Đến giờ phút này, tôi có thể tin chắc rằng đó là sản phẩm của cả hệ thống chính trị và cũng chính cả hệ thống chính trị chống lưng cho cái gọi là hội liên minh cờ đỏ. Bởi vì chúng được phép dùng cả quốc kỳ làm hội kỳ, thì không lý nào mà không được sự hậu thuẫn của cả hệ thống chính trị đứng phía sau.
Hãy nhớ lại ngày 15 tháng 7, nhóm ôm biển Bình Thuận của chúng tôi chỉ có vài người, cuộc tuần hành ôm biển diễn ra trong im lặng chưa đầy 60 thì đã bị rất đông lực lượng hỗn hợp, ô hợp trấn áp, giam giữ đến 12h đêm mới thả về sau khi thu giữ toàn bộ giấy tờ tùy thân và smartphone của chúng tôi.
Về tính chất của vụ việc đang diễn ra này, nó có thể phạm vào hành vi được quy định tại điều 342 bộ luật hình sự. Hành vi phạm vào tội chống lại nhân loại. Nếu không có sự hẫu thuẫn của cả hệ thống chính trị thì sẽ không bao giờ có cuộc tụ tập gây rối với quy mô lên đến 700 người như thế, và đặt biệt là quốc kỳ được sử dụng như hội kỳ.
TIẾP TỤC CẬP NHẬT VỀ CỜ DỎ DIỄN MỸ “MÁU NGƯỜI DÂN ĐÃ ĐỔ”
#TNCG – Hiện tại nhóm cờ đỏ vẫn đang tập trung bao vây quanh làng giáo xứ Đông Kiều, trên các lối đường… dẫn vào xứ.
Được tin ông cố Cụ của Linh mục Nguyễn Ngọc Ngự cùng bà con xứ La Nham, Nghi Yên, Nghi Lộc đã đến giáo xứ Đông Kiều để đồng hành cùng giáo bà con và đón Ngài.
16 giờ 35 phút, cờ đỏ Diễn Mỹ vẫn bao vậy bà con.
Người dân ở đây chia sẻ: “Chúng tôi sợ tối nay, dân cờ đỏ lại tiếp tục đến xứ để quậy phá dân làng”
Đến 17 giờ Linh mục vẫn chưa về được giáo xứ, vì chiều nay tại xứ cũng có thánh lễ. Hiện tại sau khi được nhà cầm quyền Diễn Mỹ đưa Ngài về xứ Đông Tháp vào khoảng 15 giờ 30 đến nay vì tình hình đang phức tạp nên Ngài chưa thể về xứ Đông Kiều được.
Trong ngày hôm nay đã có một số người bị đánh điển hình như ông Thống ở họ Đức Thinh, xã Diễn Hải bị người dân đánh đạp dã mam bằng gộc, bằng đá… trong khi đó có sự chứng kiến của công an xã Diễn Mỹ.
Ông Thống chia sẻ: “Tôi từ xã Diễn Hải đi ngang qua xã Diễn Mỹ thì bị một số người chặn lại đánh, họ bảo tôi là người công giáo. Có một phụ nữ còn bảo thằng này là người công giáo ở Diễn Hải đánh chết cha nó đi…”
Mong mọi người tiếp tục cầu nguyện cho cha xứ và giáo dân xứ Đông Kiều.
Dung túng, kích động hội cờ đỏ phỉ báng tôn giáo, kích động hằn thù Giáo dân Công giáo là bước đi nguy hiểm của nhà cầm quyền toàn trị hiện nay, đó chỉ có thể là âm mưu xuất phát từ kẻ thù truyền kiếp phương Bắc và tay sai chúng ở VN. Chúng muốn VN có chiến tranh tôn giáo, để người VN tự tiêu diệt lẫn nhau cho chúng dễ bề xâm chiếm, nô dịch cả Đất nước VN ?
Nếu nhà cầm quyền không bảo vệ được an ninh cho người dân lương thiện, đó là bảo vệ Quyền bất khả xâm phạm thân thể, nhân phẩm của người dân, Quyền tự do của người dân trong đó có tự do tôn giáo, quyền tự do biểu đạt ôn hòa của người dân… thì còn xứng đáng cầm quyền nữa không?
Một điều đáng báo động trong xã hội Việt Nam hiện nay là dân Việt tự thích nghi với tội ác chứ bản thân họ không có khả năng đấu tranh loại bỏ cái xấu. Nếu trong một quốc gia luôn có lực lượng đông đảo những người luôn mạnh mẽ chỉ trích chính quyền, và thậm chí phản ứng gay gắt với những tiêu cực chính quyền thì đấy là phúc cho một đất nước. Nếu ngược lại, đấy là họa.
Tại Việt Nam, lực lượng phản biện quá mỏng. Trên Facebook đếm đi đếm lại cũng bao nhiêu khuôn mặt kể tên không sót. Như ta biết, với dân số gần trăm triệu, chỉ cần 1‰ là có một vạn người lên tiếng. Cỡ này thì cũng cho sức mạnh đáng kể, thế nhưng thực tế không đào đâu ra lượng người đối lập như vậy. Dân đông mà thành phần tiến bộ lác đác, điều đó có nghĩa là phản ứng của họ như muối bỏ biển. Chính những kẻ im lặng đã kéo đất nước này trở nên ù lì không chịu phát triển.
Trong các loại phản ứng, thì phản ứng bằng lời lẽ phân tích phản biện là một hình thức phản ứng nhẹ nhàng nhất và hữu ích nhất cho chính quyền. Vì nếu biết cầu tiến, chính quyền có thể dựa vào đó mà điều chỉnh chính sách. Nếu ai đọc báo ở cả 2 lề, thì lề dân luôn có phân tích xác đáng hơn, họ chỉ ra gốc gác vấn đề không e ngại. Điều này cực kỳ quý giá cho một chính quyền có thiện chí. Thế nhưng với chính quyền này thì chính điều đó là điều mà họ căm thù nhất. Thái độ của kẻ quản lý đất nước mà như thế thì vô cùng nguy hiểm.
Như kẻ vừa háo danh vừa võ biền, CS là chính quyền vô năng nhưng thích thiên hạ tung hô. Họ không bao giờ biết cầu thị, họ căm ghét sự chỉ trích và thích dùng vũ lực với ai chỉ trích mình. Loại chính quyền này không thể buộc họ lắng nghe chỉ bằng lẽ phải. Để họ lắng nghe thì vừa có lẽ phải vừa có áp lực. Mà lực lượng phản biện quá mỏng lấy đâu ra áp lực buộc họ thay đổi? Thế nên đất nước cứ lao dốc không phanh. Hiện tại những lời nói phản biện tác động vào chính quyền này vô cùng hạn chế, vì kẻ lưu manh không nói lý lẽ. Vì thế mà việc phản biện hiện giờ chỉ có tác dụng khai dân trí là chính.
