Chế Độ Du Đãng Trị – Chu Tất Tiến…

Van Pham

Từ năm 2000 đến nay 2018, Nhà Nước Cộng Sản đã hoàn toàn thay đổi cách bắt bớ, giam cầm những nhà Dân Chủ, những người lên tiếng chống lại chế độ bán nước này. Họ đã cho công an mặc thường phục bắt cóc những nhà Dân Chủ, mục đích để không ai biết kẻ bắt cóc là ai mà khiếu nại, cũng như để dân chúng sợ hãi hơn vì không biết lúc nào, ở đâu, bị công an vồ và vất lên xe. Đây là thủ đoạn hèn hạ nhất mà Nhà Nước Cộng Sản đã thực hiện một cách vô pháp luật.

Việc này, thật ra không phải mới mẻ gì mà đã được thực hiện lai rai từ nhiều năm nay. Nhớ lại những tháng năm trước, dư luận xôn xao về việc Mục Sư Tôn, cô Quỳnh Trâm, và chị Hồ thị Bích Khương bị công an cộng sản bắt cóc cũng một lúc, đem về đồn tra tấn, khiến chị Bích Khương phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch. Trước khi bị bắt cóc lần cuối để rồi ra tòa nhận bản án khá nặng, nhà báo tự do Tạ Phong Tần cho biết cô không thể rời nhà bất cứ lúc nào vì luôn luôn có một bọn du đãng đứng rình bên ngoài cửa, hễ cô đi ra, thì chúng lập tức bao vây, chụp lấy, trói giật cánh khuỷu về phía sau, rồi bị liệng lên xe cây như bao gạo. Sau vài tiếng đồng hồ, hay vài ngày, chúng thả cô về, không một lời xin lỗi.

Kỹ Sư Đỗ Nam Hải cũng trong tình trạng như vậy, bị du đãng tấn công thường xuyên. Chị Dương Thị Tân, vợ của nhà báo mạng Điếu Cầy, thỉnh thoảng bị du đãng đánh đập dã man. Chính Điếu Cầy cũng bị bắt theo kiểu bắt cóc. Nhóm Thanh niên Công giáo bảo vệ đất đai nhà Thờ cũng bị bất ngờ chụp bắt ngoài đường rồi tống lên xe theo kiểu Mafia. Tháng 4 năm 2015, anh Nguyễn Viết Dũng và bốn người bạn khác bị bắt cóc và nhốt giam chỉ vì dám mặc áo khoác có phù hiệu của Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa. Các nhà Dân Chủ khác, không ai thoát khỏi một lần bị bọn du đãng trấn lột. Nhín chung, thì chế độ Cộng Sản đang biến hình thành MỘT CHẾ ĐỘ DU ĐÃNG TRỊ.

Chế Độ Du Đãng Trị là một hiện thực, bên cạnh các chế độ Dân Chủ, Tư Bản, hay Cộng Sản. Chế Độ Du Đãng Trị không phải là một sản phẩm tưởng tượng mà đã hình thành ngay trong cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, và cái chế độ quái đản, kỳ cục đó chính là cái chế độ đang được áp đặt lên đất nước Việt Nam yêu quý của chúng ta. Điều đau lòng và công phẫn là hiện nay, các bạn cùng với 80 triệu dân chúng đang sống dưới chế độ đó từng ngày từng giờ mà hình như chưa rõ ràng nhận thức được.

Để có thể nhìn rõ hơn bộ mặt của chế độ Du Đãng đó, người viết sẽ trình bầy sự khác biệt giữa 4 loại thể chế: Dân Chủ, Tư Bản, Cộng Sản, và Du Đãng.

1- Dân Chủ (Democracy): Theo Oxford American Dictionary, chế độ Dân Chủ là một hệ thống chính trị được điều hành bởi toàn thể dân chúng, những ai có đủ tư cách công dân được bầu lên qua các cuộc bỏ phiếu công khai. Ý niệm Dân Chủ, thực sự, đã thể hiện rực rỡ nhất dưới thời kỳ Pericles, người điều hành xứ Athen, 495(?) – 429 trước Công Nguyên. Vào giai đoạn này, người dân được tự mình điều hành công việc chính trị bằng những buổi thảo luận công khai, trong đó, quyền phát biểu của mọi người dân đều ngang bằng nhau.

Người quản lý quốc gia chỉ giữ vai trò điều hành trật tự trước sau và thi hành những nghị quyết của toàn dân. Cảnh sát giữ nhiệm vụ thứ yếu vì khi mà toàn dân đã đồng thuận về mọi vấn đề kinh tế và tài chánh, sẽ không có chênh lệch quá đáng giữa người giầu và người nghèo, vì thế sẽ không có trộm cướp. Tội ác rất hiếm xẩy ra, vì mọi người đều quan tâm lẫn nhau. Nếu có tội ác, nguyên nhân thường do bệnh hoạn tâm trí cá nhân mà thôi. Quân đội được lập ra để bảo vệ biên cương, mà không có bất cứ quyền hạn gì trên dân chúng. Vì thế, hầu như toàn dân đều cảm thấy hạnh phúc, thoải mái. Đất nước Dân Chủ được phát triển mạnh mẽ trên mọi phương diện. Ý niệm Dân Chủ hiện đang được theo đuổi trên các đất nước văn minh và tiến bộ.

2- Tư Bản (Capitalism): Cũng theo Oxford American Dictionary, chế độ Tư Bản là một hệ thống chính trị và kinh tế trong đó những sự trao đổi thương mại và kỹ nghệ đều do tư nhân điều hành chứ không phải do chính phủ. Thực tế, quan niệm này bổ xung cho quan niệm Dân Chủ, chứ không phải một hệ thống chính trị biệt lập với chế độ Dân Chủ, vì trong Dân Chủ có Tư Bản, ngược lại, dưới chế độ Tư Bản, người dân vẫn được hưởng quyền lợi về Dân Chủ. Các quốc gia được gọi là nước tư bản như Mỹ, Anh, Pháp.. vẫn áp dụng lý thuyết Dân Chủ nhưng đồng thời đề cao giá trị Tư Bản của mọi người dân.

3- Cộng Sản (Communism): Lý thuyết chính trị được đề ra bởi Karl Marx và Engels, cổ võ cuộc chiến tranh giai cấp để dẫn tới một xã hội trong đó nhà cầm quyền làm chủ mọi công cụ sản xuất, tư liệu sản xuất, tài sản cũng như trí tuệ và bản thân nhân dân. Mọi người làm việc theo năng lực và hưởng theo nhu cầu. Theo Carl Marx và Engels, chế độ Tư Bản là một sự bóc lột không dân chủ, nói đúng ra, là kẻ thù của nhân dân và cần phải trừng trị tuyệt đối bằng cách lật đổ chế độ Tư Bản qua bạo lực của nhân dân. Những ý tưởng cực đoan, quá khích này đã được phổ biến rộng rãi trên nhiều địa lục, tạo ra các cuộc chiến tranh tàn khốc, tiêu diệt hàng trăm triệu người. Riêng tại Liên Xô, trên 10 triệu người đã bị giết vì bị ghép tội mang theo người tư tưởng Tư Bản. Các nước Ba Lan, Hung ga ry, Tiệp Khắc, Đông Đức.. vẫn kỷ niệm những năm tháng khủng khiếp dưới chế độ Cộng sản với hàng triệu triệu người bị treo cổ, bị bắn, bị thủ tiêu tàn nhẫn. Tại Trung Cộng, trên 30 triệu người đã bị giết một cách kinh hoàng qua các cuộc đấu tố, cải cách, sự bùng nổ của Hồng Vệ Binh, và các lần thanh trừng đẫm máu các đấu thủ chính trị.

Đến nay, sau gần 1 thế kỷ tung hoành, lý thuyết Cộng Sản đã hiện rõ là một lý thuyết không tưởng, mãi mãi không bao giờ có thể thực hiện được trên bất kỳ một đất nước nào. Campuchea là một thí dụ điển hình gần gụi nhất. Với những lãnh tụ Cộng Sản cực đoan Pôn Pốt, Iêng Sari, gần một phần tư dân số bị tiêu diệt thê thảm. Tất cả những ai có học, có đeo kính, có chút tài sản đểu bị giết sạch để thể hiện một chế độ Cộng Sản đầy tính súc vật. Những cánh đồng chết mênh mông đầy sọ người. Những căn nhà giam cuối đời lủng lằng dây xích và xương. Và điều Bất Hạnh cho nhân loại là lý thuyết Cộng Sản, tuy được chứng minh là đầy tính súc vật như thế, vẫn còn được đề cao tại một số quốc gia chậm tiến tại Phi Châu, hoặc đang phát triển trong vòng kềm tỏa chính trị như Trung Cộng, Cuba và Việt Nam,

4- Chế Độ Du Đãng Trị: Hiện nay, chế độ chính trị tại Việt Nam vẫn còn mệnh danh là chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, một giai đoạn trung gian, chuyển tiếp trước khi tiến đến chế độ Cộng Sản toàn trị. Nhưng, thực tế, có khi nào mà đất nước Việt Nam trở thành Cộng Sản được không? Như đã viết ở trên, vì tính chất súc vật tàn bạo như vậy, chắc chắn là KHÔNG BAO GIỜ, VĨNH VIỄN không có một cái chế độ Cộng Sản được thực hiện trên trái đất này. Với trình độ văn minh tiên tiến, với tốc độ thông tin đi xa hàng triệu dặm vòng quanh trái đất chỉ trong một nháy mắt, nhân loại sẽ hiểu rõ bộ mặt thực của lý thuyết Cộng sản và sẽ không chấp nhận cho một chế độ Cộng Sản nào được xây dựng.

Nhưng, vậy thì, chế độ hiện nay đi về đâu? Những đảng viên Cộng Sản đã từng giơ tay thề trung với Đảng sẽ như thế nào? Xin thưa: chế độ này sẽ trở thành một chế độ Du Đãng, các Đảng viên Cộng Sản sẽ biến hình thành các tay Du Đãng có vũ khí, có sức mạnh đàn áp nhân dân trên một mặt trận toàn diện, toàn điểm, và khốc liệt.

Tại sao lại gọi là chể độ hay thể chể Du Đãng? Nhìn lại các cuộc đàn áp nhân dân gần đây, từ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, Tam Tòa, rồi Bát Nhã, Lâm Đồng, và hàng trăm vụ hành hung các nhà Dân Chủ.. đâu đâu chúng ta cũng thấy lực lượng Du Đãng được cử đến để tiêu diệt nhân dân. Những tên vô lại có hung khí, gào thét những câu chửi bới thô tục, hăm dọa giết dân, rồi dùng vũ lực trấn áp những người dân, những tín đồ Công Giáo, Phật Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo không có vũ khí trong tay. Từ Linh Mục, Thượng Tọa, hay Mục Sư đến các vị lãnh đạo các tôn giáo khác, đểu bị đánh, đập, xô đẩy, giật, cướp. Các em Thiếu Nhi Thánh Thể bên Công Giáo cũng không tránh khỏi bị lôi lên xe, đấm đá.

Trong các vụ Dân Oan biểu tình từ Bắc xuống Nam, đều có Du Đãng đến tấn công. Lực lượng Công An được gửi tới hiện trường thì chỉ để nhằm bắt giữ những người Yêu Nước, những Dân Oan chỉ biết nói lên tiếng nói công chính, đòi nhà cầm quyền Du Đãng trả lại tài sản và công lý cho nhân dân.
Những kẻ vẫn tự xưng là “đầy tớ của nhân dân” thì ung dung nhậu nhẹt “mút chỉ cà tha” tại các nhà hàng sang trọng mà một bữa nhậu của họ tương đương với một,hai năm lương của nhân dân, những người mà họ xưng tụng là “người chủ của đất nước”. Các Giám Đốc, Tổng Giám Đốc, sống huy hoàng như những Đại Gia Mafia, có người hầu xách cặp, bưng bô, có cận vệ nữ, có nguyên một dàn hộ tống trước sau, có những em Trợ Lý xinh như “gái gọi”, có nhiệm vụ duy nhất là chi tiền ăn, uống, tẩm bổ, mát xa, mát gần… Các biệt thự, sân Gôn của các Đại Gia Mafia đều được đánh giá là 4,5 sao, có nơi nghĩ mát còn hơn siêu sao, nghĩa là đạt giải nhất quốc tế. Những nhà lãnh tụ này điều hành đất nước như chuyện Du Đãng, nghĩa là tùy ý các quan, muốn sao được vậy, không cần tính toán hạch toàn kinh tế cấp quốc gia. Xây xưởng, xây công trình cả ngàn tỷ đồng rồi bỏ xó.

Các đại gia hể hả thi hành câu: “nhất phá sơn lâm, nhì đâm hà bá”, vung tay chặt cây, phá rừng, mặc cho bão lụt tràn xuống giết dân, chưa kể dựng đập thủy điện bừa bãi, cả trăm cái đập trong một phạm vi đủ cho hai, ba cái, rồi thu hết nước hạ nguồn, giết ngư dân, nông dân chết khô. Khi bão lũ kéo tới, các tay du đãng này cho xả lũ, cứu đập, lôi luôn ra biển hàng trăm mạng người và hàng chục làng xã. Toàn bộ thiên nhiên, môi trường đều biến thành mục tiêu cho các nhà lãnh đạo Du Đãng này chơi xả láng, tiêu hủy tiềm năng của đất nước, tiêu diệt nguồn sống của muôn thế hệ mai sau. Đất đai mà Tổ Tiên hàng 4000 năm gầy dựng bán tuốt cho Tầu, miễn sao tiền vào đầy túi.

Để bảo vệ đặc quyền đặc lợi này, nhà nước lại vung tay bắt nhốt tất cả những ai dám nói lên lời “Yêu Nước”, những người phản đối việc bán đất, dâng biển, những ai dám nói lên câu: “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam”, những người viết trong “blog” những lời yêu nước. Nhà nước Du Đãng này, vì muốn tiêu diệt triệt để các tâm hồn yêu nước nên gán cho họ tội danh “âm mưu lật đổ chế độ” như đã gán cho người trẻ Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, và tất cả những nhà đấu tranh cho Dân Chủ, cho một nước Việt Nam toàn vẹn lãnh thổ. Điều nguy hiểm nhất là ngay trong nội bộ của Nhà Nước du đãng này, các tướng lãnh, bộ trưởng cũng có thể bị chính đồng bọn mình thủ tiêu theo phương thức du đãng. Gần đây, hai vụ việc động trời đã xẩy ra: Nguyễn Bá Thanh, kẻ đang sáng giá trở thành nhân vật của Tứ Trụ Triều Đình, bị giết hay bị đầu độc! Tháng 6 năm nay, vừa qua, Tổng trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh bị đầu độc hay bị bắn, nhưng nói chung là vai trò của Phúng quang Thanh đã bị thay thế bởi một thượng tướng khác.

Hiện nay, bộ mặt ngoài của Đảng thì còn vững chãi lắm, nhưng nội bộ thì hoàn toàn căng thẳng để từ từ, theo quy luật muôn đời của xã hội, cái gì bạo phát bạo tàn, tất cả thái độ du đãng này cùng chế độ du đãng trị sẽ có một ngày bị diệt vong, khi du đãng thanh toán du đãng, khi toàn dân ý thức được đây là một chế độ đi ngược lại tiến trình tiến hóa của nhân loại, lúc đó, thì không một lực nào cản được sức mạnh của toàn dân Việt, trên đường tiến đến Độc Lập và Vinh Quang.

Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, outdoor

Khách sạn Rex ‘che bản đồ Việt Nam’ khi bí thư Sài Gòn tiếp lãnh đạo Trung Quốc

Khách sạn Rex ‘che bản đồ Việt Nam’ khi bí thư Sài Gòn tiếp lãnh đạo Trung Quốc

Khách sạn Rex ở Sài Gòn. (Hình: Website Khách sạn Rex)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – “Nhân viên khách sạn Rex lúc đầu đã phản đối lệnh của Sở Ngoại Vụ thành phố Sài Gòn về việc phải dùng một chậu cây lớn để che và tắt đèn gần vị trí đặt tấm bản đồ cho thấy Biển Đông và hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Nhưng giám đốc Sở Ngoại Vụ (Lê Quang Long) đã khiển trách và buộc khách sạn phải làm theo lệnh trước khi ông Hoàng Khôn Minh xuất hiện,” một viên chức ngành du lịch đề nghị ẩn danh, nói với nhật báo Người Việt hôm 8 Tháng Bảy, 2018.

Sự việc được cho là xảy ra trong sự kiện Bí Thư Thành Ủy thành phố Sài Gòn Nguyễn Thiện Nhân tiếp ông Hoàng Khôn Minh, ủy viên Bộ Chính Trị, trưởng Ban Tuyên Truyền Trung Ương của đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ).

Khách sạn 5 sao Rex trực thuộc văn phòng Ủy Ban Nhân Dân thành phố Sài Gòn và là nơi “thực hiện các nhiệm vụ chính trị, lễ tân đối ngoại” của ủy ban này.

Trong khi đó, báo Tin Tức của Thông Tấn Xã Việt Nam tường thuật: “Trong cuộc gặp, ông Nguyễn Thiện Nhân chúc mừng Hội Thảo Lý Luận giữa đảng CSVN và CSTQ thành công tốt đẹp, đồng thời khẳng định, Việt Nam luôn coi trọng, mong muốn đưa mối quan hệ hai nước láng giềng tiếp tục phát triền toàn diện, đem lại lợi ích cho nhân dân hai nước và góp phần vào sự phát triển chung của khu vực.”

Còn báo điện tử của chính phủ CSVN ghi: “Việc hai đảng thường xuyên tổng kết lý luận và thực tiễn đổi mới, cải cách mở cửa và trao đổi, học tập kinh nghiệm lẫn nhau là hết sức cần thiết và bổ ích.”

