BAO GIỜ BỎ ĐƯỢC THÓI QUEN “LẤY CỦA NGƯỜI LÀM CỦA MÌNH “

Image may contain: 1 person, suit and text

THÔNG LUẬN

BAO GIỜ BỎ ĐƯỢC THÓI QUEN “LẤY CỦA NGƯỜI LÀM CỦA MÌNH “

Ngọc Mai

(Dưới cờ đảng, được đảng lãnh đạo tuyệt đối,bao thế hệ học tập làm theo “tấm gương…” 60 năm đời ta có đảng , đạo đức cách mạng là đây ).

(PLO) – Mới đây, trên mạng xã hội xuất hiện 2 clip về những người đi xe hơi nhưng lại dừng xe để trộm chó và trộm cây cảnh ngoài đường phố khiến nhiều người dân bức xúc. Thực tế, chuyện “vun vén cho mình” bất chấp gây tổn hại cho cộng đồng đã là một thói quen xấu từ lâu, không chỉ liên quan đến giàu nghèo, trình độ văn hóa.
Các đoạn clip cho thấy chủ nhân của những chiếc xe hơi, người thì dùng xe để thực hiện việc trộm chó đang nằm chơi trước sân nhà, người thì dừng xe tại một đoạn đường hình như là xa lộ Hà Nội để bứng trộm những cây chuối pháo đang trổ bông rực rỡ trồng ở bồn hoa ven đường. Trước đây không lâu, một người đi đường đã quay được clip chủ một xe hơi đã vội vàng tấp vào lề đường khi phát hiện một chậu hoa cảnh đẹp được để ven đường không ai trông coi, bê vội chậu hoa lên xe và đi mất.

Muốn có hoa đẹp, nhưng không muốn bỏ tiền mua hoa về thưởng thức, trang trí mà chỉ chực chờ… ăn trộm của người khác, đó là một thói quen của không ít cư dân đô thị. Đi dọc một dãy nhà mặt phố, sẽ không khó khăn để thấy hình ảnh hàng loạt chậu hoa cảnh được hàn xích, xích chặt vào tường nhà để tránh mất trộm. Tuy nhiên, cũng không ít trường hợp, cẩn thận như thế nhưng chủ nhà vẫn bị nhổ luôn cả cây.

Tâm lý “thích lấy của người làm của mình” ấy còn được thể hiện vào mỗi dịp lễ hội hoa, đường hoa…, khi đám đông không chỉ đến ngắm, thưởng lãm hoa mà còn lăm le trộm hoa, cướp hoa mang về nhà chưng. Ở nhiều lễ hội hoa, việc ngắm hoa đầy tao nhã đã bị biến thành một cuộc cướp hoa dung tục khiến lễ hội bị phá nát trong sự bất lực của Ban tổ chức.

R.Mark, một blogger du lịch người Mỹ từng sống một thời gian ở Việt Nam đã chia sẻ cảm nhận của anh, rằng người Việt dễ mến, tốt bụng, cởi mở, nhưng có một tính xấu thấy rõ, đó là chỉ vun vén cho gia đình mình, căn nhà của mình, và “bất chấp” môi trường sống chung quanh ra sao. Tính cách này không chỉ thể hiện ở việc lấy của người khác, của công cộng trang trí cho ngôi nhà chung của mình, mà còn ở việc giữ gìn vệ sinh chung.

Đa phần các ngôi nhà của người Việt đều được giữ gìn sạch sẽ, nhưng lại sẵn sàng vứt chuột chết, xác chết sinh vật ra đường, sẵn sàng ném chai lọ uống hết trên đường phố, hay vứt rác bừa bãi ra chốn công cộng, chỉ vì tâm lý “không phải nhà mình, không ảnh hưởng đến mình”. Những hành xử như khạc nhổ, tiểu tiện bừa bãi, không giữ gìn vệ sinh nơi công cộng và thường xuyên vi phạm các quy tắc công cộng cũng từ đó mà ra. Thói quen suy nghĩ ấy đã tạo nên nhiều khó khăn trong việc giữ gìn môi sinh, giữ gìn cảnh quan sạch sẽ, văn minh trong cộng đồng…

Nhận định ấy tuy khá tiêu cực, nhưng hầu như là đúng với thực trạng hiện nay. Những “xấu xí” trong hành xử nói trên làm sao để “chữa” được, đó là một điều khá gian nan. Bởi, từ cái sai trong hành xử của cha mẹ sẽ dẫn đến những đứa trẻ thiếu ý thức, dần gây nên lệch lạc ứng xử của một thế hệ. Đó còn là câu chuyện chiều sâu trong giáo dục trẻ, trong quản lý xã hội của những nhà quản lý. Điều đáng tiếc là câu chuyện này ít được quan tâm, dù rằng, để xây dựng được sự văn minh trong một xã hội, thì nền tảng đầu tiên chính là những hành xử tưởng giản đơn như thế. 

Ngọc Mai

http://baophapluat.vn/…/bao-gio-bo-duoc-thoi-quen-lay-cua-n…
Ảnh internet

Tôi nhớ lại ngày đi biểu tình bị công an bắt sáng 10/6/2018. (Trần Bang)

Trần Bang

Đó là Khoảng 9h 30 ngày 10/6/ 2018, khi đang đi biểu tình chống Luật đặc khu, Luật ANM, tôi rất vui vì gặp rất nhiều người quen cũ mới như Võ Hồng Ly, Nguyễn Ngọc Nguyễn Ngọc LụaKhánh TrầnNga Hoàng… cùng xuống đường ở khu nhà thờ Đức Bà, Q1, SG, ngay sau đó tôi bị an ninh, dân phòng, công an đánh bắt về đồn công an Đa Kao, Q1. 

Ở trong đồn công an phường Đa Kao, Q1 , tôi bị lũ quỷ chỉ bằng tuổi con em mình đánh tiếp, khi tôi rã rời… thì chúng giở trò cho lũ mọi rợ giả làm dân thường vào đồn công an đấu tố tôi, ngay trong đồn công an phường Đa Kao, Q1, SG. Điều đó làm gợi tôi nhớ đến câu chuyện đấu tố trong CCRĐ khi đọc sách, báo mạng…

Tôi cho rằng có sự đạo diễn của an ninh thường phục A83, A67…, chúng dùng hội cờ đỏ của tên Nguyễn Trọng Nghĩa đến đấu tố tôi, chúng nhục mạ, xỉ vả, vu khống tôi đủ điều.

Chúng vu cáo tôi đi biểu tình là do nhận 400k, chúng vu tôi bị dân đánh, chạy vào đồn công an để núp… ( ảnh 2)

(Nhớ lại, khi tôi đang ngồi trong đồn Đa Kao vì mắt bị khô nên nhắm, người mệt mỏi do thức đêm đi đám tang, lưng đau… thì bị đột ngột kẻ nào đánh mạnh vào đầu, vỗ mạnh vào vào hai tai… làm tôi choáng váng, tôi cố hét lên rất to như một phản xạ tự vệ “ công an đánh người”, tên đánh chạy ra cửa, tên an ninh quen mặt đứng cạnh nói tỉnh queo “ đâu có ai đánh anh”, tôi chỉ ra vào mặt kẻ đánh tôi chạy ra cửa “nó kia, nó đánh tôi “, khá đông công an sắc phục thường phục đứng ngồi xung quanh, chứng kiến màn đánh người, nhưng những bộ mặt gỗ đá đó không hề phản ứng…, có thể nó đã thấy nhiều chuyện đánh, tra tấn người VN là bình thường như “chuyện thường ngày ở huyện”. )

Chúng vừa vu cáo, vừa nhục mạ, đấu tố, xoa đầu, chọc ngoáy, xé biểu ngữ phản đối Luật ANM do tôi dán trên trước áo, vọc vào người, kéo áo … chúng quay clip và chụp hình ảnh tung lên mạng bêu xấu những người đi biểu tình.

Vì sao tôi cho rằng an ninh đạo diễn cuộc đấu tố ? 
Vì những kẻ đánh, đe dọa đánh, đe doạ bỏ tù, xúc phạm tôi, đấu tố tôi có an ninh thường phục chỉ huy, sau đó còn trực tiếp làm việc với tôi , và 5,6 đứa thuộc hội cờ đỏ (của thằng Nguyễn Trọng Nghĩa- kẻ đã cùng đồng bọn lên giáo xứ Thọ Hoà, Xuân Lộc và tới DCCT Sài Gòn gây rối, vu cáo các Lm ) kéo vào đồn ăn nói oang oang khoe thành tích bắt người này, bảo lãnh người kia ở đồn CA Bến Nghé… (thằng Bang Nguyen ( Bằng Nguyễn, khoanh đỏ ảnh 3), kẻ livestream trực tiếp đã nói trong clip còn trên mạng) như nói với “đ/c”, người cùng trong một nhà với công an trong đồn và an ninh thành phố mượn đồn ( công an phường) để giam, nhốt, tra hỏi người biểu tình bị bắt.

