Vụ bắt và khởi tố Lê Anh Hùng: Đối tượng làm chủ “cuộc chơi”

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

 

Lê Anh Hùng. Hình Dân Làm Báo

Tôi đặt dấu ngoặc kép hai chữ “cuộc chơi”, vì khi tôi sử dụng nó nhằm tăng khả năng biểu đạt thì với Lê Anh Hùng lại là một vấn đề nghiêm túc.

Nói đến Lê Anh Hùng, người ta nghĩ ngay đến người kiên trì tố cáo nhiều lãnh đạo cao cấp nhất với nội dung làm ai đọc cũng phải kinh ngạc được gửi đi qua email đồng thời đăng công khai lên mạng xã hội. Lá đơn đầu tiên anh gửi vào ngày 21/4/2008 và trước khi bị bắt 3 ngày, anh đã kịp gửi đi lá đơn thứ 139. Không chỉ Lê Anh Hùng mà vợ anh khi chưa ly hôn là Lê Thị Phương Anh cũng tham gia vào việc tố cáo này. Lê Anh Hùng cho rằng những gì vợ chồng tôi tố cáo mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìmĐây là chuyện vô cùng hệ trọng của đất nước”.

Theo đuổi vụ tố cáo này đến hơn 10 năm cho đến khi bị bắt, đủ nói lên lòng kiên trì và quyết tâm của Hùng. Tuy nhiên, mỗi lá đơn của anh gửi đi đều được trả lời bằng sự im lặng, trừ 2 lần anh bị tống vào trại tâm thần và một lần được Bộ Công an trả lời gián tiếp qua đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc, bác bỏ hoàn toàn những gì anh tố cáo. 

Nhưng Lê Anh Hùng lại là người gan góc, nhất định không chịu bỏ cuộc. Sang đến năm 2018, Hùng nghĩ cách khác. Anh cho rằng, chỉ khi bị bắt thì nội dung tố cáo của anh mới có thể bung ra.

Vì vậy, hoạt động của Lê Anh Hùng trong những tháng gần đây rốt ráo hơn để… được bắt. Anh liên tục mang băng rôn có cùng một nội dung “Yêu cầu nhà chức trách khởi tố và bắt giam tên trùm gián điệp Hoàng Trung Hải, cùng tên Việt gian bán nước Nguyễn Phú Trọng, kẻ đã bao che và đồng lõa với y mười mấy năm qua” giăng ở các điểm dễ gây chú ý trên đường phố Hà Nội

– Ngày 8/5/2018, Lê Anh Hùng giương biểu ngữ ở đường Độc Lập, trước Hội trường Ba Đình. Đây là sự kiện hết sức đăc biệt. Lần đầu tiên, có một người đứng giữa thủ đô Hà Nội, đòi bắt Tổng bí thư và bí thư Thành phố Hà Nội.

– Một buổi sáng vào giữa tháng 5 năm 2018, Lê Anh Hùng gọi cho tôi dặn anh sẽ lại mang băng rôn biểu tình trước Hội trường Ba Đình. Nếu 9h 40’ gọi không được tức là anh đã bị bắt. Tôi bảo, sao không rủ thêm ai để có người chụp hình. Hùng nói không cần đến 2 người bị bắt, cũng không cần hình ảnh. Tôi hiểu ý định của Hùng từ khi ấy.

Không đợi đến giờ tôi cần gọi, Hùng chủ động gọi cho tôi với giọng tiếc rẻ: “Cháu đến trước nhà quốc hội, giăng biểu ngữ một lúc thì bảo vệ đến xua đuổi, chứ nó không chịu bắt”.

– Ngày 23/5/2018, Lê Anh Hùng lại mang băng rôn treo ở cầu vượt giao lộ Chùa Bộc – Thái Hà – Tây Sơn. Lần này, sự kiện gây chú ý rộng rãi hơn. Hùng vẫn về nhà an toàn nhưng việc làm này dẫn đến quyết định bắt anh 40 ngày sau đó. Nhiều người cho rằng Hùng quá mạo hiểm và khuyên ngăn. Dư luận viên thì cho rằng anh “điếc không sợ súng”. Không ai biết ý Hùng đã quyết và không ai có thể ngăn cản.

