Sư Thích Minh Đạo ‘xin nghỉ Giáo Hội Phật Giáo CSVN’ sau khi khen sư Minh Tuệ
May 27, 2024
BÀ RỊA-VŨNG TÀU, Việt Nam (NV) – Một ảnh chụp văn bản lan truyền qua mạng xã hội hôm 27 Tháng Năm được cho là thư kiểm điểm và xin nghỉ tham gia công việc Giáo Hội [Phật Giáo CSVN]” của nhà sư Thích Minh Đạo, trụ trì tu viện Minh Đạo ở thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.
Trong văn bản, nhà sư Thích Minh Đạo cho biết mọi sự bắt đầu từ phát ngôn của ông: “Xin đại diện Giáo Hội tán thán [tán dương] hạnh đầu đà của Minh Tuệ.”
Nhà sư Thích Minh Đạo (giữa), trụ trì tu viện Minh Đạo ở thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. (Hình: Facebook Tu Viện Minh Đạo)
Vì câu nói này mà ông Thích Minh Đạo bị Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu bắt làm bản kiểm điểm và buộc sám hối.
Nhà sư Thích Minh Đạo giải thích trong thư: “Lúc lỡ nói câu này, con không có ý xúc phạm danh dự của Giáo Hội, cũng không ngờ câu nói này làm trọng điểm cho công chúng lợi dụng xuyên tạc tổ chức Giáo Hội…”
Trong phần kế tiếp của lá thư, ông viết: “…Con chỉ muốn trình bày đôi điều tận lòng với Giáo Hội rồi con xin dừng viêc làm ở các chức vụ ủy viên thường trực của Ban Trị Sự tỉnh, phó Ban Trị Sự thị xã Phú Mỹ…”
Nhà sư ngỏ lời “sám hối lần cuối” và “xin được tu tập trong tu viện, không tham gia việc Giáo Hội và sẽ khép mình trong yên lặng.”
Cuối thư, nhà sư viết: “Con cảm thấy đời tu sĩ gian truân quá, lỡ vận một lời, bao người nhìn mình với đôi mắt xa lạ, những lời nói nghe như thâm tình mà quặn thấu tâm can.”
Sau khi lá thư của ông Thích Minh Đạo được lan truyền, một số ý kiến trên mạng xã hội bình luận rằng lá thư của ông cho thấy “khiêm nhường và thành tâm nhưng thâm thúy.”
Trong một diễn biến khác, hồi tuần trước, Giáo Hội Phật Giáo CSVN kiểm điểm nhà sư Thích Chân Quang về những phát ngôn về luật nhân quả, trong đó có liên quan đến sư Thích Minh Tuệ.
Hai sự việc nêu trên diễn ra trong bối cảnh các báo ở Việt Nam được lệnh của Ban Tuyên Giáo Trung Ương đăng bài công kích nhà sư Thích Minh Tuệ vì lo sợ ảnh hưởng của ông đến công chúng.
Trong lần trả lời phỏng vấn báo VNExpress, sư Thích Minh Tuệ cho hay mình không phải là tu sĩ Phật Giáo, không tu tập và không là nhân sự của bất cứ ngôi chùa, cơ sở tự viện nào của Giáo Hội Phật Giáo CSVN.
Phần cuối lá thư của nhà sư Thích Minh Đạo. (Hình: Chụp qua màn hình)
Những năm qua, ông chỉ nghe lời giảng của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tập học tu hạnh đầu đà.
Tu hạnh này có 13 pháp khổ hạnh, trong đó hạnh đầu đà là một trong những pháp môn cao nhất và kinh điển nhất của Phật pháp. Người tu hạnh đầu đà chấp nhận những khó khăn trong các vấn đề ăn, mặc, ở, như mặc áo tự vá, khất thực, ngày ăn một bữa, không nhận tiền cúng dường, khước từ mọi tiện nghi,… (N.H.K) [kn]
Ukraine tấn công trạm radar hạt nhân chiến lược của Nga nằm sâu trong lãnh thổ cách xa 1800 cây số
Ngôn ngữ của miền Nam Việt Nam đang tiếp tục bị xâm thực-Tác Giả: Đỗ Thái Nhiên
Tác Giả: Đỗ Thái Nhiên
Diễn giả Đỗ Thái Nhiên nói chuyện với cử tọa
(BBC NEWS NGÀY 4 THÁNG 3 NĂM 2024)
Tin Tức Về Đại Họa Ngôn Ngữ Địa Phương Bị Xâm Thực
Tháng 3/2022, Bến Bạch Đằng Saigon bị đổi tên thành “Ga Tàu Thủy Bạch Đằng”.
Sự kiện này đã dẫn đến những tranh luận trong dân gian chung quanh đề tài:
Ngôn ngữ Hà Nội (ngôn ngữ miền Bắc) đang làm mờ dần sắc thái đặc biệt của ngôn ngữ miền Nam Việt Nam.
Ngày 4 tháng 3 năm 2024, BBC NEWS đã phổ biến một bài viết có tựa đề:
“Phương Ngữ Miền Nam Việt Nam đang tiếp tục bị xâm thực”. Bài viết này ghi nhận rằng phương ngữ Hà Nội, phương ngữ đảng thì đúng hơn, đã tràn ngập các bảng chỉ đường, cách viết trên sách giáo khoa, trên báo chí. Sự kiện “xâm thực” kia xin được dẫn chứng bằng một số thí dụ điển hình như sau:
– Miền Nam gọi là bùng binh, Miền Bắc đổi thành vòng xuyến.
– Giao lộ, ngã 4, ngã 5 đổi thành nút giao
– Xe cộ: phương tiện giao thông
– Lái xe: điều khiển phương tiện giao thông
– Con rùa: cá thể rùa
– Đi dạo, đi lang thang: đi phượt
– Đi cổ vũ, đi hoan hô: đi bão
– Đương sự: đối tượng
– Nguyên đơn: bị hại
– Thực hiện nhiêm vụ: bám sát nhiệm vụ
– Có giá trị: chất lượng cao
– Thi hành hữu hiệu: làm rất tốt
Nhà báo Cù Mai Công, nguyên thư ký tòa soạn báo Tuổi Trẻ, một cây bút viết sách về Saigon xưa, nói với BBC News tiếng Việt rằng: nếu kể về ngôn ngữ miền Bắc tràn vào miền Nam thì “nhiều lắm, kể không nổi đâu và cũng không cần kể vì ai cũng thấy, cũng nghe ra rả hàng ngày”.
Vẫn theo bài viết của BBC News, sở dĩ ngôn ngữ đảng CSVN phủ sóng áp đảo trên toàn thể Việt Nam, đặc biệt là trên miền Nam Việt Nam là vì Hà Nội nắm lợi thế của truyền thông, lợi thế của bộ máy nhà nước. Sau đây là ba phương pháp chính yếu giúp Hà Nội thực hiện hành động xâm thực ngôn ngữ của địa phương miền Nam Việt Nam:
1-Nhà nước Hà Nội là chế độ toàn trị. Vì vậy Hà Nội nắm giữ độc quyền giảng dạy và độc quyền in sách giáo khoa cho sinh viên học sinh. Từ đó ngôn và lời của guồng máy giáo dục kia đều là ngôn ngữ đảng. Và cũng từ đó các thế hệ trẻ xuất thân từ hệ thống giáo dục của Hà Nội đều cảm thấy xa lạ mỗi khi nghe nói tới ngôn ngữ địa phương của Việt Nam, nhất là của miền Nam Việt Nam.
2-Nhà nước độc quyền xuất bản sách báo và độc quyền kiểm soát báo chí. Vì vậy muốn cho bài vỡ, sách báo đi qua cửa ải kiểm duyệt một cách êm ả, giới cầm bút tại Việt Nam thường phải viết theo cung cách của đảng, sử dụng ngôn ngữ đảng.
Đây là một quy định ngầm trong giới báo chí.
3-Đài VTV là đài truyền hình quốc gia duy nhất tại Việt Nam. VTV lại được vô số cơ quan truyền thông tiếp vận về địa phương. Điều này giải thích lý do tại sao hầu như toàn bộ truyền thông Viêt Nam đều tuyển dụng nhân viên truyền thanh, truyền hình nói giọng Bắc, viết kiểu đảng, dùng ngôn ngữ của đảng.