Và vì sau đó hơn một tiếng bị đánh, bị đấu tố thì Bác sĩ, Luật sư Dang Manh, và người nhà của tôi vào thăm tôi nhưng công an Đa Kao không cho vào, không cho ngồi gần, không cho nói chuyện với tôi, họ bắt ACE ngồi ngoài vỉa hè đợi…

Lúc bị đánh, bị đấu tố, tôi làm gì?
Khi đó tôi chấp nhận thực tế đau cho thể xác bản thân thì ít, đau buồn cho cả Dân tộc VN thì nhiều. Và tôi thầm hát bài Kinh hoà bình, nhẩm đọc Tám mối phúc thật. Tôi cầu Chúa giúp trục xuất sự ngu tối, hèn hạ, ác độc – bả của TQCS đã thấm vào dân tộc VN từ năm 1930 ra khỏi đầu óc của chính đồng bào tôi, những kẻ thường phục được bảo vệ bởi sắc phục trong đồn công an đang đấu tố, tra tấn tôi.

Xin trích dẫn 8 mối phúc thật.

“Mat-thêu 5.2-12 

TÁM MỐI PHÚC THẬT:

Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó vì Nước Trời là của họ.
Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.
Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.
Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.
Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.”

…. Khoảng 23h ra khỏi đồn ( 19h chúng chuyển tôi về CA P25, Q.BT), tôi được biết cuộc biểu tình tuần hành của người dân SG và các tỉnh lân cận kéo lên SG rất đông vẫn còn rần rần ở Q1, Q3… thì tôi như bừng tỉnh và như hết đau nhức mệt mỏi, Dân khí VN đang lên!

Image may contain: 2 people, text
Image may contain: 1 person
Image may contain: 5 people, people sitting
Image may contain: 4 people, crowd and text

TQ định mở khu ‘hàng TQ mác Việt Nam’ ở biên giới

TQ định mở khu ‘hàng TQ mác Việt Nam’ ở biên giới

trung quốcBản quyền hình ảnhXINHUA
Một công trường tại khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây

Các khu vực biên giới Việt – Trung có thể là nơi “trú ẩn” cho các công ty sản xuất hàng Trung Quốc nhưng “mác Việt Nam”, báo Hong Kong cho hay.

Tờ South China Morning Post cho hay, căng thẳng thương mại giữa Bắc Kinh và Washington là điều Trung Quốc không mong muốn, nhưng giới chức tỉnh Quảng Tây xem đấy là một cơ hội xúc tiến kế hoạch về bảy “khu vực phát triển kinh tế biên mậu” với Việt Nam.

VN: Nguy cơ thiệt hại vì chiến tranh thương mại

Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung: ai được lợi?

Biên giới Việt – Trung có thể đóng một vai trò trong cuộc chiến thương mại trong bốn thập niên tới.

Washington và Bắc Kinh hôm 6/7 đã “khai hỏa” cuộc chiến có chiều hướng leo thang, đánh thuế 25% lên hàng hóa trị giá 34 tỷ đôla của nhau.

Tại Quảng Tây, giới chức hiện đang thúc đẩy ý tưởng hình thành các khu “khu vực phát triển kinh tế biên mậu”, nơi các nhà xuất khẩu Trung Quốc có thể lắp ráp sản phẩm và dán nhãn “made in Vietnam” để né thuế của Hoa Kỳ.

Đây là một phần của kế hoạch hợp tác rộng lớn hơn được ký kết giữa Bắc Kinh và Hà Nội năm ngoái, thuộc chiến lược đầy tham vọng “Vành đai, Con đường”.

Theo South China Morning Post, một trong các khu này nằm ở thị xã Bằng Tường, thành phố Sùng Tả của khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây. Lãnh đạo thành phố cho biết họ muốn tạo ra một khu hợp tác kinh tế với Việt Nam và có “nguồn vốn, vật liệu và nhân công tự do”.

‘VN: Thị trường chứng khoán sụt giảm do căng thẳng thương mại Mỹ-Trung’

Các sản phẩm sản xuất tại khu vực này có thể dán nhãn “made in Vietnam” hay “made in China”.

Bí thư Bằng Tường cũng cho biết cuộc chiến thương mại với Washington “có thể là cơ hội” cho thị xã tăng tốc phát triển.

Theo giới chức này, các nhà xuất khẩu “sẽ gặp khó khăn khi gửi trực tiếp hàng “made in China” tới Mỹ nên một số sẽ chuyển qua ngả là các thành viên Asean”.

Từ đó, những khu tiếp giáp biên giới với Việt Nam như Bằng Tường có thể biến “thương mại vận chuyển” thành “gia công và sản xuất tại địa phương”.

Tẩy chay hàng hóa Khựa cùng lúc với chiến tranh Thương mại

Cong Binh Nguyen shared a post — with Barbie Tran and 17 others.
Tẩy chay hàng hóa Khựa cùng lúc với chiến tranh Thương mại khiến:

_Khựa phá giá đồng nhân dân tệ: Đó là con dao 2 lưỡi. Nó có lợi cho xuất khẩu hàng hóa Khựa, nhưng ngược lại nó khiến các nước khác cũng đua nhau phá giá đồng tiền để cạnh tranh xuất khẩu. Trong tình cảnh bị Mỹ đang dồn ép về Thương Mại, các nước hết sức cạnh tranh quyết liệt để chiếm thị phần, thì Khựa lại càng lâm nguy!

Bởi phá giá tiền tệ, cho dù bất kỳ lý do gì, cũng luôn phát ra những tín hiệu không tốt. Đó là cách đặt vấn đề dễ chấp nhận hơn thay cho việc tính toán và tranh luận NDT hiện định giá cao hay thấp. Lịch sử cho thấy phá giá tiền tệ liên tục có khả năng kích hoạt hơn nữa kỳ vọng luẩn quẩn của thị trường là đồng tiền sẽ còn có khả năng bị phá giá sâu thêm và vòng xoáy cứ thế…

Hơn nữa, Trump đang rình để chụp cho Khựa cái mũ:” Nước thao túng tiền tệ” thì Trump không cần dùng Executive Order mà áp dụng ngay Luật Bảo vệ nước Mỹ để áp đặt chế tài và dùng những Quỹ tiền tệ Quốc Tế để trừng phạt :” Nước thao túng tiền tệ”! Một điều mà khi mới tranh cử , Trump từng tố cáo, nhưng đến nay vẫn chưa áp dụng!

Mặt khác khi phá giá đồng tiền, nghĩa là khiến cho dòng tiền đội nón ra đi đến những đồng tiền mạnh như USD và môi trường Mỹ… , làm “Chảy máu tiền tệ”, lại là điều làm cho Kinh tế Khựa thêm lún sâu vào thảm họa!
(Còn chuyện hàng khựa hoặc đội lốt Khựa tràn lan thì chuyện đã từng …như đã từng không cần đợi bị Tẩy chay hàng khựa thì mới xảy ra…!!!)
_ Thu nhập thấp thì ham hàng rẽ là dĩ nhiên! Thế nên mới cần phải “Tẩy Chay hàng hóa Khựa” như là một lực tác động vào tinh thần dân tộc; lấy ngọn cờ “Tẩy chay hàng hóa Khựa” nhưng căn cốt là để kích thích lòng yêu nước, đưa mọi người ở cả các phía, kể cả cờ Vàng, cờ Đỏ… chung một cảm xúc, một hướng nhìn… để có sự đồng thuận , theo như ông Hà Sĩ Phu từng viết” CS đến bằng con đường nào thì nó cũng phải ra đi bằng con đường ấy”; nghĩa là chúng lợi dụng chiêu bài dân tộc để lừa bịp cho mọi âm mưu, thì chúng cũng phải bị loại trừ bởi ngọn cờ dân tộc !

Không cuộc đấu tranh nào không có hy sinh, và trả giá!

Vã lại nếu được đánh thức bằng tinh thần dân tộc, thì người ta có thể chấp nhận xài hàng Thái, hàng Lào, Campuchea, Ấn Độ, Pakistan… cũng rất rẽ…!
_ “TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” có nội hàm rất lớn , nếu được hiểu và vận dụng đúng mức.

Không có cách nào dễ hiểu, dễ cảm xúc, dễ tác động, dễ đạt được sự đồng thuận (cờ Vàng, cờ Đỏ, cả Công An, Quân đội cs…) như “Tẩy chay hàng hóa Khựa”; lại cũng khó bị đàn áp…; dễ thực hiện!

Nếu việc này không làm được thì chỉ có chờ ngày thành Tây Tạng , và chắc chắn thê thảm hơn Tây Tạng!

Vì thế, không phải vì thấy khó mà không làm.

Những lời cổ vũ, vận động TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA của mọi người , nhất là những người có uy tín …LÀ NGUỒN LỰC TÍCH CỰC cho một vận hội mới!
Cố lên mọi người ơi!

Minh Châu Hoàng Kỳ

Nếu thật sự bạn muốn hạ gục kẻ thù csvn bán nước & giặc thù Tàu cộng cướp nước
SAY NO CHINA kể từ ngày hôm nay

”TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA”

Cong Binh Nguyen shared a post — with Son Bui Van 

Xin đừng vô cảm!

MỖI NGƯỞI HÃY PHÁT HUY SÁNG KIẾN VÀ CÙNG RA SỨC ĐÁNH THỨC ĐỒNG BÀO VN QUA SÁCH LƯỢC :”TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA”…!

