Thuong Phan shared My Linh Ta‘s post.

Thế giới phản ứng sau bản án phúc thẩm độc ác đối với Blogger Mẹ Nấm
https://www.youtube.com/watch?v=FJ6JSLGsU9g
Vietnam Plus

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Tức – Thế Giới , Việt Nam, Tin Hoa Kỳ

Thế giới phản ứng sau bản án phúc thẩm độc ác đối với Blogger Mẹ Nấm
https://www.youtube.com/watch?v=FJ6JSLGsU9g
Vietnam Plus

Công trình không phép sao không cưỡng chế tháo dở mà nộp phạt rồi cho tôn tại là sao ??
Còn nguồn gốc tài sản do đâu mà có chưa thấy cơ quan nào nhắc tới, phải chăng bán chổi đót, chạy xe ôm…mà có ?
————————
Nguồn tin Thanh Niên cho biết, UBND tỉnh Yên Bái vừa có văn bản số 222 báo cáo Thủ tướng và Thanh tra Chính phủ về kết quả xử lý sau thanh tra việc quản lý đất đai, cấp phép xây dựng trên khu đất tại tổ 42 và tổ 52 phường Minh Tân (thành phố Yên Bái) và việc chấp hành pháp luật về minh bạch tài sản, thu nhập của ông Phạm Sỹ Quý, nguyên Giám đốc Sở Tài nguyên – Môi trường tỉnh Yên Bái.
Theo đó, cơ quan chức năng tỉnh Yên Bái đã xử phạt hành chính gia đình ông Phạm Sỹ Quý số tiền trên 507 triệu đồng do xây dựng một số công trình vượt phép và không phép.
Tuy nhiên, sau khi xử phạt, các công trình trái phép tại ”biệt phủ” này vẫn được cho tồn tại.!!??
Ngoài ra, gia đình ông Phạm Sỹ Quý cũng bị phạt hành chính số tiền 51 triệu đồng do chậm thực hiện nghĩa vụ nộp thuế sử dụng đất.
NB Chí Thảo : Tôi nói: Dầu 5 năm, 10 năm hay lâu hơn nữa, chiến thắng luôn thuộc về NHÂN DÂN. Nhất định như vậy.
Các người hãy nghiền ngẫm cho thấu tâm can, đọc cho kỹ nhé: Trong Từ điển đấu tranh, không hề có từ LẬT ĐỔ NHÂN DÂN đâu. Chỉ có thể lật đổ những thế lực phản lại nhân dân. Xem cho kỹ đi trước khi quá muộn…
Cố lên BÁC TÀI. Nhân dân cả nước luôn đứng sau lưng các bạn. Cuộc đấu tranh này có thể gay go, trường kỳ. Nhưng nhất định chiến thắng thuộc về chúng ta – NHÂN DÂN !!!


GAY GO RỒI ĐÂY. CỐ LÊN BÁC TÀI, CHIẾN THẮNG LUÔN THUỘC VỀ NHÂN DÂN…
BOT Cai Lậy ghê thật đấy. Đêm qua xe chở tiền loại 100 đồng từ HN đã về đến Tiền Giang chi viện cho BOT Cai Lậy. Chúng quyết… ăn thua đủ với cánh tài xế.
Hết Công An, CSCĐ, các loại xe chuyên dụng…, nay Ngân hàng cũng sốt sắng vào cuộc để bảo vệ biên giới, hải đảo… Ồ không. Nói lộn, để bảo vệ BOT “hút máu” dân.
Từ nay, đừng gọi ‘lợi ích nhóm” nữa. Gọi đúng bản chất của nó là: LỢI ÍCH BẦY ĐÀN !!!
Còn ai nghi ngờ về sức mạnh của đồng tiền nữa không? Những đồng tiền bất chính, vấy máu…
Tôi nói: Dầu 5 năm, 10 năm hay lâu hơn nữa, chiến thắng luôn thuộc về NHÂN DÂN. Nhất định như vậy.
Các người hãy nghiền ngẫm cho thấu tâm can, đọc cho kỹ nhé: Trong Từ điển đấu tranh, không hề có từ LẬT ĐỔ NHÂN DÂN đâu. Chỉ có thể lật đổ những thế lực phản lại nhân dân. Xem cho kỹ đi trước khi quá muộn…
Cố lên BÁC TÀI. Nhân dân cả nước luôn đứng sau lưng các bạn. Cuộc đấu tranh này có thể gay go, trường kỳ. Nhưng nhất định chiến thắng thuộc về chúng ta – NHÂN DÂN !!!
Luật sư Nguyễn Khả Thành – một trong ba Ls. bào chữa cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – kể lại:
Lời nói sau cùng của MẸ NẤM – Quỳnh tại tòa (trưa 30.11.2017, tại Khánh Hòa):
– Những việc làm của tôi hoàn toàn phù hợp với pháp luật.
