Chuột chưa chết, Bình đã vỡ

Chuột chưa chết, Bình đã vỡ

Mai Hữu Tín (Danlambao) – Chia rẽ trầm trọng trong hàng ngũ lãnh đạo của ĐCSVN không phải là điều mà ai cũng nhận thấy. Qua hội nghị APEC lần này, bề ngoài, ai cũng cho rằng, nước chủ nhà Việt Nam đã thành công trong việc giới thiệu và trình ra với thế giới hình ảnh của một nước Việt Nam đang lên, văn minh, tiến bộ, sẵn sàng hội nhập và ĐCSVN là một đảng lãnh đạo toàn diện, đoàn kết và hợp lòng dân. Thế nhưng, nhìn cho rõ, sự rạn nứt trong thượng tầng lãnh đạo dù được ông TBT dùng kỹ xảo để che đậy, như bằng cách ra lệnh kết đoàn ngũ rầm rộ đi thăm và kỷ niệm cuộc CMT10 Nga, ngay trước khi hội nghị diễn ra nhằm mục đích trưng bày với thế giới sự lãnh đạo thống nhất và đoàn kết trong DCS, cũng không thể che đậy sự cách biệt và rạn nứt to lớn ngay trong cách thể hiện của 3 vị lãnh đạo cao nhất: Tổng Bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch nước.

Sự niềm nở có giới hạn của ông TBT Nguyễn Phú Trọng đối với lãnh đạo của các nước và cường quốc không nằm trong quỹ đạo và ảnh hưởng của chủ nghĩa CS, như Mỹ, Canada, Úc, Nhật, đã hoàn toàn ngược lại với cách tiếp đón niềm nở, nắm tay thân mật một cách quá mức của ông TT Nguyễn Xuân Phúc, một người tiếp cận nhiều và công du nhiều ở các nước Tư bản theo Hoa Kỳ. 

Và hành động dẫn bè đoàn đi kỷ niệm CMT10 Nga và 21 phát đại bác dành cho Tập của ông Nguyễn Phú Trọng một lần nữa lại trái hẳn với sự lạnh nhạt của ông TT Nguyễn Xuân Phúc với lãnh đạo của hai nước Nga và Trung Quốc, Cả hai việc này, vô tình lại làm rõ sự cách biệt về quan điểm của hai khuynh hướng thân Nga, Trung quốc, và thân Mỹ, Phương Tây ngay trong ĐCSVN.

Trong phạm vi bài viết này, tác giả không tìm cách biện giải cho luận điểm này, liên quan đến mục đích mà mọi phe trong ĐCSVN mưu tìm qua việc lợi dụng sự kiện APEC được tổ chức tại VN, mà chỉ muốn làm nổi rõ mâu thuẫn nội bộ trầm trọng ngay trong ĐCSVN và câu hỏi: Vì sao ông Trần Đại Quang lại trở nên quan trong dù: Chủ tịch nước chỉ là một “hữu danh, vô thực”?

Bài viết “Nguyễn Phú Trọng nhìn từ Tập Cận Bình” của nhà báo Nguyễn Chí Dũng trên BBC đã phân tích mục đích và ý đồ của ông TBT Trọng, mục tiêu mà ông ta nhắm tới qua chủ trương diệt trừ tham nhũng. Chiến dịch “đập chuột” của ông TBT mà mục đích chính là diệt trừ vây cánh của Nguyễn Tấn Dũng, đã phần nào đó thành công khi đưa được con chuột to nhất trở về “làm người tử tế”. Nhưng chuột CS thì dễ gì mà diệt cho hết khi bản thân của chính hệ thống này, của chính cái “bình “này, lại là nơi sinh sản và nuôi dưỡng những con chuột kinh khủng đó. Con này về “làm người tử tế “thì lại có ngay con khác, trưởng thành, to lớn và đầy mưu mô xảo quyệt. Kẻ đi diệt chuột dễ dàng bị chuột giết chết như lời của ông thanh tra chính phủ – Phạm Trọng Đạt – “Chống lại có khi chúng tôi chết trước”. Ngay chính bản thân của ông TBT cũng hiểu rõ điều này là không thể.

Bí lối, ý thức được xu hướng thân TQ và say mê ý thức hệ Cộng sản của nhiều người trong ĐCSVN cộng thêm mỗi quan hệ gần gũi với TQ về ý thức hệ, ông TBT bèn lợi dụng sức mạnh của láng giềng khổng lồ nhằm đạt được mục đích tối thượng của mình.

Còn người khác lại cho rằng, sự tận tụy và thái độ hết sức thân mật của ông TT NXP với lãnh đạo của các nước Tư bản như HK, Canada, Úc, v.v… lại là dấu hiệu của nhu cầu hết sức cấp thiết về… “tiền”.

Nhiều tháng trước hội nghị APEC, ông Thủ tướng đã đăng đàn báo động về việc thiếu hụt ngân sách trầm trọng. Tiền đã hết, đầu tư nước ngoài sụt giảm, Việt Kiều lại ít gởi tiền về cho thân nhân, các nguồn viện trợ không hoàn lại bị cắt, bị chuyển đổi thành nợ cho vay có thời hạn. Đã vậy, TTP, hy vọng kiếm tiền, công cụ để tiếp cận các nguồn cho vay lại có nguy cơ bị “vỡ trận”. Hết tiền, ông TT kêu la thắm thiết, năn nỉ WB tìm giúp nguồn tài trợ. Còn Nhà nước ra chiêu khuyến dụ Việt Kiều, xóa bỏ hận thù, đem tiền về xây dựng quê hương. Các nhà thơ, trí thức được bật đèn xanh rát họng kêu gọi hòa giải, hòa hợp Dân tộc. Làm đủ cách nhưng vẫn thiếu hụt nghiêm trọng. May mắn là có APEC, ông TT được dịp tung hết chiêu trò ve vãn, tỏ tình thân mật, niềm nở hết mức. Ông cũng nhân đây tô vẽ bản thân trở thành một nhân vật đại diện cho khuynh hướng “kỹ trị”, hoặc chỉ chú trọng đến “làm ăn”, kinh tế, lo kiếm tiền, hết sức thân thiện, để… “mượn tiền”. Và khi thể hiện mình như một nhân vật thân thiện với giới kinh doanh, đặc biệt là HK và các nước phương Tây, ông TT đã tự đặt mình vào vị trí đối nghịch với phe của ông TBT, chọn cho mình sự hậu thuẫn của các nước này dù có thể bản thân của ông cũng chưa chắc đã muốn như vậy, nhất là khi vây cánh của ông ta trong đảng cộng sản còn chưa đủ mạnh. Ông TT cho đến giờ này không còn là một ẩn số khi nhiều người vẫn nghi ngờ rằng, chính người “tử tế” đã chọn ông làm kẻ “kế thừa”.

