Vỡ hồ chứa bùn đỏ Titan, đến bao giờ người dân Bình Thuận mới hết khổ vì thảm họa môi trường?

  • Dao Lecong: CÓ BAO GIỜ ĐẢNG VÀ CHÍNH PHỦ LẮNG NGHE NỖI THỐNG KHỔ CỦA NGƯỜI DÂN BÌNH THUẬN ĐỂ THÔI TRẤN ÁP BẮT BỚ ĐÁNH ĐẬP NGƯỜI DÂN KHI HỌ ĐỨNG LÊN NÓI TIẾNG NÓI CỦA MÌNH…NẾU KHÔNG LÀM ĐƯỢC ĐIỀU ĐÓ THÌ CÁC NGƯỜI ĐÚNG LÀ LŨ KHỐN NẠN…

    Có thể nói chưa có bao giờ ô nhiễm môi trường do sản xuất và khai thác khoáng sản ở nước ta lại trầm trọng như bây giờ. Những cái chết được báo trước ấy càng làm cho cuộc sống của người dân lao động thêm khốn khổ.
    Bùn boxit đỏ, thủy triều đỏ và bây giờ là nước titan đỏ… Đỏ như máu rỉ ra từ cơ thể đất nước đang bị tàn phá và rỉ ra từ hàng ngàn, hàng vạn con người đang vật lộn vì miếng cơm, manh áo.

GIÁO DỤC VIỆT NAM.

Tai Nguyen shared a post.
Image may contain: one or more people and text
NGƯỜI ĐĂNG TIN

GIÁO DỤC VIỆT NAM.

Buồn cho thực tế nước ta
Ôi ngành giáo dục thật là chán ghê
Sinh viên theo đủ ngành nghề
Học xong đại học lại về làm nông
Bao năm đèn sách uổng công
Thà rằng bỏ học lấy chồng chăm con
Học hành cũng đủ chuyên môn
Ra trường thất nghiệp lại còn nợ vay
Xin việc phải bỏ tiền ngay
Cấp trên cấp dưới, lót tay các ngài
Nước mình chẳng thiếu nhân tài
Nhưng mà các vị đoái hoài tới đâu
Trước tiên con cháu rể dâu
Hai bên nội ngoại kéo nhau vào làm
Xong rồi quen biết họ hàng
Người dưng nước lã họ màng tới đâu
Dân hèn thì lại chăn trâu
Mang bằng đại học gối đầu cho cao
Mỗi năm ngân sách cấp vào
Cả trăm nghìn tỷ đổ ao đổ sình
Các em các cháu học sinh
Học nhiều mà chẳng thấy trình là bao
Buồn cho tất cả đồng bào
Muốn con hay chữ đành lao học hành
Sau này có nghiệp có ngành
Thoát ly khỏi kiếp nhà tranh đói nghèo
Thế nên vẫn cố phải theo
Vay tiền ăn học để trèo lên cao
Mẹ cha vất vả cần lao
Mong ngày con cái rẽ vào đường hoa
Đến ngày tốt nghiệp con ra
Đủ bằng đủ cấp nhưng mà ..vậy thôi
Xin việc ở khắp mọi nơi
Vẫn nghe một tiếng..”đủ rồi, đợi đi”
Học hành bằng cấp làm chi
Bây giờ phải bán khoai mì kiếm cơm

TUYÊN BỐ CHỐNG TRA TẤN VÀ TRỪNG PHẠT HOẶC ĐỐI XỬ TÀN ÁC, VÔ NHÂN ĐẠO

Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, outdoor

Trần Bang is with BinhDinh Nguyen and 27 others.

TUYÊN BỐ CHỐNG TRA TẤN VÀ TRỪNG PHẠT HOẶC ĐỐI XỬ TÀN ÁC, VÔ NHÂN ĐẠO

#sgb Nhân Ngày Quốc tế Hỗ trợ các nạn nhân bị tra tấn (International Day in Support of Torture Victims, ngày 26/6)

Công ước chống Tra tấn của Liên Hiệp Quốc tên đầy đủ là Công ước chống Tra tấn và Trừng phạt hoặc Đối xử tàn ác, vô nhân đạo (United Nations Convention against Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment), được Đại Hội Đồng LHQ thông qua ngày 10.12.1984, có hiệu lực từ ngày 26/6/1987. Và ngày 28/11/2014, Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam đã biểu quyết thông qua Nghị quyết phê chuẩn Công ước chống tra tấn trên.

Nhưng trong các cuộc biểu tình phản đối Dự Luật Đặc khu, Luật An ninh mạng từ ngày 10/6/2018 trên toàn quốc, đặc biệt ngày 17/6/2018 tại TP.HCM hàng trăm người dân đi tham quan thành phố, người đi dạo mát, người ngồi uống cà phê, người đi lễ nhà thờ ra, người đang đứng chụp hình, nhà báo,người dạo đường sách… đã bị lực lượng côn đồ xông vào giằng điện thoại, đánh đập, bắt quẳng lên xe trước sự chứng kiến của công an (có sắc phục), khách quốc tế, người đi đường.

Và sau đó CA đã chỉ huy đưa những người bị bắt vô cớ nói trên về một trại tạm giam dã chiến tại vườn hoa Tao Đàn, Q1, Sài Gòn tra tấn, đánh đập dã man, chửi bới hạ nhục nhân phẩm nạn nhân. Nhiều công dân đã bị đánh bị thương như: chị Đinh Thị Thu Thủy ở Hậu Giang; chị Võ Thị Tuyết Lệ ở Q.Bình Chánh, TPHCM; vợ chồng anh Vũ Tiến Chi- Phạm Thị Uyên Thy ở TP Bảo Lộc, Lâm Đồng; nhà báo Nguyễn Nam Dương ở Tây Ninh; anh Nguyễn Thanh Phong (chồng nhà báo Lê Bảo Nhi) ở Q.Thủ Đức, TPHCM… trong đó có trường hợp hai vợ chồng Trịnh Văn Toàn- Nguyễn Thanh Loan cùng bị đánh dã man, anh Trịnh Toàn bị đánh đến ngất xỉu phải đi cấp cứu ở bệnh viện Sài Gòn (ngày 17/6/2018 Tao Đàn bị nhiều người phẫn nộ đổi tên thành Tao Đập).