Image may contain: text

Võ Hồng LyFollow

09.07.2018

Hôm nay, Hồng Ly ngồi với một số đối tác cũ lâu ngày không gặp. Chúng tôi thảo luận nhiều về thời cuộc trong đó có cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung đang trở thành chủ đề nóng bỏng hơn bao giờ hết. Ai cũng biết rằng kể từ ngày 06/07/2018, thuế nhập khẩu 25% của Mỹ lên số hàng hóa trị giá 34 tỉ USD của Trung cộng đi vào hiệu lực đã đánh dấu cuộc chiến thương mại Mỹ- Trung chính thức bắt đầu.

Dù không phải là chủ thể chính, nhưng Việt Nam lại không thể đứng ngoài cuộc chiến thương mại này. Lý do chính đó là do chính sách quản lý, bảo hộ sản xuất và tiêu dùng trong nước yếu kém, do sự nhắm mắt tiếp tay của nhiều quan chức, do lòng tham của doanh nghiệp và nhiều thương lái sẽ khiến Việt Nam dễ dàng trở thành nơi tiêu thụ hàng hóa Tàu bán đổ bán tháo qua biên giới bằng cách phá giá thị trường sau lệnh trừng phạt của Mỹ.

Là những người đứng đầu doanh nghiệp, những đối tác của tôi thấy được rõ ràng những rủi ro và khả năng không thể cạnh tranh của các doanh nghiệp vừa và nhỏ ở trong nước đối với hàng hóa Tàu là rất lớn, đặc biệt là đối với các sản phẩm tiêu dùng, thực phẩm và nông sản.

Nguy hiểm hơn, Tàu cộng có thể dùng sự ảnh hưởng để lợi dụng ngay chính sách ưu đãi thuế mà Việt Nam đang có với một số đối tác thương mại để biến Việt Nam thành nơi trung chuyển hàng hóa Tàu sang nước thứ ba dưới vỏ bọc hàng Việt Nam. Không loại trừ rằng hàng hóa sau khi đã được phù phép thành “Made in Việt Nam” sẽ được quay ngược về Mỹ. Do đó, nếu cơ quan chức năng Việt Nam không quản lý tốt và không xử lý nghiêm các doanh nghiệp, các hoạt động nhập lậu của thương lái khi họ chỉ biết nhìn thấy mỗi cái lợi nhỏ trước mắt mà bỏ qua lợi ích quốc gia thì khả năng Mỹ cũng sẽ áp dụng lệnh trừng phạt tương tự đối với Việt Nam là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Lúc đó nền kinh tế của chúng ta vốn đã kiệt quệ sẽ hoàn toàn rơi vào vòng tay thao túng của Trung cộng, nhất là khi Mỹ và châu Âu đang tìm được tiếng nói chung để chống lại những bất công trong cạnh tranh thương mại do những nước vừa là mafia, vừa là “chí phèo” quốc tế gây ra.

Khi cùng trao đổi về giải pháp cứu vãn tình hình này thì chúng tôi có nói về ý thức tiêu dùng của người dân và sự cần thiết phải tiến hành chiến dịch tẩy chay hàng hóa Tàu trên toàn quốc. Cùng lúc ấy, chúng tôi cũng nhận được một số thông tin đó là sẽ có một chiến dịch ngầm phản lại làn sóng tẩy chay hàng hóa Tàu đã được dự đoán có thể sẽ bùng lên do chủ nghĩa bài Tàu và do chính sự phẫn nộ của người dân sau những cuộc biểu tình chống Tàu bị nhà cầm quyền CSVN ngăn chặn và đàn áp khốc liệt.

Tẩy chay hàng hóa Tàu chính là chống Tàu dưới hình thức bất tuân dân sự và sẽ là bước đệm cần thiết để duy trì sự phản đối chống lại dự luật đặc khu nhượng địa cho Tàu sẽ được quốc hội thông qua trong kỳ họp tới. Nhà cầm quyền biết rõ điều này nhưng do đã bị nằm trong sự thao túng của Trung cộng nên dù muốn bảo hộ thị trường trong nước đến mấy thì nhà cầm quyền Việt Nam cũng sẽ buộc phải chấp nhận cứu nguy cho quan thầy bằng cách nhắm mắt để một số hàng hóa Tàu sẽ tuồn được vào Việt Nam theo “trợ giúp quota”. Ai cũng hiểu để xuất được vào thị trường Mỹ thì hàng hóa phải đạt chất lượng sau khi chịu hàng loạt những điều kiện và kiểm định khắt khe của Mỹ. Một loạt hệ thống tuyên truyền tương kế tựu kế sắp tới sẽ được tung ra với vỏ bọc hàng Việt Nam chất lượng cao hoặc sẽ bánh đúc bày sàng theo kiểu “hàng xuất Mỹ, hàng xuất dư, chất lượng cao”, hoặc “hàng Mỹ, giá Việt” để đánh vào sự dễ dãi, cả tin hoặc tham lam của người tiêu dùng.

Trong lúc này đây, khi cả thế giới đang nỗ lực áp dụng những chính sách trừng phạt thương mại với Tàu, khi Tàu cộng đang công khai bành trướng tại biển Đông và ngang nhiên tiến hành xâm lược mềm tại Việt Nam dưới mọi hình thức, tiêu thụ và tôn vinh hàng hóa Tàu chính là hành động phản quốc và phản bội lại thế giới văn minh !

Do đó, muốn chiến dịch tẩy chay hàng hóa của Tàu cộng thành công thì mỗi chúng ta hãy cố gắng là một khách hàng thông minh, một công dân có trách nhiệm, một doanh nghiệp có lương tâm và biết minh định sự lựa chọn của chính mình ngay từ bây giờ. Khi kinh tế Tàu sụp đổ, Tàu cộng sẽ không còn máu để sống sót thì làm sao có thể còn sức mà hậu thuẫn cho các nước chư hầu được nữa.

Vì thế, tẩy chay hàng Tàu ngay từ bây giờ chính là yêu nước và người Việt Nam tôn vinh giá trị Việt Nam !

Nữ sinh 17 tuổi làm phụ hồ, nhặt rác gánh vác cả gia đình

Tai Do shared a post.
May 13

Image may contain: 1 person, sitting, hat, child and outdoor
Image may contain: one or more people, people standing and hat
Image may contain: one or more people
Quà Tặng Cuộc Sống

Nữ sinh 17 tuổi làm phụ hồ, nhặt rác gánh vác cả gia đình
Mới 17 tuổi nhưng Phạm Thị Huyền Trang đã phải gánh trên vai nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Em làm đủ thứ nghề, từ phụ hồ đến nhặt rác để kiếm tiền chữa bệnh cho ba mẹ và em gái. Thế nhưng ước mơ về cánh cổng trường đại học trong Trang vẫn chưa bao giờ tắt.

Nguồn: Báo Thanh Niên

Xem clip biểu tình tại Biên Hoà ngày 8 tháng 7

Duy Nhat

Nguyễn Ngọc Sẵng

Một clip về cuộc biểu tình ngày 8/7 tại Biên Hoà, theo ước lượng trên màn hình có khoảng từ 400 đến 500 anh chị em tham dự. Họ không được trang bị những vật dụng cần thiết, họ chỉ có tấm lòng kiên quyết đòi tự do, dân chủ và bảo vệ chủ quyền của đất nước. Họ hành động chống bọn bất lương, tham nhũng, và vì lương tâm thúc giục. Lực lượng Côn An chống biểu tình khoảng một trung đội được trang bị khiêng chống biểu tình, mặt nạ chống hơi cay, áo giáp che chắn khi bạo loạn, đầu đội nón nhựa, tay cầm dùi cui dài. Họ giống bầy ác thú đang lâm le nuốt người đồng chủng.

Phía các anh chị em trẻ, phần đông là phụ nữ, họ rất xông xáo, lạnh lẹ và cương nghị. Xem 3 lần họ xung phong với từng toán nhỏ, khi lọt vào bên trong cổng, họ ra “hiệu lịnh” tràn vào! Họ như dòng thác lũ!. Nhưng sau đó bọn Côn An củng cố đội ngũ, đánh trả. Nhìn họ bị đánh bật ra khỏi hàng rào. Nước mắt tôi chảy dài.

Cháu bà Trưng, bà Triệu không chùng bước, từng toán nhỏ đi cặp vách tường tiến vào. Khi 2, 3 toán lọt vào bên trong, họ tràn vào như thác lũ, bọn Côn An hoàn toàn bị đẩy lui vào bên trong cùng. Đoàn nữ quân anh hùng Việt Nam lại oanh liệt chiến thắng như thuở xưa tôi xem thước phim tài liệu các anh hùng quân đội VNCH chiếm lại cổ Thành Quảng Trị vậy. Dù cù cưa, dù có lần thất thế, nhưng chắc chắn các thế hệ trẻ Việt Nam sẽ thành công vẽ vang trong cộng cuộc chống Tàu dẹp cộng. Điều đó đang gần kề và không có gì ngăn cản nổi.

