BÀI HỌC LỊCH SỬ VÀ SỰ NGUY HIỂM CỦA LỐI SỐNG “MẶC KỆ NÓ”

Đỗ Ngà

BÀI HỌC LỊCH SỬ VÀ SỰ NGUY HIỂM CỦA LỐI SỐNG “MẶC KỆ NÓ”

Lịch sử Việt Nam kéo dài nhiều ngàn năm là lịch sử chống chọi với thế lực Phương Bắc. Song song với những cuộc chiến chống đỡ kẻ thù Phương Bắc thì sự đánh chiếm và xâm lấn với láng giềng Phương Nam – Champa cũng xảy ra, nhưng lịch sử ở mảng này không được đầy đủ như lịch sử Việt- Hán.

Theo dòng lịch sử, thời Bắc thuộc trước năm 938, nước Việt ngày ấy bị teo tóp nhỏ xíu nằm lọt giữa nước Tàu phía Bắc và nước Đại Lý phía Tây Bắc, trong khi đó thời kì độc lập ngắn ngủi – thời nhà nước Vạn Xuân 544-602, biên giới phía bắc của nhà nước Vạn Xuân bao gồm vùng Quảng Tây – Trung Quốc.

Như vậy, sau ngàn năm Bắc thuộc cha ông ta giành lại một phần lãnh thổ cũ chứ không phải giành lại hoàn toàn. Miếng ăn đã vào mồm con thú dữ, thì chỉ có thể giành lại bao nhiêu hay bấy nhiêu mà thôi. Đấy cũng là kì tích của cha ông ta thời kì đầu độc lập. Rất nhiều quốc gia bị khai tử khi rơi vào bàn tay Tàu Đại Hán, trong đó có Đại Kim của người Mãn Châu đã từng cai trị Trung Quốc.

Từ khi độc lập 938, rồi sang thời nhà Lý thì Việt Nam mở rộng dần bờ cõi theo hướng Tây Bắc qua nhiều lần giao chiến với nước Đại Lý (chú ý triều đại nhà Lý của Đại Việt khác với nước Đại Lý thuộc tỉnh Vân Nam ngày nay của Trung Quốc). Nước Đại Việt từ đó mở mang bờ cõi. Trong thời kì độc lập có một giai đoạn Bắc thuộc ngắn ngủi 20 năm (1407-1427) dưới ách cai trị của quân Minh. Lúc đó, một số vùng đất mà nhà Lý và nhà Trần đã chiếm của Champa để sáp nhập vào Đại Việt đã bị Champa chiếm lại.

Và sau đó đến thời nhà hậu Lê, rồi sau này là thời kì Trịnh Nguyễn phân tranh. Tuy đó là thời kì nội chiến dai dẳng, nhưng chúa Nguyễn đã có công mở rộng lãnh thổ Đại Việt đến mũi Cà Mau như hôm nay. Trong đó chúa Nguyễn đã thôn tính hoàn toàn Champa và chiếm một vùng rộng lớn nước Chân Lạp của người Kmer. Đến thời nhà Nguyễn, Việt Nam bị Pháp thuộc trăm năm.

Trong suốt dòng lịch sử, ta cần phân biệt Bắc Thuộc và Pháp thuộc. Bắc thuộc đi kèm 2 yếu tố, đó là dân tộc mất tự chủ và lãnh thổ bị cắt xén. Trong khi đó, Pháp thuộc chỉ mất tự chủ và lãnh thổ không mất một tấc đất nào. Đây là điều cảnh báo cho con đường ôm chân Tàu.

Việt Nam như một miếng mồi, cứ rơi vào miệng Tàu rồi cha ông ta lại vất vả rứt ra để giành lại 1 phần và bị Tàu nuốt 1 phần. Rồi ông cha ta phần giữ độc lập phần mở mang bờ cõi về phương Nam để có được Việt Nam như hiện nay. Đây là công lao to lớn vừa xây dựng và giữ nước.

Vào thời CS, dân tộc Việt Nam lại bị CS dắt mũi đẩy vào rọ Tàu. Và liên tục, thành quả ngàn năm mở rộng bờ cõi của cha ông đã bị Trung Cộng gặm dần. Một con mồi nếu bị thú dữ ngoạm, nó sẽ thấy đau và cố giật phần bị ngoạm ra khỏi miệng con mãnh thú. Dù rách thịt nhưng khi giật ra bị thương mà sống sót, còn hơn sợ đau mà chết.

