Trung Quốc có truyền thống “nói một đằng làm một nẻo và vừa ăn cắp vừa la”!
Hải quân Trung Quốc liên tiếp tổ chức các cuộc tập trận trong thời gian qua.
* Trong khi cả châu Á bị cuốn vào vòng xoáy căng thẳng Triều Tiên, Trung Quốc vẫn tiếp tục triển khai các hệ thống radar tần số cao và nhiều cơ sở quân sự khác ra các hòn đảo nhân tạo xây dựng trái phép ở Biển Đông.
* Hải quân Trung Quốc đang tiến hành cuộc tập trận bắn đạn thật ngay gần bán đảo Triều Tiên trong bối cảnh Mỹ và các đồng minh cũng đang diễn tập ở khu vực này.
* Truyền thông Ấn Độ cho hay, Trung Quốc bắt đầu tăng cường các lực lượng quân sự gần cao nguyên Doklam, nơi từng chứng kiến tình trạng đối đầu căng thẳng giữa binh sĩ Trung – Ấn trong hơn 2 tháng hồi đầu năm nay.
* Trung Quốc cho rằng hoạt động của Australia trên Biển Đông trong năm qua “đi ngược lại xu hướng hòa bình và ổn định”.
“Một loạt hành động của quân đội Australia trên Biển Đông trong năm qua đã đi ngược với xu hướng hòa bình và ổn định chung”, Reuters hôm nay dẫn tuyên bố của Tư lệnh hải quân Trung Quốc Thẩm Kim Long.
Trong cuộc gặp với Phó đô đốc hải quân Australia Tim Barrett tại Bắc Kinh ông Thẩm cho rằng tình hình Biển Đông nói chung “ổn định và tốt đẹp”, tuy nhiên hành động của Canberra “không phù hợp với sự đồng thuận đã đạt được giữa lãnh đạo hai nước hay xu hướng hợp tác trong tất cả lĩnh vực giữa hai bên”. …. https://m.baomoi.com/tin-the-gioi-15-12-trun…/c/24307074.epi
(NLĐO)- “Đẻ thường phong bì 500 ngàn, đẻ mổ 1 triệu đồng, ai cũng như vậy”- thông tin trên được bà Vũ Thị Minh Hạnh, Phó viện trưởng Viện chiến lược và chính sách y tế, Bộ Y tế, chia sẻ ngày 15-12.
Nhiều người chọn cách “lót tay” nhân viên y tế để không phải chờ khám quá lâu – Ảnh minh họa (từ báo Người Lao Động)
Tại hội nghị trực tuyến tập huấn tiêu chí đánh giá chất lượng bệnh viện cho hơn 2.200 cán bộ y tế 63 tỉnh, thành phố tại Hà Nội sáng 15-12, bà Hạnh chia sẻ câu chuyện của chính bản thân bà tại một bệnh viện phụ sản. Tại đây bà hỏi người nhà bệnh nhân có đưa phong bì không, người dân cho biết: “Đẻ thường phong bì 500.000 đồng, đẻ mổ 1 triệu, ai cũng như vậy, cô không tin tôi thì lên khoa hỏi mọi người mà xem”.
Ngoài chuyện bắt ông Thăng, Thanh, ông Trọng có muốn bắt những tay này nếu xử lý trách nhiệm theo như ông Thuỷ đề nghị không?
Ông Trọng hãy nhớ, đây không chỉ là việc làm thua lỗ mà còn là việc làm làm mất lòng tin của dân chúng vào đảng CSVN lớn nhất, giống như vụ ống nước Hà nội bị bể 21 lần mà đảng CSVN đã không dám đụng tới
TP – Dự án đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông lại vỡ tiến độ và đang xin gia hạn thêm gần 1 năm. Điều này khiến bức xúc của dư luận về dự án vốn trì trệ, nhiều tai tiếng này ngày một tăng.
