THƯ GỬI “sư em” MINH TUỆ

Dieu Le-Những câu chuyện Nhân Văn

Anh và em chưa một lần gặp mặt

Và biết em chưa chắc đọc thư này

Nhưng tâm tình thì cứ gởi liền tay

Nhờ phây lưu biết ngày sau giá thử.

Nhiều năm trước anh cũng từng phát nguyện

Sang Thái Lan đi khất thực dăm ba ngày

Tập quấn y mà cứ mãi trầm trây

Rồi nguyện đẹp cũng dần dà trôi luống.

Nay thấy em tấm hình hài buông xuống

Phấn tảo y ôm lấy chiếc thân gầy

Bước chân trần em rong ruỗi đó đây

Anh cúi đầu với biết bao xúc cảm.

Đang đối mặt với trần gian ảm đạm

Giữa chúng ta ai thoát khỏi phiền ưu.

Em hơn anh ở dám quyết dám liều

Anh thua em vì nhiều duyên nợ khác.

Hành trạng em dù chưa tròn “y bát”

Như Luật Nghi, giáo pháp đề ra,

Theo dõi bước chân, anh thấy thật xót xa

Phải chi quanh em là vô ngôn tuyệt đích.

Chuyện đời thường mặc kẻ ưa người thích

Việc của mình, “muốn nhích” cứ làm thôi.

Mặc cho người chỉ trích hoặc bám, hôi.

Mong em giữ vững sơ tâm bền chí cả.

Xưng thầy, xưng con, chẳng có gì trí trá

Lõi nồi cơm hay ứng lượng khí bàn chi

Như đói ăn, khát uống bất tư nghì.

Khi hết thở, một mảnh đời dừng lại.

Nụ hoa Tuệ em có từng muốn hái?

Cõi Niết mơ hồ em có định hướng chưa?

Hay cực đoan khổ hạnh chốn đời thừa,

Để vớt vát bóng hình đời đang thiếu?!

Hành cước em vốn đặc thù chất liệu

Nhưng bướm ong vo vẻ nhện tơ giăng

Khiến tâm đan bỗng chốc bị phược thằng

Khiến trân phẩm vô tình thành phế phẩm?!

Gửi đến em bằng tình thương sâu thẳm

Như bao người, không phân biệt thân sơ.

Giữa chúng ta tuy bèo nước hững hờ,

Nhưng nguyện sẽ là người đồng lý tưởng.

Dẫu đường đi mỗi người theo mỗi hướng

Gá mộng thân theo cách của riêng mình

Sống hết lòng với cuộc thế phù sinh

Hết hành trình, ta hiện sinh chốn khác.

Anh chúc em giữa mưa chang gió tạt

Thân đủ an và sức khoẻ kiện khang,

Chân đủ lì để tiếp tục lang thang

Vẽ bức tranh nhàn du vô định.

———

Nguồn sưu tầm

Nam Mô A Di Đà Phật

Người đăng bài

Sa Môn Tỳ Kheo Thích Minh Thành


 

 Trương Thị Mai từ chối ghế ‘tứ trụ’, Bộ Chính trị chỉ còn 12 ủy viên

Ba’o Dat Viet

May 14, 2024

Trương Thị Mai và Nguyễn Phú Trọng

Trương Thị Mai đã có đơn xin nghỉ việc từ khi Uỷ ban Kiểm tra Trung ương ra quyết định thành lập đoàn “Kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với Vương Đình Huệ” hôm 20-4-2024. Trọng động viên Mai ở lại để giữ chức Chủ tịch nước hoặc Chủ tịch Quốc hội, nhưng bà nàty kiên quyết từ chối.

Vụ các phe tấn công Mai tung tin hỏa mù rằng có lời khai từ các quan chức Lâm Đồng về việc bà can thiệp cho nhóm Trương Mỹ Lan – Nguyễn Cao Trí có được dự án Đại Ninh là không đúng sự thật.

Về tin đồn Mai được tặng một biệt thự đắt tiền ở Sài Gòn, cũng là tin vu khống.

Mai là phụ nữ không chồng, không con; bà được đánh giá là nhân vật “sạch sẽ” nhất trong trung ương đảng. Vụ bà xin nghỉ việc, không liên quan gì tới Trương Mỹ Lan, Nguyễn Cao Trí hay dự án Đại Ninh.

Sau khi Trương Thị Mai chính thức rút lui khỏi chính trường, thì 18 ủy viên Bộ Chính trị khoá 13 từ đầu nhiệm kỳ đến nay chỉ còn 12 người. Sáu ủy viên Bộ Chính trị “rơi rụng”, theo thứ tự thời gian như sau: Phạm Bình Minh, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Tuấn Anh, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ, Trương Thị Mai.

Dự kiến sáng 19-5-2024, Bộ Chính trị và Ban Bí thư sẽ nhóm họp để phân công nhiệm vụ các ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư, ngồi vào các vị trí chủ chốt bị khuyết hoặc sẽ có sự thay đổi như: Thường trực Ban Bí thư, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, Trưởng Ban Kinh tế Trung ương, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Bộ Quốc phòng, bộ trưởng Bộ Công an…

Danh sách đề cử chính xác hiện vẫn chưa có. Bộ Chính trị, Ban Bí thư trình nhân sự, Trung ương sẽ cho ý kiến đề cử bổ sung danh sách, sau đó chốt số lượng và tiến hành bỏ phiếu kín.

Sẽ có 5 người được đề cử trong danh sách ứng viên Bộ Chính trị để bầu 4 người. Riêng Ban Bí thư sẽ đề cử 3 người, bầu 2 người.

Thông tin rò rỉ cho hay, nhân sự cấp cao của đảng sẽ có những thay đổi căn bản. Bộ Chính trị dự kiến trình Trung ương bỏ phiếu giới thiệu:

Tô Lâm ứng cử chức danh Chủ tịch nước.

Trần Thanh Mẫn ứng cử chức danh Chủ tịch Quốc hội.

Lê Văn Đoành


 

Chỉ số thượng tôn pháp luật năm 2023 của Việt Nam-Đỗ Kim Thêm

Ba’o Tieng Dan

Đỗ Kim Thêm

12-5-2024

Ảnh chụp Chỉ số Thượng tôn Pháp luật năm 2023 của WJP.

Hàng năm, tổ chức WJP (World Justice Project: Dự Án Công Lý Thế Giới) thực hiện các cuộc khảo sát, đánh giá hơn 100 quốc gia trên thế giới để xếp hạng nước nào có “Chỉ số Thượng tôn Pháp luật” (Rule of Law Index: RLI) cao nhất. Năm 2023, tổ chức này cũng đã thực hiện các cuộc khảo sát ở 142 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn thế giới.

Chỉ số mà WJP công bố dựa vào khảo sát của các chuyên gia và hộ gia đình. Số điểm trung bình của mỗi quốc gia dựa trên tám yếu tố: Hạn chế quyền lực của chính phủ, không tham nhũng, chính phủ cởi mở, quyền cơ bản, trật tự và an ninh, chấp pháp, tư pháp dân sự và hình sự.

Bằng phương pháp tổng hợp công phu và khoa học, chỉ số RLI do WJP công bố có giá trị hàng đầu thế giới, với các đặc điểm nguyên gốc và độc lập.

Chỉ số Thượng tôn Pháp luật của Việt Nam năm 2023

Theo WJP, Việt Nam bị xếp hạng 87 trong số 142 nước. Xếp hạng theo khu vực, Việt Nam hạng 11 trên 15 nước và theo thu nhập là 11 trong số 37 nước. Việt Nam đạt được 0,49 điểm trong tổng số 1 điểm.

Điểm số cụ thể của Việt Nam như sau:

  1. Những biện pháp hạn chế quyền hành của chính phủ: 0,45 điểm
  2. Không có tham nhũng: 0,42 điểm
  3. Chính phủ mở: 0,45 điểm
  4. Quyền cơ bản: 0,45 điểm
  5. Trật tự và An ninh: 0,78 điểm
  6. Chấp pháp: 0,44 điểm
  7. Tư pháp dân sự: 0,45 điểm
  8. Tư pháp hình sự: 0,46 điểm

Nhìn về tương lai toàn cảnh, chỉ số này tiên đoán hệ thống pháp quyền của Việt Nam sẽ ngày càng tồi tệ hơn, nhưng WJP không giải thích chi tiết.

Có lẽ người dân Việt bình thường không ngạc nhiên lắm về kết quả mà tổ chức WJP công bố, bởi những gì đã và đang xảy ra ở Việt Nam, họ có thể đoán trước được kết quả.


