Xóa tên luật sư Võ An Đôn khỏi danh sách đoàn LS Phú Yên

Image may contain: 6 people, people sitting and people standing
Lê Nguyễn Hương TràFollow

Chiều nay 26.11, Ban chủ nhiệm Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên đã ra quyết định kỷ luật, xóa tên luật sư Võ An Đôn khỏi danh sách đoàn LS Phú Yên với phiếu thuận là 66,66%.

Theo quy định tại Điều 18 Luật Luật sư v/v “Thu hồi chứng chỉ hành nghề Luật sư”, thì việc xoá tên được coi như rút thẻ hành nghề; Khi đó các hoạt động pháp lý không được thực hiện với vai trò là luật sư nữa.

Luật sư Võ An Đôn (1977) là trưởng Văn phòng luật sư Võ An Đôn, tại tỉnh Phú Yên. Anh được biết đến nhiều khi tham gia một số vụ án được cho là nhạy cảm như các vụ kiện liên quan tới công an đánh chết người, dân oan, gần đây là vụ của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm).

Vào giữa tháng 8.2017, LS Võ An Đôn đã nhận được văn bản “Thông báo xem xét kỷ luật Luật sư” do Chủ nhiệm Đoàn LS tỉnh Phú Yên Nguyễn Hương Quê ký. Theo văn bản đó, thì lý do là “Trên trang mạng xã hội facebook Đôn An Võ có nhiều bài viết nói xấu LS, đăng tải các clip phỏng vấn giữa LS Võ An Đôn với các đối tượng ở nước ngoài với các nội dung kích động, xuyên tạc không đúng sự thật gây ảnh hưởng xấu đến uy tín của Đảng, Nhà nước và giới LS Việt Nam”.

Như vậy, trong phiên phúc thẩm Mẹ Nấm Quỳnh ngày 30.11 tuần sau sẽ không có mặt luật sư Đôn!

Ông cựu tổng thống ‘bán chổi đót’ của Zimbabwe

 Lê hồng Song‘s post.
 
Image may contain: house, sky and outdoor
Image may contain: 3 people, people smiling, people sitting and indoor
Image may contain: one or more people and text
Lê hồng Song added 3 new photos.

 

NGẪM NGƯỜI LẠI NGHĨ ĐẾN TA..!  ĐẤT NƯỚC MÌNH CŨNG CÓ TBT NÔNG ĐỨC MẠNH & LÊ KHẢ PHIÊU BUÔN CHỔI ĐÓT GIỎI MÀ..!

Ông cựu tổng thống ‘bán chổi đót’ của Zimbabwe

TTO – Bà Grace từng tuyên bố rằng “ông chồng tổng thống của tôi nghèo lắm”, không tơ hào của ai một đồng. Vậy mà nhiều nguồn tin nói rằng gia đình bà tài sản phải trên tỉ đô, và chả ai tin họ làm giàu kiểu “bán chổi đót”…

Khi Bona Mugabe, con gái rượu của mình làm đám cưới cách đây vài năm, Robert Mugabe quyết định không thuê bất kỳ sân golf hay khu nghỉ dưỡng sang trọng nào. Hôn lễ được tổ chức tại “tư gia” của nhà gái.

Một sự thanh liêm, đáng được ca ngợi và sẽ chẳng có gì nghi ngờ cho một đương kim Tổng thống nếu không có một chi tiết: cấm tiệt máy ảnh. Sao lạ vậy, đám cưới mà lại cấm tiệt chụp ảnh?

Đơn giản vì vợ chồng ông Mugabe không muốn người ta biết bên trong cái “tư gia” 25 phòng ngủ được xây bằng đá hoa cương kia, ngoài những chiếc Maybach S600, Rolls Royce Phantom thì còn những thứ gì “lạ lẫm” nữa.

Năm 1996, cô thư ký Grace Marufu, 29 tuổi, bước lên xe hoa, trở thành vợ thứ hai của Tổng thống Robert Mugabe khi đó đã 72 tuổi.

“Chồng tôi là vị Tổng thống nghèo nhất thế giới. Tôi chưa từng thấy ông ấy vòi tiền của bất kỳ ai” – bà Grace Mugabe, giờ là cựu Đệ nhất phu nhân, từng tuyên bố rõ từng chữ trước đám đông ủng hộ tại Harare năm 2014.

Những gì mà bà Grace tuyên bố, rốt cuộc cũng giống như những cam kết chính sách của chồng bà, nghe rồi để đó chứ chẳng dám tin. Ở cái xứ Zimbabwe này, có ai lớn lên mà không nghe tin đồn này kia về khối tài sản của ông tổng thống Mugabe?

Nhưng đồn đoán vẫn là đồn đoán, người ta không ước tính được ông Mugabe có bao nhiêu tiền cho tới khi trang Wikileaks công bố các tài liệu ngoại giao Mỹ.

Tài sản khắp năm châu

Năm 2011, Wikileaks công bố một điện tín cũ của Đại sứ quán Mỹ tại Harare – thủ đô Zimbabwe, nội dung trong đó như sau: “Không ai biết chính xác số tài sản đầy đủ của Mugabe, nhưng tin đồn khẳng định phải đáng giá trên 1 tỉ USD, phần lớn số của cải đó dường như được đầu tư ở hải ngoại”.

Tài sản của nhà lãnh đạo 93 tuổi “bao gồm mọi thứ, từ các tài khoản bí mật ở Thụy Sĩ, Bahamas, quần đảo Channel cho đến những lâu đài ở Scotland”.

Phương Tây hay gọi bà đệ nhất phu nhân của Zimbabwe bằng “Gucci Grace” để chỉ sự mát tay xài tiền, hay “Dis-Grace”, một cách chơi chữ có nghĩa “nhục nhã” để gọi người phụ nữ này. Trong lúc phần lớn người dân Zimbabwe sống trong cảnh nghèo đói, bà Grace như một bà hoàng bên cạnh chồng với những món đồ xa xỉ, mỗi cái sải chân của bà ở nước ngoài được trải bằng tiền.

Theo báo The Guardian, bà Grace đã mua nhiều bất động sản ở khu nhà giàu Sandton của thủ đô Johannesburg (Nam Phi), hàng loạt công trình ở Malaysia, Singapore và có thể cả Dubai (Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất).