Vụ việc có dấu hiệu vi phạm hình sự liên quan đến Công ty Gang thép Thái Nguyên tại dự án cải tạo và mở rộng sản xuất giai đoạn II của công ty này đã được Thanh tra Chính phủ chuyển sang Bộ Công an để điều tra, làm rõ
Lối giáo dục cho thế hệ con cháu người Việt đã bị bọn CỘNG SẢN nhồi sọ đã dần mòn phá hoại ý chí quật cường chống giặc ngoại xâm Hán nô Trung quốc của dân tộc việt nam có chiều dài lịch sử 4000 năm xây dựng và giữ nước…Nước Việt đang đứng trước nguy cơ bị nô lệ, trở thành thuộc địa của giặc phương bắc thêm một lần nữa…..!!!!
Trước ngày nhập học, cháu gái tôi hầu như không rời mấy cuốn SGK còn thơm mùi giấy mới. Đang đọc say sưa bỗng nó chạy đến bên tôi, chỉ vào bài tập đọc Hai Bà Trưng.
Csvn thanh trừng nhau, đấu đá nhau dứt khoát không vì Tổ Quốc giang san, vì lợi ích nhân dân mà vì sự vinh thân phì gia của cá nhân, gia đình dòng họ, bè nhóm của chúng. Giang san Tổ Quốc chỉ là món hàng để chúng bán buôn. Nhân dân chỉ là miếng đất để chúng khai thác, là con vịt để chúng “vặt lông” mà thôi. Nhân dân Việt Nam sống trong chế độ cộng sản như con ếch trong nồi luộc và nước nóng từ từ…đến khi sôi và bị luộc chín lúc nào không biết! Khổ thân nhưng vẫn nói “đảng quang vinh”!
David Thiên Ngọc (Danlambao) – Sự đấu đá tranh giành quyền lực trong nội bộ chóp bu đảng CSVN đã đến hồi quyết liệt và công khai. Những diễn biến đã râm ran và sôi sục từ mấy năm về trước… khi những lưỡi búa, nhác dao chém vào nha…
Petition · Vietnam Human Rights – Mr. HO DUY HAI must be released immediately and unconditionally · Change.org
Petition for Ho Duy Hai (xem bản tiếng Việt ở dưới)
Vietnamese authorities must stop the wrongful death penalty of Mr. Ho Duy Hai because he is innocent!
To
International Human Rights Organizations Embassies, Consulates in Vietnam Bloggers of Social Media
December 12th 2017,
Dear Sir, Madam,
On December 25, 2014, a group of people who support peace and justice have signed a petition, urging Human Rights organizations and Embassies to denounce and oppose the wrongful death penalty of prisoner Mr. Ho Duy Hai, please see attached petition.
Facing the angry reactions of the international communities and the human rights organizations who expressed concern regarding the wrongful death penalty of Mr. Ho Duy Hai, the Vietnamese authorities have postponed the case, supposedly to review it.
Three years have since passed, we have learned that the Long An People’s Court has been unable to provide any conclusive evidence to support Mr Hai’s conviction. Nevertheless, we have recently received information that Ho Duy Hai’s execution will be carried out within a few days.
For those of us who believe in justice and human rights this is:
A naked contempt for the rule of law; 2. A blatant violation of the Universal Declaration of Human Rights; 3. A total disregard for role of the United Nations Human Rights Commission; 4. A challenge to the conscience of everyone who believes in justice.
We therefore once again urgently call upon human rights organizations, representatives of the embassies, the consulates in Vietnam and the bloggers of social media to condemn strongly the Vietnamese authorities and demand for the release of the prisoner Ho Duy Hai immediately and unconditionally.
We, who believe in justice, just can not sit and do nothing, therefore allowing the Vietnamese authorities to kill innocent people. We are going to take action today to protect human rights. Please act now!
All signed
Respecfully yours, Vietnam Human Rights Foundation
**** Kiến nghị thư cho Hồ Duy Hải
Nhà cầm quyền Việt Nam phải thả ông Hồ Duy Hải ngay lập tức và vô điều kiện!