Ngày nay, CS đã tiêm thuốc tê vào dân tộc Việt bằng hệ thống giáo dục nhồi sọ và tuyên truyền mị dân. Để chi? Để con thú dữ ngoạm vào chỗ nào thì dân tộc này không hề biết đau mà phản kháng. Tiêm thuốc tê để lóc thịt con mồi một cách êm dịu, đó là sự phối hợp giữa Việt Cộng và Trung Cộng. Lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước có thể sẽ bị tiêu tan ngay trong thế kỷ 21 này. Thức tỉnh hay không nó là bài toán tồn tại của một dân tộc. Cạnh Tàu mà sống mặc kệ nó là vô cùng nguy hiểm.

Những chuyện thần thoại của những tên “đầy tớ” ở thiên đường xã nghĩa Việt Nam thật ly kỳ

Nguyễn Sỹ Kỷ (Phó Ban Nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk) cho biết thời trẻ hắn chạy xe ôm thâu đêm để tích cóp tiền xây căn biệt thự hai tầng!?

Trẩn văn Truyền tổng thanh ta CP cộng sản VN đã Làm thối móng tay và bạn bè bà con góp cho mỗi người một cục đá để xây những tòa biệt thự khủng, nguy nga tráng lệ…rộng hàng ngàn m2.

Phạm sỹ Quý GĐ sở tài & môi Yên Bái bán chổi đót, buôn lá chít, nuôi heo chăn bò …kiếm tiền xây biệt phủ như thiên đường …Những chuyện thần thoại của những tên “đầy tớ” ở thiên đường xã nghĩa Việt Nam thật ly kỳ! Đúng là đất nước “HẠNH PHÚC HẠNG NHÌ THẾ GIỚI”.

Đầy tớ mà như thế thì “CHỦ” như thế nào? Chắc ai cũng biết! Với cái đà này thì đội ngũ xe ôm, buôn chổi ngoài chợ cùng đám trẻ trâu chăn trâu, chăn bò… mấy chốc sẽ ngự trong những cung điện thật nguy nga. Thiết nghĩ học hành mười mấy hai mươi năm làm chi? Mở trường làm gì cho tốn kém? Để dành tiền xây tượng đài cho cán bộ đảng viên khỏi tâm tư.

Con em thứ dân học xong ra thất nghiệp, cầm đơn chạy đi xin việc như hành khất nếu không cầm cố nhà cửa để có tiền đút lót thì chỉ có con đường về quê chăn vịt, chăn trâu, chạy xe ôm mà thôi. Nhưng nào ngờ từ những nghề này mà có ối người xuất thân là đầy tớ là ở đợ đã xây biệt phủ, đi xe siêu sang…

rõ là “cái học ngày nay đã hỏng rồi!
Mười người đi học chín người thôi…” chăn bò, ở đợ một bước sẽ lên hương…

Thiên Đức

Trung Quốc di dời toàn bộ hệ thống nhà máy nhiệt điện sang Việt Nam dưới vỏ bọc đầu tư

  • Hiện nay trên thế giới không còn quốc gia nào xây dựng mới nhà máy nhiệt điện than, duy chỉ có Việt Nam. 

    Red China đã bắn một mũi tên đạt được 2 mục đích :

    1/ Xuất khẩu ô nhiễm sang Việt Nam để dân Việt tự diệt vong ( Sách lược ‘Bất chiến tự nhiên thành’ ). VN nhập “phế liệu” với giá cao làm tăng nhập siêu, gây thiệt hại lớn cho nền kinh tế .

    2/ Trong thời gian lắp đặt nhà máy, TQ dễ dàng cài đặt các chip điều khiển từ xa, nhằm Kiểm soát và khống chế nhà máy trong suốt quá trình vận hành về sau (Uy hiếp an ninh năng lượng ). Đây là vấn đề cực kỳ nguy hiểm cho an ninh QG (*), một khi có chiến tranh xảy ra.
    —–
    Ps:(*) Cùng thời điểm xảy ra cuộc biểu tình phản đối TQ đưa giàn khoan HD 891 vào thềm lục địa VN 6/2014, trạm biến áp TBA 500KV Hiệp Hoà ( Cấp điện cho 6 tỉnh vùng Đông Bắc_ Bắc Bộ, do TQ cung cấp thiết bị và lắp đặt) ” bỗng dưng” bị sự cố và dừng hoạt động.

    Đây là đòn dằn mặt mà TQ muốn gửi đến VN trong đợt biểu tình chống TQ năm ấy.

    https://m.baomoi.com/su-co-tram-bien-ap-500-…/c/14047650.epi

LÊ MỸ HẠNH BỊ HÀNH HUNG GIỮA PHỐ – CÔ TA CÓ BẠO ĐỘNG?