Cựu đệ nhất phu nhân cũng được cho là sở hữu dàn siêu xe đắt tiền, tất nhiên không thể nhiều bằng số lượng giày đắt xắt ra miếng trong bộ sưu tập của bà. Bà Grace từng chi 75.000 USD cho các mặt hàng xa xỉ trong một chuyến mua sắm ở Paris, số tiền gấp 75 lần mức thu nhập trung bình của một người dân Zimbabwe năm 2016.

Năm 2014, một vụ tranh chấp quyền sở hữu bất động sản ở Hong Kong đã giúp người ta hình dung rõ hơn về khối tài sản và sự lạm quyền của ông Mugabe khi làm Tổng thống.

Trong đơn kiện nộp lên tòa án Hong Kong, Chính phủ Zimbabwe yêu cầu tòa tuyên bố JC castle – một bất động sản đắc địa hai tầng ở đặc khu này – thuộc sở hữu 100% của Zimbabwe. Số tiền 5 triệu USD mà một doanh nhân người Nam Phi gốc Hoa bỏ ra để mua JC castle năm 2008 là “mua giùm” ông Mugabe.

Lấy đâu ra tiền?

Dư luận đang đặt ra câu hỏi về nguồn gốc khối tài sản khổng lồ của ông Mugabe. Sau khi bị Liên minh châu Âu trừng phạt vì cuộc cải cách ruộng đất nhắm vào người da trắng, người ta hầu như không thấy ông Mugabe xài tiền mát tay ở nước ngoài nữa.

Ngoài khu phức hợp với hàng chục biệt thự ở Mazowe cùng căn nhà lộng lẫy giữa thủ đô Harare, nhà Mugabe còn sở hữu nhiều bất động sản khác.

Nổi tiếng nhất là trang trại bò sữa Omega, một trong những trang trại bò sữa lớn nhất miền nam châu Phi. Một số chính trị gia đối lập cho rằng ông Mugabe sở hữu 14 trang trại trên khắp đất nước. Điều này được cho là vi hiến vì đi ngược lại quy định giới hạn sở hữu đất đai ở Zimbabwe.

Theo trang Wikileaks, sau khi cuộc nội chiến Congo lần 2 kết thúc (1998-2002), ông Mugabe duy trì quan hệ với những cá nhân quyền lực kiểm soát lợi ích thương mại ở quốc gia này. Những người này, đổi lại, chuyển một phần của cải sang cho Mugabe.

Zimbabwe Consolidated Diamond Co. – một công ty khai thác kim cương do ông Mugabe thành lập, cũng được xem là con gà đẻ trứng vàng của nhà này. Tổ chức Global Witness tố cáo công ty này là nguyên nhân gây ra “một thập kỷ biến mất của nguồn lợi kim cương” tại Zimbabwe.

Người “kiếm” tiền, kẻ “đốt” tiền

Bà Grace Mugabe đã từng bỏ ra 1,35 triệu USD để mua một chiếc nhẫn ưa thích. “Con hư tại mẹ” đặt vào nhà Mugabe quả không sai.

Bellarmine Chatunga Mugabe, quý tử của nhà Mugabe, hồi đầu năm nay đã khiến mạng xã hội giận dữ với màn trút chai sâm-banh 400 USD lên chiếc đồng hồ 60.000 USD.

“60.000 USD trên cổ tay nhờ có ông già lãnh đạo cả một đất nước!!!” – cậu con trai út của ông Mugabe ngang tàng viết trên mạng xã hội Instagram.

Cậu Russell Goreraza, con trai của bà Grace với người chồng trước, thậm chí cũng được thơm lây khi mẹ lấy Tổng thống. Hồi tháng 9 rồi, Russell đã mua hẳn hai chiếc Rolls Royce Phantom có đầy đủ “đồ chơi” và tùy chọn với cái giá không tưởng: 7 triệu USD.

QUYỀN LỰC CUỐI CÙNG THUỘC VỀ NHÂN DÂN

 Nguon:  Luân Lê‘s post.
 
Image may contain: 8 people, people standing and text
Luân LêFollow

 

“QUYỀN LỰC CUỐI CÙNG THUỘC VỀ NHÂN DÂN”

Tất cả những người học luật, làm nghề luật có cảm thấy xót xa và tủi hổ cho thân phận của luật pháp cũng như cả những người dân bé mọn dưới gọng kìm của những bàn tay ngu dốt không?

Tội nhận hối lộ chỉ có thể áp dụng đối với những người có chức vụ, quyền hạn – chủ thể đặc biệt – do luật định, để thực thi một công vụ nào đó. Còn hai nông dân này thì lấy đâu ra quyền hạn hay trách nhiệm để thực thi công vụ mà đem họ ra truy tố và xét xử về tội nhận hối lộ???

Đọc tình tiết vụ án mới thấy hết nỗi bi hài của việc vận dụng pháp luật cũng như cách họ lộng quyền để thoả mãn sự dốt nát của mình.

Chúng ta đều có thể trở thành nạn nhân như hai nông dân này bất cứ lúc nào, nếu mỗi chúng ta không chung tay để ngăn chặn nó lại.

Chúng ta có thể trông cậy và nương tựa vào luật pháp và hệ thống thực thi như thế này hay không?

http://m.plo.vn/…/hom-nay-xet-xu-2-nong-dan-nhan-hoi-lo-740…

VÔ ZÁO ZỤK

  Từ Thức‘s post.
VÔ ZÁO ZỤK

Sau vệ binh đỏ, sau đảng viên 50 tuổi đảng bất mãn vì không được thoải mái hiếp dâm con nít , tới lượt phó giáo sư hiếp dâm quốc ngữ. XHCN đẻ ra những quái thai bởi vì chính nó là một quái vật.

Ông đảng viên hiếp dâm con nít bị 3 năm tù vì tập đoàn lãnh đạo thấy dân bất mãn, đem một con dê ra tế thần. Tế nhè nhẹ, vì không thể nặng tay với một con dê đã sống trong đàn từ 50 năm.