Giữa ban ngày, ngay tại một thành phố lớn nhất nước như TP.HCM người dân vô tội bị bắt, bị tra tấn, bị đánh đập công khai, vô tội vạ trước sự quan sát, chứng kiến của khách quốc tế là điều không thể chấp nhận được. Một thời kỳ Trung cổ man rợ đang diễn ra giữa thời đại 4.0.

Đất nước Việt Nam đang hô hào xây dựng chính phủ kiến tạo, hô hào khởi nghiệp, hòa nhập với thế giới văn minh… thì sự vi phạm nhân quyền kể trên đang đi ngược lại tất cả. Sẽ không có sự văn minh phát triển nào tìm đến quốc gia của chúng ta, ngoài kẻ thù đang xâm lược biển đảo của VN, kẻ đang thực hiện âm mưu làm suy yếu nước Việt Nam để hoàn thành mục tiêu nô dịch toàn bộ đất nước ta.

Vì những lẽ trên, chúng tôi gửi đến nhà cầm quyền VN và TP.HCM sự phản đối gay gắt nhất. Yêu cầu nhà cầm quyền phải khởi tố, điều tra, xét xử những kẻ ra lệnh và trực tiếp đánh bắt, tra tấn, đánh đập, hạ nhục người dân vô tội, đặc biệt là những nạn nhân bị đánh, bắt trái pháp luật trong những ngày 10/6/2018 đến ngày 17/6/2018 ở TPHCM và các tỉnh thành khác. Phải chữa trị, bồi thường và xin lỗi những nạn nhân bị bắt, bị tra tấn, đánh đập, hạ nhục ở trên.

Nhân danh tình thương và lẽ phải chúng tôi phản đối mọi hành động đánh bắt, giam giữ người trái pháp luật, phản đối mọi hành động tra tấn, đánh đập, hạ nhục đồng bào, và yêu cầu nhà cầm quyền VN phải nghiêm chỉnh thực thi Công ước chống tra tấn được Đại Hội Đồng LHQ thông qua ngày 10.12.1984, có hiệu lực từ ngày 26/6/1987, đã được Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam biểu quyết phê chuẩn thực hiện từ ngày 28/11/2014.

SG, 26/6/2018

CÂU LẠC BỘ LÊ HIẾU ĐẰNG 
ĐẠI DIỆN: LÊ THÂN

ĐAU ĐỚN..!

No automatic alt text available.
Image may contain: outdoor
Image may contain: plant, shoes and outdoor
Image may contain: one or more people and shoes
Phạm Văn Dũng

ĐAU ĐỚN..!

Đây là những hình ảnh thương tâm của đồng bài Tây Bắc trong đợt lũ kinh hoàng vừa qua..!

Tất cả cũng bởi vì nạn chặt phá rừng bừa bãi !

Hậu quả là Gỗ vào nhà quan còn lũ thì vào nhà dân!

Tổng biểu tình 10/6: phép thử của lòng yêu nước (tiếp theo và hết)

     …

     III/ Vài điều cần lý giải và thông điệp của cuộc tổng biểu tình 10/6

      Trong cuộc tổng biểu tình 10/6 vừa qua, có rất nhiều vấn đề và khía cạnh cần tìm hiểu để rút tỉa kinh nghiệm và lý giải sự vận động của thực tiễn. Nhưng có ba vấn đề lớn cần đặc biệt lưu tâm.

     Một là, chúng ta có thể giải thích được số lượng người tham gia đông đảo vào cuộc biểu tình (hàng chục ngàn người) nhưng toàn bộ diễn biến cuộc biểu tình, từ việc tập hợp, phối hợp, diễu hành, đương đầu với cảnh sát tại sao người dân làm được trong khi không hề có một tổ chức, một sự điều phối chung, tổng thể nào? Nói cách khác, điều gì, cái gì đã điều khiển thành công một cuộc biểu tình trong khi không hề có tổ chức điều phối chung và người dân không hề được tập dượt? Chúng ta đều biết rằng, nhà cầm quyền đã phong tỏa hầu như toàn bộ những người hoạt động trong phong trào dân chủ và các tổ chức xã hội dân sự cũng như những người thường xuyên tham gia biểu tình. Nếu như có hạt nhân và tổ chức lãnh đạo, điều khiển thì sẽ là những người trong số người bị phong tỏa đó. Như vậy, tuyệt đại bộ phận người tham gia cuộc tổng biểu tình là  những người dân thường. Nếu như có nhóm nào đó, có sự bàn bạc trước với nhau, thì số lượng này cũng rất hạn chế, và họ chỉ có thể điều phối được trong nhóm của mình mà thôi. Nhưng toàn bộ cuộc tổng biểu tình ở Sài Gòn, hàng chục ngàn người tại mấy điểm nóng đều thành công, đó là một kỳ tích không thể lý giải nổi!!! Chính vì nghĩ rằng, những hạt nhân, những nhóm biểu tình thường xuyên, có kinh nghiệm đã bị phong tỏa thì các cuộc biểu tình không thể xảy ra, hoặc có xảy ra cũng như rắn mất đầu, không thể tập hợp và biểu tình thành công được, mà lực lượng an ninh, nhà cầm quyền đã vô cùng sửng sốt và hoang mang khi cuộc tổng biểu tình đã diễn ra thành công như vậy. Không chỉ an ninh và nhà cầm quyền, ngay cả những người quan sát, nghiên cứu tình hình Việt Nam cũng bị sốc khi cuộc tổng biểu tình với quy mô và sự thành công ngoài sức tưởng tượng này. Chỉ có thể giải thích được, hồn thiêng sông núi, một bàn tay vô hình, một lực lượng tâm linh đã dẫn dắt và điều phối chung cuộc tổng biểu tình ngày 10/6 mà thôi. 

