Nghĩa Hải

Kiểm sát viên: Hai người là bà Lương Thị Hương và ông Đỗ Minh Tuấn

Luật sư: Năm người, gồm các luật sư: Phạm Lệ Quyên, Đặng Đình Mạnh, Nguyễn Văn Miếng, Lê Văn Luân và Ngô Anh Tuấn

Vắng mặt hai luật sư: Nguyễn Hà Luân và Trịnh Vĩnh Phúc

Người giám định: Vắng mặt

DIỄN BIẾN PHIÊN TÒA

KHAI MẠC PHIÊN TÒA (9h00)

Chủ tọa kiểm tra căn cước của bà Phạm Thị Đoan Trang

Chủ tọa đề nghị cảnh sát tư pháp tháo còng, bà Trang trả lời là không cần, cứ để im như vậy.

***

Chủ tọa hỏi: Bị cáo tên gì (giọng cứng):

Tôi tên Phạm Thị Đoan Trang, nguyên là nhà báo của báo VnExpress…

Chủ tọa: Bị cáo dừng lại, bị cáo trả lời từng câu hỏi của HĐXX (giọng cứng)

Tôi đề nghị chủ tọa giữ thái độ ôn hòa cần thiết

Chủ tọa: Hộ khẩu thường trú của bị cáo?

Tôi không trả lời

Chủ tọa: Trình độ văn hóa của bị cáo?

Tôi tốt nghiệp cử nhân kinh tế, Đại học Ngoại Thương Hà Nội

Chủ tọa: Tên bố mẹ của bị cáo?

Tôi không khai báo, ai làm người đó chịu

Chủ tọa đọc: Bị cáo đã có tiền án, tiền sự gì không?

Tôi không. Trong một số lần công an xử phạt, họ tự ý lập biên bản… Công an Việt Nam bắt giữ tôi 25 lần không có lý do chính đáng; trong một lần tôi bị đánh gãy chân

(Chủ tọa đọc một số tiền sự…)

Chủ tọa: Bị cáo bị bắt khi nào?

Tôi bị bắt vào ngày 6 Tháng Mười 2020 vào lúc 11h30 đêm

Chủ tọa: Bị cáo nhận được quyết định xét xử của tòa khi nào?

Tôi không nhận được. Tôi nghĩ có sự vi phạm tố tụng ở đây vì tôi không nhận được thông báo triệu tập của tòa ngày hôm nay

(Chủ tọa phổ biến nội quy phiên tòa cho bà Phạm Thị Đoan Trang)

Chủ tọa: Bị cáo hiểu rõ quyền và nghĩa vụ mình chưa?

Tôi nghĩ bà chủ tọa cũng nên hiểu quyền và nghĩa vụ của bị cáo

Chủ tọa: Bị cáo có cần thay đổi ai trong những người tiến hành tố tụng hay không?

Thôi không cần (sau khi liếc quanh một vòng)

Chủ tọa: Bị cáo có tiếp tục yêu cầu các luật sư tiếp tục bào chữa cho mình không?

Không

Chủ tọa: Bị cáo có xuất trình thêm tài liệu, chứng cứ gì thêm không?

Không

Chủ tọa: Các luật sư là những người am hiểu pháp luật nên tôi không cần phổ biến lại quyền và nghĩa vụ nữa. Các luật sư có ý kiến gì không?

Luật sư Đặng Đình Mạnh: Đề nghị tòa trả lời yêu cầu triệu tập giám định viên và lý do tại sao không tống đạt quyết định đưa vụ án ra xét xử?

Luật sư Lê Văn Luân: Đề nghị giống luật sư Mạnh. Đề nghị triệu tập thêm: Hai người làm chứng là bà Lâm Thúy Hà và ông Trương Xuân Thành; hai người dịch thuật là bà Vũ Thị Thu Hà và ông Lương Hoài Nam; Đại diện Cục An ninh nội địa Bộ Công an; Điều tra viên Công an thành phố Hà Nội là ông Vũ Văn Bính và bà Phạm Thị Quỳnh Trang.

Chủ tọa: Đại diện Viện Kiểm sát có ý kiến gì không? Việc vắng mặt của những người được nhắc tới không làm ảnh hưởng tới nội dung phiên tòa nên đề nghị tòa tiếp tục xét xử.

Luật sư Lê Văn Luân có ý kiến bổ sung: Đề nghị tòa cấp giấy bút cho bà Trang ghi chép nội dung để tự bào chữa; đề nghị trang bị thiết bị điện tử để trình chiếu vì trong hồ sơ vụ án có một số tài liệu là dữ liệu điện tử.

(HĐXX vào hội ý, mọi người trong phòng xử án nghỉ giải lao: 9h20; HĐXX ra làm việc tiếp: 09h30)

Chủ tọa trả lời các thắc mắc của bà Phạm Thị Đoan Trang và các luật sư:

– Giải thích việc bà Trang không nhận được quyết định đưa vụ án ra xét xử: Bị cáo không nhận được quyết định mở phiên tòa trước 10 ngày nhưng các luật sư đã nhận được nên không ảnh hưởng tới quyền lợi của bị cáo;

– Đề nghị trang bị thiết bị điện tử: Do điều kiện cơ sở vật chất có hạn, tòa không trang bị được các thiết bị điện tử để phục vụ việc trình chiếu theo đề nghị, mong các luật sư thông cảm;

– Yêu cầu thư ký tòa cấp giấy bút cho bị cáo nhưng đề nghị cảnh sát tư pháp giám sát kỹ để đảm bảo an tòan và đề nghị thu hồi lại giấy bút sau khi kết thúc phiên tòa;

– Đề nghị triệu tập các giám định viên: Giám định viên đã vắng mặt có lý do chính đáng, nhưng sẽ triệu tập khi cần thiết;

– Đề nghị triệu tập điều tra viên: Không cần thiết vì họ chỉ làm theo chức trách, không liên quan tới vụ án;

– Đề nghị triệu tập người làm chứng: Đã có lời khai đầy đủ nhưng sẽ triệu tập khi cần thiết;

ĐẠI DIỆN VIỆN KIỂM SÁT ĐỌC BẢN CÁO TRẠNG (9h40)

Kiểm sát viên Lương Thị Hương:  Đọc bản cáo trạng (9h40)

Kiểm sát viên Đỗ Minh Tuấn: Đọc tiếp bản cáo trạng (10h01)

Luật sư Đặng Đình Mạnh giơ tay đứng dậy: Đề nghị đại diện Viện Kiểm sát tạm ngừng đọc, đề nghị tháo còng cho bà Trang và cho bà Trang ngồi xuống vì lý do sức khỏe bà không tốt. (10h04)

Chủ tọa: Yêu cầu luật sư Mạnh ngồi xuống.

(Bà Trang cũng rời bục khai báo về ghế ngồi)

Chủ tọa: Yêu cầu bà Trang đứng dậy.

Tôi đau chân không đứng mãi được

Chủ tọa: Đau chân thì phải xin HĐXX.

(Bà Trang được chấp thuận tiếp tục ngồi)

Kiểm sát viên Lương Thị Hương: Đọc tiếp bản cáo trạng (10h07)

Kiểm sát viên kết thúc đọc bản cáo trạng (10h15)

(HĐXX HỎI)

Chủ tọa nhắc với luật sư: Bị cáo đã từ chối tháo còng.

Chủ tọa cũng hỏi lại bà Trang: Bị cáo cần tháo còng không?

Tôi không cần tháo

(Chủ tọa cho bà Trang ngồi khai báo do lý do sức khỏe)

Chủ tọa: Cáo trạng truy tố bị cáo về tội gì?