 

Lucy Hsu, cô gái gốc Việt du lịch đến 193 nước Liên Hiệp Quốc

Ba’o Nguoi-Viet

May 11, 2024

Kalynh Ngô/Người Việt

SAN JOSE, California (NV) – Nếu sự giàu có của một người được xét theo tiêu chuẩn kinh nghiệm từ những chuyến du lịch vòng quanh thế giới, thì chắc chắn cô gái gốc Việt Lucy Hsu ở San Jose sẽ có tên trong “top 10.” Tháng Năm, 2023, cô chính thức đặt chân đến Syria, quốc gia thứ 193 trong tổng số 195 nước trên bản đồ thế giới.

Lucy Hsu gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma tại Ấn Độ. (Hình: Lucy Hsu cung cấp)

“Tên tôi là Lucy Hoàng. Sau khi lập gia đình thì tôi dùng họ của chồng là Hsu. Tôi đang dạy lớp Hai ở trường tiểu học Cadwallader Elementary School. Dạy học là giấc mơ của tôi. Tôi xin lỗi tôi không nói rành tiếng Việt,” từ San Jose, cô giáo Lucy Hsu kể lại “sự giàu có” cô tích lũy được ở tuổi mới ngoài 40.

Từ giấc mơ khi bé và cuốn sổ thông hành năm 23 tuổi

Cô gái gốc Việt có giọng nói và cách kể chuyện từ tốn, nhẹ nhàng, rõ chữ, đúng phong cách của một giáo viên đang kể cho học trò của mình về những cuộc phiêu lưu ký.

Cha mẹ của Lucy là thuyền nhân. Họ rời Việt Nam năm 1979. Lucy sinh ra và lớn lên ở California. Cô tốt nghiệp đại học University of California, Berkeley năm 22 tuổi. Cho đến thời điểm ấy, cô chưa bao giờ rời nước Mỹ.

Khi còn là một cô bé, Lucy đã mơ về những chuyến du lịch. Nhưng như nhiều gia đình Việt tị nạn buổi đầu khác, du lịch là một điều rất xa xỉ với gia đình cô.

“Cha mẹ tôi không dư dả tài chính. Do đó chúng tôi đã không đi đâu cả, ngoại trừ một lần đi Canada thăm bà con bên mẹ của tôi. Khi đó tôi còn rất nhỏ, và là người Mỹ nên không cần phải có sổ thông hành để qua Canada,” cô Lucy kể.

Sau khi tốt nghiệp University of California, Berkeley, cô làm việc một năm tại đại học Stanford University. Khoảng thời gian đó, Lucy tiết kiệm được một số tiền, và cô quyết định học lên cao học.

Đó cũng là lúc cô có một khoảng thời gian trống. Không ngờ là vài tháng ngắn ngủi đó đã đặt viên gạch đầu tiên cho cô gái 23 tuổi bước ra với thế giới rộng lớn bên ngoài. Cô làm sổ thông hành, bắt đầu chuyến lịch đầu tiên trong đời.

Giấc mơ thuở nhỏ của cô bé Lucy Hoàng đã thành hiện thực.

“Tôi quyết định thực hiện chuyến du lịch vòng quanh các nước Châu Âu, đến các địa danh nổi tiếng như London, Paris, Rome…,” Lucy nhớ lại. “Cha mẹ dạy tôi cách sống tự lập từ nhỏ. Nếu tôi muốn làm điều gì đó, tôi sẽ thực hiện bằng mọi cách. Và tôi đã không chờ đợi ai cả. Tôi là người có cá tính rất độc lập.”

Sau chuyến đi Châu Âu, vẫn còn một chút thời gian trước khi vào học cao học, Lucy thực hiện chuyến đi thứ hai. Lần này cô đến Thái Lan, Singapore, Malaysia và Hồng Kông. Hai chuyến đi này đã “định hình” một mục tiêu mà Lucy đã thực hiện nó suốt cho đến hôm nay, bằng tất cả đam mê, cố gắng, và bản tính độc lập của cô.

“Tôi khám giá ra thế giới thật kỳ diệu. Từ sau hai chuyến đi Châu Âu và Châu Á, mục tiêu của tôi chỉ là đi du lịch mỗi mùa Hè, hai tuần nghỉ Giáng Sinh, nghỉ ‘Spring break,’ ngay cả tuần lễ ‘President’s week’ tôi cũng đi du lịch,” Lucy nói.

Bí kíp của “UN Master” và 193 quốc gia

Đến Tháng Năm, 2023, cô gái người Mỹ gốc Việt chỉ có sổ thông hành vào năm 23 tuổi đã trở thành “UN Master” – một biệt danh do câu lạc bộ du lịch nổi tiếng Nomadmania dành cho những ai đã đi đến tất cả các nước của Liên Hiệp Quốc.

Chuyến du lịch gần nhất của Lucy là Tháng Tư năm nay, cô đã đến Ấn Độ, được vinh dự, lẫn duyên lành, gặp Đức Đạt Lai Lạt Ma.

“Phái đoàn của tôi đã đến thăm nhiều trại mồ côi, trường học do ngài sáng lập và tài trợ. Chúng tôi cũng làm tình nguyện viên ở các tu viện do ngài mở ra,” Lucy kể.

Lucy Hsu (thứ hai từ trái) ở Afghanistan. (Hình: Lucy Hsu cung cấp)

Cô nói: “Rất nhiều người thắc mắc vì sao tôi có đủ khả năng để chi trả cho bấy nhiêu chuyến du lịch. Khi còn độc thân, tôi thuê một căn phòng hoặc một căn chung cư nhỏ. Tôi rất tiết kiệm, không tiêu xài nhiều. Tôi học tận dụng tối đa điểm thẻ tín dụng một cách hiệu quả nhất. Tôi cũng ghi danh chương trình tích lũy điểm sau mỗi chặng bay. Tôi thích nhất là Star Alliance vì nó ứng dụng đến 30 hãng hàng không. Do đó cứ mỗi lần tôi bay hãng nào, tôi cũng tích lũy được điểm.”

Không chỉ là thế, cô còn dùng chuyên môn của mình để tìm việc trong những chuyến du lịch dài. Có một lần, cô đến Guatemala và dạy học vài tuần. Cô đón xe buýt từ Guatemala đến Belize rồi trở lại Guatemala. Tương tự, cô đi xe buýt đến Honduras và El Salvador. Cả mùa Hè năm đó, Lucy đã du lịch từ bốn đến năm quốc gia.

“Xe buýt rất rẻ, chỉ khoảng $5. Và tôi ở ‘hostel’ (một dạng nhà trọ, lữ quán) chỉ tốn $5. Khi tôi ghi danh tình nguyện viên, tôi sẽ ở nhà người bảo trợ. Tôi đã tình nguyện dạy học khi đến Africa và ở nhà một gia đình người dân,” Lucy kể lại kinh nghiệm của những chuyến đi.

Lucy nói cô tin rằng ai cũng có thể vươn tới những điều tưởng chừng là không thể, chỉ cần theo đuổi những điều thật sự có ý nghĩa với chúng ta.

Để minh chứng, Lucy kể câu chuyện thực tế của chính mình: “Ví dụ, mặc dù tôi là một giáo viên, mức lương của tôi không ‘great’ nhưng tôi sẵn sàng làm việc rất chăm chỉ. Ngoài việc đi dạy, tôi làm nhiều việc khác. Tôi dạy thêm mỗi ngày sau giờ ở trường. Tôi dạy đàn dương cầm vào mỗi cuối tuần. Ngay cả tôi đã đi giao hàng để có thêm thu nhập. Vì tôi rất, rất muốn đạt được giấc mơ của tôi. Do đó tôi chăm chỉ làm việc chứ không xin cha mẹ phải cho tôi tiền để thực hiện ước mơ, cũng không mơ tưởng mình trúng số.”

Lucy nói thêm: “Nhưng quan trọng là tích cực săn tìm giá vé rẻ. Tôi rất thích dùng skyscanner.com. Tôi vào đó, ghi vào khoảng thời gian tôi có thể đi du lịch để xem nơi nào có giá vé rẻ.”

Quan trọng hơn, là tìm hiểu kỹ về nơi mình sẽ đến. Cô gái này đã đến những quốc gia “nóng” nhất tính theo tình hình chính trị thế giới: Bắc Hàn, Afghanistan, và cả Iraq.

“Đừng vội nghĩ là sao tôi khờ khạo quá lại du lịch đến Bắc Hàn hay Afghanistan. Tôi đã tìm hiểu, tham khảo rất nhiều từ những du khách trước. Tôi là thành viên của những nhóm du lịch đến hơn 150 quốc gia. Họ chia sẻ kinh nghiệm khi biết nơi tôi muốn đến,” cô nói.