Ông Chủ tịch nước lại là một ẩn số khác, dù rằng dư luận đang nghi ngờ ông cũng là một kẻ kế thừa khác của người “đang tử tế”. Xuất thân từ ngành công an, một lực lượng mà theo đánh giá là ngang ngửa với đảng CSVN, thậm chí còn mạnh hơn phe có nhiều súng ống, đạn dược là Quân đội. Sở dĩ được đánh giá như vậy vì thời buổi này, việc sử dùng súng ống, hiện thân của bạo lực đã trở nên không còn cần thiết trong việc “Tề gia, Trị Quốc, Bình thiên hạ”. Giờ công an muốn giết người thì có đủ mọi cách, không cần phải bóp cò, gây tiếng nổ lớn. Và cũng vì mọi việc diễn ra trong âm thầm, bí mật nên ông CTN xuất thân từ nơi này, trở thành một lực lượng đáng gờm trong thế chân kiềng tay ba này. Tuy nhiên, qua APEC, dù danh thì rất thuận, nhưng vai trò của ông có vẻ hết sức mờ nhạt trước những thế lực khác ngoài đảng, ngoài nước. Thậm chí, việc thủ tướng Úc cắt bỏ sự xuất hiện của ông CTN trong ảnh selfie khi đăng lại trên Facebook đã gần như tỏ thái độ xem thường ông CTN. Tin tức tình báo từ phương Tây khá chính xác. Có vẻ như số phận của ông CTN gần như đã được định đoạt từ bây giờ. Vấn đề kế tiếp sẽ là ai là người thay thế ông ta trong nhiệm kỳ tới.

Tấm hình mà truyền thông loan tải khi phái đoàn của nhà cầm quyền CSVN xếp hàng, vái lạy trước tượng đài Lenin đã bị rách toạc. Ai cũng đánh giá rằng, Việt Nam đã hưởng lợi rất nhiều từ APEC, từ kinh tế, ngoại giao, đến hình ảnh. Lợi ích thì chưa thấy, hoặc nếu có cũng chỉ một thiểu số những thương gia, những kẻ có quyền, có tiền mới có đủ khả năng tiếp cận và nhìn thấy được cơ hội kiếm tiền. Riêng với những người trong đảng CS, hơn ai hết, họ hiểu rõ, việc tiếp tục đoàn kết cùng nhau để cùng cai trị, cùng tiếp tục nắm vững quyền lực, ngồi trên đầu 90 triệu dân Việt mới là điều quan trọng sống còn. Và với sự chia rẽ và mâu thuẫn ngay từ trong thượng tầng lãnh đạo, dù có APEC hay không, vấn đề đoàn kết mà ĐCSVN coi là vấn đề sống còn sẽ tiếp tục là nỗi lo lắng thường xuyên của những nhà lãnh đạo CSVN

16.11.2017

Mai Hữu Tín

danlambaovn.blogspot.com

Những nhà văn bị cầm tù

Kính Hòa RFA
2017-11-15
 
Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại phiên tòa sơ thẩm ở Nha Trang, 6/2017.

Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại phiên tòa sơ thẩm ở Nha Trang, 6/2017.

AFP
 

Ngày 30 tháng 10, năm 2017, Tổ chức Văn bút quốc tế có trụ sở tại Thụy sĩ gửi một bức thư đến Chủ tịch nước Việt Nam, ông Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, và Ngoại trưởng Phạm Bình Minh yêu cầu Chính phủ Việt Nam trả tự do cho blogger Mẹ Nấm, cũng như những người cầm bút bị bắt giam vì thể hiện quan điểm của mình một cách hòa bình qua ngòi bút.

Nhân sự kiện này, chúng tôi xin điểm lại sơ lược câu chuyện những người cầm bút Việt Nam bị bỏ tù từ năm 1956 đến nay.

Bắt đầu là Nhân văn Giai phẩm….

Việc đàn áp những người cầm bút diễn ra chỉ hai năm sau khi những người cộng sản lên cầm quyền ở miền Bắc Việt Nam vào năm 1954. Vào năm 1956, một phong trào văn học nghệ thuật bùng lên tại Hà Nội mang tên Nhân văn Giai phẩm, do những văn nghệ sĩ nổi tiếng nhất Việt Nam thời ấy chủ trương, với hai tờ Giai phẩm và Nhân văn, đòi hỏi tự do chính trị, tự do sáng tác, không phải chịu sự giám sát của Đảng Cộng sản cầm quyền.

Chỉ đến cuối năm 1956, hai tờ báo này đã bị đình bản, các văn nghệ sĩ bắt đầu bị đàn áp bằng nhiều hình thức khác nhau, như là phải đi lao động ở vùng rừng núi, bị gạt ra khỏi việc cầm bút, hoặc bị cầm tù.

Theo tìm hiểu của nhà văn Song Nhị, hiện sống ở thành phố San Jose, Hoa Kỳ, thì có bảy người bị cầm tù, đó là các nhà văn, nhà thơ Hoàng Cầm, Hữu Loan, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Thụy An, và Phùng Cung. Có những người trong nhóm này bị đến 15 năm tù và nhiều năm quản chế sau đó. Tất cả những người vừa nêu đều đã mất.

Lý do được đảng cầm quyền đưa ra để bỏ tù những người này là họ có tư tưởng chính trị thù địch phản động chống lại giai cấp công nông của Đảng Cộng sản.

Sang đến những năm 1960, lại xảy ra một vụ án gọi là xét lại chống đảng, trong đó có một số nhà văn bị liên lụy. Một trong số đó là nhà văn Bùi Ngọc Tấn bị án 5 năm tù giam vào năm 1968.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, hiện sống ở Hải Phòng, nói về việc này:

Khi đã tách ra khỏi sự quản lý của Hội nhà văn Việt Nam, chính quyền Cộng sản Việt Nam, thì tác phẩm của họ phải có vấn đề, phải biểu thị sự tách ra đấy, mà nếu biểu thị sự tách ra của mình thì sự an nguy của họ bị ảnh hưởng.
-Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.

“Nhà văn Bùi Ngọc Tấn là một cây bút có tài, và ông ấy đã trải qua một quảng đời cực kỳ khó khăn, với năm năm tù đày, do cái tư tưởng của ông ấy, trong cái thời điểm mà Liên Xô và Trung Quốc đang tranh giành ảnh hưởng đối với Việt Nam đang đu giây. Khi tư tưởng thân Trung Quốc chiếm ưu thế ở ban lãnh đạo, thì nhà văn Bùi Ngọc Tấn đi tù, tù không có án, mà ở Việt Nam gọi là án cao su, hết năm năm.”

Trong những năm 1960 này thế giới cộng sản bắt đầu bị phân liệt thành hai nhóm, do Liên Xô và Trung Quốc đứng đầu và cạnh tranh với nhau rất quyết liệt, đỉnh điểm là cuộc chiến tranh biên giới Trung Xô nổ ra vào năm 1969.

Sau khi ra tù, ông Bùi Ngọc Tấn đã viết tác phẩm Truyện kể năm 2000 vào năm 1990. Ông nói với đài RFA về tác phẩm này trong một lần trao đổi trước khi mất vào năm 2014:

Câu chuyện nó báo hiệu cái tình trạng mất dân chủ, tình trạng đàn áp, tình trạng bất công với những người lương thiện kiểu như tôi. Quyển đó nó chỉ nói một cái tiền đề về tình trạng mất dân chủ, tình trạng ức hiếp quần chúng hoặc ở dạng này dạng khác.