– Tôi không chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
– Sự cường thịnh mỗi quốc gia chỉ được xây dựng trên nền tảng tự do và tôn trọng quyền con người.
– Việt Nam sẽ không thay đổi được khi nhiều người bất đồng chính kiến bị bắt giữ.
– Nếu có cơ hội lựa chọn lần nữa tôi sẽ chọn con đường đã chọn và tôi vô tội.

Phiên tòa khai mạc lúc 8 giờ 30-11-2017 ( có 3 ls tham gia bào chữa cho Quỳnh là ls Nguyễn Hà Luân, ls Hà Huy Sơn và ls Nguyễn Khả Thành)
Chứng cứ cốt lõi để kết tội Quỳnh là 04 bản kết luận giám định về tư tưởng của bị cáo
Để làm sáng tỏ vụ án, trước phiên xử, Quỳnh cũng như Ls đã có đơn đề nghị triệu tập 3 giám định viên tham dự phiên tòa để đối chất về những nội dung kết luận. Nhưng cả 3 Giám định viên đều vắng mặt với lý do bị bệnh và đi công tác xa
Về hình thức bản giám định, phía Luật sư chỉ ra những bằng chứng vi phạm nghiêm trọng với Luật Giám định tư Pháp 2012 Kiểm sát viên không tranh luận lại
Theo qui định tại điều 88 Bộ luật hình sự Bị cáo chỉ có tội khi các cơ quan tiến hành tối tụng chứng minh những các hành vi tuyên truyền, tang trữ, ban hành các tài liệu của bị cáo có mục đích chống lại nhà nước. Không chứng minh được động cơ mục đích chống lại Nhà nước thì bị cáo không phạm tội này. Rất tiếc kiểm sát viên cũng tranh luận nhỏ giọt rồi thôi
Tại tòa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thừa nhận các hành vi mình thực hiện, nhưng cho rằng mục đích động cơ của mình không phải chống lại Nhà nước mà chỉ thực hiện các quyền công dân đã được qui định trong Hiến pháp và các Công ước quốc tế mà Việt Nam đã gia nhập. Với mong muốn cái xấu phảỉ được ngăn chặn để đất nước phát triển.
Lời nói sau cùng của Quỳnh tại tòa:
-Những việc làm của tôi hoàn toàn phù hợp với pháp luật
– Tôi không chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
-Sự cường thịnh mỗi quốc gia chỉ được xây dựng trên nền tảng tự do và tôn trọng quyền con người
-Việt Nam sẽ không thay đổi được khi nhiều người bất đồng chính kiến bị bắt giữ
-Nếu có cơ hội lựa chọn lần nữa tôi sẽ chọn con đường đã chọn và tôi vô tội.
Hội đồng xét xử phúc thẩm Tòa án nhân dân cấp cao tại Đà Nẵng cho rằng các hành vi của Quỳnh nhằm chống Nhà nước và giữ nguyên bản án sơ thẩm tuyên phạt Quỳnh 10 năm tù giam Phiên tòa kết thúc vào lúc 11g 30 cùng ngày (thời gian xét xử 2 giờ, nghị án 30 phút) .,.
COI DÂN LÀ GIẶC – ĐẶC THÙ CỦA TÀ QUYỀN
Pham Doan Trang
Sau năm 1975, chinh quyền cộng sản giành được nửa còn lại của đất nước, và ngay sau đó là cả một thời kỳ dài những ông mãnh tốt nghiệp từ bưng biền, chiến tranh, nhà tù… tha hồ vẫy vùng, bơi lội trong quyền lực tuyệt đối mà họ có được. Những cơ sở kinh tế ở miền Nam cũ bị xóa bỏ, tịch thu, quốc hữu hóa; dân chúng bị đưa đi vùng kinh tế mới để học tập thông qua lao động. 2 triệu người vượt biên, hàng trăm nghìn người bỏ xác trên biển, trong rừng núi nơi biên giới… Kệ, “Đảng và Nhà nước” vẫn hồn nhiên, cái gì mình thích thì mình làm thôi.
Sử gia kinh tế Đặng Phong (1939-2010) ghi lại lời ông Tư Tâm, cựu bí thư tỉnh ủy Long An, khi nói về phong trào đưa dân đi vùng kinh tế mới: “Mỗi người được cấp một lô đất. Nhưng nhìn ra chỉ thấy cỏ mọc dày đặc. Máy ủi, máy cày không có. Phải cuốc bằng tay, chặt bằng dao. Làm sao họ sản xuất được? Có một ông người Hoa nhìn tôi rưng rức nước mắt và kêu trời: Tôi là giống người, tôi không phải giống trâu bò, tôi không ăn cỏ được!…” (“Tư duy kinh tế Việt Nam 1975-1989”, NXB Tri Thức, 2008)
Kệ. Cái gì nhà nước thích thì nhà nước làm thôi.
