Xả lũ đúng qui trình Dân chết sai qui trình:
From facebook: Huỳnh Trung Nhã shared Nguyễn Peng‘s post.
Làm dân muốn chết phải làm đơn xin phép theo đúng qui trình chớ !





Xả lũ đúng qui trình Dân chết sai qui trình:
Đặng Trần Công, Chánh Văn phòng Công ty thủy điện Hòa Bình cho biết, việc mở cửa xả lũ là “đúng quy trình”Chúng tôi khẳng định, việc thủy điện Hòa Bình phải mở cả 8 cửa xả đáy là hoàn toàn đúng với quy trình đã được Thủ tướng Chính phủ ký ban hành chứ không phải ngược quy trình“.
Như vậy thì Nhân Dân Chết Sai Qui Trình sao?
Và mỗi khi mực nước trở thành sự đe doạ, họ không ngại ngần xổ những biển nước ấy xuống đầu dân. Mà cũng có cách nào khác đâu. Nhân dân đã bị bỏ rơi ngay từ đầu. Khi những hồ thủy điện xuất hiện dày đặc vận hành ‘đúng quy trình’, xả nước đúng quy trình. Không thấy quan gia nào thiệt hại đúng quy trình. Chỉ có nhân dân, nhân dân trơ trọi chết sai quy trình! Quy trình là gì mà chỉ sau một đêm ruộng vườn trắng toát? Gia súc gia cầm lềnh bềnh trên con nước tênh tươm. Là người với người âm dương ly biệt.
Tại sao chỉ có người Việt được tận hưởng quy trình ấy?
😅Ảnh đám tang của Gia đình gặp nạn Đinh Công Sinh , một gia đình có nhiều người gặp nạn nhất tại Hoà Bình:
Danh sách 18 người bị nạn
Đinh Công Nghị, Đinh Công Hơn, Đinh Thị Đằng, Đinh Công Nghĩa, Đinh Công Ngoan , Đinh Thị Bộng, Đinh Thị Nư, Đinh Công Huynh, Đinh Thị Son (bà), Đinh Thị Sinh, Đinh Thị Son (cháu), Định Thị Ẹm, Nguyễn Hữu Bảo, Đinh Thị Hỉn, Bùi Văn Khoa, Bùi Thị Danh, Đinh Công Sinh, Bùi Văn Hức
Nguồn Internet.
Cái gì đến sẽ đến !
Hoa Kim Ngo shared Nguyễn Tấn Thành‘s post.

Cái gì đến sẽ đến !
Sau một thời Mỹ hào phóng vung tiền khắp nơi, kể cả nuôi bọn chống Mỹ thì nay đến giai đoạn Mỹ thực dụng hơn không làm thế nữa.
Nhất là cái Tổ chức Liên Hiệp Quốc vô bổ, với cơ chế lạc hậu chỉ hai thằng T+ và Nga cà khịa bỏ phiếu chống là vô hiệu hết.
Không nằm trong giới chính trị, Trump không phải bị buộc vào lịch thiệp mà là dân kinh doạnh Trump đánh giá lại hết các lợi ích để bỏ đi gánh nặng cho Dân Mỹ.
Chính quyền Việt Nam hãy trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện blogger Mẹ Nấm
From facebook: Trần Bang
Chính quyền Việt Nam hãy trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; cũng như chấm dứt tình trạng bắt bớ mở rộng ra nữa đối với những blogger và nhà báo theo điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.
Tổ chức bảo vệ nhân quyền Civil Rights Defender, trụ sở tại Thụy Điển, ra thông cáo với kêu gọi như vừa nêu nhân tròn 1 năm blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt và rồi đưa ra tòa tuyên án 10 năm tù giam với cáo buộc ‘tuyên truyền chống Nhà nước’ theo điều 88.
Nhà hoạt động nữ, Trịnh Kim Tiến, người hiểu rõ những công việc mà blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thực hiện suốt thời gian trước khi bị bắt vào ngày 10 tháng 10 năm 2016, cho biết ý kiến về thông tin liên quan:
“Em nghĩ bây giờ bất cứ tiếng nói nào lên tiếng cũng đều là ủng hộ tinh thần cho gia đình rất nhiều, và việc quốc tế lên tiếng mạnh mẽ cho Mẹ Nấm đó là điều rất tốt, mặc dù không nhiều đi chăng nữa thì cũng có phần sức ép lên việc họ bắt giam một người phụ nữ đơn thân, việc lên tiếng đó thể hiện họ vẫn luôn quan tâm đến Việt Nam và luôn quan tâm về Mẹ Nấm.”
Cô này cũng cho biết những người quan tâm đang chờ phiên xử phúc thẩm đối với blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
“Đến hôm nay gia đình vẫn chưa nhận được bất cứ thông tin về phiên xử kế tiếp. Hằng tháng mẹ chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vẫn cho con của chị ấy đi thăm nuôi, mỗi lần thăm nuôi chị được gặp tầm 15 phút, tình trạng sức khỏe Quỳnh rất yếu, tay chân co rút, đến đợt gần đây nhất họ cho chị Quỳnh nhận thuốc từ gia đình gởi vào nhưng tình trạng vẫn hết sức là yếu.
Kể từ năm 2006, hoạt động qua công cụ mạng xã hội của blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được cho biết nhằm mục đích chống lại tình trạng tham nhũng tràn lan của các cấp chính quyền Việt Nam, cũng như nạn vi phạm quyền con người, và chính sách đối ngoại của Hà Nội với Bắc Kinh trong vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông.
Civil Rights Defender cho rằng biện pháp bắt bỏ tù blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh của chính quyền Việt Nam là vì động cơ chính trị.