Chuyến thăm Việt Nam của ông Hoàng Khôn Minh diễn ra trong bối cảnh người dân gia Việt Nam sục sôi về chuyện Hà Nội ngày càng hèn yếu trước áp lực của Bắc Kinh về Biển Đông. Việc trấn áp, bắt bớ, giam cầm một loạt blogger được cho là có quan điểm chống Trung Quốc, gần đây nhất là ông Lê Anh Hùng (bị bắt hôm 5 Tháng Bảy), cũng khiến công luận bất bình và đặt câu hỏi chính quyền đứng về phía người dân hay Bắc Kinh.

Sự việc của khách sạn Rex cũng làm người ta nhớ đến chuyện các nhà hoạt động ở Sài Gòn, Hà Nội đều bị canh gác tại nhà cẩn mật mỗi khi Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam.

Ở chiều hướng ngược lại, dư luận càng hoang mang khi thấy chuyện du khách mặc áo “đường lưỡi bò” ngang nhiên xuất hiện ở Việt Nam mà chính quyền loay hoay xử lý vì sợ “tổn hại đến đại cục.”

Tờ Hoàn Cầu Thời Báo hồi Tháng Năm, 2018 nói việc 14 du khách Trung Quốc bị giới chức tỉnh Khánh Hòa yêu cầu cởi bỏ áo thun có in hình bản đồ “đường lưỡi bò” là “hành động quá lố nhằm kích động tâm lý bài Trung” và “có thể làm tổn hại tới quan hệ song phương Việt-Trung.”

Cũng cần nói thêm là mãi đến gần đây, thỉnh thoảng các báo “lề phải” ở Việt Nam mới được phép ghi rõ “tàu Trung Quốc” thay cho cụm từ “tàu lạ” mỗi khi tường thuật chuyện tàu nước này đâm chìm tàu cá Việt Nam ngoài khơi. (T.K.)

Chồng tôi đi biểu tình

David Truong Do

………………………………………………………………

Chồng tôi đi biểu tình

Tác giả: Lê Thị Công Nhân

Lê Thị Công Nhân cùng chồng (anh Ngô Quyền)
Chuyện chồng tôi đi biểu tình cũng chẳng có gì nhiều mà kể ngoài việc hắn cứ vui vẻ khấp khởi cách kỳ lạ như con nít vào những ngày Chúa nhật vừa qua.

Ba ngày Chúa Nhật 5 tháng 6, 12 tháng 6, 19 tháng 6 hắn đều đi biểu tình, tôi thì bầu bí bí bầu sang tháng thứ 6, trời nóng bức khủng khiếp, không có người chở đi nhà thờ, đi taxi vừa tốn tiền lại vừa say xe nên ở nhà. Tôi bảo (hắn) dù không khí có nóng bỏng sôi nổi đến mấy thì cũng chỉ đi đến trưa là phải về nhà ăn cơm, nghỉ ngơi đảm bảo sức khỏe lần sau còn đi tiếp, và vấn đề là nếu về nhà được vào buổi trưa thì có nghĩa chưa bị mật vụ bắt đi mất. Thế là bỗng dưng tôi lại được 3 ngày Chúa nhật hồi hộp gần chết, nhìn thấy chồng mặt đen thui lui, mồ hôi mồ kê đầm đìa về đến nhà ăn cơm trưa trong lòng thật vui mừng và hạnh phúc!

Tôi nói với hắn “U thật là sung sướng! Dù 37 tuổi mới được đi biểu tình lần đầu trong cuộc đời! Thế là hơn em rồi”

Ba ngày Chúa nhật không đi nhà thờ vậy mà vợ chồng tôi đã được các “thế lực thù địch” là mật vụ đội lốt con chiên ở nhà thờ tung tin là “Vợ chồng Nhân- Quyền chửi nhau như mổ bò, bỏ nhau rồi. Thằng Quyền cuỗm của con Công Nhân 10.000 usd rồi trốn mất tăm.” (Gớm quá!!!) rồi thì “Công Nhân đẻ rồi, con trai, có bầu từ hè năm ngoái cơ mà.” (Ối giời ạ! Được thế thì cũng tốt vì như thực tại bây giờ mang bầu trong suốt mùa hè đến tháng cuối tháng 10 mới sinh thì quả là mệt mỏi vô cùng, mà siêu âm lại là con gái nhé!).

Đến hôm biểu tình lần thứ 4 Chúa nhật 26/6 thì hai vợ chồng quyết định đi nhà thờ. Đến nhà thờ nhiều người hỏi thăm là tháng vừa rồi nghỉ sinh con à (!?) người thì hỏi thăm mọi việc vẫn ổn chứ. Ôi chao! Thật là rắc rối làm sao chồng tôi đi biểu tình!

Đến hôm biểu tình lần thứ 5 Chúa nhật 3/7 chồng mình lại tranh thủ tan lễ nhà thờ sớm tiếp tục tham gia biểu tình, lại gặp các chú các bác, có cả bác Gió, anh em cười hớn hở bắt tay nhau.

Nhưng chuyện kinh dị thật sự chỉ bắt đầu xảy đến vào tối nay, thứ 5 ngày 7-7-2011. Chuyện là thế này,

Mẹ tôi và chồng tôi đi học đào tạo Vision là mạng lưới kinh doanh đa cấp thực phẩm chức năng từ 6.30h tối. Tôi ở nhà nấu cơm, 8h tối mà trời nóng như chảo rang, không khí hầm hập lại đứng nấu ăn trong bếp mồ hôi ròng ròng tóc tai dựng ngược. Tôi thấy ngạt thở ! Bỗng dưng ông cảnh sát khu vực Nguyễn Xuân Sơn tự động mở cổng đi vào.

Tôi quay ra hơi khó chịu vì sự tự tiện của ông này, nhưng vẫn nói “Chào chú! Có việc gì vậy ạ?” ông ta nói mẹ có nhà không, tôi bảo không, lại hỏi “Quyền có nhà không?” tôi bảo “ Không ạ. Có việc gì chú cứ nói luôn đi” và không hề có ý cũng như là nói ra lời mời ông ta vào nhà. Ông ta đứng ngay cửa nhìn chăm chăm bộ dạng xấu xí của tôi một lúc rồi với vẻ mặt vừa cười vừa mếu vừa trơ, tự bỏ giày ra định vào nhà.

Tôi đứng ngay cửa ngăn lại (bếp nhà tôi ở ngay cửa ra vào nhà) nói thẳng “Này cháu không mời chú vào nhà đâu, có việc gì chú cứ nói luôn đi, cháu đang bận nấu bếp, nóng kinh khủng, với lại cháu không tiếp công an.” Ông ta vẫn giữ bộ mặt kỳ quái của mình và cứ thế đi thẳng vào nhà ngồi vào ghế như đúng rồi! (ý là cứ như được mời vậy).

Tôi bực mình quá đi theo vào nhà, bật cái quạt lên quay thẳng vào người ông ta vì thấy mồ hôi chảy thành dòng trên mặt và trán của cả ông ta và tôi. Tôi nói “Có việc gì chú nói nhanh lên.”

Ông ta tỏ vẻ quan trọng đủng đỉnh nói “Tất nhiên là có vài việc thì tôi mới đến. Thứ nhất là báo cho cô ngày mai ra phường trình diện theo quy định. Mà sao dạo này cô không đi trình diện ?”

Tôi ngạc nhiên nghĩ hình như ông này cũng chả để tâm gì vào việc mình làm, bất đắc dĩ thì phải làm cho xong thôi, tôi bảo “Ôh, hay nhỉ ! Cháu đã bao giờ đi trình diện đâu. Cháu thấy đi trình diện nó cứ thế nào ấy, buồn cười chết đi được. Cái mặt mình thế này tự dưng ra đấy (đồn công an) bảo tôi ra trình diện đây này.”

Ông ta im lặng không nói gì, tôi thì chạy ra chạy vào xem chảo cá rán có cháy không, ngó nghiêng nhà tắm xem nước hứng dự trữ trong chậu đã đầy chưa.

Chú Sơn-cảnh sát khu vực nét mặt đăm chiêu chọn lựa thời điểm như thể sắp tuyên bố điều gì quan trọng lắm vậy, cuối cùng cũng thốt nên lời “Việc thứ hai tôi muốn nói là tình hình dạo này cậu Quyền xuất hiện hơi nhiều ở khu vực đại sứ quán Trung Quốc. Làm như vậy là không được, không đúng quy định pháp luật, cho nên vì mối bang giao tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc yêu cầu là..là.. cậu Quyền là..là.. không được đến đấy nữa. Mình là công dân làm gì cũng phải theo chỉ đạo của chính quyền.”

Có Chúa chứng giám tôi phải kềm chế lắm mới không cười phá lên. Tôi nghĩ “Cái quái gì thế này ? Thỏ răng vâu nhà mình oai ghớm nhỉ!? Có tầm ảnh hưởng đến cả “mối bang giao tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc” cơ đấy.” Mà thế nào là hơi nhiều, hơi ít, hay vừa đủ?

Tôi tức quá, thấy câu chuyện lố bịch và ngang trái quá, nói với ông ta “Chú giỏi thật đấy ! Chú là công an khu vực mà lại biết chuyện chồng cháu đi biểu tình trong khi không một tờ báo, một bản tin, tivi không đưa một lời nào về mấy vụ biểu tình đó (nhắc lại với quý vị là báo đỏ đưa tin về cuộc biểu tình là “cuộc tụ tập của một nhóm người” rồi thì là “một nhóm người đi qua đại sứ quán Trung Quốc”). Mật vụ lại bảo chú đến chứ gì? Chú là cảnh sát khu vực cố mà lo giữ an ninh trật tự khu vực, dạo này phường mình trộm cắp, tệ nạn như rươi ấy. Mà chú thôi ngay cái kiểu vu cho chồng cháu là làm ảnh hưởng đến bang giao giữa Việt nam và Trung Quốc đi nhé, nói thế mà không biết ngượng àh”

Ông ta bảo “Sao cô lại nói là mật vụ bảo tôi?”

Tôi nói “Không phải mật vụ thì là ai? Có đất nước nào, chế độ nào mà người dân đi biểu tình chính quyền lại theo dõi rình mò từng gương mặt từng hình người rồi sai công an đến từng nhà gặp từng người để đe dọa bắt bớ đủ kiểu như xã hội đen để cấm người ta đi biểu tình như vậy không. Chỉ có lũ ma quỷ, bọn quái thai bán nước mới làm như vậy. Nếu cảm thấy mình làm đúng thì cứ việc ra luật ra thông báo cấm biểu tình đi.” Chú Sơn-cảnh sát khu vực chìm trong im lặng.

Được vài giây, ông ta lại nói “Mọi việc đã có nhà nước lo, mình là công dân thì phải tuân theo pháp luật.” Tôi bảo “Vâng. Thế nên cháu cứ tưởng chú đến là để khen tặng anh Quyền nhà cháu cơ đấy. Bọn Tàu mất dạy tàn ác ngang ngược như thế, bắn giết dân mình, đánh phá tàu thuyền của mình, dân đi biểu tình ôn hòa như thế là còn quá hiền, quá ít ỏi đấy, lẽ ra phải khuyến khích họ, mà chú có biết chuyện bọn Tàu nó làm như thế không, hay là lại chẳng biết gì?”

Ông ta không trả lời mà cứ khăng khăng “Nhưng biểu tình như thế là mất trật tự, ảnh hưởng đến ngoại giao?”

Tôi muốn phát khùng với cái đầu quả nho của ông này, tôi nói “Mất trật tự là thế nào, biểu tình ôn hòa như thế còn muốn thế nào nữa, ngoại giao là ngoại giao biểu tình là biểu tình, hai cái đó chẳng ảnh hưởng ngáng trở gì đến nhau cả. Mà chú có biết mình đang nói gì không đấy? Sống trên đời phải biết nhục, phải có lòng tự trọng chứ. Tàu nó làm như thế mà ngồi yên ở xó nhà rồi gào lên là tôi yêu nước mà được à. Rồi đợi khi nào đảng và nhà nước cho phép biểu tình thì mới đi biểu tình à. Mà chú có biết biểu tình là nhân quyền cơ bản của mọi người không, được quy định to tướng trong hiến pháp đấy. Chú là công an mà ăn nói bậy bạ thế à. Cháu nói thật là không thể tôn trọng tư cách công an của chú được.”

Tôi nói tiếp “Thôi được rồi, thế này nhá, cứ cho là chú mê tít đảng cộng sản đi, đợi khi nào nó bảo đi biểu tình thì mới đi. Mà suy cho cùng cũng chẳng ai bắt chú đi biểu tình cả, nên chú không đi thì tuỳ chú, còn chồng cháu đi thì kệ hắn, chú không ủng hộ thì thôi đừng có mà làm điều quái đản như thế này.”

Ông ta im thin thít !

Chú Sơn-cảnh sát khu vực xuống giọng “Thì tôi có nói là cấm đi biểu tình đâu, nhưng phải có sự chỉ đạo và cho phép của nhà nước. Với lại khu vực đại sứ quán Trung Quốc là mình không được qua lại làm mất trật tự.”

Đến đoạn này thì đúng là hết chịu nổi, tôi nói to tiếng “Này, này, chú nói bậy vừa thôi nhá. Phố Hoàng Diệu là của bọn Tàu à mà không được qua lại, mà cứ giả dụ là cấm người Việt nam qua lại đó đi thì chú về bảo chính quyền là đặt biển “Cấm người qua lại” hoặc “Cấm người Việt nam qua lại” rồi hẵng đến đây nói chuyện tiếp. Chú có biết 4 người dân ở đấy thì chỉ có 1 người là dân đi biểu tình thật thôi, 3 người còn lại là mật vụ, công an các kiểu. Cháu nói thế là còn ít đây, người ta còn tính là 1/5 cơ. Có cái chính quyền nào quái thai thối tha nào như thế không. Mà chú có biết các làng Tàu ở trên Tây Nguyên nó đặt cả biển cấm người Việt to tướng đấy. Chú có thấy nhục không. Cháu thì thấy nhục lắm, nhục ơi là nhục !”

Bỗng dưng chú Sơn-cảnh sát khu vực rút từ trong chiếc cặp đen ra một xấp giấy với cây bút bi và bắt đầu dòng chữ mị dân trơ tráo “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam, Độc lập-Tự do-Hạnh Phúc” , tôi hơi ngạc nhiên, nói “Chú lập biên bản đấy à, lập biên bản việc gì vậy?”

Ông ta bảo “Ờh, thì đấy là việc của tôi.”

Tôi nói “Vâng. Cháu không ký cọt gì đâu đấy nhé, trừ khi chú viết nguyên văn tất cả những gì mà cháu và chú nói, cháu sẽ ký ngay. Nếu không thì tự viết tự ký.” Tôi nói thêm “Àh, mà chú có máy ghi âm không vậy ? Chú bảo họ trang bị cho máy ghi âm thì tốt quá, cháu rất thích nếu chú có máy ghi âm, sau này mà minh bạch hồ sơ đàn áp dân chủ thì hay lắm đấy.” Ông ta chối phắt “Tôi làm gì có máy ghi âm.”

Có vẻ như không còn gì để nói và cũng chẳng muốn nghe thêm gì nữa, ông ta đổi đề tài trong khi vẫn tiếp tục viết viết cái gì đó “Mà sao cô lại bảo là tôi nói bậy, tôi nói gì mà cô bảo là tôi nói bậy ?”

Tôi nói “ Chú nói như vậy mà không phải là nói bậy à ? Nói bậy là ý tôi nói chú nói tầm bậy tầm bạ, không biết mình đang nói gì, chứ không phải nói tục chửi bậy. Mà chú nói ít thôi, xong nhiệm vụ rồi mời chú về cho, mật vụ mà hỏi cháu để xác minh xem chú làm tròn nhiệm vụ chưa thì chú cứ yên tâm, cháu thật thà lắm, có gì nói nấy. Cháu khuyên chú là nên chuẩn bị cho tương lai của mình, cái chế độ quái thai thối tha này cùng lắm là vơ vét được 4 hay 5 năm nữa thôi. Đến lúc đó chú cháu mình gặp nhau chú lại ngượng chết, bụng bảo dạ “Eo ôi, xấu hổ quá, ngày trước bọn mật vụ cứ bắt mình phải gặp con bé này rồi nói liên thiên bát đảo, tầm bậy tầm bạ, giờ chỉ mong nó quên đi cho.” Nên từ giờ đến lúc nó sụp đổ thì bọn mật vụ mù quáng cố mà bảo vệ chế độ độc tài để tâng công còn cảnh sát công khai minh bạch như chú đừng có dại dột mà theo bọn nó, kẻo hối không kịp”.

Ồng ta tròn xoe mắt nhìn tôi chẳng nói câu gì. Tôi nói tiếp “Àh, chắc chú biết phong trào cách mạng dân chủ lật đổ độc tài ở Ai Cập, Tunisia , Lybia v..v.. việc đầu tiên sau khi lật đổ độc tài là giải tán bọn mật vụ và ngay lập tức truy cứu tội ác của bọn chúng dưới thời độc tài. Báo đỏ đưa tin đấy nhá. Nước mình rồi cũng vậy thôi, nhưng e rằng dân chúng nước mình còn căm thù công an và mật vụ hơn cả ở những nước ấy nữa đó.”

Nghĩ ngợi một lúc, có vẻ như quyết định ra về, chú Sơn-cảnh sát khu vực cố gắng kết thúc nhiệm vụ của mình bằng việc nhắc lại lệnh của mật vụ “Tóm lại là hôm nay tôi đến đây nhưng vì nhà mình đi vắng nên yêu cầu cô truyền đạt với anh Quyền là yêu cầu anh Quyền không được đến khu vực đại sứ quán Trung Quốc nữa. Tôi cũng chỉ là người truyền đạt lại thế thôi.”