Song song với đó là chinh sách bắt người đi “học tập cải tạo”, tức là đi tù. Lại thêm hàng nghìn người miền Nam vào tù để “trả nợ máu với cách mạng”, hàng trăm người “đền tội” – tức là chết.
Kệ. Cái gì nhà nước thích thì nhà nước làm thôi.
Tuy thế, dù sao ta cũng có thể có cảm giác rằng hồi đó (những năm sát sau 1975), nhà nước cộng sản chủ yếu “chơi rắn”, đàn áp mạnh tay người dân miền Nam để đề phòng “lũ phản động ngóc dậy”, chứ nhà nước chưa đến nỗi coi dân miền Bắc, miền Trung là giặc. (Thật ra, chinh cái tư duy và đường lối, chinh sách này của nhà nước cộng sản cũng là nguyên nhân rất quan trọng dẫn đến sự phân biệt, kỳ thị vùng miền sau này và hiện nay trên toàn quốc, nhất là giữa miền Nam và miền Bắc).
Còn bây giờ thì… chính quyền cộng sản coi dân cả nước là giặc rồi.
Bắc, Trung, Nam, dân ở đâu nhà nước cũng đè ra làm thịt hết, dân ở đâu bướng nhà nước cũng còng đầu hết.
Cựu chiến binh, đảng viên cộng sản cựu trào mà vớ vẩn “phản tỉnh”, dư luận viên cũng chửi cho mục mả, an ninh cũng “dự án hóa”, canh nhà hết.
Trí thức hàng đầu mà vớ vẩn “phản biện”, “hô hào vận động quần chúng”, an ninh, tuyên giáo cũng đánh hết. Tài năng đến như Ngô Bảo Châu thì cũng thành “con trâu làm toán” mà thôi. Nói lắm, ông cấm nhập cảnh cho hết đường về Việt Nam là mày khóc ra tiếng mán.
Cứ nhìn cái cách chính quyền bố trí dư luận viên nghiến răng chửi bốc mả những người bất đồng chính kiến lên kìa. Nhìn cách chính quyền còng tay thanh niên, phụ nữ trẻ lôi ra tòa, xử án thật nặng chỉ vì họ dám chống lại chủ trương nịnh hót nhóm lợi ích của Đảng kìa. Nhìn cách chính quyền xử người ta 10 năm tù, rồi đánh mẹ người ta trước cổng tòa kìa. Nhìn cách chính quyền suỵt cả đàn cảnh sát cơ động ra canh BOT, nhe răng gầm gừ, cắn xé những lái xe tay không tấc sắt kìa.
Chính quyền này coi dân cả nước là giặc rồi. Đây quả là một bước tiến mới so với giai đoạn sau năm 1975.
Và một khi đã coi dân là giặc hay là “thế lực thù địch” tiềm ẩn, nó đã trở thành tà quyền.
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Oh My Dak Nong

tuongnangtien
Oh my Darling, Oh my Darling
Oh my Darling Clementine
You are lost and gone forever
Dreadful sorry, Clementine
Miền Nam là một vùng đất mới nên nhiều địa phương được gọi theo ngôn từ của người dân bản địa: Phan Rí, Phan Rang, Nha Trang, Tha La, Bưng Môn, Cà Bây Ngọp, Chắc Cà Đao, Mặc Cần Dưng, Lấp Vò, Sa Đéc, Cà Mau, Kon Tum, Pleiku, Da Lat
Với thời gian, một số địa danh “bị” Việt hóa và trở nên quen thuộc hơn tên gốc: B’lao/ Bảo Lộc, Langbiang/Lâm Viên, Dak Nong/Gia Nghĩa …
Tôi sống hơi nhiều năm ở Cao Nguyên Lâm Viên, và bị giam rất nhiều tháng ở trại Tân Rai (Bảo Lộc) nhưng chưa bao giờ có dịp đặt chân đến Gia Nghĩa cả – chỉ được nghe nhà văn Võ Phiến nói qua thôi nhưng cũng thấy … thương quá xá rồi:
“Về hơn một phương diện, Đà Lạt với Gia Nghĩa là hai đô thị anh em: Gia Nghĩa cũng đồi cũng dốc, cũng khí hậu mát, cũng phong cảnh đẹp, cũng muốn là một thành phố du lịch như Đà Lạt. Nhưng Gia Nghĩa muốn mà chưa thành.