Sau cùng xin được nhấn mạnh: Hiến pháp năm 2013 của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã long trọng minh định: “Ngôn ngữ quốc gia là tiếng Việt.
Các dân tộc có quyền dùng tiếng nói, chữ viết, gìn giữ bản sắc dân tộc, phát huy phong tục, tập quán, truyền thống và văn hóa tốt đẹp của mình”. Rõ ràng Hà Nội thừa biết hành động bôi xóa ngôn ngữ địa phương của miền Nam Việt Nam là một việc làm trái với hiến pháp do chính chế độ Hà Nội viết ra? Thế nhưng, tại sao Hà Nội vẫn quyết liệt hành động một cách có hệ thống? Hà Nội trả lời câu hỏi này bằng cách nêu vấn đề “chuẩn hóa và thống nhất tiếng Việt” như một phương pháp mặc nhiên dẫn đến đoàn kết toàn dân, thống nhất nhân tâm. Lời lẽ biện minh kia của Hà Nội có thỏa đáng và nghiêm chỉnh hay không? Người cầm bút xin được bình giải thắc mắc vừa kể ở phần nói về nhận thức đối với hiện tượng ngôn ngữ miền Nam Việt Nam bị xâm thực.
Nhận Định Về Đại Họa Xâm Thực Ngôn Ngữ Địa Phương
Nhận định về sự kiện ngôn ngữ miền Nam Việt Nam bị xâm thực, chúng ta không thể không khảo sát mối quan hệ giữa ngôn ngữ và văn hóa.
Trái nghĩa với văn minh là dã man. Dã man là tình huống sống không có sự khác biệt giữa đời người và kiếp vật. Với đà tiến hóa của lịch sử, con người bắt đầu nhận ra đời người cần phải được tổ chức khác hẳn và cao cấp hơn kiếp vật. Từ đó ý niệm văn minh ra đời: văn minh là khoảng cách biệt trong sinh sống giữa đời người và kiếp vật. Và cũng từ đó mọi suy nghĩ và hành động nhằm làm cho xã hội loài người hóa thành văn minh hơn gọi là văn hóa.
Văn hóa qua sự truyền đạt của ngôn ngữ xác quyết rằng: điểm trội yếu của văn minh là sự đòi hỏi mọi người (cá nhân và pháp nhân tư nhân) sanh ra đều bình đẳng và rằng bình đẳng hàm ý bình đẳng về cơ hội sống: đời sống tinh thần và đời sống thể chất.
Xã hội loài người khởi đi từ bộ lạc, tiến lên làng xã rồi mới đến quốc gia. Nói rõ ra địa phương có trước quốc gia, đia phương là gốc rễ của quốc gia. Không có địa phương, không thể có quốc gia.
Mặt khác, Không có bất kỳ ngôn ngữ nào không xuất phát từ một địa phương cụ thể.
1-Ngôn ngữ là gạch nối giữa con người với con người.
2-Ngôn ngữ là phương tiện gói ghém phong tục tập quán, văn hóa địa phương và nhất là lòng yêu thương quê cha đất tổ.
3-Ngôn ngữ là chỉ dấu của tự do tư tưởng, tự do biểu tỏ trí thông minh và óc sáng tạo.
4-Ngôn ngữ là linh hồn của văn hóa địa phương.
Những điều vừa trình bày nói lên sự cách biệt giữa đời người và kiếp vật, đây là văn hóa. Ngôn ngữ đan quyện vào văn hóa, làm cho văn hóa được hiển lộ. Ngôn ngữ đích thực là linh hồn của văn hóa. Xâm thực ngôn ngữ địa phương chính là thủ tiêu sinh mệnh văn hóa của địa phương.
Nếu quốc gia là một guồng máy thì địa phương là những cơ phận của guồng máy kia. Trong trường hợp sinh hoạt của địa phương không tồn tại trên căn bản độc-lập-nhưng-liên-lập thì địa phương hiển nhiên là những gốc cây khô và quốc gia chỉ là quốc gia không gốc rễ, quốc gia do chế độ độc tài nhào nặn ra.
Từ mỗi địa phương lên đến quốc gia, tất cả đều được hình thành bởi hai yếu tố:
Linh hồn đia phương: lòng yêu thương dãy núi, bờ sông, hàng tre, ruộng lúa, yêu đồng quê, yêu tổ quốc, yêu đời sống tự chủ, yêu phong tục tập quán, yêu ngôn ngữ vùng miền, yêu cảnh quang quê cha, đất tổ, yêu “phép vua thua lệ làng”… Nói chung là yêu và sống quấn quyện trong văn hóa. Văn hóa thăng hoa sản sinh ra văn, thi, nhạc, họa.
1-Văn là ngôn ngữ của bút mực.
2-Thi là ngôn ngữ của vần điệu.
3-Nhạc là ngôn ngữ của âm thanh.
4-Họa là ngôn ngữ của màu sắc.
Ngôn ngữ thực sự là linh hồn của bốn viên ngọc quý, của văn hóa, là linh hồn của mỗi địa phương.
Hành chánh địa phương: (Cơ thể địa phương) cơ quan công quyền địa phương.
Hội đồng xã, xã trưởng, phó xã trưởng, các tiểu ban: y tế, giáo dục, an ninh, trật tự… tổ chức và điều động đời sống cho muôn dân.
Từ sau 30/04/1975, CSVN nắm giữ toàn bộ guồng máy hành chánh Việt Nam từ trung ương tới địa phương. Riêng linh hồn của đia phương, nói theo kiểu Võ Văn Kiệt “bên cạnh một triệu người vui có một triệu người buồn”. Lòng dân ly tán. Vì vậy, nhằm làm biến mất một triệu nỗi buồn kia CSVN đã chiếm giữ linh hồn của địa phương bằng cách xâm thực phương ngữ, đặc biệt là phương ngữ miền Nam Việt Nam. Xin nhấn mạnh phương ngữ là linh hồn của văn hóa địa phương. Như vậy 30/4/1975 CSVN chiếm giữ cơ thể (hành chánh) Việt Nam.
Ngày nay bằng hành động xâm thực phương ngữ Việt Nam, CSVN đang
chiếm giữ linh hồn Việt Nam. Do đó, CSVN đã thực hiện được tham vọng chiếm giữ cả cơ thể lẫn linh hồn Việt Nam.
Sự thể này dẫn đến hệ quả đời sống tình cảm của người Việt Nam: tình yêu con cái đối với cha mẹ , tình bằng hữu, tình yêu nam nữ, yêu quê hương, yêu bờ cây bụi cỏ, yêu địa phương, yêu tổ quốc đều bị triệt để bôi trắng… Sau một loạt bôi trắng kia cộng với giáo dục nhồi sọ, trong tâm khảm của mỗi người dân Việt Nam sống dưới chế độ Cộng Sản chỉ còn lại một loại tình yêu đơn độc đến lạ lùng: yêu tổ quốc tức yêu xã hội chủ nghĩa. Nói ngắn và gọn toàn dân chỉ có một nghĩa vụ duy nhất phải tuân hành: yêu đảng và trung với đảng.
Người Việt Nam Nghĩ Gì Và Làm Gì Trước Đại Họa Xâm Thực Ngôn Ngữ Địa Phương
Xin được nhắc lại: Hiến pháp năm 2013 của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã long trọng minh định: “Ngôn ngữ quốc gia là tiếng Việt. Các dân tộc có quyền dùng tiếng nói, chữ viết, gìn giữ bản sắc dân tộc, phát huy phong tục, tập quán, truyền thống và văn hóa tốt đẹp của mình”. Rõ ràng Hà Nội thừa biết hành động xâm thực ngôn ngữ địa phương của miền Nam Việt Nam là một việc làm trái với xu thế sống bình thường của loài người. Hành động vừa kể của chế độ Hà Nội đã thực sự chống lại điều 1 của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ngày 10 tháng 12 năm 1948: “Mọi người sinh ra đều tự do và bình đẳng”. Mọi người bao hàm cá nhân và pháp nhân tư nhân (gia đình, làng xã, địa phương). Bình đẳng có nghĩa là mọi người đều được tôn trọng như nhau. Mỗi người là một nguyên. Nguyên là đầu, là trước tiên: nguyên thủ quốc gia, tết nguyên đán (ngày đầu năm), nguyên nguyệt (tháng giêng)… Mọi người đều là nguyên, đều có quyền bình đẳng. Dân số hàng triệu người là hàng triệu nguyên. Vì vậy xã hội ắt phải đa nguyên. Làm sao lý tưởng đa nguyên được thực thi? Hãy tìm giải đáp cho câu hỏi vừa nêu bằng cách khảo sát đời sống của một gia đình. Gia đình phụ hệ: mọi quyết định về quyền lợi của gia đình đều nằm trong tay người cha. Nếu tổ chức gia đình được hình dung như một kim tự tháp thì người cha ngự trên đỉnh kim tự tháp, mẹ và con cái an phận nằm ở đáy kim tự tháp. Trong gia đình kim tự tháp, đời sống tự giác của mẹ và con cái của mẹ đều bị triệt tiêu.