Xem đoạn phim, tôi thắc mắc tại sao đa số là nữ. Nam thanh niên Việt Nam đang ở đâu trong cuộc chiến chống xăm lăng Tàu nầy?

Xem xong, tôi xin có vài đề nghị để góp phần tăng thêm hiệu năng của cuộc biểu tình:

1. Người đi biểu tình nên mang giày để di chuyển gọn gàng, nhanh nhẹn.

2. Mặc áo tay dài để che chở tối thiểu phần tay.

3. Có đề nghị trên trang mạng: người biểu tình mang nước sơn để xịt vào khiêng của bọn Côn An để vô hiệu tầm nhìn bọn chúng, và nếu có thể, mang theo một bao ni lông mỏng (dễ bể khi ném ra) chất THÚI để khi Côn An tấn công thì dùng chất thúi nầy chống trả, sẽ hữu hiệu. Dù hữu hiệu, nhưng mang theo hơi khó. Nếu có thể lựa chọn địa điểm, nên chọn phía trên gió để giảm hơi cay do địch bắn ra.

4. Đề nghị đoàn biểu tình chia làm 3 toán. Toán tấn công đợt 1 đi trước, nếu sau khi đẩy lùi bọn Côn An, thì toán nầy lùi ra hàng sau cùng “để dưỡng quân”, phục hồi sức. Toán 2 lên thay thế, với tinh thần đang hăng hái vì toán 1 đã đẩy lùi bọn Côn An, toán 2 tiếp tục tiến về mục tiêu là văn phòng, nhà máy sản xuất của Trung Cộng. Giai đoạn nầy có thể khó khăn hơn vì chúng cương quyết bảo vệ mục tiêu. Tùy tình huống, nếu tiến lên được thì nhanh chóng nắm lấy cơ hội, đem lại khí thế, tự tin cho đoàn biểu tình, nếu bọn Côn An quá mạnh, tránh va chạm nặng để bảo tồn lực lượng và giữ lòng tin của đoàn, nhưng nên rút lui về phiá sau cùng “để dưỡng quân” và tìm biện pháp mới. Toán thứ 3, bây giờ trở thành toán 1, đã nhận xét những ưu khuyết điểm của 2 lần tấn công trước, rút ra phương cách tấn công mới và có hiêu quả hơn.

5. Nếu chúng ta có cơ hội dùng chiến thuật “thay quân” lực lượng biểu tình có dịp phục hồi sức khoẻ nhanh, có dịp rút kinh nghiện trong lần họ trong vị thế tấn công. Ngược lại bọn Côn An phải luôn ở vị thế phòng ngự, dù tấn công phòng ngự, họ sẽ nhanh chóng mỏi mệt, kiệt sức do không được thay thế, nghỉ dưởng quân, họ bị căng thẳng và tinh thần dao động trước khí thế dũng cảm từ người biểu tình. Sự thay quân của họ chưa thấy trong những lần biểu tình trước mà chỉ có tiếp viện trong trường họp khẩn cấp. Có thể họ bị dàn trải mỏng trong nhiều cuộc biểu tình trên toàn quốc, nên việc thay quân chưa thấy xảy ra. Đó là nhược điểm của họ.

6. Xem kỹ đoạn clip, tôi nghĩ nên tiếp tục dùng biện biện pháp ôn hoà để tránh bọn Côn An có lý do đàn áp, và quí cô, quí anh chị có tài ăn nói tiến lên thuyết phục, giải thích hành động biểu tình là vì quốc gia dân tộc và khuyên bọn Côn An hãy trở về với dân tộc. Sự thuyết phục, đấu tranh nầy không phải là có hiệu quả ngay, nhưng trước mắt có thể sẽ làm dịu bớt sự đàn áp của một vài Côn An còn đắn đo với nhiệm vụ và an ninh của gia đình họ.

7. Theo ý riêng tôi thì sau khi cuộc biểu tình thành công thì đốt sạch cả nhà kho, nhà xưởng, văn phòng, tư liệu dụng cụ sản xuất v.v… vì (1) bọn đầu tư Tàu đến đây để vắt mồ hôi, công sức dân mình để làm giàu và đốt sạch hết để bọn đang có ý định sang đầu tư run sợ, bỏ ý định; (2) bọn đầu tư Tàu khi thấy tài sản họ bị thiêu hủy sẽ không còn hứng thú ở lại Việt Nam và bọn cầm quyền Tàu không thể vin vào cơ hội để đem quân vào Việt Nam bảo vệ tài sản kiều bào; Và (3) nhà cầm quyền Việt cộng có thể phải mất một số tiền lớn để bồi thường cho các hãng bị đốt, gây khó khăn thêm cho Việt cộng đang lúc kiệt quệ tài chính.

Dĩ nhiên mọi giải pháp đều mang phần lợi và đi kèm theo phần bất lợi, tùy vào suy luận, góc nhìn của từng người.

8. Nếu vì lý do gì phải rút quân, xin đề nghị làm nhanh, có trật tự, nhất là tránh rối loạn hàng ngũ.

9. Đồng bào hải ngoại xin bớt chi tiêu để gởi về giúp người biểu tình, họ đang đối diện với gông cùm, nhà tù và sự đánh đập dã man của Việt cộng. Họ liều mình chống bọn bán nước, chúng ta phải sống xứng đáng với sự hy sinh của họ.

Nhìn cảnh biểu tình với khí thế hừng hực của anh chị em, chúng ta rất tự hào về những người trẻ nầy. Thấy mấy cô gái trẻ gom gạch ôm chạy về phía biểu tình, những thanh niên trẻ xúm bẻ hàng rào sắt rổi dùng những dãy hàng rào chưa bẻ làm bệ phóng, họ đẩy mạnh những mảnh sắt nầy từ bệ phóng lao nhanh vào bọn Côn An như vũ khí vừa tấn công vừa tự vệ. Họ reo hò mỗi lần bọn Côn An rút lui tránh những thanh sắt. Họ hành động rất sáng tạo. Nhìn mới thấy những người công dân lam lũ nầy đã từ bao giờ họ đã thừa hưởng hào khí của Bà Trưng, Bà Triệu. Họ xứng đáng được ngưỡng mộ như hậu duệ của Cô Giang, Cô Bắc; Quang Trung, Trần Hưng Đạo trong lịch sử oai hùng của dân tộc.

Tôi tin chắc đồng bào trong nước, tuổi trẻ hôm nay sẽ viết trang sử mới; Thế hệ Việt Nam trong đầu thế kỷ 21 đã oai dũng thắng giặc Tàu, dẹp lũ Việt cộng bán nước, dành tự do, dân chủ, bảo vệ chủ quyền đất nước.

Bằng mọi cách, chúng ta phải giúp đỡ cho đồng bào tranh đấu nơi quê nhà. Đó là nhiệm vụ của chúng ta.

Tôi xin được nhắc câu trong Thánh kinh: “Chỉ có loài cầm thú mới chỉ lo chăm sóc bộ lông mượt mà của mình mà quên đi nỗi đau của đồng loại”.

09.07.2018

Nguyễn Ngọc Sẵng

httpv://www.youtube.com/watch?v=OrsODPVhiT4

Biên Hòa Súng đã nổ🛑 CSCĐ đàn áp dữ dội CN biểu tình phản đối Luật Đặc khu tại Công ty Boucher

Chế Độ Du Đãng Trị – Chu Tất Tiến…

Van Pham

Từ năm 2000 đến nay 2018, Nhà Nước Cộng Sản đã hoàn toàn thay đổi cách bắt bớ, giam cầm những nhà Dân Chủ, những người lên tiếng chống lại chế độ bán nước này. Họ đã cho công an mặc thường phục bắt cóc những nhà Dân Chủ, mục đích để không ai biết kẻ bắt cóc là ai mà khiếu nại, cũng như để dân chúng sợ hãi hơn vì không biết lúc nào, ở đâu, bị công an vồ và vất lên xe. Đây là thủ đoạn hèn hạ nhất mà Nhà Nước Cộng Sản đã thực hiện một cách vô pháp luật.

Việc này, thật ra không phải mới mẻ gì mà đã được thực hiện lai rai từ nhiều năm nay. Nhớ lại những tháng năm trước, dư luận xôn xao về việc Mục Sư Tôn, cô Quỳnh Trâm, và chị Hồ thị Bích Khương bị công an cộng sản bắt cóc cũng một lúc, đem về đồn tra tấn, khiến chị Bích Khương phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch. Trước khi bị bắt cóc lần cuối để rồi ra tòa nhận bản án khá nặng, nhà báo tự do Tạ Phong Tần cho biết cô không thể rời nhà bất cứ lúc nào vì luôn luôn có một bọn du đãng đứng rình bên ngoài cửa, hễ cô đi ra, thì chúng lập tức bao vây, chụp lấy, trói giật cánh khuỷu về phía sau, rồi bị liệng lên xe cây như bao gạo. Sau vài tiếng đồng hồ, hay vài ngày, chúng thả cô về, không một lời xin lỗi.