Một người địa phương tiết lộ, đầy hãnh diện:
– Hồi đó, khu này đâu được phép cất nhà? Cả cái thung lũng này tính biến thành một cảnh hồ đó, ông ơi. Xây cái đập chận ngang quãng sông Dak Nong này lại, thế là có một hồ nước lớn ở giữa thành phố. Lớn và sâu hơn hồ Vịt bên kia nhiều, ông tưởng tượng coi, đẹp chớ: trên hồ thì du thuyền, quanh bờ hồ cho cất mấy cái khách sạn, sớm chiều sương tỏa…
– Thế thì đẹp lắm.
– Ấy, đâu phải chỉ có vậy? Ông đã đi thác Bukhol chưa? Chưa hả? Phải, đáng tiếc, bây giờ không mấy an ninh. Hồi đó, thác Bukhol cũng có chương trình chỉnh trang. Thác Bukhol, tôi cam đoan với ông không thua bất cứ thác nào khác…
– Tôi tin.
– Vả lại ở nơi nào giữa thành phố có được mấy chục mẫu cam, quýt, nhãn, xoài như ở đây? Hả? Toàn giống chọn lọc. Vườn Ương bên kia con suối Dak Ut đó. Bây giờ tan hoang, nhưng hồi đó…
– Hồi đó là?
– Hồi ông Ngô Đình Diệm. Ông Ngô hứa hẹn sẽ xây dựng Gia Nghĩa thành ra một trung tâm du lịch. Như Đà Lạt.
– Như Đà Lạt?
– Nghĩa là đại khái thế, nhưng không hẳn thế. Đà Lạt dành cho du khách tư bản, ngoại quốc; Gia Nghĩa dành cho khách trung lưu, quốc nội. Công tư chức chẳng hạn, mỗi kỳ nghỉ phép có thể lên đây chơi. Khí hậu dễ chịu lắm ông ơi…
Gia Nghĩa bây giờ chỉ là cái phần nổi lên trước mắt của một băng sơn. Đừng chê là nhỏ đấy nhé: phần lớn nhất của nó, khối mênh mông đó nằm trong… dự ước. Nằm nguyên trong dự ước, trong những câu chuyện trò nhắc nhở hàng ngày của dân chúng địa phương từ, ‘hồi đó’ đến giờ, nằm nguyên không hao mòn suy suyển.”
Ông Diệm từ trần vào năm 1963. Hơn nửa thế kỷ đã qua. Cái “dự ước hồi đó” của người dân Gia Nghĩa (ngó bộ) đã “hao mòn” và “suy suyển” nặng. Bây giờ, chỉ cần lướt qua mấy cái tiêu đề của những bản tin – nhan nhản hằng ngày trên báo chí – cũng đủ khiến cho độc giả phải lấy làm ái ngại:
Giữa “thâm sơn cùng cốc” mà có “biệt phủ của trùm ma túy,” cùng đĩ điếm tụ tập từng đoàn, và “sát thủ thanh toán theo hợp đồng” thì cái “dự ước hồi đó” (về một Gia Nghĩa thơ mộng với “du thuyền” và “sớm chiều sương tỏa) coi như là tiêu tán thoòng!
Niềm hy vọng duy nhất của Dak Nong về công nghiệp bô xít cũng thế, cũng kể như “rồi” – theo bản tin của báo Công An Nhân Dân, số ra ngày 13 tháng 3 năm 2017:
“Kết luận thanh tra về việc thanh tra tài chính Tập đoàn Than, Khoáng sản Việt Nam mới được công bố đã cho thấy một bức tranh không hề tươi sáng về tập đoàn này khi có 48 dự án với tổng vốn đầu tư gần 100.000 tỷ đồng đang chậm tiến độ. Cùng với đó là lỗ vượt dự kiến hàng nghìn tỷ đồng cũng như chậm tiến độ nhiều năm của các dự án bauxit.”
Tờ Đất Việt, số ra ngày 21 tháng 11 năm 2017, còn thêm: “Số tiền đã đầu tư vào dự án coi như mất trắng, đó là chưa kể chi phí hoàn nguyên môi trường và thu dọn nhà xưởng nói trên.”
Gia Nghĩa vốn đã nghèo, nay lại “mắc” cái eo nên cơ hàn thê thảm:
Học sinh nội trú ở Dak Nong. Ảnh: Dân Trí
Ở một địa phương mà Giám Đốc Lâm Nghiệp, Phó Thanh Tra Giao Thông, Phó Công An Thị Xã … đều bị bắt tuốt luốt vì “ăn không từ một thứ gì” mà dân không đói thì mới là chuyện lạ. Điều khiến thiên hạ lạ lùng hơn nữa là “đề xuất với Thủ Tướng xin 900 tỉ đồng xây quảng trường” của ông Nguyễn Bốn (Chủ Tịch UBND tỉnh Dak Nong) theo tin như bản tin của báo Tuổi Trẻ, phát hành hôm 14 tháng 11 năm 2017:
“Hiện nay cả Gia Nghĩa không có chỗ nào để vui chơi, khi có lễ hội hay mittinh cũng không có chỗ nào để tổ chức. Vì vậy tỉnh xin Chính phủ đồng ý, hỗ trợ vốn để xây dựng quảng trường.”