Kính gởi
Các cơ quan Nhân Quyền Quốc Tế Các tòa Đại sứ, Lãnh sự quán tại Việt Nam Các Bloggers Cộng Đồng mạng xã hội
12 tháng 12 2017
Kính thưa Ông Bà,
Vào ngày 25 tháng 12 năm 2014 một nhóm người yêu chuộng hòa bình và công lý, đã đồng ký tên trên một thỉnh nguyện thư, kêu gọi các cơ quan Nhân quyền và các tòa Đại Sứ quan tâm đến án tử hình của tù nhân Hồ Duy Hải. Lá thư đó chúng tôi xin được đính kèm theo đây.
Trước làn sóng phẫn nộ của dư luận, kèm theo sự quan tâm của các cơ quan Nhân quyền và cộng đồng quốc tế trong vụ án tử hình của HDH, chính phủ Việt Nam đã ra lệnh tạm hoãn án lệnh trong thời gian tái xét.
Ba năm đã trôi qua, chúng tôi được biết Tòa Án Nhân Dân Long An đã không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào thuyết phục để kết án Hồ Duy Hải. Tuy nhiên trong những ngày vừa qua, chúng tôi nhận tin bản án tử hình Hồ Duy Hải sẽ được thực thi trong một ngày gần đây.
Đối với chúng tôi đây là:
Một hành vi sỉ nhục công lý; 2. Một hành vi xâm phạm bản tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền; 3. Một hành vi miệt thị vai trò của Ủy Ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc; 4. Một hành vi thách thức lương tâm của mọi người yêu công lý.
Do đó chúng tôi một lần nữa, khẩn thiết kêu gọi các cơ quan Nhân quyền, các vị đại diện tòa Đại sứ, Lãnh sự quán tại Việt Nam và các bloggers cộng đồng mạng xã hội cùng chúng tôi lên án và gây áp lực mạnh mẽ đến nhà cầm quyền Việt Nam: tử tù Hồ Duy Hải phải được thả ngay lập tức và vô điều kiện.
Chúng ta, những người yêu công lý, không thể khoanh tay nhìn nhà cầm quyền Việt Nam giết người vô tội. Xin cùng nhau hành động!
Trân trọng và đồng ký tên Hội Bảo Vệ Nhân Quyền Việt Nam
Hiện tại Giáo xứ Đông Kiều đang gặp nạni Sáng nay nhà cầm quyền cho công an, cscđ đến tại xã Diễn Mỹ tập trận và sẽ kéo quân đến phá dỡ công trình của Giáo xứ. Hiện tạ các ngã đường đến Giáo xứ đã bị bao vây. Mong cộng đồng quan tâm giúp đỡ.
Chúng ta đã nói đến và có trách nhiệm giải trình nhưng lại không có chế tài. Nếu nói đi bán chổi đót, chạy xe ôm mà lại có khối tài sản như biệt phủ mấy chục tỉ đồng… thì tức là không giải trình được.Với cách thức vận hành và khung khổ pháp luật hiện nay thì quan chức giải trình ngô nghê thế cũng không có cách gì chế tài trách nhiệm được, ngoài sự chê cười của công chúng.
Tôi vốn duy tâm (và hơi duy cảm) nên gần như chả có tham vọng, hay khát vọng gì nhiều về vật chất. Trước khi về Trời (hay về đâu đó) tôi chỉ có ước vọng duy nhất là được ngồi trong khoang hạng nhất – First Class, hay Business Class cũng ok – trên một chuyến bay đường dài, từ châu Mỹ sang châu Á.
Sau khi xem qua giá vé, tôi đổi ý liền, tới mấy ngàn Mỹ Kim lận. Ở Việt Nam không ít người phải bán thân (hay bán thận) mà chỉ được vài trăm đô la thôi nên tôi đâu có điên mà … vứt tiền qua cửa sổ như vậy.
