Fb tràn ngập thông tin 29/10, hội cờ đỏ tập hợp khoảng 700 người ở địa bàn Nghệ an quê bác đang đến Giáo xứ Song Ngọc thuộc huyện Quỳnh lưu. Cộng đồng đang theo… dõi xem hội đoàn này đến làm gì và thái độ của chính quyền.
Có người nhận xét “Cách mạng văn hoá bên Trung quốc những năm 66-76 cũng bắt đầu bằng những vụ việc kiểu như thế này dẫn đến các cuộc bạo động, đấu tố và giết chết hàng chục triệu người. Có thể các thành phố và địa phương khác sẽ có những hoạt động tương tự “.
Đôi khi chúng ta cứ ngu ngơ, nghĩ rằng nước nào xâm lược mình là nó đem quân sang đánh, bắt dân mình làm nô lệ rồi hốt của cải tài nguyên của mình đem về nước nó. Với thời đại này thì muốn xâm lược ai, chẳng cần phải dùng quân, cứ dùng mưu thôi cũng đủ.
Cái Trung Quốc cần ở Việt Nam là một chính phủ thuần phục vô điều kiện, là những quan chức tham lam dốt nát, coi trọng cái ghế hơn vận mệnh quốc gia, là những chính sách đường lối đưa ra đều phải na ná nó, nó đi trước mình th…eo sau. Cái này nó đã có!
Trung Quốc cần ở Việt Nam một nền kinh tế bét nhè và phải phụ thuộc hoàn toàn vào hàng hoá hay công nghệ của nó. Vậy mỗi năm ta nhập siêu từ TQ hàng chục tỷ đô, các công trình quan trọng của đất nước cũng TQ trúng thầu, nền nông nghiệp – chăn nuôi của ta nó muốn thao túng thị trường lúc nào cũng được. Cái TQ cần cũng đã có nốt!
Trung Quốc cần ở Việt Nam một môi trường ô nhiễm và là cái bãi rác để TQ thải ra các công nghệ lạc hậu. Họ cần ở Việt Nam một nền giáo dục tụt hậu, suốt ngày cứ loay hoay với cải cách, cần nền giáo dục ấy tạo ra những con người vô cảm, sống phó mặc và thờ ơ với vận mệnh đất nước. Nền giáo dục ấy cũng triệt tiêu luôn tính sáng tạo, nó khiến người dân vất bỏ mọi giá trị đạo đức, mọi luân thường đạo lý để lao đầu vào kiếm tiền. Cuối cùng vì lòng tham mà người dân sẵn sàng giết nhau, và nó tung hoá chất độc hại ra bán để dân lấy đó làm vũ khí là đủ. Trung Quốc cũng cần ở Việt Nam một nền y tế coi trọng lương tháng hơn lương tâm, cần Việt Nam thành cái ổ ung thư, thành cái nôi của dịch bệnh. Họ cần những người Việt Nam ốm yếu và bệnh tật, suốt ngày chìm đắm trong thuốc lá, rượu bia.
Và quan trọng nhất, TQ cần có sự hiện diện của người TQ tại các vị trí chiến lược quân sự ở lãnh thổ Việt Nam. Họ muốn tự tung tự tác trên biển Đông, độc chiếm nó mà Việt Nam cũng chỉ phản ứng lấy lệ bằng các phát ngôn quan ngại từ bộ ngoại giao. Không có chuyện kiện cáo TQ ra quốc tế gì hết.
Tất cả những điều TQ muốn, họ đều đã có được, và những thứ họ có đó, nó thậm chí còn vượt xa kỳ vọng ban đầu mà họ từng đặt ra. Vậy Trung Quốc cần gì phải tốn viên đạn nào để chiếm được Việt Nam đâu. Họ dùng tiền và quyền lực làm mồi nhử để người Việt Nam tự dâng nó cho họ mà!
1.ĐCSTQ đưa tư tưởng của Tập vào điều lệ đảng: “XHCN đặc sắc TQ thời đại mới”, ngày 24-10-2017, tại Bắc Kinh, TQ.