– Chiều tối 3/6/2018, Lê Anh Hùng bị bắt ở cửa hàng in ấn số 323 Nguyễn Trãi khi anh đến lấy băng rôn. Nội dung băng rôn này giống như băng rôn đã giương ở trước Hội trường Ba Đình và treo ở cầu vượt nhưng kích thước lớn hơn. Như vậy, Hùng chuẩn bị cho những buổi biểu tình tiếp theo với ý định tiếp tục cho đến khi bị bắt thì thôi.

Lê Anh Hùng bị đưa về đồn công an phường Thanh Xuân quận Đống Đa để thẩm vấn. Buổi thẩm vấn kéo dài đến 2 giờ sáng ngày 4/6/2018. Trước khi được thả, Hùng yêu cầu khởi tố vụ án mà anh nêu trong đơn tố cáo và thách thức: “Tôi thách các anh khởi tố vụ án đấy!”.

– Ngày 5/7/2018, khi thấy nhiều an ninh lảng vảng trong lúc anh đang ăn sáng, Hùng nhắn cho Nguyễn Vũ Bình, nếu 9h gọi cho Hùng mà không liên lạc được tức là anh đã bị bắt. Và mọi việc diễn ra theo đúng như Hùng tính trước.

Như vậy, Lê Anh Hùng đã đạt được ý định. Đừng vội cho rằng Hùng thích đi tù. Ai cũng biết đi tù mất tự do, sinh hoạt thiếu thốn, môi trường sống khắc nghiệt… như thế nào. Ngoài ra, còn mất thu nhập do anh làm ra để nuôi mẹ già, con dại. Hùng biết quá rõ điều đó chứ. Nhưng việc bị bắt, bị khởi tố rồi ra tòa, anh sẽ cất lên được tiếng nói. Anh hy vọng vụ tố áo của anh sẽ được vỡ ra nơi pháp đình. Không biết nó có diễn ra như thế không nhưng đó là nước tính của Lê Anh Hùng. Quên thân mình cho mục đích, lý tưởng, lúc nào cũng đau đáu lo cho vận nước, điều này Hùng đáng trân trọng biết bao.

Mạng xã hội tràn ngập lời ca ngợi Lê Anh Hùng. Người ta cảm phục, ngưỡng mộ anh ở khí phách và lòng can đảm. Sự dấn thân của anh thật đặc biệt. Ai cũng biết hoàn cảnh Hùng rất éo le, bất hạnh. Sau khi ly hôn với Lê Thị Phương Anh, anh sống với người mẹ đã già yếu. Hùng bị bắt trong khi con trai 10 tuổi của anh phải mổ vì căn bệnh hiểm nghèo. Chỉ trong 2 ngày 5 và 6/7, quỹ hỗ trợ Lê Anh Hùng do Nguyễn Thúy Hạnh kêu gọi đã tiếp nhận được 160 triệu đồng. Tôi kể ra thế để biết lòng dân nghĩ như thế nào về những người được coi là phản động mà cụ thể ở đây là Lê Anh Hùng.

Khi Lê Anh Hùng bị bắt, nhiều người cho rằng, bây giờ mới bắt Hùng là hơi muộn. Tôi đồng ý với ý kiến đó, nhưng không có nghĩa cho rằng Hùng có tội mà tôi căn cứ vào “căn tính” của nhà cầm quyền. Căn tính đó là ai làm điều gì khó chịu cho họ, mặc dù không vi phạm pháp luật, khi đã tới mức qua ngưỡng là họ bắt. Với Lê Anh Hùng, cái ngưỡng đó đã qua từ lâu. Vấn đề là bắt Hùng như thế nào, quy vào tội gì? Chẳng lẽ vẫn dùng bài tống vào trại tâm thần? Vụ tố cáo của Hùng quá “nhạy cảm”, động chạm quá lớn, họ sẽ được gì và mất gì? Trong khi đó, Hùng lại vẫn thản nhiên thách thức. Phải nói Lê Anh Hùng đã làm nhà cầm quyền “chịu đựng” quá lâu. Nay Hùng đã đạt được mục đích trước mắt, liệu họ có bị Hùng dắt đi ngoài ý muốn? 

Để làm nhụt ý chí, tinh thần của ai đó, nhà cầm quyền dùng nhiều biện pháp trấn áp, đe dọa, gây khó khăn trong cuộc sống, không được thì bắt tù. Nhưng với Lê Anh Hùng lại cần được bắt, dù có thể họ không hề muốn, điều này quả là một vấn đề nan giải đối với họ.