Trong cáo trạng ghi rồi

Chủ tọa: Bị cáo trả lời HĐXX

Trong cáo trạng ghi rồi, không cần hỏi tôi nữa

Chủ tọa: Bị cáo có đồng ý với cáo trạng không?

Không có quốc gia nào quy định tội danh này, trừ Trung Quốc và Việt Nam

Chủ tọa: Ngày 17 Tháng Sáu 2020 bị cáo có làm việc với cơ quan công an không?

Tôi bị bắt cóc 25 lần, tôi không làm việc gì cả

Chủ tọa: Ngày 22 Tháng Sáu 2020, bị cáo có làm việc với cơ quan công an phường Hàng Bồ không?

Tôi bị bắt cóc 25 lần, tôi không làm việc gì cả…

Chủ tọa: Bị cáo bị giữ tài sản, đồ vật gì không?

Tôi bị thu giữ nhiều máy móc, tài sản, tiền bạc…

Chủ tọa: Bị cáo có bị thu giữ tài liệu gì không?

Có, nhưng tôi không ký biên bản gì

Chủ tọa: Trong các lần làm việc, có buổi làm việc nào có ghi âm, ghi hình không?

Những lần đánh tôi thì không ghi âm, ghi hình…

Chủ tọa: Bị cáo có tham gia các buổi phỏng vấn với BBC tiếng Việt không?

Tôi là nhà báo, tham gia phỏng vấn hàng nghìn người với hàng trăm tờ báo…

Chủ tọa: Bị cáo có tham gia phỏng vấn báo BBC Tiếng Việt ngày 19 Tháng Tám 2018 không?

Tôi không nhớ rõ

Chủ tọa: Bị cáo thường trả lời phỏng vấn của những tờ báo nào?

Rất nhiều tờ báo

Chủ tọa: Bị cáo có trả lời tờ báo RFA không?

Tôi trả lời nhiều tờ báo, không chỉ là RFA

Chủ tọa: Trong quá trình điều tra, các điều tra viên có thông báo cho bị cáo về các kết luận giám định không?

Tôi có được đọc cho nghe

Chủ tọa: Bị cáo đã từng ký, giao nộp tài liệu không?

Tôi không đưa tài liệu nào

Chủ tọa: Bị cáo nhớ lại có lần nào không?

Tôi không đưa gì cho công an cả, tất cả là cướp

Chủ tọa: Bị cáo có ý kiến gì về các kết luật giám định hay không?

Tôi nghĩ chỉ Việt Nam và Trung Quốc mới có giám định tư tưởng. Tôi không biết họ là ai, trình độ tới đâu mà đi giám định những tài liệu như vậy

Chủ tọa: Bị cáo có quyền đồng ý hay không đồng ý nhưng không bình luận, phần này để dành qua phần tranh luận.

Tôi bật cười khi đọc kết luận giám định

ĐẠI DIỆN VIỆN KIỂM SÁT

Nội dung của ba tài liệu bằng tiếng Anh mà bị cáo bị thu giữ với mục đích gì?

Nền luật pháp Việt Nam có tồi tệ đi nữa nhưng tôi nghĩ, với những tài liệu, chứng cứ không được thu giữ hợp lệ, tôi tin nó cũng không thể là căn cứ để cáo buộc tôi hay bất kỳ ai. Những tài liệu mà cơ quan điều tra có được là bất hợp pháp và vô giá trị.

Bị cáo có ý kiến gì về kết luận giám định không?

Tôi nhận thấy có những thuật ngữ rất ngu xuẩn. Những từ ngữ kiểu như “Chiến tranh tâm lý” là không được phép có trong thuật ngữ pháp lý

Chủ tọa nhắc: Bị cáo có quyền trả lời nhưng không có quyền đặt lại câu hỏi lại.

Tôi là nhà báo, tôi thấy nhiều cáo buộc là sai, ngu xuẩn

Kiểm sát viên: Bị cáo có làm ra ba tài liệu đó không?

Tôi không làm ra

Tài liệu thu giữ có chữ ký xác nhận của bà trên đầu trang, bà có xác nhận điều đó là thực không?

Nếu có chữ ký của tôi thì đó là của tôi

Chủ tọa nhắc nhở: Bị cáo xưng “tôi” hoặc “bị cáo”

Không, ngôn ngữ là do tôi kiểm soát, việc sử dụng thế nào là của tôi

Kiểm sát viên: Bị cáo đã đăng tải các tài liệu trên lên mạng xã hội đúng không?

Đúng. Có bài tôi đăng, có bài không. Không nhà báo nào nghĩ rằng khi phỏng vấn xong một nhà báo thì họ bị bắt cả

Động cơ của bị cáo khi phát biểu và đăng tải các thông tin lên mạng xã hội là gì?

Vậy tôi xin hỏi ngược lại, khi hỏi tôi, động cơ của bà là gì?

Chủ tọa đề nghị đại diện Viện kiểm sát dừng việc xét hỏi.

LUẬT SƯ HỎI

Luật sư Lê Văn Luân: Ngày 16 Tháng Mười Một 2017, ông Trương Xuân Thành có làm việc với bà không?

Tôi không biết đó là ai. Công an họ tự gọi vào…

Bà có nhận dạng được ông Thành không?

Không

Tài liệu mà bà ký ở trang đầu là tài liệu nào? Tài liệu đó là bà có được từ đâu?

Tài liệu đó là tôi tham dự cuộc họp của EU, có cái họ phát, có cái là tôi mua từ cuộc triển lãm trong cuộc họp

Các chữ ký trên các trang tài liệu của bà?

Tôi nghi ngờ công an ngụy tạo ra, không phải của tôi

Bà có yêu cầu giám định lại không?

Tôi biết cơ quan giám định Việt Nam nên có giám định lại cũng thế mà thôi

Luật sư Đặng Đình Mạnh: Bà có được điều tra viên thông báo kết luận giám định không?

Họ có đọc cho tôi trong trại tạm giam

Bà có yêu cầu gì về việc tiếp cận hồ sơ vụ án không?

Tôi có yêu cầu biết tên, tuổi, trình độ cũng những người giám định nhưng không ai cho tôi biết

Bà có yêu cầu đọc, xem tài liệu có trong hồ sơ vụ án không?

Không

Nếu được cho phép, bà có yêu cầu đó không?

Chắc không cần

Luật sư Nguyễn Văn Miếng: Khi bị bắt bà bị thu giữ gì không?

Bị bắt khi nào ạ?

Ngày 16 Tháng Mười 2020

23h30 tôi bị bắt đi lên phường rồi khi được đưa quay lại thì phòng trọ bị lục tan hoang nhưng không thu giữ tài liệu gì

Vậy những tài liệu bị thu giữ lấy từ đâu?

Tôi không rõ

Những tài liệu tiếng Anh bà dùng làm gì?

Những tài liệu này tôi không viết, không biết của ai, người dịch là của công an. Tôi dùng để tôi đọc chứ không phát tán, tuyên truyền cho ai. Người dịch và phổ biến chứ tôi không phổ biến

Bà có nghe hết cáo trạng không?

Tôi nghe không rõ và không quan tâm nhưng thấy có nhiều sai sót

Luật sư Ngô Anh Tuấn: Trong quá trình điều tra, bà có yêu cầu có luật sư không?

Trong suốt quá trình điều tra, tôi luôn khẩn thiết đề nghị nhưng không bao giờ được chấp nhận. Điều tra viên đưa ra lý do đây là vụ án liên quan tới an ninh quốc gia nên tôi không được quyền có luật sư. Mãi tới ngày 19 Tháng Mười 2021, khi vụ án sắp được đưa ra xét xử tôi mới được gặp luật sư lần đầu tiên

Trong quá trình điều tra bà có bị ép cung không?