     Hai là, tại sao cuộc tổng biểu tình 10/6 đã nổ ra ở nhiều địa phương ở miền Nam, với số lượng lớn người tham gia mà Hà Nội và miền Bắc lại hầu như không nổ ra, ngoại trừ giáo phận Vinh của Nghệ An? Đây là câu hỏi nhức nhối nhưng vẫn phải đi tìm câu trả lời. Nói gì thì nói, người dân Nam Bộ bộc trực, thẳng thắn, có tinh thần vì nghĩa lớn hi sinh. Nguời dân miền Bắc cũng có tinh thần hi sinh vì nghĩa lớn, nhưng đôi lúc còn cân nhắc thiệt hơn. Quan trọng hơn, người dân miền Bắc có sự gắn bó hơn với hệ thống cầm quyền, theo nghĩa đen là gia đình nào cũng có những người đang trong guồng máy, hệ thống hiện hành dù nhiều dù ít. Người dân miền Bắc phần lớn chỉ coi nhà cầm quyền là sai lầm, thậm chí xấu xa nhưng không coi nhà cầm quyền hiện nay như một lực lượng chiếm đóng như người dân miền Nam. Chính vì ít nhiều có sự gắn bó và không coi nhà cầm quyền là lực lượng chiếm đóng nên khi chính phủ thông báo hoãn thời gian thông qua dự luật Đặc khu, người dân miền Bắc đã bị phân tâm, lưỡng lự. Cộng thêm việc một số người thuộc những nhóm biểu tình và thường phát động biểu tình công khai việc không đi biểu tình và khuyên người khác không nên đi biểu tình mà Hà Nội hầu như không thể khởi phát được cuộc biểu tình. Có người đã nói rằng, đã có rất đông người dân xung quanh hồ Hoàn Kiếm chỉ chờ cuộc biểu tình khởi phát của những gương mặt quen thuộc là tham gia, nhập cuộc. Tiếc rằng điều đó đã không xảy ra. Việc không xảy ra biểu tình ngày 10/6 vừa qua ở Hà Nội và miền Bắc chưa chắc đã là điều đáng mừng đối với nhà cầm quyền. Bởi vì điều đó chỉ thể hiện rằng, người dân miền Bắc có sức chịu đựng cao hơn người dân miền Nam. Đồng nghĩa với việc, sức nén càng cao thì sức bật càng khủng khiếp.

     Ba là, chúng ta tham gia vào phong trào dân chủ, trong một chế độ độc tài toàn trị, dùng mọi nguồn lực và thủ đoạn để ngăn chặn sự phát triển và ảnh hưởng của phong trào. Nếu chỉ nhìn vào những tính toán tương quan lực lượng đơn thuần, chúng ta không có một hi vọng nào để có thể xóa bỏ chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay. Nhưng thông qua cuộc biểu tình ngày 01/5/2016, và nhất là cuộc tổng biểu tình 10/6 vừa qua, chúng ta đã nhận được thông điệp vô cùng quan trọng mà hồn thiêng sông núi đã gửi gắm. Hãy tiếp tục công việc của chúng ta một cách bền bỉ, kết quả sẽ đến trong một tương lai không xa và có thể hoàn toàn bất ngờ.

     Cuộc tổng biểu tình 10/6 vừa qua cũng gửi tới nhà cầm quyền Việt Nam một thông điệp vô cùng nghiêm khắc và rõ ràng. Không có một chế độ phi nhân nào (dù có cả vũ khí nguyên tử) có thể ngăn cản được sức mạnh của hồn thiêng sông núi, của sự vận hành các lực lượng tâm linh khi mà chu kỳ tồn tại của chế độ cộng sản đã thực sự kết thúc. Với một lực lượng hùng hậu, phong tỏa hầu như toàn bộ phong trào dân chủ, mà một cuộc tổng biểu tình với lượng người tham gia cực lớn, lại diễn ra bất ngờ và thành công như vậy thì không điều gì là không thể xảy ra. Hãy dừng lại và trao trả quyền con người cho nhân dân, dân chủ cho đất nước khi còn có thể./.

     (hết)

Hà Nội, ngày 26/6/2018

N.V.B

Tao Đàn 17/6, Khủng bố tại Sài Gòn?

Kính Hòa RFA
2018-06-25

Quang cảnh khu vực Nhà thờ Đức bà ngày 17/6/2018.

Quang cảnh khu vực Nhà thờ Đức bà ngày 17/6/2018.

 Courtesy of Facebook Nhật ký biểu tình.

Nhưng đó là điều bất ngờ đối với ông Phạm Nguyễn (tên đã thay đổi do nhân chứng còn ở Việt Nam) một Việt kiều từ Mỹ về nước du lịch:

Khi tôi đi ra đường có cầm tờ giấy mà tụi này book đi chơi ở Úc. Đi lững thửng ra ngã ba Phạm Văn Hai, Hoàng Văn Thụ, thì nghe tiếng còi hụ vì họ bắt được ai đó ở đường Cộng Hòa. Nó xúm vô một lúc năm mười người, mình đang ngơ ngơ ngáo ngáo xem chuyện gì thì có hai ba thằng không biết ở đâu nhảy ra, một thằng bẻ tay tôi ra đằng sau, thằng kia giữ cổ tay còn lại đang cầm tờ giấy, một thằng mặc đồ thường xiết cổ tôi ở phía sau. Hình như nó có lên gối vào lưng mình đau đến mấy ngày sau. Một thằng dân phòng thục cái gì vô ngực mình. Tay an ninh chìm giật tờ giấy trong tay mình ra, xem xong đẩy hai thằng kia ra nói là hiểu lầm thôi, rồi nói với tôi là xin lỗi bác, hiểu lầm thôi, bác về đi, khu vực này nguy hiểm, đang nóng.”