Theo đà phát triển của nhân văn, gia đình kim tự tháp đang nhanh chóng chuyển đổi thành gia đình hạch tâm (nuclear family). Hạch tâm còn gọi là nguyên tử vật chất. Hạch tâm gồm các điện tử âm, điện tử dương và trung hòa tử xoay quanh nhân nguyên tử theo một trật tự bền bỉ, không lãnh tụ, mỗi điện tử di chuyển trên quỹ đạo riêng, không lấn át lẫn nhau. Tương tự như vậy, trong gia đình hạch tâm: Cha, mẹ, con cái mỗi người là một cơ phận của gia đình, mỗi người là một nguyên. Mọi quyết định của gia đình đều lấy quyền lợi chung của gia đình làm chuẩn mực duy nhất trong việc dẫn đạo gia đình. Điều này giải thích lý do tại sao gia đình hạch tâm không có gia trưởng nhưng vẫn bình ổn.
Bây giờ, chúng ta hãy phóng chiếu mô thức gia đình hạch tâm lên địa bàn quốc gia để có được sự chuyển đổi từ hành chánh kim tự tháp lên hành chánh hạch tâm.
Xã hội hạch tâm chính là môi trường thích nghi trong việc tạo điều kiện để mỗi địa phương là một nguyên của quốc gia đa nguyên. Trong quốc gia đa nguyên, tất cả văn hóa địa phương (ngôn ngữ địa phương là linh hồn) đều được tự do vận động và phát triển, không có vấn đề ngôn ngữ đảng xâm thực ngôn ngữ địa phương.
Câu hỏi kế tiếp: Tất cả ngôn ngữ địa phương đều được tư do vận động và phát triển, như vậy, đâu là con đường tiến đến thống nhất ngôn ngữ Việt Nam? Thưa rằng Bạn hãy hình dung ngôn ngữ như một guồng máy, mỗi ngôn ngữ địa phương là một cơ phận của guồng máy ngôn ngữ kia. Những giao dịch trong guồng máy vừa kể đã đãi lọc các loại phương ngữ của quốc gia để cuối cùng sản sinh ra ngôn ngữ Việt Nam thống nhất. Cứ như vậy, phương ngữ tiếp tục giao thoa, tiếp tục đãi lọc lẫn nhau và tiếng Việt tiếp tục thống nhất trong sinh sinh hóa hóa. Đây chính là chân ý nghĩa của sinh ngữ trong ngôn ngữ.
Thống nhất ngôn ngữ phải là kết quả của quá trình đãi lọc các phương ngữ trên căn bản tôn trọng tính sinh ngữ của ngôn ngữ. Quan điểm này là sự phản kháng mạnh mẽ mọi hành động thống nhất ngôn ngữ bằng cách dùng “ngôn ngữ đảng” để xâm thực những phương ngữ khác trên toàn Việt Nam. Ngôn ngữ là linh hồn của văn hóa. Thống nhất ngôn ngữ nhưng vẫn bảo vệ được tính sinh ngữ của ngôn ngữ là phương pháp khoa học và thích nghi nhất trong công việc vừa xây dựng ngôn ngữ chung vừa giúp cho văn hóa liên tục phát triển trong phong phú, thông minh và sáng tạo.
Quần chúng sản sinh ra văn hóa. Văn hóa địa phương là cỗi gốc của văn hóa quốc gia. Văn hóa từ đảng ban bố xuống địa phương thông qua “đảng ngữ” là văn hóa phản xu thế sống, phản nhân văn.
Câu chuyện “đảng ngữ” xâm thực phương ngữ Việt Nam với hậu ý “đảng hóa văn hóa Viêt Nam” đã mở ra trong tâm trí người Việt hải ngoại nghĩa vụ phục hoạt văn hóa truyền thống của Tổ Tiên Việt.
Phục hoạt văn hóa Việt theo chỉ hướng nào? Thưa rằng: tất cả những gì phục vụ đời sống của con người, những gì thuận theo lòng người đều hàm chứa trong văn hóa Việt. Điều này đã giải thích tại sao nhạc vàng của miền Nam Việt Nam trước
1975 vẫn lừng lững phục sinh mặc cho mọi nỗ lực triệt để ngăn cấm của CSVN.
Xin được nhấn mạnh: ngay sau 30/04/1975 người Việt hải ngoại trên bước đường ly hương đã mang theo văn hóa Việt, đặc biệt là mang theo nhạc vàng. Sau thời gian ổn định đời sống trên đất khách, người Việt hải ngoại không ngừng tiếp tục sáng tác và phổ biến nhạc vàng, xem nhạc vàng như những bài kinh nhật tụng gói ghém tấm lòng thương nhớ đồng bào, thương nhớ quê hương… Khi tâm tình của nhạc vàng lên tới đỉnh điểm, khi nhạc vàng lan tỏa về tới Việt Nam theo tâm lý “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, nhạc vàng trở thành gạch nối lớn, gạch nối chặt chẽ giữa người Việt trong và ngoài nước. Từ đó nhạc vàng hiên ngang hồi sinh ngay trên quê Mẹ Việt Nam, bất chấp sự cấm cản nghiêm khắc của nhà cầm quyền Hà Nội.
Nương vào phương cách phục hoạt của nhạc vàng, người Việt hải ngoại hãy
thân mến ngồi xuống bên nhau, cùng nhau thảo luận về văn hóa truyền thống Việt. Nền tảng của văn hóa truyền thống Việt là ca dao, tục ngữ, truyện cổ tích dân gian… Trực tiếp ngắm nhìn dòng sống Việt, khảo cứu kho tàng văn chương bình dân, các tác giả Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Lý Đông A và nhiều nhà tư tưởng khác… đã hệ thống hóa, chi tiết hóa kho tàng văn chương kia để xây dựng thành tư tưởng truyền thống văn hóa Việt. Mang văn hóa này phổ vào bốn viên ngọc quý: văn, thi, nhạc, họa. Từ bốn viên ngọc vừa kể, văn hóa Việt Nam hải ngoại sẽ tràn về quê hương Việt một cách êm ái nhưng mạnh mẽ và rộng khắp.
Đi theo văn hóa truyền thống được phục hoạt, tự do dân chủ sẽ đến với Việt
Nam chậm rãi nhưng vững vàng đúng như hình ảnh nhạc vàng đã bừng bừng sống lại trên toàn cõi Quê Hương Việt.
Đỗ Thái Nhiên
BỨC ẢNH ĐẸP NHẤT CỦA SỰ CHẤP NHẬN…
Hình ảnh này được coi là một trong những bức ảnh đẹp nhất trong 10 năm qua, vì nó khiến người chụp rơi vào trạng thái….trầm cảm.
Câu chuyện xảy ra:
2 con báo cheetah này đã tấn công con linh dương vào lúc nó đang chơi đùa với con nhỏ.
Thực tế là con linh dương có cơ hội trốn thoát. Khoảng cách và lối thoát cho mạng sống là có lợi cho bản thân nó. Nhưng nó quyết định đầu hàng 2 con báo hoa mai theo cách này.
Tại sao???
Để cho những đứa con nhỏ của nó có cơ hội trốn thoát … Bởi vì nếu nó rời đi trước, sẽ không có thời gian cho những đứa con nhỏ của nó trốn thoát.
Hình ảnh này là khoảnh khắc cuối cùng của linh dương mẹ, với cổ họng rơi vào hàm 2 con báo cheetah, khi nó nhìn lại để đảm bảo những đứa con nhỏ của mình thoát ra ngoài an toàn trước khi nó bị nuốt chửng.
Mẹ là người duy nhất trên thế giới này có thể hy sinh cuộc sống của mình cho bạn một cách vô hạn.
Lược dịch từ – Nature Merveilleuse
From: Tu-Phung
Lại cháy lớn ở Hà Nội, 14 người trong nhà trọ tử vong
24/05/2024
Vụ cháy xảy ra vào rạng sáng ngày 24/5 khi mọi người đang ngủ ở hai ngôi nhà nằm sâu 200 mét trong ngõ nhỏ số 119 phố Trung Kính, Quận Cầu Giấy
Thêm một vụ cháy thảm khốc nữa vừa xảy ra ở một khu dân cư ở Quận Cầu Giấy, Hà Nội, khiến cho 14 người chết và 3 người bị thương, báo chí trong nước đưa tin, một lần nữa làm dấy lên quan ngại về những khu nhà trọ đông đúc, thiếu an toàn ở các thành phố lớn ở Việt Nam.
Vụ cháy xảy ra vào rạng sáng ngày 24/5 khi mọi người đang ngủ ở hai ngôi nhà nằm sâu 200 mét trong ngõ nhỏ số 119 phố Trung Kính, Quận Cầu Giấy, trang mạng VnExpress cho biết.
Trang mạng này cho biết căn nhà phát ra đám cháy là nhà ở đơn lẻ nhưng được chủ nhà mở dịch vụ cho thuê và sửa chữa xe máy điện, xe đạp điện ở tầng dưới. Bên cạnh căn nhà này là nhà trọ cho thuê cao 3 tầng với 12 phòng. Tờ Tuổi Trẻ cho biết gia đình gia chủ có 7 người và căn nhà trọ có 17 người đang thuê ở.
Giữa hai căn nhà là khoảng sân để xe máy, xe máy điện và xe đạp điện. Ngọn lửa bùng phát vào lúc 00h30 ‘từ khu vực để xe máy, xe đạp điện ở tầng 1 của chủ nhà, sau đó lan ra căn nhà trọ sát bên’, theo VnExpress.
Lực lượng cứu hỏa đã đến nơi ‘sau khoảng 10 phút’. Khi đó, các loại xe điện để trong sân ‘đã bị cháy trụi’ còn ‘khung thép, mái tôn sân trước đổ sập’ trong khi ngọn lửa đã bao trùm cả căn nhà trọ từ tầng 1 đến tầng 3 với khói đen khắp trên mái, cầu thang bộ và hàng lang ngôi nhà 3 tầng, trang mạng này tường thuật.
Đến gần 1:30 sáng, đám cháy được dập tắt và đến hơn 3h sáng, nhiều thi thể được bọc trong túi vải, đặt trên cáng đưa ra ngoài, theo Tuổi Trẻ.
Tờ báo này dẫn lời lãnh đạo Công an quận Cầu Giấy xác nhận có 14 người tử vong và 3 người bị thương đang được cấp cứu.
Lực lượng cứu hỏa đã phá khóa cổng chính, phá ô cửa sổ để vào trong căn nhà cháy và đã cứu được 7 người mắc kẹt, trong đó có 3 người bị thương, cũng theo Tuổi Trẻ.
Phó Chủ tịch Quốc hội Trần Quang Phương, phó Thủ tướng Trần Hồng Hà, Thứ trưởng Công an Trần Quốc Tỏ, người tạm quyền điều hành Bộ Công an, Thứ trưởng Công an Nguyễn Văn Long, Bí thư Hà Nội Đinh Tiến Dũng, Chủ tịch Hà Nội Trần Sỹ Thanh đã đến hiện trường vụ cháy để chỉ đạo công tác cứu hộ, báo chí trong nước cho biết.
Hiện Công an Hà Nội đang ‘khẩn trương điều tra nguyên nhân vụ cháy’ để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật, theo Tuổi Trẻ.
Đây là vụ cháy thảm khốc thứ hai ở Hà Nội chỉ trong vòng chưa tới một năm, sau vụ cháy hồi tháng 9 năm ngoái ở một chung cư tư nhân ở phố Khương Hạ, quận Thanh Xuân, khiến 56 người thiệt mạng.
Vụ cháy ở Thanh Xuân xuất phát từ tầng hầm để xe của chung cư, nơi có nhiều xe đạp điện, xe máy điện được sạc qua đêm. Vụ cháy này sau đó dẫn đến thái độ kỳ thị đối với loại hình xe điện ở các nơi cho thuê trọ mặc dù nguyên nhân chính thức được công an công bố là ‘chập mạch đường dây dẫn điện của bình ắc quy thuộc phần đầu xe máy tay ga (chạy xăng)’, theo tìm hiểu của VOA.
Vụ cháy cũng đặt ra vấn đề về tính hợp pháp và sự an toàn của loại hình chung cư mini và nhà trọ tư nhân do các chủ nhà xây lên để cho thuê trọ – nơi những người dân thu nhập thấp sống chen chúc trong những hẻm nhỏ, đông dân cư ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh.

Vài suy nghĩ nhân lễ tốt nghiệp trung học “high school” của cháu nội.
Tác giả: Phùng Văn Phụng
Trường Alief Kerr High School-Class năm 2024 làm lễ tốt nghiệp ngày 23 tháng 05 năm 2024 vừa qua tôi thấy: mười cháu đứng đầu (Top 10) của trường này, chín (9) cháu là người Việt Nam.
Tôi thật không ngờ các cháu người Việt Nam rất giỏi, đã làm hãnh diện cho cha mẹ, ông bà còn làm hãnh diện cho người Việt Nam.
Trường Alief Kerr high school, là trường trung học dành cho các em học sinh học khá của các trường khác qui tụ về đây. Học sinh “Top Ten” của trường giỏi là những cháu thật sự học giỏi. Ở nuớc Mỹ này không có trường hợp chạy chọt, lo lót để vào trường giỏi, lo lót để có tên trong “Top Ten” này.
Vì sao vậy? Vì các cháu còn phải học 4 năm nữa ở Đại Học và các cháu chọn ngành học ưa thích để còn ra đời làm việc, kiếm sống. Trường Đại học rất nhiều, ngành nghề học cũng không thiếu, các em có thể chọn học ngành nào, trường nào mà các em thích và cũng tùy theo khả năng tài chánh của gia đình các em.
Sau ngày 30 tháng 04 năm 1975, tất cả công chức, quân nhân chế độ cũ có trình độ đều bị đi tù dài hạn – người ở tù lâu nhất là 17 năm – Những người giỏi, ưu tú của miền Nam đa số đều tìm cách vượt biên ra nước ngoài, nhất là đến Mỹ để sinh sống.
Những người ưu tú bị bạc đãi không được trọng dụng, bị nghi ngờ, nên họ tìm cách ra nước ngoài để được tự do làm việc, sinh sống.
Con cháu của họ cũng được hưởng hoàn cảnh tự do đó, được học miễn phí ở các trường tiểu học và trung học, được xe đưa rước miễn phí từ nhà đến trường.
Tinh thần ham học hỏi, “gen” ưu tú, di truyền của ông bà, cha mẹ đã thúc đẩy các cháu chịu khó học tập. Hơn nữa chế độ lương bỗng đãi ngộ xứng đáng cho các em trong tương lai đã thúc đẩy các em chịu khó hoc tập.
Tôi bị tù gần 8 năm ở các miền rừng núi, chỉ nghe tiếng chim “trói cô bắt cột” trong các thung lũng âm u ở miền Bắc Lào Cai, Vĩnh Phú, Hà Nam Ninh. Bị bỏ đói triền miên.
Được thả về đầu năm 1983 không còn đói nữa nhưng tôi đã bị mất tự do. Lúc nào cũng sợ bị bắt lại bất cứ vì lý do gì? Đang làm ăn buôn bán cũng sống được, nhưng tôi phải ra đi với hai bàn tay trắng, để bắt đầu lại cuộc đời mới mà lúc đó tôi cũng không hình dung được, cuộc đời mình sẽ ra sao?
Cũng như Abraham ngày xưa, Chúa bảo bỏ tất cả mà ra đi, tôi cũng bỏ tất cả mà ra đi.
Cuối cùng rồi tôi và gia đình được sống tự do, không sợ bị bắt bớ lại, được hưởng sự bình an trong ba mươi năm qua ở vùng đất mới.
Tạ ơn Chúa, cám ơn bà con, bạn bè đã giúp đỡ tôi vượt qua những khó khăn ban đầu khi đến Mỹ.
Phùng Văn Phụng
Rộ tin Lê Thanh Hải ‘vô lò’
May 24, 2024
Hiếu Chân/Người Việt
Sau khi tin tức về đấu trường đẫm máu ở trung tâm đầu não chính trị Ba Đình tạm lắng, ai lên ai xuống đã tạm thời yên chỗ, cỗ máy tin đồn ở Việt Nam chuyển sang tập trung vào số phận của ông Lê Thanh Hải, tục danh Hai Nhựt, kẻ được coi là “hung thần” của Sài Gòn.
Ông Lê Thanh Hải, người vừa bị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN cách tất cả chức vụ trong đảng hôm 16 Tháng Năm. Trước đó, ông Hải bị Bộ Chính Trị cách chức bí thư Thành Ủy ở Sài Gòn nhiệm kỳ 2010-2015. (Hình minh họa: Hoang Dinh Nam/AFP via Getty Images)
Có thể nói mà không sợ sai rằng, trong bầy sâu lúc nhúc được gọi là ban lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) thì ông Lê Thanh Hải là con “sâu chúa” mà người dân muốn diệt nhất, dù ông chưa phải là kẻ có quyền thế lớn nhất. Chính vì vậy, tin đồn ông Lê Thanh Hải bị bắt, truy tố và bị giam – được đón nhận và chia sẻ rầm rộ trên các mạng xã hội.
Tin đồn ở Việt Nam gần đây liên quan tới các sự kiện chính trị ở cấp cao thường khá chính xác, về sau đều được các cơ quan công quyền xác nhận.
***
Ông Lê Thanh Hải, 74 tuổi, từng là ủy viên Bộ Chính Trị đảng CSVN khóa 10 và 11, bí thư Thành Ủy ở Sài Gòn hai nhiệm kỳ, từ 2005 đến 2015. Trước đó ông ta đã là chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố từ năm 2001. Trong hơn 15 năm làm mưa làm gió ở Sài Gòn, ông Lê Thanh Hải đã gây ra vô số tội ác qua các thủ đoạn lập vây cánh, hình thành phe nhóm chính trị, cướp đất, mua quan bán chức, trở thành “lãnh chúa thành Hồ,” một trùm mafia máu lạnh hàng đầu Việt Nam.
Tội ác lớn nhất của ông Hải có lẽ là vụ cướp đất ở Thủ Thiêm, Quận 2, nay là thành phố Thủ Đức. Cùng với đám tay chân do ông ta dựng lên như Tất Thành Cang, Đào Thị Hương Lan, ông Lê Thanh Hải đã cướp 160 hécta đất tái định cư nằm ở địa bàn ba phường An Phú, An Khánh và Bình Khánh “liền kề” trung tâm khu đô thị mới Thủ Thiêm. Rồi ông ta phân lô, giao cho các đại gia kinh doanh bất động sản trục lợi, đồng thời thu hồi đất tràn lan của những gia đình bên ngoài dự án như khu Nam Rạch Chiếc, khu Thạnh Mỹ Lợi đẩy hàng ngàn gia đình vào cảnh màn trời chiếu đất.
Máu người dân đã đổ xuống, oan khiên ngút trời xanh, nỗi đau thương chất chồng ở bán đảo Thủ Thiêm. Công cuộc khiếu nại của người dân oan mất đất ở Thủ Thiêm kéo dài đã hơn một phần tư thế kỷ, từ Sài Gòn ra Hà Nội, nhưng nhà cầm quyền Cộng Sản vẫn ra sức bao che cho băng đảng tội phạm Lê Thanh Hải, né tránh mọi yêu cầu bồi thường chính đáng của người dân.
Ở trung tâm Sài Gòn, ông Lê Thanh Hải câu kết với các ông bà trùm bất động sản như Trương Mỹ Lan, Phan Văn Anh Vũ (tự Vũ “Nhôm”), Lê Thị Thanh Thúy, Dương Thị Bạch Diệp, các công ty địa ốc của Singapore, Hồng Kông… biến những mảnh đất kim cương ở Quận 1, Quận 3 thành những cao ốc thương mại và văn phòng, chia chác cho nhau những mối lợi hàng trăm ngàn tỷ đồng nhưng làm ngân sách quốc gia bị thất thoát trầm trọng. Chỉ riêng vụ Trương Mỹ Lan thâu tóm đất đai ở trung tâm Sài Gòn, vai trò của ông Lê Thanh Hải đến đâu thì phiên toà sơ thẩm vừa qua vẫn chưa làm rõ được.
Để thực hiện những thủ đoạn đó, ông Lê Thanh Hải sắm vai “bố già” điều khiển đám đàn em tác oai tác quái, trong đó có nhiều nhân vật hoặc đã bị xử lý và tù tội như các cựu phó bí thư, phó chủ tịch thành phố như Tất Thành Cang, Nguyễn Hữu Tín, Nguyễn Thành Tài hoặc mới vừa bị mất chức như Võ Văn Thưởng, cựu chủ tịch nước… Riêng bộ sậu chóp bu của băng đảng này, gồm ông Lê Thanh Hải, hai cựu chủ tịch thành phố Lê Hoàng Quân và Nguyễn Thành Phong, vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
***
Dưới áp lực của công luận, Tháng Ba, 2020, Ban Chấp Hành (BCH) Trung Ương Đảng CSVN quyết định kỷ luật ông Lê Thanh Hải và các tổ chức, cá nhân liên quan trong thực hiện dự án đầu tư Khu Đô Thị Mới Thủ Thiêm. Sai phạm của băng nhóm này được cho là gây hậu quả rất nghiêm trọng, làm thiệt hại lớn tiền và tài sản của nhà nước, ảnh hưởng xấu đến phát triển kinh tế – xã hội và đời sống của một bộ phận nhân dân, gây bất bình trong xã hội.
Tuy vậy, công cuộc chống tham nhũng “không có vùng cấm,” hay cái lò tôn “đốt cả củi khô lẫn củi tươi” của ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư, đã không dám mạnh tay với băng đảng mafia ở Sài Gòn. Ông Lê Thanh Hải chỉ bị cách chức “nguyên” bí thư Thành Ủy giai đoạn 2010-2015 do ông ta phải chịu trách nhiệm về những vi phạm trong lãnh đạo, chỉ đạo đầu tư Khu Đô Thị Mới Thủ Thiêm. Cách các chức vụ đã đảm nhiệm trong quá khứ là điều quái gở từ cổ chí kim, là một sản phẩm kỳ quặc của ông Trọng; nó cho thấy sự bế tắc, bất lực của chiến dịch chống tham nhũng “đánh chuột nhưng không để vỡ bình” của ông Trọng và đảng của ông ta.
Ở đây, nên lưu ý một “quy trình” trong tổ chức kỷ luật của đảng CSVN: Do ông Lê Thanh Hải đã là ủy viên Bộ Chính Trị nên thân phận của ông ta do Ban Bí Thư của đảng quản lý. Theo một nghị quyết bí mật số 5 của Bộ Chính Trị, các đảng viên cao cấp do Ban Bí Thư quản lý thì không bị cơ quan công lực bắt giữ hay truy tố trước khi được ban này chấp thuận – hiểu nôm na là những đảng viên như vậy được đứng trên và đứng ngoài quy trình tố tụng, điều tra, xét xử thông thường.
Theo quy trình đó, Tháng Ba, 2020, ông Lê Thanh Hải bị cách chức “nguyên” bí thư Thành Ủy giai đoạn 2010-2015, nhưng ông ta vẫn còn là “nguyên” bí thư Thành Ủy giai đoạn 2005-2010 cho nên ông ta vẫn là đảng viên cao cấp do Ban Bí Thư quản lý mà guồng máy công an của Tướng Tô Lâm chưa thể đụng tới.
Dư luận đồn rằng, tại thời điểm đó, đảng CSVN không thể mạnh tay với ông Lê Thanh Hải do ông ta còn có “ô dù” bảo kê của ông Võ Văn Thưởng – một đàn em thân tín mà ông Hải đã nuôi dưỡng và đưa lên vị trí ủy viên Bộ Chính Trị, chủ tịch nước Việt Nam.
Cũng có người lật lại nguồn gốc gia tộc của ông Lê Thanh Hải – tổ tiên là người Hoa, mang họ Lã, chạy sang Việt Nam tá túc dưới thời Chúa Nguyễn ở Đàng Trong – cũng như mối quan hệ thân thiết của ông Hải với những doanh nhân, quan chức, đại gia người Việt gốc Hoa ở Sài Gòn như bà Trương Mỹ Lan, để cho rằng ông Hải được sự che chở của Hoa Nam Tình Báo Cục của Trung Quốc nên ban lãnh đạo đảng CSVN ở Hà Nội không dám “mò dái ngựa.”
Bây giờ thì ông Võ Văn Thưởng đã mất ghế một cách nhục nhã, ông Lê Thanh Hải mất cái “ô dù” che chở nên bị xét kỷ luật. Chiều ngày 16 Tháng Năm vừa qua, hội nghị Trung Ương Đảng CSVN lần thứ 9 khóa 13 đã quyết định “cách tất cả các chức vụ trong đảng” của Lê Thanh Hải, các ông Lê Hoàng Quân và Nguyễn Thành Phong chỉ bị kỷ luật cảnh cáo ngay tại hội nghị, lý do là cả ba người này phải chịu trách nhiệm các vi phạm liên quan tập đoàn Vạn Thịnh Phát và công ty cổ phần Tiến Bộ Quốc Tế (AIC). Một bản tin trên báo Người Việt nhận định: “Như vậy, có thể sau khi bị kỷ luật, ông Hải có thể bị khai trừ đảng rồi truy tố, lãnh án tù” đúng theo quy trình xử lý kỷ luật của đảng CSVN. Không ai ngờ rằng các diễn biến đó xảy ra nhanh như hiện nay.
Có thể quyết định hôm 16 Tháng Năm “cách tất cả các chức vụ trong đảng” của ông Lê Thanh Hải, biến ông ta thành một đảng viên thường, là căn cứ pháp lý để đảng CSVN tiếp tục các bước trừng phạt tiếp theo đối với “sâu chúa thành Hồ,” xoa dịu nỗi bất mãn khủng khiếp của các tầng lớp nhân dân.
Lưới trời lồng lộng, tay trùm khét tiếng Lê Thanh Hải – Hai Nhựt rồi có lúc phải trả giá cho tội ác của mình đúng như sự mong mỏi của người dân Sài Gòn và cả nước. (Hiếu Chân) [qd]
Con lượm nghêu biển Pismo, mẹ bị phạt $88,000
May 24, 2024
PISMO BEACH, California (NV) – Một người phụ nữ ở California bị phạt hơn $88,000 sau khi con của bà lượm về hàng chục con nghêu từ một bãi biển.
Cuối năm ngoái, Charlotte Russ và gia đình bà từ Fresno đi Pismo Beach chơi.
Russ nói với Đài KFSN rằng con của bà lượm những vật mà chúng tưởng là vỏ sò – con số chính xác là 72 – nhưng đó lại là những con nghêu Pismo.
Nghêu trên biển (Hình minh họa: Jonas Thomann/Pexels)
Luật California bảo vệ loài nghêu này. Muốn thu hoạch, người bắt nghêu phải có giấy phép đánh cá có hiệu lực và một dụng cụ đo đạc chuẩn xác để đo xem nghêu Pismo có đủ độ dài 4 inch rưỡi hay không thì mới được bắt.
Nghêu nào nhỏ hơn kích thước nêu trên phải được chôn trở lại dưới cát, nơi vừa đào lên. Mỗi người chỉ được bắt 10 con nghêu Pismo ở những thời điểm nhất định trong ngày.
Russ nhận được giấy phạt ngày hôm đó. Về nhà, bà nhận thư thông báo mức phạt là hơn $88,000.
May thay, sau khi giải thích cho quan tòa đầu đuôi câu chuyện lầm lỡ, án phạt giảm còn $500.
Nay thì bà xem như là một câu chuyện vui trong đời sống, thậm chí còn xăm hình một con nghêu để nhớ về vụ này.
Giới chức Sở Bảo Vệ Cá và Động Vật Hoang Dã ở California cho biết, nhận dạng một con nghêu còn sống với một cái vỏ sò rỗng có thể khó biết.
Nếu cả hai mảnh của vỏ còn liền lạc với nhau thì đó là con nghêu còn sống, giới chức khuyên đừng nên động vào. Nếu vỏ đã bể, thì an toàn hơn để lượm về.
Russ nói rằng quả thật đây là một bài học cho cả nhà, và bây giờ thì họ biết sự khác biệt rồi. (TTHN)
40 nạn nhân trong chuyến bay Singapore Airlines có bé 2 tuổi
May 23, 2024
BANGKOK, Thái Lan (NV) – Một đứa bé hai tuổi nằm trong số những người đang điều trị tại Bangkok sau khi chuyến bay của Singapore Airlines từ London gặp phải dòng đối lưu (turbulence), lắc mạnh, giới chức bệnh viện cho biết, theo Đài BBC.
Giám đốc Bệnh Viện Samitivej Srinakarin cho biết 40 người vẫn đang nằm viện trong thông cáo cập nhật tình trạng thương tích, trong đó một nửa hành khách cần được chăm sóc đặc biệt và phần lớn bị chấn thương cột sống.
Có một người được ra viện, giám đốc bệnh viện, Adinun Kittiratanapaibool cho biết.
Máy bay Singapore Airlines Boeing 777-300ER từ London hạ cánh khẩn cấp ở Bangkok sau khi gặp phải dòng đối lưu có tác động mạnh khiến 40 người bị thương, 1 người thiệt mạng hôm 22 Tháng Năm, 2024 (Hình: LILLIAN SUWANRUMPHA/AFP/Getty Images)
Chuyến bay SQ321 của Singapore Airlines từ London tới Singapore hôm Thứ Ba, 21 Tháng Năm rơi vào dòng đối lưu có lực tác động rất mạnh, làm ông Geoff Kitchen, 73 tuổi người Anh, qua đời, đồng thời làm hàng chục người khác bị thương.
Người ta tin rằng ông Kitchen chết do lên cơn đau tim.
Trong số 41 người – gồm có những người đang nằm viện cùng một người được ra viện – có 22 trường hợp chấn thương cột sống và tủy sống, sáu trường hợp chấn thương sọ não và 13 trường hợp mắc bệnh liên quan tới cơ bắp và mô mềm.
Có mười bảy người được phẫu thuật tại bệnh viện, trong đó có chín người bị chấn thương cột sống, Bác Sĩ Adinun cho biết.
Ông cho biết đứa bé hai tuổi đang được điều trị thương tích do chấn động.
Trong số những người đang nằm bệnh viện, có 10 người Anh Quốc, chín người Úc, bảy người Mã Lai và bốn người Philippines.
Bệnh nhân lớn tuổi nhất là 83 tuổi, Bác Sĩ Adinun cho biết.
Phi cơ Boeing 777-300, chở 211 hành khách cùng 18 thành viên phi hành đoàn, phải đương đầu với hiện tượng dòng đối lưu có lực tác động nghiêm trọng trên vùng biển Ấn Độ Dương hôm Thứ Ba.
Các hành khách trên chuyến bay nói với BBC rằng họ cảm thấy phi cơ đột ngột chúi xuống và nhìn thấy những người không cài dây an toàn “văng thẳng lên nóc phi cơ.”
Chuyến bay buộc phải hạ cánh khẩn cấp tại Bangkok.
Một phi cơ cứu hộ chở hành khách và các thành viên phi hành đoàn không bị thương tới Singapore trong sáng Thứ Tư.
Tổng Giám Đốc Singapore Airlines Goh Choon Phong tạ lỗi và “xin những người gặp nạn lượng thứ” do “tình trạng đối lưu nghiêm trọng xảy ra không lường trước.”
Thủ Tướng Singapore Lawrence Wong, nhà lãnh đạo nhậm chức được một tuần thì tai nạn xảy ra, hứa hẹn “điều tra kỹ lưỡng” vụ hạ cánh khẩn cấp. (TTHN)
Đi tu trong thời đại internet – Thái Hạo
Thái Hạo
Chiều qua, trong một clip, khi đang đi, ông Minh Tuệ cùng những người cạo đầu và mặc áo giống ông đột ngột rẽ xuống chân cầu, lội qua một con suối và đi thẳng vào trong núi, bỏ lại đoàn người ngơ ngác đứng từ trên nhìn xuống. Chắc ông muốn “cắt đuôi” cái đám đông ấy, và ông đã ngủ lại trong núi. Sáng nay, từ trong núi ấy đi ra, lại cảnh tượng cũ, họ đã tràn xuống lòng suối và đứng kín hai bên, ai cũng lăm lăm điện thoại trên tay, chỉa vào ông và chào hỏi, lạy lục không ngớt.
Đến giờ nghỉ trưa nay (20.5), trong đám đông đi theo đã xảy ra xô đẩy và to tiếng giữa những người quay phim và những người tự gọi là “hộ pháp”, ông Minh Tuệ đã phải dừng lại, kêu tất cả những Youtuber, Tiktoker và người dân đến bên cạnh và nói một cách đanh thép: “Người tu cũng có công việc riêng của họ, họ ngồi thiền, họ tu hành, họ làm việc riêng tư chứ đâu làm thế này…, đâu phải diễn viên điện ảnh đâu, không phải Hollywood, không phải chiếu phim. Nên là mình về, công việc của mình. Không ai ₫i theo nữa. Con nói rồi, con nói như thế đấy!”. Sau đó, ông lại cùng những người đồng tu tiếp tục rẽ vào trong một ngọn núi, nghỉ trưa và “chạy trốn” đám đông này.
Đến giờ bộ hành đầu giờ chiều sau khi đã nghỉ trưa, đám người vẫn đứng bên ngoài chực chờ, ai cũng điện thoại trên tay. Ngóng mãi không thấy, bất chợt một người đồng tu từ trong núi đi ra, nói với các Youtuber, Tiktoker và người dân đang vây lấy khu vực ấy rằng, Thầy Minh Tuệ sẽ ẩn tu và không ra ngoài nữa nếu mọi người vẫn tiếp tục quay và đi theo. Người này còn nói, nếu vẫn quay mà chưa được sự cho phép thì họ sẽ nhờ công an can thiệp. Đến đây đã thấy sự bế tắc thật sự.
Vạn bất đắc dĩ phải nhờ đến công an thì ta hiểu rằng những người tu này không còn cách nào khác. Và họ không sai, vì việc sử dụng hình ảnh cá nhân của người khác nếu chưa được sự cho phép của đương sự là vi phạm pháp luật. Nhưng dù gì, nếu phải dùng đến cách ấy thì cũng coi như một sự tồi tệ. Tôi không rõ suốt từ đầu chiều đến giờ những người tu kia đã đi ra chưa hay vẫn còn “trốn” trong núi.
Cách đây gần 20 ngày khi ông Minh Tuệ đi qua Thanh Hóa, trong bài viết của mình tôi đã nói rằng, “tôi đoán ông Minh Tuệ sẽ sớm phải chọn một con đường khác, ví dụ như ẩn tu”. Bởi vì từ đây trở đi ông không thể tiếp tục bộ hành được nữa. Nếu ông có ẩn đi khoảng vài tháng hay vài năm, nhưng chỉ cần xuất hiện trở lại thì lập tức sẽ bị bu kín như cũ, thậm chí còn khủng khiếp hơn.
Cái kiếp nạn này, nói rằng do internet gây ra thì cũng đúng, nhưng cũng là oan. Internet nằm trong tay con người có ý thức sẽ khác. Suốt từ bài viết đầu tiên về “hiện tượng Minh Tuệ” đến bây giờ, tôi đã luôn nhắc và “kêu gọi” một cách tha thiết rằng mọi người nên giữ cho ông Minh Tuệ quyền riêng tư và sự thanh tu; kính trọng thì chỉ nên học ông mà sống chứ không phải là rồng rắn đi theo. Tuy nhiên, theo quan sát, đến thời điểm này hầu như tình hình không những không có gì thay đổi mà còn tồi tệ hơn (chỉ trừ một quãng ngắn nào đó khi ông đi qua Hà Tĩnh là có ổn hơn một chút). Thậm chí có những người tỏ ra khó chịu với những lo lắng và nhắc nhở của tôi. Không những thế, một giảng viên đại học ở Vinh đi theo, quay, rộn ràng, và về viết tút nói rằng “ai quay cứ quay, ai đi theo cứ đi theo”. Ngao ngán.
Theo tôi, từ nay ông Minh Tuệ có lẽ không thể đi bộ như trước được nữa. Rất có thể mọi thứ sẽ phải chấm dứt từ đây. Tiếc thay.
Và tôi cũng thôi, không muốn “nhắc nhau” gì nữa, vì quá nản rồi. Nếu còn viết gì có liên quan đến ông Minh Tuệ thì chỉ là chia sẻ về đạo Phật nói chung mà thôi.
Thái Hạo
CSVN sợ sư Thích Minh Tuệ nên ra văn bản ‘cảnh báo’ người dân
May 17, 2024
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Trong hai ngày liên tiếp, Giáo Hội Phật Giáo CSVN và Ban Tôn Giáo Chính Phủ phát đi văn bản “cảnh báo” người dân về nhà sư Thích Minh Tuệ.
Từ vài tháng qua, nhà sư Thích Minh Tuệ trở thành “hiện tượng,” được đông đảo người dân mến mộ vì cách ông thực hành “hạnh đầu đà” (tu khổ hạnh để tôi luyện thân tâm) hoàn toàn đối lập với các “sư quốc doanh” như Thích Thanh Quyết, Thích Trúc Thái Minh, Thích Chân Quang…
Nhà sư Thích Minh Tuệ chia sẻ về hành trình đi bộ suốt sáu năm qua. (Hình: Đức Hùng/VNExpress)
Theo báo Người Lao Động hôm 17 Tháng Năm, văn bản của Ban Tôn Giáo Chính Phủ đề nghị chính quyền các địa phương “quan tâm,” bằng cách khi ông Minh Tuệ đi ngang qua địa bàn thì “không để xảy ra tình trạng tập trung đông người, gây cản trở và ảnh hưởng an toàn giao thông, gây phức tạp về an ninh trật tự, đặc biệt không để các thế lực xấu lợi dụng, xúi giục, lôi kéo gây mất đoàn kết tôn giáo và vi phạm pháp luật.”
Cơ quan nêu trên cũng nhấn mạnh việc chính quyền “định hướng dư luận, không để các đối tượng thiếu thiện chí có cơ hội lợi dụng tuyên truyền, kích động gây mất ổn định xã hội.”
Một ngày trước, Giáo Hội Phật Giáo CSVN bình luận rằng việc người dân cúng dường vật phẩm, đồ ăn cho nhà sư Thích Minh Tuệ “tạo ra nhiều hình ảnh, clip gây ra nhiều dư luận trái chiều làm ảnh hưởng đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam.”
Đáng lưu ý, tổ chức tôn giáo nêu trên cho rằng nhà sư Thích Minh Tuệ “không phải là tu sĩ Phật Giáo” và rằng ông này tên thật là Lê Anh Tú, 43 tuổi, quê huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Năm 1994, gia đình chuyển vào tỉnh Gia Lai sinh sống.
Ông Lê Anh Tú sau khi từ bỏ công việc đo đạc địa chính tại tỉnh Phú Yên đã thực hiện một vài chuyến đi bộ từ tỉnh Khánh Hòa ra các tỉnh phía Bắc và ngược lại.
