MẤT NƯỚC VÌ ĂN CẮP

Liên Trà

MẤT NƯỚC VÌ ĂN CẮP

Trần Mạnh Hảo

Ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng công khai gọi quốc nạn tham nhũng là “GIẮC NỘI XÂM”. Dân có tham nhũng không ? Không, dân có quyền gì đâu mà tham nhũng ! Vậy chỉ có chính quyền tham nhũng mà thôi. Theo phép tam đoạn luận, theo ý của ông Nguyễn Phú Trọng thì chính quyền của ông đúng là giặc nội xâm rồi.

Chao ôi, khi một chính quyền biến thành giặc thì dân bị đày xuống địa ngục mất rồi ! Vậy mà ông Nguyễn Phú Trọng cách đây ít tháng còn vỗ ngực tự hào chưa bao giờ đất nước tốt đẹp như hôm nay ! Đúng như cha ông ta đã nói trong một câu tục ngữ : “ muốn nói gian làm quan mà nói” !

Trần Mạnh Hảo tôi cứ huỵch toẹt ra cho nó dễ hiểu mà gọi bệnh tham nhũng là bệnh ăn cắp.

Cứ chịu khó đến các địa phương để nhìn vào nhà các ông bí thư xã, chủ tịch xã trở lên xem có ông nào nhà không to hơn nhà dân, có ông nào nghèo hơn dân không ? Tất cả sự giàu có vượt bậc của quan chức chính quyền từ dưới lên, hầu như do ăn cắp của công mà có.

Vừa mới hôm qua thôi, Ủy ban kiểm tra trung ương đã công bố tên của hai ba ông bộ trưởng văn hóa và hàng loạt quan chức cao cấp tướng lĩnh bị kỷ luật vì tội ăn cắp. Khi mấy bộ trưởng văn hóa mắc tội ăn cắp cả trăm đến nghìn tỉ, thì văn hóa ôi, ta vĩnh biệt mi vì ăn cắp đã đồng nghĩa với văn hóa mất rồi !

Ngay cả ông bộ trưởng giáo dục ngọng líu lưỡi là Phùng Xuân Nhạ cũng bị báo chí phê phán là ăn cắp luận án của người khác làm của mình, thì giáo dục ơi, ta cũng chào mi, vì khái niệm giáo dục đồng nghĩa với ăn cắp mất rồi !

Cho nên việc báo chí vừa khui ra một bài thơ lục bát được dạy trong nhà trường ăn cắp hai cặp lục bát nổi tiếng của người khác làm của mình đã được nhiều người bênh cho là chuyện nhỏ, nhằm nhò gì, nó ăn cắp cả đất nước kia còn chẳng bị làm sao nữa là ?

Rồi có hàng trăm hàng nghìn việc đạo văn, việc ăn cắp cả cuốn sách của người ta như hai ông giáo sư tiến sĩ viện sĩ hàng đầu ngành ngôn ngữ học là Trần Ngọc Thêm và Nguyễn Đức Tồn; báo chi đã khui ra 30 năm trước chuyện ông Thêm ăn cắp cả cuốn sách của Kim Định làm của mình mà cũng chẳng làm sao, vẫn lên cấp lên chức . Hai ông đại giáo sư ăn cắp này vẫn lên truyền hình, lên giảng đường nói về đạo đức cách mạng, về sự liêm sỉ ! Thậm chí ông GS.TS.viện sĩ Trần Ngọc Thêm còn nói các ông ăn cắp có nhân văn…Ngay cả ông Hữu Thỉnh hiện là chủ tịch hội liên liệp văn học nghệ thuật Việt Nam, kiêm chủ tịch hội nhà văn Việt Nam, kiêm bí thư đảng đoàn hội liên hiệp và bí thư đảng đoàn hội nhà văn cũng chỉ là một ông cắp cắp ( thằng) , vẫn hằng ngày rao giảng đạo đức cách mạng, thì quả là sự mỉa mai đến nghiêng trời lệch đất !

Có lẽ tội ăn cắp của xã hội ta từ ăn cắp cái kim sợi chỉ đến ăn cắp đất nước được gọi là NỀN ĂN CẮP CÓ NHÂN VĂN chăng ?

Sắp tới “cuốc hội” sẽ ăn cắp ba hòn đảo của nhân dân là Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc để bán cho giặc Tầu 99 năm làm nhượng địa, mở ra cơ hội mất nước. Ôi, do ăn cắp mà mất nước mới đau làm sao .,.

Sài Gòn 01-7-2018

T.M.H.

Tướng tình báo Phan Hữu Tuấn làm lộ ‘bí mật nhà nước’ nào?

Đi với ma thì sẽ sớm thành ma! Không chạy đâu cho thoát!

About this article

VOATIENGVIET.COM
Hiện tượng rất lạ lùng là bất chấp số tài liệu này đã lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, cho tới nay vẫn không có một phản ứng hay cải chính nào từ phía Bộ Công an.

Facebook, Minds …

Trần Bang shared a post.
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, text

Manh KimFollow

Việc Facebook có những thỏa hiệp ngầm với một số chính phủ thật ra không mới. Một bài báo của Mike Isaac trên New York Times (22-11-2016) cho biết, Facebook đã “tương nhượng” trong việc kiểm duyệt nội dung với một số nước như Pakistan, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ… Chỉ trong 5 tháng, từ tháng 7-2015 đến tháng 12 cùng năm, Facebook đã chặn 55.000 tin bài tại khoảng 20 quốc gia. Với Việt Nam, thỏa thuận mật giữa Facebook và chính quyền Việt Nam có thể bắt đầu được bàn chi tiết từ cuộc gặp giữa Monika Bickert (Giám đốc chính sách quản lý toàn cầu của Facebook) và Bộ trưởng Bộ Thông tin-Truyền thông Trương Minh Tuấn vào ngày 26-4-2017 tại Hà Nội.

Câu hỏi bây giờ là tại sao Facebook bắt tay “dưới gầm bàn” với Hà Nội? Việt Nam, với khoảng 52 triệu tài khoản, là thị trường béo bở đối với Facebook. Tuy nhiên, yếu tố doanh thu thị trường từ Việt Nam có thể chưa đến mức quan trọng hàng đầu. Trung Quốc mới là đích ngắm thật sự! Một nhận định của Rogier Creemers, chuyên gia về Trung Quốc thuộc Đại học Leiden (Hà Lan), rất đáng chú ý (theo nguồn VOA). Rogier Creemers cho rằng, bằng việc “thí điểm” mô hình kiểm duyệt tại Việt Nam, Facebook muốn chứng minh cho Trung Quốc thấy họ có thể làm điều tương tự, một khi được chính quyền Bắc Kinh cho phép thâm nhập thị trường nước này.