Có. Trong nhiều lần bị bắt bớ trước đó, bị cáo bị đánh, ép ký văn bản nhưng không ký nên họ tự đưa người vào ký làm chứng

Việc ăn ở trong trại giam của bị cáo thế nào?

Sau khi có ý kiến của các luật sư thì trại giam đã đáp ứng một số yêu cầu thiết yếu của tôi với tinh thần hợp tác

Từ đầu tới giờ, bà nhiều lần chỉ trích nặng lời đối với nội dung của bản kết luận giám định, các luật sư cũng đề nghị tòa triệu tập giám định viên, chủ tọa cũng cho biết sẽ triệu tập khi cần thiết, vậy bà có thấy cần triệu tập họ tới phiên tòa này để tham gia xét hỏi hay không?

Những tài liệu không phải tôi làm ra, họ tự dịch thuật rồi tự phát tán rồi tự giám định, tôi không quan tâm lắm. Nếu họ tới để tranh luận thì tốt mà không tới cũng không sao cả

Luật sư Lê Văn Luân: Đề nghị HĐXX không tiếp tục trì hoãn mà cần xem xét các yêu cầu triệu tập của chúng tôi một lần nữa để làm rõ sự thật khách quan của vụ án.

Đại diện Viện Kiểm sát: Đề nghị HĐXX công bố một số bút lục liên quan tới lời khai của bị cáo, người làm chứng có trong hồ sơ vụ án.

Chủ tọa phiên tòa công bố một số lời khai của bà Phạm Thị Đoan Trang tại bút lục 221, 222; công bố lời khai của người làm chứng Trương Xuân Thành tại bút lục 509, 510.

Đại diện Viện kiểm sát đề nghị tòa công bố bút lục số 265, 266 về lời khai của bị cáo Phạm Thị Đoan Trang. Kết thúc phần xét hỏi 11h20, chuyển sang phần tranh luận.

PHẦN TRANH LUẬN (11h20)

Đại diện Viện kiểm sát phát biểu quan điểm: Đề nghị HXX tuyên phạt bị cáo với mức án 7-8 năm tù về tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”; trả lại một số tài sản đã thu giữ của bị cáo.

HĐXX tạm nghỉ buổi sáng lúc 11h30

PHIÊN TÒA BẮT ĐẦU LẠI (14h00)

Một nhân viên an ninh trước cổng tòa không cho ông Phạm Chính Trực, anh trai của bà Phạm Đoan Trang vào cùng mẹ vì giải thích ca sáng cho vào là việc của ca sáng, ca chiều không liên quan. Các luật sư đồng loạt đi ra ngoài cổng tòa để phản đối hành vi cứng nhắc này. Sau đó, thư ký tòa đề nghị luật sư đi vòng bằng cổng khác để vào tòa. Trên đường đi, chúng tôi gặp một số tùy viên chính trị của các đại sứ quán cũng đang đi lòng vòng vì chưa vào được. Họ cười với chúng tôi và lắc đầu ngao ngán. Khi chúng tôi vào được tòa, nhìn ra phía ngoài cổng, họ vẫn đang đứng ngoài…

CÁC LUẬT SƯ TRÌNH BÀY NỘI DUNG BÀO CHỮA

Luật sư Đặng Đình Mạnh

Về thủ tục tố tụng:

Các luật sư có yêu cầu triệu tập nhiều người có liên quan nhưng không có bất kỳ người nào có mặt tại tòa. Phía đại diện Viện Kiểm sát cho rằng việc họ vắng mặt không làm ảnh hưởng tới việc giải quyết vụ án. Tuy nhiên, thực tế, việc vắng mặt của họ ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc bào chữa của luật sư, điều này thể hiện sự bất bình đẳng trong việc buộc tội và gỡ tội đối với bị cáo.

Việc tiếp cận hồ sơ vụ án của bị can, bị cáo không được tôn trọng khi cơ quan tiến hành tố tụng không chấp nhận đề nghị của bị cáo.

Việc xung đột pháp luật: Điều 25 của Hiến pháp quy định quyền tự do ngôn luận của công dân nhưng Điều 88 của Bộ luật Hình sự 1999 lại đi ngược với tinh thần của Hiến pháp nhằm bắt bớ, xử lý người thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình. Điều 88 Bộ luật hình sự 1999 cũng mâu thuẫn với Điều 19 của Công ước về Tuyên ngôn nhân quyền 1966 mà Việt Nam tham gia ký kết. Một khi có sự mâu thuẫn giữa luật quốc nội và điều ước quốc tế thì ưu tiên áp dụng điều ước quốc tế.

Giám định tư pháp: Không thể giám định về tư tưởng, quan điểm, nhận thức chính trị, pháp luật. Các nước trên thế giới cũng không thể thực hiện hình thức này. Những phương tiện mà các giám định viên đã sử dụng để giám định là khá phi lý: Trên cơ sở pháp lý nào mà có thể kết luận những đoạn văn, câu văn nào là phao tin bịa đặt, gây hoang mang dư luận…?

Những yếu tố cấu thành tội phạm (khách thể bị xâm phạm):

Chính quyền nhân dân là một khái niệm mơ hồ, nó là thực thể nào? Nó là một tổ chức, một cá nhân hay một thứ nào khác?…

Kết luận: Tuyên bị cáo không phạm tội.

Đề nghị HĐXX kiến nghị hủy bỏ điều luật trái với Hiến pháp và trái điều ước quốc tế.

Luật sư Nguyễn Văn Miếng

Đồng tình với quan điểm của luật sư Mạnh. Quan điểm về bảy văn bản giám định và một công văn trả lời. Tám văn bản này đã kết tội bà Trang trước khi có phiên tòa này. Trong hồ sơ giám định kết luận có một số chữ ký trên hồ sơ không phải là chữ ký của bà Phạm Thị Đoan Trang. Hai clip được lưu giữ trong máy, cơ quan giám định cũng trả lời chưa phát tán nên không có cơ sở để giám định. 15 file tài liệu thu giữ cũng không được giám định nhưng vẫn đưa vào cáo trạng để kết tội bị cáo. Các tài liệu thu thập được trên mạng không được giám định trên bản tiếng Anh, không xác nhận nội dung của người viết ra mà giám định trên bản dịch theo chủ ý của cơ quan điều tra. Cách giám định này là không khách quan. Căn cứ vào Điều 25 của Hiến pháp và Điều 19 của Công ước quốc tế 1966 mà Việt Nam đã tham gia thì Điều 88 của Bộ luật hình sự 1999 là vi phạm những điều luật này.

Đề xuất: Tuyên thân chủ vô tội.

Luật sư Lê Văn Luân

Việc bảo vệ các nguyên tắc: Xét xử công bằng và tranh tụng.

Xét xử công bằng và tranh tụng: Một số vi phạm cơ bản không thể khắc phục. Việc triệu tập những người tham gia tố tụng đã không được thực hiện.

Quyền tự bào chữa và quyền bào chữa cho bị cáo: Quyền tự bào chữa của bị cáo không chỉ bị gián đoạn mà hoàn toàn bị che mờ. Quyền được tiếp cận hồ sơ của bị cáo không được chấp nhận.