Chưa biết Thủ Tướng & Chính Phủ sẽ trả lời sao nhưng dư luận thì xem chừng không được đồng tình gì cho lắm:
– Nhân Thế Hoàng Xây cái mả mệ tụi bây chứ xây, mới lũ lụt xong đồng bào đang đói khát, dân khổ lắm chứ không sung sướng gì đâu mà suốt ngày tượng đài với quảng trường.
– Mui Tep “Xây cái mả mệ tụi bây” haha
– Đặng Phước Daknong quyết tâm xây quảng trường bởi trong dự án to có hiệu quả nhỏ, hiệu quả nhỏ thì phong bì to…. vậy thôi!
– Le Van Quy Xây quảng trường để tế ông nội tụi mày hay sao ? Người dân khổ sở, học sinh không có cầu để đi, không có trường để học, không có bệnh viện để chữa bệnh…tại sao không làm!
– Nguyễn Văn Hiền Cho đi mà, có 900 chứ mấy. Cho luôn 9000 để nhanh về đích. Ta lại làm lại từ đầu, kkk
– Nguyễn Phương Xây mả cha tụi bây chớ 900 tỷ
Tôi tận tình chia sẻ sự bất bình của công luận nhưng vẫn không khỏi có đôi chút băn khoăn vì sự phẫn nộ (hơi quá mức cần thiết) của khá nhiều người. Ông Chủ Tịch UBND tỉnh Dak Nong, nói nào ngay, đâu có đòi hỏi gì quá đáng.
Những năm qua, giới lãnh đạo cấp cao ở trung ương đã “tiêu” rất nhiều tỷ Mỹ Kim cho những dự án Vinashin, Vinaline, Vinacomin, PVN, TKV … Mãi đến nay địa phương Gia Nghĩa mới đề xuất có vài chục triệu đô la để xây quảng trường mà chả lẽ lại bị chối từ? Không thể ăn đồng, chia đều (đã đành) nhưng cũng phải san sẻ qua lại – ít nhiều – chớ bộ, đúng không?
Liên quan đến sự kiện này, tác giả Phương Trạch có nhận xét như sau:
“Ngày nay, việc ra giá cho các chức vụ từ trung ương đến địa phương diễn ra hầu như công khai. Chức càng lớn thì giá càng cao. Một khi đã phải bỏ tiền ra mua để có chức quyền địa vị, thì việc tiếp theo là phải tìm mọi cách để thu hồi vốn, và sau đó là tìm mọi cách vơ vét để ‘tái đầu tư’. Một cái ghế Chủ tich tỉnh, Bí thư tỉnh lên đến ghế Thứ trưởng và Bộ trưởng có giá vài trăm tỷ…”
Bởi vậy, ông Nguyễn Văn Bốn có “đề xuất” để tìm cách “thu hồi vốn” và “tái đầu tư” thì cũng là chuyện bình thường – hoàn toàn không có gì sai quấy, và rất đúng qui trình – thôi. Vả lại, đây là chuyện nội bộ (chuyện riêng của Đảng) chả liên quan gì đến chuyện dân sinh, như dư luận ngộ nhận. Chợ đã chiều. Tuồng sắp vãn. Ai cũng phải có phần, và lo cho phần của mình chớ.



VIỆT NAM HÔM NAY ĐÃ LÀ CỦA TẦU CHƯA ! NGÀY MAI TƯƠNG LAI SẼ VỀ ĐÂU…?
“Người ta dễ dàng ồn ào, xúm xít vào chửi bới PGS-TS Bùi Hiền về đề xuất thay đổi cách viết tiếng Việt với công trình nghiên cứu có tính “hàn the”, xin lỗi nói lộn “hàn lâm”, nhưng lại không hề quan tâm bàn bạc, có ý kiến để đưa tới hành động phản đối vụ bộ Tài-Môi chính thức cho công ty Formosa xả thải quá mức quy định. Nếu hỏi những người đã nhao nhao phản đối, sỉ nhục ca sĩ Mai Khôi vì cô cầm tấm biểu ngữ “Piss (Peace) on you Trump” – có biết ngày nào xử phúc thẩm Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh không? Có biết Mẹ Nấm vẫn y án 10 năm Tù, còn “nặng hơn bản án giết người”… Số người trả lời được chắc không nhiều…”
“Chết tiệt cộng sản – Chết tiệt tương lai”
http://ttx.vanganh.org/…/chet-tiet-cong-san-chet-tiet-tuong…
Thạch Đạt Lang – “Giá mà lúc này có được bản lãnh và tầm nhìn như Sáu Dân, Võ Văn Kiệt như ông giáo sư Tương Lai mơ ước.”