Sự tự tung tự tác của chính quyền này đã làm đất nước tan hoang, nợ nần ngập đầu, sưu cao thuế nặng bủa vây là đều có nguyên nhân gốc là sự im lặng từ người dân. Sự im lặng là an toàn ư? Nếu hôm nay bạn im lặng cho qua chuyện thì cái họa đó nếu chưa kịp đổ lên đầu bạn thì nó sẽ đổ lên đầu con cháu bạn mà thôi, không chạy đâu cho thoát.
Chính quyền này biết dân nhu nhược nên nó giở thói lưu manh không cần che đậy. Những sai phạm nghiêm trọng, những tội ác tày trời cứ xuất hiện liên tục nhưng lần lượt bị chôn vào quên lãng theo thời gian. Nếu anh đứng trên võ đài mà nhu nhược không phản đòn thì anh sẽ bị đối phương đánh tới tấp cho tới lúc ngã quỵ. Bị đánh nhiều quá thì anh cũng sẽ chả nhớ nổi đối phương đã đánh anh bao nhiêu đấm. Tương tự như vậy, hiện giờ dân cứ chịu đựng mặc cho chính quyền này cứ đấm cứ siết cổ nên cuối cùng dân chẳng nhớ nổi cú đánh cú đấm nào trong quá khứ.
Năm ngoái Formosa đền 500 triệu USD cho ngư dân, chính quyền đã chìa tay nhận thay không thèm hỏi ý kiến ý cò nạn nhân gì ráo. Và giờ này thì số tiền đó về đâu? Chẳng ai biết và cũng chẳng còn ai quan tâm. Năm ngoái chính quyền cho xả lũ 5 đợt, cuốn trôi 100 nhân mạng và thiệt hại 8.500 tỷ đồng. Thế thì đã sao? Giờ dân cũng quên mất. Nói chi đâu xa, thủy điện Hòa Bình xả lũ cướp mất 128 sinh mạng và thiệt hại nhiều ngàn tỷ, vậy mà dân cũng quên dù thảm họa chỉ như mới hôm qua. Rõ ràng sự đòi hỏi của người dân đã bị tê liệt. Mà tê liệt thì đất nước này chẳng khác nào kẻ bất toại đang liệt giường thì sao có thể vươn lên nổi?
Dân cứ cố chịu đựng rồi quen với áp bức, chính quyền ỉ vào đó gia tăng thêm áp bức, rồi dân cũng lại quen mức độ áp bức cao hơn. Khi chính quyền gây tội ác dân ứ lên vài tiếng rồi chìm vào quên lãng, rồi chính quyền lại gia tăng thêm tội ác, sau đó dân cũng để chìm vào quên lãng. Cứ thế chính quyền tự tin leo thang sự áp bức, và cứ như vậy dân cũng tăng khả năng chịu đựng như con ếch luộc. Dân cứ lùi bước sau mỗi lần chính quyền lấn tới như giải pháp “an toàn” đầy ích kỷ . Chính vì thế mà xã hội Việt Nam cứ lùi ngày một sâu về thế giới man rợ của xã hội loài người thời sơ khai.
Nhìn tình cảnh này liệu chúng ta có an tâm để ĐCS tự tung tự tác không? Nếu nghĩ sâu một chút, chúng ta thấy tình hình rất đáng ngại. Vai trò của ĐCS cần phải kết thúc vào một lúc nào đó để đất nước này còn con đường phát triển, nếu không thì sẽ không biết mảnh đất chữ S này sẽ đi về đâu. Bởi vì khi áp lực nào chúng ta cũng chịu đựng tốt thì điều đó có nghĩa là CS sẽ dám làm những việc táo tợn nhất, kể cả bán nước.
Vậy nên xin mọi hãy thức tỉnh. Chúng ta không thể chịu mãi được đâu, vì chịu đựng là đức tính của kẻ nô lệ. Dân tộc chỉ biết chịu đựng thì dân tộc đó chỉ xứng vị trí nô lệ thôi. Phải thay đổi để khỏi bị đẩy thành một dân tộc nô lệ vĩnh viễn trước khi quá muộn.
VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI là tập 2 của bộ phim phóng sự tài liệu VƯỢT QUA NỖI SỢ HÃI do Helena Lee và nghệ sỹ Kim Chi cùng các cộng sự và một số công chúng ở trong và ngoài nước cùng thực hiện.
VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI mang đến cách nhìn mới cho những người dân trong nước về quyền con người thông qua đời sống xã hội và chính trị của một nước tư bản và dân chủ – Nước Mỹ.
VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI cho bạn thấy được sự trái ngược của hai thể chế, hai đất nước ở hai phía của địa cầu, Mỹ và Việt Nam nơi mà quyền con người được thực hiện theo hai chiều hoàn toàn khác biệt.
VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI cũng chỉ ra những sự đối lập giữa lối suy nghĩ của những người dân tiến bộ so với tư tưởng lối mòn, sáo rỗng và các chính sách đi ngược lại với nhân dân mà chính quyền cộng sản Việt Nam đã ra sức quảng bá và áp đặt trong 80 năm qua.
VIỆT NAM CẦN THAY ĐỔI và sự thay đổi đó cần phải được bắt đầu đến từ sự nhận thức của người dân đối với quyền con người. Đấu tranh cho quyền con người là một phần tất yếu của luật tiến hoá nhân loại.
“Biển đã chết và Rừng cũng đã hết…”!: So sánh bản đồ về tài nguyên rừng dưới đây của Việt Nam từ năm 1943 cho đến ngày nay sẽ thấy sự tàn phá rừng tan hoang không còn lại gì do cộng sản VN gây ra trong suốt thời gian chúng cầm quyền…
Đau đớn nhất của một công dân sinh ra và sống ở đất nước “được cho” là độc lập tự do. Nhưng khi đi du lịch tp biển ở ngay chính quê hương mình mà bàng hoàng cứ tưởng đi nhầm đường sang bên kia biên giới.
Đi từng người hỏi anh/chị có ai biết tiếng Việt không chỉ được đáp lại bằng cái ngôn ngữ vừa “lạ” vừa như “cứa vào lòng tự tôn dân tộc”.