Van Pham shared a post.
LÊ MỸ HẠNH BỊ HÀNH HUNG GIỮA PHỐ – CÔ TA CÓ BẠO ĐỘNG?

Ỷ y qúa… đi đâu cũng phải đề phòng, vì mình luôn là đối tượng theo dõi và trấn áp của bọn côn đồ Côn an.!!!!

Nên mang theo cây dù để che mưa, nắng, làm gậy chống đi đường và khi cần nó là 1 vũ khí tự vệ khá tốt. Nhớ bit đầu cây dù bằng thép nhọn.

4,860 Views

Nguyễn Ngọc Lan is with Van Pham and 11 others.

Côn an mặc thường phục hành hung chị Lê Mỹ Hạnh trên phố khi chị mặc áo và đội nón có in logo Nhân quyền.

Hành hung xong bọn chúng hả hê đăng trên trang nhà chúng như thành tích lấy điểm với cấp trên.

https://www.facebook.com/fanpagechongphandong/videos/426587261175429/

ĐỈNH CAO CỦA SỰ MAN MỌI

LS Lê Luân: ĐỈNH CAO CỦA SỰ MAN MỌI

Đánh đập hay tấn công tàn bạo người già, trẻ em, phụ nữ, không những thế còn ra tay đánh đập dã man cả người khuyết tật khi họ quan tâm đến vận mệnh dân tộc và đất nước. Còn điều gì mà chúng không thể làm nữa không? Sự man mọi và bất nhân đã lên đến đỉnh điểm của một xã hội vốn ngày càng suy mạt một cách trầm trọng. Nó đã tạo ra những loài thú chứ không còn là con người nữa.

Một xã hội chỉ còn thấy bạo lực là phương cách giải quyết đầu tiên và cũng là cuối cùng đến mức thường xuyên, một xã hội mà người tử tế không thể sống yên ổn và tốt đẹp, thì sự loạn lạc của xã hội ấy chẳng còn khả năng và cơ hội nào để cứu chuộc được nữa. Nó đã mất hết đi toàn bộ thứ gọi là nhân tính tối thiểu cần có của loài người.

(Luật sư Lê Luân)

Image may contain: 1 person, standing, shoes, child and outdoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people, closeup and indoor
Image may contain: one or more people

Lê Mỹ HạnhFollow

ĐỈNH CAO CỦA SỰ MAN MỌI

Đánh đập hay tấn công tàn bạo người già, trẻ em, phụ nữ, không những thế còn ra tay đánh đập dã man cả người khuyết tật khi họ quan tâm đến vận mệnh dân tộc và đất nước. Còn điều gì mà chúng không thể làm nữa không? Sự man mọi và bất nhân đã lên đến đỉnh điểm của một xã hội vốn ngày càng suy mạt một cách trầm trọng. Nó đã tạo ra những loài thú chứ không còn là con người nữa.

Một xã hội chỉ còn thấy bạo lực là phương cách giải quyết đầu tiên và cũng là cuối cùng đến mức thường xuyên, một xã hội mà người tử tế không thể sống yên ổn và tốt đẹp, thì sự loạn lạc của xã hội ấy chẳng còn khả năng và cơ hội nào để cứu chuộc được nữa. Nó đã mất hết đi toàn bộ thứ gọi là nhân tính tối thiểu cần có của loài người.

(Luật sư Lê Luân)

‘Kiểm tra tài sản quan chức’ chính thức thất bại?

‘Kiểm tra tài sản quan chức’ chính thức thất bại?


Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Hội nghị Trung ương 7, tháng 5/2018.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Hội nghị Trung ương 7, tháng 5/2018.

‘Rất khó’ và ‘nhạy cảm’

Tháng Năm 2017 rúng động ở Việt Nam. Không phải ngẫu nhiên mà quy định về kiểm tra tài sản 1.000 quan chức được Tổng bí thư Trọng tung ra ngay sau khi xử lý kỷ luật một ủy viên bộ chính trị là Đinh La Thăng, bí thư thành ủy TP.HCM. Với quy định này, ông Nguyễn Phú Trọng đã tiến thêm một bước dài và mạo hiểm trong chiến dịch mang hai mục tiêu vừa “chống tham nhũng” vừa kiểm soát quyền lực – hành động tương tự như “cuộc cách mạng long trời lở đất” mà ông Tập Cận Bình và Ủy Ban Kiểm Tra Kỷ Luật Trung Ương (CCDI) đã tung ra từ năm 2012 đến nay.