Mja! Có thì sao, không có thì sao? Một đất nước với 93 triệu dân u mê, trì trệ, bạc nhược, yếu đuối sau hơn 72 năm cai trị của CS thì một trăm Sáu Dân cũng chẳng làm nhúc nhích, chuyển động được đất nước theo chiều ngược lại với hiện trạng hôm nay. Làm ơn (và làm phước) nhìn lại lịch sử một chút đi. Ai dâng Hoàng Sa cho Trung Cộng? Tài ba, thông minh, thao lược như Hồ Chí Minh còn phải bán đi hòn đảo chiến lược để đổi lấy vũ khí, quân lương đánh chiếm miền Nam thì cỡ như Sáu Dân làm được gì?
Cũng đừng đơn giản cho rằng đến năm 2020 thì Việt Nam sẽ trở thành một tỉnh của Trung Cộng bởi trên thực tế chế độ CSVN đã hoàn toàn lệ thuộc Trung công. Không tin ư? Hãy nhìn lại xem và nhìn cho kỹ. Từ kinh tế đến quân sự, văn hóa, thực phẩm…, từ mầu sắc tà áo dài trong cuộc thi hoa hậu, đến tấm bảng hiệu cho cửa tiệm, bộ quân phục của người lính QĐND… có y chang như Trung Cộng không? Ngoài ra, nếu để ý sẽ thấy, mỗi lần họ Tập hắt hơi thì bộ chính trị ĐCSVN co rúm lại vì sợ hãi, Đừng quên rằng, bất cứ một động thái nào để bắt tay với Mỹ đều phải được phép của Trung Nam Hải.
Hơn nữa, hãy so sánh tổng sản lượng quốc gia của hai nước năm 2016, GDP của Trung Cộng (11.200 ti USD)gấp hơn 55 lần GDP của VN (202,6 tỉ), một sự chênh lệch quá sức lớn lao. Do đó, nhận định rằng VN đến năm 2020 sẽ trở thành một tỉnh của Trung Cộng ngó bộ hơi xa xỉ. Dân số Trung Cộng đang gần 1,4 tỉ, nó cần gì cộng thêm 93 triệu nữa để nuôi cho thêm mệt? Sát nhập VN vào thành một tỉnh của mình, Trung Cộng hoàn toàn không được lợi gì ngoài chuyện ôm thêm một cục nợ to tổ chảng cùng với một số dân chỉ giỏi khôn vặt, láu cá, đến cái bắt chước cũng chẳng ra hồn.
Có đi ăn cướp thì chẳng ai dại tấn công vào nhà thằng nghèo, khố rách, áo ôm, nợ như chúa chổm, phải quỵ lụy ăn xin khắp nơi. Quỷ quyệt, tinh ma như Tập Cận Bình chỉ cần giữ cho chế độ CSVN đừng sụp đổ, thỉnh thoảng tiếp cho tí máu, mua chuộc đám lãnh đạo VN bằng một ít tiền đút lót, thế là dễ dàng điểu khiển, giật dây, biến VN thành cái bãi rác khổng lồ, tha hồ trút bỏ đồ phế thải như hóa chất độc hại, rác nguyên tử, rác bệnh viện… đồng thời là nơi tiêu thụ sản phẩm hạng hai như than đá, sắt thép, đầu máy xe điện,… với giá trời ơi đất hỡi, chẳng nước nào dám mua, ngoài ra còn là nhà máy đóng gói, thay đổi bao bì sản phẩm, để có thể dễ dàng chui lọt qua cửa khẩu hải quan của những nước mà hàng hóa mang nhãn hiệu Made in China bị cấm tuyệt. Vừa giản tiện, ít tốn kém, lại không phải lo lắng mà cũng không mang tiếng nước lớn “bá quyền” đánh chiếm nước nhỏ.
Vậy tương lai Việt Nam sẽ đi về đâu? Đi về đâu nữa? Đó là tương lai chết tiệt chứ ở đó mà “nếu” với “giá mà”.