Kỹ Sư Đỗ Nam Hải cũng trong tình trạng như vậy, bị du đãng tấn công thường xuyên. Chị Dương Thị Tân, vợ của nhà báo mạng Điếu Cầy, thỉnh thoảng bị du đãng đánh đập dã man. Chính Điếu Cầy cũng bị bắt theo kiểu bắt cóc. Nhóm Thanh niên Công giáo bảo vệ đất đai nhà Thờ cũng bị bất ngờ chụp bắt ngoài đường rồi tống lên xe theo kiểu Mafia. Tháng 4 năm 2015, anh Nguyễn Viết Dũng và bốn người bạn khác bị bắt cóc và nhốt giam chỉ vì dám mặc áo khoác có phù hiệu của Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa. Các nhà Dân Chủ khác, không ai thoát khỏi một lần bị bọn du đãng trấn lột. Nhín chung, thì chế độ Cộng Sản đang biến hình thành MỘT CHẾ ĐỘ DU ĐÃNG TRỊ.

Chế Độ Du Đãng Trị là một hiện thực, bên cạnh các chế độ Dân Chủ, Tư Bản, hay Cộng Sản. Chế Độ Du Đãng Trị không phải là một sản phẩm tưởng tượng mà đã hình thành ngay trong cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, và cái chế độ quái đản, kỳ cục đó chính là cái chế độ đang được áp đặt lên đất nước Việt Nam yêu quý của chúng ta. Điều đau lòng và công phẫn là hiện nay, các bạn cùng với 80 triệu dân chúng đang sống dưới chế độ đó từng ngày từng giờ mà hình như chưa rõ ràng nhận thức được.

Để có thể nhìn rõ hơn bộ mặt của chế độ Du Đãng đó, người viết sẽ trình bầy sự khác biệt giữa 4 loại thể chế: Dân Chủ, Tư Bản, Cộng Sản, và Du Đãng.

1- Dân Chủ (Democracy): Theo Oxford American Dictionary, chế độ Dân Chủ là một hệ thống chính trị được điều hành bởi toàn thể dân chúng, những ai có đủ tư cách công dân được bầu lên qua các cuộc bỏ phiếu công khai. Ý niệm Dân Chủ, thực sự, đã thể hiện rực rỡ nhất dưới thời kỳ Pericles, người điều hành xứ Athen, 495(?) – 429 trước Công Nguyên. Vào giai đoạn này, người dân được tự mình điều hành công việc chính trị bằng những buổi thảo luận công khai, trong đó, quyền phát biểu của mọi người dân đều ngang bằng nhau.

Người quản lý quốc gia chỉ giữ vai trò điều hành trật tự trước sau và thi hành những nghị quyết của toàn dân. Cảnh sát giữ nhiệm vụ thứ yếu vì khi mà toàn dân đã đồng thuận về mọi vấn đề kinh tế và tài chánh, sẽ không có chênh lệch quá đáng giữa người giầu và người nghèo, vì thế sẽ không có trộm cướp. Tội ác rất hiếm xẩy ra, vì mọi người đều quan tâm lẫn nhau. Nếu có tội ác, nguyên nhân thường do bệnh hoạn tâm trí cá nhân mà thôi. Quân đội được lập ra để bảo vệ biên cương, mà không có bất cứ quyền hạn gì trên dân chúng. Vì thế, hầu như toàn dân đều cảm thấy hạnh phúc, thoải mái. Đất nước Dân Chủ được phát triển mạnh mẽ trên mọi phương diện. Ý niệm Dân Chủ hiện đang được theo đuổi trên các đất nước văn minh và tiến bộ.

2- Tư Bản (Capitalism): Cũng theo Oxford American Dictionary, chế độ Tư Bản là một hệ thống chính trị và kinh tế trong đó những sự trao đổi thương mại và kỹ nghệ đều do tư nhân điều hành chứ không phải do chính phủ. Thực tế, quan niệm này bổ xung cho quan niệm Dân Chủ, chứ không phải một hệ thống chính trị biệt lập với chế độ Dân Chủ, vì trong Dân Chủ có Tư Bản, ngược lại, dưới chế độ Tư Bản, người dân vẫn được hưởng quyền lợi về Dân Chủ. Các quốc gia được gọi là nước tư bản như Mỹ, Anh, Pháp.. vẫn áp dụng lý thuyết Dân Chủ nhưng đồng thời đề cao giá trị Tư Bản của mọi người dân.

3- Cộng Sản (Communism): Lý thuyết chính trị được đề ra bởi Karl Marx và Engels, cổ võ cuộc chiến tranh giai cấp để dẫn tới một xã hội trong đó nhà cầm quyền làm chủ mọi công cụ sản xuất, tư liệu sản xuất, tài sản cũng như trí tuệ và bản thân nhân dân. Mọi người làm việc theo năng lực và hưởng theo nhu cầu. Theo Carl Marx và Engels, chế độ Tư Bản là một sự bóc lột không dân chủ, nói đúng ra, là kẻ thù của nhân dân và cần phải trừng trị tuyệt đối bằng cách lật đổ chế độ Tư Bản qua bạo lực của nhân dân. Những ý tưởng cực đoan, quá khích này đã được phổ biến rộng rãi trên nhiều địa lục, tạo ra các cuộc chiến tranh tàn khốc, tiêu diệt hàng trăm triệu người. Riêng tại Liên Xô, trên 10 triệu người đã bị giết vì bị ghép tội mang theo người tư tưởng Tư Bản. Các nước Ba Lan, Hung ga ry, Tiệp Khắc, Đông Đức.. vẫn kỷ niệm những năm tháng khủng khiếp dưới chế độ Cộng sản với hàng triệu triệu người bị treo cổ, bị bắn, bị thủ tiêu tàn nhẫn. Tại Trung Cộng, trên 30 triệu người đã bị giết một cách kinh hoàng qua các cuộc đấu tố, cải cách, sự bùng nổ của Hồng Vệ Binh, và các lần thanh trừng đẫm máu các đấu thủ chính trị.

Đến nay, sau gần 1 thế kỷ tung hoành, lý thuyết Cộng Sản đã hiện rõ là một lý thuyết không tưởng, mãi mãi không bao giờ có thể thực hiện được trên bất kỳ một đất nước nào. Campuchea là một thí dụ điển hình gần gụi nhất. Với những lãnh tụ Cộng Sản cực đoan Pôn Pốt, Iêng Sari, gần một phần tư dân số bị tiêu diệt thê thảm. Tất cả những ai có học, có đeo kính, có chút tài sản đểu bị giết sạch để thể hiện một chế độ Cộng Sản đầy tính súc vật. Những cánh đồng chết mênh mông đầy sọ người. Những căn nhà giam cuối đời lủng lằng dây xích và xương. Và điều Bất Hạnh cho nhân loại là lý thuyết Cộng Sản, tuy được chứng minh là đầy tính súc vật như thế, vẫn còn được đề cao tại một số quốc gia chậm tiến tại Phi Châu, hoặc đang phát triển trong vòng kềm tỏa chính trị như Trung Cộng, Cuba và Việt Nam,

4- Chế Độ Du Đãng Trị: Hiện nay, chế độ chính trị tại Việt Nam vẫn còn mệnh danh là chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, một giai đoạn trung gian, chuyển tiếp trước khi tiến đến chế độ Cộng Sản toàn trị. Nhưng, thực tế, có khi nào mà đất nước Việt Nam trở thành Cộng Sản được không? Như đã viết ở trên, vì tính chất súc vật tàn bạo như vậy, chắc chắn là KHÔNG BAO GIỜ, VĨNH VIỄN không có một cái chế độ Cộng Sản được thực hiện trên trái đất này. Với trình độ văn minh tiên tiến, với tốc độ thông tin đi xa hàng triệu dặm vòng quanh trái đất chỉ trong một nháy mắt, nhân loại sẽ hiểu rõ bộ mặt thực của lý thuyết Cộng sản và sẽ không chấp nhận cho một chế độ Cộng Sản nào được xây dựng.

Nhưng, vậy thì, chế độ hiện nay đi về đâu? Những đảng viên Cộng Sản đã từng giơ tay thề trung với Đảng sẽ như thế nào? Xin thưa: chế độ này sẽ trở thành một chế độ Du Đãng, các Đảng viên Cộng Sản sẽ biến hình thành các tay Du Đãng có vũ khí, có sức mạnh đàn áp nhân dân trên một mặt trận toàn diện, toàn điểm, và khốc liệt.

Tại sao lại gọi là chể độ hay thể chể Du Đãng? Nhìn lại các cuộc đàn áp nhân dân gần đây, từ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, Tam Tòa, rồi Bát Nhã, Lâm Đồng, và hàng trăm vụ hành hung các nhà Dân Chủ.. đâu đâu chúng ta cũng thấy lực lượng Du Đãng được cử đến để tiêu diệt nhân dân. Những tên vô lại có hung khí, gào thét những câu chửi bới thô tục, hăm dọa giết dân, rồi dùng vũ lực trấn áp những người dân, những tín đồ Công Giáo, Phật Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo không có vũ khí trong tay. Từ Linh Mục, Thượng Tọa, hay Mục Sư đến các vị lãnh đạo các tôn giáo khác, đểu bị đánh, đập, xô đẩy, giật, cướp. Các em Thiếu Nhi Thánh Thể bên Công Giáo cũng không tránh khỏi bị lôi lên xe, đấm đá.