Tôi đáp “Vâng. Dù sao thì cũng phải nói rằng hôm nay chú thật là lịch sự, vì những người bạn biểu tình cùng chồng cháu còn bị bắt qua đêm, thẩm vấn đe dọa đủ kiểu, nhiều người trong Sài Gòn còn bị đánh đập bắt giam. Thế nên chồng cháu mới bị mật vụ cảnh cáo như thế này là còn quá nhẹ nhàng lịch sự. Thế đấy, cháu thấy chính quyền Việt Nam giờ quá đốn mạt, quái thai, chẳng lẽ chú không thấy điều đó?”

Ông ta cố nói thêm “Tôi không nói là cảnh cáo cậu Quyền mà chỉ truyền đạt là yêu cầu không được tham gia biểu tình nữa thôi.” Tôi đáp “Chú yên tâm, cháu sẽ truyền đạt nguyên văn. Còn nội dung mà chú nói thì chính nó là sự cảnh cáo của mật vụ đấy, khó mà có thể hiểu khác được. Chính quyền và mật vụ sẽ phải trả giá về điều này, rồi chú xem. Mà chú cứ bình tĩnh, yên tâm làm tốt việc của mình, chú là cảnh sát công khai cơ mà, có phải là mật vụ đâu mà nhiệt tình thế.” và ông ta ra về.

Gần 10h tối thì mẹ và chồng tôi về, tôi kể việc ông Sơn đến nhà và nguyên văn cuộc đối thoại. Chồng tôi bảo “Hèn gì, ông ta gọi cho anh suốt cả buổi tối, lại còn yêu cầu ra đồn công an gặp ông ta dù có về muộn, nhưng anh từ chối, anh bảo “Anh sợ ra đồn công an lắm, nhất là buổi tối, bao nhiêu người dân bị công an gọi lên đồn làm việc rồi chết ở đấy luôn, ghê lắm!” Chồng tôi đã từng nói điều này vài lần với công an trong lúc chờ tôi được thả khi tôi bị mật vụ bắt giữ nhiều lần trước đây.

Chồng tôi nói “Tuần này lại đi biểu tình.”

Má tôi bảo “Sao con không bảo chú Sơn đi biểu tình luôn cho vui, thể hiện lòng yêu nước, bảo ông ấy yên tâm là hoàn toàn đúng pháp luật.”

Tôi đáp “Vâng. Lần sau con sẽ bảo ông ấy đi, biết đâu lại đi.”

Nguồn lấy từ:
https://hoangtran204.wordpress.com

Image may contain: 2 people, people smiling, people sitting

“Không để hình thành tổ chức chính trị đối lập”

Image may contain: 2 people, text
Đài Á Châu Tự Do

“Không để hình thành tổ chức chính trị đối lập”

Ông Nguyễn Thế Toàn – Phó Trưởng ban Thường trực Ban Nội chính Thành ủy Hà Nội nói như thế trong buổi tổ chức sơ kết công tác nội chính và phòng, chống tham nhũng 6 tháng đầu năm, triển khai nhiệm vụ trọng tâm 6 tháng cuối năm 2018.

Mạng báo Hà Nội Mới dẫn phát biểu của ông Nguyễn Thế Toàn tại buổi sơ kết do Thành ủy Hà Nội tổ chức sáng 9-7 cho hay:

“6 tháng đầu năm 2018, Ban Nội chính Thành ủy Hà Nội và các cơ quan thuộc khối nội chính thành phố tiếp tục tham mưu cho Thành ủy lãnh đạo, chỉ đạo duy trì và giữ vững ổn định an ninh quốc gia, không để xảy ra các hoạt động gây rối an ninh trật tự, khủng bố, phá hoại; không để hình thành tổ chức chính trị đối lập; không phát sinh ‘điểm nóng’ về an ninh trật tự.”

Cũng theo ông Toàn “các cơ quan thành phố cũng đã đấu tranh vô hiệu hóa âm mưu, ý đồ hoạt động chống phá của một số đối tượng phản động, cơ hội chính trị.

Đặc biệt, thành phố đã chủ động triển khai các phương án phòng ngừa, ngăn chặn hiệu quả, làm thất bại âm mưu, ý đồ của một số đối tượng phản động lợi dụng việc Quốc hội đưa ra thảo luận dự thảo Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc; thông qua Luật An ninh mạng để tổ chức tụ tập đông người tuần hành trái pháp luật với phương thức, thủ đoạn mới…”

Được biết, sáng ngày 10/6/2018, hàng chục người dân ở Hà Nội đã đến bờ Hồ Hoàn Kiếm giơ biểu ngữ phản đối Luật Đặc khu và Luật An ninh mạng.

Tuy nhiên sau đó những thanh niên mặc thường phục đeo băng đỏ đã bắt những người này về các đồn công an khác nhau.

Nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh cáo buộc, một viên an ninh đã tấn công bà trong đồn công an phường Trung Tự, quận Hà Đông sau khi bà tham gia một cuộc biểu tình chiều hôm đó và bị bắt về công an phường.

Mới đây, sáng 5/7, blogger Lê Anh Hùng cũng bị bắt giữ và khởi tố với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” theo điều 331 BLHS năm 2015.

Nếu yêu nước, yêu dân tộc Việt Nam, hãy tẩy chay hàng hoá của Tàu khựa.

Nếu yêu nước, yêu dân tộc Việt Nam, hãy tẩy chay hàng hoá của Tàu khựa.

Cong Binh Nguyen CẦN MỌI NGƯỜI THAM GIA TẨY CHAY HÀNG HÓA CỦA TÀU KHỰA_KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP CỦA DÂN TỘC VN!
HÃY CHIA SẺ (SHARE) bất cứ bài viết, hay bất cứ tài liệu nào có chủ đề TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA, HÀNG KHỰA LÀ ĐỒ DÕM, ĐỒ ĐỘC HẠI… càng nhiều càng tốt!

Đừng like suông_ Mỗi cái chia sẻ của các bạn là một lời cảnh tỉnh đồng bào ta, và là một viên đạn bắn vào giặc Tàu Khựa!

Nếu có thể, xin các bạn làm thơ, viết bài, soạn nhạc, làm live Stream, làm clip, làm logo, in truyền đơn(tờ rơi), dán áp phích, in áo thun …v.v…và v.v…Nghĩa là mọi người phát huy sáng kiến nhắm vào chủ đề TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA… Càng vận động mạnh càng tốt… THỜI CƠ MỸ – KHỰA ĐẤU NHAU LÀ THỜI CƠ VÀNG ĐÓ MỌI NGƯỜI ƠI! Cố lên!
Cám ơn các bạn.

 *   *   *

 Yêu nước là vận động tẩy chay hàng hoá của Tàu khựa. Mỗi ngày nói với 5 người, 10 ngày được 50 người, 100 ngày được 500 người. Những người được vận động hãy nói với họ vì đất nước, vì dân tộc Việt Nam, để không lệ thuộc Tàu, nô lệ Tàu giống như Tây Tạng, Tân Cương,..lại cần tiếp tục vận động , mỗi người lại vận động cho 5 người mới liên tục như vậy mỗi ngày, mỗi người đều vận động có 5 người mới. Chắc chắn đất nước ta sẽ có nhiều thay đổi.
Nếu yêu nước, yêu dân tộc Việt Nam, hãy tẩy chay hàng hoá của Tàu khựa.

TẨY CHAY HÀNG HÓA TÀU KHỰA

Cong Binh Nguyen viết: : Từ hồi tôi viết những bài về Sách lược “TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” thì đã có nhiều người like, nhiều người share (chia sẻ) …; và ngày càng nhiều người đề nghị kết bạn (số lượng tăng nhanh, nên xin lỗi nếu có chậm trễ; và tôi không muốn những bạn mà fb chỉ khoe thân , khoe nhậu..!)…

Những điều đó là dấu hiệu khích lệ, tuy nhiên xin mọi người hiểu, Tẩy chay hàng hóa Khựa không nên hiểu như là một kêu gọi, hay hô hào theo cảm tính, hay theo phong trào…

Bởi vì những thứ đó chóng tàn phai và không đi đến đâu…

“TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” phải là một sách lược lớn nương theo thời cơ Mỹ _ Khựa giao đấu trên các phương diện, đặc biệt về Kinh tế…
NƯƠNG THEO THỜI CƠ VÀNG CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI GIỮA MỸ VÀ KHỰA…

MỖI NGƯỜI VẬN ĐỘNG TRĂM NGƯỜI :”TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” ĐỂ CỘNG HƯỞNG VỚI MỸ VÀ CỘNG ĐỒNG THẾ GIỚI ĐÁNH KHỰA…! Không những dựa vào suy đoán, mà cần thiết mọi người trong Cộng Đồng nhân loại, đặc biệt là dân tộc VN phải biết làm sao cho sự suy tàn của Tàu khựa phải diễn ra nhanh chóng…!

Đó là con đường duy nhất cứu dân tộc ra khỏi nguy cơ nô lệ giặc Tàu hung ác và bè lũ tay sai cs Hà Nội tham tàn!

NHỮNG AI CÓ LƯƠNG TRI , NHỮNG AI YÊU BẢN THÂN MÌNH, NGƯỜI THÂN MÌNH, DÂN TỘC MÌNH…HÃY CÙNG NHAU VẬN ĐỘNG ” TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA”!!!

CÙNG NHAU LÊN TIẾNG “TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA ” LÀ VIỆC RẤT THIẾT THỰC , RẤT DỄ LÀM, RẤT DỄ THÀNH CÔNG…

NẾU KHÔNG CÙNG LÀM ĐƯỢC VIỆC NÀY THÌ ĐỪNG HÔ HÀO “Lật đổ cs”!!! Tiêu diệt cs”!!!, hay ” Đấu tranh Dân chủ”!!! …gì gì cả…!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
43 năm rồi! Đừng lờ vờ để tiếp tục thêm 43 năm nữa…!

HÃY HÀNH ĐỘNG!

Mong là những người bạn hoặc sẽ kết bạn …cùng đồng hành cho sách lược “TẨY CHAY HÀNG HÓA KHỰA” (bước 1) , được đẩy mạnh , được hiệu quả… ; dẫn đến các bước:” TẨY CHAY KHỰA” (bước 2), “TẨY CHAY KHỰA VÀ TAY SAI” (bước 3)…và các bước kế tiếp…!

CUỐI CÙNG RỒI SẼ ĐI VỀ ĐÂU ?

Lê Hữu Nghiệp shared a post.

 

Image may contain: 2 people, text

Hoàng Tuấn Bạch

CUỐI CÙNG RỒI SẼ ĐI VỀ ĐÂU ?

Và bạn tôi đã trả lời tôi những dòng tự sự như thế này :

” Cái gì rồi cũng phải đến hồi kết thúc, những sự kiện dồn dập trong thời gian gần đây đã cho thấy, nhà cầm quyền đã bắt đầu tiến dần đến cái ngưỡng tận cùng của nó , là bán nước, người dân cũng bị dồn nén tới cái ngưỡng tận cùng của nó là mất nước…..

Từ khi chế độ độc tài CS lên nắm quyền trên cái đất nước này đã hơn 73 năm,đã gây biết bao nhiêu đau thương , tang tóc cho người dân Việt , đã biến VN trở thành một trại tù , một trại súc vật khổng lồ đúng nghĩa . Nhà cầm quyền CS đã không từ bất cứ một thủ đoạn nào để bóc lột và áp bức người dân , nhưng người dân vẫn cúi mình cam chịu , họ ăn không chừa một thứ gì , từ cái lớn nhất là tài nguyên quốc gia cho đến cái nhỏ nhất là tiền cứu trợ cho những người cùng khổ , họ bóc lột người dân đến tận xương tủy từ người già cho đến trẻ em đang còn bú … người dân vẫn cúi đầu cam chịu , họ cướp đoạt của người dân những gì là có thể từ tài sản lớn nhất của đời người là đất đai nhà cửa cho đến những gánh hàng rong với vài củ khoai họ cũng tìm cách cướp đoạt … và người dân chỉ biết khóc lóc , tiếp tục cúi đầu cam chịu .

Cho đến hôm nay , sau khi đã bán hết rừng , đã bán hết biển và tài nguyên … Họ bắt đầu đem cái thiêng liêng nhất của dân tộc ra để bán : Đó là TỔ QUỐC , cái không gian sinh tồn của hơn 90 triệu con người , trải qua bốn ngàn năm lịch sử mà cha ông đổ biết bao xương máu mới có được , ngày hôm nay cũng được bọn họ đem ra rao bán , họ đem nòi giống VN ra để hiến tặng cho kẻ thù phương bắc , họ đã đi đến cái tận cùng của sự khốn nạn , trong lịch sử VN và hầu như lịch sử của tất cả các nước trên thế giới , chưa bao giờ và chưa ở đâu có một chế độ nào có dã tâm khốn nạn đến như vậy . Với lòng tham vô đáy của mình , họ đang đẩy một đất nước , một dân tộc đi đến bên bờ của sự diệt vong .

Lần này , có lẽ là canh bạc cuối cùng của những kẻ táng tận lương tâm , mặt người – dạ thú , lòng dạ còn tàn độc hơn cả loài quỷ dữ , chẳng lẽ hơn 90 triệu dân chúng ta lại tiếp tục cúi đầu cam chịu…

Thà hy sinh tất cả chứ nhất quyết không chịu làm nô lệ … đây là tiếng gọi của lương tri , của non sông và đây cũng là trận chiến đấu cuối cùng giữa sự tồn tại và hủy diệt , không còn thời gian và cơ hội , khi thảm họa mất nước đang cận kề trước cửa . Kẻ thù đã đặt được một chân lên đất nước của mình ! “

Nghe xong thật là buồn ….

HD YT

Nước đã mất rồi. Không còn hy vọng Thoát Trung

Nước đã mất rồi. Không còn hy vọng Thoát Trung

Trúc Giang MN (Danlambao) – Những ngày gần đây, trên các trang mạng, YouTube, tràn lan những tin như: “SOS. Việt Nam có nguy cơ mất nước”. “Mất nước đã gần kề”… 

Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng từ lâu rồi, còn gì nữa mà mất, mà “Thoát Trung”? Đảng CSVN, từ thời Hồ Chí Minh cho đến ngày nay, đã từng bước dâng đất, dâng biển cho Tàu Cộng. Đúng là Việt Nam đang ở thời kỳ Bắc thuộc lần thứ 5. Nguyễn Cơ Thạch đã xác nhận: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. 

Hiện tại, những tin “hot” trên YouTube như “Nguyễn Phú Trọng bàn giao chính quyền”, “Trần Đại Quang âm mưu đảo chánh”, thơ của Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi biểu tình… Đó chỉ là những tin vịt, giả mạo, nhưng dù sao cũng có những ai đó đã “bức xúc” và mong muốn như thế. 

Tôi viết bài nầy không phải để làm nản chí những người Việt Nam yêu nước, dấn thân đấu tranh bảo vệ chủ quyền của dân tộc chúng ta. Điều tôi muốn nhấn mạnh là, thật sự nước Việt Nam đã mất chủ quyền, do bọn Việt Cộng đã dâng đất nước nầy cho quan thầy Trung Cộng. Sở dĩ đại đa số người dân chưa nhận ra điều đó (mất nước), là do bọn Hán ngụy đã ma giáo dàn dựng những màn lừa bịp rất tinh vi, sử dụng những từ ngữ đẹp đẽ để qua mặt người dân, mà chỉ có bọn họ hiểu với nhau mà thôi. 

Lực lượng công an là công cụ trấn áp để bảo vệ Đảng “còn Đảng thì còn ta”. 

Quân đội thì không còn ý chí chiến đấu, một mặt lo đếm tiền kinh doanh, một mặt bị kiểm soát chặt chẽ. Quân đội bất khả dụng. 

Sinh viên Việt Nam không dám đấu tranh vì sợ bị đuổi học, không cho làm việc. 

Chỉ còn quần chúng nhân dân. “Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng”, nhưng đại đa số quần chúng mắc bệnh vô cảm. Vô trách nhiệm đối với xã hội, dân tộc và tổ quốc. Đó là hậu quả của trên 60 năm bị chế độ Cộng Sản cai trị. 

Đối tượng mà chúng ta cần vận động là tuổi trẻ và quần chúng nhân dân. 

Chẳng lẽ 90 triệu người Việt Nam tuyệt vọng chờ ngày bị diệt chủng hay sao? 

Việt Nam đang ở thời Bắc thuộc lần thứ 5 

Nhắc lại 4 thời kỳ Bắc thuộc: 

Dân tộc Việt Nam đã bị quân Tàu cai trị 998 năm qua 4 thời kỳ Bắc thuộc: 

– Bắc thuộc lần thứ nhất. (111 TCN-39). Nhà Triệu, nhà Hán 

– Bắc thuộc lần thứ hai. (43-541). Đông Hán, Đông Ngô, Tào Ngụy, nhà Tấn, nhà Tề, nhà Lương. 

– Bắc thuộc lần thứ ba. (602-905). Nhà Tùy, nhà Đường. 

– Bắc thuộc lần thứ tư. (1407-1427). Nhà Minh. 

– Bắc thuộc lần thứ 5: Đảng CSVN đã làm đầy tớ cho Trung Cộng là sự thật hiển nhiên, nhưng mãi cho đến năm 1990, sau Hội nghị Thành Đô, một cán bộ cao cấp, ủy viên Bộ Chính Trị, Nguyễn Cơ Thạch, đã chính thức xác nhận: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Đó là Bắc thuộc lần thứ 5. Nhận định của ông Thạch rất chính xác, bằng chứng là những tên đầy tớ của Trung Cộng đã loại ông ra khỏi Bộ Chính Trị và cách chức Bộ Trưởng Ngoại Giao. 