Lucy Hsu đã đến Bắc Hàn, chụp ảnh ngay ở biên giới DMZ. Cô đến Afghanistan, dùng cơm với gia đình người bản xứ.

Lucy Hsu chụp ảnh tại DMZ ở Bắc Hàn. (Hình: Lucy Hsu cung cấp)

Thay đổi nhân sinh quan

Câu chuyện với “UN Master” Lucy Hsu ngày càng thêm thú vị và ý nghĩa khi cô chia sẻ về sự thay đổi nhân sinh quan của một cô gái gốc Việt sinh ra và lớn lên ở Mỹ.

“Rất nhiều thứ,” Lucy nói. “Chính tôi đã không thể tin được. Tôi là con gái của gia đình tị nạn, tôi lớn lên trong cuộc sống không có nhiều điều kiện và tôi có thể đạt được ước mơ của mình là du lịch đến mỗi quốc gia trên thế giới.”

Phần thưởng lớn nhất Lucy Hsu có được chính là bạn bè và kinh nghiệm. Cô nói: “Tôi đã thật sự khám phá thế giới và hiểu con người có nhiều cách khác nhau để sinh tồn. Dù tôi ở bất cứ nơi nào, Africa hay Châu Á, Châu Âu, Nam Mỹ, tôi đều có thể có bạn. Dù chúng ta khác văn hóa, khác nền tảng, nhưng tất cả chúng ta đều có điểm giống nhau là chăm lo cho gia đình, quan tâm đến giáo dục, đến cơ hội tốt…”

Sau những chuyến đi đầu tiên, Lucy nói cô đã đẩy lùi khỏi tư tưởng của mình những suy nghĩ mà cô gọi là “American mindset:” “Khi tôi bắt đầu du lịch, tôi chọn những nơi nổi tiếng như Vạn Lý Trường Thành, tháp Eiffel, London Bridge… Tư tưởng của tôi còn rất ‘American mindset.’ Tôi thường so sánh cái này, cái kia với nước Mỹ. Nhưng khi tôi quyết định du lịch nhiều hơn và lâu hơn, tôi bắt đầu kết bạn với người địa phương và hiểu về văn hóa của họ. Đó là lúc tôi thấy cách nghĩ đó không còn thích hợp nữa.”

Từ những quốc gia mà Lucy chọn để du lịch và làm thiện nguyện, cô đã nhìn thấy nhiều điều ý nghĩa hơn, đẹp đẽ hơn là hai từ “địa danh.” Cho dù, đó là những nơi không có nhà vệ sinh, không có nước sạch, những lớp học chỉ là một túp lều mong manh.

“Tôi đến Kenya, nhà vệ sinh chỉ là một cái hố dưới mặt đất. Tôi phải mang theo nước uống. Nếu muốn nước nóng, tôi phải đi nấu. Không có nhà tắm, chỉ là thau nước và miếng bọt biển. Khi tôi đưa ra những tấm ảnh về cuộc sống ở đó, mọi người đều cho rằng cuộc sống quá khó khăn. Tôi không cho là thế. Tất cả chỉ là chúng ta nghĩ như thế,” Lucy nói.

“Đừng cứ mãi than phiền, xe tôi không đẹp như xe kia, nhà tôi không to như nhà kia, thời tiết hôm nay tệ quá, đường phố hôm nay đông xe quá… Chúng ta sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều nếu chúng ta trân trọng những gì chúng ta đang có mỗi ngày. Tôi nghĩ rằng đó là giá trị mà tôi học được, trân quý những gì tôi có, công việc tôi đang làm, ngôi nhà tôi đang ở. Tôi biết mình hạnh phúc,” cô gái “UN Master” nở nụ cười viên mãn.

Mùa Hè sắp đến, Lucy Hsu lại chuẩn bị cho chuyến hành trình kế tiếp. Chắc chắn học trò của cô sẽ lại được nghe về cuộc phiêu lưu kỳ thú của cô giáo mình.

Trước khi kết thúc buổi trò chuyện, cô chân thành nhắn gửi: “Nếu các bạn cần hỏi gì về những chuyến du lịch, đừng ngại liên lạc với tôi ở Instagram: Calgirl2003.” [qd]

—–
Liên lạc tác giả: ngo.kalynh@nguoi-viet.com


 

BẬC THẦY … ĐI BỘ – (Fb Đỗ Trí Hùng)

Oanh Vy Lý

(Fb Đỗ Trí Hùng)

1 – Những ngày gần đây cõi mạng ồn ào về hình ảnh một nhà sư đi bộ, nhà sư này có pháp danh Thích Minh Tuệ. Vài người trẻ tuổi phản biện kiểu : Đi bộ suốt ngày thế để chứng tỏ điều gì? Tự làm khổ mình để thành Phật chăng? Nếu ai cũng đi khất thực thì ai sẽ lao động, đất nước này sẽ đi về đâu?

Cái kiểu đặt câu hỏi này, dù rất tôn trọng lớp trẻ học nhiều hiểu rộng, tôi vẫn phải thốt lên, sao mà ngu lấy ngu để, ngu không để đâu cho hết ngu vậy trời?

Hỏi thế chắc khi xem Messi đá bóng, lại thốt lên, ai cũng thần tượng rồi học theo Messi đi đá bóng hết, rồi lấy ai lao động làm ra của cải vật chất, đất nước sẽ đi về đâu hả ông giời?

Rồi khi xem phin lại than, ai cũng thần tượng học theo trấn thành làm phin, thì lấy ai lao động sản xuất làm ra của cải, đất nước sẽ đi về đâu hả giời?

Rồi thậm chí đến nhà toán học hay nhạc công thiên tài cũng bị tra hỏi, nếu ai cũng thần tượng rồi học theo ông ngô bảo châu, ông đặng thái sơn… cứ suốt ngày ngồi làm toán với chơi đàn, thì lấy ai lao động sản xuất, đất nước này sẽ đi về đâu hả giời…

2 – Thế giới cổ kim có nhiều nhân vật vĩ đại, nhưng có ba ông được lịch sử tư tưởng đánh giá ngang hàng, chính là Socrat, Chúa Jesus và đức Phật. Ba vị này sẽ lưu danh đến muôn đời như ba bậc thầy thức tỉnh loài người khỏi cõi u mê tăm tối, dù đến nay, hàng ngàn năm đã trôi qua, nhân loại chưa hẳn đã thức tỉnh như mong muốn của họ thì ít nhất nhờ họ mà nhân loại giã từ kiếp cầm thú.

Và, cả ba vị này giống nhau y chang ở chỗ : Họ không có nhà cửa, không cần nhà cửa, họ không có chức vụ và không cần chức vụ, thậm chí họ chẳng cần cả món ăn theo nghĩa hốc đẫy tễ lấy ngon miệng như quí vị bây giờ, và … họ cứ lang thang đi bộ khắp nơi, đi suôt ngày…

Nên nhớ, trong ba vị, thì một vị từ bỏ cung vàng điện ngọc, từ bỏ ngôi báu. Một vị được mệnh danh “ người thông minh nhất hy lạp” đã từng được mời làm quan, được ban ghế thủ lĩnh hội đồng tư vấn cho chính quyền, và vị nữa thì các tín đồ xin được quyên góp xây điện để ngài ngự và giảng đạo

Nhưng, các vị ấy đã chọn … lang thang đi bộ, ăn uống tạp nham, màn trời chiếu đất, để làm gì vậy?

Và, loài sâu bọ luôn có câu trả lời thay cho sư tử, bằng cái bụng của loài sâu bọ, thế mới buồn cười.

3 – Nói về sự đi bộ bền bỉ thì Socrat là người đi ít nhất, ông chỉ loanh quanh trong thành Athen, và tháng đôi lần vẫn rẽ về nhà để nghe vợ … chửi.

Người đi thứ nhì chính là Chúa Giesu, thời kỳ đầu ngài chỉ giảng bài quanh vùng Galilea – phía bắc Israel ngay nay – và vài chuyến đến Yerushalayim tức Jezusalem và không xa hơn…

Đứng đầu trong ba vị chính là đức Phật. Ngài quả nhiên có sức lực vô biên, cả sự nghiệp hoằng pháp của ngài, ngài đã băng qua đồng bằng sông Hằng bao la, qua vương quốc Kosala – thuộc Nepan hiện tại – đến tận xứ Ma kiệt đà – tức vùng bắc Ấn độ – xuyên qua rất nhiều vương quốc nhỏ giữa các địa danh trên. Thật là kỳ tích vĩ đại…

Câu hỏi là, nếu cả ba vị thầy này đi bộ chỉ để giảng pháp, giảng triết học, giảng lẽ đời, thì, như phần 1 tôi đã nói, họ chỉ cần ngồi xuống lập tức đệ tử sẽ bu đến, và nơi họ tọa sẽ thành học viện, thiền viện, hàn lâm viện…

Vậy vì sao họ cứ đi bộ lang thang như kẻ vô gia cư, với những điều kiện sinh hoạt nhếch nhác như ăn mày?