Việc Facebook “thèm khát” thị trường Trung Quốc chẳng là chuyện lạ. Từ khi Facebook bị chặn tại Trung Quốc năm 2009, Mark Zuckerberg luôn cố ve vãn Bắc Kinh, có khi bằng những hành động nực cười. Trong cuộc gặp Tập Cận Bình tại Nhà trắng năm 2015, Mark Zuckerberg đã xin Tập đặt tên cho đứa con sắp chào đời của mình. Facebook cũng giúp quảng bá hình ảnh các chuyến công du nước ngoài của Tập bằng cách lập “fanpage” cho Đài truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV) với các bản tin cập nhật liên quan Tập.

Năm 2016, Facebook phát triển một công cụ kiểm duyệt giúp chặn tin bài theo vùng địa lý, với mục đích giúp chính quyền sở tại giám sát được nội dung trên Facebook (công cụ này, được New York Times cho rằng nó được thiết kế cho thị trường tương lai Trung Quốc, sau đó đã không được ứng dụng). Tháng 3-2016 Mark Zuckerberg đến Bắc Kinh gặp các viên chức an ninh mạng Trung Quốc. Tháng 10-2017, Mark Zuckerberg lại đến Trung Quốc để nghe Tập nói chuyện tại Đại học Thanh Hoa. Mới đây, thêm một tai tiếng mà New York Times vừa phanh phui vào tháng 6-2018. Bài báo cho biết, Facebook đã chia sẻ dữ liệu cá nhân người sử dụng với ít nhất bốn công ty điện tử Trung Quốc từ năm 2010 hoặc có thể sớm hơn, những công ty mà cộng đồng tình báo Mỹ luôn cảnh giác bởi khả năng đe dọa an ninh quốc gia Hoa Kỳ, gồm Huawei, Lenovo, Oppo và TCL.

Ý kiến nói trên của Rogier Creemers là nhận định của một nhà quan sát. Khó có thể nói nó đúng hay sai nhưng nếu Facebook chọn Việt Nam làm nơi “thí điểm” thì không nơi nào có thể “tốt” hơn Việt Nam – một phiên bản Trung Quốc thu nhỏ về nhiều mặt, đặc biệt về kiểm soát và khống chế thông tin – để Facebook làm bàn đạp xây dựng “độ tin cậy thực tế” cho Bắc Kinh.

(Một cuộc “chuyển nhà” quyết liệt từ Facebook sang Minds đang diễn ra. Phản ứng của cộng đồng mạng Việt Nam đang gửi một thông điệp rất mạnh đến Facebook)

Thật khủng khiếp với con số thống kê: Cứ 5 kẻ cắp ở Nhật thì 1 là người Việt Nam?

Hoa Do shared a link.
CONGDONGHOAKY.INFO
Người ta không khỏi thấy “kinh dị” khi rất nhiều thanh niên Việt Nam sang Nhật trở về hả hê khoe với nhau về thành tích ăn cắp mà không bị bắt ở Nhật. Và ở Nhật, số lượng các biển cảnh báo người Việt không được ăn cắp cứ…

Con át chủ bài đã lật tẩy!

Con át chủ bài đã lật tẩy!

Thứ Năm, 21.06.2018, 10:58

I. ÁT CHỦ BÀI ĐÃ BỊ LẬT TẨY

Đến bây giờ thì át chủ bài đã bị lật tẩy. Không chỉ những người quan tâm đến luật đặc khu, mà cả đất nước đều rõ tỏ, là đặc khu Vân Đồn nhắm vào Trung Quốc.

Dự thảo luật đặc khu, Điều 54, khoản 4, đã được cộng đồng mạng “phổ cập”:

“Công dân của nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh sử dụng giấy thông hành hợp lệ nhập cảnh vào đặc khu Vân Đồn với mục đích du lịch được miễn thị thực với thời hạn xác định; trường hợp có nhu cầu đến các địa điểm khác của tỉnh Quảng Ninh để du lịch thì làm thủ tục thông qua doanh nghiệp lữ hành quốc tế của Việt Nam”.
Người Trung Quốc được ưu ái đặc biệt ở đặc khu Vân Đồn, được ghi rõ rành rành trong luật đầu tư. Vân Đồn là dành đặc biệt cho người Trung Quốc.

Với điều khoản này, 1 tỷ 414 triệu 688 ngàn 453 người Trung Quốc, (theo số liệu mới nhất từ Liên Hợp Quốc ngày 07/06/2018), chỉ cần chứng minh thư mà không cần hộ chiếu, sẽ được tự do ra vào Vân Đồn tùy thích!

Thế còn 96 triệu 429 ngàn 667 người Việt Nam (cũng thống kê của Liên Hợp Quốc ngày 07/06/2018) có được tự do ra vào Thâm Quyến bằng chứng minh thư không?

Không!

Mở đặc khu để thêm bị thấp hèn thì mở làm gì?

2. KHÔNG CHÍNH DANH

Đường đường là luật đầu tư của một quốc gia sao còn giấu giếm sự thật. Rõ ràng người dự thảo luật đã cố tình giấu hai từ Trung Quốc để che mắt nhân dân. Nhưng sao không thấy ai chỉ thẳng ra điều này? Cầm quyền mà giấu dân là không chính danh.

Bới thế, Quốc hội phải trừng trị những kẻ đã cố ý đẩy Quốc hội vào tình cảnh không chính danh.

3. THÂM QUYẾN, ĐẶNG TIỂU BÌNH VÀ CON TÌ HƯU

Thâm Quyến là một đặc khu cũ rích không đáng để học. Nếu muốn học thì gần có Singapore, xa hơn là Nhật, xa nữa là Đức, Mỹ. Trên thế gian này thiếu gì nơi học mà phải học Thâm Quyến.

Nhưng lại lấy tiền thuế của dân để đưa đoàn nhà báo đi tham quan Thâm Quyến, nhằm cổ súy cho mở đặc khu kiểu Thâm Quyến, đi ngược lại lòng dân, làm một điều lãng phí có tội, nên phải nói đôi điều.

Về tính thời sự, đặc khu Thâm Quyến mở ra khi Trung Quốc còn đóng cửa với thế giới bên ngoài, vào thập niên 1980, nhưng Việt Nam cũng đã mở cửa hơn 30 năm, từ cuối thập niên 1980, đã tiếp xúc với các nền kinh tế tiên tiến nhất như như Nhật, Mỹ, châu Âu, hơn hẳn Thâm Quyến rồi, nên Thâm Quyến không có gì mới lạ với Việt Nam nữa. Tính thời sự của Thâm Quyến đối với Việt Nam bằng 0.

Đặng Tiểu Bình không đặt đặc khu ở Thượng Hải, Đại Liên hay một nơi nào khác mà ở Thâm Quyến vì Thâm Quyến cạnh Hồng Kông, để đón lõng dòng đầu tư từ Hồng Kông, do các nhà tư bản Hồng Kông đối phó với việc Hồng Kông sẽ nhập vào Trung Quốc năm 1997. Thâm Quyến phát triển là nhờ chủ yếu từ đầu tư của người Hoa Hồng Kông.