Tui đi lạc đường sang nước khác rồi, chả phải Việt Nam.
…
Người Tàu ở khắp nơi trên tp Biển Nha Trang, từ bãi biển đến các quán ăn, trên đường đi và họ tràn vào chiếm luôn trong siêu thị thành phố. Đâu đâu cũng có biển Tàu chữ Tàu, người Việt cũng nói tiếng Tàu để phục vụ dịch vụ….
Và quái lạ, ở đây còn có 1 nhà hàng rất to vừa chữ hoa & chữ Việt: nhà hàng THÀNH ĐÔ XƯA.
Đau đớn nhất của một công dân sinh ra và sống ở đất nước “được cho” là độc lập tự do. Nhưng khi đi du lịch tp biển ở ngay chính quê hương mình mà bàng hoàng cứ …tưởng đi nhầm đường sang bên kia biên giới.
Đi từng người hỏi anh/chị có ai biết tiếng Việt không chỉ được đáp lại bằng cái ngôn ngữ vừa “lạ” vừa như “cứa vào lòng tự tôn dân tộc”.
Tui đi lạc đường sang nước khác rồi, chả phải Việt Nam.
Người Tàu ở khắp nơi trên tp Biển Nha Trang, từ bãi biển đến các quán ăn, trên đường đi và họ tràn vào chiếm luôn trong siêu thị thành phố. Đâu đâu cũng có biển Tàu chữ Tàu, người Việt cũng nói tiếng Tàu để phục vụ du lịch….
Và quái lạ, ở đây còn có 1 nhà hàng rất to vừa chữ hoa & chữ Việt: nhà hàng THÀNH ĐÔ XƯA.
Sinh viên Phan Kim Khánh. (Hình: Facebook Nguyễn Ngọc Nam Phong)
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe người này gọi người kia là cái thứ “đầu bò” hay đầu “bã đậu.” Mới đây, lại học thêm được một từ ngữ nữa – “đầu gỗ” – qua trang Facebook của Luật Sư Lê Luân:
“Khi nghe đến hàng trăm nghìn những sinh viên trẻ Hồng Kông, rồi hàng chục vạn người trẻ Nam Hàn xuống đường biểu tình phản đối lãnh đạo cao nhất của chính quyền nước họ phải từ chức và chịu điều tra độc lập, phải trao trả quyền lực độc lập về cho nhân dân, tôi thấy đau đớn cho sự im lặng trong thân phận bé mọn của giới trẻ và sinh viên Việt Nam mình.
Hôm nay, sinh viên luật ở Mỹ lại có một hành vi chính trị được coi là quyền đương nhiên đến mức bình thường của một con người mà bất kỳ một công dân Hoa Kỳ nào cũng đều có thể thực hiện – họ chung tay đâm đơn kiện tân Tổng Thống Donald Trump ra toà án để chống lại sắc lệnh vừa mới ban hành của ông ấy khi họ cho rằng nó có dấu hiệu vi phạm vào Hiến Pháp nước này…
Tuổi trẻ và thế hệ trẻ của chúng ta đang ở đâu và làm gì? Họ học gì và nói gì với nhau trên tổ quốc đầy thương tổn và ngày càng khánh kiệt này?
Họ chỉ lo mưu cầu đời mình mà không tính dựng xây đất nước. Họ không hiểu giá trị của họ nên thành ra trở nên như những công dân đầu gỗ trên mảnh đất quê hương dung dưỡng chúng.”
Con yêu bố mẹ những người quan trọng nhất trong cuộc đời này. Có lỡ sau này con gặp điều gì trắc trở, bố mẹ hãy vững tin vào con nhé. – Phan Kim Khánh
“Theo thống kê, 80% số cử nhân tốt nghiệp (thất nghiệp) đi làm xe ôm hoặc công việc phổ thông khác. Thế là chúng ta đào tạo ra một lũ vô dụng và đất nước thì không cần nguyên khí để phát triển nên mới để lực lượng hùng hậu đó đi làm công việc chân tay.
Tôi vẫn gọi những con người đó là những đứa trẻ và những công dân đầu gỗ. Bởi họ rất an phận thủ thường, chỉ cốt tìm việc lương ba cọc ba đồng hoặc bạ việc gì làm việc đó, không biết đến tình hình xã hội và đấu tranh để giành cơ hội sống tốt cho mình và tương lai con cháu mình.”
Những đứa trẻ đầu gỗ quả là có hơi nhiều nên tôi tận tình chia sẻ nỗi phẫn nộ, và đắng cay, của Luật Sư Lê Luân về hiện tượng đáng buồn này. Tuy nhiên – tưởng cũng cần phải nói cho rõ lẽ – Việt Nam không phải là Hồng Kông, Nam Hàn, hay Mỹ. Thanh niên ở xứ sở này nếu không chịu sống “im lặng trong thân phận bé mọn,” không chịu “an phận thủ thường,” và lại quan tâm “đến tình hình xã hội” thì e là họ sẽ gặp phải không ít chuyện phiền hà – lôi thôi lắm, lôi thôi lâu, và (dám) lôi thôi lớn.
Xin đan cử một thí dụ. Trường hợp của sinh viên Phan Kim Khánh:
“Tôi sinh ra ở làng quê nghèo, nơi mà những người thân của tôi phải dậy từ sớm trước cả tiếng gà gáy, để rồi ra đồng cấy cày, những người như bố tôi thì đi xây, đi sửa những ngôi nhà nhỏ…! Họ là những người vất vả nhất mà tôi từng thấy thế nhưng tôi cũng thấy họ là những người nghèo nhất mà tôi từng gặp.
Tôi sinh ra ở nơi mà mỗi người trẻ như tôi được đi học đại học là niềm vinh dự cho cả gia đình dòng họ. Làng tôi nhiều người học giỏi, thanh niên học từ trường danh giá cho tới những đại học bình thường, từ những ngành học ‘hot’ cho tới những ngành học mà nghe tới đã không muốn học…! Họ học giỏi và ra được trường, nhưng họ chẳng xin được việc.
Tôi đi học, được chơi với những người bạn mới, họ đưa tôi đi tới những nơi sang trọng mà ở quê tôi chỉ nghĩ nó tồn tại trong phim, họ đưa tôi đi ăn những món ăn đắt tiền nếu quy giá cũng bẳng cả đàn gà bà tôi nuôi mỗi năm. Họ cho tôi những lọ nước hoa mà tôi vừa dùng vừa thấy tiếc mùi hương giá cả cân gạo. Tôi thường cau mày mỗi khi ngồi lại và nghĩ, giá như người dân quê tôi được hưởng thụ những thứ đó, chỉ 10% thôi thì có thỏa cái công họ làm lụng vất vả không?