4 – Giờ, các bạn hình dung, nếu có một thằng trọc mặc áo cà sa, tay đeo đồng hồ Rolex thụy sĩ, bước lên xe hơi Mẹc sờ đùi, tọa trong quả tháp bọc vàng…

Và rao giảng cho chúng sinh về buông bỏ, về việc coi của cải là phù du, coi vật chất là vô thường, coi cám dỗ là căn nguyên của nghiệp chướng …. thì các bạn có tin được không?

Chắc bạn phải ngu lắm mới tin!

Giống như quan to vừa giảng đạo đức vừa ăn cắp, vừa nói về công chính vừa … chịch phò, vừa hô khẩu hiệu hy sinh cho lý tưởng, vừa vơ vét của cải của bách tích găm hết vào váy vợ…

5 – Ba nhà tư tưởng bậc thầy của nhân loại họ dấn thân vào con đường tìm lý tưởng, tìm đạo, hướng tới tự do tinh thần và sự cao cả và họ dứt khoát khước từ mọi ràng buộc trần thế. Họ thực hiện đời sống của họ hoàn toàn trùng khít với tư tưởng của họ.

Họ khước từ mọi ràng buộc vật chất để đạt được sự độc lập tối đa và sự thiếu vắng hoàn toàn mọi ràng buộc đã khiến họ đạt được sự tự do vô hạn của mình…

Họ mới là bậc thầy, là bậc chí thánh của loài người.

Và, ông Thích Minh Tuệ, rất có thể ông và những người cùng dòng tu “khổ hạnh” chỉ đang muốn dấn thân trải nghiệm cuộc đời của sư tổ. Những kẻ trần tục và hạn hẹp thấy ông ấy như đang tự đày đọa, ai mà biết, trong tâm ông ấy hoàn toàn là sự thanh thản, sự tự do tuyệt đối.

P/S:

Cần phải bố thí cho thằng thích chăn bò ở chùa gì vài lời, thằng này thì ai cũng biết – trừ lũ mê muội – là hạng sư chăn bò, vơ vét tiền cúng dường và tọa trong chùa to, thấy thiên hạ tự dưng ca ngơi ông sư khổ hạnh kia thì nó sợ mất khách, nó đăng đàn thóa mạ ông ấy, đúng là đồ vô liêm sỉ. Thích chăn bò đừng lo lắng, vẫn còn nhiều bò cho ngài chăn!


 

Hài cốt chồng trong trại tù cải tạo .- Đoàn Trọng Hiếu

 Pham Thanh TòngSài Gòn Xưa

Đoàn Trọng Hiếu

Dường như đã được sắp xếp, người thiếu phụ lặng lẽ đi theo, tên cán bộ ra lệnh cho chúng tôi đi ra khu nghĩa địa. Đến nơi, hắn bảo chúng tôi đi tìm mộ của Trần Thiên Thọ Hải. Chúng tôi nhớ ra đại úy Hải chết vào đợt những anh em đầu tiên năm 1977, như vậy là nằm ở sâu trong cùng sát chân đồi. Sau gần 15 phút chúng tôi đã tìm được ngôi mộ của anh với tấm bia chỉ nhỏ bằng tờ giấy học trò ghi lờ mờ, còn nắm đất thì chỉ cao hơn mặt đất chừng một tấc. Chúng tôi được lệnh là đào để bốc cốt cho chị mang về trong Nam . Việc đầu tiên là tìm một ít cành khô để đốt một đống lửa sưởi ấm và lấy ánh sáng, chị bắt đầu lấy ra môt bó nhang đốt lên rồi quỳ xuống vái ba lạy. Cầm nguyên bó nhang chị thổn thức khóc và nằm phủ phục lên ngôi mộ. Dưới ánh lửa tôi thấy thiếu phụ còn rất trẻ chỉ khoảng dưới 30, nét mặt xương xương.

Chúng tôi đứng lặng yên tôn trọng nỗi đau của chị, cho đến khi tên cán bộ yêu cầu chúng tôi “khẩn trương” bắt tay vào việc, vì trời đã lâm râm mưa phùn. Chúng tôi dìu chị đứng dậy sang bên cạnh và bắt đầu đào. Chỉ không đầy 20 phút chúng tôi đã đụng lớp ván đã mục, vì khi tù nhân chết thì chỉ được bỏ vào cái quan tài nhỏ vừa khít người được đóng bằng loại gỗ bạch đàn hay bồ đề, một loại cây được trồng để làm giấy, nên rất nhẹ xốp, được xẻ thành từng thanh và đóng hở như cái vạt giường, nên thấy cả xác nằm bên trong và đám tù hình sự khi đi chôn thì chỉ đào sâu khoảng 4 tấc rồi vùi lấp qua loa. Gỡ lớp ván trên mặt, bên trong là bộ quần áo tù đã rữa nát. Tôi đi xách một thùng nước ở dưới ruộng để rửa cho sạch đất, người thiếu phụ cũng đã lấy ra một cái thau nhựa và đổ vào đó một ít rượu. Chúng tôi cẩn thận nhặt từng cái xương rũ cho bớt đất, rửa cho sạch rồi trao cho chị. Chị cầm từng cái rửa trong rượu, rồi bỏ vào cái bịch nylon hai lớp. Chị đưa cho chúng tôi mỗi người một gói thuốc Tam Đảo rồi vừa làm chị vừa tâm sự:

– Giữa năm 79, em có xin phép ra thăm, nhưng khi đến trại thì họ nói là không có anh Hải ở đây, nhưng ít tháng sau thì em được tin anh Hải đã chết từ năm 77, do một chị bạn ra thăm chồng về cho biết.

Như vậy là họ đã dấu nhẹm không báo cho gia đình, mới đây một người mách bảo cho em ra Bộ Nội Vụ ngoài Hà Nội làm đơn xin bốc cốt, sau mấy lần làm đơn cuối cùng họ đã phải cho. Nhưng khi đến đây thì họ chỉ cho làm vào ban đêm và sau khi xong, họ không cho em ở lại nhà tiếp dân qua đêm với lý do là ô uế.

Sau gần một giờ, thấy có thể đã không còn sót cái xương nào, chúng tôi bảo chị để tránh rắc rối chị không nên mặc bộ đồ tang này. Chúng tôi lấy bộ quần áo tang quấn quanh cái bao nylon đựng cốt bỏ vào cái bị cói lớn rồi lấy sợi dây chuối khô khâu miệng lại để không ai nhìn thấy. Trên đường về trại, lúc đến chỗ rẽ, chị lý nhí vừa thổn thức khóc vừa cám ơn rồi dúi vào tay chúng tôi mấy gói thuốc còn lại. Nhìn người thiếu phụ tay xách cái bị cói đựng cốt chồng, lặng lẽ đi trong đêm, trên con đường rừng cô quạnh, khiến chúng tôi vô cùng thương cảm, ngậm ngùi, đứng trông theo.

Bỗng sự uất ức trào lên rồi không nén lại được, tôi thốt lên trong kẽ răng:

– Đ.M. Chúng mày rồi sẽ phải trả giá cho hành động này!

Chúng tôi đi vào theo cửa hông của cổng trại, rồi lặng lẽ đi về phòng. Tên thường trực thi đua đã đứng đợi sẵn để mở cửa.

Đã quá nửa đêm, cái lạnh đã thấm sâu vào người, nằm co quắp dưới lớp chăn mỏng, tôi thầm ái ngại cho số phận của người đàn bà bất hạnh. Chị mang cốt chồng đi giữa đêm trời giá lạnh của vùng rừng núi Việt Bắc, như người vợ, người mẹ Việt Nam đang mang nỗi đau, nỗi bất hạnh của cả một dân tộc đi trong đêm tối bão bùng.

Đoàn Trọng Hiếu

(Hình : Hồt cốt chồng trong tù cải tạo)


 

Bà thầy cúng ở Nam Định lừa được gần $12 triệu

Ba’o Nguoi-Viet

May 10, 2024

NAM ĐỊNH, Việt Nam (NV) – Bị can Bùi Thị Ninh, 44 tuổi, ở thành phố Nam Định, tỉnh Nam Định, vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc đóng vai thầy cúng để lừa đảo, chiếm đoạt 300 tỷ đồng ($11.8 triệu).