Cách Tân Bình khá xa, tại Quận Hóc Môn, vào đêm hôm trước, công an và an ninh kiểm tra nhà riêng của một giảng viên Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh. Người giảng viên này nói với đài RFA trong điều kiện ẩn danh:

Ngày 16/6, đêm thứ bảy, rạng sáng chủ nhật, lúc đó khoảng 10h30, có World Cup 2018, hai vợ chồng ở nhà coi. Có một cậu anh ninh mặc thường phục, công an khu vực, công an phường với lại dân quân tự vệ, gõ cửa vào để kiểm tra hộ khẩu với giấy tờ. Họ nói chuyện cũng đàng hoàng, vô coi rồi thì không thấy có gì, họ đưa ra một biên bản, trong đó ghi là ngày đó, giờ đó, tới kiểm tra nhà của anh chị thì anh chị đang ở nhà xem TV, coi đá banh.”

Ông cho rằng gia đình ông bị liệt vào danh sách đen của nhà cầm quyền, vì vào tháng 5/2016, vợ ông có tham gia cuộc biểu tình lớn tại Sài Gòn chống việc nhà máy thép Formosa xả chất thải, gây nên thảm họa môi trường biển miền Trung.

Họ dùng nhục hình đánh đập người dân, xâm phạm đến thân thể của họ, xảy ra rất nghiêm trọng mà tôi cho là lần đầu tiên xảy ra một cách qui mô, bất chấp luật pháp như vậy.
-Luật sư Lê Công Định.

Việc trấn áp lên đến đỉnh điểm vào ngày 17/6, theo nhiều nhân chứng, cảnh sát, công an, đủ loại sắc phục được triển khai tại ba khu vực chính là quận Tân Bình, Quận Một, và Quận Ba, đặc biệt là tại khu vực Nhà thờ Đức Bà trung tâm Sài Gòn, cùng với nhiều hàng rào dây kẽm gai di động.

Chính tại đây, nhà báo Lê Bảo Nhi cho biết rằng chồng bà đã bị bắt và tra tấn chỉ vì hiếu kỳ:

Bốn năm thằng quay lại bắt ảnh, rồi nó ném lên xe, chở ảnh tới một đồn công an nào đó mà ảnh không biết vì bị nhận đầu xuống sàn xe. Họ tịch thu điện thoại, giấy tờ các thứ, rồi kêu mở điện thoại ra. Xong rồi thì nó đánh, một nhóm khoảng sáu người lột giày đập vào đầu. Nó đánh không đâu khác mà chỉ đánh vào đầu thôi. Ảnh cũng bị còng chân, mỗi khi nó không vừa ý điều gì thì nó đạp vô cái còng một phát. Rồi ba nhóm thay ba ca cứ nhào vô đánh. Ảnh không phải là một người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền gì cả, mà chỉ là một người bình thường.”

Bản thân bà Lê Bảo Nhi vì đã từng tham gia vào cuộc biểu tình chống Formosa vào năm 2016, nên bị công an không cho đi đâu vào ngày 17/6.

Theo lời kể của chồng bà Nhi, những người ra tay đánh đập những người bị bắt gồm nhiều loại đồng phục khác nhau và không đeo bảng tên.

Chồng bà Nhi sau đó được đưa về tập trung tại khu Công viên Tao Đàn, tiếp tục bị đánh rồi được đưa về địa phương vào rạng sáng hôm sau. Bà Nhi chỉ nhận được tin chồng do nhờ cậy một nhân viên công an quen biết tại phường.

Một nhân chứng bị bắt tập trung về Công viên Tao Đàn, không muốn nêu tên cho chúng tôi biết rằng tại đây chị nghe nhân viên an ninh nói có 102 nam và 73 nữ bị bắt, còn nhân viên an ninh thì rất đông, những người ra tay tra tấn người bị bắt mặc đồng phục màu xanh và còn rất trẻ. Chị cũng có thấy một số cảnh sát giao thông cũng tham gia còng tay và tra tấn người bị bắt. Tất cả đều tháo bảng tên, và đeo găng tay cao su màu xanh để đánh người. Chị nhận được tên một người có thể là quên tháo bảng tên, tên là Lê Cao Minh Quân.

Chúng tôi không có nguồn tin nào khác để xác định con số người bị bắt tại Tao Đàn.

Chúng tôi đã gửi thư đến Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh, đặt câu hỏi là liệu việc bắt bớ, đánh đập nhiều người như vậy có xảy ra tại Tao Đàn và nhiều nơi khác tại Sài Gòn vào ngày 17/6 hay không, nhưng không có hồi âm.

Chúng tôi cũng có gọi điện đến ông Hồ Hiếu Thảo, Chánh văn phòng Đoàn đại biểu Quốc hội Thành phố Hồ Chí Minh nhưng không có người trả lời.

Trong cuộc biểu tình lớn ngày 10/6, những gương mặt thường tham gia biểu tình, hay chỉ trích những chính sách của chính phủ trên mạng xã hội đều bị canh giữ gắt gao không thể tham gia vào cuộc biểu tình này. Một trong những người này là luật sư Lê Công Định, nhà ông bị canh giữ suốt cho đến ngày 23/6.

Theo Luật sư Định cuộc biểu tình ngày 10/6 là một diễn biến rất lớn, vì đó là cuộc biểu tình lớn nhất tại Sài Gòn từ sau khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc:

Điều đó làm cho nhà cầm quyền thực sự rúng động, và ngày 17/6, sau đó một tuần, là một ngày mà có thể nói là nhà cầm quyền gieo rắc một không khí khủng bố trắng. Những ai ra nơi công cộng, mặc dù chỉ là sinh hoạt bình thường, đi chơi với gia đình, bạn bè, họ vẫn có thể bị đánh đập, bắt bớ rất tùy ý. Họ dùng nhục hình đánh đập người dân, xâm phạm đến thân thể của họ, xảy ra rất nghiêm trọng mà tôi cho là lần đầu tiên xảy ra một cách qui mô, bất chấp luật pháp như vậy.”