Quyển sách của ông được nhà xuất bản Thanh Niên trong nước cho in, nhưng sau đó bị thu hồi ngay lập tức.

Năm 1986 Đảng Cộng sản Việt Nam tuyên bố cải cách kinh tế, chấp nhận nền kinh tế thị trường. Một số nhà văn bắt đầu cảm thấy được tự do sáng tác hơn với một số tác phẩm mang tính phê bình chế độ chính trị xã hội, không theo định hướng của đảng. Nổi tiếng nhất trong giai đoạn này là nhà văn Dương Thu Hương với các tác phẩm như Những thiên đường mù, Bên kia bờ ảo vọng,…

Tuy nhiên sự kềm chế các nhà văn lại trở lại ngay sau đó, bà Dương Thu Hương bị cầm tù trong một giai đoạn ngắn vào năm 1991. Sau khi được trả tự do, bà sống như một người tị nạn chính trị tại Pháp.

Trải qua suốt hai thời kỳ vừa nêu, có một nhà thơ bị bỏ tù rất lâu là ông Nguyễn Chí Thiện. Ông bị bỏ tù vào năm 1961 vì tội “phản tuyên truyền”. Ông bị giam giữ làm nhiều lần với tổng cộng thời gian ở tù là 27 năm. Ông sang Mỹ định cư vào năm 1995. Ông Nguyễn Chí Thiện có tập thơ nổi tiếng Hoa Địa ngục, mô tả cảnh sống trong xã hội cộng sản.

….. và hiện nay

Năm 1995 có một nhà văn nữa bị bỏ tù là Tiến sĩ Hà Sĩ Phu. Ông bị án tù một năm với tội danh làm tiết lộ bí mật nhà nước khi ông trao đổi với một số bạn bè, lá thư của cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt gửi cho Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam. Nhưng theo ông lý do làm ông bị bắt là ông đã viết hai bài tiểu luận trước đó là Dẫn tay nhau đi dưới tấm bảng chỉ đường, và Chia tay ý thức hệ, với những chỉ trích phê bình lý thuyết cộng sản.

Ông kể lại với chúng tôi cuộc hỏi cung sau khi ông bị bắt:

Sau khi hỏi lăng nhăng thì họ xoáy vào chuyện tôi viết bài Chia tay ý thức hệ. Thế chứ, họ quan tâm, và bắt tôi là vì tôi viết bài Chia tay ý thức hệ.”

Năm 2008, một nhà văn nữa bị cầm tù với tội danh tuyên truyền chống nhà nước, là nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa tại Hải Phòng. Ông Nguyễn Xuân Nghĩa có một tiểu thuyết và một truyện ngắn viết trước khi bị bắt, trong đó truyện ngắn nói về cuộc sống cơ cực của những người thợ Việt Nam đi xuất khẩu lao động tại Đài Loan. Cả hai tác phẩm này đều không được xuất bản. Ông nói với chúng tôi:

Tôi không bị cầm tù vì hai tác phẩm, vì họ không xuất bản, nên không ghi tội tôi vào đấy, nhưng họ qui tội tuyên truyền chống nhà nước ở những bài chính luận, những bài thơ, những bài văn xuôi tả cảnh nghèo khổ, bất công của xã hội.”

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa được trả tự do vào năm 2014. Đến tháng 10 năm 2017, ông lại bị thẩm vấn về thời gian ngắn ông gia nhập một tổ chức chính trị có tên là Hội Anh Em Dân chủ, chủ trương cạnh tranh chính trị hòa bình với Đảng Cộng sản Việt Nam.

Trong thời gian vài năm trở lại đây, trong số những người cầm bút bị bỏ tù, số lượng những blogger chính trị tăng dần lên như các ông Phạm Viết Đào, Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Ngọc Già, Hồ Hải,… bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh,…. Theo tổ chức Phóng viên không biên giới, nội trong năm nay 2017, Việt Nam đã bắt và trục xuất ít nhất 15 blogger, đa số các trường hợp họ bị gán cho tội danh tuyên truyền chống nhà nước theo điều luật số 88 của Bộ Luật hình sự Việt Nam, mà các tổ chức nhân quyền cho là có nội dung không rõ ràng nhằm trấn áp những người chỉ nêu lên chính kiến của mình một cách hòa bình.

Bên cạnh đó một số nhà văn lại lên tiếng tách khỏi Hội nhà văn, tổ chức quản lý các nhà văn của Đảng Cộng sản, và Nhà nước Việt Nam, và những người này đã thành lập một tổ chức gọi là Văn đoàn độc lập vào tháng Ba năm 2014 với số thành viên ban đầu là 62 người.

Tuy nhiên theo nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, cho đến nay chưa có công trình nào đáng kể do những người thuộc Văn đoàn độc lập này tạo ra, lý do theo ông là sự đe dọa bị bỏ tù vẫn còn treo lơ lửng:

Khi đã tách ra khỏi sự quản lý của Hội nhà văn Việt Nam, chính quyền Cộng sản Việt Nam, thì tác phẩm của họ phải có vấn đề, phải biểu thị sự tách ra đấy, mà nếu biểu thị sự tách ra của mình thì sự an nguy của họ bị ảnh hưởng. Cũng có thể là họ sẽ bị qui tội tuyên truyền chống nhà nước, mà đối với một nhà văn mà bị truy tố tội đó, bị cầm tù, thì là một điều người ta kiêng kỵ.”

Công việc xuất bản và phát hành sách hiện nay của Việt Nam vẫn thuộc quyền quản lý của nhà nước do cơ quan tuyên giáo của Đảng chịu trách nhiệm. Việc xuất bản sách trên mạng, hay in không chính thức cũng được tiến hành, nhưng theo ông Nguyễn Xuân Nghĩa những người viết sách không có đủ tài lực để theo đuổi chuyện đó dài lâu.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa có cái nhìn khá bi quan về sáng tác văn học của Việt Nam hiện nay, đó là các nhà văn không còn muốn viết nữa.

Trương Minh Tuấn – ngu toàn tập!

From facebook:  Thuc Tran
Trương Minh Tuấn – ngu toàn tập!

Người Quan Sát (Danlambao) – Bộ trưởng Thông tin Truyền thông Trương Minh Tuấn vừa tuyên bố mặc dù Việt Nam đang có đến 363 trang mạng xã hội do “tổ chức trong nước” cung cấp nhưng người dân chủ yếu vẫn dùng Facebook và YouTube (*).

Trương Minh Tuấn cho biết hiện tại có khoảng 53 triệu người Việt trong nước sử dụng Facebook và 35 triệu người dùng YouTube. Cũng theo Trương Minh Tuấn thì lý do chừng đó người dùng 2 mạng xã hội trên vì đây là nơi “Các thông tin tiêu cực như xuyên tạc, nói xấu, bôi nhọ, kêu gọi kích động biểu tình, chống phá nhà nước… chủ yếu tồn tại trên các mạng xã hội nước ngoài, do nhận thức của người sử dụng cho rằng mạng xã hội là môi trường ảo nên có thể tự do phát ngôn mà không phải chịu trách nhiệm, gây ảnh hưởng đến tổ chức, cá nhân”.