Trong các vụ Dân Oan biểu tình từ Bắc xuống Nam, đều có Du Đãng đến tấn công. Lực lượng Công An được gửi tới hiện trường thì chỉ để nhằm bắt giữ những người Yêu Nước, những Dân Oan chỉ biết nói lên tiếng nói công chính, đòi nhà cầm quyền Du Đãng trả lại tài sản và công lý cho nhân dân.
Những kẻ vẫn tự xưng là “đầy tớ của nhân dân” thì ung dung nhậu nhẹt “mút chỉ cà tha” tại các nhà hàng sang trọng mà một bữa nhậu của họ tương đương với một,hai năm lương của nhân dân, những người mà họ xưng tụng là “người chủ của đất nước”. Các Giám Đốc, Tổng Giám Đốc, sống huy hoàng như những Đại Gia Mafia, có người hầu xách cặp, bưng bô, có cận vệ nữ, có nguyên một dàn hộ tống trước sau, có những em Trợ Lý xinh như “gái gọi”, có nhiệm vụ duy nhất là chi tiền ăn, uống, tẩm bổ, mát xa, mát gần… Các biệt thự, sân Gôn của các Đại Gia Mafia đều được đánh giá là 4,5 sao, có nơi nghĩ mát còn hơn siêu sao, nghĩa là đạt giải nhất quốc tế. Những nhà lãnh tụ này điều hành đất nước như chuyện Du Đãng, nghĩa là tùy ý các quan, muốn sao được vậy, không cần tính toán hạch toàn kinh tế cấp quốc gia. Xây xưởng, xây công trình cả ngàn tỷ đồng rồi bỏ xó.

Các đại gia hể hả thi hành câu: “nhất phá sơn lâm, nhì đâm hà bá”, vung tay chặt cây, phá rừng, mặc cho bão lụt tràn xuống giết dân, chưa kể dựng đập thủy điện bừa bãi, cả trăm cái đập trong một phạm vi đủ cho hai, ba cái, rồi thu hết nước hạ nguồn, giết ngư dân, nông dân chết khô. Khi bão lũ kéo tới, các tay du đãng này cho xả lũ, cứu đập, lôi luôn ra biển hàng trăm mạng người và hàng chục làng xã. Toàn bộ thiên nhiên, môi trường đều biến thành mục tiêu cho các nhà lãnh đạo Du Đãng này chơi xả láng, tiêu hủy tiềm năng của đất nước, tiêu diệt nguồn sống của muôn thế hệ mai sau. Đất đai mà Tổ Tiên hàng 4000 năm gầy dựng bán tuốt cho Tầu, miễn sao tiền vào đầy túi.

Để bảo vệ đặc quyền đặc lợi này, nhà nước lại vung tay bắt nhốt tất cả những ai dám nói lên lời “Yêu Nước”, những người phản đối việc bán đất, dâng biển, những ai dám nói lên câu: “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam”, những người viết trong “blog” những lời yêu nước. Nhà nước Du Đãng này, vì muốn tiêu diệt triệt để các tâm hồn yêu nước nên gán cho họ tội danh “âm mưu lật đổ chế độ” như đã gán cho người trẻ Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, và tất cả những nhà đấu tranh cho Dân Chủ, cho một nước Việt Nam toàn vẹn lãnh thổ. Điều nguy hiểm nhất là ngay trong nội bộ của Nhà Nước du đãng này, các tướng lãnh, bộ trưởng cũng có thể bị chính đồng bọn mình thủ tiêu theo phương thức du đãng. Gần đây, hai vụ việc động trời đã xẩy ra: Nguyễn Bá Thanh, kẻ đang sáng giá trở thành nhân vật của Tứ Trụ Triều Đình, bị giết hay bị đầu độc! Tháng 6 năm nay, vừa qua, Tổng trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh bị đầu độc hay bị bắn, nhưng nói chung là vai trò của Phúng quang Thanh đã bị thay thế bởi một thượng tướng khác.

Hiện nay, bộ mặt ngoài của Đảng thì còn vững chãi lắm, nhưng nội bộ thì hoàn toàn căng thẳng để từ từ, theo quy luật muôn đời của xã hội, cái gì bạo phát bạo tàn, tất cả thái độ du đãng này cùng chế độ du đãng trị sẽ có một ngày bị diệt vong, khi du đãng thanh toán du đãng, khi toàn dân ý thức được đây là một chế độ đi ngược lại tiến trình tiến hóa của nhân loại, lúc đó, thì không một lực nào cản được sức mạnh của toàn dân Việt, trên đường tiến đến Độc Lập và Vinh Quang.

Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, outdoor

Khách sạn Rex ‘che bản đồ Việt Nam’ khi bí thư Sài Gòn tiếp lãnh đạo Trung Quốc

Khách sạn Rex ‘che bản đồ Việt Nam’ khi bí thư Sài Gòn tiếp lãnh đạo Trung Quốc

Khách sạn Rex ở Sài Gòn. (Hình: Website Khách sạn Rex)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – “Nhân viên khách sạn Rex lúc đầu đã phản đối lệnh của Sở Ngoại Vụ thành phố Sài Gòn về việc phải dùng một chậu cây lớn để che và tắt đèn gần vị trí đặt tấm bản đồ cho thấy Biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Nhưng giám đốc Sở Ngoại Vụ (Lê Quang Long) đã khiển trách và buộc khách sạn phải làm theo lệnh trước khi ông Hoàng Khôn Minh xuất hiện,” một viên chức ngành du lịch đề nghị ẩn danh, nói với nhật báo Người Việt hôm 8 Tháng Bảy, 2018.

Sự việc được cho là xảy ra trong sự kiện Bí Thư Thành Ủy thành phố Sài Gòn Nguyễn Thiện Nhân tiếp ông Hoàng Khôn Minh, ủy viên Bộ Chính Trị, trưởng Ban Tuyên Truyền Trung Ương của đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ).

Khách sạn 5 sao Rex trực thuộc văn phòng Ủy Ban Nhân Dân thành phố Sài Gòn và là nơi “thực hiện các nhiệm vụ chính trị, lễ tân đối ngoại” của ủy ban này.

Trong khi đó, báo Tin Tức của Thông Tấn Xã Việt Nam tường thuật: “Trong cuộc gặp, ông Nguyễn Thiện Nhân chúc mừng Hội Thảo Lý Luận giữa đảng CSVN và CSTQ thành công tốt đẹp, đồng thời khẳng định, Việt Nam luôn coi trọng, mong muốn đưa mối quan hệ hai nước láng giềng tiếp tục phát triền toàn diện, đem lại lợi ích cho nhân dân hai nước và góp phần vào sự phát triển chung của khu vực.”

Còn báo điện tử của chính phủ CSVN ghi: “Việc hai đảng thường xuyên tổng kết lý luận và thực tiễn đổi mới, cải cách mở cửa và trao đổi, học tập kinh nghiệm lẫn nhau là hết sức cần thiết và bổ ích.”

Chuyến thăm Việt Nam của ông Hoàng Khôn Minh diễn ra trong bối cảnh người dân gia Việt Nam sục sôi về chuyện Hà Nội ngày càng hèn yếu trước áp lực của Bắc Kinh về Biển Đông. Việc trấn áp, bắt bớ, giam cầm một loạt blogger được cho là có quan điểm chống Trung Quốc, gần đây nhất là ông Lê Anh Hùng (bị bắt hôm 5 Tháng Bảy), cũng khiến công luận bất bình và đặt câu hỏi chính quyền đứng về phía người dân hay Bắc Kinh.

Sự việc của khách sạn Rex cũng làm người ta nhớ đến chuyện các nhà hoạt động ở Sài Gòn, Hà Nội đều bị canh gác tại nhà cẩn mật mỗi khi Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam.

Ở chiều hướng ngược lại, dư luận càng hoang mang khi thấy chuyện du khách mặc áo “đường lưỡi bò” ngang nhiên xuất hiện ở Việt Nam mà chính quyền loay hoay xử lý vì sợ “tổn hại đến đại cục.”

Tờ Hoàn Cầu Thời Báo hồi Tháng Năm, 2018 nói việc 14 du khách Trung Quốc bị giới chức tỉnh Khánh Hòa yêu cầu cởi bỏ áo thun có in hình bản đồ “đường lưỡi bò” là “hành động quá lố nhằm kích động tâm lý bài Trung” và “có thể làm tổn hại tới quan hệ song phương Việt-Trung.”

Cũng cần nói thêm là mãi đến gần đây, thỉnh thoảng các báo “lề phải” ở Việt Nam mới được phép ghi rõ “tàu Trung Quốc” thay cho cụm từ “tàu lạ” mỗi khi tường thuật chuyện tàu nước này đâm chìm tàu cá Việt Nam ngoài khơi. (T.K.)

Chồng tôi đi biểu tình

David Truong Do

………………………………………………………………

Chồng tôi đi biểu tình

Tác giả: Lê Thị Công Nhân

Lê Thị Công Nhân cùng chồng (anh Ngô Quyền)
Chuyện chồng tôi đi biểu tình cũng chẳng có gì nhiều mà kể ngoài việc hắn cứ vui vẻ khấp khởi cách kỳ lạ như con nít vào những ngày Chúa nhật vừa qua.