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã đặt đất nước lệ thuộc vào Tàu Cộng về mọi mặt: kinh tế, văn hóa, chính trị, quân sự… 

Âm mưu bán nước được sử dụng bằng những từ ngữ đẹp đẽ như nội dung của “16 chữ vàng” và “4 tốt” để che giấu tội bán nước và lừa bịp nhân dân. 

Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng về chính trị: 

  1. Cán bộ cao cấp Việt Nam phải qua Trung Quốc thụ huấn:

Trong hầu hết những thỏa thuận mà Việt Cộng ký kết với Trung Cộng đều có mục “Cán bộ cấp cao của CSVN đều phải qua thụ huấn tại Bắc Kinh”. Trong đó đã có Nguyễn Tấn Dũng. Điều nầy chứng minh rõ ràng rằng VN đã lệ thuộc vào Trung Cộng. Cán bộ địa phương của khu tự trị sắc tộc VN phải được chính quyền trung ương huấn luyện, là chuyện bình thường trong nội bộ của một quốc gia. 

Cán bộ cao cấp được giáo dục, đào tạo đã, đang và sẽ lãnh đạo VN theo đường lối của Bắc Kinh. 

  1. Trung Cộng ra l ệnh Ba Đình định hướng dư luận:

Định hướng dư luận là cấm người dân bày tỏ phản đối chống những hành động côn đồ của Trung Cộng ở Biển Đông. Cụ thể là cấm những cuộc biểu tình yêu nước, cấm những bài viết kêu gọi chống ngoại xâm. Cấm tất cả những hình thức thể hiện HS/TS là của Việt Nam. Cấm luôn hai chữ “NO U”. Chữ U chỉ vùng biển hình lưỡi bò giống chữ U, hay đường 9 đoạn. 

Ngày 30-6-2011, Thượng tướng Mã Hiếu Thiên, Phó Tổng Tham Mưu Trưởng QĐ Trung Cộng, đến Việt Nam ra lịnh cho Hà Nội: “Phải xử lý thích đáng, hướng dẫn công luận và tình cảm dân chúng một cách đúng đắn, không để biểu tình xảy ra, không đa phương hóa, quốc tế hóa vấn đề Biển Đông”

Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng bộ QP/VN cam kết với Mã Hiếu Thiên: “Việt Nam kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người và kiên quyết không để cho sự việc tái diễn. Tình yêu nước của một số người dân đã bị các thế lực thù địch lợi dụng, gây ra những phức tạp về an ninh chính trị và trật tự xã hội. Việt Nam luôn luôn cảnh giác những âm mưu phá hoại, chia rẻ tình đoàn kết Việt-Trung”

Bọn thái thú Ba Đình thi hành những cam kết với Tàu Cộng: 

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Nguyễn Tiến Nam và nhiều người khác, chỉ nói “Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam” thì bị bắt bớ, đánh đập, tù đày. Trường hợp Điếu Cày đã mãn hạn tù pháp định mà không được thả ra, và biệt tích, khiến cho dư luận phẫn nộ, nghi ngờ anh bị thủ tiêu. 

Những người yêu nước như blogger Người Buôn Gió Bùi Thanh Hiếu, blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Huỳnh, Nguyễn Phương Uyên, Nguyên Kha… cũng bị khủng bố, bắt giữ. 

Hồi tháng 6 năm 2011, nhà cầm quyền tại Sài Gòn gởi văn thư đến các trường đại học, trường cao đẳng ra lịnh cấm biểu tình. Các ký túc xá, các phòng, ban có nhiệm vụ theo dõi và báo cáo những sinh viên biểu tình để đuổi học. 

Ngày 18-8-2011, Ủy ban Nhân dân Hà Nội ra thông cáo cấm biểu tình. Thông cáo bất hợp pháp nầy đã bị những trí thức gởi kiến nghị yêu cầu hủy bỏ ngay lập tức, vì nó vi phạm Hiến pháp. Đó là những trí thức: TS Nguyễn Quang A, Lê Đăng Doanh, Nguyễn Xuân Diện, GS Nguyễn Huệ Chi, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và người đảng viên Nguyễn Chí Đức. 

Ngày 21-8-2011, nhiều người tụ tập ở Hồ Gươm trương biểu ngữ bày tỏ lòng yêu nước, bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải, đã bị bắt trọn bộ. Gồm có: Chị Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Tiến Nam, Trịnh Hữu Long, Phương Bích, Nguyễn Quang Thạch, Ngô Duy Quyền (chồng của LS Lê Thị Công Nhân). 

Trung Cộng định hướng dư luận: 

Trong khi CSVN thi hành định hướng dư luận bằng cách khủng bố, bắt giữ, giam cầm những công dân yêu nước, thì trái lại, Trung Cộng định hướng dư luận cho 1.3 tỷ nhân dân bằng cách chửi bới CSVN một cách thậm tệ. 

– Trung Cộng chửi CSVN là bọn lòng lang dạ sói: Trích nguyên văn bài dịch của GS Vũ Cao Đàm từ tài liệu của Trung Quốc: “Từ năm 1960, mặc dù Trung Quốc (TQ) còn nhiều khó khăn nhưng đã vô tư ủng hộ VN về quân sự, kinh tế, kỹ thuật quy mô lớn để VN đánh bại 560 nghìn quân Mỹ và xây dựng hạ tầng cho việc hồi phục kinh tế. 

Sự vô ơn của VN là một tay nhận viện trợ vô tư của Trung Quốc, một tay ngấm ngầm chìa ra Liên Xô. Dựa vào Liên Xô, VN quấy nhiễu biên giới đến đổ máu người TQ, trục xuất Hoa kiều, đem quân xâm chiếm Campuchia. Không thể nhẫn nại được nữa, tháng 2 năm 1979, TQ phát động chiến tranh phản kích tự vệ. VN đã cầm súng bắn lại ân nhân của mình. 

Đó là “lòng lang dạ sói”. 

“Cộng Sản Việt Nam là bọn tiểu nhân bỉ ổi, không biết xấu hổ”. 

Trung Quốc đã giúp đào tạo cán bộ VN. Nhiều chính trị gia VN đã đến học tập tại Trung Quốc, trong đó có Nguyễn Tấn Dũng. Học trò phản thầy là bọn vô liêm sĩ. 

Ngày 30-5-2008, Nông Đức Mạnh đột nhiên đến thăm nước ta, nói ra những điều cảm động lòng người, mồm bô bô “láng giềng tốt, bạn bè tốt. Do lạm phát tăng cao, kinh tế nguy cơ khủng hoảng nên mới chạy qua xin xỏ, cầu viện. Khi về đến nước thì tên Mạnh liền trở mặt. Liên kết với đối thủ cạnh tranh của TQ là công ty Mobil để khai thác dầu khí ở Nam Sa (TS) mà VN đã cướp đoạt của Trung Quốc. 

Rõ ràng là quân phản bội. CSVN là bọn vô liêm sỉ không biết hổ thẹn là gì. 

Chính sách VN đối với TQ thật là vô cùng nham hiểm, toa rập với Hoa Kỳ ngăn chặn sự phát triển của nước ta. Xem ra, VN muốn đi theo vết xe cũ của năm 1979, vẫn còn diễn vai trò bán đứng ân nhân đã từng giúp đỡ họ, như thế trở thành một kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ thật thụ. 

Đã đến lúc chúng ta cần phải dẹp bỏ thái độ khoan dung, nhân nhượng mà phải dùng vũ lực để chứng minh TQ là một nước anh hùng. Để cho một nước lỏi con như VN xâm phạm lãnh thổ của mình là một sự khoan dung thái quá, là tự hủy diệt mình, nên phải dùng vũ lực tấn công VN một cách tàn nhẫn. Cần phải phá hủy triệt để các cơ sở quân sự, tất nhiên bao gồm tất cả hạ tầng dân sự của chúng. 

Đối với một nước vô liêm sỉ như vậy, chúng ta không cần quan tâm đến đạo đức, nhân đạo làm gì”. (GS Vũ Cao Đàm dịch từ tài liệu của TQ). 

Ngày 25-6-2011, Thiếu tướng Bành Quang Khiêm, Phó Tổng Thư Ký Ủy Ban Chính Sách Quốc Gia, tuyên bố: “Trung Quốc đã từng dạy cho VN một bài học, và có thể dạy cho một bài học lớn hơn nếu như VN tiếp tục diễu võ dương oai, múa trên lưỡi đao, sớm muộn gì cũng có ngày VN sẽ ngã trên lưỡi đao đó”. 

Việt Cộng ngoan ngoãn dâng lịnh “định hướng dư luận” của Tàu Cộng cho thấy rõ người Việt đã mất chủ quyền dân tộc, và các lãnh đạo Đảng hiện nay chỉ là bọn thái thú người Việt mà thôi. 

“Dương Khiết Trì qua Việt Nam dẫn đứa con hoang đàng về nhà”:

 

 

 

 

 

 

Dương Khiết Trì qua VN dẫn đứa con hoang đàng về nhà 

Người Tàu xem Việt Nam như tên đầy tớ hoặc đứa con trong đại gia đình các sắc tộc Trung Quốc. 

Ngày 27-6-2016, Dương Khiết Trì (Yang Jiechi), ủy viên Quốc Vụ Viện (Chính phủ) TQ qua Việt Nam, không biết nói gì, nhưng tờ Hoàn cầu thời báo (Global Times) gọi là “Ông Dương sang thúc giục đứa con hoang đàng trở về nhà”. (Chinese media: In Vietnam, Yang calls “prodigal son” to return home) 

Lãnh đạo CSVN phải qua xin phép Tàu Cộng trước khi qua Mỹ: 

Các lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN, trước khi đi Mỹ đều phải qua trình diện, xin phép, và cam kết trung thành với quan thầy Tàu khựa. Không có ngoại lệ. 

– Nguyễn Minh Triết: Qua Tàu ngày 16-5-2007. Qua Mỹ ngày 22-6-2007.

– Trương Tấn Sang: Qua Tàu ngày 19-6-2013. Qua Mỹ ngày 25-7-2013.

– Phạm Quang Nghị: Qua Tàu ngày 8-9-2013. Qua Mỹ ngày 27-7-2014. Vì có sự tranh giành với Phạm Bình Minh.

– Phạm Bình Minh (Qua Mỹ lần thứ nhất): Qua Tàu ngày 12-2-2014. Qua Mỹ ngày 1-10-2014.

– Nguyễn Phú Trọng: Qua Tàu ngày 7-4-2015. Qua Mỹ ngày 10-7-2015.

– Phạm Bình Minh (Qua Mỹ lần thứ 2): Qua Tàu ngày 16-18/4/2017. Qua Mỹ ngày 20-21/4/2017. 

– Đinh Thế Huynh: Qua Tàu ngày 19-10-2016. Qua Mỹ ngày 24-10-2016. 

– Nguyễn Xuân Phúc: Qua Tàu ngày 16-9-2016. Qua Mỹ ngày 29-5-2017. 

Điều nầy cũng chứng tỏ Việt Nam đã mất chủ quyền quốc gia. Mất nước rồi! 

Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng về kinh tế: 

  1. Tai hại của nhập siêu:

TS kinh tế Phạm Chí Dũng (Sài Gòn) trả lời phỏng vấn của phóng viên đài RFI, cho biết: “Việt Nam muốn “Thoát Trung” về chính trị thì trước hết phải Thoát Trung về kinh tế và văn hóa. Kinh tế Việt Nam lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc”. 

Việt Nam nhập siêu từ Trung Quốc 32.3 tỷ USD. Nhập siêu là số tiền bán ra nhỏ hơn số tiền mua vào. Tiền bán không đủ trả tiền mua thì phải xuất ngân quỹ quốc gia ra trả. 

Việt Nam nhập 110 món hàng với giá 37 tỷ USD. Nếu Trung Quốc đột ngột ngưng xuất khẩu sang VN thì sẽ gây ra tác động dây chuyền không nhỏ. Một số doanh nghiệp dệt may tiết lộ, họ chỉ cầm cự được vài ba tháng nếu không có nguồn nguyên liệu từ Trung Quốc. 

Dệt may là mặt hàng “mũi nhọn” của VN, thu hút một số rất lớn công nhân. Dệt may ngưng hoạt động thì công nhân thất nghiệp. 

Nguyên nhân tạo ra nhập siêu là giá rẻ của hàng tiêu dùng không đạt tiêu chuẩn về vệ sinh, an toàn thực phẩm cho nên những người thu nhập kém (nghèo) phải chấp nhận. Máy móc không đủ tiêu chuẩn kỹ thuật, lạc hậu, năng suất kém mà ô nhiễm cao, thì được các doanh nghiệp nhỏ và vừa, vì tài chánh có giới hạn, nên buộc phải chọn. 

Hàng tiêu dùng giá rẻ của Trung Quốc tràn ngập trên thị trường VN đi qua hai con đường, chính ngạch và tiểu ngạch. 

  1. Về đầu tư và xây dựng:

Nhà thầu Trung Quốc chiếm 90% thầu trọn gói EPC (EPC = Engineering, Procurement, Construction – Thiết kế, Mua sắm, Xây dựng). Là gói thầu được trao toàn bộ công trình, từ thiết kế kỹ thuật, thiết kế bản vẽ, tư vấn, cung cấp máy móc, trang bị vật liệu, lắp ráp, xây dựng, cho chạy thử, nghĩa là toàn bộ từ A đến Z của dự án. Chủ thầu Việt Nam chỉ chờ mọi việc hoàn tất, nhận chìa khóa bàn giao là xong. 

Nhà thầu Trung Quốc chiếm lĩnh những ngành chính như: thủy điện, nhiệt điện, xi măng, hóa chất, kim loại, bauxite… 

Bọn Tàu nầy lưu manh lắm. Chúng không làm ăn chân chính, mà sử dụng những máy móc lạc hậu, rẻ tiền, không đủ tiêu chuẩn kỹ thuật… Sau việc bàn giao vài tháng thì nhà máy chạy ạch đụi, bữa đực bữa cái, hư hỏng hà rầm. Xây nhà máy điện xong thì phải qua Trung Quốc mua điện. 

Nhà kinh tế Phạm Chí Dũng cho biết: “Hệ quả là mỗi năm VN phải nai lưng ra nhập khẩu đến 10 tỷ USD cho nhóm nhà máy nầy. Đa số công trình đều chậm tiến độ thi công, có khi kéo dài đến 3 năm. Có hợp đồng thì cũng như không, vì họ là Trung Quốc. Vì họ đã đưa phong bì.” 

Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng về văn hóa: 

  1. Lập Viện Khổng Tử:

 

 

 

 

 

Việt Nam có rất nhiều Khổng Miếu ở khắp nơi để thờ Khổng Tử, nhưng bắt buộc phải để cho Trung Cộng thành lập Viện Khổng Tử ở Đại học Hà Nội. Viện nầy hoàn toàn do Trung Cộng quản lý, điều hành. Toàn bộ nhân viên giảng huấn, chương trình học và tất cả mọi thứ liên hệ đều nằm ngoài tầm tay của Việt Nam. Ví dụ như Trung Cộng tuyên truyền giáo dục sinh viên VN là hai quần đảo HS/TS là thuộc chủ quyền của Trung Cộng. Sinh viên tốt về tư tưởng thì được cấp học bổng sang du học Bắc Kinh. Ra trường, nếu đạt yêu cầu thì có thể được cho vào dạy học tại Viện nầy. Cuối cùng người VN tuyên truyền chống VN. 

Chính quyền giáo dục của Việt Nam phải đứng ngoài chương trình bậy bạ lếu láu hạ nhục Việt Cộng. Lại một chứng minh nữa là VN đã mất nước về tay Trung Cộng. 

  1. Lập Cung Hữu Nghị Việt-Trung:

 

 

 

 

 

Trung Cộng chỉ đạo cho Việt Nam lập Cung Hữu Nghị Việt-Trung. Được xây dựng rất “hoành tráng”, tổng phí 36 triệu USD. Chính quyền Trung Ương ở Bắc Kinh đài thọ 2/3. 

Ngày 12-11-2017, Tập Cận Bình sang VN chủ tọa lễ khánh thành và trao chìa khóa tượng trưng chính quyền trung ương ủy quyền quản lý cho Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân, Việt Nam. 

Nếu cung hữu nghị nầy do Việt Nam tự ý thành lập thì đâu có cần ai chủ tọa, ai phải trao chìa khóa quản lý cho mình. Điều nầy cũng khẳng định VN đã lệ thuộc vào Trung Cộng. 

  1. Việt Nam ăn mừng quốc khánh Trung Cộng 10 ngày:

Lý Công Uẩn là người Tàu 

Ngày 1-10-2010 Việt Cộng tổ chức ăn mừng quốc khánh Trung Cộng tưng bừng suốt 10 ngày đêm, lấy lý do là kỷ niệm 1,000 năm Thăng Long. Tức là câu chuyện vua Lý Thái Tổ dời đô từ thành Hoa Lư ra thành Đại La. Lấy sự tích khi đoàn thuyền đến chân thành thì thấy con rồng vàng hiện ra, nên đặt tên là thành Thăng Long. Trong lịch sử VN không có sự kiện nào trùng hợp với ngày Trung Cộng lên nắm chính quyền ở Trung Hoa ngày 1 tháng 10 (năm 1949) cả. 

Điều đáng chú ý là các trí thức phản đối bộ phim chiếu trong suốt 10 ngày lễ ăn mừng thì thấy Lý Công Uẩn hoàn toàn là một người Tàu. 

  1. Phố Tàu mọc lên khắp nơi trên đất nước Việt Nam:

Phố tàu Bình Dương

Trên lãnh thổ Việt Nam, hầu như chỗ nào cũng có những khu phố Tàu, chỉ khác nhau ở quy mô lớn nhỏ mà thôi. Những khu phố Tàu lớn như ở Quảng Ninh, Đà Nẵng, Nha Trang, Bình Dương là những cộng đồng người Hoa khép kín. Họ sinh hoạt theo phong tục, tập quán và luật lệ riêng của họ. Chánh quyền VN không được vào để kiểm soát. 