Cho nên sau Thâm Quyến, đặc khu Chu Hải ở gần đó không thành công. Vì dòng đầu tư chính từ Hồng Kông đã đổ vào Thâm Quyến.

Tại sao lại Thâm Quyến? Là vì con Tì Hưu.

Con Tì Hưu là lòng tham vô độ, đi ngược với tuần hoàn tự nhiên. Chỉ có lòng tham và tính nghịch tặc vô độ mới nghĩ ra được con Tì Hưu. Con tì Hưu là sản phẩm của người Tàu.

Cũng chỉ có Đặng Tiểu Bình, kẻ có lòng tham vô độ và nghịch tặc tày trời, nên mới mở đặc khu ở Thâm Quyến, đón dòng tiền từ Hồng Kông, không cho chảy ra khỏi Trung Hoa. Đặng Tiểu Bình là một đại Tì Hưu.

Bởi thế, bất cứ ai, trước khi nghĩ rằng mình có tài khống chế được Trung Quốc khi mở ra đặc khu Vân Đồn, thì hãy tự hỏi rằng có đủ trí tuệ để nghĩ ra được con Tì Hưu quái đản hay không. Nếu không đủ trí tuệ để nghĩ ra được con Tì Hưu, thì đừng mở đặc khu Vân Đồn, vì không cản trở được Trung Quốc thâu tóm.

4. TRUNG QUỐC SẼ THÂU TÓM ĐẶC KHU VÂN ĐỒN NHƯ THẾ NÀO?

Trung Quốc có muôn ngàn mưu kế để thâu tóm Vân Đồn mà Việt Nam không có cách nào ngăn chặn được. Mở đặc khu Vân Đồn là giúp cho Trung Quốc thâu tóm Vân Đồn một cách hợp pháp. Đơn giản bởi Trung Quốc có rất nhiều tiền, lòng tham không giới hạn, nhẫn tâm, thâm độc.

Trung Quốc không chỉ thâu tóm Vân Đồn mà còn thâu tóm các tập đoàn lớn của Việt Nam khi cổ phần hóa. Đã cổ phần hóa thì không thể cưỡng lại được đấu giá. Mà đấu giá thì kẻ nhiều tiền sẽ thâu tóm. Sabeco là một thí dụ điển hình.

Đừng nghĩ rằng tỷ phú gốc Hoa quốc tịch Thái thâu tóm Sabeco không dính dáng đến Trung quốc. Nếu quả thực chưa dính dáng thì biến thành của Trung Quốc cũng không khó gì.

VTV vào phút chót đã mua bản quyền world cup từ Infront Sports & Media với giá trên dưới chừng 10 triệu usd. Nhưng ít người nhớ rằng năm 2015 Tập đoàn Đại Liên Vạn Đạt của Trung Quốc đã chi khoảng 1,1 tỉ USD để sở hữu Infront Sports & Media. Sống động hơn, hãy nhớ lại hàng không mẫu hạm Liêu Ninh của Trung Quốc.

Hàng không mẫu hạm Varyag của Liên Xô vì không có tiền và do Liên Xô tan rã mà nằm phơi sương gió ở cảng Ôdexa. Một tỷ phú Hồng Kông thấy “lãng phí”nên xin được mua về làm sàn nhảy trên cảng với giá 2 triệu USD. Điều kiện là động cơ cùng các thiết bị điện tử, kỹ thuật quân sự trên tàu phải được dỡ bỏ thì mới được bán. Nhưng đồng tiền đã đưa đường chỉ lối để cuối cùng hàng không mẫu hạm Varyag được chia gói chuyển về Hồng Kông nguyên vẹn. Ít năm sau thì tự nhiên nó“tàng hình thành Liêu Ninh”.

Trung Quốc đã có một thương vụ xiếc ngoạn mục, tốn dăm triệu USD mà có được chiếc hàng không mẫu hạm đáng giá nhiều trăm triệu đô la. Hơn cả là sở hữu công nghệ hàng không mẫu hạm. Rút ngắn cả chục năm trong cuộc chạy đua hàng không mẫu hạm với Nga và Mỹ.

Trung Quốc sẽ thâu tóm Vân Đồn trực tiếp, hay qua bàn tay người khác, lúc này hay dăm mười năm sau. Dưới vỏ bọc của các nhà đầu tư phương Tây, Hoa Kiều các nước, và mua lại các đại gia Việt Nam đang hối hả đầu tư tại Vân Đồn để kiếm lời. Vì mục tiêu quân sự, lãnh thổ và bành trướng, Trung Quốc không đếm xỉa đến giá cả. Còn kẻ đã đi làm giàu thì không thể cưỡng lại những núi tiền.

Khi trở thành đặc khu, chuyện thâu tóm Vân Đồn đối với Trung Quốc “dễ như trở bàn tay”. Đừng mơ hồ là chúng ta có chủ quyền.

Chúng ta có chủ quyền, thế mà ở Đà Nẵng người Trung Quốc xây phố Tàu, người Trung Quốc mua đất rầm rầm, nhưng các ông cho là không thấy, và còn ngồi chờ người đến báo!

Chúng ta có chủ quyền, không có từ nào nói đến Trung Quốc, mà Trung Quốc thắng thầu khắp mọi nơi.

Chúng ta có chủ quyền, nhưng đến ông bộ trưởng “thét ra lửa” Đinh La Thăng cũng phải ngậm đắng nuốt cay, không đuổi được nhà thầu Trung Quốc.

Huống hồ chi là mở đặc khu, với chỉ định mở cửa đích danh cho người Trung Quốc, thì chủ quyền đặc khu chỉ còn là cái bóng bóng.

Có người phản bác tại sao lại chia rẽ với Trung Quốc. Chúng ta không chia rẽ với nhân dân Trung Quốc, mà là chống lại kẻ cầm quyền độc tài ở Trung Quốc có dã tâm thôn tính nước ta, đang ăn cướp biển đảo của ta, ngày đêm xua đuổi đâm chìm thuyền đánh cá của ngư dân nước ta, không cho chúng ta khai thác dầu khí ngay chính trong vùng đặc quyền kinh tế của mình.

5. VÂN ĐỒN HỨNG CÁI GÌ?

Những người cổ súy cho đặc khu đang vẽ ra những nguồn thu khổng lồ nhiều chục tỷ đô la. Trong lúc đó thì ngân sách đang thâm hụt phải đáo nợ, nên khó mà cưỡng lại chiếc bánh vẽ lợi nhuận đặc khu.

Trên thực tế thì sẽ rất khác xa. Nguồn thu sẽ không như bản vẽ. Ở Vân Đồn sẽ không có hy vọng đón dòng đầu tư công nghệ cao. Thay vào đó là cơn sốt bất động sản. Tiếp đến là sòng bạc và phố đèn đỏ. Cùng với dòng khách du lịch là những tệ nạn xã hội.