Đã vậy, tôi cũng hơi ngại ngần rằng cái thứ thường dân tị nạn như mình mà giả dạng làm du khách e cũng khó coi. Tôi còn sợ là mình sẽ vô cùng lúng túng khi được những tiếp viên hàng tiếp đãi trang trọng quá.
Cách đây chưa lâu tôi cũng đã có đôi chút kinh nghiệm (rất phiền) khi bầy đặt làm sang, liều mạng thuê một cái phòng ngủ hơi mắc tiền ở Rangoon – Miến Điện. Vừa bước xuống taxi, nhân viên khách sạn túa ra chào đón khiến tôi hết hồn hết vía. Họ đưa tôi vào một cái phòng rộng thênh thang có bàn ăn, bàn viết, bàn phấn, tủ lạnh, sofa tiếp khách to đùng, và cả hoa tươi trên table de nuit. Mình ên tui mà tới hai cái giường ngủ lận, cái lớn/cái nhỏ, ra nệm trắng tinh. Trên mặt gối còn có đặt mấy búp sen hồng thơm ngát nữa.
Tôi chỉ dám nằm ké né chút xíu xiu ở mí giường thôi, và nằm thao thức cho tới gần sáng luôn vì không quen ngủ ở một nơi sang trọng. Đợi mặt trời vừa lú là tôi cút ngay vì ngại cái cảnh nhân viên khách sạn (lại) chắp tay xá chào khi từ biệt.
Tôi trở lại với mấy cái nhà trọ rẻ tiền quen thuộc, chi phí chỉ vài Mỹ Kim một ngày thôi – breakfast included. Tuy phải nằm giường hai tầng và ngủ chung phòng với mấy cô/cậu Tây ba lô (xốc xếch) nhưng tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Tưởng chừng như mình là một con cá hồi, vừa tìm lại được đúng dòng sông cũ vậy!
Hoá ra Oscar Lewis cũng không sai lắm. Nhà nhân chủng học này đưa ra cái khái niệm culture of poverty (văn hoá nghèo) và tin rằng một kẻ sinh trưởng và nuôi nấng từ một gia đình – và đất nước nghèo khó – như tôi rất khó thích ứng với những sinh hoạt của nếp sống phú túc nên cứ … nghèo hoài, cho tới chết luôn! Tui cũng sắp chết tới
nơi rồi nên không có gì để phiền hà ráo trọi nhưng khi còn sống thì nhất định không để cái văn hoá nghèo biến mình trở thành một kẻ nghèo văn hóa.
Chỉ cần ngồi nhà – không phải tiêu dùng một đồng nào ráo trọi – xem một bộ phim tài liệu (Amazing Hotels: Life Beyond the Lobby) dài sáu tiếng, cũng đủ giúp tôi học hỏi rất nhiều điều kỳ thú về những khách sạn lạ lùng và sang trọng vòng quanh thế giới: Marina Bay Sands (Singapore), Giraffe Manor (Kenya), Royal Mansour (Morocco), Fogo Island Inn(Newfoundland), Icehotel (Sweden) …
“Rừng phòng hộ ở Việt Nam đang suy giảm mạnh cả về diện tích và chất lượng. Chỉ tính từ 2004-2014, diện tích rừng phòng hộ đã giảm 1,7 triệu hécta, tương đương tốc độ suy giảm trung bình 23%/năm.”
“Trên khắp dải đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, các món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá.
Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?”
Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều.
Tài xế vui mừng sau khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh tạm dừng thu phí ở trạm BOT Cai Lậy. Nguồn: Zing
Vấn đề trạm thu phí BOT Cai Lậy/Tiền Giang đang làm sôi nổi dư luận. Quốc hội phải bàn. Hội đồng chính phủ phải bàn. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải quan tâm làm việc với Bộ Giao thông và tỉnh Tiền Giang để sẽ đi đến giải quyết.