Tôi yêu chính trị, bạn bè tôi nói tôi là chính trị gia, là người có ước mơ vĩ đại này nọ…! Nhưng với tôi, làm chính trị không phải để đạt được cái gì to tát như đại biểu Quốc Hội, bộ trưởng, chủ tịch này nọ…! Với tôi làm chính trị là đơn giản là san cho con đường của các em nhỏ tới trường được dễ dàng, cho đất cày của bà con nông dân quê tôi được mền lúa cấy lên tươi tốt. Đơn giản là cho người với người sống yêu thương nhau…!”
Chỉ “đơn giản” thế thôi nhưng với chế độ hiện hành ở Việt Nam thì sinh viên Phan Kim Khánh là kẻ có vấn đề. Vấn đề là em sở hữu đầu người (thay vì đầu gỗ) nên đã bị bắt giữ “về tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam” – theo như tin loan của báo Nhân Dân, số ra ngày 23 Tháng Ba.
Nhà văn Nguyễn Tường Thụy vừa cho biết thêm:
“Ông Phan Văn Dung, bố của Phan Kim Khánh, vừa cho tôi biết qua điện thoại, sáng nay, 12 Tháng Mười, tòa án Thái Nguyên gọi điện cho ông. Họ thông báo ngày 25 Tháng Mười xử sơ thẩm và hẹn chiều nay sẽ đến nhà đưa giấy.
Phan Kim Khánh sinh năm 1993, bị bắt ngày 21 Tháng Ba, khi chỉ còn mấy tháng nữa là xong chương trình năm năm đại học. Anh là chủ tịch Hội Sinh Viên Khoa Quốc Tế, Đại Học Thái Nguyên. Anh bị cáo buộc tội tuyên truyền chống nhà nước (Điều 88). Hiện Phan Kim Khánh bị giam ở trại giam Cẩm Sơn 1, Thái Nguyên.”
Không cần phải là thầy bói người ta cũng có thể đoán biết được bản án mà Hà Nội sẽ dành cho Phan Kim Khánh. Đã có hàng trăm thanh niên Việt Nam khác bị giam cầm cũng chỉ vì họ bầy tỏ sự quan tâm đến vận mệnh của đất nước này. Đây là nơi, theo lời của Facebooker Trịnh Kim Tiến: “Chống tham nhũng, tuổi trẻ có tài, ôn hoà thì bị bắt khẩn cấp. Còn những thằng côn đồ như Phan Hùng xông vào nhà đánh đàn bà, hay tội phạm ấu dâm, lạm dụng tình dục trẻ em trong trường học thì đến giờ vẫn nhởn nhơ.”
Theo bản tin của HRW: “Vụ bắt giữ Phan Kim Khánh là một phần trong đợt đàn áp đang tiếp diễn nhằm vào các blogger và các nhà hoạt động. Trong vòng 12 tháng qua, công an đã bắt ít nhất là 28 người và cáo buộc họ các tội danh an ninh quốc gia được diễn giải một cách mơ hồ. Vụ bắt giữ gần đây nhất xảy ra vào ngày 17 Tháng Mười, khi công an bắt giữ nhà hoạt động vì môi trường Trần Thị Xuân ở Hà Tĩnh và khởi tố cô với cáo buộc là có các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền.”
Những người lãnh đạo đảng Cộng Sản tại Việt Nam không chỉ bao che và dung dưỡng cho cái ác mà còn tìm mọi cách triệt tiêu mầm thiện hay điều thiện. Họ có thể được tha thứ và bao dung, tại những phiên toà sắp tới (trong tương lai gần) về nhiều tội danh khác, nhưng với tội trạng hủy hoại đạo đức và tính thiện của cả dân tộc thì không.
Buổi tiếp kiến chung của Đức Thánh Cha, 18-10-2017
VATICAN. Trong buổi tiếp kiến chung 30.000 tín hữu hành hương, sáng ngày 18-10-2017, ĐTC mời gọi các tín hữu giữ vững hy vọng đứng trước cái chết.
Mở đầu buổi tiếp kiến, mọi người nghe đọc bài Tin Mừng theo Thánh Gioan (11,23-27) kể lại đối thoại giữa Chúa Giêsu và hai bà chị của ông Lazarô mới qua đời và được Chúa cho sống lại. “Tôi là sự sống lại và là sự sống…!”
Trong bài huấn dụ, ĐTC nói về đề tài “Phúc cho những người chết trong Chúa”. Đây là bài thứ 37 trong loạt bài giáo lý về đức hy vọng Kitô giáo.
Bài giáo lý của ĐTC
“Hôm nay tôi muốn đối chiếu niềm hy vọng Kitô với thực tại sự chết, một thực tại mà nền văn minh tân tiến ngày nay ngày càng có xu hướng xóa bỏ. Vì thế, khi cái chết đến, những người ở cạnh chúng ta hoặc chính chúng ta không được chuẩn bị và thiếu cả những kiến thức sơ đẳng thích hợp để nói lên những lời ý nghĩa về mầu nhiệm sự chết, mầu nhiệm này dầu sao đi nữa vẫn còn nguyên. Tuy nhiên, những dấu chỉ đầu tiên của nền văn minh nhân loại được diễn tả qua mầu nhiệm cái chết. Chúng ta có thể nói rằng con người đã sinh ra cùng với sự tôn kính người chết.
Các nền văn minh khác, cổ kính hơn nền văn minh chúng ta, đã có can đảm nhìn thẳng vào cái chết. Đó là một biến cố được những người cao niên kể lại cho các thế hệ trẻ, như một thực tại không thể tránh né được, buộc con người phải sống một cái gì đó tuyệt đối. Thánh vịnh thứ 90 nói: “Xin dạy chúng con đếm những ngày đời và chúng con sẽ được một tâm hồn khôn ngoan.” (c. 12). Những lời này đưa chúng ta đến một thái độ thực tiễn lành mạnh, xua đuổi sự ham ước được toàn năng. Chúng ta “hầu như là hư vô”, như một thánh vịnh khác vẫn nói (x. 88,48); những ngày đời chúng ta qua mau: giả sử chúng ta sống trăm tuổi đi nữa, nhưng rốt cuộc chúng ta thấy tất cả chỉ là một hơi thở thoáng qua.