Hoan hô VN nay đã có tiến sĩ ốc vít rồi!
From facebook: Ngua O Chu
Hoan hô VN nay đã có tiến sĩ ốc vít rồi ! Ông chủ hảng honda Nhật bản từ nay không được chê VN về vụ ốc vít nữa nhá !!!

Bí ẩn chủ nhân đích thực Biệt phủ L09 khu bảo tồn bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng ?
From facebook: Trần Bang added 3 new photos.
Bí ẩn chủ nhân đích thực Biệt phủ L09 khu bảo tồn bán đảo Sơn Trà, Đà Nẵng ?
TTO: …Điều ngẫu nhiên, chỉ hai tháng sau khi ông Nguyễn Bá Thanh qua đời, ngày 25-4-2015 Văn phòng đăng ký đất đai quận Sơn Trà đã xác nhận bà Oanh chuyển nhượng quyền sử dụng toàn bộ đất biệt thự L09 cùng tài sản gắn liền trên đất cho ông Lê Hữu Tiến và vợ là bà Võ Thị Thanh Vân.
Được biết, ông Tiến là em bà Lê Thị Quý, vợ ông Nguyễn Bá Thanh.
Cán bộ tham mưu để cấp đất cho bà Oanh là ai?
Tìm hiểu của Tuổi Trẻ cho thấy trong quá trình cấp đất, phê duyệt điều chỉnh quy hoạch, ranh giới sử dụng đất, thu hồi đất, giao đất chủ yếu do phòng quản lý đô thị và phòng kinh tế tổng hợp văn phòng UBND TP tham mưu.
Các cá nhân gồm ông Nguyễn Văn Cán (chánh văn phòng UBND TP Đà Nẵng, đã nghỉ hưu), ông Đào Tấn Bằng (nguyên phó chánh văn phòng UBND TP Đà Nẵng, hiện là chánh văn phòng Thành ủy Đà Nẵng), ông Phan Xuân Ít (nguyên phó chánh văn phòng UBND TP, đã nghỉ hưu), ông Nguyễn Viết Vĩnh (trưởng phòng quản lý đô thị).
Trong vụ cấp đất khu biệt thự này cho bà Oanh, nổi bật là vai trò của ông Đào Tấn Bằng (em chồng bà Oanh).
Trích Nguồn http://tuoitre.vn/di-tim-chu-nhan-thuc-su-cua-biet-thu-l09-…



Ôi trời
From facebook: Hoàng Minh‘s post.

Thương quê hương quá đi.
From facebook: Thanh Hóa 36‘s post.