Trung tâm điểm cuộc khủng hoảng là ở trạm thu phí BOT Cai Lậy, cuộc đấu tranh giữa chủ đầu tư thuộc Công ty cổ phần tư vấn đầu tư Bắc Ái và giới tài xế lái xe qua lại. Giới lái xe cùng nhân dân địa phương coi việc đặt trạm thu phí trên đường số 1A là không ổn, là sai vị trí, vì lẽ ra phải đặt trên đường tránh bên cạnh đó do công ty nói trên xây dựng mới là đúng đắn, hợp lý, hợp pháp. Đường số 1A là con đường lớn nhất, xuyên Việt, xây dựng vững chắc từ lâu, từ cổng Hữu Nghị quan xuống tận Cà Mau. Các phương tiện giao thông đã trả phí từ khi trả thuế mua xe, thuế hàng năm, nên mặc nhiên có quyền xử dụng hệ thống đường lớn này. Thêm nữa, việc xây dựng các BOT là rất tùy tiện, phần lớn không qua đấu thầu (70/88 trạm BOT trong cả nước), mà qua chỉ định, do đó có móc ngoặc giữa các nhóm lợi ích với các quan chức địa phương, làm mồi cho tham nhũng những số tiền rất lớn. Chi phí cho BOT Cai Lậy lên đến 1.381 tỷ đồng. Số tiền chi cho 88 BOT lên đến 84.000 tỷ, tất cả vay từ Ngân hàng Nhà nước với lãi thấp.
Còn người dân phải trả phí mỗi lần qua trạm, mang tính áp đặt, móc túi dân. Một người dân địa phương đưa đón con đến trường 2 lần và 2 lần đi chợ, mua đồ phải trả số tiền lớn cho một ngày, trên con đường quốc lộ.
BOT Cai Lậy bắt đầu hoạt động từ ngày 1/8/2017, nhân dân địa phương cùng giới lái xe phản ứng mạnh mẽ, đấu tranh giằng co rất căng thẳng, gây nên ùn tắc giao thông thường xuyên. Sáng kiến đấu tranh dân sự của giới lái xe là rủ nhau trả tiền phí cao hơn quy định là 15.100 đồng thay vì 15.000 đồng, buộc trạm phải thối lại 100 đồng lẻ, là loại tiền mệnh giáo thấp, rất thiếu. Điều này dẫn đến chờ đợi giằng co hàng giờ, buộc trạm phải « xả trạm » liên tiếp. Chính quyền huy động hàng trăm công an cảnh sát cùng một số du côn hung bạo đến gây sự với giới lái xe, hành hung dữ tợn, nhân dân càng kéo ra đông đảo phản đối bạo quyền, với cái lý đây là mối quan hệ dân sự, không có tính hình sự. Một số nhà báo lề phải như VietnamNet, Tuổi Trẻ, Lao Động và một số luật sư tiến bộ đến chứng kiến bênh vực nhân dân và lẽ phải làm chấn động công luận. Một số đại biểu quốc hội lên tiếng, như ông Nguyễn Minh Nhị, nguyên bí thư tỉnh ủy An Giang, ông Trần Quốc Thuận, nguyên chánh văn phòng Quốc hội, cũng lên tiếng.
BOT Cai Lậy hỗn loạn ngày 30/11/2017. Ảnh chụp màn hình báo TT
Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc phải đứng ra giải quyết, tỏ ra bất đồng với cách chống chế của bộ và thứ trưởng Giao Thông Vận Tải, quyết định tạm đóng cửa BOT Cai Lậy 1 tháng từ 5/12 để giải quyết xong xuôi vấn đề này, với nhận định rõ ràng là chuyện dựng BOT không thăm dò ý dân về vị trí và về mức thu phí cũng như không tổ chức đấu thầu, là những thiếu sót nghiêm trọng, mở đường cho sự tham nhũng móc ngoặc của các nhóm lợi ích. Nhà nước kiến tạo phải làm điều ích nước lợi dân, không thể làm điều tai hại thiệt thòi cho dân.