Ảnh cũng bị còng chân, mỗi khi nó không vừa ý điều gì thì nó đạp vô cái còng một phát. Rồi ba nhóm thay ba ca cứ nhào vô đánh. Ảnh không phải là một người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền gì cả, mà chỉ là một người bình thường.
-Nhà báo Lê Bảo Nhi nói về chồng.

Một phụ nữ sống tại khu vực trung tâm Sài Gòn xác nhận với chúng tôi điều Luật sư Định nói, chị cho biết thêm là trong buổi sáng ngày chủ nhật 17/6, những quán cà phê khu vực trung tâm bị ép phải đóng cửa, người đi trên vỉa hè từ hai người trở lên là bị cảnh sát đến hỏi giấy tờ.

Người phụ nữ nhân chứng ở Tao Đàn cho chúng tôi biết là sau khi bình phục chị sẽ làm đơn kiện về việc mình bị tra tấn.

Nhà báo tự do Sương Quỳnh ở Sài Gòn cho rằng việc này hầu như là không thể vì không có bằng chứ gì cả, tất cả điện thoại di động của những người bị bắt đều bị xóa hình ảnh.

Nhưng luật sư Lê Công Định thì cho rằng những người bị đánh đập vẫn có thể kiện được vì thân thể họ có dấu vết của việc tra tấn, và họ cũng có thể nhận diện được những người tra tấn họ, ông nhấn mạnh rằng nếu muốn thì nhà cầm quyền vẫn có thể điều tra được.

Theo số liệu được báo chí nhà nước Việt Nam đưa ra vào ngày 14/6, tại Thành phố Hồ Chí Minh có 310 người bị bắt giữ, 7 người bị xử lý hình sự, 175 người bị xử lý hành chính. Cũng vào ngày 14, Công an Thành Phố Hồ Chí Minh nói với báo chí rằng cảnh sát xác định những người trên có hành vi vi phạm pháp luật ở những mức độ khác nhau. Cụ thể, những người này đã gây rối trật tự công cộng, hủy hoại tài sản. Đặc biệt, cảnh sát đã làm rõ có một số người nhận tiền của tổ chức phản động để tham gia tuần hành, gây rối an ninh trật tự.

Các biện pháp bạo lực của chính quyền dường như đã có hiệu quả khi trong hai ngày chủ nhật sau đó, 17/6 và 24/6 không có cuộc biểu tình nào xảy ra. Nhưng người phụ nữ sống tại trung tâm Sài Gòn cho chúng tôi biết rằng chị là người chưa bao giờ quan tâm đến chính trị, nhưng trong những ngày vừa qua chị đã treo avatar phản đối luật đặc khu trên trang Facebook cá nhân, và chị đặt ra câu hỏi cho chị và cho chúng tôi là tại sao nhân viên công an và an ninh lại xem dân chúng như kẻ thù như vậy?

Đó là NHÂN TAI.

Tai Do shared a post.
Image may contain: outdoor, text and water
Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: outdoor
+3
Nhật ký yêu nước is with Sameer Rao.

Lũ lụt đang càn quét các tỉnh miền Bắc, đặc biệt là Hà Giang. Nếu bạn nào đang nghĩ đó là thiên tai thì xin lỗi, bạn sai rồi! Không tin? Mời bạn xem một trong số hàng trăm bài báo cách đây 3 năm.

Đó là NHÂN TAI. Là hậu quả mà nhân dân phải hứng chịu do những kẻ khoác bộ lông đỏ gây ra!

https://www.tienphong.vn/…/de-doa-xoa-so-thanh-pho-ha-giang…

[K]

TUYÊN BỐ VỀ CÁC CUỘC BIỂU TÌNH ĐÒI BÃI BỎ CÁC LUẬT ” AN NINH MẠNG” VÀ ” ĐẶC KHU KINH TẾ”

Tony Ton shared a post.
Image may contain: 5 people, people standing and text

Hoa Mai

TUYÊN BỐ VỀ CÁC CUỘC BIỂU TÌNH ĐÒI BÃI BỎ CÁC LUẬT ” AN NINH MẠNG” VÀ ” ĐẶC KHU KINH TẾ”

Chúng tôi nhận định rằng:

1. Biểu tình bày tỏ nguyện vọng và ý chí là quyền hiến định của công dân đã được ghi vào Hiến Pháp, điều 25.

2. Những cuộc biểu tình nổ ra trên nhiều địa bàn trọng yếu, Hà Nội, tp Hồ Chí Minh và lan rộng trên nhiều địa phương khắp bắc, trung, nam trên cả nước với khẩu hiệu chống Trung Quốc xâm lược, kiên quyết phản đối Luật “Đặc khu Kinh tế” với những điều khoản mở đường hình thành “nhượng địa” cho nhà đầu tư Trung Quốc đã âm thầm câu kết với các thế lực trong nước vì lợi ích riêng đã mưu toan bán rẻ chủ quyền quốc gia, chống Luật an ninh mạng rập khuôn theo luật ấy của Trung Quốc, bịt miệng dân, dập tắt mọi hình thức phản biện, ngăn chặn việc kết nối với quốc tế, đi ngược lại xu hướng chung của thế giới đang tiến sâu vào cuộc cách mạng 4.0. Sức lan tỏa của làn sóng biểu tình rất nhanh và rất rộng vì sự dồn nén đã tới giới hạn trước việc người dân bị mất đất, mất nơi sinh sống tự bao đời, bị đàn áp, bị khủng bố, bị lừa gạt.

Thay vì lắng nghe dân, chủ động giải quyết những đòi hỏi bức xúc của dân, chính quyền đã ra sức vu khống, bắt bớ, đánh đập rất tàn nhẫn người dân chỉ có hai tay không và lòng phẫn nộ. Đã nhiều người bị đánh gây thương tật, cũng đã có người chết dưới bàn tay của bọn côn đồ được Công An sử dụng làm công cụ trấn áp dân.