Nhưng thực tế chiến dịch ‘chống tham nhũng’ ở Việt Nam là còn xa mới với tới cái lai quần của Tập Cận Bình. Chưa đầy một năm sau xúc cảm xuất thần ‘lò đã nóng lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy’, ‘lò’ của Nguyễn Phú Trọng chỉ còn lép bép củi nhỏ.

Vào buổi chiều 17/6/2018 khi tiếp xúc cử tri tại quận Cầu Giấy (Hà Nội), ông Nguyễn Phú Trọng không còn đề cập một cách mạnh mẽ cùng những ngôn từ bóng bẩy và ẩn dụ về công cuộc ‘đốt lò’ của ông, trong khi lại cho rằng ‘vấn đề kê khai tài sản cán bộ là vấn đề rất khó, nhạy cảm bởi nó liên quan đến quyền đời tư, quyền bí mật cá nhân’, và ‘mong muốn cử tri tiếp tục tham gia đóng góp ý kiến để có thể hoàn thiện được luật này và sớm được Quốc hội thông qua’.

Có thể cho rằng phát ngôn trên của ông Trọng là một sự thừa nhận gián tiếp thất bại về chủ trương kê khai tài sản cán bộ và cao hơn nữa là ‘kiểm tra tài sản 1.000 quan chức’.

Từ ồn ào khoa trương…

13 tháng trước, quy định về kiểm tra, giám sát việc kê khai tài sản của khoảng 1.000 quan chức cao cấp được đã được Ban Tuyên giáo trung ương chỉ đạo báo chí nhà nước tuyên truyền ồn ào và không kém khoa trương. Theo đó, có những điểm tương đồng rất đáng lưu ý giữa Trung Quốc và Việt Nam trong kiểm tra, giám sát việc kê khai tài sản quan chức như:

– Chủ thể của chiến dịch kiểm tra tài sản quan chức ở Trung Quốc là CCDI, còn ở Việt Nam là Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương.

– Hoạt động kiểm tra tài sản được tiến hành khi cơ quan tổ chức có thẩm quyền yêu cầu cần phải kiểm tra, giám sát tài sản của cán bộ; khi có kiến nghị, phản ánh, đơn thư tố cáo có việc kê khai tài sản không trung thực; và khi có dấu hiệu vi phạm quy định của nhà nước về kê khai tài sản.

– Sau khi “làm” xong, cơ quan kiểm tra trung ương “sẽ có thông cáo và công khai đầy đủ đến các cơ quan báo chí và nhân dân.”

Riêng với Việt Nam, sau khi có quy định của Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư, Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Việt Nam hứa hẹn sẽ có văn bản hướng dẫn việc xây dựng kế hoạch, việc thực hiện yêu cầu của cơ quan tổ chức có thẩm quyền, việc xử lý đơn thư kiến nghị phản ánh như thế nào; cũng sẽ có một hướng dẫn cụ thể, trên cơ sở đó hàng năm xây dựng kế hoạch để tiến hành kiểm tra, giám sát bao nhiêu cuộc và như nào…

Tuy nhiên, đã hơn một năm trôi qua mà vẫn không có bất kỳ động tác được hứa hẹn nào được thực hiện. Trong khi đó, các tỉnh thành ủy và khối chính quyền vẫn đều đặn và thản nhiên báo cáo về trung ương ‘không phát hiện trường hợp cán bộ kê khai tài sản không trung thực’, hoặc cả nước chỉ phát hiện 5 hay 6 trường hợp cán bộ kê khai tài sản không trung thực trong tổng số… gần 1 triệu cán bộ.

Đến bãi lầy mênh mông

Sau hai thắng lợi giòn giã trước Nguyễn Tấn Dũng tại Đại hội 12 và trước Đinh La Thăng tại Hội nghị trung ương 5, Tổng bí thư Trọng đã biểu cảm trước cử tri Hà Nội vào năm 2017: “các bác cứ chờ đấy, sẽ còn nữa…”. Dường như khi đó ông Trọng hưng phấn đến độ muốn “thừa thắng xông lên”.

Nhưng làm thế nào để xông lên?

Cho dù ông Trọng mơ màng về “mô hình Tập Cận Bình”, chính một cựu phó chủ nhiệm Văn Phòng Quốc Hội Việt Nam đã nhắc nhở ông Trọng về những thách thức rất lớn dành cho ý tưởng kiểm tra tài sản quan chức: tính khả thi của quy định này phụ thuộc nhiều vào việc “ai kiểm tra ai, ai có quyền kiểm tra ai, ai dám kiểm tra ai, và ai để cho người ta kiểm tra.”