Trung Quốc có nhiều điều kinh khủng. Những người bảo vệ Trung Quốc vì đặc khu, hãy chỉ ra những sáng chế cách mạng bước ngoặt nào của Trung Quốc đi trước Mỹ, Nga, Đức, Nhật? Chưa bao giờ. Hiện thời Trung Quốc còn đi sau. Trung Quốc chỉ là kẻ nhái công nghệ siêu hạng.

Ngạn ngữ Việt Nam có câu “thầy nào trò nấy”. Đi theo Trung Quốc là học làm hàng nhái, là làm đồ giả, là học tiểu xảo.
Cho nên nếu ai đó nghĩ rằng, mở đặc khu Vân Đồn để học công nghệ tân tiến của Trung Quốc thì thật nhầm to. Đừng cao giọng về “phượng hoàng”.

Sau những nguy hiểm về quân sự và lãnh thổ, điều đáng lo ngại mà Vân Đồn phải hứng chịu là những băng nhóm tội phạm từ Trung Quốc tràn sang tìm nơi trú ẩn, hành nghề, lừa đảo. Một cơ chế vào ra tự do cho người Trung Quốc là tấm thẻ xanh cho những kẻ tội phạm trốn tránh. Trung Quốc là nước ngầm khuyến khích tội phạm di cư ra nước ngoài.

Có người mong rằng mở đặc khu thì có các cường quốc đến làm rào cản Trung Quốc. Lại là một giấc mơ tự sướng. Quan hệ với các cường quốc nằm ở tầng khác. Không phải ở những mưu nhỏ này. Hơn thế nữa Trung Quốc là cáo già của phép “nhân kế nó dùng kế mình”.

6. DỨT KHOÁT KHÔNG CẦN ĐẶC KHU

Chìa khoá không nằm ở đặc khu. Thí điểm thể chế đặc khu không giải quyết được vấn đề cốt lõi. Muốn giải quyết vấn đề cốt lõi thì cả nước phải là một đặc khu với một cơ chế mới.

Cả chục khu công nghiệp, trong đó có Dung Quất, Chu Lai , đã thất bại thảm hại. Khu công nghệ cao Láng – Hoà Lạc chưa thành công sau đã hai chục năm. Số phận ba đặc khu mới rồi cũng sẽ như vậy.

Sự khác biệt mang tính nguyên tắc giữa Thâm Quyến và Vân Đồn nằm ở chỗ, Thâm Quyến là Trung Quốc mở đặc khu cho người Trung Quốc, còn Vân Đồn là Việt Nam mở đặc khu cho người Tàu.

Nạn kiều năm 1976-1978 đã là một trong những nguyên do cơ bản để Đặng Tiểu Bình xua quân đánh chiếm nước ta ròng rã 10 năm trời. Nạn kiều cũng là nguyên do mà nhân dân Ucraina hiện đang hứng chịu cuộc nội chiến đau thương phân chia đất nước.

Dân tộc Việt Nam không cần đặc khu. Không phải đầu tư nước ngoài, mà con người và cơ chế mới quyết định sức bật của đất nước. An nguy của Tổ Quốc là tối thượng.

Không 99 năm. Không 70 năm. Không đặc khu. Hãy ngừng luật đặc khu. Đừng tạo cơ hội cho kẻ thù xâm chiếm đất đai của Tổ Tiên một cách hợp pháp.

Đừng nghĩ rằng bỏ đặc khu là phải chịu thua dân. Một chính quyền mà cố thắng chính nhân dân của nước mình thì tất sẽ sụp đổ.

Theo Nguyễn Ngọc Chu

Skyler Phamle mới sang Mỹ 4 năm, tốt nghiệp UCI ưu hạng

Van Pham

IRVINE, California (NV) – Sinh viên, học sinh gốc Việt ra trường ưu hạng hay thủ khoa, á khoa không phải là chuyện lạ. Nhưng điều đáng nói về Skyler Phamle, cô gái 25 tuổi này mới qua Mỹ vỏn vẹn bốn năm.

Đáng nói hơn là khi ấy, gần như cô Skyler không giỏi tiếng Anh, theo giới chức đại học UCI (University of California, Irvine).

Đặc biệt nữa, trong hơn 7,000 sinh viên vừa tốt nghiệp đại học UCI Tháng Sáu năm nay, cô Skyler Phamle ra trường ưu hạng (summa cum laude) với bằng cử nhân ngành tâm lý học và sinh hoạt xã hội.

Nói với phóng viên nhật báo Orange County Register, cô kể về sự nghèo khó và ý chí trốn thoát Việt Nam, đi Mỹ của gia đình mình sau 30 Tháng Tư, 1975, hầu đem đến một tương lai sáng sủa cho con cái.

Nhiều cậu mợ của Skyler chết ngoài khơi trên đường vượt biên.

Người nữa lại lên đường. Lần này, cậu của Skler được tàu Pháp vớt khi đang cầu cứu ngoài khơi.

Năm 1988, mẹ Skyler, bà Loan Lê lập gia đình với cha cô, ông Phương Phạm. Năm sau, họ có đứa con trai đầu lòng. Sang Mỹ, người con này lấy tên Alex.

Lúc ấy, cha mẹ cô vẫn nhất định phải đưa gia đình rời khỏi Việt Nam. Có con rồi, thay vì vượt biên, họ tìm cách đi chính thức, theo diện ODP (chương trình Ra Đi Có Trật Tự, Orderly Departure Program) vì ông Phương có thân nhân ở Mỹ.

Họ biết phải chờ ít nhất 12 năm mới đến lúc hồ sơ được cứu xét, theo lời cô kể với Orange County Register.

Năm 1993, Skyler chào đời. Tên Việt Nam của cô là Hân và họ cô là Phạm Lê.

Mãi đến ngày 29 Tháng Năm, 2014, gia đình cô được sang Mỹ và định cư tại miền Nam California.

Cô Phạm Lê Hân lấy tên Mỹ là Skyler Phamle.

Cương quyết phải làm cha mẹ hãnh diện vì mình, cô chăm chỉ học hành đêm ngày.

Kết quả là bốn năm sau, Skyler tốt nghiệp Đại Học UCI ưu hạng. Cô là người đầu tiên trong gia đình tốt nghiệp đại học. 
Năm tới, anh cô, Alex Phamle, mới làm lễ ra trường Đại Học CSU Fullerton.

Mùa tựu trường năm nay, Skyler sẽ bắt đầu chương trình cao học ngành tâm lý tại Đại Học CSU Long Beach. Mộng của cô là trở thành bác sĩ tâm lý.

NGUOI-VIET.COM
Cô gái 25 tuổi này mới qua Mỹ vỏn vẹn bốn năm nhưng ra trường UCI ưu hạng với bằng cử nhân ngành tâm lý học và sinh hoạt xã hội.

CẢNH BÁO! BẮC THỊNH NAM SUY LÀ THỜI KỲ VIỆT NAM GẶP HOẠ PHƯƠNG BẮC.