Sau khi Giáo Hội Phật Giáo CSVN ra văn bản, báo Pháp Luật TP.HCM dẫn lời ông Hoàng Đình Chung, trưởng Phòng Nghiên Cứu Lý Luận Và Chính Sách Tôn Giáo, Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo, cho biết giáo hội chỉ nên lên tiếng khi người ta nhận nhầm ông ấy với một tu sĩ trong hệ thống mà giáo hội quản lý. Hoặc từ trường hợp này mà có người quay phim, chụp ảnh đưa ra thông điệp trái chiều mà ảnh hưởng đến dư luận xã hội mới cần lên tiếng.
“Miễn là người ta tin và tu hành theo Phật Giáo thì người ta có quyền của người ta, không nhất thiết có chứng nhận của Giáo Hội Phật Giáo thì ông ấy mới là tu sĩ Phật Giáo. Phật Giáo không phải của riêng ai, không phải của riêng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam,” Tiến Sĩ Chung bày tỏ.
Báo Pháp Luật TP.HCM viết: “Tiến Sĩ Chung cũng cho rằng bản thân ông Minh Tuệ phải chịu trách nhiệm về những việc làm của mình, chưa cần đến mức bên ngoài phải can thiệp sâu như thế. Thậm chí, ông ấy nhân thân thế nào, xuất phát thế nào đó là câu chuyện riêng tư và không được phép đem những việc đó để tấn công ông ấy với cuộc sống hiện tại.”
“Theo tôi, văn bản của giáo hội cần phải có nhìn nhận khách quan, giữ khoảng cách tốt hơn chút nữa. Những vấn đề liên quan đến dư luận, giáo hội phải liên tục giữ gìn và chấn chỉnh hình ảnh của tăng sĩ trong giáo hội của mình,” ông Chung được dẫn lời nói.
Nhà sư Thích Minh Tuệ. (Hình: Người Lao Động)
Hôm 17 Tháng Năm, báo VNExpress có bài viết về sư Thích Minh Tuệ, khi ông dừng chân nghỉ ngơi tại bãi đất trống ở xã Cẩm Thịnh, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Hàng trăm người đã vây quanh ông nghe trò chuyện. Khi nói chuyện, ông Tú luôn xưng là “con.”
“Ông Tú cho hay mình không phải là tu sĩ Phật Giáo, không tu tập và không là nhân sự của bất cứ ngôi chùa, cơ sở tự viện nào của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Những năm qua, ông chỉ nghe lời giảng của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, tập học tu hạnh đầu đà. Tu hạnh này có 13 pháp khổ hạnh, trong đó hạnh đầu đà là một trong những pháp môn cao nhất và kinh điển nhất của Phật pháp. Người tu hạnh đầu đà chấp nhận những khó khăn trong các vấn đề ăn, mặc, ở (mặc áo vá, khất thực, ngày ăn một bữa, không nhận tiền cúng dường, khước từ mọi tiện nghi…),” VNExpress viết.
Từ năm 2017 ông Tú bắt đầu đi bộ tới nhiều tỉnh thành. Đến nay, ông đã đặt chân đến gần như khắp mọi miền đất nước. “Hành trình của con là muốn bộ hành trọn đời. Mục đích không nhằm truyền tải điều gì, bởi mọi điều trong Phật pháp đã có Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dạy rồi. Con chỉ muốn thực hành những lời dạy của đức Phật, nhằm giúp hoàn thiện bản thân. Lúc đi bộ con luôn ước nguyện cho mọi người khi nào cũng được hạnh phúc, sống vui vẻ với gia đình,” ông Tú được trích lời nói.
Ông Tú chia sẻ, khi quyết định bỏ nhà, bỏ việc để bộ hành, bản thân ông đã suy nghĩ rất kỹ, sau đó mới xin phép cha mẹ lên đường.
“Vì quyết tâm theo khổ hạnh đầu đà nên quá trình đi bộ ông Tú luôn tự nhặt các tấm vải vứt ở bên đường hoặc trong thùng rác rồi may lại làm quần áo mặc, ai đó cố tình vứt cho ông sẽ không nhận. Mỗi ngày ông chỉ ăn một bữa. Khi đi trên đường, nếu gặp người có tâm, có duyên gửi cơm chay hoặc nước thì ông dùng vừa đủ. Qua các con sông, suối ông dừng lại tắm rửa. Buổi tối, ông thường nghỉ ngơi bên đường, những lúc muốn đi vệ sinh thì ghé vào các cây xăng,” báo VNExpress kể.
Suốt quãng đường ông đi, có nhiều người mang áo giống nhà sư đi theo, nhưng “ông Tú nói họ không phải đệ tử của mình, nhưng nếu ai muốn đi cùng thì cũng không cản. Thỉnh thoảng nghỉ ngơi trò chuyện, ông luôn khuyên họ nhớ xin phép gia đình, nếu khi nào cảm thấy không muốn tiếp tục hành trình thì có thể trở về nhà.”
“Còn nếu ai đó phát tờ rơi hay nhận tiền bạc rồi nói con chung với họ là không đúng. Đồ đạc con tự mang, không cần những người đi cùng bảo vệ hay nhận tiền thay. Họ nhận thì họ tự chịu, ai làm tự nhận lấy hậu quả và bị xử lý,” báo VNExpress thuật lời ông Tú nói.
Phản hồi việc Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam khẳng định ông Tú không phải là tu sĩ Phật Giáo, ông Tú nói từng đi tu, nhưng chưa có duyên ở chùa và “từ lâu nay ông chưa từng nhận là tu sĩ và bản thân cũng ‘cảm thấy chưa xứng đáng làm tu sĩ bởi đạo đức của mình chưa đạt đến cảnh giới đó,’” theo báo VNExpress.
Dù không liên lạc với gia đình suốt sáu năm qua vì không dùng điện thoại, mạng xã hội, song ông Tú chia sẻ lúc nào cũng nhớ tới công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ.
Đám đông đi theo chân nhà sư Thích Minh Tuệ tại mỗi nơi mà ông đi qua. (Hình: VNExpress)
Từ xã Ia Tô, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai, ông Lê Xuân, 84 tuổi, cha của ông Tú, chia sẻ với VNExpress cho biết, gia đình có bốn người con, Lê Anh Tú là con thứ hai, học hết phổ thông thì đi nghĩa vụ. Khi xuất ngũ, Tú chuyển sang học trung cấp rồi theo người bạn về Phú Yên làm đo đạc địa chính cho một công ty tư nhân.
Đến năm 2015, Tú bất ngờ trở về nhà xin cha mẹ xuất gia để “giải thoát.” Sau một đêm suy nghĩ, vợ chồng ông Xuân đồng ý cho con đi tu. Và từ đó đến nay, gia đình không còn liên lạc với con nữa.
Mấy hôm trước người trong làng cho xem các video gây chú ý trên mạng, ông Xuân mới nhận ra con mình.
“Vợ chồng thấy con ăn uống kham khổ, gầy, đen cũng thương, nhưng cái nghiệp cháu vậy thì gia đình luôn ủng hộ. Mong con chân cứng đá mềm, không ham mê tiền bạc, vật chất và tu thành chính quả,” ông Xuân nói.
Trong khi đó, mạng xã hội dấy lên nhiều chỉ trích việc Giáo Hội Phật Giáo CSVN và Ban Tôn Giáo Chính Phủ độc quyền công nhận tu sĩ Phật Giáo là những người tu tập tại các chùa do chính quyền quản lý.
Facebooker Thành Nguyễn, nhà hoạt động, bình luận trên trang cá nhân: “Công văn của Giáo Hội Phật Giáo CSVN về sư Thích Minh Tuệ thể hiện bản chất bị chính trị hóa tổ chức này, nó đi ngược với tinh thần độc lập của một tổ chức xã hội dân sự và tinh thần dung hòa của nhà Phật. Qua đây, ta có thể hiểu hơn thế nào là tính chất toàn trị của chế độ hiện hành, đây là điểm khác biệt của nước mình [Việt Nam] so với các nước trong khu vực Đông Nam Á.”
Ông Thành dự báo hiện tượng sư Thích Minh Tuệ “sẽ bị dìm xuống trong thời gian tới,” và công văn của Giáo Hội Phật Giáo CSVN “mới chỉ là phát súng đầu tiên.” (N.H.K) [qd]