Vì thế, cái chết vạch trần cuộc đời chúng ta. Làm cho chúng ta khám phá thấy rằng những hành động kiêu hãnh, giận dữ và oán ghét chỉ là hư vô. Chúng ta cay đắng nhận thấy mình đã không yêu thương cho đủ và đã không tìm kiếm những gì là thiết yếu. Và trái lại, chúng ta thấy điều thực sự tốt lành mà chúng ta đã gieo vãi: đó là những tình cảm quý mến đối với những người mà chúng ta hy sinh cho, và giờ đây họ đang cầm tay chúng ta.
Thái độ của Chúa Giêsu trước cái chết
Chúa Giêsu đã soi sáng mầu nhiệm cái chết của chúng ta. Qua cách cư xử của Ngài, Chúa cho chúng ta cảm thấy đau khổ khi một người thân ra đi. Ngài cũng cảm thấy sao xuyến sâu xa trước ngôi mộ người bạn Lazarô của ngài, và bật khóc (Ga 11,35). Qua thái độ đó, chúng ta thấy Chúa Giêsu rất gần gũi, như người anh của chúng ta.
Và lúc đó Chúa Giêsu cầu nguyện với Chúa Cha, là nguồn mạch sự sống, và truyền cho Lazarô ra khỏi mồ. Và đã xảy ra như vậy. Niềm hy vọng Kitô kín múc từ thái độ của Chúa Giêsu đối với cái chết của con người: tuy cái chết ấy hiện diện trong chương trình tạo dựng, nhưng nó không phải là vệt làm ô danh kế hoạch tình thương của Thiên Chúa, Đấng Cứu Thế muốn chữa chúng ta khỏi điều ấy.
Ở một số nơi khác, các sách Tin Mừng kể lại một người cha có một đứa con cái bị bệnh nặng, và với lòng tin, ông cầu xin Chúa Giêsu chữa con ông (x. Mc 5,21-24.35-43). Không có hình ảnh nào cảm động hơn hình ảnh một người cha, hoặc một người mẹ với đứa con bị bệnh. Và tức khắc Chúa Giêsu lên đường với người ấy, ông tên là Giairo. Trên đường đi, có một người từ nhà ông Giairo đi tới nói rằng con gái của ông đã chết nên không cần phải làm phiền Thầy nữa. Nhưng Chúa Giêsu nói với ông Giairo: “Ông đừng sợ, nhưng hãy tin tưởng!” (Mc 5,36). Chúa Giêsu biết rằng người ấy bị cám dỗ phản ứng giận dữ và tuyệt vọng, và ngài khuyên ông giữ nguyên ngọn lửa nhỏ đã được đốt lên trong tâm hồn ông, đó là đức tin: “Đừng sợ, nhưng hãy giữ cho ngọn lửa ấy tiếp tục cháy sáng!” Rồi khi đến nhà, Chúa đã đánh thức em bé gái từ cõi chết và trở lại em bé còn sống cho những người thân của em.
Giêsu đặt chúng ta trên lằn ranh này của đức tin. Với bà Marta đang khóc vì em bà là Lazarô đã chết, ngài nêu lên ánh sáng của một tín điều: “Tôi là sự sống lại và là sự sống; ai tin tôi, thì dù có chết, cũng sẽ sống; ai sống mà tin tôi, thì sẽ không chết đời đời. Con có tin điều này không?” (Ga 11,25-26). Đó là điều Chúa Giêsu lập lại với mỗi người chúng ta mỗi khi cái chết xảy đến tước mất sự sống và những tình cảm quý mến. Toàn thể cuộc sống của chúng ta diễn ra giữa một bên là đức tin và bên kia là vực thẳm sợ hãi. “Tôi không phải là sự chết, tôi là sự sống lại và là sự sống, con có tin điều này không?”
Giữ vững đức tin trước cái chết
Tất cả chúng ta đều bé nhỏ và yếu đuối trước mầu nhiệm sự chết. Nhưng thật là hồng phúc nếu trong lúc ấy chúng ta giữ trong tâm hồn ngọn lửa đức tin! Chúa Giêsu sẽ cầm tay chúng ta, như ngài đã cầm tay con gái ông Giairô, và lặp lại một lần nữa “Talità kum” (Hỡi con nhỏ, hãy trỗi dậy!) (Mc 5,41). Chúa sẽ nói với chúng ta, với mỗi người chúng ta “Con hãy trỗi dậy, hãy sống lại!”
Đó là niềm hy vọng của chúng ta trước cái chết. Đối với người tin thì đó là một cánh cửa hoàn toàn mở toang; đối với người nghi ngờ, thì đó là một tia sáng lọt qua một cửa hé mở, không bị khép kín hoàn toàn. Nhưng đối với tất cả chúng ta đó sẽ là một ân phúc, khi ánh sáng này soi sáng cho chúng ta.
Chào thăm
Sau bài giáo lý bằng tiếng Ý trên đây, các LM thông dịch viên lần lượt tóm lược trong các sinh ngữ khác nhau cùng với những lời chào thăm và nhắn nhủ của ĐTC.
Bằng tiếng Pháp, ngài đặc biệt chào thăm các học sinh thuộc nhiều trường học ở Pháp, cũng như các tín hữu hành hương đến từ Thuỵ Sĩ. Ngài nói: Khi cuộc sống chúng ta gặp phải những thử thách và đau khổ, chúng ta hãy nhớ rằng Chúa Giêsu đã nói với chúng ta: “Thầy là sự sống lại và là sự sống.” Tôi cầu nguyện để cuộc hành hương của anh chị em ở Roma giúp anh chị em luôn giữa cho ngọn lửa đức tin và hy vọng luôn cháy sáng trong tâm hồn anh chị em.
Bằng tiếng Anh, ĐTC nhắc đến các tín hữu đến từ nhiều nước như Anh quốc, Ecosse, Malta, Hoà Lan, Na Uy, Thuỵ Điển, Nga, Trung Quốc, Hoa Kỳ và nhiều nước khác, đồng thời ngài nói: Xin Chúa Kitô củng cố anh chị em và gia đình trong đức tin, biến anh chị em thành những chứng nhân hy vọng trong thế giới ngày nay, đặc biệt đối với những người đang sống trong đau khổ.
Bằng tiếng Ý, Đức Thánh Cha chào thăm các tín hữu thuộc Giáo phận Conversano-Monopoli đến đây hành hương cùng với Đức GM giáo phận, nhân kỷ niệm Năm Thánh Mẫu của giáo phận.