Đỗ Ngà

Cạnh Trung Quốc thì phải mạnh để trụ vững. Lịch sử đất nước là sự nối tiếp của những triều đại. Từ thế kỷ thứ 10, khi đất nước mới thoát khỏi họa Bắc thuộc thì sự may mắn của thời thế đã làm cho nước Việt của chúng ta trụ vững đến ngàn năm. Sự may mắn mà tôi muốn nói ở đây là gì?

Đấy lúc Trung Hoa mạnh thì nước Việt cũng mạnh. Nếu lúc Trung Hoa mạnh mà nước Việt suy vong thì lập tức sự thôn tính của phương Bắc ập đến ngay.

Thời Lý của Đại Việt tương ứng với thời Tống Trung Hoa. Thời nhà Tống mạnh thì nhà Lý cũng hưng thịnh và lúc đó chống đỡ được thế lực Phương Bắc. Thậm chí Lý Thường Kiệt còn dám đem quân sang đất Tống đánh cho tan cơ sở quân sự Tống để phòng vệ cho đất nước. Lấy tấn công làm phòng thủ, một kế hoạch táo bạo vô tiền khoáng hậu của lịch sử nước Việt.

Thời Trần của Đại Việt ứng với thời Nguyên – Mông ở Trung Hoa. Vó ngựa quân Nguyên đi đến đâu thì cỏ không thể mọc được ở chỗ ấy. Thời ấy là thời của Trần Nhân Tông, Hưng Đạo Vương – Trần Quốc Tuấn và nhiều anh hùng khác nữa. Chính vì thế mà với 3 lần quân Nguyên sang làm cỏ nước Nam đều thất bại. Chính vì thế mà nước Việt trụ vững.

Đến cuối đời Trần, Hồ Quý Ly cướp ngôi nhưng chưa lấy được lòng dân nên triều đình Đại Ngu (Hồ Quý Ly đổi Đại Việt thành Đại Ngu) đang non yếu, thì bên Phương Bắc, nhà Minh đã đánh đổ được nhà Nguyên và đang thời kỳ cường thịnh. Bắc Mạnh, Nam yếu thì lập tức hoạ phương Bắc ập đến. Minh Thành Tổ lập tức đổ quân làm cỏ nước Việt. Việt Nam bị hoạ Bắc Thuộc trong 20 năm. Vì lúc tổ quốc lâm nguy, lập tức có Lê Lợi – Nguyễn Trãi dựng cờ khởi nghĩa để giật lại nước Việt từ tay con mãnh hổ Trung Hoa. Thật sự nhân tài nước Việt đã xuất hiện kịp thời, nếu không thì kết thúc đất nước Đại Việt từ đó.

Đến thế kỷ thứ 18, lúc đó đất nước đang suy vong vì hàng trăm năm Trịnh – Nguyễn phân tranh. Đó thực sự là cuộc nội chiến dai dẳng, đất nước suy yếu. Lúc đó Phương Bắc đang là thời cực thịnh của nhà Thanh, thời Càn Long (nhà Thanh cực thịnh ở thời Khang Hy và Càn Long). Bắc thịnh Nam suy lập tức hoạ phương Bắc ập đến. Cũng lúc đó, Nguyễn Huệ nổi lên như một tài năng quân sự lỗi lạc của xã hội đương thời và lần nữa cứu Đại Việt khỏi họa Bắc thuộc.

Đến thời nhà Nguyễn, Việt Nam không có sự cường thịnh vì sự bế quan tỏa cảng với làn gió mới Phương Tây. Phía Bắc, nhà Thanh cũng suy yếu và bị Phương Tây xẻ thịt. Bắc suy, Nam suy thế là không có họa phương Bắc. Vì Phương Tây làm chủ thế giới nên hoạ Phương Bắc tạm là cho đến 1945.

Hãy dẹp qua bên thứ chủ nghĩa ba láp của CS, và hãy nhìn vào lịch sử để tránh họa Bắc thuộc. Đường lối chính trị như thế nào nó sẽ quyết định được sự thịnh suy của một đất nước. Đến hôm nay, đất nước Việt Nam đã rơi vào nguy cơ mất nước hơn bao giờ hết. Trung Hoa từ thân phận hèn mọn đã vươn lên thành cường quốc số 2 thế giới. Còn Việt Nam thì đang tự làm yếu mình bằng sự hy sinh quyền lợi đất nước để duy trì sự tồn tại ĐCS. Vì thế mà Việt Nam đang bị Trung Cộng nuốt từ từ bằng cách xỏ mũi CSVN dắt đi bởi sự bắt chước một cách mù quáng của cái đảng độc tài này.

Bắc thịnh Nam suy nước Việt phải mất, đấy là điều cảnh báo. Với vận mệnh đất nước, vấn đề rất lớn nên không một cá nhân nào kham nổi. Toàn dân ngủ mê phó mặc cho CS thì 100% là mất nước.

Chúng ta không sợ những kẻ côn đồ. 

Hoa Kim Ngo shared a post.
Trịnh Toàn

16 Tháng 6 lúc 07:09

Tối hôm qua tôi đã có cuộc nói chuyện với bộ trưởng công an Tô Lâm, ông ta nói không có chuyện công an đánh dân. 

Tôi đã chỉ ra một số hình ảnh và bằng chứng cho ông ta thấy, ông Lâm đã gạt đi và nói” những người đó không phải lực lượng công an” tôi hỏi vậy họ là ai? 

Ông Lâm nói đây là hành động vi phạm pháp luật, nhóm người này có mục đích ý đồ xấu, họ làm thế để kích động dẫn tới bạo động trên diện rộng, họ có tổ chức, bộ công an đang vào cuộc điều tra.

Vậy đề nghị bà con hãy đoàn kết lại bắt trói bọn côn đồ giao cho bên công an họ xử lý, chúng ta không sợ những kẻ côn đồ.

Image may contain: 1 person, standing and text

Trịnh Toàn

Tối hôm qua tôi đã có cuộc nói chuyện với bộ trưởng công an Tô Lâm, ông ta nói không có chuyện công an đánh dân. 

Tôi đã chỉ ra một số hình ảnh và bằng chứng cho ông ta thấy, ông Lâm đã gạt đi và nói” những người đó không phải lực lượng công an” tôi hỏi vậy họ là ai?

Ông Lâm nói đây là hành động vi phạm pháp luật, nhóm người này có mục đích ý đồ xấu, họ làm thế để kích động dẫn tới bạo động trên diện rộng, họ có tổ chức, bộ công an đang vào cuộc điều tra.

Vậy đề nghị bà con hãy đoàn kết lại bắt trói bọn côn đồ giao cho bên công an họ xử lý, chúng ta không sợ những kẻ côn đồ. 

ĐẶC KHU…..QUAN CHỨC VUI ..90 TRIỆU DÂN BUỒN…!

ĐẶC KHU…..QUAN CHỨC VUI ..90 TRIỆU DÂN BUỒN…!