Ông Bùi Hiền vẫn tự do, lại nổi tiếng, vì hiếp dâm chữ nghĩa không phải là một tội. Dân cũng không bất mãn. Vì chữ nghĩa là chuyện viển vông, xa vời. Nhiều người chép miệng ( dân Việt hay chép miệng ) : đằng nào nước cũng mất, chữ nghĩa, nó muốn viết kiểu nào, kệ thây nó

Ngôn ngữ sinh ra, lớn lên, bay nhẩy, thay hình đổi dạng như con người. Người ta gọi là sinh ngữ. Việc sửa đổi cho hợp lý hơn, cho giầu có hơn là chuyện phải làm.

Nhưng tô vẽ, trang điểm và hiếp dâm là hai chuyện khác nhau. ” Văn chương nào phải là đơn thuốc/ Chớ có khuyên xằng chết bỏ bu ” ( Tú Xương )
Vệ Binh Đỏ Tàu đã phá hủy, triệt hạ tất cả những gì là văn hóa cổ truyền để biến nước Tàu thành một quốc gia đầu trộm đuôi cướp.

Kho tàng văn hóa số một là ngôn ngữ. Nó là sợi dây buộc, cái cầu nối giữa những người cùng một dân tộc với nhau. Hết ngôn ngữ, hết dân tộc. Chỉ còn lại những cá nhân cư ngụ cùng một khách sạn.

Trước hiểm họa mất nước, phải bám lấy ngôn ngữ dân tộc để sống còn. Không phải lúc để khai tử nó. Khi không còn ngôn ngữ, hay ngôn ngữ trở thành lố bịch, khó nhai, không ai dùng nữa, chúng ta sẽ quay sang ngoại ngữ. Chúng ta sẽ trao đổi với nhau bằng tiếng Tàu, tiếng Mỹ. Chúng ta đánh mất chính mình, vong thân trước khi mất nước. Lố bịch hóa ngôn ngữ là phương pháp hữu hiệu nhất để bóp cổ nó.

Nhiều người rời VN từ lâu, ngày nay đọc sách báo trong nước găp nhiều câu không hiểu nổi. Không phải chỉ vì từ ngữ kỳ cục, ngay cả lối diễn tả cũng rất kỳ lạ. Những người CS muốn xóa bỏ ngôn ngữ, lối diễn tả của miền Nam để dựng văn hóa của họ.Chia để trị. Sự chia rẽ của dân tộc bắt đầu, hay đào sâu hơn, bằng cái bất đồng ngôn ngữ

Dưới ách đô hộ của Tàu, ông cha chúng ta đã sáng chế ra chữ nôm để độc lập về ngôn ngữ, và, từ đó, độc lập về tư duy. Các tiến sĩ XHCN đã và đang làm ngược lại.

Tại sao phó giáo sư, ông BÙI HIỀN đáng là siêu sư. Chắc lười biếng, không chịu nuôi heo, dựng cơ nghiệp để có tiền mua bằng cấp cao hơn. 
EINSTEIN chắc quen tay Bùi Hiền này. Nếu không, tại sao Albert biết ‘’ có hai cái vô cùng. Đó là vũ trụ và sự ngu xuẩn của con người. Về vũ trụ, tôi không dám quả quyết ‘’

Người trên 65 tuổi có nên qua Mỹ định cư không?

 

 

 

 

Người trên 65 tuổi có nên qua Mỹ định cư không? Ba mẹ tôi cũng đã lớn tuổi, nhưng tôi tin chắc rằng nếu hỏi ba về vấn đề này, thì ông sẽ trả lời là có, hãy sang Mỹ mà đừng bận tâm gì.

Chia sẻ của tác giả kênh Youtube BienXanhNangAm.

Nhiều người cũng băn khoăn rằng, khi đã cao tuổi thì có nên qua Mỹ hay không. Vì còn trẻ thì còn học hỏi được nhiều, chứ là người đã có tuổi thì không biết sang đấy có trang trải được cho bản thân hay không.

Ba mẹ tôi cũng đã lớn tuổi, nhưng tôi tin chắc rằng nếu hỏi ba về vấn đề này, thì ông sẽ trả lời là có, hãy sang Mỹ mà đừng bận tâm gì.

Và sau đây là những lý do tôi liệt kê ra để khẳng định lại câu trả lời đó:

Thứ nhất, ở Mỹ, người trên 65 tuổi sẽ được chính phủ chăm lo và bảo đảm cuộc sống. Vậy nên, nếu có cơ hội thì mình nên đi, vì chính sách trợ cấp ở Mỹ thật sự tốt.

Thứ hai, nếu thi quốc tịch, người lớn tuổi sẽ được bảo hiểm sức khỏe như bảo hiểm răng miệng, bảo hiểm mắt,.. đồng nghĩa với việc được khám sức khỏe và chăm sóc sức khỏe miễn phí.

Thứ ba, nếu trong nhà có một người lớn hơn 65 tuổi, chính phủ sẽ cho người đến và tân sửa lại ngôi nhà, mọi chi phí điện, nước, gas đều được giảm xuống một phần.

Với khoản trợ cấp khoảng 800 USD một tháng (nếu đã thi quốc tịch), tôi nghĩ là thoải mái chi tiêu với những người cao tuổi nếu có ý định sang định cư.

Thêm nữa, người cao tuổi sang đây, nếu còn sức khỏe, họ có thể chăm cháu. Và đặc biệt, ở Mỹ, họ rất sòng phẳng. Họ sẽ trích một phần tiền lương của mình để trả công cho sự chăm sóc con cái của bố mẹ. Đây cũng là điều hết sức bình thường.

Đặc biệt, không khí bên Mỹ rất trong lành, thức ăn an toàn và sạch sẽ. Bên Mỹ, họ có thể đi tù nếu bị phát hiện chế tạo thực phẩm bẩn. Kiểm định thực phẩm ở Mỹ rất gắt gao.

Tuy nhiên, sang Mỹ đối với người lớn tuổi cũng có một vài bất lợi.

Về ngôn ngữ, người già sang đây họ phải nói tiếng Anh, nhưng ở Mỹ có một số vùng rất đông người Việt như San Jose hay Santa Ana. Họ sinh sống cùng người Việt nên ra đường gặp nhau chỉ nói tiếng Việt mà thôi.

Về đi lại, như các bạn đều biết, người Mỹ họ không đi xe máy. Tuy nhiên, để làm quen và thích ứng với văn hóa này cũng không phải điều khó khăn. Ở Mỹ, dịch vụ Uber khá phổ biến, bên cạnh đó, người Việt mình cũng có những dịch vụ dành cho những đối tượng cao tuổi không quen với nét văn hóa này.