Kết luận giám định, dựa trên pháp luật hiện hành đã vi phạm nghiêm trọng:

Thẩm quyền: Dùng cơ quan thông tin truyền thông thuộc UBND để kết luận an ninh thông tin là điều sai trái. Chức năng của cơ quan thông tin truyền thông là liên quan tới an toàn thông tin chứ không liên quan tới an ninh thông tin, việc giao cho họ quyền này là vượt quá khả năng của họ.

Địa phương hóa việc kết tội: Kết luận giám định được thực hiện bởi cơ quan chuyên môn cấp tỉnh.

Kết luận mặt khách quan của tội phạm: Kết luận mặt nội dung, kết luận luôn các yếu tố cấu thành tội phạm.

Trao quyền cho địa phương kết tội, bất kỳ Sở Thông tin Truyền thông nào cũng có quyền kết tội một người nào mà họ thích.

Cùng một cuốn sách “Cẩm nang nuôi tù” của bà Phạm Thị Đoan Trang được hai Sở Thông tin và Truyền thông của hai tỉnh khác nhau kết luận những nội dung khác biệt nhau (so sánh với vụ án của bà Cấn Thị Thêu tại tỉnh Hòa Bình).

Về chứng cứ: Vật chứng gốc của các USB không còn. Bản tiếng Anh được in ra trong USB hiện ở đâu? Tại sao không có trong hồ sơ vụ án? Một số tài liệu không kết luận được là chữ ký của bà Trang, vậy ai ký? Ai đã ký thay bà Trang? Đó là hành vi xâm phạm hoạt động tư pháp, cần làm rõ.

Không xác định được nguồn của chứng cứ: Ba tài liệu tiếng Anh và một tài liệu tiếng Việt, không biết tài liệu tiếng Việt thu từ nguồn nào, ở đâu ra? Không xác định nguồn chứng cứ, không xác định được người tạo ra… Tôi đề nghị trình chiếu bản ghi hình buổi hỏi cung có ghi hình vào ngày 16 Tháng Mười Một 2017.

Người chứng kiến không có mặt trong ngày 16 Tháng Mười Một 2017. Bản khai của ông Trương Xuân Thành khai ở bút lục số 51 (có bản ghi hình 00812, 00813): Trong buổi làm việc 80 phút với bà Trang chỉ có bốn người, không có mặt ông Thành. Tại phút thứ 23 của bản ghi hình 00812, có người đàn ông nói “nếu bà không ký hồ sơ thì tôi sẽ mời người chứng kiến”, nghĩa là lúc này không có người chứng kiến, trái với lời khai của nhân chứng.

Ông Trương Xuân Thành khai là bà Trang đồng ý cho người chứng kiến ký nhưng tại phút thứ 36, bà Trang phủ nhận, không chấp nhận cho người làm chứng ký.

Buổi làm việc ngày 16 Tháng Mười Một 2017 bắt đầu từ 14h và kết thúc lúc 15h30 tại phường Cống Vị, tôi dùng ba hình ảnh chụp và cắt, trên đồng hồ của cán bộ tên Hương ghi thì thời gian chênh nhau là khoảng hai giờ, mâu thuẫn với bản làm việc. Như vậy, những bản ghi này vênh nhau, sai phạm lớn, không có giá trị làm chứng cứ. Ông Trương Xuân Thành khai có mặt toàn bộ buổi làm việc là gian dối và có thể bị khởi tố trách nhiệm hình sự về hành vi của mình, cần phải xử lý.

Đề nghị tuyên bà Trang không phạm tội. Đề nghị tòa xem xét trách nhiệm của những người gây ra những sai phạm này.

Luật sư Ngô Anh Tuấn

Việc cơ quan điều tra đã đưa ra yêu cầu trưng cầu giám định vượt quá khả năng, thẩm quyền của cơ quan thông tin truyền thông. Viện kiểm sát là cơ quan kiểm sát việc tuân thủ pháp luật của các cơ quan tiến hành tố tụng, người tiến hành tố tụng trong suốt quá trình điều tra, truy tố, xét xử đã không đảm bảo vai trò của mình, giờ là lúc cần xem xét lại.

Cần xem xét trách nhiệm của cơ quan điều tra, có hay không có sự ép buộc của cơ quan điều tra đối với Sở Thông tin Truyền thông để họ phải thực hiện công việc vượt ngoài khả năng và trách nhiệm của họ. Hơn thế nữa, cần xem xét kỹ việc họ không có mặt tại phiên tòa này và nhiều phiên tòa tương tự khác có phải là họ không muốn đối đáp và “minh oan” cho mình hay do một áp lực nào khác hay không?

Việc xem xét, đánh giá một hành vi có dấu hiệu tội phạm hay không là việc của cơ quan điều tra chứ không phải là cơ quan hành chính nào đó, càng không thể là trách nhiệm của cơ quan giám định vì họ chỉ làm công tác chuyên môn đơn thuần. Viện kiểm sát cần làm rõ khái niệm chính quyền nhân dân và nhân dân trong vụ án này để xác định rõ chủ thể bị hành vi vi phạm pháp luật (nếu có) xâm phạm tới quyền và lợi ích chính đáng của mình.

Bà Phạm Thị Đoan Trang bổ sung: Lời cung của người làm chứng Trương Xuân Thành cần phải kiểm chứng.

Chủ tọa: Bị cáo cần xưng tôi với HĐXX, và tôn trọng pháp luật.

Tôi tôn trọng các chị như những con người. Tôi là người nhìn thấy và cầm các tài liệu từ bàn hội nghị của EU nhưng tôi không làm ra, không phát tán. Việc phát tán là của cơ quan an ninh thực hiện, không phải tôi.

Trong 25 lần tôi bị bắt giữ trái pháp luật, nhiều lần tôi bị ép cung, mướn cung, dụ dỗ tôi khai báo thì những lời tôi nhận những tài liệu là do tôi làm ra thì đó là vô giá trị. Vụ án này kết tội tôi chủ yếu dựa trên lời khai của tôi và những người khác là vi phạm pháp luật, không dựa vào các chứng cứ khách quan khác có trong hồ sơ vụ án. Trong quá trình điều tra, tôi khai nhiều lời khai có lợi cho mình nhưng chưa một lần những lời khai đó được ghi nhận. Ngay cả việc tôi yêu cầu có luật sư cũng không được ghi nhận trong hồ sơ.

Tôi bị bắt và được thả nhiều lần nhưng chưa một lần được giải thích là bắt và thả là vì lý do gì, ngay cả việc tôi bị đánh gãy chân cũng không bao giờ được nhắc tới. Trong quá trình điều tra, một số điều tra viên đã đánh đập, ép cung tôi nhưng tôi không có chứng cứ để truy cứu vấn đề này.

ĐẠI DIỆN VIỆN KIỂM SÁT ĐỐI ĐÁP

Sáu nhóm vấn đề đối đáp:

– Không triệu tập các điều tra viên và những người làm chứng: Tòa đã giải thích, không đối đáp lại.

– Không có luật sư trong quá trình điều tra: Bị can bị khởi tố về tội liên quan tới an ninh quốc gia nên Viện Kiểm sát không cho luật sư tham gia trong quá trình điều tra là đúng.

– Khi tống đạt cáo trạng cho bị cáo, bị cáo không đề nghị tiếp cận tài liệu nên không có cơ sở để xem xét yêu cầu của bị cáo. Điều này bị cáo cũng xác nhận tại tòa rằng không có nhu cầu tiếp cận hồ sơ.

– Công tác giám định, thẩm quyền giám định: Việc dịch tiếng Anh sang tiếng Việt là đúng quy định. Cơ quan điều tra thực hiện việc dịch thuật là đúng, đủ thẩm quyền và trình độ để thực hiện. Việc dịch thuật là đúng, đủ, trung thực nên có căn cứ để làm chứng cứ.