Nói như vậy thì chẳng khác gì thú nhận có nhiều triệu người dân đã “xuyên tạc, nói xấu, bôi nhọ, kêu gọi kích động biểu tình, chống phá nhà nước”?

Để giải quyết tình trạng không kiểm soát và che giấu được thái độ của người đối với chế độ, Trương Minh Tuấn hô hào sẽ thúc đẩy mạng xã hội do doanh nghiệp trong nước cung cấp.

Nói cho đầy đủ và chính xác thì đó là những “tổ chức trong nước” do đảng và nhà nước cộng sản toàn quyền kiểm soát.

Trương Minh Tuấn nghĩ rằng khả năng công nghệ trong nước sẽ vượt trội hơn Facebook hoặc YouTube để người dân chọn lựa sản phẩm tốt hơn!? Và người dân sẽ chọn lựa những trang mạng xã hội do “tổ chức trong nước” cung cấp để không còn có thể tự do phát ngôn và chui vào vòng kiểm soát của Bộ 4T và tập đoàn côn an theo như lời Trương Minh Tuấn tuyên bố: “Bộ Thông tin Truyền thông cũng đã phối hợp chặt chẽ với Bộ Công an để ngăn chặn, xử lý các trường hợp vi phạm ẩn danh tính…”

Câu trả lời đương nhiên là không. Cách giải quyết duy nhất của tà quyền là tống cổ Facebook, YouTube ra khỏi không gian Việt Nam hay tìm cách sửa luật lệ thông tin mạng để 2 công ty này buột phải rút khỏi Việt Nam vì không thể kinh doanh theo những luật rừng. Đó là điều mà đảng và nhà nước CSVN đang nhắm để tiếp tục thực hiện chính sách bịt mồm cả nước và ngu dân để trị.

16.11.2017

Người Quan Sát
danlambaovn.blogspot.com

Image may contain: 1 person, eyeglasses
 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Loa & Net

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Loa & Net

 tuongnangtien

Buồn tất cả.

Chỉ cái loa là vui!

Nguyễn Chí Thiện

Lịch sử cận đại của nước Việt vừa ghi nhận (thêm) hai lần … Nam Tiến nữa! Lần đầu – vào năm 1954 – gần một triệu người miền Bắc đã di cư vào Nam bằng tầu: tầu bay, tầu hoả, và tầu thủy … Họ mang theo nhiều thứ trông rất quen nhưng tên gọi thì hơi lạ: cái bàn là, cái bát, cái cốc, cái ô, cái môi, cái thìa …

Cuộc chung sống giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm … tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp. Từ thành thị đến nông thôn – trong mọi ngõ ngách – trẻ con miền Nam đồng lòng đổi lời bản “Khúc Nhạc Đồng Quê” (của Thúc Đăng) từ “Quê hương tôi gió chiều về trong nắng vàng” thành … “Quê hương tôi cái mùng mà kêu cái màn,”  với tiếng cười khúc khích.

1954 – 1975: tuy ngắn nhưng đủ khoảng cách để xoá nhoà mọi ngăn cách giữa cái mùng với cái màn. Rồi ra, ai cũng biết: cái mền và cái chăn là một, cái phong bì và với cái bao thư cũng vậy, cái bao diêm chính là cái hộp quẹt, cái hôn với cái hun cùng một nghĩa!

Đợt di cư thứ hai, khởi sự vào năm 1975, ồn ào và ồ ạt hơn trước. Những thứ được mang theo cũng rất khó coi, và gây ra rất nhiều phiền toái nơi vùng đất mới: nón cối, dép râu, tem phiếu, sổ gạo, sổ hộ khẩu, loa phóng thanh, tinh thần làm chủ tập thể, ảnh bác Hồ lộng kiếng …

Với thời gian, nón cối, dép râu, tem phiếu, sổ gạo, tinh thần làm chủ tập thể … đều lặng lẽ bị vứt vào sọt rác. Ảnh bác Hồ lộng kiếng, không ít kẻ, cũng liệng cống luôn. Tới tuần rồi thì cái sổ hộ khẩu cũng đã đi vào dĩ vãng khiến “hàng triệu người dân vỡ oà sung sướng” – theo như nguyên văn của báo Lao Động, số ra ngày 5 tháng 11 năm 2017:

“Nghị quyết số 112/NQ-CP ngày 30.10.2017 của Chính phủ về đơn giản hóa thủ tục hành chính, giấy tờ công dân liên quan đến quản lý dân cư, với việc xóa bỏ nhiều thủ tục liên quan đến hộ khẩu, đã làm hàng triệu người dân ‘vỡ òa’ sung sướng.”

Hồi đầu năm, dân Việt cũng đã trải qua một niềm vui (“vỡ oà”) tương tự, ngay sau khi báo Thanh Niên – số ra ngày 14 tháng 1 năm 2017 – hớn hở loan tin: “Loa phường đã hoàn thành vai trò lịch sử!” 

Ngoài việc tháo gỡ những chướng ngại vật đã gây ra đủ thứ rắc rối, khó khăn, nhũng nhiễu, phiền hà … cho dân chúng; Nhà Nước Cách Mạng còn đi rất xa trong tiến trình đổi mới. Báo chí tới tấp đi tin:

Hiệp Hội Doanh Nghiệp Điện Tử Việt Nam hân hoan cho biết: “Thủ tướng Chính phủ đã đồng ý cho phép Bộ TT-TT thực hiện giai đoạn hai Dự án thí điểm nâng cao khả năng sử dụng máy tính và truy nhập internet công cộng tại Việt Nam (BMGF-VN) tại 40 tỉnh, thành phố trên cả nước với tổng kinh phí hơn 50 triệu USD.”

Ủa, tiền ở đâu ra mà chính phủ (bỗng) hào phóng dữ vậy cà?

Tìm hiểu thêm chút xíu mới biết ra rằng BMGF là mấy chữ viết tắt của Bill & Melinda Gates Foundation của vợ chồng ông Bill Gates, có trụ sở tại Seattle, Washinton State. Theo trang Khoa Học Việt Nam : “Quỹ Bill & Melinda Gates viện trợ không hoàn lại 30 triệu USD, Microsof tài trợ 3,6 triệu USD (để mua máy tính) và số còn lại là vốn đối ứng của Việt Nam.”

Thảo nào mà quan chức, cũng như  báo giới VN, hào hứng và vui vẻ quá xá. “DỰ ÁN NÂNG CAO KHẢ NĂNG SỬ DỤNG MÁY TÍNH VÀ TRUY NHẬP INTERNET CÔNG CỘNG TẠI VIỆT NAM” được tán thưởng không tiếc lời: 

Được “vinh danh” nên các nhà báo công dân hiện diện khắp nơi. Ngay cả ở vùng xa, vùng sâu như xã Quảng Điền – huyện Krông Na, tỉnh Đắk Lắk – mà hình ảnh một ông công trưởng công an xã (đá tứ tung thúng mẹt rau cải, tôm cá … của bạn hàng) cũng được phổ biến khắp năm Châu, trong chớp mắt.