3. Khi đã quay lưng lại với dân, chà đạp lên nguyện vọng chính đáng của dân, xem dân là phần tử “bất hảo”, thì chính quyền này có còn là chính quyền của dân, do dân và vì dân nữa hay không?

Vì những lẽ trên, chúng tôi quyết liệt đòi:

* Phải chấm dứt ngay việc vu khống dân

* Phải chấm dứt ngay việc bắt bớ đánh đập dân

* Phải chấm dứt dự luật “đặc khu kinh tế”, hủy bỏ luật “an ninh mạng” phản dân, hại nước.

* Phải trả tự do ngay cho những người tham gia biểu tình đang bị giam giữ trong các nhà tù, trại giam và những nơi tạm giữ khác.

* Phải ban hành luật Biểu tình để tạo điều kiện pháp lý cho dân thực thi công khai, minh bạch quyền công dân đã được ghi vào Hiến pháp 2013.

Tp Hồ Chí Minh ngày 24.6.2018

Nguồn. baotiengdan.com

……….
Từ trái sang: Lê Công Giàu, Huỳnh Kim Báu. Tương Lai, Huỳnh Tấn Mẫm, Bùi Tiến An

Nhà máy nhiệt điện Việt Nam và hiểm họa đáng báo động: 15 triệu tấn tro thải sẽ đi đâu về đâu?

TINHTAMVN.COM
Một ước tính rất lo ngại vừa được đưa ra trong một hội nghị của Tập đoàn điện lực Việt Nam. Tổng lượng tro thải từ nhà máy nhiệt điện hiện là 8,1 triệu tấn/năm, sẽ tăng lên 15 triệu tấn vào 2020 và 20 triệu tấn năm 2030. Ch….

KHÓC TRONG VÔ THỨC

Image may contain: outdoor
Image may contain: sky, outdoor, nature and water
Image may contain: 1 person, selfie and closeup
Image may contain: outdoor, text and water
Đỗ Cao Cường is with Đỗ Cường.

KHÓC TRONG VÔ THỨC

Ngày hôm nay, tôi định dành cả buổi để nghiên cứu kỹ hồ sơ, dựng phim về những người dân oan ngoài Hà Nội, nhưng vô tình đọc được tin tức về những người đồng bào bị lũ cuốn trôi, chứng kiến cảnh những đứa con Tây Bắc nằm sõng soài, bất lực trước quê hương, đất nước, nhiều ngôi nhà che mưa che nắng nay đã không còn, tài sản, gia súc, gia cầm cũng bị lũ cuốn theo… thật khó mà cầm lòng cho được.

Năm nào cũng vậy, một năm mấy bận, con mất mẹ, vợ mất chồng, nhiều đứa trẻ đỏ hỏn quanh năm thiếu ăn thiếu mặc, nhiều đứa trẻ nuôi hy vọng là được ra thủ đô chơi một lần cho biết, vậy mà, giờ đã không kịp nữa rồi.
Tôi cũng xin phép được nói thẳng, thiên tai chỉ là một phần, còn phần khác, chính quyền định đổ tội cho ai?

Các bạn cứ ngẫm mà xem, từ bao đời nay, đồng bào vẫn sinh sống yên bình, dựng nhà dựng cửa giữa vùng thung lũng, lấy vợ sinh con, sau bao thế hệ mà có làm sao đâu. Vậy mà, chỉ trong vòng mấy năm nay, sao mà khổ quá trời!
Trong chuyến đi thực hiện phóng sự “Tiếng kêu cứu từ rừng Tây Nguyên” của mình, mặc dù rất âm thầm, nhưng không hiểu sao sau khi làm việc với kiểm lâm, vừa ra khỏi cổng trạm thì lập tức có vài thanh niên lạ mặt bám theo, tôi đoán được rằng họ đã báo cho nhau biết, nên mới có câu chuyện “con voi chui lọt lỗ kim, còn con kiến thì không”.

Một thanh niên chở 2 thớt gỗ dễ dàng bị phát hiện, bị khởi tố, còn nhiều xe gỗ được chở âm thậm, qua bao nhiêu trạm mà lại không ai biết?
Nhiều người dân địa phương đã phải thốt lên rằng, “còn rừng nữa đâu mà làm phóng sự hả chú”.

Chắc cũng chỉ mấy năm nữa thôi, nhiều trận lũ lịch sử cũng sẽ tìm đến đồng bào Tây Nguyên, không riêng gì miền Trung, miền Bắc. Chính ông chủ tịch huyện Buôn Đôn cũng đã thừa nhận với tôi, “giám đốc vườn quốc gia chính là lâm tặc”.
Cùng với đó, việc xây dựng các đập thủy điện không minh bạch, không tính toán kỹ về khoảng cách an toàn, mức độ, lưu lượng… cũng là nguyên nhân gây ra lũ.
Còn nhớ thời điểm năm 2015, thủy điện Sông Miện 5 xây vượt thiết kế và tích nước vượt quy định an toàn cho phép, nhiều người dân Hà Giang kêu cứu, sau đó họ bất lực ngồi nhìn, và bây giờ họ vẫn đang ngồi nhìn nhau, nhưng ngồi ở bên kia suối vàng.

Công trình thủy điện không phép, với nhiều sai phạm, nhưng không hiểu sao nó vẫn ngang nhiên tồn tại, tôi biết, bạn biết, nhưng nói ra thì người ta lại quy cho mình cái tội phản động.

Làm thủy điện không minh bạch, phục vụ các nhóm lợi ích, muốn xả lúc nào thì xả, làm sân golf, biệt thự, trang trại cũng không minh bạch, chiếm hết đất rừng, làm cháy rừng, phá rừng nguyên sinh trồng cây công nghiệp không mang lại hiệu quả lâu dài…

Và cuối cùng, nhiều cánh rừng nguyên sinh đã bị chặt hạ không thương tiếc… kéo theo đó là người, gia súc cũng chết theo, ruộng nương, xóm làng tiêu điều, đồng bào vốn đã khổ nay còn khốn khổ hơn.