Rốt cuộc, té ra cái triết lý trên lại là bài học cay đắng và nhớ đời cho ông Trọng khi muốn làm một việc lớn.

Trong thực tế, ông Trọng chẳng thể mong mỏi gì vào ‘trình độ nghiệp vụ’ của các cơ quan đảng từ trung ương xuống địa phương để có thể lần mò phát hiện được tài sản nổi chìm của giới quan chức ‘ăn của dân không chừa thứ gì’. Mà chỉ có hai cơ quan có thể nắm được cơ bản hồ sơ tài sản quan chức: Bộ Công an và Bộ Quốc phòng. Hai cơ quan này có sẵn những cục, vụ nghiệp vụ để làm chuyện đó.

Nhưng làm thế nào để hai cơ quan trên tự nguyện ‘vạch áo cho người xem lưng’ khi cả hai ngành này đều nổi tiếng không chỉ bởi ‘dịch lạm phát tướng’ trên 200 cho Bộ Công an và trên 400 cho Bộ Quốc phòng, mà còn mang nhiều tai tiếng bởi các vụ bê bối tham nhũng và làm ăn phi pháp?

Hiển nhiên là trong giấc mơ kéo dài được hơn một năm qua, chiến dịch kiểm tra tài sản 1.000 quan chức của ông Trọng đã bị “đụng tường” – một bức tường lớn, rất cao và còn “khó nhằn” hơn cả sự chống đối quyết liệt đang diễn ra trong nội bộ đảng Trung Quốc.

Cũng hiển nhiên là mặc dù không thiếu tham vọng để làm một cuộc cách mạng long trời lở đất như Tập Cận Bình ở Trung Quốc, Nguyễn Phú Trọng lại quá thiếu chân đứng cho chiến dịch tìm ra núi tài sản bất minh của giới quan chức Việt Nam.

Sự hỗng hụt chân đứng ấy nằm ngay trong hệ thống cơ quan kiểm tra đảng, nội chính đảng của ông Trọng, nếu chưa nói tới các cơ quan khối chính quyền mà vẫn đang ‘mắt trước mắt sau’ khi nghe lệnh cấp trên.

Thái độ và phát ngôn đượm vẻ xuôi xị mới đây của Nguyễn Phú Trọng về kê khai tài sản quan chức cũng tiếp dẫn thêm một biểu hiện của mạch logic nguội lạnh ‘đốt lò’ từ trước Hội nghị trung ương 7 vào tháng Năm năm 2018 cho tới nay.

‘Ai đã trót nhúng chàm thì sớm tự giác gột rửa’ và ‘mở đường cho người ta tiến’ là những phát ngôn đượm nét xuôi xị của Tổng bí thư Trọng trong một cuộc tiếp xúc với cử tri Hà Nội sau Hội nghị trung ương 7, cho dù ông Trọng vẫn không quên dùng bổ túc từ ‘lò đã nóng rực’.

Dường như ngay trước Hội nghị trung ương 7 đã xảy đến một bí mật cung đình nào đó mà đã khiến ông Trọng im lìm hẳn.

Phía trước của Tổng bí thư Trọng là gì? Khó mà biết được tương lai.

Nhưng nếu ‘đốt lò’ mất dạng, ông Trọng sẽ chính thức rơi vào một bãi lầy thụt mênh mông. Thậm chí cá nhân ông có thể bị trả giá bằng cả sinh mạng chính trị.

Nhà máy bột giấy hơn 5.000 tỷ đồng nhập máy móc lạc hậu rồi bỏ hoang

BAONGUOITIEUDUNG.INFO
Ẩn Nhà máy bột giấy hơn 5.000 tỷ đồng nhập máy móc lạc hậu rồi bỏ hoang Tháng Sáu 27, 2018Tháng Sáu 27, 2018 admin 3 Views 0 Comments Sau 9 năm cấp phép, nhà máy bột và giấy Tân Mai (Quảng Ngãi) có tổng vốn hơn 5.000 tỷ đồng vẫn trong tình….  

ĐA NGUYÊN LÀ GÌ? VÀ VÌ SAO PHẢI ĐA NGUYÊN?

Đỗ Ngà

ĐA NGUYÊN LÀ GÌ? VÀ VÌ SAO PHẢI ĐA NGUYÊN?