Thương quê hương quá đi.
Ngay bây giờ tại sông Mã và cầu Hàm Rồng
Hiện tại nước sông Mã đang dâng cao, các thôn 4,5,6,7,8…thuộc xã Thiệu Dương, huyện Thiệu Hoá, tỉnh Thanh Hoá đã bị ngập lụt hoàn toàn. Nước đã ngập sát nóc nhà dân, điện bị cắt hoàn toàn tại các thôn trên, người dân được các cấp kêu gọi di tán khỏi nhà, số ít vẫn đang cố thủ trong nhà. Đó là những hộ dân có nhà bằng kiên cố. Mực nước ngập cách mặt thân đê chỉ còn chừng 2 mét, chỗ cao có nơi 3 mét. Nếu không may có gì xảy ra thì cả thành phố Thanh Hoá sẽ chìm trong biển nước. Tại hiện trường, người dân đang rất lo lắng, tài sản vật dụng của gia đình đã bị nước nhấn chìm. Có rất nhiều lực lượng chức năng đang túc trực tại đây. Mọi người hãy cầu mong đê đừng vỡ, nếu không thì cả thành phố chúng ta sẽ chìm trong biển nước. Nước đã dâng cách mặt đê từ 2-2,5 mét nữa.
Hãy chia sẻ để mọi người dân Thanh Hóa nắm bắt được thông tin.
Vì đâu nên nỗi. LŨ Ở TRONG LÒNG
From facebook: Ho Quang Vinh shared Quốc Ấn Mai‘s post.



Quốc Ấn Mai added 3 new photos.Follow
LŨ Ở TRONG LÒNG
Gần 80 người chết, còn nhiều người mất tích và vô số tài sản thiệt hại cho tới lúc này, chỉ trong một đợt lũ vài ngày. Mưa lũ về và những tang thương giống như một sự “mặc định” đều đặn hàng năm. Bài viết này không muốn nói về sự tang thương do mưa lũ mang lại mà là những “cơn lũ” khác vẫn đều đặn xảy ra mấy mươi năm nay.
Cơn lũ đầu tiên mang tên phá rừng. Tôi viết về phá rừng chục năm nay và nhận ra rằng ham muốn phá rừng sẽ không dừng lại. Nhưng món đồ gỗ đẹp đẽ và bằng gỗ xịn thể hiện đẳng cấp là nhu cầu có thực của một số người. Có cầu, ắt có cung. Và đầu nậu gỗ hay lâm tặc xuất hiện như một tất yếu. Và kiểm lâm của nước ta thì…
“Cơn lũ” đầu tư cao su một thời đã tạo ra những cánh rừng “không phải rừng”. Các tầng cây trở nên đơn điệu hơn với cao su và cỏ. Chúng cũng hút nước và giữ đất, giữ nước nhưng chắc chắn là kém hơn rừng nguyên sinh rất rất nhiều. Và nơi nào có “rừng” cao su hiện ra thì gần như hồ sơ gốc của nơi đó từng là rừng thật.
Cơn lũ tiếp theo là đầu tư thủy điện. “Làm thủy điện đầu tiên là làm gỗ. Sau đó là làm đường. Và cuối cùng mới làm điện.”- là khẳng định của một đại gia thủy điện (nay đã thoái vốn) tâm sự. Đừng ngạc nhiên nếu có những công trình thủy điện muốn (hoặc đã) được đặt giữa tim rừng. Sẽ có những “Con đường đâm thẳng tim rừng” (tên bài viết của tôi trên Sài Gòn Tiếp Thị năm 2012) xuất hiện.
Cơn lũ thứ tư mang tên quy trình xả lũ. Không người dân nào chạy nhanh hơn sức nước đổ về cả. Nhà cửa, tài sản, thú nuôi,… dĩ nhiên càng không. Và điệp khúc đúng quy trình vẫn được lặp lại hàng năm. Và những người dân mất mát tài sản hay thậm chí mất mạng vì xả lũ vẫn xuất hiện hàng năm.
Nhưng tất cả những điều ấy sẽ không xuất hiện nếu không có những “cơn lũ” cấp giấy phép hợp thức hóa phá rừng!
Và những “cơn lũ” vừa nêu tạo ra những cơn lũ khác: Cơn lũ di dân, cơn lũ (nghĩa đen) hàng năm, cơn lũ các đoàn cứu trợ, cơn lũ chi phí y tế và các gánh nặng xã hội, an ninh trật tự và quốc phòng,.v.v.. Nguồn lực đất nước vì thế mà suy yếu.
Và những nỗi đau lòng xót dạ cứ như lũ về…
Đều đặn, như sự im lặng của đám đông vô cảm và xu phụ quyền lực!
(Trong lòng bạn có cơn lũ nào không?)
Chú thích: Ảnh Google
Cá bè lại chết, dân bức xúc đổ cá ra quốc lộ
From facebook: Van Pham
Cá bè lại chết, dân bức xúc đổ cá ra quốc lộ
Quốc lộ 51 sau gần 3 tiếng đồng hồ bị ùn ứ do các hộ dân nuôi cá bè trên sông Chà Và đem cá đổ đường, đến 11g45 ngày 13-10 trật tự đoạn qua ngã ba Long Sơn (Vũng Tàu) mới được lập lại.