© Thạch Đạt Lang
Chính phủ một số nước và các tổ chức nhân quyền tiếp tục lên tiếng kêu gọi Việt Nam phải trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho bloger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
Lời kêu gọi được đưa ra sau ở phiên xử phúc thẩm mới diễn ra ngày 30 tháng Mười Một 2017, khi Tòa án nhân dân tỉnh Khánh Hòa quyết định giữ nguyên bản án sơ thẩm 10 năm tù giam cho blogger Mẹ Nấm, ghép Bà vào tội “tuyên truyền chống nhà nước”,
Trong tuyên bố phổ biến ngay sau khi phiên tòa phúc thẩm kết thúc, Đại Sứ Bruno Angelet, Trưởng Phái Đoàn Liên Minh Châu Âu (EU) tại Việt Nam viết rằng bản án hoàn toàn trái ngược với bản Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Công Ước Quốc Tế Về Các Quyền Chính Trị Và Dân Sự mà Việt Nam đã ký kết tham gia.
Đại sứ Angelet còn trình bày thêm là blogger Mẹ Nấm bị bỏ tù dù bà đưa ra những quan điểm ôn hòa về những vấn đề xã hội và môi trường, đồng thời nhắc lại việc chính quyền Việt Nam không cho phép đại diện phái đoàn EU và các đại sứ quan thành viên của Liên Minh Châu Âu tham dự phiên tòa, viết rõ điều này “đã đưa ra những câu hỏi về tính minh bạch trong quá trình xử án”.
Vì thế, Trưởng Phái Đoàn Liên Minh Châu Âu (EU) tại Việt Nam tcho rằng blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh “phải được trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện”.
Đòi hỏi tương tự cũng được bà Barbel Kofner, Đặc Ủy Nhân Quyền Liên Bang Đức đưa ra trong bản tuyên bố, nói rằng bà “đau buồn và phẫn nộ” về việc tòa phúc thẩm Khánh Hòa giữ nguyên bản án sơ thẩm 10 năm tù giam với blogger Mẹ Nấm, không đếm xỉa gì tới việc Mẹ Nấm chỉ thực hiện quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí được đảm bảo bởi hiến pháp Việt Nam.
Tuyên bố của Đặc Ủy Nhân Quyền Liên Bang Đức cũng nhấn mạnh bản án này đã vi phạm các Công Ước Quốc Tế về các Quyền Dân Sự và chính trị mà Việt Nam đã ký kết, trước khi kết thúc bằng lời kêu gọi chính phủ Việt Nam hãy trả do cho blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và hàng loạt tù nhân chính trị khác, nhắc nhở Việt Nam phải tôn trọng những quyền cơ bản được đảm bảo theo hiến pháp, tuân thủ những thủ tục tố tụng đúng theo các nguyên tắc của nhà nước pháp quyền.
Tương tự như những điều vừa nêu, Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam, trụ sở chính tại Paris, và Tổ Chức Quan Sát Nhân Quyền Human Rights Watch, trụ sở chính tại New York, cũng lên tiếng đòi chính phủ Việt Nam phải tức khắc trả tự do cho blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
Trích dẫn lời ông Chủ Tịch Võ Văn Ái, thông cáo báo chí của Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam ca ngợi blogger Mẹ Nấm là một người phụ nữ can đảm, gọi bản án mà tòa án đưa ra là bằng chứng xác nhận chính quyền Hà Nội sợ hãi khi thấy người dân lên tiếng, chỉa sẻ quan tâm về tương lại đất nước.
Ủy Ban Nhân Quyền Việt Nam và Tổ Chức Quan Sát Nhân Quyền Human Rights Watch cũng nhắc lại sự kiện xảy ra ở ngoài tòa, khi những người ủng hộ bà Quỳnh bị công an đánh đập và bắt giữ trong nhiều giờ đồng hồ, trong đó có cả thân mẫu của bà Quỳnh.
Một số người khác còn bị công an tịch thu điện thoại.
Tổ Chức Quan Sát Nhân Quyền Huamn Rights Watch cũng nói đến trường hợp của luật sư Võ An Đôn bị xóa tên khỏi Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên chỉ vài ngày trước khi phiên xử phúc thẩm diễn ra, nên ông không thể có mặt tại tòa trong tư cách luật sư bào chữa cho blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
Một đêm các tài xế áp đảo trạm 3 lần ! Liệu các nhân viên bán vé chịu áp lực này không ! Về nghỉ tìm việc khác mà làm đi các cháu !! he he he he
————————-
‘Bó tay’ với 100 đồng, BOT Cai Lậy xả trạm lúc rạng sáng
Lúc 1h45 ngày 1/12, tại bốn làn thu phí của BOT Cai Lậy (Tiền Giang), hướng từ TP.HCM đi các tỉnh miền Tây bị ùn ứ. Các ôtô loại 4 và 7 chỗ đậu kín làn thu phí và không chịu di chuyển.
Nhiều tài xế tiếp tục đưa tiền mệnh giá thấp để mua vé và yêu cầu nhân viên BOT Cai Lậy phải thối lại đúng 100 đồng.