Ngài cũng nhắn nhủ các bạn trẻ, các bệnh nhân và các đôi tân hôn: “Hôm nay là lễ kính Thánh Luca, Thánh sử Tin Mừng và là y sĩ. Hỡi các bạn trẻ quý mến, ước gì chứng tá cuộc sống của Thánh Luca thúc giục chúng con có những chọn lựa can đảm về tình liên đới và dịu dàng. Hỡi anh chị em bệnh nhân, dựa theo giáo huấn của Thánh Luca, anh chị em có thể tìm thấy nơi Chúa Giêsu phương dược cho những đau khổ của anh chị em. Và hỡi anh chị em tân hôn, anh chị em hãy xin thánh Luca cầu bầu cho để cuộc sống gia đình mới của anh chị em không bao giờ thiếu sự quan tâm tới những ngừơi đau khổ.”
Viện KSND tỉnh Bình Phước đã hoàn tất cáo trạng đề nghị truy tố Huỳnh Nguyễn Quế Trâm (34 tuổi, trú thị trấn Phước Vĩnh, huyện Phú Giáo, tỉnh Bình Dương) – kế toán Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Bình Phước về tội “Tham ô tài sản”. Số tiền Trâm chiếm đoạt trên 6,1 tỉ đồng.
Từ năm 2009 đến 2016, Huỳnh Nguyễn Quế Trâm đã nhiều lần làm giả, lập khống các quyết định của MTTQ tỉnh Bình Phước, công văn của Tỉnh ủy Bình Phước, làm giả các chứng từ rút tiền, ký giả mạo chữ ký của ông Trần Văn Gôm – chủ tài khoản, Chủ tịch MTTQ tỉnh Bình Phước về việc thuận chủ trương chi tiền từ nguồn cứu trợ lũ lụt để ủng hộ các tỉnh bị thiên tai do bão lũ gây ra.
Trâm còn lợi dụng sơ hở của nhân viên văn thư là Đặng Thị Mỹ Lợi để lấy con dấu cơ quan MTTQ Bình Phước đóng lên các giấy tờ, tài liệu này. Trâm đã soạn giả công văn, quyết định, các chứng từ, ủy nhiệm chi… lấy phần có con dấu, chữ ký của một văn bản có thật của Thường trực Tỉnh ủy ghép vào công văn giả rồi in ra.
Huỳnh Nguyễn Quế Trâm – kế toán Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh Bình Phước
Người dân biểu tình chống tập đoàn Đài Loan Formosa ở trung tâm thành phố Hà Nội vào ngày 01 tháng 5 năm 2016.
Photo: AFP
Thêm người ý thức về tự do dân chủ tại Việt Nam
00:00/00:00
Chính quyền Hà Nội một lần nữa bị cho là mạnh tay đàn áp phong trào tự do dân chủ qua bản án tù mới nhất dành cho nhà hoạt động Phan Kim Khánh. Các bản án tù như thế tác động như thế nào đối với những người dân trong nước, nhất là giới trẻ hiện nay?
Càng bắt bớ càng dấn thân
Trong khoảng thời gian từ đầu năm 2017 đến nay, không chỉ cộng đồng cư dân mạng mà nhiều bạn trẻ trong nước chú ý đến những cái tên như Nguyễn Văn Hóa, Phan Kim Khánh, Trần Hoàng Phúc… để tìm hiểu xem họ là ai cũng như vì sao họ bị bắt.
Trần Hoàng Phúc là thành viên của nhóm Sáng kiến Lãnh đạo Đông Nam Á- YSEALI, do cựu tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama lập nên. Phan Kim Khánh là một sinh viên rất quan tâm đến hiện tình đất nước và có nhiều bài viết chống vấn nạn tham nhũng tại Việt Nam. Phan Kim Khánh cũng từng nhận được học bổng tham gia khóa đào tạo của Đại sứ Quán Hoa Kỳ, tổ chức ở Hà Nội cho thành viên cuả Chương trình Thủ lĩnh trẻ Đông Nam Á. Nguyễn Văn Hóa là một người tích cực đưa tin liên quan hậu quả của thảm họa môi trường biển do Fomosa gây nên. Cả ba bạn trẻ, tuổi ngoài 20 này đều bị bắt giữ và bị khởi tố vì tội “tuyên truyền chống nhà nước”, theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam.
Đài RFA liên lạc với một số bạn trẻ ngay sau phiên tòa xét xử anh Phan Kim Khánh vào ngày 25 tháng 10, với bản án 6 năm tù giam và 4 năm quản chế dành cho anh, chúng tôi nhận được sự ủng hộ việc làm của anh Phan Kim Khánh. Có những bạn trẻ nói rằng, qua các thanh niên như Nguyễn Văn Hóa, Phan Kim Khánh, Trần Hoàng Phúc mà họ hiểu biết rõ hơn về quyền tự do tư tưởng và tự do ngôn luận của người dân được quy định trong Hiến pháp ra sao cũng như nhận thức được thế nào là vi phạm nhân quyền của Nhà nước Việt Nam.
Bạn trẻ Đặng Nguyễn Hữu Trường, thế hệ 9X chia sẻ việc bắt giữ hay các bản án tù đày mà những người từng cất tiếng nói để góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn bị gánh chịu càng thôi thúc bản thân phải dạn dĩ hơn nữa:
Thấy những thứ trái ngang trước mắt thì phải nói. Và những người đã cất tiếng nói mà bị bắt thì những ai giam cầm họ là không chính nghĩa. Mình cũng phải nối tiếng những người đã bị bắt. Đó là động lực để cho mình càng phải lên tiếng. Những kẻ nắm quyền đâu thể nào bắt hết được
-Đặng Nguyễn Hữu Trường
“Khi em lớn lên là em bắt đầu nói ra những gì mình nhận thức được. Em không có gì gọi là ái ngại hết. Thực chất chẳng ai xúi giục mà tiếng nói từ trong lòng mình ra thôi. Thấy những thứ trái ngang trước mắt thì phải nói. Và những người đã cất tiếng nói mà bị bắt thì những ai giam cầm họ là không chính nghĩa. Mình cũng phải nối tiếp những người đã bị bắt. Đó là động lực để cho mình càng phải lên tiếng. Những kẻ nắm quyền đâu thể nào bắt hết được.”