Và một điều nữa, cuộc sống bên Mỹ khá là vắng vẻ, mọi hoạt động sinh hoạt chủ yếu quây quần trong gia đình chứ không như ở Việt Nam, thân thiện và cởi mở.

Nhưng suy cho cùng, nhiều người khi đã quen với cuộc sống Mỹ, hầu hết họ thường không muốn quay trở lại Việt Nam. Có nhiều lý do: về khí hậu, về dịch vụ chăm sóc sức khỏe hay về tiền trợ cấp người già. Và việc định cư tại Mỹ là một quyết định đáng để cân nhắc.

Biên tập: Hải Vân/ tinnuocmy.com

Tôi và những người như tôi không phải Phản Động

 
 
Image may contain: 1 person, smiling

Nguyễn Thủy Tiên to Thích BBC Vietnamese

 

Tôi và những người như tôi không phải Phản Động

– Chúng tôi không tham nhũng ngân sách quốc gia, chúng tôi không ăn chặn tiền thuế của các bạn 1 đồng nào. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi không  cướp đất của dân, đẩy ng dân ra đường, để cụ già phải ăn xin, em bé phải bán vé số, phụ nữ phải bán dâm. Nếu chúng tôi làm những điều đó chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi ko cấp phép cho những gian thương, cho những doanh nghiệp nước ngoài vào VN kinh doanh nhưng phá hoại môi trường để rừng trơ trọi, để biển ko còn gây ảnh hưởng xấu đến cuộc sống người dân. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi không  ra đường chặn xe bạn vô cớ, ko vu khống bạn vi phạm luật, ko bắt bạn những lỗi vớ vẩn… rồi tìm cách vòi tiền bạn. Nếu chúng tôi làm việc đó chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi không có quyền kiểm soát việc nhập khẩu hàng hóa vào VN. Chúng tôi ko nhập hàng giả, thức ăn độc hại vào thị trường VN để bạn dùng, vì lợi nhuận hại tất cả mọi con ng VN. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi ko đến cty, tiệm, cửa hàng của bạn để hạch sách, những nhiễu rồi kiếm cớ vòi tiền bạn. Khi nào chúng tôi làm vậy chúng tôi mới là phản động
– Chúng tôi ko tạo ra bất công trong xã hội. Chúng tôi ko bao che những người làm sai, ko nâng đỡ con cháu vô năng lực vào những vị trí cao. Nếu chúng tôi làm điều đó hãy gọi chúng tôi là phản động
– Chúng tôi ko mượn nợ nước ngoài cho con cháu du học, xây biệt thự, sắm xe, tiêu xài hàng hiệu, uống rượu ngoại, nuôi gái… để mỗi ng dân gánh $1200 tiền nợ. Nếu chúng tôi làm thế bạn cứ gọi chúng tôi là phản động
– Chúng tôi ko ăn chặn tiền cứu trợ đồng bào lũ lụt, ko bòn rút tiền từ thiện dành cho bệnh nhân tâm thần, ng già neo đơn. Nếu có làm việc đó, gọi chúng tôi là phản động còn nhẹ… hãy xử bắn chúng tôi ngay

Bạn nói khi tôi và những người giống như tôi chưa có quyền thì kêu gào hay lắm… nhưng đến lúc nắm quyền thì cũng hành xử như những gì chúng tôi lên án thôi. Bạn nói đúng nếu như guồng quay xã hội hiện tại cứ mãi mãi tiếp tục còn kéo dài, thì ai lên nắm quyền cũng sẽ bị biến chất. Và những gì chúng tôi làm chính là muốn thay đổi guồng quay xã hội đó. Chúng tôi muốn tạo ra 1 guồng quay xã hội khác để người nào lên nắm quyền cũng phải tuân thủ luật pháp, làm đúng trách nhiệm cần có… nếu tắc trách, sai phạm, biến chất phải bị đẩy đi cho người có thể tốt hơn thay thế. Chúng tôi muốn xã hội tốt hơn bằng việc thay đổi cái gốc, thay đổi hệ thống vận hành… và bạn gọi chúng tôi là phản động

CÓ KHOẢNG 3,000 TRẺ LAI TÀU SINH RA TẠI TÂY NGUYÊN PHÁT SINH TỪ NHỮNG DỰ ÁN “THUÊ MƯỚN” CÔNG NHÂN TQ ??!!

Cần gì phải thôn tính làm gì tốn đạn? chỉ vài nhà máy như Bauxite Tây Nguyên , Formosa Vũng Áng là bố Tàu mẹ Việt ngay . Đâu mà chẳng quê hương?

Tranh quyền, đoạt chức; cộng sản đấu đá lẫn nhau.

 
Image may contain: 1 person, text and closeup
Hoang Le Thanh

 

Tranh quyền, đoạt chức; cộng sản đấu đá lẫn nhau.

Chưa có một cuộc bầu cử nào để người dân trực tiếp chọn lựa người lãnh đạo.

Những tên cai trị độc tài, phân phát quyền & lợi lẫn nhau không thể và không có tư cách tự xưng là nhà lãnh đạo.

Chiêu bài chống tham nhũng để loại bỏ phe, (mà phe đó) không cùng cánh với bọn cai trị.

Xin đồng tình và cùng quan điểm với Ls. @Lê Công Định.

(Trích)

– Không một đảng viên cộng sản nào xưa nay ở đất nước này xứng đáng cầm quyền, bởi họ nắm quyền bằng cách cướp, và người dân Việt Nam chưa bao giờ tự nguyện bầu chọn họ vào bất kỳ vị trí công quyền nào.

– Do vậy, chuyện mua quan bán tước, đấu đá nội bộ và thi hành kỷ luật quan chức là chuyện riêng của một băng cướp, không liên quan đến toàn dân, và càng không khiến tôi bận tâm.

@Lê Công Định

https://m.facebook.com/story.php…

CÔNG AN TỈNH ĐĂK NÔNG ĐÁNH DÂN TRỌNG THƯƠNG

  • Ở một đất nước nghèo mà bình yên??? 
Hung Tran shared Đôn An Võ‘s post. 
 