Theo báo Công An Nhân Dân hôm 10 Tháng Năm, bị can Ninh bị bắt khi đang trốn tại quận 4, Sài Gòn.

Bị can Bùi Thị Ninh khi bị bắt. (Hình: Công An Nhân Dân)

Hồ sơ của Công An Tỉnh Nam Định cho hay, thoạt đầu, có bảy người ở tỉnh Nam Định và tỉnh Yên Bái làm đơn tố cáo hành vi lừa đảo 128 tỷ đồng ($5 triệu) của bị can Ninh.

Khi công an mở cuộc điều tra thì phát giác có thêm nhiều nạn nhân khác của nữ bị can đã “cao chạy xa bay.”

Kết quả điều tra sơ bộ cho hay, bị can Bùi Thị Ninh thường xuyên đi lễ chùa, dùng chiêu thức “xem tướng, đoán số mệnh” để tạo mối quan hệ với nhiều người.

Trong các năm 2018-2020, bị can Ninh hùn vốn kinh doanh nhà đất với nhiều người và bị thua lỗ nên nợ nần, mất khả năng thanh toán.

Để có tiền trả nợ, nữ bị can nói dối với nhiều người là mình đang cần khoản tiền lớn để đầu tư kinh doanh nhà đất, xăng dầu, mua cổ phiếu của các dự án thủy điện tại hai tỉnh Sơn La, Khánh Hòa hoặc vay tiền làm dịch vụ “đáo hạn ngân hàng.”

Thấy bà này “uy tín,” nhiều người góp vốn làm ăn.

Khi nhận được tiền của các nạn nhân, bị can Ninh không làm như đã thỏa thuận mà dùng để trả nợ gốc, tiền lãi dẫn đến số nợ nần ngày càng tăng cao.

Đến khi nhận thấy mình không tiếp tục vay được tiền của ai nữa, bị can Ninh cắt hết liên lạc với chủ nợ rồi bỏ trốn khỏi địa phương.

Công An Tỉnh Nam Định xác nhận đến nay có ít nhất 19 người sập bẫy “đầu tư kinh doanh” với bị can Bùi Thị Ninh.

Hiện nhà chức trách tỉnh Nam Định đề nghị những ai là nạn nhân hoặc có thông tin, chứng cứ về hành vi vi phạm của bị can Bùi Thị Ninh ra công an trình báo.

Trong một hành vi lừa đảo tương tự, bị cáo Trần Thị Thanh Tiền, 45 tuổi, ở huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long, bị kết án 14 năm tù với cáo buộc lừa đảo vay tiền “đáo hạn ngân hàng,” chiếm đoạt 2.1 tỷ đồng ($82,628).

Báo Thanh Niên hôm 3 Tháng Năm dẫn cáo trạng cho hay, trong hai năm 2019-2021, do làm ăn thua lỗ và nợ nần, bị cáo Tiền nảy sinh ý định lừa tiền người khác.

Bị cáo Trần Thị Thanh Tiền, 45 tuổi, ở huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long, bị kết án 14 năm tù với cáo buộc lừa đảo vay tiền “đáo hạn ngân hàng,” chiếm đoạt 2.1 tỷ đồng ($82,628). (Hình: Nam Long/Thanh Niên)

Bị cáo Tiền nói dối với ông TU, đồng nghiệp cũ, rằng bà quen biết cán bộ một chi nhánh ngân hàng ở huyện Tam Bình và đang cần nguồn vốn cho vay nhằm làm dịch vụ “đáo hạn ngân hàng.”

Tin lời nữ bị cáo, ông U. giới thiệu một người em họ là ông TSNR cho bà này vay tổng cộng 6.3 tỷ đồng ($247,884).

Sau đó, bị cáo Tiền đã trả lại một phần tiền cho ông R. và còn nợ 2.1 tỷ đồng cho đến ngày bị bắt giam.

Bản tin cho hay, tại phiên tòa, bị cáo Tiền được ghi nhận “không thành khẩn khai báo” nên bị Hội Đồng Xét Xử tuyên mức án nêu trên. (N.H.K) [qd]


 

Vụ tai nạn xe VinFast ở Bắc California: Tay lái từng bị trục trặc

Ba’o Nguoi-Viet

May 8, 2024

PLEASANTON, California (NV) – Chiếc xe hơi điện VinFast chở gia đình bốn người tông cột đèn và thiệt mạng ở Bắc California tháng trước, từng bị trục trặc tay lái, Bộ Giao Thông (DOT) loan báo, theo đài truyền hình địa phương KRON hôm Thứ Tư, 8 Tháng Năm.

Có người nộp đơn khiếu nại lên trang web Cơ Quan An Toàn Giao Thông Xa Lộ Quốc Gia (NHTSA) năm ngày sau vụ tai nạn thảm khốc làm thiệt mạng ông Tarun George, vợ ông là bà Rincy George, cùng hai đứa con nhỏ của họ, bé Aaron George, 9 tuổi, và Rowan George, 13 tuổi. Đơn khiếu nại này gồm nhiều chi tiết có vẻ đúng với tình huống vụ tai nạn.

Xe hơi điện VinFast VF8. (Hình minh họa: Apu Gomes/AFP via Getty Images)

Người nộp đơn khiếu nại cho hay họ mới là chủ chiếc VinFast VF8 và người lái xe lúc xảy ra vụ tai nạn là đồng nghiệp của họ.

Trước vụ tai nạn, chiếc xe này từng bị trục trặc tay lái, “cứ tự động lái sang bên phải,” theo đơn khiếu nại. Tình trạng này xảy ra khi bật tính năng hỗ trợ giữ làn đường “thì nó cứ tự động làm dịch chuyển tay lái,” theo đơn khiếu nại.

Đơn khiếu nại lo ngại rằng tình trạng “trục trặc này tái diễn” vào lúc xảy ra vụ tai nạn làm thiệt mạng gia đình ông George.

Trang web NHTSA liệt kê một lần thu hồi và chín đơn khiếu nại liên quan tới xe VinFast VF8 2023.

Trong số chín đơn khiếu nại đó, ba đơn báo cáo trục trặc tay lái, hai đơn liên quan tới kiểm soát tốc độ của xe, hai đơn liên quan tới chạy lệch làn đường, và hai đơn về tránh đụng xe.

Một đơn khiếu nại khác trên trang web NHTSA cho hay xe VinFast VF8 “bất thình lình quẹo đại” và suýt đụng xe hai lần.

“Cảm biến đụng xe phía trước và cảm biến giữ làn đường không hoạt động khi nắng chiếu trực tiếp,” một đơn khiếu nại khác cho biết.

“Tính năng bảo đảm an toàn không hoạt động” khi có sương mù dày đặc, mưa hoặc ánh sáng chiếu vào camera hay cảm biến, theo một đơn khiếu nại khác.

VinFast cũng thu hồi lô xe điện đầu tiên giao cho thị trường Mỹ vì vấn đề an toàn. Lô xe điện này bị thu hồi vào Tháng Năm, 2023, do màn hình không hiện lên thông tin an toàn thiết yếu như đồng hồ tốc độ hoặc đèn cảnh báo, “nên có thể làm tăng rủi ro đụng xe,” NHTSA cho hay.

Gia đình ông George thiệt mạng ở Pleasanton khi đang trên đường từ nhà bạn về nhà họ khoảng 9 giờ tối ngày 24 Tháng Tư. Theo cảnh sát Pleasanton, xe bị lạc tay lái, tông cột đèn, gốc cây trên đường Foothill rồi bốc cháy.

Cảnh sát vẫn đang điều tra vụ tai nạn.

VinFast ra thông báo cho hay: “VinFast có biết vụ tai nạn bi thảm này ở Pleasanton và chúng tôi thương cảm gia đình này. Cơ quan hữu trách đang điều tra nguyên nhân vụ tai nạn và khi nào điều tra xong, họ sẽ công bố kết quả.” (Th.Long) [qd]


 

 Đứng lên từ nền giáo dục căm thù và đớn hèn

 Ba’o Nguoi-Viet

May 6, 2024

Tuấn Khanh/SGN

Có lần ngồi nói chuyện nước non với chị T., người đang sống ở Úc, tôi được nghe chị tâm sự đời giáo viên sau 1975. Chuyện cũng lắm vui buồn.