Đa nguyên theo nghĩa Hán Nôm thì đó là đa dạng, đa chủng. Như vậy đa nguyên chính trị là sự đa dạng chính trị. Đa dạng có nghĩa rất rộng như: nhiều đảng cũng là đa nguyên, nhiều ý kiến khác nhau trong một đảng cũng là đa nguyên vv..

Như vậy đa đảng chỉ là một trường hợp riêng của đa nguyên. Đa đảng là phải có đối lập, cương lĩnh khác, mục đích khác vì mỗi đảng là đại diện cho một nhóm chính trị có mục đích tương đồng. Như vậy đã đa nguyên thì phải có đa đảng, nghĩa là nhiều đảng phái độc lập nhau. Nhưng ngược lại không đúng, đa đảng thì chưa chắc gì là đa nguyên. Vì sao?

Để giải thích cho vấn đề đa đảng nhưng không đa nguyên, tức là một dạng đa đảng hình thức, thì tôi xin giới thiệu trường hợp Đảng Dân Chủ Việt Nam. Đảng này được thành lập vào năm 30/06/1944 và giải tán 20/10/1988 sau khi làm trò hề đa đảng cho ĐCS. Đảng Dân Chủ này như là một trò gian trá của ĐCS. Lấy ý thức hệ là chủ nghĩa dân tộc thay vì CNCS. Mục đích là thu hút giới trí thức không mặn mà với CS nhưng có tinh thần dân tộc. Đến 1988 vai trò đội lốt của nó đã hết thì ĐCS cho giải thể. Đấy là đa đảng nhưng không hề đa nguyên.

Trong một chiếc ô tô, ta có công nghệ cơ khí, công nghệ điện tử, công nghệ thông tin vv.. tích hợp trên một thể thống nhất và bổ trợ lẫn nhau. Từ thuần cơ khí như bộ chế hòa khí, được sự hỗ trợ của công nghệ điện tử đã cho ra đời công nghệ hỗ trợ cơ khí – điện tử để tạo thành hệ thống phun xăng điện tử. Điện tử đã tối ưu hóa hệ thống cơ khí. Tương tự vậy, đa nguyên là điều bắt buộc cho một quốc gia để hỗ trợ nhau trên con đường tiến lên giàu có và hùng cường.

Đảng A nắm lập pháp và chiếm đa số trong nghị viện. Vì thế để điều hành đất nước, đảng A đưa ra chính sách. Đảng B là đảng đối lập, họ cố tìm ra yếu điểm trong chính sách Đảng A để phản biện. Vì đảng A chiếm đa số Quốc hội nên chính sách được thông qua. Nhưng khi thi hành, chính sách gặp trở ngại. Thế là Đảng B dựa vào thất bại đó đưa ra ngay giải pháp hiệu chỉnh và giành lấy vai trò cầm quyền trong bầu cử để đóng vai trò đảng cầm quyền thi hành chính sách. Đó là cách ứng phó của bộ máy nhà nước đa đảng khi đảng cầm quyền gặp bế tắc trong vấn đề quản lý đất nước. Kẻ có phương án dự phòng luôn khó thất bại hơn kẻ có duy nhất 1 phương án. Đấy là lý do đất nước phải đa nguyên để phát triển.

Nếu một chiếc Ferrari mà đem tháo sạch chi tiết điện tử mà chỉ để lại chi tiết cơ khí thì nó chỉ là một cục sắt vô dụng. Cho nên, đất nước này cần phải đa nguyên đa đảng để phát triển. Nếu không đất nước sẽ đi đến con đường suy vong không lối thoát

Thông điệp của Hoa hồng: ‘Đem yêu thương vào nơi oán thù’

Cát Linh, RFA
2018-06-26

Nguyễn Ngọc Lụa, một trong những nạn nhân bị đàn áp ngày 17/6 ở Sài Gòn đang gắn hoa hồng lên hàng rào kẽm gai

Nguyễn Ngọc Lụa, một trong những nạn nhân bị đàn áp ngày 17/6 ở Sài Gòn đang gắn hoa hồng lên hàng rào kẽm gai

 Facebook Nguyễn Ngọc Lụa

Tao Đàn ngày 17 tháng 6

“Sài Gòn hôm nay không khác gì Sài Gòn giờ giới nghiêm”, một người quan sát diễn biến sự việc từ sáng sớm ngày 17 tháng 6 chia sẻ dòng trạng thái  trên mạng xã hội Facebook.

“Sài Gòn những ngày này như trong tình trạng thiết quân luật”, một chia sẻ khác cũng trên Facebook cho biết như thế.