Lê Anh Hùng có đạt được mục đích hay không, không ai có thể nói trước. Nhưng rõ ràng, anh đang chủ động trong “cuộc chơi”.

7/7/2018

Để đề phòng hacker Trung Quốc thông qua các thiết bị này để giám sát và khống chế máy bay chỉ huy hạt nhân.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis đã kết thúc chuyến thăm Trung Quốc 3 ngày. Truyền thông Mỹ đưa tin, khi ông Mattis rời khỏi Trung Quốc, ông đã yêu cầu 10 phóng viên trong đoàn tháp tùng đem các thiết bị điện tử sử dụng và cài đặt Wifi ở Trung Quốc, trong đó có điện thoại, máy tính xách tay bỏ lại toàn bộ và không được phép mang lên máy bay để đề phòng hacker Trung Quốc thông qua các thiết bị này để giám sát và khống chế máy bay chỉ huy hạt nhân.

Cô gái Huế đi biểu tình, bất chấp chồng chưa cưới dọa hủy đám cưới

Khanh Pham shared a post.
Image may contain: 1 person, text

Quan Nguyen Thanh to Dân Saigon Xưa

Cô gái Huế đi biểu tình, bất chấp chồng chưa cưới dọa hủy đám cưới 

Lan mất cha trong trận bão 2006, hoàn cãnh gia đình túng thiếu sau khi ba qua đời, em buộc lòng phải nghỉ học để giúp me nuôi các em, dù răng lúc đó Lan là học sinh giỏi trong trường. Chúng tôi đã đến và năn nỉ mẹ em cho em được tiếp tục học, Lan nhận được học bổng và trợ cấp hàng tháng từ hội chúng tôi từ năm 2006 đến 2014. Sau khi hoàn tất chương trình sư phạm Hóa ở ĐHSP Huế em vao Sài Gòn làm việc.

Mấy hôm nay nhẩm tính, còn hơn 1 tháng nữa là đám cưới của Lan, như rứa tôi sẽ về dự đám cưới em được. Bổng dưng hôm nay Lan gọi tôi qua Facebook messenger với lời mở đầu gọn lỏn:
– Cô ơi, con hủy đám cưới rồi.
Tôi thót giật mình hỏi:
-Vì răng rứa con?

Lan chỉ trả lời bằng tiếng thở dài và tảng lơ hỏi:
– Cô có thấy con trong đoàn biểu tình hôm 10 tháng 6 không?
Tôi hỏi:
-Nhiều nhóm quá cô không tìm thấy được.

Lan nói:
-Dạ con ở trong nhóm ở công viên Hoàng Văn Thụ.
– À.
Tôi hỏi tiếp:
-Con đi với ai?

Lan nói:
– Dạ con cùng đi với mấy anh chị em người Huế vô đây làm và học. Học trò của cô cũng nhiều lắm.
Tôi vui mừng khen:
– Các con giỏi quá!

Lan cười trong phone và nói:
– Cô hay nói trí thức là con chim báo bão mà? Tiếng chim gốc Huế tha hương hét to lắm cô à.
Tôi trở lại câu hỏi từ đầu:
– Vì răng con hủy kết hôn?

Lan nhẹ giọng từ từ ngại ngùng nói:
– Dạ, dạ, tại vì chuyện biểu tình.
– Biểu tình ? (Tôi hỏi)

– Hôm qua chị Ly không nói với cô hả?
– Không con à, tôi trả lời.

Lan nói:
– Dạ mấy ngày trước đó anh V ngăn cản không cho con đi biểu tình và sáng hôm nớ anh nói “Nếu em đi biểu tình thì chúng ta hủy đám cưới”. Buổi chiều ngày biểu tình anh đến chổ con ở và nói nếu con xin lỗi và hứa từ nay trở đi không tham gia bất cứ cuộc xuống đường mô hết thì anh tha thứ và bỏ qua. Con nói con không có lỗi nên không cần anh tha thứ. Anh nổi điên đá cái ghế rồi bỏ đi.
Tôi hỏi tiếp:
– Con có hỏi vi răng ngăn cản con đi biểu tình không?

– Anh nói sợ liên lụy, sợ mất việc làm, sợ bị bắt, sợ đủ thứ chán lắm.
Tôi lại hỏi:
– Sau đó V có trở lại không con?

– Dạ anh không trở lại nhưng text cho con và biểu con suy nghĩ kỹ, tuần sau trả lời cho biết.
Tôi nóng lòng hỏi tiếp:
– Ừ, con trả lời ra răng?

Lan nói với giọng buồn buồn:
– Dạ tuần sau anh tới và hỏi lại con thì con cho anh biết là con sẽ không khi mô bỏ ý nguyện đấu tranh. Anh bực mình hét to “vậy thì chúng ta bỏ đám cưới, anh sẽ báo cho gia đình anh biết và sẽ gọi ra Huế xin lỗi má em”, rồi anh bỏ đi.
Bồi hồi, tôi hỏi:
– Con có hối hận không?

– Không cô ơi, hai đứa quá khác nhau về chính kiến, có lấy nhau về cũng không ở lâu được.
Tôi hỏi một câu dư thừa:
– Rồi con tính răng?

– Con không tính chi nữa hết. Con cũng không lo chi cô ơi, chung quanh con vẫn có nhiều anh chị em người Huế cùng suy nghĩ như con, con không sợ cô đơn.

Sau khi chấm dứt nói chuyện với Lan, tôi bần thần mừng vui lẫn lộn. Mới 24 tuổi, từ Huế vô Sai Gòn kiếm sống, có cơ duyên gặp được người thanh niên lớn hơn 5 tuổi, đứng đắn và có công ăn việc làm đàng hoàng. Rứa mà, khi 26 tuổi cô gái Huế nhỏ bé nầy dám đánh đổi hạnh phúc riêng tư để bảo vệ nổi khát khao tự do dân chủ.

Tôi hơi hối hận vì điều thầm trách móc sự vắng bóng của người Huế trong cuộc tổng xuống đường hôm 10 tháng 6. Thì ra trong đám đông xuống đường hôm đó, có nhiều vì sao di chuyễn từ nền trời Huế đến tỏa thêm ánh sáng ở Sài Gòn, tự nhiên tôi thấy lòng được an ủi.

So với Lan, tôi may mắn hơn vì bên cạnh những ưu tiên về sự nghiệp, tiền bạc và hoàn cãnh xã hội tôi còn được sự trợ giúp của người bạn đời, chấp nhận cho tôi bước đi trong lòng thú dữ, anh biết gian nan khi nào cũng ở quanh tôi, nhưng không ngăn cản để cho tôi buồn lòng.

–Nguyễn Thị Hương/fb

https://nghiepdoansinhvien.org/…/co-gai-hue-di-bieu-tinh-b…/

Ép buộc gia đình dùng dịch vụ xe cấp cứu với giá cao.

Thuong Phan shared a video.
-1:48

73,881 Views

Lúc 15 h chiều ngày 7/7

Bệnh viện tỉnh Phú Yên. Đến khi đưa về nhà mất. Mà vẫn không cho xe gia đình tôi thuê vô đón. Ép buộc gia đình dùng dịch vụ xe cấp cứu với giá cao.

Theo tôi tìm hiểu bệnh viện Phú Yên không đấu thầu dịch vụ xe cấp cứu. Tại sao lại cho phép 1 hãng xe vô. Thu phí với giá rất cao. Trong khi những ngừoi nghèo như gia đình tôi không đủ chi phí thuê xe ….. của bệnh viện cho đậu. Thì bệnh viện gây khó dễ không cho xe tôi thuê vào đón ba tôi. Ép gia đình tôi phải đẩy ba tôi ra cổng.

Tôi thực sự mất niềm tin về ban lãnh đạo bệnh viện tỉnh Phú Yên .

nguồn Nhã Nhi

VIỆT NAM CÓ GÌ ĐẶC BIỆT ?

Hung Le shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, standing and outdoor

Lê Vi is with Lê Vi and 3 others.

VIỆT NAM CÓ GÌ ĐẶC BIỆT ?

Nếu ai hỏi Việt Nam có điều gì đặc biệt, mình sẽ trả lời rằng, Việt Nam là đất nước của những điều vô lý được coi như là chân lý và những chuyện ngược đời được coi như là lẽ đương nhiên:

– Dân tộc ta có lịch sử 4 ngàn năm dựng nước và giữ nước nhưng phải đến thế kỷ 20 mới có 1 người được cho là “đẻ ra cả dân tộc”!