Mưa lũ trong 3 ngày, miền Bắc tang thương 46 người chết, 33 người mất tích, 30 người bị thương.
From facebook: Trần Bang added 5 new photos.
Mưa lũ trong 3 ngày, miền Bắc tang thương 46 người chết, 33 người mất tích, 30 người bị thương.
TTO: Trong số 46 người chết Hòa Bình có 19 người, Thanh Hóa 8 người, Nghệ An 6 người, Sơn La 6 người, Yên Bái 6 người, Quảng Trị 1 người.
Trong số 33 người mất tích Hòa Bình có 14, Yên Bái 12 người, Thanh Hóa 3 người, Sơn La 2 người, Nghệ An 1 người, Hà Nam 1 người.
Bên cạnh đó có 30 người bị thương ở: Yên Bái 10 người, Hòa Bình 8 người, Thái Bình 3 người, Nam Định 3 người, Sơn La 3 người, Hà Nam 2 người, Thanh Hóa 1 người.
Về tài sản, mưa lũ làm sập 317 nhà; hư hỏng, tốc mái 1.216 nhà; ngập 33.348 nhà; hư hại 83.862 ha hoa màu, thủy sản; sập 26 cầu ; chết 44.877 gia súc, gia cầm.
Các địa phương, cơ quan liên quan đã huy động 14.211 bộ đội, dân quân, lực lượng khác và 303 phương tiện khắc phục hậu quả. Kết quả đã di dời được 11.534 hộ, cứu được 10 người bị cô lập, gia cố được 1.200m đê, vận chuyển được 17 tấn gạo.
Về vụ 2 cán bộ của đồn Biên phòng Yên Khương, Thanh Hóa bị lũ cuốn trôi, mất tích lúc 18h45 ngày 10-10, trong ngày 12-10 lực lượng cứu nạn đã huy động 290 người tìm kiếm nhưng chưa có kết quả.
P/s ảnh Copy trên FB, báo TP, TTO





S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến: Berlin Wall và những bức tường lòng

Khi còn bị bức tường Berlin phân chia, dân Ðức hay kể câu chuyện giễu sau:
“Có một con chó chui tường từ Ðông sang Tây. Thấy khách lạ nên lũ chó bên Tây Ðức xúm xít lại, tíu tít hỏi thăm:
– Bên ấy có hội bảo vệ súc vật không?
– Có chứ.
– Có bác sĩ thú y không?
– Có luôn.
– Có thẩm mỹ viện và nghĩa trang dành riêng cho chó không?
– Có tuốt.
– Thế thì việc gì đằng ấy phải vất vả chui tường sang đây?
– Tại vì bên ấy chúng cấm không cho… sủa!”
Tháng Chín, 1989, bức tường Berlin bị đập đổ. Dân Ðông Ðức được giải phóng. Từ đây, người được quyền ăn nói tự do, và chó có quyền… được sủa.
Ngày 3 Tháng Mười, nước Đức thống nhất được 27 năm. Ngày ấy người dân Đông Đức chẳng hề đao to búa lớn, chẳng đòi lật đổ hay đa đảng, họ chỉ hô to: Chúng tôi là nhân dân! (Wir sind das Volk) và lịch sử đã sang trang.- Nguyễn Thọ
Sự thống nhất nước Ðức về thể chế, cũng như về nhân tâm, tuy không phải là một tiến trình toàn hảo nhưng có thể được coi như là ổn thỏa – ngoại trừ đối với một số người. Họ là những di dân đến từ Việt Nam, theo như tường thuật của Alisa Roth – qua bài báo “Bức Tường Ô Nhục Vẫn Ngăn Chia Người Việt,” như sau:
“Người Việt vẫn đang là nhóm Á Châu lớn nhất tại thành phố Berlin. Những nguời được mệnh danh là người Việt miền Tây là những người miền Nam Việt Nam, hầu hết là thuyền nhân mà trong những năm tiếp theo chiến thắng 1975 của Cộng Sản, họ đã đổ đến những vùng bây giờ là Tây Ðức.
Còn nguời Việt miền Ðông là những nguời đến Ðông Ðức vào thập niên 1960 và 1970 cùng với các công nhân xuất khẩu từ những quốc gia Cộng Sản đang phát triển tới làm việc trong các nhà máy.
“…Cái cộng đồng nhỏ bé này hãy còn duy trì sự chia cắt với hai thế giới, hai phương trời cách biệt. Những ý thức hệ – từng xé nát nước Ðức và nước Việt Nam ra làm đôi – hiện vẫn còn luân lưu mạnh mẽ tại nơi đây…”
Nó “mạnh mẽ” tới độ khiến một người dân bản xứ phải thốt lên rằng: “Bức tường Berlin nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây còn cao hơn cả bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức.” (“Berlin’s Divide Lingers For Vietnamese Expatriates Capital’s East – West Gap Reflects Cold War Past,” San Jose Mercury News, 12 Jul. 2002:A1/ Việt Mercury 12 Jul. 2002: 1 + 69. Trans. Nguyễn Bá Trạc.)
Nói như thế, nghe đã phũ phàng nhưng (vẫn) chưa… hết ý! Trong cuốn Tổ Quốc Ăn Năn của Nguyễn Gia Kiểng – ấn bản 2001, Paris, nơi trang 70 – tác giả còn trích dẫn nhận xét của một người ngoại quốc khác về dân Việt – như sau: “Ils ne s’aiment pas.” (Chúng nó không ưa nhau đâu).
Cha nội Parisien nào đó nói bậy bạ vậy mà… trúng phóc. Những phương tiện truyền thông và giao thông của thời hiện đại quả có làm cho trái đất nhỏ lại, và khiến cho loài người gần gũi với nhau hơn. Nhưng riêng với với dân Việt thì không. Nhất định là không.
Người ngoài có vẻ “hơi” ngạc nhiên về thái độ “rất kém thân thiện” của dân Việt đối với nhau, trên bước đường lưu lạc. Họ sẽ ngạc nhiên chết (mẹ) luôn nếu biết rằng những “bức tường ô nhục” tương tự hiển hiện khắp chốn, kể cả ở Việt Nam, chứ chả riêng chi ở Berlin.
Dù đất nước đã “thống nhất” từ lâu, dân chúng giữa hai miền Nam Bắc Việt Nam (rõ ràng) vẫn chưa gần nhau mấy. Đôi lúc, họ ăn ở cư xử với nhau cứ y như những kẻ phải sống trong một cuộc hôn nhân… cưỡng bách vậy.