Trong một xã hội vốn khép kín mà bỗng dung mỗi công dân trở thành một phóng viên thì hệ lụy thật khó lường. Bung là cái chắc. Thông Tấn Xã Vỉa Hè thay thế ngay vai trò truyền thống của Thông Tấn Xã VN, và “từng bước đưa đất nước thoát khỏi cái vòng kim cô mang cái tên ‘định hướng’ trên lĩnh vực tư tưởng-truyền thông” – theo như nhận xét của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh.

Bộ Thông Tin thất thủ. Truyền Thông vỡ trận. Chung qui cũng chỉ vì những con ngựa thành Troie, có tên gọi khác là máy vi tính, giữa lòng cách mạng!

Nhà văn Trần Đĩnh gọi internet là thằng … Thời Đại, và ông rất hả hê vì “luôn nhìn thấy Đảng loạng choạng lùi” trước cái “thằng” này. Nếu không vì nó thì mấy người dân Việt được nhìn thấy tận mắt phóng ảnh Công Hàm 1958, với chữ ký của Phạm Văn Đồng (hay Thư Xin Nhập Học Trường Thuộc Địa của sinh viên Nguyễn Tất Thành) và nói chắc cũng chả ai tin.

Buộc phải lùi thôi nhưng lùi hoài chắc chết, chết chắc. Phải làm một cái gì đó để cứu vãn tình thế, chứ không thể để tên tuổi của những vị lãnh đạo cấp cao (Quang GianTrọng Mặt DầyNgân Mặt ThớtPhúc Maze …) bị bôi bác mãi. Thế là Bộ Công An bèn trình Quốc Hội cái gọi là “Dự Án Luật An Ninh Mạng.”

 Bộ Trưởng Tô Lâm cho biết: “Dự thảo Luật An ninh mạng quy định các hành vi sử dụng không gian mạng xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội được quy định trong 7 điều. Cụ thể là: việc xử lý thông tin trên không gian mạng có nội dung kích động, gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng; làm nhục, vu khống; tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam …”

Dư luận, tất nhiên, dậy sóng:

  • Trương Huy San: “Luật chống lại loài người.”
  • Lê Văn Luân: “Luật pháp ban hành ngày càng tệ và có xu hướng đi ngược lại tiến trình phát triển văn minh của nhân loại.”
  • Người Buôn Gió: “Công cụ đàn áp mới – luật an ninh mạng.”
  • Trịnh Hữu Long: “Dự luật an ninh mạng: hàng Việt Nam made in China?”
  • Trương Duy Nhất: “Với gần 100 triệu công dân Việt, đó là bức tường giam hãm tự do tư tưởng, biểu đạt và giao tiếp.”
  • Nguyễn Thông: “Đó là thứ tư duy cộng sản man rợ.”
  • Nguyễn Ngọc Chu: “Chỉ có những chế độ độc tài vì muốn duy trì sự cai trị của mình, mới liều lĩnh khống chế thông tin.”
  • Trần Song Hào“Đảng muốn có chi bộ trong máy chủ!”
  • Nguyễn Sơn:“Việt Nam sẽ sắp sánh vai với… Bắc Hàn về mức độ tự do ngôn luận.”
  • Võ Văn Tạo: “Lại tiếp tục tư duy lỗi thời.”
  • Nguyễn Quang Lập: “Chỉ cần 1 năm vắng bóng Facebook và Google sẽ thấy đất nước này lạc hậu so với thế giới hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm.”                

Tất cả đều phẫn nộ hay buồn bực. Buồn tất cả. Chỉ cái loa là vui được tiếp tục vai trò lịch sử của mình. Với hệ thống loa phường thì an toàn là cái chắc. Không còn phải lo lắng đến sự phá hoại của những thế lực thù địch nước ngoài, và sự tự diễn biến/chuyển hoá của một bộ phận không nhỏ đảng viên nữa. Ban Tuyên Giáo lại độc quyền cầm loa nên chả việc gì phải “đối thoại” với bất cứ ai nữa.

Đất nước sẽ an bình và ổn định (Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) như cũ, cứ y như là chưa bao giờ có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra ráo trọi.

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc dự đoán: “Ngày ấy sẽ không xa! Học viện KHXH sẽ đóng cửa; chủ nhân các biệt phủ sẽ ăn ngon ngủ yên; các quan anh sẽ tha hồ có bồ nhí; các trạm BOT sẽ có mặt khắp hang cùng hẽm cụt; lãnh đạo sẽ tha hồ cho trái đâm ra từ rễ cây; đày tớ sẽ thoải mái đá xô chậu, chặn xe đám cưới thu tiền …”

Từ trong hang đá chui ra
Vươn vai một cái rồi ta chui vào…
cho nó an toàn!

Phóng viên bị hạn chế đưa tin APEC tại Việt Nam

Phóng viên bị hạn chế đưa tin APEC tại Việt Nam

RFA
2017-11-15
 

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump họp báo chung cùng Chủ tịch Trần Đại Quang ở Phủ Chủ tịch tại Hà Nội hôm 12/11/2017

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump họp báo chung cùng Chủ tịch Trần Đại Quang ở Phủ Chủ tịch tại Hà Nội hôm 12/11/2017

 AFP
 

Tổ chức Phóng Viên Không Biên giới (RSF) hôm 14 tháng 11 ra thông cáo chỉ trích Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã bỏ rơi tự do báo chí trong chuyến công du châu Á từ ngày 4 đến 14/11 vừa qua.

Thông cáo viết từ việc không cho phóng viên tham dự một số sự kiện đến việc từ chối trả lời câu hỏi, Tổng thống Trump đang cho các lãnh đạo các nước Trung Quốc, Việt Nam và Philippines hàng ghế đầu đối với việc chối bỏ tự do báo chí.

Các phóng viên đã không được phép đưa câu hỏi trong cuộc họp báo chung giữa Tổng thống Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm 9/11. Thư ký báo chí của Nhà Trắng Sarah Huckabee Sanders sau đó nói lý do là vì Trung Quốc không muốn nhận câu hỏi.

Tại Thượng đỉnh APEC ở Đà Nẵng hôm 10 và 11/11, báo chí cũng bị hạn chế tham dự một số sự kiện quan trọng. Báo chí không được đưa tin về bữa tối APEC trong đó có sự tham gia của Tổng thống Trump và Tổng thống Nga Putin.

RSF gọi việc giới hạn báo chí đưa tin ở Việt Nam vốn là nước bị xếp hạng 175 trong số 180 nước theo báo cáo tự do báo chí thế giới 2017 của tổ chức này, là một điều hết sức lạ với cách Mỹ cho tự do báo chí.

RSF lên án chính phủ Việt Nam đã hình sự hóa có hệ thống tự do biểu đạt trong suốt năm qua bằng các biện pháp kiểm duyệt, giam giữ người trái phép và các tội khác. Theo tổ chức này đã có ít nhất 25 bloggers bị bắt giữ hoặc trục xuất khỏi Việt Nam trong năm qua.