Chị T. kể ông hiệu trưởng mới từ miền Bắc vào, cầm theo những giáo trình của chế độ mới và yêu cầu chị phải học thuộc và dạy đúng như vậy. Chỉ trong vài ngày đầu, chị đột nhiên trở thành người đối địch tư tưởng với ông hiệu trưởng mới, được biết là lúc đó chưa học đến lớp 5.

Điều chị T. không thể hiểu được rằng trong các bài giảng mới, chị phải dạy những bài học gọi là “Con trâu đánh Mỹ,””Con ong đánh Mỹ,” với những đứa học sinh nhỏ bé của mình. Chị cảm thấy bất thường trong bài giảng cho nên đi gặp ông hiệu trưởng và hỏi rằng tại sao cứ “dạy con gì cũng đánh Mỹ hết để làm gì?,” nhất là khi chiến tranh đã chấm dứt và người Mỹ cũng không còn ở Việt Nam. Ông thầy hiệu trưởng cũng không giải thích được, nhưng nói đó là chủ trương để giáo dục trẻ em về lòng căm thù. Bắt buộc!

“Tại sao không dạy con trâu cày ruộng giúp cho người nông dân, hay con ong hút mật để đem hoa trái cho đời?,” chị T. hỏi với sự chân thành của một nhà giáo sau chiến tranh và nghĩ về chuyện xây dựng đất nước trong thanh bình. Nhưng ông hiệu trưởng gạt phắt và coi chị như là một đối tượng tàn dư nguy hiểm. Đôi khi nhìn ra cửa sổ, chị thấy ông hiệu trưởng đeo súng đang lén nhìn, như theo dõi buổi dạy của chị. Ít lâu sau chị xin nghỉ dạy về nhà để buôn bán vì cảm thấy mình không còn ở trong một môi trường làm việc bình thường.

Chuyện phản ứng với các chương trình giáo dục, bài học giáo khoa… vẫn là điều rất bình thường trong xã hội. Vì theo nhu cầu của đời sống hay sự tiến bộ của xã hội mà đôi khi, những tiếng nói đòi thay đổi vẫn xuất hiện với sức mạnh và lý lẽ của nó.

Chẳng hạn ở Mỹ, từng có những cuộc biểu tình lớn của sinh viên da màu về những bài học lịch sử của ông cha họ khi đặt chân đến nước Mỹ, mà họ cho rằng hiện tại không phản ánh hết về câu chuyện của người dân da màu đã sống, đã chịu đựng, kể từ ngày đầu lập quốc. Việc đòi hỏi phải có chương trình giáo dục đúng và đủ về sự có mặt của người da màu ở nước Mỹ, đã bắt đầu từ năm 1973, ở trường Trung học Clarksdale, Mississippi, dấy lên thành nhiều phong trào.

“Với quyền bình đẳng, người da màu không thể học mãi về lịch sử của người da trắng và coi đó là lịch sử của mình,” Jonathon Harris, chủ tịch Hội Học Sinh Trung Học Clarksdale, có câu nói quyết định với ban giám đốc của trường như vậy. Điều đó khiến các nhà lập pháp các tiểu bang phải ngồi vào bàn họp và tranh cãi rất nhiều về điều này.

Câu chuyện nghề giáo viên của chị T. trở nên vô nghĩa và đi vào bóng tối khi phản ứng về các bài giảng. Dù chị đứng lên một mình và đòi hỏi phải có được hình ảnh giáo dục đúng về tự nhiên, mà không bị gán ghép vào một cuộc chiến tranh đẫm máu, mà vốn đã chấm dứt.

Khi kể đến đây, chắc nhiều người làm trong ngành giáo dục miền Nam sau năm 1975 cũng có những câu chuyện tương tự – và chắc chắn là thất bại – nhưng họ không ngại cất tiếng nói cần thiết, đúng với lương tâm giáo chức về công việc của mình.

Từ đó đến nay, một chặng dài với những thay đổi về giáo dục trong xã hội Việt Nam, cũng như cách ứng xử của phụ huynh, xã hội đối với các bộ sách giáo khoa bị cải cách liên hồi ở Việt Nam.

Người ta nhìn thấy có không ít những bài phê bình sách giáo khoa về bài học, từ ngữ, dụng ý lịch sử… và những lời tranh cãi cũng xuất hiện không ít. Nhưng tổng thể, chủ yếu vẫn loanh quanh ở một số thứ “có thể góp ý,” còn ngoài ra những gì thuộc về hệ thống, giới phụ huynh hầu như không dám để mắt đến. Một sự tránh né có tập tính và chủ động.

Ví dụ, chẳng có tiếng nói nào của giới phụ huynh về nhu cầu cho con em mình được học, biết nhiều hơn về cuộc chiến 1979, hay cuộc xâm lược của Trung Quốc Gạc Ma năm 1988… Biểu thị quyền công dân và trách nhiệm với con cháu của mình, gần như đã bị biến mất trong đa số phụ huynh, với một nỗi sợ mơ hồ, rồi lẩn tránh xung quanh những chuyện ngày thường ruỗng mòn khác.

Mới đây báo chí đưa tin về chuyện một phụ huynh ở trường quốc tế “kinh hãi” khi biết một giáo viên cho các học sinh lớp 11 của mình tham khảo về cuốn sách của nhà văn Ocean Vương. Theo ngôn từ của việc phụ huynh này mô tả đây là cuốn sách hết sức “khiêu dâm.” Lập tức ý kiến này trở thành chuyện tranh cãi của xã hội mạng cũng như xuất hiện cách nói vuốt đuôi, cho qua chuyện của Sở Giáo Dục.

Bản tin không nói rõ rằng vị giáo viên đó copy một số trang của sách (đã được kiểm duyệt và in chính thức ở Việt Nam) để cho học sinh xem, hay copy cả một cuốn sách. Và cũng không được nghe lời giãi bày của vị giáo viên đó, trong việc giới thiệu cuốn sách hay đoạn sách với học sinh của mình là tham khảo với mục đích gì.

Xã hội đột nhiên như nhỏ dại, và thiếu trưởng thành qua những tiếng hô hoán và sợ hãi về từ ngữ “khiêu dâm” trong một tác phẩm văn học thuần túy, với nỗi lo lắng rằng con em của mình đang bị nhiễm phải những điều hư tật xấu, bất luận dục tính được mô tả và phơi bày trên báo chí giải trí Việt Nam, mỗi ngày bùng nổ, thậm chí còn trực quan hơn những trang sách đó.

Chưa thấy hội phụ huynh hay Hội Phụ Nữ Việt Nam chẳng hạn, có được những ý kiến tập thể gửi về, để đề đạt với báo chí, rằng hãy giảm bớt những câu chuyện nhục dục câu khách trên báo chí, bớt những điều có hại với con trẻ của mình.

Tôi còn nhớ thời niên thiếu của mình được học về câu chuyện chị Sứ trong sách giáo khoa. Bài tập đọc đó mô tả thằng giặc cầm cây dao phay chặt đầu chị Sứ đến ba lần nhưng không đứt, do tóc chị dày quá. Vất vả lắm, cuối cùng thì mới chặt được đầu chị.

Câu chuyện ghê sợ đó ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, và tạo cho tôi một ác cảm nhồi sọ về những “giặc ác” – cho đến một ngày, tôi như kẻ chìm tàu lên được bờ – mới biết rằng đó chỉ là một cuốn tiểu thuyết, và câu chuyện chị Sứ đó, cũng là một câu chuyện không có thật.

Nếu tôi là phụ huynh cần phản ứng về một kiểu giáo dục nào đó, tôi sẽ đứng lên và yêu cầu bỏ những bài tập đọc khủng khiếp đó ra khỏi những nền giáo dục Việt Nam, bao gồm cả các câu chuyện hoang đường Kpa K’lơng một viên đạn bắn xuyên táo chết 7, 8 thằng Mỹ, hay cậu thiếu niên nào đó tên Lê Văn Tám tự mình tẩm xăng, chạy như một thiên thần Marvel băng vào đồn vũ khí của giặc, quyết tâm như một con trâu, hay một con ong đánh giặc.

Tôi sẽ đến gặp nhà trường, nơi có vị giáo viên đang giao tác phẩm của Ocean Vương vào tay học sinh lớp 11, và nói rằng xã hội hôm nay có lẽ chưa đủ lớn để tiếp nhận những điều này, mặc dù thế hệ cha anh của nó trước năm 1975 ở lớp 11, 12 đã ngồi thảo luận với nhau về tình dục phân tâm học của Sigmund Freud.