 
 249,114 Views
 
Đôn An VõFollow

 

CÔNG AN TỈNH ĐĂK NÔNG ĐÁNH DÂN TRỌNG THƯƠNG

Hôm nay 22/11/2016, chị Lê Thị Thìn là vợ anh Võ Hướng đến nhờ tôi tố cáo việc chồng chị bị Công an huyện Tuy Đức, tỉnh Đăk Nông đánh trọng thương đang cấp cứu tại Bệnh viện Chợ Rẫy hơn 10 ngày nay.

Qua tìm hiểu chị Thìn cho biết: ngày 10/11/2016, Công an huyện Tuy Đức mời anh Võ Hướng đúng 14 giờ đến trụ sở làm việc. Đến 16 giờ cùng ngày thì chị Thìn nhận được tin báo chồng chị đang cấp cứu tại Bệnh viện huyện Tuy Đức.

Khi hay tin chị Thìn lập tức đến bệnh viện thì thấy anh Hướng đang nằm trên giường cấp cứu với tình trạng toàn thân co giật, miệng phèo nước bọt. Vì sức khỏe anh Hướng nguy kịch nên Bệnh viện huyện Tuy Đức chuyển anh Hướng đến Bệnh viện Chợ Rẫy ở Sài Gòn để điều trị.

Hai ngày sau thì anh Hướng tỉnh dậy kể cho chị Thìn và nhiều người nghe sự việc như sau: Công an huyện Tuy Đức đang điều tra ông Hiển ghi số đề, trong điện thoại ông Hiển có lưu tên Huong So, vì nghi ngờ Huong So là tên anh Hướng nên Công an mời anh Hướng đến làm việc.

Khi vào trụ sở Công an huyện Tuy Đức, anh Hướng gặp công an Nguyễn Trí Sỹ hỏi về số điện thoại rồi đánh anh Hướng 1 cái vào mặt, sau đó gọi ông Hiển đến đối chứng, nhưng ông Hiển nói Huong So là tên một người đàn ông trên 50 tuổi chứ không phải là anh Hướng.

Một lúc sau thì công an tên Phùng Danh Quảng vào phòng làm việc, ông Quảng bảo ông Sỹ ra ngoài lấy còng số 8 còng tay anh Hướng lên cửa sổ, vì cho rằng anh Hướng cứng đầu không nhận tội. Khi ông Sỹ vừa đi ra ngoài thì ông Quảng đóng tất cả các cửa phòng làm việc lại. Bất ngờ từ phía sau ông Quảng dùng tay đánh nhiều cái vào đầu anh Hướng, làm anh Hướng ngất xỉu.

Chỉ vì nghi ngờ trong tin nhắn điện thoại của người ghi số đề có lưu tên Huong So mà công an huyện Tuy Đức mời anh Võ Hướng đến làm việc và đánh đến trọng thương là phạm tội Dùng nhục hình.

Đề nghị Cục điều tra Viện kiểm sát nhân dân Tối cao sớm vào cuộc và khởi tố những viên Công an đánh anh Võ Hướng đến trọng thương.

ƠN ĐẢNG, ƠN NHÀ NƯỚC, ƠN BÁC


 
Image may contain: 1 person, smiling, outdoor and closeup
Nguyễn Thủy Tiên is with Nguyễn Thuỷ Tiên.

 

ƠN ĐẢNG, ƠN NHÀ NƯỚC, ƠN BÁC

Vốn là 1 người có tư duy độc lập, thường dùng lý trí và logic để phân tích vấn đề thì tôi hiểu ra tôi và người dân ko cần biết ơn đảng

– Ba mẹ tôi sinh ra tôi, làm lụng vất vả nuôi tôi từng ngày, dữong dục và nuôi tôi ăn học. Nếu có trả ơn thì tôi cần trả ơn cho bố mẹ nhất chứ ko phải cho đảng.

– Những thứ ko phải “từ trên trời rơi xuống” như trợ giá xăng dầu, tiền trợ giúp đồng bào lũ lụt, nhà tình nghĩa tình thương, học bổng cho học sinh nghèo hiếu học, chi phí xây dựng cầu cống, đường sá, các công trình phục vụ cho đất nước, và các khoản mà đảng nói là “miễn phí” cho dân đều là từ tiền thuế dân đóng mà ra chứ có phải tiền túi của các quan chức nhà nước hay công quỹ của đảng trích ra đâu mà phải ơn với chả nghĩa

– Tôi nhìn thấy Hàn Quốc nhờ ko có đảng cộng sản và cũng may mắn ko đc đảng cộng sản Bắc Hàn giải phóng hay thống nhất giùm, mà người dân miền nam thịnh vượng, phát triển hơn hẳn về mọi mặt so với miền bắc. Nếu Bắc Việt có Hồ Chí Minh, thì Bắc Hàn có Kim Nhật Thành.

Ngược lại tôi thấy đảng mới là cần biết ơn người dân
– Trước hết là tiền, từ lương căn bản cho đến lậu (hay nói thẳng ra là tham nhũng, bòn rút của công) là từ ngân sách mà ra, ngân sách thì đầy lên là nhờ nhân dân đều đặn đóng qua 1 lô 1 lốc khoản thuế và phí bởi đảng đẻ ra, đào tài nguyên đất nước đem bán ăn xài cũng phải biết ơn dân, vì đó cũng là tài sản toàn dân

– Giành đc chính quyền, chễm chệ ngồi trên đầu cai trị ng dân là cũng nhờ hồi đó dân gánh từng thúng gạo nuôi đảng, đào hầm giấu đảng, và hơn cả là hi sinh biết bao nhiêu xương máu để mang lại tiếng “yêu nước” cho đảng nhưng đảng cũng ko ngại cướp nhà cướp đất gia đình thương binh liệt sĩ, rất là vô ơn… ko nhiều ng biết rằng án tử đầu tiên của chính quyền Việt Minh là dành cho bà 5 Cát Hanh Long (mẹ nuôi của 1 số lãnh đạo cấp cao) và cũng là ng góp nhiều vàng nhất cho Việt Minh những ngày đầu đói rách

– Thế giới, nước ngoài chịu viện trợ, đầu tư cho VN, đến VN làm ăn là vì họ nhận thấy ở VN có 1 thị trường… mà thị trường cũng từ nhân dân hay toàn dân cấu thành, chứ chả phải do chính sách của đảng tài giỏi, sáng suốt con khỉ khô gì cả