Do áp lực từ việc kẹt xe, lúc 2h sáng, BOT Cai Lậy đã mở làn đường bên chiều ngược lại của trạm thu phí và hướng dẫn các phương tiện đang ùn ứ theo hướng từ TP.HCM rẽ sang, tiếp tục di chuyển về các tỉnh miền Tây.
Như vậy, 4 làn thu phí cho hướng các tỉnh miền Tây đi TP.HCM giảm xuống còn 3. Tuy nhiên, sau khi mở làn, một tài xế xe tải di chuyển đến cabin bán vé khiến làn này kẹt xe tiếp.
Đến 2h23, BOT Cai Lậy chính thức xả trạm lần 3.

Nhà cầm quyền sợ tiếng nói của người luật sư chân chính.
“Công lý chỉ là tên của một diễn viên hài”.
Ngày này năm trước, ngày 30 tháng 11/2016.
Tại phiên tòa “công khai” phúc thẩm, tòa án Hà Nội xử chị Cấn thị Thêu y án 20 tháng tù.
Ngay tại chính phiên tòa, khi bị tòa tuyên án, chị Cấn Thị Thêu đã phát biểu rất hay:
– “Đảng cộng sản Việt Nam là đảng phản bội lại nhân dân và đất nước, là một đảng phái hèn với giặc, ác với dân. Ở Việt Nam không có công lý. Công lý chỉ là tên của một diễn viên hài”.
Đúng một năm sau, chỉ bốn ngày trước khi mở phiên tòa phúc thẩm, nhà cai trị tước giấy hành nghề luật sư của Ls. Võ An Đôn. Phiên tòa phúc thẩm xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh mất đi một luật sư bào chữa chân chính và dũng cảm: Ls Đôn An Võ,
Nếu Ls. Đôn An Võ không bị tước giấy phép hành nghề, chúng ta có thể được nghe những lời phát biểu rất hay của Mẹ Nấm lên án nhà cầm quyền ngay tại phiên tòa.
Đồng thời chúng ta cũng biết được diễn tiến phiên tòa, khi nghe kể hay đọc bài viết tường thuật của người luật sư công chính.
Chiêu trò hèn hạ, bịt tiếng nói của người chân chính.
*
Ảnh 1: Luật sư Võ An Đôn, luật sư của bất công và của dân nghèo bị tước giấy phép hành nghề nên phải ngồi ngoài phiên tòa cùng anh bạn hiền lành, đáng yêu Dương Đại Triều Lâm.
Ảnh 2: Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – vẫn cao đầu ngạo nghễ trước bọn quan tòa hèn hạ khi bọn chúng tuyên y án 10 năm tù giam.







TIỄN PHƯƠNG UYÊN ĐI DU HỌC TẠI MỸ
Hôm nay ngày 30 -11-2017 Phương Uyên sang Mỹ học. CLB LHĐ đã tổ chức bữa tiệc nhẹ tiễn Nguyễn Phương Uyên. Giáo sư Tương Lai dặn dò Phương Uyên: Con xứng đáng được học bổng này và con hãy cố gắng học thành tài để sau này về góp sức xây dựng và phát triển đất nước. Con hãy cố gắng để đừng phụ công cha mẹ và những người ủng hộ đã sát cánh cùng con những năm qua.
GS Nguyễn Đăng Hưng trong buổi tiệc đã đọc bài thơ làm tặng Phương Uyên khi em được phóng thích năm 2013. Bài thơ được ông đọc 2 lần, một lần ngâm rất xúc cảm .
EM HAI MƯƠI TUỔI
(Thơ viết tăng Phương Uyên sau phiên tòa lịch sử tháng tám 2013)
Em hai mươi tuổi nào ngờ
Em thành thần thoại giữa bờ tương lai
Em cười áo trắng mảnh mai
Em mang thế hệ trên vai nhẹ nhàng
Cái thời tà chánh ngổn ngang
Cái thời biển đảo bạn vàng lấn xâm
Cái thời như dại như câm
Cái thời ô nhục oái ăm làm người!
Em hai mươi tuổi một lời
Em như nói hết lẽ đời ngàn xưa
Lời em là nắng là mưa
Là sớm là tối là trưa vĩnh hằng
«Tôi tin ở lẽ công bằng
Tôi chỉ chống cái nhố nhăng cường quyền»
Đỏ tươi màu máu còn nguyên
« Giặc Tàu phải cút » lời nguyền sắt son
Lời em là của nước non
Lời em là lẽ sống còn hôm nay
Ơi người con gái thơ ngây
Nghìn năm lịch sữ còn đây sáng ngời…
Nguyễn Đăng Hưng
Sài Gòn 2/9/2013