Nhưng tôi sẽ cố gắng nói với nhà trường, nơi có những bài học về chuyện giỏi giết người trong chiến tranh, vốn vẫn đang được nuôi dạy hàng ngày, rằng con cháu của tôi ngày hôm nay không cần những câu chuyện như vậy, mà nó cần hơn những bài học về tình yêu đất nước và thề trở thành những người không tham nhũng, vô trách nhiệm, tàn hại quê hương của mình.

Tôi cũng sẽ nói với nhà trường nào đó, vào dịp 30 Tháng 04, tổ chức cho những học sinh tiểu học mặc đồ bộ đội và đi trên xe tăng giả để diễu hành mừng “ngày giải phóng miền Nam,” rằng tôi ước mơ được thấy hàng dài những học sinh tiểu học đó, mỗi đứa nhỏ được thể hiện tương lai của mình, là phi công, bác sĩ, kỹ sư, phi hành gia, nhà giáo… Ước mơ chúng đứng lên với những cuộc đời tử tế.

Cuộc đời của chúng nhất định không bị lôi đi cùng với súng đạn và xe tăng, cùng với sự kiêu hãnh ngu xuẩn; mà chúng sẽ dành sức để xây dựng đất nước này trong thanh bình, trong tình người, cùng với sự dũng cảm nhìn thẳng vào những điều cần phải thấy, và hơn hết, sẵn sàng lên tiếng đúng lúc, đúng chuyện, như một người Việt thật sự trưởng thành.


 

 Xã hội dân sự chia buồn về cái chết của cựu quản trị viên ‘Nhật Ký Yêu Nước’

 Ba’o Nguoi- Viet

May 9, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Giới xã hội dân sự hôm 9 Tháng Năm dấy lên nhiều lời chia buồn về cái chết của nhà hoạt động Nguyễn Văn Dũng, tự Dũng Aduku, cựu quản trị viên trang Facebook “Nhật Ký Yêu Nước.”

Một ngày trước, trang Facebook “Nhật Ký Yêu Nước” xác nhận về cái chết của ông Dũng và mô tả ông “từng tham gia nhiều cuộc biểu tình chống quân Trung Cộng bành trướng lãnh hải Việt Nam như vụ giàn khoan HD-981.”

Nhà hoạt động Nguyễn Văn Dũng, tự Dũng Aduku (áo thun trắng), trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội. (Hình: Facebook “Nhật Ký Yêu Nước”)

Ông Dũng được trang này nhắc nhớ là người “luôn nêu bật tinh thần Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.”

Theo giới xã hội dân sự, hiện chưa rõ thời điểm ông Dũng qua đời nhưng thi thể ông được phát giác trên một khúc sông qua xã Châu Sơn, huyện Ba Vì, Hà Nội.

Theo bài đăng trên trang cá nhân của nhà hoạt động Lý Quang Sơn, hồi cuối Tháng Tư, ông Nguyễn Văn Dũng được ghi nhận “mất tích” sau khi bị an ninh viên tỉnh Phú Thọ câu lưu vì liên quan trang “Nhật Ký Yêu Nước.”

Trong lúc gia đình đi tìm kiếm tung tích ông Dũng thì diễn đàn “Beat Ba Vì” đăng ảnh chụp một chiếc xe gắn máy cùng một đôi dép nam giới bị bỏ lại trên cầu Văn Lang bắc qua sông Hồng, nối Hà Nội và tỉnh Phú Thọ.

Sau đó, người dân xã Châu Sơn, cách cầu Văn Lang khoảng 4 cây số, cho biết rằng vào sáng 8 Tháng Năm đã vớt được một thi thể nam giới nên chính quyền địa phương đem về chôn cất.

Tại ngôi mộ vừa đắp, gia đình ông Dũng cho biết rằng thi thể đã trương phồng, đen xám lại và không thể nhận diện khuôn mặt.

Trong lúc nhà chức trách đã lấy mẫu DNA của thi thể, gia đình ông Dũng xác định 80% đó là thi thể ông Dũng vì từ hồi đầu tháng này, công an đã gọi người cô của ông Dũng lên nhận lại chiếc xe gắn máy bị bỏ lại trên cầu Văn Lang.

Theo gia đình ông Dũng, trước khi mượn chiếc xe gắn máy của người cô và “mất tích,” ông Dũng để lại tờ giấy ghi dòng chữ “Mẹ ơi, con xin lỗi! Con ơi, bố xin lỗi!”

Nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên viết trên trang cá nhân: “[Nguyễn Văn] Dũng tự vẫn hay bị giết hại, điều này chưa ai dám khẳng định. Nhưng công an CSVN không vô can trong cái chết này, dù trực tiếp hay gián tiếp. Và chắc chắn rằng Dũng đã phải chịu những áp lực tinh thần vô cùng ghê gớm, những đòn thù ngoài khả năng chịu đựng của một con người để phải đi đến nông nỗi này. Dũng là người mạnh mẽ, không dễ gì khuất phục nên sự việc này càng ẩn chứa nhiều uẩn khúc.”

Trong một diễn biến khác, hôm 8 Tháng Năm, bị cáo Phan Tất Thành, một quản trị viên khác của trang “Nhật Ký Yêu Nước,” bị Tòa Án Thành Phố Sài Gòn kết án tám năm tù với cáo buộc “xuyên tạc, chống phá.”

Báo Sài Gòn Giải Phóng dẫn kết luận của Hội Đồng Xét Xử cho rằng bị cáo Thành “đã đăng tải các bài viết có nội dung xuyên tạc không đúng sự thật, đưa lên mạng xã hội với lượng người xem, bình luận rất cao.”

Hiện trường trên cầu Văn Lang, huyện Ba Vì, Hà Nội. (Hình: Chụp qua màn hình)

Hồi trung tuần Tháng Ba, một quản trị viên khác của trang Facebook “Nhật Ký Yêu Nước” là bị cáo Nguyễn Văn Lâm, 33 tuổi, quê Thanh Hóa, bị Tòa Án Tỉnh Tiền Giang kết án tám năm tù với cùng cáo buộc giống ông Phan Tất Thành.

Tòa cũng quy chụp bị cáo Lâm đăng bài “có nội dung xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; bôi nhọ lãnh đạo đảng, nhà nước; bịa đặt, sai sự thật, gây hoang mang trong nhân dân.” (N.H.K)


 

“Hai trụ” trong tứ trụ còn không được nói kia mà!-RFA

Ba’o Tieng Dan

Blog RFA

Nam Gia

8-5-2024

Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954 – 7/5/2024) cách đây tròn 70 năm, vừa được tổ chức long trọng tại Điện Biên, với diễn văn của đương kim Thủ tướng Phạm Minh Chính, bằng những lời đầu tiên (trích): “… Hôm nay, trong không khí vui mừng, phấn khởi, tự hào của cả nước, tại thành phố Điện Biên Phủ tươi đẹp, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch nước, Quốc hội, Chính phủ, Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 70 năm chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ – một chiến thắng vĩ đại “được ghi vào lịch sử dân tộc như một Bạch Đằng, một Chi Lăng, hay một Đống Đa của thế kỷ XX, và đi vào lịch sử thế giới như một chiến công chói lọi đột phá thành trì của hệ thống nô dịch thuộc địa của chủ nghĩa đế quốc…” [1].

Ngày 20 tháng 3 năm 2024, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII đã họp xem xét, cho ý kiến về việc cho thôi giữ các chức vụ, nghỉ công tác đối với ông Võ Văn Thưởng trong tư cách Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Sáng ngày 21 tháng 3 năm 2024, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ chủ trì kỳ họp bất thường lần thứ 6 của Quốc hội khóa 15 để xem xét công tác nhân sự thuộc thẩm quyền của Quốc hội và Quốc hội đã thông qua Nghị quyết miễn nhiệm chức Chủ tịch nước nhiệm kỳ 2021-2026 và cho thôi làm nhiệm vụ Đại biểu Quốc hội khoá 15 đối với ông Võ Văn Thưởng. Bà Võ Thị Ánh Xuân đảm nhận vai trò Quyền Chủ tịch nước. Bà Xuân cũng là người đầu tiên đảm nhận vai trò này tới 2 lần, qua 2 ông: Nguyễn Xuân Phúc và Võ Văn Thưởng. Trong buổi lễ trọng đại nói trên, người ta không nhìn thấy bà Võ Thị Ánh Xuân xuất hiện trong tư cách Quyền Chủ tịch nước.