– Thẩm quyền giám định: Đã có quyết định của cơ quan có thẩm quyền và được công bố công khai nội dung, danh sách trên Sở Tư pháp Hà Nội nên kết luận giám định là đúng pháp luật. Các tài liệu giám định khẳng định các chữ ký của bị cáo Trang có trên hồ sơ là đúng do bị cáo Trang ký.

– Về nội dung cáo trạng là đúng làm luật, có căn cứ và không oan. Đề nghị của các luật sư tuyên bị cáo không có tội là không có căn cứ pháp luật.

Kiểm sát viên Lương Thị Hương đối đáp thêm: Nguồn chứng cứ được thu thập từ các nguồn hợp pháp.

ĐỐI ĐÁP TIẾP

Bà Trang: Ngày 20 Tháng Mười 2021, có đề nghị tiếp cận chứng cứ, hồ sơ tài liệu và yêu cầu triệu tập điều tra viên, giám định viên và đề nghị cung cấp phương tiện để làm việc tại tòa nhưng không được chấp nhận. Việc Viện Kiểm sát nói tôi từ bỏ quyền của mình là không đúng. Hôm nay tôi từ chối tiếp cận là vì tôi đã đủ thất vọng với các vị nên không yêu cầu thêm làm gì nữa mà thôi. Nếu các anh, chị không dịch thuật tài liệu từ tiếng Anh sang tiếng Việt rồi rêu rao đó là vi phạm pháp luật, là phao tin bịa đặt gây hoang mang dư luận thì có ai biết không? Ai mượn, ai sai khiến quý vị đi dịch thuật, lan truyền rồi lại quy trách nhiệm cho tôi?

Luật sư Đặng Đình Mạnh: Việc có mặt của người giám định và những người có liên quan khác không được xem xét và các vị đại diện Viện Kiểm sát không tranh luận là một điều đáng tiếc. Thân chủ tôi có khai là bị đánh đập trong quá trình điều tra khiến hình ảnh của cơ quan điều tra xấu đi trong mắt nhân dân, nếu có mặt luật sư thì điều đó sẽ được giảm thiểu. Cần xem xét lại việc có mặt của luật sư trong các vụ án tương tự để tránh khả năng xảy ra oan sai. Về thẩm quyền của giám định viên: Chúng tôi phủ nhận vai trò của các giám định viên.

Luật sư Nguyễn Văn Miếng: Bản dịch được dịch qua công ty dịch thuật thiếu chuyên môn.

Luật sư Lê Văn Luân: Nhiều nội dung của tôi chưa được đối đáp. Thẩm quyền giám định. Nguồn chứng cứ được thu giữ không biết được thu giữ từ bà Trang hay được thu giữ từ một nguồn khác rồi đưa bà Trang ký? Nguồn chứng cứ không đảm bảo thì không thể làm chứng cứ để buộc tội. Cáo trạng chỉ căn cứ vào lời khai để buộc tội. Bút lục 1044, Kết luận số 2987 ghi rõ, chỉ trang đầu trong 41 trang tài liệu là chữ ký bà Trang, còn 40 chữ ký còn lại trong các trang sau không đủ cơ sở để xác định chữ ký là của ai. Thủ tướng Phạm Minh Chính đã cam kết sẽ cải thiện vấn đề nhân quyền để thu hút đầu tư nước ngoài, vì vậy HĐXX cần phải làm rõ sự thật khách quan của vụ án để đảm bảo sự tuân thủ pháp luật và tinh thần thượng tôn pháp luật cũng như cam kết của ông Thủ tướng.

Bà Trang bổ sung thêm: Ông Phạm Minh Chính là học trò của mẹ tôi. Trong việc thẩm định văn chương, nghiên cứu là vô cùng khó khăn nếu tác giả bài viết không nhận thì tôi thách cơ quan giám định, cơ quan điều tra xác định được.

Chủ tọa: Tôi nhắc nhở bị cáo về cách sử dụng ngôn ngữ tại tòa.

Bà Trang: Tôi nói rằng không ai chứng minh được tác giả của bài viết nếu người viết không xác nhận. Cơ quan điều tra tự dịch tài liệu rồi phát tán rồi gán cho tôi là tác giả và quy chụp trách nhiệm cho tôi là sai trái.

Luật sư Ngô Anh Tuấn: Chúng ta phải thừa nhận rằng, vụ án hình sự nào cũng phải có bị hại, không có bị hại thì có thể có vụ án hay không? Vụ án này bị hại là ai? Theo hồ sơ vụ án, ta có thể hình dung ra hai “bị hại” được nhắc tới, đó là “Chính quyền nhân dân” và “Nhân dân”. “Chính quyền nhân dân” thì bị phỉ báng, còn “Nhân dân” thì bị gây hoang mang!  Nhưng “Chính quyền nhân dân” ở đây cụ thể là ai? Và họ đã bị phỉ báng thế nào, để lại hậu quả gì không, họ đã lên tiếng thế nào…?  “Nhân dân” ở đây là ai và họ đã bị gây hoang mang như thế nào, có ai lên tiếng hay không?

Một vụ án mới đây mà TAND tỉnh Hòa Bình đã xét xử, chúng tôi ghi nhận sự nỗ lực của cơ quan điều tra là đã chứng minh người dân đã bị gây hoang mang, dù chỉ hai người thôi nhưng dù sao thì đó cũng là một cơ sở để cáo buộc bị cáo, còn vụ án này, chúng tôi không thấy bất kỳ một nạn nhân hiện hữu nào! Một vụ án không có nạn nhân thì chúng ta xử tội gì với bị cáo, điều này liệu có công bằng? Đề nghị đại diện Viện kiểm sát đối đáp lại để HĐXX có cơ sở nhận định và ra phán quyết một cách công tâm, khách quan.

Luật sư Nguyễn Văn Miếng: Tại sao hành vi đã diễn ra từ những năm 2016 nhưng không được xử lý? Có chăng cơ quan có thẩm quyền chỉ định xử lý hành chính rồi tới lúc không thể làm gì khác lại đưa ra truy cứu trách nhiệm hình sự?

ĐỐI ĐÁP TIẾP CỦA ĐẠI DIỆN VIỆN KIỂM SÁT

Các tài liệu được thu thập bằng tiếng Anh nên được dịch qua tiếng Việt là đúng quy định của pháp luật. Chúng tôi không chỉ căn cứ vào lời khai của bị cáo để kết tội bị cáo mà còn căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ khác có trong hồ sơ vụ án. Nhiều bài đăng trên Facebook của bị cáo đã phát tán trên mạng xã hội đã nhận được rất nhiều like và chia sẻ của cộng đồng mạng nên không cần thiết phải chứng minh ai hoang mang hay không. HĐXX tuyên bố chấm dứt phần tranh luận trong khi kiểm sát viên chưa dứt nội dung tranh luận của mình, chuyển sang phần nghị án.

(Kiểm sát viên và các luật sư không kịp phản ứng gì; trước khi chuyển sang phần nghị án, chủ tọa cho phép bị cáo nói lời nói cuối cùng)

LỜI NÓI CUỐI CÙNG CỦA BÀ PHẠM THỊ ĐOAN TRANG

Tôi đề nghị các luật sư, trong phần lời nói cuối cùng của tôi, nếu bị ngắt giữa chừng thì mong các luật sư bảo vệ quyền được nói của tôi.