Từ năm 2008, chiếu khán nhập cảnh được bỏ, cho phép người Tàu được tự do đi luông tuồng khắp nơi trên đất nước VN, như đi trong lãnh thổ của họ. Xem như VN đã được sát nhập vào Trung Quốc rồi. 

  1. Du khách Tàu:

Du khách Tàu và áo lưỡi bò

Du khách Tàu chiếm 1/3 số du khách nước ngoài vào VN. Trong 3 tháng đầu năm 2018 đã có 1.38 triệu người Tàu đến thăm VN. Du khách đông đảo như thế nhưng VN không có thu nhập đáng kể. Hàng loạt cửa hàng người Hoa làm chủ mọc lên như nấm, họ chỉ mua bán với du khách Tàu bằng đồng nhân dân tệ. Số tiền nầy sau cùng cũng trở về Tàu. 

Có ngày, hơn 10,000 du khách Tàu đến thăm Vịnh Hạ Long. Một số du khách đi tour trêm 600 chiếc tàu của người Tàu có giấy phép hành nghề. Đồng nhân dân tệ rồi cũng sẽ trở về Tàu. 

  1. Nguyễn Thiện Nhân cam kết giáo dục thanh niên Việt Nam để hội nhập vào thanh niên Trung Cộng:

Với tư cách Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung ương, Nguyễn Thiện Nhân cam kết với người đồng nhiệm là Du Chính Thanh, là ông sẽ giáo dục thanh niên VN để hội nhập, (mà trước kia gọi là đồng hóa) với thanh niên Trung Quốc. Lời cam kết nầy làm tăng thêm điểm tin cậy của Tập Cận Bình, hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn, thế nào cũng bợ được chiếc ghế quyền lực quan trọng hơn trong đảng CSVN. 

Một ngàn năm Bắc thuộc, dân tộc VN không bị đồng hóa vào Hán tộc, nhưng hơn 60 cai trị của CSVN, người Việt Nam bị đe dọa diệt chủng. 

  1. Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng về quân sự:

Trung Cộng đã chiếm nhiều vị trí chiến lược quan trọng dưới hình thức cho thuê. Trung Cộng đã thiết kế hệ thống máy tính cho Tổng Cục 2, tình báo Bộ Quốc Phòng VN. Bộ QP và toàn bộ hệ thống máy tính nhà nước đều thuê dịch vụ máy tính của công ty vĩ đại TQ là Hoa Vi (Huawei). Công ty nầy được xem như con khủng long Trung Quốc. 

“Ra trận cấm nổ súng” là sự kiện gọi là trận hải chiến Trường Sa ngày 14-3-1988, Đảng CSVN ra lịnh cấm nổ súng, nằm trong kế hoạch dâng đảo Gạc Ma và 6 đảo khác ở Trường Sa. Trung Cộng đe dọa chỉ trong một tiếng đồng hồ họ sẽ đánh chiếm toàn bộ lãnh thổ VN từ Hà Nội đến Sài Gòn. 

Không còn hy vọng thoát Trung 

Đã từ lâu tôi đã nêu những bằng chứng cho thấy dân tộc Việt Nam đã mất nước rồi mà dường như ít có người nhận ra điều đó. Vì cả hai bên, Việt Cộng, Trung Cộng đã dùng những từ ngữ đẹp đẽ, mỹ miều để che giấu sự lệ thuộc của Việt Nam vào Trung Cộng theo tinh thần và nội dung của mật ước Thành Đô ngày 3&4 tháng 9 năm 1990. Những mỹ từ để lừa bịp như: hợp tác, thỏa thuận, nhất trí đồng thuận, cho thuê, hội nhập, định hướng dư luận, 4 tốt, 16 chữ vàng, phát triển quan hệ Việt Trung đi đúng hướng để có hòa bình, ổn định… 

Ngoài ra còn những âm mưu gian trá, lừa bịp, nếu không quan tâm, chú ý kỹ càng, nhận xét tỉ mỉ thì không thấy được Việt Nam đã trực thuộc vào Trung Cộng từ lâu rồi. 

Cần phải có cái nhìn tổng thể, gộp chung lại tất cả những vấn đề từ chính trị, kinh tế, văn hóa, quân sự… thì sẽ thấy rõ ràng là Việt Nam đã mất chủ quyền. Những lãnh đạo Việt cộng hiện nay chỉ là những tên thái thú bản địa. 

Các trí thức, cựu tướng lãnh trong nước thường phê bình, chỉ trích những việc nhỏ, riêng lẻ chứ chưa đưa ra kết luận chính xác: Nước đã mất rồi. Người thì nói: “Ông Trọng là người thân Trung Quốc rồi”, “Lãnh đạo Đảng và Nhà nước bị chèn ép”… 

Chúng ta cũng nên thông cảm cho những vị đó, những người còn chút dũng cảm dù hoàn cảnh của họ đang ở trong chế độ công an trị, côn đồ trị mà tánh mạng con người bị xem như cỏ rác. Dù sao, họ cũng đã có một thời gian tham gia vào tổ chức bán nước mà họ là đảng viên. 

Những lãnh đạo Đảng và Nhà nước mới nhậm chức, đều phải qua Bắc Kinh ký những cam kết mà những lãnh đạo trước đã ký. Nói chung là tỏ lòng trung thành với lãnh đạo đảng CSTQ, cụ thể là Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình. Luôn luôn nêu cao phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt, tức là chương trình 30 năm mật ước Thành Đô năm 1990. 

  1. Mua chuộc quân đội:

Âm mưu thâm độc của Hán ngụy là mua chuộc và kiểm soát quân đội rất chặt chẽ. 

Sở dĩ quân đội CSVN không đứng về phía nhân dân như quân đội Liên Xô đã làm trong cuộc cách mạng tháng 8 năm 1991. Quân đội Liên Xô đã ủng hộ Boris Yeltsin, xe tăng của quân đội quay súng lại chống lực lượng mật vụ KGB, lật đổ chế độ Cộng Sản Liên Xô. Đảng CS Liên Xô bị giải tán và cấm hoạt động. Các nước trong khối Liên Xô đã ly khai và tuyên bố độc lập. 

Quân đội CSVN không đứng về phía nhân dân như quân đội Liên Xô, vì tập đoàn bán nước đã thực hiện âm mưu mua chuộc và kiểm soát quân đội rất chặt chẽ. 

Mua chuộc quân đội bằng cách cho kiếm tiền trong việc làm kinh tế. 

Trước thời đổi mới, hội nhập thế giới, quân đội còn nghèo. Tình trạng các sĩ quan giải ngũ được mô tả như sau. 

Đầu đường đại tá vá xe 

Cuối đường trung tá bán chè đậu đen 

Giữa đường thượng tá bán kem 

Về hưu đại úy thổi kèn đám ma 

Thượng úy thì đi buôn gà 

Trung úy về nhà bám đít con trâu 

Hỏi rằng thiếu úy đi đâu 

Ba lô lộn ngược xuống tàu Bắc Nam (Buôn chuyến) 

Quân đội vốn nghèo như thế cho nên dùng tiền bạc để mua chuộc thì rất có hiệu quả. Quân đội kinh doanh. Ỷ sức mạnh chèn ép những doanh nghiệp nhỏ trong nước, trở thành độc quyền về một ngành nghề nào đó. Đồng tiền tạo ra tham nhũng. Chia bè kết phái tham nhũng. Nhưng hợp tác và đoàn kết lại để bảo vệ nhau, bảo vệ Đảng. Do đó quân đội trở thành một tổ chức thối nát, mất cả cái lý tưởng bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc. 

Quân đội kinh doanh. Hồi năm 2011, Bộ Quốc Phòng có một tập đoàn, 16 tổng công ty, 7 công ty mẹ, 61 công ty con, 52 công ty cổ phần. 

Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel đầu tư ra nước ngoài gồm có: Lào, Campuchia, Haiti, Mozambic, Peru. 

Năm 2017, doanh thu đạt 379,000 tỷ đồng. Lợi nhuận 46,500 tỷ đồng. Thu nhập trung bình 12 triệu đồng/người/tháng. Đó là không kể tiền lương chính thức thuộc ngân sách bộ Quốc Phòng. 

Nhiều thiên phóng sự trên truyền thông nêu vấn đề kiếm tiền lên trên việc bảo vệ quốc gia. Một mình làm hai nhiệm vụ cùng một lúc, thì trên thực tế, nhiệm vụ kiếm tiền được đặt trên việc bảo vệ tổ quốc. Đất nước còn đó. Có đảng lo. Đảng luôn luôn nêu phương châm: Láng giềng tốt. Bạn bè tốt. Đồng chí tốt. Đối tác tốt. Tất cả đối với VN điều tốt, vậy thì tổ quốc có cần gì phải được bảo vệ? 

Làm kinh tế đâu có phải dễ dàng như bài bản tập luyện quân sự. Phải lo mua bán, tìm thị trường, sáng tạo kế hoạch cạnh tranh, kết toán sổ sách, chia chác nhau…còn thì giờ đâu mà luyện tập quân sự. 

Hơn nữa, quân đội ta anh hùng vô địch. Luôn luôn hô khẩu hiệu: “Quân đội ta anh hùng, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”. Bằng chứng hùng hồn là quân đội ta đã thắng thực dân Pháp, đánh hạ tên đế quốc xừng xỏ, sen đầm quốc tế, đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào. “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”. Tài tình ghê chưa? 

Ba xạo! 

Bây giờ đếm tiền là trên hết. Mới đây trên truyền thông có tin, sĩ quan quân đội sẽ được tăng lương lên gấp 10 lần số tiền lương hiện tại. 

  1. Quân đội CSVN bị kiểm soát rất chặt chẽ:

Quân ủy Trung ương là cơ quan lãnh đạo của Đảng trong quân đội. Bí thư Quân ủy Trung ương hiện nay là Tổng Bí Thư Đảng, Nguyễn Phú Trọng, kiêm nhiệm. 

Mỗi đơn vị, từ cấp đại đội trở lên đều có ủy viên chính trị, gọi tắt là chính ủy, làm phó thủ trưởng. Chỉ huy trưởng các đơn vị quân đội là đảng viên, chính ủy cũng là đảng viên. Đảng CSVN không tin đảng viên của mình cho nên lập ra chức chính ủy để theo dõi, giám sát đảng viên làm thủ trưởng đơn vị. 

Những quyết định quan trọng của chỉ huy trưởng đơn vị phải có sự đồng ý của chính ủy. Trên thực tế có rất nhiều mâu thuẩn xảy ra, làm mất đoàn kết. Chính ủy tìm cơ hội lật đổ thủ trưởng để lên thay thế. 

Do đó, hầu như chưa có một cuộc đảo chánh quân sự nào trong chế độ Cộng Sản ở Việt Nam. 

Đảng đã cho quân đội kiếm tiền. Khi trở nên triệu phú rồi thì phải bảo vệ đảng để bảo vệ tánh mạng và tài sản. Không hy vọng quân đội đảo chánh. Lời kêu gọi của Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy như tiếng kêu giữa sa mạc. 

  1. Kêu gọi quân đội đánh Tàu Cộng:

Trước hàng vạn ngưởi dân biểu tình khắp nơi trên đất nước, chống hai dự luật đặc khu kinh tế và an ninh mạng, cụ thể là phản đối đảng CSVN bán nước cho Tàu Cộng và bịt miệng người dân, một video clip trên YouTube ghi lại buổi lễ tri ân các bộ đội đã tử trận và những người đã tham gia trận chiến Vị Xuyên, Hà Giang. (1985-1989) 

Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, cựu Tham Mưu Trưởng mặt trận Vị Xuyên, (Hà Giang) thời gian 1985-1989, cựu Tư lịnh QK 7, đã kêu gọi bộ đội chống Tàu Cộng. 

Trong buổi họp mặt các cựu chiến binh tham gia mặt trận Vị Xuyên, tướng Huy nêu rõ: “Trung Quốc xâm lược Việt Nam” chớ không phải “xung đột biên giới như người ta nói”. “Người ta nói” ở đây được mọi người hiểu đó là các đầu đảng Cộng Sản VN làm tay sai bán nước cho Tàu Cộng. 

Tướng Nguyễn Đức Huy mô tả đó là trận chiến ác liệt nhất. Trung Quốc đã huy động nửa triệu quân, tấn công xâm lược đã giết chết hơn 5,000 cán bộ, bộ đội VN tại mặt trận Vị Xuyên. Hàng ngàn bị thương, hàng trăm bản làng bị phá hủy… Tướng Huy xác định Trung Quốc xâm lược và kêu gọi quân đội đứng lên chống Tàu Cộng và tay sai bán nước. 

Kêu gọi thì kêu gọi, nhưng bộ đội ta đang ham mê đếm tiền. Tử trận thì tài sản để lại cho ai? Lời kêu gọi của tướng Nguyễn Đức Huy là tiếng kêu giữa sa mạc. 

Tóm lại không có một chút hy vọng nào ở quân đội cả. 

Một việc có thể làm được: xử tội tên bán nước: 

Quân đội không thể làm đảo chánh, nhưng có thể làm được một việc, đó là xử tội tên đầu đảng bán nước. 

Chỉ cần một nhóm nhỏ có thể thực hiện được việc xử tội tên đầu xỏ bán nước nầy. Lấy bài bản của họ trả lại cho họ. Công an và du đảng ném xác chuột chết, mắm tôm trộn dầu nhớt, các thứ dơ bẩn hôi thúi vào nhà những người yêu nước đã dám nói “HS/TS là của Việt Nam”. Bây giờ thay vì dùng những đồ dơ bẩn, thì dùng bom, lựu đạn, bom xe, bắn tỉa, phóng đại pháo, hỏa tiễn vào nhà tên trùm bán nước. Người có tay nghề thì đầu độc hắn bằng phóng xạ. 

Đó chỉ là hành động trị tội tên bán nước chứ không phải “Thoát Trung”. Vì, theo Thiếu tướng Công an Trương Giang Long thì Trung Cộng đã cài cắm hàng trăm tên Việt gian làm gián điệp cho chúng. Không phải chỉ có hàng trăm thôi, mà còn hàng trăm nầy đến hàng trăm khác nữa”. 

Tên Việt gian nầy sa địa ngục thì hàng trăm tên Việt gian khác sẵn sàng bợ chiếc ghế thái thú của Thiên triều. 

Đảng bán nước luôn luôn có sức mạnh khủng khiếp của Tàu Cộng chống lưng cho nên cũng không hy vọng gì tiêu diệt được cái đảng chết tiệt, ôn hoàng dịch lệ nầy. 

Trung Cộng đặt biện pháp kiểm soát Việt Nam 

Thế là Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác song phương ra đời tại Hà Nội ngày 11-11-2006 (Guiding Committee for China-Vietnam Bilateral Cooperation). Lý do: “Xuất phát từ yêu cầu khách quan nhằm đẩy mạnh quan hệ Việt-Trung phát triển toàn diện trong tầm nhìn xa về tương lai của lãnh đạo hai Đảng, hai Nhà nước”. 

Quan hệ Việt-Trung ở đây là gì? Trả lời: “Chủ tớ”. Trong tầm nhìn xa trong tương lai, là chương trình 30 năm Thành Đô để khu tự trị sắc tộc Việt Nam được sát nhập vào đại gia đình các sắc tộc trực thuộc chính quyền TW Bắc Kinh. 

1). Những hợp tác cụ thể:

– “Lãnh đạo hai nước thường xuyên gặp gỡ thăm viếng nhau”. 

– “Tích cực giao lưu hợp tác giữa các cơ quan nhà nước, các bộ, ban ngành, địa phương giữa hai nước, giao lưu giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc”. 

– “Đẩy mạnh hợp tác toàn diện để tạo ra ổn định bền vững”. 

2). Nhận xét về Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác song phương Việt-Trung: 

“Chỉ đạo” là chỉ huy bao gồm những biện pháp: thúc đẩy, theo dõi, kiểm tra, đôn đốc… Vậy trong ủy ban nầy ai chỉ huy ai? Chắc chắn là Việt Cộng bị Trung Cộng chỉ huy. Cái tên của ủy ban nầy cũng mang tính lừa bịp. “Chỉ đạo Hợp tác song phương”. “Hợp tác” nghe nó thân thiện biết bao. Nhưng thực chất thì trái lại. 

Hợp tác ở đây không phải là quan hệ giữa hai quốc gia độc lập, bình đẳng có chủ quyền ngang nhau, mà là một nước nhỏ xin được làm một khu tự trị của Bắc Kinh. 

– Các lãnh đạo hai bên phải thường xuyên gặp nhau: 

Sự thật của điều nầy là các lãnh đạo đảng CSVN phải qua Bắc Kinh báo cáo định kỳ. Ngày xưa, các triều đại phong kiến thường có những cuộc đi sứ sang Tàu, triều cống theo định kỳ, cầu phong…Lãnh đạo Trung Cộng cũng qua Việt Nam như đi kinh lý, kiểm tra và ban chỉ thị. 

Ngày 5-11-2015, Tập Cận Bình sang Việt Nam, vừa bước xuống sân bay Nội Bài, ông tuyên bố: “Trung Quốc nguyện cùng Việt Nam nhìn về đại cục, hướng về lâu dài, tôn trọng lẫn nhau. Các nước Châu Á thuộc về người Châu Á, nếu đi đúng đường lối nầy thì sẽ có hòa bình, ổn định phát triển”. 

Tuyên bố nầy có hai ý chánh: đại cục và lâu dài, nước Châu Á thuộc về người Châu Á. 

Đại cục và lâu dài là chương trình 30 năm Thành Đô năm 1990, và VN vĩnh viễn lệ thuộc vào Trung Cộng. Nguyễn Phú Trọng đã từng triển khai ý kiến nầy bằng cách “Chúng ta phải ăn đời ở kiếp với người láng giềng nầy”. 