Một số chết rồi còn đỡ, chứ sống mà cứ phải nhìn cảnh nhiều người thân bị lũ cuốn trôi, chó cưng, nhà cửa, quê hương cũng không còn, đêm xuống thì quần áo ướt nhèm, không biết ngủ ở đâu, cũng chỉ biết ngồi khóc, khóc từ ngày này qua ngày khác, sống như thế, có khi còn khổ hơn là chết.

SỐNG TẠM

Đất nước tôi sao mà buồn đến thế
Hết cây xanh bị chặt đến rừng thiêng bị phá
Biển đầy tôm cá bất lực trước nhân tai
Ruộng lúa hoang mang, cò bay đâu hết cả?
Giếng nước trong lành là ký ức đã ngủ quên
Tuổi thơ khốn khó nghèo nàn, em tôi ơi đừng khóc
Mùa đông không áo không quần, em còn đứng đợi ai?
Cơn lũ này chưa qua, lũ sau đã lại về
Người mẹ già còng lưng đợi con mình đi biển.
Sao mãi chẳng chịu về, các con ơi?
Nước mắt cứ rơi…
Vì những gánh hàng rong còn dang dở
Phường thu hết rồi, u biết lấy gì nấu cháo nuôi em?
Thôi tối nay cố nhịn, đừng buồn, con yêu nhé
Rồi sớm mai u lại gánh hàng rong ra chợ
Dù ngày mai có chết, ta vẫn phải lê lết, các con ơi.

NÓI SAI TÔI CHÊT LIỀN – 3

Fb Tân Thái Bá 

NÓI SAI TÔI CHÊT LIỀN – 3

Không có sự giúp đỡ
Của tư bản thối tha
Về phát triển kinh tế,
Thì đất nước chúng ta

Đã cán đích cộng sản
Từ một chín bảy lăm.
Thứ cộng sản hang động,
Nghèo đói và tối tăm.

Tiếc, cái đáng học nhất
Là dân chủ, nhân quyền
Các bố lại không học.
Nói sai tôi chết liền.

TRƯỚC KHI QUỐC HỘI BẤM NÚT VỀ LUẬT ĐẶC KHU

Hoa Kim Ngo shared a post.
Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: 1 person, smiling, suit

Nguyễn Xuân Vượng

Nhà văn Tạ Duy Anh, tác giả cuốn tiểu thuyết “Mối Chúa” bị đình chỉ xuất bản năm ngoái vì động chạm tới “uy tín” của bề trên… 

Bà con hãy tham khảo ý kiến của anh về “Luật đặc khu” sắp được QH bấm nút thông qua.

TRƯỚC KHI QUỐC HỘI BẤM NÚT VỀ LUẬT ĐẶC KHU

Lão Tạ 
(Tạ Duy Anh)

Có thể trên thực tế Quốc hội dưới sự lãnh đạo của đảng đã bấm nút về Luật Đặc khu rồi, hoặc ai không định bấm rồi sẽ phải bấm (như biểu quyết sáp nhập Hà Tây vào với Thủ đô) nhưng tôi vẫn kiên nhẫn nói thêm với các vị đôi điều.

Các vị đã từng cho phép thành lập những Tập đoàn kinh tế nhà nước, với lý lẽ để tạo nhiều quả đấm thép đưa nước ta bắt kịp Hàn Quốc. Khi đó ai nói khác đi là bị dọa “Bộ chính trị đã đồng ý”. Giờ thì nhìn đấy, mô hình Tập đoàn kinh tế là thảm họa chưa có lối thoát cho đất nước, là nơi công nghệ rác thải của Trung Quốc làm mưa làm gió trên lưng người dân Việt. Và thay vì mau mau sánh kịp Hàn Quốc, chúng ta tụt lại so với họ thêm một quãng dài miên man.

Các vị đã từng cho phép khai thác Bô-xít ở Tây Nguyên cũng với lý lẽ để tạo nguồn thu cho ngân sách và tăng trưởng quốc gia. Khi đó giới trí thức ra sức can ngăn, đều bị quý vị bỏ ngoài tai còn người can ngăn thì bị coi là phá hoại, là thế lực thù địch. Trong Quốc hội nếu có ai nói khác đi là bị dọa “Bộ chính trị đã đồng ý”. Giờ thì các vị đã thấy trắng mắt ra chưa? Lỗ nặng chưa phải là thảm họa đáng sợ nhất. Môi trường bị tàn phá tan nát chưa phải là thảm họa kinh khủng nhất. Hãy hình dung mấy chục năm các cơ sở của Trung Quốc không làm kinh tế, mà chuẩn bị cho việc to lớn hơn là thôn tính lãnh thổ, thì điều gì xảy ra hẳn các vị có thể hình dung, mặc dù thực lòng tôi nghi ngờ lòng yêu nước và trí tuệ của đa số quý vị.

Các vị đã từng cho phép khu công nghiệp Fomosa, tập đoàn kinh tế bị xua đuổi khắp nơi vì gây ô nhiễm vào tọa chiếm vùng xung yếu về an ninh của bờ biển Hà Tĩnh, với thời hạn tới 70 năm, cũng vẫn với lý lẽ để tạo cú huých cho tăng trưởng kinh tế, tạo bức tranh sáng cho đầu tư nước ngoài, vực dậy một vùng nghèo đói và nào là đánh thức tiềm năng…Giờ thì quý vị thấy hậu quả đã nhãn tiền. Tôi dám đảm bảo, thứ mà Fomosa tạo ra cho đất nước chúng ta, chỉ bằng một phần rất nhỏ thứ mà nó làm mất đi của đất nước. Đấy là chưa kể, trong 70 năm dài dằng dặc, sẽ còn bao nhiêu sự cố kinh hoàng như đã xảy ra, đi kèm sẽ là những cuộc nổi loạn không ai dám nói trước có thể kiểm soát của ngư dân.