Bà Trang nói:

Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14, lãnh tụ tinh thần của người Phật giáo Tây Tạng, từng nói một câu đại ý: Chúng ta hãy thử tưởng tượng một thế giới trong đó có cả sáu tỷ người đều theo cùng một tôn giáo thì điều gì sẽ xảy ra khi đó? Chắc chắn là trước sau cũng có một nhóm người thấy rằng tôn giáo đó không còn mang lại lợi ích cho họ nữa, thế là họ tách ra và thế giới có thêm một nhóm tôn giáo khác hoặc một nhóm người không theo tôn giáo nào.

Điều Đức Đạt Lai Lạt Ma nói là để chúng ta thấy rằng bản chất của thế giới này, bản chất của cuộc sống là đa nguyên, và bản chất của con người là hướng tới sự đa nguyên. Chỉ có những kẻ ngu xuẩn mới đi tranh cãi về sự đa nguyên và phủ định sự đa nguyên. Chỉ những kẻ độc ác mới tiêu diệt sự đa nguyên. Và chỉ có những chính quyền cực kỳ độc ác và ngu xuẩn mới tiêu diệt sự đa nguyên bằng cách đàn áp, cầm tù những người bất đồng chính kiến…

Chủ tọa nhắc nhở: Yêu cầu cáo dừng lại!

Bà Trang tiếp tục: Trong một xã hội dân chủ, nếu có một công dân viết sách, viết báo hoặc trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài nói lên những điều chính quyền không muốn nghe thì cách hành xử văn minh có thể là gì?

Chủ tọa nhắc nhở: Yêu cầu cáo dừng lại!

Bà Trang vẫn tiếp tục: Con người văn minh phải biết tôn trọng quan điểm của người khác. Tôi là nhà báo, tôi phải lên tiếng vì người yếu thế. Tôi không thể làm khác được. Nhân vật Nguyễn Trãi trong vở kịch “Bí mật vườn Lệ Chi” đã nói: “Con thú có thể cắn chết con người nhưng vẫn là con thú. Con người mang trong mình lẽ phải có thể bị sát hại vì lẽ phải, nhưng bảo vệ lẽ phải mãi mãi vẫn là thiên chức của con người”.

Chủ tọa nhắc nhở: Yêu cầu cáo dừng lại!

Bà Trang lại tiếp tục: Ngày hôm nay các vị có thể kết án tôi với bất kỳ mức án nào và hả hê đắc thắng vì đã xóa bỏ được một cái gai trong mắt các anh chị nhiều năm nay, nhưng mãi mãi các anh chị không xóa bỏ được tiếng xấu, độc tài, phi dân chủ, phản dân chủ.

Chủ tọa nhắc nhở: Yêu cầu cáo dừng lại!

Hội đồng xét xử tuyên bố bị cáo dừng lại và vào phòng nghị án trong khi bà Trang đang nói.

Ông Phạm Chính Trực, anh trai bà Phạm Đoan Trang ngồi hàng ghế dự khán vỗ tay và nói lời ủng hộ, động viên em gái liền bị cảnh sát tư pháp áp giải ra khỏi phòng xử án.

HĐXX vào phòng nghị án (15h55)

TUYÊN ÁN (17h)

HĐXX tuyên phạt bà Phạm Thị Đoan Trang mức án chín năm tù giam, cao hơn mức đề xuất của đại diện Viện Kiểm sát đề nghị.

P/S: Việc ghi chép của tôi không thể đầy đủ toàn bộ nội dung vì tôi vừa phải chuẩn bị nội dung công việc của mình đánh máy tài liệu nhưng những nội dung tôi ghi là hoàn toàn trung thực, khách quan như lâu nay tôi vẫn thường làm và như chính con người của tôi. Các luật sư đồng nghiệp sẽ bổ sung, nếu còn thiếu sót…

From: TU-PHUNG

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cha Con & Đất Nước

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Cha Con & Đất Nước

Ảnh của tuongnangtien

Thứ Năm, 01/20/2022 – 12:36 — tuongnangtien

Với thời gian, tôi bắt đầu nhận ra (mỗi lúc một rõ thêm) những dấu hiệu bất thường của tuổi già. Tôi không biết sáng nay mình đã uống thuốc cao máu hay chưa? Cũng chả rõ bữa trưa hôm qua mình ăn cái gì (nữa) nhưng lại thường nhớ như in những chuyện đã xa lắc xa lơ, từ hồi năm một ngàn chín trăm … nào đó!

Chiều nay, may quá, trí nhớ của tôi bỗng hoạt động có vẻ bình thường trở lại. Tôi chợt nhớ đến một bài viết cũ (“Người Ra Đi Đầu Không Ngoảnh Lại”) nhưng không cũ lắm, mới cách đây không lâu, của Người Buôn Gió. Xin ghi lại vài đoạn chính:

Tôi đi vì tương lai của con trai tôi, thằng Tí Hớn.
Khi Tí Hớn sinh ra trong bệnh viện, tôi phải trải qua cảnh hối lộ cho bác sĩ tiền, người ta nói rất thẳng phải bồi dưỡng ca này, kíp kia ngần này, ngần kia.

Là dân giang hồ, tôi từng hối lộ cho công an nhiều lần. Khi sinh con ra, tôi phải hối lộ cho bác sĩ. Như một thói quen, chuyện hối lộ trở thành bình thường trong xã hội Việt Nam, nó bình thường đến nỗi tôi thấy nó là việc tự nhiên không có gì đáng phải nghĩ về nó cả. Những người nhận hối lộ ấy, họ cũng phải hối lộ cấp trên của họ để làm việc được chỗ ấy. Để cho họ yên tâm làm việc phục vụ mình, đóng góp cùng với họ để họ có vị trí ấy yên ổn thì có gì đâu.

 Nhưng rồi một ngày không lâu sau khi Tí Hớn ra đời, tôi nhận ra rằng, nếu con tôi lớn lên trong một xã hội mà những nghề cao quý như công an, nhà giáo, bác sĩ lại thản nhiên đòi tiền hối lộ như thế, con tôi sẽ sống thế nào. Tôi có phải dạy nó rằng chuyện hối lộ như vậy là điều bình thường không?

Bạn nghĩ xem, một đất nước mà đầy rẫy những kẻ dối trá từ y tế, hành pháp, giáo dục và cả tôn giáo nữa, tôi có nên để cho con mình ở đó không?

Những kẻ dối trá ấy để nhận bổng lộc và những ưu đãi, rồi sau chúng cũng cho con chúng rời khỏi xứ sở ấy để tìm một nơi khác ít dối trá hơn, không khí trong lành hơn để sống.

Vậy tôi thành một tên phản động để mang con tôi đi, chỉ là tôi làm điều ngược lại với những kẻ kia thôi, nhưng mục đích vẫn là mang con ra khỏi quê hương mình.

Tất nhiên phải nói đến những người không nghĩ chuyện đi hay những người có điều kiện không đi, họ có những suy nghĩ khác, có những nhân cách khác tôi và bọn dối trá kia. Họ có quyền lên án tôi làm phản động chẳng qua lo cho tương lai con mình. Cái này tôi xin nhận.

Mỗi ngày bạn đưa con bạn đi đến trường trong làn không khí mù mờ của các loại khí thải độc hại, bạn có thể tự lừa dối mình, nhưng đừng nói với con mình đó chỉ là sương mù của tự nhiên. Nói với con mình như thế, bạn cũng trở thành kẻ dối trá.
Đất nước mà một thằng thầy giáo dối trá trên Facebook rằng không khí ô nhiễm do bọn xấu vu khống đất nước mình mà được mấy nghìn like…!
Có gì mà phải ngoảnh đầu cơ chứ?