“Nước Châu Á thuộc về người Châu Á” là lời cảnh cáo đối với ý kiến “Thoát Trung” để hợp tác với Mỹ. Đi đúng đường thì có hòa bình, trái lại thì bị trừng trị bằng chiến tranh như hồi tháng 2 năm 1979. 

– Chỉ đạo về Biển Đông: 

“Xử lý đúng đắn các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông để bảo đảm ổn định và phát triển quan hệ Việt-Trung đi đúng hướng”. 

Về Biển Đông, Trung Cộng khẳng định hai quần đảo HS/TS là thuộc về Trung Cộng. Chính Hồ Chí Minh cũng đã công nhận như thế. Và Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn cũng công nhận công hàm năm 1958 của Hồ Chí Minh-Phạm Văn Đồng, tức là công nhận hai quần đảo HS/TS là của Trung Cộng. 

Trên căn bản làm chủ đó, việc gây bất ổn, gây tranh chấp thì chính là CSVN. 

Sở dĩ Trung Cộng tìm mọi cách để khống chế CSVN là để đề phòng tên đầy tớ nầy tạo phản. Đầy tớ cũng có nhiều loại. Loại cứng đầu và loại bợ đít, luôn luôn nịnh bợ, răm rắp làm tên tay sai đắc lực như tên đầu đảng Việt Cộng hiện nay. 

Chế độ côn đồ trị của Nguyễn Phú Trọng 

Thi hành “định hướng dư luận” của quan thầy Tàu khựa, Nguyễn Phú Trọng áp dụng chế độ “Côn đồ trị” để ra tay trấn áp những người dân yêu nước. Thê thảm nhất là đối xử thô bạo, đánh đập dã man cả trẻ em, phụ nữ, người già cũng không tha. Những hình ảnh dưới đây chứng minh điều đó. Yêu cầu Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân trả lời trước công chúng, vì sao một chính quyền quốc gia lại phải dùng côn đồ để thi hành chủ trương của lãnh đạo đất nước? 

Công an Nguyễn Phú Trọng đánh đập phụ nữ, bà già 

Liên Hiệp Quốc cũng công nhận CSVN là nhà nước côn đồ. Bà Ravina Shamdasani, người phát ngôn Văn phòng Cao ủy LHQ về Nhân quyền, cho biết: “Liên Hiệp Quốc kêu gọi chính phủ Việt Nam điều tra các vụ côn đồ hành hung giới hoạt động vì nhân quyền”. Bà nói “bạo lực kiểu này sẽ chỉ làm cho chính quyền “giống côn đồ”.

Kết luận 

Dân tộc Việt Nam đã mất chủ quyền quốc gia từ lâu rồi. Mất nước. Bọn cai trị quốc gia hiện nay chỉ là những tên thái thú Hán gian của quân Tàu. Chúng ngoan ngoản tích cực thi hành những mệnh lệnh của Bắc Kinh. Bọn cướp nước và bán nước dùng những thủ đoạn tinh vi bằng những ngôn từ đẹp đẽ, rất thân thiện để che giấu hành vi cướp nước và bán nước. Khu tự trị VN được phép tham gia bang giao quốc tế nhưng phải cam kết “3 không”: “Không tham gia các liên minh quân sự và không là đồng minh quân sự với bất kỳ nước nào. Không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam. Không dựa vào nước này để chống nước kia”. 

Trong tình hình hiện tại, không có nhiều hy vọng “Thoát Trung” được. Chừng nào toàn dân thức tỉnh, lấy tinh thần của Hội Nghị Diên Hồng cùng nhau đứng lên đòi lại chủ quyền của dân tộc và trị tội bọn bán nước, quyết tâm giữ nước thì Việt Nam mới trường tồn. 

Di chúc của Hoàng Đế Trần Nhân Tông: “Cái họa lâu dài của ta là họa Trung Hoa… Phải nhớ lời dặn của ta: Một tấc đất của tổ tiên để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”

Thảm thương thay. Chuyện đã rồi. 

08.07.2018

Trúc Giang

danlambaovn.blogspot.com

Tốt hơn nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia

Tốt hơn nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia

Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm (Danlambao) – Lịch sử nước Tàu, một cách giản tiện, từ thời lập quốc nếu tính từ thời nhà Chu (-1134 _ – 770) đến nay 2018, tổng cộng là 3152 năm, đã trải qua biết bao nhiêu triều đại, nhưng thời đại huy hoàng về tư tưởng, triết học, văn hóa, nghệ thuật, lại chính là thời Xuân thu – Chiến quốc (- 722 _ – 256), với nhiều nhà tư tưởng, triết gia: Lão tử, Khổng tử, Mạnh tử, Tôn tử, Bách gia chư tử v.v… Trong khi đó, trong thời kỳ thống nhất, từ khi với Tần thủy Hoàng vào năm -221 tới nay, trên phương diện văn hóa nghệ thuật, nước Tàu trở nên nghèo nàn, không thể sản xuất ra một triết gia có thể sánh ngang hàng với Lão, Khổng, hay một nhà tư tưởng quân sự có thể sánh với Tôn Tử.

Vì vậy mà có người chủ trương nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia, tất nhiên không thể hoàn toàn trở về thời Xuân thu – Chiến quốc, với chiến tranh triền miên, mà là nhiều quốc gia, với lãnh thổ qui định rõ ràng, được công nhận bởi quốc tế. Những quốc gia này cạnh tranh với nhau, lo cho đời sống của dân để quốc gia dễ có cơ hội phát triển.

  1. I) Quan điểm của những người cho rằng để phát triển mạnh và có thể lo cho hạnh phúc của dân một cách hữu hiệu, nước Tàu nên trở thành một quốc gia liên bang, với nhiều quốc gia khác nhau. 

Người mà nghĩ nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia, không ai hơn là ông Lý Đăng Huy, cựu tổng thống nước Đài Loan. Đừng nghĩ ông ta có ý xấu muốn cho nước Tàu và dân Tàu phân hóa mà hoàn toàn ngược lại. Ông đi từ cái nhìn kinh tế và rất đơn giản, ví một quốc gia như một gia đình, một quốc gia lớn như một đại gia đình đông con. Thay vì đùm túm, sống chen chúc với nhau, bề ngoài thì trông có vẻ đẹp. Đó là đại gia đình đoàn kết. Nhưng về mặt kinh tế thì rất có hại. Vì về kinh tế cần có những thặng dư để đầu tư, sau đó mới có thể phát triển. Nay trong một đại gia đình, con cái làm được đồng nào ăn uống, tiêu xài hết đồng đó, thì đâu có đầu tư, đâu có phát triển.

Theo ông, nước Tàu đông dân và to lớn như một lục địa vậy, nên chia ra thành bảy tám quốc gia, dựa trên 5 sắc dân chính của 5 vùng là Hán, Mãn, Hồi, Tạng, Mông, cộng thêm với hai vùng Đài Loan, Hồng Kông, và có thể thêm nữa là Singapore, vì phần đông dân vùng này là gốc Tàu.

Bảy tám quốc gia này trở nên tự lập về văn hóa, giáo dục, luật pháp, giống như Đài Loan, Hồng Kông trước kia, sau đó cùng hợp lại thành một liên bang.

Có người còn đi xa hơn, đó là ví nước Tàu như một lục địa, sánh với lục địa Âu châu. Chỉ cần nhìn lịch sử cận đại của Âu châu, 2 người muốn thống nhất toàn Âu châu, đó là vào đầu thế kỷ thứ 19 (1800), với Napoléon và vào giữa thế kỷ thứ 20 (1939-1945) với Hitler.

Họ nghĩ rằng nếu Âu châu, được một trong hai người thống nhất, thì Âu châu không được tốt đẹp như ngày hôm nay, với nhiều sắc thái, với nhiều nền văn hóa khác nhau, muôn vẻ, muôn màu, người dân được những chính quyền lo liệu chu đáo, không những về mặt an ninh, đời sống bảo đảm, mà còn được chăm lo về vấn đề y tế, giáo dục. Không nói đến những nước lớn như Anh, Pháp, Đức, Ý, mà những nước nhỏ Bắc Âu như Thụy Điển, Đan Mạch, Hòa Lan, Phần Lan, luôn đứng hàng đầu trong số những quốc gia tân tiến và hạnh phúc nhất thế giới.

Chúng ta hãy nói về sản lượng tính theo đầu người hàng năm tính theo US Đô la: Thụy Điển là 53248, Đan Mạch là 56335, Phần Lan là 45693, Na Uy là 73615, so với Hoa Kỳ là 59495, Trung cộng là 8563. Về vấn đề cai trị người dân, những nước Bắc Âu này được coi là những nước có những chính quyền tốt nhất.

Theo Viện Nghiên cứu Sức mạnh mềm (TheSoftPower30.com), vào năm 2 017, thì nước đứng đầu về vấn đề cai trị, lo cho dân là Na Uy, thứ nhì là Thụy Sỹ, thứ 3 là Thụy Điển, rồi đến Phần Lan, Hòa Lan, Đan Mạch, Đức v.v… Cả 4 nước Bắc Âu đều có tên trong danh sách.

Không nói xa xôi, chúng ta trở về Á châu với nước Đài Loan, mặc dầu đất không rộng (36000 km2), dân không đông (23,4 triệu người), nhưng đây là một trong những nền kinh tế phát triển và vững chắc nhất châu Á, tỷ lệ những người phụ nữ tham gia về chính trị, điển hình là bà Thái Anh Văn, đương kim tổng thống, mà còn những người phụ nữ có quyền quyết định trong tất cả mọi ngành nghề được coi là đứng đầu trên thế giới.

Giới lãnh đạo Tàu, từ xưa đến nay có một sai lầm to lớn, đó là họ chỉ nghĩ đến việc thống nhất đất nước, cho rằng đây là cứu cánh, nhưng thực sự nó chỉ là phương tiện; cứu cánh chính là hạnh phúc của người dân, mà trong một quốc gia quá to lớn thì khó lo cho người dân, nhất là một quốc gia lục địa như Tàu. Và đây cũng là lầm lẫn to lớn của truyền thống triết lý đạo đức của Tàu, bắt đầu bằng phái Nho gia từ ngay thời nhà Chu và sau đó được tăng cường bởi phái Pháp gia dưới thờ Xuân thu – Chiến quốc và kéo dài cho tới ngày hôm nay, đó là chỉ nói đến bổn phận: con người phải có bổn phận phục vụ gia đình, xa ra nữa là phục vụ triều đình và chính quyền, mà không nói đến quyền lợi.

Đây là điều hoàn toàn ngược lại với triết lý, đạo đức tây phương.

Bản Tuyên ngôn Độc lập và Hiến pháp của Hoa Kỳ tuyên bố hoàn toàn ngược lại: mục đích chính của con người là đi tìm hạnh phúc. Chính quyền được thiết lập nên là giúp con người đi tìm hạnh phúc. Một khi chính quyền không làm tròn nhiệm vụ này, thì con người (người dân) có quyền truất phế chính quyền và lập nên một chính quyền khác.

Sự suy nghĩ con người chỉ để phục vụ chính quyền, chứ không ngược lại còn kéo dài cho tới ngày hôm nay với Tập Cận Bình. Ông tuyên bố: “Chúng ta không thể khoanh tay ngồi nhìn Đài loan sống tách rời chúng ta từ thế hệ này qua thế hệ khác!. “Và cố tìm mọi cách để thống nhất, dù dùng vũ lực hay tàn sát ngay chính người dân của mình.

Chuyện chính đây là hạnh phúc của người dân, dân Đài loan họ đang sống hạnh phúc, lấy cớ gì bắt họ phải sát nhập vào Tàu, phải hy sinh hạnh phúc của họ. Sát nhập, sống với nhau, nhân danh cái thống nhất hão, đoàn kết giả, để rồi cùng nhau chết chùm hay sao?

Điều mong ước và tiên đoán của ông Lý Đăng Huy,cựu tổng thống Đài Loan, theo đó nước Tàu nên chia ra làm 7 hay 8 quốc gia, dưới một liên bang, điều này không phải là không có lý.

Đối với khối Âu châu, vì cạnh tranh với những nước lớn như Hoa Kỳ, Nhật, Trung cộng, nên giới lãnh đạo chính trị, giới trí thức và ngay cả dân chủ trương phải đoàn kết, làm thành một khối. Tuy nhiên họ vẫn cố gắng làm sao để mỗi quốc gia vẫn có thể giữ bản thái, văn hóa, sắc màu của mình.

Một nhà chính trị Pháp, ông François Bayrou, mặc dầu ông chủ trương thống nhất Âu châu, nhưng ông nói thêm: “Thống nhất không có nghĩa là ai cũng nói cùng một tiếng nói. Ai cũng nói cùng một một suy nghĩ có nghĩa là chẳng suy nghĩ gì cả, là nghèo nàn tư tưởng. Và một khi tư tưởng nghèo nàn đối với một quốc gia, một dân tộc, thì sẽ dẫn đến nhiều tai họa.”

Đây có thể nói là một thảm họa đối với Tàu từ bao nhiêu ngàn năm nay, ai cũng bắt buộc suy nghĩ như nhau bởi những chế độ độc tài từ đời này qua đời khác trải qua hàng bao thế hệ. Điều này cũng đồng thời giải thích nước Tàu vì sao nghèo nàn về tư tưởng, triết lý từ sau thời Xuân thu – Chiến quốc là như vậy.

Chúng ta đừng nghĩ chỉ có những người như ông Lý Đăng Huy hay những người ngoài đảng cộng sản Tàu nghĩ như vậy. Trái lại cũng có những người thân cận với ông Tập Cận Bình và những người cựu đảng viên cũng nghĩ như thế:

Thật vậy, ông La Vũ, bạn nối khố của ông Tập, cả hai người đều là thái tử Đảng, một người là con của ông Tập trọng Huấn, công thần của Mao ngay từ lúc đầu, ông Tập trọng Huấn, từng là Phó Thủ tướng, đặc trách về tư tưởng và ý thức hệ, người kia là con của La thụy Khanh, lo về an ninh, tình báo nội vụ của Mao. Hai người đều là bạn thân. Không những vậy, mà cả hai bà, cùng con cái đi lại rất thân với nhau từ thưở hàn vi. Ông Là Vũ, hiện sống ở Hoa Kỳ, khi họ Tập lên chức Tổng bí thư, đã viết cho ông một bức thư, gọi bằng anh, khuyên ông Tập Cận Bình nên dân chủ hóa chế độ, bãi bỏ Đảng cộng sản thì mới có thể chống lại tham nhũng, hối lộ, đi theo mô hình tổ chức nhân xã của Hoa Kỳ, làm thành một quốc gia liên bang, có nhiều quốc gia nhỏ ở dưới, có tính tự lập.

Ông viết: “Toàn bộ Đảng cộng sản Trung quốc là tha hóa, không một quan chức nào là không tham nhũng, chống tham nhũng cũng có nghĩa là chống lại Đảng…”

Trong bối cảnh vô số những vấn đề đang gây rối cho dân và nước Trung cộng, ông khuyên họ Tập cho phép tự do báo chí, cho phép thành lập các đảng chính trị mới, tổ chức bầu cử dân chủ, xây dựng một nền tư pháp độc lập và chuyển giao quyền kiểm soát quân đội đang trong tay Đảng về lại cho dân và đất nước.

Ông viết thêm: “Cha của chúng ta là những nhà cách mạng nồng cốt của Mao Trạch Đông. Nhưng sau cuộc cách mạng, thay vì có được một Nhà nước dân chủ, chúng ta trở thành một chế độ độc tài. Đó là sự khác nhau giữa Mao Trạch Đông và Georges Washington.” (Theo Juliet Song và Larry Ong – EpochTimes).

Trước Đại hội Đảng thứ 19, nhân dịp họp Lưỡng hội toàn quốc, một số đảng viên, trong một bức thư mang tựa đề “Đảng viên Trung quốc yêu cầu Tập Cận Bình từ chức”, bức thư được đưa lên mạng Internet đầu giờ ngày 4/3/2016, trên mạng Wujie News, thuộc SEEC Media Group, Alibaba và chính quyền Tân Cương, nhưng sau đó bị nhanh chóng gỡ xuống. Tờ Washington Post tìm được lá thư này.

Theo đó: “Chúng tôi là những đảng viên cộng sản trung thành. Nhân dịp “ Lưỡng Hội “ toàn quốc, chúng tôi viết lá thư này yêu cầu đồng chí từ chức khỏi tất cả vị trí trong đảng lẫn lãnh đạo quốc gia. Việc chúng tôi làm ra yêu cầu này phát xuất từ lợi ích đảng, lợi ích quốc gia và lợi ích đồng bào, và trên hết là sự an toàn cả cá nhân đồng chí cũng như cả gia đình đồng chí.”

Tiếp sau đó là họ nêu lên những việc làm sai trái của họ Tập, từ quốc nội đến hải ngoại, mà họ cho là hoàn toàn thất bại: Về chính sách đối nội, chủ trương chính là chánh sách “đả hổ, đập ruồi”, nhưng kết quả cho thấy là họ Tập chỉ đả và đập những ai không theo mình. Thêm vào đó chính sách can thiệp, độc đoán, độc tài, cấm đoán đủ mọi thứ đã làm cho nước Tàu trở về thời bế quan tỏa cảng, “Về chính trị, sự từ bỏ truyền thống quan trọng của đảng trong đó sự quan trọng nhất là từ bỏ hệ thống lãnh đạo tập trung của Ban Thường vụ Bộ Chính trị, thay vào đó đồng chí buộc tất cả các cấp phải ủng hộ đồng chí ở trung tâm… Đồng chí đã làm suy yếu sức mạnh độc lập của các cơ quan nhà nước…” (Thư đã dẫn).