Và cuối cùng nếu tôi đã nói thẳng như thế mà đảng vẫn còn cưỡng ép tôi phải chịu ơn… thì tôi cũng ko ngần ngại mà nói rằng: ma cô đĩ điếm, ăn mày đầy đường, tham nhũng tràn lan, giao thông tắc nghẽn liên tục, phố xá ngập lụt liên miên, đạo đức xã hội xuống cấp, trẻ trâu đông như quân Nguyên, phụ nữ bán mình cho ngoại bang, gần như mất hết công lý, công bằng… tất tần tật đều là nhở ơn bác, ơn đảng, ơn nhà nước mà ra... vì tất cả hưng thịnh, hèn kém đều chẳng phải do 1 tay đảng, bác mà ra còn gì

*Nhũng thông tin cơ bản này chẳng có gì mới, nhưng còn ko ít trẻ trâu suốt ngày ca bài ca ơn đảng, ơn bác… nên nếu ai thấy bài này có thể dùng đc, thì lưu tạm ở 1 nơi nào đó, khi nào gặp trẻ trâu ca bài ơn nghĩa thì share cho chúng xem

Ngoài ra mình còn thường nghe ba hay nói 1 câu chua chát “đảng cũng có 1 công lao, công lao đẩy hàng triệu ng Việt ruột thịt ra biển, vu cho cái tội phản quốc… thế là sau này VN có 1 lực lượng hùng hậu ng Việt lưu vong ở nc ngoài, mỗi năm gửi mấy tỉ USD về mà làm đẹp con số tăng trưởng kinh tế hàng năm cho VN”

Việt Nam: Đâm chết du khách Mỹ vì nói tiếng Anh không hiểu

 

Việt Nam: Đâm chết du khách Mỹ vì nói tiếng Anh không hiểu

Do du khách nói tiếng Anh nam thanh niên không hiểu nên đã dùng thanh sắt đâm chết.

Ngày 14-11, Cơ quan CSĐT Công an TP HCM cho biết vừa hoàn tất kết luận điều tra, đề nghị truy tố Trịnh Quốc Hưng (SN 1997, ngụ quận 1, TP HCM) về tội “Giết người”

Khoảng 20 giờ 50 ngày 21-6, Hưng và các anh Pendleton, David (đều mang quốc tịch Mỹ) xảy ra mâu thuẫn trong một con hẻm trên đường Bùi Viện (phường Phạm Ngũ Lão, quận 1, TP HCM).

Đâm chết du khách vì nói tiếng Anh không hiểu - Ảnh 1.

Trịnh Quốc Hưng lúc mới bị bắt

Anh Pendleton cho rằng Hưng bán ma túy giả nên đã yêu cầu trả tiền lại. Do anh Pendleton nói tiếng Anh, Hưng không hiểu nên đã xảy ra xô xát. Trong lúc nóng giận, Hưng chụp một cây sắt gần đó lao đến đâm vào lưng anh Pendleton khiến nạn nhân tử vong sau đó.

Sau khi đâm chết nam du khách, Hưng bỏ chạy phi tang tang vật rồi ra công an đầu thú hai tuần sau đó.

Về dân sự, cha nạn nhân đã ủy quyền cho một công ty làm đơn xin hỏa táng con trai để mang tro về nước chứ không yêu cầu bồi thường.

Trước đó, vào năm 2011, Hưng từng có hành vi trộm cắp tài sản và được đưa vào trường giáo dưỡng.

Sau khi trở về, Hưng nghiện ma túy nên năm 2015 Hưng được đưa đi cai nghiện theo dạng bắt buộc. Đến tháng 2-2017 Hưng được hồi gia.

Theo Người Lao Động

MÓN HÀNG: “ĐÀN BÀ VIỆT NAM” ĐỄ BÁN RA NƯỚC NGOÀI

Nguồn :  Honolulu Nguyen added 9 new photos.
 

MÓN HÀNG: “ĐÀN BÀ VIỆT NAM” ĐỄ BÁN RA NƯỚC NGOÀI
alt
Một bài phóng sự được đặc phái viên của Pháp đưa lên “Mổ xẻ” trên đài truyền hình France Television/France 2 đã làm phẩn nộ đồng bào Việt trong nước lẫn hải ngoại. Trước hết, người xem có cùng cảm xúc trái tim bị co thắt lại vì xót xa cho phận đàn bà Việt Nam sống dưới chết độ của người Việt cộng. Chúng ta hãy nhìn lại, ngoài Chế Độ Cộng Sản thì chưa có một triều đại nào từ thời lập quốc Việt Nam của Vua Hùng Vương đến ngày nay mà Phụ Nữ Việt Nam bị khinh rẻ tàn mạt đến như vậy.. <!>
1000 năm bị giặc Tàu đô hộ, dân tộc ta, người Phụ Nữ cũng không bị bán thân, đẩy ra hải ngoại làm tôi tớ như món hàng. Và gần đây nhất trên 100 năm bị giặc Pháp đô hộ, phụ nữ vẫn bình yên sống, những năm phát xít Nhật xâm chiếm, phụ nữ Việt Nam cũng không bần cùng, 21 năm chiến tranh Nam Bắc, phụ nữ Việt Nam cũng chưa bao giờ bị khinh miệt như vậy. Thế thì… tại sao Việt Nam sau 42 năm không còn tiếng súng, hòa bình trên khắp quê hương, mà người Phụ Nữ bị rao bán một cách nghiệt ngã tang thương? Như vậy, chúng ta khẳng định Việt Cộng là thủ phạm bán nước, hại dân, đẩy đồng bào ra nước ngoài làm lao công để trừ nợ, và đẩy phụ nữ, rao bán phụ nữ cho ngoại bang một cách tinh vi để thủ lợi riêng… (Phan Nguyên Luân)