Vâng thì có gì đâu mà phải bịn rịn hay quyến luyến. Trong một đất nước mà từ cái cột đèn đến ông/bà dân biểu quốc hội đều nhấp nhổm muốn đi ráo trọi thì ai dám lên án ai chỉ vì “tương lai của con cái” mà phải bỏ đi? Hằng triệu người đã lạnh lùng rời bỏ quê hương chứ đâu phải ít, và có mấy kẻ đã ngoái đầu – dù chỉ một lần.

Chuyện cũng chả có gì nghiêm trọng đến độ Người Buôn Gió phải mượn giọng khinh bạc (có gì mà phải ngoảnh đầu) cả. Ông có nói “giọng” gì chăng nữa thì người đọc vẫn cảm được nỗi ray rứt xé lòng của kẻ đã quyết định ly hương. Partir, c’est mourrir un peu. Đi là chết ở trong lòng một ít nhưng ở là chết hết cả người, và (không chừng) dám chết chùm cả nhà luôn!

Đi, nói cho cùng, vẫn là chuyện dễ (nếu có cơ hội, và nếu muốn) so với tình cảnh của rất nhiều người ở lại. Bùi Văn Thuận là một trong những kẻ ở vào trường hợp “khó khăn” như thế, theo như cách dùng từ của chính ông, trong bức thư để lại cho đứa con vừa mới chào đời:

Con gái à, hôm nay con đã được 3 tháng 18 ngày, con chưa thể đọc những dòng chữ ba viết cho con, nhưng ba vẫn viết ra đây để sau này con có thể đọc, con có thể cho bạn bè con đọc…  

Khi con ngủ (tối qua con ngủ khá ngoan, con gái ạ), ba mẹ nấu cơm và ăn cơm tối lúc hơn 12h đêm. Mẹ con đói lắm vì con bú nhiều, một lần nữa ba lại muốn khóc. Khi ăn ba và mẹ con đã nói rất nhiều chuyện, trong đó có chuyện khi đi “làm việc” với an ninh, nhỡ ba không về với hai mẹ con nữa thì sao? …

Ba rất khó lựa chọn, thật sự rất khó con gái ơi! Nếu ba chấp nhận sống vì hai mẹ con con, cúi đầu im lặng để có thể chạy vạy lo toan cho hai mẹ con, thì đến thế hệ con, không biết các con làm sao mà sống được?

Không khí ô nhiễm, các con bị đầu độc từ nguồn nước đến thực phẩm, nguy hiểm hơn các con còn bị đầu độc cả lương tri, đầu độc cả nền văn hóa. Con sẽ lớn lên thế nào, sẽ sống ra sao?

Nhưng nếu ba lựa chọn lên tiếng, lựa chọn đấu tranh cho những quyền và nhu cầu căn bản của con người, thì ba lại là người vô trách nhiệm với hai mẹ con. Nếu ba vì lên tiếng mà bị bắt, bị những kẻ xấu bỏ tù thì hai mẹ con con sẽ sống ra sao?

Đó là một sự lựa chọn rất khó khăn cho ba, con gái ơi! Sau khi bàn bạc với mẹ con, ba mẹ đã quyết định: Bình thản đón nhận những gì sẽ đến…

Và chuyện phải đến đã đến, theo thông tin của VOA:

Chính quyền Việt Nam hôm 30/8 bắt giữ Facebooker Bùi Văn Thuận, người có nhiều các đăng tải chỉ trích lãnh đạo Đảng trên mạng xã hội, với cáo buộc “tuyên truyền chống phá nhà nước” …

Ông Thuận, một giáo viên dạy hoá trước khi trở thành một blogger có tiếng ở Việt Nam, từng được báo Los Angeles Time phỏng vấn vì bị Facebook chặn tài khoản cũng như xoá các bài viết chỉ trích chính quyền, gồm loạt đăng tải về vụ tranh chấp đất đai ở làng Đồng Tâm…

Bà Nhung cho biết chồng bà biết rằng sẽ có ngày bị bắt và gia đình đã chuẩn bị tâm lý cho việc này.

Chả riêng chi ông Thuận với bà Nhung, nhiều cặp vợ chồng khác cũng đã sống trong tình cảnh bất an tương tự (“biết rằng sẽ có ngày bị bắt”) và cũng đều đã “chuẩn bị tâm lý” để đón nhận những đòn thù ti tiện nhất từ những kẻ cầm quyền hiện nay, ở Việt Nam. Xin ghi lại vài ba trường hợp gần nhất, theo thứ tự alphabétique:

  • Lê Văn Dũng, còn được biết là Lê Dũng Vova, bị bắt sáng ngày 30/6/2021.
  • Lê Trọng Hùng, ứng cử viên Đại Biểu Quốc Hội Khóa 15 tại thành phố Hà Nội, bị bắt ngày 27/3/2021, lãnh án án 5 năm tù, 5 năm quản chế, với tội danh “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.”
  • Trịnh Bá Phương bị bắt vào ngày 25 tháng 6 năm 2020, lãnh án 10 năm tù và 5 năm quản chế, cũng với tội danh tương tự.

Tất cả những nhân vật nêu trên đều là cột trụ của gia đình, đều phải đối diện với “những lựa chọn khó khăn” như nhau, và đều đã quyết định “lựa chọn đấu tranh cho những quyền và nhu cầu căn bản của con người” – theo như lời của thầy giáo Bùi Văn Thuận. Trong bức thư viết cho con gái (thượng dẫn) của ông, còn có câu sau: “Mong rằng con sẽ được ông bà nội ngoại đùm bọc, các bác, các cô, các chú mà ba quen biết yêu thương đùm bọc.”

Chắc cũng không nhiều người quen biết với những người cha dũng cảm (Lê Dũng, Lê Trọng Hùng, Trịnh Bá Phương, Bùi Văn Thuận …) này đâu nhưng tôi tin rằng tất cả các cháu sẽ được cả cộng đồng người Việt “đùm bọc” trong khi thân phụ của chúng vắng nhà. Đây là bổn phận tối thiểu của những kẻ may mắn, vẫn còn đang ở ngoài vòng lao lý của chế độ hiện hành.

Việt Á test kit là lỗi hệ thống

Việt Á test kit là lỗi hệ thống

Bởi  AdminTD

 Lê Minh Nguyên

22-1-2022

Ông Nguyễn Văn An, cựu chủ tịch Quốc Hội CSVN đã từng chỉ ra rằng chế độ chính trị Việt Nam có đầy lỗi hệ thống, nhưng sau đó ông bị khiển trách và không dám nói gì thêm nữa vì đó là điều cấm kỵ.

Mà lỗi hệ thống thì phải sửa hệ thống, tức hệ thống độc tài độc đảng là nguyên nhân của mọi nguyên nhân, chứ không phải sửa cái ngọn là trừng trị những người gây ra bóc lột, hối lộ, tham nhũng của vụ Việt Á test kit. Nó là con voi ở trong phòng khách, có nghĩa là chuyện sai phạm sờ sờ ra đó và ai cũng thấy được và thấy được từ lâu.

Trước tiên, trách nhiệm trực tiếp là từ chỉ đạo của ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam, và có thể có sự dính líu của ủy viên Bộ Chính trị, thậm chí là cả Bộ Chính trị đã cùng nhau hát bản tình lờ. Bởi vì sự kiện xảy ra trên toàn quốc khắp 62 tỉnh thành, số tiền bóc lột rất lớn (kit mua của TQ khoảng 21.000 đồng tức chưa đầy một đôla, bán với giá từ 400.000 đến 600.000 đồng tức gần 20 đến 30 đôla), liên quan đến sức khỏe của toàn dân trong mùa đại dịch, thì không thể nào là Bộ Chính trị đảng CSVN không biết được.