Đặc khu là quyết định đúng đắn của Đảng và nhà nước. Bởi có đặc khu thì các cô gái cứ việc bán thân trên ngay quê hương mình chứ không cần đi xa xứ.Các vị có đam mê đỏ đen cũng không cần vượt biên sang Campuchia mà ngay tại đất nước mình có thua tha thì cướp bóc trấn lột, bán của tan nhà cũng rất tiện…!Các vị quan tham thì thoải mái vơ vét, bảo kê, chơi bời chác táng nhé….!

ĐẶC KHU KINH TẾ SIHANOUKVILLE (CAMPUCHIA)

Muốn biết được tương lai của 3 đặc khu kinh tế mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Quốc hội bù nhìn Việt Nam muốn dâng cho Trung Quốc, chúng ta hãy nhìn những gì mà Trung Quốc đã từng xây dựng tại đặc khu kinh tế tại Lào và Campuchia.

Bài viết hôm nay sẽ tường thuật về những chuyện đã xảy ra tai đặc khu kinh tế Sihanoukville.

Sihanoukville, với diện tích trên 11 cây số vuông, là đặc khu lớn nhất trong 7 đặc khu kinh tế tại Campuchia. Đặc khu Sihanoukville đã được ký kết năm 2008 để cho tập đoàn Trung Quốc hoàn toàn vận hành trong 50 năm. Con số công ty Trung Quốc hoạt động trong đặc khu chiếm đến 90% với tổng số vốn hơn 3 tỷ Mỹ kim. Số 10% còn lại là những công ty của các quan Campuchia và các nhóm lợi ích.

Trong đặc khu Sihanoukville, các công ty Trung Quốc nhận được hàng loạt chính sách miễn thuế nhập khẩu, xuất khẩu và ưu đãi thuế doanh nghiệp và điều này đã được coi là biểu tượng của tình hữu nghị môi hở răng lạnh Trung Quốc – Campuchia.

Nhà cầm quyền Trung Quốc đã từng hứa hẹn sẽ lên kế hoạch nâng tổng số thương nghiệp ở Sihanoukville lên đến 300 công ty để tạo ra 100.000 công ăn việc làm cho cư dân địa phương trước năm 2020 và tạo thêm nguồn thu thuế cho Campuchia trong tương lại về sau. Tuy nhiên, những giấc mơ này của người Campuchia đã hoàn toàn sụp đổ.

Sihanoukville cảng nước sâu chiến lược duy nhất của Campuchia giờ đây đang dần biến thành vùng đất của người Trung Quốc. Điều đó khiến nhiều người dân Campuchia cảm thấy bất mãn và phẫn nộ. Khu bãi biển Độc Lập (Independence) ở Sihanoukville nay đã vắng bóng người bởi vì du khách Tây phương không muốn va chạm với các nhóm khách Trung Quốc phá rối trật tự công cộng. Một du khách người Úc đã bị một nhóm người Trung Quốc đánh cho trọng thương bởi vì anh ta xâm trên trán chữ Đài Loan. Giờ đây, bãi biển Độc Lập chỉ có lác đác những phụ nữ địa phương bán hàng rong với chiếc thúng đội đầu hoặc mang theo các dụng cụ làm móng đi tìm kiếm khách hàng.

Doung Sokly, một phụ nữ 30 tuổi, chủ quầy bán thức uống, đồ ăn vặt và thuốc lá trên bãi biển Độc lập ở Sihanoukville suốt 8 năm qua, ngao ngán cho biết: “Chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ không thể tự nuôi sống bản thân. Công việc kinh doanh đang sắp lụi tàn”.

Koeun Sao, 29 tuổi, cho biết thu nhập từ việc lái xe tuk-tuk của anh đã giảm trầm trọng. Sự đầu tư ồ ạt của Trung Quốc không có nghĩa là đường sá và cơ sở hạ tầng ở Sihanoukville trở nên tốt hơn. “Tất cả việc xây dựng họ đang làm chỉ có lợi cho người Trung Quốc”, Koeun Sao nói. “dân thường chẳng được gì”

Taing Socheat Kroesna, giám đốc Sở Du lịch tỉnh Sihanoukville thừa nhận rằng: “Mặc dù nhà đầu tư và tiền từ Trung Quốc đổ về Sihanoukville nhưng các công ăn việc làm mới cũng rơi vào tay người Trung Quốc, từ tiếp tân khách sạn cho đến chủ các nhà hàng, quán ăn. Thực trạng này kéo theo sự phẫn nộ của cư dân địa phương trong bối cảnh việc làm vốn đã khan hiếm.”

Người ta không tìm thấy được những công nghệ kỹ thuật cao hoặc công ty thương mại như đã từng hứa hẹn bởi trung quốc. Ngược lại, các sòng bạc như Oriental Pearl và New Macau đang mọc lên đầy rẫy dọc theo đường phố Sihanoukville, cảng biển và thị trấn du lịch ở phía Nam Campuchia.

Trong khi bãi biển trống rỗng thì các sòng bạc lại đầy ngợp du khách Tàu chen nhau, hút thuốc lá và nhậu nhẹt. Tất cả đều được bảo vệ bởi nhân viên giám sát người Trung Quốc và được phục vụ bởi những cô gái trẻ người Campuchia địa phương mặc váy ngắn.

Thành phố Sihanoukville, với chưa đầy 90.000 dân, sẽ có tới 30 sòng bài; trong số này 10 sòng bài được khởi công xây dựng năm 2017, chủ yếu do người Trung Quốc sở hữu, điều hành và cũng phục vụ cho khách Trung Quốc. Các ổ mãi dâm trá hình thì không có thống kê. Số tiền đầu tư khủng của Trung Quốc vào các sòng bạc đã hứa hẹn một làn sóng thay da đổi thịt cho thành phố cảng này.

Ủy ban Bảo vệ trẻ em của UNICEF đã dự đoán năm 2014 có trên 37% gái mãi dâm ở Campuchia dưới 18 tuổi; có nghĩa là mỗi ba cô gái mãi dâm đã có ít nhất một em vị thành niên đã bị buôn bán thân xác cho du khách đến mua vui. Điều này đã trở nên tệ hại hơn ở Sihanoukville sau khi trở thành 50 năm thuộc địa của tập đoàn Trung Quốc.

Các bảng hiệu cửa hàng, nhà hàng, khách sạn, ngân hàng đều viết bằng tiếng Trung Quốc, Hãng thông tấn Reuters trong bài viết hồi tháng 12-2017 đã diễn tả đặc khu kinh tế Sihanoukville bằng cụm từ “lùi sâu vào trong bóng tối”. Nhật báo Phnom Penh Post trong bài viết về làn sóng đầu tư và du khách Trung Quốc đã gọi vấn nạn Sihanoukville là một “rắc rối lớn ở tiểu Trung Quốc”.

Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia nghiên cứu Đông Nam Á tại Học viện Quốc phòng Úc, nhận xét: “Sihanoukville giống như tấm áp-phích quảng cáo cho sự phát triển của Trung Quốc”. Thật ra đó là một nơi ăn chơi của người Trung Quốc; ngược lại, người dân bản xứ Campuchia chẳng được lợi ích gì cả.

Đa số dân địa phương không được lợi gì từ làn sóng đầu tư của các công ty Trung Quốc. Số du khách Trung Quốc đến Sihanoukville ăn chơi lên tới 120.000 người trong năm 2017, gấp đôi so với năm trước đó, nhưng mọi lợi lộc chỉ đổ dồn vào các chủ nhà hàng Trung Quốc phục vụ khách đến từ Hoa lục. Ngược lại, số lượng du khách Tây phương thì càng ngày càng vơi đi, khiến cho các chủ nhà hàng người Campuchia địa phương mất đi nguồn thu nhập.

Ngoài ra, du khách Trung Quốc tràn sang Campuchia thu mua địa ốc và đẩy giá nhà đất lên cao ngoài tầm tay của dân địa phương. Kéo theo sự phát triển sòng bạc và ổ mãi dâm là sự gia tăng những băng nhóm tội phạm có tổ chức quốc tế. Tỉnh trưởng Sihanoukville đã nhiều lần lên án “các nhóm mafia” của người Trung Quốc đã đứng sau lưng nhiều vụ bắt cóc và tình trạng “thiếu an ninh trong tỉnh”.

Ngoài ra, căng thẳng giữa khách Trung Quốc và người địa phương đang biến dạng Sihanoukville thành một loại xã hội đen của “Thượng Hải thứ 2”. Các vụ bạo lực say xỉn của khách Trung Quốc ngày càng tràn lan hầu như mỗi đêm. Sok Song, một chủ khách sạn người Campuchia và là Phó Chủ tịch Phòng Thương mại Sihanoukville, cho phóng viên Financial Times biết: “Người Trung Quốc không đi ra ngoài vào ban ngày, đến đêm họ mới ra ngoài. Vào ban đêm, đôi khi họ uống vào và đánh nhau, cãi lộn”.

Sự căng thẳng ở Sihanoukville càng lúc càng dâng cao đến mức độ tức nước vỡ bờ, khiến cho ngay cả Đại sứ Trung Quốc tại Campuchia Xiong Bo đã phải chịu thú nhận “một lượng nhỏ những người thiếu giáo dục” từ Hoa lục đã vô tình vi phạm pháp luật tại Campuchia. Trước sự xâm nhập ồ ạt đó của Trung Quốc, người dân Campuchia tại Sihanoukville, với thu nhập trung bình 1.100 Mỹ kim một năm, không đủ sống; đã vậy, họ còn bị chứng kiến cảnh du khách Trung Quốc lăng nhục trong các đặc khu kinh tế.

Sự oán giận của người dân Campuchia tại Sihanoukville có dấu hiệu ngày một gia tăng. Họ muốn thoát ra khỏi ách thuộc địa.

Ngược lại ở Việt Nam, các lãnh đạo Cộng Sản muốn đem gông Tàu Cộng 99 năm tròng vào cổ con cái của người dân tại Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc.

Image may contain: 9 people, people smiling, people standing and text

Không có Trung Quốc nào, chỉ có rõ Việt gian!!!

Van Pham

Nhạc sĩ Tuấn Khanh.

Ngày 6/6/2018 quả là một ngày buồn của bộ trưởng Bộ Kế hoạch đầu tư Nguyễn Chí Dũng khi ông tuyên bố với báo Tuổi Trẻ về việc dư luận đang nhầm lẫn, vì không có một chữ nào nhắm đến Trung Quốc trong luật về đặc khu kinh tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc. Thậm chí ông còn không giấu được giận dữ khi nói rằng đang có một âm mưu chia rẽ Việt Nam – Trung Quốc vào lúc này. “Trong dự thảo Luật không có một chữ nào về Trung Quốc, chỉ có những người cố tình hiểu theo hướng đó và đẩy vấn đề lên, chia rẽ quan hệ ta với Trung Quốc”, lời của ông Dũng.

Cái cách thể hiện của ngài bộ trưởng, cũng gần với nội dung là giới phản dư luận, tuyên truyền viên cấp thấp được hướng dẫn, với ngụ ý rằng “đã đọc luật chưa mà phản đối?”. Nhưng đây là thời khắc người dân Việt Nam đang đặt ngược câu hỏi với ông Dũng rằng, thật sự ông ta có đọc và biết những gì mình làm không?

Nhân dân không tầm thường như ông Dũng nghĩ. Văn bản Luật cho 3 đơn vị – hành chính kinh tế đặc biệt được trình Quốc hội vào kỳ họp thứ 5/2017 đã nằm trên tay của rất nhiều người Việt Nam. Thậm chí trong buổi chiều ngày 6/6, ngồi sau một người chạy xe ôm đen sạm, tôi là người được anh ta diễn giải không dứt, sau khi mượn câu nói của bộ trưởng Dũng để dò hỏi anh.

Và không khó để người ta nhận ra Bộ kế hoạch đầu tư đã ráo riết cho một chủ đích, bao gồm lấy đặc khu Thẩm Quyến làm điểm mộng cho cuộc viễn du lần này. Họ đặc biệt dành cho Trung Quốc những quyền hạn tối ưu, nhưng tránh đi, chỉ gọi là “nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh” (mục 4, điều 54, luật đặc khu).

Thậm chí trong nhiều mục khác, người dân Việt Nam còn thấy nhiều điều mới lạ ở các đặc khu này như được quyền sản xuất các thiết bị chiến tranh trên bộ, bao gồm chất nổ để hủy diệt, phá sóng thông tin. Ở mục kinh doanh, có cả phần cho phép mua bán các cổ vật và báu vật quốc gia.

Vân Đồn vào Bắc Vân Phong là hai vị trí đặc biệt quan yếu về quân sự với Việt Nam. Đặc biệt với Bắc Vân Phong, đặc khu này là một gạch nối với Hoàng Sa, nơi quần đảo mà Trung Quốc đã cưỡng chiếm của Việt Nam vào năm 1974, và là bàn đạp để nhìn vào Khánh Hòa. Hoàng Sa giờ đây là một căn cứ quân sự khổng lồ của Bắc Kinh trên biển, nơi chịu trách nhiệm về vô số thảm nạn của ngư dân Việt Nam. Nhân danh hoạt động cho đặc khu, tàu cá và các loại tàu giả trang khác của Trung Quốc trong tương lai có thể hợp pháp tràn vào các vùng biển Việt Nam. Ngư dân Việt vốn khốn cùng, sẽ còn khốn cùng hơn nữa.