Ba ngày Chúa Nhật 5 tháng 6, 12 tháng 6, 19 tháng 6 hắn đều đi biểu tình, tôi thì bầu bí bí bầu sang tháng thứ 6, trời nóng bức khủng khiếp, không có người chở đi nhà thờ, đi taxi vừa tốn tiền lại vừa say xe nên ở nhà. Tôi bảo (hắn) dù không khí có nóng bỏng sôi nổi đến mấy thì cũng chỉ đi đến trưa là phải về nhà ăn cơm, nghỉ ngơi đảm bảo sức khỏe lần sau còn đi tiếp, và vấn đề là nếu về nhà được vào buổi trưa thì có nghĩa chưa bị mật vụ bắt đi mất. Thế là bỗng dưng tôi lại được 3 ngày Chúa nhật hồi hộp gần chết, nhìn thấy chồng mặt đen thui lui, mồ hôi mồ kê đầm đìa về đến nhà ăn cơm trưa trong lòng thật vui mừng và hạnh phúc!

Tôi nói với hắn “U thật là sung sướng! Dù 37 tuổi mới được đi biểu tình lần đầu trong cuộc đời! Thế là hơn em rồi”

Ba ngày Chúa nhật không đi nhà thờ vậy mà vợ chồng tôi đã được các “thế lực thù địch” là mật vụ đội lốt con chiên ở nhà thờ tung tin là “Vợ chồng Nhân- Quyền chửi nhau như mổ bò, bỏ nhau rồi. Thằng Quyền cuỗm của con Công Nhân 10.000 usd rồi trốn mất tăm.” (Gớm quá!!!) rồi thì “Công Nhân đẻ rồi, con trai, có bầu từ hè năm ngoái cơ mà.” (Ối giời ạ! Được thế thì cũng tốt vì như thực tại bây giờ mang bầu trong suốt mùa hè đến tháng cuối tháng 10 mới sinh thì quả là mệt mỏi vô cùng, mà siêu âm lại là con gái nhé!).

Đến hôm biểu tình lần thứ 4 Chúa nhật 26/6 thì hai vợ chồng quyết định đi nhà thờ. Đến nhà thờ nhiều người hỏi thăm là tháng vừa rồi nghỉ sinh con à (!?) người thì hỏi thăm mọi việc vẫn ổn chứ. Ôi chao! Thật là rắc rối làm sao chồng tôi đi biểu tình!

Đến hôm biểu tình lần thứ 5 Chúa nhật 3/7 chồng mình lại tranh thủ tan lễ nhà thờ sớm tiếp tục tham gia biểu tình, lại gặp các chú các bác, có cả bác Gió, anh em cười hớn hở bắt tay nhau.

Nhưng chuyện kinh dị thật sự chỉ bắt đầu xảy đến vào tối nay, thứ 5 ngày 7-7-2011. Chuyện là thế này,

Mẹ tôi và chồng tôi đi học đào tạo Vision là mạng lưới kinh doanh đa cấp thực phẩm chức năng từ 6.30h tối. Tôi ở nhà nấu cơm, 8h tối mà trời nóng như chảo rang, không khí hầm hập lại đứng nấu ăn trong bếp mồ hôi ròng ròng tóc tai dựng ngược. Tôi thấy ngạt thở ! Bỗng dưng ông cảnh sát khu vực Nguyễn Xuân Sơn tự động mở cổng đi vào.

Tôi quay ra hơi khó chịu vì sự tự tiện của ông này, nhưng vẫn nói “Chào chú! Có việc gì vậy ạ?” ông ta nói mẹ có nhà không, tôi bảo không, lại hỏi “Quyền có nhà không?” tôi bảo “ Không ạ. Có việc gì chú cứ nói luôn đi” và không hề có ý cũng như là nói ra lời mời ông ta vào nhà. Ông ta đứng ngay cửa nhìn chăm chăm bộ dạng xấu xí của tôi một lúc rồi với vẻ mặt vừa cười vừa mếu vừa trơ, tự bỏ giày ra định vào nhà.

Tôi đứng ngay cửa ngăn lại (bếp nhà tôi ở ngay cửa ra vào nhà) nói thẳng “Này cháu không mời chú vào nhà đâu, có việc gì chú cứ nói luôn đi, cháu đang bận nấu bếp, nóng kinh khủng, với lại cháu không tiếp công an.” Ông ta vẫn giữ bộ mặt kỳ quái của mình và cứ thế đi thẳng vào nhà ngồi vào ghế như đúng rồi! (ý là cứ như được mời vậy).

Tôi bực mình quá đi theo vào nhà, bật cái quạt lên quay thẳng vào người ông ta vì thấy mồ hôi chảy thành dòng trên mặt và trán của cả ông ta và tôi. Tôi nói “Có việc gì chú nói nhanh lên.”

Ông ta tỏ vẻ quan trọng đủng đỉnh nói “Tất nhiên là có vài việc thì tôi mới đến. Thứ nhất là báo cho cô ngày mai ra phường trình diện theo quy định. Mà sao dạo này cô không đi trình diện ?”

Tôi ngạc nhiên nghĩ hình như ông này cũng chả để tâm gì vào việc mình làm, bất đắc dĩ thì phải làm cho xong thôi, tôi bảo “Ôh, hay nhỉ ! Cháu đã bao giờ đi trình diện đâu. Cháu thấy đi trình diện nó cứ thế nào ấy, buồn cười chết đi được. Cái mặt mình thế này tự dưng ra đấy (đồn công an) bảo tôi ra trình diện đây này.”

Ông ta im lặng không nói gì, tôi thì chạy ra chạy vào xem chảo cá rán có cháy không, ngó nghiêng nhà tắm xem nước hứng dự trữ trong chậu đã đầy chưa.

Chú Sơn-cảnh sát khu vực nét mặt đăm chiêu chọn lựa thời điểm như thể sắp tuyên bố điều gì quan trọng lắm vậy, cuối cùng cũng thốt nên lời “Việc thứ hai tôi muốn nói là tình hình dạo này cậu Quyền xuất hiện hơi nhiều ở khu vực đại sứ quán Trung Quốc. Làm như vậy là không được, không đúng quy định pháp luật, cho nên vì mối bang giao tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc yêu cầu là..là.. cậu Quyền là..là.. không được đến đấy nữa. Mình là công dân làm gì cũng phải theo chỉ đạo của chính quyền.”

Có Chúa chứng giám tôi phải kềm chế lắm mới không cười phá lên. Tôi nghĩ “Cái quái gì thế này ? Thỏ răng vâu nhà mình oai ghớm nhỉ!? Có tầm ảnh hưởng đến cả “mối bang giao tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc” cơ đấy.” Mà thế nào là hơi nhiều, hơi ít, hay vừa đủ?

Tôi tức quá, thấy câu chuyện lố bịch và ngang trái quá, nói với ông ta “Chú giỏi thật đấy ! Chú là công an khu vực mà lại biết chuyện chồng cháu đi biểu tình trong khi không một tờ báo, một bản tin, tivi không đưa một lời nào về mấy vụ biểu tình đó (nhắc lại với quý vị là báo đỏ đưa tin về cuộc biểu tình là “cuộc tụ tập của một nhóm người” rồi thì là “một nhóm người đi qua đại sứ quán Trung Quốc”). Mật vụ lại bảo chú đến chứ gì? Chú là cảnh sát khu vực cố mà lo giữ an ninh trật tự khu vực, dạo này phường mình trộm cắp, tệ nạn như rươi ấy. Mà chú thôi ngay cái kiểu vu cho chồng cháu là làm ảnh hưởng đến bang giao giữa Việt nam và Trung Quốc đi nhé, nói thế mà không biết ngượng àh”

Ông ta bảo “Sao cô lại nói là mật vụ bảo tôi?”

Tôi nói “Không phải mật vụ thì là ai? Có đất nước nào, chế độ nào mà người dân đi biểu tình chính quyền lại theo dõi rình mò từng gương mặt từng hình người rồi sai công an đến từng nhà gặp từng người để đe dọa bắt bớ đủ kiểu như xã hội đen để cấm người ta đi biểu tình như vậy không. Chỉ có lũ ma quỷ, bọn quái thai bán nước mới làm như vậy. Nếu cảm thấy mình làm đúng thì cứ việc ra luật ra thông báo cấm biểu tình đi.” Chú Sơn-cảnh sát khu vực chìm trong im lặng.

Được vài giây, ông ta lại nói “Mọi việc đã có nhà nước lo, mình là công dân thì phải tuân theo pháp luật.” Tôi bảo “Vâng. Thế nên cháu cứ tưởng chú đến là để khen tặng anh Quyền nhà cháu cơ đấy. Bọn Tàu mất dạy tàn ác ngang ngược như thế, bắn giết dân mình, đánh phá tàu thuyền của mình, dân đi biểu tình ôn hòa như thế là còn quá hiền, quá ít ỏi đấy, lẽ ra phải khuyến khích họ, mà chú có biết chuyện bọn Tàu nó làm như thế không, hay là lại chẳng biết gì?”