Ông Daniel Bastard, phụ trách ban Châu Á Thái Bình Dương của RSF nói Tổng thống Trump đã trao cho những lãnh đạo độc tài trong khu vực một tấm séc khống.

QUA MỸ, MỸ QUA

From facebook:   Kim Tran shared Quan Nguyen Thanh‘s post.
 
Image may contain: one or more people and people standing
Quan Nguyen Thanh to Dân Saigon Xưa

 

QUA MỸ, MỸ QUA

Vậy là đen trắng rõ ràng rồi nha. Anh Trump đến rồi anh Trump đi. Anh Trump đi nhưng đã để lại một “thông điệp” rất rõ ràng. Là anh Trump chỉ lo cho nước Mỹ, cho dân Mỹ. Người VN đồng ý hay không đồng ý, khen hay chê, muốn chửi bới, muốn ỉa đái, muốn khạc nhổ, muốn đào mồ cuốc mả gì anh Trump cũng được, nhưng Trump đã “thể hiện” rõ ràng như vậy rồi thì từ nay đừng trông mong gì ở Mỹ nữa; mà hãy tự cứu mình.

Đừng chờ Mỹ qua; cũng đừng chờ qua Mỹ. Vì ngay cả “qua Mỹ” thì anh Trump cũng hạn chế không cho qua.

Nhưng như vậy không chừng là tốt. Vì người Việt sẽ thức tỉnh ra, không còn ngồi đó chờ nữa. Không còn ngồi đó chờ Trump hay vợ Trump cứu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nữa. Người Việt hãy mạnh dạn lên tiếng cứu những người Việt khác đang ở trong tù. Cứu Trần Huỳnh Duy Thức đang bị mù dần trong tù. Cứu Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh v.v. đang bị hành hành hạ ngược đãi trong tù… Hãy góp tiếng nói khi thấy một số ít người khác lên tiếng. Không ai muốn giúp khi một nước có chín chục triệu dân, mà chỉ có vài ngàn người đi biểu tình chống Formosa, còn bao nhiêu đứng ngó, thậm chí còn có kẻ lên tiếng chửi bới, nhục mạ người biểu tình.

Nhưng thực sự có phải là không ai muốn giúp không? Tôi tin chắc rằng người Việt trong nước sẽ không bị bỏ rơi một khi họ đứng lên. Người Việt hải ngoại chắc chắn sẽ ủng hộ hết lòng. Thế giới chắc chắn sẽ ủng hộ, sẽ lên tiếng khi người Việt trong nước đồng loạt đứng lên. Dĩ nhiên, khi nói “hãy đứng lên bằng đôi chân của mình” thì không có nghĩa là mình không cần ai giúp đỡ. Từ cá nhân cho đến tập thể, từ một quốc gia cho đến thế giới, không ai có thể tự sống một mình mà không cần sự giúp đỡ của người khác hay của quốc gia khác. Nhưng nếu tự mình không dám hy sinh thì không ai hy sinh cho mình. Chân lý đó vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.

“Đời khốn nạn” nhưng đời là vậy đó!…

–nguồn trang Facebook Ngo Du Trung 
=====

US President Donald J. Trump boards Air Force One before departing from Nội Bài International Airport, in Hà Nội, Vietnam 12 November 2017. Photo: Reuters

Robert Mugabe đã hủy hoại Zimbabwe như thế nào?

 

Robert Mugabe đã hủy hoại Zimbabwe như thế nào?

Print Friendly, PDF & Email

Nguồn: “How Robert Mugabe ruined Zimbabwe“, The Economist, 26/02/2017

Biên dịch: Lê Thị Hồng Loan | Biên tập: Lê Hồng Hiệp

Chủ nghĩa độc tài đơn thuần là không đủ cho Robert Mugabe; xây dựng chính sách ngông cuồng mới là điều quan trọng.

Vào năm 2016, khung cảnh thường thấy ở thủ đô của Zimbabwe là những công dân sợ hãi xếp hàng bên ngoài ngân hàng, chờ đợi đầy hy vọng để có thể rút tiền mặt. Đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự lo lắng về kế hoạch kinh tế mới nhất của Robert Mugabe. Trong tháng 11/2016, ngân hàng trung ương đã bắt đầu in một loại tiền mới, dưới hình thức “tiền trái phiếu”. Bề ngoài thì loại giấy bạc này có giá trị tương đương đồng đô la Mỹ, loại tiền tệ mà Zimbabwe đã sử dụng từ năm 2009 sau một đợt lạm phát ngoạn mục – nhưng không ai bị lừa. Đã có đủ điều kiện cho một thảm hoạ kinh tế nữa do Mugabe gây ra.

Zimbabwe đã từng có những nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú, một ngành nông nghiệp phát triển bùng nổ và nguồn vốn con người dồi dào, nhưng trong suốt 37 năm qua, Mugabe đã làm phung phí gần như toàn bộ những nguồn lực đó. Gần một phần tư người dân Zimbabwe đang cần hỗ trợ lương thực và 72% trong số họ sống trong nghèo đói. Trong khoảng thời gian một thế hệ, Mugabe đã đảo lộn cả một quốc gia. Vậy ông ta đã làm Zimbabwe sụp đổ như thế nào?

Mugabe đã từng là một du kích quân Mác-xít. Ông lên nắm quyền vào năm 1980 sau khi đất nước này giành được độc lập từ Anh. Mugabe đã có một khởi đầu đầy hứa hẹn – kêu gọi hòa giải với người Zimbabwe da trắng, cải thiện việc tiếp cận giáo dục và chăm sóc sức khoẻ cho tất cả mọi người. Nhưng những chính sách ban đầu của ông ta bị làm lu mờ bởi những điều xảy ra tiếp theo. Để hỗ trợ chi phí cho nhiều kế hoạch khác nhau, Mugabe đã vung tay quá trán một cách điên cuồng – một thói quen mà ông đã tiếp tục trong suốt thời gian cầm quyền của mình. Và bởi ông nắm giữ quyền lực trong nhiều thập kỷ, sự cai trị của ông trở nên độc đoán, phi dân chủ và mang tính áp bức. Tất cả điều này đã gây ra những vấn nạn điển hình.

Tuy nhiên, cách thức mà Mugabe đã hủy hoại Zimbabwe là thông qua sự quản lý kinh tế hết sức yếu kém. Một bước ngoặt trong loạt những sai lầm của Mugabe là vào năm 2000, khi ông tiến hành cải cách ruộng đất “nhanh chóng” và khuyến khích việc tiếp quản một cách bạo lực các trang trại của người da trắng, khi đó vốn là xương sống của ngành nông nghiệp nước này. Phần lớn đất đai bị tịch thu được giao cho những nông dân da đen thiếu kinh nghiệm về hoạt động nông nghiệp hiện đại; nhiều người trong số họ được lựa chọn trên cơ sở mối quan hệ của họ với ông Mugabe và đảng của ông, Đảng Mặt trận Yêu nước Châu Phi Zimbabwe (Zanu-PF).