Cách nói của ông Dũng trong ngày 6/6 khi bị báo chí đặt câu hỏi, nhanh chóng cho thấy nội bộ giới lãnh đạo, các nhóm cố vấn… của chính quyền đang có những khác biệt dữ dội. Lo sợ cho dự án kinh tế này có thể có thể bị chựng lại hay yếu đi, Dũng đã không ngại khi nói rằng đang có một âm mưu chia rẽ Việt Nam và Trung Quốc. Khi bật ra câu này, chắc là ông Nguyễn Chí Dũng không thể không nghĩ đến những người đang có những ý kiến khác biệt về đặc khu, như luật sư Trương Trọng Nghĩa, Trần Đình Thu, kinh tế gia Lê Đăng Doanh, Phạm Chi Lan, Vũ Thanh Tự Anh… Những người đang nhắc rằng tiền không mua lại được tổ quốc, một khi đã rơi vào bẫy của quyền lực mềm, âm mưu bành trướng và di dân kinh tế từ Trung Quốc.

Người ta đang tự hỏi, trong việc nghiến răng bảo vệ cho mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc đó của ông Dũng, đã có bao giờ ông ta lên tiếng cho chuyện 3 lần tổ chức khoan dầu trong lãnh hải, Việt Nam đều bị Trung Quốc đe dọa đến mức phải rút về, thậm chí ngậm đắng nuốt cay dàn xếp bồi thường cho công ty Repsol của Tây Ban Nha.

Những lần chở xác ngư dân, thương phế về ở biển miền Trung do tàu Trung Quốc đâm chìm, bắn giết, cướp, kể cả vì chất nổ thả trôi trên biển, có bao giờ ông Dũng lo cho mối quan hệ giữa nhân dân Việt Nam và ông rạn nứt vì sự im lặng thỏa hiệp với tội ác của Bắc Kinh?

Đã bao giờ ông Dũng tìm gặp những nông dân Việt Nam khóc đứng khóc ngồi, tuyệt vọng mưu sinh vì các chính sách nhập khẩu ưu đãi cho Trung Quốc, mở cửa cho thương lái hoành hành, biến Việt Nam thành con rối trong trò chơi của một nước giàu có và hiểm độc, Bộ Kế hoạch đầu tư của Dũng có bao giờ một lần nghĩ đến mất mát của người dân Việt, hay chỉ giỏi mơ làm kế hoạch cho ngoại bang?

Sẽ chẳng bao giờ tìm thấy một chữ Trung Quốc nào được tìm thấy trong luật đầu tư kinh tế, cũng như trên báo chí hay lời cửa miệng các quan chức đã thối nát tận tim gan. Vì đúng quy trình, tàu giết dân Việt sẽ là “tàu lạ”, “không rõ quốc tịch”. Người Trung Quốc thì được dịu dàng gọi là “nước ngoài” hay “ở sát đường biên giới”.

Chắc chắn là như vậy, sẽ không có chữ Trung Quốc nào được tìm thấy, nhưng ngược lại từ đó, luôn hiện rõ các bộ mặt Việt gian ô nhục.

Image may contain: 1 person, sitting and text

“Chúng Nó Đến!” Và Ngày Tận Diệt Của “Chúng nó đến” đã hiện hồn.

Hoa Kim Ngo and Tran Dat shared a post.
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and outdoor
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: food
Image may contain: one or more people, people sitting and shoes
Image may contain: outdoor
+2
Phạm Thành is with Lê Thị Công Nhân and 23 others.

“Chúng Nó Đến!” Và Ngày Tận Diệt Của “Chúng nó đến” đã hiện hồn.

Nhà báo Phạm Đoan Trang, sống tại Hà Nội, cứ thỉnh thoảng lại giật mình, rồi chỉ chỉ: “Chúng nó đến”.

“Chúng nó” là những con chó săn rình rập trước cửa nhà chị ở, cụp tai nấp kín ở một xó sỉnh hành lang, nơi chị phải qua lại hàng ngày; cụp đuôi bám đít chị trên những con đường chị đi hàng ngày. Mặt chúng bịt lại, chỉ lộ ra hai con mắt, lúc nào cũng láo liêng, gườm gườm như chó sói. Thỉnh thoáng chúng lại gâu gâu vài tiếng dọa chị. Thỉnh thoảng chúng lại đưa nanh vuốt sói cào vào thân thể chị. Thỉnh thoảng chúng lại khép vòng vây, rồi vừa sủa, vừa cắn,vừa cào vào người chị, làm cho chị bao phen bị rách mặt, bị sưng tay chân, bị tím bầm thân thể. Và trầm trọng nhất, sự cắn xé hội đồng của “Chúng nó đến” đã làm chị bị gãy xương đầu gối, đến mức không thể hồi phục, đến mức, khi đi lại, chị phải lết chân, cà nhắc từng bước cùng cái nạng chống yểm trợ trên tay. Ấy thế mà, với một hiện trạng thân thể như vậy, thỉnh thoảng chị vẫn phải chỉ chỉ tay, kêu lên: “Chúng nó đến”.

Có thể nói, với Phạm Đoan Trang, “Chúng nó đến” bạo liệt nhưng lặng thầm. Chúng cắn, cào, đấm đá chị đến hủy hoại thân thể chị, nhưng chúng giấu mặt, và “xong việc” là chúng lủi đi, biệt vô tăm tích.

Nhưng, từ ngày 27 tháng 6 năm 2018 đến ngày 7 tháng 1 năm 2018, tại huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng, “Chúng nó đến” một cách công khai, dữ dội. Thể hiện rõ bản chất “đầu trâu, mặt ngựa” của chúng khi tấn công vào người tàn tật Đinh Văn Hải, bằng gậy gộc, nắm đấm và với cái miệng gầm gừ “giết, giết”, làm Đinh Văn Hải chảy máu, gãy xương vai và xương sườn, xương bàn tay, bầm dập thân thể.

Đặc biệt, cũng từ hôm 27. 6.2018 và còn tiếp diễn đến ngày hôm nay, 7 1..2018, tại nhà cô Maria Đỗ Thị Minh Hạnh, “Chúng nó đến” bất kể ngày hay đêm với một bầy đàn đông đúc, với tiếng động kinh hoàng “bịc, bịc”, “sủng soảng” phát ra, do kính vỡ, do ngói tan, do tường bị va chạm mạnh, từ những quả mìm nổ được “chúng nó” ném vào, từ những gạch đá được “Chúng nó ” tung vào nhà cô Minh Hạnh, nơi cô cùng với người cha già của cô, đã 80 tuổi, đang ở.

“Chúng nó đến” không còn là một lũ chó săn phải bịt kín mặt hay ẩn ấp ở một xó sỉnh nào đó nữa, mà “Chúng nó đến” đã lộ mặt và công khai giết người aò ào như sôi rồi, công khai hủy hoại tài sản của công dân như một lũ trâu điên rồi. 
“Chúng nó đến” công khai, bạo liệt như vậy, báo hiệu ngày tận diệt của lũ chó săn – “Chúng nó đến”- đã hiện hồn lên.