2.Ngày 27/10/2017 xã Sơn Hải thông báo có hội cờ đỏ về Giáo họ Văn Thai, và hôm nay 29/10/2017 xuất hiện hội cờ đỏ “hoành tráng “ như “Hồng vệ binh thời đại mới” ngay gần Giáo họ Văn Thai, xã Sơn Hải, Quỳnh Lưu, Nghệ An.
…
Hai sự kiện trên xuất hiện theo thứ tự thời gian, và… “có biện chứng không”?
Nếu biện chứng thì nhân dân VN phải cảnh giác cao độ với nó, tránh xa chúng, bởi sự thô bỉ, trơ trẽn và tàn ác khủng khiếp của Hồng vệ binh với người dân TQ ở thế kỷ 20 đã làm cả thế giới căm phẫn và khinh bỉ.
Dân chúng Triều Tiên ngày càng bất mãn với ông Kim Jong Un nên đã lén tấn công các tượng đài họ Kim (Ảnh: Getty)
Triều Tiên có thể đang trên bờ vực của cuộc nội chiến vì người dân địa phương phẫn nộ nhắm tới những khu tưởng niệm và tượng đài tôn vinh các lãnh tụ họ Kim, Express đưa tin.
Lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong Un đã yêu cầu tăng cường an ninh tại các địa điểm như vậy để ngăn chặn các “thế lực thù địch” phá hoại những bức tượng và những bức tranh hoành tráng.
Số lượng các bức tranh và các bức tượng bằng đồng ngày càng nhiều để tôn vinh 3 nhà lãnh đạo họ Kim trong bối cảnh nhà lãnh đạo hiện nay đang cố gắng tìm kiếm sự nổi tiếng như cha và ông nội mình.
Nhưng với tình trạng nghèo khổ và nạn đói thường xuyên diễn ra trên đất nước, người dân đang giận dữ vì sự bất bình đẳng và ngày càng có những biểu hiện thiếu kìm chế với ông Kim và chính phủ của ông, theo Express.
Đặc biệt, người dân đang nản chí khi chính phủ tập trung nhiều nguồn lực hơn vào chương trình vũ khí hạt nhân và chiến tranh, trong khi dân chúng đang đói khát. Vì vậy, họ đã nhắm mục tiêu vào các di tích để bày tỏ sự phản đối.
Một công dân Triều Tiên nói với một cơ quan thông tấn Hàn Quốc rằng đèn an ninh hiện đang được sử dụng để ngăn chặn bất cứ ai tấn công các bức tượng hoặc các đài kỷ niệm khác.
Ông nói: “Các cơ quan liên tục nói rằng sử dụng đèn chiếu sáng các bức tượng và tranh vẽ của 3 vị tướng dòng dõi Núi Paekyu và giữ gìn cẩn thận để đảm bảo các phần tử thù địch không thể làm hỏng chúng”.
Các tượng đài Kim Jong Un, Kim Jong Il và Kim Il Sung là những nơi ‘thiêng liêng’ tại Triều Tiên. (Ảnh: Getty)
Và một chuyên gia Nhật Bản khẳng định những người bất đồng chính kiến Triều Tiên đang nhắm đến các bức tượng như là biểu tượng cho những vấn đề của đất nước.
Giáo sư Toshimitsu Shigemura của Đại học Waseda nói với Telegraph: “Đã có những báo cáo về những sự cố nhắm vào những bức tượng và di tích của gia đình Kim, đặc biệt là ở các vùng hẻo lánh của đất nước. Và so với quá khứ, những sự cố này đang trở nên thường xuyên hơn”.
Giáo sư Shigemura nói ông Kim đã mất sự ủng hộ của dân chúng Triều Tiên, đặc biệt là trong thế hệ trẻ.
“Chính quyền địa phương không có lựa chọn nào khác ngoài việc tăng cường an ninh xung quanh các di tích này bởi vì nó có thể làm cho công việc của họ trở nên tồi tệ hơn nếu các cuộc biểu tình bắt đầu lan rộng”, Giáo sư Shigemura nói.
“Các thế hệ trẻ hơn của Triều Tiên ít tôn trọng Kim Jong Un và chúng ta đang bắt đầu thấy biểu hiện đã đến với bề mặt. Mặc dù hứa rất nhiều, Kim Jong Un lại không có thành công đáng kể và mọi người biết điều đó. Mọi người đều muốn đủ ăn và có mức sống tốt hơn, họ không quan tâm đến vũ khí hạt nhân và tên lửa. Họ đang hỏi tại sao phải tiêu tốn rất nhiều tiền cho những thứ đó trong khi họ đang đói”, Giáo sư Shigemura nói thêm.
Có một điều rất hay mà người ta dễ thấy ở một xã hội luôn ra rả rằng mình rất thượng tôn pháp luật như ở Việt Nam.
Đó là cô gái lỡ tát anh CSGT một cái vào má thì cô ấy sẽ đi tù 9 tháng, còn anh cảnh sát cơ động lên gối khiến nam sinh hộc máu phải đi viện thì anh ta chỉ bị đình chỉ công tác.
Và Việt Nam luôn bảo với thế giới rằng, mình là nước rất tôn trọng nhân quyền, pháp luật được áp dụng nghiêm khắc cho tất cả, quan phạm tội phải xử nặng hơn dân vì họ làm luật mà lại phạm… luật.
Cuối cùng chốt lại một câu, luật ở Việt Nam như ccc, thế nên người dân sẵn sàng giết chết ngay tên trộm chó chứ không chờ đến luật pháp, và cán bộ thì vô tư ăn cắp của công tiền tỷ mà méo phải sợ ai vì cái bọn có thể xử mình chúng còn ăn cắp nhiều hơn cả mình.
Thế rồi như một luật lệ bất thành văn, luật chỉ dùng để trị dân đen, để thanh trừng nhau là chính chứ nó miễn nhiễm với những cán bộ biết ngoan ngoãn nghe lời..!
Ksenia Sobchak, 35 tuổi, là người dẫn chương trình kiêm diễn viên và người mẫu nổi tiếng tại Nga. Sobchak trở thành cái tên gây chú ý trong thời gian gần đây khi cô tuyên bố sẽ ra tranh cử ghế Tổng thống Nga trong cuộc bầu cử vào năm tới.
Sobchak là con gái của cố Thị trưởng St Petersburg Anatoly Sobchak – người từng tuyển ông Putin vào làm việc tại tòa thị chính thành phố trong thập niên 1990. Ông Anatoly Sobchak được xem là người thầy giúp Tổng thống Putin khởi đầu sự nghiệ…p chính trị.
Không chỉ có cha là chính trị gia, mẹ của Ksenia Sobchak, bà Lyudmila Narusova, cũng là một nghị sĩ tại hạ viện Nga. Sau khi tốt nghiệp từ Đại học MGIMO danh tiếng ở Moscow, Ksenia Sobchak trở thành MC của chương trình truyền hình thực tế Dom 2 và nhanh chóng gặt hái được thành công sau đó.
Đổi tiền nằm trong cái quyền của kẻ kiêu ngạo của đảng CSVN, liệu họ có muốn xóa sổ cái đảng của họ chăng ?
Cho dù kiêu ngạo tột đỉnh, mưu mẹo và lừa lọc tột đỉnh, nhưng họ sẽ không dám đổi tiền.
…
Tôi mong họ đổi tiền, và cái đảng của họ sẽ tiêu diêu miền cực lạc.
Dốt nát như tôi, còn biết tai họa của việc đổi tiền mà chính họ sẽ lãnh đủ mọi hậu quả, huống chi họ có hàng vạn tiến sĩ và thạc sĩ, không phải tất cả chúng nó đều ngu, …
Sức mạnh của đồng tiền đo lường sức mạnh nền kinh tế, chứ không thể đo lường sức mạnh nền kinh tế bằng giá trị đồng tiền mà ngân hàng cộng sản định giá sau khi đổi tiền.