Theo “truyền thống,” người Việt hay chia phe và họ thường nhìn nhau qua những “lỗ châu mai” từ những “pháo đài” của… phe mình. Họ hay gọi nhau là “tụi này” hay “tụi nọ” (tụi Công Giáo, tụi Phật Giáo, tụi Nam Kỳ, tụi Bắc Kỳ, tụi Trung Kỳ…). Gần đây, có thêm một “tụi mới” nữa – tụi… Bắc Cộng!
Và đó mới chỉ là những chuyện nhỏ, ở miền xuôi. Ở miền ngược, miền núi, hay còn gọi là miền cao, miền sơn cước (hoặc cao nguyên) thì còn nhiều chuyện… kỳ cục dữ nữa. Nơi đây, một phần dân tộc Việt vẫn chưa được nhìn nhận là người thường hay người Thượng. Họ bị coi là… “tụi mọi” và bị chính đồng bào mình (toa rập với cường quyền) cướp đoạt hết đất đai canh tác.
Nghèo đói quá hoá “sảng” chăng? Khổ cực quá, cùng quẫn quá, bị chèn ép quá nên đâm ra gấu ó, cấu xé lẫn nhau chăng? Không hẳn đã thế đâu.
Tại nước Ðức, ngay giữa một thành phố tự do và phú túc, “bức tường Berlin nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây (vẫn) còn cao hơn bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức” mà. Hơn nữa, như đã thưa, những bức tường lòng (ô nhục) tương tự hiển hiện ở khắp nơi chứ đâu có riêng chi ở Berlin.
Nơi đâu có người Việt quần tụ là tức khắc nẩy sinh những chuyện đố kỵ, chia cách, phân hoá, và đánh phá lẫn nhau túi bụi. Mỗi cộng đồng vẫn thường cần đến hơn một ban đại diện (dù tất cả những ban đại diện “dường như” không đại diện được cho bất cứ ai và cũng không mấy ai – thực sự- cần người đại diện).
Tương tự, mỗi hội đoàn đều có tới hai hay ba ông (bà) chủ tịch, dù cả hội đoàn đều không mấy ai biết rõ là họ hội họp lại với nhau để làm gì. Mọi tổ chức (không chóng thì chầy) nếu không vỡ tan tành thì cũng bể thành vài mảnh!
Người Nga có câu ngạn ngữ là nếu thiếu chó chăn, loài cừu không trở nên bầy đàn được. Cái khó của những cộng đồng người Việt hải ngoại là họ có dư loại chó này. Ðã thế, phần lớn, đều là… chó dại!
“Sự kiện vô vàn phi lý, cực độ vô nghĩa, và bất lợi không lường này, đang diễn tiến kết thành hiện tượng phân hoá hỗn loạn, phân liệt khắc nghiệt, chia rẽ trầm trọng giữa những cá nhân, nhóm cá nhân, cộng đồng người Việt” (Phan Nhật Nam, “Lời Khẩn Thiết Nhằm Chấm Dứt Hiện Tượng Phân Hoá”). Cũng theo tác giả bài báo vừa dẫn thì Cục Tình Báo Hải Ngoại, trực thuộc Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng Cộng Sản Việt Nam, là nguyên nhân gây ra những hiện tượng phân hoá tiêu cực kể trên.
Những nhân viên của Cục Tình Báo Hải Ngoại e không tài ba đến thế. Chợ chiều rồi. Chúng nó (nếu có) cũng chỉ lo đánh quả mà thôi và chuẩn bị để chạy thôi.
Thủ phạm không đến từ bên ngoài. Chúng phục sẵn trong “thâm tâm” của tất cả chúng ta.
Khi còn nhỏ, tôi nhớ là đã đọc ở đâu đó – qua lời kể của Schopenhauer – một câu chuyện ngụ ngôn mà nội dung (đại khái) như sau:
Có một mùa Ðông lạnh đến độ muốn tồn tại muôn loài đều phải xích lại thật gần nhau để truyền cho nhau hơi ấm. Chỉ riêng có loài nhím vì lông quá nhiều, quá nhọn và không cách nào thu lại được nên đành… chờ chết!
Dân Việt đang trải qua một mùa Ðông khắc nghiệt. Nếu chúng ta không vượt qua được những bức tường lòng hiện hữu, không xếp lại được những lông nhọn tua tủa tự mỗi người, và mọi phe nhóm đều nhất định “tử thủ” trong pháo đài của riêng mình thì (e) khó mà qua khỏi được cơn quốc nạn này. Vấn đề không phải là mùa Ðông sẽ kéo dài vô tận mà vì đất nước (cũng như lòng người) sẽ bầm dập, te tua, và tan nát, tanh bành – sau đó.