Ngày 26 tháng 4 năm 2024, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII đã họp xem xét, cho ý kiến về việc cho thôi giữ các chức vụ, nghỉ công tác đối với ông Vương Đình Huệ, sau khi ông Phạm Thái Hà –  trợ lý của ông Huệ bị bắt vào ngày 22 tháng 4 năm 2024, do nhận hối lộ trong vụ sai phạm tại Tập đoàn Thuận An. Sau đó, ngày 2 tháng 5 năm 2024, Quốc hội khóa XV họp bất thường lần thứ 7 để miễn nhiệm chức Chủ tịch Quốc hội của ông Huệ. Theo điều 65. Nhiệm vụ, quyền hạn của các Phó Chủ tịch Quốc hội của Luật Tổ chức Quốc hội quy định:

Các Phó Chủ tịch Quốc hội giúp Chủ tịch Quốc hội làm nhiệm vụ theo sự phân công của Chủ tịch. Khi Chủ tịch Quốc hội vắng mặt thì một Phó Chủ tịch Quốc hội được Chủ tịch uỷ nhiệm thay mặt thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn của Chủ tịch Quốc hội.

Sau khi ông Huệ bị miễn nhiệm, Ủy ban Thường vụ Quốc Hội đã phân công ông Trần Thanh Mẫn điều hành hoạt động của Ủy ban Thường vụ Quốc hội và Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Việc phân công ông Mẫn như vậy là trái với điều 65 như thượng dẫn, bởi ông Huệ bị miễn nhiệm, chứ không phải vắng mặt như nội dung quy định.

Và đây cũng là lổ hổng quá lớn của Luật Tổ chức Quốc Hội, từ một sự việc vô tiền khoáng hậu trong suốt gần nửa thế kỷ qua, khi một Chủ tịch Quốc hội bị miễn nhiệm. Và người dân cũng không nhìn thấy ông Mẫn trong tư cách người điều hành Quốc hội xuất hiện trong lễ kỷ niệm chiến thắng được tổ chức long trọng và rình rang tại Điện Biên Phủ.

Sự việc ông Thưởng và ông Huệ dồn dập xảy ra, khiến thượng tầng kiến trúc Bộ Chính trị – cơ quan quyền lực cao nhứt của đảng Cộng sản Việt Nam – đối diện khủng hoảng chính trị lớn chưa từng có trong lịch sử đảng Cộng sản Việt Nam. Hiện nay Bộ Chính trị chỉ còn 13 thành viên, sau khi các ông: Nguyễn Xuân Phúc – Phạm Bình Minh – Trần Tuấn Anh – Võ Văn Thưởng – Vương Đình Huệ rút lui trong lặng lẽ.

Theo lịch sử của đảng Cộng sản Việt Nam gần trăm năm qua, tất cả các chiến thắng lớn hay nhỏ – vang dội hoặc chói lọi – vĩ đại và tự hào gì đi nữa, tất cả đều xuất phát từ cốt điểm quan trọng nhứt: Tính ĐOÀN KẾT như lời Hồ Chí Minh đã dạy:

Đoàn kết đoàn kết đại đoàn kết

Thành công thành công đại thành công.

Dồn dập có tới 5 vị Ủy viên Bộ Chính trị rời ghế chỉ trong 2 năm qua, cho thấy lịch sử của người Cộng sản Việt Nam đã không còn mấy “tính đoàn kết” (!).

Trang fanpage của BBC thắc mắc [3]: “Vậy thực ra đã có bao nhiêu đại biểu Quốc hội tán thành miễn nhiệm ông Huệ, bao nhiêu người không?“.  Còn trang fanpage của RFA vừa thắc mắc vừa phàn nàn [4]: “Ông Phúc khi rời ghế Chủ tịch nước còn được phát biểu đôi câu, hai ông Thưởng và Huệ mất chức thì không được nói câu nào. Vì sao?“. Quả thật, quá kỳ lạ cho một sự việc công khai thuộc tầm cỡ “quốc gia đại sự”.

Liên Hiệp Quốc đang trong quá trình kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR) tại Thụy Sĩ – nơi mà nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đang nhận nhiều đánh giá không tốt đẹp mấy, về tình hình nhân quyền nói chung và tự do ngôn luận nói riêng từ nhiều quốc gia. Ngay cả “hai trụ” Võ Văn Thưởng và Vương Đình Huệ còn không được nói câu nào, còn nghĩ gì về quyền được nói của dân quèn Việt Nam?!

_______

[1] https://vov.vn/chinh-tri/dien-van-cua-thu-tuong-tai-le-ky-niem-70-nam-ch…

[2] https://thuvienphapluat.vn/van-ban/Bo-may-hanh-chinh/Luat-To-chuc-Quoc-hoi-2014-259784.aspx

[3] https://www.facebook.com/BBCnewsVietnamese/posts/pfbid0nQdM997zwk3UeH4r3VDtkbvmu4MVwKjWegmYbrQUNzkH5gHGTP9BYnanvz18JeZAl

[4] https://www.facebook.com/RFAVietnam/posts/pfbid0SdGPPusmVcNTM5yB3SDBTZZtWCGWnf99K8xpWp2U3L5oAwtxeRasse5b4FkA35Z5l


 

Việt Nam giấu tin về vụ bắt Nguyễn Văn Bình, giới chức Bộ Lao Động

Ba’o Nguoi-Viet

May 8, 2024

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Ông Nguyễn Văn Bình, vụ trưởng Vụ Pháp Chế, Bộ Lao Động, Thương Binh và Xã Hội Việt Nam, được cho là đã bị bắt ít nhất từ hồi tháng trước nhưng Công An Thành Phố Hà Nội chưa xác nhận vụ bắt giữ.

Phúc trình của tổ chức nhân quyền Project 88 đóng tại Hoa Kỳ dẫn nhiều nguồn tin ẩn danh cho biết tin này hôm 6 Tháng Năm.

Ông Nguyễn Văn Bình, vụ trưởng Vụ Pháp Chế, Bộ Lao Động, Thương Binh và Xã Hội Việt Nam. (Hình: VNEconomy)

Theo đó, ông Bình bị cáo buộc “tiết lộ bí mật nhà nước” theo Điều 337 Bộ Luật Hình Sự CSVN.

Trong khi đó, tên và chức danh của ông Bình hiện đã bị gỡ khỏi trang web của Bộ Lao Động, Thương Binh và Xã Hội và ban lãnh đạo Vụ Pháp Chế chỉ còn ba người phó của ông này.

Theo trang Project 88, vụ bắt giữ ông Bình diễn ra trong bối cảnh một làn sóng đàn áp mới ở Việt Nam nhắm vào những người hoạt động nhân quyền và công đoàn độc lập.

Đây cũng là vụ bắt giữ một quan chức có ý định cải cách đầu tiên trong những năm gần đây, phúc trình của Project 88 viết thêm.

Trước thời điểm bị bắt, ông Bình đang dẫn đầu nỗ lực phê chuẩn Công Ước 87 của tổ chức Lao Động Quốc Tế (ILO) mà nếu được thông qua, sẽ bảo đảm cho người lao động được quyền thành lập công đoàn độc lập, bên cạnh công đoàn do nhà nước toàn quyền kiểm soát và chi phối.

Liên quan vụ bắt giữ, đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) hôm 7 Tháng Năm dẫn một nguồn tin ẩn danh nói: “Có thể ông [Nguyễn Văn] Bình bị bắt từ giữa Tháng Tư. Ông Bình là một người cải cách muốn thúc đẩy Việt Nam công nhận Công Ước 87 của ILO về quyền thành lập nghiệp đoàn của người lao động.”

Tên và chức danh của ôg Nguyễn Văn Bình, vụ trưởng Vụ Pháp Chế, hiện đã bị gỡ khỏi trang web Bộ Lao Động, Thương Binh và Xã Hội Việt Nam. (Hình: Chụp qua màn hình)

Ông Nguyễn Văn Bình được ghi nhận từng công tác tại Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, tiếp đó làm tại văn phòng Hà Nội của ILO trong thời gian năm năm, trước khi trở thành nhà hoạch định chính sách tại Vụ Pháp Chế.

Project 88 đánh giá rằng ông Bình là “nhân tố chủ chốt” đằng sau Bộ Luật Lao Động 2019, tạo cơ sở pháp lý để Việt Nam phê chuẩn các công ước của ILO nhằm bảo vệ quyền lợi của người lao động.

Theo Hiệp Định Thương Mại Tự Do EU-Việt Nam (EVFTA), Việt Nam đã đồng ý trên nguyên tắc về việc phê chuẩn Công Ước 87 vào năm ngoái.

Tuy vậy, nhà cầm quyền Việt Nam liên tục trì hoãn quá trình này trong lúc Liên Minh Châu Âu (EU) chưa áp đặt bất kỳ biện pháp nào trước sự chậm trễ của Hà Nội. (N.H.K) [qd]