Khi chưa phân biệt được giả thật thì vẫn còn bị sản nó lừa đều.

Image may contain: 2 people, text

Hoa Kim Ngo is with Hoàng Bùi and 7 others.

???
Không ít người đã đang và từng đã hy vọng Nguyễn Tấn Dũng sẽ là người làm “cách mạng” ….

Hãy nhìn xem: Những dự án Bauxite, Formosa, Vinasine, Vinaline quả đấm thép do Nguyễn tấn Dũng ký và nhiều dự án nữa đã làm gì cho nền kinh tế nước nhà?

Ngân, Huệ, Phúc và Chính là tay chân của ai khi năm 2013 thời Nguyễn Tấn Dũng đã đi hội thảo và “đàm phán” về 3 đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc? Con trai Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Nghị là người đầu tiên yêu cầu cho Phú Quốc thành một Đặc Khu Kinh tế khi về làm lãnh đạo huyện đảo này. Phải chăng đó là sự chia phần để NTD về làm “người tử tế” ?

Vừa qua trong lúc Dân rầm rộ xuống đường phản đối luật Đặc Khu KT và ANM thì bỗng dưng có một văn bản có ký tên và đóng dấu treo của NTD kêu gọi ủng hộ Nhân dân…???!!! Khi ông ta chả còn chức quyền thì dấu này ở đâu ra ? Ký với tư cách gì mà đóng dấu??? Vậy mà có người tin và văn bản được share tíu tít.

Khi chưa phân biệt được giả thật thì vẫn còn bị sản nó lừa đều.
CÒN NÓI NTD CÓ CÔNG… LÀM SUY SỤP NỀN KINH TẾ VN THÌ ĐÚNG 😁
Sương Quỳnh

* Hình chôm trên net.

Đất nước này sẽ đi về đâu

No automatic alt text available.
Image may contain: text
No automatic alt text available.

Nguyen Lan ThangFollow

Đọc mãi không hết chuyện xảy ra ở Sài Gòn sáng 17/6/2018… đây là một tình huống có thật của một người phụ nữ có em trai làm rất to ngoài BCA, status đã bị xoá do sức ép nào đó thì các vị tự hiểu… share đi cho nhiều người biết đất nước sẽ đi về đâu, nếu không thay đổi thể chế độc tài man rợ này!

Anh Trịnh Toàn 

hung shared a post.
7 hrs

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting
Image may contain: 5 people, people smiling, people walking, crowd and outdoor
Image may contain: 1 person, indoor
Nguyễn Ngọc Lụa is with Nguyen Thanh Loan.

Anh Trịnh Toàn 

8h ngày 17/6 Công an bắt đầu đàn áp và đưa hàng trăm người về Tao Đàn, trong đó có vợ chồng anh Trịnh Toàn, mình đứng đó nhìn thấy cảnh công an cãi vã để được sở hữu đánh đập anh. Bọn chúng lấy nón bảo hiểm cầm trên tay phang luôn vào đầu anh.

Những cái tát vào mặt vào đầu và những cú đấm đá liên tục trút lên anh Trịnh Toàn khiến anh ngất xỉu. Chị Loan – vợ anh, gào lên chạy đến bên anh thì cũng bị đấm đá vô người. Họ lôi anh vô một cái phòng. Những tiếng kêu trong phòng như xé ruột gan những anh chị em bị bắt khác: “công an đánh tôi, cứu tôi với, cứu tôi với” Và rồi anh tiếp tục xỉu, chúng buộc phải đưa anh đến bệnh viện

Chị Loan cho biết lúc công an đưa đến bệnh viện Sài Gòn , quận 1 thì anh mê man bất tỉnh. Theo bác sĩ bệnh viện cho biết ngoài tràn dịch màn não anh còn bị đa chấn thương : gan, thận, bao tử, phổi do bị đánh đá rất nhiều vào bụng, lưng. Có thể sẽ chuyển viện khác để tiếp tục điều trị dài lâu.

Những gì không làm ta gục ngã, sẽ làm ta mạnh mẽ hơn. Bạo lực sẽ kết thúc khi những vết thương không làm ta gục ngã . Họ muốn ta sợ hãi khi gây ra vô vàng những vết thương, nhưng ta không chọn điều họ muốn, chỉ có như vậy bạo quyền mới kết thúc được.

Chính sự quan tâm, giúp đỡ của mọi nguời sẽ chữa lành vết thương của anh nhanh chóng , chính vì vậy xin anh chị em tiếp tục quan tâm anh. Mọi sự liên lạc xin gọi đến số điện thoại chị Thanh Loan : 0913917027

Lũ giết người bằng bút, độc ác hơn vạn lần bồi bút! 

Image may contain: one or more people and outdoor
Trần Bang

Lũ giết người bằng bút, độc ác hơn vạn lần bồi bút! 