Về kinh tế, tài chánh, xã hội, sự can thiệp thái quá của họ Tập đã làm cho hệ thống kinh tế rối loạn, thị trường chứng khoán chao đảo, khiến cho cả trăm triệu người, tiêu biểu cho giới trung lưu, bị thất thoát tài sản trong cuộc khủng hoảng vào năm 2015.

Về ngoại giao, sự từ bỏ phương châm “thao quang dưỡng hối” (ẩn mình chờ thời) của đồng chí Đặng tiểu Bình đã không chỉ thất bại trong việc tạo ra một môi trường quốc tế thuận lợi mà còn cho phép… Mỹ trở lại châu Á thành công, hình thành một mặt trận thống nhất với Hàn quốc, Nhật bản, Phi luật Tân và các nước Đông nam Á…”

Tóm lại, nhìn một cách đại thể, thì suốt thời gian Tập Cận Bình cầm quyền tới nay, nước Tàu bị lâm vào thế tứ bề thụ địch, đang đi vào vết xe đổ của Liên sô trước kia.

  1. II) Quan điểm những người cho rằng nước Tàu đi đến tiến trình dân chủ là tất yếu vì không thể nào đi ngược với đà tiến bộ của văn minh nhân loại. Và một khi đi đến dân chủ thì không còn độc đoán, độc tài, dù là đảng đoàn hay quân phiệt và những vùng sẽ nổi lên đòi tự trị và nước Tàu sẽ chia ra làm nhiều quốc gia, giống như Liên sô cũ. 

Thực vậy, nếu nói về văn hóa, văn minh của con người từ thời khai thiên lập địa cho tới nay, thì một cách tổng quát, người ta chia ra làm 5 nền văn minh: lúc đầu con người ăn lông ở lỗ, hái trái cây, săn bắn ở chung quanh hang đá của mình để sống, đó là thời văn minh trẩy hái. Nhưng rồi hoa qủa, súc vật càng ngày càng khan hiếm, để sinh sống, con người phải đi xa kiếm ăn, đó là nền văn minh du mục. Tuy nhiên cây cỏ, súc vật trong thiên nhiên càng ngày càng ít, con người tự trồng trột và chăn nuôi, con người bước sang nền văn minh định cư nông nghiệp; với nền văn minh này, con người đã có thể thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu của mình, đó là khi đói thì có cơm ăn, khi rét thì có áo mặc; từ đó con người sinh ra những nhu cầu xa xỉ, có nghĩa là có cơm ăn chưa đủ, mà muốn ăn ngon, trồng được lúa mì, nhưng muốn ăn lúa mạch, thì trao đổi với người trồng lúa mạch, có vải để mặc, nhưng muốn mặc lụa, thì trao đổi với người làm ra lụa; con người bước sang nền văn minh thứ tư, đó là văn minh thương mại. Và sự trao đổi qua những con đường, lúc đầu là đường bộ, như con Đường Tơ lụa, sau đến đường thủy như con Đường Gia vị, rồi đường hàng không, đó là văn minh thương mại (civilisation marchande). Sau cùng ngày hôm nay, với những phát minh ra điện, điện thoại, máy điện toán, con người không cần đi xa để trao đổi, mà chỉ cần ngồi một chỗ với chiếc máy điện toán cũng có thể trao đổi; con người bước sang nền văn minh thứ năm, đó là văn minh mà ngày hôm nay người ta thường gọi là văn minh tri thức, điện toán.

Mỗi một thời văn minh, tương xứng với một mô hình tổ chức nhân xã khác nhau. Thời văn minh trẩy hái, đó là mô hình gia tộc; thời văn minh du mục, là mô hình bộ lạc. Thời văn minh định cư nông nghiệp, đó là chế độ quân chủ, phong kiến. Nhưng với thời văn minh thương mại, và nhất là thời tri thức điện toán ngày hôm nay, đó là tổ chức nhân xã dân chủ, tự do và kinh tế thị trường.

Trở về với nước Tàu, nước này có nền văn minh định cư nông nghiệp rất sớm, với mô hình tổ chức nhân xã quân chủ, từ quân chủ phong kiến tản quyền thời nhà Chu (-1134 _ – 770) và thời Xuân thu – Chiến quốc (- 722 _ – 256), rồi bước sang nền quân chủ tập quyền từ thời nhà Tần (-221 _ – 206) và có thể nói cho tới mãi ngày hôm nay, với chế độ cộng sản của Tập Cận Bình.

Vì vậy chế độ này đang đi ngược lại trào lưu tiến hóa của nhân loại, sớm muộn cũng sẽ bị trào lưu này đào thải… Vì xét cho cùng, chế độ cộng sản cũng chỉ là mặt trái mặt phải của mô hình tổ chức nhân xã quân chủ.

Về cộng sản, trong một buổi thuyết trình ở tỉnh Hamburg thuộc nước Đức, được hỏi về cộng sản, Đức Đạt lai Lạt ma có nói: “Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi nẩy nở trong rác rưởi của cuộc đời.”

Theo tinh thần khoa học, cái gì cùng bản chất thì sẽ sinh ra trong cùng một môi trường, cùng trưởng thành và cùng tự hủy hoại cũng trong cùng một hoàn cảnh. Tất nhiên nó không thể nào giống nhau như hai giọt nước, nhưng nó có chiều hướng giống nhau.

Bản chất của cộng sản là lý thuyết Mác-Lê, môi trường sinh xôi nẩy nở của cộng sản là hoang tàn của chiến tranh, như Đức Đạt Lai Lạt ma vừa nói; sau đó chúng tự hủy hoại lẫn nhau như lời một người Ủy viên Bộ Chính trị trong Đảng Cộng sản Liên sô thời ông Gorbatchev (1986-1991), ông Yakolek:

“Cộng sản là loài sâu bọ; con mới đẻ nằm lên xác con già; con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên được chỗ cao nhất. Tuy nhiên để đạt được địa vị này, thì nó đã dẵm lên xác không biết bao con khác.”

Trở về với đảng cộng sản Tàu:

Sau Đại hội Đảng thứ 19 vào tháng 10/2017, nhiều người cho rằng Tập Cận Bình là người “Đại quyền lực”, tuy nhiên, chúng tôi không nghĩ vậy. Trái lại họ Tập, trên danh nghĩa thì nắm tất cả, bao nhiêu là chức chủ tịch, nhưng trên thực tế thì quyền hành đang lọt khỏi tay họ Tập, ông bị lâm vào tình cảnh của ông Gorbatchev, cũng là người trên danh nghĩa là nắm hết quyền lực ở Liên sô, cho đến lúc Liên sô sụp đổ, vì Trung cộng hiện nay cũng đang bị lâm vào tình trạng thoái trào của Liên sô.

Những chỉ dấu chứng tỏ họ Tập không còn quyền hành như trong nhiệm kỳ đầu, nói chi đến siêu quyền lực. Đó là: Vấn đề Vương Kỳ Sơn

Có thể nói trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị 7 người nhiệm kỳ đầu của Tập Cận Bình, ông là người khá nhất, có liên hệ với nhiều giới chức cao cấp Hoa Kỳ, như Henry Paulson, cựu Bộ trưởng Tài chánh dưới thời Tổng Thống Georges Bush (con). Là người duy nhất trong Ban thường Vụ có kiến thức về kinh tế, vì ông đã từng là Giám đốc điều hành Ngân hàng Xây dựng Trung quốc, mà người Tổng Giám đốc là Trần Nguyên, con của Trần Vân, người được coi là Giáo hoàng của Kế hoạch kinh tế nước Tàu trong suốt thời gian từ lúc Đảng Cộng sản Tàu thành lập năm 1921 cho tới năm 1989. Nhưng sau đó ông đã cùng Đặng tiểu Bình quyết định tư hữu hóa kinh tế Trung cộng bằng cách trao tài sản quốc gia cho con cháu 8 Đại gia, gồm có Đặng tiểu Bình, Trần Văn, Vương Chấn v.v… Nên nhớ hai người Phó Tổng Giám đốc của Ngân hàng trên là Hà Bính, con rể của họ Đặng, người Phó thứ nhì là Vương Quân, con của Vương Chấn.

Ngân hàng trên theo tài liệu của Bloomberg (03/01/2013), thì vào năm 2011, số vốn của nó đã là 1 600 tỷ $, bằng ¼ tổng sản lượng quốc gia lúc bấy giờ. Ngân hàng đứng đằng sau yểm trợ cho tất cả những công trình xây cất, xây dựng hãng xưởng có liên quan đến con cháu Bát Đại Gia.

Ông Vương Kỳ Sơn không những làm ở ngân hàng đó, mà sau này còn là Phó Chủ tịch tỉnh Quảng Đông, Bí thư Nam Hải, Thị trưởng Bắc kinh, rồi lên chức Phó Thủ tướng, đặc trách về kinh tế tài chánh. Vào nhiệm kỳ đầu của họ Tập, ông đứng thứ 6 trong Ban thường vụ Bộ Chính trị, đặc trách về kỷ luật Đảng, coi về chiến dịch “Đả hổ, đập ruồi «, nhưng trên thực tế ông là người quyền hành hét ra lửa, chỉ sau Tập vận Bình.

Họ Tập rất muốn giữ ông lại trong Bô chính Trị và trong Ban Thường Vụ. Nhưng họ Tập đã không làm được việc này. Và điều đó chứng tỏ họ Tập cũng không có quá nhiều quyền hành trong Đảng, nhất là trong Ban Trung Ương như nhiều báo chí thổi phồng.

  1. Quân đội không còn ủng hộ nhiệt tình ông nữa, nhất là giới tướng tá trẻ 

Phải nói là Tập Cận Bình đã được hàng ngũ giới tướng lãnh trẻ, trong đó có Diệp tuyển Ninh, con của Thống tướng Diệp kiếm Anh, Lưu Nguyễn, con của cựu Chủ tịnh nước Lưu thiếu Kỳ, Lưu á Châu, con rể của Lý tiên Niệm, cựu Chủ tịch Quốc hội, ủng hộ ông nhiệt tình vào nhiệm kỳ đầu; nhưng nay Diệp tuyển Ninh vừa mới chết, Lưu Nguyễn và Lưu á Châu không còn ủng hộ ông nhiệt tình nữa như trong nhiệm kỳ đầu.

Chính vì lẽ đó mà có người nói rằng họ Tập không còn được sự ủng hộ của Quân đội. Điều này cũng không phải là không có lý.

Ở đây chúng ta cũng nên mở một ngoặc kép, nói thêm về nhân vật Diệp kiếm Anh. Ông người Quảng Đông, thuộc dân tộc thiểu số “hakkhat” (Khách gia), chứ không phải dân tộc Hán, sinh năm 1897, chết năm 1986, là một trong 10 Thống tướng của Mao, đã có nhiều công trong cuộc cách mạng Mao; nhưng cũng có nhiều công đối với những nạn nhân của Mao.

Ông tốt nghiệp Học viện quân sự Hoa Nam, đi theo Trung hoa quốc dân Đảng của Tôn Dật Tiên, sau đó mới theo cộng sản vào năm 1927.

Ông là một trong những người chính làm cuộc đảo chính, lật đổ vợ Mao, bà Giang Thanh và nhóm 3 tên. Chính ông đã đề nghị phục chức cho Đặng tiểu Bình trong phiên họp Trung Ương Đảng lần thứ 3, khóa X, từ ngày 16 đến ngày 21/07/1977, và đã được chấp nhận, họ Đặng đã được phục tất cả mọi chức tước, từ Ủy viên Trung Ương, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban thường vụ Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, Tham mưu trưởng quân đội. Trong khi trước đó vào ngày 10 đến 12/07, hai nhân vật cũng rất quan trọng, đó là Trần Vân và Vương Chấn, cũng đề nghị phục chức cho họ Đặng, nhưng bị bác bỏ. Tướng Vương Chấn còn phải làm tự kiểm thảo.

Ông đã đóng vai trò quan trọng trong việc triệt hạ từ từ Hoa Quốc Phong, người chính thức được Mao chỉ định kế vị, và giúp họ Đặng lấy lại quyền hành.

Tướng họ Diệp không những là ân nhân của gia đình họ Đặng, mà còn là ân nhân của nhiều gia đình nạn nhân của Mao, trong đó có gia đình Tập Trọng Huấn, thân sinh của Tập Cận Bình. Ông đã kêu ông này sau khi ra khỏi tù, về làm phó Tỉnh trưởng tỉnh Quảng Đông, Phó Chủ tịch Quốc hội, cả 2 chức là nhân vật thứ nhì sau ông.

Ông chết năm 1986, nhưng các con ông, nhất là Diệp Tuyển Ninh, và nhiều người con khác, có công rất lớn trong việc đưa Tập Cận Bình lên ngôi.

  1. Vấn đề chống tham nhũng không được đẩy mạnh như nhiệm kỳ đầu của ông để ông làm một bàn đạp thâu tóm quyền hành 

Chúng ta thấy, mặc dầu người được chỉ định việc chống tham nhũng, kiểm tra kỷ luật Trung Ương đảng, là ông Triệu lạc Tế, người thứ nhì sau Vương Kỳ Sơn, nhưng từ Đại hội Đảng thứ 19 đến nay, người ta có cảm tưởng vấn đề này gần như bị chìm xuồng, họ Tập không còn có thể dùng vấn đề này như một bàn đạp để tiêu diệt những phe nhóm chống đối mình như nhiệm kỳ đầu.

Cũng chính trong vấn đề chống tham nhũng, hối lộ này, ngay trong Đảng, gần đây người ta tố cáo phía đằng vợ của ông.

Trong bức thư ký tên bởi những người Đảng viên trung thành, như lời mở đầu của bức thư “Chúng tôi là những Đảng viên trung thành”, theo đó:

“Sự ủng hộ của đồng chí đối với Chu tiểu Bình và Hoa thiên Phương như là đại diện của mặt trận văn học đã khiến vô số người hoạt động nghệ thuật – văn học bất mãn cay đắng (Chu tiểu Bình và Hoa Thiên Phương là 2 cây bút chuyên môn ca tụng họ Tập – Lời tác già bài này); sự cho phép trực tiếp các đơn vị văn hóa ca tụng đồng chí và vụ bổ nhiệm bà em vợ đồng chí làm giám đốc và nhà sản xuất Chương trình mừng xuân của Đài Truyền hình Trung ương đã biến một chương trình gala vốn nổi tiếng thành một công cụ tuyên truyền cá nhân của đồng chí.” (Bức thư vừa dẫn).

  1. Việc chỉ định Vương Hộ Ninh làm nhân vật thứ 5 trong Ban thường vụ Bộ chính trị nói lên sử thỏa hiệp giữa 3 phe phái chính trong Đảng, đó là phe Tập, phe Giang, phe Hồ. Điều này chứng tỏ ông đã phải lùi bước trước ít nhất là 2 phe kia. Trong một bài chúng tôi có viết trước đây về vấn đề diệt tham nhũng của Tập Cận Bình, chúng tôi có đưa ra 3 giả thuyết: 1) Phe Giang Trạch Dân sẽ thắng bằng cách giết được họ Tập qua những cuộc đảo chính và ám sát; 2) Phe Tập sẽ thắng vì triệt hạ được phe Giang; 3) Cuộc chiến tranh không phân thắng bại, hai phe bắt buộc phải nhượng bộ lẫn nhau, làm thỏa hiệp?

Việc chỉ định Vương Hộ Ninh vào trong chức vụ quan trọng nhất trong Ban Thường vụ, đặc trách về ý thức hệ, nói lên sự thỏa hiệp của 3 phe, phe họ Tập, phe họ Giang và phe họ Hồ. Họ Tập không còn một mình một ngựa, múa gậy vườn hoang như trước kia.

Tại sao? Vì Vương Hộ Ninh là tiêu biểu cho một loại trí thức gió chiều nào, theo chiều đó, nếu nói nặng thì là một trí thức hèn. Là giáo sư chính trị ở đại học Phúc Đán, Thượng hải, ông đã phục vụ 3 triều, với Giang Trạch Dân, ông làm ra ý thức hệ 4 Đại diện cho họ Giang: không những gồm có thợ thuyền, nông dân mà có cả thương gia, kỹ nghệ gia và trí thức. Với Hồ Cẩm Đào, ông làm ra lý thuyết hãy mang tinh thần khoa học vào việc quản trị đất nước. Nay với Tập Cận Bình, ông làm ra “Giấc mơ Trung quốc, một con đường, một vòng đai.”

Con người ở triều đại nào cũng có mặt, mà lại ở địa vị then chốt, như nắm ý thức hệ, tất nhiên không thể nào chủ trương chỉ trích, loại bỏ phe phái Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào.

Thực ra người ta nói đến lý thuyết, tư tưởng là người ta nói quá lên, chứ thực sự cả 3 tư tưởng chỉ là những khẩu hiệu rỗng tuếch, không chiều sâu, chẳng chiều dài, chiều rộng. Chẳng khác nào tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là ăn cắp những câu nói của người khác, như câu “Cần kiệm liêm chính”. Câu này các cụ ai cũng nói.

Trở về với Đại hội 19, người ta nói đến sự thỏa hiệp sau Đại hội này là như vậy.

Đó là tình trạng của Tập Cận Bình hiện nay.

Xin nhắc lại một lần nữa là nước Tàu hiện nay dưới sự cai trị của Tập Cận Bình đang bị lâm vào cảnh thù trong giặc ngoài:

Trong nội bộ đảng, bề ngoài có vẻ là thỏa hiệp, nhưng bên trong phe nào cũng chờ thời, có dịp là hạ bệ phe khác. Phe Giang không bao giờ tha thứ cho phe Tập, ngay cả phe Hồ, vì họ cho là đồng lõa. Nợ máu mà phe Giang phải chịu, bao nhiêu tướng lãnh cao cấp từ Từ tài Hậu cho tới Quách Bá Hùng, bao nhiêu cán bộ cao cấp như Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai v.v…, người thì phải tự tử chết, kẻ thì bị tịch biên gia sản cả dòng họ, bị xử tù chung thân. Nợ này nhất định phải trả, như những phim kiếm hiệp nói lên. Phim ảnh không nói lên tất cả, nhưng cũng nói lên một phần tâm tính của dân tộc đó. Người ta khen dân Tàu là dân tộc thận trọng, làm ăn có tính toán suy nghĩ, nhưng nhiều khi không phải vậy.