Sáng Chủ Nhật hôm đó, Sài Gòn dày đặt lực lượng an ninh. Hàng rào kẽm gai, cảnh sát cơ động, an ninh chìm, nổi, lực lượng dân phòng, và theo những nhân chứng kể lại, có cả “côn đồ” được sử dụng tung ra khắp đường phố, tập trung ở khu vực thuộc vào “điểm nóng” như Hoàng Văn Thụ, Nhà thờ Đức Bà, phố đi bộ.

Nó thể hiện ra với tất cả các bên liên quan đó là những người biểu tình thì họ mong muốn những điều tốt đẹp hơn. Người ta hoàn toàn không thù địch. Người ta thật sự là những người ôn hoà. Người ta muốn cái đẹp, cái ôn hoà đó sẽ vượt lên bạo lực. Kẽm gai là biểu trưng của bố ráp, bạo lực. Hoa hồng thì biểu trưng cho lòng yêu thương, cho sự ôn hoà. – Nguyễn Anh Tuấn

Theo con số thống kê từ các nhà hoạt động xã hội đưa ra, cũng như chính từ những người bị bắt giam hôm 17 tháng 6 cho biết, có gần 300 người vô cớ bị “mời” lên xe cảnh sát đưa về sân vận động Tao Đàn.

Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn cho biết không khí ở Sài Gòn từ sau cuộc tổng biểu tình của cả nước vào Chủ nhật 10/6 là rất căng thẳng. Nhiều hình thức sử dụng bạo lực một cách “có hệ thống” được nhà cầm quyền dốc toàn lực để thực hiện, và đỉnh điểm là cuộc bố ráp, giam giữ và đánh đập người dân ở khu vực sân vận động Tao Đàn sáng Chủ nhật 17/6.

Từ đó, anh chia sẻ những gì anh cảm nhận từ hình ảnh những bông hoa hồng trên hàng rào kẽm gai.

“Nó thể hiện ra với tất cả các bên liên quan đó là những người biểu tình thì họ mong muốn những điều tốt đẹp hơn. Người ta hoàn toàn không thù địch. Người ta thật sự là những người ôn hoà. Người ta muốn cái đẹp, cái ôn hoà đó sẽ vượt lên bạo lực. Kẽm gai là biểu trưng của bố ráp, bạo lực. Hoa hồng thì biểu trưng cho lòng yêu thương, cho sự ôn hoà.”

Thêm vào đó, theo anh, khi những cánh hoa hồng được đặt lên hàng rào kẽm gai thì sẽ còn có hiệu quả khác, đó là ngụ ý nói lên những cáo buộc mà bên phía chính quyền cho người biểu tình là kích động bạo lực sẽ trở nên lố bịch, nhất là với những người biểu tình ở Sài Gòn, Hà Nội và các thành phố khác.

Thông điệp của những hoa hồng

Hình ảnh đầu tiên về những cánh hoa hồng đặt trên hàng rào kẽm gai dựa sát vào một gốc cây to ở khu vực sân vận động Tao Đàn vào ngày 19 tháng 6 nhanh chóng lan toả khắp mạng xã hội.

Ý kiến và sự đón nhận của dư luận đối với việc làm này cũng có nhiều góc độ khác nhau. Nhưng trước hết, hãy nghe chia sẻ từ chính những bàn tay đã đặt những cánh hoa hồng lên hàng rào kẽm gai đó. Vì sự an toàn, chúng tôi được đề nghị không nêu tên, và trích lại chia sẻ từ tin nhắn của các bạn ấy khi nói về thông điệp của những hoa hồng.

“Thông điệp đầu tiên muốn gửi đến những người bị bắt, bị đánh đập trong những ngày qua. Cảm ơn họ với tình yêu thương và lòng cảm thông sâu sắc. Mong những nỗi đau đớn đánh đập của họ mau chữa lành. Nhóm đã cắm rất nhiều hoa ở hàng rào kẽm gai khu vực công viên Tao Đàn và hàng rào sau lưng khu vực những người bị bắt giữ.

Thông điệp thứ hai là muốn gửi đến nhà cầm quyền rằng hàng rào kẽm gai cũng không thể ngăn cản chúng tôi bày tỏ chính kiến ôn hoà vì đất nước của mình.”

Với các bạn trẻ, tác giả của những cánh hoa hồng kia, thì “mỗi nguời xuống đuờng là một bông hoa đang tô thắm cho một xã hội Việt Nam đang u ám.