Nên gọi hai nhà báo trong bài dưới là bồi bút là quá ưu ái chúng.

FB Ngô Thanh Tú viết: 

Bồi bút.

Đây là người phụ nữ ở gần Cầu Nam (Thị trấn Phan Rí Cửa, Tuy Phong, Bình Thuận), không rõ mục đích gì đã bị vợ chồng nhà báo Hoàng Hải Vân (tức Huỳnh Kim Sánh) và Nguyễn Phạm Thu Uyên (MC chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” trên VTV) vu khống tài trợ chiếc xe đá để người biểu tình tấn công vào lực lượng CSCĐ.

Bà đang xây dựng lại ngôi nhà, và chiếc xe đá được chở về phục vụ cho việc xây cất. Xui xẻo thay, lúc chiếc xe về đến Cầu Nam cũng là lúc xảy ra xung đột giữa lực lượng có trách nhiệm và người dân. Chiếc xe đá của bà, cũng như số đá được dùng để xây nhà trở thành tội đồ. Người phụ nữ hiền lành này bỗng trở thành “phần tử” phản động tài trợ đá để chống lại lực lượng chức năng.

Tôi thắc mắc, những người đạo đức nghề nghiệp sáng ngời, từng giữ đến chức Tổng thư ký Tòa soạn báo Thanh Niên như Hoàng Hải Vân, hay vợ ông ta là Thu Uyên vu khống cho người phụ nữ tội nghiệp trên là vì mục đích gì? Phải chăng họ muốn đẩy người vô tội vào chỗ lao tù chỉ nhằm đạt được mục đích xuyên tạc sự thật, bôi nhọ người biểu tình, định hướng dư luận và làm cho mọi người có cái nhìn sai lệch về cuộc xuống đường trong những ngày vừa qua? Nếu quả thế thì hai vợ chồng ấy thật độc ác.

Sắp đến ngày Báo chí cách mạng, chúng ta nhìn vào cặp vợ chồng danh giá trong làng báo Việt Nam để thấy được phần nào đạo đức nghề nghiệp của những nhà báo cách mạng.

FB Ngô Thanh Tú

CHUYỆN BI HÀI XHCNVN…

Image may contain: 1 person, sitting
Van Pham

CHUYỆN BI HÀI XHCNVN…

Chú William Nguyễn đại diện Việt Tân phát tiền cho người biểu tình!!!

Một bà già bị bắt vào đồn công an. Công an hỏi:
“Tại sao bà đi biểu tình?”
Bà nhìn anh công an nói chậm rãi:
“Vì bữa trước đọc báo nhà nước thấy nói Việt Tân phát tiền cho người nào đi biểu tình nên tui đi kiếm 300.000 về mua gạo.”
Anh công an nạt:
“Bà ham tiền tới vậy à? Ham tiền tới độ để bọn phản động dùng tiền xúi giục làm chuyện phạm pháp như thế à?”
Bà già xì một tiếng:
“Tiền mà ai không ham! Chú thử đi làm công an không lương coi chú có làm không? Cũng bởi chú ham tiền mới làm công an đó, không phải sao?!”
Anh công an cãi:
“Tôi làm công an phục vụ nhân dân thì được trả lương chứ ham tiền cái gì?”
Bà già đáp:
“Nói như chú thì tôi cũng đâu có ham tiền, tui đi biểu tình thì được trả công chứ ham tiền cái gì. Mà bà mẹ nó xạo ke. Tui có thấy ai trả tiền đâu. Còn bị bắt vô đây nhịn đói nhịn khác! Bà mẹ nó, từ nay tui không tin đảng nữa, toàn là xạo…”
Anh công an chận ngang:
“Bà không được nói xấu đảng….”
Bà già quơ tay:
“Tui nói xấu cái gì? Nếu nhà nước không nói xạo có Việt Tân trả tiền để biểu tình thì tui đâu có đi. Nhà nước gạt dân như vậy là có ý đồ gì?…”
Anh công an bí quá, nói đại:
“Việt Tân phát tiền mướn người đi biểu tình là có thật. Lần này chắc tại chúng… hết tiền rồi… ”
Bà già cười ré lên:
“Vậy há? Nói thiệt với chú ha. Cái đảng, cái nhà nước của chú ngu lắm. Ngu tới mức tự bêu xấu, tự tố cáo với thế giới rằng cái chế độ này không đáng giá bằng ba trăm ngàn tiền hồ, chưa tới 15 đô la tiền tư bản giãy chết; cho nên người dân mới ùn ùn kéo nhau đi hiểu tình chống chế độ để nhận 15 đô la, thay vì bảo vệ chế độ. Đông đến nỗi bọn phản động không đủ tiền để phát… há há… há há….”
Anh công an trơ mặt ra nhìn bà già, chưa biết đối đáp ra sao thì bà già tiếp:
“Không hiểu à? Để tui nói vầy cho chú dễ hiểu. Thí dụ như chú có con vợ xấu như ma lem, vừa ngu vừa lười, có người trả chú 15 đô la để mua nó về làm đĩ. Và chú đồng ý bán vợ. Bởi con vợ chú chỉ đáng giá 15 đô nên chú mới bán; chứ nếu nó đáng giá ngàn đô thì chú có chịu bán không? Há há…

Trung Quốc chưa bao giờ thôi dã tâm bành trướng, thôn tính Biển Đông.

Hai Long 24h was live.

 

-3:59:44

 

21,645 Views

Hai Long 24h was live.

Trung Quốc chưa bao giờ thôi dã tâm bành trướng, thôn tính Biển Đông. Vậy nên, sẽ là thảm họa nếu như 3 đặc khu kinh tế được hình thành, Đại bàng làm tổ lại là các doanh nghiệp đến từ Trung Quốc. Thế sẽ chẳng khác nào cõng rắn cắn gà nhà, rước voi dày mả tổ, nối giáo cho giặc!

KHỦNG BỐ NHÂN DÂN, CÔNG AN VIỆT NAM ĐÃ HIỆN NGUYÊN HÌNH LÀ ÁC ÔN CỘNG SẢN

KHỦNG BỐ NHÂN DÂN, CÔNG AN VIỆT NAM ĐÃ HIỆN NGUYÊN HÌNH LÀ ÁC ÔN CỘNG SẢN

Pham Doan Trang

Đây là câu chuyện của một bạn trẻ bị bắt giữ tuỳ tiện và bị công an đánh hội đồng – thực chất là tra tấn – suốt từ 2h chiều đến 7-8h tối chủ nhật, 17/6, ở sân vận động công viên Tao Đàn (quận 1, TP. HCM).

Vì bạn còn rất trẻ, không phải người hoạt động dân chủ – nhân quyền, cũng không hề có nhu cầu được “nổi tiếng” theo cách nghĩ thường lệ của dư luận viên và an ninh, nên trong câu chuyện, bạn xin giấu mọi thông tin về nhân thân.

——

Khi em mở mắt ra thì thấy mình đã nằm trên giường bệnh. Xung quanh không còn bóng an ninh nào. Một cô bé y tá đi đến, em hỏi mới biết đây là phòng cấp cứu bệnh viện Bộ Công an, và lúc đó là khoảng 12h đêm. Thế nghĩa là chúng đã đánh em liên tục từ 2h chiều cho tới khi em bất tỉnh thì quẳng em vào đây và… chuồn mất để khỏi phải chịu trách nhiệm gì. Nhưng cũng rất có thể là chúng còn canh gác đâu đó phía dưới sảnh.

Bệnh viện đòi viện phí 2 triệu. Em sờ lại người thì may quá, chúng để lại cái bóp với hơn 100.000 đồng. Ngoài ra chẳng còn gì. Điện thoại đã bị lấy mất. Số liên lạc của gia đình nằm trong điện thoại. Đến đôi giày cũng mất tiêu – chúng đã lột giày em ra và dùng chính đôi giày ấy táng hàng trăm cái vào đầu, cũng như dùng dùi cui liên tục giã nát hai bàn chân em. Khắp người em đầy vết thâm tím, vết rách, chỉ cựa nhẹ cũng đã thấy đau.

Em nói em muốn về nhà. Bác sĩ không cho, bảo là cần phải xem em có bị tụ huyết trong não, chấn thương sọ não không (không biết vì ông sợ bệnh nhân gặp chuyện gì hay vì sợ mấy bạn công an có thể đâu đó ngoài kia). “Cậu về mà chết giữa đường là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy”. Nhưng em cũng làm gì có đủ tiền mà nộp viện phí. Đầu em đau nhức, váng vất. “Em không sao đâu. Em chỉ muốn về nhà, muốn ngủ thôi, với lại cũng phải báo cho người thân yên tâm”. Em nói vậy. Nhìn bộ dạng em với khuôn mặt phù, mắt tím bầm như gấu trúc, môi rách và sưng phù lên như trái cà, cô bé y tá có lẽ cũng thương nên thì thào: “Thôi anh đi đi. Coi như anh trốn viện”. Cô ấy dẫn em qua một cửa nhỏ, theo một lối đi riêng, kín đáo ra khỏi bệnh viện.

Em lết từ taxi về tới cổng nhà rồi ngồi sụp luôn trước cửa. Lúc đó khoảng 1h sáng.

* * *

Cách đó nửa ngày, vào khoảng 1h chiều chủ nhật 17/6, em rời nhà ra quận 1 chơi. Khu trung tâm Sài Gòn chưa bao giờ đông công an và dân phòng như thế. Vỉa hè, quán cafe đầy nghẹt những tốp công an áo xanh, dân phòng đeo băng đỏ, và những thanh niên cao to, mặt mày hung dữ. Họ bắt người liên tục; gần như cứ thấy ai cầm điện thoại đi ngang là xông vào bắt. Thậm chí họ vào tận quán cafe để khám xét giấy tờ và lôi khách ra ngoài, bắt đem đi. Không khí ngột ngạt, căng thẳng. Chưa bao giờ em thấy Sài Gòn căng thẳng như thế. Như thời chiến, với toàn xã hội là một trại lính, công an trộn lẫn với dân và có thể toàn quyền chặn bắt, khám xét giấy tờ, hốt về đồn bất kỳ ai.

Em ghé quán cafe mua một ly đem đi, rồi vào phố sách. Đường sách hôm nay hình như không hoạt động. Em đi được vài mét thì bị một nhóm công an chặn lại; có lẽ họ đã “tia” được em từ lúc nào không hay. Họ hỏi giấy tờ. Xui cho em là em chỉ tính đi cafe nên không mang giấy tờ gì theo. Họ quát bảo em gọi người thân mang giấy đến. Em cầm điện thoại gọi về nhà, chỉ vừa nói được câu “con bị bắt”, thì một người đã chộp lấy và giật tung điện thoại khỏi tay em. Em kêu lên, nhưng cả đám đẩy em vào xe, phóng đi.

Chúng đưa em vào một khu nhà tập ở sân Tao Đàn. Xung quanh la liệt người, già trẻ nam nữ, có cả mấy cô gái áo dài, chắc là hướng dẫn viên du lịch. Sau này em mới biết, hôm đó công an Thành phố đã bắt tới 179 người, gom về Tao Đàn. Trong số đó, có cả khách du lịch, hướng dẫn viên, và những bác già đi tập thể dục. Tất cả đều bị bắt, và kinh khủng hơn, đều bị đánh.

Chúng đưa em vào một căn phòng, moi điện thoại em ra, hất hàm: “Mật khẩu”. Em đáp: “Sao các anh lấy điện thoại của tôi?”. “Bộp” – câu trả lời là một cú đấm thẳng vào mặt em. Sau đó là liên tiếp những cái tát. Em vẫn không đưa mật khẩu. Chúng nắm tóc, dúi đầu em xuống mặt bàn, đấm tới tấp vào hai mang tai. Rồi chúng bảo nhau rằng thằng này bướng, mang nó qua phòng kia.

Thì ra cả phòng em chỉ có mình em không khai mật khẩu điện thoại cho chúng, nên chúng “sàng lọc”, đưa đối tượng cứng đầu sang phòng riêng để tiện bề tra khảo.

Ngay sau đó, khi đưa em sang một căn buồng khác, chỉ còn mình em, chúng xông vào ra đòn ngay. Hai chục thanh niên cao to, cả sắc phục và thường phục, vây lấy em, đánh hội đồng bằng dùi cui, gậy và tất nhiên, chân tay. Em ngồi bệt trên sàn, co người lại, hai tay ôm đầu. Hai thằng bèn bẻ tay em ra sau, để cho đám còn lại đấm như mưa vào mặt. “Đù má, lì hả mày” – chúng vừa đánh vừa chửi.

Chúng cho gọi mấy kỹ thuật viên vào phá password. Trong lúc kỹ thuật viên làm việc, khoảng 15-20 phút, chúng đánh em không ngơi tay. Có mấy an ninh nữ rất xinh gái cũng bạt tai em liên tục đến độ em chỉ còn thấy trước mắt một màu nhờ nhờ trắng. Một lão an ninh già, khoảng ngoài 60 tuổi, cũng vụt dùi cui rất dữ. Nghĩa là đánh em có đủ thành phần an ninh, nam phụ lão ấu.

Rồi kỹ thuật viên cũng phá được khoá máy, và đám an ninh hả hê: “Đù, mày tưởng ngon hả, tưởng tụi tao không mở được điện thoại mày hả?”. Chúng còng tay em lại, đánh em càng dữ hơn, vừa đánh vừa “điều tra” về từng người trong contacts của em. “Thằng này là thằng nào?”. “Là bạn Facebook của tôi”. “Mày gặp nó chưa? Làm gì?”. “Tôi gặp uống cafe”. “Gặp đâu, hồi nào?”. “Tôi không nhớ”. “Đù má, không nhớ này. Không nhớ này”.

Cứ mỗi từ “không nhớ” hay “không biết” mà em nói, chúng lại lấy gậy sắt dộng mạnh vào hai bàn chân em. Mu bàn chân em sưng phồng lên, mặt em chắc cũng vậy. Một thằng túm tóc kéo giật đầu em ra, và chúng phun nước miếng vào mặt em. “Tao ghét cái từ không biết hay không nhớ lắm nha. Mày còn nói mấy từ đó nữa, tao còn đánh”.

“Con này con nào?”. “Bạn tôi”. “Bồ mày hả? Mày chịch nó chưa? Bú l. nó chưa mày?”. Không còn một từ gì tục tĩu nhất mà chúng không dám phun ra miệng.

Chúng tháo giày em ra và cầm luôn đôi giày đó quật vào mặt em. “Dạng chân ra” – chúng quát. Em sợ bị đánh vào hạ bộ nên càng co người lại. Nhưng may thay chúng không đánh vào chỗ đó, chỉ lột áo quần em ra đấm đá vào bụng, ngực, và rít lên: “Mày có tin là bọn tao có thể treo mày lên mà đánh như đánh một con chó không?”.

Một lát, chúng nghỉ. Em bò lết lên tấm nệm mút đặt sẵn ở đó (trong phòng tập, cho vận động viên). Một thằng quát: “Đù. Mày đòi được nằm nệm ấy hả?”. Rồi chúng nắm chân em lôi xuống sàn, tiếp tục đánh hội đồng, giẫm đạp. Cứ như thế.

Rất lâu sau, có lẽ khi trời đã xế chiều, chúng vẫn chưa ngừng còn em thì đã không mở được mắt ra nữa. Khi trời tối hẳn thì em bắt đầu rơi vào trạng thái lơ mơ. Chúng nắm tóc, kéo tay, thảy em ra ngoài nằm chung giữa một đám người. Em chỉ nghe tiếng lao xao, và sau đó là tiếng la khóc. Rất nhiều người khóc, không hiểu khóc cái gì. Em cố mở mắt, và nhận ra là mọi người khóc vì em. Quanh em la liệt người, có lẽ ai cũng bị đánh vì nhiều người mặt sưng húp. Mấy bác già cũng bị đánh. Nhưng ai cũng nhìn em, khóc như mưa. Họ bảo nhau: “Lấy đồ che cho thằng bé đi”. Thế là một loạt áo được truyền tới, đắp phủ lên mình em.

Có một cô lớn tuổi bước đến, gối đầu em lên đùi cô, xoa dầu lên trán em, nắm tay em và khóc rưng rức. Em không sao mở to nổi mắt để nhìn rõ mặt cô, chỉ thấy nhờ nhờ. Em cố mấp máy đôi môi đã sưng vều: “Cô. Cô đừng khóc nữa. Cô khóc con khóc theo đó”.

Nghe loáng thoáng mọi người nói: “Sao chúng nó đánh thằng nhỏ dữ vậy trời?”. Thấy không khí căng quá, ai cũng thương em, sợ mọi người “nổi loạn”, đám công an lại sầm sập chạy lại, kéo em ra. Cô lớn tuổi đang xoa dầu cho em khóc rất nhiều và la: “Mấy người còng tay tôi đi, tha cho thằng nhỏ, đánh nó chết rồi sao?”.

Em cố mở mắt ra để nhìn và nhớ gương mặt cô. Nhưng hoàn toàn không thể, lúc đó đầu óc em đã mụ mị rồi. Đám công an ném em lên xe, về sau em mới biết là chúng đưa em đi bệnh viện cấp cứu. Mọi người giữ em lại, chúng giằng ra. Có mấy người che cho em để khỏi bị đánh tiếp. Mặc, chúng vẫn lôi em đi. Cô lớn tuổi kia chạy theo em ra xe, nhưng chúng bịt miệng, kéo cô ra ngoài. Cửa xe sập lại. Em nghe một thằng chửi vọng: “Đù má. Mày diễn hay lắm. Mày diễn cho cả đám tụi nó khóc hả?”.

Sau đó em không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, em đã ở trong bệnh viện, nhưng cũng chưa được điều trị gì vì… chưa đóng viện phí.

* * *

Đêm đó em nằm li bì. Sáng sớm hôm sau em vào viện khám lần nữa. Quá may mắn, em chỉ bị công an đánh cho đến đa chấn thương thôi chứ chưa bị chấn thương sọ não. Và hai ngày nay, liên miên anh em, bạn bè đến thăm em. Ai cũng thương em, cho tiền, cho quà bánh rất nhiều.

Nhưng em vẫn nhớ những người đã ôm lấy em, che đòn cho em, và cởi áo phủ lên em vào ngày chủ nhật ấy. Nhất là cô đã đặt em gối đầu lên chân cô – như đứa con với mẹ – và xoa dầu cho em, và cầm tay em, và khóc. Em muốn ghi nhớ nét mặt cô mà không nhìn được nên không nhớ nổi. Đến tên cô, em cũng chẳng biết. Em chẳng nhận ra được ai trong số những người bị đánh hôm đó, những người đã che chở, bảo vệ, động viên em trong những giờ phút kinh khủng nhất, cùng chia sẻ với nhau nỗi đau đớn của những người dân vô tội, bị công an giam giữ vô luật và đánh như đánh kẻ thù.

Trong lúc bị đòn hội đồng, em không nhớ nổi gương mặt ác quỷ nào, nhưng cũng kịp nhìn thấy một phù hiệu trên ngực áo của một công an, ghi tên Nguyễn Lương Minh. Chúng không hề biết em là ai, chỉ vì em không khai password điện thoại mà chúng còn đánh em như vậy; không hiểu những người bị chúng coi là “biểu tình viên”, “nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền”, “nhà bất đồng chính kiến”, thì nếu vào tay chúng, chúng còn hành hạ họ tới mức nào. Và còn hàng trăm người bị bắt bừa bãi hôm đó nữa, cả những bác già, những sinh viên trẻ măng, tinh khôi, những hướng dẫn viên du lịch áo dài…

Qua đây em cũng muốn hỏi thông tin về cô – người phụ nữ đã khóc rất nhiều vì em hôm ấy. Lúc đó là khoảng 7-8h tối chủ nhật 17/6, ở một căn phòng nào đó trên sân vận động công viên Tao Đàn.

ĐƯỜNG CHẾT CỦA ĐỘC TÀI VÀ LỜI NHẮN NHỦ CHO ĐÁM NGHỆ SỸ ÓC HEO

Đỗ Ngà

ĐƯỜNG CHẾT CỦA ĐỘC TÀI VÀ LỜI NHẮN NHỦ CHO ĐÁM NGHỆ SỸ ÓC HEO

Một chính quyền đã đi đến mất lòng dân là một tín hiệu của sự già yếu trong vòng đời của nó. Từ cổ chí kim, sự độc chiếm quyền lực luôn đưa đến ngày tàn của một triều đại. Vì sao? Sự độc chiếm quyền lực nó luôn đi kèm với với sự bảo thủ một giá trị xưa cũ. Còn sự cởi mở quyền lực nó luôn gắn liền với giá trị mới mẻ của thời đại. Vì thế, độc chiếm quyền lực nó sẽ đi đến một cái chết và sự cởi mở quyền lực nó có giá trị trường tồn.

Có nhiều người thận trọng nói rằng, dân chủ chưa phải là hoàn hảo nhưng nó là một thiết chế chính trị tốt nhất hiện nay. Cho nên, dân chủ nó sẽ tồn tại cho đến khi nào có một thiết chế chính trị tốt hơn nó để thay thế. Nhưng chắc chắn nó không phải là độc tài CS.

Quan điểm của người ta là dân chủ có thể sẽ được thay thế trong tương lai, nhưng nó được thay thế bằng gì thì họ không thể hình dung được. Nhưng với tôi, dân chủ vẫn là giá trị không thể thay thế. Nó sẽ trường tồn và thích nghi với những phát sinh mà mọi thời đại đòi hỏi. Vì sao?

Vì dân chủ vốn dĩ là thiết chế tiếp nhận từ những yêu cầu từ trong một tập thể đông đảo từ bên dưới, tức nhân dân. Mà những gì mà con người phát minh từ đâu? Từ dân. Tất tần tật mọi sự lĩnh vực, mọi ngành nghề đều có nguồn gốc sinh ra và phát triển từ trong dân. Chính vì thế, một thiết chế mở về quyền lực chính trị nó sẽ là một sự mở cửa đón luồng gió đổi thay của thời đại. Thể chế tự do nó đón nhận những ưu và lọc bỏ khuyết và đào thải cái lỗi thời.

Từ một nhà nước tư bản sơ khai, nay nền dân chủ đã tiến tới nhà nước phúc lợi và thịnh vượng đến cực độ. Chính quyền Thụy Sỹ, Phần Lan đã tính tới phát lương toàn dân. Chính quyền của nền dân chủ nó là một ông chủ cần cù và thông minh, vun đắp nuôi dưỡng hỗ trợ cây yếu và thúc cây lớn phát triển tối ưu nhất. Nhà nước Thụy Sỹ đã nuôi cho những doanh nghiệp của họ phát triển mạnh dựa trên chất lượng của sự tinh sảo và chính xác cao, sự bền chắc dựa đỉnh cao dựa trên khoa học và kinh nghiệm lâu năm. Vì thế, những gì Thụy Sỹ làm dù không phổ biến trên thế giới nhưng để đứng vững như những giá trị đỉnh cao mà giới nhiều tiền trên thế giới hướng tới nó. Thịnh vượng bền vững vô cùng. Đấy là đỉnh của nền dân chủ, các nước khác đang tạo dựng giá trị phát triển cho thế giới, họ cùng hướng đến như thế.

Độc tài CS, xuất hiện đầu tiên vào năm 1917 ở nước Nga, sau nền dân chủ sơ khai của Mỹ đến 130 năm. Thế nhưng Liên Xô đã chết cách đây 27 năm và nền dân chủ Mỹ vẫn vững mạnh đưa nước Mỹ dẫn đầu thế giới. Mô hình chính trị Mỹ là hình mẫu cho nhiều nước đang chìm trong độc tài hướng đến để tìm kiếm sự thịnh vượng thay thế cho đói nghèo mà độc tài mang lại.

Sự bảo thủ đi theo một giá trị đã bị thế giới vứt vào sọt rác lịch sử đã thủ tiêu tất cả. Nó thủ tiêu nội lực đất nước, nó thủ tiêu con đường phát triển đất nước, nó thủ tiêu những giá trị nhân bản ở con người. Và đáng sợ nhất, nó thủ tiêu nhận thức của xã hội và biến một dân tộc thành một khối mê muội như kẻ bị ma ám, không nhận ra cái chết cận kề cho một đất nước.

Ở một đất nước độc tài luôn xảy ra 2 điều trái ngược, đó là sự cấm cản từ bên trên thượng tầng chính trị và sự đòi hỏi dân chủ hóa từ trong dân chúng. Dân chủ hóa như là đóm lửa cháy ngầm nó tiến rất chậm giai đoạn đầu nhưng sẽ là thác lũ sau thời gian dài tích lũy. Còn phía chính quyền, luôn tìm mọi cách cản trở sự đòi hỏi của dân. Vì sao? Vì dân chủ mà phát triển thì đồng nghĩa với cái chết của độc tài sẽ đến càng nhanh.

Ngày trước, nói đến biểu tình là điều không hề thấy. Lúc đó thượng tầng chính trị quá mạnh và giá trị dân chủ quá bé nhỏ vì sự hiểu biết trong dân vô cùng hạn chế. Ngày nay, nhất cử nhất động của độc tài đã bị dân chúng phản ứng mãnh liệt và biểu tình không phải là điều không thể xảy ra như lúc trước. Và thậm chí cuộc biểu tình ngày 10/06/2018 đã làm độc tại run sợ và tỏ ra mất bình tĩnh. Để rồi sau đó 7 ngày đã làm điều vô cùng xuẩn ngốc, đó là huy động tối đa lực lượng vũ trang để bắt bớ đánh đập khách bộ hành không hề biểu tình. Với hình ảnh đó, nhân dân đã thấy phản phất đâu đó điểm sập của chế độ, hay như tôi đã nói ở bài trước, đó là chính quyền đã phơi ra tử huyệt.

Trong thời điểm dân chủ lớn mạnh, sự đối đầu dân – ĐCS ngày một gay gắt thì đấy là điềm báo cho thời kỳ “tuổi già sức yếu” của độc tài CS. Ngày chết của CS được rút ngắn dần như đồng hồ đếm ngược. Lúc này đây, những kẻ sống nhờ vào chế độ tốt hơn hết nên câm họng để bảo toàn cuộc sống hậu CS. Kẻ nói ra những lời nịnh nọt độc tài lúc xã hội nhiễu nhương là kẻ ngu xuẩn nhất. Vũ Đức Sao Biển, Tạ Minh Tâm, Xuân Bắc vv… là những cái đầu ngu xuẩn. Để nhân dân ghi tội lúc họ tức tối trong bất lực thì vô cùng nguy hiểm. Bởi đơn giản, những kẻ này ngậm miệng thì họ chẳng mất miếng ăn. Đó là óc lợn trong đầu một kẻ nhìn có vẻ sáng sủa như Tạ Minh Tâm.

Với đà dân đã hiểu nhưng chưa hành động tạo thác lũ như hiện nay, thì đó như là một quả bom nổ chậm đang nằm chờ. Nó có thể nổ bất cứ lúc nào nếu có ngòi kích mâu thuẫn đủ mạnh. Ngòi kích đó từ phía chính quyền chứ không phải từ ai hết, vì dân sẽ hết sợ khi họ bị đưa vào đường cùng. Đám nghệ sỹ óc heo nên đọc để mà sáng mắt. Ngu quá có ngày mang họa.

BA TRẺ MỘT GIƯỜNG VÀ … BỆNH VIỆN “ĐẮP CHIẾU”!

Image may contain: one or more people, people walking, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people, people sitting and indoor
Quoc Viet Nguyen

Đi thăm người bạn phải nằm thoi thóp ở bệnh viện ung bướu mà kinh hoàng với cảnh quá tải, và rớt nước mắt cho người dân!

BA TRẺ MỘT GIƯỜNG VÀ … BỆNH VIỆN “ĐẮP CHIẾU”!

Sốc và buồn kinh khủng! Đó là cảm giác của tôi khi đọc tin ngành y tế đang thừa tiền, có mặt bằng, nhưng vẫn tự chậm trễ xây dựng bệnh viện, trong khi người dân lại đang khốn khổ vì hiện trạng cơ sở y tế đang quá tải hết sức khủng khiếp.

Buổi họp ngày 24 – 5, phó Thủ tướng Vương Đình Huệ chỉ rõ vấn đề nghiêm trọng này: Bộ Y tế được giao 32.000 tỷ đồng vốn đầu tư công trung hạn, nhưng tiến độ giải ngân cho các dự án ngành này đều rất chậm. Tính đến cuối tháng 4, số vốn được giải ngân mới chỉ 1,3% tổng vốn được phân bổ, và trong năm 2017 cũng chỉ được 54,7% …

Nhiều dự án xây bệnh viện mới đang ì ạch thực hiện ở tình trạng “đắp chiếu”. Hệ quả là phải xin gia hạn thời gian hoàn thành dự án, làm tăng vốn đầu tư so với ban đầu mà suy cho cùng đều là tiền thuế mồ hôi nước mắt của người dân. Nhưng điều quan trọng nhất là hàng triệu bệnh nhân đang khốn khổ vì tình trạng bệnh viện quá tải không có cơ hội được chữa trị tốt hơn.

Chắc chắn không chỉ người viết bài này, mà ngay các quan chức đầu ngành y tế cũng từng thị sát bệnh viện và chứng kiến hiện trạng khổ sở của đồng bào. Một giường bệnh ung thư phải nằm 2 người, thậm chí 3, 4 người. Không đủ chỗ, bệnh nhân còn phải chui cả gầm giường, hành lang, cầu thang, gầm cầu thang, sân bệnh viện. Bệnh nhi, đối tượng cần được ưu ái nhất, vẫn đang ngày ngày khốn khổ chen chúc trong các cơ sở chữa trị.

Chính người viết bài này cũng từng nhiều lần đưa con nhỏ vào các bệnh viện TP.HCM và hiểu quá rõ sự quá tải khủng khiếp thế nào. Cha mẹ và bệnh nhi phải chen chúc xếp hàng, mỏi mệt, đau đớn chờ đợi ở tất cả công đoạn khám chữa trị. Từ chen chúc mua sổ, đợi bác sĩ khám, chờ nhập viện, chờ mua thuốc men, đến phải chờ … thanh toán viện phí. Cảnh sản phụ, bé sơ sinh lê lết nằm cả ngoài lối đi dơ bẩn làm nhói lòng bất cứ ai! Tình trạng bức bối, căng thẳng đến mức chính bác sĩ còn phải nói: “Nếu bé bệnh không nghiêm trọng thì nên điều trị ở nhà. Đưa vào viện làm khổ bé và coi chừng lây nhiễm thêm bệnh”.

Thậm chí, bạn bè người viết là doanh nhân thường qua lại buôn bán ở Campuchia, Lào cũng khách quan nhận xét điều kiện chữa trị y tế của họ còn thuận lợi hơn mình. Khoan chưa bàn năng lực nhân viên y tế, họ khẳng định các cơ sở chữa trị ở Lào, Campuchia không hề có cảnh quá tải khủng khiếp, mấy người bệnh nằm chung một giường, kể cả dưới gầm giường như Việt Nam. Chẳng cần đâu xa, ngay các nước còn khó khăn trong khu vực, bệnh nhân họ cũng không phải đến nỗi khổ như mình!

Hiện trạng buồn rõ như ban ngày. Ai cũng thấy, cũng xót xa. Bà bộ trưởng Y tế đã hứa hẹn sớm khắc phục. Nhưng thực tế hiện nay lại là cảnh thừa tiền, có đất mà lại chậm trễ xây dựng bệnh viện. Một số lý do được Bộ Y tế đưa ra như vướng mắc … luật xây dựng. Còn Bộ Xây dựng thì nói ngược là do chính năng lực bộ máy quản lý dự án ngành y tế yếu kém … Đổ qua đổ lại không xong, nhiều vị còn quay qua đổ lỗi cho chính … người bệnh! Cái lý do “ khám chữa bệnh vượt tuyến” bị người dân hết sức phẫn nộ, bởi sự thật không còn cách nào khác họ mới phải vào những bệnh viện mà như “địa ngục trần gian” này!

Xin khẳng định dù thế nào, hàng triệu bệnh nhân đang chịu đựng khốn khổ mỗi khi đến bệnh viện cũng không cần biết những lý do này nọ. Các yếu tố cốt lõi ngành y tế đều đã có, từ đất đai, tiền bạc, chủ trương xây dựng. Còn năng lực đội ngũ hay vướng mắc quy định này nọ là do các vị tạo ra thì chính các vị phải giải quyết. Và nói như chính lời một vị lãnh đạo chính phủ, nếu ai không làm được hãy tránh ra để người khác làm …

Đừng để kéo dài mãi tình trạng nhân dân phải khốn khổ như hiện nay. Các vị có quyền, có tiền, âm thầm ngồi hạng VIP, bay qua Mỹ, qua Pháp, Singapore chữa trị. Còn dân nghèo bệnh tật thì có thể đi đâu?