Sức mạnh và nội lực kinh tế bây giờ đã khác hẵn những lần đổi tiền/cướp bóc tài sản nhân dân trước đây.
Và người dân cũng không ngu để nhà cai trị cộng sản lợi thế trong việc … đổi tiền.
Xem thêm:
– Liệu Việt Nam có nên đổi tiền để tạo thuận lợi cho giao dịch?
DÂN BỊ CẤM TIẾP CẬN BỆNH VIỆN NƠI 900 EM BÉ BỊ CTY SỮA ĐẦU ĐỘC.
NHƯNG CHÍNH QUYỀN & BÁO ĐẢNG THÌ ĐƯỢC VÀO CHỤP HÌNH PR.
Vì sao lại cấm gia đình và ng…ười thân tiếp cận các em bé nạn nhân? Giữa ngành giáo dục và cty tiếp thị sữa nói trên.. có liên quan và khuất tất gì cần che dấu trong vụ đầu độc gần 1.000 em bé ngay tại trường học như vậy?
Tin từ người địa phương: rất nhiều chuyến xe cứu thương đã cấp tốc chuyển những em học sinh ngộ độ nặng, hôn mê sâu, tính mạng nguy cấp… đến nhà thương Trung ương (tại thành phố Cần Thơ). Chưa có tin tức gì thêm về tình trạng của các em bé tội nghiệp này.
Chiều hôm qua, vô tình gặp mặt anh an ninh theo mình cách đây 5 năm ở quán ăn. Số là anh ko dc cắt cử theo mình nữa là vì mình vô tình biết nhà… anh ấy.
5 năm gặp lại, anh thay đổi nhiều, mập mạp hơn, trắng trẻo hơn.
Như “oan gia ngõ hẹp”, anh ấy cố tỏ ra như ko quen mình, cơ mà ánh mắt né tránh như sợ chạm phải ánh mắt người quen, sợ mình nhận ra. Như mọi khi, có lẽ, mình đã âm thầm ghi lại hình ảnh anh ấy. Nhưng lần này thì không. Trong đầu lúc đó nghĩ “chạm mặt nhau trong đời thường lúc anh còn đang ở phe thắng cuộc mà anh còn sợ thế này. Thế nhỡ mai này, thời thế thay đổi thì mặt mũi nào nhìn nhân dân anh nhỉ??”.
Vì sự thương cảm giữa con người với con người, tôi có thể sẽ xoá đi ký ức những gì các anh đã làm ko tốt với tôi, sẽ không trả thù các anh sau này để các anh còn có cơ hội làm người lương thiện.
Thật khó để làm người lương thiện khi lỡ sa chân vào đảng CS phải ko các anh??? Có bao giờ các anh nghĩ mình chẳng khác gì thằng Chí Phèo, muốn hét lên thật lớn “Tôi muốn lương thiện, ai cho tôi lương thiện???”
Nhiều người ngộ nhận, bảo rằng thời bao cấp, nghèo, đói nhưng bình đẳng, bình nguyền, xã hội tốt đẹp… Thực ra phải công nhận, Gi…áo dục là bình đẳng hơn cả, mọi học sinh đều không có phân biệt, trừ khi vào đại học… Y tê cũng bình đẳng, nhưng có bệnh viện Việt Xô riêng cho cán bộ có phiếu C trở lên… Giai tầng xã hội lúc đó được thể hiện qua tem phiếu. Có mấy câu ca dao khái quát tài tình qua các loại CHỢ:
Tôn Đản là chợ vua quan,
Vân Hồ là chợ trung gian nịnh thần,
Đồng Xuân là chợ thương nhân,
Vỉa hè là chợ nhân dân anh hùng!
Lúc đó người nông dân và buôn bán tự do (tiểu thương) là khổ nhất. Nông dân làm ra lương thực, thực phẩm, nhưng là những người đói, rách nhất, vì bị thu mua hết sản phẩm và không có tem phiếu (Xem Cái đêm hôm ấy đêm gì?, thì biết). Tiểu thương thì bị gọi khinh miệt là “con buôn”, “con phe”, luôn bị phòng thuế, CA kiểm tra, săn lùng như tội phạm, phải luồn lách trăm mưu, ngàn kế.Trong khi đó các cô Mậu dịch viên nhà nước thì quyền thế hơn mọi loại cán bộ. Tết đến Phiếu A, B, C được phân phối giò, chả, bánh kẹo…. Còn phiếu Đ, E, phiếu trẻ con, “ăn theo” cũng hơn ngày thường vài tí. Trong gia đình, Mẹ là Công nhân, được 20 kg gạo, bố Kỹ sư (lao động trí óc) được 13kg gạo; con SV 15kg gạo. .. Mẹ là oai nhất: Giai cấp tiên phong, lại Gạo, thịt cũng nhiều hơn…
Giáo viên Văn, Toán… chỉ 13kg gạo, GV THể Dục được 20kg gạo, vì vận động cơ bắp nhiều… Vì thế mới có câu:
Dạy Toán – Học Văn – Ăn Thể dục!
Chuyên phân phối hàng hóa mới bi hài. Lúc đó ngoài tem phiếu cố định, các cơ quan có bộ phận “Đời sống” lo chạy vạy ngược xuôi, kiếm thêm nguồn hàng cho CBCNV. Cả Viện đang “nghiên cứu”, thấy ai đó reo lên: “Căng tin về rồi”, thế là tất cả ùa ra xếp hàng…
Không hiểu sao, cái gì cũng thiếu. Đến Muối, Rau muống, băng vệ sinh của chị em cũng phải phân phối. Cách phân phối ngoài tem phiếu, ở đơn vị cơ sở thường “bốc thăm”. Người không nghiện, có khi bốc được thuốc lá, bán lại cho người nghiện; người không râu, bốc được dạo cạo râu, để lại cho anh nhiều râu… Thế là có câu:
CÁI CỨT GÌ CŨNG PHÂN/ PHÂN THÌ NHƯ CỨT!
Thời bao cấp, với đại đa số nhân dân, cái gì cũng thiếu, cùng thèm khát, ước ao…
Lúc đầu còn ao ước: Một yêu anh có Seico (đồng hồ Nhật)/ Hai yêu anh có Peugeot cá vàng (Xe đạp máy của Pháp)/ Ba yêu nhà cửa đàng hoàng/ Bốn yêu hộ khẩu vững vàng Thủ đô…
Sau hạ mức ước muốn thê thảm:
Một yêu anh có may ô
Hai yêu anh có cá khô ăn dần
Ba yêu có nước rửa chân
Bốn yêu sổ gạo, tháng 1 lần được mua…
Có lẽ đây là kết quả của đường lối kinh tế: “Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng”!
27/10/2017
MVT
Báo cáo khai man lý lịch từ năm 2004 đến nay (trình độ lớp 9 mà lại có bằng Cử Nhân) mà vẫn thăng chức làm viện trưởng viện kiểm sát. Vậy mới thấy Đảng còn dung dưỡng trong tay một bầy trộm cướp.
Chủ Tịch Quốc Hội CSVN Nguyễn Thị Kim Ngân. (Hình minh họa: Minh Hoang/AFP/Getty Images)
“Tôi đã từng rất ngạc nhiên khi được biết quyền tự do đi lại và cư trú, đặc biệt là quyền tự do xuất nhập cảnh dành cho chính công dân Việt là điều kiện tiên quyết mà chính phủ Việt Nam phải chấp nhận để nhận được các khoản vay từ World Bank.” Tôi nghe thạc sĩ Trần Kiên nói vậy, và cũng “ngạc nhiên” không kém.
Một chế độ gồm toàn khuôn mặt thớt.-Phan Huy
Hóa ra tại vì World Bank nên nhiều câu ca dao (mới) của Việt Nam đã chóng bị thời thế vượt qua, và sắp chìm vào quên lãng:
Trăm năm trong cõi người ta Ở đâu cũng được đi ra đi vào Xa xôi như xứ Bồ Ðào Người ta cũng được đi vào đi ra Ðen đủi như An-Go-La Người ta cũng được đi ra đi vào Chậm tiến như ở nước Lào Người ta cũng được đi vào đi ra Chỉ riêng có ở nước ta Người ta không được đi ra đi vào
Sau khi được đi đứng lung tung thì lắm kẻ lại sinh tật ăn nói rất linh tinh. Hồi năm 2014 – sau chuyến du lịch Âu Châu – trong một cuộc phỏng vấn dành cho BBC, nhà văn Bùi Ngọc Tấn phát biểu (đôi điều) không mấy tốt đẹp về đất nước:
“Tôi sang Châu Âu, tôi quan sát dáng người đi, nét mặt của họ khác dân mình lắm. Bên nhà chúng ta vừa đi vừa nghĩ mưu, thành ra ấn tượng nhất cho tôi là sự tự tin của bước chân, nét mặt người bên đó. Đi thì mới biết mình bị mất những gì.”
Mới đây, diễn viên Hồng Vân cũng thế:
“Người dân Nhật được hưởng chế độ an sinh tuyệt vời nhất… Chỉ thương người dân Việt Nam mình được hưởng toàn những điều giả dối.”
Chả riêng gì ông nhà văn, hay bà nghệ sĩ, ngay cả mấy cô bán hàng rong cũng ăn nói linh tinh thấy mồ luôn – theo tường trình (“Tâm Tình Của Hai Phụ Nữ Việt Bán Hàng Tại Thái”) của phóng viên Chân Như, RFA, từ Bangkok:
“Chính quyền Thái họ đối xử tương đối tốt. Chị có coi trên mạng cảnh nhiều người bán hàng rong ở Việt Nam, thấy phức tạp hơn so với bên đây nhiều, bên này họ nói vậy thôi chứ họ bắt vào thôi rồi họ phạt ít trăm Bath thôi, chứ họ không thu giữ gì cả. Chứ không phải như bên mình đâu, chị coi trên mạng cảm thấy thương người bán hàng rong như chị lắm. Bên này cảm thấy thích hơn, tốt hơn.”
Hễ cứ có dịp bước chân ra nước ngoài là dân Việt đều “biết mình bị mất những gì.” Tổ quốc nhìn từ xa khiến ai cũng ai cũng phải ái ngại – trừ qúi vị lãnh đạo đất nước:
-Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết: “Ngày nay, chúng ta ngẩng cao đầu, sánh vai cùng cường quốc…”
-Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang :“Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.”
-Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân: “Đất nước này được như thế này, ngẩng mặt lên nhìn với bạn bè năm châu bốn biển như thế này, vai trò vị thế như thế này đó là do chúng ta duy trì được sự ổn định chính trị và trật tự an toàn trong cả nước.”
Ông nhà văn, bà nghệ sĩ, cô bán hàng rong đều là những nhân vật mà ai cũng có thể nhận diện hay sờ mó được. Chớ “bạn bè bốn biển năm châu” thì thiệt khó biết là thằng cha hay con mẹ (rượt) nào, và “bạn bè quốc tế ngưỡng mộ chúng ta” gồm những ai (e) cũng là điều khó đoán.
May mà có cuộc bầu cử lãnh đạo UNESCO vào ngày 10 Tháng Mười vừa qua. Kết quả, theo BBC: “Tuy được báo chí truyền thông Việt Nam đánh giá cao sau cuộc phỏng vấn ứng tuyển hồi Tháng Tư, Đại Sứ Phạm Sanh Châu của Việt Nam chỉ giành được 2 phiếu bầu, thấp nhất cùng hạng với Azerbaijan.”
Cũng BBC, hai ngày sau, buồn bã cho hay: “Việt Nam rút khỏi cuộc đua lãnh đạo UNESCO.”
“Nói về phương diện văn hóa, chúng tôi nghĩ là (Việt Nam) không có đủ khả năng nói chuyện văn hóa với các nước trên toàn thế giới. Tôi không bàn đến cá nhân ông ứng cử viên mà tôi chỉ nói là chế độ Cộng Sản hiện nay không có đủ tư cách, không có đủ khả năng nói chuyện về văn hóa đối với toàn cầu và thế giới.”
Đã thế, trên trang RFA, nhà báo Trương Duy Nhất còn hân hoan ra mặt:
“Mừng. Khi hay tin Phạm Sanh Châu chỉ được vỏn vẹn 2 phiếu, là một trong hai ứng viên ít phiếu nhất cuộc bầu vòng một cho chiếc ghế tổng giám đốc UNESCO. Có lẽ không chỉ riêng tôi. Nhiều, rất nhiều người Việt không giấu nổi sự vui mừng…”
Trong số “nhiều người Việt” này, chắc chắn, không có ông qúi vị lãnh đạo CSVN. Có lẽ, họ đều hơi “ngỡ ngàng” khi biết sự thực là bạn bè bốn biển năm châu hay bạn bè quốc tế, té ra, không “ngưỡng mộ chúng ta” gì ráo.
Bằng chứng mới nhất không chỉ ở vỏn vẹn hai phiếu bầu cho ông Phạm Sanh Châu mà còn ở thái độ lạnh nhạt của Ngân Hàng Thế Giới (WB) trước những lời nài nỉ “xin hỗ trợ” của ngài thủ tướng, vào hôm 20 Tháng Chín vừa qua. Thái độ của ông Nguyễn Xuân Phúc, tuy có hơi trơ tráo, nhưng hoàn toàn không sai lệch, so với cung cách và truyền thống lãnh đạo của giới “chính khách Việt Nam” – theo nhận xét của Tiến Sĩ Nguyễn Văn Tuấn:
“Việt Nam cũng là nước chuyên xin xỏ: suốt năm này sang năm khác, quan chức Việt Nam ngửa tay xin viện trợ từ rất nhiều nước trên thế giới. Xin nhiều đến nỗi có quan chức nước ngoài phàn nàn nói ‘Sao chúng mày nói là chúng mày rất thông minh và cần cù mà cứ đi xin hoài vậy. Dân xứ tao phải làm lụng vất vả mới có tiền cho chúng mày.’ Thật là nhục…”
Bị xỉ vả tới cỡ đó, nói nào ngay, cũng chưa “nhục” mấy. Nhà văn Trần Đĩnh còn dẫn lời của một vị quan chức ngoại giao Ba Lan (nghe) còn nhục nhã hơn nhiều: “Với chúng mày tốt nhất là đưa chúng mày ra một hòn đảo hẻo lánh giữa Thái Bình Dương rồi thế giới góp tiền nuôi và mọi người nhờ thế mà được yên ổn.”
Chả biết đến khi nào “thế giới” mới thực hiện được giải pháp “một hòn đảo hẻo lánh giữa Thái Bình Dương” cho Việt Nam để “mọi người nhờ thế mà được yên ổn” hơn? Trong khi chờ đợi, tôi xin có một lời đề nghị nhỏ, rất nhỏ và cũng rất dễ thực hiện, là từ nay xin qúi vị lãnh đạo đất nước (làm ơn) nổ nhỏ bớt lại chút xíu – mỏng mỏng thôi – cho nó đỡ kỳ.
Đẩy cả một dân tộc đến bước đường cùng, đến độ phải xin ăn để sống qua ngày mà Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân vẫn thản nhiên “ngẩng mặt lên nhìn bạn bè năm châu bốn biển” thì quả đúng là đồ mặt thớt.