– Có 1 tổ chức tự phong cho mình là tổ chức duy nhất có thể lãnh đạo được đất nước và bất kỳ ai không tin vào điều đó đều bị cho là “thế lực thù địch.”

– Tổ chức này luôn tự nhận là trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê nhưng đến cả 1 lý thuyết quan trọng vào loại bậc nhất của chủ nghĩa Mác-Lê họ cũng làm ngược lại. Đó là “mâu thuẫn là nguồn gốc của sự phát triển” nhưng họ lại không bao giờ chấp nhận 1 tổ chức nào đối lập với họ, có nghĩa là họ không chấp nhận có sự mâu thuẫn.

– Họ luôn nói rằng giai cấp công nhân là giai cấp giữ vai trò lãnh đạo nhưng thực ra giai cấp công nhân ở Việt Nam đang lo đi làm tăng ca kiếm ăn từng bữa nói gì đến lãnh đạo ai.

– Họ luôn tự hào khi nhận mình là đầy tớ của nhân dân. Chỉ tiếc là ở xã hội này ông chủ thì đi wave tàu và ở nhà cấp 4 còn đầy tớ thì ở biệt thự và đi xe hơi. Mỗi lần ông chủ cần đầy tớ giúp việc gì thì phải làm đơn xin xỏ, đút lót tiền bạc…

– Nghe nói lương công chức nhà nước ba cọc ba đồng nhưng người ta lại đua nhau bỏ ra cả trăm triệu đồng để xin vào biên chế.

– Người dân còng lưng nộp thuế nuôi cán bộ nhưng mỗi khi cần cán bộ giúp việc gì thì họ phải đi xin, nài nỉ, bôi trơn và họ coi đó là chuyện bình thường.

– Nhà nước của dân, do dân và vì dân nhưng người dân thì chẳng được quyền lựa chọn người lãnh đạo.

– Muốn biết thông tin chính xác về tình hình trong nước thì phải đọc báo chí của nước ngoài và muốn lên tiếng ủng hộ chủ quyền biển đảo thì hãy lên mạng hô hào, chớ dại ra đường biểu tình mà phải vào ngồi nhà đá.

– Công an thì ngày càng đông nhưng tội phạm thì ngày càng tăng, người dân bị mất trộm mà lên báo công an thì bị coi như kẻ đi ăn trộm vậy. Muốn được giải quyết thì đừng nói nhiều nhé, tiền đâu đưa mau. Nhưng ngạc nhiên là dân họ ngoan lắm, đưa tiền xong còn cảm ơn, giống như họ vừa được ban phát đặc ân vậy.

– Pháp luật thì khắt khe nhưng khi dân phạm luật thì họ bỏ tiền ra để chạy tội. Vậy thì tội gì mà không ban hành thật nhiều thứ luật khắt khe.

– Cứ chửi thời Pháp thuộc sưu cao thuế nặng nhưng thời nay thuế má đâu có kém, ví dụ như mua 1 lít xăng là đóng hơn 10 ngàn tiền thuế đó.

– Suốt ngày tuyên bố chống tham nhũng nhưng càng chống tham nhũng lại càng tăng, càng tinh giản biên chế thì công chức lại càng đông.

– Bệnh viện, trường học thiếu thì không chịu xây mà suốt ngày đổ tiền vào xây tượng đài, bảo tàng để làm cảnh. Công ty nhà nước nào cũng báo lỗ nhưng lương lãnh đạo thì ở trên trời và đặc biệt chẳng bao giờ thấy phá sản.

– Suốt ngày chê bai các nước tư sản nhưng động tý là lại đi ngửa tay xin tiền viện trợ.

– Nông sản ế phải đem đổ bỏ nhưng ở chợ thì bán tràn lan nông sản của TQ, kiểm lâm thì đi phá rừng, hải quan tiếp tay cho buôn lậu.

– Sinh viên ra trường thất nghiệp, để nhường chỗ cho con cháu quan chức dốt nát vào làm.

– Nhưng nghịch lý lớn nhất vẫn là, đất nước đói nghèo lạc hậu nhưng đảng thì lại quang vinh muôn năm.

– Và cuối cùng là tuy có nhiều điều vô lý như thế nhưng nhân dân họ vẫn lặng im, họ cam chịu, họ sợ hãi…
[[ Nguyễn Thùy Linh]]

Ps: nếu thấy nhận định trên là đúng xin bình luận số
1, không hoàn toàn đúng xin bl số 2, sai hoàn toàn xin bl số 3, hoặc bày tỏ ý kiến riêng của bạn!

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/638844766469559/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/638688606485175/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/638821433138559/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/638688606485175/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/640753716278664/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/637705323250170/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/639068366447199/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/642599606094075/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/642591692761533/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/641995996154436/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/641657076188328/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/641070322913670/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/639827813037921/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/640050799682289/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/639744923046210/

Thị Trường Chứng Khoán (TTCK) bay mất 40 tỷ USD

Thị Trường Chứng Khoán (TTCK) bay mất 40 tỷ USD

Thị Trường Chứng Khoán mất mốc 900 điểm, các nhà đầu tư hoảng loạn bán tháo, bốc hơi 40 tỷ USD.

Hàng chục tỷ USD tiếp tục bốc hơi.

Ở vào thời điểm hiện tại (ngày 5/7/2018), thị trường chứng khoán Việt Nam đã bốc hơi hơn 25%, tương đương “đốt” hơn 40 tỷ USD

Ảnh 1: Đóng cửa phiên giao dịch 5/7, VN-Index giảm 15,59 điểm xuống còn 899,4 điểm. Đây là lần đầu tiên trong 1 năm qua, VN-Index thủng mốc 900 điểm. (Ảnh Bản quyền Vietnamnet).

Ảnh 2: Trước đây vài ngày, Tính đến phiên giao dịch ngày 26/6/2018, TTCK đã bốc hơi hơn 30 tỷ USD, trong vòng gần 3 tháng, so với đỉnh cao vốn hóa 170 tỷ đồng ghi nhận vào ngày 9/4 (khi VN-Index đạt 1.203 điểm). (Ảnh Bản quyền báo Tuổi Trẻ).

Nguồn: http://vietnamnet.vn/…/vn-index-mat-moc-900-diem-hoang-loan…

No automatic alt text available.
Image may contain: text

Bổ nhiệm gần 100 lãnh đạo trước ngày về hưu! – Tin Tức

Bổ nhiệm 100 cán bộ trước khi về hưu 👍

TINTUC1H.COM
Giữa tháng 7 này thạc sỹ Lê Mạnh Hùng – Tổng Giám đốc Tổng Công ty Cảng Hàng không Việt Nam (gọi tắt là HKVN, thuộc Bộ GTVT) về hưu. Nhưng ngay trong tháng 7, gần 100 cán bộ do ông Hùng ký bổ nhiệm trong cùng một ngày đã kịp leo lên gh….

TRÍ TUỆ…

Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Phuong Nguyen Van

TRÍ TUỆ…

Quá đúng! Chính thằng không gian mạng đã làm cho quan chức của ta tham nhũng càng ngày càng nhiều, mấy năm trước mạng chưa phát triển quan ta có tham nhũng nhiều đến vậy đâu, biệt phủ không quan nào có cả, từ khi có mạng xã hội quan ta mới sinh đổ đốn hót gơn với gái gú đấy chứ. Nếu không có không gian mạng thì ngành toà án ta đâu có oan sai, ngành y tế đâu có đi buôn thuốc giả, ngành giáo dục vẫn cứ nhất nhì thế giới, cảnh sát giao thông đâu có hách dịch ăn mãi lộ, làm gì có xe chở cây quái thú đi băng băng trên đường…

Không vì thằng không gian mạng thì thằng TQ vẫn là bạn tốt, chủ quyền đâu có mất, làm gì có việc 64 chiến sỹ gạc ma hi sinh, ngư dân ta đâu có bị đâm chìm tàu, có chìm là do cá mập cắn đấy chứ, không có mạng thì luật đặc khu thông qua từ đời tám hoánh rồi, chín mươi chín năm chứ một ngàn năm cũng không có biểu tình hay bạo loạn…

Bà mẹ nó, chính thằng không gian mạng đã gây ra không biết bao nhiêu điều bất ổn, rắc rối, thảm hoạ, kéo lùi sự phát triển của cái đất nước này, nếu không có nó chắc VN mình giờ nhất nhì thế giới rồi chứ chả chơi.

Chỉ có VTV, báo Nhân Dân, loa phường … mới có thể đưa đất nước này ngang tầm thậm chí vượt xa các nước G7 được!