alt

Sau dây là bài phóng sự được chiếu trên đài truyền hình quốc gia Pháp, nói về chuyện tổ chức bán đàn bà VN cho người Tầu. Thú thực, tôi không dám coi hết, như không có đủ can đảm nhìn vết thương nhầy nhụa trên thân thể mình.
Phóng sự chiếu trên TV cùng ngày với đám tang ông Stéphane Hessel (Tổng thống Pháp chủ tọa ), tác giả cuốn Indignez-vous ! (Hãy Nổi Giận ).. Nếu cùng với việc bán nước, chuyện bán đàn bà cho người Tầu không làm chúng ta nổi giận, chắc chúng ta sẽ chấp nhận bất cứ sự sỉ nhục nào.
alt
Không ưng được đổi lại (bài viết này đề cập đến đề tài đường dây buôn bán phụ nữ V.N sẽ được chiếu trên TV Pháp). Khán giả ti vi ở Pháp sẽ được coi một chương trình đặc biệt, một phóng sự hình ảnh về đề tài, nạn mua bán đàn bà Việt Nam đưa sang Trung Quốc (Les Branches esseulées: Trafic de femmes vietnamiennes en Chine). Nhà bình luận Ngô Dân Dụng, nhận định một cách khá chi tiết về sự kiện “mua đàn bà Việt Nam” qua tựa đề “Les Branches esseulées” dịch nguyên văn hai chữ Hán mà người Tầu phiên âm là “Guang-gun,” đọc lối Hán Việt là “Quang Côn..” Quang là sáng, cũng nghĩa là trống trải, như khi ta nói “phong quang, quang đãng.” Côn là cây gậy, có thể dùng để đánh nhau, “Côn quyền ra sức lược thao gồm tài” (Truyện Kiều). Quang côn là cây gậy trơ trụi, là cành cây không lá không hoa. Trong từ điển Hán Việt ghi nghĩa thông dụng nhất của từ này: Quang côn là đàn ông con trai chưa có vợ, độc thân, thường gọi là ế vợ.
alt
Hai nhà báo công ty truyền thông CAPA, Patricia Wong và Gaël Caron, đã bỏ mấy tháng trời theo dõi một chàng trai người Trung Hoa đi mua vợ ở tận vùng gần Sài Gòn, Việt Nam, cách xa làng anh ta 3,500 cây số. Tên anh ta là Xiao Lu, 30 tuổi, chưa có vợ bao giờ. Anh làm công nhân đồn điền trà, ở một làng tên là Ting Xia. Tìm trong các mạng ở Trung Quốc thấy có làng trồng trà có tiếng tên là Thôn Ðình Hạ. Chương trình Quang Côn này sẽ được chiếu trên đài France 2. Hai nhà báo đi theo anh Xiao Lu trên con đường thiên lý tầm thê đó. Nhưng bài phóng sự cũng mô tả chung nạn mua bán đàn bà con gái từ các nước Việt Nam, Lào, Miến Ðiện và Indonesia, để đưa sang Tàu.
alt
Trước đây đã nhiều nhà báo viết về nạn buôn phụ nữ Việt Nam bán sang Tàu, như trên tờ Wall Street Journal đã kể câu chuyện một cô quê ở Nam Ðịnh bị bán sang Quảng Ðông. Cô phải sống ở một làng miền núi, bị gia đình chồng và cả hàng xóm của họ canh giữ nghiêm ngặt không cho trốn đi. Sau cố lén gửi được thư cho gia đình tại Việt Nam, rồi một người anh trai lặn lội đi tìm được làng cô ở và bày mưu cứu cô về. Năm 2004 hai tác giả Valerie Hudson và Andrea den Boer viết cuốn sách tiếng Anh mang tựa đề “Bare Branches,” Cành Trụi, dịch sát hai chữ Quang Côn, trình bày tình trạng nhiều đàn ông ở nước Tầu ế vợ, do nhà xuất bản Ðại Học MIT in.
Bản tin loan báo chương trình Quang Côn, Les Branches esseulées, cho biết những “cô dâu” được “nhập khẩu” qua Tàu, trên nguyên tắc để làm vợ cho các quang côn, những cành cây trụi lá; nhưng họ được đem bán như bán nô lệ. Sớm muộn họ sẽ chạm mặt với thực tế phũ phàng, khác hẳn những gì được ông chồng tương lai hứa hẹn. Họ sẽ lao động cực nhọc ở các làng quê hẻo lánh, ngoài việc lo sinh đẻ. Nhiều cô dâu đã tìm đường trốn đi, nhiều cô đành chịu đựng số phận.
alt
Hai nhà báo Patricia Wong và Gaël Caron bắt đầu chương trình với cảnh mua vợ của Xiao Lu tại vùng phụ cận Sài Gòn. Các quang côn được tập trung tại một khách sạn; họ bị ngăn cản không cho đi đâu, vì bọn lái buôn đã tịch thâu giấy thông hành, hộ chiếu của họ. Rồi họ được đi xem mặt hàng, là các cô gái Việt Nam tuổi ở 20. Một chuyến đi mua vợ như vậy tốn khoảng 5,000 đồng Euro, vào khoảng 8,000 đô-la Mỹ; những cô còn trinh được trả giá cao hơn. Giống như các siêu thị và cửa hàng bách hóa lớn ở Mỹ, khách tiêu thụ không hài lòng với các “món hàng” này có thể đem đổi lấy món hàng khác tương đương,“échangeable” trong nguyên văn. Bọn buôn người gồm cả người Tàu và người Việt.
alt
Trong gian phòng khách sạn, nhà báo quay cảnh Xiao Lu gặp cô dâu tên là Thu Yến, một cô gái quê sợ sệt, nhút nhát. Hai người không thể nói chuyện gì với nhau cả vì ngôn ngữ bất đồng. Tất nhiên không ai mở miệng nói đến chữ “yêu.” Mấy ngày sau, họ về làng của cô gái ở vùng đồng bằng sông Cửu Long làm lễ cưới, một nghi lễ không có giá trị pháp lý. Sau đám cưới, bà mối người Tàu tên là bà Vương (Wang) đưa cho Thu Yến hộ chiếu với visa nhập cảnh Trung Quốc. Mấy ngày sau, Thu Yến về đến nhà chồng, ở một làng trong một thung lũng hẻo lánh; mọi người chung quanh nói thứ tiếng cô không hiểu được.