Tôi không phải là người cứ muốn là nói lấy được, càng không là tín đồ của chủ nghĩa dân tộc một mực bài Trung Quốc. Có nhiều thứ chúng ta còn xa mới làm được như Trung Quốc. Đó là một sự thật. Nhưng sự thật mà tôi muốn nói ra trước tiên, là chúng ta đang tự trở thành miếng mồi ngon dưới con mắt của con sư tử Đại Hán chưa khi nào tàn bạo và tham lam như hiện nay.

Còn quá nhiều ví dụ khác mà tôi không còn hứng thú và sức lực để dẫn ra. Nhưng những thứ mà tôi đã dẫn và chưa dẫn, không phải để khía thêm nỗi bẽ bàng mà các quý vị đã và sẽ nhận đủ, mà chỉ để nhắc các vị nhớ lại, trước khi quyết định một vấn đề to lớn hơn tới vận mệnh và số phận của đất nước: Vấn đề thành lập các đặc khu kinh tế. Tôi cho rằng, mạng xã hội, với tình cảm quá sốt sắng, đang có sự nhầm lẫn khi hướng chú ý vào sự lựa chọn giữa hậu quả nhỏ và hậu quả lớn. 99 năm hay 70 năm, hay 50 năm không phải là vấn đề. Vấn đề là có cần phải thành lập các đặc khu trong bối cảnh hiện nay (xét cả về xu hướng phát triển, tiến bộ công nghệ, đòi hỏi của hoàn cảnh đất nước và nhất là KHI MÀ CHÚNG TA, BAO GỒM CẢ CÁC ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI, BIẾT RÕ TRUNG QUỐC đang muốn gì ở cái mảnh đất hình chữ S này?) Mục tiêu cuối cùng của họ là biến cả Việt Nam thành một ĐẶC KHU của họ. Nếu tôi là Tập Cận Bình, thì tôi cũng sẽ làm thế, nhân danh lợi ích dân tộc Trung Hoa. Vì thế (tôi đang nói với tất cả) thay vì trách họ nham hiểm (trách Trung Quốc nham hiểm khác nào trách sao họ có tới một tỉ rưỡi người!), hãy trách mình trước: Vì sao mình lại dại dột để cho họ dắt mũi, vì sao mình không có chiến lược bài bản như họ, vì sao mình thiếu vắng những nhà lãnh đạo có tầm nhìn như họ…Vấn đề đó không ai giải quyết thay người Việt, vì thế, không ai có lỗi ngoài chính chúng ta. (Tôi thấy lạ, khi tận giờ này vẫn có người lập luận rằng chúng ta gặp khó vì Hoa Kỳ nước đôi, vì Nga thực dụng, vì Camphuchia hai ba bốn mặt, vì Lào thân Trung Quốc hơn, vì thế giới tối mắt trước lợi ích…)

Trở lại chuyện đang bàn. Đừng lấy ví dụ thành công của Thâm Quyến hay bất kì sự thành công của các đặc khu nào khác làm lý lẽ thuyết phục cho sự ủng hộ luật đặc khu. Cũng không cần phải mang sự thất bại của mô hình này ở đâu đó ra để tăng trọng lượng cho ý kiến phản đối. Chúng ta nên tham khảo kinh nghiệm của thế giới, nhưng đã đến lúc người Việt phải tập thói quen độc lập khi đưa ra những quyết định liên quan đến sự tồn vong của mình. Trên tinh thần đó, tôi đồng ý với nhà báo Huy Đức là chúng ta không cần phải có đặc khu kinh tế, không cần ưu đãi nơi này hơn nơi khác khiến đất nước thêm chia rẽ, trong khi tốn tiền xây thành trì cho tội phạm và tư bản thân hữu, mà hãy tạo một không gian mà sự kiếm sống để hưởng hạnh phúc của người dân trở nên thuận lợi, nhân bản cho cả cái đất nước này. Đừng hành hạ dân, hãy tạo ra một thế chế mà không quan chức nào muốn và có thể tự biến mình thành con mối chúa kéo theo cả đàn mối đục khoét đất nước, đừng bỏ rơi người tài chỉ vì họ không thích thú với các nguyên tắc chính trị hiện hành, hay khi họ căm ghét sự xu nịnh, không chịu nói như vẹt. Và xin đừng cố gắng biến nhân dân thành vật thế chấp cho các mục tiêu tù mù…Chỉ cần ngần ấy thôi, tự đất nước sẽ thanh bình, sẽ phát triển, sẽ giầu có mà không cần phải “lót ổ cho phượng hoàng” khi biết trước là diều cắt, cú vọ sẽ nhảy vào trước.

Các quý vị có tự hỏi và có biết là người dân đang hỏi: Vì sao Quốc hội lại sốt sắng với luật Đặc khu đến thế? Một bộ luật đụng chạm đến an nguy quốc gia, đến sự tồn vong của nòi giống, đến cuộc sống của nhiều thế hệ tương lai, mà sao lại cập rập trong thảo luận, trong tập hợp ý kiến người dân? Khôn ngoan của người Việt để đâu hết cả rồi? Tôi không muốn làm kẻ nói bừa, nhưng tôi tin rằng nhất định là có khuất tất.

Vài hôm nữa, với danh nghĩa là cơ quan quyền lực tối cao, quý vị có thể bấm nút thông qua luật đặc khu, bất chấp mọi sự phản đối và lo lắng của người dân cùng với giới sỹ phu (tôi muốn dùng lại từ này). Nhưng tôi muốn chân thành khuyên quý vị, làm diễn viên tồi quá lắm chỉ đáng chê cười vì thế, nếu vì miếng cơm manh áo mà phải thủ vai thì cũng được. Nhưng đừng tự biến mình thành tội đồ, khi biết rõ hoặc linh cảm thấy khả năng đó là rất cao. Dân tộc này có thể tha thứ mọi tội lỗi-như lịch sử từng cho thấy-trừ tội theo chân Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống.

TẠ DUY ANH.