“Thông điệp đầu tiên muốn gửi đến những người bị bắt, bị đánh đập trong những ngày qua. Cảm ơn họ với tình yêu thương và lòng cảm thông sâu sắc. Mong những nỗi đau đớn đánh đập của họ mau chữa lành. Nhóm đã cắm rất nhiều hoa ở hàng rào kẽm gai khu vực công viên Tao Đàn và hàng rào sau lưng khu vực những người bị bắt giữ.

Thông điệp thứ hai là muốn gửi đến nhà cầm quyền rằng hàng rào kẽm gai cũng không thể ngăn cản chúng tôi bày tỏ chính kiến ôn hoà vì đất nước của mình. – Người gắn hoa hồng

Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn chia sẻ về cảm nhận của anh.

“Việc dùng hoa để phủ lên kẽm gai, về phương diện thông điệp thì rất tốt, nó khiến cho không khí bạo lực nó bớt căng thẳng. Nếu mình nhìn rộng ra hơn thì nó cũng gián tiếp thể hiện rằng nguyên 1 phong trào, cũng như hành động xuống đường diễn ra ở các thành phố thời gian vừa qua, chủ đạo vẫn là ôn hoà, văn minh. Nó không tỏ bất kỳ ý định thù địch nào đối với chính quyền nói chung cũng như là với người có trách nhiệm giữ trật tự nói riêng, là lực lượng an ninh.”

Bên cạnh sự hưởng ứng và chia sẻ của rất nhiều người đối với việc làm của nhóm bạn trẻ nà, cũng có những ý kiến cho rằng đó là hành động thuần “chủ nghĩa cải lương” hoặc “lãng mạn không hiệu quả”, một phong trào mà nếu chạy theo chỉ “thiệt thân”.

Chúng tôi ghi nhận ý kiến trích dẫn từ trang Facebook Phuong Le, nói về những người đi gắn hoa hồng như sau:

“Các bạn đi gắn hoa hồng lên hàng rào, các bạn phóng tác chuyện diễm tình trên hình ảnh đó , các bạn ngây thơ (hoặc giả bộ ngây thơ) rồi.

Các bạn không hiểu (hoặc làm bộ không hiểu) gì cả về họ!

Đây không phải là Myanmar, với gã cảnh sát canh giữ bà Aung Suu Kyi nghe piano mà nghệch mặt ra.

Đây không phải là Đảng Cộng sản Hungary, nghe công nhân lắc chìa khoá phản đối mà giải tán.

Đây không phải là cảnh sát Hồng Kong, tiếp nước cho người biểu tình.

Đây là máu, là lệ, là cải cách ruộng đất, là Mậu Thân, là cải tạo, thuyền nhân, là Thiên An Môn, là Nhân văn giai phẩm…

Đây là ngoại hạng, vô đối, có một không hai!

Lãng man hay làm bộ lãng mạn?”

Trả lời cho câu hỏi của những người chưa tán thành với việc dùng hoa hồng để nói thay cho tình yêu thương và lòng cảm thông, nhóm bạn trẻ cho biết:

“Hiệu quả hay không thì tuỳ ở mỗi người cảm nhận. Nhưng nhóm có đọc được phản hồi trên Facebook thì thấy có những phản hồi rất tích cực đặc biệt là có những người từng bị bắt cũng nhận xét là cảm thấy được quan tâm và chia sẻ hơn.”

Một trong những nạn nhân của cuộc khủng bố ngày 17/6 là cô Nguyễn Ngọc Lụa đã đăng tải hình ảnh cô đang đặt một cánh hoa hồng lên hàng rào kẽm gai cùng với lời nhắn nhủ cô gọi là “Đem yêu thương vào nơi oán thù”:

“Nếu có dịp ngang qua đây, xin hãy dừng lại để lại trên những hàng rào kẽm gai những bông hoa với thông điệp muốn nói của mình, và có thể lưu giữ nó bằng những hình ảnh đẹp, để ai đó muốn bắt bớ ngăn cản chúng ta xuống đường cũng ý thức một điều rằng, chính là những bông hoa màu nhiệm chứ không phải điều gì khác, mới hồi phục lại một xã hội văn minh tình thương.”

Theo quy luật thì những bông hoa hồng ấy rồi sẽ phải tàn. Nhưng với thông điệp mà nhóm bạn trẻ đã gắn những bông hoa ấy chia sẻ, thì quyền bày tỏ chính kiến của họ sẽ không bao giờ héo tàn. Và như anh Nguyễn Anh Tuấn đã nói, hình ảnh hoa phủ lên hàng kẽm gai thì có nghĩa là cuối cùng, sự ôn hoà và lòng yêu thương sẽ vượt lên bạo lực và hận thù