Trong một thể chế chính trị không có tư pháp độc lập, tức là không có sự thật và công lý, không có báo chí tư nhân độc lập tức là không bao giờ sự thật được tìm ra, cho nên hệ thống được chạy bằng sự dối trá, và sự dối trá này do lỗi hệ thống mà ra.

Tin hôm 20/1 cho biết, Thành ủy TP HCM đã tổ chức họp mặt báo chí, xuất bản Mừng Xuân – Mừng Đảng năm 2022. Ông Nguyễn Văn Nên, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy thành Hồ, chủ trì buổi họp mặt và yêu cầu báo chí phải có tính độc lập, nghĩa là đối kháng với 4 đặc điểm: Bầy đàn, khuôn mẫu, ỷ lại và đổ lỗi. Nhưng ông có thay đổi được hay không trong khi chỉ là một thành viên của Bộ Chính trị và không khéo sẽ đi theo con đường của Võ Văn Kiệt, tức là bị loại.

Chiều 20/1, Ban Nội chính Trung ương CSVN tổ chức cuộc họp thông tin về kết quả phiên họp thứ 21 của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng, ông Phó Trưởng Ban Nội chính Trung ương Nguyễn Thái Học lặp lại ý kiến của ông Trưởng ban Chỉ đạo TBT Nguyễn Phú Trọng rằng “Vì sao chúng ta chống tham nhũng mạnh mẽ, quyết liệt như thế nhưng những người thực hiện hành vi tham nhũng, tiêu cực không thấy xấu hổ mà vẫn trơ ra đó?” Ông đặt câu hỏi “vì sao” nghe thật là ngụy ngây thơ và ngớ ngẩn, khi mà ông không dám đụng tới cái điều cấm kỵ là lỗi hệ thống.

Nếu không giải quyết được lỗi hệ thống thì không bao giờ giải quyết được vấn đề tham nhũng, vì có ai dám chỉ trích hay dám phơi bày sự thật ra đâu? nếu không muốn bị ở tù như nhóm Báo Sạch, như Lê Mạnh Hà, Mai Phan Lợi, Bạch Hùng Dương hay như Phạm Đoan Trang, nguời vừa nhận giải Martin Ennals 2022 – tương tự như Nobel về nhân quyền – hôm 19/1?

Hệ thống chính trị tạo ra một giai cấp đứng trên hiến pháp và luật pháp, giai cấp này tìm cách bảo vệ che chở cho nhau để hút máu mỡ người dân, làm giàu cho gia đình, tạo các sân sau cho những hoàng tử đỏ. Một hệ thống như vậy thì làm gì có sự kiểm soát độc lập để diệt trừ tham nhũng được, trừ khi có những người ăn mà chùi mép không sạch, để cho quá lộ liễu và dư luận phẫn nộ, ví dụ như chuyện khôi hài có thật: Trong một cuộc kiểm thảo ở cấp ủy để xử một cán bộ tham nhũng, người cán bộ tham nhũng này phát biểu rằng:

“Kính thưa quý đồng chí cán bộ

Kính thưa quý đồng chí chưa bị lộ…”

Với tình hình thế giới đầy biến động, với việc bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh thứ hai giữa Mỹ và Trung Quốc, thì Việt Nam không thể nào duy trì hệ thống chính trị hiện tại được, mà phải thay đổi để không trở thành một bãi chiến trường. Việt Nam nếu không như Nam Hàn, Đài Loan thì nên như những quốc gia Áo, Phần Lan, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Ái Nhĩ Lan để phát triển đất nước, tức là những quốc gia theo chế độ dân chủ với tất cả các định chế dân chủ như Tây phương, nhưng theo quy chế trung lập, nhất là trung lập pháp lý vĩnh viễn như Thụy Sĩ.

Việt Á test kit chỉ là một lỗ hổng trong thùng nước có đầy lỗ hổng khác. Các lỗ hổng như Việt Á khác đang được che đậy và sẽ tiếp tục nổ ra, bởi vì khi đã là lỗi hệ thống mà không sửa hệ thống thì không bao giờ chữa được lỗi.

Năm 2022 là năm mà nội bộ của các phe phái trong đảng CSVN tranh giành quyền lực dữ dội, khi ông Nguyễn Phú Trọng bước xuống trong Hội nghị trung ương 5 vào tháng Năm tới đây. Hiện giờ ta thấy phe của Vương Đình Huệ và phe của Nguyễn Xuân Phúc đang kịch liệt đấm đá nhau, những sân sau của Nguyễn Xuân Phúc như FLC (Trịnh Văn Quyết) và Tân Hoàng Minh (Đỗ Anh Dũng) bắt đầu bỏ của chạy lấy người.

Trong khi ông Bộ trưởng Công an Tô Lâm và Thủ tuớng Phạm Minh Chính thì như mặt trời, mặt trăng, vụ Việt Á test kit bị công an điều tra sau gần hai năm ăn dày, ngoài ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đích thân chỉ đạo ngoáy mũi toàn dân, người ta còn nghi ngờ rằng ông Tô Lâm muốn phơi bày sự dính dự của ông Chính, vì bộ Y tế và bộ Khoa học Công nghệ nằm dưới quyền điều khiển của ông Chính.

Quốc hội bù nhìn của CSVN đang có sự hiện diện của nhiều phe nhóm trong Đảng, cho nên cách sửa lỗi hệ thống dễ nhất là những phe nhóm này trở thành các đảng phái chính trị độc lập và Quốc hội bắt đầu có thực quyền. Đảng CSVN và Bộ Chính trị nên từ bỏ quyền lực và lui về phía sau, trở thành một đảng chính trị bình thường, thay vì lãnh đạo Nhà nước như hiện nay. Đảng chỉ là bệ phóng cho đảng viên ra tranh cử, đúng với bốn vai trò chính yếu của một đảng phái chính trị là (1) đào tạo cán bộ, (2) soạn thảo quốc sách, (3) vận động tranh cử và là, (4) nhịp cầu giữa chính quyền với quần chúng.

Quốc hội nắm chính quyền và là cơ quan quyền lực cao nhất của quốc gia. Nếu sửa lỗi hệ thống theo cách này thì đảng nào nắm đa số hoặc liên minh được đa số trong quốc hội sẽ nắm chính quyền giống như ở Nhật, Úc hay Anh, hệ thống chính trị theo chế độ đại nghị.

Có được một chính quyền dân chủ thì Việt Nam mới có cái thế để đi vận động với các đại cường để yêu cầu họ công nhận Việt Nam theo chế độ trung lập pháp lý vĩnh viễn. Sự trung lập này là do những siêu cường cam kết công nhận chứ không phải Việt Nam tự tuyên bố chính sách 3 lên 4 không, cho nên nó có giá trị và bền vững như Thụy Sĩ chẳng hạn.

Nhưng những hạm đội tham nhũng trong Bộ Chính trị và trong Ban Chấp hành Trung ương có cảm thấy là mình đã no đủ rồi và chấp nhận một chế độ như vậy để hạn chế rủi ro và bất trắc hay không? Nó vẫn còn là một dấu hỏi to đùng.

Đảng là một tổ chức và tổ chức là một sinh vật, nó có sự sinh ra, lớn lên, trưởng thành, già cỗi và khuất bóng theo luật tự nhiên của tạo hoá. Đảng CSVN đang già cỗi, bệnh tật và sẽ đi theo hướng tự nhiên là phải bị đào thải trong một ngày không xa.