Cứ xem phim kiếm hiệp thì rõ, mới nghe đồn rằng kẻ đó giết cha, giết sư tổ của mình, là kéo cả gia đình, dòng tộc, bè phái đi trả thù. Kết cục sự thật không phải vậy, nhưng nay việc đã xảy ra vì nhận xét hồ đồ, chỉ còn cách là chịu sự trả thù lại.

Điều này có lẽ một phần đã ăn sâu vào máu một số người Tàu, nhất là giới lãnh đạo, vua chúa quan quyền. Việc tranh quyền cướp nước, anh em giết lẫn nhau để giành ngôi vua, những người trong Bộ Chính trị giết nhau để giành địa vị cao, xảy ra thường xuyên ở nước Tàu.

Ngày xưa, dưới thời Khang Hy, 9 anh em tranh nhau để giành ngôi thái tử, đến nỗi giết nhau, người đời và ngay cả phim ảnh sau này nói đến trong phim “Cửu long tranh ngôi”.

Ngày hôm nay, 7 người trong Ban thường vụ Bộ Chính trị, bị dân nói là “Thất hùng tranh bá”. Hai sự việc, bề ngoài thì khác nhau, nhưng bề trong lại giống nhau. Nó nói lên tính ham quyền, không những cho cá nhân, mà cho cả gia đình, dòng tộc, phe phái, và tính thù dai của người Tàu.

Về vấn đề nội chính, kinh tế, tài chính, xã hội dưới thời cầm quyền sau 6 năm vừa qua của Tập Cận Bình cũng không mấy sáng sửa.

Trước kia dưới thời mở cửa của Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân và ngay đến thời Hồ Cẩm Đào, tăng trưởng kinh tế là ở 2 con số, nay với họ Tập, chỉ còn 1, vào năm 2017, theo thống kê chính thức của chính phủ là 6,5%, nhưng trên thực tế chỉ còn 4 hay 5%.

Cả gần 200 triệu người thuộc giới trung lưu, vì nghe lời khuyến dụ của họ Tập đã đi chơi chứng khoán, kết quả vào năm 2015, thị trường chứng khoán Trung cộng tuốt đốc, mất 3 600 tỷ $, làm cho nhiều người trắng tay. Đây là thành phần năng động, là xương sống của một xã hội. Họ chắc chắn là trong lòng thù ghét họ Tập, chỉ chờ cơ hội là sẽ nổi lên trả thù, đúng theo truyền thống của Tàu.

Xã hội Tàu hiện nay vô cùng bất công, giới quan quyền thì vô cùng giàu có, 50 nghị sĩ trong quốc hội Trung cộng là những tỷ phú, chiếm tài sản đến 90 tỷ $. Đấy là nước Tàu cộng sản, xã hội chủ nghĩa, công bằng. Trong khi đó 50 nghị sĩ tỷ phú của Hoa Kỳ, nước đại tư bản, chỉ chiếm 1,9 tỷ $, không đầy 2 tỷ.

Trong khi đó, thì theo nhiều viện nghiên cứu, cả 300 triệu dân Tàu vẫn sống dưới mức độ nghèo đói, một ngày không có đến 3$ để sống.

Trong số này, có những cựu quân nhân, đã giải ngũ, trước đây khi đi lính, thì được chính quyền hứa hẹn nhiều điều, nay giải ngũ, phải sống một cuộc sống cơ cực, cơm không đủ ăn, bệnh không có thuốc uống, không dám đi bác sỹ nhất là nhà thương. Thêm vào đó chính quyền lại đối xử bất công, thiên vị cho ngành công an, bạc đãi quân đội, vì ngân sách quốc phòng thấp hơn công an. Ngân sách này, mới nhất là 228 tỷ $, trong khi đó công an là ít nhất 300 tỷ, hay hơn thế nữa. Gần đây lại có một vụ công an đánh đập, đối xử tàn nhẫn với một số cựu quân nhân, nên họ đã kêu gọi nhau, cùng đòan kết, từ nhiều tỉnh, đứng lên phản đối chính quyền. Có người nói đây là mầm mống của Thiên An Môn 1989 thứ hai.

Đấy là sơ qua về tình hình quốc nội, còn tình hình quốc ngoại, thì từ ngày họ Tập lên nắm quyền, nước Tàu bị tẩy chay, không những ở các nước chung quanh, mà cả thế giới, bởi chính sách bành trướng và quyết chí sát nhập Đài Loan.

Gần đây, bà Thái anh Văn, tổng thống Đài Loan, không những chủ trương Đài Loan trở thành quốc gia, mà còn kêu gọi những nước chung quanh và ngay cả thế giới hãy đoàn kết để tẩy chay chính sách bành trướng của họ Tập.

Giấc mơ thực sự của mỗi người dân Tàu hiện nay, và có thể nói là của bất cứ con người nào, dân tộc nào, dù đến từ mọi chủng tộc khác nhau, đó là có một đời sống no ấm, được tự do phát biểu ý kiến của mình trong dân chủ và hòa bình, thiếu một trong hai điều kiện trên cũng không được. Đồng ý con người thiếu ăn thì sẽ chết. Nhưng thiếu giá trị tinh thần, bị cấm đoán tư tưởng, bị bắt giam, bỏ tù vô duyên cớ, cũng đau khổ không kém. Và hơn thế nữa, thiếu những giá trị tinh thần này sẽ làm cho một dân tộc tụt hậu. Dân tộc Tàu là một dân tộc thông minh, nhẫn nại, cần cù, văn minh rất sớm, nhưng bị chìm đắm quá lâu trong những chế độ độc tài, nhất là với chế độ độc tài cộng sản hiện nay, nên nước Tàu càng trở nên tụt hậu và bất ổn.

Giới lãnh đạo Tầu, bắt đầu bằng Tập Cận Bình, hãy ghi nhớ và suy ngẫm câu nói của ông La vũ, bạn nối khố của mình: “Cha của chúng ta là những nhà cách mạng nồng cốt của Mao Trạch Đông. Nhưng sau cuộc cách mạng, thay vì có được một nhà nước dân chủ, chúng ta trở thành một chế độ độc tài. Đó là sự khác biệt giữa Mao Trạch Đông và Georges Washington.”

Hãy làm thế nào để nước Tàu trở thành một quốc gia liên bang, trong đó có nhiều quốc gia nhỏ, có tính tự lập. Làm như vậy, mới có thể lo thực sự hạnh phúc cho dân, chứ không phải lo thực hiện giấc mơ “một vòng đai, một con đường” không những ảo tưởng, không thiết thực cho dân Tàu, mà còn mang đến bất ổn cho những dân tộc chung quanh. (1)

(1) Xin đọc thêm những bài về Tàu, trên http://perso.fr/chuchinam/ 

Paris ngày 05/07/2018

Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm

danlambaovn.blogspot.com

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Gió & Bão

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Gió & Bão

RFA

Chủ Nhật, 07/08/2018

Ảnh của tuongnangtien

 

 

 

 

 

 

 

 Việt Nam là tội phạm có tổ chức và trở thành mối đe dọa an ninh quốc gia hàng đầu.

Lubomir Zaoralek – Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ Viện Czech

Vào khoảng thời gian này năm ngoái, hôm 26 tháng 7 năm 2017, nhà báo Vi Yên đã lên tiếng phàn nàn:

“Quan sát vụ việc ở Đồng Tâm, có lẽ không ít người cảm thấy lạ kỳ khi chẳng thấy đâu bóng dáng của những ông bà nghị. Rốt cuộc thì, những người mà dân Đồng Tâm đã bầu lên từ đợt bầu cử năm ngoái, họ đã ở đâu và đã làm gì trong suốt ba tháng vừa qua?”

Nào có riêng gì “vụ việc ở Đồng Tâm,” ở Đồng Nai (hay bất cứ nơi đâu) cũng vậy thôi mà. Bởi vậy, vài tháng sau (hôm 31 tháng 10) nhà báo Bạch Hoàn lại đặt vấn đề: “Tôi tự hỏi, hàng triệu người nông dân trên khắp đất nước này có thấy đau đớn không khi đã bầu ra những đại biểu như thế?”

Vi Yên và Bạch Hoàn, rõ ràng, chả có theo dõi gì sinh hoạt nghị trường gì ráo trọi nên không biết là dân biểu Ksor Phước đã từng có lời phát biểu để đời: “Đại biểu ở mọi nơi, khi xảy ra chuyện không ai lên tiếng.”

Nếu qúi vị dân biểu của nước CHXHCNVN cứ “ngậm tăm” mãi mãi thì chắc chắn cũng sẽ chả có điều tiếng chi cả vì dân chúng ở xứ sở này tuyệt nhiên không ai kỳ vọng (hay hy vọng) gì ráo trọi vào cái đám người vô tích sự này. Điều phiền hà là – đôi lúc – lại có vài vị dân biểu đang gà gật bỗng choàng tỉnh, nói láp giáp đôi câu rất khó nghe:

– CTQH Nguyễn Thị Kim Ngân: “Luật sư biết thân chủ phạm tội rất nghiêm trọng mà làm ngơ là không được.”

– PCTQH Uông Chu Lưu: “Làm đặc khu phải theo nguyên lý ‘dọn tổ đón phượng hoàng.”

– PCTQH Tòng Thị Phóng: “Không được lợi dụng tôn giáo để chống phá nhà nước.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Quyết Tâm: “Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Thủy: “Xâm phạm an ninh quốc gia là tội bất trung, đại nghịch.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Xuân: “Đề nghị xử hình sự hành vi bôi nhọ lãnh đạo đảng, nhà nước.”

– ĐBQH Đinh Văn Nhã: “Tôi cảm thấy ngân sách của ta là đỉnh cao về minh bạch!”

– ĐBQH Nguyễn Đức Kiên: “Người giàu thì đi ô tô, người nghèo đi xe máy, xe đạp. Rõ ràng BOT không ảnh hưởng đến dân nghèo.”

– ĐBQH Nguyễn Mạnh Tiến: “Người bán trà đá tại Việt Nam có tỷ suất lợi nhuận cao nhất trên thế giới.”

– ĐBQH Nguyễn Văn Thân: “Tôi cho rằng Luật đặc khu cần làm càng sớm càng tốt, đi đôi với đó là các điều kiện đặc thù để bổ sung. Mình không ủng hộ thì sẽ là sai lầm.”

 

 

 

 

 

 

 

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Thân (Thái Bình)

Cũng như tuyệt đại đa số những vị dân biểu đảng cử khác, thay vì đạo đạt ý nguyện của người dân, Nguyễn Văn Thân chuyên nói leo (hay nói theo) mọi “chủ trương lớn của Đảng và Nhà Nước.” Ông chỉ khác với qúi bạn đồng viện ở điểm là bản thân, cùng cả gia đình, đang sinh sống ở Ba Lan – “nơi mà người dân có toàn quyền thể hiện các suy nghĩ, hành động, bất đồng quan điểm đối với các quy định, liên quan đến quyền lợi, của các tổ chức hay cá nhân, hoặc tập hợp các nhóm người ủng hộ cho một mục đích chính trị, hoặc nguyên nhân khác.”

Hôm 18 tháng 6 năm 2018 vừa qua, BBC loan tin:

Ông Nguyễn Văn Thân, doanh nhân đồng thời là đại biểu Quốc hội Việt Nam, là một trong những dân biểu công khai ủng hộ Dự luật Đặc khu, với những phát biểu khiến một số người tại Ba Lan biểu tình phản đối.

Trên tờ Tuổi Trẻ, hôm 03/06/2018 ông Thân nói “không ủng hộ luật đặc khu là một sai lầm” và cần phải làm đặc khu, “càng sớm càng tốt”.

Một số người Việt tại Ba Lan đã ngay lập tức phản ứng lại phát ngôn này và đã tổ chức hai cuộc biểu tình trước ngôi nhà được cho là nhà riêng của ông tại quận Ochota ở thủ đô Warsaw.

Khoảng 60 người đã có mặt trước căn nhà chiều 16/06, hô vang các khẩu hiệu đòi quyền tự do, quyền con người, phản đối Dự luật Đặc khu và Luật An ninh mạng.

Cũng trong hơn một tuần qua, nhóm vận động tại Ba Lan đã xin được trên 1200 chữ ký phản đối hai đạo luật này trong các khu trung tâm thương mại của người Việt, theo nhà báo tự do Mạc Việt Hồng cho BBC biết.

Một tốp cảnh sát Ba Lan có mặt túc trực từ đầu đến cuối để giữ trật tự và bảo vệ đoàn biểu tình cũng như gia tư của ông Thân.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đơn tố cáo được gửi tới các nơi qua đường bưu điện. Ảnh chú thích: Dân Luận

Chuyện “song tịch” của Đại Biểu Nguyễn Văn Thân đã được facebooker Hoàng Văn Dũng đứng đơn tố cáo  (và chưa có hồi đáp chính thức từ Quốc Hội Việt Nam) nên để hạ hồi phân giải. Giờ, chỉ xin có đôi lời về phản ứng của báo chí nhà nước – và của chính nhân vật này – sau “sự cố tụ tập đông người” trước tư gia của đương sự.

Về sự kiện này Tuổi Trẻ Online (27 tháng 6 năm 2018) cho hay:

“Trong những ngày qua, trên mạng xã hội lan truyền một số cáo buộc đối với đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Thân (Đoàn ĐBQH tỉnh Thái Bình) mang hai quốc tịch Việt Nam và Ba Lan, có căn hộ tại Ba Lan.

Những cáo buộc này đưa ra sau khi đại biểu Nguyễn Văn Thân phát biểu ở Quốc hội ủng hộ việc ban hành Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc. 

Thậm chí đã xảy ra một số cuộc tụ tập, biểu tình trước nhà riêng, nơi vợ và con trai út của đại biểu Nguyễn Văn Thân đang cư trú tại Ba Lan, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần, cuộc sống của vợ con ông Thân.”

Cũng theo số báo thượng dẫn, cá nhân ông Thân cũng lên tiếng phản đối:

“Còn vợ tôi là một người phụ nữ của gia đình, không quan tâm nhiều đến các hoạt động chính trị, con trai tôi còn nhỏ và cháu là một nghệ sĩ, họ không có lỗi gì để bị khủng bố tinh thần như vậy”.

Tôi e rằng ban biên tập của báo Tuổi Trẻ, cũng như ông ĐBQH Nguyễn Văn Thân không có chút khái niệm (hay hiểu biết) gì về khủng bố, và ảnh hưởng của loại hành vy đốn mạt này “đến tinh thần, cuộc sống” của nạn nhân. Để minh thị vấn đề, xin ghi lại một stt, viết hôm ngày 1 tháng 7 năm 2018, của nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn:

“Năm 2013- 2014 nhà mình bị nhà cầm quyền cộng sản tấn công bằng ‘bom bẩn’ và gạch đá. Riêng mình bị đánh hai lần suýt chết, vậy mà công an lại muốn rao giảng cho mình về luật pháp… Tui không nói chuyện người khác để nhà cầm quyền bắt bẻ là ‘thông tin sai lạc’, tui nói chuyện của tui cho chắc cú.”

Muốn “chắc cú” hơn nữa, xin nghe lời kêu cứu của cô Đỗ Minh Hạnh – nhà hoạt động về quyền của người lao động, từ thị trấn Di Linh – nói với RFA vào hôm mùng 4 tháng 7 vừa qua:

 “Vào lúc 11:30 phút khi hai cha con đang ngủ thì gia đình bị cắt điện và tấn công. Tấn công đầu tiên là căn phòng của ba Minh Hạnh, đập vỡ kính cửa phòng ba Minh Hạnh và xịt hơi cay vào. Rất may sáng hôm đó đã chặn một cái cửa để che cửa sổ cho nên họ chỉ xịt được hơi cay mà kính không văng vào đầu ba Hạnh. Ba Hạnh báo cho Hạnh là có hơi độc nên khi Minh Hạnh đi lấy khăn lấy nước giúp ba thì họ liên tục tấn công. Hai ba con Minh Hạnh tìm chỗ trú ẩn. Hơi độc làm ba Minh Hạnh cảm thấy khó thở. Minh Hạnh cảm thấy tay chân tê nóng rát, mặt cũng nóng rát. Họ ném đá nhiều hơn mọi ngày…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phòng ngủ bị ném gạch tại nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Ảnh: RFA

Theo Human Right Watch: “Các vụ tấn công nhắm vào các blogger và các nhà hoạt động dân sự ở Việt Nam tiếp tục xảy ra thường xuyên. Báo cáo của tổ chức này công bố vào tháng 6 năm ngoái ghi nhận 36 trường hợp các nhà hoạt động và blogger ở Việt Nam bị tấn công trong giai đoạn từ tháng 1/2015 đến tháng 4/2017.”

Trong tất cả 36 trường hợp kể trên không hề có một vị dân biểu VN nào lên tiếng để bênh vựa hay bảo vệ nạn nhân. Báo chí nhà nước cũng thế, cũng đều câm như hến tuốt. Tác giả Vũ Thạch nhận xét rằng đây là “cách xóa bỏ trật tự xã hội nhanh nhất chính là khi những kẻ có trách nhiệm thực thi pháp luật cho phép họ công khai đạp lên pháp luật.”

Sau khi “trật tự đã bị xoá bỏ” thì nạn nhân trong tương lai sẽ là ai? Ai gieo gió sẽ gặt bão thôi. Mà bão, xe chừng, không còn xa lắm!