Còn những người đã từng dấn thân vì dân chủ cho Việt Nam có lo ngại hay sợ sệt trước việc nhà cầm quyền Hà Nội ngày càng mạnh tay bắt bớ để dập tắt những tiếng nói đối lập ôn hòa hay không? Bạn trẻ Khúc Thừa Sơn, ở Đà Nẵng, một cư dân mạng có các bài viết về hiện tình đất nước và đang bị chính quyền địa phương liên tục mời làm việc, không tỏ ra nao núng trước bản án tù mà những người cùng chí hướng với anh bị tuyên xử. Anh Khúc Thừa Sơn khẳng định:
“Để hối tiếc đã chọn con đường đấu tranh thì chắc chắn không có ai và họ sẽ đi tiếp. Bản thân em cũng sẽ theo đuổi con đường này dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Đặc biệt, em đơn cử những người đã trải qua các bản án tù và ra tù họ vẫn tiếp tục con đường đấu tranh, mà thậm chí họ còn đấu tranh dũng cảm và mạnh mẽ hơn.”
Sức lan tỏa cấp số nhân
Trường hợp các tù nhân lương tâm trẻ tuổi như Nguyễn Viết Dũng, Trần Minh Nhựt, Lê Văn Sơn…rõ ràng là minh chứng cho thấy những năm tháng tù đày không khuất phục được ý chí vì lý tưởng tự do dân chủ của họ. Sau khi ra tù, họ càng đấu tranh mạnh mẽ hơn và tinh thần bất khuất đó được loan tỏa mỗi ngày một nhiều hơn.
Cựu tù nhân lương tâm, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung cho rằng ngày càng có nhiều bạn trẻ tham gia vào phong trào dân chủ tại Việt Nam là lẽ đương nhiên vì:
Để hối tiếc đã chọn con đường đấu tranh thì chắc chắn không có ai và họ sẽ đi tiếp. Bản thân em cũng sẽ theo đuổi con đường này dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Đặc biệt, em đơn cử những người đã trải qua các bản án tù và ra tù họ vẫn tiếp tục con đường đấu tranh, mà thậm chí họ còn đấu tranh dũng cảm và mạnh mẽ hơn
-Khúc Thừa Sơn
“Thứ nhất, mạng xã hội ở Việt Nam rất phát triển như Facebook hay Youtube giúp cho giới trẻ biết đến nhiều tiếng nói đa chiều hơn, qua đó họ có được sự nhận thức lại so với những gì họ được học ở trường.
Thứ hai là do vấn đề bất công ở Việt Nam bây giờ rộng khắp. Không cần đọc báo lề trái mà đọc ngay trên báo chính thống nhà nước cũng vậy thôi, người ta thấy bất công rất nhiều, ngay trong lĩnh vực nào cũng có bất công hết. Cho nên điều đó tác động đến giới trẻ nói riêng và người dân nói chung rất là rõ. Do đó, càng lúc ngày càng đông người trẻ nhận thức và tham gia vào phong trào dân chủ hay phong trào dân sự thì tôi thấy phù hợp với quy luật là nhận thức chung của xã hội ngày càng được nâng cao.”
Các nhà quan sát tình hình Việt Nam trong và ngoài nước lên tiếng các biện pháp đàn áp của nhà cầm quyền Hà Nội không mang lại kết quả dập tắt được phong trào dân chủ trong xu thế chung của thế giới. Những biện pháp đó tạo ra tác dụng ngược; nghĩa là song song với những bản án tù nặng nề thì nhiều tiếng nói càng được hòa thanh vì tương lai tự do dân chủ cho Việt Nam; chẳng hạn không phải một Đinh Nguyên Kha, một Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay một Phan Kim Khánh… mà từ họ cấp số nhân được tăng lên, bắt nguồn qua những bà mẹ của tù nhân lương tâm Nguyễn Thị Kim Liên, Nguyễn Tuyết Lan và Đỗ Thị Lập…
Mỗi năm Việt Nam có 100 NGÀN NGƯỜI TÌM CÁCH DI DÂN
Việt kiều về quê ăn Tết (Zing News)
Theo thống kê mới nhất của Tổ chức Di dân Quốc tế (IOM), mỗi năm, Việt Nam có trung bình hơn 100 ngàn người di cư và Việt Nam đang nằm trong top 10 quốc gia có số du học sinh nhiều nhất thế giới. Trong những năm gần đây ngày càng nhiều người Việt Nam, đặc biệt là trí thức trẻ và doanh nhân tìm đường ra nước ngoài làm ăn, định cư, thực hiện giấc mơ đổi đời của mình hay chỉ đơn giản là để thể hiện hết khả năng của mình.
Báo Doanh nhân Sài Gòn online số ra ngày hôm qua 8/10, có nhắc đến vấn đề hệ lụy đa chiều từ vòng xoáy di dân. Một ví dụ là vài năm gần đây, chi nhánh của 1 ngân hàng nước ngoài tại TP.HCM đối mặt với tình trạng thiếu hụt nhân sự cấp cao; cá biệt một bộ phận có 5 trong số 7 chuyên viên, dù hưởng mức lương 4.000 USD/tháng, vẫn lần lượt xin nghỉ việc vì cùng một lý do: định cư ở nước ngoài. Trong khi đó thì ở miền Trung, lễ hội Trung thu vừa qua tại các gia đình ở huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh chỉ có người già và trẻ em. Lý do là vì hơn 30% trong tổng số gần 15.000 cư dân tại đây đang làm việc tại hơn 22 quốc gia trên thế giới. Người đi mới nhất khoảng 3 năm, người đi lâu là hơn 15 năm, nhiều gia đình có cả ba thế hệ với hơn 10 người đều xuất khẩu lao động. Họ lần lượt gia hạn hợp đồng lao động nhiều năm, tạo nên làn sóng ngầm “di cư có thời hạn”. Thậm chí, do quá nhiều lao động bỏ trốn tại Hàn Quốc khiến 5 huyện của Hà Tĩnh bị cấm không được tham gia chương trình hợp tác lao động với Hàn Quốc (chương trình EPS) trong năm 2016. “Trong gần 1 thập niên tư vấn định cư, USIS đã tư vấn thành công cho hơn 100 doanh nhân Việt, đồng nghĩa với lượng tiền ra khỏi Việt Nam qua công ty này là hơn 1 tỉ USD,” Chris Lộc Đào – Tổng Giám đốc Công ty Tư vấn định cư USIS ở Mỹ Bao nhiêu người Việt di cư ra nước ngoài trong năm qua?
Hằng năm, không chỉ nhóm người trí thức xin định cư và kiếm tìm công việc tại những quốc gia phát triển, mà xu hướng di cư còn lan rộng sang tầng lớp khác. Từ nhóm doanh nhân định cư dạng đầu tư tại Mỹ, châu Âu hay Úc, nhóm lao động phổ thông cũng đang tìm đến các thị trường cần nguồn nhân lực giá rẻ như Đài Loan, Nhật, Malaysia, Hàn Quốc và Trung Đông. Sự thiếu hụt lực lượng lao động, đặc biệt là lao động chất xám, đang tạo ra những khoảng trống mất cân đối không chỉ trên thị trường lao động mà còn trên cả bình diện kinh tế.
Người Việt di cư bằng cách nào và tại sao? Theo Doanh nhân Sài Gòn online, sự gia tăng về số lượng người di cư Việt Nam thời gian qua diễn ra đồng loạt ở cả 3 đường chính gồm: di cư du học, di cư lao động (ngắn hạn và gia hạn theo hợp đồng lao động) và di cư hôn nhân gia đình. Làn sóng ngầm di cư đã lên đến gần 2,6 triệu người (tính từ năm 1990 đến nay)trong tổng số hơn 4,5 triệu người Việt, tương đương khoảng 4,7% công dân đang sinh sống tại nước ngoài. Đặc điểm dễ nhận thấy ở các quốc gia đích đến của người Việt thường có môi trường trong lành, cơ hội việc làm tốt và dịch vụ y tế tiên tiến. Trong Báo cáo Di cư và kiều hối thế giới, World Bank đánh giá Việt Nam nằm trong top 10 quốc gia di cư nước ngoài nhiều nhất khu vực Đông Á – Thái Bình Dương tính đến năm 2013. Trong một thế giới phẳng, quy luật cung cầu về sức lao động, dịch vụ, chênh lệch về mức sống và thu nhập, các điều kiện an sinh xã hội đã thúc đẩy mạnh mẽ các luồng di cư từ Việt Nam ra nước ngoài.
Xu hướng di dân tương tự láng giềng Tàu Quốc Nếu để ý đến nước láng giềng TQ thì với lượng người di cư lớn nhất thế giới là Tàu Quốc, có thể thấy “cơn bão” thật sự nằm ở hiện tượng Smurfing “di cư vốn” ra khỏi quốc gia. Chỉ tính riêng trong năm 2015, vốn đầu tư mới của Tàu Quốc vào châu Âu đạt đến 30 tỉ USD so với 18 tỉ USD của năm 2014. Theo số liệu của Ngân hàng J.P. Morgan Chase, cũng trong năm 2015, gần 1.000 tỉ USD đã được các cá nhân và công ty chuyển ra khỏi lãnh thổ Tàu. Cùng lúc đó, số người Hoa được cấp thẻ cư trú trên lãnh thổ các nước châu Âu là gần 77.000. Những người Tàu giàu có thường chọn định cư tại Mỹ và châu Âu. Còn New Zealand hay Úc là điểm đến của tầng lớp trung lưu. Trung bình một người Tàu di cư diện đầu tư thường chuyển khoảng 7-10 triệu USD ra khỏi đại lục. Tại Việt Nam, xu hướng tương tự cũng diễn ra. Đơn cử, chiều dòng tiền chảy ra khỏi biên giới thường tập trung ở nhóm doanh nhân Việt di cư diện đầu tư và di cư du học. Theo báo Doanh nhân Sàigòn online, Ông Chris Lộc Đào – Tổng Giám đốc Công ty Tư vấn định cư USIS, cho báo biết, trung bình một doanh nhân Việt Nam di cư diện EB5 (định cư thông qua đầu tư dự án) vào Mỹ thường bỏ ra chi phí đầu tư 3-7 triệu USD. Trong gần 1 thập niên tư vấn định cư, USIS đã tư vấn thành công cho hơn 100 doanh nhân Việt, đồng nghĩa với lượng tiền ra khỏi Việt Nam qua công ty này là hơn 1 tỉ USD. Nhìn rộng ra, theo thống kê sơ bộ, trên cả nước có khoảng hơn 2.500 công ty đang cung cấp dịch vụ tư vấn du học và định cư. Còn theo ước tính chưa đầy đủ của những chuyên gia tư vấn định cư, mỗi năm chỉ riêng nhóm doanh nhân thông qua các suất đầu tư nhà đất và dự án nhằm hợp thức việc đổi màu hộ chiếu đã mang ra khỏi lãnh thổ Việt Nam 10-12 tỉ USD.
Du học sinh Việt Nam ở nước ngoài đông đến mức nào? Theo Nhóm Công tác giáo dục và đào tạo thuộc Diễn đàn Doanh nghiệp thường niên (VBF) 2015, Việt Nam hiện có hơn 110.000 học sinh du học tại hơn 50 quốc gia với mức học phí 40.000 USD mỗi năm, 90% số này là du học tự túc. Như vậy, du học sinh Việt mỗi năm đang bỏ ra khoảng gần 3 tỉ USD để có được nền giáo dục quốc tế. Tại Úc, tính đến cuối năm 2015, có khoảng 28.500 sinh viên Việt Nam đang học tập và nguồn tiền mà gia đình Việt chi trả cho các khoản chi phí tại Úc trung bình khoảng 25.000 USD mỗi năm. Như vậy, với lượng du học sinh gia tăng mỗi năm thêm 5-7%, ngoại hối chảy ra khỏi Việt Nam chỉ tính riêng cho diện di cư du học sẽ gia tăng trung bình khoảng 250 triệu USD. Hầu hết người Việt Nam di cư đến các nước phát triển, trong đó tập trung đông nhất là ở Mỹ (hơn 1,3 triệu người), Pháp (125.700 người), Đức (gần 113.000 người), Canada (182.800 người), Úc (227.300 người), Hàn Quốc (114.000 người). Tại các nước Đông Âu và một số nước châu Á như Lào, Campuchia, Malaysia mỗi nước có khoảng trên 10.000 người Việt di cư đến đây. Báo cáo của World Bank cho biết, lượng kiều hối gửi về Việt Nam trong năm 2015 đạt gần 13 tỉ USD và Việt Nam đứng thứ 11 thế giới về kiều hối trong năm 2015 xét trên quy mô toàn cầu. Có một thực tế nữa đó là vấn đề “tái hòa nhập môi trường bản xứ”. Du học sinh sau thời gian học tập và sinh sống ở nước ngoài thường không tìm thấy tiếng nói chung trong môi trường làm việc tại quê hương. Những người đã di cư thì sau thời gian gửi tiền lo cho gia đình tại quê hương, nay bắt đầu đầu tư tại quốc gia mà họ đang sinh sống. Các thế hệ sau của người di cư sẽ dần dần ít gắn kết với quê hương.