Các trang trại của Zimbabwe, cho đến lúc đó vẫn là điều ao ước của khu vực và là nguồn lực chính cho doanh thu xuất khẩu của nước này, bất ngờ trở nên sa sút – và đã khiến toàn bộ nền kinh tế bị sốc. Tình hình tài chính vốn đã căng thẳng, với việc ông Mugabe kéo Zimbabwe dính líu vào cuộc nội chiến ở Congo. Ngân hàng trung ương của ông bắt đầu in tiền nhanh hơn để trả nợ và bồi thường cho các cựu chiến binh, đối tượng được xem là một trụ cột quan trọng trong chính sách hỗ trợ của ông Mugabe, và để bù đắp cho mức giá cao hơn gây ra bởi sự thất bại của các trang trại.

Vòng xoáy ốc nhanh chóng vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Tại một thời điểm trong năm 2008, lạm phát đạt tỷ lệ 231.000.000%. Đồng tiền này có các tờ giấy bạc với mệnh giá lên tới 100 nghìn tỷ đô la Zimbabwe – nhưng chỉ tương đương 40 xu Mỹ vào lúc nó bị sụp đổ. Siêu lạm phát kết thúc khi đồng đô la Zimbabwe bị loại bỏ hoàn toàn để được thay thế bởi một hệ thống đa tiền tệ trong đó đồng đô la Mỹ chiếm ưu thế. Trong một thời gian ngắn, các xung lực kinh tế mang tính hủy hoại của ông Mugabe đã bị kiềm chế bởi một thỏa thuận chia sẻ quyền lực với phe đối lập. Nhưng kể từ khi khôi phục quyền kiểm soát hoàn toàn vào năm 2013, ông đã trở lại với những thói quen cũ của mình.

Tuần cuối tháng 2/2017 vừa rồi, ông Mugabe đã tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 93 của mình. Ông nói rằng ông muốn giữ thêm một nhiệm kỳ năm năm khác trên cương vị tổng thống vào năm 2018. Ông cũng nói rằng “chỉ có Chúa biết” liệu có điều gì có thể ngăn cản ông. Trong khi Chúa chưa can thiệp, cuộc đấu tranh để mang lại thành công cho ông đã được nghiêm túc bắt đầu trong bí mật. Người vợ thứ hai của Mugabe, Grace – thư ký cũ và nhân tình – và phó tổng thống của ông, Emmerson Mnangagwa, được coi là những đối thủ hàng đầu. Thiếu vắng một người kế nhiệm được định trước, sự ra đi của Mugabe sẽ tạo ra một khoảng trống vốn thực sự có thể gây thêm những tai ương cho đất nước này. Dưới thời Mugabe, sự hỗn loạn kinh tế đã trở thành một đặc điểm thường trực của cuộc sống ở Zimbabwe. Nhưng cái chết của một vị bạo chúa sẽ vẫn không đủ để xóa bỏ di sản của ông.

NHỮNG TÙ NHÂN THẦM LẶNG

Thuong Phan and Hoang Le Thanh shared Trương Duy Nhất‘s post.
Image may contain: 15 people, people smiling
Trương Duy NhấtFollow

 

NHỮNG TÙ NHÂN THẦM LẶNG

Khác với những đời Tổng thống trước, Donald Trump đã không màng chi chuyện nhân quyền trong chuyến thăm Việt Nam. Con đường của chúng ta, chúng ta phải tự đi thôi. Mọi đổi thay, muốn có phải từ chính chúng ta.
Nhớ những bạn tù còn trong lao ngục. Bài “Những tù nhân thầm lặng”, tôi viết ngày này năm trước, khi nhắc nhớ đến Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Già, Hồ Hải…
Một năm qua, thêm Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài, Trần Thị Nga, Cấn Thị Thêu, Trần Anh Kim, Phan Kim Khánh, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Bắc Truyển, Phạm Văn Trội, Lê Thu Hà, Trương Minh Đức, Nguyễn Trung Trực… Không thể biết, họ ra sao trong chốn lao tù bịt bùng thăm thẳm ấy?
Đăng lại một lần nữa bài viết này để nhớ các bạn tù bất khuất của tôi.
_________________________________

NHỮNG TÙ NHÂN THẦM LẶNG 
(Viết tặng những bạn tù bất khuất của tôi)

Có thể, họ chọn cách thầm lặng. Có thể, con đường và phương cách họ chọn khác chúng ta. Nhưng vì mục tiêu và đích đến chung, không ai trong chúng ta được phép im lặng. Đặc biệt, khi họ đã rơi vào chốn ngục tù cô độc ấy.
Mọi nguồn tin về Hồ Hải, đến nay vẫn quá ít ỏi. Không gì hơn ngoài mấy dòng “thông báo bắt” trên website Công an TP HCM. Sự lên tiếng ủng hộ anh, cũng là quá ít ỏi và trầm lắng, so với Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và các trường hợp trước.
Nguyễn Ngọc Già cũng vậy. Sau những dòng tin ít ỏi về phiên toà, dường như không biết gì hơn.
Không thấy sóng, không biểu ngữ băng rôn, không thấy ai xuống đường, không nghe những cuộc bão giông mang tên Hồ Hải, Nguyễn Ngọc Già.
Luật sư Lê Công Định gọi đó là “những người tù cô đơn”. Chữ “cô đơn” nghe đau quá. Vâng, đành rằng cô đơn. Nhưng tôi muốn gọi sự “cô đơn” ấy là thầm lặng- những tù nhân thầm lặng. Nghe nó nhẹ nhàng và – bớt đau hơn.
Có thể, vì Nguyễn Ngọc Già chọn cách náu mình. Hoặc một Hồ Hải hay đụng chạm, “gây thù chuốc oán” quá nhiều, với chính giới tranh đấu. Nhưng suy cùng, dù phương cách nào, lặng im náu mình như Nguyễn Ngọc Già hay sùng bái cuồng dại thờ tôn cả “thằng X” khốn kiếp như Hồ Hải, thì mục tiêu, cái đích các anh vươn tới cũng cùng với lựa chọn của chúng ta.
Cũng như đốn ngã gốc cây, cần những nhát dao từ nhiều phía.
Có thể, chính họ đã chọn cách “thầm lặng” cho mình. Nhưng chúng ta không được phép lặng im. Cũng như Lê Công Định, tôi hiểu và thấu cay sự cô độc trong tù. Nhất là thời đoạn biệt giam, một mình trần trũi trên bệ xi măng với 4 bức tường bịt bùng xám xịt. Bạn để chơi, để trò chuyện không gì ngoài mấy con thạch sùng, cùng đám kiến.
Thông tin, may mắn cũng chỉ đoán định bằng cách đọc báo Nhân Dân, dăm hôm vài bữa quản giáo nó nhét cho một tờ, xem rồi suy ngược. Trang 8, mục “bình luận – phê phán”, thấy báo Nhân Dân chửi đánh cái gì thì cứ suy ngược lại để đoán tình hình thế sự bên ngoài.
Không gì hơn. Tù lâu như Hải Điếu Cày, phải nhờ đến khi tôi vào Trại 6 truyền lại mới biết “đồng chí X” là ai, “một bầy sâu” là lũ nào và “Bên thắng cuộc” viết cái gì, ai viết, tác giả Osin là ai…
Cũng may, Hải Điếu Cày và tôi là những trường hợp biết làm thông tin, dù đã trong tù. Còn không, coi như bịt bùng, cô độc.
Nói vậy, để hiểu và thấm hơn cái khao khát tiếp nhận, dù chỉ là một nguồn tin nhỏ nhoi từ bên ngoài. Nhớ khi còn biệt giam ở trại B14, có cậu Khánh (người Hải Phòng) buồng sát bên. Nó kể, mỗi sáng thứ Bảy, dịp trại cho người nhà tiếp tế thức ăn, cứ áp tai vào tường nghe tiếng những bước chân vọng bên ngoài rồi đoán mong tiếng chân mẹ mình. Hơn năm trời, không người thăm gặp, không quà không tin (chẳng hiểu vì sao). Có hôm, mưa bão quá, nghe nó đọc thơ vầy:
“Lá rơi thôi cũng ngờ tiếng chân mẹ
Mưa bão thế này chắc mẹ chẳng đến đâu…”
Đại khái thế, tôi không nhớ nhiều.
Một sự ngóng chờ, như không gì có thể cô độc hơn.
Nhớ hôm nghe tôi nhận thư con gái, nó gõ tường gọi bảo “anh đọc cho em nghe với, em thèm nghe ai đó đọc thư, dù không phải thư của mình”. Hình như, tôi đọc mà run cả môi. Nó áp tai vào tường nghe, rồi nhẩm đến thuộc lòng. Buồn cười, nó bảo “con gái anh viết như thơ, em phổ nhạc nhé”. Rồi nó xịch xình tính tang hát như nhạc thật. Hình như nó vui lây. Mấy dòng giản đơn của đứa con gái viết cho mình cũng khiến nó như thêm… sức mạnh. Chả là mấy hôm trước, nó bảo sốt, cảm ho nằm lì suốt tuần.
Vâng. Những sợi dây gắn kết ấy, không chỉ làm chức phận truyền tin, cho những tù nhân như chúng tôi ít nhiều đoán định được thế cuộc bên ngoài, mà hơn cả – nó cho chúng tôi thêm sức mạnh, thêm niềm tin.
Dấn thân là chấp nhận. Cái giá cô độc ấy, đâu phải không lường đoán được. Nhưng họ vẫn lựa chọn và chấp nhận cho mình.
Ngoài Nguyễn Ngọc Già, Hồ Hải, còn thêm những ai?
Tôi, Lê Công Định, Hải Điếu Cày, và nhiều, rất nhiều những bạn tù khác… có được cái may mắn không đến nỗi cô độc thế. Nhưng sự cô độc ấy, không phải là chúng tôi không ngấm. Ngược lại, càng vậy, nhìn số phận và tấm gương những tù nhân thầm lặng càng khiến mình đau.
Có thể, họ chọn cách thầm lặng. Có thể, con đường và phương cách họ chọn khác chúng ta. Cứ giả vậy đi. Nhưng vì mục tiêu và đích đến chung, không ai trong chúng ta được phép im lặng. Đặc biệt, khi họ đã rơi vào chốn ngục tù cô độc ấy.
Sự lên tiếng của chúng ta nhiều khi cũng chẳng thay chuyển được gì, không cứu được các anh, các chị. Nhưng nó cho các anh, các chị, cho thân nhân của họ, và cho cả những người đang tranh đấu đang dấn thân hiểu rằng: Họ không cô đơn. 
Đó là sức mạnh, cho họ, và cho chính chúng ta.
____________________ 
– http://truongduynhat.org/nhung-tu-nhan-tham-lang

Cty lương thực Trà Vinh gây thất thoát trên 63.000 tấn gạo

Trụ sở Cty lương thực Trà Vinh (ảnh: P.V)
Trụ sở Cty lương thực Trà Vinh (ảnh: P.V)

Cống ngăn mặn 150 tỷ mới xây đã hỏng

Cống ngăn mặn 150 tỷ mới xây đã hỏng

Cống Sơn Đốc 2 thuộc dự án thủy lợi Bắc Bến Tre được xây dựng tại xã Hưng Lễ, huyện Giồng Trôm, Bến Tre do Ban quản lý Đầu tư và xây dựng thủy lợi 10 (Bộ NN&PTNT) làm chủ đầu tư.

Công trình gồm 6 khoang cửa, chiều dài 17 m. Ngoài cống chính còn có cầu giao thông trên cống gồm 10 nhịp, dài 171 m, rộng 6 m.

Toàn bộ công trình có tổng vốn đầu tư gần 150 tỷ đồng, được khánh thành vào tháng 6/2015, giúp ngọt hóa trên 10.000 ha đất nông nghiệp thuộc hai huyện Giồng Trôm và Ba Tri. Đồng thời tạo nguồn nước ngọt sinh hoạt cho hàng ngàn hộ dân ở trong vùng.

Thế nhưng chưa đầy một năm đưa vào sử dụng, công trình này bắt đầu bị hư hỏng nặng. Tại hai khoang cửa số 3 và 4 của cống đã bị nước ăn, xoáy sâu phần đáy sông tạo thành những lỗ hổng khổng lồ khiến công trình không thể phát huy được tác dụng.

Cong ngan man 150 ty moi xay da hong hinh anh 1
Cống Sơn Đốc 2 xây dựng gần 150 tỷ đồng bị hư hỏng nặng, không phát huy tác dụng ngăn mặn.

Trường học 20 tỉ đồng bỏ hoang, buộc phải… phá bỏ

Làm gì có chính quyền nhân dân để lật đổ ?

From facebook:  Hung Tran shared Ngoc Nhi Nguyen‘s post.
 
 
No automatic alt text available.

Ngoc Nhi Nguyen is with Nguyễn Văn Đề.

 

Làm gì có chính quyền nhân dân để lật đổ ? 

Chế độ thì độc tài , chính quyền thì độc đảng , bầu cử thì đảng cử dân bầu , dân không bầu thì đảng tự phân bố vô làm , ứng cử viên độc lập thì bị đấu tố , đàn áp … Ở VN làm gì có chính quyền nào của nhân dân mà nói rằng người ta muốn lật đổ ?

Ở VN hiện nay chỉ có bọn tà quyền thái thú bán nước cho Tàu cộng , bóc lột và trù dập , bịt miệng nhân dân , cái gì cũng quản lý cấm đoán thì có chứ chính quyền nhân dân ở đâu ra ?

Nếu thật sự có chính quyền nhân dân thì người dân VN cần gì phải lật đổ nó ? Nếu VN có công lý công bằng , có pháp luật đàng hoàng thì người dân muốn thay đổi chính quyền chỉ cần tự ứng cử hay dùng lá phiếu của mình là thay đổi được rồi , cần gì phải lật đổ ?

Chỉ khi nào chính quyền là độc tài , không phải của người dân , lại còn đè đầu cưỡi cổ người dân , khiến cho nhân dân chẳng có tiếng nói , quyền hạn gì để mong cầu sự đổi mới thì người ta mới cần phải lật đổ nó thôi , hiểu chưa cái bọn ngu ?