Cuộc đấu tranh về BOT Cai Lậy vẫn còn dang dở trong khi chờ quyết định cuối cùng của chính phủ với lời hứa tuân theo luật pháp và có tham vấn ý dân. Sự đoàn kết kết hợp nhân dân địa phương với giới lái xe, cùng giới báo chí, giới luật sư tiến bộ cùng một số viên chức chính quyền ngay thẳng đã đem lại thắng lợi rõ ràng ban đầu và một số kinh nghiệm quý trong cuộc đấu tranh bền bỉ, sáng tạo không bạo lực. Một số lái xe và nhân dân địa phương đã tìm đến gia đình các côn đồ hung hãn bị các công ty mua chuộc làm chuyện sai trái và thuyết phục họ cải tà quy chính có kết quả.
Nhiều luật sư cho rằng phải đưa chuyện này ra ngành tư pháp với phiên tòa công khai quang minh, bị cáo là các Công ty nhận dựng BOT và các quan chức bị mua chuộc. Nhà luật học Trần Quốc Thuận (cộng sản) mạnh dạn ngay thẳng cho rằng vấn đề các BOT có thể trở thành « đại án », khi xâm phạm cuộc sống của nhân dân đông đảo, chi phí lên đến 84.000 tỷ đồng, rất cần truy tố theo luật.
Bà Chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cùng một số đại biểu quốc hội yêu cầu các đại biểu các tỉnh có các trạm BOT cần nghiên cứu kỹ các BOT ở địa phương mình tìm hiểu ý dân để góp phần giải quyết đúng đắn.
Cũng theo hướng đó, Tổng kiểm toán Nhà nước, Hồ Đức Phớc cho biết trong năm 2018 sẽ tiến hành tổng kiểm toán các trạm BOT ở Đồng Nai, Lâm Đồng, Uông Bí, Việt Trì, Đèo Cả… để báo cáo chính phủ, giải quyết sau BOT Cai Lậy.
Trong khi đó, ngành công an Tiền Giang vẫn lên tiếng dọa điều tra truy tố một số lái xe về tội gây mất trật tự, cản trở giao thông, nhưng anh em không nao núng vì sai lầm khởi đầu là do các Công ty BOT gây nên.
Một kinh nghiệm đặc sắc là sau 5 ngày đêm đầu tháng 12 đấu tranh quyết liệt, đông đảo dân địa phương đổ ra đường – đông gấp đôi lực lượng công an và bọn du côn – từng nhóm, từng nhóm công an cảm thấy đuối lý bỏ đi, rút lui, để rồi chỉ còn vài chục anh lọt thỏm trơ trọi giữa quần chúng đầy khí thế, theo tường thuật của báo Tuổi trẻ.
Câu chuyện BOT còn dai dẳng với ý định 1 tháng nữa sẽ giải quyết xong vụ BOT Cai Lậy, nhưng còn 87 BOT khác trải dài trong cả nước thì sẽ ra sao? Cuộc đấu tranh đang mở rộng.
Nếu kể từ phía Bắc, có BOT Lào Cai, BOT Hải Phòng, BOT Pháp Văn, Cầu Giẽ ở Hà Nội, BOT Tào Xuyên/Thanh Hóa, BOT Hoàng Mai, Bến Thủy/Nghệ An, các BOT Hải Vân, Đèo Ngang, các BOT Tư Nghĩa, Quy Nhơn, các BOT Liên Khương, Đèo Prenn ở Đà Lạt, các BOT Cổ Chiên, Bạc Liêu… đều có vấn đề phải giải quyết, nhân dân các nơi nói trên cũng lên tiếng phàn nàn về vấn nạn BOT. Người dân cho rằng các trạm BOT ngày nay không khác gì bọn thảo khấu hung hãn xa xưa chặn đường cái quan để đòi tiền mãi lộ!
Thắng lợi BOT Cai Lậy mở ra một cuộc đấu tranh rất rộng lớn, hoành tráng, chống lại thái độ khinh dân, coi dân là bèo BỌT!