Ông ta không trả lời mà cứ khăng khăng “Nhưng biểu tình như thế là mất trật tự, ảnh hưởng đến ngoại giao?”

Tôi muốn phát khùng với cái đầu quả nho của ông này, tôi nói “Mất trật tự là thế nào, biểu tình ôn hòa như thế còn muốn thế nào nữa, ngoại giao là ngoại giao biểu tình là biểu tình, hai cái đó chẳng ảnh hưởng ngáng trở gì đến nhau cả. Mà chú có biết mình đang nói gì không đấy? Sống trên đời phải biết nhục, phải có lòng tự trọng chứ. Tàu nó làm như thế mà ngồi yên ở xó nhà rồi gào lên là tôi yêu nước mà được à. Rồi đợi khi nào đảng và nhà nước cho phép biểu tình thì mới đi biểu tình à. Mà chú có biết biểu tình là nhân quyền cơ bản của mọi người không, được quy định to tướng trong hiến pháp đấy. Chú là công an mà ăn nói bậy bạ thế à. Cháu nói thật là không thể tôn trọng tư cách công an của chú được.”

Tôi nói tiếp “Thôi được rồi, thế này nhá, cứ cho là chú mê tít đảng cộng sản đi, đợi khi nào nó bảo đi biểu tình thì mới đi. Mà suy cho cùng cũng chẳng ai bắt chú đi biểu tình cả, nên chú không đi thì tuỳ chú, còn chồng cháu đi thì kệ hắn, chú không ủng hộ thì thôi đừng có mà làm điều quái đản như thế này.”

Ông ta im thin thít !

Chú Sơn-cảnh sát khu vực xuống giọng “Thì tôi có nói là cấm đi biểu tình đâu, nhưng phải có sự chỉ đạo và cho phép của nhà nước. Với lại khu vực đại sứ quán Trung Quốc là mình không được qua lại làm mất trật tự.”

Đến đoạn này thì đúng là hết chịu nổi, tôi nói to tiếng “Này, này, chú nói bậy vừa thôi nhá. Phố Hoàng Diệu là của bọn Tàu à mà không được qua lại, mà cứ giả dụ là cấm người Việt nam qua lại đó đi thì chú về bảo chính quyền là đặt biển “Cấm người qua lại” hoặc “Cấm người Việt nam qua lại” rồi hẵng đến đây nói chuyện tiếp. Chú có biết 4 người dân ở đấy thì chỉ có 1 người là dân đi biểu tình thật thôi, 3 người còn lại là mật vụ, công an các kiểu. Cháu nói thế là còn ít đây, người ta còn tính là 1/5 cơ. Có cái chính quyền nào quái thai thối tha nào như thế không. Mà chú có biết các làng Tàu ở trên Tây Nguyên nó đặt cả biển cấm người Việt to tướng đấy. Chú có thấy nhục không. Cháu thì thấy nhục lắm, nhục ơi là nhục !”

Bỗng dưng chú Sơn-cảnh sát khu vực rút từ trong chiếc cặp đen ra một xấp giấy với cây bút bi và bắt đầu dòng chữ mị dân trơ tráo “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam, Độc lập-Tự do-Hạnh Phúc” , tôi hơi ngạc nhiên, nói “Chú lập biên bản đấy à, lập biên bản việc gì vậy?”

Ông ta bảo “Ờh, thì đấy là việc của tôi.”

Tôi nói “Vâng. Cháu không ký cọt gì đâu đấy nhé, trừ khi chú viết nguyên văn tất cả những gì mà cháu và chú nói, cháu sẽ ký ngay. Nếu không thì tự viết tự ký.” Tôi nói thêm “Àh, mà chú có máy ghi âm không vậy ? Chú bảo họ trang bị cho máy ghi âm thì tốt quá, cháu rất thích nếu chú có máy ghi âm, sau này mà minh bạch hồ sơ đàn áp dân chủ thì hay lắm đấy.” Ông ta chối phắt “Tôi làm gì có máy ghi âm.”

Có vẻ như không còn gì để nói và cũng chẳng muốn nghe thêm gì nữa, ông ta đổi đề tài trong khi vẫn tiếp tục viết viết cái gì đó “Mà sao cô lại bảo là tôi nói bậy, tôi nói gì mà cô bảo là tôi nói bậy ?”

Tôi nói “ Chú nói như vậy mà không phải là nói bậy à ? Nói bậy là ý tôi nói chú nói tầm bậy tầm bạ, không biết mình đang nói gì, chứ không phải nói tục chửi bậy. Mà chú nói ít thôi, xong nhiệm vụ rồi mời chú về cho, mật vụ mà hỏi cháu để xác minh xem chú làm tròn nhiệm vụ chưa thì chú cứ yên tâm, cháu thật thà lắm, có gì nói nấy. Cháu khuyên chú là nên chuẩn bị cho tương lai của mình, cái chế độ quái thai thối tha này cùng lắm là vơ vét được 4 hay 5 năm nữa thôi. Đến lúc đó chú cháu mình gặp nhau chú lại ngượng chết, bụng bảo dạ “Eo ôi, xấu hổ quá, ngày trước bọn mật vụ cứ bắt mình phải gặp con bé này rồi nói liên thiên bát đảo, tầm bậy tầm bạ, giờ chỉ mong nó quên đi cho.” Nên từ giờ đến lúc nó sụp đổ thì bọn mật vụ mù quáng cố mà bảo vệ chế độ độc tài để tâng công còn cảnh sát công khai minh bạch như chú đừng có dại dột mà theo bọn nó, kẻo hối không kịp”.

Ồng ta tròn xoe mắt nhìn tôi chẳng nói câu gì. Tôi nói tiếp “Àh, chắc chú biết phong trào cách mạng dân chủ lật đổ độc tài ở Ai Cập, Tunisia , Lybia v..v.. việc đầu tiên sau khi lật đổ độc tài là giải tán bọn mật vụ và ngay lập tức truy cứu tội ác của bọn chúng dưới thời độc tài. Báo đỏ đưa tin đấy nhá. Nước mình rồi cũng vậy thôi, nhưng e rằng dân chúng nước mình còn căm thù công an và mật vụ hơn cả ở những nước ấy nữa đó.”

Nghĩ ngợi một lúc, có vẻ như quyết định ra về, chú Sơn-cảnh sát khu vực cố gắng kết thúc nhiệm vụ của mình bằng việc nhắc lại lệnh của mật vụ “Tóm lại là hôm nay tôi đến đây nhưng vì nhà mình đi vắng nên yêu cầu cô truyền đạt với anh Quyền là yêu cầu anh Quyền không được đến khu vực đại sứ quán Trung Quốc nữa. Tôi cũng chỉ là người truyền đạt lại thế thôi.”

Tôi đáp “Vâng. Dù sao thì cũng phải nói rằng hôm nay chú thật là lịch sự, vì những người bạn biểu tình cùng chồng cháu còn bị bắt qua đêm, thẩm vấn đe dọa đủ kiểu, nhiều người trong Sài Gòn còn bị đánh đập bắt giam. Thế nên chồng cháu mới bị mật vụ cảnh cáo như thế này là còn quá nhẹ nhàng lịch sự. Thế đấy, cháu thấy chính quyền Việt Nam giờ quá đốn mạt, quái thai, chẳng lẽ chú không thấy điều đó?”

Ông ta cố nói thêm “Tôi không nói là cảnh cáo cậu Quyền mà chỉ truyền đạt là yêu cầu không được tham gia biểu tình nữa thôi.” Tôi đáp “Chú yên tâm, cháu sẽ truyền đạt nguyên văn. Còn nội dung mà chú nói thì chính nó là sự cảnh cáo của mật vụ đấy, khó mà có thể hiểu khác được. Chính quyền và mật vụ sẽ phải trả giá về điều này, rồi chú xem. Mà chú cứ bình tĩnh, yên tâm làm tốt việc của mình, chú là cảnh sát công khai cơ mà, có phải là mật vụ đâu mà nhiệt tình thế.” và ông ta ra về.

Gần 10h tối thì mẹ và chồng tôi về, tôi kể việc ông Sơn đến nhà và nguyên văn cuộc đối thoại. Chồng tôi bảo “Hèn gì, ông ta gọi cho anh suốt cả buổi tối, lại còn yêu cầu ra đồn công an gặp ông ta dù có về muộn, nhưng anh từ chối, anh bảo “Anh sợ ra đồn công an lắm, nhất là buổi tối, bao nhiêu người dân bị công an gọi lên đồn làm việc rồi chết ở đấy luôn, ghê lắm!” Chồng tôi đã từng nói điều này vài lần với công an trong lúc chờ tôi được thả khi tôi bị mật vụ bắt giữ nhiều lần trước đây.

Chồng tôi nói “Tuần này lại đi biểu tình.”

Má tôi bảo “Sao con không bảo chú Sơn đi biểu tình luôn cho vui, thể hiện lòng yêu nước, bảo ông ấy yên tâm là hoàn toàn đúng pháp luật.”

Tôi đáp “Vâng. Lần sau con sẽ bảo ông ấy đi, biết đâu lại đi.”

Nguồn lấy từ:
https://hoangtran204.wordpress.com

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting