“BUỒN GỤC ĐẦU NGHẸN NGÀO, NGHE NON NƯỚC TÔI TRĂM NGÀN U SẦU…”

“BUỒN GỤC ĐẦU NGHẸN NGÀO, NGHE NON NƯỚC TÔI TRĂM NGÀN U SẦU…”



Trong tuần lễ này, giữa rừng thông tin về bóng đá quốc tế, về cuộc thi tốt nghiệp phổ thông, về vụ án Đinh La Thăng, về hội nghị Ban Thường Vụ Đảng, về bóng đá Việt Nam dự ASIAD 2018, … người ta đọc được những hàng thông tin lẻ loi, hờ hững, về trận lụt tại vùng núi và trung du Bắc Bộ.

“… Từ đêm 23 đến ngày 25 tháng 6, trên khu vực vùng núi và trung du Bắc Bộ đã xuất hiện một đợt mưa lớn trên diện rộng, khu vực mưa to nhất tập trung ở các tỉnh vùng núi biên giới từ Cao Bằng đến Lai Châu. Lũ ống, lũ quét và sạt lở đã diễn ra ở nhiều nơi như huyện Mường Tè, Nậm Nhùn, Sìn Hồ (Lai Châu), Sa Pa (Lào Cai), Quản Bạ (Hà Giang). Tính đến trưa 26 tháng 6, mưa lũ làm chết 17 người (5 người ở Hà Giang, 12 người ở Lai Châu), 11 người mất tích, 12 người bị thương.

Mưa lũ cũng làm 124 nhà bị đổ, cuốn trôi; 579 nhà bị hư hỏng, thiệt hại và di dời khẩn cấp; 1.500 ngôi nhà bị ngập nước. Về nông nghiệp, 717 ha lúa bị ngập úng; 486 ha hoa màu bị thiệt hại; 251 con gia súc, gần 6.000 con gia cầm bị chết; 46 ha ao nuôi trồng thủy sản bị thiệt hại. Tổng thiệt hại về kinh tế ước tính 440 tỷ đồng…”

“Theo thông tin từ cộng tác viên Tuổi Trẻ Online tại Lai Châu, từ chiều 25.6.2018, Nhà Máy Thủy Điện Lai Châu đã tiến hành mở 5 cửa xả mặt để xả lũ với lưu lượng 4.443m3/s và lưu lượng qua 3 tổ máy là 1.611m3/s.”

Lẻ loi và hờ hững cũng phải thôi vì năm nào chả lụt, năm nào chả chết, năm nào chả thống kê thiêt hại, thậm chí chưa lụt đã thống kê ra con số rồi. Lướt trên Facebook sáng sớm hôm nay (27 tháng 6) đã thấy giữa đêm khuya tịch mịch của giấc ngủ, ai đó đã viết lên tường nhà họ “Argentina 2–1 Messsssssi”. Không cần ra cũng biết ngoài đường sáng nay các quán cà phê sẽ sôi nổi chuyện bóng đá, chiều nay các quán nhậu vẫn vang tiếng “một, hai, ba… dzzzô!” Lặng lẽ xác ai trôi lẫn giữa bùn lầy, cảm xúc dâng trào nâng ống kính ghi hình cảnh lũ lụt khủng khiếp với lời bình… “hùng vĩ” !

Than thở mãi cũng vậy, hai chữ vô cảm ăn sâu vào nhiều tầng lớp dân chúng, chẳng vậy mà hình ảnh và lời chứng tiết lộ dần từ những cuộc bắt bớ Chúa Nhật 10 tháng 6 ở Sàigòn vừa qua đã cho thấy những người “thi hành công vụ” quá hồ đồ, lạnh lùng, không biết xót thương đồng loại. Hơn cả vô cảm, hai tiếng dã man không biết có lột tả hết những gì chúng ta được chứng kiến, được nghe? Một đất nước tan hoang như Nhật Bản sau chiến tranh người ta có thể gầy dựng lại chỉ trong vòng vài chục năm, nhưng lương tâm con người, lòng quý trọng nhân phẩm bị tan hoang thì bao nhiêu thế hệ mới có thể gầy dựng lại? Những câu hỏi như thế này có xuất hiện trong đầu những ai có trách nhiệm về luân lý, đạo đức và nhân bản không?

Năm nào cũng lũ lụt, năm nào cũng chết, năm nào cũng thiệt hại hàng chục, hàng trăm tỷ đồng, nhưng chưa bao giờ có một công bố nghiên cứu về thảm họa, chưa bao giờ có kết luận về nguyên nhân, chưa bao giờ có phương án chữa trị, và chưa bao giờ có ai chịu trách nhiệm về những đau thương mà dân lành phải chịu! Lại trên mạng toàn cầu, người ta mỉa mai chua cay rằng “gỗ về nhà quan, lũ về nhà dân”, đến trẻ con cũng biết điều ấy nhưng hàng lãnh đạo vẫn không biết.

Chúa Nhật 24 tháng 6, sinh nhật của Thánh Gioan Tẩy Giả, đứng trước sai trái của nhà vua, cho dù sai trái ấy là chuyện riêng của bản thân nhà vua, nhưng với tư cách là “người của công chúng”, việc sai trái của vua có tầm ảnh hưởng đến luân thường đạo lý của xã hội, Gioan Tẩy Giả đã không ấp úng theo kiểu “tôi chẳng biết nói gì”, không hề lý luận vòng vo tránh né, chẳng một chút biện minh lấy lý do cần phải khôn ngoan để được rao giảng, nhưng cứ mạnh dạn lên tiếng và lên án sự sai trái, cái sai thì nói sai, đó là phong cách của người nói sự thật, bản lĩnh của người tin vào Chúa, việc làm thiết thực của người nói Lời Chúa.

Hôm nay, hình ảnh những thây người chìm lẫn trong bùn đất, trôi giạt vất vưởng ở đâu đó trong cơn lũ, tôi không nói thì ai sẽ nói? Tôi không lên tiếng thì ai sẽ lên tiếng? Sứ mạng nói sự thật khi nào tôi thi hành? Thật xót xa! “Buồn gục đầu nghẹn ngào, nghe non nước tôi trăm ngàn u sầu”!

Lm. VĨNH SANG, DCCT, 28.6.2018, theo Ephata 804

(Lời hát trong tác phẩm “Đêm nguyện cầu” của nhạc sĩ Lê Minh Bằng,

http://nhacthanhcavietnam.com/ mp3/dem-nguyen-cau/

Vừa có thêm một vụ trúng chất độc thần kinh mà nạn nhân là hai người Anh

Wiltshire, Anh: Vừa có thêm một vụ trúng chất độc thần kinh mà nạn nhân là hai người Anh, theo cảnh sát.

Charlie Rowley và Dawn Sturgess bị trúng chất Novichok ở Wiltshire, nơi xảy ra vụ cựu gián điệp Nga Sergei Skripal và con gái dính chất này.

Họ hiện đang ở trong tình trạng nguy kịch sau khi hôn mê hôm thứ Bảy.

Image may contain: 2 people, people smiling

Huỷ chiếu lại phim Mẹ Nấm vì VN yêu cầu

Bộ phim về Mẹ Nấm đã bị buộc phải hủy chiếu tại Thái Lan, sau khi Tòa Đại sứ Việt Nam gửi thư khiếu nại.

CLB Phóng viên Nước ngoài (FCCT), nơi trình chiếu bộ p

 

BBC.COM
Câu lạc bộ báo chí tại Bangkok huỷ bỏ chương trình chiếu lại cuốn phim tài liệu về Blogger Mẹ Nấm vì Việt Nam yêu cầu.

1.300 tỷ xây 5km cáp treo qua sông Hồng: Chuyên gia tranh cãi

XIN CHÚC MỪNG CÁC ĐC LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ CHÍNH QUYỀN THỦ ĐÔ ….! CÁC ĐC ĐÃ CÓ CÔNG LỚN TRONG SỰ NGHIỆP TÀN PHÁ ĐẤT NƯỚC & LỆ THUỘC NƯỚC NGOÀI. MÔ HÌNH NÀY CẦN NHÂN RỘNG TRONG CẢ NƯỚC…!

Hà Nội đã có rất nhiều “sáng kiến” không giống ai, nhưng quan trọng là “hiệu quả” đã tiêu được rất nhiều tiền còn kết quả là zero! Ví dụ: Trải thảm asphan màu hồng để phân luồng cho xe máy ở các phố như Bà Triệu, Trần Khát Chân… , Bóc gạch lát vỉa hè vừa mới được đưa vào sử dụng năm 2010 dịp Thăng Long ngàn năm để lát đá xẻ, tuyến xe buýt BRT, tàu điện trên cao Hà Đông – Cát Linh… và sắp tới là cáp treo qua sông Hồng. Các đồng chí Hà Nội rất “năng động”. Các thành phố khác trong cả nước cần về HN học tập và trao đổi kinh nghiệm!-

LAODONG.VN|BY BÁO LAO ĐỘNG
Chưa từng có tiền lệ trên thế giới, khả năng vận chuyển thấp, giá vé cao… là nhận xét của các chuyên gia về đề xuất xây cáp treo qua sông Hồng.   

CS đã dọn chỗ đón kền kền phương Bắc!

CS đã dọn chỗ đón kền kền phương Bắc!

Đồ Hiếm (Danlambao) – Trên thế giới ngày nay chưa bao giờ có Quốc Hội nước nào lừa bịp người dân trắng trợn như Cuốc Hội Việt gian, chúng không xứng tên gọi là đại biểu, mà gọi đúng là đại bịp nhân dân! Hôm trước, chúng còn tuyên bố sẽ bàn bạc, nghiên cứu và thu thập ý kiến trước khi thông qua “Dự Luật Đặc Khu Kinh Tế (LĐKKT)” tại Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc. Vậy mà hôm sau, thông tin trên mạng với hàng loạt những hình ảnh các công trình gần như hoàn thành tại Vân Đồn (Quảng Ninh), và tất cả đã được khởi công xây dựng từ hơn 5 năm trước! Trong dự thảo LĐKKT, Vân Đồn là đặc khu ưu tiên phát triển “công nghệ cao”, nhưng theo đỉnh cao trí tệ nhà sản công nghệ cao thuần túy chỉ là “dịch vụ đỏ đen” như: Casino, trường đua ngựa, sân golf, mát-xa, khách sạn với dịch vụ giải trí đèn đỏ (công nghệ cao đâu chẳng thấy, chỉ thấy toàn công ngủ).

Các công trình tại Vân Đồn đã xây từ 2015 và sắp hoàn thành

Liệt kê một vài công trình lớn hầu như đã hoàn tất tại Vân Đồn nhằm chuẩn bị mở ĐKKT, để thấy rõ chủ trương bán nước của ba bầy đàn: Việt gian (tư sản đỏ), Việt cộng (cán gộc) và Tàu cộng kền kền:

 Sân bay Vân Đồn: Được bầy báo lề đảng nổ tành banh là sân bay hiện đại nhất VN vừa cho dân sự lẫn quân sự (đây là điểm đáng chú ý). Dự án sân bay Vân Đồn này đã được thủ tướng phê duyệt từ 2009, nhưng phải đợi đến 2015 khi Trọng lú, Lịch ottopin, Phúc niểng, Ngân đù lên nắm quyền (và thu gom đủ tài sản) mới khởi công xây dựng. Công trình 2 tỷ USD này do Tập đoàn Sun Group thi công (vốn điều lệ 1300 tỷ Hồ tệ), dự kiến sẽ khai trương hoành tráng ngay sau khi thông qua luật ĐKKT vào cuối 6/2018. Nhưng ơn trời, sản tính không bằng dân quyết!

Hãy soi thêm ở đây: Tập đoàn Sun Group – một tập đoàn với nhiều thành tích hình sự về phá hoại môi trường, hủy hoại sinh thái, đòi tiền mãi lộ, toàn xây dựng tại các nơi an ninh quốc phòng “nhạy cảm”. Lần này Sun Group lại trúng thầu đậm tuy chỉ với số vốn ít ỏi là 50 triệu USD, hỏi làm sao mà đủ sức thi công một dự án sân bay gấp 40 lần lên đến 2 tỷ USD? Câu trả lời rõ ràng là nhờ vào sự hùn hạp của “Liên minh ma quỷ”, gồm trợ lực qua các ngân hàng của các nhóm lợi ích (Trọng, Phúc, Lịch, Ngân) và phần lớn (hơn 90%) từ đám kền kền Tàu cộng. Đó là mặt khuất về tài chánh, còn về mặt công nghệ: Sun Group chỉ chuyên về xây dựng dân dụng, có biết gì về công nghệ cao, thông tin, viễn thông, phân phối hàng hóa (logistik), khí tượng… để xây trạm radar, nhà điều hành phi trường, mạng điện lực, mạng lưới điện não cho các dịch vụ, an ninh quốc phòng… Chắc chắn phải có sự chỉ đạo của đám kền kền Tàu cộng (còn dấu mặt) phía sau, và chính nó là chủ nhân vừa góp vốn, vừa điều khiển toàn bộ phi trường (được cho là sẽ) lớn nhất VN! Đúng là Bộ Cá Tra đã chủ trương “giao nỏ thần” cho bọn tình báo Hoa Nam trong vụ này.

– Khu phức hợp nghỉ dưỡng & casino Vân Đồn: Chiếm mặt bằng 2.500 ha với tổng đầu tư 2 tỷ USD. Lần nữa Sun Group được UBND Quảng Ninh và Phúc Niểng chấp thuận làm chủ dự án cho Khu phức hợp nghỉ dưỡng kèm casino tại Vân Đồn, mặc dù theo báo cáo, Sun Group chỉ mới gom được 312,5 triệu USD (1 phần 6) vốn đầu tư từ các cán gộc tại Quảng Ninh. Số tiền còn lại gần 1700 triệu USD còn lại vẫn chưa công khai chủ nguồn vốn, vì có thể đây là tiền của các tài phiệt xã hội đen từ Macau và Hongkong góp vào.

– Tổ hợp du lịch Sonasea Dragon Bay được giao khoán cho Tập đoàn CEO Group với đầu tư trị giá 4.950 tỷ Hồ tệ (~ 215 triệu USD) trên quy mô 94 ha tại xã Hạ Long, Vân Đồn. Theo vết Facebook của Tập đoàn CEO Group, tập đoàn này xuất phát từ một tổ chức chuyên về giáo dục và đào tạo để “Hỗ trợ doanh nghiệp Việt phát triển bằng những chương trình đào tạo thực tiễn” vậy mà từ 2014 đã xé rào nhảy sang đầu tư bất động sản tại Phú Quốc, rồi lên như diều bay từ ĐK Phú Quốc đến ĐK Vân Đồn, lại trúng thầu xây dựng công trình với trị giá gấp 800% số vốn mà CEO Group đầu tư vào dự án! Chắc chắn hội đồng quản trị của CEO Group toàn là con cháu bên vợ hoặc bên chồng của đám quan đỏ trung ương đang chơi Gameshow “Cán bộ giấu mặt” để rửa tiền tham nhũng!

– Đường cao tốc Hạ Long – Vân Đồn: Dài gần 60km kết nối TP. Hạ Long với sân bay Vân Đồn hoàn tất vào cuối tháng 6/18, giá trị đầu tư gần 14.000 tỷ Hồ tệ (610 triệu USD) do Cty BOT Biên Cương làm chủ đầu tư. Cty BOT Biên Cương là cty con của Xây dựng Minh Thành, mà chỉ sau 1 năm đã giàu sụ lên hơn 400 lần qua các dự án BOT. Và sở hữu chủ của Minh Thành trong khoảng thời gian 2014-2017 đã làm ăn chung qua các phi vụ BOT với cựu đại bịp cuốc hội Huyền Tâm (tân quý phi của vua (không ngai) Nông Đức Mạnh trong Tập đoàn Minh Tâm!) Lần ra từ từ đầu mối mới thấy chỉ nhờ… chăn nuôi heo mà gia đình các quan đỏ giàu đến kinh hồn. 

– Khu nghĩ dưỡng giải trí cao cấp (từ A đến Z) tại đảo Ngọc Vừng, Vân Đồn: Dự án do Tập đoàn FLC đầu tư lên đến 2 tỷ USD. Lại phải soi kỹ cách làm ăn của Tập đoàn FLC, để biết rõ thêm những ma mãnh của các đại gia đỏ Việt gian và các thế lực phía sau: 

1. FLC nhờ các quan đỏ đầu triều chống lưng: Tuy nổi tiếng với đầy rẫy những sai phạm trong quy hoạchvà xây dựngnhư cho xây công trình mà không khảo sát thực địa, không có hệ thống phòng cháy chữa cháy, tự ý xây công trình trên rừng phòng hộ… Tập đoàn FLC vẫn được chọn là chủ đầu tư cho công trình hơn 2 tỷ USD này.

2. FLC chơi mê hồn trận “đảo vốn” ngân hàng: Trong 6 tháng đầu năm 2016, FLC đã vay thêm được 1.776 tỷ từ ngân hàng, nhưng chỉ đem trả nợ lại ngân hàng có 439 tỷ đồng rồi lại vay tiếp, và số nợ chồng chất thì cứ ngâm tôm dài hạn. Cách quịt nợ này được rất nhiều tập đoàn ở VN sử dụng Hoàng Anh Gia Lai hay Tôn Hoa Sen… dùng để tăng vốn một cách bất hợp pháp. Phải đợi đến khi các ngân hàng sập tiệm mới cháy nhà ra mặt chuột như trường hợp Đinh la Thăng và Ocean Bank.

  1. FLC cấu kết với Tàu cộng: “Khách trú” (bên kia biên giới là nhà) đang mượn tay Trịnh văn Quyết, chủ tịch Tập đoàn FLC ra mặt đấu thầu công trình, rồi sẽ nhượng lại sau khi ĐKKT đã được thông qua. Chính miệng Trịnh văn Quyết trong một lần hội thảo đã tiết lộ “FLC có thể chuyển nhượng cả dự án cho nhà đầu tư nước ngoài“. 

– Hàng loạt công trình phụ như: Trung tâm hội nghị, Kinh doanh khách sạn Casino và đèn đỏ, sân Golf, trường đua ngựa (trên đảo Cái Bầu, Trà Ngọ), Trung tâm thương mãi, Trung tâm trình diễn, Spa, Sân bay lên thẳng (Chiếm 3.000 hecta tại 7 khu trên núi và các phân khu trên các đảo) đã được âm thầm giao cho công ty CP Vân Đồn. Được biết, công ty CP Vân Đồn vừa mới thành lập hồi cuối năm 2017 với vốn điều lệ là 980 tỷ Hồ tệ, làm sao mà có thể huy động vốn trong vòng 6 tháng lên hàng mấy trăm lần để đảm nhận hàng loạt công trình đồ sộ như thế?

– Chưa kể, trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh hiện có 5 Khu công nghiệp (KCN) gồm Cái Lân, Việt Hưng, Hải Yên, Đông Mai và Hải Hà. Trong đó có 3 KCN đang triển khai xây dựng cơ sở hạ tầng và đã cho nhà đầu tư thứ cấp thuê lại đất để thực hiện dự án! Còn ai trồng khoai xứ này, Khu sản xuất Đất hiếm tại Việt Hưng với số vốn 5 triệu USD là do bàn tay lông lá Tàu cộng đầu tư, và tại Hải Hà với Dự án Sản xuất Hợp kim có số vốn 30 triệu USD bước đầu mang danh Đài Loan, nhưng toàn bộ công nhân sẽ thuê từ TC, y choang như mô hình của Nhà máy Formosa Hà Tĩnh. 

Sau khi lượt qua các công trình đến nay đã xây gần như hoàn thành tại Vân Đồn, ta có thể suy ra được nguyên tắc chọn thầu và nguyên tắc hoạt động của Tập đoàn bán nước Nguyễn Phú Trọng (Việt gian-Việt cộng-Tàu cộng) như sau:

Nguyên tắc chọn thầu

Các công trình này do các nhóm Việt gian tư sản đỏ ra mặt trúng thầu xây dựng, mà chẳng qua một cuộc đấu thầu minh bạch nào cả. Đám Việt gian này luôn được đảng đỏ ưu tiên giao trọng trách theo công thức bất di bất dịch là: “Thứ nhất hậu duệ (con cháu các cụ), thứ nhì quan hệ (cùng phe nhóm lợi ích), thứ ba hồ/mao tệ (lại quả cho các quan đỏ ít nhất là 30% tổng giá trị công trình)”, nên Việt gian tư sản đỏ đã được thông báo (móc ngoặc) từ trên trung ương cs ngấm ngầm cả chục năm trước về những quy hoạch (công trình và dự án) béo bở để ăn chia với nhau.

Nguyên tắc hoạt động

Về tài chánh: Việt gian cùng với Việt cộng tuy có nhiều tiền, nhưng vì phải phân tán mỏng cho nhiều công trình, nên chúng không đủ vốn để đảm nhận tất cả đồng lúc. Chúng thường dùng hai cách: 

– Mượn ngân hàng rồi dùng mánh “đảo vốn”: Xem lại vụ FLC ở trên, nghĩa là mượn tiền ngân hàng, sau một thời gian thì các ngân hàng này sẽ đồng loạt khai phá sản. Tiền thì Việt gian và Việt cộng lấy, chỉ có người dân là mất trắng. Do đó dân mình phải rút hết tiền từ ngân hàng ra là vì vậy.

– Liên doanh với Tàu cộng: Gặp các công trình chục ngàn tỷ Hồ tệ thì đám Việt gian ra mặt là chủ đầu tư để trúng thầu (hê hê không có chữ TQ à nhe), rồi Việt gian và Việt cộng hùn vốn 2 phần, kền kền Tàu cộng góp vào 8 phần và trở thành chủ nhân của công trình tuy chỉ núp sau cánh gà giật dây.

Về công nghệ: Để nhanh chóng thu hồi vốn thì kền kền Tàu cộng bắt buộc phải dùng:

 1.  Kỹ thuật lạc hậu 20 năm (là ít), 

  1. Công nghệ rẻ tiền gây thảm họa môi trường (mà ngay cả tại TQ cũng không cho áp dụng), 
  1. Dùng 100 % đám công nhân khách trú (người dân nước mình vẫn thất nghiệp dài dài), 
  1. Lén lút xả thải, chôn giấu chất độc hại (rác nguyên tử, rác công nghiệp),
  1. Khai man thuế, hay trốn thuế qua việc hối lộ cho quan chức Việt cộng để được miễn giảm thuế 99 năm, điển hình vụ Formosa hối lộ tượng vàng 50 ký cho Trọng lú, 
  1. Thu hoa hồng cao qua việc rửa tiền cho các quan đỏ Việt cộng, hay các tổ chức tội phạm thế giới (chế độ độc tài, thuốc phiện, buôn người, buôn bán nội tạng) dưới danh nghĩa là tiền luân chuyển của sòng bạc casino, 
  1. Thu phí qua các công trình BOT trong hơn 20 năm

Đó mới là chảy máu tiền tệ vào tay Tàu cộng, chưa nói đến những mất mát không đo lường được như: Chủ quyền đất nước, an ninh quốc phòng, môi trường, văn hóa, di dân, giáo dục… chắc chắn sẽ từ từ bị Tàu cộng khống chế hết.

Kết luận

Theo chủ trương lớn của nhà sản, sau khi hàng loạt các công trình về hạ tầng như sân bay, đường cao tốc Vân Đồn – Hạ Long, đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái, khách sạn, khu dân cư được hoàn thành, thì lũ đại bịp Cuốc Hội sẽ cho thông qua luật ĐKKT nhanh chóng để rước bầy kền kền Tàu cộng về xâu xé đất nước và dân mình.

Chưa có đặc khu chính thức mà hàng đoàn “tàu lạ” ngang nhiên đánh bắt cá trên hải phận VN, cách Đà Nẵng chỉ vài chục hải lý; hàng trăm ngàn lao động phổ thông Tàu cộng nghênh ngang vào làm việc và sinh sống trong các đặc khu VN; hàng chục ngàn khách trú được phép vô ra từ Bắc chí Nam không cần giấy phép, được hành nghề, mua bán nhà đất; đài phát thanh Nha Trang oang oang xì xồ để phục vụ quý khách trú… Theo tin của BBC: “Người Trung Quốc ồ ạt mua nhà giá rẻ ở VN – Nhu cầu mua bất động sản tại Việt Nam của người Trung Quốc trong quý đầu năm 2018 cao gấp 300% so với năm 2017”. Rõ ràng tà quyền cs đã bật đèn xanh cho Tàu cộng vào mua bán nhà đất tự do, còn dân Việt thì bị cưỡng chế ra khỏi những khu đất vàng!

Đất nước là của toàn dân, nên con dân nước Việt không thể nào tiếp tục im lặng nhìn Tập đoàn bán nước Nguyễn Phú Trọng (cộng sản – lưu manh – khốn nạn) muốn đem bán cho Tàu cộng lúc nào cũng được. ĐKKT chính là một hình thức bán nước của đảng csVN, là rước voi về dày mả tổ, là Hiệp ước Thành Đô biến tướng. Mỗi ngày dân ta biểu tình chống ĐKKT, là bọn cs Việt gian mất toi vài tỷ USD trên sàn chứng khoán như chơi. Nên dân ta phải tiếp tục đoàn kết xuống đường, phải bất tuân dân sự, đình công bãi khóa đồng loạt sâu rộng trên mọi ngành nghề: Điện, nước, rác, nhà thương, trường học, giao thông (kẹt xe), xí nghiệp cho đến khi lật đổ tà quyền cs mới thôi. Nhất quyết như vậy, đây là con đường duy nhất để dân ta dành lại quyền sống của mình: “Diệt cộng trước khi để cộng diệt!”

Đừng để quá muộn như Tây Tạng, dân tôi ơi.

Lá thư ngỏ bị gỡ bỏ và Luật An Ninh Mạng

Lá thư ngỏ bị gỡ bỏ và Luật An Ninh Mạng

Hòa Ái, RFA
2018-07-02

Áp phích Phản đối Luật An Ninh Mạng

Áp phích Phản đối Luật An Ninh Mạng

 Amnesty International

Nữ sinh viên tốt nghiệp ngành luật-Trương Thị Hà viết tâm thư gửi đến Phó Hiệu trưởng Đại học Khoa học-Xã hội-Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh, trường đại học mà nữ sinh viên này đang theo học văn bằng thứ hai, để bày tỏ nỗi thất vọng vì đại diện nhà trường đã không bảo vệ bạn trong vụ việc bạn cùng khoảng 300 người khác bị bắt giữ và đánh đập ở Công viên Tào Đàn, Sài Gòn trong ngày 17/06 vừa qua.

Lá “thư ngỏ” vừa nêu được đăng tải trên tài khoản Facebook cá nhân Trương Thị Hà vào ngày 29/06 đặc biệt gây chú ý trong cộng đồng mạng và đã bị Facebook gỡ bỏ sau vài mươi phút đăng tải. Hòa Ái ghi nhận những ý kiến xoay quanh vấn đề này.

Sự tin cậy vô vọng

Sinh viên Trương Thị Hà, đang học tại khoa ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học-Xã hội-Nhân văn thành phố Hồ Chi Minh, trong “thư ngỏ” gửi đến thầy Phạm Tấn Hạ, Phó Hiệu trưởng của trường mong muốn được thầy trả lời cho những thắc mắc vì sao thầy im lặng, không lên tiếng bảo vệ lúc bạn Hà bị công an đánh và bị thóa mạ với những lời lẽ dung tục cũng như đã nói rằng “Thầy không biết về luật” khi bạn Hà nhờ thầy giúp liên lạc với luật sư và vì sao thầy ký vào biên bản do công an soạn sẵn.

Bạn trẻ Trương Thị Hà chia sẻ trong bức tâm thư gửi đến thầy Hiệu phó Phạm Tấn Hạ rằng cảm thấy cô đơn và bị bỏ rơi khi thầy quay lưng đi, và hy vọng được thầy hồi âm để nghe tiếng nói thật lòng của thầy rằng thầy đã không thể giúp được vì sự có mặt của công an.

Điều đó có nghĩa là họ chỉ làm vai trò của một người thầy, chứ không phải vai trò của một người công dân. Nhưng, theo tôi trước khi làm người thầy, thì người thầy đó phải làm công dân đã.
-GS. Phạm Minh Hoàng

Lá “thư ngỏ” được sinh viên Trương Thị Hà đăng tải trên mạng xã hội Facebook, nhận được 3000 lượt share trong vài mươi phút và đã bị gỡ sau đó. Tuy nhiên cộng đồng cư dân mạng tiếp tục lan tỏa lá thư ngỏ này với nhiều ý kiến khác nhau.

Đài RFA ghi nhận đa số ý kiến của dư luận mạng xã hội chỉ trích hành động của Phó Hiệu trưởng Phạm Tấn Hạ, mà họ cho là vô trách nhiệm, hành vi thiếu văn minh, văn hóa và cư xử ích kỷ vì sợ bị liên lụy và mất chức quyền. Rất nhiều người lên tiếng rằng người bạn trẻ sinh viên Trương Thị Hà đã đặt niềm tin sai chỗ.

Giáo sư Phạm Minh Hoàng, người từng giảng dạy tại Đại học Bách khoa thành phố Hồ Chí Minh và bị án tù vì những hoạt động cổ súy cho tự do dân chủ tại Việt Nam, đã bị trục xuất về Pháp hồi tháng 6 năm 2017, đăng tải lá thư gửi đến sinh viên Trương Thị Hà, rằng ông đồng cảm với chia sẻ của người bạn trẻ này. Trong thư ông viết “Tôi nghĩ xác suất gặp một người công an cư xử đúng mực coi ra còn nhiều hơn một người thầy dám bảo bọc (chưa nói là bảo vệ) cho sinh viên của mình” và vì thế, sự trông mong của bạn Hà vào thầy Phạm Tấn Hạ trong bối cảnh đó là không đúng chỗ. Từ Paris, Giáo sư Phạm Minh Hoàng nói với RFA vào hôm mùng 2 tháng 7:

“Tôi nghĩ đặt niềm tin vào các thầy cô thì niềm tin đó đặt sai chỗ. Tại sao tôi bi quan như thế? Tại vì, tôi thấy phần lớn những người thầy, tạm gọi là họ chỉ nghĩ thuần về giáo dục. Họ đến trường, đến lớp, chia sẻ và dạy dỗ các em về vấn đề giáo dục thôi. Và họ coi như thế là xong rồi. Điều đó có nghĩa là họ chỉ làm vai trò của một người thầy, chứ không phải vai trò của một người công dân. Nhưng, theo tôi trước khi làm người thầy, thì người thầy đó phải làm công dân đã.”

Trách nhiệm người thầy

Theo Giáo sư Phạm Minh Hoàng, một người công dân thì cần có tấm lòng yêu nước và có tinh thần bảo vệ đất nước; còn đối với vai trò của người thầy thì ông cho rằng còn phải có trách nhiệm truyền đạt và ủng hộ học trò của mình tinh thần yêu nước đó, bởi vì thanh niên là rường cột của quốc gia. Do đó, Giáo sư Phạm Minh Hoàng nói rằng ông không chấp nhận cách thức cư xử của thầy Phạm Tấn Hạ, ký vào biên bản của công an, có nghĩa là đồng ý với các kết luận của họ; thay vì thầy Hạ nên nói với công an rằng biểu tình là quyền được hiến định và sẽ dạy dỗ, bảo ban sinh viên của trường làm những điều Hiến pháp và pháp luật cho phép.

Trương Thị Hà
Trương Thị Hà Courtesy of Citizen

Tuy nhiên, Giáo sư Phạm Minh Hoàng nhấn mạnh trong thời gian giảng dạy 10 năm tại trường Đại học Bách khoa thành phố Hồ Chính Minh, ông có thể khẳng khái để nói rằng hầu hết giảng viên của trường không ai dám lên tiếng phản biện những vấn đề liên quan xã hội-chính trị vì lo ngại về cái sổ hưu cũng như con đường quan lộ của họ.

Thực tế gây tranh cãi

Đồng quan điểm với Giáo sư Phạm Minh Hoàng, một số ý kiến trên mạng xã hội cũng bày tỏ sự cảm thông với thầy Phạm Tấn Hạ. Một bạn trẻ lên tiếng:

“Thực tế là em thông cảm, tại vì họ còn gia đình. Một người có gia đình, có con cái, công ăn việc làm…thì họ coi như là chấp nhận chịu hèn để bảo vệ gia đình họ. Nếu người thầy đặt trường hợp bênh vực cho bạn Hà, thì em nghĩ chắc chắn người thầy này sẽ bị mất việc. Em nghĩ trong lòng họ cũng đau đớn lắm, vì chén cơm mà họ im lặng.”

Facebooker Lê Tuấn Huy viết trên trang Facebook của mình rằng về mặt cá nhân liên quan đến trách vụ, theo ông biết thầy Phạm Tấn Hạ vẫn sẵn lòng giúp đỡ sinh viên một cách vô vụ lợi, khi có vấn đề. Facebooker Lê Tuấn Huy đặt giả định nếu thầy Phạm Tấn Hạ không im lặng mà phản ứng lại trong vụ việc sinh viên Trương Thị Hà bị bắt ở Công viên Tao Đàn, hôm 17/6 thì ông tin rằng chẳng giúp được gì, mà có thể có nhiều khả năng chính bạn Hà sẽ nhận lãnh nhiều hơn, qua lập luận công an sẽ “giận cá chém thớt”.

Trong khi nhiều ý kiến trái chiều xoay quanh Phó Hiệu trưởng Đại học Khoa học-Xã hội-Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh, có người chỉ trích, có người biện minh thì cư dân mạng có cùng thắc mắc vì sao lá “thư ngỏ” của Facebooker Trương Thị Hà bị gỡ bỏ sau một thời gian ngắn đăng tải? Nhiều người đặt câu hỏi phải chăng Luật An ninh mạng vừa được Quốc Hội thông qua ngày 12/6 và lập tức có hiệu lực ngay tức khắc, không cần đợi đến đầu năm 2019 như đã thông báo, nhằm dập tắt những tiếng nói bày tỏ quan điểm cá nhân mà bất lợi cho Nhà nước.

Thực tế cho thấy không giống như lời khẳng định của Cục trưởng Cục An ninh mạng, ông Hoàng Phước Thuận nói rằng Luật An ninh mạng không hạn chế các quyền tự do dân chủ của người dân và mọi hoạt động của người dân được nhà nước bảo hộ.

Đời Như Ý

Image may contain: 1 person, playing a musical instrument and guitar
Image may contain: 2 people
Image may contain: 1 person, outdoor

Van Pham

Nguyễn Ngọc Tư là một nhà văn nữ. Tuy sanh sau đẻ muộn (1976), nhưng mau chóng nổi lên như một nhà văn lớn của Miền Nam từ thập niên 2000. Tác phẩm Cánh Đồng Bất Tận đã được đưa lên màn ảnh. Những truyện ngắn của chị đều mang một thông điệp đến người đọc. Mời các bạn thưởng thức & chiêm nghiệm truyện ngắn dưới đây…

*********************

Đời Như Ý

1. Không giống như người ta, hễ thích cải lương thì đặt tên con là Ngọc Huyền, Lệ Thủy, mê phim Việt Nam thì đặt tên Diễm Hương, Việt Trinh, chú Đời đặt tên cho hai đứa con gái mình là con Như, con Ý.

Ai cũng hỏi, “Làm gì có chuyện đời như ý?”. Chú Đời cười, hàng ria mép xoăn tít xồm xoàm quớt lên, tự hào, sao mà không?

Nhìn vẻ mặt này không ai nghĩ chú mù, thấy sao mà tự tin, thanh thản quá chừng. Không ai biết chú khổ còn hơn… cô Lựu. Chú Đời dẫn cả nhà rời Chợ Cũ, Cầu Nhum lang thang lúc con Ý mới bồng nách. Gồng gánh như một gánh hát, chú ca cải lương, bán vé số kiến thiết. Vợ chú nửa điên nửa tỉnh, không biết có phải vui trong bụng lắm không mà suốt ngày cười ngẩn ngơ. Hai đứa con gái đứa mười, đứa tám tuổi phụ cha đem vé số tới mời từng sạp chợ. Đứa nào mặt mày cũng xấu xí, lem luốc, đen đúa, nên nghe cha tụi nó kêu con Như con Ý ai cũng cười.

Một ngày của gia đình chú Đời bắt đầu từ sáng sớm, chú buộc vô mình sợi dây điện nối giữa cây đờn với cái loa con Như đang cầm, nó ghịt dây thì chú bước tới, chùng dây thì đứng lại. Con Ý nhỏ con chạy lăng xăng đằng trước, đứng coi búp bê người ta chưng tủ kiếng. Vợ chú vừa đi vừa ca hát đằng sau, nhặt hoa phượng để lên đầu. Cũng giống như những người hát rong khác, nhà chú có cả thảy bốn người nhưng trên con đường tấp nập, trông họ nhỏ nhoi, cô độc làm sao.

Ở thành phố này có chừng đến ba bốn người hát rong, họ dìu dắt từng đôi, ở tận đằng xa, người ta nghe tiếng ca là biết gánh của ai rồi. Có đôi vợ chồng già ca mùi như Thanh Sang, Thanh Nga; có một đôi trẻ hơn, ông chồng đưa hơi như Trọng Hữu. Chú Đời ca dở, giọng hơi giòn, chói, thuộc lòng chỉ mấy bài “Chiếc áo người vợ hiền”, “Con gái của mẹ”… nghe mắc chán. Nhưng chú đi đằng đầu phố, gió đàn lại cuối phố nghe tiếng được tiếng mất nhưng người ta biết ông “Đời Như Ý” sắp đi qua. Cái miệng của ông này sao mà lanh dữ vậy, luôn miệng gọi Ý con, con đừng có đi xa, con Như đi chậm một chút, ba theo muốn đứt hơi rồi, coi má con đâu. Mình ơi, mình à, mình lại gần tui nè. Rồi oang oang bảo vé độc đắc chiều nay nằm ngay đây, ngay trân chỗ này nè. Có hai ngàn một vé, ăn gói xôi chưa kịp mắc răng đã hết, mua giúp tờ vé số đặng giúp tui xóa đói giảm nghèo. Mua đi, để tui đi xin bà con cũng mắc… cho hà. Mấy ông chạy xe ôm nói chú rao làm sao mà láu cá quá, không biết mù thiệt hay mù giả mà sao cái miệng leo lẻo vậy. Chú gỡ mắt kiếng đen ra, cười với đôi mắt lạnh lẽo, sâu hút, “Mấy anh nghĩ vậy riết quen, em đui tối thiệt thòi, rên rỉ, than vãn cũng đâu hết thảm. Mà, em đang sung sướng quá chừng đây, kể lể nỗi gì”.

Theo chú nói thì chú sung sướng thật. Vợ chú đẹp, vui vẻ (vì cười hoài), có đi nhậu vợ chú cũng không chù ụ như vợ người ta. Không ngã lòng trước sự hào nhoáng xa hoa, chồng người ta sao mà đẹp trai, sao mà giàu hơn chồng mình. Chỉ cần mỗi bữa sáng, chú mua cho vợ hai ngàn đồng cà phê sữa là vợ mừng rưng rưng nước mắt. Chú sung sướng vì còn có hai chị em con Như con Ý, nhỏ xíu mà giỏi, dễ dạy, đẹp đẽ. Nghĩ vậy nên chú Đời phải vui, vui vì vừa lòng với những gì mình đang có.

Những trưa nắng gia đình chú tạt vào hiên chợ Bách Hóa, nghỉ chân. Con Như lãnh tiền, chạy đi mua cơm về ăn. Họ ngồi giữa ngọn gió mát lồng lộng. Chú Đời lúc nào cũng ngồi ăn chậm rãi, nghe ngóng chung quanh như canh chừng, như bảo vệ bữa ăn thiêng liêng của nhà mình. Chú nghe tiếng đũa khua tinh tang, cuống quít lên miệng chén là biết đứa nào đói đứa nào không. Rồi cằn nhằn vợ, “Mình ăn chậm thôi, nghẹn bây giờ, đó, nghe ặc ặc rồi đó. Con Như lấy nước mà uống. Coi gỡ xương cho em Ý với, con”. Bữa nào ăn cơm xong, chú cũng ngồi chải đầu cho ba mẹ con họ, ai đi ngang khen chơi, cha, bữa nay hai đứa nhỏ đẹp gái dữ, chú sướng quá cười hích hác. “Nó giống mẹ. Giống vợ em mới đẹp, giống em xấu hì. Mà, ngộ quá, con của mình, xấu mấy cũng thấy đẹp thấy thương”.

2. Quẩn quanh mấy chợ, mấy khu phố quen hoài bán không chạy như trước, chú Đời phải ráng đi tới tối mịt mới về. Giọng chú ngày càng khàn, nghe khen khét như nồi cơm quá lửa. Đi qua mấy quán nhậu, có người kêu vô, đưa ly rượu, chú trịnh trọng nâng ngang mày đa tạ, chỉ hít tới hít lui khen “Rượu ngon. Mùi đã thiệt” nhưng không uống, chú bảo lúc này giọng dở quá, hình như nghe không khỏe trong mình.

Nên có lúc giọng ca của chú lật bật như hai hàm răng đánh vào nhau, chú biểu con Như đi mua Anagin về cho chú uống. Mấy cô tiểu thương trong chợ cằn nhằn, thằng cha mầy lúc này ca gì như là sốt rét, “Chiếc áo người vợ hiền” hay vậy mà ca lụm cụm như “chiếc áo bà già”. Một bữa đi ngang qua trạm y tế phường, con Như dụ, nó nói trong trạm có khám bệnh miễn phí, nên nó dẫn chú vào. Lát sau, lúc từ phòng siêu âm bước ra, chú Đời giận quá, mặt xanh, tay chân run rẩy, “Ba đã nói có bịnh hoạn gì, làm tốn hết mười lăm ngàn đồng bạc”.

Chú Đời mau giận mà cũng mau quên. Bữa sau chú còn sắm đồ cho hai chị em con Như. Diện quần áo mới, tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ, ai cũng bật ngửa, “vậy ra ông này mù mà tinh, ổng đâu có xạo, mấy đứa cũng ngộ gái quá chớ”. Dì Liễu cũng khen.

Dì Liễu bán xoong chảo ở trong chợ Bách Hóa, không có con nên thích con nít, hay rờ rờ đầu chị em Như, Ý, nói với mấy bà bạn, “tui khoái chị em con nhỏ này, nghèo vậy mà đàng hoàng, không đá cá lăn dưa”. Con Như nghe thích lắm, về nói với ba, chú Đời hỏi, dì Liễu thích con hay thích con Ý. Như bảo thích bằng chang nhau. Cho con cục kẹo thì cũng cho con Ý một cục. Chú Đời thở dài, “Ba già rồi, hát ca hết ra hơi rồi, chắc là nuôi mấy má con con không nổi, hay là ba cho bả một đứa, nghen”.

Dì Liễu tính đâu chú nói chơi, con người quý con như mạng mình, nói cho là cho sao. Ai dè chú làm thiệt. Dì Liễu mừng lắm, những bữa chợ vắng có một đứa hủ hỉ, trông đồ cho mình ngủ cũng vui. Dì chọn con Ý vì khuôn mặt nó đẹp, sáng sủa chứ không buồn bã như con Như. Dì còn đi coi thầy, chọn ngày tốt để rước con Ý về.

Hôm con Ý về với dì Liễu là rằm tháng Hai, chú Đời biểu con Ý mặc đồ mới, kéo nó ngồi vô lòng mình, chú chải tóc cho nó, chú chải lâu vì nó cứ tức tưởi liên hồi. Chú hỏi bữa nay con mặc áo màu gì, nó bảo màu xanh. Chú dặn lòng, mình sẽ nhớ hoài, lúc xa chú, con Ý mặc đồ xanh, mặc dù chú không biết màu xanh ra sao. Chú kêu vợ lại, biểu, “Mình hôn nó một cái đi, mai mốt nó không ở với nhà mình nữa. Mình đẻ ra nó mà tui không nuôi, mình đừng có giận”. Vợ chú đâu có giận. Chỉ có con Như giận, nó nức nở, “con thương con Ý nhất nhà mà, ba”. Chú không thương à? Thương, nhưng chú chắc dạ lắm, bước đi là đi một nước. Vợ chú rên ti tỉ, ngoái lại nhìn phía chợ hoài. Con Như vẫn khóc. Chú hỏi nó, “Con Ý có nhìn theo không, con”. “Có, ba à, tội nghiệp nó quá”. Dường như con đường có nhiều ổ gà sao nghe chông chênh quá. Chú Đời cắn môi bước tới.

Nhưng đến chạng vạng, lúc quay về nhà trọ đã thấy con Ý ngồi lù ở cửa. Từ đó không cách gì bứt nó ra được. Chú năn nỉ nó quay lại với dì Liễu, nó không nghe. Chú lấy gậy đánh, nó cắn răng chịu. Chú đưa vợ với con Như trốn khỏi thị xã nó cũng biết cách lần theo. Bảy tuổi, con Ý cũng đã bảy năm lưu lạc giang hồ chớ giỡn. Cuối cùng, một đêm, chú bắt nó ngồi trước mặt mình, ôm lấy đôi vai xương xẩu của nó, chú nói cho con Ý nghe một câu chuyện đau lòng, chú nói nó không phải là con ruột của chú, chú lượm nó ở ngoài đống rác bệnh viện. Chú nuôi nó tới chừng này là để kiếm người bán lại. Dì Liễu cũng trả cho chú hai triệu chớ đâu có ít. Con Ý nhìn tệp tiền chú rút ra từ túi áo, mặt nó lạnh băng. Sáng sau, chú Đời đưa con Ý trở lại với dì Liễu. Lúc quay đi chú hỏi con Như, “Nó có nhìn theo không, con”. Con Như nói không. Chú ừ, nấc khan một tiếng rồi cất tiếng ca, “Nuôi con khôn lớn không mong gì con nuôi lại mẹ…”, sao mà nghe nghẹn ngào như đang khóc.

Con Như sợ rồi sẽ tới phiên mình. Nó cuống quýt sống, cuống quýt yêu thương chú Đời. Nó ăn ít, lấy đồ cũ ra mặc như thể chứng minh rằng nuôi nó cũng không tốn kém gì mấy. Chú Đời hiểu lòng nó, hay hôn lên mái đầu khét nắng của nó, lặng lẽ thở dài. Lấy số tiền dì Liễu cho, chú Đời đưa vợ vào bệnh viện. Bác sĩ nói vợ chú bệnh đã quá lâu, không có hy vọng chữa lành, nhưng cứ ở lại điều trị một thời gian xem sao. Chú Đời ôm vợ vào lòng, ngồi ngay chỗ băng đá đằng trước, chú nắn đôi tay, rờ rẫm mãi lên mặt vợ, biểu: “Mình ở đây nghen, ráng mau hết bệnh về nấu cơm cho tôi ăn, nói chuyện với tôi chơi. Hồi cưới mình tới giờ, chưa khi nào mình nói câu nào tử tế với tôi, tôi cũng buồn lắm”. Vợ chú cười.

3. Cả gia đình lang thang đó giờ chỉ còn hai người. Đêm khuya trở giấc, chú Đời kéo mền đắp cho con Như, vô tình đôi tay chú quệt trúng hai hàng nước mắt. Chú biết nó thức, chú hỏi “Sao vậy, con đau bụng hả?”. Nó tức tưởi, “Bây giờ chỉ còn có mình con, ba đừng bắt con đi đâu hết, để con dẫn đường cho ba, mua thuốc cho ba uống, phụ bán vé số, nghen ba”. Chú ừ, bỏ con đi đâu bây giờ.

Chú thường vòng qua chợ Bách Hóa, chú không hát, không dừng lại bán, chỉ kêu con Như tỏ mắt nhìn con Ý coi bữa nay nó mặc áo màu gì, mập ốm ra làm sao, tóc dài bao nhiêu rồi. Đứa con gái lớn buồn bã bảo, “em con mập lắm, trắng hơn hồi nó còn ở nhà mình. Nó cắt tóc tém, coi giống con trai lắm, nó nhìn thấy con mà giả đò như không thấy vậy, ba”. Không mặc đồ xanh ba mua à? Không, lâu rồi nó không mặc nữa. Chú nghe vừa mừng vừa đau. Vậy là nó quên chú rồi, nó yên lòng bên người mẹ mới. Vậy là từ nay chú đã xa mãi đứa con này. Lụi hụi hết mùa nắng, giọng chú tắt khèn khẹt trong cổ họng, thậm chí không thể cất lời rao. Chú đờn cho con Như ca, tiếng ca ngọng ngịu và non nớt lắm, vô vọng cổ luôn bị đứt giữa chừng. Tội nghiệp, con nhỏ không có tài, ngáy còn lạc giọng mà ca nỗi gì. Những lúc ngồi bên con, nghe nó ăn giá sống cho họng bớt khan, chú Đời muốn khóc, thấy mình bất lực trước bệnh tật. Chú bảo, “Thôi, bỏ nghề, con”.

Đã thấu gần hết cái khổ của kẻ hát rong, đã mỏi đôi chân ròng rã, chú Đời bán cây đờn, cái loa với bộ bình ắc quy. Chú xin cho con Như đi chạy bàn, rửa chén ở quán hủ tiếu Nam Vang. Mới đầu nó không chịu, nó nói ba ở nhà một mình không được. Hồi đó ba buồn còn đờn lửng tửng chơi, bây giờ đờn cũng không còn. Nhưng rồi đến bữa cơm, nó đổi ý, nó không thể để chú Đời quẹt kho quẹt vầy hoài. Một bữa trưa, nó bưng tô nước thịt có nhúng nắm rau chạy về, chú Đời rầy nó làm vậy chi, ông bà chủ chắc không thích, nó cười, chú thím Sảnh biểu con đem về cho ba đó. Người ta thương con lắm. Chú Đời bảo, cuộc đời này, thiệt nhiều người tốt.

Một bữa trưa, chú Đời bắt nó ngồi lâu với chú thêm một chút nữa. Chú lấy lược ra chải đầu cho nó, tóc nó đã dài chấm thắt lưng. Chú nói, không biết chừng nó mười tám hai mươi tuổi tóc dài cỡ nào hen. Con Như cười, chừng đó cho ba chải đầu, thắt bím cho con mệt luôn. Chú Đời bảo, từ đây tới đó còn lâu. Rồi chú than, sao mà chú nhớ vợ với con Ý quá chừng. Con Như bần thần, “Hồi đó, nhà mình vui biết bao nhiêu hén, ba”.

Ừ, vui. Trưa vầy, nếu không ở bên hông chợ thì cả nhà chú cũng tụm lại bên một gốc cây nào đó có bóng mát, nghỉ chân, ăn cơm. Hai đứa con nhỏ của chú bữa nào cũng không chịu ngủ lấy sức mà mải mê búng thun. Mở miệng ra rầy, con Ý nịnh, “để con nhổ tóc bạc cho ba”. Nó nói đầu ba bạc nhiều lắm, rồi đặt sợi tóc lên bàn tay chú, trời ơi, sợi tóc mỏng tanh, nhẹ te vầy mà nó cũng thấy, con mắt nó sáng ghê. Rồi chú nhớ tới người vợ hay tựa đầu vào vai chú ngủ khì, trong trẻo, vô tư như trẻ con. Tự dưng chú Đời thèm được sống lại những buổi trưa ấy, những buổi trưa đã xa rồi, đã xa mất rồi. Chú biểu, “Mai con chạy ra chợ Bách Hóa, hỏi dì Liễu cho con Ý về, ba gặp một chút, sao… ba nhớ nó quá hà”. Nhưng con Ý đâu còn ở chỗ dì Liễu nữa, dì nói nó đi rồi. Con Như tưởng dì giấu, cứ theo năn nỉ hoài, “tội nghiệp ba con mà, dì, cho nó về một chút thôi rồi mai mốt con không lại xin dì nữa”. Dì Liễu vốn là người nhân hậu, dì chỉ biết nắm tay nó mà khóc ròng.

Là thật. Con Ý đã bỏ nhà đi bụi đời là thật. Nó đi vì lâu rồi mà không được nhìn thấy người cha tội nghiệp ấy dắt chị nó lặng lẽ qua chợ. Nghĩa là ba nó đã không còn thương nhớ nữa. Vậy thì ở lại làm gì? Con Như quay về, nó phải dừng lại rất lâu, nó không biết phải nói thế nào cho chú Đời đừng đau xót. Nó ngập ngừng đứng chỗ cái hàng ba đầy rêu ướt, chợt nó nghe tiếng hát, trời ơi, là tiếng hát của má nó. “Ầu ơ. Đường dài ngựa chạy biệt tăm. Ơ… Phải duyên chồng vợ ngàn năm cũng chờ”. Con Như mừng rỡ xô cửa bước vào, má nó đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, rồi thì thào:

– Đừng la lớn. Mệt rồi. Ngủ đi.

Con Như chạy lại ôm má nó, nó nghĩ chắc chú Đời giả bộ đây, trông con Ý thấy mồ mà không chịu dậy. Nó chọc lét vô mấy cái xương sườn của chú, nhưng chọc mãi, chọc mãi, chú không bao giờ thức nữa.

4. Làm gì có chuyện đời như ý?

THẤT VỌNG ! ( Thư ngỏ gửi anh Đặng Hùng Võ)

Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, text and closeup
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing

Nguyễn hữu Lưu is with Phạm Hữu Khánh and 3 others.

THẤT VỌNG !
( Thư ngỏ gửi anh Đặng Hùng Võ)

Ngày xưa tôi quý ông lắm
Tưởng ông trung thực ,thông minh
Và biết nhìn xa,trông rộng
Chăm lo môi trường sạch,xanh !

Biết ông lấy tới ba vợ
Người ta bảo ông : Dê già!
Còn ham ba thứ …của nợ
Tôi lại phục ông đào hoa !

Nghe tin ông cưới vợ trẻ
Ít hơn ông ba thập niên !
Tôi cứ khen ông : tài thế !
Người khác bảo ông: Thằng điên !

Đời tư ông ,tôi tôn trọng
Không hề chê bai ông đâu
Mỗi người có một cuộc sống
Chẳng nên đụng chạm vào nhau!!!…,

Nhưng khi thấy ông ca ngợi
Việc lập ra ba đặc khu
Rằng nước mình sẽ thu lợi 
Đô la trôi vào êm ru !

Rằng chín chín năm vẫn ít
Cho thuê chứ phải bán đâu!
Hoá ra ông còn con nít
Vẫn tin sái cổ thằng Tầu

Người ta diễn trò bán nước
Mà ông cổ xuý hết lời
Còn tôi không thể tin được
Ông lại ngốc thế ông ơi!

Người ta gặm đất để bán
Còn ông thì lợi lộc gì?
Mà vẫn vỗ tay không chán!
Ai đã tặng ông thuốc mê ???

Tôi thất vọng cho ông quá
Già rồi ôm vợ cho lành
Lại đi phát ngôn bậy bạ
Mang tiếng dốt hơn trẻ ranh !

Nhiều người về hưu đã thấy
Bản chất của lập đặc khu
Còn ông vẫn chưa hết dại
Tưởng chúng tôi thuộc dân ngu!

Chúng tôi ngu nhưng yêu nước
Không muốn bán đất cho Tàu
Hơn một ngàn năm Bắc thuộc
Vẫn còn chưa hết nỗi đau !!!

Chúc ông bỏ gói thuốc lú
Tỉnh táo nhìn lại cuộc đời
Đừng nên ăn mày quá khứ
Mà ngẫm nghĩ cho tương lai !!!

Gia đình cô Đỗ Thị Minh Hạnh tiếp tục bị tấn công

Gia đình cô Đỗ Thị Minh Hạnh tiếp tục bị tấn công

2018-07-04

Phòng ngủ bị ném gạch tại nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh

Phòng ngủ bị ném gạch tại nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh

 Courtesy FB Minh Hanh Do Maria

Nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh, nhà hoạt động về quyền của người lao động, ở thị trấn Di Linh, huyện Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng tiếp tục bị một nhóm người lạ mặt tấn công, xịt hơi cay vào đêm ngày 3/7. Cô Đỗ Thị Minh Hạnh cho Đài Á Châu Tự Do biết tin này vào ngày 4/7 từ nhà riêng của mình ở Di Linh.

vào lúc 11:30 phút khi hai cha con đang ngủ thì gia đình bị cắt điện và tấn công. Tấn công đầu tiên là căn phòng của ba Minh Hạnh, đập vỡ kính cửa phòng ba Minh Hạnh và xịt hơi cay vào. Rất may sáng hôm đó đã chặn một cái cửa để che cửa sổ cho nên họ chỉ xịt được hơi cay mà kính không văng vào đầu ba Hạnh. Ba Hạnh báo cho Hạnh là có hơi độc nên khi Minh Hạnh đi lấy khăn lấy nước giúp ba thì họ liên tục tấn công. Hai ba con Minh Hạnh tìm chỗ trú ẩn. Hơi độc làm ba Minh Hạnh cảm thấy khó thở. Minh Hạnh cảm thấy tay chân tê nóng rát, mặt cũng nóng rát. Họ ném đá nhiều hơn mọi ngày. Minh Hạnh thu một thùng gạch to

Vụ tấn công xảy ra ngay sau khi tổ chức Ân xá Quốc tế hôm 2/7 ra thông cáo báo chí lên án các vụ tấn công liên tục nhắm vào gia đình cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Theo tổ chức này “những vụ tấn công, ngày càng gia tăng về mức độ bạo lực, có nhiều khả năng là do các hoạt động dân sự gây chú ý của cô Hạnh” và kêu gọi chính quyền địa phương phải có những hành động ngay lập tức để bảo vệ cho sự an toàn của cô Hạnh và gia đình.

Trong vài tuần vừa qua, nơi ở của cô Hạnh và người cha của cô là ông Đỗ Ty, 76 tuổi, ở 19 Nguyễn Thị Minh Khai, thị trấn Di Linh, liên tục bị các nhóm người lạ mặt tấn công.

Thùng gạch nhặt được sau vụ tấn công vào nhà cô Đỗ Thị Minh Hạnh
Thùng gạch nhặt được sau vụ tấn công vào nhà cô Đỗ Thị Minh Hạnh Courtesy of FB Minh Hanh Do Maria

Hôm 24/6, một nhóm khoảng chục người đàn ông đã ném đá vào nhà cô. Ngày 26/6, một nhóm người lạ mặt tiếp tục ném đá vào nhà. Ngày tiếp theo, hai người bạn hoạt động dân sự khi đến thăm nhà cô Hạnh ra về đã bị tấn công bằng gậy gộc khiến một người bị thương. Sang ngày 27/6, những người lạ mặt ném bom xăng vào nhà của cô Hạnh. Theo Ân xá Quốc tế những tấn công nhắm vào nhà cô Hạnh trở nên nặng nề hơn các lần trước với nhiều hư hại cho nhà cửa, kính vỡ, gạch ngói vỡ và đồ đạc hư hại.

Cô Đỗ thị Minh Hạnh cho biết gia đình cô đã thông báo với công an thị trấn và huyện nhưng không nhận được sự trợ giúp nào.

Mình đã báo công an, cả công an huyện và thị trấn nhưng họ đều không vào. Công an thị trấn khẳng định họ có vào mà ở bên ngoài nên mình không biết. Họ trả lời rất vòng vo và cúp máy nửa chừng khi mà đang nói chuyện

Vào ngày 4/7, Đài Á Châu Tự Do liên hệ với trực ban công an thị trấn Di Linh về vụ tấn công gần nhất vào nhà cô Hạnh nhưng được cho biết công an không nhận được bất cứ thông báo nào từ gia đình.

Ngay sau khi vụ tấn công xảy ra, tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế (Human Rights Watch) hôm 4/7 đã lên tiếng gọi những vụ tấn công này là các hành động trả thù rõ ràng nhắm vào việc đe doạ và để làm cho các nhà hoạt động phải im lặng. Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách khu vực châu Á của tổ chức này thúc giục “chính quyền phải thực hiện ngay lập tức một điều tra công bằng và trừng trị những kẻ đã tham gia vào các vụ tấn công cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Giám đốc Công an tỉnh Lâm Đồng, tướng Bùi Văn Sơn phải đối mặt với những trừng phạt nghiêm khắc vì cho phép những hành động như vậy xảy ra ngay trong địa bàn do ông ta phụ trách

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh là một nhà hoạt động cho quyền của người lao động ở Việt Nam, người đã tham gia tổ chức một cuộc biẻu tình ôn hoà ở một nhà máy sản xuất giày dép thuộc tỉnh Trà Vinh hồi đầu năm 2010. Cô cùng hai nhà hoạt động khác là Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã bị bắt vào tháng 2/2010. Cô Đô Thị Minh Hạnh sau đó bị tuyên án tù 7 năm với tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo điều 89 Bộ Luật Hình sự cũ.

Dưới sức ép của quốc tế, chính quyền Việt Nam đã trả tự do cho cô Đỗ Thị Minh Hạnh vào tháng 6 năm 2014 nhưng cô vẫn bị theo dõi tại địa phương.

Theo Human Right Watch, các vụ tấn công nhắm vào các blogger và các nhà hoạt động dân sự ở Việt Nam tiếp tục xảy ra thường xuyên. Báo cáo của tổ chức này công bố vào tháng 6 năm ngoái ghi nhận 36 trường hợp các nhà hoạt động và blogger ở Việt Nam bị tấn công trong giai đoạn từ tháng 1/2015 đến tháng 4/2017.  

Đất Nước Ta Có 7 Loại Người – Lương Ngọc Huỳnh

Van Pham is with Đoàn Thị Rơi.

*************

Đất Nước Ta Có 7 Loại Người – Lương Ngọc Huỳnh

1 – Loại thứ nhất: Họ bảo thủ đi theo một lối mòn của một con đường vô định hướng, nhưng họ quyết tâm đi cho bằng được và lái tất cả đi theo con đường đó! Mặc dù phía cuối con đường là chông gai và sụp đổ họ vẫn cứ đi. Loại người này ta gọi là “ngu mà còn tỏ ra nguy hiểm”!

2- Loại thứ hai: Họ luồn cúi và nịnh bợ liếm láp mọi thứ và sẵn sàng làm chó cho loại thứ nhất! Loại người này là loại vô liêm sỉ họ đã đổi sự nhục nhã để lấy miếng cơm ăn!

3- Loại thứ ba: Họ không quan tâm đến mọi thứ xung quanh, họ thờ ơ với tất cả, và họ chỉ cần biết lo cho bản thân mình! Loại người này là loại vô hồn, vô cảm, vô tâm!

4- Loại thứ tư: Họ tàn nhẫn cướp của giết người, ăn cắp ăn trộm, đĩ điếm, giả dối, lừa lọc, sống bầy đàn độc ác và man rợ! Loại người này là giống vô loài!

5- Loại thứ năm: Họ biết đúng sai nhưng miệng họ luôn ngậm một hạt thị và không bao giờ dám mở mồm! Loại người này ta gọi là đồ hèn nhát!

6- Loại thứ sáu: Họ bị cuồng tín bởi những lý luận duyên, nghiệp, họ không đấu tranh và chấp nhận bị áp bức! Loại người này thật đáng thương và đáng yêu với những thể chế chính trị mị dân!

7- Loại thứ bảy: Họ sống có trách nhiệm, ngay thẳng, sòng phẳng và công bằng, họ dám nói lên chính kiến của mình, họ mong muốn xã hội tiến lên tốt đẹp, nhưng do 6 loại kia đông quá nên họ khó có thể thay đổi tư duy của giống người Việt Nam!

Cho nên gọi là đất nước “thất nhân” thế mới sinh ra thất đức, thất tín, nói một đường làm một nẻo! Chúng ta cần loại người thứ 7 phát triển thật nhiều để lấn át 6 loại còn lại. Những ai đang là một trong sáu loại kia nên vắt tay lên trán suy nghĩ để làm sao cho con cháu giống nòi Việt Nam trong tương lai đừng hèn như những gì chúng ta đã và đang làm!

Nói thật mất lòng cũng được! Nhưng nó sẽ làm cho người ta khôn từ từ.

GS Lương Ngọc Huỳnh.

Image may contain: 5 people, people sitting