Trung Quốc có rất nhiều đàn ông ế vợ, một phần vì chính sách của Mao Trạch Ðông chỉ cho phép mỗi cặp vợ chồng có một đứa con, áp dụng cho phần lớn nhưng không phải tất cả dân Trung Hoa. Vì mong có con trai nối dõi, nhiều người đã giết chết các trẻ sơ sinh con gái, nhiều nhất là ở miền quê; gây ra cảnh trai thừa gái thiếu hiện nay.
alt
Theo báo Nhà Kinh tế (The Economist, March 6, 2010), đầu năm 2010 Viện Khoa Học Xã Hội Trung Quốc (CASS) đã tiên đoán trong mười năm nữa ở nước Tầu cứ năm (5) thanh niên đến tuổi cưới vợ sẽ có một chàng không thể tìm được cô nào để “rước về.” Con số này tính ra dựa trên tỷ lệ số trẻ em trai và gái sinh ra trong khoảng từ 5, 10 năm trước. Vào năm 2020 trong lớp tuổi 19 trở xuống, sẽ có từ 30 đến 40 triệu thanh niên “thặng dư” so với số phụ nữ độc thân cùng tuổi, nghĩa là họ không thể nào có vợ – trừ khi nhập cảng phụ nữ hoặc xuất khẩu đàn ông!
Ðể độc giả thấy rõ con số đó lớn hay nhỏ ra sao, báo Economist đã so sánh: Con số 40 triệu này lớn bằng tất cả số thanh niên cùng tuổi ở nước Mỹ vào năm 2020, có vợ hoặc chưa có vợ.. Trong lịch sử loài người, trong thời gian không có chiến tranh, chưa bao giờ một nước nào trên thế giới lại “chứa” một lực lượng đàn ông độc thân và ế vợ cao đến thế. Nếu so sánh với Việt Nam thì con số 40 triệu đó cũng xấp xỉ một nửa dân số nước ta, tức là gần bằng tổng số người đàn ông, con trai người Việt, kể từ trẻ sơ sinh tới các cụ già.
Trong các xã hội bình thường, cứ 100 trẻ em gái sinh ra thì có từ 103 đến 106 trẻ sơ sinh con trai. Vì trẻ em con trai dễ bị chết yểu hơn con gái, cho nên khi chúng lớn lên đến tuổi lập gia đình thì số trai gái cao xấp xỉ bằng nhau. Nhưng tại nhiều nước hiện nay tỷ lệ 100 gái/105 trai không còn nữa. Trong những năm từ 1985 đến 1989, tỷ lệ nam nữ ở Trung Hoa đã chênh lệch thành 100/108, tức là 100 bé gái thì có 108 bé trai. Trong những năm từ 2000 đến 2004, tỷ lệ càng nghiêng lệch thêm, 100 bé gái sinh ra thì sinh 124 bé trai. Tại nhiều tỉnh ở miền Nam và Trung nước Tầu, tỷ lệ này lên tới 100/130 hay 140.
Tỉnh Quảng Ðông, ở sát nước ta, là nơi cứ 100 em gái ra đời thì có 120 em trai. Ðến năm 2025, 2030, cứ 100 cô gái sẽ có 120 cậu trai muốn cưới làm vợ.. Nếu trong mươi năm tới ở tỉnh trù phú nhất Trung Quốc này, mà có độ dăm, mười triệu thanh niên ế vợ, thì có ảnh hưởng gì tới xã hội Việt Nam hay không?
Chương trình ti vi trên đài France 2 chắc sẽ làm các khán giả người Pháp kinh ngạc. Nhưng đối với khán giả người Việt Nam thì chắc đó cũng là một mối sỉ nhục. Trong lịch sử nước ta chưa bao giờ có cảnh phụ nữ được đem bày hàng để bán, với điều kiện “không hài lòng thì đổi” để tận tình phục vụ người tiêu thụ. Chỉ dưới chế độ “ưu việt” kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa hiện nay mới biến các cô gái thành hàng hóa xuất khẩu như vậy. Nhưng sau khi cảm thấy tủi nhục, người Việt Nam còn lo ngại nữa.
alt
Có một quy luật dân số học, trong quá khứ, nhận thấy rằng các nước nhiều thanh niên ế vợ thường hay gây chiến với lân bang. Khi dân số nước đó tăng lên nhanh hơn khả năng sản xuất, số thanh niên trai tráng nhiều hơn, đa số trong tuổi lao động bị thất nghiệp, quá nhiều người không thể nào kiếm được vợ vì thừa trai thiếu gái, thì chiến tranh có thể giúp giải quyết cả ba vấn đề một lúc: thất nghiệp, dân số đông, và đàn ông ế vợ. Chính quyền một quốc gia quá đông “quang côn” thấy đó là một cách giải quyết số đàn ông thặng dư.. Nếu không, đám thanh niên “bức xúc” và bất mãn đó sẽ dùng thời giờ không làm việc để gây tội ác, hoặc quay ra làm cách mạng, nổi loạn chống chính quyền. Không phải cuộc chiến tranh nào cũng xẩy ra vì quá nhiều thanh niên ế vợ; nhưng trong một xã hội mà số đàn ông thặng dư đông quá thì, khi kinh tế suy yếu, người cầm quyền thường gây chiến.
Ở Trung Quốc, ông Tập Cận Bình mới nhậm chức đã gia tăng ngân sách quân sự, tỷ số gia tăng lớn quá đến nỗi Bắc Kinh phải lên tiếng giải thích, khi nhiều quốc gia tỏ ý lo ngại. Ông Tập Cận Bình tăng ngân sách quốc phòng chỉ để mua chuộc các tướng lãnh Trung Quốc? Hay ông đang lo trước vấn đề do 35 triệu quang côn sẽ gây ra trong mười năm sắp tới?

Kiếp đàn bà của dân tộc Việt chúng ta đang sống trong nước coi như đã là “món hàng trao đổi, mua bán” cho ngoại bang nay đã trở thành bình thường. Phụ nữ Việt Nam chưa bao giờ bị khinh bỉ, rẻ rúng như ngày nay. Việt cộng đã làm cho tổ quốc mục ruỗng, chế độ cộng sản đã đưa phụ nữ nói riêng và đồng bào Lạc Việt nói chung đi vào con đường bế tắc, và dân tộc trở thành nô lệ chỉ còn là thời gian… Nếu vẫn còn thơ ơ với sự tồn vong đất nước!

Không lẽ dân tộc Lạc Việt đã chuẩn bị cho… dấu chấm hết ?!!

Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: one or more people, people sitting and indoor
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people and indoor
Image may contain: 1 person
+5